Tuesday, September 20, 2016

Philippines President "The Punisher" Duterte

'I repeat it, f*** you': Duterte swears and flips the bird at EU Parliament
F— you.

This is President Rodrigo Duterte’s message to the European Union (EU) after the European Parliament issued a resolution urging Philippine authorities to launch an immediate investigation into the rising death toll in his administration's war on drugs.

Duterte made this pronouncement on Tuesday in a speech at the Sulong Pilipinas-Local Governance Dialogues at SMX Convention Center in Davao City.

“Iyong nabasa ko ang EU condemnation sa akin, sabihin ko sa kanila, 'F— you.' You are doing it in atonement of your sins. Ginawa nilang istrikto-istrikto kasi may guilt feelings iyan sila. Ako dito, sino ang pinatay ko, assuming it to be true? 1,007? Who are they? Criminals? You call it genocide? Ilan ang pinatay nila?” he said.

Duterte pointed out that some EU nations also committed human rights violations while occupying other countries in the past.

“Tapos itong EU ngayon has the gall to condemn me. Sige, I repeat it, f— you,” he said, before raising his middle finger as the audience applauded.

Duterte has made international headlines with his profane response to criticism of the rising death toll in the drug war. He had previously threatened to quit the United Nations over a statement by human rights officials asking him to investigate the killings, and responded with a profanity-laced tirade when asked about the possibility of discussing human rights with United States President Barack Obama.

In a resolution last week, the European Parliament said that while it agrees that drug trafficking and abuse in the Philippines "remain a serious and national concern," it is also concerned "by the high numbers killed during police operations in the context of an intensified anti-crime and anti-drug campaign."

It also urged the Philippine government to "launch an 'immediate investigation' into them and adopt 'specific, comprehensive policies and programmes', in full compliance with national and international obligations and respect for human rights."

The European Parliament is composed of lawmakers from 28 European countries.

Can't kill them all

Addressing the EU and the US, Duterte said he already released list of politicians, judges, police, and other government officials involved in drugs.

“We are in a war against our self. There is an internecine thing going on. Hindi lang ninyo alam, you don’t know, kasi you remain to be stupid,” he said.

“Sinabi ko, I showed it to media, 'Even if I wanted to kill them all, I cannot because of the sheer number…' It was just putting up an idiomatic ideology of killing people,” Duterte added. —JST, GMA News

Thursday, August 25, 2016

How Barack Obama sold out Syrians

    How Barack Obama sold out Syrians to appease Iran
Terry Glavin

Last Sunday marked the three-year anniversary of the most egregious use of weapons of mass destruction in the 21st century: the sarin gas massacre in Ghouta, Syria, where President Bashar Assad caused the death by asphyxiation of 1,300 men, women and children. No particular fuss was made over the milestone, and it’s not hard to understand why.

Syrians are now being burned to death by napalm. A primitive version of the Vietnam-era incendiary jelly is routinely packed into the crude barrel bombs Assad’s forces have been dropping on civilian neighbourhoods at a rate of about 220 a week since October, when his friends in the Kremlin assured the world that the Syrian regime had stopped using barrel bombs altogether.

It has been almost three years since U.S. President Barack Obama walked back from his chemical-weapons “red line” in Syria and joined Russian President Vladimir Putin in the pantomime that resulted in the Sept. 27, 2013, UN Security Council Resolution (UNSCR) 2118, which called on Assad to surrender his chemical weapons stockpile. Ghouta has been unavoidably mentioned in recent days only in passing, following the disclosure by the Organization for the Prohibition of Chemical Weapons that its investigators had detected the precursors of nerve agents at facilities Assad had failed to declare under UNSCR 2118. It seems the Syrian president has been lying all along about getting out of the murder-by-sarin business.

Minor details anyway, all that, because by this March, the Syrian-American Medical Society (SAMS) had already found that among the 161 verified chemical attacks in Syria, three of every four occurred after UNSCR 2118. The SAMS study — titled, A New Normal: Ongoing Chemical Weapons Attacks in Syria — reveals that the Assad regime merely switched from sarin to chlorine gas in its bombardment of civilians areas.

Any public reflection of the Ghouta massacre or of the many lies Obama has told about his response to the event would have been redundant this week, thanks to new evidence that supports the proposition that from the beginning, all that mattered to the U.S. president as far as Syria was concerned was his foreign-policy vanity project: détente with the Iranian ayatollahs. And now, nearly half a million Syrians have been obliged to die for what has turned out to be a caveat-riddled, vaguely enforceable nuclear deal the White House struck with Assad’s backers in Khomeinist Iran.

