Saturday, March 27, 2010

"Ý nghĩa của Cuộc Tranh Đấu của Người Việt Hải Ngoại là Chống bọn Việt cộng PHẢN quốc, CƯỚP nước, BÁN nước là chính yếu"



Trí ngủ của đám Quốc hại việt gian csVN

Trên đây là một trong những hình ảnh biểu hiện rõ ràng THỰC CHẤT của cái "quốc hại" mà LS Lê Thị Công Nhân, khi trả lời phỏng vấn của ông Dương Phục, đã khẩn khoản van cầu Quốc Hội Mỹ phải hết lòng giúp đỡ, một lần không được thì hai lần, ... đến 100 lần vẫn chưa được thì cũng phải tiếp tục giúp, đẩy mạnh ..."giao liu" cho đến khi thay đổi cho chúng nó tốt hơn thì thôi !!!

Lũ sâu dân mọt nước, tập đoàn chó má csVN thật đúng là "có phúc" !.

***

Vừa làm vài việc nho nhỏ, vừa mở Diễn Đàn góp tiếng nói trên mạng lưới tòan cầu Paltalk, cbQR vừa nghĩ đến lời chia sẻ của một trong các anh chị thường xuyên ghé thăm Diễn Đàn, rằng: "Tập đoàn chó má csVN quả thật có phúc .." .

Vâng, cbQR cũng chua xót mà nghĩ như vậy và thấy NHỤC cho một dân tộc với hơn 4000 năm lịch sử, đến thế kỷ 21 này lại chịu để cho loài giòi bọ cai trị cả 84 triệu dân. CÓ NHỤC không ?

Thật ra đối với người Nhật, đảng csVN là một bọn giòi bọ, nhưng đối với cbQR, tập đoàn diệt chủng bán nước csVN là loài chó má.

Mãi đến ngày hôm nay, sau khi đã giết hàng 12 triệu dân (tài liệu từ bài viết của nhà văn Đinh Lâm Thanh, cbQR đã từng đọc trong Diễn Đàn), sau khi đã bán nước, bán biển cho ngọai bang, lũ chó má này tiếp tục bán dân, tiếp tục tù đày dân, nô lệ dân và lăng nhục Tổ Tiên để đời đời giữ đúng bản chất loài chó má của chúng.

Đất nước VN đã trở thành một vũng lầy nhơ nhớp, bị thế giới coi thường, khinh bỉ. Thế nhưng vẫn có kẻ lo ngại, đại để: "neu cong san sup do thi ai se co kha nang thay the de lanh dao dat nuoc ?" (câu hỏi của một chatter tham gia sinh họat cùng Diễn Đàn). Mặc dù câu hỏi này thể hiện một sự quan tâm, lo lắng đối với tình hình đất nước trong thời kỳ bọn chó má csVN đã bị Quốc Dân lôi cổ xuống trị tội, cũng đáng ghi nhận. Tuy nhiên cbQR nghĩ sự lo lắng này đã thể một nét tâm lý có thể hiểu như là "sự nghi ngờ, sự thiếu tin tưởng" vào khả năng cũng như đạo đức của "Chính Quyền hậu cộng sản" ?!

Sự "nghi ngờ, thiếu tin tưởng" này có thể được BS Vũ Linh Huy góp ý làm sáng tỏ phần nào qua bài viết tâm tình cùng LM NVL của ông, cbQR ủng hộ sự chia sẻ đó của BS VLH.

Trong sinh họat dân chủ trên diễn đàn, cbQR nghĩ những ý kiến xây dựng đều đáng được tôn trọng. Tuy nhiên, cbQR nghĩ sự "lo lắng" trên là không cần thiết đối với những người đã ý thức được cái chế độ của lũ chó má csVN đã và đang áp đặt trên đầu trên cổ dân tộc VN là không thể chấp nhận, và cho những ai nghĩ rằng csVN là lũ chó má (hay giòi bọ) đều không thuộc giống người để có thể cai trị Người Việt Nam.

Một bè lũ ÁC THÚ tàn bạo thối nát bẩn thỉu đê tiện hèn hạ như tập đoàn chó má csVN thì đâu thể tiếp tục được duy trì ? 84 triệu dân trong nước dư có những người tài đức, dù không được hoàn hảo như LM NVL tưởng tượng vẫn hơn tập đoàn chó má csVN triệu lần. Chắc chắn với chế độ tự do, dân chủ sẽ tốt đẹp hơn cho dân tộc VN hơn là chế độ đã đưa dân tộc VN xuống hàng chó ngựa, đã trở thành nô lệ, đĩ điếm và ăn mày khắp toàn cầu như hiện nay. Còn chưa đủ NHỤC ?

Những người VN Tỵ Nạn cộng sản cần phải xác định lập trường rõ ràng, đừng cố tình nhập nhằng để che những bộ mặt chó ghẻ làm lợi cho csVN.

Tiếp tay nuôi dưỡng lũ chó má csVN để chúng tiếp tục hút xương tủy dân Việt, bán gái Việt, là tiếp tay biến gái Việt thành tôi đòi, thành những con vật phục vụ tình dục cho lũ THÚ -người đê tiện bẩn thỉu trên thế giới mà ở đó, chữ "Nhân Quyền" đã bị những con THÚ-người đầy quyền lực bôi bẩn.

Tiếp tay với bè lũ chó má csVN là tiếp tay bán từng phần đất biển của nước Việt, hủy diệt văn hóa Việt, hủy diệt nội lực của nòi giống Việt là tuổi trẻ VN, rước giặc về thờ lăng nhục Tổ Tiên nòi giống.

Tiếp tay nuôi dưỡng, duy trì tập đoàn chó má csVN dù vô tình hay cố ý là đồng lõa với tội đồ dân tộc, đồng lõa với lũ chó má csVN diệt chủng, phản quốc bán nước.

cbQR xin được trích lại nguyên văn một phần trong sinh họat của Diễn Đàn 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc, như bày tỏ một sự ủng hộ cho Quý Cô Chú Anh Chị trong tất cả Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn cộng sản trên tòan thế giới đã và đang tiếp tục tranh đấu chống lại bè lũ chó má csVN, vẫn còn kiên định lập trường, vẫn một lòng sắt son với Quốc Gia Dân Tộc, dù bất cứ hoàn cảnh nào vẫn không thể và KHÔNG BAO GIỜ có thể trở thành "một sắc dân lưu vong đầu tiên trong những sắc dân lưu vong vì mất nước, lại quay đầu làm tôi tớ cho giặc, vì đã tự nguyện hợp thức hóa TỘI ÁC, hợp thức hóa sự PHI NHÂN, sự PHI NGHĨA của đảng CƯỚP csVN thành có chính nghĩa" trước mắt nhìn của thế giới .

Khi thảo luận về đường hướng đấu tranh của người VN trong và ngoài nước, trong sinh họat ngày 25-03-2010, anh chị "tam diep_1" đã có ý kiến nguyên văn như sau :

"Tam Điệp nghĩ là nhiều người có cái nhìn rất sai về những người tranh đấu trong nước. Mình hỗ trợ trong nước chứ không nên cố ý nghe lời hoặc làm theo những người trong nước .

Linh mục Nguyễn Văn Lý không thể là ngọn đuốc cho người hải ngọai. Cô Lê Thị Công Nhân và những người khác cũng vậy.

Khi dùng chữ "ngọn đuốc" có nghĩa là lãnh đạo, ít nhất cũng là về mặt tư tưởng.
Người hải ngoại có mặt trận khác hẳn người trong nước. Chủ trương và phong cách tranh đấu lại càng khác.".

