Tuesday, March 31, 2009

Người “văn công gái” Dương Thu Hương và “bác Hồ dĩ đại” - Bạch Xuân Hưng

Bạch Xuân Hưng
March 26, 200
http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?src=6&artId=%C5%93B%1D_

Hồ Chí Minh và
lãnh tụ Tầu Đặng Tiểu Bình
Trong những tài liệu chính thức ký tên Hồ chí Minh không có chỗ nào cho thấy Hồ như Dương Thu Hương viết “là nhân vật đầu tiên thấu hiểu giá trị của nền dân chủ và tìm mọi cách du nhập vào VN”. Hồ đã bán nhà ái quốc Phan Bội Châu cho thực dân Pháp để lấy tiền phát triển đảng CS. Hồ đã nhắm mắt theo đường lối đấu tranh giai cấp sắt máu của Mao Trạch Đông mà áp dụng tố khổ ở miền Bắc. Hồ đã là một đảng viên CS cuồng tín, nếu không muốn nói là tay sai trung thành của Liên sô qua hai bức thư HCM đã viết tay bằng Nga ngữ ngày 30 và 31 tháng 10 năm 1952 gửi Stalin được lưu trữ trong thư khố Nga Xô với mã số tài liệu 88. Hai thư này sau khi được giải mật và bạch hoá, và do Thanh Nam chuyển dịch sang Việt ngữ, đã nói lên con người đảng viên CS HCM như thế nào:

Số tài liệu 88
Đồng chí Stalin kính mến !

Tôi gửi cho đồng chí đề án cải cách ruộng đất của Đảng Lao Động Việt Nam. Đề án này tôi đã hoàn thành với sự giúp đỡ của 2 đồng chí Liu Shaoshi và Van Szia-Sian. Đề nghị đồng chí tìm hiểu và đưa ra chỉ thị về đề án này

Gửi tới đồng chí lời chào cộng sản

Hồ Chí Minh
31-10-1952
( đã kí )

Bạch Xuân Hưng
(ngày 20 tháng 3/2009)

“…. người Việt Nam sẽ không thể duy trì được quốc gia nếu chỉ biết khấn vái vị thánh Hồ chí Minh (HCM), nhưng họ có thể làm được điều đó nếu biết nhìn nhận lại và suy ngẫm một cách thấu đáo khúc chiết về nhân vật này dưới ánh sáng của lý trí, bởi vì đó là người VN vĩ đại nhất thế kỷ 20 … chính ông ta là nhân vật đầu tiên thấu hiểu giá trị của nền dân chủ, và tìm mọi cách du nhập vào VN … Nếu dân tộc VN đủ mạnh để nhìn thẳng vào sự thật, họ sẽ thấy tự hào vì có ông, một con người sáng suốt lỗi lạc, một người yêu nước chân thành … một nhà lãnh đạo tài ba và có tư cách … Nếu dân tộc VN đủ trưởng thành để nhận thức được điều đó, thì họ sẽ hãnh diện vì đã có ông, HCM …”

Trên đây là một đoạn trích dẫn từ một bải tiểu luận của Dương Thu Hương (DTH) mà đài BBC đã lấy ra và đặt tựa đề là “Suy ngẫm về đất nước và HCM”, phát thanh ngày 1 tháng 3 năm 2009.

Dẹp sang bên lối viết ngông nghênh vẫn thường thấy tạo chú ý trong các bài bản của DTH, những nhận xét và xưng tụng HCM của DTH có chính xác đối với con người thực của HCM hay không? Và DTH xiển dương HCM như vậy nhằm mục đích gì?

Những chi tiết lịch sử về HCM đươc biết rộng rãi bên ngoài bức màn tre và được tiết lộ bởi các đệ tử khi đấu đá nhau trong giai đoạn hốt hoảng vì khối Cộng sụp đổ, đủ cho thấy DTH đã đi quá xa sự thực. Về tác phong tư thái, HCM đã ăn ở với Nguyễn Thị Minh Khai, vợ của Lê Hồng Phong, đồng chí của HCM, và với nhiều phụ nữ khác rồi thủ tiêu để bịt miệng; đã viết sách ký tên là Trần Dân Tiên để ca tụng và đề cao mình v.v… Về quan điểm chính trị, và thủ đoạn, thì HCM từ kẻ đi xin Pháp cho học làm quan không được đến chuyện phiêu lưu kiếm sống sang Pháp, và trở thành kẻ say mê chủ nghĩa CS khi đọc luận cương của Lenin. Trong những tài liêu chính thức ký tên Hồ chí Minh không có chỗ nào cho thấy Hồ như DTH viết “là nhân vật đầu tiên thấu hiểu giá trị của nền dân chủ và tìm mọi cách du nhập vào VN”. Hồ đả bán nhà ái quốc Phan Bội Châu cho thực dân Pháp để lấy tiền phát triển đảng CS. Hồ đã nhắm mắt theo đường lối đấu tranh giai cấp sắt máu của Mao Trạch Đông mà áp dụng tố khổ ở miền Bắc. Hồ đã là một đảng viên CS cuồng tín, nếu không muốn nói là tay sai trung thành của Liên sô qua hai bức thư HCM đã viết tay bằng Nga ngữ ngày 30 và 31 tháng 10 năm 1952 gửi Stalin được lưu trữ trong thư khố Nga Xô với mã số tài liệu 88. Hai thư này sau khi được giải mật và bạch hoá, và do Thanh Nam chuyển dịch sang Việt ngữ, đã nói lên con người đảng viên CS HCM như thế nào:

Đây là một câu trong bức thư ngày 30 tháng 10 năm 1952 của HCM: “… tôi gửi tới đồng chí một số yêu cầu và hy vọng SẼ NHẬN ĐƯỢC CHỈ THỊ CỦA Đ/C về những vấn đề này …”

Và một câu khác trong thư ngày 31 tháng 10 năm 1952: “…Đề nghị đồng chí tìm hiểu và ĐƯA RA CHỈ THỊ về các đề án này…”

(Xin xem phóng ảnh hai bức thư này của ông HCM và bản dịch của Thanh Nam ở cuối bài viết)

Đọc những giòng này, không ai không thể xấu hổ là đất nước đã có một người lãnh đạo quốc gia thưa trình với quan thầy ngoại bang để nhận được chỉ thị thi hành, như vậy. Đối với Hồ, việc đất nước là do đảng Liên sô quyết định. Cái bản chất nô lệ này làm người ta hiểu tại sao toàn đảng CSVN trong mấy chục năm toàn trị đã lớn tiếng đề cao nghĩa vụ quốc tế vô sản và xưng tụng các lãnh tụ Cộng sản quốc tế là vĩ đại, với hình ảnh treo cao đầy trong công sở và trong những ngày lễ lớn, các nước CS là thành trì muôn đời bền vững. Chỉ cần dở các tài liệu sách vở miền Bắc dưới chế độ Việt Nam dân chủ cộng hoà ra là thấy. Nghĩa vụ quốc tế vô sản này đã được thi hành dưới chiêu bài giải phóng công nông, giải phóng miền Nam, chống Mỹ cứu nước, một cách tàn độc như chưa từng xẩy ra trong lich sử dân tộc. Những đợt cải cách ruộng đất, với khẩu hiệu “trí phú địa hào, đào tận gốc trốc tận rễ”, những thảm sát thường dân trong tổng công kích Mậu Thân 68, những pháo kích giết dân chạy loạn trên đại lộ kinh hoàng, sự đối xử tàn bạo với dân miền Nam mà VC goi là giải phóng, và những bắn giết các thuyền mong manh vượt biển tìm tự do là những chứng cớ không thể lấp liếm.

Nghĩ cho cùng, sự trơ tráo tán tụng HCM đã “thấu hiểu giá trị của nền dân chủ, và bằng mọi cách du nhập vào VN” chẳng qua cũng chỉ phản ánh cái đanh đá cực độ, không biết xấu hổ, nơi DTH khi trong quá khứ lớn tiếng tự dán cho mình cái chứng lãnh cảm để dùng làm võ khí đập kẻ mà DTH thất vọng thù ghét.

Cái đanh đá này nhờ nó DTH đã tạo được chú ý trong những bài viết trước của mình, và tạo cái ấn tượng là can đảm, khi nói về những điều mà nhiều người thấy đúng. Cái trơ trẽn khi bây giờ ca tụng huyền thoại thối rữa là Hồ chí Minh làm cho DTH trở lại đúng cái bản chất của mình là một văn công được huấn luyện viết theo chỉ thị.

Bạch Xuân Hưng
(ngày 20 tháng 3/2009)


Tạm dịch (Thanh Nam):

Số tài liệu 88

Đồng chí Stalin kính mến !

Tôi gửi cho đồng chí đề án cải cách ruộng đất của Đảng Lao Động Việt Nam. Đề án này tôi đã hoàn thành với sự giúp đỡ của 2 đồng chí Liu Shaoshi và Van Szia-Sian. Đề nghị đồng chí tìm hiểu và đưa ra chỉ thị về đề án này

Gửi tới đồng chí lời chào cộng sản

Hồ Chí Minh

31-10-1952

( đã kí )


Tạm dịch (Thanh Nam):

Đồng chí Stalin kính mến !