As far back as Iran’s aborted Green Revolution in 2009, Obama’s supplications to the country’s ruling theocracy have amounted to diplomatic shivs in the backs of its youthful democratic insurrectionists, mash notes written directly to Supreme Leader Ali Khamenei and the scuttling of programs documenting the regime’s human-rights outrages. As laid bare in The Iran Wars, the just-published book by Wall Street Journal foreign correspondent Jay Solomon, all the rationalizations the White House has been palming off ever since Ghouta have been falsehoods and cheap alibis.
People lie dead after an attack on Ghouta, Syria, in 2013. Shaam News Network/The Associated Press files

Obama’s chemical red-line reversal had nothing to do with clever triangulation, war weariness, nation-building at home, the absence of “good guys” in the Syrian revolutionary opposition or the devilish complexity of the struggle. It was because Iran’s negotiators threatened to call off the nuclear talks if he used the unanimous Senate resolution he’d been given to punish Assad for Ghouta, senior American and Iranian officials told Solomon. At the time, Obama’s emissaries were meeting Iranian negotiators secretly in Oman. Iran’s Islamic Revolutionary Guard Corps “would not accept a continued engagement with the U.S. if their closest ally was being hit,” Solomon reports.

Once facing the most youthful, pro-American, pro-democracy uprisings of all the Arab Spring convulsions, Assad is now more firmly entrenched than at any time since the early days of 2011. His Baathist regime and its Shabiha death squads now enjoy bottomless bank loans and military aid from Beijing, seasoned Iranian Quds Force commanders to direct the strategies of battle, Iranian-sponsored mercenaries from as far away as Central Asia and bloodthirsty Shia militiamen from Hezbollah. And for nearly a year now, Russia’s direct and generous assistance.

The Kremlin’s air force has added internationally outlawed cluster munitions to the napalm, shrapnel and chlorine Assad’s barrel bombers are raining down on the people of Aleppo, Homs, Idlib and Daraya. In less than 11 months, the Russians have killed more Syrian civilians than the Islamic State of Iraq and the Levant has managed to slaughter in more than three years of rampaging back and forth across the vast Syrian Desert.
The aftermath of an attack on Ghouta, Syria, in 2013. Shaam News Network/The Associated Press files

Aleppo is the final stronghold of Syria’s revolutionary opposition. Besieged and ravaged, it is now under constant bombardment. No UN humanitarian convoys have been able to make it into the city’s eastern districts and a brief break in the siege late last month was won not by U.S. Secretary of State John Kerry and his parlour diplomacy, but by a ragtag coalition of rebels and Islamist groupuscules.

Yet it’s hard to fault the rebels for the company they’re now keeping. Obama has refused to equip, or to arm, any rebel groups fighting Assad or his forces. And while the Russian bombardment of Aleppo was ascending in a grisly crescendo these past few weeks, the U.S. president was fine-tuning an offer to Putin: the coordination of U.S. and Russian military and intelligence agencies, coordinated air attacks, a joint command and control headquarters and an accelerated bombing campaign to target Jabhat Fateh al-Sham, a gruesome crowd that broke ties with al-Qaida only last month.

It’s true that there are few “good guys” left in the Syrian opposition. Five years ago, the population of Syria was about 22 million. The number of Syrians the UN counted as refugees in February was 4.8 million and of the people remaining within Syria’s borders 13.5 million require humanitarian assistance. More than half of them have had to flee their homes. Most of the “good guys” are dead.
Syrian President Bashar Assad, left, and Russian President Vladimir Putin in 2015. 
Alexei Druzhinin/RIA-Novosti/Kremlin Pool Photo via The Associated Press files

There are heroes still in Syria, though, and none are more heroic than the non-violent, non-sectarian Syrian Civil Defence brigades. They’re the White Helmets activists who have pulled 60,000 people from the rubble of Syria’s cities since 2011. More than 130 organizations around the world have nominated the White Helmets for this year’s Nobel Peace Prize, and it would be a great thing if they won it.

It would be even better if this year the Nobel committee took back the peace prize it awarded Obama in 2009 for doing absolutely nothing. He didn’t deserve it then. He certainly doesn’t deserve it now.

Warning: ‘The confrontation will be bloody’ Philippines’ strongest warning yet to China

    Philippines warns Beijing against invading
Philippine President Rodrigo Duterte has issued his strongest warning yet to the Chinese government.

