Saturday, February 6, 2010

Tội ác Việt Cộng và thảm sát Tết Mậu Thân 1968












http://www.youtube.com/watch?v=V8kFRJN2zsI




Bà Ngô Đình Nhu - Trương Phú Thứ


baNgoDinhNhu_TranLeXuan
Bà Trần Lệ Xuân

Trương Phú Thứ

Tôi nhận được rất nhiều câu hỏi qua những lần gặp gỡ, điện thư, điện thọai về “hồi ký’ của Bà Ngô Đình Nhu. Người nào cũng hỏi là bao giờ ‘hồi ký” của Bà Nhu được phát hành và nếu đã có bầy bán rồi thì mua ở đâu?

Ngay cả một ‘sử gia chân chính” đã từng viết trong “chính sử” rằng Bà Nhu có mười bẩy tỷ Mỹ kim, hai cái thương xá ở Paris và một đồn điền ở Ba Tây cũng có câu hỏi như vậy.

Ai cũng muốn biết cuộc đời công và tư của Bà Nhu như thế nào. Bà làm gì và sống ra sao từ năm 1963 cho đến ngày hôm nay. Nhiều người cũng còn tò mò muốn biết cuộc sống tình cảm của một góa phụ nổi tiếng và xinh đẹp có gì vui buồn không?

Năm nay Bà Nhu đã trên tám mươi tuổi và bà đã xa lìa cuộc sống với những thăng trầm đã gần nửa thế kỷ. Bà đã thực sự xa lánh những phù phiếm ảo ảnh của trần thế. Bà sống đơn độc nghèo khó như một người tu hành. Đã từ hai năm nay bà không còn đi nhà thờ mỗi buổi sáng nữa vì đau chân. Tuổi già với những giới hạn về sức khỏe và đủ mọi loại bệnh tật chẳng trừ một ai. Tuy vậy bà vẫn còn khỏe mạnh hơn đa số những người cùng lứa tuổi.

Cho đến ngày hôm nay, rất nhiều người còn có những câu hỏi thật vô lối về Bà Nhu, như số tiền mười bẩy tỷ Mỹ kim bây giờ còn bao nhiêu và cất giữ ở đâu? Sau khi Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu bị thảm sát thì bà có mối tình nào không? Tiền và tình luôn luôn là những câu hỏi và vì không có những câu trả lời nên mỗi người tin tưởng theo những cảm tình và nhận định khác nhau. Do vậy ai cũng trông chờ “hồi ký” do chính Bà Nhu viết sẽ giải tỏa những thắc mắc đó. Một nhà báo ở trong nước, Ông Phan Kim Thịnh, bút hiệu Lý Nhân, đã viết một cuốn sách nhan đề “Trần Lệ Xuân Giấc Mộng Chính Trường”. Cuốn sách được nhà xuất bản Công An Nhân Dân phát hành và đã được in lại đến ba lần chỉ trong vòng hai tháng. Như vậy thì vẫn còn biết bao người yêu kẻ ghét Bà Nhu. Quyển sách cũng chẳng có gì mới lạ. Tác giả chỉ thu góp lại những tài liệu trên báo chí và cô đọng lại thành một tập sách nhưng cũng đã lôi cuốn được rất nhiều người đọc. Tất nhiên là những tài liệu trên báo chí do nhiều người viết một cách vội vã theo nhu cầu tin tức đã có rất nhiều sai trái, nhiều khi bịa đặt trắng trợn.

Bà Nhu có viết “hồi ký” không? Câu trả lời chắc chắn và rõ ràng nhất là KHÔNG, hoàn toàn không có cái gọi là “hồi ký Bà Nhu” như nhiều lời đồn đại và cũng là trông chờ của nhiều người.