Tôi đã bắt đầu soạn thảo đề án cải cách ruộng đất của Đảng Lao Động Việt Nam, và sẽ giới thiệu với đồng chí trong thời gian tới.

- Tôi gửi tới đồng chí một số yêu cầu, và hi vọng sẽ nhận được chỉ thị của đồng chí về những vấn đề này.

1. Cử một hoặc 2 đồng chí Liên Xô tới Việt Nam để làm quen và tìm hiểu thực trạng ở đó. Nếu như các đồng chí đó biết tiếng Pháp đủ để có thể giao tiếp với nhiều người. Từ Bắc Kinh tới chỗ chúng tôi đi đường mất khoảng 10 ngày.

2. Chúng tôi muốn gửi tới Liên Xô 50-100 du học sinh, với trình độ văn hóa lớp 9 ở Việt Nam, trong số họ có người là Đảng viên và cũng có ngừoi chưa phải là Đảng viên, độ tuổi của họ từ 17-22. Đồng chí nhất trí về vấn đề này chứ.

3. Chúng tôi muốn nhận từ phía các đồng chí 10 tấn thuốc kí ninh ( thuốc sốt rét-thanhnam) cho quân đội và dân thường, có nghĩa rằng 5 tấn trong nửa năm

4. Chúng tôi cần những loại vũ khí sau

(a) Pháo cao xạ 37 li cho 4 trung đoàn, tất cả là 144 khẩu và 10 cơ số đạn cho mỗi khẩu pháo

(b) Pháo trận địa 76,2 li cho 2 trung đoàn, tất cả là 72 khẩu và 10 cơ số đạn cho mỗi khẩ

(c) 200 khẩu súng phòng không 12,7 li và 10 cơ số đạn cho mỗi khẩu

Sau khi nhận chỉ thị của đồng chí về những vấn đề trên, tôi dự định vào ngày mùng 8 hoặc là mùng 9 tháng 11 sẽ rời khỏi Moscow.

Gửi tới đồng chí lời chào cộng sản và lời chúc túc đẹp nhất

Hồ Chí Minh

30-10-1952

đã kí

http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?src=6&artId=%C5%93B%1E^

Qua một đoạn trích từ bài viết của Dương Thu Hương (DTH) mà đài BBC đã lấy ra và đặt tựa đề là “”Suy ngẫm về đất nước và Hồ Chí Minh (HCM)”, ngày 1 tháng 3 năm 2009, người “văn công gái” này đã ca tụng Hồ chí Minh là người VN vĩ đại nhất thế kỷ 20. Nhưng qua hai bức thư HCM gửi Stalin ngày 30 và 31 tháng 10 năm 1952, người ta biết rằng HCM mang danh là chủ tịch của một nhà nước, đã xin chỉ thị của quan thầy CS ngay từ một việc cỏn con để điều hành đất nước.

DTH còn viết thêm HCM là “một con người sáng suốt lỗi lạc, một người yêu nước chân thành…một nhà lãnh đạo tài ba và có tư cách … Nếu dân tộc VN đủ trưởng thành để nhận thức được điều đó, thì họ sẽ hãnh diện vì đã có ông, HCM …”

Những sự việc diễn ra từ khi HCM thành lập nhà nước Việt nam dân chủ cộng hoà năm 1945 tới nay chỉ cho thấy Hồ là một đảng viên CS cuồng tín, thủ đoạn gian ác, buôn dân bán nước. Những sự việc này DTH đã từng viết ra và phê phán sau khi có lệnh cởi trói Nguyễn Văn Linh.

Thật vậy, trong suốt thời kỳ HCM nắm quyền, xương máu người dân Việt Nam đã bị phí phạm thi hành nghĩa vụ vô sản quốc tế, trên các chiến trường Lào Miên, hỗ trợ cho Pathet Lào và Khmer Đỏ để bành trướng đế quốc CS, thực hiện thế giới đại đồng. Tất cả những hành động này đã bị chìm đi, và che lấp bởi chiêu bài giải phóng miền Nam, chống Mỹ cứu nước được thổi phồng. DTH, trong giai đoạn sửa soạn để tạo ấn tượng là một nhà văn nói thẳng, đã viết cuộc chiến này là “cuộc chiến ngu xuẩn nhất lịch sử VN”.

Chính trong cơn say thế giới đại đồng này, HCM đã chỉ thị cho Phạm Văn Đồng (PVĐ) gửi công hàm cho Chu Ân Lai, thủ tướng TC, “ghi nhận và tán thành” lập trường ngày 4 tháng 9 năm 1958 của nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa ấn định lãnh hải, trong đó bao gồm cả những quần đảo HS-TS của VN. Báo chí do CSVN kiểm soát đã giải thích rằng Trung Hoa và Việt nam là hai nước anh em, các đảo này nước nào coi giữ thì cũng thế thôi và lúc nào VN muốn lấy lại thì lấy!

Hồ đã truyền lại cái tinh thần cuồng tín và tay sai này cho đệ tử. Cho nên, sau khi nhuộm đỏ được toàn cõi VN, CSVN xua quân xâm chiếm Cao Miên, với chiêu bài giải phóng nhân dân nước anh em khỏi chế độ Pol Pot. TC đã dựa vào việc này để gọi là “dậy cho CSVN một bài học” vào ngày 17 tháng 2 năm 1979, bằng cách đem quân đánh chiếm một phần biên giới Việt-Hoa, và đưa người Hoa vào định cư sinh sống ở đó.

Sau đó vì không còn chỗ dưạ Liên sô, CS Hà nội lại quay sang làm hoà với TC để sống còn. Không thể nào đuổi người Hoa ra khỏi vùng đất VN họ đã sinh sống từ 30 năm, CS đã dâng cho TQ ải Nam Quan, thác Bản Giốc và 720 cây số vuông lãnh thổ phía Bắc, bằng hiệp ước biên giới trên đất liền vào tháng 12 năm 1999. Hơn thế nữa, Hà nội lại nhượng 11 ngàn cây số vuông vùng vịnh Bắc Việt bằng hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ vào tháng 12 năm 2000; Và mới đây thì mọi người biết rằng CSVN đã cho TC được đặc quyền mang công nhân và chuyên viên vào khai thác mỏ nhôm ở cao nguyên Trung phần VN, hủy hoại môi sinh, môi trường của VN một cách nguy hiểm và lâu dài. Mà ngưòi Việt không được phép được dòm ngó và héo lánh tới nơi này. Như vậy vùng Tây nguyên này coi như đã được đặt dưới quyền quản trị của TC và trong tương lai không xa sẽ trở thành vùng đất tương tự như miền biên giới phiá Bắc đã bị mất cho TQ. Ấy là chưa nói đến mối nguy TQ dùng vùng Tây nguyên làm căn cứ quân sự cắt VN ra làm hai như nhiều nhà quân sự tiên đoán.

Sự cuồng tín vào chủ nghiã CS của Hồ chí Minh có thể chứng minh bằng khẩu hiệu “Tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội” mà Hồ nêu ra trong “Bài nói chuyện ở hội nghị bàn về cuộc vận động chính huấn mùa xuân năm 1961”.

Sự cuồng tín mà Hồ chí Minh truyền lại cho đệ tử có thể thấy trong việc nhắc lại khẩu hiệu này thường trực trên khắp các phương tiện tuyên truyền sau khi VC chiếm đươc miền Nam năm 1975, cho tới khi khối Cộng sụp đổ.

Cái lối xử dụng nhân dân như phương tiện, coi rẻ con người để củng cố quyền hành của Hồ truyền lại cho đệ tử còn thấy biểu lộ ra trong các chủ trương hiện nay, nhân danh phát triển kinh tế mà a tòng với tài phiệt cướp đoạt ruộng đất của nông dân, bóc lột sức lao động của công nhân, lường gạt người nghèo xin đi làm lao nô ngoại quốc, bán buôn phụ nữ trẻ em làm mãi dâm cho ngoại nhân v.v… và v.v… để lấy tiền bỏ túi riêng. Những lãnh đạo cộng sản chóp bu, gia tài đến bạc tỷ mỹ kim, loại nhỏ cũng bạc triệu. Tất cả những chuyện này trước đây - kể cả thời Pháp thuộc – và thời gọi là Mỹ chiếm đóng, chưa bao giờ xẩy ra. Còn nỗi lầm than khổ cực của trên 75% dân chúng thì không còn bút mực tả xiết.

Hậu quả của việc HCM thiết lập nhà nước Việt nam Dân chủ Cộng hoà toàn trị lên đầu dân tộc VN là thế đó, không thể chối cãi, và ngay trước mắt.

