Friday, January 15, 2010

Góp ý về Giám mục đồng hành với đoàn chiên của mình

VietCatholic News (14 Jan 2010 17:14)
Source: http://vietcatholic.net/News/Html/75673.htm

Trong lúc giáo dân Đồng Chiêm bị nạn, các giáo xứ ở Hà nội bị đe dọa, một số linh mục bị hạch hỏi vô lý... đáng lẽ trong giờ phút hiện tại, theo cách khôn ngoan thông thường mà nói thì nên "đóng cửa bảo nhau" và không nên đưa ra ý kiến nào có thể bị hiểu lầm là gây mất tình đoàn kết và chia rẽ. Tuy nhiên vấn đề sắp được nêu ra ở đây là vấn đề hệ trọng, nếu không thẳng thắn trình bầy và góp ý để sửa sai thì nó còn mang tới thiệt hại lâu dài cho tương lai của Giáo hội Công giáo tại Việt Nam. Do vậy chúng tôi không ngại thẳng thắn phê bình và góp ý với Ban Biên Tập Website của Hội đồng Giám mục Việt Nam trong một bài được phát lên mạng vào ngày 13.1.2010 với tựa đề: "Hội đồng Giám mục Việt Nam Lên tiếng hay Không lên Tiếng".

Chính phần mở đầu bài viết đã nói rõ là: "Trang tin điện tử của HĐGMVN nhận được nhiều thư góp ý và một thắc mắc thường được nêu lên là: tại sao HĐGM không lên tiếng? Trong bối cảnh trên và trong tinh thần hiệp thông của Năm Thánh 2010, thiết tưởng một vài suy nghĩ cần được chia sẻ để soi sáng cho nhau trong đời sống của Hội Thánh".

Như vậy không phải là Ban Biên Tập Website HĐGMVN không biết về những ý kiến và những phê bình về sự im lặng mà nhiều người đã từng thắc mắc. Tuy nhiên khi trả lời cho vấn nạn đã được nêu ở trên, tác giả bài viết nói là muốn "soi sáng" về lập trường của mình. Đọc hết bài viết thì nhiều người không thấy được soi sáng nhưng trái lại sẻ cảm thấy thất vọng vì hình như trong đó ngầm chứa một thái độ hay lối suy tư hơi có vẻ "đỉnh cao" cho mình ở trên, mà không đi sát với thực tế (haytránh né) và nhất là thiếu hẳn tinh thần mục vụ và phục vụ là hai đặc tính rất cần cho các chủ chăn mới ngày nay.

Trước đây khi chọn giám mục, Giáo hội thường coi trọng về yếu tố như đạo đức, thông minh và tài điều khiển ... trái lại ngày nay Giáo hội quan tâm nhiều hơn tới đời sống tận hiến, tinh thần phục vụ, và nhất là yếu tố người giám mục được chọn lên có biết đồng hành, yêu thương, biết đồng cảm và nâng đỡ hàng giáo sĩ và giáo dân của mình không? đó là đặc tính mục vụ. Chả thế mà khi được bổ nhiệm làm giám mục, tân giám mục phải qua Roma để tham dự lớp bồi dưỡng học biết cách là vị chủ chăn chân chính cho đoàn chiên của mình trong hoàn cảnh xã hội da diện và phức tạp ngày nay.

Đức Thánh Cha Benedictô XVI khi nghe là dân Haiti bị động đất đã gửi thư chia buồn và kêu gọi trợ giúp ngay chứ đâu cần phải phân biệt và chờ vị giám mục sở tại là người nắm rõ tình hình và giải quyết! Đó mới là người Cha có tinh thần thương yêu và đường hướng mục vụ đích thật.

Khi đưa ra lập luận rằng: "HĐGM lên tiếng ở một tầm mức khác, bằng cách đưa ra những định hướng mang tính chủ đạo để mỗi địa phương áp dụng định hướng ấy vào hoàn cảnh cụ thể của mình". Đây là một cách đổ thừa lạc lõng trong đó tỏ ra không có một chút gì là biết đồng cảm tới những khốn khó của giáo dân trong những trường hợp cụ thể. Khi thấy "thánh giá" bị phá, giáo dân bị đánh chảy máu, linh mục bị giam cầm vô lý... thì người chủ chăn phải lên tiếng tỏ rõ lập trường là "phá thánh giá là phạm thánh", đánh đàn bà chảy máu me là "hành động dã man không thể chấp nhận", bắt bớ và cáo gian cho linh mục quản xứ mà không theo tiến trình tòa án là "những hành vi coi thường công lý và đi ngược lại nhân quyền con người". Những việc lên tiếng theo nguyên tắc như vậy luôn luôn được coi trọng và là sự hỗ trợ tinh thần chứng tỏ tình yêu thương và tinh thần mục vụ của chủ chăn, chứ đâu đã cần xét tới sự kiện đúng sai. Việc này sẽ có tòa án và công luận phê phán.

Khi nêu lên quan điểm rằng vụ đụng độ ở Đồng Chiêm là "việc tranh chấp đất đai là vấn đề xã hội" là một sự suy luận hoàn toàn sai trái và lạc lõng! Giáo dân Đồng Chiêm bảo vệ Thánh giá của họ là một việc làm của đức tin và muốn bảo vệ di sản truyền thống tổ tiên của họ. Bài viết của Ban Biên Tập cho rằng có thể nó mang sắc thái chính trị mà không muốn "đụng" vào hay cho là chuyện ở địa phương, nên không cần quan tâm. Đó cũng là đường hướng sai trái. Nếu chỉ là vần đề địa phương tại sao Đài Phát Thanh Vatican lại lên tiếng ... và còn biết bao nhiêu cơ quan ngôn luận khác lên tiếng, ngay cả quốc Hội Ba Lan cũng đã đưa ra bàn và lên án tại Quốc hội của họ!

Dĩ nhiên HĐGMVN vẫn nên tiếp tục sứ mạng cao cả là muốn tiếp tục tìm đường hướng "cần phải xây dựng xã hội theo định hướng phát triển toàn diện. Phát triển con người toàn diện là phát triển cả về thể lý, tri thức lẫn đạo đức và tinh thần" cho xã hội Việt Nam, thế nhưng không vì thế mà xa vời với thực tế, không còn cảm thông được những đớn đau của những người tấp cổ bé miệng, mất đi tình nghĩa cha con "con ngựa đau cã tầu không ăn cỏ", mất đi tính hiệp thông mà đề tài Năm Thánh 2010 nêu rõ về sứ mạng của Giáo hội Việt Nam là: "Mầu nhiệm -- Hiệp thông -- Sứ vụ".

Hội đồng Giám mục Việt Nam sẽ hành sử đúng với trách nhiệm lãnh đạo và định hướng của mình, một khi nhìn nhận ra được rằng đoàn chiên của mình còn đang thiếu những nhân quyền căn bản, còn đang bị chèn ép và bị đàn áp đủ cách, còn chưa có tự do tín ngưỡng. Hội đồng không những phải nói lên lên những bất công và tệ nạn của xã hội, nhưng còn phải tích cực đồng hành với anh em linh mục và giáo dân của mình, biết dấn thân đòi hỏi cho bằng được "những nhân quyền, phẩm giá làm người và làm con cái của Chúa".

