Saturday, April 3, 2010

HY Mẫn sẽ tham dự và chủ sự Thánh Lễ "Lòng Chúa Thương Xót" tại Long Beach !!

    ĐGM Phêrô Nguyễn Văn Khảm trả lời phỏng vấn về chuyến đi mục vụ tại Hoa Kỳ vào tháng 3.2010
VietCatholic News (02 Apr 2010 08:46)

WGPSG (2.4.2010) – Đại hội Giáo lý của Tổng giáo phận Los Angeles (LA Religious Education Congress) được tổ chức hằng năm, quy tụ tất cả những ai quan tâm đến việc giáo dục và đào tạo tôn giáo. Năm nay, Đại hội đã diễn ra từ ngày 19 đến 21-3-2010 với hơn 40.000 người tham dự. Đức Hồng Y Mahoney của Tổng giáo phận LA đã nhân danh mối liên kết chị em giữa hai tổng giáo phận LA và Sàigòn để mời ĐGM Phêrô Nguyễn Văn Khảm sang thuyết trình tại đại hội. Đức cha Phêrô đã nhận lời, lên đường cùng với cha Luy Nguyễn Anh Tuấn, và nhân dịp này, Đức cha cũng thăm viếng mục vụ những nơi cần thiết.

Sau khi Đức cha Phêrô trở về Việt Nam, cha Hiền, đại diện BBT Website TGP.TPHCM, đã xin gặp và phỏng vấn Đức cha Phêrô về chuyến đi đặc biệt này.

Cha Hiền: Thưa Đức cha, chúng con được biết Đức cha vừa có chuyến công tác tại Hoa Kỳ?

ĐC Khảm: Đúng vậy. Tôi và cha Luy Nguyễn Anh Tuấn đã rời Việt Nam ngày 11.3 và về nhà vào đêm Thứ Tư Tuần Thánh, 31.3, để kịp dự lễ Truyền Dầu tại Nhà thờ Chính toà vào sáng Thứ Năm Tuần Thánh.

Cha Hiền: Đức cha có thể cho biết mục đích của chuyến đi này?

ĐC Khảm: Tôi sang Mỹ lần này để dự Đại hội Giáo lý của Tổng giáo phận Los Angeles (viết tắt: LA). Thực ra, trước đây Ban Tổ chức cũng đã ngỏ ý mời nhưng tôi chưa nhận lời. Lần này, trong thư mời, Đức Hồng Y Mahoney của Tổng giáo phận LA đã nhắc đến mối liên kết chị em giữa hai tổng giáo phận LA và Sàigòn, và nhân danh mối liên kết đó, ngài mời tôi sang thuyết trình tại đại hội. Tôi thấy không thể nào từ chối được.

Cha Hiền: Con có nghe nói khá nhiều về Đại hội này, nếu có thể, xin Đức cha cho biết vài thông tin?

ĐC Khảm: Đại hội Giáo lý của Tổng giáo phận LA (LA Religious Education Congress) được tổ chức hằng năm, quy tụ tất cả những ai quan tâm đến việc giáo dục và đào tạo tôn giáo. Thành ra, tuy tổ chức ở LA nhưng các tham dự viên đến từ khắp các tiểu bang trên đất Mỹ, và hơn nữa, từ nhiều quốc gia trên thế giới. Gặp gỡ, trò chuyện với các tham dự viên trong những ngày đại hội cho tôi thấy rõ điều đó. Theo đúc kết của Ban Tổ chức, hơn 40.000 người đã đến tham dự đại hội lần này.

Cũng như những lần trước, Đại hội lần này được tổ chức tại Trung tâm hội nghị Anaheim (Anaheim Convention Center), gần với khu vực giải trí nổi tiếng Disneyland. Toàn bộ khu vực đó có rất nhiều khách sạn, thuận tiện việc ăn ở của các tham dự viên trong những ngày đại hội.

