Friday, September 10, 2010

Cu ba thức? - Trần Văn Giang

Trần Văn Giang

Hôm qua, thứ Tư ngày 8 tháng 9 năm 2010, truyền thông Mỹ đã hàng loạt loan tin về lời tuyên bố (hay thú nhận!) của anh râu xồm Phi-đen (Fidel Castro), cựu chủ tịt nhà nước Cu ba (*), trong một buổi phỏng vấn của phóng viên Mỹ Jeffrey Golberg, ký giả của tờ tạp chí “The Atlantic” như sau:

“Mô hình kinh tế cộng sản của Cu ba đã thất bại.”
(“Cuba’s communist economic model doesn’t work”).

Đối với người Việt quốc gia chúng ta đang sống ở mọi nơi trên quả đất nói riêng và thế giới tự do nói chung sự “thú nhận” này (sau khi liên tục bắt dân thắt lưng buộc cái bụng đã xẹp lép từ lâu!) không có gì là ngạc nhiên cả. Chúng ta chỉ thắc mắc là tại sao mãi cho đến bây giờ, tức là 51 năm sau khi Phi-đen “cướp” chính quyền từ chế độ độc tài Batista, 19 năm sau khi Liên sô giải thể đảng cộng sản, 344 ngày sau khi chú Triết lùn đến thăm Havana và “động viên” anh Phi-đen, thì anh Phi-đen mới tuyên bố như vậy!

Cứ theo như cách “giải lý” thực tế “xôi đậu chèn chặt dạ” của tôi thì sau khi anh Phi-đen và Cu ba nhận 3000 tấn gạo thơm nàng Hương Chợ Đào số một La mã của chú Triết lùn (hàng biếu thì chắc chắn phải là hàng “xịn” số một rồi!) đem độn với đậu (“bean”) chèn dạ thoải mái xong xuôi đâu đấy thì đầu óc tỉnh táo ra một tí (sau khi cơn ngủ gật vì mãi canh gác hòa bình thế giới chung với chú Triết lùn) mới thốt ra lời mà phe “phản động” núp sau cánh gà đã cất công nhắc tuồng miễn phí đến mỏi cả miệng cho mấy chú em cs từ lâu lâu lắm rồi …

Tuy vậy, phe “phản động” chớ vội “tự sướng, liên hoan”, vui mừng mà phải luôn luôn ghi nhớ là:
    “Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm”
Hiển nhiên anh Phi-đen chỉ mới nói “linh tinh” mà chưa thấy anh làm gì cả? Mà nói chung thì mấy bố cs nói tài lắm! Thầy phải chạy!

Tuy vậy, đọc lại lời anh Phi-đen vừa nói ngày 8 tháng 9 năm 2010, những người dân Cu ba vẫn đang thức không khỏi thở dài ngao ngán. Sau khi cướp chính quyền từ Batista thân Mỹ, Phi-đen đã hành quyết hàng ngàn người, bỏ tù hàng chục ngàn người, đưa vào trại cưỡng bức lao động hàng trăm ngàn người, số còn lại đến hàng triệu người sống thiếu thốn, cơ khổ như súc vật … (nghe quen không?!?). Ngày hôm nay, sau 51 năm, tự dưng thú nhận “Tôi đã lầm (và tôi vừa mới nhận thấy là chế độ cộng sản hoàn toàn thất bại)” như thể gián tiếp trách dân Cu ba là: “Tại sao không có người nào nói với tôi điều này?” thì chúng ta thấy nhức đầu, nghẹt mũi, đau bụng vì cảm thấy mấy anh cs nào cũng vậy: đần độn, trơ trẽn, thối hoắc không thể ngửi được .… Cộng sản có bao giờ dám thử đưa ra một cuộc trưng cầu dân ý đại khái như: “Nhân dân có cần duy trì đảng cộng sản và xã hội chủ nghĩa hay không?” để biết cho biết lòng dân muốn gì? Chú Triết lùn đã nhanh nhẩu trả lời dùm các lãnh đạo cs rồi còn gì :
    ”Bỏ điều 4 (**) là tự sát”.
Nên biết trước khi anh Phi-đen lên nắm chính quyền (ngày 16 tháng 2 năm 1959), Cu ba là một hòn đảo thơ mộng nơi mà du khách thế giới (nhất là du khách từ Mỹ) hàng năm đã đến du lịch, thăm viếng, nghỉ hè, tắm biến, hút xì gà, uống rượu Rhum, xài tiền vung vít ở các “live show,” bàn cờ bạc của các “Casino,” và nhất là không quên “hủ hóa” ngày đêm với các em Cu ba mặn mà nóng bỏng như “Salsa” … cho đến khi sạch túi hết tiền thì mới đành trở về. Dân Cu ba anh hùng chẳng cần đánh đấm bọn tư bản ham vui làm gì cho mệt, cứ ngồi tà tà gãi d’… và đếm đô la mệt nghỉ. Cu ba được xem là một thiên đàng hạ giới tương đương với sự tập hợp của cả hai thiên đàng Hawaii và Las Vegas lại thành một. Nhưng than ôi! Sau 51 năm “cách mạng”, “xuất cảng cách mạng” Phi-đen (cũng cùng một quẻ như y chang như các bác vĩ đại ưu việt HCM, Stalin, Mao, Kim nhật Thành, Polpot ...) dùng chủ nghĩa cs để hiếp dâm Cu ba, biến Cu ba từ một thiên đàng hạ giới thành một miếng đất hoang (“wasteland”) với những dẫy nhà cũ kỹ ọp ẹp, những con đường loang lổ vá víu bẩn thỉu, xấu xí nhất Caribbean. Xe hơi còn chạy được ở Cu ba chỉ toàn là xe của các thập niên 1940 và 1950 … Một khi thật sự có sự thay đổi chính thể ở Cu ba, thì dân giầu có thích sưu tầm xe trên toàn thế giới có thể sẽ đem đến cho Cu ba một nguồn ngọai tệ đáng kể riêng cho cái đám xe hơi “cổ lỗ sĩ (antique)” này!

Lịch sử đã chứng minh rõ rệt là cs có thừa khả năng phá hoại nhưng hoàn toàn không có khả năng xây dựng; chuyện này không cần thiết phải bàn thêm. Nếu Phi-đen thực sự muốn mở mắt (cs gọi chơi chữ là “đổi mới” – theo tôi phải gọi là “đổi cũ” mới thật sự đúng nghĩa!) thì dân đen Cu ba sẽ còn tiếp tục sống khổ cực thêm hàng chục năm trời nữa chứ không phải là vấn đế một sớm một chiều là giải quyết xong. Xem ra, cái tàn hại của cs thật vô bờ vô bến. Không biết vô địch, vinh quang, kiệt xuất cái “son mother” gì?

Một lý do khác làm anh Phi-đen và Cu ba cứ ì à ì ạch lết từng bước lên xã hội chủ nghĩa là vì sự giải thể của cs Liên sô (chính thức vào ngày 26 tháng 12 năm 1991). Liên sô ngay sau năm 1991, đã ngưng ngay tất cả các chương trình viện trợ kinh tế, quân sự và “cách mạng” cho Cu ba. Cái món “giải phóng đất nước khỏi bàn tay bóc lột của đế quốc tư bản” mà cứ ngóng dài cổ chờ viện trợ của đàn anh cs thì rốt cuộc cũng phải ca bài “đổi cũ” thôi. Phi-đen không thể đổ thừa chỉ vì bị “Mỹ cấm vận” cho nên nền nền kinh tế tập trung kiểu cs ở Cu ba phải ca bài “thằng bé âm thầm đi vào hõ nhỏ (hẹp)!”

