Tuesday, May 6, 2014

Ảnh hiếm ngày Thiên tài Albert Einstein qua đời

Công bố ảnh hiếm ngày Thiên tài Albert Einstein qua đời
Einstein 1921 by F Schmutzer.jpg
Albert Einstein in 1921
-Lễ tang của thiên tài Einstein chỉ có duy nhất một nhiếp ảnh gia được mời đến, và đến hôm nay, sau 60 năm, những bức ảnh này lần đầu được công bố.

Kỷ niệm 60 năm ngày mất của ông, tạp chí Life đã tiết lộ bộ hình hiếm hoi, ghi lại khoảnh khắc ngày ông qua đời.

Nhà vật lý học Albert Einstein, người đưa ra thuyết tương đối và định hình cách chúng ta hiểu về vũ trụ đã qua đời ngày 18/4/1955, hưởng thọ 76 tuổi. Đám tang của ông diễn ra trong bí mật, và chỉ có nhiếp ảnh gia Ralph Morse tạp chí LIFE là người duy nhất ghi lại được hình ảnh của sự kiện diễn ra ngày hôm đó.

Với chiếc máy ảnh đơn sơ và một thùng rượu, Morse đã thu thập lại được những hình ảnh về sự ra đi của một trong những biểu tượng của thế kỉ 20. Nhưng ngoài tấm ảnh nổi tiếng ghi lại cảnh văn phòng của Einstein, được chụp sau khi ông qua đời chỉ vài giờ, tất cả các bức ảnh Morse chụp hôm đó đều chưa từng được công bố. Con trai của Einstein yêu cầu sự tôn trọng dành cho gia đình họ, do đó ban biên tập của LIFE đã không công bố toàn bộ số ảnh. Và trong hơn 5 thập niên, các bức tranh của Morse bị bỏ quên trong kho lưu trữ của tạp chí.

Đặc biệt câu chuyện về cách mà Morse chụp được những bức ảnh đó là một bài học về sự kiên trì và khả năng ứng biến. Sau khi nhận tin Einstein qua đời, Morse đã cầm máy ảnh và lái xe trên quãng đường 150km từ nhà ông (phía Bắc New Jersey) tới Princeton. Nhiếp ảnh gia Morse kể lại: "Einstein qua đời ở Bệnh viên Princeton, nên tôi qua đó trước. Nhưng nó thật hỗn loạn, rất nhiều nhà báo, nhiếp ảnh gia, người hiếu kì ở đó. Do vậy tôi quyết định tới văn phòng của Einstein ở Viện nghiên cứu cao cấp. Trên đường đi, tôi mua một thùng rượu scotch. Tôi biết người ta sẽ rất khó nói chuyện, nhưng hầu hết mọi người sẽ chấp nhận giúp đỡ chỉ với một chai rượu, thay vì đưa tiền cho họ. Và thế là tôi tới đó, tìm gặp người quản lý, biếu ông ấy một chai rượu và ông ấy đã mở cửa văn phòng cho tôi".

Đầu giờ chiều, thi hài của Einstein được di chuyển tới nhà tang lễ Princeton và được đặt ở đó trong 1 đến 2 giờ. Theo dự đoán của Morse lễ an táng sẽ diễn ra rất sớm. Để tìm vị trí gần ngôi mộ, ông mau chóng lái xe tới Nghĩa trang Princeton.

"Tôi lái xe tới nghĩa trang để thử tìm nơi Einstein sẽ được chôn cất. Nhưng phải có hơn 20 ngôi mộ được đào sẵn vào ngày hôm đó. Tôi thấy một nhóm người đang đào mộ, tặng cho họ một chai rượu và hỏi xem họ có manh mối nào không. Một trong số đó cho biết: "Ông ấy sẽ được hỏa táng trong vòng 20 phút, ở Trenton!". Sau đó tôi cho họ số rượu còn lại, nhảy lên xe và tới nhà hỏa táng ở Trenton ngay trước khi bạn bè và gia đình Einstein xuất hiện." Và như vậy Morse là nhiếp ảnh gia duy nhất có mặt ở hiện trường, nơi an táng Einstein.

