Tuesday, January 12, 2010

Dấu chỉ thời tận mạc của giặc Đỏ Cộng Sản Việt Nam - Lm Đinh Xuân Minh

    Biến cố Đồng Chiêm:
    Dấu chỉ thời tận mạc của giặc Đỏ Cộng Sản Việt Nam
Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh (Đức quốc)

Đêm ngày 6 tháng 01 năm 2010, nhằm ngày lễ Kính Ba Vua. Theo Chính thống giáo, thì ngày này, mới chính là ngày Chúa Giáng Sinh, chứ không phải ngày 25/12, như người Thiên Chúa Giáo thường mừng lễ.

Đúng vào đêm ngày Chúa giáng trần để cứu nhân độ thế, thì Việt Cộng, công kích dấu thánh, chỉ ơn cứu độ này, trên Núi Thờ, nơi thánh địa các em hài nhi. Thật trùng hợp ngẫu nhiên: Đúng vào đêm Giáng sinh, bạo quyền Cộng sản phá thánh giá tại thánh địa hài nhi trên Núi Thờ.

Hang đá, thật gần gũi với Thánh giá. (Theo nghi thức Công giáo, thì sau ngày 25/12 là lễ kính thánh tử đạo tiên khởi giáo hội, 26/12, thánh Stephanô). Hang đá khởi sự mốc công cuộc ơn cứu độ, và chấm dứt tại thời điểm cây Thánh Giá. Một khoảng thời gian cứu độ, bắt đầu từ hang đá đến thánh Giá.

Đức Chúa Giêsu đến để đem lại sự bình an và ơn cứu độ, hầu tất cả ai tin vào Ngài đều được cứu rỗi. Và cây Thánh giá là tượng trưng cho ơn cứu chuộc. Ngày Chúa sinh, đánh dấu khởi sự ơn cứu rỗi.

Thật, Thánh giá là dấu chỉ ơn cứu rỗi?

Trước khi Chúa Giêsu chịu chết, thì Ngài hội tập mười hai (12) môn đệ lại mà nói: „Con Người sẽ bị nộp trong tay người đời, và họ sẽ giết Ngài. Nhưng sau ba ngày, Ngài sẽ sống lại.“ (Marcô 9, 31).
Qua câu nói đó, Đức Giêsu đã tuyên bố cho mọi thời đại, dấu chỉ mầu nhiệm ơn cứu độ qua sự kiện Phục sinh và Thánh giá.

Các môn đệ qúa lo sợ, đến nỗi không dám hỏi Ngài thêm. Ngài chết để cứu độ? Sống không cứu, lại để bị chết rồi cứu? Cứu thế nào được nữa, khi đã chết? Thật khó hiểu và khó tin!

Quả thật, Đức Giêsu đã chịu chết. Nhưng, đã vậy. Đặc biệt, ngài không chết bình thường do bệnh hoạn ốm đau, song còn chết trên cây thập tự, một cái chết nhục nhã nhất cho một người bị trọng tội tử hình đớn đau và tủi nhục nhất. Chính vì vậy, mà thời sơ khai, khi môn đệ của Ngài, giảng dạy sự chịu khổ nạn của Chúa trên thánh giá, biểu tượng ơn cứu độ, sau Chúa Phục sinh, thì thật là một hành vi „điên rồ“ và sự „phẫn nộ“ (1 Korintô 1, 23), không những cho người Do Thái, người ngoại đạo, mà ngay cho cả người Thiên Chúa Giáo nữa.

Chúng ta thật tâm thừa nhận rằng, có lẽ chính chúng ta cũng chẳng ham thích gì mang Thánh Giá: những sự gian nan đau khổ bệnh tật. Ai cũng muốn lé tránh Thánh giá. Nhưng, là người Thiên Chúa Giáo, chúng ta không muốn đeo thánh giá? Loại người Công giáo không thánh giá?

Tâm lý chung, ai cũng muốn sống hạnh phúc vui vẻ. Muốn đời sống đầy vui nhộn. Luôn đi tìm sự hưởng lạc vui thú. Vì thế, khi có sự đau khổ, thì chúng ta than vãn trách móc Chúa: tại sao Chúa để những sự đau khổ xẩy ra. Thay vì hỏi: Thiên Chúa muốn gì với chúng ta, qua sự đau khổ?