Các chính thể cộng sản cứ tuần tự nối tiếp nhau rụng tùng như lá mùa thu tháng tám bởi vì chính cái “cốt lõi” của thuyết cs (tận diệt “tư sản/tiểu tư sản/tư hữu”) đã “đóng chốt, đắp mô trường kỳ” trên con đường phát triển kinh tế quốc gia dân tộc. Xui xẻo cho cs là cái “cốt lõi” thấy đáng ghét “tư hữu” mới lại là động lực, là kỳ vọng của mọi người dân muốn sản xuất. Đảng, nhà nước cứ hô hào thi đua sản xuất cho bác, đảng và nhà nước thì dân vì sợ, mà phải “nín thở qua sông,” vờ vĩnh “hồ hởi” làm việc chiếu lệ thôi chứ không thực tâm đóng góp … “Văn-hào-13-ký-gạo-mỗi-tháng” Nguyễn Tuân đã phải nói “chui” với bạn bè là:

“Tao còn sống hôm nay vì tao biết sợ!”

Cứ kè kè cái kinh tế chiếu lệ “ưu việt” cỡ đó thì “cấm vận hay không?” chẳng có “ép-phê” gì! Làm cách nào mà bắt mọi người làm việc bằng hai bằng ba nhưng lại hưởng ít? Bản tính tự nhiên của con người không thích lao động cái kiểu cs như vậy. Cộng sản đã công khai tè vào sự kỳ vọng tối thiểu của con người. Vì vậy, rất khó mà giữ cho cái xe thồ “xã hội chủ nghĩa” tiếp tục chạy mãi trong khi chỉ có người ngồi trên xe, không thấy có người nào đẩy hay kéo xe. Chiếc xe thồ cs này đã ngừng ở Liên sô 19 năm rồi. Bây giờ anh Phi-đen mới “giác ngộ?” Thật khôi hài!

Hãy nhìn cho kỹ các chính quyền tắc kè cs còn lại trên mặt đất. Họ không còn là “cộng sản” nguyên thủy nữa (ngoại trừ củ sâm giả Bắc Hàn) mà họ đã là con tắc kè đổi màu (cs gọi là “đổi mới” - chấp nhận cho có quyền tư hữu, kinh doanh) thành thuần túy chính quyền tắc kè “độc tài.” Lãnh đạo cs biết là họ không có khả năng (toàn loại thất học, có bằng cấp dỏm) làm “business” nhưng họ bây giờ cứ thong thả ngồi chờ những “con cừu biết đi lề bên phải” đưa tiền vào túi họ. Các con cừu được tự do kiếm tiền toát mồ hôi; miễn là đừng chống đối đảng, nhà nước, đảng viên, cán bộ là yên ổn. Đây là một phương trình sản xuất đơn giản, hữu hiệu của “chủ nghĩa xã hội trên con đường đổi mới”. Cộng sản hôm nay không khác gì các chế độ phong kiến man rợ ngày trước.

Trong cuốn “Trại súc vật (Animal farm)” George Orwell đã nói là lên sự nghịch lý của sự bình đẳng trong chủ nghĩa cộng sản:
    “Trong trại súc vật, tất cá các con vật đều có quyền bình đẳng. Nhưng cũng có một số con vật có quyền bình đẳng HƠN quyển bình đẳng của những con vật khác” (“In the animal farm, all are equal, but some are more equal than the others”).
Trong một khung cảnh “bình đẳng” tự nhiên, con người đã “tự nhiện” hành động và suy nghĩ khác biệt với nhau; vì vậy xã hội văn minh phải đồng ý với nhau để cho “đa số” nắm quyền chỉ huy (majority rules) cho đến khi ý kiến của thiểu số trở thành đa số rồi hẵng hay. Ngược lại, trong một khung cảnh tham nhũng tàn chi quái đao, cs chỉ là thiểu số mà lại nắm hết quyền và lợi thì việc cs cổ võ “san bằng gia cấp,” “bình đẳng xã hội” chỉ là bộ lông gà (hay kít gà!) nhìn cho đẹp (?) không thể ăn được. Người dân đen họ chỉ đơn thuần muốn ăn thịt gà, cháo gà; không phải lông gà (hay kít gà!) loại băng rôn nhiệt liệt hoan hô, chúc mừng đại hội, ca ngợi đảng cs ưu việt.

Lời cuối

Tôi xin mạn phép dùng một câu Anh ngữ để nhắn anh râu xồm gần đất xa trời Phi-đen (trong trường hợp có cố vấn văn hóa nào đó đưa bài này cho anh Phi-đen đọc; vì tôi e rằng Phi-đen không đọc được chữ Việt; chứ không phải tôi muốn giựt le Anh ngữ với bà con cô bác ta về cái vốn Anh ngữ ăn đong của tôi đâu!):
    “El Commandante, not only the Cuban communist model but all communist models never word at any time, any place. Estúpido!!”
Trần Văn Giang
9 tháng 9 năm 2010
_______
Phụ chú:

(*) Ngày 31 tháng 7 năm 2006, Fidel Castro đã chính thức nhường chức Chủ tịch nhà nước và Tư lệnh quân đội cho em trai là Raul Castro, nhưng Fidel Castro vấn gián tiếp quyết định các vấn đề ngọai vụ (international Affairs)

(**) Điều 4 Hiến Pháp (nguyên văn): “Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.”

(Tài liệu: Hiến Pháp Nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam).
****
    Fidel latest to say Cuba's communism doesn't work
By PAUL HAVEN
Associated Press Writer Paul Haven, Associated Press Writer – Thu Sep 9, 6:49 am ET


HAVANA – Cuba's communist economic model has come in for criticism from an unlikely source: Fidel Castro.

The revolutionary leader told a visiting American journalist and a U.S.-Cuba policy expert that the island's state-dominated system is in need of change, a rare comment on domestic affairs from a man who has taken pains to steer clear of local issues since illness forced him to step down as president four years ago.

The fact that things are not working efficiently on this cash-strapped Caribbean island is hardly news. Fidel's brother Raul, the country's president, has said the same thing repeatedly. But the blunt assessment by the father of Cuba's 1959 revolution is sure to raise eyebrows.

Jeffrey Goldberg, a national correspondent for The Atlantic magazine, asked Castro if Cuba's economic system was still worth exporting to other countries, and Castro replied: "The Cuban model doesn't even work for us anymore," Goldberg wrote Wednesday in a post on his Atlantic blog.

The Cuban government had no immediate comment on Goldberg's account.

Julia Sweig, a Cuba expert at the Washington-based Council on Foreign Relations who accompanied Goldberg on the trip, confirmed the Cuban leader's comment, which he made at a private lunch last week.

She told The Associated Press she took the remark to be in line with Raul Castro's call for gradual but widespread reform.

"It sounded consistent with the general consensus in the country now, up to and including his brother's position," Sweig said.

In general, she said she found the 84-year-old Castro to be "relaxed, witty, conversational and quite accessible."

"He has a new lease on life, and he is taking advantage of it," Sweig said.