Trước đó, con trai của Einstein là Hans có hỏi tên của Morse. Đó là một hành động bình thường, nhưng lại có tác động rất lớn. Morse nhớ lại: "Tôi rất sung sướng, vì tôi biết mình là người duy nhất có những bức ảnh đó. Đó là một tin chấn động. Einstein là một hình mẫu lớn, nổi tiếng thế giới và chỉ chúng tôi có hình ảnh về sự kiện này". Ông tới văn phòng của LIFE ở Manhattan và chắc chắn mình sẽ có câu chuyện để đời.

Morse cầm cuộn phim tới New York gặp Ed Thompson, biên tập viên của LIFE, một nhà báo lỗi lạc. Ed cho biết là tạp chí LIFE sẽ không phát hành câu chuyện về cái chết của Einstein. Điều này khiến Morse choáng váng. Hóa ra Hans Einstein đã gọi tới văn phòng của LIFE và yêu cầu họ không đăng báo về sự kiện này để tôn trọng sự riêng tư của gia đình. Và thế là Morse đành chấp nhận và tiếp tục công việc của mình. Ông nghĩ rằng các bức ảnh sẽ không bao giờ xuất hiện trở lại và hoàn toàn lãng quên chúng.

Tuy nhiên 60 năm sau, tạp chí LIFE đã lật lại hồ sơ và cho công bố một loạt ảnh chụp ngày hôm đó, những bức ảnh ghi lại một buổi sáng mà Albert Einstein từ giã cõi đời, để lại bao tiếc nuối với cả thế giới.
Công bố ảnh hiếm ngày thiên tài Albert Einstein qua đời 
Ảnh chụp văn phòng của Albert Einstein chỉ vài giờ sau khi ông qua đời, tại Princeton, New Jersey, tháng 4 năm 1955.
Công bố ảnh hiếm ngày thiên tài Albert Einstein qua đời 
Tài liệu giấy tờ, tẩu thuốc, gạt tàn và đồ dùng cá nhân khác của Einstein vẫn còn nguyên trên bàn làm việc
trong văn phòng tại Princeton, 18 tháng 4 năm 1955.
Công bố ảnh hiếm ngày thiên tài Albert Einstein qua đời 
Quan tài của Albert Einstein, di chuyển trong từ Bệnh viện Princeton đến nhà tang lễ,
tại Princeton, New Jersey, tháng 4 năm 1955.
Công bố ảnh hiếm ngày thiên tài Albert Einstein qua đời 
Con trai của Einstein (Hans) cùng người thân và bạn bè của Albert Einstein trên đường tới nhà hỏa táng Ewing,
tại Trenton, New Jersey, ngày 18 Tháng Tư 1955.
Đoàn người đưa tiễn đi qua chiếc xe chở linh cữu của Einstein từ Princeton. 
Đoàn người đưa tiễn đi qua chiếc xe chở linh cửu của Einstein từ Princeton.
Bạn bè và đồng nghiệp của nhà vật lý tham dự đám tang trong lặng lễ. 
Bạn bè và đồng nghiệp của nhà vật lý tham dự đám tang trong lặng lễ.
Thư ký của Albert Einstein, bà Helen Dukas, chuẩn bị theo đoàn xe hỏa táng tháng 4 năm 1955. 
Thư ký của Albert Einstein, bà Helen Dukas, chuẩn bị theo đoàn xe hỏa táng tháng 4 năm 1955.
Thư ký của Albert Einstein, bà Helen Dukas, chuẩn bị theo đoàn xe hỏa táng tháng 4 năm 1955.
 Gia đình và bạn bè trở về nhà của Einstein tại 112 Mercer Street ở Princeton,
nơi ông đã sống 20 năm, sau khi đám tang kết thúc.
Thư ký của Albert Einstein, bà Helen Dukas, chuẩn bị theo đoàn xe hỏa táng tháng 4 năm 1955.
 Tiến sĩ Thomas Harvey (1912 - 2007), nhà nghiên cứu bệnh học đã là người tiến hành khám nghiệm tử thi của Einstein tại bệnh viện Princeton vào năm 1955.