Thánh giá gồm cây thanh ngang và cây thanh dọc. Cây thanh ngang, như ứng chỉ bàn tay chúa giang rộng mở ra, đón chào tất cả mọi người. Bàn tay giang ra nâng đỡ và cứu độ tất cả những ai chạy đến cùng Ngài. Qua bí tích rửa tội, người Thiên Chúa Giáo còn được gọi là con cái yêu dấu của Ngài. Ngài đã kêu gọi chúng ta, khi chúng ta chưa lọt lòng mẹ, như Người truyền qua ngôn sứ: „Ta đã ghi dấu tên con trong tay ta, khoá chặt con trong trái tim Ta. Con thuộc về Ta và Ta là Đấng cứu độ của ngươi!“ (Jes 43, 1.3)-

Thanh dọc hướng lên trời, hướng về Thiên Chúa là tình yêu (1 Gioan 4, 8). Đức Giêsu, là con duy nhất của Người, đã được sai xuống thế làm người để cứu chuộc nhân loại, qua biểu tuợng cây Thánh giá. Ngài hiến thân cho con người là dấu ấn tình yêu Thiên Chúa ban lại cho tất cả chúng ta.
Tình thương, chỉ riêng đối với anh em một mình, chưa kết thành thánh giá. Phải là vừa hướng về anh em, và hướng về Thiên Chúa, qua sứ vụ: „Người hãy yêu thương anh em, như chính ngươi. Ngươi hãy yêu mến Thiên Chúa là Chúa người, hết lòng, hết trí khôn, với tất cả tâm hồn.“ (Máthêu 22, 37).

Và khi thanh dọc kết với thanh ngang, thì mới hình thành thánh giá được. Phải có sự thương yêu lẫn nhau, và hướng mọi sự về Chúa trên trời cao. Thánh giá phải có hai ý nghĩa này.

Trong Cựu ước, Thiên Chúa đã mặc khải ơn cứu độ qua biểu tượng cây Thánh giá bằng con rắn. Để trừng phạt những ai dám xúc phạm đến Thiên Chúa, Ngài đã phạt dân bằng những con rắn lửa, và rắn đã cắn dân, làm nhiều người trong dân Isreal phải chết. Dân chúng sợ hãi, phải thưa với Moisen, xin Chúa tránh khỏi hình phạt này. Và Môisen đã khẩn cầu cho dân. Và Thiên Chúa đã phán bảo Môisen: „Ngươi hãy làm cho mình một con rắn lửa và đặt nó trên cán cờ. Ai bị rắn cắn mà nhìn thấy nó thì sẽ được sống“. (sách Dân Số 21, 4-9).

Mọi người chúng ta đều là thụ tạo Thiên Chúa dựng lên. Ai ai Thiên Chúa cũng thương và muốn họ hối cải, tránh làm điều gian ác. Nhưng kẻ nào chối bỏ sự thương xót của Chúa, thì kẻ đó tự tước quyền và từ chối ơn cứu rỗi Thiên Chúa ban.

So với vụ tòa Khâm Sứ, Thái Hà, Tam Tòa, Loan Lý, Dòng Thiên Ân, Vĩnh Long v.v.. thì Việt Cộng thường áp dụng chiến thuật: Ăn không được đạp đổ. Hoặc bằng cách, chúng cho xây rào dựng tường, biến đất đai của Chúa thành nơi công viên kiểu „hàng trống“. Nhưng, đứng trước biến cố Đồng Chiêm, với cây thánh giá, thì Việt Cộng không thể gian ác thêm được nữa. Phá tan được thánh giá bằng bêtông trên Núi Thờ, nơi Thánh địa các em hài nhi, nhưng không thể nào phá được thánh giá ngự trị trong tâm hồn của hơn hai tỉ người Thiên Chúa giáo trên toàn thế giới. Xây rào ngăn cản được Thái Hà, Tam tòa, tòa Khâm xứ, Loan Lý, Vĩnh Long, từng khu địa phương, nhưng giặc đỏ, không thể xây được hàng rào ngăn cản Thánh giá của mọi tín hữu đeo trong người, thánh giá họ làm dấu mỗi ngày và thánh giá họ ngước nhìn hằng ngày.

Phá được thánh giá bằng Betông, người giáo dân dựng lên thánh giá bằng tre. Làm sao phá tan được. Qủa là quân qủy đỏ lộng hành qúa!? Hành động điên rồ, ngông cuồng ngu xuẩn!?