Castro stepped down temporarily in July 2006 due to a serious illness that nearly killed him.

He resigned permanently two years later, but remains head of the Communist Party. After staying almost entirely out of the spotlight for four years, he re-emerged in July and now speaks frequently about international affairs. He has been warning for weeks of the threat of a nuclear war over Iran.

But the ex-president has said very little about Cuba and its politics, perhaps to limit the perception he is stepping on his brother's toes.

Goldberg, who traveled to Cuba at Castro's invitation last week to discuss a recent Atlantic article he wrote about Iran's nuclear program, also reported on Tuesday that Castro questioned his own actions during the 1962 Cuban Missile Crisis, including his recommendation to Soviet leaders that they use nuclear weapons against the United States.

Even after the fall of the Soviet Union, Cuba has clung to its communist system.

The state controls well over 90 percent of the economy, paying workers salaries of about $20 a month in return for free health care and education, and nearly free transportation and housing. At least a portion of every citizen's food needs are sold to them through ration books at heavily subsidized prices.

Cuba says much of its suffering is caused by the 48-year-old U.S. trade embargo. The economy has also been slammed by the global economic downturn, a drop in nickel prices and the fallout from three devastating hurricanes that hit in quick succession in 2008. Corruption and inefficiency have exacerbated problems.

As president, Raul Castro has instituted a series of limited economic reforms, and has warned Cubans that they need to start working harder and expecting less from the government. But the president has also made it clear he has no desire to depart from Cuba's socialist system or embrace capitalism.

Fidel Castro's interview with Goldberg is the only one he has given to an American journalist since he left office.

Source: http://news.yahoo.com/s/ap/20100909/ap_on_re_la_am_ca/cb_cuba_fidel_castro


Thursday, September 9, 2010

Những Người Bị Đảng Vịt Tiềm Chụp Mũ Là Thành Viên Của Việt Tân

    VƠ QUÀNG VƠ XIÊNG, MỘT HÀNH ĐỘNG GIẾT NGƯỜI KHÔNG GƯƠM DAO
Trong một bản thông cáo báo chí phổ biến hôm Thứ Năm, Đảng Việt Tân (tên tắt của Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng) nhìn nhận 4 thành viên của họ ở Việt Nam đã bị nhà cầm quyền bắt giữ.

“Ông Phạm Minh Hoàng, 55 tuổi, giảng viên Đại Học Bách Khoa Sài Gòn, bị bắt giữ ngày 13/8/2010 tại Sài Gòn. Mục sư Dương Kim Khải, 52 tuổi, thuộc Hội Thánh Tin Lành Menonite Việt Nam, bị bắt giữ ngày 10/8/2010 tại Sài Gòn. Bà Trần Thị Thúy, 39 tuổi, tiểu thương, bị bắt giữ ngày 10/8/2010 tại Đồng Tháp. Ông Nguyễn Thành Tâm, 57 tuổi, nông dân, bị bắt giữ ngày 18/7/2010 tại Bến Tre.”


Bốn người nêu trên và ngày bị bắt giữ được loan báo trong bản thông cáo mà đảng Việt Tân nói lý do khiến họ ra thông báo công nhận là để “ngăn chận những thủ đoạn ngược đãi và khủng bố của nhà cầm quyền CSVN đối với những người này và gia đình của họ”.

Khi ông Phạm Minh Hoàng bị bắt, vợ ông là bà Lê Thị Kiều Oanh từng phủ nhận cáo buộc vợ chồng ông liên quan tới đảng Việt Tân khi kêu gọi nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam trả tự do cho ông.

Khi nhận được thông báo chồng bà bị tạm giam 4 tháng sau khi bà phổ biến trên internet thư kêu cứu số 2 ngày 6/9/2010, bà Oanh cho hay ông Hoàng bị cáo buộc “tham gia tổ chức Việt Tân nhằm lật đổ chính quyền”.

Mục sư Dương Kim Khải bị bắt được một số nguồn tin phổ biến và trước đây người ta chỉ được biết ông liên quan sinh hoạt tôn giáo và giúp dân khiếu kiện. Còn ông Tâm và bà Thúy thì dư luận không hề biết.

Trừ trường hợp ông Phạm Minh Hoàng, có quốc tịch Pháp, về Việt Nam dạy học ở Đại học Bách Khoa Sài Gòn, môn toán ứng dụng, ba người kia đều là các công dân Việt Nam ở trong nước.

Nếu bị truy tố theo điều 79 của luật hình sự với tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, họ có thể bị từ 5 năm tù đến tử hình”.

Với các nước tây phương, Đảng Việt Tân là một đảng phái chính trị hoạt động bình thường nếu hoạt động bất bạo động. Nhưng nhà cầm quyền Hà Nội lại gọi đảng này là một tổ chức “khủng bố”. Một số đảng viên của Việt Tân từng bị bắt giữ mấy năm gần đây. Những người mang quốc tịch nước ngoài, ở ngoại quốc về nước, chỉ bị giam giữ một vài tuần hay ít tháng rồi bị trục xuất nhờ chính phủ các nước áp lực mạnh mẽ. Nhưng những đảng viên Việt Tân là người ở trong nước đều bị các bản án nặng hơn vì các sự can thiệp của các nước không có ảnh hưởng.

Trong phần tiểu sử ngắn của 3 người Ms Khải, ông Tâm và bà Thúy, đảng Việt Tân nói những người này đã tham gia giúp đỡ dân khiếu kiện ở Bến Tre và Đồng Tháp suốt từ 10 đến 20 năm qua.

“Nỗ lực của 4 đảng viên Việt Tân nói trên, cũng như của mọi đảng viên Việt Tân đang hoạt động trên khắp nẻo đường đất nước, là những đóng góp đầy nhân bản để xây lại tình liên đới và trách nhiệm giữa những con người — bước đầu của Xã Hội Dân Sự và nền móng dân chủ bền vững cho đất nước”. Bản thông báo của Việt Tân nói: “Việc gán ghép những người yêu nước, tranh đấu ôn hòa, bất bạo động vào tội 'hoạt động âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân' hay những tội danh khác theo luật hình sự của nhà cầm quyền CSVN là những cáo buộc hoàn toàn phi lý, sai sự thật và phản dân chủ”.

Bản thông báo cáo buộc hành động bắt giữ các đảng viên Việt Tân là vi phạm quyền con người.

“Tham gia đảng phái và hoạt động chính trị ôn hòa là những quyền căn bản của con người được bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc công nhận và Việt Nam đã ký kết thi hành. Do đó, việc nhà cầm quyền CSVN bắt giữ những người này chỉ vì họ là đảng viên Việt Tân là điều không thể chấp nhận được”.

Từ đó, Việt Tân thách thức chế độ Hà nội “tạo diễn đàn để đồng bào dân oan có thể trình bầy những oan ức của họ mà không bị trù dập, để những người quan tâm đến hiểm họa xâm lăng của Trung Quốc có thể tranh đấu cho đất nước mà không bị bắt bớ, và để những ai không đồng quan điểm với đảng CSVN có thể tự do hoạt động ôn hoà mà không bị khủng bố bởi guồng máy bạo lực của chế độ”.