Địt mẹ ! đảng cộng sản Việt Nam tao chửi chúng mày một tiếng - teolangthang

Tao Chưởi Mầy Một Tiếng

Địt mẹ, * tao chưởi mầy một tiếng
Đất của Ông Cha sao mầy cắt cho Tàu
Ngậm phải củ gì mà mầy cứng miệng
Đảng của mầy, chết mẹ… đảng tào lao
Chế độ mầy vài triệu tay cầm súng
Cầm súng làm gì… chẵng lẽ hiếp dân
Tao không tin lính lại hèn đến thế
Lại rụng rời … trước tai ách ngoại xâm
Mầy vỗ ngực. Anh hùng đầy trước ngỏ
Sao cứ luồn, cứ cúi, cứ van xin
Môi liền răng à thì ra vậy đó
Nó cạp mầy, mầy thin thít lặng thinh
Ông Cha mình bốn ngàn năm dựng nước
Một ngàn năm đánh tan tác giặc Tàu
Thân phận mầy cũng là Lê là Nguyễn
Hà cớ gì.... mầy hèn đến thế sao
Chuyện mầy làm Toàn Dân đau như thiến
Mầy chết rồi, tao nghĩ chẵng đất chôn
Hãy tỉnh lại ôm linh hồn sông núi
Cứ đà nầy... chết tiệt còn sướng hơn
Đàn gảy tai trâu.... xem chừng vô ích
Giờ mầy nghe tao chưởi còn hơn không.
Trạch Gầm 

* Ông Trạch Gầm tôi bỏ chữ "CHO", chửi cái đám việt gian súc sinh việt gian cộng sản Việt Nam cần gì phải xin. teolangthang


MỘT VÀI ĐIỀU CẦN PHẢI NÓI RA - Lê Hùng.

MỘT VÀI ĐIỀU CẦN PHẢI NÓI RA

Trích bài tham luận với chủ đề "Hiện tình đất nước và nhiệm vụ người cầm bút lưu vong" do Hội Văn Bút Bắc Cali tổ chức ngày 26/4/2014 - diễn giả Lê Hùng Bruxelles

AI ĐEM VIỆT CỘNG XÂM NHẬP CỘNG ĐỒNG VNHN?


Đồng hương người Việt tỵ nạn cộng sản chắc không bao giờ quên lời tuyên thệ trước người đại diện Tổ chức LHQ về người tỵ nạn. Tôi không biết trong các trại tỵ nạn người Việt ta đã tuyên thệ thế nào để được chấp nhận quyền tỵ nạn chính trị, nhưng qua luật lệ các điều kiện tỵ nạn chính trị, tôi biết người Việt tỵ nạn CS đúng nghĩa là «người Việt tỵ nạn không bao giờ có quyền trở lại trên đất VN dưới chế độ Cộng sản, tức là chính quyền VC». Vậy NVHN không nên oán trách những người chống VC đã có cái nhìn quá khắt khe đối với thành phần vào ra VN, không chỉ để mục đích làm ăn buôn bán mà còn làm ăng ten mật báo địch vận cho VC, để đánh phá các CĐHN. Đó là điều không cho phép tôi và quý vị khoan dung được.

Mặt khác, một quốc gia chấp nhận người tỵ nạn chính trị, khi người đó thề nguyền chấp nhận tuân thủ pháp luật của quốc gia đã đề ra. Chẳng hạn tại Mỹ, người Việt trước khi nhập tịch đã thề: «tôi không bao giờ làm tay sai cho Việt cộng». Điều này dụng ý nói gì ? Một là luật lệ Hoa Kỳ không muốn những người CS lai vảng trên đất nước họ. Hai là luật lệ ngăn cấm người Việt tỵ nạn chính trị không trở thành cộng sản hay tay sai VC.

Nhưng trong tình trạng hôm nay, tôi muốn hỏi quý vị người Mỹ gốc Việt, ai đã đem VC nhập cư Hoa kỳ ? Ai đã nuôi dưỡng và giúp cho VC nương náu trên đất Bolsa ? Phải chăng là có vài tên tỵ nạn cộng sản VN đang làm địch vận tại Hoa kỳ đã lén lút đem VC vào trên đất Mỹ ? Và từ khi có VC vào đất Mỹ, như quý Vị thừa biết, là các tổ chức chính trị quốc gia cứ thay phiên nhau kèn cựa, chưởi bới và CĐNV sinh ra chia rẽ, đổ vỡ. Vậy những người tỵ nạn VC này có đáng tội hay không ? Những người chống VC thực sự, làm sao không khỏi bực tức khi thấy ngay tại thành phố thủ đô Bolsa có những tên tỵ nạn người Việt đang làm tay sai cho VC và công khai chưởi CĐ người Việt tỵ nạn !!