Như vậy, quân dữ Cộng sản Việt Nam, đã đóng đinh Chúa lần nữa, bằng qua hành động phá vỡ biểu tượng ơn cứu độ. Họ đã chính thức, trực tiếp công khai chối bỏ ơn cứu độ của Đức Giêsu, qua biểu tượng cây thánh giá. Qủa thật, đây là dấu chỉ thời tận mạc của giặc đỏ Cộng Sản Việt Nam đã tới và đã điểm.

Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh
(Đức Quốc, thứ ba, ngày 11 tháng 01 năm 2010)

Monday, January 11, 2010

Báo Herald Sun sử dụng cờ cộng sản Việt Nam trong bài phỏng vấn Chủ Tịch CĐNVTD-VIC Úc châu


Thông Báo

V/v: Báo Herald Sun sử dụng cờ cộng sản Việt Nam trong bài phỏng vấn Chủ Tịch CĐNVTD-VIC
    Kính thưa:
    - Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo,
    - Quý vị lãnh đạo các hội đoàn, đoàn thể,
    - Quý vị trưởng nhiệm các cơ quan truyền thông Việt ngữ,
    - Cùng toàn thể đồng hương.
Vào ngày 6 tháng 1 năm 2010, báo Herald Sun có phỏng vấn Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do Victoria về vấn đề “kỳ thị tại Victoria” để đăng trong kỳ báo ngày 11 tháng 1 năm 2010.

Ký giả Ruth Lamperd của tờ Herald Sun đã phỏng vấn chúng tôi, Nguyễn Văn Bon xin ý kiến về vấn đề kỳ thị tại tiểu bang Victoria nhưng không hề đề cập đến vấn đề in cờ CSVN chung với lời phát biểu của chúng tôi.

Sau khi trả lời phỏng vấn ký giả, chúng tôi được mời đến chụp hình chung với quý vị lãnh đạo của các cộng đồng sắc tộc bạn.

Từ lúc phỏng vấn cho đến khi chụp hình, ký giả hay báo Herald Sun không hề đề cập vấn đề sử dụng cờ in chung với lời phát biểu.

Chúng tôi sửng sốt khi báo Herald Sun ra ngày 11 tháng 1 năm 2010, có lá cờ máu của nhà cầm quyền CSVN đăng chung vvới lời phát biểu của chúng tôi.

Đối với chúng tôi đây là sự xúc phạm trầm trọng đối với Cộng Đồng chúng ta cũng như cá nhân của chúng tôi.

Tôi đã lập tức liên lạc vời ký giả và toà soạn và yêu cầu:
    - Phải đăng đính chánh trong kỳ in tới và xin lỗi Cộng Đồng chúng ta.
    - Chánh thức gửi thư xin lỗi Cộng Đồng
Chúng tôi cũng xin tái xác định lập trường của cá nhân chúng tôi và của CĐNVTD-UC/VIC đối với nhà cầm quyền CSVN là: chúng tôi tuyệt đối không chấp nhận đối thoại, hợp tác, liên hệ, hòa hợp hay hòa giải dưới bất cứ hình thức nào với nhà cầm quyền CSVN.

Trân trọng kính báo,


Nguyễn Văn Bon
Chủ Tịch CĐNVTD-VIC
Ngày 11 tháng 1 năm 2010


Giáo Hội Công Giáo Việt Nam Và Vatican Đã Sai Lầm Khi Hợp Tác Và Hòa Giải Với Việt Gian Cộng Sản - Đinh Lâm Thanh