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) trụ sở ở Paris ra một bản thông cáo báo chí kêu gọi nhà cầm quyền Hà nội trả tự do vô điều kiện cho ông Phạm Minh Hoàng, một người viết báo mạng cá nhân (blog) bầy tỏ ý kiến về các vấn đề thời sự của đất nước. Bài mới nhất của ông phổ biến ngày 2/5/2010 kêu gọi chế độ Hà Nội “xóa bỏ hận thù”.

“Bằng cách bắt giam một công dân quốc tịch Pháp (ông Hoàng) mà không hề ngần ngại, nhà cầm quyền Việt Nam đã khẳng định quyết tâm dập tắt các lời phê phán, đặc biệt là những lời chỉ trích về các vấn đề nhậy cảm như quan hệ với Trung quốc vào lúc đảng Cộng Sản đang chuẩn bị tổ chức đại hội đảng vào đầu năm tới”.

Ông Hoàng từng ký tên cùng với hàng ngàn người khác phản đối khai thác bauxite ở Tây nguyên cũng như khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trên biển Đông. Trang mạng cá nhân http://pkquoc.multiply.com của ông Hoàng có nhiều bài viết bầy tỏ lòng ái quốc, ý kiến xây dựng mà nhiều bài viết ở đây được một số tờ báo mạng khác lấy đăng lại.

*****
    VIỆT NAM CANH TÂN CÁCH MẠNG ĐẢNG
    Email: lienlac@viettan.org
    Web: www.viettan.org -
    Blog: dangviettan.wordpress.com
    ****

    Ngày 9 tháng 9 năm 2010

    Thông Báo

    Nhà Cầm Quyền Việt Nam Bắt Giữ Bốn Đảng Viên Đảng Việt Tân

    Trong thời gian qua, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã gia tăng mức độ xiết chặt xã hội. Nhiều người đã bị bắt một cách âm thầm. Trong số đó, có những người bị gán ghép vào tội “âm mưu lật đổ chính quyền” vì cho rằng họ liên hệ với đảng Việt Tân. Công luận Việt Nam và quốc tế đã và đang mạnh mẽ lên án chiến dịch trấn áp này của nhà cầm quyền CSVN.

    Sau một thời gian theo dõi sự việc, để ngăn chận những thủ đoạn ngược đãi và khủng bố của nhà cầm quyền CSVN đối với những người này và gia đình của họ, đảng Việt Tân quyết định công bố trước công luận về 4 đảng viên Việt Tân đã bị bắt giữ trong thời gian qua, bao gồm:

    Ông Phạm Minh Hoàng, Mục sư Dương Kim Khải, Bà Trần Thị Thúy, Ông Nguyễn Thành Tâm

    1. Ông Phạm Minh Hoàng, 55 tuổi, giảng viên Đại Học Bách Khoa Sài Gòn, bị bắt giữ ngày 13/8/2010 tại Sài Gòn.

    2. Mục sư Dương Kim Khải, 52 tuổi, thuộc Hội Thánh Tin Lành Menonite Việt Nam, bị bắt giữ ngày 10/8/2010 tại Sài Gòn.

    3. Bà Trần Thị Thúy, 39 tuổi, tiểu thương, bị bắt giữ ngày 10/8/2010 tại Đồng Tháp.

    4. Ông Nguyễn Thành Tâm, 57 tuổi, nông dân, bị bắt giữ ngày 18/7/2010 tại Bến Tre.

    Ông Phạm Minh Hoàng là một trí thức yêu nước, đầy tâm huyết đối với các thế hệ trẻ. Ngoài những kiến thức khoa học, ông còn truyền đạt cho sinh viên những kỹ năng làm thăng tiến xã hội và ý thức trách nhiệm đối với tổ quốc. Ông đã tích cực tham gia vào việc khẳng định chủ quyền của đất nước tại các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa; phản đối việc cho Trung Quốc khai thác bauxite tại Tây nguyên; và luận bàn về những vấn đề của đất nước với bút danh Phan Kiến Quốc.

    Mục sư Dương Kim Khải là một người hết lòng đem đạo vào đời, sống phục vụ tha nhân bất kể những nghịch cảnh và khó khăn của riêng mình. Ngoài việc chăm lo đời sống tâm linh cho các đạo hữu, ông luôn tích cực giúp đỡ bà con dân oan thuộc mọi tôn giáo tại Bến Tre và Đồng Tháp trên đường gian nan đi khiếu kiện suốt gần 10 năm qua.

    Ông Nguyễn Thành Tâm và bà Trần Thị Thúy là những người dân oan đã kiên trì khiếu kiện để đòi lại công lý cho bản thân mình và cho nhiều bà con dân oan khác tại Bến Tre và Đồng Tháp suốt 20 năm qua.

    Từ những dữ kiện này, đảng Việt Tân long trọng xác định:

    • Nỗ lực của 4 đảng viên Việt Tân nói trên, cũng như của mọi đảng viên Việt Tân đang hoạt động trên khắp nẻo đường đất nước, là những đóng góp đầy nhân bản để xây lại tình liên đới và trách nhiệm giữa những con người — bước đầu của Xã Hội Dân Sự và nền móng dân chủ bền vững cho đất nước.

    • Việc gán ghép những người yêu nước, tranh đấu ôn hòa, bất bạo động vào tội “hoạt động âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân” hay những tội danh khác theo luật hình sự của nhà cầm quyền CSVN là những cáo buộc hoàn toàn phi lý, sai sự thật và phản dân chủ.

    • Tham gia đảng phái và hoạt động chính trị ôn hòa là những quyền căn bản của con người được bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc công nhận và Việt Nam đã ký kết thi hành. Do đó, việc nhà cầm quyền CSVN bắt giữ những người này chỉ vì họ là đảng viên Việt Tân là điều không thể chấp nhận được.

    Để tranh đấu cho những người bất đồng chính kiến đang bị giam cầm, bao gồm cả 4 đảng viên Việt Tân, đồng thời làm sáng tỏ trước công luận những việc làm sai trái của nhà nước CSVN, đảng Việt Tân:

    • Thách thức nhà cầm quyền CSVN hãy chứng minh tại sao việc đào tạo thế hệ trẻ, bảo vệ chủ quyền đất nước và môi sinh, thực thi quyền tự do tín ngưỡng, tranh đấu cho quyền sống của dân oan và công bằng xã hội lại là “âm mưu lật đổ chính quyền”.

    • Thách thức nhà cầm quyền CSVN tạo diễn đàn để đồng bào dân oan có thể trình bầy những oan ức của họ mà không bị trù dập, để những người quan tâm đến hiểm họa xâm lăng của Trung Quốc có thể tranh đấu cho đất nước mà không bị bắt bớ, và để những ai không đồng quan điểm với đảng CSVN có thể tự do hoạt động ôn hoà mà không bị khủng bố bởi guồng máy bạo lực của chế độ.

    Đảng Việt Tân chân thành cảm tạ sự quan tâm hỗ trợ và can thiệp của nhiều cá nhân, tổ chức, cơ quan truyền thông và cộng đồng quốc tế nhằm áp lực nhà cầm quyền CSVN phải trả tự do cho 4 đảng viên Việt Tân nói trên và tất cả các nhà dân chủ đang bị giam giữ.

    Đảng viên Việt Tân ở khắp mọi nơi sẽ vẫn tiếp tục con đường Đấu Tranh Bất Bạo Động để sớm chấm dứt các khổ đau của đồng bào, phát huy sức mạnh của dân tộc, và cùng nhau canh tân đất nước trong dân chủ, công lý, và công bằng.