Gavin Fernando

PHILIPPINE President Rodrigo Duterte has issued his strongest statement yet against the Chinese government.

Amid rising tensions over the disputed South China Sea, Mr Duterte warned of a “bloody” confrontation if China crosses into the Philippines’ Economic Exclusive Zone.

“We do not want a quarrel,” he told soldiers at an army camp east of Manila. “I would walk the extra mile to ask for peace for everybody.

But I am sure and I guarantee to them that if they invade us, it will be bloody and we will not give it to them easily. It will be the bones of our soldiers, you can include mine.
Rodrigo Duterte has issued his strongest warning yet.Source:AP

“We will not raise hell now because of the judgement but there will come a time that we will have to do some reckoning about this.”

His more aggressive stance is at odds with statements he made earlier this week, in which he said he prefers to engage China in a diplomatic dialogue rather than say anything confrontational that could anger Chinese officials into calling off possible talks.

Asked if a date had been set for the bilateral talks, Mr Duterte said, “Yes. Nearer than you think. Within the year, maybe.”

An international arbitration tribunal ruled last month that China’s massive territorial claims in the South China Sea based on historical grounds were invalid under a 1982 UN treaty, in a major setback for Beijing, which has ignored the decision.

Aside from China and the Philippines, four other governments are contesting ownership of parts of the South China Sea, a busy passageway for shipping. The region is also believed to sit atop sizeable deposits of gas and oil worth trillions.

Source: http://www.news.com.au/world/asia/philippines-strongest-warning-yet-to-china/news-story/2819d0e2a1fea9ce3cb9e09acc3491ca#

teolangthang.blogspot.com đám súc sinh đảng cộng sản Việt Nam có dám như tổng thống Phi Rodrigo Duterte ??

Monday, May 23, 2016

Người việt nam hèn - Phan Hân

    Người việt nam hèn hạ
Phan Hân

Cách đây đã lâu, tôi đọc“người trung quốc xấu xí” của ông Bá Dương (Ðài Loan), chưa bàn tới hay/dở/ đúng/ sai của nội dung cuốn sách gây tranh cãi ầm ĩ đó, tôi chỉ nhớ lại cảm giác giật mình của tôi khi đó. Khi tôi đọc lướt qua vài trang sách Tôi như vỡ ra một niềm cảm khái mà từ lâu nó cứ âm ỉ trong lòng. Tôi biết thế giới đã từng có những cuốn như “Người Mỹ xấu xí,” ”Người Nhật Bản xấu xí,” rồi mới đến cuốn của ông Bá Dương. Tôi vừa đọc, vừa tự hỏi, tại sao người việt nam chúng ta không có một cuốn như thế này? Tại sao chúng ta cứ tự ru ngủ mình trong cái điệp khúc dân tộc việt nam là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” … nhìn đâu cũng thấy anh hùng, liệt sĩ… Nếu thực sự chúng ta có những tố chất đó, nếu thực sự chúng ta là những người như thế, sao kết quả chúng ta hiện nay lại là một đất nước như thế này?

Một đất nước mà hơn phân nửa các cô cậu tú tài đi thi cử nhân khoe rằng mình có quay cóp một cách hoàn toàn không có chút tự trọng (đó là được hỏi, còn báo chí không cần hỏi vẫn có những hình ảnh phao thi trắng cả trường thi! Vậy thì thi cái gì? Thi xem ai quay cóp giỏi hơn chăng?). Trong đó còn có cả những đứa trẻ bảo rằng năm nay không thi thì năm sau thi, chứ làm bài mà phỉ báng “thần tượng Su-Ju” của nó là nó không thi! Mặc cho bao nhiêu tâm sức, kỳ vọng của gia đình, nhà trường, xã hội – những nền tảng đã cho nó có được cuộc sống và kiến thức để mà tiếp cận được với Su-Ju danh giá của nó. Thế mà nó vẫn được rất nhiều đứa trẻ khác tung hô! Chính là những đứa trẻ sẵn lòng khóc lóc, quỳ gối, hôn ghế… trước thần tượng. Một dân tộc gì đã sản sinh và nuôi dạy ra một thế hệ kế thừa như thế?

Con nít nó học cha anh mà ra, chúng ta đã nuôi dạy trẻ con thành ra như thế sao? Ðừng ai đổ thừa cho ai. Vì trường học đổ cho cha mẹ, cha mẹ đổ cho xã hội, xã hội đổ cho cha mẹ… nhà trường. Tóm lại, đừng đổ thừa nữa. Hãy biết hốt về mình đi! Tất cả chúng ta là người lớn, chúng ta đều có lỗi.