Đinh Lâm Thanh

Đạo công giáo đã dạy cho tín hữu: Ai tát con bên trái thì con đưa luôn bên phải ra cho họ. Đó là "đức yêu người". Phải lấy lòng vị tha để đối xử với kẻ thù nghịch của mình. Suy gẫm câu nói, người ta hiểu được dụng ý, đã là con người, dù sinh sống dưới hoàn cảnh nào, tội lỗi phạm đến mức nào chăng nữa thì cũng có thể cảm hóa họ được, vì bẩm sinh của con người sinh ra đều có chiều hướng thiện. Nếu vì một lý do nào đó mà hoàn cảnh xã hội tạo cho con người có những hành vi tội phạm, thì mầm mống Chân Thiện Mỹ vẫn còn tiềm ẩn và ngủ yên trong tiềm thức của họ. Nếu biết đánh thức lương tâm của những người đã mất linh hồn thì cũng có thể vực họ dậy để trở về đường chính nẻo ngay. Nhưng đối với cộng sản, khi loài người đã liệt chúng vào thành phần quỷ Satan, loài rắn dữ và loại thú độc thì phần tử nầy không còn lương tâm, trí óc, quả tim con người để có thể chiêu hồi chúng trở về con đường chính trực. Giáo hội Công giáo Việt nam cũng như Vatican dùng hình thức vị tha nói chuyện với loài quỷ dữ để hy vọng hợp tác và hòa hợp với chúng là một điều sai lầm. Như vậy khi có người vừa đưa má bên trái cho quỷ nó tát thì chúng chẳng cần đợi má bên phải ... mà đã ra tay ăn tươi nuốt sống lập tức kẻ đối diện. Vì cộng sản là loài gian manh ác độc, chúng không để sai sót bất cứ một kẻ thù nào, ngay cả việc giành ăn tranh quyền trong nội bộ với nhau. Đến giờ nầy, những ai còn nói chuyện lễ nghĩa, tình cảm, van xin, đề nghị thì đối với cộng sản, chỉ là một đám cừu non đứng trước miệng bầy sói.

Trước đây sau khi Nguyễn Tấn Dũng từ Vatican về, cộng sản đã cho đập phá tượng Đức Mẹ, lấy đất tòa Tổng Giám Mục và đàn áp giáo dân Thái Hòa. Tiếp đến, chúng tiếp tục vụ đập phá nhà thờ Tam Tòa.Và vừa qua, cũng sau khi Nguyễn Minh Triết thăm Roma trở về, chúng dùng mìn tự tạo phá hủy Thánh Giá của giáo dân xứ Đồng Chiêm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội dựng lên trên núi Chẽ còn gọi là Núi Thờ. Đây không phải là hành động cộng sản dùng trả đũa đối với những việc như việc đòi hỏi vật chất một cách bình thường của tôn giáo, mà chính là những vi phạm đức tin tôn giáo một cách trầm trọng. Cộng sản đã thẳng tay đập phá nhằm nhục mạ Đấng Tối Cao và thách thức sự phẫn nộ của hàng tỷ người Thiên Chúa Giáo trên thế giới. Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Vatican đã sáng mắt ra chưa hay vẫn còn tin tưởng vào những lời hứa hẹn đường mật của cộng sản, rồi chần chừ kéo dài thương thuyết để đi đến hợp tác ? Vatican có nhớ những gì Nguyễn Minh Triết đã nói trong cuộc gặp gỡ Ðức thánh cha vừa qua ? "Nhà nước Việt Nam luôn tôn trọng, bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng của người dân và luôn coi đồng bào các tôn giáo là bộ phận của khối đại đoàn kết toàn dân tộc". Gáo nước lạnh của trùm quỷ Satan đã tạt vào mặt Vatican thì dù Hội Đồng Giám Mục Việt Nam có bao che cho chế độ cộng sản thế nào đi nữa cũng không thể che giấu được những đòn âm mưu quỷ quyệt ‘vừa đánh vừa đàm’ của Hà Nội với giới lãnh đạo tôn giáo quốc doanh !