Trong đại hội, ngoài nghi thức khai mạc và Thánh Lễ kết thúc được tổ chức trong hội trường lớn với sức chứa cả chục ngàn người, chương trình đại hội được chia ra thành rất nhiều buổi thuyết trình của nhiều diễn giả về rất nhiều đề tài. Đúng là Incredible Abundance (Phong phú tuyệt vời – tên gọi của Đại hội lần này)! Các đề tài này đã được lên danh sách từ trước và các tham dự viên có thể tham dự buổi thuyết trình nào mình thích. Cha cứ tưởng tượng cứ mỗi buổi sáng chiều, có 50 diễn giả thuyết trình về 50 đề tài khác nhau tại 50 phòng họp khác nhau, mỗi phòng họp chứa được 300 người …

Cha Hiền: Đức cha thuyết trình về đề tài gì ạ?

ĐC Khảm: Theo đề nghị của Đức Hồng Y Mahoney, tôi có hai bài thuyết trình, một bằng tiếng Việt, một bằng tiếng Anh.

Trong bài thuyết trình tiếng Việt cho cộng đồng người Việt hải ngoại, tôi chia sẻ về Năm Thánh 2010 của Giáo Hội Việt Nam và nhấn mạnh đến chủ đề hiệp thông. Tôi mời gọi các tham dự viên trở về với nguồn Thánh Kinh để tìm lại ý nghĩa đích thực và nền tảng của từ hiệp thông là hiệp thông với Chúa, với Mình Máu Chúa Kitô, với ân huệ Thánh Thần. Chính nhờ sự hiệp thông nền tảng đó, chúng ta mới có sự hiệp thông đích thực trong Hội Thánh. Như thế, Năm Thánh phải là thời gian đặc biệt cho mỗi người – giám mục, linh mục, tu sĩ, giáo dân – củng cố mối hiệp thông của mình với Chúa. Đồng thời, khi có những khác biệt, kể cả những xung đột, chúng ta cần phải tìm lại xem đâu là sứ mạng của Hội Thánh và đâu là đường lối của Chúa mà Hội Thánh phải đi; nhờ đó mới có thể vượt lên trên những khác biệt mà sống sự hiệp thông đúng nghĩa như Chúa muốn.

Trong bài thuyết trình tiếng Anh, với phần lớn cử toạ cũng là người Việt! (nhưng tôi hiểu ra rằng đối với các bạn trẻ Việt kiều từ 30 tuổi trở xuống, nghe tiếng Việt là điều rất khó khăn), tôi nói đến những điều tôi mong học hỏi từ Giáo Hội Hoa Kỳ, ví dụ như làm sao có thể sống và làm chứng cho Tin Mừng trong một đất nước giầu có về vật chất và khoa học kỹ thuật cao như nước Mỹ, làm sao để phát triển vai trò của người giáo dân trong Giáo Hội như tôi quan sát thấy trong Giáo Hội Hoa Kỳ. Đồng thời, tôi chia sẻ với các bạn kinh nghiệm sống đức tin của Giáo Hội Việt Nam, nhấn mạnh đặc biệt đến gia đình như môi trường căn bản và cần thiết nhất trong việc nuôi dưỡng, vun xới và chuyển giao sự sống đức tin từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Cha Hiền: Đại hội này có để lại cho Đức cha ấn tượng đặc biệt nào không, thưa Đức cha?

ĐC Khảm: Khá nhiều ấn tượng. Ở đây tôi chỉ muốn nói đến một điều là sức sống của Giáo Hội. Hình như các phương tiện truyền thông thích nói đến những chuyện tiêu cực trong Giáo Hội Hoa Kỳ như vấn đề lạm dụng tình dục trẻ em … và hình như phải làm rùm beng những chuyện đó thì mới thu hút người xem và người nghe. Nhưng có biết bao điều tích cực khác mà chúng ta không để ý đến. Chẳng hạn, khi tham dự đại hội này, tôi tự hỏi các mục tử trong Giáo Hội Hoa Kỳ đã nỗ lực như thế nào để có thể chu toàn sứ mạng loan báo Tin Mừng trong thời đại tục hoá như ngày nay? Các ngài và những cộng sự viên đã phải làm việc cật lực ra sao để có được một đại hội phong phú về số lượng và chất lượng như thế? Anh chị em giáo dân nói chung, cách riêng các giáo lý viên, đã tha thiết thế nào với sứ mạng của Hội Thánh để có được sự tham gia tích cực như thế? Tất cả đều nói lên sức sống mãnh liệt của Hội Thánh, sự phong phú tuyệt vời của ân huệ Thiên Chúa.

