Saturday, February 6, 2010

Cái "Chữ" nó "Làm" ... - Nguyễn Hoài Trang

    Cái "Chữ" nó "Làm" ..

    Nước mất nhà tan không biết NHỤC
    Huyênh hoang miệng lưỡi lục lùng danh
    Cái "TÔI" tơi tả tồi "TA" tụng
    Cái "TỚ" tội tình mục rữa TRANH !
Đọc những bài viết về sự tranh giành danh tiếng, tài năng, tên tuổi ... của các ông các bà "văn nhân", "thi sĩ" trên các văn thi đàn mà phát tởm.

Thế mới biết tại sao những bậc Hiền Sĩ ngày xưa phải sống thanh bần nơi thâm sơn cùng cốc, hay chốn hoang dã, ruộng vườn với mây ngàn, gió núi, trăng thanh ... để bảo toàn khí tiết vì không muốn mềm lưng nhễu gối, lưỡi mối miệng lươn, đầu lòn cổ rụt !.

Còn chán ngán hơn cái lũ văn, thi nô rặt mùi "sĩ đặc" đã và đang "hò lơ" kéo nhau "về nguồn" làm tôi tớ cho lũ thú vật Việt gian bán nước diệt nòi đảng cộng sản Việt Nam.

Ngồi ngẫm nghĩ thì ra cũng tại cái chữ "danh" nó làm MANH cái chữ "sĩ", cái chữ "lợi" nó làm ĐĨ cái chữ "liêm", cái chữ "tiền" nó làm LIỀN, làm KHÔN cái chữ "tiếng" ...

Và còn nữa, cái chữ "quyền" nữa ... Cái chữ "quyền" này nó làm ĐẢO, làm ĐIÊN, làm ĐIỀN, làm ĐỘN, làm ĐỒN cho cái chữ "lực" đó vậy...

Khổ là cái chữ "quyền" lại bắt đầu với cái chữ "q" phát âm là "cu" cũng như cái chữ "lực" lại bắt đầu bằng cái chữ "l" phát âm là "lờ", thành ra là "cu lờ" làm NHỤC NHƠ cả Nước. Đã thế mà cái lũ thú vật bán nước hại nòi csVN cứ khăng khăng BÁM CỨNG cái "cu lờ" nên Nước Việt tan hoang, là bãi rác cho thế giới vào phóng uế, đại khối dân Việt nghèo nàn mới "tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc" ... xuống hàng chó ngựa, trở thành những con vật để lũ "cu lờ" csVN "xuất khẩu" (*) ra ngoại quốc làm đĩ điếm, lao nô cho ngoại nhân. Thật NHỤC NHÃ và đau lòng quá phải không ?

Không biết lũ văn, thi, nghệ sĩ nô có biết NHỤC là gì không ?

Vẫn còn nữa đó, khi nào cbQR nghĩ ra cái "chữ" nào nó "làm" cái gì nữa, cbQR sẽ viết thêm hầu Quý Anh Chị cho vui. Vui mà cười ra nước mắt, đau thắt cả tâm cang.

(*) đây là 1 từ ngữ chứng tỏ cái bản chất THÚ VẬT của tập đoàn Việt gian csVN là bản chất phường vô lọai, không còn tính người.

(Soi Dòng Sông Chữ Thấy Mù Tâm ..)

Chân thành cám ơn Quý Anh Chị ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog".

Xin được lắng nghe ý kiến của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Toàn Cầu Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc.

Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị.

conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
05022010

Source: http://nguyenhoaitrang.blogspot.com/2010/02/cai-chu-no-lam.html


Đồng Chiêm: Chính quyền cộng sản Hà nội “ngậm bồ hòn làm ngọt” - Hồ Học -Trần Trung Luận

Hồ Học -Trần Trung Luận

Cuộc ra quân hùng hổ nhất, kỳ quặc nhất của chính quyền cộng sản Hà nội nhắm vào vào giáo xứ Đồng Chiêm đến nay đã tròn một tháng và chỉ còn một tuần nữa là đến tết Nguyên đán cổ truyền dân tộc

Truyền thông nhà nước cố gắng tạo cảm giác về một bình yên giả tạo ở Đồng Chiêm thông qua vài bài báo, giống nhau từ luận điệu, cách hành văn, đến ngôn từ ...

Tính cả 2 công văn của chủ tịch xã An Phú cũng không khác gì những bài báo trên, nghĩa là các tư liệu, các chứng cứ để quy chụp, biện giải của của Chính quyền xã lại được lấy từ sáng tác của một cán bộ tuyên giáo Thành uỷ nào đó mãi tít tận gác 3 cơ quan Thành uỷ Hà Nội. Một vài hoạt động khác như cứu trợ mỗi người 15kg gạo, tặng túi quà tết ... được gấp gáp tổ chức, đưa vội tên ti-vi để minh chứng cho tính ưu việt của nhà nước nơi Đồng Chiêm.

Trên thực tế đến lúc này thì các biểu tượng thánh giá đã bị triệt hạ khỏi núi Thờ, công an cán bộ chìm nổi vẫn dày đặc trong dân, cửa ngõ, lối ra vào của thôn Đồng Chiêm vẫn bị kiểm soát gắt gao, đủ để ngăn chặn mọi hoạt động bình thường dạng như thăm viếng, hành hương, chia sẻ, tìm hiểu tình hình ...

Cụ thể là chuyến cứu trợ nhân đạo của Sinh viên cộng đoàn Vinh đã bị chặn lại, một người bị đánh đuổi, bắt giữ và có hai người khác bị bắt, lục soát nhà ở, thu giữ tài sản. Một “đồn công an” thuộc công an huyện Mỹ Đức được cấp tốc thành lập, lực lượng cán bộ, an ninh xã liên tục xâm nhập từng gia đình, tiếp cận từng cá nhân để de doạ, dụ dỗ, khống chế, khủng bố tinh thần, ép buộc cam kết, khai nhận tội trạng để hình thành những hồ sơ khởi tố khi cần thiết sau này.

Nhiều người dân bị bắt, bị đánh đập dã man không có bất cứ sự hồi âm nào từ chính quyền nhà nước, dù đã có đơn từ theo đúng luật định, mọi cách hành xử ở đây đều theo lối luật rừng. Một số người bị bắt lên công an huyện Mỹ Đức bị treo nổi lên xà, hai chân không chạm đất, và công an cứ thế đánh vào hai bên mạng sườn, vỗ vào hai bên tai đến khi nào lấy được lời khai theo đúng ý công an. Mới đây có một thanh niên sau khi đưa về nhà và đi khám mới biết đã bị đánh gãy xương sườn.

Con tin của chính sách “Cây gậy và củ ca-la-thầu”

Chính sách “cây gậy và củ ca-la-thầu” là sách lược đấu tranh, khống chế đối phương , theo cách hiểu nôm na của Việt Nam như là “vừa đấm vừa xoa” “vừa đánh vừa đàm” nghĩa là không phải để tuyệt diệt đối phương mà buộc đối phương phụ thuộc, tồn tại trong quỹ đạo, theo ý muốn của riêng mình.

Thế nhưng bất ngờ trong đêm, đưa cả nghìn người gồm cảnh sát cơ động, cán bộ chuyên viên với đầy đủ trang bị, phương tiện kỹ thuật đàn áp, đập tan cho kỳ đươc cây Thánh giá bê-tông, rồi nhổ cho hết mọi thánh giá trên đỉnh núi, Chính quyền cộng sản Hà Nội đã tính chuyện tuyệt diệt niềm tin Công Giáo trong lòng Giáo dân Đồng Chiêm nói riêng và Ki-tô hữu Việt Nam nói chung. Và với

Chỉ đến khi làn sóng phản kháng, tôn vinh thánh giá dâng lên ở Đồng Chiêm, lan toả ra nhiều nơi từ quốc nội đến hải ngoại Chính quyền cộng sản mới nhận ra sai lầm và vì thế mà Đồng Chiêm sau cái đêm kinh hoàng đã trở thành con tin của của họ, để họ “đàm” họ “xoa” họ giải ngân mấy củ “ca-la-thầu”, với hy vọng che chắn, chạy tội phạm Thánh tầy đình này.

Ngay trong giới cầm quyền nhiều người đã đặt câu hỏi tại sao không” đàm” không “xoa” không đưa “ca-la-thầu” ra trước rồi hãy dơ “gậy” dơ”đấm” hay ” đánh” thì kết quả có thể sẽ là khác.