Kẻ viết bài nầy không tin là Vatican "ngây thơ" trước mưu chước của cộng sản mà Vatican đã chấp thuận những đề nghị hòa giải với cộng sản do Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đề nghị trong chương trình đòi tài sản cho giáo hội trong thời gian qua. Đòi lại tài sản là việc cần thiết, một hình thức chống chế độ cộng sản nằm trong chương trình tranh đấu chung của toàn dân. Nhưng không nên xem đó là mục đích duy nhất để phục vụ quyền lợi giáo hội, và khi được thỏa mãn một phần nào vật chất là xem như cuộc tranh đấu của người công giáo đã chấm dứt. Vì người công giáo cũng là người Việt Nam, có bổn phận với giáo hội cũng như với dân tộc và đất nước. Như vậy trong vai trò lãnh đạo tinh thần, các vị trong Hội Đồng Giám Mục chỉ thực hiện được một nửa là những chủ chăn tốt đối với giáo hội mà quên hẳn vai trò công dân đối với một đất nước đang quằn quoại dưới gông cùm cộng sản. Nếu ví dụ trong thời gian qua đảng cộng sản đã đem lại công bằng, no ấm cho người dân, đem lại thịnh vượng cho đất nước, đem lại bình an, tự do, dân chủ và nhân quyền cho người dân thì những gì các vị trong Hội Đồng Giám Mục làm đều đúng. Nhưng Hội Đồng Giám Mục đã quên một điểm căn bản là cộng sản chỉ ban phúc lộc cho đảng viên cán bộ nhà nước và những ai bám theo ăn có với chúng. Cộng sản chính là kẻ chủ trương vô thần, đàn áp tất cả tôn giáo chân chính đồng thời chúng thành lập các giáo hội quốc doanh để chia rẽ tôn giáo. Trong trên 60 năm qua, chúng cô lập, tù đầy, hãm hại những ai yêu nước chân chính, bóc lột tận xương tủy người dân, ăn cắp tài sản quốc gia, tham nhũng vô độ và nhất là bán đất nhượng biển cho ngoại bang Tàu cộng như vậy chế độ cộng sản Việt Nam đã đi ngược với tất cả những gì mà các chủ chăn đã dạy bảo con chiên từ lúc mới lọt lòng mẹ. Theo thiển ý của người viết, một khi đường lối cộng sản hoàn toàn đi ngược với tín ngưỡng tôn giáo, đáng lý các vị trong Hội Đồng Giám Mục là những chủ chăn thì nên ưu tiên nghĩ đến quyền lợi từ tinh thần đến vật chất của con chiên dưới chế độ độc ác mà các vị đang sống. Trong bài "2009 Việt Nam Đã Vuột Mất Hai Cơ Hội" kẻ viết đã nêu lên hai dịp, trong đó Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đã thiếu sót vai trò chủ chiên của một công dân đối trước hiện tình đất nước nên đã làm vuột mất một.

Ngày nay, cộng sản Việt Nam đã công khai đập phá tượng Đức Mẹ cũng như Thánh Giá là đã trở lại khiêu chiến với người Kytô hữu. Đây là một vấn đề trầm trọng, không bình thường như việc tranh chấp đất đai và có thể giải quyết bằng những hình thức chắp vá, bằng hứa hẹn và đon giản trả lại vài ba mẫu đất là xong chuyện. Người công giáo Việt Nam hôm nay không thể bỏ qua cơ hội để đảng cộng sản tiến tới giai đoạn chót là diệt hẳn giáo hội công giáo chân chính Việt Nam. Do vậy, đây là thời điểm người công giáo không thể xuống đường bất bạo động và ngoan ngoãn vâng lời chủ chiên tranh đấu theo hình thức van xin và hòa hợp, mà phải bạo động để tạo cơ hội cho các tôn giáo bạn, các đảng phái và tổ chức tranh đấu cùng xuống đường nhập cuộc.

Kết luận, trong giai đoạn hiện tại, không thể đơn giản xuống đường đối thoại van xin mà máu của người tín hữu phải đổ ra thì mới đánh gục được chế độ cộng sản vô thần. Vừa vào năm 2010, cơ hội tốt lại đến lần thứ hai trong tay Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, xin đừng để vuột mất thêm một lần nữa !

Cầu xin Ơn Trên và Hồn Thiêng Sông Núi phù hộ cho những ai tin và dựa vào sức mạnh của Thần Linh để kết thúc cuộc tranh đấu nhằm giải thể chế độ cộng sản.

Đinh Lâm Thanh


HÃY ĐỨNG LÊN NGƯỜI GIÁO DÂN CÔNG GIÁO VIỆT NAM

XIN NGƯỜI CÔNG GIÁO HÃY ĐỨNG LÊN LÀM LỊCH SỬ

Đông Lan

Triết Lý An Vi là một nền Triết Nhân Sinh nên tư duy của Ngài đâu thể thờ ơ với đại cuộc. Bên giường bệnh yếu đau, Ngài viết sách, viết tin thư gửi học trò trong giòng nước mắt khóc cho vận nước. Là một người học trò nhỏ của Thầy, dù biết Thầy mình còn là một Linh Mục, nhưng tôi chưa bao giờ nhìn được Thầy mình trong bộ áo dòng. Thầy xuất hiện trước mắt tôi là áo trắng nhà Nho, đơn sơ, khuy áo cài tay trái, dấu Tả Nhậm của dòng Việt tộc như Thầy thường ca tụng.