Cho nên có thể nói rằng bài viết của DTH được đài BBC truyền đi chỉ là một nỗ lực tô vẽ lại huyền thoại Hồ chí Minh trong chiến dịch sửa đổi lịch sử để biến thái của CSVN. Và khi ca tụng hết lời HCM trong tinh thần “trận cuối là trận này” DTH đã có kết quả không ngờ, là tự lột trần cho mọi người thấy cái bản chất một văn công gái “dĩ đại”.

Vậy mà DTH đã trơ trẽn xưng tụng HCM. là “người VN vĩ đại nhất thế kỷ 20”, là “người yêu nước chân thành”, “một nhà lãnh đạo tài ba và có tư cách”. DTH viết lách như thế về HCM chính là theo chiều hướng cạo sửa lại lịch sử về HCM , đáp ứng “mục đích yêu cầu” của CSVN để chúng thuận tiện biến thái từ CS độc tài thành độc tài tư bản đỏ, ngõ hầu tiếp tục thống trị dân tộc và đất nước VN.

Thực thế, HCM và đảng CSVN trước sau vẫn luôn luôn là những kẻ buôn dân bán nước, phản quốc hại dân. Còn DTH đã hiện nguyên hình là một tên cán bộ tuyên vận “dĩ đại” ở hải ngoại của CSVN vậy thôi.

Bạch Xuân Hưng


CON VẸT TẠI XỨ CỜ HOA - Khách ven đường

Khách ven đường
March 27, 2009

Trích từ: http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%C5%93B%1FX

Ở VN, thời xưa, người ta thích nuôi vẹt để dạy nói. Vẹt có tài lập lại y hệt tiếng người , mặc dù không hiểu gì, nhưng nói để mà nói, nên mới có câu: “nói như vẹt”. Muốn tập cho vẹt nói, không phải là dễ, người ta phải lột lưỡi con vẹt, rồi cho ăn ớt chỉ thiên thực cay, tới đỏ hết mồm miệng, mục đích là để cho lưỡi vẹt thực mỏng và mềm, có thể ẹo qua ẹo lại khi phát âm cũng như lưỡi con người.


Ở xứ cờ hoa cũng mới có một con vẹt, phát âm y hệt tiếng người: “Tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình, quốc gia là của mình, Việt Nam là của mình, chứ không phải của riêng những người CS, hay của bất kỳ tôn giáo hay phe phái nào cả” Con vẹt đang sống ở xứ cờ hoa, là thành phần lãnh đạo của Việt Tân Cải Cách (Vietnam Reform Party) đã lập lại lời tuyên truyền của một tên lãnh đạo CS, Võ văn Kiệt.

Tôi không hiểu tại sao ông Hoàng Cơ Định lai chọn câu này để phát ngôn. Theo tôi, thì câu này phát âm lên, nghe nổ như “tạc đạn” nhưng kỳ thực toàn xáo ngữ, rỗng tuếch. Này nhé: “ tổ quốc là của mình, quốc gia là của mình, Việt Nam là của mình” có phải cùng chung một nghĩa không? Sao phải lập đi lâp lại tới 3 lần cho tốn giấy mực và làm cho ông Hoàng Cơ Định phải ẹo lưỡi hết 3 lần để làm nhiệm vụ một con vẹt.

“Tổ quốc là của mình”, sao ông Định không ở lại phục vụ tổ quốc mà lai chạy trối chết qua ở xứ cờ hoa? Người ta bảo có 4 loại dân tỵ nạn. Loại thứ nhất ra đi vì bất đồng chính kiến. Loại thứ nhì là vì giữ những chức vụ quan trong trong chế độ cũ nên sợ VC trả thù. Loai thứ ba là tỵ nạn kinh tế, ham bơ sữa của Mỹ. Loại thứ Tư là tiếp tay, nằm vùng cho VC. Như vậy thì ông Hoàng Cơ Đinh thuộc hạng thứ mấy đây?

Tổ quốc là của mình. Đúng thế ! nhưng tổ quốc đang nằm trong bàn tay thao túng của Cộng Sản. Bọn lãnh đạo tham ô, tự tung, tự tác làm tòan những chuyện vô luân nghịch lý. Khi Phạm văn Đồng và Lê Khả Phiêu cắt đất dâng biển cho TQ có hỏi ý kiến ông Hoàng cơ Đinh không? Khi Nguyễn Tấn Dũng cho TQ vào khai thác mỏ Bauxite ở Tây Nguyên thì có sự đồng ý của Việt Tân chệch hướng Hoàng Cơ Định hay không? Tổ quốc là của mình nhưng mình bất lực trước những bất công, thối nát, tham nhũng của bọn cầm quyền cũng đã đủ đau lòng. Nay ông Hoàng Cơ Định lập lai những lời nói mỵ dân này, có phải mục đích để thúc đẩy mọi người làm những công cụ lót đường cho CS biến thái tiến lên hay không?.

Dân tộc là của mình ! Tôi không chấp nhận. Dân VN hiện nay có 2 giai cấp giống như trong thời kỳ Bắc thuộc: một giai cấp thống trị gồm gần một triệu đảng viên và chính quyền CS và giai cấp bị trị gồm đám dân chúng khốn khổ. Giai cấp thống trị đè đầu cưởi cổ giai cấp bị trị để có bạc tỷ gửi ở ngân hàng ngoại quốc, các khách sạn 5 sao và những hãng xưởng thương mại khác để làm giàu làm có. Ngày nay, có những thanh niên đi tha phương cầu thực và chết đói trên vỉa hè bên cạnh tòa biệt thự 4 tầng lầu với vườn rau trên sân thượng của cựu tổng bí thư đảng CS Lê Khả Phiêu. Có những đám người lao động, bỏ vợ, con, cha, mẹ để lê lết nơi xứ người kiếm miếng ăn bên cạnh những tòa biệt thự lộng lẫy, những chiếc xe hơi đắt giá của vợ con cán bộ. Nếu ông Hoàng Cơ Định gom chung 2 giai cấp làm một mà bảo là “dân tộc của mình” thì thực là mỉa mai.

Nếu những lời này phát ngôn từ cửa miệng của Võ Văn Kiệt thì cũng là bình thường, vì Võ văn Kiệt là CS, mà CS thì luôn luôn nói láo, chẳng ai thèm chấp nhất. Nhưng, lời nói này lại được phát ngôn từ cửa miệng của ông Hoàng Cơ Định, một trong những lãnh tụ Việt Tân Cải Cách thì thực là đáng trách. Có lẽ ông Hoàng Cơ Định muốn nói một câu “ranh ngôn” nhưng vì đầu óc ông rỗng tuếch mà Mỹ gọi là “air head” nên phải lập laị câu xáo ngữ của Võ Văn Kiệt.

Con vẹt này quả là vô dụng, uổng công lột lưỡi và cho ăn ớt hiểm.

Khách ven đường



TUỔI TRẺ – CHÍNH TRỊ và ĐẠO ĐỨC - Dũng Châu

CHUYỆN MỚI ... BÀI VIẾT CŨ
TUỔI TRẺ – CHÍNH TRỊ và ĐẠO ĐỨC

Trích từ: http://tailieu0.tripod.com/TuoiTreVaDaoDuc_unicode.html

Dũng Châu
(Marseille) 31-8-1999


Ba tháng đã trôi qua kể từ ngày hai bài góp ý của chúng tôi về các vấn đề của Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam và các đoàn thể ngoại vi Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia... được gởi đến đồng hương trên báo chí và qua hệ thống Internet. Nói là góp "ý", thực ra sự việc đó chẳng còn, và cũng chẳng có, "ý" gì nữa để mà góp. Toàn bộ sự thật đều đã rành rành phơi bày trước thanh thiên bạch nhựt. Các bạn bốn phương có thể chuyền tay nhau đọc lại những hồi ký của những thành viên sáng lập Mặt Trận xuất bản vào đầu thập niên 90 và đọc thêm các bài viết mới đây của LS Hoàng Duy Hùng và Ông Phạm Văn Thành để thêm chi tiết và tự tìm kết luận. Tôi cất công viết hai bài vừa qua, trước hết, như đã nói là tôi còn vướng mắc một nghi vấn: "nghi vấn về sự hiện hữu của lương tâm và lòng lương thiện nơi tuổi trẻ Việt Nam". Sau là nói lên sự hủy hoại niềm tin:

Ở quốc dân, hậu quả của các chính sách vô luân, bất nhân, phản bội giống nòi... của bọn CSVN.

Ở đồng bào hải ngoại, hậu quả do lề lối hoạt động của ban lãnh đạo MT có cán bộ trí vận cộng sản cài vào.