Trước mắt tôi, người Việt được xem như có hai đất nước, một “đất nước quốc nội” dành cho những người đang chịu sự cai trị hà khắc của chính quyền Việt Gian Cộng Sản, và một «đất nước hải ngoại» là nơi mà người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản đang cư trú. Trong các Cộng Đồng Người Việt Tỵ nạn tại “đất nước hải ngoại”, chỉ có CĐNV tại Mỹ là đáng làm mẫu mực vì trong thực tế, không có một CĐHN nào đông đúc, to lớn và nhiều chính trị gia tài giỏi hơn. Nhưng có gì đau đớn và xấu hổ bằng khi có một vài tên tỵ nạn VC đang sống xung quanh chúng ta lại lợi dụng luật lệ về tự do của Hoa Kỳ để lũng đoạn các đoàn thể chống VC một cách công khai, mà các tổ chức đoàn thể chống VC vẫn ngậm miệng im hơi.

Thật là lạ, khi nơi đây, nơi tôi đang thưa chuyện với quý vị hôm nay, có đủ mặt mày lãnh tụ, có đủ tổ chức chính trị và các hội đoàn quân nhân (biệt động quân, hải quân, không quân, thủy quân, bộ binh, chiến xa, thiết giáp, nhảy dù, người nhái…) nhắm mắt bịt tai để cho một hai tên tỵ nạn cộng sản mang danh tỵ nạn VC đã đâm sau lưng quý Vị. Bọn này không chỉ là dân thường tỵ nạn VC như tôi, trái lại họ từng là sĩ quan, từng là công bộc VNCH xin tỵ nạn cộng sản như quý bạn. Chẳng lẽ quý vị chỉ vì quá lo đến những việc mà quý vị cho là to lớn hơn, cao xa hơn đang xảy ra từ trong nước? Đó là điều mĩa mai quá sức tưởng tượng !

Tôi tự hỏi Cali có đủ hội đoàn tổ chức chính trị, tôn giáo và tập thể cựu quân nhân, từng tự phụ là kinh đô người Việt tỵ nạn CS đã làm gì ? Tôi rất lấy làm lạ là khi tôi đến thăm thủ đô Cali, có người cho biết Sacremento là cơ sở VC tại hải ngoại. Những tên VN tỵ nạn CS đã đem VC vào đất nước Hoa kỳ mà chẳng có tổ chức nào đưa ra một kế hoạch chận đứng. Khi người tỵ nạn đã xem CĐNV là quê hương, thì vì sao chúng ta không bảo vệ nó ? Phải chăng CĐ có một điểm yếu mà chưa ai dám nêu ra ?

BỆNH THỜI ĐẠI: CHÍNH DANH

Đó là “chính danh” của “đất nước hải ngoại”. Theo tôi, muốn thực sự có “chính danh” khi nào CĐHN chúng ta thi triển được những kỳ công khiến thế giới quan tâm và khuyến khích. Bởi lẽ thế giới thường nhìn vào lợi ích cho quốc gia của mình hoặc cho nhân loại mà chấp nhận cho ai đó một “chính danh”. Văn hoá của Tây phương từ thế kỷ 19 cho đến nay đã mang tính thực dụng của thời đại vật chất do văn minh khoa học và kỹ thuật truyền lại cho nên chỉ muốn nhìn vào lợi ích vật chất mà lơ là với giá trị lợi ích tinh thần, họ xem thường giá trị văn hoá, chính nghĩa và quyền sinh tồn của các nước kém mở mang, trong đó có “đất nước hải ngoại” chúng ta. Phải chăng thế giới phương tây đang chờ đợi chúng ta đem nhiều điều lợi thiết thực cho họ thì mới thừa nhận chúng ta bằng một “chính danh” ?