Lần đầu tiên tôi đọc đuợc những dòng chữ của Ngài khi viết về Đạo của Ngài chỉ trong vài trang sách ngắn ngủi trong gần 8000 trang sách viết cho dân tộc.
    AI LÀM CHO NGƯỜI HOÀ THUẬN ẤY LÀ PHÚC THẬT.
Hòa Thuận là một Nhân Đức Căn Bản Nhất cho các tín hữu Ky Tô, là đức tiên phong, là nền tảng của Đạo. Riêng với hiện tình Dân Tộc Việt, mặc dù bao chia rẽ, hào quang anh hùng liệt nữ năm ngàn năm sáng ngời tâm thức mỗi người dân Việt mến yêu.Dù cho bạn ở bên này hay bên kia bờ đại dương, dù ở vòng vây nào của lợi danh hay đảng phái, phe nhóm, dù ở góc tối nào nhất của cái vỏ ốc, miệng giếng, ngõ cụt của cá nhân, tập đoàn … ta vẫn chung nhau một tấm gương soi, chia chung niềm tự hào rất Việt:
    Nực cười châu chấu đá xe,
    Tưởng rằng chấu ngã, ai dè xe nghiêng.
Cho nên, cứ mỗi lần nước có họa diệt vong, cái điểm linh diệu ấy lại trỗi lên trong đáy lòng , mà kêu gọi nhau hãy nương nhau mà thực hiện chân lý Hoà của tiền nhân, để cứu nguy cho vận nước.

Cũng trong tinh thần ấy, Cố Triết Gia Kim Định, đã đặt nặng vai trò của người Ky Tô hữu, trong sứ mạng làm Hòa Thuận lòng người- Điểm căn bản của Đạo – trong tinh thần thực hiện đoàn kết với các tôn giáo bạn để Thống Nhất Dân Tộc:

“Riêng với Việt Nam thì đó là vấn đề sinh tử, tức vấn đề lập lại nền thống nhất dân tộc là điều tiên quyết cho việc cứu quốc, kiến quốc”.

Những thời gian ban đầu của Đạo không bình thường êm ái, vì Đạo là Đạo của Phương Tây, của Kẻ Mạnh đang trên đường thống trị. Dấu Chân Hội Nhập cũng là bước đường thương khó Việt.

Những đau buồn trong quá khứ cũng trôi qua, vì thời gian là liều thuốc tẩy đau thương.

Người giáo dân hôm nay trong mục đích mới đã khẳng định gánh vác cả hai vai Đạo và Đời, tức một vai Thiên Chúa, một vai Tổ Quốc.

Nhưng còn hạt nhân nối kết các niềm tin ấy, vai trò các vị tu sĩ không thể thiếu. Lệnh cấm không làm chính trị có lẽ chưa được thông diễn . Chính trị lập đảng nắm chính quyền, thì có thể cấm, vì tu sĩ không thể. Nhưng còn lo giúp nước giúp dân không màng địa vị, không mưu cầu tư lợi, chỉ vì nghĩa lớn mà làm, thì chỉ là lo “chính sự”, như Đức Giáo Hoàng cũng vẫn làm cho nước Ba Lan của Ngài vậy. Làm “chính sự” chính là việc làm “Mến Chúa, Yêu Người” của Đạo mà thôi. Vì khi người trong một nước cùng cảm thương , hỗ trợ cho nhau thì mới thực hiện phương trình ”Mến Chúa = Yêu Người” một cách thật sự thiết thực. Do đó, khi Tu sĩ mà làm hạt nhân, men YêuThương mới dậy bột, bánh Mình Thánh mới Thiêng Liêng, mới không thiếu sót thực hành lời Chúa dậy.

Dù tôn giáo Thiên Chúa chỉ mới 7% dân số trên toàn quốc, nhưng người ra hải ngoại có lẽ đông hơn. Nhất là thành phần nắm truyền thông lại đa số là Thiên Chúa giáo, và tổ chức chặt chẽ, với trên hai trăm giáo sĩ làm việc toàn thời gian, riêng tại Mỹ.Tôn giáo này có thể có sức hoạt động mạnh, nếu “Vai Tổ Quốc” được các vị tu sĩ gánh vác chung với giáo dân. Nền Văn Hoá Nhân Bản của nứơc nhà có cơ sở tâm linh vững chắc, niềm tin Tâm Linh sẽ khiến khuynh hướng Tôn Giáo Phục Vụ Tổ Quốc thành sức mạnh vô song. Lý tưởng Dân Tộc sẽ nghiễm nhiên đưa Tôn Giáo Về Với Dân Tộc một cách Vinh Quang nhất.