Bởi người lớn có hơn gì? Một xã hội mà người ta đang sẵn lòng thuốc chết nhau đi từng ngày bởi tiền bạc bất kể lương tri. Làm quan thì chỉ lo vơ vét, tham nhũng, quỳ gối trước ngoại bang để duy trì sự thống trị trước nhân dân.

Gần 40 năm thống nhất, việt nam có hơn gì thời chiến ngoài đống xe máy chạy đầy đường… trong túi ai cũng có một cái điện thoại di động? Dù nhà ở không có, đất đai không có, bảo hiểm không có, tương lai cho con cái không có,… nhưng bia rượu chảy tràn lan mỗi ngày trong quán nhậu. Người ta được ru giấc suốt 40 năm bằng niềm ước mơ cháy bỏng “cơm no, áo ấm.” Hạnh phúc chỉ thế thôi! Muốn hạnh phúc hơn thì hãy làm giàu, làm giàu, làm giàu! “Doanh nhân là chiến sĩ thời bình.” Cứt! Tôi ỉa vào cái khẩu hiệu sặc mùi con buôn, đầy phân chợ trời đó! Tiếng súng không còn nổ ngoài đường. Một cuộc chiến khác đậm chất mafia, côn đồ, đảo Sicily chắc còn phải chào thua nhà cầm quyền việt nam trước khả năng dùng “luật im lặng” của họ với dân mình. Cuộc chiến đó là rình mò, là theo dõi, là cấm cản, là kiểm duyệt, là vu cáo, là bắt bớ, là dùi cui, là tù đày, là chết không lý do, là bị bịt miệng tại tòa, là con cháu theo lời lãnh đạo cầm gậy gộc ra ngoài đồng ức hiếp ông bà cha mẹ chòm xóm của mình vì họ đang giữ đất. Trong khi họ giữ đất cho ai? Những đứa thanh niên đó nó đang nghĩ gì khi quay lưng lại với dân tộc mình? Ðơn giản thôi. Nó tin rằng nếu trung thành với cái thể chế mà nó đang phục vụ, thể chế đó sẽ cho nó công việc ổn định, đặc quyền, đặc lợi hơn người. Vậy là nó nhắm mắt làm theo, coi nhân dân là cỏ rác, cũng vì lợi ích cá nhân … gia đình nó- nếu nó có nghĩ tới. Chứ ngoài ra, liệu còn cái lý tưởng cao đẹp nào có thể tin vào lúc này? Ðừng nói với tôi là “lý tưởng Hồ Chí Minh” hay “lý tưởng cộng sản” nhé! Hỏi những đứa mặc áo xanh cán bộ đoàn thử xem, nó nói có trôi chảy không? Tôi đã thử rồi, rốt cuộc là ngồi im nghe tôi nói huyên thuyên toàn những điều mà trường học gọi là “phản động.”

Cuộc chiến này được khoác lên chiếc áo bảo vệ hòa bình, tự do, hạnh phúc. Còn bên trong là để bảo vệ quyền lợi, quyền lực cho một nhóm người gắn kết với nhau bằng những chiếc răng cùng gặm vào xương máu người nghèo, người thất học, người bán buôn lương thiện hàng ngày. Những người mỗi ngày chỉ biết tạ ơn trời phật đã cho chúng con một ngày yên ổn làm ăn, không bị cán bộ thuế đến nhũng nhiễu, không bị CSGT thổi phạt kiếm ăn, không bị đội dân phòng rượt đuổi, không bị ông chủ đẩy vào toa-lét để sờ soạng, không bị cắt tiền tăng ca, không bị cho ăn cơm thiu ngộ độc, không bị bệnh đột ngột phải vào bệnh viện nằm gầm giường chờ chết,…

Thế là cái dân tộc đầy sợ sệt, bất an đó cuống cuồng kiếm tiền, cuống cuồng vơ chỗ này, cấu chỗ kia để lo cho cái thân mình. Họ còn biết làm gì nữa?

Và khi họ chăm chắm vào tiền và sự yên ổn cho mình, họ để mặc cho một bọn ác khác lên ngôi, bọn này là sản phẩm của công thức: Bên trên, chúng nhìn thấy cách hành xử của một chính quyền côn đồ, có tiền là ra luật + Bên cạnh, chúng nhìn thấy những con người thờ ơ với người khác, chỉ còn biết nghĩ tới mình + Bên dưới, chúng nhận ra một đám người khổ sở, sợ sệt, yếu ớt = Chúng chợt nhận ra chúng có khả năng luồn cúi bên trên, tránh né bên cạnh… ức hiếp bên dưới.