Bảo vệ chính nghĩa và khôi phục chính danh thường đòi hỏi nhiều mất mát thiệt thòi. Không may cho chúng ta là thế giới khoa học văn minh phương tây chán ghét sự thiệt thòi, lỗ lã cho nên họ sẵn sàng ngoảnh mặt làm ngơ với chính nghĩa nếu chính nghĩa này không mang lại lợi ích cho họ. Đôi khi tôi tự hỏi, khi bọn giặc cướp VC đã cưỡng chiếm toàn nước Việt Nam bằng cách phá vỡ mọi giao ước quốc tế, thì quốc tế đã trở mặt thừa nhận VC như một chính quyền chính danh. Vậy chỗ nào dành cho đạo đức mà người phương tây thường ca tụng? Chẳng lẽ chính danh cũng có nghĩa là ăn cướp, là vô luân, và vô pháp luật hay sao?

Vì sự lợi ích của quốc gia riêng rẽ, nên một nước có thể hủy bỏ hoặc thừa nhận chính danh của một thực thể. Nói cách khác, cái “chính danh” hiện nay của chúng ta chẳng có nghĩa lý gì đối với những quốc gia sở hữu một lương tâm bị lợi ích vật chất ám ảnh mê muội.

Nhìn lại lịch sử trên dưới 50 năm lại đây, chính quyền Tổng thống Ngô Đình Diệm là chính quyền có chính danh, có chính nghĩa, một chính quyền từng được cả thế giới thừa nhận và ca ngợi, thế nhưng khi lợi ích vật chất của nước Mỹ được đặt lên hàng quốc sách, thì chính phủ Kennedy cũng sẵn sàng chà đạp lên cái chính danh có chính nghĩa đó một cách tàn độc để mưu lợi ích cho riêng nước Mỹ. Trong thời đại thực tế hôm nay, muốn có chính danh thật rất dễ, đó là mang lợi ích vật chất cho các quốc gia mà mình mong họ ủng hộ. Ai cũng biết VC là lũ cướp, giết người và chà đạp công lý, thế mà các nước dân chủ trên thế giới vẫn chạy theo bám lưng nó bởi vì nó sẵn sàng bán trôn nuôi miệng, kể đến cả việc bán dân, bán nước cho thế giới ngoại bang. Hơn 500.000 thanh niên nam nữ mà chính quyền VC đã xuất cảng ra hải ngoại cũng là cách gián tiếp đưa dân đi làm tôi mọi cho nước ngoài. Trai thì bán sức, Gái thì bán thân. Thế giới thừa biết VC chẳng đẹp đẽ thơm tho gì, nhưng nó có cái trôn có thể xử dụng tốt cho cuộc truy hoan.


Thật ô nhục cho hai chữ chính nghĩa của nhân loại ! Hôm nay, đạo đức của nhân loại đã không còn cao cả như những ngày xa xưa, như chữ Tín của các anh hùng Lương Sơn Bạc trong Thủy Hử, hoặc như cái đạo đúc của các nước anh em trong thời Chiến quốc từng ra sức bảo vệ nhau chỉ vì tình nghĩa láng giềng.

Ai cũng biết rằng chính quyền Việt Cộng tại Việt Nam chỉ là một bọn thảo khấu, đã bất tuân và phá vỡ mọi cam kết trong Hiệp định Paris để xua quân cưởng chiếm miền Nam, thế nhưng vì lợi ích của vài cường quốc, mà quốc tế cũng phải thừa nhận chúng bằng một chính danh là “chính quyền Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa VN”. Đáng ra các nước đồng minh của thế giới tự do phải duy trì quan điểm chính nghĩa, vạch lằn ranh rõ ràng giữa “chính và tà”, giữa “bạn và thù”. Đàng này, đối với một lũ cướp như bọn Việt Cộng, nhưng vì lợi ích kinh tế mà quốc tế đã trở mặt với chính nghĩa. Thế giới đã đồng lòng cộng tác với lũ gian tặc, cướp bóc, giết người để kiếm lợi lộc, giống như một bầy kên kên đang bu quanh xác chết để thỏa mãn dạ dày.

