Friday, March 26, 2010

Phim Tài Liệu - CSVN đàn áp Phật Giáo tại Huế 1993

    Lửa Phựt Lên Từ Huế - Phim tài liệu - CSVN đàn áp Phật Giáo tại Huế 1993
Nhà cầm quyền cs đa thu hình 1 băng video dai 56' trong cuôc biêu tình dài 5 tíếng tai Huế....

Năm 1993, Hòa thượng Thích Ðôn Hậu viên tịch ở Huế. Nhà nước Cộng sản bày trò gắn huy chương cho Hòa thượng ở đám tang. Hội đồng giáo phẩm Phật Giáo Việt Nam thống nhất ở Huế phản đối và sau đó đưa đến chuyện 40.000 phật tử Huế xuống đường biểu tình.

Trong dó có 1 vi Phật tử tự thiêu phản đối trước bảo tháp của cố đai lảo HT Thích Ðôn Hậu trong khuôn viên chùa Linh Mu trưa ngày 21.05.93,...

Tất cả những hình ảnh Phật tử Huế xuống đường được ghi nhận bằng video và chuyển sang cho Phòng thông tin Phật giáo ở Paris phổ biến.

Chính quyền Cộng sản ở Huế sợ chuyện biểu tình có thể lan ra rộng sẽ đưa đến nguy vong cho chế độ của chúng, nên đành phải nhượng bộ và thỏa mãn những yêu sách do giáo hội Phật giáo đưa ra.

Chính những hình ảnh biểu tình xuống đường của Phật tử Huế đã làm chính quyền Cộng sản lo sợ và chấp nhận nhượng bộ vô điều kiện.

Quý phật tử muốn có DVD gốc miễn phí , làm ơn vui lòng:

Ở Châu Âu Xin Liên Lạc:
    Quê Mẹ • B.P. 60063 • 94472 Boissy Saint Léger cedex • France • E-mail : queme@free.fr Tel : +33 1 45 98 30 85 • Fax : +33 1 45 98 32 61 - http://www.queme.net
Ở Mỹ Xin Liên Lạc:
    DươngTiêu: P.O.BOX 71595 Las Vegas, NV 89170 - http://www.vungguomtritue.com
    Chi Hội Phật Tử Dallas-ForthWorth:P.O.BOX 450122 Garland, TX 75045: http://chptdfw.110mb.com
Lửa Phựt Lên Từ Huế - Giáo Hội Phật Việt Nam Thống Nhất Văn Phòng II Viện Hoá Đạo - Thông Tin Ủy Ban Bảo vệ Quyền Làm Người.








Source: http://thongtinberlin.de/tailieu/luaphuclentuhue.htm

HAI BÀ TRƯNG TẾ MÃ VIỆN Ở ĐÔNG HƯNG!

Chân Mây
Source: http://thegioinguoiviet.net/showthread.php?t=12599

Ngày 21.3.2010, khi cả nước nhộn nhịp tổ chức Lễ hội kỷ niệm 1970 năm khởi nghĩa Hai Bà Trưng thì “nước lạ” kế bên cũng tổ chức “Miếu Hội Phục Ba Tướng Quân” tại Đông Hưng (thành phố giáp giới với cửa khẩu Móng Cái của Việt Nam). Nhưng đặc biệt là trong vài năm nay, cụ thể là từ năm 2008 đến nay “Miếu Hội Phục Ba Tướng Quân” có sự tham dự “âm thầm” của Đoàn Nghệ Thuật do chính phủ Việt Nam gửi sang.

Sự tham dự của Đoàn Nghệ Thuật Việt Nam được báo đài Trung Cộng ca ngợi là “hiện tượng văn hóa” thể hiện sự hợp tác giao hảo ngày càng đậm tình của Việt Nam.

Quảng Dương Phục Ba Tinh Thần, Hiển Vinh Phục Ba Văn Hóa!