Con tin cho sự hằn học sau cú “tự sập bẫy”

Sau đêm triệt hạ Thánh giá bê-tông, nhiều người đã cho rằng đây là một cái bẫy nhằm dẫn dụ, sập bắt Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt cùng các Linh mục, Giáo dân Thái Hà. Đây là cái bẫy độc ác, hèn hạ nhất vì đã dùng mồi bẫy bằng “tình thương, tình liên đới hiệp thông, đức công chính” là những đặc tính cao quý của người Thiên Chúa Giáo để sập bắt chính người Thiên Chúa Giáo.

Nhưng bẫy đã sập vào chính những kẻ giăng ra nó. Chính quyền cộng sản Hà nội đau đớn, điên loạn vô cùng. Cả một cuộc điều binh khiển tướng quy mô, cả một ý đồ, kế hoạch chính trị bị phá sản, bị phản tác dụng, một phe cánh cầm quyền có thể bị loại bỏ trong xới chính trị của đại hôi đảng sắp tới, và như thế đường hướng, số phận của chính thể cộng sản Việt Nam có thể sẽ khác.

Nghiêm trọng hơn bỗng nhiên cái mặt nạ “oanh liệt rưc rỡ” của chính quyền mấy chục năm bị lột bỏ, bị xếp cùng top với chính quyền Hồi giáo cực đoan Taliban. Từ đó một lô-gic hiển nhiên là phải bắt cả giáo xứ Đồng Chiêm thành con tin, dìm Đổng Chiêm trong kìm kẹp, bao vây cô lập, trù dập trong sự hằn học, trả thù đê mạt nhất.

Con tin để đổi lấy một lối thoát.

Khi tổ chức đập pháThánh giá bê-tông chính quyền cộng sản Hà Nội đã trù liệu rất kỹ, ngành công an đã có những điều tra chi tiết, tham mưu rất chuyên nghiệp như: Chọn thời điểm khai hoả là về đêm, chọn khi thanh niên, đàn ông trong thôn đang xa nhà làm ăn, lúc Linh mục chánh xứ đi vắng, bố trí lực lượng lớp lang, bài bản, chốt chặn các lối ra vào, phục kích cả gác chuông, tránh dân làng rung chuông báo động, sử dụng nhiều loại thiết bị, công cụ hỗ trợ tích hợp... đặc biêt là tuyệt đối bí mật (một phó bí thư Thành uỷ đã không hề hay biết về kế hoạch này).

Kết thúc của kế hoạch là phá hủy được khối bê tông trị giá dăm triệu đồng tiền Việt. Nhưng sau đó một sức ép lớn hơn hàng triệu lần khối bê-tông, không tiền bạc nào bù đắp, mua bán được đang ép mạnh lên số phận chính trị của cả phe cánh thân “Tàu” trong chóp bu lãnh đạo, đó là lòng căm phẫn, khinh bỉ của giáo dân và những người có lương tri trong và ngoài nước,

Đối với Toà Khâm Sứ hay Thái Hà hay TamToà, thì “công lý sự thật” bị chìm khuất, ẩn dấu bên dưới những miếng đất, và với khả năng của một chính quyền trong ít ngày có thể làm biến dạng nó thành cái gọi là “công viên”, nghĩa là có thể, hoán vị, tạm dừng sự kiện bằng cách dán vào đó mấy cái nhãn là “của công” cho đến khi điều kiện chín muồi hơn (đẩy được Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt và các Linh mục Thái Hà ra khỏi Hà Nội) việc cướp đoạt sẽ được tổ chức lại từ đầu, và không khó khăn, mất mặt như lần trước.

Nhưng với Đồng Chiêm thì khác, Chính quyền cộng sản Hà Nội có thể đập vỡ thêm cả trăm khối bê tông, có thể di dời cả thôn Đồng Chiêm đi nơi khác, có thể sẽ biến Đồng Chiêm thành “công viên” thành “khu sinh thái”, thành khu “quốc phòng”… điều này có thể làm được nhưng làm sao có thể đổi 15 cân gạo, mấy gói quà tết thời bao cấp, mấy ki lô mét đường bê tông (Vốn vẫn là mồ hôi nước mắt của dân nghèo) lấy tình yêu, ơn huệ Chúa Trời được hun đúc mấy trăm năm trong lòng dân lành Đồng Chiêm? Làm sao có thể tạm dừng, hoán vị được sự căm phẫn và khinh bỉ chính quyền cộng sản (nay được gọi đúng tên là tà quyền) và lòng kính yêu, tôn vinh Thánh giá của tất cả ki-tô hữu (những con người, những tổ chức, tôn giáo yêu mến tôn thờ chúa Giê-Su trên toàn thế giới)

Vì thế bao vây cô lập, lấy Đồng Chiêm làm con tin để buộc Giáo hội, các Giáo sĩ có trách nhiệm với đàn chiên phải xuất hiện, phải “đối thoại” với họ và cơn địa chấn tôn vinh Thánh giá đang lan toả khắp nơi sẽ được hạ nhiệt, giảm dần. Đây là lý do chính mà giáo xứ Đồng Chiêm bỗng chốc trở thành con tin.

Dù thế, cộng sản Hà Nội đang hết sức lúng túng, một câu hỏi đã đặt ra cho họ là ngăn sông cấm chợ, bao vây cô lập cùng với tái diễn cái việc cứu trợ, tặng quà đến bao giờ?

Kẻ gây ra tội ác đã nhận lãnh đủ hậu quả nhưng chưa biết sám hối.

Chính vì thế mới có 2 cái công văn ngọng ngoẹo của Chủ tịch xã An Phú nhằm đe doạ kết tội Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt, các Linh muc giáo dân Thái Hà, và khi cần kẻ thủ ác cộng sản Hà Nội có thể đổ lỗi “phạm thánh” cho đám cường hào ác bá địa phương thôn làng gây ra.

Thế thì trong tết nguyên đán cổ truyền này sẽ lại có màn thăm chúc của Bí thư thành uỷ, của Phó chủ tịch thành phố, và nếu không thế thì cũng là của Giám đốc sở, Chủ tịch huỵện … gì đó. Người ta sẽ thấy cờ xí rợp trời, người dân (quần chúng tự phát được thuê từ nơi khác đến) tưng bừng xếp thành hàng danh dự đón chào quan khách ... rồi được phỏng vấn để phát biểu “ơn đảng, ơn nhà nước”... đưa lên TV

… Và cứ theo lối “tư duy đống đất” này thì ngay trong mùa xuân năm mới sẽ lại có những phiên toà xử giáo dân Đồng Chiêm ... Và cũng có thể có nhiều linh mục sẽ buộc phải can dự. Và cuộc trở mình đứng dậy của cả Giáo hội là không tránh khỏi … Ngàn, vạn, triệu giáo dân sẽ lại xuống đường giơ cao cây Thánh giá huy hoàng... trên mọi nẻo miền đất nước, khắp bốn phương trời Âu sang Mỹ đến châu Đại dương ... Thánh giá Đồng Chiêm sẽ vươn lên huy hoàng và tỏa ra ánh sáng.

Đây không phải là điều lãnh đạo chóp bu cộng sản mong muốn khi kỳ đại hội đảng cực kỳ quan trọng đang đến gần, cánh cửa “đối thoại” vẫn để ngỏ, vẫn có một lối thoát nào đó. Chính quyền cộng sản Hà Nội trong dịp tết nguyên đán này dù phải ngậm “bồ hòn” đắng nghét nhưng vẫn khen là ngọt để kiếm tìm lối thoát ra khỏi vũng lầy Đồng Chiêm.

Ngày 7/2/2010
Hồ Học Trần Trung Luận

Source: http://nuvuongcongly.net/index.php?option=com_content&view=article&id=661:dong-chiem-cqcs-ngam-bo-hon-lam-ngot&catid=77:kien-thuc-phap-luat&Itemid=177


Bí Ẩn Gì Đằng Sau Vụ Đồng Chiểm - Đinh Lâm Thanh



Đinh Lâm Thanh

Kính thưa Quý vị.