Tôi đã nhận qua e-mail khoản thời gian đó, trong hộp thư QNgo443401@A..., một số lượng "message" kỹ lục. Tính ra có tới hơn trăm "bài viết". Ngoại trừ một số ít có nội dung phong phú, bổ ích và lành mạnh... như thông lệ của các anh em bạn bè khắp nơi thuộc nhóm tranh đấu cho Nhân Quyền, Nhóm HV, VNQDĐ...; (Tôi dành lời chân-thành cám-ơn anh em nơi đây); phần còn lại là của quí vị thuộc Mặt Trận và các đoàn thể ngoại vi. Xin gọi quí vị là "anh chị em" cho thân mật. "Anh chị em" khó lòng mà chối. Mặc dầu chỉ có một, hai bài hiếm hoi, trên con số hàng trăm bài, tác giả tự xưng là đoàn viên MT, LMVNTD hoặc chuyên gia, thì số còn lại tự xưng là "thân hữu", không dính líu gì tới MT. Nội dung tất cả chỉ tập trung bêu xấu đời tư của LS Hùng và Ô Phạm văn Thành. "Anh chị em" là ai, viết để làm gì và tại sao phải viết thì độc giả dư thừa thông minh để biết. Ông Hùng và Ông Thành đã can đảm nói lên, và nói lại, những sự thật sinh tử của MT với những bằng chứng cụ thể đính kèm. "Anh chị em" có bổn phận, hay nhận chỉ thị cấp trên, phải trả đũa, phải hạ uy tín hai ông nầy, để vô hiệu hóa các bằng chứng của hai ông bằng mọi cách. Tôi rất thông cảm với tâm trạng của "anh chị em". Đeo nhãn hiệu Mặt Trận hiện tại cũng giống như đội nón cối. Vì thế ai cũng chối! "Anh chị em" qua hàng trăm "bài viết" gởi qua internet, đã đốt cháy một cách phủ phàng trong tôi lòng kính trọng Mặt Trận mong manh còn sót lại. Theo tôi thì có nhiều cách để trả đủa, nhưng "anh chị em" đã xử dụng những cách tồi nhứt. Thật tôi không biết phải xếp các "bài viết" của "anh chị em" vào thể loại nào! Nếu chữ viết mà biết hổ-thẹn thì chắc chúng phải đổi ngay sang màu đỏ! Cả trăm bài viết của "anh chị em", bài nào cũng tệ quá. Người có giáo dục không ai viết thế! "Anh chị em" còn mập-mờ dùng tên Ngô Dũng, Pháp Quốc (vì tôi biết "anh chị em" đã biết tôi là ai, tên gì) - làm thơ đả kích nhóm Tiên Long của các Ông Phạm Văn Thành, Lê Hoàn Sơn, Phạm Anh Dũng. Tiếc bài thơ nầy con cóc quá, không có khả năng đâm thủng bị thóc. MT thừa "chuyên gia" ám-sát, giết người... như "le professionnel". Làm sạch-sẻ không để lộ tì vết tung tích, nhưng MT lại thiếu "chuyên-gia" làm thơ. Cho nên không cảm được ai. Vì thế không ly gián được ai. Sẵn tôi cũng cho "anh chị em" biết luôn bút hiệu khác của tôi khi làm thơ chua là "Người Mạc Xây". "Anh chị em" cứ tự tiện lấy mà dùng để mai sau chọc bị gạo. "Anh chị em" cũng "khai sinh" tên Hoàng Đức Khâm, mạo-nhận là thân tộc của Hoàng Duy Hùng, để nhục mạ ông nầy. Cụ Hoàng Văn Đại, thân sinh Hoàng Duy Hùng lên tiếng phủ nhận sự hiện-hữu của "Hoàng Đức Khâm". "Anh chị em" liền mạo danh cụ HoàngVăn Đại cũng lên tiếng nhưng để gián tiếp xác nhận sự hiện hữu của "Hoàng Đức Khâm".

Làm việc nầy "anh chị em" không qua mặt được ai. "Anh chị em" dùng mọi cách để triệt hạ uy tín người khác. Tổn đức nhứt là cách viết nặc danh dựng chuyện đời tư, với những chuyện động trời mà có hay không thì chỉ có... trời mới biết! Người ta cứ nói rằng tác giả các lá thơ nặc danh ở hải ngoại nầy thuộc Mặt Trận hoặc các đoàn thể ngoại vi. Người ta cũng nói Mặt Trận và các đoàn thể ngoại vi "đâm bị thóc, chọc bị gạo" để phá nát cộng đồng. Tôi thì hoang mang, không tin. Mặt Trận dầu sao cũng đã là một tổ chức chống cộng có thành tích lẫy lừng. Ai mà làm vậy! Nhưng qua hàng trăm "bài viết" nầy thì tôi bị thuyết phục, phải tin. Không những tin mà còn xác nhận rằng nghề thư rơi, vu khống, đâm thọc của "anh chị em" đã đạt đến trình độ siêu đẳng. "Anh chị em" rất xứng với danh từ chuyên gia, "le professionnel". Tôi xác-nhận tác giả của hàng trăm "bài viết" nầy không truy tầm được và nội dung hàng trăm "bài viết" nầy đều mang tính cách vu khống. Tất cả đều được gởi lên từ các địa chỉ sau:

Quanghungviet@hotmail.com, som_maitran@hotmail.com, quaden@hotmail.com, chungsuc@hotmail.com, chungsuc@yahoo.com.

Những "bài viết" nầy ai cũng có thể viết được. Vì đặt chuyện thì ai không đặt được? Nhưng không ai viết ra vì con người có ác ôn lắm thì dầu sao cũng còn sót lại chút lương tâm và lòng lương thiện. Cho nên thơ nặc danh có nội dung nhục mạ và vu khống là kết quả của các đầu óc bệnh hoạn. Còn không là của những người tư tưởng được vun bồi uốn nắn từ nhỏ bằng đạo đức duy vật súc vật cộng sản, có khuynh hướng gây tội ác. Tôi nhấn mạnh duy vật súc vật, là để phân biệt với khuynh hướng duy vật của các nhà khoa học. Nói chung là của những đầu óc không bình thường. Tôi không muốn ghép "anh chị em" vào thể loại "đầu óc không bình thường". Tôi muốn nghĩ rằng "anh chị em" dầu sao cũng còn một cửa thoát. Đồ tể bỏ dao xuống còn thành Phật nữa là! Tôi không muốn xếp "bài viết" của "anh chị em" vào "thùng rác". Tôi muốn giữ chúng như là một bằng chứng. Bằng chứng là "anh chị em" trong Mặt Trận và các đoàn thể ngoại vi viết thư nặc danh để nhục mạ đời tư cá nhân những người vạch trần sự thật của Mặt Trận!

"Anh chị em" cũng đã viết bài sỉ vả tôi sau khi khi hai bài "góp ý" của tôi được phổ biến. "Anh chị em" cho tôi là "thằng ba trợn", là Việt Cộng. Chỉ vì tôi biết về CS nhiều quá. Lý-luận của "anh chị em" là chỉ có Việt-Cộng mới rành Việt-Cộng. Thì ra "anh chị em" cũng là "professionnel" của nghề đeo dép râu, chụp nón cối cho người khác. Chư quân tử hải ngoại người nào rành về Việt Cộng thì nhìn gương tôi mà thận trọng tấm thân! Tôi cũng xin thưa là tôi ít khi nói tuổi đời của mình cho người khác biết. Nhưng nay xin tâm sự là tôi ở lớp tuổi của những người chưa trưởng thành thì mất nước. Chụp nón cối cho tôi thì rất tiếc, đầu tôi vì vậy không vừa. Tôi không dám nhận mình là "tuổi trẻ" của tuổi trẻ. Chỉ có thể tôi đang bước vào giai đoạn trẻ của tuổi già. Tôi cũng sẵn dịp xin thưa là kiến thức về CS của tôi hiện có là do công trình học hỏi của tôi nơi một người mà tôi tự nhận làm thầy. Đó là ông Phạm Nam Sách. "Anh chị em" mang cho tôi đôi dép râu chỉ vì tôi rành CS như CS. Vậy ông Phạm Nam Sách "anh chị em" mang cho ông ta bao nhiêu đôi? Tôi thì tin nơi Trời, Phật, Chúa. Thấy kiểu làm "chính-trị" của "anh chị em"tôi hãi quá! Đạo đức ở chỗ mô?! Chỉ sợ vô phúc mà đất nước lọt vào tay quí "anh chị em". Có khác chi phường Việt Cộng. Dân, nước thôi còn gì!. Cả trăm "bài viết" phần lớn "anh chị em" đều lấy Phật, Chúa ra mà tụng. Tụng kiểu nam mô một bồ dao găm, khẩu Phật tâm xà. Ôi nghiệp-chướng! Nên tôi không dám lấy lời của các đấng thiêng liêng mà dạy cho "anh chị em". Tôi chỉ muốn lấy một lời mà ông Sách thường khuyên tôi để gởi đến: "hãy cố gắng giữ được tấm lòng". Tấm lòng "yêu nước như yêu nhà thương dân như thương thân". Đó là cái "đức" của người làm chính trị. "Anh chị em" nghe mà suy-gẫm. Tóm lại, tôi có lời khen thành-thực: "Anh chị em" giỏi lắm! Nhà nghề, "Le Professionnel" có khác. Làm chi cũng nhanh nhẩu và khéo léo hơn người. Trong một thời gian ngắn thế mà viết cả trăm lá thư nặc danh! Hỏi thật, việc nầy "anh chị em" lãnh thù lao bao nhiêu?. "Kẽ Giết Mướn" - "Le Professionnel", tựa đề của một cuốn phim. Tiền trao là bắn cái "đùng"! Nhìn việc "anh chị em" làm, Chủ-Tịch Hoàng-Cơ-Minh chắc cũng phải căm phẫn mà ngậm hờn nơi chín suối!