Sao mà tôi sợ bọn người đó như thế?!

Bọn đó tập trung vào các cơ quan công quyền, làm quản lý, làm công an, làm công chức,… làm “đầy tớ” của nhân dân!

Bọn công bộc đó đã cùng nhau đẩy những cụ già bỏ quê bỏ xứ, lên Sài Gòn ngồi vạ vật dầm mưa dãi nắng suốt ngày đêm, ngày này qua tháng nọ để kêu oan.

Bọn công bộc đó đã đẩy 2 mẹ con người phụ nữ nọ phải dùng đến cách phản kháng cuối cùng mà họ có là khỏa thân ở giữa đường để đòi lại công bằng. Vì trong tay họ còn có gì để chống lại chúng ngoài phẩm cách của người đàn bà vốn được coi là thiêng liêng? Họ dùng đến cách đó, và cuối cùng bị chúng lôi kéo dọc đường và nỗi oan của họ có ai thèm đoái tới?

Bọn công bộc đó đã đẩy đến đỉnh điểm hôm nay, một người mẹ uất ức tự thiêu trước cổng 1 cơ quan công quyền vì không còn sức để chịu đựng chúng…

Tôi sợ bọn chúng vì bọn chúng đông quá, đông như kiến cỏ. Chúng nhan nhản khắp nơi, ngày ngày bóp chết mọi ước mơ, triệt tiêu mọi khao khát, thêm sự dốt nát của chúng vào nữa là hoàn hảo để tạo ra một nền kinh tế xã hội thụt lùi đến chóng mặt, quay cuồng trong dối trá và danh lợi. Ðáng sợ hơn, cuộc sống ấm êm no đủ của chúng nhờ vào tính cơ hội – thu vén lại là sự thèm khát của những tầng lớp khác. Khiến cho những con thiêu thân non trẻ khác lao vào như một cơ hội ngàn vàng.

Bọn này tiếp tay cho bọn con buôn cũng lưu manh không kém. Thế là chúng ta ăn thức ăn có độc mỗi ngày, con cháu chúng ta uống sữa độc mỗi ngày, chúng ta đi trên những con đường hiểm họa mỗi ngày, chúng ta tiêu dùng những gì chúng mang tới, chúng ban phát, với giá mà chúng ấn định, với mức thuế mà chúng muốn,… không còn một lựa chọn nào khác. Không biết làm gì khác, không có phản ứng gì khác! Vì chúng ta lương thiện.

Kẻ không lương thiện có những phản ứng tàn độc hơn, hoặc biến hẳn sang một trạng thái sống khác, như một sự kết tinh cao cấp hơn của một xã hội đương nhiên sẽ sản sinh ra nó.

Tôi nghĩ đến bọn này khi tôi đọc tin về tên bác sĩ lợi dụng lúc mẹ của bệnh nhi đi lấy giấy xét nghiệm, hắn hãm hiếp đứa bé mới 3 tuổi.

Tôi đọc tin ông bà chủ đánh trẻ làm công đến thương tật.

Tôi đọc tin một gã thanh niên có học chặt chém bạn gái mình thành từng khúc chỉ vì một chiếc xe máy và chút ít tài sản.

Tôi đọc tin bọn chủ… lơ xe vứt xác hành khách bị lèn chết giữa đường mà cả xe không ai phản ứng.

Tôi đọc tin nữ sinh phải ngủ với thầy giáo để được điểm tốt.

Tôi đọc tin người đi đường bị cướp, may mắn giật lại được túi tiền, nhưng túi rách, tiền bay ra, xung quanh thiên hạ xúm lại nhặt, nhưng không phải nhặt giúp, mà nhặt hết đi không chừa lại đồng nào. Thay vì bị 1 đứa cướp, anh ta bị cả con đường đè ra mà cướp!… Còn rất nhiều tin.

Một dân tộc gì mà độc ác và hèn hạ thế? Dĩ nhiên không chỉ có mình tôi biết đau đớn vì những điều đó.

Chúng ta có cả một thứ to tát mà tôi tạm gọi là “nền văn chương than khóc.”