Như quý vị đã biết, đã có rất nhiều bài viết cũng như thuyết trình về diễn biến sự việc, góp ý, lên tiếng ủng hộ, hiệp thông với giáo dân Đồng Chiêm từ các tôn giáo, đảng phái, cơ quan truyền thông quốc tế cũng như từng cá nhân một. Nội dung buổi nói chuyện hôm nay không đúng hẳn là một đề tài thuyết trình hay tham luận như thường lệ mà bình thường là ‘diễn giả’ trình bày để ‘khán-thính-giả’ nghe. Tôi xin phép không đi sâu vào những sự kiện xảy ra của các đồng nghiệp đã viết, đã bàn mà xin trình bày quan điểm của một người cầm viết tranh đấu, để từ đó đề nghị với quý vị một vài khía cạnh của vấn đề hầu chúng ta cùng nhau thảo luận, đóng góp ý kiến từng điểm một, đồng thời thử tìm hiểu những điều gì bí ẩn đàng sau vụ Đồng Chiêm. Như vậy chương trình hôm nay tôi đề nghị một hình thức giống như một hội luận bàn tròn, xin mỗi vị đóng góp ý kiến cho buổi nói chuyện hôm nay được tốt đẹp.

Khi nói về đề tài Đồng Chiêm, chắc chắn sẽ đề cập đến vấn đề tôn giáo và sẽ có những bất đồng ý kiến nho nhỏ với các Vị chủ chăn trong Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Đây là những điểm nhạy cảm có thể gây ngộ nhận, vậy tôi xin phép xin thưa với quý vị trước rằng, tôi là một người theo đạo công giáo và đã có một số bài viết đề cập đến Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cũng như Vatican về khía cạnh chính trị, điển hình như bài viết ‘Giáo Hội Công Giáo Việt Nam Và Vatican Đã Sai Lầm Khi Hợp Tác Và Hòa Giải Với Cộng Sản’ trong nầy tôi đã đưa ra sai lầm là Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cũng như Vatican đã quá vị tha, nhân nhượng để mong đạt được sự thương thuyết và hòa hợp với cộng sản, hay nói đúng hơn là để cảm hóa người cộng sản vô thần ! Bài viết đã có những tiếng dội ủng hộ cũng như phản đối. Nhưng theo tôi, với tổng số 8 phần 10 ủng hộ, trong đó có vài vị Giám Mục, Linh Mục, các cộng đoàn Thiên Chúa Giáo ngoài cũng như trong nước ủng hộ quan điểm thì tôi nhận thấy rằng có thể tôi đã đi đúng đường.

Kính thưa Quý Vị, trong tôi có hai con người: Một giáo dân đối với giáo hội và một người dân đối với Tổ Quốc. Hay nói một cách khác là, một con người Kytô hữu phải biết giữ giới răn, phải có bổn phận đối với giáo hội, tôn kính các vị chủ chăn của Việt Nam cũng như Vatican đồng thời đối với đời, tôi cũng phải có bổn phận của một người dân trước hiện tình đất nước cũng như bổn phận của một người Việt tỵ nạn ở nước ngoài với những người thân thuộc đang đau khổ dưới chế độ độc tài cộng sản.

Nhân cơ hội nầy tôi xin phép quý vị vài phút để ‘vòng vo’ vài chuyện, mục đích gởi đến một người nào đó đã rằng cho tôi bất đồng ý kiến chính trị với hàng Giám Mục là người ‘lạc đạo’. Khi bước chân vào nhà thờ tôi phải hành xử bổn phận của một con chiên ngoan đạo, quỳ trước tượng Chúa và cúi mình hôn nhẫn trên tay của các đấng chủ chăn, vào tòa xưng tội đồng thời ghi nhận những lời khuyên giải cũng như thi hành các hình phạt nặng nhẹ do vị chủ chăn tại tòa giải tội ấn định để được ơn tha thứ. Nhưng khi ra khỏi nhà thờ, tôi phải để con người Kytô hữu của tôi ẩn vào trí óc và quả tim, lúc đó tôi chỉ còn là một người dân thì phải có trách nhiệm đối với Tổ Quốc và Đất Nước. Lý do đơn giản là tôi đã sinh sống và trưởng thành dưới sự đùm bọc và hưởng ân huệ của chế độ tự do Việt Nam Cộng Hòa. Sau khi cộng sản chiếm Miền Nam, tôi và gia đình đã làm lại cuộc đời và con cháu tôi thành nhân ở nước ngoài, thì tôi phải có bổn phân với những người đã chết, những anh chị em thương phế binh và những chiến hữu còn sống sót tại quê nhà, là những người đã cầm súng bảo vệ cho gia đình tôi được an toàn xuống ghe trốn ra biển. Tôi nghĩ đến bổn phận, là phải vinh danh hàng vạn hàng triệu vong linh đã chết oan ức trong ngục từ cộng sản hoặc đã bỏ mình dưới lòng đại dương để ngày nay cả thế giới mới hiểu được thế nào là chế độ sắt máu tàn ác của cộng sản. Hơn nữa, cũng chính nhờ xương máu của những người chết vì hai chữ Tự Do mà thế giới đã mở rộng vòng tay đón hàng triệu người Việt phải ngậm ngùi bỏ nước ra đi. Thật ra khi nói đến vấn đề nầy, tôi không có quyền nhân danh bất cứ một ai, dù họ đã chết, nhưng lương tâm buộc tôi không được cầu an hưởng lợi mà phải đứng thẳng người lên vạch trần tội ác của tập đoàn cộng sản cũng như những phe nhóm ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Trước đây đám người nầy chạy theo kẻ thù thì đã là thủ phạm chính trong việc bán đứng nền Cộng Hòa cho cộng sản và ngày hôm nay chúng còn bám theo cộng sản tiếp tay đàn áp bóc lột, cướp bóc dân lành và phá rối cộng đồng thì không thể để chúng ngồi yên đâm vào lưng những người đang dấn thân tranh đấu.

Thực ra những gì tôi cố gắng làm ngày hôm nay là những việc nối tiếp cho chặng đường cuối của một người lính đã phải tức tưởi buông súng giữa đường. Bây giờ chỉ còn cây viết với một ước nguyện nho nhỏ là nói lên những nổi đau thương của đồng bào cũng như vạch trần tội ác của tội tập đoàn cộng sản và thành phần ham tiền tham lợi, bất chấp cả liên sỉ chạy theo giặc, chống lại cao trào tranh đấu của người Quốc Gia ở hải ngoại. Tôi sẵn sàng cấp nhận những nguy hiểm đang vây quanh để ‘nói lên những gì phải nói’ nhằm góp sức mọn của mình với những người cùng chí hướng, vì nỗi uất ức chất chứa trong lòng từ trên 35 năm qua đã biến văn thơ tôi trở thành những họng súng, hướng về một mục tiêu duy nhất là tập đoàn cộng sản Việt Nam.

Kính thưa quý vị, trở lại vấn đề Đồng Chiêm, tôi là một người công giáo nhưng đã phạm thượng nêu lên những lầm lẫn của Vatican cũng như Giáo Hội Công Giáo Việt Nam trước âm mưu xảo quyệt của cộng sản. Có người cho rằng tôi ‘lạc đạo’, nhưng, như đã trình bày ở trên, ngoài xã hội tôi là một người dân thì việc đối thoại với các vị trong Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, tôi cũng xin phép xem những vị chủ chăn ở Việt Nam là những người dân bình thường, nghĩa là phải có bổn phận và trách hiệm trước sự tồn vong của đất nước và no cơm ấm áo của người Việt Nam. Đối với các Vị Chủ Chăn Vatican thì tôi xin xử dụng vị thế của người đã có một quá khứ chống cộng từ hồi còn trẻ, cũng như đã qua một thời gian dài sống trong các trại tù cải tạo và đã bất chấp nguy hiểm để đánh đổi tính mạng vượt biên tìm tự do bằng đường biển. Như vậy tôi đã thấy và đã biết những gì cộng sản đã làm chứ không tin những gì cộng sản đã nói như những đa số thanh niên trẻ hôm nay cũng những người mất gốc hay là người nước ngoài. (Xin nhắc lại lời của cựu tổng thống Nguyễn Văn Thiệu là Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm !). Vậy tôi xin trở lại vấn đề ‘Đồng Chiêm’ hôm nay, nhưng không phải tiếp tục khai thác sự bất đồng quan niệm với Giáo Hội Công Giáo Việt Nam và Vatican, mà, để cùng quý vị trên diễn đàn thảo luận những gì bí ẩn đàng sau vụ Đồng Chiêm.