Cha Hiền: Ngoài việc tham dự Đại hội Giáo lý, Đức cha còn có công việc nào khác tại LA?

ĐC Khảm: Tôi và cha Luy Tuấn đã đến thăm Đại chủng viện Saint John và Nhà Đào Tạo Chủng sinh dự bị của giáo phận LA. Chúng tôi đã có những buổi gặp gỡ và trò chuyện thân tình với cha Giám đốc và một vài cha giáo sư ở đó, tìm hiểu về chương trình đào tạo và trao đổi những vấn đề liên hệ đến hai bên.

Cha Hiền: Con nghe nói Đức cha có cuộc gặp gỡ với cộng đồng công giáo Việt Nam tại Quận Cam (Orange County)?

ĐC Khảm: Theo lời mời của Đức cha Tod Brown và Đức cha Mai Thanh Lương của giáo phận Orange County, tôi đã đến thăm các ngài và sau đó, dâng Thánh Lễ với cộng đồng giáo dân Việt Nam tại Trung Tâm Công Giáo của Orange County. Sau Thánh Lễ, còn có buổi trò chuyện thân mật về đề tài Thánh Kinh trong Đời Sống Kitô hữu. Anh chị em giáo dân Việt Nam tại đây rất đạo đức tốt lành. Chỉ là buổi tối Thứ Hai trong tuần nhưng anh chị em đã đến rất đông để cùng cầu nguyện, gặp gỡ và trao đổi về Lời Chúa.

Cha Hiền: Trong chuyến đi lần này, ngoài tiểu bang California, Đức cha có đi đến tiểu bang nào khác nữa không?

ĐC Khảm: Sau thời gian ở Cali, tôi và cha Luy Tuấn đã đi Washington, DC. Ở đây, theo lời mời của cha chính xứ giáo xứ Mẹ Việt Nam tại Maryland, tôi đã có một buổi tối tĩnh tâm Mùa Chay với cộng đoàn và hôm sau cử hành Lễ Lá với cộng đoàn. Nhân cơ hội này, tôi cũng đến thăm trường cũ và tìm hiểu một vài việc liên quan.

Cha Hiền: Như vậy, Đức cha đã có chuyến đi thật tốt đẹp, xin chúc mừng Đức cha. Chúng con cũng nghe nói Đức Hồng Y của chúng ta cũng sẽ đi Mỹ vào thời gian gần đây?

ĐC Khảm: Đúng thế. Cha biết là cách đây gần hai năm, Đức Hồng Y Mahoney của LA và Đức Hồng Y của chúng ta đã ký kết bản liên kết giữa hai tổng giáo phận, nhìn nhận nhau như chị em và nâng đỡ nhau trong việc thi hành sứ mạng. Cũng vì mối liên kết đó, Đức Hồng Y Mahoney đã gửi thư mời Đức Hồng Y của chúng ta sang chủ sự Thánh Lễ tôn vinh Lòng Chúa thương xót, cử hành vào Chúa Nhật II Phục Sinh hằng năm. Mặc dù bận rộn với rất nhiều công việc của giáo phận, Đức Hồng Y của chúng ta đã nhận lời mời, nhằm mục đích củng cố tình hiệp thông giữa hai tổng giáo phận. Ngược lại, có thể vào cuối năm nay, Đức Hồng Y Mahoney sẽ đến thăm giáo phận chúng ta, tất cả đều nằm trong mối liên kết giữa hai tổng giáo phận chứ không có mục đích nào khác.

Cha Hiền: Dù vậy, có một câu hỏi khá tế nhị xin được nêu lên với Đức cha. Người ta nói rằng có dư luận chống đối chuyến đi sắp tới của Đức Hồng Y tại Hoa Kỳ, điều này có thật không, thưa Đức cha?