Năm 1963, thế giới có hai người góa phụ trẻ và xinh đẹp là Bà Jacqueline Kennedy và Bà Ngô Đình Nhu. Hai góa phụ này luôn luôn là những tâm điểm của báo giới quốc tế. Một tiếng nói, một bước đi của Bà Kennedy hay của Bà Nhu cũng là một đề tài nóng sốt sôi nổi. Bà Kennedy đã trải qua nhiều cuộc tình và chính thức kết hôn với tỷ phú người Hy Lạp Onassis. Những hình ảnh của Bà Kennedy với nhiều người đàn ông khác nhau đầy rẫy trên báo chí. Cuộc sống của Bà Kennedy chưa thể nói là quá vương giả nhưng cũng thật nhung lụa. Một góa phụ có bạn trai hay lấy chồng, đối với người Âu Mỹ là một chuyện rất bình thường. Bà Kennedy cũng bị dư luận chỉ trích vì đôi khi đi quá giới hạn của một mệnh phụ đã từng là đệ nhất phu nhân của Hoa Kỳ. Ngược lại những soi mói rất tinh vi và tân tiến đôi khi thật tàn bạo của báo giới trên toàn cầu đã không đưa ra được một hình ảnh dù rất nhỏ nhoi về những cái gọi là chuyện tình của góa phụ Ngô Đình Nhu. Bên cạnh những luật lệ tôn giáo rất khắt khe và lễ nghĩa của người phụ nữ Việt Nam thì đối với Bà Nhu chỉ có hình ảnh của một người đàn ông là Cố vấn Ngô Đình Nhu, cho dù Ông Nhu đã ra người thiên cổ. Bà Nhu góa bụa ngay vào tuổi mặn nồng của người phụ nữ nhưng bà đã ở vậy thờ chồng nuôi con và không hề có một tai tiếng ngay cả không có những lời đồn thổi vu vơ.

Bên cạnh những xung khắc chính trị, những người chống đối Bà Nhu cũng không thể nào tìm ra được một tì vết để nhạo báng nhưng lại kính trọng bà như là một người phụ nữ nền nếp đoan trang.

Chuyện tình cảm không có gì để nói tới. Chuyện tiền bạc của cải cũng chỉ là một con số không. Bà Nhu sống đơn sơ thanh bạch trong một căn phòng bầy biện giản dị. Trong phòng, ngoài cái điện thoại thì chỉ có một cái máy truyền hình mầu cỡ nhỏ 13 inches mà ở Mỹ bỏ ra ngoài bãi rác chắc chắn không ai ngó ngàng tới. Bà Nhu chẳng có gì ngoài hai căn phòng trên tầng lầu thứ mười một của một chung cư. Bà Nhu ở một căn và một căn cho thuê để lấy tiền sinh sống. Chỗ ở của Bà Nhu như một cái hộp bằng kính. Khách đứng trong căn phòng này nhìn mây bay lãng đãng ngay bên cạnh sẽ có cảm giác sợ hãi như đang bay giữa trời mây. Tiền mua hai căn phòng này là do một người Ý ẩn danh bí mật trao tặng. Bà Nhu có con dâu và con rể người Ý nên chắc hẳn có nhiều liên hệ giao tiếp với người Ý. Hơn nữa bà vợ của Ông Ngô Đình Trác, con trai lớn của Bà Nhu, là người Ý thuộc một gia đình quý tộc và rất giầu có. Chỗ ở này rất bất tiện và không thích hợp với người cao tuổi. Nếu Bà Nhu có mười bẩy tỷ Mỹ kim thì với tuổi đời như vậy chắc bà cũng tìm một chỗ tiện nghi thoải mái hơn để sống những ngày còn lại trên dương thế.