Vấn đề Đồng Chiên, tôi gọi là một biến cố trầm trọng, vì tập đoàn cộng sản vô thần đã thách thức người công giáo bằng những âm mưu có tính toán khi chúng ngang nhiên ra lệnh giật sập Thánh Giá do giáo dân Đồng Chiêm dựng lên ngay trên vùng đất mà họ đã sinh sống lâu đời. Thánh Giá là biểu tượng của người Kytô hữu với trên 2 tỷ người trên toàn thế giới, chắc chắn người công giáo sẽ có thái độ quyết liệt với tập đoàn cộng sản vô thần Việt Nam. Hành động đập phá Thánh Giá không phải là một quyết định do địa phương theo như lời chạy tội của tập đoàn trung ương, vì dưới chế độ cộng sản, tổ chức hành chánh quân sự của chúng, một hành động nào dù lớn nhỏ đều phải do hệ thống đảng ủy nghiên cứu, ra lệnh thi hành và kiểm soát gắt gao. Trở lại những vấn đề trước đây, những cuộc xuống đường cầu nguyện với hàng trăm ngàn giáo dân từ Thái Hà đến Tam Tòa để yêu cầu tập đoàn cộng sản trả lại một phần đất đai tài sản của giáo hội mà cộng sản đã tịch thu, theo tôi nghĩ, đây là những vấn đề tranh chấp bình thường giữa một nhà nước ăn cướp với người dân lương thiện hay với các tổ chức tôn giáo. Kết quả cho biết cộng sản đã giải quyết một phần nào yêu sách qua những hình thức tráo trở bằng cách trả lại cho Giáo Hội một ít đất đai đã tịch thu trước đây tại Đà Lạt chứ không đề cập gì đến tranh chấp các vùng đất nằm trong các giáo phận liên hệ như Hà Nội hay Tam Tòa. Thật ra cộng sản trả lại một phần đất cho Giáo Hội cũng không có gì đáng để Hội Đồng Giám Mục phải ra lệnh cho ngưng các cuộc biểu tình. Xét cho cùng đây là một hình thức mua chuộc chắp vá của cộng sản, vì theo luật rừng của chúng, tất cả đất đai đều thuộc quyền quản lý của nhà nước. Nhà nước muốn tịch thu hay lấy lại dưới bất cứ lý do nào và bất cứ lúc nào khi chúng muốn. Tôi nghĩ rằng, khí thế của người công giáo khi xuống đường chống cộng sản trước đây không đơn giản trong việc đòi lại vài mẫu đất. Quá khứ đã chứng minh cho chúng ta hay rằng người công giáo xuống đường chống cộng sản vì Đức Tin, vì Đạo Giáo và quyền lợi của Quốc Gia Dân Tộc (Quỳnh Lưu – Đức Lợi …). Nhưng xuyên qua hai vụ Thái Hòa và Tam Tòa, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam sau khi thỏa thuân với cộng sản đã ra lệnh cho giáo dân ngưng các cuộc biểu tình. Trong bài viết về ‘Giáo Hội Công Giáo Việt Nam Và Vatican Đã Sai Lầm Khi Hợp Tác Và Hoà Giải Với Cộng Sản’ tôi đã viết rằng:

Đạo công giáo đã dạy cho tín hữu: Ai tát con bên trái thì con đưa luôn bên phải ra cho họ. Đó là đức yêu người: Người Kitô Hữu phải lấy lòng vị tha để đối xử với kẻ thù nghịch của mình. Suy gẫm câu nói, người ta hiểu được dụng ý rằng, đã là con người, dù sinh sống dưới hoàn cảnh nào, tội lỗi phạm đến mức nào chăng nữa thì cũng có thể cảm hóa họ được vì bẩm sinh của con người sinh ra đều có chiều hướng thiện. Có thể vì một lý do nào đó mà hoàn cảnh xã hội tạo cho con người có những hành vi tội phạm, thì mầm mống Chân Thiện Mỹ vẫn còn tiềm ẩn và ngủ yên trong tiềm thức của họ và biết đánh thức lương tâm của những người đã mất linh hồn thì cũng có thể vực họ dậy để trở về đường chính nẻo ngay. Nhưng đối với cộng sản, khi loài người đã liệt chúng vào thành phần quỷ Satan, loài rắn dữ và loại thú độc thì phần tử nầy không còn lương tâm, trí óc, quả tim con người để có thể chiêu hồi chúng trở về con đường chính trực. Giáo hội Công giáo Việt nam cũng như Vatican dùng hình thức vị tha nói chuyện với loài quỷ dữ để hy vọng hợp tác và hòa hợp với chúng là một điều sai lầm. Như vậy khi có người vừa đưa má bên trái cho quỷ nó tát thì chúng chẳng cần đợi má bên phải mà đã ra tay ăn tươi nuốt sống lập tức kẻ đối diện. Vì cộng sản là loài gian manh ác độc, chúng không để sai sót bất cứ một kẻ thù nào, ngay cả việc giành ăn tranh quyền trong nội bộ với nhau. Đến giờ nầy, những ai còn nói chuyện lễ nghĩa, tình cảm, van xin, đề nghị thì đối với cộng sản, chỉ là một đám cừu non đứng trước miệng bầy sói.

Theo thiển ý của tôi, bất cứ ai, một khi bắt tay hòa giải hòa hợp với cộng sản là họ đã nhúng tay vào bốn tội ác sau đây:

- Đồng ý và hợp thức hóa việc đảng cộng sản nhượng biển bán đất và mở cửa cho Tàu cộng vào khai thác beauxite. Vậy những ai cổ võ hoặc chạy theo việc hòa giải hòa hợp với cộng sản tức nhiên là đồng lõa tội bán nước.

- Bao che và hợp thức hóa tội diệt chủng của đảng cộng sản Việt Nam khi chúng ‘nướng’ (xin lỗi tôi phải dùng chữ ‘nướng’ cho đúng nghĩa với tội ác của cộng sản) hàng chục triệu thanh thiếu nhi Miền Bắc trong mưu đồ xâm chiếm Miền Nam cũng như đã sát hại hàng trăm ngàn thường dân vô tội, mà điển hình là vụ thảm sát trên 5000 người vô tội ở Huế năm Mậu Thân 1968, trong đó đa số là người công giáo. Vậy những ai hô hào hay đang tìm cách đối thoại hòa giải với cộng sản Việt Nam đều mang tội đồng lõa tội diệt chủng.

- Hòa giải hòa hợp với cộng sản là một hình thức hợp thức hóa tài sản của cải mà chúng đã ăn cắp tài nguyên Quốc Gia, cướp giật của dân lành. Như vậy ai chủ trương hòa giải với cộng sản là đồng lõa tội tẩu tán tài sản quốc gia và ăn cướp của dân lành đồng thời hợp thức hóa hàng chục tỷ ngoại tệ mà chúng đã bóp hầu nặng họng người Việt Nam.

- Bắt tay với cộng sản là chấp nhận một xã hội đồi trụy, thối nát, chấp nhận một sự đảo lộn luân thường đạo lý do chế độ cộng sản tạo ra mà đồng tiền của vật chất được xem là cái thước đo để đánh giá địa vị xã hội trong thiên đường của chúng. Vậy có thể kết luận bất cứ ai, dù cha, thầy, cố, trí thức, du học hay thuộc thành phần tỵ nạn nếu đi theo cộng sản dưới bất cứ hình thức nào thì cũng mang tội với tiền đồ Dân Tộc, phá hoại nền văn hóa tốt đẹp của cha ông để lại. Không biết quý vị trong diễn đàn có đồng ý quan điểm của tôi vừa nêu ra hay không ?

Trở lại vấn đề Đồng Chiêm, Vatican đối thoại thân thiện với cộng sản về việc tài sản của giáo hội cũng như vấn đề tự do tôn giáo thì Nguyễn Minh Triết đã cam kết với Đức Giáo Hoàng rằng: "Nhà nước Việt Nam luôn tôn trọng, bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng của người dân và luôn coi đồng bào các tôn giáo là bộ phận của khối đại đoàn kết toàn dân tộc". Nhưng liền ngay sau đó chuyện gì đã xảy ra ? Chúng đã dùng mìn và chất nổ để phá sập Thánh Giá tại Đồng Chiêm. Qua sự việc nầy chúng ta thấy Giáo hội Công giáo Việt nam cũng như Vatican đã dùng hình thức vị tha để nói chuyện với loài quỷ dữ cộng sản hầu hy vọng hợp tác và hòa hợp với chúng là một điều sai lầm. Đối với cộng sản, khi có người vừa đưa má bên trái cho quỷ nó tát thì chúng chẳng cần đợi má bên phải mà đã ra tay ăn tươi nuốt sống lập tức kẻ đối diện.