Anh chị "tam diep_1" còn góp ý thêm rằng:
"Tam Điệp luôn luôn nhìn Linh mục Nguyễn Văn Lý, cô Lê Thị Công Nhân .. như là một thành phần đang tranh đấu như rất nhiều người tranh đấu khác trong nước. Chưa bao giờ Tam Điệp nhìn họ như là người lãnh đạo toàn diện cuộc tranh đấu cả trong và ngoài nước.
Nếu mà nhìn kỹ lại thì LM NVL là người đấu tranh cho Tôn giáo là chính. Chỉ bắt đầu từ 2005, LM NVL mới bước lên tranh đấu cho tự do dân chủ rõ ràng hơn.
Hầu hết người trong nước đấu tranh cho dân chủ tự do. Chỉ một số ít là tranh đấu cho mục tiêu Quốc Gia , Dân Tộc. Còn ở hải ngọai thì hòan cảnh, thế đứng và ý nghĩa của cuộc tranh đấu của hải ngọai là CHỐNG bọn Việt cộng phản quốc, cướp nước là chính yếu. Mình phải xác định, phân biệt rõ ràng sự khác nhau trong và ngoài nước như vậy.
Ý nghĩa và mục tiêu của người hải ngọai cao hơn và quan trọng hơn, vì khi thành công sẽ giải quyết được tất cả và đạt được tất cả các mục tiêu của các cuộc tranh đấu khác nhỏ hơn.

Tóm lại, LM NVL đã nói "Tự do Tôn giáo hay là chết", đã nói lên mục tiêu tranh đấu của Linh Mục. Nhưng người hải ngoại vì bọn vc CƯỚP nước phải tạm ra đi tỵ nạn cộng sản, nên phải nhắm vào mục tiêu là CHỐNG lại bọn vc phản quốc, bán nước, sát dân".


Vâng, chúng ta sẽ tiếp tục con đường chúng ta đã và đang đi . Phải bằng mọi cách phá vỡ sự bưng bít thông tin của bè lũ chó má csVN . Bằng mọi cách , lột trần khuôn mặt dối trá , xảo quyệt của đảng csVN cho đại khối đồng bào trong nước biết, rằng đảng csVN là một bè lũ chó má phản quốc, giết dân đã và đang bán nước cho ngọai bang, rước giặc về thờ, lăng nhục Tổ Tiên, Ông Bà, rõ ràng và cụ thể là lũ chuột tàu đã và đang tự do đi lại trên tòan lãnh thổ VN; tự do hiếp đáp, đánh đập Dân Việt, chuột tàu bắn giết ngư dân ngoài biển, lũ thú vật csVN ngậm miệng vì đã nuốt quá nhiều "ân huệ", đã là những thằng "sĩ đặc", "sĩ đa" của chuột tàu . Đất biển của Tổ Tiên mỗi ngày càng nhiều nơi mang thêm tên tàu cộng , mỗi ngày một ngắn lại, hẹp lại vì bè lũ MẤT DẠY csVN đã cắt hiến cho tàu để bảo vệ quyền lực của chúng, để trở thành những con chó má, cam tâm làm thái thú cho lũ chuột tàu .

Chúng ta tin tưởng dân tộc VN không hèn nhược như những con chó ghẻ hải ngọai, bán cả liêm sỉ cuối cùng của người VN Tỵ Nạn cộng sản, tình nguyện đội bô, rửa mặt, chùi chân cho lũ thú vật csVN để chia quyền chia tước, mưu cầu cơm thu*a` canh cặn mà bè lũ csVN thải ra .

Chúng ta tin tưởng khi tòan thể đồng bào trong nước đã biết rõ mưu đồ dâng hiến Tố Quốc và giống nòi VN cho chuột tàu của tập đòan nghiệt súc chó má diệt chủng phản quốc bán nước csVN, ngày đó là ngày tàn của bè lũ việt gian csVN .

Và chúng ta tin tưởng một cách chắc chắn rằng tập đòan chó má diệt chủng phản quốc bán nước csVN sớm muộn sẽ bị 84 triệu đồng bào trong nước (cbQR lọai bỏ lũ chó má csVN ra vì chúng nó không phải người VN), sẽ giành lại Quyền làm chủ đất nước, giành lại Quyền làm người, mà bè lũ chó má csVN đã CƯỚP ĐỌAT của người dân VN . Người dân VN sẽ trở thành những con người đúng nghĩa, không phải là những con vật như dưới chế độ xuống hàng chó ngựa của csVN .

Những người con dân nước Việt trên khắp thế giới sẽ lại trở về Quê Cha Đất Tổ, góp bàn tay xây dựng lại Một Nước Việt Nam với thể chế Tự Do Dân Chủ, với quyền làm người đúng nghĩa con người, mang lại ấm no, hạnh phúc thật sự cho tòan dân tộc VN. Đường còn nhiều gian truân và đầy chông gai trước mặt, nhưng chúng ta sẽ nhất định đến đích. Dân tộc VN nhất định sẽ THẮNG bè lũ lưu manh vô lọai csVN. Dân tộc VN sẽ đứng lên làm người đúng nghĩa .



(Soi Dòng Sông Chữ Thấy Mù Tâm .. )

Chân thành cám ơn Quý Anh Chị ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog"
Xin được lắng nghe ý kiến chia sẻ của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Paltalk "1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc.
Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị.

(TB: Thưa cùng anh chị "tam diep_1",
cbQR xin được trích một câu từ ý của anh chị đặt tựa cho bài tập viết hôm nay. Nếu có điều gì sai sót, mong anh chị góp ý cho cbQR được học hỏi. Xin cám ơn anh chị "tam diep_1" thật nhiều).

conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
27032010
Source: http://nguyenhoaitrang.blogspot.com/2010/03/y-nghia-cua-cuoc-tranh-au-cua-nguoi.html

Hội Nữ Quân Nhân San Jose Ra Mắt Ban Chấp Hành

Những Bóng Hồng Bị Bỏ Quên



Vào ngày Chúa Nhật 21/3/2010, tại nhà hàng Phú Lâm, BCH Hội Nữ Quân Nhân VNCH San Jose (NQN) được thành hình và ra mắt cộng đồng. Tiệc tiếp tân diễn ra lúc 11:00 trưa. Quan khách hiện diện có các hội Cựu Quân Nhân: Liên Hội CQN, Hội BĐQ, Hội TQLC, Hội ND, Hội CTCT, Hội CSQG, Hải Quân, Thiết Giáp, Quân Cảnh, Tập Thể Chiến Sĩ, Ban Đại Diện CĐVN và nhiều quan khách đồng hương các hội Petrus Ký, Cà Mau, An Gian g…v.v.

Sau nghi thức khai mạc, NQN Nguyễn Hoàng Cúc, Hội trưởng, ngỏ lời chào mừng, NQN Nguyễn Thu Nguyệt giới thiệu quan khách và các nhà bảo trợ. Các NQN trong đồng phục hợp ca Đoàn NQN Hành Khúc chào mừng, sau đó tất cả những quân nhân các quân binh chủng cùng các NQN hợp ca các bản hùng ca quân đội.

Chương trình tiệc tiếp tân tiếp theo với phần văn nghệ “Lính Hát Lính Nghe thật vui nhộn, thắm tình huynh đệ chi binh.