Bà Nhu không viết hồi ký và bà cũng không có gì cần phải cải chính, biện minh hay tâm tình. Thực sự thì trong những lúc rảnh rỗi, bà có viết nhiều bài tạp bút. Nếu gom góp những bài tạp bút này thì cũng có thể in thành một cuốn sách dầy đến sáu trăm trang. Bà Nhu đã viết gì? Có thể nói đây là một cuốn sách đạo. Bà Nhu viết về sự hằng hữu của Thiên Chúa và đời sống tâm linh của con người. Sau ngày Ông Cố vấn Ngô Đình Nhu bị thảm sát, Bà Nhu sống gần như là một người khổ tu hết lòng trông cậy phó thác vào sự an bài và định đọat của Thiên Chúa. Bà viết nhiều về lòng thương xót của Chúa không những đối với con người mà còn đối với những tạo vật trong vũ trụ. Bà rất có lòng yêu mến và gần gũi với Đức Mẹ Maria. Bà viết về những ân sủng đã được nhận lãnh và những mầu nhiệm huyền diệu của Đức Mẹ mà bà đã được ân hưởng những phước đức từ lòng yêu mến và cậy trông Đức Mẹ.

Khi được tin Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị thảm sát thì Đức Giáo Hoàng Paul Đệ Lục và các giám mục trên toàn thế giới đang họp Cộng đồng Vatican II, đã cùng dâng thánh lễ cầu nguyện cho Tổng Thống Diệm. Đó là một sự kiện vô cùng đặc biệt và Bà Nhu đã một lần duy nhất nhắc đến tên Tổng Thống Diệm trong gần sáu trăm trang giấy.

Một ông gốc lính huyênh hoang có “hồi ký” của Bà Nhu trong tay và sẽ công bố khi cần thiết. Ai cũng biết đây chỉ là một âm mưu gian giảo bịp bợm. Ông phường chèo này nếu quả thật có cái gọi là “hồi ký” của Bà Nhu thì chắc hẳn sẽ còn nhiều đòn phép láo khóet chứ không chịu ngồi yên để nghe thiên hạ mắng nhiếc chửi bới vì những lươn lẹo phản trắc lúc cưỡng chiếm được quyền hành trong một thời gian ngắn. Một sử gia chân chính thì lại quả quyết rằng các con Bà Nhu sẽ công bố cuốn “hồi ký” sau khi Bà Nhu từ trần. Ông sử gia này chắc không biết rằng Bà Nhu viết những bài tạp bút này bằng tiếng Pháp và chỉ viết về những suy tư và tâm tình tôn giáo mà thôi. Đọc giả người Việt biết đọc tiếng Pháp có là bao và chắc rằng số người muốn biết về những suy tư và tâm tình đạo giáo của Bà Nhu sẽ còn ít hơn nữa. Một tập giấy gần sáu trăm trang chỉ nói về tôn giáo và đạo đức lễ nghĩa thì phát hành lúc Bà Nhu còn sống hay đã quá vãng không phải là một vấn đề phải cân nhắc.

Bài viết này là một câu trả lời rõ ràng và chắc chắn: Không, Bà Ngô Đình Nhu không viết hồi ký.

Trương Phú Thứ

Cái "Chữ" nó "Làm" ... - Nguyễn Hoài Trang

    Cái "Chữ" nó "Làm" ..

    Nước mất nhà tan không biết NHỤC
    Huyênh hoang miệng lưỡi lục lùng danh
    Cái "TÔI" tơi tả tồi "TA" tụng
    Cái "TỚ" tội tình mục rữa TRANH !
Đọc những bài viết về sự tranh giành danh tiếng, tài năng, tên tuổi ... của các ông các bà "văn nhân", "thi sĩ" trên các văn thi đàn mà phát tởm.

Thế mới biết tại sao những bậc Hiền Sĩ ngày xưa phải sống thanh bần nơi thâm sơn cùng cốc, hay chốn hoang dã, ruộng vườn với mây ngàn, gió núi, trăng thanh ... để bảo toàn khí tiết vì không muốn mềm lưng nhễu gối, lưỡi mối miệng lươn, đầu lòn cổ rụt !.

Còn chán ngán hơn cái lũ văn, thi nô rặt mùi "sĩ đặc" đã và đang "hò lơ" kéo nhau "về nguồn" làm tôi tớ cho lũ thú vật Việt gian bán nước diệt nòi đảng cộng sản Việt Nam.