Chỉ khi nào tích cực và biết dấn thân -- không sợ cường quyền, không sợ thế lực trần gian lôi cuốn -- và lúc đó, trong khí thế được thúc đẩy bởi quyền lực thiêng liêng được trao ban từ trên xuống, "HĐGMVN lên tiếng và đưa ra những định hướng căn bản nhằm góp phần xây dựng xã hội, một xã hội vì con người và một xã hội phát triển toàn diện" thì lúc đó tiếng nói tinh thần của mình mới có chất lượng và mới thực sự được đón nhận cách nồng nhiệt.

Công Luận


Thursday, January 14, 2010

Dân Biểu Cao Quang Ánh Về Việt Nam Thúc Đẩy Đòi Hỏi Áp Dụng Nhân Quyền - Nguyễn Minh Tâm

Nguyễn Minh Tâm dịch

HOA THỊNH ĐỐN: Hôm thứ Tư tuần này,vị dân biểu gốc Việt duy nhất tại Quốc Hội Hoa Kỳ kêu gọi chính quyền cộng sản tại Hà Nội cần phải cải tiến tình trạng nhân quyền trong chuyến về thăm quê hương sinh quán của ông. Dân biểu Joseph Cao Quang Ánh đã âm thầm trở về thăm Việt Nam và đi đến những nơi hạn chế.

Dân biểu Joseph Cao là con trai của một cựu sĩ quan miền Nam, trốn chạy nạn cộng sản sang Hoa Kỳ khi ông mới được tám tuổi. Ông đã trở về thăm Việt Nam lần đầu tiên vào năm 2001, nhân chuyến đi thăm Á châu của ông vào dịp nghỉ lễ.

Dân biểu Joseph Cao trở về thăm Việt Nam lần này cùng với hai người dân biểu đồng viện. Ông là người luôn luôn đứng ra bênh vực vấn đề nhân quyền. Tuy nhiên, lần này ông chấp nhận đi thăm trong âm thầm, không tiếp xúc với các thành phần chống đối chính quyền, tổ chức họp báo, hay ra thông cáo cho báo chí. Đó là một điều kiện tiên quyết ông phải đồng ý với chính quyền cộng sản để vào thăm Việt Nam.

Sau khi trở về Hoa Thịnh Đốn, Dân Biểu Cao Quang Ánh nói rằng chính quyền cộng sản không chịu cấp chiếu khán (visa) cho ông vì e ngaị rằng chuyến viếng thăm của ông sẽ gây tiếng vang nổ lớn. Dân biểu Cao Quang Ánh nói: “Họ buộc tôi phải đồng ý chấp nhận điều kiện đi vào Việt Nam một cách âm thầm, và ra đi trong yên lặng.”.

Nhưng dân biểu Joseph Cao đã nêu mối quan ngại của ông về vấn đề nhân quyền, đặc biệt là việc nhà nước bắt giam những người hoạt động tích cực trên các blog của internet. Những nhà hoạt động này đã làm cho chính quyền cộng sản phải lo sợ.

Ông Cao nói: “Tôi đã trực tiếp nêu lên những vấn đề vi phạm nhân quyền. Tuy nhiên, chúng tôi không nhận được lời đảm bảo nào của chính quyền liên quan đến từng vụ vi phạm.”. Tuy nhiên ông Cao cho biết khi nói chuyện với thân nhân, những người không làm việc với chính quyền, ông cảm thấy có những tia sang hy vọng ló dạng ở Việt Nam.

Ông Cao nói: “Thân nhân của tôi đều nói rằng điều kiện sinh hoạt ở đây bây giờ khá lắm. Dân chúng có thể tự do buôn bán, làm ăn, đi lễ nhà thờ, hay thờ phuợng tự do, miễn là đừng công khai nói ra những ý kiến chống đối chính quyền là được.”.

Dân biểu Cao cho biết mục đích chính của chuyến viếng thăm ba nước Việt, Miên Lào của ông kỳ này là để nghiên cứu cách nào giúp làm sạch những vũ khí đạn dược chưa nổ,do quân đội Mỹ thả xuống trên ba quốc gia, nằm rải rác ở nhiều nơi. Sau khi chiến tranh kết thúc, các loại chất nổ, vũ khí này giết hại hàng ngàn người vô tội.

Ông cho biết mỗi năm Hoa Kỳ đóng góp $3.6 triệu đô la cho nước Lào, để phá hủy những vũ khí này. Nhưng số đóng góp đó chỉ bằng một phần tư nhu cầu nước này cần phải có.

Ông Cao Quang Ánh trở thành Dân Biểu Hoa Kỳ gốc Việt đầu tiên vào năm 2008. Nguyên là một luật sư chuyên lo về di trú, ông đã thắng một dân biểu kỳ cựu thuộc đảng Dân Chủ, nhưng bị tai tiếng vì tham nhũng.

Dân biểu Joseph Cao làm dân biểu đại diện cho một khu vực có nhiều cử tri Da Đen, thuộc đảng Dân Chủ. Ông trở nên một vị dân biểu nổi tiếng vì tinh thần độc lập của ông. Người chủng sinh ngày xưa là vị dân biểu Cộng Hoà duy nhất ủng hộ cuộc vận động cải cách y tế của Tổng Thống Obama, cung cấp bảo hiểm y tế cho hàng triệu người Mỹ không có bảo hiểm sức khoẻ.

Nguyễn Minh Tâm dịch theo tài liệu của Văn Phòng Dân Biểu Joseph Cao.


Mua tàu ngầm để ... chuồn! - N Nguyen

Lời người viết: Bài phân tích dưới đây hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng do đó xin vui lòng đọc để giải trí cho vui chứ đừng có tin.

Trong thời gian vưa qua báo chí truyền thông liên tiếp đưa tin: VC đã ký hợp đồng mua 6 tàu ngầm Kilo với trị giá gần 2 tỷ đôla, đồng thời cũng đã đặt mua 12 chiến đấu cơ Sukhoi Su-30MK2 trị giá trên 500 triệu đô, cùng với một số lượng lớn trực thăng, tàu chiến và vũ khí các loại khác của Nga. Giới quan sát gắn liền sự kiện này của VC là nhằm củng cố lời tuyên bố về chủ quyền đối với các quần đảo ở Biển Đông.

Tàu ngầm "Kilo"
Tuy nhiên vì tương quan tiềm lực quân sự giữa VC và TC quá chênh lệch cho nên đối với TC thì số lượng vũ khí này chẳng là cái gì cả - chẳng khác chi VC đi mua súng lục để chống lại xe tăng. Vì vậy nếu nói rằng VC đặt mua 6 chiếc tàu ngầm Kilo, 12 chiến đấu cơ Sukhoi Su-30MK2 để phòng thủ chống lại bắc triều thì sợ rằng không đủ để gải ngứa người anh em TC. Do đó TC đã xem việc mua các chiến đấu cơ và tàu ngầm Kilo của VC chẳng có kí lô nào cả. Nếu thật sự TC cảm thấy bất an về việc VC đặt mua một lô vũ khí tối tân (hi-tech) này thì họ đâu có dễ gì ngồi yên như núi, và tâm vẫn cứ vững như bàn thạch. Điều này được thấy rõ qua lời tuyến bố của tướng Từ Quang Vũ của TC khi nói với báo South China Morning Post rằng việc hiện đại hoá quân sự của VC không nằm ngoài dự kiến của TC và TC không hề cảm thấy bị các nước láng giềng đe doạ.