Vụ Đồng Chiêm từ ngày đó đến giờ đã có những biến chuyển gì ? Có thể nói giữa nhà nước cũng như Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đối với giáo dân Đồng Chiêm, về mặt nổi, thì không có diễn biến gì quan trọng. Vị trí họ đạo Đồng Chiêm ở một vùng biệt lập, mặc dù gần Hà Nội nhưng xem như một vùng quê với một số ít giáo dân thường trú đã lâu đời. Nhà cầm quyền địa phương bao vây vùng Đồng Chiêm, cộng sản cho công an giả dạng giáo dân trà trộn vào trong làng tuyên truyền, gây rối và phá hoại. Nhà cầm quyền địa phương cô lập, nội bất xuất ngoại bất nhập đồng thời bắt bớ đánh đập những ai muốn vào thăm hỏi, an ủi những nạn nhân tại đây. Người ta ghi nhận Đức Giám Mục Ngô Quang Kiệt đã đến thăm hỏi, chúc lành cho những giáo dân bị đánh đập đến mang thương tích và vài linh mục khác cũng như các sinh viên công giáo vừa đến thì đã bị bắt, bị đánh đập phải mang thương tích. Về mặt nổi, ngoài những diễn biến nhỏ trên, còn lại đều có vẽ yên tĩnh !!!

Thật ra Hội đồng Giám Mục Việt Nam có lên tiếng cũng như Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn đã trả lời các câu phỏng vấn của phóng viên Jérome Boruszewski báo La Croix ngày 25.01.2010. Nội dung ngài đưa ra quan điểm của một chủ chăn theo tinh thần đạo giáo và quan niệm của Vatican, nhưng nội dung nặng hình thức chống đở và phản ứng lấy lệ đối với hành động đập phá Thánh Giá của nhà cầm quyền cộng sản. Trong khi đó gần như Vatican im lặng trong vấn đề nầy mà phản ứng bên trong thì hiện giờ chúng ta chưa biết chuyện gì sẽ xảy đến, ngoại trừ việc Vatican khước từ đơn xin từ chức của Đức Giám Mục Ngô Quang Kiệt tiếp theo nhiều phản ứng và lời thỉnh cầu của dư luận quốc tế. Nhưng ngược lại cả thế giới đều lên tiếng yêu cầu Giáo Hội Cộng Giáo Việt Nam phải có thái độ với những hành động xúc phạm tin ngưỡng của người Kytô hữu, đồng thời còn tổ chức những buổi, những ngày cầu nguyện cho Giáo Hội Công Giáo cũng như cho Dân Tộc Việt Nam.

Tôi xin đưa ra vài dữ kiện đã và đang xảy ra có liên hệ với ba đối tượng là nhà cầm quyền Hà Nội, Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Vatican chung quanh vụ Đồng Chiêm để Qúy Vị góp ý cho buổi nói chuyện hôm nay:

1. Nội bộ đảng cộng sản đang bị phân hóa trầm trọng giữa một nhóm bám chặt chân Tàu, một nhóm có khuynh hướng ngã theo Âu Mỹ. Ngoài ra, yếu tố địa phương cũng nảy sinh ra nhiều nhóm sinh trưởng tại Miền Nam, Miền Trung hoặc Miền Bắc với chủ trương bè cánh. Nội bộ đảng cộng sản, nhất là đám thuộc bộ chính trị đang đấu đá, thanh toán lẫn nhau, lập phe cánh, tranh dành ảnh hưởng nhắm mục đích chiếm vị thế lãnh đạo trong kỳ bầu bán đại hội đảng vào đầu năm tới đồng thời chứng tỏ với quan thầy khả năng và quyền lực của từng băng nhóm một. Sự kiện Đồng Chiêm cũng là một lá bài để phe phái của chúng tháu cáy nhau đồng thời đấu trí với Vatican trước khi bàn đến liên hệ ngoại giao giữa hai nước, đồng thời lập thành tích để tranh nhau làm vừa lòng quan thầy Tàu cộng của chúng.

2. Trong thời gian qua Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã im lặng trước những biến cố trầm trong qua vụ Đồng Chiêm, tuy rằng Hội Đồng Giám Mục có thông cáo gởi đến nhà cầm quyền Việt Nam cũng như những câu trả lời phỏng vấn của Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn đều có tính cách tiêu cực và phản ứng lấy lệ khi đưa ra đức vâng lời và đường hướng của Vatican như một lời giải thích ! Còn một nghi vấn nữa, vì muốn làm vui lòng nhà nước Việt Nam nên Hội Đồng Giám Mục Việt Nam có thể đã yêu cầu Giám Mục Ngô Quang Kiệt từ chức Tổng Giám Mục Hà Nội ngay sau vụ Thái Hà. Và sau khi Tòa Thánh Vatican khức từ đơn xin từ chức, Đức Giám Mục Ngô Quang Kiệt phải rút vào bóng tối và để việc điều hành giáo phận cho người phụ tá ? Vật đây có phải là hành động loại bỏ những vị chủ chăn nào không đi theo giáo hội quốc doanh và làm phật lòng nhà nước ?

3. Các Vị Chủ Chăn của Vatican là những bậc thông thái, am tường mọi việc và sáng suốt trong đường lối ngoại giao, kẻ hèn mọn nầy xin cúi đầu kính phục, nhưng xin góp một thiển ý với danh nghĩa của một người tranh đấu cho đất nước, cho tự do, dân chủ và nhân quyền cũng như no cơm ấm áo cho dân nghèo thì cá nhân tôi cảm thấy có lý và mạo muội trình bày quan điểm của mình với tích cách xây dựng của một người Việt Nam tranh đấu cho đất nước Việt Nam.

Vatican quan niệm rằng không để chính trị xen vào tôn giáo và Vatican đã đứng ngoài các vụ xuống đường tranh chấp giữa Giáo Hội Công Giáo Việt Nam với nhà cầm quyền cộng sản hiện tại. Tôi đồng ý quan niệm của Vatican chỉ chú trọng vấn đề tôn giáo vì hàng giáo phẩm Vatican không phải là người Việt Nam thì dĩ nhiên đối với những vị nầy Việt Nam cộng sản hay không, Việt Nam có tự do dân quyền hay không, chế độ cai trị như thế nào không quan trọng, miễn là làm sao đạo giáo được bảo vệ và phát triển nhưng Quý Vị đã lầm với cộng sản Việt Nam, là một tập đoàn siêu cộng sản hơn các đảng cộng sản trên thế giới từ trước đến nay, vì chúng thiếu kiến thức chưa gột rửa được tính cách rừng rú ! Viết đến đây tôi thật xúc động khi nhớ lại lời nói của Đức Giáo Hoàng Jean Paul II với dân Ban Lan rằng: Các con đừng sợ nữa. Một câu nói hàm chứa một ẩn ý tình nghĩa sâu đậm của một Vị Chủ Chăn đối với dân tộc Balan, chính lời nói nầy đã cổ võ cho phong trào chống cộng thời đó và là một động lực đã giúp cho dân Balan tin tuởng và mạnh dạn đứng lên đánh đổ tập đoàn cộng sản một cách dễ dàng.

Vậy để kết luận bài nói chuyện, xin đưa ba câu hỏi ra để thảo luận nhằm tìm những gì bí ẩn sau vụ Đồng Chiêm:

Đối với nhà cầm quyền:

- Âm mưu gì mà cộng sản đã phạm một sai lầm trầm trọng khi chúng ngang nhiên đập phá biểu tượng thiêng liêng của người Kytô hữu là cây Thánh Giá tại Đồng Chiêm ?

Đối với Hội Đồng Giám Mục:

- Tại sao Hàng Giáo Phẩm phản ứng tiêu cực và lấy lệ trước một biến cố quan trọng trong khi nhà cầm quyền Việt Nam xúc phạm tối đa đến biểu tượng thiêng liêng của đạo công giáo ?

Đối với Vatican:

- Có phải Vatican muốn thuyết phục nhà cầm quyền Việt Nam bằng chủ trương bác ái vị tha hay là mục đích hòa hoản việc tranh chấp để tiến tới một hiệp ước ngoại giao ?

Với sự góp ý của Quý Vị qua ba câu hỏi trên, hy vọng rằng chúng ta đã trả lời được một phần nào thắc mắc của đề tài đưa ra ngày hôm nay.