Ngồi ngẫm nghĩ thì ra cũng tại cái chữ "danh" nó làm MANH cái chữ "sĩ", cái chữ "lợi" nó làm ĐĨ cái chữ "liêm", cái chữ "tiền" nó làm LIỀN, làm KHÔN cái chữ "tiếng" ...

Và còn nữa, cái chữ "quyền" nữa ... Cái chữ "quyền" này nó làm ĐẢO, làm ĐIÊN, làm ĐIỀN, làm ĐỘN, làm ĐỒN cho cái chữ "lực" đó vậy...

Khổ là cái chữ "quyền" lại bắt đầu với cái chữ "q" phát âm là "cu" cũng như cái chữ "lực" lại bắt đầu bằng cái chữ "l" phát âm là "lờ", thành ra là "cu lờ" làm NHỤC NHƠ cả Nước. Đã thế mà cái lũ thú vật bán nước hại nòi csVN cứ khăng khăng BÁM CỨNG cái "cu lờ" nên Nước Việt tan hoang, là bãi rác cho thế giới vào phóng uế, đại khối dân Việt nghèo nàn mới "tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc" ... xuống hàng chó ngựa, trở thành những con vật để lũ "cu lờ" csVN "xuất khẩu" (*) ra ngoại quốc làm đĩ điếm, lao nô cho ngoại nhân. Thật NHỤC NHÃ và đau lòng quá phải không ?

Không biết lũ văn, thi, nghệ sĩ nô có biết NHỤC là gì không ?

Vẫn còn nữa đó, khi nào cbQR nghĩ ra cái "chữ" nào nó "làm" cái gì nữa, cbQR sẽ viết thêm hầu Quý Anh Chị cho vui. Vui mà cười ra nước mắt, đau thắt cả tâm cang.

(*) đây là 1 từ ngữ chứng tỏ cái bản chất THÚ VẬT của tập đoàn Việt gian csVN là bản chất phường vô lọai, không còn tính người.

(Soi Dòng Sông Chữ Thấy Mù Tâm ..)

Chân thành cám ơn Quý Anh Chị ghé thăm "conbenho Nguyễn Hoài Trang Blog".

Xin được lắng nghe ý kiến của Quý Anh Chị trực tiếp tại Diễn Đàn Toàn Cầu Paltalk: 1Latdo Tapdoan Vietgian CSVN Phanquoc Bannuoc.

Kính chúc Sức Khỏe Quý Anh Chị.

conbenho
Tiểu Muội quantu
Nguyễn Hoài Trang
05022010

Source: http://nguyenhoaitrang.blogspot.com/2010/02/cai-chu-no-lam.html


Đồng Chiêm: Chính quyền cộng sản Hà nội “ngậm bồ hòn làm ngọt” - Hồ Học -Trần Trung Luận

Hồ Học -Trần Trung Luận

Cuộc ra quân hùng hổ nhất, kỳ quặc nhất của chính quyền cộng sản Hà nội nhắm vào vào giáo xứ Đồng Chiêm đến nay đã tròn một tháng và chỉ còn một tuần nữa là đến tết Nguyên đán cổ truyền dân tộc

Truyền thông nhà nước cố gắng tạo cảm giác về một bình yên giả tạo ở Đồng Chiêm thông qua vài bài báo, giống nhau từ luận điệu, cách hành văn, đến ngôn từ ...

Tính cả 2 công văn của chủ tịch xã An Phú cũng không khác gì những bài báo trên, nghĩa là các tư liệu, các chứng cứ để quy chụp, biện giải của của Chính quyền xã lại được lấy từ sáng tác của một cán bộ tuyên giáo Thành uỷ nào đó mãi tít tận gác 3 cơ quan Thành uỷ Hà Nội. Một vài hoạt động khác như cứu trợ mỗi người 15kg gạo, tặng túi quà tết ... được gấp gáp tổ chức, đưa vội tên ti-vi để minh chứng cho tính ưu việt của nhà nước nơi Đồng Chiêm.