    Ngày 9 tháng 9 năm 2010
    Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng

    Mọi chi tiết xin liên lạc: Hoàng Tứ Duy: +1 (202) 470-0845



Nồi cháo Đại Hội Dân Chúa





Cái Mũ Mới Toanh


Cái Mũ Mới Toanh:


''NỮ VƯƠNG CÔNG LÝ LÀ TRANG CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM'' !

Trước đây, trong bài giảng của mình, Giám Mục Phụ Tá Nguyễn Văn Khảm mỉa mai Trang Mạng có Thánh Danh là ''Nữ Vương Công Lý'' bằng cách phát âm the thé ba chữ đầu, cất cao giọng ở chữ ''Lý'' và trịch thượng dạy bài "Khi nói năn, phải biết dùng một tí trí khôn!" cho đủ hạng người, trong đó có quý Mục Tử cao niên đáng kính và một số bà con Bên Lương góp ý xây dựng cho Giáo Hội Công Giáo VN.

Sau đó, nhân danh Giám Mục vừa nói và Giám Mục Chương của mình, linh mục Giang gọi Nữ Vương Công Lý là trang của Satan! Nhưng nhiều giáo dân đã đốt được cái mũ có nhãn hiệu ấy! Và, nhờ ơn Chúa Thánh Linh soi sáng, tôi cũng viết bài góp ý cho mục tử Giang hiểu được rằng Satan không bao giờ lên tiếng chống lại Ác Tà là chính nó, mà làm ngơ cho sự dữ hoành hành!

Satan đã ''thua keo này thì bày keo khác!'' Cho nên nó còn xảo trá hơn ngày xưa ở Vườn Địa Đàng bởi vì đã có Mục Tử bằng da, bằng thịt thì là ''của quý, mồi ngon'' đối với nó thì nó ngu gì mà không lợi dụng! Chính ''Thiên-Chúa-làm-người'' là Thầy Chí Thánh Giêsu cũng để cho Satan cám dỗ Ngài tới ba lần đặng dạy cho chúng ta ba bài học sau đây:
    - "Người ta không chỉ sống nhờ bánh / cơm, nhưng còn nhờ mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra".

    - Chớ thử thách Chúa là Thiên Chúa của ngươi".

    - "Phải bái lạy Chúa là Thiên Chúa của ngươi và chỉ thờ phượng một mình Ngài mà thôi".

Nhân Danh CHA và CON và THÁNH THẨN, con kính lạy một Thiên Chúa Ba Ngôi cho con diễn nghĩa Lời Ngài dạy cho trần gian đầy tội lỗi và đặc biệt cho các Mục Tử đang lầm đường, lạc lối được sáng mắt, sáng tai, sáng lòng mà ý thức rằng chính các ngài là công cụ của Satan, chứ không phải Nữ Vương Công Lý. Xin các ngài vui lòng nghe chiên Đaminh Phan văn Phước được phép làm ngôn sứ cho các ngài như sau:

Lương Thực nuôi phần hồn là LỜI CHÚA !!!

Trước đây, sau khi mở mắt chào đời mới dăm ba ngày, các ngài được cả gia đình đưa đến Thánh Đường cho Linh Mục rửa tội. Linh Mục hỏi người bọ / bố đỡ đầu của các ngài như sau: ''Phaolô / Phêrô, Gioan Baotixita ..., con có từ bỏ mọi việc trọng thể của ma quỷ không?'' thì người đỡ đầu trả lời: ''Thưa, con xin từ bỏ!''

Sau khi đã hỏi nhiều câu khác và ban lời giáo huấn, Linh Mục làm phép rửa tội Tổ Tông cho ''các ngài''! Các ngài được xức Dầu Thánh, được mặc áo trắng tinh, được nếm muối, được dâng lên Thiên Chúa và Mẹ Maria, được nhìn ánh nến lung linh Đức Tin. Cộng Đoàn hát giùm cho các ngài vài bài Thánh Ca. Giáo dân hèn này còn nhớ các câu như sau: "Phút giây này biết bao tình, Chúa ôi!... Và con dâng đến chín tầng niềm kính mến, yêu thương Chúa suốt đời, không ngày vơi! Yêu đương, mến say, tim con cảm rung! Con sững sờ vì lòng con tràn Ánh Sáng! Tuy thân con là hèn mọn, con xin theo Chúa suốt cả một đời hầu đáp ơn".

Máu của mấy trăm ngàn các Thánh Tử Đạo Việt Nam, máu của Đức Cha Điền, mười ba năm Đức Cố Hồng Y Thuận bị ở tù vì Đức Cha Bình,vì LM đảng viên cộng sản Huỳnh Công Minh do Đức Cha Bình chọn làm Tổng Đại Diện ...và cuộc đời của Đức Cha Kiệt, Cha Lý, Cha Lợi, Cha Vàng DCCT ... cũng không làm sao đền đáp cho cân tình Chúa bao la! Đáng lý ra, các ngài mục tử trong Ban Đồng Ca Áo Tím phải noi gương các Thánh Tử Đạo, các Mục Tử Anh Hùng để nêu gương chứng nhân của Chúa Giêsu cho con chiên! Ngược lại, các ngài đành đoạn làm gương xấu! Các ngài vẽ sai chân dung của Chúa Cứu Thế cho nên trói chân các Linh Mục Thừa Sai DCCT, nhất là bóp cổ, bịt miệng cụ già chín mươi tuổi đáng kính là Cha Chân Tín! Giám Mục Nguyễn Thái Hợp ''chưa nóng nước'' vì còn phải đi học thêm ở Vatican, mà ''đã lo đỏ cọng'' là lên mặt dạy đời người bằng tuổi Thân Sinh và đáng là Thầy của mình. Khẩu hiệu Giám Mục của ngài là ''Tình Yêu và Sự Thật'' đã hoàn toàn sai bởi vì việc làm của ngài chứng minh điều ngược lại, đó là bắt Cha Chân Tín phải cắt xén bài viết cho Đại Hội Dân Chúa, tức là moi quả tim mà vất vào thùng rác!

Ngài giám mục Hợp làm điều ''không hợp'' với Lời Chúa dạy: ''Nói có, có, không, không. Những gì thêm bớt là do Ác Tà!''. Trước đây, đọc quý danh của ngài, tôi chiết tự ''Thái'' theo nghĩa đẹp; nhưng, bây giờ, buộc lòng tôi phải nghĩ ''thái'' là ''cắt từng miếng nhỏ'' mà vằm cho nát như tương! Chẳng lẽ giám mục Hợp đã quên khẩu hiệu của ngài? Theo tôi, trước sau như một, ngài giám mục Nguyễn Thái Hợp này phải chiều ''thế thái nhân tình xã hội chủ nghĩa'' mà sống cho ''hợp thời!''. Vậy là Đức Cha già Cao Đình Thuyên đã bị lừa, giáo dân muôn vàn kính yêu của Địa Phận Vinh bị cho ăn bánh vẽ: "xin được đồng sinh, đồng tử với anh-chị-em!". Một Linh Mục nọ thuộc Giáo Phận Vinh cho biết đại khái như sau: "Ngài Nguyễn Thái Hợp đã gởi chừng năm mươi ngàn thiệp mời cho Dân Chúa trong cả Nước. Những ai ở xa, không đi dự Lễ truyền Chức Giám Mục thì nhờ người khác mang theo phong bì có thủ tục ''đầu tiên'' nói lái! Khi được trở thành Giám Mục, ngài nhiều chữ nghĩa bèn chơi chữ với Đức Cha Thuyên đáng kính là ''thuyên chuyển'' sáu mươi lăm (65) Linh Mục đi nơi khác như chúng ta đã được thấy một ''trường hợp'' đau lòng trên mạng NVCL".