Nữ Quân Nhân, như tên gọi, họ là những người lính nhưng không trực tiếp cầm súng ra chiến trường nhưng NQN đã góp phần rất lớn trong cuộc chiến chống Cộng Sản xâm lăng. Trong quân lực VNCH, các nữ quân nhân được huấn luyện và có nhiệm vụ yểm trợ ở hậu phương. Mặc dầu NQN không tác chiến, không đối diện với hiểm nguy như những nam quân nhân ngoài mặt trận, nhưng xương máu của họ cũng thấm đậm trong lòng đất mẹ trong khi thi hành những công tác hậu phương như bị đặt mìn, bị pháo kích, bị bắn rớt phi cơ. Trong Nghĩa Trang Quân Đội cũng có mộ phần của Nữ Quân Nhân.

Tưởng cũng nên nhắc lại về sự hình thành của Đoàn Nữ Quân Nhân trong QLVNCH. Năm 1952 Ban Nữ Phụ Tá Bộ Tổng Tham Mưu được thành lập và trực thuộc Phòng Một Bộ Tổng Tham Mưu QLVNCH. Sau đó có rất đông phụ nữ được tuyển mộ vào phục vụ trong các văn phòng Tham Mưu, và các Cơ Quan trong Quân Đội, Bộ Tư Lệnh Không Quân và Hải Quân. Đoàn Nữ Phụ Tá làm việc ở các ngành: Tham Mưu, Quân Y, Truyền Tin, Quân Nhu, Xã Hội. Trong ngành Quân Nhu, một số NQN sửa chữa dù được huấn luyện nhảy dù (nếu muốn), để tham gia những phi vụ nhảy dù biểu diễn tại các vùng chiến thuật.

Về ngành Xã Hội, có nhiều cán sự xã hội đựơc đào tạo từ trường Cán Sự Xã Hội Caritas ở đường Tú Xương. Từ Tháng 10, 1959 Nha Xã Hội được phép tổ chức khoá Sĩ Quan Xã Hội Quân Đội, thời gian thụ huấn là hai năm rưỡi. Các ứng viên phải có bằng Tú Tài và khi tốt nghiệp được mang cấp bậc Chuẩn Úy và được bổ nhiệm chức vụ Trưởng Phòng Xã Hội Sư Đoàn.

Năm 1959 Bộ Quốc Phòng quyết định giữ lại ngành Quân Y và Xã Hội. Đến 1965 Bộ Quốc Phòng cho thành lập Đoàn Nữ Quân Nhân để tuyển phụ nữ vào quân đội, thay thế nam quân nhân ở hậu phương.

Văn Phòng Trưởng Đoàn và Trung Tâm Huấn Luyện NQN được đặt tại đường Nguyễn Văn Thoại, Quận Tân Bình Saigon và dưới sự chỉ huy của Bộ TTM/QLVNCH. Trưởng Đoàn Nữ Quân Nhân kiêm Trung Tâm Huấn Luyện/NQN đầu tiên là Thiếu Tá Trần Cẩm Hương. NQN được huấn luyện căn bản quân sự, tổ chức quân đội, cơ bản thao diễn, vũ khí ở Trung Tâm huấn luyện Quang Trung.

Trung Tâm Huấn Luyện NQN đã đào tạo được bảy khóa. Bốn khóa căn bản sĩ quan Nữ Điều Dưỡng cho Không Quân và Hai khóa sĩ quan cho ngành Cảnh Sát. Một số sĩ quan căn bản và cao cấp NQN được huấn luyện ở Hoa Kỳ như ở Fort Mc Clellan, Alabama, khóa Dân Sự Vụ ở Fort Gordon, Georgia; Khóa Sĩ Quan Chiến Tranh Chính Trị ở Foprt Bragg, North Carolina, Fort Benjamin Harrison, Indiana. Quân số Nữ Quân Nhân dự định là 10 ngàn người, đến năm 1975 đã được gần 6,000, riêng sĩ quan kể cả Chuẩn Uý là 600 trước 1975.

Sự hiện diện của Nữ Quân Nhân trong QLVNCH là những chuyên viên, là những người được huấn luyện để có thể hoàn tất nhiệm vụ một cách tốt đẹp ở hậu phương. Tại hải ngoại, Hội Ái Hữu Nữ Quân Nhân đầu tiên tại San Jose, năm 1993 và từ đó đến nay Hội NQN ít thấy hoạt động.

Ban Chấp Hành Hội NQN San Jose gồm có NQN Nguyễn Hoàng Cúc (Hội trưởng), NQN Nguyễn Thị Đức (Phó HT), NQN Sơn Thị Cương (TTK), NQN Nguyễn Thị Triệu (Thủ Quỹ)

NQN Nguyễn Thu Nguyệt tâm tình: “Chúng tôi là những chị em thuộc Đoàn NQN/QLVNCH vẫn mang hoài bão phục vụ quê hương”. Chị Thu Nguyệt cho biết, mặc dù là quân nhân, nhưng các chị em NQN không được công nhận là Thương Phế Binh cho nên các sự giúp đỡ của các nơi dành cho TPB thì không được nhận. Cũng theo chị Thu Nguyệt hiện nay Hội NQN San Jose có nhiều hồ sơ NQN cần được giúp đỡ nhưng các chị em chỉ tài trợ trong tư cách cá nhân. Ước muốn của các hội viên Hội NQN San Jose là được sự giúp đỡ của các tổ chức cựu quân nhân. Trong tương lai Hội NQN San Jose sẽ có những hoạt động tích cực hơn trongviệc giúp đỡ các đồng ngũ tại quê nhà đang gặp hoàn cảnh thương tâm.

Một suy tư đáng được lưu ý: Có công bằng hay không khi mà các NQN cũng cống hiến tuổi trẻ cho đất nước nhưng khi thương tật, già yếu thì bị bỏ rơi ra ngoài hàng ngũ cựu quân nhân?







Những Anh Thư Đất Việt

Ba mươi năm nhìn lại cuộc chiến Việt nam trước năm 1975 người ta phải nhận ra một điều là cuộc chiến ấy đối với người dân miền nam là một cuộc chiến bảo vệ cho sự an vui, cho cuộc sống của chính mình. Cho dù ngày nay người ta có khoác cho nó những ý nghĩa nào, chẳng hạn như cuộc chiến Quốc Cộng, cuộc chiến huynh đệ tương tàn, cuộc chiến tranh Ủy Nhiệm ... thì cũng không thể xóa đi được ý nghĩa bảo vệ một vùng đất tự do của dân tộc VN. Trong cuộc bảo vệ ấy, cả một thế hệ thanh niên nam nữ miền nam VN đã phải hy sinh tuổi trẻ của mình để hy vọng một tương lai độc lập tự do ấm no hạnh phúc cho dân tộc và đất nước. Ngay cả khi cuộc chiến chấm dứt, thế hệ thanh niên ấy cũng còn phải tiếp tục chịu

NỮ QUÂN NHÂN QLVNCH

Thành lập vào năm 1965 (Trước đó có tên là Nữ Phụ Tá Xã Hội- LTS), văn phòng trưởng đoàn Nữ Quân Nhân và Trung Tâm Huấn Luyện đặt tại đường Nguyễn Văn Thoại, trước gọi là vùng rừng cao su, trước đài Phát Tuyến ngay trên ranh giới quận 10 và quận 11 Saigon, nay là đường Lý Thường Kiệt. Ranh giới thiên nhiên nguyên là một hồ dài và hẹp từ trước ra cuối Trung Tâm sau này được Công Binh Hoa Kỳ cho lấp bằng tráng nhựa làm mặt sân thêm rộng rãi.