Trên thực tế đến lúc này thì các biểu tượng thánh giá đã bị triệt hạ khỏi núi Thờ, công an cán bộ chìm nổi vẫn dày đặc trong dân, cửa ngõ, lối ra vào của thôn Đồng Chiêm vẫn bị kiểm soát gắt gao, đủ để ngăn chặn mọi hoạt động bình thường dạng như thăm viếng, hành hương, chia sẻ, tìm hiểu tình hình ...

Cụ thể là chuyến cứu trợ nhân đạo của Sinh viên cộng đoàn Vinh đã bị chặn lại, một người bị đánh đuổi, bắt giữ và có hai người khác bị bắt, lục soát nhà ở, thu giữ tài sản. Một “đồn công an” thuộc công an huyện Mỹ Đức được cấp tốc thành lập, lực lượng cán bộ, an ninh xã liên tục xâm nhập từng gia đình, tiếp cận từng cá nhân để de doạ, dụ dỗ, khống chế, khủng bố tinh thần, ép buộc cam kết, khai nhận tội trạng để hình thành những hồ sơ khởi tố khi cần thiết sau này.

Nhiều người dân bị bắt, bị đánh đập dã man không có bất cứ sự hồi âm nào từ chính quyền nhà nước, dù đã có đơn từ theo đúng luật định, mọi cách hành xử ở đây đều theo lối luật rừng. Một số người bị bắt lên công an huyện Mỹ Đức bị treo nổi lên xà, hai chân không chạm đất, và công an cứ thế đánh vào hai bên mạng sườn, vỗ vào hai bên tai đến khi nào lấy được lời khai theo đúng ý công an. Mới đây có một thanh niên sau khi đưa về nhà và đi khám mới biết đã bị đánh gãy xương sườn.

Con tin của chính sách “Cây gậy và củ ca-la-thầu”

Chính sách “cây gậy và củ ca-la-thầu” là sách lược đấu tranh, khống chế đối phương , theo cách hiểu nôm na của Việt Nam như là “vừa đấm vừa xoa” “vừa đánh vừa đàm” nghĩa là không phải để tuyệt diệt đối phương mà buộc đối phương phụ thuộc, tồn tại trong quỹ đạo, theo ý muốn của riêng mình.

Thế nhưng bất ngờ trong đêm, đưa cả nghìn người gồm cảnh sát cơ động, cán bộ chuyên viên với đầy đủ trang bị, phương tiện kỹ thuật đàn áp, đập tan cho kỳ đươc cây Thánh giá bê-tông, rồi nhổ cho hết mọi thánh giá trên đỉnh núi, Chính quyền cộng sản Hà Nội đã tính chuyện tuyệt diệt niềm tin Công Giáo trong lòng Giáo dân Đồng Chiêm nói riêng và Ki-tô hữu Việt Nam nói chung. Và với

Chỉ đến khi làn sóng phản kháng, tôn vinh thánh giá dâng lên ở Đồng Chiêm, lan toả ra nhiều nơi từ quốc nội đến hải ngoại Chính quyền cộng sản mới nhận ra sai lầm và vì thế mà Đồng Chiêm sau cái đêm kinh hoàng đã trở thành con tin của của họ, để họ “đàm” họ “xoa” họ giải ngân mấy củ “ca-la-thầu”, với hy vọng che chắn, chạy tội phạm Thánh tầy đình này.

Ngay trong giới cầm quyền nhiều người đã đặt câu hỏi tại sao không” đàm” không “xoa” không đưa “ca-la-thầu” ra trước rồi hãy dơ “gậy” dơ”đấm” hay ” đánh” thì kết quả có thể sẽ là khác.