Tôi tạm gọi "Anh-Chị-Em", nói để cho thân mật. Nhưng tôi biết thế nào cũng có người bắt bẻ: ai anh chị em gì với mấy người mà thân với mật?! Nhưng tôi cũng gọi vậy, vì tôi còn muốn dẫn chứng thêm cho "anh chị em" thấy MỘT ÂM MƯU LỚN CỦA MẶT TRẬN trong một bài viết nhỏ sắp tới. Nhất là các bạn trẻ. MỘT ÂM MƯU CÓ TẦM PHÁ HOẠI KINH KHỦNG. NÓ CÓ THỂ CẢN TRỞ TIẾN TRÌNH KHAI TỬ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM CỦA QUỐC DÂN TA VÀ GÂY THÊM NHỮNG TRỞ NGẠI MỚI TRÊN CON ĐƯỜNG HÒA NHẬP VÀO TRÀO LƯU THẾ GIỚI CỦA ĐẤT NƯỚC TA. Âm mưu của ban lãnh đạo Mặt Trận ngây thơ(?), ngồi đó để làm vì... chịu sự chỉ đạo trực tiếp của cán bộ trí vận cộng sản VN.

Nhưng trở lại vấn đề bài hôm nay, tôi xin tiếp tục cởi mở những vướng mắc còn lại biểu lộ qua cả trăm "bài viết" của "anh chị em" về tính ngoại vi của Liên Minh Việt Nam Tự Do, Hội Chuyên Gia đối với Mặt Trận, và các vấn đề "bí ẩn" của Mặt Trận, như việc tử trận của Chủ-Tịch Hoàng Cơ Minh và tình trạng tài chánh của Mặt Trận. Rất có thể "anh chị em" nhất là các anh em trong hội Chuyên Gia, khi gia nhập không biết gì về những chồng chéo nầy.

Trước hết là tính ngoại vi. Thật khó mà kết luận một đoàn thể A là một bộ phận ngoại vi của đoàn thể B nếu chỉ thấy trong đoàn thể A có vài đoàn viên của đoàn thể B. Nhưng người ta có thể kết luận một cách dễ dàng rằng đoàn thể A là một bộ phận ngoại vi của đoàn thể B nếu thành phần lãnh đạo của A là đoàn viên của B. Đoàn viên của A có bổn phận phải thi hành chỉ thị của cấp lãnh đạo mình. Nhưng cấp lãnh đạo nầy lại phục tòng mệnh lệnh của ban lãnh đạo B, vì họ là đoàn viên của B. Tức đoàn-viên của A phải thi hành những mệnh lệnh đến từ một cấp nào đó của B, hoặc cấp lãnh đạo của B, mà mình hoàn toàn không biết. Đó là ý nghĩa của tính ngoại vi.

Bây giờ chúng ta chỉ cần chứng minh ban lãnh đạo của Liên Minh Việt Nam Tự Do và ban lãnh đạo hội Chuyên Gia trực thuộc Mặt Trận thì chúng ta đã chứng minh được tính ngoại vi của các đoàn thể nầy đối với Mặt Trận. Tôi nghĩ theo lẽ mình phải chứng minh việc nầy từ lâu. Mình cứ ỹ y rằng hể chuyện mà ai cũng biết thì nó đã trở thành sự thật hiển nhiên. Bây giờ thì hơi trễ. Nhưng chắc chắn chưa quá trễ. LS Hùng và Ông Phạm Văn Thành đã đưa ra những bài viết của các ông thật đúng lúc. Mặc dầu, đã và đang diễn tiến một âm mưu (sẽ nói tới bài sau), và Mặt Trận sẽ tan thành mây thành khói trong thời gian tới. "NƯỚC CỐT" CỦA MẶT TRẬN SẼ LÀ ĐẢNG VIỆT TÂN (Việt Nam Canh Tân Đảng). Đây là một dữ kiện hoàn toàn mới đi đôi với một âm mưu mới.

Hiện tượng ai cũng dấu lý lịch Mặt Trận của mình cho ta thấy phần nào của vấn đề. Nhưng tôi vẫn tin các bạn trẻ của các tổ chức nầy cũng còn có người thành thật và thực tình không biết.

Liên Minh Việt Nam Tự Do (LMVNTD) được thành hình vào khoảng 1991-1992, do các Ủy Ban Chống Kinh-Tài Việt Cộng từ khắp các nơi tụ về Paris hội họp tạo thành. Các Ủy Ban nầy được điều động trực tiếp bởi các cấp Thành Bộ, Chi Bộ của Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Việt Nam (MTQGTNGPVN). Ai hoạt động chính trị thường xuyên tại Paris cũng nắm vững việc nầy. Ban đầu để khỏi bị dị nghị, Mặt Trận (MT) vận động để Tổng Thư Ký đầu tiên của LMVNTD là ông Nguyễn Vô Kỷ. Ông này là đoàn viên "ẩn tế", tức không ra mặt, của MT. Hiện tại ông Kỷ không còn là thành viên MT. Phó Tổng Thư Ký là ông Nguyễn Ngọc Đức.

Sau khi đủ lông cánh, MT loại ông Nguyễn Vô Kỷ và thay thế bằng Bác Sĩ Nguyễn Trọng Việt. Ông Việt hiện là Ủy Viên Trung Ương Ban Chấp Hành Đảng Bộ Hải Ngoại - Đảng Việt Tân.

Đương kim Tổng Thư Ký của LMVNTD là ông Nguyễn Ngọc Đức. Bí danh trong MT và trong đảng Việt Tân của ông Đức là Lý Quang Đức. Ông Đức là Ủy Viên Tổng Bộ Chính Trị Đảng Việt Tân. Ông Đức còn là đoàn viên của MT từ năm 1984, thuộc chi bộ Paris, mang bí-số C.113. Năm 1985 ông thất cử trong chức vụ Xứ Bộ Trưởng Xứ Bộ Pháp. Ông thua phiếu cụ Bùi Trịnh Hữu và ông được cụ Hữu mời làm Phó Xứ Bộ. Khi Cụ Hữu bạo bệnh thất lộc, ông Đức lên thay vào năm 1988. Như vậy LMVNTD là tổ chức ngoại vi vừa của MT vừa của đảng Việt Tân. MT hay đảng Việt Tân muốn LMVNTD công bố chương trình chính trị "GIẢI PHÁP XÂY DỰNG DÂN CHỦ CHO VIỆT NAM", và xem "những người CSVN là một thành phần của dân tộc" thì chỉ cần ra chỉ thị để ông Nguyễn Ngọc Đức thi hành. VÀ ÔNG ĐỨC ĐÃ THI HÀNH NHƯ TA ĐÃ THẤY. MT HAY ĐẢNG VIỆT TÂN MUỐN LMVNTD ĐĂNG NHỮNG BÀI BÁO CA NGỢI CÔNG LAO CỦA ĐẢNG CSVN VÀ HỒ CHÍ MINH thì chỉ cần ra lệnh cho ông Nguyễn Ngọc Đức thì các bộ phận ngôn luận của LMVNTD cứ vậy mà đăng. Và các cơ quan ngôn luận của LMVNTD cũng đã đăng. Tôi biết chắc "anh chị em" những người thực sự chống cộng không ai đồng ý với chương trình chính trị trở cờ nói trên, và cũng không ai đồng ý cho cơ quan ngôn luận của LMVNTD trở thành cơ quan tuyên truyền cho Việt Cộng. Tôi cũng biết chắc những người viết bài cho LMVNTD rất lấy làm bực mình khi thấy BÀI VIẾT CHỐNG CỘNG CỦA MÌNH NGỒI KẾ BÊN BÀI VIẾT CA NGỢI CS. Hỏi: "Anh chị em" có được tham khảo ý kiến về các việc nầy hay không? Nhưng hỏi để mà hỏi. Biết chắc "anh chị em" không ai dám trả lời! Nhưng "anh chị em" nghĩ gì nếu lệnh ban xuống cho Ông Đức có sự đóng góp của “cán bộ trí vận CS”? Cả trăm "bài viết" của anh chị em hầu như bài nào cũng có ý muốn "lấy thúng úp voi" để cho rằng LMVNTD là một đoàn thể độc lập. Một bài viết duy nhất không có tính cách nặc danh, tác giả Quốc Trọng Lê Trọng Việt viết ngày 26-7-1999, tựa đề "Khai Dụng Phản Kháng Hay Tiêu Diệt Phản Kháng", vừa úp thúng vừa chửi khéo người khác rằng: "Nhận định rằng LMVNTD là một tổ chức ngoại vi của MTQGTNGPVN rõ ràng là thiếu suy nghĩ và thiếu cơ sở lý luận vững chắc, nếu không muốn nói là có chủ tâm đánh phá".