Trưởng đoàn Nữ Quân Nhân kiêm Chỉ Huy trưởng TTHL/NQN đầu tiên là Thiếu Tá Trần Cẩm Hương cho đến ngày 1 tháng 4 năm 1975 nghỉ hưu đáo hạn tuổi, cấp bậc chị mang là Ðại Tá.

Trưởng Đoàn thứ hai và cuối cùng là chị Lưu Thị Huỳnh Mai, nguyên Thiếu Tá, Phân Đoàn Trưởng Nữ Quân Nhân Cơ Quan Trung Ương thuộc Bộ TTM được thuyên chuyển về văn phòng Trưởng Ðoàn NQN thăng cấp Trung Tá từ ngày 1 tháng 1 năm 1975 thay thế Ðại Tá Trần Cẩm Hương từ ngày 1 tháng 4 năm 1975.

Trung Tâm Huấn Luyện Nữ Quân Nhân đảm nhận việc tuyển mộ phụ nữ từ 18 tuổi trở lên, tình nguyện gia nhập quân đội và huấn luyện căn bản quân sự như về tổ chức quân đội, cơ bản thao diễn v.v... Nhiệm vụ Nữ Quân Nhân là không tác chiến nên chỉ được học ít giờ làm quen với vũ khí do Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung đảm nhận.

Sau phần căn bản quân sự, tùy nhu cầu quân số do bộ TTM ấn định, khóa sinh tốt nghiệp sẽ được thụ huấn chuyên môn tại các trường Tổng Quản Trị, trường Quân Y, trường Hành Chánh Tài Chánh, trường Quân Nhu, trường Xã Hội v.v...

Ðến năm 1966, việc tuyển mộ Nữ Quân Nhân do các Trung Tâm Tuyển Mộ phụ trách và chuyển nữ tân binh đến Trung Tâm Huấn Luyện Nữ Quân Nhân để trang bị và thụ huấn căn bản quân sự.

Nữ Quân Nhân được tuyển theo bằng cấp. Trung học đệ nhất cấp và Tú Tài I được huấn luyện trở thành Hạ sĩ quan trong quân đội (Trung Sĩ) cho đến năm sau mới có khóa sĩ quan đầu tiên từ những Hạ sĩ quan có bằng Tú tài hoặc tuyển mộ mới.

Cũng tùy theo nhu cầu quân số do Bộ TTM ấn định, việc tuyển mộ và huấn luyện NQN được tiếp tục phát triển hàng năm. Ðến năm 1968, lệnh tăng quân số cho phép tuyển mộ thêm NQN hàng binh sĩ, chỉ cần biết đọc biết viết và đầy đủ sức khỏe là được nhận tại các Trung tâm tuyển mộ và sau đó được chuyển đến trường Nữ Quân Nhân.

Thời gian huấn luyện căn bản quân sự cũng được rút ngắn còn trong vòng một tháng thay vì sáu tuần lễ như trước. Số binh sĩ này được sung vào ngành Kiểm Soát An Ninh và Tài Xế (Ưu tiên nhận các quả phụ tử sĩ).

Năm 1967, Văn Phòng Trưởng Ðoàn NQN được chuyển về Bộ TTM, trực thuộc Văn Phòng Tham Mưu Phó Nhân Viên, còn TTHL/NQN trở thành trường Nữ Quân Nhân trực thuộc Tổng Cục Quân Huấn như các trường và các Trung tâm Huấn Luyện khác của QLVNCH.

Trường NQN huấn luyện trong 10 năm các khóa Căn Bản Quân Sự cho binh sĩ, hạ sĩ quan (không nhớ được mấy khóa tất ca)Ư. Riêng về Sĩ Quan NQN thì được 7 khóa tốt nghiệp và đến nửa chừng khóa 8 thì biến cố 30.4.75 xẩy ra.

Ngoài ra trường NQN cũng huấn luyện thêm các khóa sau

Một khóa cho HSQ nguyên là Nữ Phụ Tá trước vốn chưa qua khóa căn bản quân sự nào từ ngày nhập ngũ.

Bốn khóa Căn Bản Sĩ Quan cho Nữ Ðiều Dưỡng Không Quân do Bộ Tư Lệnh Không Quân gửi đến.

Hai khóa Căn Bản Sĩ Quan cho Nữ Sĩ Quan cảnh Sát do Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát yêu cầu

Về quân phục của Nữ Quân Nhân thì từ năm 1969 về sau quân phục của NQN là mầu xanh da trời, lễ phục mầu trắng đồng kiểu với quân phục mầu xanh làm việc nhưng tay dài 3/4.

Quân phục nỉ mầu xanh thẫm cho các vùng lạnh. Lễ phục khi xuất ngoại vẫn là Worsted Kaki.

Tất cả NQN đều được phát một áo len đen dài tay để dùng khi trời trở lạnh, mặc ngoài quân phục xanh làm việc. Mũ NQN không còn mẫu Calo mà có kiểu như Nữ Chiêu Ðãi Viên hàng không, màu xanh thẫm. Nữ Quân Nhân mang giầy đen có gót cao 5 phân khi mặc quân phục làm việc hay lễ phục.

Nữ Quân Nhân để tóc ngắn, không dài quá cổ áo.

Thời gian thụ huấn tại trường NQN, khóa sinh phải mặc quân phục tác chiến, mũ vải, giầy vải đen có cổ. Cuối tuần xuất trại chị em được mặc thường phục.

Mỗi khóa sinh ngoài hai bộ quân phục tác chiến mặc khi thụ huấn, được may đo hai bộ quân phục xanh làm việc. Tại trường NQN, chị em được trang bị mũ, ví cầm tay mầu đen, huy hiệu đoàn NQN và một đôi giầy đen gót cao 5 phân trước khi mãn khóa.

Ðoàn Nữ Quân Nhân cũng được huấn luyện ở hải ngoại. Một số sĩ quan đã được đưa sang Hoa Kỳ để được thụ huấn trong các quân trường như Khóa Sĩ Quan Căn Bản Nữ Quân Nhân Lục Quân Hoa Kỳ tại Fort Mc Clellen, Alabama, Khóa Sĩ Quan cao cấp Nữ Quân Nhân Lục Quân Hoa Kỳ cũng tại Fort Mc Clellen, Alabama, khóa Dân Sự Vụ tại Fort Gordon, Georgia, khóa Sĩ Quan Chiến Tranh Chính Trị tại Fort Bragg, North Carolina, các khóa về nhân viên, tuyển mộ, tổng quản trị tại Fort Benjamin Harrison, Indiana.

Riêng bốn khóa Nữ Ðiều dưỡng Không Quân sau khi tốt nghiệp Căn Bản Sĩ Quan tại trường NQN thì được Bộ Tư Lệnh Không Quân gửi đi thụ huấn nghiệp vụ tại Texas, Hoa Kỳ.

Cuối cùng thì trong đoàn đã có 5 Hạ Sĩ Quan nguyên làm thông dịch viên quân đội được đưa sang trường Nữ Quân Nhân Lục Quân Hoa Kỳ tại Fort Mc Clellen, Alabama để thụ huấn khóa sĩ quan căn bản. Khi về nước được thăng cấp Chuẩn Úy trước khi khóa 1 Sĩ Quan NQN mãn khóa.

Về tổ chức của Ðoàn NQN gồm có:

Một văn Phòng Trưởng Ðoàn trực thuộc Văn Phòng Tham Mưu Phó Nhân Viên của bộ TTM.
Trường Nữ Quân Nhân trực thuộc Tổng Cục Quân huấn bộ TTM.