“Phục Ba” là ai? Phục Ba hay Phục Ba Tướng Quân chính là Lộ Bác Đức tức Mã Viện (Mã Văn Uyên), tên lãnh tướng đời Hán Vũ Đế đã đàn áp cuộc tranh đấu giành độc lập của nước cổ Việt dưới sự lãnh đạo của Trưng Trắc-Trưng Nhị tại Giao Châu. Thành tích của Mã Viện còn lưu lại trong sử sách của hai phía Việt-Hoa là những chiếc cột đồng bí ẩn với lời nguyền : “Đồng Trụ Chiết Giao Chỉ Diệt ! ”

Vệ Quốc Anh Hùng, Vạn Dân Kính Ngưỡng
Lịch sử Việt Nam, trời đất núi sông Việt Nam đang quay cuồng hay sao ? Ải Nam Quan không còn, Thác Bản Giốc cũng mất, Vịnh Bắc Bộ thuộc về Quảng Tây, và những vòng hoa ghi ơn “liệt sĩ Trung Quốc” v.v. Thì nay những hậu duệ của Hai Bà Trưng thay vì tuẫn tiết lãng mạn ở sông Hát đất Giao Chỉ giờ lại sang chầu phục tế hồn Mã Viện ở Quảng Tây! Có người Việt Nam nào chấp nhận nhìn những hình ảnh này hay không ? Vẫn có đấy, những tên Việt gian cộng sản xưng tụng Mã Viện là “danh tướng trong lịch sử Việt Nam” trên mạng hỏi đáp Yahoo. Hay những tên gian lận lịch sử mắng người Việt Nam dám chửi Mã Viện trên Wikipedia. Con cháu “Mã Lưu Nhân” của ngày xưa nào giờ lại nhan nhản xuất hiện. Tôi đã đọc và nay tôi lại nhìn thấy những hình ảnh đau đớn này. Có những lúc nhìn quê hương thật buồn và cười ra nước mắt ...

Những hình ảnh sau đây biên tập từ các hình ảnh “Phục Ba Miếu Hội” tại Đông Hưng năm 2008 đến năm 2010.

Lịch sử! Ôi lịch sử! Những trang hùng sử Việt Nam đang bị cộng sản dẫm đạp không thương tiếc! Có ai ngờ đâu những lời thơ của Nguyễn Du trong bài “Giáp Thành Mã Phục Ba Miếu” lại ứng vào thời đại ngày nay. Bi thảm!
    “Tính danh hợp thướng Vân Đài họa
    Do hướng Nam trung sách tuế thì”
    (Mây tầng công cán không ghi
    Nước Nam sao lại phải thờ khói hương)
Chân Mây

Để xem đầy đủ các hình ảnh xin theo các link dẫn sau:

hongdou.gxnews.com.cn/viewthread-3936482-3.html
Đông Hưng Phục Ba Miếu Hội

hongdou.gxnews.com.cn/viewthread-3177054.html
Trung Việt Biên Giới Phục Ba Miếu Hội 2008

http://hongdou.gxnews.com.cn/viewthread-4903276.html
Quảng Dương Phục Ba Tinh Thần,...2010 Đông Hưng

http://hongdou.gxnews.com.cn/viewthread-4902417.html
Kỷ niệm Vệ Quốc Anh Hùng: Phục ba Tướng Quân.

Hoặc chép từ 中越边境的伏波庙会 (Trung Việt Biên Giới Phục Ba Miếu Hội) vào mạng google Trung Văn để xem thêm.

Danh Ngôn Cầu Bại


Danh Ngôn Cầu Bại
Của Thế Kỷ


"Nếu thay đổi mà mất ổn định, tình hình xấu hơn .....
thì thà cứ để yên cho Đảng Cộng Sản lãnh đạo.




teolangthang
___________________

"Tôi sẽ chiến đấu tới cùng cho dù một mình tôi ...."

Sau ba năm đã ngộ ra đường lối chính trị là kêu gọi Quốc-hội Mỹ phải bao dung và giúp đỡ cái gọi là Quốc-hại của ngụy quyền việt-gian-cộng-sản, đừng đẩy chúng vào con đường cùng. Cho dù 1 lần, 2 lần, 5 lần hay 100 lần hoặc hơn nữa cũng vẫn tiếp tục giúp đỡ cái Quốc-hại bù nhìn của ngụy quyền việt-gian-cộng-sản

"... Nếu không chịu nổi tôi sẽ ra đi ..."