Tung hô Mẹ là Mẹ Giáo Phận Vinh! Xin Mẹ thương tình cảm hóa tân Giám Mục này biết sống lời Chúa, lời Mẹ cầu xin và dạy trong tiệc cưới Cana: "Ngài bảo gì thì hãy làm theo Lời Ngài".

Có người anh-em nói với tôi: "Anh Phước viết rất hay. Vài bài tôi đọc đi, đọc lại ba lần cho thấm. Tôi không viết được như anh thì lấy Đức Tin bù lại. Đề nghị anh phê bình Đức Cha Chương cho ngài thấy việc làm sai trái của ngài". Tôi chưa kịp làm theo ý của anh ấy vì Hồng Y Mẫn và đệ tử của ngài là giám mục Khảm đã bày ra điều gọi là ''Thánh Lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh'' của người đã hại Giáo Hội Việt Nam. Nhưng, bây giờ, anh ta lại thay đổi lập trường như sau: ''Tôi không muốn đọc các bài anh Phước nói về cái xấu của các ngài. Mình là con, mà lại đi chưởi cha của mình cho người khác nghe! Tôi không đồng ý vì anh Phước làm lợi cho Cộng Sản ....''

Tôi trả lời như sau: ''Cha mình làm sai. Mình im lặng thì Cha mình tưởng là đúng, cứ làm tiếp, cứ phá Giáo Hội, cứ chống lại Lời Chúa, cứ làm gương xấu, cứ tự vạch áo cho người xem lưng. Tôi chọn Chúa và Giáo Hội mà Chúa Giêsu là Đầu. Và tôi cũng là Giáo Hội ....''

Người anh em trả lời: ''Thấy việc làm của Hồng Y Mẫn, Giám Mục Khảm trong Thánh Lễ, tôi cũng tức lắm chứ! Nhưng, vì bảo vệ uy tín của Giáo Hội, tôi không đồng ý với việc làm của anh Phước. Tôi định nói cho hằng trăm ngàn người nghe. Mà thôi. Im lặng thì hay hơn!!!''

Tôi cảm ơn anh ta, cúp điện thoại, giận, buồn rười rượi và tự nói với lương tâm: ''Tội nghiệp cho Giáo Hội có những người con cuồng tín như thế! Lạy Chúa, anh ta yêu ai? Yêu Chúa, yêu tội của mục tử hay là yêu bản thân mình?''

Và, sau đó, tôi hét thật to giữa màn đêm, gọi tên các giám mục phản bội Lời Chúa, gọi quý danh các Đức Cha mà tôi yêu mến, gọi tên ba Đức Tổng đang tại chức, gọi đúng tên các linh mục ở Đức, gọi tên từng Kitô hữu mà tôi quen, gọi tên của Vương Quyền Hỏa Ngục. Tôi không giận Cộng Sản bằng những người mà Đức Thánh Cha đặt tên là CHÓ CÂM!!!

Sau cùng, tôi tự an ủi mình khi chợt nhớ lại câu đã nói với người anh em kia: ''Chúa Thánh Linh đang làm việc của Ngài để cho Vatican và Giáo Hội Hoàn Vũ thấy những nụ hôn giữa ban ngày của các tân Giuđa! Tôi tin! Tôi Tin! Tôi tin tuyệt đối vào Thiên Chúa và Mẹ Maria của tôi.''

Và, để cho giấc ngủ đừng bị quấy rầy bởi ác mộng, tôi ních hai lon bia sau khi đã đọc Lời Chúa như sau: "Còn những ai đón nhận Ngài thì Ngài ban cho quyền làm con Thiên Chúa, ấy là những người tin vào Danh Ngài. Họ không do máu huyết mà sinh ra, cũng không do ý của xác thịt, cũng không phải do ý của nam nhân, mà do Thiên Chúa. Và Lời đã trở thành xác phàm và cư ngụ giữa chúng ta nên chúng ta ngắm được vinh quang của Ngài, vinh quang của Con Một từ nơi Cha, tràn đầy ân sủng và sự thật". (Gioan 1, 14-18)

Và tôi tự xướng giữa đêm: ''Đó là Lời Chúa!'', rồi tự đáp một mình với Lương Tâm Công Giáo: ''Lạy Chúa Kitô, ngợi khen Chúa!''

Cúi xin Chúa đừng để mấy triệu giáo dân của Ngài bắt chước Ban Đồng Ca Áo Tím ''thử thách Chúa là Thiên Chúa'' của con. Xin Ngài dạy cho tất cả giáo dân ''bái lạy Chúa là Thiên Chúa của họ và chỉ thờ phượng một mình Ngài mà thôi.''

Vậy vì cớ làm sao mà chúng ta là giáo dân ở tuyến đầu của Giáo Hội lại không hợp quần tạo sức mạnh để mời công cụ của Satan đừng xả rác trong Đền Thờ của Thiên Chúa? (Tôi không dám dùng roi như Chúa Giêsu!)

Thật đáng buồn hơn nữa vì, cách đây vài hôm, trong mục ''ý kiến bạn đọc'' ở Nữ Vương Công Lý, có người nghe lời xúi giục của Satan mà viết như sau: ''trang nữ vương công lý chỉ là công cụ của CSVN mà thôi, như thế mới chống phá giáo hội, nói xấu các đấng bậc trong giáo hội, trong HĐGMVN''

Kính thưa Quý Vị,

Qua câu ở trên, không nêu chứng cớ rõ ràng, người nào đó dám buộc Trang Mạng ''Nữ Vương Công Lý'' vào bốn (4) tội sau đây:

Công cụ của Cộng Sản; chống phá Giáo Hội; nói xấu các đấng bậc trong Giáo Hội; nói xấu các đấng bậc trong Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Giáo dân hèn mọn này cũng là tác giả của bài ''Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn và GM Phụ Tá “dâng” hay “dùng” Thánh Lễ?'' được đăng trên Nữ Vương Công Lý với lời ''phi lộ'' như sau: ''Tôn trọng ý kiến bạn đọc, Nữ Vương Công Lý xin đăng bài viết này để rộng đường dư luận. Ý kiến của độc giả không nhất thiết phản ánh quan điểm của Nữ Vương Công Lý.''

Như vậy, xét thấy có bổn phận bênh vực Nữ Vương Công Lý và chịu trách nhiệm về bài của mình, người viết xin lần lượt chống lại bốn tội mà ''ai đó'' đã nêu lên. ''Ai đó'' thì cũng ''đó chơ ai!'' Người Pháp nói: ''Người giống nhau thì (mau) tương phùng! - Ceux qui se ressemblent, s'assemblent!''

Tội thứ nhất: công cụ của Cộng Sản!