Các văn phòng Phân Ðoàn trưởng NQN Quân Ðoàn/ Vùng Chiến thuật trực thuộc các Bộ Tư Lệnh QÐ/VCT.

Các Văn Phòng Phân Ðoàn Trưởng NQN Không Quân Hải quân trực thuộc các Bộ Tư lệnh Quân Chủng.

Các Văn Phòng Chi Ðoàn Trưởng NQN trực thuộc Bộ Tư Lệnh Tiểu Khu và Quân Chủng.
Nữ Quân Nhân phục vụ tại các đơn vị Quân Binh Chủng thuộc quân số các đơn vị ấy và chịu sự giám sát về quân phong quân kỷ của Chi Ðoàn Trưởng, Phân Ðoàn trưởng liên hệ.

Trước ngày 30.4.1975, quân số NQN trên lý thuyết là 10,000 người và đã thực hiện được trên 6,000. Riêng về Sĩ Quan thì có khoảng 600 kể cả cấp Chuẩn Úy.

Trên đây là những gì tôi nhớ và viết lại trong khoảng thời gian từ 1965 cho đến 30.4.1975 tôi phục vụ liên tục tại trường NQN. Tất nhiên là còn rất nhiều thiếu sót nên mong được sự bổ túc của chị em NQN ở hải ngoại.
    Xin liên lạc với chúng tôi ở số điện thoại (405) 691-0235.
    Hồ Thị Vẻ
PHỤ NỮ TRONG QUÂN ÐỘI

Với tinh thần trách nhiệm cao và óc sáng tạo nên bất cứ ở ngành nào, quân binh chủng nào, người NQN/ QLVNCH cũng đem hết khả năng để phục vụ nên đã có nhiều kinh nghiệm và đạt được nhiều thành quả tốt đẹp. Chúng tôi đã vươn lên sau 10 năm, 20 năm để có thể ngang bằng với các cấp chỉ huy nam quân nhân mà nhận lãnh nhiều trọng trách ở hậu phương.

Nữ Quân Nhân chúng tôi đã có những chiến sĩ nhẩy dù gan dạ, những chiến sĩ trong các ngành truyền tin, tham mưu hay trong những nghề chuyên môn như y tá, nha tá, dược tá, chuyên viên thí nghiệm, tiếp huyết và các nữ điều dưỡng trong quân đội cũng như những người mang đến tình thương giáo dục cho các cô nhi của Tử Sĩ. Chúng tôi chỉ thua nam giới trong lãnh vực tác chiến vì quy chế của chúng tôi không ấn định.

Cuộc đời binh nghiệp của chúng tôi đang bình yên, đang cùng nam giới xây dựng một quân đội hùng mạnh, hậu phương và tiền tuyến cùng hoạt động nhịp nhàng thì có ai ngờ một ngày cuối tháng Tư đen đã làm sụp đổ tất cả những gì đã gầy dựng, làm dở dang mọi chương trình và kế hoạch đang trên đà thăng tiến của QLVNCH nói riêng và cả một chính thể VNCH nói chung.

Sau khi CS cưỡng chiếm miền nam, ngoài một số ít các chị may mắn thoát được, di tản sang Hoa Kỳ, còn phần đông chị em bị kẹt lại đã bị Cộng Sản lùa hết vào các "Trại Tập Trung Cải Tạo". Kể sao cho hết những nỗi ê chề, đau khổ về tinh thần cũng như vật chất trong lao tù của CS. Chị em chúng tôi chịu đựng, người 2,3 năm kẻ 4,5 năm, chỉ tội một mình chị Cẩm Hương, người chị cả trong gia đình NQN, tuy tháng 4/75 đã nghỉ hưu mà vẫn bị CS cầm tù đến 10 năm trời. Khi được tha về một năm sau thì chị mất sau một cơn bạo bệnh.

Chị em chúng tôi lần lượt được thả về, đau đớn và chua xót làm sao khi nhà mình ở từ nhỏ đến giờ lại chỉ được ở với tư cách tạm trú và sau đó đều bị buộc phải đi vùng kinh tế mới của CS. Tuy nhiên nhiều chị em vẫn lì bám lấy ngôi nhà cũ, mưu sinh nơi các chợ trời vì tên bị xóa trong sổ hộ khẩu. Thỉnh thoảng lại thấy một chị vắng mặt, vài tuần sau lại nhận được tin từ Mã Lai, Nam Dương, Phi Luật tân, Thái Lan của các chị ấy báo tin lành. Tuy nhiên cũng có nhiều chị em không được may mắn như vậy. Có chị ra đi năm lần bẩy lượt lại cũng về chốn cũ, có khi im hơi lặng tiếng luôn trong lòng Ðại dương, có khi bị bắt lại mắc vòng lao lý dăm ba năm nữa. Nhưng chúng tôi vẫn không hề nản, cứ tiếp tục tìm cách ra đi cho đến ngày được tin chính phủ Hoa Kỳ can thiệp sẽ được ra đi trong các chương trình H.O.

Nay thì gần ba mươi năm trôi qua, chị em chúng tôi những kẻ còn lại hầu hết đã sang được bến bờ tự do nhưng vẫn không thể nào quên được một chặng đường lịch sử hãi hùng ...



Hai Bà Trưng



Diễn hành kỷ niệm ngày 6 tháng 2 Âm Lịch Trưng Trắc và Trưng Nhị cưỡi voi Saigon năm xưa



Đại Nam quốc sử diễn ca có đoạn kể về cuộc khởi nghĩa của Hai bà Trưng

Hịch Khởi Nghĩa Của Hai Bà Trưng



Tranh Hai Bà Trưng đánh đuổi Tô Định (Tranh dân gian Đông Hồ)

Bà Trưng quê ở Châu Phong
Giận người tham bạo thù chồng chẳng quên
Chị em nặng một lời nguyền
Phất cờ nương tử thay quyền tướng quân
Ngàn tây nổi áng phong trần
Ầm ầm binh mã xuống gần Long Biên
Hồng quần nhẹ bước chinh yên
Đuổi ngay Tô Định, dẹp yên biên thành
Kinh kỳ đóng cõi Mê Linh
Lĩnh Nam riêng một triều đình nước ta
Ba thu gánh vác sơn hà
Một là báo phục hai là Bá Vương
Uy danh động tới Bắc Phương
Hán sai Mã Viện lên đường tấn công
Hồ Tây đua sức vẫy vùng
Nữ nhi địch với anh hùng được sao!
Cẩm Khê đến lúc hiểm nghèo
Hai Bà thất thế cùng liều với sông!
Trước là nghĩa, sau là trung
Kể trong lịch sử anh hùng ai hơn.

Vua Tàu sai đại tướng Mã Viện cầm quân sang đánh nước ta.

Hai bà Trưng quân ít thế cô không chống nổi đại quân của Mã Viện.

Hai Bà Trưng thua chạy đến sông Hát Giang, đành nhảy xuống sông tự vẫn.

Hai Bà Trưng là nữ anh hùng của nước ta.

Dân chúng lập đền thờ hai Bà Trưng ở làng Hát Môn, tỉnh Sơn Tây và ở bãi Đồng Nhân, Hà Nội.