LMVNTD là ngoại vi của Mặt Trận thì người ta nói LMVNTD là ngoại vi của Mặt Trận. Người ta thấy vậy thì người ta nói vậy chớ chẳng có gì mà phải suy nghĩ với lý luận. Người ta nói khác mới nguy, mới là đánh phá. Tôi nói đeo nhãn hiệu MT bây giờ cũng giống như đội nói cối. Ai cũng dấu. Ai cũng chối. Ông Việt vừa chối vừa chửi nhưng không hay. Chối như kẻ ăn vụng bột không liếm sạch mép. Chửi người vì thế đâm ra chửi lại mình. Tôi không nghĩ rằng "anh chị em" kéo xe thổ mộ đã thành thói quen nên chỉ lý luận trên căn bản sự vật, sự thể mà mình chỉ thấy he hé. Còn Ông Lê Trọng Việt ngồi trên xe thổ mộ hay kéo xe thổ mộ? Biết chắc rằng ông không phải là xà ích đánh xe đâu!

Hội Chuyên Gia được sáng lập do ông Nguyễn Ngọc Danh, bạn chí thân của Đồng Sơn Nguyễn Xuân Nghĩa, tức cháu nguyên cố Tổng Bí Thư đảng CSVN Nguyễn Văn Linh. Ông Nghĩa đã từng hoạt động lâu năm trong một vị trí lãnh đạo MT. Bạn đọc có thể biết thêm nhân vật nầy qua các quyển hồi ký của các sáng lập viên MT. Ông Nguyễn Ngọc Danh nguyên và hiện là Tổng Thư Ký của hội Chuyên Gia toàn thế giới, kiêm phân hội trưởng tại Pháp và đồng thời là Ủy Viên Tổng Bộ Chính Trị Đảng Việt Tân. Ông đã từng là Khu Bộ Trưởng Khu Bộ Châu Âu của MT từ năm 1985. Hội Chuyên Gia cũng đã từng chịu sự dìu dắt của ông Vũ Quí Kỳ (chủ tịch). Ông Kỳ là đoàn viên MT với bí danh Nguyễn Trọng An, đồng thời là Ủy Viên Đảng Bộ Hải Ngoại Đảng Việt Tân. Đương kim chủ tịch hội Chuyên Gia là ông Nguyễn Minh Quân. Ông này cũng là đảng viên đảng Việt Tân: Ủy Viên Ban Chấp Hành Đảng Bộ Hải Ngoại. Vậy Hội Chuyên Gia cũng là tổ chức ngoại vi vừa của MT vừa của đảng Việt Tân. MẶT TRẬN VÀ ĐẢNG VIỆT TÂN MUỐN HỘI CHUYÊN GIA TUYÊN BỐ "SẴN SÀNG VỀ XÂY DỰNG ĐẤT NƯỚC" thì chỉ cần ra lệnh cho các ông trong ban lãnh đạo. Và ban lãnh đạo hội Chuyên Gia đã nghiêm chỉnh thi hành. "Anh chị em" đang sẵn sàng.

Người ta nói tư tưởng Đông và Tây khác nhau. Tôi thì học chưa tới cả Đông lẫn Tây nên không biết nó khác ở chỗ nào. Với tôi thì Đông và Tây chỉ khác nhau nơi... cái đầu và cái bụng. Tây cho rằng trong đầu chứa "chất xám". Đông cho rằng "Kinh luân khởi tâm thượng, Binh giáp tàng hung trung", kinh luân khởi ở chỗ trên bụng, binh giáp giữ ở giữa lưng. Tôi có nói "anh chị em" là đám trí thức rỗng ruột. Tôi không dám nói "anh chị em" không có gì trong đầu. Tôi nghĩ "anh chị em" chắc đã "xổ" kinh luân binh giáp hết ra ngoài cho nên trong bụng không còn thứ chi ngoài thứ ấy! "Anh chị em" học càng cao thì tôi phải nói càng nặng. Chỉ tội và thương cho những "anh chị em" có thực tài, đã làm rạng danh nòi giống ta trong mọi lãnh vực trên khắp năm châu. Thương và tội chỉ vì không biết mà trao thân lầm tướng cướp. Còn "anh chị em" nào biết mà cứ giả mù nhìn lổ thì "anh chị em" chỉ có tài mà không có đức. Thứ thất đức ấy chỉ biết lo vinh thân phì gia. Dân đói việc ấy có mắc mớ gì tới tôi! Nước mất thì đó là việc của kẻ ... thất phu. Làm chính trị thất đức như vậy thì không mất nước thì cũng mất dân. Ông Thiệu vừa bất tài vừa thất đức nên thua mất nước. Cộng Sản Việt Nam đang bị mất dân.

Cả trăm "bài viết" của "anh chị em" cũng không ít lên tiếng bênh vực hội Chuyên Gia. Có "anh chị em" còn hung hăng sỉ vả những người cho hội Chuyên Gia là ngoại vi của MT, cho những người nầy nói dối và còn đòi vả miệng. Tôi không muốn dồn ép ai. Muốn chối thì cứ việc chối. Nhưng đòi vả miệng người ta thì ai sẽ vả miệng mình đây?

Tôi chỉ muốn nói thêm với "anh chị em", nhất là những bạn trẻ, một vài dòng thêm về đạo đức chính-trị.

Tôi ở trời Tây xa lắc nầy cũng nghe vang dội lời kêu gào của các bạn trẻ đòi lớp già nua trao lại "bó đuốc". Nghe qua tôi rất đỗi vui mừng. Rồi ra thì dân ta cũng có hậu duệ của Trần-Quốc-Toản. Một vị tiểu anh hùng 17 tuổi đã giận dữ bóp nát trái cam trong tay chỉ vì các bô lão trong hội nghị Diên Hồng không cho tòng quân đánh giặc. Nhưng vô phúc cho dân mình ở chỗ là các bạn trẻ muốn đuổi các bô lão Diên Hồng về vườn!. Các bạn trẻ muốn cầm đuốc một mình. Phải hồi còn chủ tịch Hoàng Cơ Minh mà anh em hăng vậy thì CSVN đã bị treo cổ từ lâu rồi!

Tôi có quen ông Phạm-Nam-Sách ở San Diego, các bạn trẻ chắc cũng biết. Ông thì xem tôi như bạn. Nhưng tôi thì xem ông như thầy. Có việc khó tôi thường thỉnh ý của ông. Ông thường tâm sự với tôi rằng: "Khi mình cảm thấy đủ khả năng để cứu dân dựng nước thì mình đã không còn trai tráng". Ông bằng tuổi mẹ tôi, 67 tuổi, trí tuệ linh mẫn và còn rất khoẻ. Vậy mà ông chỉ dám nói "cảm thấy đủ khả năng". Khiêm nhượng luôn luôn là một đức tính tốt. Nên tôi có lòng khuyên các bạn trẻ, nhất là các bạn thích làm chính trị, học đức tánh đó. Nhưng tôi lại hoàn toàn đồng ý nếu các bạn trẻ đòi hỏi lớp già đang lãnh đạo các tổ chức của "anh chị em" trao lại cho mình bó đuốc. Các bạn trẻ hãy mạnh dạn tề gia trước đi rồi hãy ra trị quốc. Đảng Việt Tân tôi sẽ nói những gì tôi biết vào bài tới. Như thế tôi vừa chứng minh với "anh chị em" được tính chất ngoại vi của LMVNTD và Hội Chuyên Gia đối với MT, đồng thời công bố một dữ kiện mới là

SỰ HIỆN HỮU CỦA ĐẢNG VIỆT TÂN. ĐẢNG NẦY LÀ "NƯỚC CỐT" CỦA MT, HIỆN NAY CÒN TRONG BÓNG TỐI VÀ KIỂM SOÁT LMVNTD VÀ HỘI CHUYÊN GIA. ĐẢNG VIỆT TÂN XUẤT HIỆN ĐỂ SAU ĐÓ MẶT TRẬN TAN THÀNH MÂY THÀNH KHÓI.

Chụp MT thì như chụp vào khói vào mây. Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh sống chết rồi ai biết hỏi ai.

TIỀN BẠC CỦA CẢI MT RỒI CŨNG THEO MT MÀ THÀNH MÂY THÀNH KHÓI. NGAY TỪ BÂY GIỜ TÌM ĐƯỢC MỘT ĐOÀN VIÊN MT LÀ BẮT ĐẦU THẤY KHÓ RỒI!