Kính thưa Quý Vị, như tôi vừa trình bày ở trên, đây là một để tài rất tế nhị, xin quý vị đóng góp với diễn đàn trong tinh thần xây dựng của một người Quốc Gia đã và đang quan tâm đến vấn đề Đất Nước. Những điểm tôi đưa ra là ý kiến cá nhân, tôi cần hướng dẫn của quý vị để những lần nói chuyện trong tương lai sẽ đạt được kết quả tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, xin đừng nhân cơ hội nầy để dùng những danh từ không đẹp chỉ trích cá nhân – nhất là các vị lãnh đạo tôn giáo - mà xin quý vị hãy đứng trên tư cách một người tranh đấu chân chính để đóng góp xây dựng.

Trước khi dứt lời để đi vào phần thảo luận, tôi xin phép quý vị trở về vai trò của một con chiên để vào nhà thờ xưng tội và xin ơn tha thứ. Chắc chắn rằng khi đưa đề tài nầy ra thảo luận thì đương nhiên sẽ có những ý kiến đóng góp không vừa lòng các vị chủ chăn, nhưng tôi tin rằng, với đức bác ái, các vị chủ chăn sẽ sẵn sàng tha thứ cho tôi theo như gương Đức Thánh Cha Jean Paul II, Ngài đã vào tận khám đường để tha tội và ban phép lành cho kẻ đã âm mưu giết Ngài.

Đinh Lâm Thanh
Paris, 06.02.2010

Source: http://www.hvhnvtd.com



Friday, February 5, 2010

Tà quyền cộng sản Việt Nam không giấu nổi bộ mặt gian ác, tàn bạo !

    Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam không thể giấu nổi bộ mặt thật gian ác, tàn bạo của mình !
Hồ Thị Bích Khương

Vào năm 2009 vừa qua nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam (NCQCSVN) bắt đầu dè dặt hết sức thận trọng đã có chút ít tiếng nói công khai với Cộng Sản Trung Quốc một cách khá rõ về vấn đề chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông. Báo chí trong nước bắt đầu được phép của CS trung ương cho liên tục đăng tải các sự kiện có liên quan tới các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, Biển Đông của VN... Lãnh đạo trung ương đảng cộng sản Việt Nam đang tìm cách thúc đẩy quan hệ với Hoa Kỳ và quốc tế, nỗ lực bang giao cải thiện quan hệ với Tòa thánh Vatican. Những việc này là nhằm cố tình đánh lừa công luận Quốc Tế cũng như các nước mà NCQCS Việt Nam đang muốn củng cố mối bang giao. Tất cả điều đó của họ chỉ nhằm che đậy sự đàn áp dã man quyền tự do tín ngưỡng, các quyền con người căn bản, các quyền tự do, dân chủ của cả dân tộc Việt Nam đang rên xiết dưới ách cai trị độc đoán của Đảng Cộng Sản Việt Nam mà thôi. Đây một trong sách lược trong chiến lược đối ngoại đầy thủ đoạn đen tối, của Đảng Cộng Sản Việt Nam trong giai đoạn này.

Trong những tháng cuối năm 2009 vừa qua, lãnh đạo cấp cao của NCQCS Việt Nam đã mò tới Mỹ liên tục qua các sự kiện cụ thể như: Chủ tịch nhà nước CS Nguyễn Minh Triết đến Mỹ vào tháng 9, Phó Thủ Tướng kiêm ngoại trưởng Phạm Gia Khiêm thăm Mỹ vào tháng 10, Phó thủ tướng CSVN - Nguyễn Thiện Nhân cũng thăm Mỹ vào tháng 11, Bộ trưởng Quốc phòng CSVN - Phùng Quang Thanh thì đến thăm Mỹ vào tháng 12 để đặt vấn đề với Hoa Kỳ việc mua sắm vũ khí. Chủ tịch CSVN Nguyễn Minh Triết cuối năm còn lên đường xuất ngoại để tiếp tục được gặp Ðức giáo hoàng Bennedict XVI tại Vatican để hội kiến hồi giữa tháng 12 năm 2009 vừa rồi. Những việc làm ấy, khiến cho nhiều người quan tâm trên thế giới về CSVN hy vọng nghĩ rằng NCQCS đang thống trị đất nước nhỏ bé khốn khổ này sẽ có những biện pháp ra tay phản ứng rõ ràng mạnh mẽ hơn trước đối với bọn bành trướng Trung cộng. Nhất là có dấu hiệu như họ tỏ ra muốn các quyền tự do tôn giáo, tín ngưỡng của nhân dân Việt Nam sẽ được cởi nới để phát triển. Từ đó đất đai, cơ sở thờ phượng của các giáo hội đã bị cộng sản VN tịch thu, chiếm đoạt bất công bao năm qua sẽ có phần được giải quyết.

Trong lúc biết bao năm nay, bọn giặc Trung cộng ngang nhiên lấn lướt để hành hạ, sát hại, cướp bóc tài sản của đồng bào ngư dân Việt Nam trên lãnh hải của đất nước mình đã bị chúng chiếm đóng phi pháp. Đây chính là những tấn bi kịch hết sức thảm hại làm đau lòng tất cả nhân dân Việt Nam có lương tri ở cả trong và ngoài nước kể cả dư luận bạn bè quốc tế. Như chúng ta đã biết, trong biết bao năm trời qua ngư dân Việt Nam bị hải tặc của nhà nước Trung Cộng bắn giết, cướp bóc tài sản khi hành nghề trên biển, nơi lãnh hải thiêng liêng của đất nước mình đã hàng ngàn đời nay có chủ quyền. Mọi tiếng nói lên tiếng bảo vệ người dân, bảo vệ giang sơn gấm vóc của tổ quốc thân yêu thì đều bị nhà nước CSVN dẫm đạp, đàn áp, cầm tù hết sức độc đoán và tàn bạo. Nhờ công luận của quốc tế lên án dữ dội nên gần đây chúng mới giật dây cho báo chí quốc nội tung tin phản đối Trung Cộng trong cuối năm 2009 để hùa theo dư luận.

Sang đầu năm mới 2010 báo chí CSVN lại đưa tin Trung Quốc hàng ngày đem tàu đánh cá của chúng xâm nhập sâu vào vùng biển Việt Nam, thuộc miền trung để đánh bắt trộm hải sản. Tầu bè của chúng ngang nhiên nghênh ngang đi hàng tốp, thành đoàn đông tới hàng chục chiếc hành động đầy thách thức và khiêu khích gây khó chịu cho nhân dân Việt Nam. Những hành động láo xược ấy của Trung cộng đã gây nên sự bất bình cho dư luận nhân dân Việt Nam ở trong nước, hải ngoại và gây sự bất bình cho công luận quốc tế.

Như chúng ta đã biết, bao năm trời qua ngư dân Việt Nam đã bị Trung Cộng bắn giết không ghê tay ngay trên vùng biển nơi lãnh hải của đất nước mình. Nhiều người lên tiếng bảo vệ tính mạng nhân dân đều bị nhà cầm quyền cộng sản hành hạ tù đày bằng những bản án bất công. Trước sự lên án dữ đội của công luận trong ngoài nước cũng như quốc tế, nhà cầm quyền cộng sản VN mới cho báo chí trong nước dè dặt đưa tin trong cuối năm 2009 để hùa theo dư luận, có vẻ là đang phản ứng đối đầu với đàn anh Trung cộng???

NCQCS Việt Nam không có biện pháp cứng rắn nào với bọn xâm lược phương bắc để lấy lại các lãnh hải đã bị mất. Những hình ảnh trong mấy năm qua hải tặc của chính phủ CS Trung Quốc rượt đuổi bắn giết chấn lột biết bao nhiêu ngư dân Việt Nam đánh bắt cá trên vùng biển của mình bị chúng chiếm giữ ngang ngược làm đau nhói bao con tim người Việt Nam. Linh hồn ai oán của ngư dân VN đã bị thiệt mạng trên biển đang thống thiết kêu gọi toàn thể nhân dân Việt Nam ghi nhớ để trả thù. Thật đau đớn cho dân tộc Việt Nam có truyền thống chống giặc ngoại xâm hàng ngàn năm.

Nay NCQCSVN tỏ rõ chỉ là những kẻ cúi đầu bọn bành trước Trung Cộng nịnh bợ chúng trong khi đó chúng thẳng tay đàn áp, trừng trị nhân dân mình không thương tiếc. Đúng như luận đã nói rõ “CSVN khiếp hèn với giặc, tàn bạo với nhân dân mình”!