Những Sự Thật Đáng Buồn - Phùng Ngọc Sa

Phùng Ngọc Sa

Chỉ một thời gian ngắn trong tháng 3 năm 2010, CSVN đã liên tiếp “tạm thả” Linh mục (Lm) Nguyễn Văn Lý và tha nhà đấu tranh Lê Thị Công Nhân, một Luật sư (Ls) trẻ 31 tuổi ra khỏi tù. Hai sự kiện nối tiếp xảy ra khiến cho một số đông người Việt hải ngoại đã có nhiều ý kiến trái ngược nhau; một số thì lạc quan cho rằng, bọn cầm quyền Hà Nội đã bị “dư luận quốc tế áp lực” nên phải tạm tha cho về nhà chữa bệnh như Lm Nguyễn Văn Lý, đồng thời được mãn án trước thời hạn là Ls Lê Thị Công Nhân. (LTCN).

Theo dư luận:

- Một số cho biết, về việc hai nhà bất đồng chính kiến được tạm tự do, chủ động là do bọn cầm quyền Hà Nội quyết định, mục đích là tìm cách giảm bớt sự chỉ trích của dư luận quốc tế về các vụ vi phạm nhân quyền của chế độ.

- Một số khác, do quá biết cái trò tinh ma quỷ quái VGCS nên chỉ coi đó là màn trình diễn, dùng tuyên truyền đánh bóng chế độ, kế thừa truyền thống Đại Nhân Đại Nghĩa Dân Tộc.

Mặt khác, do những lời bốc thối của bọn tay sai VC ở hải ngoại như Bùi Tín; hắn đội Ls Lê Thị Công Nhân lên tận mây xanh bằng một câu nói hết sức “cải lương”; hắn nói “Ls LTCN là “viên ngọc quý của dân tộc” còn số khác lại tôn cô lên tới hàng “anh thư“, hoặc con cưng của Thượng đế v.v .

Chính những lời tâng bốc quá lố đó khiến dư luận càng thêm nghi ngờ rồi đánh giá rằng, đó chỉ là một phần kịch bản của VC nhằm đánh lừa hải ngoại. Ngoài ra, cộng thêm vào đó, cảnh giàn dựng quá trơ trẽn, lộ liễu và hớ hênh của bà mẹ của nữ Ls, tức bà Trần thị Lệ. Việc làm của bà trong thời gian vừa qua cũng khiến cho dư luận càng thắc mắc và thêm nhiều nghi vấn. Đúng vậy, nếu nữ Ls là một nhà tranh đấu thật sự, thì kiểu trình diễn vô duyên của bà mẹ cô đã làm cho con gái của mình bị hố một cách oan uổng.

Thử hỏi. Trong khi con gái là LTCN đang bị chế độ kết tội “chống chế độ”; thân gái còn nằm trong cảnh nghiệt ngã khốn cùng, thế mà người mẹ lại được thảnh thơi dạo chơi thành phố hoa lệ Paris, Pháp; nhờ có tên Bùi Tín, được xem là phái viên lưu động của bọn phản gián Hà Nội báo mới biết, sau Paris, ngoài ra, bà Lệ còn rảnh rang qua Bỉ quốc, xuất hiện trước Nghị viện Âu châu đấu tranh cho con gái mau ra khỏi tù, và còn “hưỡn” để chuẩn bị các bước tiếp cho con gái sau khi Công Nhân đã thi hành xong nhiệm vụ do CSVN chỉ đạo.

Trước các sự kiện trái ngược vô lý nói trên làm cho người Việt hải ngoại vốn thắc mắc lại càng nghi ngờ.Việc họ thắc mắc cũng có lý, vì trước đây, trong nước đã từng có một vài trường hợp tương tự xảy ra.

Cụ thể; khi Đoàn Viết Hoạt còn đang bị tù, thế mà bà Thức, vợ ông Hoạt lại dung giăng dung giẻ được đảng tạo điều kiện, cấp "passport" cho bà được ra ngoại quốc để “đấu tranh đòi thả chồng”.

Những việc tréo cẳng ngỗng đó khiến cho những người còn có đôi chút suy nghĩ phải xét lại vai trò đích thực của bà mẹ cô Ls CôngNhân.

Có lẽ hành động lãng xẹt và vô duyên nhất của mẹ cô Ls, là việc giải thích ý nghĩa hai chữ Công Nhân của con gái mình. Thử hỏi, hết việc làm hay sao mà đợi lúc cô Ls LTCN gần được lệnh tha thì bà còn “hưỡn” giải thích ý nghĩa hai chữ Công Nhân là Công Bằng và Nhân Ái, chứ không phải trùng hợp với cái tên của giai cấp công nhân mà VC đã nói “giai cấp công nhân” là đội ngũ tiên phong của Quốc Tế Vô Sản.

Phải chăng đây là hình thức đơn giản mà người mẹ tìm cách xóa lý lịch cộng sản của gia đình bà cho bớt màu Đỏ, đồng thời cố gắng tìm cách giữ cho con gái bớt công khai liên quan đến cộng sản, vì biết rõ là con gái bà sẽ còn có nhiệm vụ phải gánh vác lúc trở thành “thần tượng của tầng lớp chống cộng hải ngoại”. (sic! teolangthang)

Trước những hiện tượng nghịch lý nêu trên, khiến người Việt hải ngoại với suy nghĩ và cái nhìn khác nhau đã dẫn tới một cuộc xung đột trầm trọng, thậm chí có người còn lên án bài của tác giả Duyên Lãng Hà Tiến Nhất khi phân tích về Ls LTCN có tên “Thánh Nữ Con của Thằng Cuội” là “viết theo đơn đặt hàng”.

Được biết, mặc dầu bài viết có kèm theo tài liệu chứng minh; là trong quá khứ, đã có nhiều “nhà dân chủ cuội” xuất hiện; từng gây lắm cảnh ngỡ ngàng cho khối người Việt hải ngoại. Điển hình về các nhà phản kháng cuội đó là Đỗ Nam Hải; Nguyễn Chí Thiện, Hoàng Minh Chính v.v.,

Đọc kỹ bài của tác giả Duyên Lãng Hà Tiến Nhất viết về nữ Ls đã dựa vào sự thật, có chứng minh đầy đủ, nhưng vẫn có kẻ vì một lý do thầm kín nào đó, cố tình binh vực, phản bác cho đó là hành động “đâm sau lưng chiến sĩ”.

Vậy thử hỏi một ai đó, khi bẻ cong ngòi bút đề cao Võ Nguyên Giáp, một hung thần khát máu, một loại hèn tướng, loại chết nhát không dám lâm trận; họ còn dám gọi đó là “Trí Tướng”. Thử hỏi, cung cách viết như thế liệu có phải theo đơn đặt hàng không?

Từ hành động chống đối chế độ của Lm Nguyễn Văn Lý và Ls Lê Thị Công Nhân đến việc các nhà đấu tranh nầy bị bắt, bị tù, cho đến sự can thiệp của quốc tế; tỉ như việc đại sứ Mỹ Michalak tới trại giam thăm nữ phạm nhân Công nhân, hoặc bà Phó Đại sứ Hoa Kỳ thăm Lm Lý khi mới được phóng thích, người ta nhận ra thêm nhiều điều.

Những sự kiện đó đã nói cho hải ngoại biết; CSVN và Hoa Kỳ đã cùng hợp tác dàn dựng một kịch bản Dân Chủ và Nhân quyền tại VN, dù dân chủ giả hiệu chăng nữa, cũng phải công diễn để dùng nó làm bình phong cho cuộc trao đổi thương mại và làm ăn giữa VC và quốc gia có nền Dân Chủ lâu đời nhất, Hoa Kỳ.