Kế đến là việc công bố biến cố đền nợ nước của Chủ Tịch Hoàng-Cơ-Minh. "Anh chị em" cho rằng đây là vấn đề thuộc phạm vi gia đình và của tổ chức. Không ai có quyền xía vào. LS Hùng đặt nghi vấn tại sao chủ tịch Hoàng-Cơ-Minh đã tử trận từ lâu mà sao vẫn tiếp tục tuyên bố rằng ông còn sống và đang lãnh đạo kháng chiến tại quốc nội? Tôi biết được tin rằng có người chứng kiến trận đánh đó hiện ở Thái Lan và sẵn sàng về làm chứng. Ai cũng nói ban lãnh đạo MT nói dối. "Anh chị em" thì nói người ta đặt điều. Tôi thì cho rằng "Anh chị em" nói dối cũng rất chuyên nghiệp "professionnel". Trong bài góp ý tôi có nêu nghi-vấn: "CHỦ TỊCH HOÀNG-CƠ-MINH CHẾT VÌ NỘI PHẢN. CÓ ĐẾN 200 ĐOÀN-VIÊN CÙNG CHẾT VỚI ÔNG." Anh em bị bắt trong các đợt Đông Tiến còn trong tù CS đã nói như thế. Và tôi đã hỏi "anh chị em": "Các bạn trẻ biết gì về việc nội phản nầy?". Trong hơn trăm "bài viết", không có đoạn nào nói gì về việc nầy". Sự im lặng của "anh chị em" cũng rất nhà nghề "professionnel"!

Tôi muốn nói là biến cố đền nợ nước của Chủ Tịch Hoàng-Cơ-Minh cùng 200 chiến hữu MT không còn thuộc phạm vi đoàn thể hoặc gia đình. Nó đã thuộc về lịch-sử. Người hi sinh vì nước phải được Tổ Quốc ghi nhớ công ơn. Việc đòi hỏi MT phải công bố sự thật của LS Hùng rất chính đáng. Tôi còn muốn nói thêm biến cố đó không còn nằm trong vòng gia đình và tổ chức vì tác nhân gây nên biến cố đó là Việt Cộng nằm vùng trong đầu não của tổ chức. Đó không còn là việc của gia đình hay tổ chức. Đó là việc của người Quốc Gia chống Cộng Sản. Tố cáo trước công luận việc nầy là công việc của mọi công dân Việt Nam yêu chuộng tự do, công bình và công lý. Không ai muốn khai tử MT. NGƯỜI TA CHỈ ĐÒI HỎI PHẢI LẬT MẶT VÀ XÉT XỬ THÀNH PHẦN VIỆT CỘNG NẰM VÙNG TRONG BAN LÃNH ĐẠO MT ĐỂ TRẢ THÙ CHO CỐ CHỦ TỊCH HOÀNG-CƠ-MINH VÀ HƠN 200 CHIẾN HỮU. ĐÂY LÀ ĐÒI HỎI CỦA LƯƠNG TÂM VÀ CÔNG LÝ. Đây cũng là mấu chốt của mọi vấn đề. Trong bài góp ý vì thế tôi có đặt câu hỏi "CHE DẤU VIỆC NẦY CÓ LỢI CHO AI?". Hơn trăm bài viết cũng không thấy ai nói đến việc nầy. Sự im lặng lần nữa cũng rất nhà nghề "professionnel"!

"Anh chị em" không trả lời thì tôi xin giải đáp: CÓ LỢI CHO BỌN VIỆT CỘNG NẰM VÙNG CHỚ CHO AI! Chủ Tịch Hoàng-Cơ-Minh còn sống, không có ai chết, thì làm gì có thủ phạm? Nay mai, MT tan vào khói vào mây. Muốn trả thù thì biết ai mà trả?! Các bạn trẻ nghĩ gì?

Còn vấn đề tiền bạc của MT thì LS Hùng đặt câu hỏi sao chưa chịu công bố? "Anh chị em" trả lời đại khái là cũng thuộc phạm vi của tổ chức. Không ai được quyền xía vào. Tôi muốn nói nó không còn thuộc phạm vi của tổ chức. Nó thuộc về phía người Quốc Gia chống cộng sản. Bọn cộng sản đang dùng “CỦI ĐẬU QUỐC GIA” để “NẤU ĐẬU QUỐC GIA”. DÙNG TIỀN BẠC CỦA NGƯỜI CHỐNG CỘNG để CHỐNG LẠI NGƯỜI CHỐNG CỘNG. Dùng tiền bạc của người chống cộng tuyên truyền làm lợi cho Việt Cộng. NGƯỜI TA ĐÃ THẤY ĐƯỜNG LỐI CHÍNH TRỊ THÂN CỘNG CỦA LMVNTD VÀ HỘI CHUYÊN GIA. NGƯỜI TA CŨNG THẤY CHỦ TỊCH HOÀNG-CƠ-MINH SA CƠ MÀ TỬ TRẬN CŨNG VÌ TRONG ĐẦU NÃO MT CÓ VC NẰM VÙNG. NGƯỜI VIỆT CHỐNG CỘNG CÓ THẨM QUYỀN ĐÒI HỎI MT PHẢI CÔNG BỐ VIỆC TÀI CHÁNH CỦA MT. "Anh chị em" có người sỉ vả tôi, cho tôi là Việt Cộng hay sao mà đòi kiểm kê MT. "Anh chị em" nên tự hỏi lấy mình.

NGƯỜI TA ĐANG CÓ MỘT ÂM MƯU LỚN. MẶT TRẬN SẼ TAN THÀNH KHÓI THÀNH MÂY! TẠI SAO? ĐẢNG VIỆT TÂN SẮP CHÍNH THỨC CÔNG BỐ HOẠT ĐỘNG CÔNG KHAI. HOẠT ĐỘNG CÔNG KHAI ĐỂ LÀM GÌ? "ANH CHỊ EM" BIẾT GÌ VỀ CHUYỆN NẦY?

Hẹn gặp "anh chị em" trong bài "NIỀM TIN ĐÃ MẤT 2" sắp tới.

DŨNG-CHÂU
(Marseille) 31-8-1999


Căn-Bịnh Trầm-Kha Bất-Trị - ThanhThủy

ThanhThủy

Vấn-đề Kết-hợp để Thống-Nhứt hay Hòa-Hợp Hòa-Giải giữa những đối-tượng hay giữa những tổ-chức với nhau để tạo sức mạnh hầu dễ-dàng đạt được mục-tiêu được vạch ra cho một nhu-cầu nào đó quả thật là điều rất cần-thiết mà ai cũng thừa nhận. Tuy nhiên, những việc rất cần-thiết nầy, không phải kêu gọi suông mà được, vì nó đòi hỏi những điều-kiện mà lòng người rất khó thỏa-mản, trong đó có 3 điều căn-bản tối-thiểu là: Quan-điểm, sự Tương-Quan và Tương-Nhượng.

1. Quan-Điểm:

Quan-điểm có giống nhau hoặc gần giống nhau thì mới có thể ngồi gần nhau để thảo-luận được. Những người có quan-điểm khác nhau mà ngồi chung bàn thì chỉ có việc cải nhau rồi sanh ra hiềm-khích nhau hơn, nhứt là những người đã có định-kiến thì thường cố-chấp, ít khi chịu nghe những gì trái với định-kiến của họ, cho nên khó lòng mà dùng lý-luận để thuyết-phục. Ví dụ như trong số người Việt ở hải ngoại, những người có lập-trường chống Cộng không thể ngồi cùng bàn để nói chuyện chánh-trị với những người Cộng-sản hoặc những người có chủ-trương hòa-hợp, hòa-giải với Việt-Cộng.

Bởi vậy, trong những đoàn-thể tranh-đấu chống Cộng, khi nào nội-bộ có xuất-hiện những mầm mống đi đêm với Việt-cộng của một số người thì đoàn-thể đó tất nhiên bị phân-hóa. Đây là kinh-nghiệm xương máu vô cùng chua-xót mà chúng ta đã không tránh khỏi từ hơn 20 năm nay, chỉ vì trong hàng-ngủ của chúng ta có lẫn-lộn những hạng người vốn chất-chứa trong dòng máu của họ những con vi-trùng phản-trắc, đón gió trở cờ, cho nên sự-thể mới ra nông-nổi như ngày nay.

Xin lặp lại câu nói nầy để thêm một lần ghi nhớ.

2. Sự Tương-Quan:

Trong vấn-đề ngồi lại với nhau để thảo-luận chuyện hòa-hợp, hòa-giải, ngoài vấn-đề quan-điểm nói trên thì sự tương-quan lực-lượng giữ đôi bên bao giờ cũng là vấn-đề then-chốt. Trong thời chiến trước năm 1975, nếu tổ-chức bù-nhìn, tay sai Chánh-phủ Lâm-thời Cộng-hòa Miền nam VN của bọn Nguyễn-hữu-Thọ, Huỳnh-tấn-Phát không có quan thầy Việt-cộng đứng đàn sau lưng thì họ làm gì có được sự tương-quan lực-lượng để có thể ngồi nói chuyện với phái-đoàn của Việt-Nam Cộng-Hòa.