Trong những tác phẩm thi ca xuất bản từ khoảng 20 năm trở lại đây, tôi không dám nói mình đọc nhiều hay nghe nhiều, nhưng tôi cố gắng đọc, nghe, cố gắng tìm tòi, cố gắng tìm kiếm một tác phẩm nó xứng đáng làm cho tôi thấy dân tộc việt nam của tôi thực sự là “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” một cách đúng nghĩa. Vì hãy quên những hình tượng cách mạng cao đẹp trong văn chương hay cả âm nhạc của miền Bắc thời chiến tranh đi! Ðó không phải là văn chương, nó là thuốc pháo, tìm cách dẫn dắt, thôi thúc người ta chém giết… chết. Không hơn không kém.

Các bạn có tìm kiếm giống tôi không? Và các bạn có tìm thấy không? Hay đầy rẫy xung quanh chúng ta chỉ có 3 loại:
  • Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt, vô thưởng vô phạt. 
  • Loại mờ nhạt, rẻ tiền, xúc cảm vu vơ, vụn vặt, vô thưởng vô phạt.
  • Loại có trăn trở, có suy tư, nhưng toàn đau đáu những nồi niềm xưa cũ, tương lai chả biết phải vứt đi đâu và vứt cho ai?
  • Loại mạnh mẽ hơn, trực diện hơn, nhưng tầm vóc tác phẩm chỉ ở mức gẩy lên 1 tiếng đàn, rồi thôi!
Tinh thần chúng ta đang được nuôi dưỡng bằng những thứ chỉ đến mức đó thôi.

Còn những thứ hổ lốn lai căng phát trên TV, bán ngoài sạp báo mỗi ngày, tôi không dám kể tới, vì đó là nỗi kinh hoàng mà nếu phân tích thêm, chỉ muốn vứt cái đầu mình đi, không cần suy nghĩ nữa làm gì cho mệt óc.

Vậy cái gì đã gây nên nông nỗi? Tôi không muốn tạo ra sự hiểu lầm là cái gì cũng do lỗi cộng sản.

Nhiều người rất cực đoan, nói ra cái gì sai, họ cũng đổ vấy hết cho cộng sản. Nhưng cộng sản tệ đến thế mà cai trị được chúng ta đến ngày giờ này, thì chúng ta cũng tệ không kém!

Nghe nói cụ Tản Ðà có câu:
    Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn!
    Cho nên quân ấy mới làm quan.
Những gì độc ác, bẩn thỉu của cộng sản, những người khác đã nói đầy cả ra rồi, tôi nghĩ mình cũng không cần nhắc lại.

Tôi chỉ nghĩ đến một điều, cái gì đã làm cộng sản tồn tại lâu như thế?

Ngoài sự cấu kết quyền lực-quyền lợi để cùng bảo vệ lẫn nhau, cộng sản đã làm gì để chúng ta thành ra một dân tộc việt nam hèn hạ tự trên xuống dưới, từ già tới trẻ như ngày hôm nay? Ngoài sự mafia, côn đồ, trấn áp bằng sợ hãi, giáo dục một cách ngu dân ra, chúng còn làm gì nữa?

Ai từng học luật đều biết, khi quy phạm pháp luật không điều chỉnh được, thì hành vi con người sẽ phải điều chỉnh bởi quy phạm đạo đức. Pháp luật không theo con người lên giường, vào toa-lét, xuống bếp. Nhưng đạo đức theo ta khắp nơi, tận trong ngõ ngách tâm hồn. Pháp luật cũng không ép tạo ra đạo đức. Chính sự vô thần vô thánh, không thừa nhận đức tin mà cộng sản triệt để nhồi nhét từ khi họ nắm được dân tộc này đã hun đúc ra những con người sẵn sàng bán thịt thối cho người ta ăn, đút sữa độc vào miệng con nít, chém mẹ ruột, giết con đẻ, …Vì những người này họ không sợ, hoặc họ tin rằng họ sẽ tránh được sự trừng trị của pháp luật. Khi pháp luật không trị được mà người ta không sợ luân hồi, không sợ quả báo, không sợ bị đày xuống địa ngục,… thì họ còn sợ gì nữa? Việc gì mà họ không dám làm?

Còn những kẻ yếu không có niềm tin là có Phật, có Chúa, có Thánh Allah luôn soi sáng mình, giúp đỡ mình, ngự trị trong mình, thì họ còn biết dựa vào đâu để tìm lại niềm lạc quan mà sống? Mà tranh đấu để tự tìm lấy giá trị sống thiêng liêng mà đấng tạo hóa đã ban cho mỗi chúng ta?