Con tin cho sự hằn học sau cú “tự sập bẫy”

Sau đêm triệt hạ Thánh giá bê-tông, nhiều người đã cho rằng đây là một cái bẫy nhằm dẫn dụ, sập bắt Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt cùng các Linh mục, Giáo dân Thái Hà. Đây là cái bẫy độc ác, hèn hạ nhất vì đã dùng mồi bẫy bằng “tình thương, tình liên đới hiệp thông, đức công chính” là những đặc tính cao quý của người Thiên Chúa Giáo để sập bắt chính người Thiên Chúa Giáo.

Nhưng bẫy đã sập vào chính những kẻ giăng ra nó. Chính quyền cộng sản Hà nội đau đớn, điên loạn vô cùng. Cả một cuộc điều binh khiển tướng quy mô, cả một ý đồ, kế hoạch chính trị bị phá sản, bị phản tác dụng, một phe cánh cầm quyền có thể bị loại bỏ trong xới chính trị của đại hôi đảng sắp tới, và như thế đường hướng, số phận của chính thể cộng sản Việt Nam có thể sẽ khác.

Nghiêm trọng hơn bỗng nhiên cái mặt nạ “oanh liệt rưc rỡ” của chính quyền mấy chục năm bị lột bỏ, bị xếp cùng top với chính quyền Hồi giáo cực đoan Taliban. Từ đó một lô-gic hiển nhiên là phải bắt cả giáo xứ Đồng Chiêm thành con tin, dìm Đổng Chiêm trong kìm kẹp, bao vây cô lập, trù dập trong sự hằn học, trả thù đê mạt nhất.

Con tin để đổi lấy một lối thoát.

Khi tổ chức đập pháThánh giá bê-tông chính quyền cộng sản Hà Nội đã trù liệu rất kỹ, ngành công an đã có những điều tra chi tiết, tham mưu rất chuyên nghiệp như: Chọn thời điểm khai hoả là về đêm, chọn khi thanh niên, đàn ông trong thôn đang xa nhà làm ăn, lúc Linh mục chánh xứ đi vắng, bố trí lực lượng lớp lang, bài bản, chốt chặn các lối ra vào, phục kích cả gác chuông, tránh dân làng rung chuông báo động, sử dụng nhiều loại thiết bị, công cụ hỗ trợ tích hợp... đặc biêt là tuyệt đối bí mật (một phó bí thư Thành uỷ đã không hề hay biết về kế hoạch này).

Kết thúc của kế hoạch là phá hủy được khối bê tông trị giá dăm triệu đồng tiền Việt. Nhưng sau đó một sức ép lớn hơn hàng triệu lần khối bê-tông, không tiền bạc nào bù đắp, mua bán được đang ép mạnh lên số phận chính trị của cả phe cánh thân “Tàu” trong chóp bu lãnh đạo, đó là lòng căm phẫn, khinh bỉ của giáo dân và những người có lương tri trong và ngoài nước,

Đối với Toà Khâm Sứ hay Thái Hà hay TamToà, thì “công lý sự thật” bị chìm khuất, ẩn dấu bên dưới những miếng đất, và với khả năng của một chính quyền trong ít ngày có thể làm biến dạng nó thành cái gọi là “công viên”, nghĩa là có thể, hoán vị, tạm dừng sự kiện bằng cách dán vào đó mấy cái nhãn là “của công” cho đến khi điều kiện chín muồi hơn (đẩy được Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt và các Linh mục Thái Hà ra khỏi Hà Nội) việc cướp đoạt sẽ được tổ chức lại từ đầu, và không khó khăn, mất mặt như lần trước.