Mở màn đầu năm mới 2010 này, hình ảnh bi thương của người dân Việt Nam bị NCQCS VN bức hại... Thật tình khó có con người nào cầm được lòng mình khi nhìn thấy cảnh tang thương vào ngày 06-01-2010 dưới chân Thánh giá Núi thờ của nhân dân giáo xứ Đồng Chiêm, thuộc xã An Phú, huyện Mỹ Đức, tỉnh Hà Tây cũ nay thuộc ngoại vi Hà Nội. Đó là những hành vi tội ác của nhà cầm quyền cộng sản VN khi đã điều động hàng trăm, ngàn công an, quân đội, du kích, dân phòng, bọn lưu manh côn đồ để dùng mìn phá tan cây Thánh giá linh thiêng của giáo dân trên đỉnh núi Chẽ. Máu đào của giáo dân xứ Đồng Chiêm đã đổ xuống khi lên tiếng bảo vệ cây Thánh giá đã được dựng lâu năm trên một đỉnh núi ở vùng hoang vu xa khá thủ đô Hà Nội tới gần 70 km này. Cả thế giới nhân loại đã phải chứng kiến cảnh tượng hết sức tang thương này ngay đầu dịp năm mới đã làm tim gan chúng ta, những con người có lương tri không chỉ trong nước, ở hải ngoại và bạn bè quốc tế đều bàng hoàng, đau đớn xúc động hết sức căm phẫn bọn nắm quyền bất lương tàn ác đã gây ra. Cảnh những người phụ nữ thôn quê lam lũ hàng ngày phải chân lấm tay bùn, nằm ngất xỉu trước trùng trùng điệp điệp hàng rào cảnh sát cơ động có vũ trang đến tận răng với thân thể của các phụ nữ giáo dân đẫm máu. Những hình ảnh đau thương ấy của bà con giáo xứ Đồng Chiêm đã phải đổ máu ngã xuống trước hàng ngàn cảnh sát cơ động, công an vũ trang với đầy đủ dùi cui, roi điện, chó béc giê, đạn hơi cay cùng những vũ khí tối tân khác của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đưa lại tôi sự đau đớn, tủi hận khinh bỉ lũ cướp hung bạo đầy quyền thế trong tay đến tột cùng. Tất cả những tội ác ấy của bọn cầm quyền CS thật bất nhân đã làm cho nhân dân trên cả đất nước Việt Nam này như phải đang sống dưới hệ thống cai trị bạo ngược, tham tàn của giặc ngoại bang chứ không phải là của ĐCSVN nữa.

Rõ ràng NCQCS VN chuẩn bị mua sắm trang bị vũ khí mới hiện đại, tối tân mua của Nga, Mỹ không phải để bảo vệ lãnh thổ đất nước - tổ quốc Việt Nam thân thương của chúng ta. Mà chúng đang củng cố lực lượng, chuẩn bị vũ khí để đàn áp nhân dân trong nước-những người yêu quý tự do, dân chủ, mong muốn được tự do tôn giáo và tín ngưỡng của mình. Chúng đã quá điên loạn bất chấp lương tri, đạo lý, tình đồng bào máu mủ, chúng thẳng tay đánh đập nhân dân, chúng thật to gan lớn mật dám xúc phạm đến cả Thánh giá biểu tượng linh thiêng của cộng đồng Công giáo không chỉ ở Việt Nam mà trên toàn thế giới.

Đến đây chúng ta cần phải nhắc lại câu nói của chủ tịch nước CHXHCN VN Nguyễn Minh Triết trong cuộc gặp gỡ với Đức giáo hoàng tại Tòa thánh Vatican khi ông ta có dịp hội kiến Ngài cuối năm 2009. Ông ta cũng chính là một gương mặt đại diện cho nhà nước Cộng Sản Việt Nam trong năm qua đã mang bao tai tiếng, là một trong những trò hề hết sức lố bịch của vị chủ tịch một quốc gia cộng sản còn sót lại trên thế gian này. Cũng tại chính tòa thánh Vatican, với cái miệng nói không biết ngượng của ông Nguyễn Minh Triết, nên ông ta đã thơn thớt với Đức giá Hoàng rằng: “Nhà nước Việt Nam luôn luôn tôn trọng, đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng của nhân dân và luôn coi đồng bào các tôn giáo là bộ phận của khối đại đoàn kết dân tộc …”.

Đứng trước mặt các quan khách quốc tế, lãnh đạo Cộng Sản VN luôn luôn tỏ ra với thế giới như là họ muốn đem mọi điều tốt đẹp cho nhân dân. Cũng như trong kỳ lễ Noel năm 2009 vừa qua, nhà cầm quyền cộng sản VN đã cho nhiều quan chức CS đến các giáo hội trong dịp lễ để chúc mừng Giáng sinh rồi chúng đem lên ti vi trình chiếu, hòng che mắt mọi người trên thế giới. Những hành vi dối trá này của chúng cũng là để che mắt nhân dân trong nước, bầu bạn quốc tế trên toàn cầu không theo công giáo. Chúng làm vậy là để mọi người trên toàn thế giới những ai quan tâm đến đời sống tín ngưỡng, tôn giáo của đồng bào Việt Nam lầm lẫn tưởng rằng Cộng Sản VN đã quan tâm chu đáo đến đời sống tâm linh, tín ngưỡng của nhân dân. Nhưng với bản chất hung bạo, tàn ác có hệ thống từ xưa đến nay, dù thế nào chúng cũng không thể che lấp được bản chất thật, cùng mọi tội ác tày trời, sự tàn bạo của chúng với công luận ở Việt Nam và trên Quốc Tế. Quả thật là quá đau đớn cho một dân tộc mà kẻ cầm quyền chỉ là những kẻ cúi đầu nịnh bợ ngoại bang xâm lược, còn trong khi đó thì thẳng tay đàn áp trừng trị nhân dân mình không thương tiếc. Dưới sự cai trị độc quyền của đảng CSVN, nhân dân ta như được tiếng là sống trong một đất nước có hòa bình, thống nhất, độc lập, có chủ quyền… Nhưng nhân dân thật ra không được sống trong hòa bình tự do, ấm no, dân chủ, hạnh phúc thật sự như họ đêm ngày rao giảng. Trên thực tế nhân dân Việt Nam đang phải sống, phải chịu đựng trong nỗi thống khổ, đau thương, bất công, áp bức tràn lan trên khắp cả nước …

Tầng lớp lãnh đạo Cộng Sản VN là những kẻ bạo quyền đang bằng mọi cách củng cố vị trí để tiếp tục lộng lành cướp bóc. Trong toàn xã hội hiện nay, cuộc sống của những kẻ có địa vị, có quyền hành chênh lệch thật xa hoa, giàu sang đủ mọi thứ hơn rất nhiều đại đa số nhân dân lao động lương thiện trong cả nước. Những kẻ lộng quyền CSVN hiện nay cùng bè lũ con cháu của chúng ngày càng trở nên giàu có vô tận, chúng sống sa hoa, phung phí, đồi trụy, hưởng lạc xa xỉ hơn cả thời vua chúa phong kiến hủ lậu xưa kia rất nhiều lần. Dân tình trong cả nước đa số là phải sống trong cảnh lầm than cơ cực, nghèo nàn, lạc hậu bởi luôn luôn bị chèn ép mọi bề. Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản, tàn ác với nhân dân không sao kể xiết. Sự đô hộ độc đoán và tham tàn vô cùng ngang ngược của chúng đã bắt buộc nhân dân ta trở thành kẻ đối địch với chính nhà cầm quyền Cộng Sản. Nhưng còn đối với ngoại bang thì cả dân tộc ta, vận mệnh nước nhà đang bị bành trướng Trung Cộng khống chế, đe dọa lấn chiếm mọi điều trước sự ươn hèn tột cùng của ĐCSVN.