ĐC Khảm: Qua các phương tiện truyền thông, tôi cũng biết đến điều đó và phải nói là rất buồn. Những phản ứng đó có thể do thiện ý nhưng có lẽ phát xuất từ cách nhìn nhận vấn đề khác với chúng ta, nghĩa là nhìn từ góc độ chính trị. Hôm nay là Thứ Sáu Tuần Thánh và tôi không thể không nghĩ đến vụ án Chúa Giêsu. Người Do Thái lúc đó đã tố cáo Chúa Giêsu trước toà tổng trấn Philatô rằng: Ông này xưng mình là Vua, mà kẻ nào dám xưng mình là vua thì người đó là kẻ thù của hoàng đế Rôma! Rõ ràng là lời tố cáo mang tính chính trị, và chính lời tố cáo đó đã đẩy Philatô đến chỗ phải ra lệnh đóng đinh Chúa Giêsu dù trong lòng vẫn tự nhủ: “Ông này không có tội lỗi gì cả”. Thế nhưng Chúa Giêsu có đến trần gian này để làm chính trị đâu! “Nước của Tôi không thuộc thế gian này”, Người đã tuyên bố như thế trước mặt Philatô và người công giáo nào cũng thuộc lòng lời tuyên bố đó.

Cũng vậy, Đức Hồng Y của chúng ta có mặt ở LA không vì mục đích chính trị. Dù tôn trọng chính kiến của mỗi người, nhưng tôi thấy cần khẳng định điều này: Ngài đến đó để chủ sự một nghi lễ tôn giáo, để bày tỏ và củng cố sự hiệp thông giữa hai tổng giáo phận LA và Sàigòn cũng như mối hiệp thông giữa cộng đồng công giáo Việt Nam hải ngoại và Giáo Hội tại quê nhà. Đơn giản chỉ là thế và tôi dám tin rằng đại đa số anh chị em tín hữu công giáo Việt Nam hải ngoại cũng thấy rõ điều đó. Ngài sẽ chủ sự Thánh Lễ tôn vinh lòng Chúa thương xót. Vì thế, chúng ta cùng cầu xin cho sứ điệp và sức mạnh của lòng thương xót chạm đến cõi lòng mỗi người và biến đổi chúng ta nên chứng nhân của lòng thương xót: “Phúc cho ai có lòng thương xót vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương”.

Đặng Văn Kiểm


Khen và chê - Mai Vĩnh Thăng

Mai Vĩnh Thăng

Từ khi Luật sư Lê Thị Công Nhân và Linh mục Nguyễn Văn Lý được ra khỏi tù có rất nhiều dư luận khen chê ngược xuôi. Kẻ khen thì ca tụng, tôn vinh Ls Lê Thị Công Nhân lên hàng “Anh thư nước Việt” và Lm Nguyễn Văn Lý là “Người tù lương tâm” một cách thái quá.

Thực ra vị này chưa từng lập một thành tích nào cho đất nước ngoại trừ những lời tuyên bố lăng nhăng lố bịch, làm nhiệm vụ trả bài cho Cộng sản Việt Nam và ba năm khổ nhục kế ăn no ngủ kỹ. Trong khi người dân trong nước hầu như ít ai biết đến Khối 8406 và Lê Thị Công Nhân hoặc Nguyễn Văn Lý là ai ngoại trừ hội viên của nhóm này vì bọn CSVN chỉ nhắm vào người Việt hải ngoại qua các phương tiện internet.

Người chê cũng không ít và với bằng chứng chính xác như hình ảnh, tin tức hợp lý làm cho hai chiếc bong bóng kia vừa chớm bay lên chưa khỏi tầm mắt đã bị nổ tung. Những hình ảnh do Vietnam Exodus cung cấp và tin tức có dẫn chứng cụ thể cũng đã đủ cho thấy cả hai chỉ là những nhà đấu tranh dân chủ cuội.