Nhưng với Đồng Chiêm thì khác, Chính quyền cộng sản Hà Nội có thể đập vỡ thêm cả trăm khối bê tông, có thể di dời cả thôn Đồng Chiêm đi nơi khác, có thể sẽ biến Đồng Chiêm thành “công viên” thành “khu sinh thái”, thành khu “quốc phòng”… điều này có thể làm được nhưng làm sao có thể đổi 15 cân gạo, mấy gói quà tết thời bao cấp, mấy ki lô mét đường bê tông (Vốn vẫn là mồ hôi nước mắt của dân nghèo) lấy tình yêu, ơn huệ Chúa Trời được hun đúc mấy trăm năm trong lòng dân lành Đồng Chiêm? Làm sao có thể tạm dừng, hoán vị được sự căm phẫn và khinh bỉ chính quyền cộng sản (nay được gọi đúng tên là tà quyền) và lòng kính yêu, tôn vinh Thánh giá của tất cả ki-tô hữu (những con người, những tổ chức, tôn giáo yêu mến tôn thờ chúa Giê-Su trên toàn thế giới)

Vì thế bao vây cô lập, lấy Đồng Chiêm làm con tin để buộc Giáo hội, các Giáo sĩ có trách nhiệm với đàn chiên phải xuất hiện, phải “đối thoại” với họ và cơn địa chấn tôn vinh Thánh giá đang lan toả khắp nơi sẽ được hạ nhiệt, giảm dần. Đây là lý do chính mà giáo xứ Đồng Chiêm bỗng chốc trở thành con tin.

Dù thế, cộng sản Hà Nội đang hết sức lúng túng, một câu hỏi đã đặt ra cho họ là ngăn sông cấm chợ, bao vây cô lập cùng với tái diễn cái việc cứu trợ, tặng quà đến bao giờ?

Kẻ gây ra tội ác đã nhận lãnh đủ hậu quả nhưng chưa biết sám hối.

Chính vì thế mới có 2 cái công văn ngọng ngoẹo của Chủ tịch xã An Phú nhằm đe doạ kết tội Tổng giám mục Ngô Quang Kiệt, các Linh muc giáo dân Thái Hà, và khi cần kẻ thủ ác cộng sản Hà Nội có thể đổ lỗi “phạm thánh” cho đám cường hào ác bá địa phương thôn làng gây ra.

Thế thì trong tết nguyên đán cổ truyền này sẽ lại có màn thăm chúc của Bí thư thành uỷ, của Phó chủ tịch thành phố, và nếu không thế thì cũng là của Giám đốc sở, Chủ tịch huỵện … gì đó. Người ta sẽ thấy cờ xí rợp trời, người dân (quần chúng tự phát được thuê từ nơi khác đến) tưng bừng xếp thành hàng danh dự đón chào quan khách ... rồi được phỏng vấn để phát biểu “ơn đảng, ơn nhà nước”... đưa lên TV

… Và cứ theo lối “tư duy đống đất” này thì ngay trong mùa xuân năm mới sẽ lại có những phiên toà xử giáo dân Đồng Chiêm ... Và cũng có thể có nhiều linh mục sẽ buộc phải can dự. Và cuộc trở mình đứng dậy của cả Giáo hội là không tránh khỏi … Ngàn, vạn, triệu giáo dân sẽ lại xuống đường giơ cao cây Thánh giá huy hoàng... trên mọi nẻo miền đất nước, khắp bốn phương trời Âu sang Mỹ đến châu Đại dương ... Thánh giá Đồng Chiêm sẽ vươn lên huy hoàng và tỏa ra ánh sáng.

Đây không phải là điều lãnh đạo chóp bu cộng sản mong muốn khi kỳ đại hội đảng cực kỳ quan trọng đang đến gần, cánh cửa “đối thoại” vẫn để ngỏ, vẫn có một lối thoát nào đó. Chính quyền cộng sản Hà Nội trong dịp tết nguyên đán này dù phải ngậm “bồ hòn” đắng nghét nhưng vẫn khen là ngọt để kiếm tìm lối thoát ra khỏi vũng lầy Đồng Chiêm.

Ngày 7/2/2010
Hồ Học Trần Trung Luận

Source: http://nuvuongcongly.net/index.php?option=com_content&view=article&id=661:dong-chiem-cqcs-ngam-bo-hon-lam-ngot&catid=77:kien-thuc-phap-luat&Itemid=177