Ngoài ra có vũ khí trong tay chưa phải là một điều kiện ắt có và đủ để có khả năng chống lại kẻ thù. Muốn đánh kẻ thù trước hết phải có tinh thần và ý chí. Tinh thần và ý chí? Tìm đâu ra hai yếu tố này khi sự ươn hèn và khiếp nhược đã chiếm trọn cái đỉnh cao trí tuệ đặc sệt của đảng mafia CSVN. Đảng mafia CSVN có thật sự muốn phòng thủ, bảo vệ giang sơn, chống lại kẻ thù khi chính chúng là thái thú của bắc triều. Chính chúng đã ký giấy phân định lại biên giới cắt đất, dâng biển, nhượng đảo cho TC; đã thẳng tay đàn áp, bắt bớ người dân khi họ bày tỏ lòng yêu nước, biểu tình chống TC trong việc chiếm lãnh Hoàng Sa và Trường Sa; đã làm ngơ như người "lạ" trước thảm cảnh ngư dân bị bắn giết, đánh đập, cướp bóc bởi những tàu "lạ" ngay trên vùng biển của VN; đã cõng rắn cắn gà nhà, rước voi về dày mã tổ trên tây nguyên và các vùng dọc theo biên giới Việt-Hoa.

Cứ cho rằng với số vũ khí đang đặt hàng sẽ giúp cho VC "tự tin" hơn trong việc phòng thủ chống lại sự lộng hành của TC. Nhưng VC thật sự có gan khai hỏa vào lực lượng của TC hay không khi họ xâm phạm lãnh thổ, sinh mạng của người dân Việt? Chúng ta đã thấy quá rõ sự ươn hèn và khiếp nhược của đảng mafia CSVN trong bao năm qua, vì quyền lợi riêng tư mà họ phải quỵ lụy, chịu nhục, thúc thủ, bị TC khống chế, nắm đầu quay như dế, sai đâu đánh đó. Còn đối với chính dân mình thì lại lừa lọc, gian manh, độc ác, tàn bạo còn tệ hơn cả loài thú. Do đó chắc chắn là CSVN sẽ không bao giờ dám hó hé chọc giận bắc triều mặc dầu bị đàn anh thượng cẳng chân hạ cẳng tay, lấn áp, chơi ép đủ điều. Được đằng chân, lấn đằng đầu, TC càng ngày càng tỏ ra trịch thượng, ngạo mạn, chơi những đòn thâm độc, … chỉ mong sao VC ra tay trước để TC có cớ xáng cho một cái bạt tai nẩy lữa (preemptive strike) không còn một cái răng húp cháo, dạy cho một bài học cuối cùng và nhớ đời (once for all).

Vậy thì VC mua vũ khí với một số tiền khá lớn để làm gì? Tại sao không lấy số tiền đó chuyển ra ngoại quốc để làm của riêng?

Chiến đấu cơ SU
Trước hết số tiền một vài tỷ đô chỉ là một con số lẽ so với cái tài sản khổng lồ lên đến hàng trăm tỷ cướp được của dân Việt, và do vơ vét tài nguyên, bán tháo giang sơn của Nước Việt. Cho nên một vài tỷ đô chẳng đáng là bao khi sánh với cái mạng sống của đảng CSVN đang trên đe (dân Việt) dưới búa (TC) như treo trên sợi chỉ mành. Chúng đang cố sống, cố tồn tại để hưởng cái tài sản kếch xù gom góp được bấy lâu nay.

Để kéo dài sự sống, về vấn đề chiến lược và đối ngoại thì đúng là VC đang mua chuộc, tìm đồng minh, tìm sự hậu thuẩn của thế giới - của các nước trong khối ASEAN, Âu Châu và quan trọng nhất là Hoa Kỳ - để đối đầu với TC. Do đó VC đã phải muối mặt cho tướng Phùng Quang Thanh sang Hoa Kỳ để mời kẻ thù đế quốc Mỹ trở lại Cam Ranh, Nguyễn Tấn Dũng sang Nga đặt mua vũ khí và hy vọng được xem như là một khách hàng có giá (value customer), Nguyễn Minh Triết xin tiếp kiến Đức Giáo Hoàng Benedict XVI để mua chuộc ảnh hưởng ngoại giao của Vatican. Đó là chưa nói đến việc kêu gào những nước có tiềm lực về quân sự cũng như kinh tế hảy mua bán, đầu tư vào VN với hy vọng rằng vì quyền lợi làm ăn tại VN mà họ sẽ sẳn sàng nhảy vào hậu thuẩn và hổ trợ cho đảng mafia CSVN một khi VN bị tấn công.

Về vấn đề chiến thuật và đối nội thì cũng đúng là VC đang "hiện đại hóa quân đội nhân dân", nhưng cũng nhằm mục đích mị dân, tạm thời vuốt ve, xoa diu sự bất mãn, phẩn uất của người dân yêu nước chống cộng đang hừng hực lan tràn ở khắp mọi nơi. Tuy nhiên mục đích thực sự, thầm kín và tối hậu của việc "hiện đại hóa" này là để bảo vệ đảng, bảo vệ cái tập đoàn đỉnh cao trí tuệ trong bộ chính trị (BCT) đang nắm quyền sinh sát của hơn 80 triệu dân Việt, để cầm chân TC, để cho gia đình của cái tập đoàn đỉnh cao có phương tiện và thì giờ chuồn ra khỏi VN khi chiến tranh xảy ra.

Chừng nào thì chiến tranh sẽ xảy ra?

Chừng nào "điều kiện chín mùi" thì VN sẽ bị "giải quyết" ngay. Đó chính là lời nói úp mở (hint) của đại sứ đặc mệnh toàn quyền TC Tôn Quốc Tường khi ông tuyên bố rằng giải pháp thiết thực hiện nay là tạm gác lại tranh chấp biển Đông, chờ điều kiện chín mùi rồi mới giải quyết. Đây cũng là kế sách xưa nay của CS, tức là khi chân tay còn yếu ớt, còn gặp khó khăn, cơ hội chưa "chín mùi" thì đeo mặt nạ giả làm cừu non, làm anh em, đồng chí, làm người hiền, đạo đức, trí thức, ... ngon ngọt kêu gọi sự hợp tác, tạm gác lại tranh chấp, hảy quên đi quá khứ, hòa hợp hòa giải. Nhưng đến khi chân tay đã cứng cáp, ưu thế đã có trong tay, cơ hội đã tới, ... thì CS sẽ để lộ rõ bộ mặt gian manh, tàn ác, tráo trở, … chúng sẽ trở mặt, lật lọng, đánh úp, thủ tiêu, cướp sạch tài sãn, giang sơn, chiếm trọn quyền hành, … một cách trơ trẽn không một chút hổ thẹn. Đây cũng chính là những bài học đắt giá và đẫm máu trải dài trong lịch sử của VN và thế giới. Bài học gần đây nhất vẫn còn sờ sờ trước mắt là con bài MTGPMN "ruột thịt" đã bị chính các đồng chí bắc bộ cho "về hưu non" ngay sau khi Miền Nam bị chiếm đóng.