Đảng CSVN theo đường lối Marxist Leninist, được Hồ Chí Minh thành lập trong thập niên 1930 và là đãng độc quyền cai trị đất nước. Những tổ chức hoặc đảng phái chính trị khác đều là ngoại vi, nói cách khác, nhóm Việt gian 8406 mà Ls Lê Thị Công Nhân và Lm Nguyễn Văn Lý là thành viên, do bọn CSVN đẻ ra lót đường cho chúng bước vào WTO ( World Trade Organization- Tổ chức Thương Mại Thế Giới ).

Thực ra không có bọn Việt gian này CSVN cũng vẫn được vào WTO vì đã hội đủ điều kiện của một hội viên. Theo thứ tự thời gian, Khối 8406 được thành lập ngày 8/4/06 với 118 thành viên lúc đầu. Ngày 7/11/06 CSVN được Hội đồng tối cao WTO chấp thuận, và trở thành hội viên thứ 150 của WTO ngày 11/1/07.

Điều lo ngại lớn nhất của CSVN là họ đã bị liệt kê vào danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo CPC (Countries of Particular Concern) vào năm 2004. Nhưng từ khi bình thường hóa ngoại giao với Mỹ trong thập niên 1990, dẫn đến việc Bộ ngoại giao Hoa Kỳ xóa tên CSVN khỏi danh sách CPC trong tháng 11 năm 2006, là điều kiện sau cùng để vào WTO mà họ đã đạt được.

Nhiều người tự hỏi, khi CSVN đã hội đủ điều kiện vào WTO thì vì lý do gì Ls Lê Thị Công Nhân và Lm Nguyễn Văn Lý lại đứng mũi chịu sào cho 118 tên cuội trong nhóm 8406? Có lẽ mỗi người đều có lý do riêng; có người vì tham vọng chính trị tiền bạc, người khác lại thích làm anh hùng để được khen và cũng có người tình nguyện làm thân lừa chuyên chở những đống phân thối của CSVN ra hải ngoại.

Ls Lê Thị Công Nhân và Lm Nguyễn Văn Lý đang dùng dư luận để đánh bóng phong trào đấu tranh dân chủ cuội trong nước. Hơn ai hết CSVN biết rõ trong bất cứ môi trường nào số người thiếu suy nghĩ cũng chiếm phần đa số và cái bã thối đó chắc chắn sẽ có người chuộng.

Con lừa biết ăn cỏ ngon và cần được chủ chăm sóc, Ls Lê Thị Công Nhân và Lm Nguyễn Văn Lý cũng không ngoại lệ; cũng có quyền lợi vật chất (tự tìm trong tài liệu cũ sẽ thú vị hơn) và được bọn Việt gian hải ngoại phong thánh. Thật ra khen cũng tốt nếu biết giới hạn vì đó là kết quả của thành công. Nhưng bất cứ lời khen nào cũng lấy làm thỏa mãn sẽ đi đến quá độ và tự mãn, và sẽ tự làm bia cho công luận phê bình.

Hầu hết mọi người đều thích được khen. Nhưng khi có người phê bình chỉ trích, phản ứng tự nhiên của chúng ta là tự vệ chống đỡ. Thật ra cái lẽ đúng nhất là ta không mong được khen, nhưng nếu có cũng chấp nhận. Cùng một nguyên tắc, cũng không ai muốn bị chỉ trích, nhưng nếu có cũng là điều tốt vì phê bình có một nhiệm vụ quan trọng; nhận biết phản ứng và thái độ của công luận để từ đó ta nhìn lại chính mình và sửa đổi cho hoàn hảo hơn.

Chút suy nghĩ về “người xấu và việc xấu” thay cho kết luận. “Kẻ khôn nên quan tâm đến cá tính của mình hơn là danh tiếng, vì lẽ, cá tính chính là con người thật của chúng ta, trong khi danh tiếng, đơn thuần chỉ là những gì người khác nghĩ về chúng ta.”

Kẻ khôn và hiểu biết không thể là Việt gian cộng sản, ngược lại nếu đã là Việt gian cộng sản thì không thể nào có sự khôn ngoan. Đáng tiếc cho những con lừa không biết suy nghĩ.