Tôi có cảm giác như mình đang sống giữa một bầy đàn hỗn loạn nhưng hoang vu, hỗn loạn về vật chất – nhưng hoang vu về tinh thần. Bạn có thấy như thế không?

Giữa sự hỗn loạn và hoang vu ấy, cái ác sẽ luôn luôn ngự trị, kẻ có sức mạnh sẽ luôn trấn áp chúng ta. Chúng ta – những kẻ được đến trường nhưng thật ra thất học, những kẻ nghĩ mình lương thiện nhưng thật ra không có lương tri, những kẻ đủ ăn mặc nhưng thật sự chưa hề nếm mùi vị hạnh phúc, những kẻ đọc sách – nghe nhạc mỗi ngày nhưng không biết đó chẳng phải là nghệ thuật đích thực – một nền nghệ thuật có thể soi sáng tâm hồn ta chứ không phải ru ta ngủ trong quên lãng. Những kẻ hoang mang không biết tin ai, không hiểu nên làm gì cho đúng.

Lúc đó, lúc hỗn loạn và hoang vu đó, anh cộng sản xuất hiện và nói: Ðời chúng mày chỉ cần độc lập-tự do-hạnh phúc.

Chúng ta tưởng thế là hay ho lắm! Dù nền độc lập này có mang lại tự do không? Có hạnh phúc không? Hay chúng ta đang cúi đầu nô dịch cho ai đây? Chúng ta thực chất đang sống thế nào đây? Và đang để lại cho con cháu chúng ta di sản gì?

Chúng ta đeo bám theo họ, quên cả chính bản thân mình, một con người, cần phải sống sao cho đúng nghĩa, đúng phẩm cách, hành động đúng theo những gì mà một con người có lương tri cần phải hành động.

Bạn có đang tự hào vì mình là người việt nam không? Hỡi những con người ấu trĩ mang trong mình một đinh ninh sắt đá là tôi rất tự hào vì tôi là người việt nam “cần cù, nhân hậu, thông minh, kiên cường, bất khuất, đoàn kết thương yêu nhau,…” đã từng đấu tranh thắng Mỹ, các bạn không thấy điều đó nó hết thời rồi à? Ta thắng Mỹ để có một xã hội phồn vinh, một dân tộc được tôn trọng. Chứ còn thắng Tàu, thắng Pháp, thắng Mỹ, thắng khắp nơi… Mà ngày nay những kẻ ta từng thắng đó, nó coi chúng ta còn không hơn con chó thì cái chiến thắng đó nhắc tới làm chi cho thêm nhục?

Mặt phải, chúng ta ra rả trên báo mỗi ngày là “Mỹ đã đến biển Ðông,” “bà Hillary dọa TQ không nên gây hấn,”… để mong lòng dân yên ổn. Mặt trái, chúng ta tổ chức ngày hội gặp gỡ những lớp cán bộ đã từng được Tàu đào tạo để cám ơn họ đã “dạy dỗ” cả đám chóp bu việt nam. “Ðĩ” chưa từng thấy! Chưa có cái chính quyền nào mà “đĩ” như chính quyền việt nam hiện tại. Dựa hơi mà cũng không biết dựa hẳn bên nào cho trót. Lá mặt lá trái như thế bảo sao quốc tế nó không khinh?

Còn dân việt nam thì sao? Dám cầm súng đánh TQ hay đánh bất cứ thằng nào xâm lược việt nam nữa không? Mà cầm súng để làm gì? Kết quả của gần 40 năm độc lập, ai cũng thấy cả rồi, không cần nói nữa.

Và cả bọn hèn hạ chúng ta đang ôm lấy nhau, hồi hộp chờ đợi hồi chuông báo tử.
Bổ sung: Sau khi bài này được upload, tôi nhận được khá nhiều comments và cả message. Không biết phải đánh giá như thế nào về những comments hỏi ngược lại tôi với một thái độ khinh khỉnh, qua nhiều câu chữ khác nhau, nhưng đại khái cùng 1ý: “Vậy bạn có hèn không?” He he… Tôi chỉ muốn nhấn mạnh lại 1 điều, suốt cả bài viết, tôi không gọi những người hèn là “các bạn,” tôi gọi là “chúng ta.” Như vậy có dễ hiểu hơn chưa nhỉ?