Đằng sau nón áo là gì ? - Mai Ly

Mail Ly

Đi bộ đến nhà một người bạn để cùng trao đổi bài vở, Lan rảo bước một mình trên con đường Hà Nội gần đền Ngọc Sơn vào ngày Chủ Nhật 14/3/2010.

Ô hay, có gì là lạ đằng kia? Mấy người đang bu quanh một người lạ mặt đứng phát áo thun và nón có hàng chữ «HS TS VN». Người lạ mặt tự xưng là đảng viên đảng Việt Tân, và từ nước ngoài về. Họ cắt nghĩa các chữ viết tắt đó là «Hoàng Sa, Trường Sa, Việt Nam». Họ nói rằng mục đích của họ là đấu tranh bất bạo động và để vinh danh các chiến sĩ miền Nam Việt Nam vào năm 1974, cũng như các chiến sĩ miền Bắc Việt Nam vào năm 1988 đã hy sinh để bảo vệ những hòn đảo này. Họ rất vui vẻ, hoạt bát. Người nhận nón, áo, cũng tươi cười. Người già, người trẻ, nhất là bọn sinh viên như Lan thì đến nhận nhiều lắm. Chẳng gì thì cũng được nón, được áo mà dùng, khỏi phải mua!

Gần đó và phía bên kia đường là vài anh công an đứng nhìn, thờ ơ, như chẳng có gì xẩy ra. Nhưng đối với Lan thì thật là lạ, thật là khác thường. Đây phải là một điều kỳ quặc, khó hiểu. Lan được học từ thuở bé là ở cái nước Việt Nam này, và nhất là ở ngay thủ đô Hà Nội này, chỉ có một đảng cai trị mà thôi, tên là Đảng Cộng Sản VN, cầm quyền độc tôn. Trong hiến pháp còn ghi rõ rành rành. Ai quên thì lật ngay ra điều 4 mà đọc. Chính các chủ tịch nước, các tướng, các tá trong quân đội còn bảo nhau và còn tuyên bố công khai là: «Bỏ điều 4 hiến pháp là tự sát » còn gì? Thế thì tại sao lại có một đảng phái khác dám hoạt động công khai, giữa ban ngày ban mặt thế này? Chắc hẳn đâu đây cũng lảng vảng những anh chị công an chìm, mặc thường phục, đứng nhìn, chứ chẳng phải để bắt bớ, mà biết đâu còn để bảo vệ cho những người này, để bảo đảm rằng việc phát nón, phát áo này được diễn ra tốt đẹp ngay tại thủ đô!

Tò mò, Lan đến gần, và cũng được phát một chiếc nón và một chiếc áo thun. Choàng áo thun màu xanh vào người, Lan nhớ đến các bạn, chỉ cách đây vài năm, cũng mặc áo thun, nhưng là áo thun đỏ, biểu tình ở Sàigòn, cũng đòi gìn giữ Hoàng Sa, Trường Sa. Các bạn trẻ sôi sục chống Trung Quốc xâm chiếm lãnh thổ Việt Nam, rồi họ bị công an đánh, bị bắt, rồi họ phải im tiếng trong hậm hực. Trong nhóm đó có cả anh bác sĩ Phạm Hồng Sơn mà Lan rất khâm phục.

Vậy là thế nào? chẳng những đảng viên đảng Việt Tân không bị bắt mà còn được công an cho chụp hình thả dàn, chuyển tin tức đi khắp nơi trên các mạng điện tử. Có phải là nhà nước mình đang thay đổi, dễ dãi ra, cho người dân được nhờ không ?

Hùng là một người trung niên tỵ nạn, đang sống ở Úc, ngày nào cũng say mê theo dõi tin tức trên các trang điện tử, quay quắt trước nỗi thiếu thốn của bà con, bạn bè tại Việt Nam. Hùng ấm ức trước cảnh Mẹ Việt Nam bị xẻo đi từng thớ thịt cho Trung Quốc vì một đảng cầm quyền ươn hèn bán nước. Hùng chỉ mơ một ngày không còn cộng sản để Hùng còn quay về giúp đỡ đất nước thoát khỏi cơn cùng khổ này. Sau ngày 14.3.2010, Hùng xem thấy trên mạng rất nhiều hình đảng viên đảng Việt Tân phát nón áo cho dân Hà Nội, có ghi chữ HS TS VN.