Mai Vĩnh Thăng


Về Đất - Kim Âu



Kim Âu

Nếu bảo họ đấu tranh CUỘI, ở tù CUỘI, thì sao các vị ở hải ngoại, không ai dám về trong nước để “đóng phim” đấu tranh CUỘI và ở tù CUỘI như Khối 8406 và Đảng Thăng Tiến, v.v… ???”.

Thật ra khi ông Võ văn Sáu viết ra câu văn này ông không hề thấy sự vô lý của ông khi viết ra như vậy. Bởi vì một người đã kết luận về trò “đấu tranh cuội” có nghĩa là họ không bao giờ tin vào chuyện đấu tranh chống lại chế độ cộng sản độc tài, toàn trị mà được hưởng đầy đủ những đặc quyền, đặc lợi, ưu đãi như mọi người đã thấy.

Tất nhiên khi không tin, họ sẽ không bao giờ tự đâm đầu vào cạm bẫy. Ngược lại những kẻ nào tin rằng những gì mà các “nhà đấu tranh cuội” đang làm trò là đấu tranh thật, mới là những người nên khăn gói “laptop”, “điện thoại viễn liên”, ít tiền dắt túi lên đường trở về quốc nội gia nhập hàng ngũ “đấu tranh cuội” để được hưởng những đặc quyền, đặc lợi như “ngôn sứ” và “thánh nữ “ của họ đang thượng hưởng.

Người không tin có nghĩa là họ thừa kinh nghiệm để biết rõ “hễ ai có tư tưởng chống cộng thật sự mà lộ ra sẽ bị đàn áp thê thảm, hứng chịu mọi đòn thù nham hiểm nhất”. Ông Võ văn Sáu cũng viết khá rõ: ”Bọn man di Việt gian CS có cả ngàn cách để diệt những nhà tranh đấu: Như bắt bớ, giam cầm, cho du đảng hành hung, cho du đãng ném phân vào nhà, cắt điện thoại, cắt internet, đuổi việc, đuổi cả con cái không cho đi học, làm khó dễ đủ thứ, v..v…” chúng tôi thêm vào vài dẫn chứng “xe đụng” như Đinh Bá Thi, viết “lách” giỏi như vợ chồng kịch tác gia Lưu Quang Vũ - Xuân Quỳnh thì “xe cán” nát thây.

Đã biết như thế, tất nhiên chẳng ai ngu dại tự mình đút đầu vào rọ. Vì thế, việc ưu tiên về nước đấu tranh phải dành cho người tin vào những trò “đấu tranh dân chủ cuội”, tin vào sự thay đổi của bạo quyền cộng sản như Chu Tất Tiến, Nguyễn Đạt Thịnh, Lê văn Ấn, Võ văn Sáu, Đinh Thạch Bích, Trần Phong Vũ, Trần đình Phục, Trần văn Thưởng, (Nguyễn văn Tánh, Nguyễn văn Tần. Nguyễn Bác Ái, Nguyễn Ngọc Tiên mấy vị này vừa thể hiện niềm tin qua việc nhân danh các cộng đồng ra tuyên bố, tuyên mẹ để chuẩn bị trao giải Oscar cho thánh nữ và ngôn sứ)..v..v…

Theo như quý vị này đã xác tín thì bảo đảm các vị này về ở vài năm tù cũng chẳng sao vì quý vị vẫn hàng tuần được thăm nuôi, “xã hội nuôi”, được xem TV, báo Nhân Dân, Pháp Luật, Kinh Thánh, Kinh Phật, vẫn có quyền ngồi rung đùi dịch kinh sách, vuốt râu làm vài trăm bài thơ, viết vài nghìn trang “Nhật Ký Trong Tù” chuyển ra hải ngoại để in ấn, xuất bản, tổ chức ra mắt sách “khiếm diện”, từng chi tiết hoạt động trong tù của quý vị vẫn được thông báo cập nhật. Vợ con, thân nhân của quý vị vẫn được mời đến các diễn đàn nhân quyền để biểu dương tinh thần tranh đấu “oanh liệt, kiên cường” của quý vị, gia đình của quý vị vẫn thay mặt quý vị nhận giải này, giải nọ, kể cả “giải rút”. Thậm chí, quý vị có bị táo bón hay bị “phù” vì “thiếu xương thừa mỡ”, bị “stroke” bại liệt nửa người thì đạo diễn vẫn cứ cho tay chân quý vị hoạt động bình thường, băng đảng của quý vị vẫn nhận được thông tin có cớ để quyên góp, vận động yểm trợ cho quý vị vững tâm để làm “tù nhân lương tháng”.