Theo chúng tôi biết, hiện đã có nhiều bài viết về chế độ VGCS thả hai nhà đấu tranh như Lm Nguyễn Văn Lý và Ls Lê Thị Công Nhân; dù chỉ trích hay đồng ý chấp nhận đều là một việc đã qua. Riêng về nữ Ls Công Nhân, theo ý của chúng tôi, thì chỉ cần bài viết của tác giả Duyên Lãng Hà Tiến Nhất cũng đủ mô tả và tính chất của vụ việc.

Với lý luận sắc bén của tác giả cũng đã nói lên mọi khía cạnh liên quan đến các “nhà đấu tranh” nầy. Ngoài ra, những ai lên án tác giả tội “đâm sau lưng chiến sĩ” xin đặt lại vấn đề. Xin hỏi, những người vừa được bọn VGCS phóng thích trong tháng 3 vừa qua có đáng dùng hai chữ “chiến sĩ” không?

Mặt khác, với nghệ thuật hành văn dí dỏm của tác giả DL/HTN đã nói thẳng vào mặt chứ nào có “đâm sau lưng chiến sĩ” như một ai đó lên án.

Vì các lý do trình bày nói trên, chúng tôi chỉ xin đóng góp một số ý kiến nhỏ về Lm Lý mà người viết có phần liên hệ.

Trường hợp Lm Lý cũng như một số chiến hữu của chúng tôi, do cùng cảnh ngộ và có cùng chung một tôn giáo, từng bị bọn CSVN đày đọa quá lâu nên rất dễ thông cảm hoàn cảnh nghiệt ngã của Lm Lý. Mặc dù ông bị một vài vướng mắc về lề luật công giáo. Nhưng, anh em chúng tôi, xem đó chỉ là việc cá nhân, còn sự quyết tâm tranh đấu chống cộng của Lm Lý mới là chủ điểm. Vì lý do đó, chúng tôi vẫn dành nhiều cảm tình cho Lm Lý. Giai đoạn trước, khi biết Lm Lý bị nhà cầm quyền cộng sản làm khó rồi bị tống giam. Chúng tôi và một số anh em chiến hữu vội theo niềm tin của tín đồ công giáo; cùng nhau đóng góp, tổ chức một lễ Bình An lớn, cầu xin ơn trên gia hộ cho Lm Lý qua cơn sóng gió.

Ban tổ chức chúng tôi gồm 3 người, trong đó có người bạn trẻ nhất lại là một đảng viên Việt Tân (VT) đang điều hành đài phát thanh VT tại địa phương, Anh bạn thường xuyên tìm cơ hội đề cao đảng VT. Theo anh, thì số tiền mà VT quyên góp từ người Việt hải ngoại chẳng đáng là bao; yểm trợ tài chính cho tổ chức kháng chiến đến từ người Mỹ mới nhiều và là yếu tố đáng kể. Ý anh muốn nói là có Mỹ đàng sau tổ chức của anh.

Sau buổi lễ cầu xin Bình An, người bạn trẻ cùng chúng tôi thường gặp nhau, và y đã cho chúng tôi biết số tiền đã gửi, và quan trọng nhứt là cung cấp phương tiện truyền thông như, laptop, dollars cùng với các máy móc liên lạc khác cho đảng Thăng Tiến của Lm Lý. Qua việc đó, chúng tôi đã báo cho nhau biết, VT đã dùng phương tiện lôi kéo ông Lý đi theo vở kịch mà VT, tức là VC soạn ra. Tôi góp ý nói, xin nhớ, tiền bạc rất quan trọng nhưng có thể cất dấu được, trái lại vật liệu truyền tin như cell phone hay Laptop mà gửi quá nhiều thì rất nguy hiểm, đó là mục tiêu cho bọn phản gián nghi ngờ lùng bắt. Trong riêng tư và theo suy nghĩ, ông Lm đã mắc vào cạm bẫy của VT, một tổ chức từng nổi tiếng lừa gạt gian manh.

Càng rõ nét hơn, khi phân tích bức hình chụp cảnh trực diện, Lm Lý đứng trước vành móng ngựa, bị bịt miệng, rồi bị một tên công an mặc thường phục khóa mồm. Sự kiện đó, khiến mọi người có mặt đều vỡ lẽ, họ biết rõ đây chỉ là một hoạt cảnh của kịch bản giả. Lý do: chỉ có người đối diện với Lm Lý mới trực diện chụp được hình đó; vì nhiếp ảnh viên phải đứng sau lưng chánh án, kẻ đó không ai khác ngoài công an mới làm được; vì không có một cơ quan nào khác ngoài công an được đem máy chụp hình vào tòa. Quan trọng hơn là khi tấm hình "lịch sử" đó được chuyển ra hải ngoại, thì tổ chức VT khắp nơi bao thầu tung nó ra quảng cáo, không ngoài mục đích nói cho hải ngoại biết: Lm Lý hoạt động chống chế độ cộng sản là thật, và rồi đây sẽ còn nhiều màn gây cấn hơn.

Có người phản bác nói, như vậy thì bọn phản gián dám bêu xấu đảng sao? Xin trả lời, bọn VGCS nào sợ gì ai, quốc tế với tổ chức nhân quyền nào có nghĩa gì với chúng. Xem Miến Điện thì rõ, do bọn họ đã có Trung Cộng chống lưng đàng sau nên đến hàng chục cái cơ quan LHQ, nó cũng xem như rơm rác.

Phê bình chủ nghĩa cộng sản cũng như động đến lãnh tụ của chúng là mọt gông, thế mà Lm Lý khi tiếp xúc với báo chí dám phê bình thuyết Mác-Lê, còn chỉ trích cả chế độ VC quả đúng là gan cùng mình. Thử hỏi, dựa vào đâu và động cơ nào khiến ông đã hành động như thế, ngoại trừ được phép. Xin trưng một thí dụ điền hình. Nhắc đến Hồ Chí Minh, một cái tên mà lũ cộng sản tôn thờ nhứt, ai vô phước mà đụng tới nó chỉ có chết Do đó khi hỏi cung nói theo kiểu VC là “làm việc”, một số nạn nhân cứ tưởng là nên lễ phép với thằng chấp cung, đem Bác Hồ ra chưng, may sao đỡ được đòn, vì thế mỗi lần đối đáp, là họ lại đem Hồ Chủ tịch, và luôn miệng nói: Bác Hồ nói ... , hoặc Hồ Chủ tịch dạy ...v.v..; Cán bộ thẩm vấn chứng kiến kiểu trả lời như băng cát xét; thấy thế hắn quá giận dữ đá cho nạn nhân nhiều cú ói máu lăn đùng, hắn còn dám chửi thề “Hồ Chủ tịch con buồi, ĐM mầy, ông kêu mầy làm việc, chứ đâu phải lên đây để “lên lớp”, Bác Hồ cái c..c.

Trong hoàn cảnh khác, có một bạn tù trẻ vui miệng nhại câu “Như có Bác Hồ trong cầu tiêu đại chúng” – Không may thằng lính canh vớ được tóm cổ đưa vào phòng kín tẩn cho một trận tới chết.