Ồ, cái đảng Việt Tân gan thiệt, dám về đối đầu với CS tại ngay tại Hà Nội! Rồi Hùng thắc mắc: Tại sao họ không bị bắt hay bị làm khó dễ nhỉ? Không lẽ CSVN đang thay đổi và cởi mở hơn cho dân nhờ sao?

Qua một đêm, rồi hai đêm, nhiều đêm thao thức, với bao nhiêu câu hỏi trong đầu, trằn trọc với những hy vọng, rồi những nghi vấn quanh sự việc trên, Lan và Hùng, dù mỗi người một phương trời cách xa vạn dặm, đã nằm mơ thấy cùng một giấc mơ rằng:

Tại Việt Nam, quanh chiếc bàn tròn trong một hội nghị toàn quốc, tại Hà Nội, có rất nhiều đảng phái. Đảng CSVN nắm đa số. Ngồi bên phải là đảng Việt Tân Cải Cách, bên trái là đảng Thăng Tiến. Tiếp nối là các đảng phái khác, nhiều lắm, đủ các tên, không nhớ hết nổi. Quốc Hội Việt Nam hôm đó là một quốc hội đa đảng, đảng nào cũng có tiếng nói. Các ông các bà giơ tay múa chân, chẳng khác nào trong các phim quay cảnh các ông bà nghị sĩ, dân biểu bên Úc, bên Mỹ tranh cãi loạn xạ. Nhưng sau một hồi lời qua tiếng lại, chỉ một tiếng búa gõ: quyết định đã được chọn, và người nói tiếng nói sau cùng, không ai xa lạ, đó là đại diện đảng CSVN.

Ở hải ngoại, lúc đó không còn các cuộc biểu tình đòi dân chủ, hay đa nguyên đa đảng nữa, cũng chẳng cần đòi hủy bỏ điều 4 Hiến Pháp nữa, vì những điều này đã được rồi còn gì? Các cuộc biểu tình đòi nhân quyền cho người dân Việt Nam cũng không còn được tổ chức nữa, vì nhân quyền đã được các đảng phái trong nước lớn tiếng bảo vệ ngay trong Quốc Hội rồi còn gì? Các chính giới nước ngoài không ai ủng hộ các cuộc biểu tình trên, cũng chẳng thèm đọc các thỉnh nguyện thư đòi dân chủ nhân quyền cho Việt Nam nữa, vì Việt Nam có dân chủ rồi ! Bằng chứng là các đảng phái được ngồi ngang hàng với đảng cộng sản rồi còn đòi gì nữa?

Lan hoàn hồn tỉnh giấc. Bên cạnh Lan, vẫn còn tiếng rên khóc của các phụ nữ, các trẻ em tiếp tục bị bán thân ra nước ngoài. Vẫn còn tiếng la ó của hàng ngàn thân nhân các binh sĩ đóng tiền công khai cho thượng cấp để được chính thức đi lao động nước ngoài, rút ngắn thời gian tại ngũ, nhưng nay bị nhà tan cửa nát, sống chết lê lết nơi xứ người trong các rừng thẳm hoặc các xưởng làm bóc lột tận xương tủy mà các tòa đại sứ CSVN vẫn làm ngơ. Các nạn nhân uất ức vì nợ nần chồng chất mà giấc mơ đi lao động nước ngoài thì vẫn chỉ là giấc mơ không thành. Họ can đảm đứng lên đòi công lý, thì bị các tướng tá trả lời gọn bâng rằng không phải trách nhiệm của họ, và sự lừa đảo đó chỉ là chuyện cá nhân của các thượng cấp trong .... quân đội, một tập thể từng thề nguyện “trung với đảng, hiếu với dân”, chỉ trung với đảng CSVN thôi nhé chứ không phải trung với Tổ Quốc, và chẳng hiếu với dân vì đang .... hại dân,và hại ...... nhau. Rõ ràng là thế rồi! Và tại vùng Tây Nguyên xinh đẹp xưa kia, không còn cỏ cây hoa lá, không còn suối róc rách chảy, không còn những con thú đẹp đẽ hiếm quý nữa. Chỉ còn nghe xi xô một thứ tiếng Tàu cọc cằn thô lỗ. Từ hàng hóa, thực phẩm đến quần áo và cả các buổi văn nghệ khắp nước đều mang màu sắc Trung Quốc. Hoàng Sa, Trường Sa thì trở thành những quận huyện của Trung Quốc, lại có cả những chiến hạm đội túc trực. Ngư phủ Việt Nam không được đánh cá nơi này vì không còn thuộc lãnh hải Việt Nam nữa. Các quan lớn từ tỉnh thành đến thôn quê thì im thin thít trước đàn anh Tàu cộng, nhưng thẳng tay đàn áp dân nếu dân kháng cự chống đối. Có như vậy thì các quan lớn mới an nhàn sống trên nhung lụa.