Còn chờ gì nữa? Những kẻ thấy và TIN mà không noi gương “thánh nữ và ngôn sứ”, không đi theo con đường của “thần tượng” chẳng phải quá hèn lắm ru?

Chúng tôi chắc chắn không hèn vì chúng tôi là những người đã từng tiên phong tận hiến, có điều chúng tôi KHÔNG NGU. Chúng tôi đã trải nghiệm xà lim khám tối, cùm kẹp nhục hình thê thảm nhiều năm đến thừa sống, thiếu chết, thân mang di chứng bệnh tật. Chúng tôi không thể về công khai chống đối vì chúng tôi không phải là những diễn viên được “order” để “đóng phim đấu tranh”. Chúng tôi dứt khoát không tin, chúng tôi cũng không mơ ghế nên chúng tôi không khờ khạo về để nộp mình cho dã thú.

Chúng tôi phải ở lại đây để làm chức năng kẻ sĩ vạch trần những trò buôn xương, bán máu dân tộc Việt Nam của bọn tư bản cá mập và cộng sản như trước đây chúng đã làm vào thời kỳ “Chiến Tranh Uỷ Nhiệm hay Chiến Tranh Ý Thức Hệ”.

Chúng tôi phải ở lại đây để cảnh tỉnh những người yêu nước không nên rơi vào cạm bẫy. Chúng tôi phải ở lại đây để ngăn chặn bọn lưu manh chính trị chuyên nghề buôn bán chiêu bài để xiết máu, hô hào quyên tiền bỏ túi làm giàu một cách bất lương. Chúng tôi phải ở lại đây để bôi vôi vào những con đỉa đang hút máu đồng bào tỵ nạn của chúng tôi suốt ba mươi lăm năm qua.

Tất nhiên lũ đỉa phải vôi chúng sẽ dẫy lên đành đạch, chúng sẽ phỉ báng chúng tôi bằng những ngôn từ hạ tiện mà không cần biết tới sự thật, nhưng cuối cùng thì những kẻ gỉa hình sẽ tự bộc lộ “bản lai diện mục” của chính họ. Chúng tôi là những người đã trải nghiệm đấu tranh và tù tội từ lâu nên không cần tự đặt mình vào vai trò của người trong nước. Bởi chính chúng tôi là những người đã bị đánh bật rễ khỏi đất nước để trở thành người lưu vong.

Chúng tôi không kêu gọi hay vạch ra đường lối đấu tranh cho bất kỳ ai. Tinh thần chống áp bức và thời thế sẽ thúc đẩy những người bị áp bức tự đứng lên bằng sức mạnh của chính họ. Biểu tình bạo động hay đấu tranh vũ trang không phải là khùng điên hay ngu ngốc khi thời thế cho phép những người bị áp bức không có tự do, nhân quyền cương quyết đứng lên, vì “Freedom isn’t free”.

Chứng kiến những hiện tượng nghịch lý, chúng tôi phải lên tiếng nhận xét, luận giải, chứng minh đâu là sự thật để ngăn ngừa họa hại xảy ra cho những người yêu nước chân chính ngây thơ. Tất nhiên sự thật không làm cho những kẻ mưu đồ hài lòng.

Trại 5 Lam Sơn, chúng tôi đã qua đó ngắm những tàn phượng rủ từ năm 1979. Căn phòng biệt giam ở chếch cổng trại Ba Sao, nhìn xuống kho chứa rượu Mơ, chúng tôi đã bị cô lập ở đó bên cạnh nữ sĩ Thuỵ An từ khi Hiệp định Paris được ký kết 27-1-1973 cho tới 19-5-1973 bị đày lên cùm tại trại Cổng Trời cho tới sau 30 – 4 - 1975. Con đường khổ nạn đó chúng tôi đã đi trước, đã tường tận.