Do đó đợi đến khi "điều kiện chí mùi" thì TC sẽ dạy cho VC một bài học máu xương, tương tàn bằng súng đạn. Hoặc lúc đó, nếu như dân Hán tộc đã tràn ngập toàn cõi VN qua "diễn biến hòa bình" thì bắc triều chỉ cần vẽ lại bản đồ của Trung Hoa Lục Địa bằng cách kéo dài đường biên giới xuống tận mũi Cà Mau như họ đã ngang nhiên vẽ đường biên giới lưỡi bò trên biển Đông. Nếu như thế thì TC sẽ phát động chiến tranh đánh chiếm VN mà không có một tiếng súng, không tốn một viên đạn một khi "điều kiện chín mùi"!

Bây giờ trở lại chuyện tìm cách chuồn của tập đoàn đỉnh cao BCT. Họ là những người có quyền uy tuyệt đối thì sợ gì không ra đi ngay bây giờ (nếu muốn) mà phải đợi đến khi có chiến tranh mới tìm cách chuồn? Tuy có quyền uy nhưng ra đi không phải là dễ.

Thứ nhất, lấy lý do gì để mà ra đi (một cách công khai và an toàn)? Ai chịu/dám chứa chấp cái đám mafia CSVN này (trước sự nhe nanh, gầm gừ của TC)?

Thứ hai, nếu những thành phần "nồng cốt" của tập đoàn đỉnh cao mà bỏ ra đi trong lúc này là có đảo chánh ngay (vắng chủ nhà gà mọc đuôi tôm), cho nên vì tham quyền cố vị nên chi họ phải mọc rễ tại Hà Nội, phải chịu nhục làm thái thú cho TC để cố bám vào cái quyền uy đang có, vì có quyền hơn có tiền - quyền tạo ra tiền chứ tiền không chắc gì mua được quyền.

Thứ ba, tuy là thái thú của TC nhưng với bản chất lật lọng, phản phúc nên những lời ăn tiếng nói, nhất cử nhất động của họ đều bị tay chân của đàn anh theo dõi, kiểm soát rất chặt chẽ, không dể gì thoát được con mắt cú vọ và vòng tay "êm ái" của người anh em bắc triều.

Vậy thì tại sao Nguyễn minh Triết, Nguyễn tấn Dũng, Nông đức Mạnh, … được đi khắp đó đây nào Mỹ, nào Tây, nào Vatican, ... mà có sao đâu?

Các nhân vật này chỉ là “phần nổi” (tip of iceberg), là những con rối được cho lên sân khấu múa may quay cuồng, ba hoa chích chòe, cù léc thiên hạ, màu mè cho vui, ... trong khi đó “phần chìm” còn lại của cái tập đoàn đỉnh cao trong BCT ở đàng sau hậu trường mới thật sự là các đạo điễn cầm cán giựt dây. Do đó các "diễn viên" thì được gởi đi trình diễn ở khắp mọi nơi còn những người đạo diễn thì ở nhà điều khiển và ra sức bảo vệ cái tập đoàn mafia trước sự bất mãn âm ỉ của lòng dân đang bùng lên càng ngày càng mạnh mẽ. Trong khi đó thì người anh em TC lại càng gia tăng sự khiêu khích, lộng hành, tác oai tác quái một cách thô bạo và trân tráo. Đúng là trên đe dưới búa, sắp chết tới nơi mà vẫn còn tham quyền cố vị.

Vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra khi có chiến tranh?

Dĩ nhiên là cái tập đoàn đỉnh cao trong BCT không hoàn toàn trí độn, họ và gia đình sẽ cùng nhau đồng ca bản "tẩu vi thượng sách" đã được chuẩn bị cẩn thận bấy lâu nay.

Chuồn? Làm sao mà chuồn khi mà nhất cử nhất động của chúng đều bị tay chân người anh em TC kiểm soát, theo dõi sát nút?

Chúng là bọn mafia đầu trâu mặt ngựa chứ đâu phải tay vừa! Dĩ nhiên là chúng đã chuẩn bị chu đáo các kế hoạch đánh lừa hay hạ thủ những cái "đuôi" ngày đêm bám sát theo chúng để thoát ra khỏi cái cơ quan đầu não nơi "đóng đô" của BCT tức cơ quan tham mưu của ban chấp hành trung ương đảng.

Mà chuồn bằng cách nào (để ra khỏi VN)?

Bằng đường bộ qua biên giới Việt Lào Kampuchia? Chắc chắn là không được rồi, vì sẽ bị quân TC đội lốt công nhân đóng trên tây nguyên, nằm dọc theo biên giới cùng với Lào và Kampuchia, vốn xưa nay không ưa gì VC, truy lùng, thộp cổ nhổ không còn một cọng râu bác Hồ!

Bằng đường (trên mặt) biển? Dĩ nhiên là họ đâu có ngu dẫn xác ra biển Đông để cho các tàu "lạ" cho ăn đạn làm lễ tiển đưa đi chầu hà bá, làm mồi cho cá mập.

Bằng đường hàng không? Họ cũng chẳng có điên đưa thân ra làm mục tiêu tác xạ cho cái lực lượng và hỏa lực hùng hậu của không quân và các dàn hỏa tiễn địa không của TC.

Vậy thì chỉ còn một con đường duy nhất đó là chuồn đi ngầm dưới biển như chui dưới các ống cống. Trong khi trên đất liền quân đội nhân dân bị TC đánh tan tác, dân Việt bị tàn sát thì gia đình của tập đoàn các đỉnh cao trong BCT đang chen chúc nhau, chất đầy trong khoang của những chiếc tàu ngầm kilo, chuồn êm dưới lòng biển sâu hướng về phía Nam.

Nhưng TC vẫn có thể đánh chìm các chiếc tàu ngầm này mà.

Đúng, nhưng cái xác xuất bị cho đi đoàn tụ theo diện ông bà bằng đường tàu ngầm so với đường bộ, đường biển, đường hàng không thì vẫn còn thấp (an toàn) hơn nhiều. Hơn nữa tàu ngầm kilo có khả năng “tàng hình”, chạy êm, lặn sâu nên cũng khó dò ra. Trong khi đó trên đất liền, trên không và trên mặt biển người anh em TC cũng đang bận rộn “chén tạc chén thù” với các đồng chí quân đội nhân dân được trang bị một số vũ khí hiện đại, đủ khả năng cầm chân TC để cho tập đoàn mafia CSVN có thì giờ tẩu thoát ra vùng hải phận quốc tế.

Vậy là Nước Việt nát bấy, Dân Việt banh thây, quân đội (nhân dân) phanh thây, đảng sướng phây phây!

N Nguyen

Phụ chú: Đảng sướng phây phây?
Có nhiều điều cứ tưởng là trót lọt êm xuôi nhưng ...! Lại chữ "nhưng" mắc dịch, oái ăm!

Nhưng xét lại thì VC có phải là một khách hàng có giá đối với Nga không hay chỉ là một anh khách hàng nghèo nàn thuộc loại tép riêu so với cái đơn đặt hàng trị giá hàng trăm tỉ mỹ kim của ông đại gia TC. Vì vậy ngoài mặt Nga vẫn vui vẽ, săn đón, mua bán với người anh em VC nhưng biết đâu sau lưng thì các đồng chí Nga và TC đã bắt tay nhau với một sự thỏa thuận ngầm nào đó.