Từ ngày ra đời cho đến nay và cả trong tương lai, Nữ Vương Công Lý là một trong những Trang Mạng thu hút vô số độc giả thuộc mọi Tôn Giáo khắp năm châu, bốn bể, không chỉ vì Thánh Danh của Mẹ Maria, mà vì Trang Mạng này còn đưa tin nhanh chóng, kịp thời nêu lên chân dung của nhiều Vị "ăn cơm Chúa mà múa theo điệu cộng sản, ăn cơm Giáo Hội mà đội Cộng Sản lên cao, ăn lương giáo dân mà thân cộng sản, làm việc cho Tòa Thánh Roma mà lân la với cộng sản, làm Linh-Giám Mục mà vâng phục Cộng Sản, làm Hồng Y mà hành vi khuynh tả, làm Đức Tổng mà lại thông đồng với Cộng Sản, làm Đức Cha mà chả thương Cồn Dầu, có Chức Thánh mà không gánh vác trách nhiệm, Hàng Giáo Phẩm mà câm nín trước sự dữ, làm chủ chăn mà ngại khó khăn, làm ngôn sứ mà không ý tứ lời ăn tiếng nói ..."

Bằng con mắt Đức Tin, giáo dân thấy NVCL là Công Cụ của Thánh Linh để canh tân Giáo Hội bởi vì giáo dân VN là người mà Thánh Phêrô cũng gọi là Linh Mục, có chức năng Tư Tế, Ngôn Sứ và Quân Vương là ba tư cách giúp họ nói lên nỗi lòng của mình cho Hàng Giáo Phẩm VN nghe, nhất là cho Đức Thánh Cha thấy được tinh thần bất khuất của con chiên có máu Anh Hùng Tử Đạo!

Tội thứ hai, ba và bốn: chống phá Giáo Hội; nói xấu các đấng bậc trong Giáo Hội; nói xấu các đấng bậc trong Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.

Người viết câu chụp mũ coi thường Thánh Danh ''Nữ Vương Công Lý''! Cho nên bốn chữ ấy và chữ ''Giáo Hội'' đều bị viết nhỏ! Giận quá, tác giả câu nói cũng quên viết hoa chữ đầu và dấu chấm cuối câu. Người may cái mũ mới lại càng thê thảm hơn vì không hiểu Giáo Hội là ai, ai là Giáo Hội. Nhóm từ ''các đấng bậc trong Giáo Hội'' đâu phải riêng gì Linh Mục, mà còn là các Cụ, các Ông, các Bà, các Anh, các Chị, các Xơ, các Thầy của Hàng Giáo Phẩm, Ông Bà, Thân Sinh của Mục Tử và vợ chồng tôi cũng là ''đấng bậc cha mẹ'' được Chúa cho nằm trong Điều Răn thứ bốn sau ba Điều Răn nói về Thiên Chúa! Tiếc là tôi chưa có cháu nội-ngoại, nhưng đã có cháu gọi mình bằng ông bác, ông chú rồi đó. Thánh Phêrô đã phê bình hạng người chỉ biết mình là thầy như sau: "Trong dân đã từng xuất hiện những ngôn sứ giả; giữa anh em cũng sẽ có những thầy (tiến sĩ) giả. Chúng sẽ mở đường cho những tà thuyết tác hại thảm khốc. Vì chối bỏ Chúa Tể đã cứu chuộc mình, chúng sẽ mau chóng rơi vào nạn hư vong". (2 Phêrô 2, 1)

Suy cho cùng, ''ai đó đã chụp mũ'' NVCL cũng là ''đó chơ ai!'' Không Cha Giang thì ngài nào trong Ban Đồng Ca Áo Tím hay là ''người-của-các-ngài'' thì cũng thế thôi! ''Người đó'' đọc phần nói về mục đích của Thánh Lễ, không thèm hiểu ý ''người mình không ưa'', bất chấp luôn cả định nghĩa trong Sách Giáo Lý và Cuốn Kinh Nghĩa về Thánh Lễ. Vì thế, lần này, tôi phải trích nguyên văn Lời Chúa Giêsu dạy đệ tử của Ngài như sau bằng các tiếng thông dụng để quý vị, nhất là các độc giả trẻ dễ dàng nghiên cứu và thấy rằng Bí Tích Thánh Thể được tái cử hành để tưởng nhớ ai:

"Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta. - Hoc facite in meam commemorationem. - Do this in remembrance of me. - Faites ceci en mémoire de moi. - Hagan esto en memoria mía - fate questo in memoria di me. - Tut dies zu meinem Gedächtnis". (Luca 22, 19)

Các nhóm từ ''mà nhớ đến ta; in meam commemorationem; in remembrance of me; en mémoire de moi; en memoria mía; in memoria di me; zu meinem Gedächtnis'' là trạng ngữ mục đích (adverb phrases of purpose) của động từ ''hãy làm, facite, do, faites, hagan, fate, tut.'' Thử lấy Lời Chúa bằng tiếng Anh, thay ''ME'' bằng quý danh ''Paul Nguyen Van Binh'' thì sẽ thấy Phép Thánh Thể bị xúc phạm ngay! Vì thế, thuật ngữ ''Thánh Lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Đức Cố TGM Phaolô'' là sai một trăm phần trăm vì Chúa đâu có nói thêm: ''mà cũng nhớ đến người khác!!!'' Các Kinh sau đây trong Thánh Lễ chứng minh điều ấy: Kinh Vinh Danh, Kinh Tin Kính, Kinh Lạy Cha, Lời Kinh: ''Xin Chúa nhận Lễ Vật bởi tay Cha để ca tụng, tôn vinh Danh Chúa...Đây là Mầu Nhiệm Đức Tin: Lạy Chúa, chúng con loan truyền việc Chúa chịu chết và ... Lạy Cha chí thánh, chúng con tạ ơn Cha mọi nơi, mọi lúc'', Kinh ''Thánh! Thánh! Thánh!''

Giáo Hội mừng Lễ Mẹ về Trời vào ngày 15.8. Còn Lễ Vật Tinh Tuyền trong ngày này vẫn là Chúa Giêsu mà chúng ta cùng dâng với Mẹ, với các Thánh. Cho nên, chúng ta không được phép nói: ''Thánh Lễ kính Mẹ Thiên Chúa!'' Chúng ta có quyền dâng lên Cha trên Trời cả tâm hồn, thân xác, vật chất như trầm hương, hoa quả từ lao công của con người hay là những gì khác mà Chúa ban cho chúng ta trong thiên nhiên. Thậm chí tín hữu còn mang tội trọng cũng được đến Nhà Chúa mà dâng lên Ngài con người tội lỗi của mình như đứa con hoang đàng trở về thú tội với người cha nhân từ trong Kinh Thánh.

Tôi vẫn nhớ bài-hát-hồi-còn-trung-học bằng tiếng Pháp như sau: "Ô Prêtre du Seigneur! Vous montez à l'Autel pour immoler Jésus. Nous voulons avec vous participer! Ô Divin Sacrifice! Comme autrefois Marie debout près de La Croix! - Ôi Linh Mục của Chúa! Ngài tiến lên Bàn Thánh để tế Chúa Giêsu. Chúng con muốn đồng tế với Linh Mục! Ôi Hy Lễ dâng lên Thiên Chúa! Như ngày xưa Mẹ Maria đứng kề bên Thập Ác!".