Hơn ai hết, chúng tôi thừa trải nghiệm để có cái nhìn sáng tỏ nhất về “bản chất kẻ thù của dân tộc là bè lũ Việt Cộng tay sai cho Quốc Tế Cộng Sản không bao giờ khoan nhượng với bất kỳ một người nào “còn một tế bào não nuôi ý thức chống lại chúng”.

Những vị nào cho rằng cộng sản ngày nay đã đổi thay vì những áp lực quốc tế, lời thách thức của ông Võ văn Sáu chính là điều kiện để quý vị lên đường hưởng dụng, xác tín những đổi thay “long trời lở đất” ấy.

Tin Chúa thì giáo dân đi nhà thờ rước lễ. Tin Phật thì Phật tử đến chùa tu tập.

Quý vị tin là cộng sản đã thay đổi cách đối xử từ tiêu diệt đến hòa hoãn, nhượng bộ, nuông chiều với những người đấu tranh chống lại chế độ của chúng thì còn ngần ngại gì không về nước để đấu tranh đòi hỏi tự do, dân chủ và nhân quyền mà phải ở lại Hoa Kỳ kéo dài kiếp lưu vong tỵ nạn làm gì?

Chúng tôi không dư thời gian để “bới bèo ra bọ” như ông bạn Võ văn Sáu nói. Nghe LTCN kể chuyện đọc “kinh thánh” chúng tôi chỉ tội nghiệp khi thấy LTCN ngôn bừa bãi “đến một lúc nào đó xã hội cực kỳ phát triển và đạt đến tự do đỉnh cao thì không cần nhà nước” rồi cười khành khạch như đười ươi.

Chế độ xài luật rừng thì luật sư chỉ được đào tạo theo chuẩn mực “RỪNG”, khoa trương một cách khiên cưỡng, gỉa dối đến khi diễn viên nhập vai thì sự thật phơi ra quá sức phũ phàng.

Mấy ngài chính khứa bát nháo ở hải ngoại thì rất trí tuệ trong những trò lừa bịp, nhưng hay bị cận thị. Quý vị cứ sa sả chửi bới bọn cộng sản chuyên xài “luật rừng”, là bọn ngu dốt thiến heo, mổ lợn nhưng quý vị quên bẵng hễ bọn thiến heo, mổ lợn, chăn trâu, cắt cỏ làm lãnh tụ thì nền giáo dục của chúng chỉ là nền giáo dục của bọn thiến heo, mổ lợn, chăn trâu, cắt cỏ sanh ra “bọ lắm hơn bèo”.

Bài viết này đến đây cũng đã khá dài, chúng tôi không thể không nhắc đến tên những người đã thể hiện NIỀM TIN VỮNG CHẮC như Chu Tất Tiến, Nguyễn Đạt Thịnh, Lê văn Ấn, Võ văn Sáu, Đinh Thạch Bích, Trần Phong Vũ, Trần đình Phục, Trần văn Thưởng, (Nguyễn văn Tánh, Nguyễn văn Tần. Nguyễn Bác Ái, Nguyễn Ngọc Tiên).

Chúng tôi thì hoàn toàn không tin, tuy nhiên nếu những vị đại diện văn phòng của khối 8406 và đảng Thăng Tiến ở hải ngoại dám thể hiện NIỀM TIN VỮNG CHẮC bằng cách ra tuyên bố trở về quốc nội đấu tranh công khai thì mong quý vị cho biết ngày lên đường để chúng tôi được tri ơn đồng thời tiễn đưa quý vị VỀ ĐẤT.

Trân trọng
Kim Âu


Friday, April 2, 2010

Happy Easter - teolangthang



"Anh em hãy yêu thương nhau,
như Thầy đã yêu thương anh em”

(Ga 15,12)

Chúa Thương Con
Linh mục Thành Tâm
Trình bày: Ngọc Lan