Nhân dân Việt Nam chúng ta cần phải nhớ lại hàng nghìn người con của đất nước thương đau này đã phải rời bỏ Tổ quốc của mình để chạy tỵ nạn cộng sản. Họ đã phải mất xác cho cá mập ngoài biển khơi, oan hồn của họ vẫn ai oán nơi biển cả bao la, mà những người Việt tị nạn hiện đang cư cư trú trên khắp thế giới là những nhân chứng sống không bao giờ có thể xóa sạch được. Chính cả thế giới và nhân dân Việt Nam đau đớn ghi nhớ tội ác này của CSVN mãi mãi. Nói đến bè lũ cầm quyền cộng sản Việt Nam, nhân dân chúng ta phải mỗi một con người ai cũng phải biết rằng lãnh đạo đảng CS đang cúi đầu trước giặc Trung Cộng thì linh hồn của những ngư dân Việt Nam đã bị bọn hải tặc Trung cộng giết hại đang ai oán nơi chốn biển khơi và tiếp tục còn thêm nhưng hồn oan khác sẽ oán thán cả 2 nhà cầm quyền CS ở cả hai nước Trung – Việt. Chúng ta-những người dân hiện đang sống trong nước không có quyền tối thiểu của một con người, cuộc sống của chúng ta bị NCQCS VN không coi bằng con vật, đơn giản nhất là quyền tự do tín ngưỡng của các tôn giáo bị chà đạp, toàn dân bị cướp bóc tàn nhẫn, bị đàn áp quá bất công. Hiện nay và cho đến bao giờ chúng ta vẫn phải tiếp tục gồng mình chịu đựng bao nỗi thống khổ đắng cay như vậy.

Những gì nhà cầm quyền Cộng Sản VN đang làm gây hoang mang chia rẽ đối với nhân dân, chúng khống chế mọi quyền tối thiểu con người VN. Cho dù lãnh đạo đảng CSVN có đi khắp thế giới rao giảng rằng “ở đất nước Việt Nam hiện nay đã có tự do dân chủ, nhân quyền…” thì toàn thế giới cũng nhận ra mọi sự thật qua những việc làm, qua mọi hành động của NCQCS đối với nhân dân Việt Nam thông qua các luồng thông tin hiện đại, trung thực và nhanh chóng, chính xác ngày nay.
Hơn ai hết nhân dân Việt Nam phải tự hiểu rằng muốn có nền Hòa Bình, Dân chủ, Tự Do, Ấm No, Hạnh Phúc, Nhân Quyền của đất nước thì nhân dân ta không thể cứ ngồi yên chờ đợi mà tất cả nó sẽ đến. Hơn bao giờ hết chúng ta không thể mãi mãi cúi đầu cam chịu bạo lực của nhà cầm quyền CSVN. Cho dù Cộng Sản VN có dùng roi sắt, dùi cui hay súng đạn gì đi nữa thì chúng ta cũng phải đứng lên đấu tranh chống lại chúng thật kiên quyết. Chúng ta thà tranh đấu hy sinh tất cả chứ nhất định không làm nô lệ cho CSVN đè đầu cưỡi, tước đoạt các quyền con người và triệt để mãi mãi được.

Nhà nước toàn trị độc tài cộng sản VN đang mang danh quốc hiệu nước CHXHCN Việt Nam dưới sự thống trị của đảng CSVN ngày hôm nay nhìn xung quanh bốn phía đâu đâu chúng cũng đều coi là có kẻ thù. Với chúng đâu đâu cũng thấy “các thế lực thù địch, bọn phản cách mạng đang ra sức phá hoại thành quả cách mạng XHCN…”. Chúng coi những người dân có tín ngưỡng theo đạo Phật giaó, Thiên chúa giáo, hay Tin lành, đạo Hòa hỏa, đạo Cao đài…vv… đều là kẻ thù không đội trời chung với chế độ cộng sản VN cả. Thật ra là chỉ có những người dám nói, và không dám nói ra sự thật mà thôi. Tất cả họ và những người đấu tranh đòi tự do dân chủ cho đất nước, cho dân tộc và cho chính bản thân mình đều bị trở thành kẻ phản động, chống đối đảng, nhà nước và “cách mạng CSVN”….

Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay đang lo sợ vô cùng, khi phải thực thi việc trao trả quyền làm chủ cho toàn thể Dân Tộc Việt Nam ta. Bởi thực sự nếu chúng phải trao trả lại các quyền tự do, dân chủ, nhân quyền cho nhân dân ta thì đảng CSVN đâu còn dễ bề cướp bóc, áp bức, tước đoạt tài sản của toàn thể nhân dân cũng như mọi tài nguyên trên cả đất nước này nữa. Mà về bản chất nhà nước CHXHCN Việt Nam thì ban lãnh đạo của chúng chỉ là những kẻ sống dựa, sống ăn bám vào sức lực của toàn thể nhân dân Việt Nam mà thôi. Nếu không có sự độc tài, độc tôn, độc quyền mang danh chế độ XHCN nữa thì đâu chế độ bạo tàn này của chúng còn được tồn tại, thì còn đâu điều kiện tốt lành cùng các cơ hội vàng để chúng có thể dễ bề cướp bóc dễ dàng nhân dân.

Khi chúng mất quyền lực rồi thì Cộng Sản Việt Nam chỉ đi đến con đường tự sát hoàn toàn mà đúng như chủ tịch nước CSVN Nguyễn Minh Triết đã có lần tuyên bố rằng: “Nếu bãi bỏ điều 4 Hiến pháp có nghĩa là đảng CSVN chúng ta sẽ dẫn đến tự sát… !!!”.

Như vậy là, ĐCSVN rõ ràng chỉ vì quyền lợi ích kỷ của riêng đảng CSVN chớ không hề nghĩ đến quyền lợi của cả dân tộc và đất nước Việt Nam. Bởi vì khi phải bãi bỏ điều 4 trong hiến pháp nhà nước độc tài CSVN hiện nay thì nước ta sẽ có chế độ chính trị đa đảng, nhân đân Việt Nam sẽ có tự do, dân chủ, nhân quyền thực sự, nhân dân Việt Nam sẽ không phải chịu sự đàn áp, ai oán đau thương. Đến khi nào còn đảng Cộng Sản VN cai trị độc tài thì chừng ấy không bao giờ hàn gắn lại được vết thương lòng của dân tộc mà với tất cả những gì chúng đã gây ra cho toàn thể nhân dân Việt Nam. Chúng không thể che giấu được mãi bản chất độc tài quái đản và bộ mặt tàn bạo thật của chúng qua những gì chúng đã, đang và sẽ tiếp tục đối xử tệ hại, dối trá, thủ đoạn với nhân dân mình.

Khi đã nhận ra bộ mặt thật của đảng Cộng Sản Việt Nam nhưng tại sao chúng ta vẫn chưa có giải pháp để bài trừ triệt để tận gốc tội ác của chúng ? Điều đơn giản là có thể do nhân dân ta đã quen cam chịu với bao nỗi thống khổ, cơ cực dưới ách cai trị của bè lũ vua quan Cộng Sản Việt Nam trong mấy thập kỷ chăng? Hơn thế nữa khi nhận ra sự thật đau lòng mà đảng Cộng Sản VN đang làm với nhân dân ta, mà trong tầng lớp nhân dân, chưa có sự đoàn kết đồng bộ nên mọi người dân những người đang ngày đêm phải gánh chịu khổ nạn của cộng sản Việt Nam gây ra chưa có can đảm và quyết tâm cao trỗi dậy khởi nghĩa? Tôi nghĩ dù khó khăn đến mấy nhân dân Việt Nam ta nhất định có ngày phải nhất tề đứng lên giành lại quyền làm chủ vận mệnh đất nước từ tay bè lũ vua quan CSVN bất lương và đạo đức giả. Mọi người, mọi nhà phải đồng lòng đứng lên bước vào con đường tranh đấu đòi tự do, dân chủ hóa cho đất nước của mình, cho cả dân tộc và cho chính bản thân mình.

Cả dân tộc Việt Nam hãy nhất tề đứng làm nên một trang sử mới vẻ vang, phải đòi lại chủ quyền đất nước trước họa xâm lăng của giặc Trung cộng bằng mọi giá. Chúng ta kiên quyết đòi lại những quyền con người tối thiểu, đòi tự do dân chủ, đòi quyền tự quyết của dân tộc về tay mình. Sự đoàn kết của nhân dân ta càng lớn mạnh, thì nhà cầm quyền cộng sản VN càng phải thối lui. Tinh thần đòi hỏi độc lập, tự do, dân chủ thật sự cần thống nhất và phải triệt để, khi ấy tiến trình dân chủ mới có điều kiện được thực thi.

Chế độc tài vô nhân đạo, bất nhân của cộng sản Việt Nam hiện nay sẽ tan rã một ngày không xa để toàn dân Việt Nam chúng ta sớm thoát khỏi vòng lao khổ và sự đàn áp triền miên của đảng cộng sản VN chuyên chế bạo tàn.

Viết xong để kỷ niệm ngày 3/2/2010
Hồ Thị Bích Khương
Xóm 2, xã Nam Anh, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An
Điện thoại: 0984- 980- 597