Bài Ca nghe lại làm tôi rơi lệ, giận Đức H.Y Mẫn và Đức Cha Phụ Tá Nguyễn Văn Khảm đã ... đem ''Divin Sacrifice'' vào ''sacrilège''! Anh-em Tin Lành luôn tôn thờ Thánh Thể dù quan niệm rằng Tiệc Thánh hôm nay là được cử hành theo nghĩa của trạng ngữ ''mà nhớ đến Ta'', tức là ngược với xác tín của Linh Mục Luther, người cải cách vào năm 1517 bởi vì Chúa Giêsu phán: "Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta thì có sự sống đời đời". (Gioan 6, 54) Rõ ràng là, sau khi linh mục đảng viên cộng sản Phan Khắc Từ đọc Lời Chúa Truyền, dù ông ta phạm đã Thánh, Bánh và Rượu vẫn trở thành Máu-Thịt Chúa Giêsu trong Thánh Lễ để cho tín hữu công giáo sạch tội trọng lên rước Máu-Thịt của Chúa vào lòng mà có sự sống ''nhờ Ngài, với Ngài và trong Ngài''! Do đó, theo Đức Hồng Y Mẫn và Đức Cha Phụ Tá, Bí Tích Thánh Thể hôm 01.9.2019 tại Đại Chủng Viện Thánh Giuse là Thánh Lễ kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Đức Cố TGM Phaolô là không đúng với Lời Chúa trong Kinh Thánh. Tiệc Thánh, Tiệc Tình Thương, hay là Bí Tích Thánh Thể. Đó là chưa nói đến thảm họa là mấy ông Công An chìm lên rước Chúa sau khi nghe Đức Cha Khảm gián tiếp đề cao Cách Mạng Giải Phóng như sau: ''Nói cách khác là hiện tại hóa lễ Vượt Qua, vì nếu không có hành động của Thiên Chúa giải thoát tổ tiên cha ông họ trong quá khứ, thì làm sao có tự do ngày nay, và hơn nữa, làm sao có chính hiện hữu của họ. Đồng thời, hiện hữu và tự do đó còn cần được Thiên Chúa tiếp tục dẫn đưa cho đến hoàn thành. Cho nên tưởng niệm không chỉ là hoài niệm mà còn là hiện tại hóa quá khứ và hướng tới tương lai.''

Tôi có nói thêm với người anh em kia rằng Công An đã đem Mình Thánh Chúa mà vất vào nhà vệ sinh, hay là mang về nhà, lấy búa ra đập...Người anh em kia cũng nghĩ như thế. Đọc bài của tôi và nhất là phần trích dẫn lần nữa đoạn trên đây, có người đề nghị là tôi nên quay mũi dùi vào Nhà Cầm Quyền VN kẽo bị mang tiếng mãi là con chiên mà cứ chê bai Mục Tử của mình. Tôi trả lời là Chúa nguyền rủa như sau: ''Khốn cho những người không tin. Còn ai đã tin mà không giữ thì đáng bị phạt nặng hơn mà chớ!''

Kính mời quý vị xem ở VietCatholic bài ''Thánh Lễ cầu nguyện cho Đức Cố Giám Mục Phạm Văn Dụ tại Nhà Thờ Chính Tòa Lạng Sơn - Cao Bằng'' chứ không phải là "Thánh Lễ kỷ niệm thọ tạo nào cả". Tôi xin trích những câu như sau:

''Vào lúc 19h00 chiều ngày 1 tháng 9 năm 2010, tại nhà thờ chính tòa giáo phận Lạng Sơn Cao Bằng đã diễn ra Thánh lễ đặc biệt để cầu nguyện cho Đức cố giám mục Vinhsơn Phaolô Phạm Văn Dụ, nguyên giám mục chính tòa tiên khởi của giáo phận, nhân dịp lễ giỗ lần thứ 12 của ngài ... và cùng dâng lên Thiên Chúa những lời cầu nguyện cho ngài được sớm hưởng hạnh phúc thiên đàng ... Giờ đây chúng ta cùng bước vào thánh lễ, xin dâng lên Thiên Chúa lời nguyện thiết tha để cầu nguyện cho Đức Cha cố Vinh sơn Phaolo và cùng cầu xin Thiên Chúa ban ơn trợ lực cho chúng ta luôn tín thác vào Thiên Chúa và tin mến Giáo Hội.

Lạy Chúa Giêsu Kitô, xin đón nhận linh hồn Đức cha cố Vinhsơn Phaolo yêu quí của chúng con. AMEN.

Sau khi kết thúc Thánh lễ, Đức cha Giuse cùng với các linh mục và cộng đồng dân Chúa tiến đến trước phần mộ của Đức cố giám mục Vinhsơn Phaolô trong khuôn viên Tòa Giám mục để tưởng nhớ ngài và cầu nguyện cho ngài.''

Khác với H.Y Mẫn và Cha Khảm, Cha Giuse Đặng Đức Ngân tận ngoài Bắc không mời ông Nhà Nước nào cả và, sau Thánh Lễ, cùng với Linh Mục, giáo dân, ngài mới đến mộ của Đức Cố GM Vinh Sơn Phaolô quá cố để tưởng nhớ và cầu nguyện cho ngài vì ai mà biết được ngài khuất bóng đang ở đâu trong ba nơi!

Tôi cũng sợ có thêm nhiều linh mục và giám mục xuống hỏa ngục*, cho nên xin lặp lại lời dạy của Đức Thánh Cha Gioan XXIII: "Ai phê bình, thậm chí chỉ trích tôi, người ấy là bạn. Còn ai tâng bốc tôi, người ấy là thù", lời dạy của Đức Cố Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II có sức mạnh từ Thánh Linh: ''Các con đừng sợ!'' Đương kim Giáo Hoàng cũng đang hướng về Giáo Hội VN và ngài đã dạy như thế nào thì ai cũng quá rõ.

Cuối cùng, đây là Dấu Chỉ của Cách Mạng Thánh Linh cho Giáo Hội và Quê Hương VN: Đức Tổng Kiệt đã trở về là câu trả lời của Cha Chung đại diện Chúa Cứu Thế. Đó là món quà ngài tặng cho Nhà Nước VN để họ suy gẫm.

Cho nên, cái mỹ danh Đại Hội Dân Chúa do Hồng Y Mẫn nằm dưới quyền của Đức Cha Chủ Tịch, Đức Cha Phó Chủ Tịch và Đức Cha Thư Ký HĐGMVN bày ra để vinh danh người đã góp phần vào việc đóng đinh Chúa Giêsu là cố tình xúc phạm chứng nhân anh hùng Ngô Quang Kiệt và muốn làm lu mờ hình ảnh của Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận.

Đó là điều mà Cộng Sản VN đang ước mơ. Kính xin Gm Giáo Phận Vinh ''hợp ca'' với linh hồn Đức Cố H.Y Thuận bài hát mà ngài đã dạy cho cai tù cộng sản như sau:
    ''Veni, Creator Spiritus, mentes tuorum visita, imple superna gratia, quae tu creasti pectora..''

    Con xin lỗi đã làm cho các Mục Tử giận. Con chấp tay lạy các ngài, van xin các Ngài ''trở về chính lộ cho rập ràng một dạ kính tin... Amen''
Đaminh Phan văn Phước
Đức Quốc, 08.9.2010

* Có một số tài liệu cho biết trong hỏa ngục có rất nhiều linh mục và giám mục!