Xin nhớ rằng quyền lợi quốc gia là trên hết, nói một cách khác cho dầu Nga, Mỹ, Pháp, ... có được VC ôm chân, nịnh bợ, vuốt ve, hứa hẹn như thế nào đi nữa thì TC cũng vẫn là ông vua (customer is king) bề thế mà họ phải trung thành phục vụ. Rõ ràng nhất là trường hợp Yahoo, chỉ vì quyền lợi làm ăn to lớn tại TC mà họ đã từng cung cấp, một cách vô liêm sĩ (unethical), những dữ kiện, chi tiết cá nhân đưa đến việc nhiều nhà bất đồng chính kiến bị bắt giam.

Do đó trong việc mua bán tàu ngầm cho VC biết đâu Nga đã được nháy mắt, đá lông nheo để lắp đặt thêm một thiết bị đặc biệt nào đó do lời yêu cầu "nặng ký" (hoặc bằng tiền bạc hay quyền lợi kinh tế) của đồng chí TC. Có thể là, với cái thiết bị đặc biệt này (không có trong đơn đặt hàng của VC) tàu ngầm kilo sẽ phát ra những tín hiệu chỉ rỏ vị trí của mình để cho không quân, hải quân TC dễ dàng tìm đến truy kích và đánh chìm; hoặc sẽ bị điều khiển "viễn liên" (remotely controlled) và chỉ cần bấm nút là tàu ngầm sẽ bị nổ tung, tan xác, nát thây, hoặc bị tắt máy chìm lĩm cho toàn thể tập đoàn đỉnh cao BCT đi mò tôm. Có lẽ vì vậy mà TC dửng dưng, bình chân như vại trước việc VC xum xoe, hí hửng, dương dương tự đắc đi mua vũ khí của Nga.

Người ta thường nói "Tri kỷ tri bỉ trăm trận trăm thắng", vậy bây giờ đã biết rõ rồi thì liệu có thắng được ai không hay là chỉ còn chờ chết, từ chết ngắt đến chết ngũm củ tỏi.

Cáo Hồ đang nóng lòng chờ các đồng chí đó!

Cuối cùng thì Nước Việt nát bấy, Dân Việt banh thây, quân đội (nhân dân) phanh thây, còn đảng thì nát thây!

Không thể là chuyện tranh chấp và không thể không lên tiếng - Song Hà

Song Hà

Chúng tôi đọc trên trang web của Hội Đồng Giám mục Việt Nam bài viết của Ban Biên tập nhan đề:
    “HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM: LÊN TIẾNG HAY KHÔNG LÊN TIẾNG”

    Khi xảy ra vụ việc Đồng Chiêm cũng như các vụ việc Toà Khâm Sứ (Hà Nội), Tam Toà (Vinh) hay Loan Lý (Huế), Trang tin điện tử của HĐGMVN nhận được nhiều thư góp ý và một thắc mắc thường được nêu lên là: tại sao HĐGM không lên tiếng? Trong bối cảnh trên và trong tinh thần hiệp thông của Năm Thánh 2010, thiết tưởng một vài suy nghĩ cần được chia sẻ để soi sáng cho nhau trong đời sống của Hội Thánh.

    Liên quan đến từng vụ việc cụ thể tại từng địa phương, hơn ai hết, vị giám mục sở tại vừa là người có trách nhiệm chăm sóc một phần Dân Thiên Chúa tại đây (x. GM số 11) vừa là người nắm rõ tình hình và bối cảnh của vấn đề, chính ngài là người đưa ra quyết định cụ thể để giải quyết. HĐGM không lên tiếng về từng vụ việc. Nói như thế không có nghĩa là HĐGM không quan tâm gì đến đời sống của Dân Chúa tại địa phương, và hoàn toàn im lặng trước những vấn đề liên quan đến đời sống của anh chị em tín hữu. HĐGM không lên tiếng về từng vụ việc nhưng HĐGM lên tiếng ở một tầm mức khác, bằng cách đưa ra những định hướng mang tính chủ đạo để mỗi địa phương áp dụng định hướng ấy vào hoàn cảnh cụ thể của mình. Ở đây, chúng tôi muốn quy chiếu vào bài “Quan điểm của Hội đồng Giám mục Việt Nam về một số vấn đề trong hoàn cảnh hiện nay” [1] để thấy được những định hướng căn bản này.

    Trước hết, HĐGMVN lên tiếng nhằm mục đích góp phần xây dựng xã hội. Khi nhắc đến những vụ tranh chấp liên quan đến đất tôn giáo, HĐGM đặt những vụ tranh chấp này trong bối cảnh chung của toàn xã hội. Thật vậy, trong những năm gần đây, tranh chấp và khiếu kiện về đất đai là chuyện xảy ra hằng ngày trên mọi miền đất nước. Rất nhiều vụ tham nhũng liên quan đến đất đai bị phanh phui trên báo chí. Như thế, đây là vấn nạn chung của toàn xã hội chứ không của riêng giới công giáo. Có chăng vì giới công giáo là một tập thể lớn, và nhiều phương tiện truyền thông trong cũng như ngoài nước loan tin về những vụ tranh chấp đất đai liên quan đến giới công giáo, nên dễ tạo cảm tưởng chỉ có giới công giáo mới có chuyện tranh chấp đất đai. Hiểu như thế là nhìn nhận vấn đề chưa đúng với thực tế; hơn nữa có thể tạo ngộ nhận rằng đây không phải là vấn đề xã hội mà là vấn đề chính trị, dù được trình bày theo hướng bênh vực Nhà Nước hay chống lại Nhà Nước Việt Nam. Vì thế, khi HĐGM trình bày bối cảnh chung của xã hội hiện nay, các ngài cho thấy việc tranh chấp đất đai là vấn đề xã hội chứ không mang màu sắc chính trị, và khi lên tiếng về vấn đề này, các ngài muốn góp phần xây dựng xã hội cho tốt đẹp hơn.

    Xây dựng xã hội tốt đẹp hơn là cùng nhau xây dựng một xã hội vì con người, một xã hội thực sự lấy dân làm gốc. Để giải quyết những vụ khiếu kiện về đất đai, cũng như bao Chính quyền khác trên toàn thế giới, Chính quyền Việt Nam phải dựa vào Luật và những Nghị định về đất đai để giải quyết. Tuy nhiên, thực tế cho thấy rất nhiều người dân bất mãn về cách giải quyết của Chính quyền, đồng thời tình trạng “ăn đất” tiếp tục diễn ra dựa trên chính lề luật của Nhà Nước. Chính vì thế, câu hỏi căn bản được đặt ra là: Luật và những nghị định đó được xây dựng trên nền tảng nào? Luật lệ được đặt ra là để phục vụ con người và đời sống con người trong xã hội, sao cho ngày càng hài hoà và tốt đẹp hơn. Con người ở đây là mọi người dân chứ không chỉ là một nhóm hay một thiểu số nào đó được đặc quyền đặc lợi. Muốn xây dựng một xã hội vì con người, muốn ban hành những lề luật nhằm phục vụ con người, thì những lề luật đó phải được xây dựng trên nền tảng là những quyền căn bản của con người, những quyền căn bản được cả thế giới nhìn nhận và cả Việt Nam cũng nhìn nhận, ít là trên nguyên tắc. Chẳng nhẽ một đất nước tự hào mình dân chủ gấp trăm lần các đất nước khác, mà ngay cả những quyền căn bản nhất của con người cũng không được tôn trọng sao?