Nhấn mạnh điều nầy để cho những kẻ “Ăn Cơm Quốc-Gia Thờ Ma Cộng-sản”, hay nói khác đi là những kẻ “Ăn Cơm Tự-Do Thờ Ma Độc-Tài Khát Máu” hãy tự nhìn lại thân-phận mình xem có được chút tương-quan gì để mưu-cầu hòa-đồng với bạo-quyền Việt-cộng? Trừ khi họ là Cộng-sản nằm vùng thì không còn gì để nói.

Nếu những thành-phần nầy mà không tự hối, u-mê, hám danh, hám lợi, tiếp-tục lao thân vào con đường hòa hợp, hòa-giải với bạo-quyền Việt-cộng thì chẳng khác nào tự-nguyện làm những con thiêu-thân, thấy ánh sáng là cứ lao vào cho bị chết cháy, không cần biết nơi đó chỉ là những cạm-bẫy, những lò thiêu cả linh-hồn lẫn thể-xác mà bạo-quyền dành cho họ. Cứ nhìn lại những trường-hợp như: tên gián-điệp Phạm-Xuân-Ẩn, đại-tá tình-báo Phạm-Ngọc-Thảo, v.v…là những kẻ đã đóng góp cho bạo-quyền Việt-cộng biết bao nhiêu là công-lao, giờ chót họ được đối xử như thế nào?

Tấm gương trước mắt lồng-lộng như thế sao không chịu nhìn, cứ mãi điên-cuồng lao đầu vào con đường “Thờ Ma Cộng-sản” thì rồi đây sẽ không còn đường nào trở lại, và chắc-chắn chẳng những xú-uế đó sẽ không chỉ ở bản-thân họ, mà nó sẽ còn làm vạ lây cho con cháu của họ, không bao giờ dám ngẩn mặt với đời.

Lịch-sử đã cho thấy, người đời sau, chỉ nghe nói đến con cháu nhà Lê để có những hảnh-diện về vua Lê-Lợi, chớ không ái dám nói là con cháu của vua Lê-Chiêu-Thống cả. Người trước làm ô-nhục thì hậu-duệ sẽ mang di-hận có khi đến cả nghìn đời, như con cháu của ông vua Lê-Chiêu-Thống chẳng hạn.

Bạo-quyền Việt-cộng hiện nay chỉ là một bọn gian-manh cầm quyền, để củng-cố địa-vị, chúng đã tình nguyện dâng đất, dâng biển cho ngoại-bang, rước giặc Trung-cộng vào để họ thực-hiện mộng xăm-lăng qua chánh-sách “tầm ăn dâu”, trá hình là khai-thác quặn mỏ nhôm bau-xít ở Cao-Nguyên. Việc làm nầy con cháu của họ sẽ mang di-hận không khác gì con cháu vua Lê-Chiêu-Thống.

Còn riêng đối với những kẻ a-dua, nịnh-bợ, mưu-đồ hòa-hợp, hòa-giải với kẻ thù nước, nhắm mắt chạy theo bạo-quyền để liếm gót, thì họ chẳng khác nào những tội-đồ của dân-tộc, vừa đê-tiện vừa hèn-mạc, vô liêm-sĩ.

3. Sự Tương-Nhượng:

Giữa người Việt Quốc-Gia và bạo-quyền Cộng-sản dĩ nhiên là không bao giờ có sự tương-nhượng vì một bên vì chánh-nghĩa, tranh-đấu cho tư-do dân-tộc (Người Việt Quốc-Gia) còn một bên là bạo-quyền độc-tài, thống-trị, tham-nhũng tột-độ, bán nước, dâng biển cho ngoại-bang (Bạo-quyền Việt-cộng).

Thông thường, sự tương-nhượng chỉ có thể xãy ra khi giữa hai bên cùng ở chung trong một khuynh-hướng, trong một tổ-chức hay trong một chánh-quyền. Ví dụ, 2 tổ-chức chống-Cộng, hoặc 2 Cộng Đồng Người Việt Quốc-Gia ở hai nơi, có thể tương-nhượng nhau về một số phương-thức điều-hành nào đó để cùng ngồi lại với nhau cho một số công-tác chung, hoặc 2 nhóm người trong một đoàn-thể, trước kia đã tách rời nhau vì một số bất đồng cá-nhân, nay vì việc lợi-ích của công cuộc tranh-đấu chung mà tương-nhượng nhau, gạt bỏ đi những tị-hiềm trước kia để ngồi lại với nhau mà cùng lo việc nước.

Trong nội-bộ đảng Cộng-sản VN, chuyện bất-đồng giữa họ vẫn thường xuyên xãy ra, nhưng họ vẫn tương-nhượng lẫn nhau để còn bám vào nhiều quyền-lợi mà họ đang khai-thác. Trên đời nầy không có nguồn lợi nào to lớn cho bằng nguồn lợi do tài-sản quốc-gia mang tới vì tài-sản quốc-gia là vô-tận, những tài-sản nầy vào tay của nhóm người tham-lam nào thì họ sẽ ngậm cho tới chết.

Chánh-sách của Bạo-quyền Việt-cộng đã qui-định một cách máy-móc và nhanh chóng ở những vùng mà họ chiếm đóng về tài-sản quốc-gia như sau: Tài-sản của nhân-dân, nhưng Nhà nước quản-lý, và Đảng lãnh-đạo.

Như vậy, tài-sản của quốc-gia là tài-sản được chúng qui-định là nằm trọn trong tay của đảng Cộng-sản, vì vậy mà tên đầu sỏ nào cũng tha-hồ vơ-vét và trở thành giàu sụ, điều nầy ai ai cũng biết. Tuy nhiên, sự chia-chác để làm giàu đôi khi không cân bằng do quyền-hành của các nhóm lớn nhỏ khác nhau, cho nên có những bất đồng vì ganh-tỵ, nhưng những bất đồng như thế dễ-dàng có những tương-nhượng trên nền-tảng Đảng Cộng-sản, vì đảng nầy chính là cái-phao mà họ phải bám lấy, rời phao là mất hết quyền lợi, là “tự-sát”.

Một số người vẫn còn u-mê, bảo rằng ngày nay bạo-quyền Việt-cộng đã thay đổi, đã cởi-mở. Nói như thế chẳng khác nào lấy áo cà-sa mặc vào mình một tên cướp rồi bảo rằng hắn là một nhà tu. Thực chất thì tên cướp vẫn là tên cướp, Việt-cộng thì bao giờ cũng vẫn là Việt-cộng, hồi trước thế nào, bây giờ cũng vẫn thế, không bao giờ chấp nhận cho dân được quyền tự-do ngôn-luận, không bao giờ chấp nhận quyền tự-do Tôn-Giáo, không bao giờ chấp nhận đối-lập chánh-trị.

Sự cởi-mở, đổi mới của chúng chỉ là vấn-đề kinh-tế, giống như con cắc-kè bông, đổi màu để thoát hiễm, để mưu lợi khi gặp hoàn-cảnh bất khả-kháng mà thôi.

Thay lời kết

Trong một tổ-chức chánh-trị cũng giống y như vậy, mặc dầu cùng quan-điểm với nhau, nhưng vì tranh giành địa-vị mà tạo ra phân-hóa. Trên căn-bản nầy, nếu thật sự vì lòng yêu nước mà tranh-đấu, họ có thể tương-nhượng với nhau một cách dễ-dàng, nhưng vì quyền-lợi thực-tế mà bạo-quyền đã hứa còn xa-vời, chưa có gì để chia-chác nhau, riêng địa-vị thì chỉ có một, cho nên sự tranh-giành đôi khi còn khốc-liệt đến nổi xem nhau như kẻ thù, cho nên không dễ gì có sự tương-nhượng để cùng ngồi lại với nhau. Điều nầy đã diễn ra từ bấy lâu nay, nó như một chứng bịnh trầm kha, không biết đến bao giờ mới chấm dứt?

Việc nước đối với những hạng người nầy chỉ là thứ yếu, không đáng kễ, còn quyền-lợi cá-nhân, bè-phái thì đã lên tới đỉnh đầu, cho nên, họ vẫn phải bám cái phao đoàn-thể để cứu tử. Nhưng vì chủ-trương của đoàn-thể là Chống Cộng, cho nên, mặc dầu vẫn nhân danh đoàn-thể, nhưng việc tuyên-bố không hòa-hợp, hòa-giải với Cộng-sản, họ không bao giờ dám lên tiếng một cách chánh-thức, bất-đắc-dĩ, họ chỉ tuyên-bố miệng lẻ-tẻ những nơi mà họ đến và bị đồng-bào đặt câu hỏi mà thôi. Đó là chưa kễ những thành-phần Cộng-sản nằm vùng bên cạnh họ, lúc nào cũng thọc gậy bánh xe, tạo nên những hỏa mù để làm đổ vỡ những tổ-chức chống lại chúng.

Thiết nghĩ, để cho mình mắc lừa những thành-phần nầy, dù là vô-tình hay hữu-ý, cũng đều nhục-nhã như nhau, chẳng những khó gội rữa được mà còn là một điều đáng tiếc!

Thanh-Thủy (29/03/2009)