Để quý vị và quý bạn suy gẫm thêm, tôi cần nhắc lại một sự thật đau lòng, trong đệ nhị thế chiến, khi nước Mỹ đối đầu với Nhật Bản thì các công dân Mỹ gốc Nhật đều bị tập trung và kiểm soát chặt chẽ như tội phạm, bởi vì chính phủ Mỹ, dù không chính thức nói ra, nhưng đã mặc nhiên trở mặt, xem họ là đối thủ của nước Mỹ. Chính quyền Mỹ không còn xem họ như công dân Mỹ nữa, đã trở mặt xem bạn là thù cũng chỉ vì lợi ích quốc gia! Thử hỏi có ngày nào người Mỹ gốc Mỹ sẽ xem người Mỹ gốc Việt là kẻ thù hay không? Quý Vị và quý bạn có nên nghĩ đến một tình trạng tương tợ như vậy hay không? Trong quý vị và quý bạn đã có ai có ý nghĩ phòng thủ sau khi vài thành phố tại Mỹ toan tính kết nghĩa anh em với các thành thị việt cộng sẽ thiết lập?

Tìm thuốc phòng ngừa.

Vì vậy, hôm nay tôi cảm thấy chưa cần thiết phải được ai thừa nhận “đất nước hải ngoại” mình là chính danh. Trái lại, CĐHN cần phải tự tạo cho mình một lực lượng có uy tín để quốc tế nể nang và tín dụng. Và điều trước tiên là mỗi chúng ta phải liên kết chặt chẽ với CĐNV hải ngoại hầu tạo ra sức mạnh cụ thể để đối đầu với chế độ VC phản dân hại nước ở quốc nội.

Theo tôi, trước tình hình hiện tại, với tập thể CĐHN, chúng ta có thể làm được đại sự, nếu chúng ta có đoàn kết và có kỷ luật cao. Chúng ta sẽ không những ngẩng đầu lên như một đảng phái chính trị mà còn hưng thịnh như một tập thể kinh tế và kỷ thuật để cho các nước sở tại và quốc tế nể nang. Bởi lẽ, chúng ta có số đông, chúng ta có chất xám, chúng ta có tiền tài, thì cái “chính danh” chẳng cần đòi hỏi mà tự nhiên nó sẽ đến. Sở dĩ, cái chính danh chưa đến với CĐHN, vì cho đến nay chúng ta chưa có đoàn kết, chưa có đủ kỷ luật để thực hiện những gì chúng ta mong muốn.

Nếu chúng ta cứ tiếp tục mỗi người đứng biệt lập, thì thế nào cũng sẽ bị làm ngơ bởi cái chủ thuyết thực dụng tàn nhẫn của thế giới. Trái lại, nếu mỗi cá nhân cần phải làm tốt, cần phải có ý chí đoàn kết sáng tạo để đóng góp cụ thể với “Cộng Đồng người Việt Hải ngoại” thì lúc đó cái “thực thể việt nam thứ hai” này mới thực sự hùng mạnh, buộc thế giới chú ý và yểm trợ.

Nếu mỗi chúng ta có tài như khoa học gia Dương Nguyệt Ánh, nếu mỗi chúng ta có khả năng kinh doanh như cố doanh nhân Trần đình Trường, nếu mỗi cá nhân chúng ta có trí tuệ như nhà vật lý thiên văn Trịnh Xuân Thuận vv... và mỗi cá nhân không quên dùng tài năng mình để xây dựng cho “Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại” được hùng mạnh, thì lo gì đến chuyện sở hữu một chính danh cần thiết làm lu mờ sức hấp dẫn của con điếm VC tại Việt Nam trước mắt quốc tế.

Trong 39 năm qua, nếu mọi người Việt Tỵ Nạn chính trị đều mang một giấc mơ như vậy, cùng nhau đoàn kết để bảo vệ Cộng Đồng thì hẳn giờ này, cái nghị quyết 36 của Việt Cộng sẽ chẳng có sức lực nào đủ làm cho Công Đồng HN chia rẽ.

Làm sạch cộng đồng hải ngoại

Bảo vệ «đất nước hải ngoại» là phải cùng nhau làm sạch CĐ, cùng nhau lên kế hoạch, kể cả kế hoạch bạo động, bao vây những tên làm tay sai, làm địch vận cho VC đang phá hoại CĐ. Tôi xin nhấn mạnh «bạo động» chưa hẳn là tìm cách giết kẻ thù địch, mà là cách làm tách rời thù địch ra khỏi CĐHN.