Trở lại vai trò của Lm Nguyễn Văn Lý, ông đã quá vội vàng, khi diễn tuồng mà chưa được thuộc vở; chưa tự đánh giá được mình thủ vai trò gì trong kịch bản do CSVN và người Mỹ dựng lên đã vội nôn nóng, vì thế bị vấp phải những lỗi lầm dưới đây:

- Tự xưng là Ngôn Sứ. Xin lưu ý, theo tín điều công giáo, chỉ có các vị thánh, đặc biệt các thánh Tiên Tri, tín hữu mới tuyên xưng là Ngôn sứ, tức là người nói ra những lời Chúa dạy. Lối nói phạm thượng và cao ngạo trên khiến một số hàng giáo phẩm ghét.

Vì thế, trong buổi chuyện trò tại điện Vatican, vị Tổng Giám Mục bề trên của ông đã thốt ra một lời vô cùng chua chát. Ông nói: ”Thằng Lý nó ở tù là xứng”.

- Tự vỗ ngực cho bàng dân thiên hạ biết ông là ai để nói cho Phó Đại sứ Hoa Kỳ, bà Virginia E.Palmer biết vai trò của mình.

Đại ý Lm Lý nói, “hết hạn nghỉ chữa bệnh, nhà cầm quyền Hà Nội sẽ không dám đưa tôi trở lại nhà tù . .v.v...” (Ai tra khảo mà ông buộc phải khai). Làm như thế chỉ có người thủ vai trong phim mới biết được đoạn kế tiếp là Lm Lý sẽ làm gì. Và cuốn phim có nội dung như thế nào.

Theo một vị lão thành đấu tranh quen với Lm Lý đã nói cho biết, quả thật ông quá đỗi ngạc nhiên trước sự thay đổi của ông Lý, Ông tiếp, trước kia, khi cùng bị tù ở chung với Lm Lý tại trại giam Ba Sao, Phủ Lý; có dịp nói chuyện với nhau, ông biết Lm Lý chỉ là một người chất phác, loại vai u thịt bắp, lời lẽ lại chẳng có gì cao siêu cho lắm. Thế nhưng từ lúc ra khỏi tù và khi nghe trả lời các cuộc phỏng vấn thấy Lm Lý đã thay đổi, có lý luận vững vàng, biết đào sâu chủ nghĩa Mác-Lê một cách trôi chảy. Điều đó chứng tỏ một ai đó nói, chứ không phải bản thân ông phát biểu. Và quan trọng hơn, là ai ra chiêu nào thì ông đã có thức ấy ứng phó. Vai trò của Lm Nguyễn Văn Lý nói theo lối VC là đã quá nhuần nhuyễn.

Có lẽ điều đã làm cho những người còn có tinh thần đấu tranh chống cộng; từng xem ông là thần tượng và đặt hết tin tưởng vào ông phải thất vọng, đó chính là câu trả lời phỏng vấn đài BBC khi nghe ông phát biểu: ”Nếu thay đổi mà mất ổn định, tình hình xấu hơn cả Thái Lan, Indonesia, Philippines, thì thà cứ để yên cho Đảng Cộng Sản lãnh đạo”.

Lời nói của Lm Lý đã làm cho người ái mộ, từng có lập trường đấu tranh chống Cộng phải ngỡ ngàng thất vọng và buồn bã. Theo chúng tôi nghĩ, sau bao nhiêu lần bị giam cầm, bị mất tự do tù tội, thậm chí suýt bị mất tính mạng, nhờ đó ông có cơ hội suy nghĩ thấu đáo thiệt hơn, nên đánh giá lề lối hành động cai trị đất nước của VC tuy chưa tốt nhưng vẫn ổn định. Vì thế, theo Lm Lý nghĩ, với tình trạng trong nước cũng như hải ngoại hiện nay, thì VN nên tiếp tục được sự lãnh đạo của CSVN, còn thay đổi thì nào có ích gì.

Tới đoạn nầy, người viết và những anh em chúng tôi vốn coi trọng và quý mến Lm Lý cảm thấy hoàn toàn thất vọng; bao hy vọng đấu tranh hình như bị rơi vào ngõ cụt, không lối thoát. Hơn nữa, hết còn ai đáng tín nhiệm nữa.

Tuy nhiên, mong quý vị độc giả hãy vững lòng tin, thận trọng tiếp tục tiến bước, quan trọng hơn là xin đừng tranh cãi chẳng lợi ích gì, còn mất tình đoàn kết. Mặt khác, cũng xin qúy độc giả thông cảm hoàn cảnh của Lm Lý. Phần thì bị tụi tay sai VC phá hoại đua nhau thổi ông lên, đặt ông vào cái ghế “lãnh tụ” mà không trang bị cho ông có đủ kiến thức đấu tranh.

Ngoài ra, xin nghĩ đến hoàn cảnh riêng tư, và bản thân ông, ít nhiều bây giờ ông cũng có một số vốn vật chất lẫn tinh thần; từng được tiếng người “tù nhân luơng tâm” và nổi danh chống cộng; vì thế Lm Lý cần phải sống, (ai chả muốn sống); vì chết là hết, đâu còn sống để thưởng thức những thành quả và tiếng tăm do mình tạo ra. Hơn nữa điều an ủi nhứt, Lm Lý đã có được mấy đứa cháu hiện đang sinh sống và hưởng tự do tại hải ngoại; vì thế nên “giả dại qua ải”, phải “Nín Thở Qua Sông” đề cao chế độ cộng sản dù có lộ liễu chăng nữa, miễn có được một cuộc sống thoải mái là đủ.

Có lẽ phân tích nói nhiều sẽ làm quý đọc giả nhàm chán, vậy người viết tạm trích hai bài thơ Xướng và Họa của ông Tôn Thọ Tường và ông Phan Văn Trị dưới đây, ắt sẽ dễ thông cảm hơn. Và dưới đây là bài Tôn Phu Nhân Quy Thục của ông Tôn Thọ Tường, người muốn hợp tác với thực dân Pháp; hoàn cảnh và tâm sự của Lm Lý có phần giống tác giả họ Tôn, tạm đề cao CS để sống:
    Tôn Phu Nhân Quy Thục
    của Tôn Thọ Tường

    Cật ngựa thanh gươm vẹn chữ tòng
    Ngàn thu rạng tiết gái Giang Đông
    Lìa Ngô bịn rịn vầng mây bạc
    Về Thục trau tria mảnh mà hồng
    Son phấn thà cam dày gió bụi
    Đá vàng chi để thẹn non sông
    Ai về nhắn với Châu Công Cẩn
    Thà mất lòng anh được bụng chồng.
và bài Họa của nhà đấu tranh chống thực dân Pháp của Phan Văn Trị được xem là tâm sự của khối người Việt hải ngoại cương quyết chống bọn cầm quyền CSVN:
    Tôn Phu Nhân Quy Thục

    Bài Họa của Phan Văn Trị

    Cài trâm xúc áo vẹn câu tòng
    Mặt ngả trời chiều biệt cõi Đông
    Ngát tỏa trời Ngô in sắc trắng
    Duyên về đất Thục đượm màu hồng
    Hai vai tơ tóc bền trời đất
    Một gánh can thường nặng núi sông
    Anh hỡi Tôn Quyền anh có biết
    Trai ngay thờ chúa gái thờ chồng
Người viết tạm nhờ hai câu thơ của ông Tôn Thọ Tường để diễn tả niềm tâm sự nhà đấu tranh Nguyễn Văn Lý, phải chăng vì muốn tiếp tục cuộc sống nên phải nhờ đến hai câu trên để thông báo cho những ai đặt hy vọng vào ông hãy thông cảm và mong đừng tranh cãi nữa.

Hai câu:
    Ai về nhắn với Châu Công Cẩn
    Thà mất lòng anh được bụng chồng
Phùng Ngoc Sa