    Hiểu như thế mới thấy được tại sao HĐGM đưa ra đề nghị sửa đổi Luật về đất đai [2] và yêu cầu việc sửa đổi này cần quan tâm đến quyền sở hữu của công dân, là một trong những quyền căn bản của con người, được khẳng định trong Hiến chương Liên hiệp quốc và được Việt Nam thừa nhận. Khi đưa ra đề nghị này, HĐGM thành tâm muốn góp phần xây dựng một xã hội vì con người, vì chỉ như thế mới có thể giải quyết tận gốc việc tranh chấp và khiếu kiện đất đai đang nở rộ khắp nơi, đồng thời lành mạnh hoá đất nước bằng cách xoá bỏ cơ hội của những người lợi dụng chức quyền để đàn áp người dân và kiếm tìm tư lợi.

    Để thực sự xây dựng một xã hội vì con người, cần phải xây dựng xã hội theo định hướng phát triển toàn diện. Phát triển con người toàn diện là phát triển cả về thể lý, tri thức lẫn đạo đức và tinh thần. Phát triển xã hội toàn diện là phát triển về cả kinh tế lẫn văn hoá và tinh thần. Một đất nước tự hào về lịch sử bốn ngàn năm sẽ không dễ dàng phá huỷ những di tích có chiều dài lịch sử. Một dân tộc kiêu hãnh về bốn ngàn năm văn hiến sẽ không thể dễ dàng xoá bỏ các di tích tôn giáo và cơ sở thờ tự, vì lẽ tôn giáo đã góp phần giữ hồn của đất nước. Một xã hội với bốn ngàn năm văn hoá sẽ không chấp nhận dung túng cho cách giải quyết các vấn đề xã hội bằng sức mạnh của cơ bắp. Một loạt những khẳng định như thế được đặt ra để muốn nhấn mạnh sự phát triển toàn diện. Và cũng khi ấy mới hiểu được tại sao khi bàn đến việc tranh chấp đất đai, HĐGMVN lại nói đến những chuyện văn hoá như tránh sử dụng bạo lực trong lời nói cũng như trong hành động, việc truyền thông phải tôn trọng sự thật và phẩm giá của con người; đồng thời, cổ võ việc đối thoại chân thành [3] trong sự tương kính lẫn nhau. Bởi lẽ đó là cái làm nên nhân cách văn hoá của con người, làm nên nét văn hoá đáng kính của một dân tộc.

    Với những suy nghĩ này, có thể khẳng định HĐGMVN đã lên tiếng và sẽ còn lên tiếng, không nhằm giải quyết từng vụ việc ở mỗi địa phương, nhưng đưa ra những định hướng căn bản nhằm góp phần xây dựng xã hội, một xã hội vì con người và một xã hội phát triển toàn diện.

      Ban biên tập WHĐ
    --------------------------------
    [1] Quan điểm của Hội đồng Giám mục Việt Nam về một số vấn đề trong hoàn cảnh hiện nay
    [2] x. Quan điểm, II, 1
    [3] x. Quan điểm, II, 2 và 3 (Quan điểm), công bố ngày 27-9-2008
Đọc qua những dòng này, chúng tôi không hiểu đây là quan điểm của BBT hay của chính Hội Đồng GMVN?

Nếu chỉ là quan điểm của một nhóm người trong BBT tờ báo này thì miễn bàn, vì mỗi người có một quan điểm, cách hành động và cách biện hộ cho những hành động và thái độ của mình.

Chuyện tranh chấp đất đai, tài sản của từng giáo xứ, giáo phận … đã xảy ra quá nhiều, nhưng HĐGM im lặng không có ý kiến mà chỉ có một bản “Quan điểm của Hội đồng Giám mục Việt Nam về một số vấn đề trong hoàn cảnh hiện nay”. Thái độ này được nhiều người chú ý như một sự vô trách nhiệm của những người lãnh đạo, mà người lãnh đạo là người chịu hoàn toàn các trách nhiệm những vụ việc liên quan đến cộng đồng mình phụ trách. Ngay cả nhà nước CSVN mới đây cũng đã có quy chế về “trách nhiệm của người đứng đầu”.

Nhưng dù sao, sự “hững hờ” này còn có nhiều người tìm cách giải thích: HĐGM đang có những tư tưởng lớn và chỉ giải quyết những việc lớn, vài chuyện tranh chấp tài sản đất đai chỉ là chuyện “lặt vặt”. Dù những chuyện lặt vặt đó là cả Tòa Khâm sứ, là Tam Tòa, là cả Giáo Hoàng học viện dù đó là giáo dân bị đàn áp, là linh mục bị đánh ngay trong năm linh mục, là nhà thờ, tượng Đức Mẹ bị bao vây, bị cho đi tù. Những việc đó không liên quan đến HĐGMVN?

Bản Quan điểm nói trên được coi là “HĐGM lên tiếng ở một tầm mức khác, bằng cách đưa ra những định hướng mang tính chủ đạo để mỗi địa phương áp dụng định hướng ấy vào hoàn cảnh cụ thể của mình”. Có nghĩa là ông Bố trong gia đình chỉ lo việc lớn, còn những việc “lặt vặt” thì từng thành viên gia đình lo.

Xin kể một ví dụ như sau:

Có một gia đình sống chung với anh hàng xóm là “Trưởng số nhà” nhưng hung dữ, thường xuyên bị anh này dùng bạo lực để hà hiếp, đánh đập và cướp đoạt tài sản của mình. Nhưng vì thế yếu, với lại trong gia đình có những “quan điểm” khác nhau, người cho rằng nên “đối thoại” với anh hàng xóm đó kẻo nhỡ mình nói ra nó tẩn cho mình một trận thì nguy. Người cho rằng phải có tiếng nói của công lý, của pháp luật với anh hàng xóm xấu chơi này.

Trong khi gia đình đang tranh cãi, chưa có thống nhất cụ thể thì anh hàng xóm cứ ngang nhiên bịa ra hết “luật tổ dân phố” đến “luật số nhà” để lấn chiếm dần cơ ngơi của gia đình yếu thế, mục đích là để đến một lúc nào đó anh chàng này không còn đất sống phải “bán xới” sang chỗ khác.

Cứ thế, lần lượt từ cái mái hiên bị chiếm, đứa con ở gần kêu khóc, nhưng ông bố cứ im lặng để “đối thoại”, bà mẹ ở phòng xa hơn cũng coi như không biết gì. Mấy anh em còn nhỏ không biết kêu ai càng ngậm ngùi để mất dần phòng này đến phòng khác. Kể cả khi anh hàng xóm đến thăm ông bố, được đón tiếp vui vẻ, rồi đột nhiên chiếm luôn một chiếc giường trong phòng ông bố, hàng xóm hỏi, ông cũng chỉ trả lời qua quýt rằng tôi đang đòi lại, đang hy vọng… thế là xong.