Chừng đó, nếu có một câu hỏi của Lịch Sử Việt dành cho Thiên Chúa Giáo: “Đạo Thiên Chúa đã đóng góp gì cho di sản Văn Hoá Việt Nam?

Thì câu trả lời làm hãnh diện cho những người có Đạo, sẽ là: “Giáo dân đóng góp Đức TẬN HIẾN, ĐỨC HY SINH, TÍCH CỰC và TẬP THỂ để CỨU NGUY DÂN TỘC”.

Chúa đã dạy: ”Nước ta không thuộc trần gian này”. Do đó trên trần gian này ta phải lo việc của dân ta, của nước ta. Vai Tổ Quốc phải mang, đó là chuyện thiêng liêng, xin người Thiên Chúa Giáo HÃY ĐỨNG LÊN LÀM LỊCH SỬ .

Thêm nữa, Cố Triết Gia Kim Định còn ngỏ lời kêu gọi chúng ta hãy đoàn kết tôn giáo để thống nhất dân tộc. Chính trong những năm dài đau yếu trên giường bệnh, Ngài không ngừng suy tư, đặt vận nước lên trên tất cả, mong muốn các bậc hiền nhân, nghĩa sĩ, cùng nhau vượt lên mọi khác biệt tôn giá , để trở về thực hiện bổn phận làm người Việt, làm con người với Tổ Quốc của mình trước đã.

Ngài ca tụng Đạo Tứ Ân của Phật Giáo Hoà Hảo. Tứ Ân là: Ân Tổ Tiên Cha Mẹ, Ân Đất Nước, Ân Tam Bảo, Ân Đồng Bào Nhân Loại. Cho nên người có tôn giáo này cũng đặt Vai Tổ Quốc làm trọng, nếu ta tìm thì sẽ thấy rất nhiều điểm chung để cùng đoàn kết với nhau lo cho dân cho nước. Các tôn giáo khác cũng thế. Tình Tự Dân Tộc sẽ chiến thắng các chia rẽ tôn giáo, vì nghĩ cho cùng, tổ quốc phải là điểm tựa chung thì mới có sức mạnh của cả dân tộc để làm cho lịch sử chuyển mình.

Chính quyền nào rồi cũng qua. Chỉ có Dân Tộc là còn mãi. Chế độ nào cũng chỉ là của một thiểu số , nhưng Tổ Quốc không phải của riêng ai. Gánh giang sơn, gánh Tổ Quốc là của chung, ta cùng bảo vệ, trách nhiệm, để không hổ thẹn với xương máu tiền nhân, anh hùng liệt nữ đã hy sinh cho non sông còn tồn tại đến bây giờ. Những lớp sóng phế hưng như dòng kinh dịch biến chuyển lưu ly, văn hoá là cái gì còn lại. Nền Văn Hoá Nhân Bản Tâm Linh của Minh Triết Việt là Đoá Hoa An Vi, năm ngàn năm vừa nở lại một lần, dẫu mang theo hồn vong quốc.

Triết Gia Kim Định đã ra đi trong đau thương ngậm ngùi còn vương vấn HỒN NƯỚC với LỄ GIA TIÊN.

Những tâm tư của Ngài gửi đến chúng ta một Thông Điệp Trở Về Với Đạo Làm Người của Tổ Tiên, để thịt không còn rơi, máu không còn đổ trong anh chị em một nhà một Mẹ Việt Nam. Mà nếu có phải đổ chăng, hãy xin đổ xuống cho Chính Nghiã Dân Tộc, để tưới thắm Cây Việt , cho mùa Hoa Nhân Sinh tưng bừng muôn màu cờ sắc áo tôn giáo liên kết đại đồng của Kỷ Nguyên Hoà Bình và Hạnh Phúc.

Đông Lan
07/01/2010
(Viết theo tài liệu Cẩm Nang Triết Việt của Kim Định)