Tôi không thích tự nhận hay gán ghép. Tôi chỉ nói lên những suy nghĩ của mình, còn đánh giá tôi hay đánh giá chính mình, các bạn cứ tự làm lấy. Thiết nghĩ, đâu cần phải tranh luận chuyện ai hèn, ai không hèn ở đây! Biết hay không biết mới là quan trọng. Mà cái sự khổ sở để đi từ cái “không biết/chưa biết” đến cái “biết” nó sẽ là một quá trình gian nan mà mỗi người phải tự thân trải nghiệm. Không ai giúp ai được đâu. Và tôi hiểu, cái “biết” của tôi nó cũng chỉ giới hạn trong tầm nhân sinh quan nhỏ bé của cá nhân tôi mà thôi. Còn bạn, hãy tiếp tục giữ lấy niềm lạc quan của bạn. Con cừu vẫn có được niềm hạnh phúc mỗi ngày được gặm cỏ non, uống nước suối, ngắm bầu trời xanh, chờ đến ngày xẻ thịt mà! Ðúng không? Hạnh phúc vẫn khắp quanh ta! Những con cừu không biết “tự sướng,” không biết “thủ dâm tinh thần” thì quả thực là ngu còn hơn… cừu! He he…

Bổ sung tiếp: “….Ông bảo xã hội nào cũng có những điều bẩn thỉu. Tôi công nhận điều ấy. Nhưng xã hội bẩn thỉu nhất ông có biết là xã hội nào không? Là xã hội mà thằng ăn cắp không cho rằng nó phạm pháp, nó đang làm điều xấu, người lương thiện thì run sợ, thằng bất lương lại coi việc nó làm là bình thường và kẻ vô liêm sỉ như ông thì vênh vang tự đắc: ta là số đông. Chính là xã hội này đây….” (trích comment của khongnoibiet).
    Tự Do Phải Tranh Ðấu Bằng Xương Máu Và Cả Tính Mạng.
Phan Hân

Friday, May 20, 2016


Biết Đâu Chừng Nhờ Các Thầy Mà CS Sụp ?
Source: facebook
Năm 63 Các Thầy Thích Trí Quang , Thích Đôn Hậu .v.v.. tung ra chiêu "Mùa Pháp Nạn" quá hay ! Ở Huế lúc đó các Thầy quyền lực vô song . Trong các chùa thường chỉ có một vài Nhà Sư, chú tiểu, nhưng khi cần chống TT Diệm thì cần con số lên tới vài ba chục là có ngay ... Chỉ cần cho cạo đầu , mặc áo ca sa vào là xong ngay . Nếu chính quyền đưa lính vào kiểm soát thì các Thầy la lên "đàn áp tôn giáo".

Rồi bàn thờ Phật xuống đường, kêu gọi dân biểu tình la lối, kiếm người tự thiêu. Thế là Ngô Đình Diệm bó tay chịu chết và sụp đổ ngay.

Đến thời CP Trần Văn Hương ... thời các ông Thiệu Kỳ, các chiêu cứ tiếp tục lập lại. Chính phủ Thiệu Kỳ tất cả đều tất bất xang bang.

Từ năm 64 trở di, "ông Diệm chết rồi, nhưng Thiệu Kỳ còn đàn áp Phật Giáo"... Thế là các Thầy tiếp tục đem bàn thờ Phật, hàng trăm người mặc áo cà sa vàng ngồi xuống đường phố Sài Gòn cho tới 75... Bắc loa kêu gọi "Còn Thiệu Kỳ là Phật Giáo còn pháp nạn , còn chiến tranh ... Chỉ có hòa hợp hòa giải với CS Mặt trận giải phóng là giải pháp duy nhất ". Thiệu run sợ tứ bề thọ địch không dám cựa quây.

Nhìn gương ông Diệm chết thảm, Nguyễn Cao Kỳ rút lui còn TT Thiệu thì bị chế diễu là "Con chiên tân tòng" nên đành nhịn tới bến.

Đến cuối tháng tư 75, các Thầy vẫn còn kêu gọi xuống đường biểu tình.

Bây giờ xin các Thầy ra tay cứu nước một phen -- Áp dụng ngay các phương thức đấu tranh hữu hiệu dưới hai thời Cộng Hoà .- Đập tan các tượng Hồ Chí Minh trong các chùa chiền . CS chắc chắn phải lo sốt vó.

Biết đâu CS sụp đổ ? Biết đâu CS run sợ các Thầy ?

Vạn sự mang ơn các Thầy. Chỉ có các Thầy mới cứu nước được ngay lúc này mà thôi.
Biết đâu các Thầy cứu dân thoát khổ ?