Nhiều lần anh chị em trong nhà đã kêu đến ông bố, nhưng ông chỉ bảo: “Tao còn phải lo đại cuộc, lo cái lớn hơn là xây dựng khu phố kiểu mẫu, tổ dân phố văn hóa đoàn kết… nên không muốn nói to hoặc ầm ĩ” chỉ nói thế vì phải đặt hoàn cảnh gia đình ta vào “bối cảnh chung trong toàn ngõ phố”.

Phía anh Trưởng số nhà hung dữ, thì tuy đã chiếm được dần dần từng phòng của gia đình này, bằng biện pháp dùng “luật rừng” nhưng miệng lưỡi thì có những lời rất đẹp và hữu nghị với láng giềng xung quanh nào là “tôi quản lý” số nhà này, đây là tài sản chung… Tài sản đất đai của gia đình hàng xóm nghèo đã dần dần về tay nhà mình nhưng họ vẫn ấm ức và không phục. Hắn khó chịu lắm, muốn làm một cuộc tổng chiếm đoạt đuổi cổ gia đình kia đi nhưng chưa lường được sự thể sẽ đến đâu. Bởi hắn thừa biết rằng nếu gia đình kia biết đoàn kết, cùng lên tiếng tố cáo việc cướp đoạt của hắn trước làng xóm, thì hắn sẽ bị cả phố lên án và hắn không còn giữ được thói hung hăng của mình.

Hắn nghiên cứu, suy nghĩ và tìm cách.

Bỗng một buổi sáng sớm, lúc 2 giờ sáng, hắn đưa một đoàn những tên bặm trợn, hung dữ đến bao vây nhà kia, không phải để chiếm tài sản, mà chỉ để đập tan cái bàn thờ tổ tiên ông bà nhà đó, xé hình ảnh ông bà vứt vào sọt rác, đập tan cái lư hương, đập nát cái ban thờ. Con cái trong nhà ra giữ, kiên quyết tố cáo và đấu tranh với hắn để giữ lại, hắn đánh cho đứa thì tóe máu đầu, đứa thì giữ vỡ mặt, đứa thì đi viện, tiếng kêu khóc ầm ĩ, hàng xóm tố cáo hành động của tên Trưởng số nhà rất mạnh mẽ, đồng loạt. Nhưng ông bố thì… im lặng.

Đến khi đó, ông bố gia đình kia có nói được rằng: Đó là chuyện riêng của mỗi đứa con, còn tao là bố, là chủ nhà thì chỉ nói lên “Quan điểm” và chỉ “làm những việc to lớn” nữa không?

Có lẽ đến lúc đó, tất cả những đứa con phải kêu lên rằng: “Bố ơi, gia đình ta có còn là một gia đình nữa không? Bố có còn là ông bố trong gia đình nữa không”?

Gác qua những vụ việc trước, đến vụ việc tại Đồng Chiêm, thì người ta chờ đợi, vì sao?

Trước hết, sự việc Đồng Chiêm đâu phải là vụ tranh chấp đất đai hay tài sản như BBT trang web HĐGMVN đã nói đến?

Giáo xứ Đồng Chiêm, một xứ đạo nghèo, riêng cái tên Đồng Chiêm đã nói lên sự đói nghèo ở mảnh đất ngập lụt này. Giáo dân đàn ông ở đây phải đi làm ăn xa xôi để nuôi sống gia đình. Việc đi làm ăn xa xôi, cô đơn và nhiều vất vả đã mang về giáo xứ này nhiều căn bệnh nguy hiểm. Có lẽ không nơi nào, một giáo xứ nhỏ, lại có nhiều người nhiễm HIV như ở đây.

Ở đó không có tài sản để tranh chấp với ai, nhà nước và giáo xứ không có tranh chấp nào với Núi Thờ là nghĩa trang của giáo xứ cả hơn trăm năm nay. Ở đó cũng không có công trình quốc phòng, quân sự hay bất cứ dự án nào của quốc gia để ảnh hưởng.

Mà nghĩa trang thì có Thánh Giá, Thánh Giá cũ đã hỏng thì thay Thánh Giá mới.

Thánh giá này đã từng được dựng công khai chính quyền đều biết, nhưng đã không có ai ý kiến gì. Đến một lúc nào đó thì đưa cảnh sát, quân đội, chó nghiệp vụ đến phá bằng được theo lệnh chính quyền.

Thánh Giá là gì, ý nghĩa của Thánh giá như thế nào, chắc HĐGMVN là nơi hiểu rõ nhất và là nơi còn cần phổ biến cho giáo dân hiểu hơn nữa. Giáo dân chỉ hiểu rằng: Thánh giá là biểu tượng cao quý nhất, thiêng liêng nhất của người Kitô và Giáo hội Công giáo, nếu không có Thánh Giá, có nghĩa là Giáo hội Công giáo không còn tồn tại. Đơn giản thế thôi.

Tại sao chính quyền phải triệt phá cây Thánh Giá này một cách triệt để và quyết liệt như vậy? Câu chuyện đơn giản ở trên trả lời câu hỏi này: Thánh Giá là cái bàn thờ trong gia đình, phải triệt phá.

Đọc những lời trong bài viết trên, chúng tôi lại nhớ đến câu nói của Đại sứ Tàu tại VN Tôn Quốc Tường: “hai bên cần xuất phát từ đại cục, toàn cục và lợi ích căn bản của nhân dân hai nước, tạm gác lại tranh chấp, không làm ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường, thuận lợi của quan hệ hai nước”. Trong khi đất đai, lãnh thổ mất dần vào tay Tàu Cộng, nhân dân VN bị đánh đập ngay trên lãnh thổ của mình và mưu đồ của nhà cầm quyền Tàu Cộng với đất nước VN thì đã không còn là sự đe dọa mà đã hết sức rõ ràng. Ông Đại sứ này còn khuyên VN hãy “chờ điều kiện chín muồi” rồi giải quyết. Ai cũng biết rằng khi mà “điều kiện chín muồi” là khi toàn dân VN lấy tiếng Tàu làm quốc ngữ.

Thưa BBT trang web HĐGMVN, trong một gia đình, bàn thờ tổ tiên bị đập phá mà ông bố vẫn không lên tiếng, thì đừng nói chuyện “quan điểm” hay “đường hướng” hoặc bất cứ sự lý giải nào. Bởi mọi điều giải thích đều vô nghĩa và gia đình đó thực tế không còn tồn tại.

Ngày 14/1/2010

Song Hà
ooOoo

    QUAN ĐIỂM CỦA HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIỆT NAM VỀ MỘT SỐ VẤN ĐỀ TRONG HOÀN CẢNH HIỆN NAY
    LTS: Vào lúc 16g30 ngày thứ bảy, 27-9-2008, Văn phòng Thư ký của Hội đồng Giám mục Việt Nam chính thức công bố quan điểm của Hội đồng Giám mục Việt Nam về một số vấn đề trong hoàn cảnh hiện tại. Chúng tôi xin chia sẻ cùng bạn đọc.

    Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của người dân Việt Nam cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của chúng tôi, các Giám mục thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam. Giáo Hội không có chức năng làm chính trị, nhưng cũng không đứng bên lề xã hội. Do đó, là những người lãnh đạo trong Giáo Hội, chúng tôi có trách nhiệm rao giảng giáo huấn của Giáo Hội về xã hội, nhằm thăng tiến con người và đời sống xã hội cách toàn diện. Sau khi cầu nguyện và trao đổi với nhau, chúng tôi muốn bày tỏ quan điểm của mình về một số vấn đề quan trọng trong hoàn cảnh hiện nay.

    I. TÌNH HÌNH

    1. Tình trạng khiếu kiện đất đai kéo dài và chưa được giải quyết thoả đáng là vấn đề thời sự, trong đó có đất đai của các tôn giáo nói chung và Giáo hội Công giáo nói riêng, cụ thể như vụ việc Toà Khâm Sứ cũ (số 42 Nhà Chung) và Giáo xứ Thái Hà (số 178 Nguyễn Lương Bằng, Hà Nội). Chắc chắn có nhiều nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên, nhưng ở đây chúng tôi muốn lưu ý đặc biệt đến điều này: luật về đất đai tuy đã sửa đổi nhiều lần nhưng vẫn còn bất cập, chưa đáp ứng kịp đà biến chuyển trong đời sống xã hội, đặc biệt là chưa quan tâm đến quyền tư hữu chính đáng của người dân. Thêm vào đó, nạn tham nhũng và hối lộ càng làm cho tình hình tệ hại hơn. Thiết nghĩ không thể có một giải quyết tận gốc nếu không quan tâm đến những yếu tố này.

    2. Trong tiến trình giải quyết những tranh chấp, một số phương tiện truyền thông thay vì là nhịp cầu liên kết và cảm thông thì lại gieo rắc hoang mang và nghi kỵ. Quả thật, chưa bao giờ các phương tiện truyền thông phát triển mạnh mẽ và nhanh chóng như ngày nay, nhờ đó con người được gia tăng hiểu biết và phát triển tình liên đới. Tuy nhiên, các phương tiện truyền thông chỉ thực sự mang lại lợi ích cho con người và cộng đồng xã hội khi phục vụ sự thật và phản ánh thực tại cách trung thực. Ngày nay, một trong những điều gây nhức nhối lương tâm là sự gian dối trong nhiều lĩnh vực, kể cả trong môi trường cần đến sự thật nhiều nhất là giáo dục học đường. Chắc chắn tất cả những ai tha thiết với tiền đồ của đất nước và dân tộc, không thể không quan tâm đến tình trạng này.

    3. Cũng trong tiến trình giải quyết những xung đột nêu trên và nhiều vụ việc khác, một số người có khuynh hướng sử dụng bạo lực, và như thế, tạo thêm bất công trong xã hội. Điều này đang có chiều hướng gia tăng, không những trong các vấn đề lớn của xã hội mà ngay cả trong đời sống gia đình cũng như tại học đường. Bạo hành và bạo lực bắt nguồn từ chính tâm hồn con người, nơi đó cuộc đấu tranh giữa thiện và ác, giữa ánh sáng và bóng tối không ngừng diễn ra. Nếu không được hướng dẫn và tập luyện, con người sẽ dễ dàng chiều theo những tham vọng ích kỷ của mình, và cái ác sẽ lan tràn trong đời sống xã hội. Do đó, việc giáo dục đạo đức và huấn luyện lương tâm phải là trách nhiệm hàng đầu của toàn xã hội, và cần đến sự tham gia tích cực của người dân cũng như các tổ chức xã hội.

    II. QUAN ĐIỂM

    Đứng trước tình hình trên, chúng tôi có những đề nghị cụ thể như sau:

    1. Trước hết, nếu luật về đất đai còn nhiều bất cập thì nên sửa đổi cho hoàn chỉnh. Việc sửa đổi này cần phải quan tâm tới quyền tư hữu của người dân như Tuyên ngôn Quốc tế của Liên Hiệp Quốc về Nhân quyền đã khẳng định: "Mọi người đều có quyền tư hữu cho riêng mình hay chung với người khác… và không ai có thể bị tước đoạt tài sản của mình cách độc đoán" (số 17). Vì thế, chúng tôi cho rằng thay vì chỉ giải quyết theo kiểu đối phó hoặc cá biệt, thì giới hữu trách phải tìm giải pháp triệt để hơn, tức là để người dân có quyền làm chủ tài sản, đất đai của họ, đồng thời người dân cũng phải ý thức trách nhiệm của mình đối với xã hội. Đòi hỏi này lại càng khẩn thiết hơn trong bối cảnh toàn cầu hoá ngày nay, khi Việt Nam ngày càng hội nhập sâu hơn vào nhịp sống chung của thế giới. Đây sẽ là tiền đề cho việc giải quyết tận gốc những vụ khiếu kiện về đất đai và tài sản của người dân, đồng thời góp phần tích cực vào sự tăng trưởng kinh tế và sự phát triển vững bền của đất nước.

    2. Kế đến, đạo đức nghề nghiệp đòi hỏi những người làm công tác truyền thông phải tôn trọng sự thật. Trong thực tế, đã có những thông tin bị bóp méo hoặc cắt xén, như trong trường hợp tranh chấp đất đai tại Toà Khâm Sứ cũ. Vì thế, chúng tôi đề nghị những người làm công tác truyền thông đại chúng phải hết sức cẩn trọng khi đưa tin tức và hình ảnh, nhất là khi liên quan đến danh dự và uy tín của cá nhân cũng như tập thể. Nếu đã phổ biến những thông tin sai lạc thì cần phải cải chính. Chỉ khi tôn trọng sự thật, truyền thông mới thực sự hoàn thành chức năng của mình là thông tin và giáo dục nhằm xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ và văn minh.

    3. Cuối cùng, truyền thống văn hoá và đạo đức của dân Việt vốn nhấn mạnh đến tình tương thân tương ái và sự hài hoà trong xã hội. Tuy nhiên khi giải quyết những tranh chấp gần đây, đáng tiếc là đã có những hành vi sử dụng bạo lực, làm mất đi tương quan hài hoà trong cuộc sống. Vì thế, chúng tôi tha thiết ước mong mọi người hãy chấm dứt mọi hình thức bạo lực, trong hành động cũng như trong ngôn từ. Cũng không nên nhìn những tranh chấp này theo quan điểm chính trị và hình sự. Một giải pháp thoả đáng chỉ có thể đạt được nhờ đối thoại thẳng thắn, cởi mở và chân thành, trong hoà bình và tôn trọng lẫn nhau.

    Phát xuất từ ước mong góp phần tích cực vào việc phát triển đất nước cách ổn định và vững bền, những suy nghĩ này mong được gửi đến tất cả anh chị em đồng đạo cũng như mọi người thành tâm thiện chí. Chúng tôi xác tín rằng khi tất cả chúng ta cùng nhau xây dựng đất nước trên nền tảng công bằng, sự thật và tình yêu, thì quê hương Việt Nam sẽ ngày càng giàu đẹp, mang lại hạnh phúc ấm no cho mọi người, và góp phần kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn.

    Làm tại Toà Giám mục Xuân Lộc, ngày 25.09.2008

    TM. HĐGM Việt Nam
    Chủ tịch

    Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Nhơn
    http://hdgmvietnam.org/News.aspx?Type=3&Act=Detail&ID=215&CateID=116