Người tỵ nạn phải có bổn phận xem bọn này là những con sâu đang ẩn núp phá hoại cơ cấu các CĐHN. Người tỵ nạn cần phải bơm nhiều bạch huyết cầu kháng địch vào trong mạch máu CĐHN để vây hãm những con vi khuẩn đó. Cụ thể, người tỵ nạn VC phải rỉ tai nhau những đường đi nước bước của những tên Việt gian tay sai VC. Người Việt tỵ nạn phải tìm hiểu và rỉ tai cho nhau biết những con vi khuẩn VG, từ màu sắc áo mũ, từ kích thước to nhỏ, từ gia đình vợ con của loài vi khuẩn VG thường rúc đi đâu và bò đến đâu ? Chúng ta lên kế hoạch «bạo động» mọi biện pháp ngăn ngừa không cho chúng đột nhập vào trong mạch sống của CĐHN. Dưới thời Đệ Nhứt Cộng Hoà, «ấp chiến lược» đã từng được thiết lập tại nông thôn để cô lập bọn du kích VC, thì nay chúng ta cần phải lập nên một loại “ấp chiến lược mới” bằng cảnh giác tình báo để cùng nhau tát hết nước, vét hết bùn, không cho những con cá tra hay cá dét VC sống chung với chúng ta,

Lê Hùng



Sunday, May 4, 2014

HÒA GIẢI HÒA HỢP - Nguyễn Phúc Liên

HÒA GIẢI HÒA HỢP:
QUỐC HẬN THỨ 39

Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên, Kinh tế
Geneva, 04.05.2014

Dường như QUỐC HẬN 30/4 là ngày kỵ húy cho CSVN và đám hoạt đầu chính trị tại Hải ngoại cũng như Quốc nội muốn hô hào Hòa Giải Hòa Hợp để duy trì Cơ chế CSVN hiện hành và cùng đứng chung với nhau chia phần bánh vẽ trên đầu Dân Tộc Việt Nam bởi vì chúng sửa soạn hô hào chiêu bài HÒA GIẢI HÒA HỢP bằng tung ra việc xóa bỏ NGÀY QUỐ HẬN 30/4 như thăm dò phản ứng của quần chúng chống Cộng trước khi phát động Phong trào Hòa Giải Hòa Hợp với CSVN để cùng chia phần bánh vẽ.

1. Năm 2005, mùa QUỐC HẬN 30/4 THỨ 30, chúng tôi cũng phải viết về Phong trào hô hào HÒA GIẢI HÒA HỢP với 10 bài Quan Điểm liên tiếp cho Tuần báo Điện tử VietTUDAN. Mùa Quốc Hận 30/4 thứ 30 này được đánh dấu bằng việc hô hào của đảng Việt Tân muốn đổi ngày 30/4 thành ngày DIỄN HÀNH TỰ DO tại Hoa Thịnh Đốn. Ý nghĩa Diễn Hành Tự Do này có thể lầm lẫn với việc CSVN coi ngày 30/4 là ngày GIẢI PHÓNG để mang TỰ DO đến cho dân Miền Nam. Quần chúng chống Cộng phản ứng mạnh và đảng Việt Tân phải rụt vòi.

2. Năm 2014, tức là 9 năm sau, Mùa QUỐC HẬN 30/4 thứ 39 cũng nổi lên việc dự phóng cho Phong trào chủ trương HÒA GIẢI HÒA HỢP với những biến cố sau đây:

* Phóng thích Cù Huy Hà Vũ sang Hoa kỳ. Cù Huy Hà Vũ là người vẫn tôn sùng Hồ Chí Minh, một tên tội đồ của Dân Tộc đã phục vụ cho Nga, Tầu để mang chủ thuyết ngoại lai chụp lên đầu toàn dân Việt và đã ra lệnh cho Phạm Văn Đồng ký công hàm bán Biển và Đảo của Tổ Tiên. Không thể coi Cù Huy Hà Vũ là người cùng với Dân Tộc trong ý chí dứt khoát là phải chôn vùi Cơ chế CSVN. Người ta nhìn thấy viễn tượng rằng Cù Huy Hà Vũ là nhân vật cầu nối giữa CSVN mà ông còn tôn sùng Hồ Chí Minh và giữa một số thành phần gọi là chống Cộng tại Hải ngoại muốn đội ông Vũ lên đầu với danh hiệu đấu tranh cho Dân chủ mà vì do ông Vũ đã bị tù ở Việt Nam như một công trạng.