Tự trả lời câu hỏi tại sao người phát nón, áo không bị công an bắt, Lan thầm nhủ rằng: bởi vì dù có đảng Việt Tân trong quốc hội, thì đảng cộng sản VN vẫn vững mạnh, vẫn sống lâu và chẳng có gì thay đổi cả trong cách vận hành của đất nước này. Dân vẫn khổ, nước vẫn mất dần, đảng CS vẫn phây phây và Quốc Hội thì còn được tiếng là đa đảng!

Mân mê chiếc nón trong tay mà Lan ngậm ngùi. Lan cởi ngay chiếc áo thun có hàng chữ HS TS VN, cất nó đi và thầm cầu nguyện cho Việt Nam sớm đổi chủ trọn vẹn. Không còn thứ chủ nhân đập phá thánh giá Đồng Chiêm, dẫm nát hình ảnh Đức Huỳnh Giáo Chủ. Không còn thứ chủ nhân tham nhũng mà vẫn nhởn nhơ.

Hùng cũng tỉnh giấc mơ. Đằng sau những chiếc nón và những chiếc áo thun là một đảng (CSVN) đang bán nước hại dân sẽ tồn tại dưới mỹ từ đa nguyên đa đảng, mà đảng Việt Tân là một “đồng minh” bằng sự hiện hữu trong quốc hội. Hùng không còn mơ ngày đa nguyên đa đảng, mà chỉ mơ một điều: không còn đảng CSVN dưới mọi hình thức, dù là đa nguyên đa đảng.

Sẽ không cần đổ máu vì người CS vẫn có thể sống nếu thành tâm từ bỏ đảng tịch và hòa nhập với công cuộc xây dựng chung của cả dân tộc trong và ngoài nước. Nhưng ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM thì phải chấm dứt, mới mong có ngày nước Việt Nam giữ được sự toàn vẹn lãnh thổ và chung sức kiến thiết đất nước sau bao nhiêu tan nát đau thương mà thủ phạm lớn nhất chính là CSVN. Đòi hủy bỏ chế độ CSVN, làm sao cho CSVN KHÔNG CÒN CẦM QUYỀN NỮA, không phải là tái lập sự độc tài như nhiều người suy diễn, mà là vì thấy rõ, hiểu rõ sự tàn ác, và sự bế tắc mà đảng CSVN đã và đang đem đến cho người dân Việt Nam. Ngày nào còn đảng CSVN cầm quyền thì ngày đó nước Việt thân yêu vẫn còn gặp nguy cơ trở thành một Tây Tạng thứ hai. Tội của đảng CSVN đối với dân tộc thật kinh khiếp lắm ai ơi!

Sự đổ máu sẽ không xẩy ra trong cuộc thay đổi rốt ráo cấp bách của dân tộc nếu quân đội và công an cương quyết dùng súng đạn để BẢO VỆ NGƯỜI DÂN, chỉa mũi súng vào những thành phần ngoan cố vẫn tiếp tục bán nước hại dân. Ba triệu người Việt Nam hải ngoại, với nguồn tài chánh hơn xa tám chục triệu dân trong nước, sẽ dư sức tiếp tế cho quê hương quằn quại, một khi chủ nhân độc ác, là đảng CSVN, không còn nữa.

Mai Ly
Source: http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%C5%B8D%15]