* Việc Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng ngoại giao của VGCS sang Gia Nã Đại gặp TNS Ngô Thanh Hải, được một số người thạo tin về đảng Liên Minh Dân Chủ mà TNS Hải là Chủ tịch coi như cũng có dàn xếp liên hệ nào đó với HÒA GIẢI HÒA HỢP mà CSVN đang tung ra trong tình trạng băng hoại Xã hội và phá sản Kinh tế lúc này tại Việt Nam. Chúng tôi sẽ lần lượt cho đang những tài liệu mà một số vị thạo tin viết ra cho thấy TNS Ngô Thanh Hải có lẽ phản lại vị sáng lập đảng Liên Minh Dân Chủ là Gs.Nguyễn Ngọc Huy.

* Trước đây khi vợ của Cù Huy Hà Vũ, bà Ls.Dương Hà, sang Mỹ để “lo liệu công việc cho chồng“, chúng tôi đã thấy hình của Gs.Nguyễn Ngọc Bích ra chính Phi trường để đón bà Ls.Dương Hà. Việc ra đón thân thiện này cho chúng tôi nghĩ đến lập trường của Gs.Nguyễn Ngọc Bích trong mùa QUỐC HẬN 30/4 năm ngoái là, cũng như Việt Tân năm 2005, muốn đi đến xóa ngày QUỐC HẬN 30/4, một ngày kỵ húy cho việc Hòa Giải Hòa Hợp như chúng tôi đã cắt nghĩa ở phần mở đầu bài này.

* Ts. Nguyễn Đình Thắng cũng có những liên hệ khá đặc biệt với trường hợp Ts Cù Huy Hà Vũ được đưa qua Mỹ. Khi vợ chồng Ts Cù Huy Hà Vũ đặt chân lên Phi trường tại Mỹ, thì chính Ts.Nguyễn Đình Thắng ra đón. Ts Nguyễn Đình Thắng là người khá “khôn ngoan lanh lợi bên phải bên trái“ trong việc đấu tranh ở những phương diện sau đây:
Người ta không biết rõ rệt là việc làm của Tiến sĩ Thắng thuộc về đấu tranh Chính trị, đấu tranh Nhân đạo hay đấu tranh Bác ái. Ai cắt nghĩa thế nào cũng được. Có lẽ trong sự mơ hồ này mà có nhiều người không có thời giờ nhìn vào chiều sâu của cuộc đấu tranh của Tiến sĩ Thắng, nên ca ngợi việc làm của Tiến sĩ.

Ts Nguyễn Đình Thắng có lẽ chưa bao giờ dám tuyên bố công khai rằng mục đích đấu tranh của Tiến sĩ là “DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN HIỆN HÀNH“.

Chính Ts Nguyễn Đình Thắng ra phi trường đón vợ chồng Ts Cù Huy Hà Vũ, nhưng từ đó cho đến đầu tháng 5 này, không ai thấy Cù Huy Hà Vũ lên tiếng, đồng thời Ts Nguyễn Đình Thắng cũng “yên lặng chiến thuật“: Nhưng từ ngày 03.05.2014, người ta thấy Cù Huy Hà Vũ “mở màn“ nghĩa là mở đầu bằng bài cảm ơn trong đó nói đến lập trường đấu tranh cho Dân chủ của ông. Cũng đầu tháng 5 này, Ts Nguyễn Đình Thắng bắt đầu bài viết biện minh cho việc đấu tranh cứu người bị tù vì đấu tranh Dân chủ hay Nhân đạo gì đó.

Dầu sao Nhân quyền là khí giới lùng bùng như dây thung co dãn, không phải là khí giới có thể “DỨT BỎ HẲN MỘT THỂ CHẾ CHÍNH TRỊ“ độc tài gian xảo như Cơ chế CSVN, mà ngược lại nó dễ trở thành một việc đấu tranh nhằm “kiện toàn“ chế độ CSVN với Điều 4 Hiến Pháp vẫn còn đó, nghĩa là Cơ chế CSVN hiện hành vẫn được giữ lại và kéo dài thêm nữa với chút ít gọt dũa bề ngoài cho có vẻ đẹp chấp nhận bởi chính những Dân biểu, Nghị sĩ Mỹ và TT.Obama vốn đang choàn chiếc áo Nobel HÒA BÌNH “Hòa Giải“ !

Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên, Kinh tế