Sunday, October 11, 2009

Hưởng Ứng và Phát Huy Lời Kêu Gọi “Không Dùng Hàng Hóa Trung Quốc” Của Đại Lão HT Quảng Độ! - Hoài Nam Phạm Văn Giáo


Hoài Nam Phạm Văn Giáo

Tiếp theo “Lời Kêu gọi Tháng 5 Bất tuân Dân sự - Biểu tình Tại gia” của Ngài Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Xử lý Thường vụ Viện Tăng Thống kiêm Viện trưởng Viện Hóa Đạo; hôm nay, ngày 3 thàng 10, 2009, tại Thanh Minh Thiền Viện, một lần nữa Ngài gióng lên lời kêu gọi thứ hai đến đồng bào trong và ngoài nước “Không dùng hàng hóa Trung quốc“.

Đọc Lời Kêu Gọi của một Đại sư Phật giáo mà tâm con vô cùng xúc động lẫn tủi nhục. Xúc động vì Ngài chuyên chở tâm tư của một vị Đại sư Phật giáo vẫn thường băn khoăn trước vấn nạn nguy cơ mất nước, mất giang sơn, mất Tổ quốc mà Tổ tiên chúng ta đã tốn nhiều xương máu của bao thế hệ tiếp nối để gìn giữ cho đến ngày 30/4/1975. Tủi nhục vì biết rõ nhiều người vốn là con dân nước Việt, nhưng lại cam tâm nhắm mắt vô tư trước trách nhiệm, bổn phận của mình đối với quốc gia; hoặc hơn thế nữa là cam tâm làm tay sai cho giặc để xe tan cơ đồ Tiên Tổ.

Chúng ta biết rằng, hàng hóa Trung quốc không những không bền (đồ dở, dễ hư) mà lại độc hại vô cùng; đó là chưa nói đến tham vọng trong sự bành trướng hàng hóa tràn lan khắp nơi để thống trị, áp đảo nguồn tài chánh và làm lũng đoạn nền kinh tế của mọi quốc gia trên thế giới trong mục đích chính trị của Tàu Cọng, như Đại lão Hòa thượng Quảng Độ đã đề cập trong bức thư Kêu Gọi của Ngài. Chính lòng tham của Tàu Cộng đã đưa chúng đến lãnh vực bất nhân, bất nghĩa, gian ác, bất kể hậu quả nhân sinh. Thật vậy, chúng ta hãy xét lại vài trường hợp vừa qua để thấy điều này là đúng. Sữa trẻ em mà chúng sản xuất đã giết biết bao triệu con thơ, đến nỗi sách báo loan tin, thế giới lên án, mà chúng chẳng chịu dừng lại hoặc thu hồi. Đồ chơi trẻ em bằng nhựa do chúng sản xuất đã làm ngộ độc và sát hại biết bao nhiêu trẻ em, nhưng chúng chẳng quan tâm, cứ tiếp tục sản xuất thêm. Ý tưởng “to dominate world’s economy” của Tàu đã biến chúng thành những con ác quỷ, cọp đói cắn nuốt thai nhi, bất kể nhân tâm, bất cần công lý!

Ngài kêu gọi: “Hôm nay, nhân danh Hội đồng Lưỡng Viện, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tôi xin cất lời kêu gọi Đồng bào trong và ngoài nước hãy có thái độ trước hai hiện trạng Trung quốc xâm lấn và Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam bó tay đầu hàng. Người dân Việt không có các tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, cũng không có chính quyền hay quân đội để trực tiếp và mạnh mẽ phản chống nạn xâm lăng quân sự, xâm lăng tư tưởng và xâm lăng kinh tế. Vũ khí của người dân bị trị ngày nay là THÁI ĐỘ. Chúng ta cần biểu tỏ qua THÁI ĐỘ để chống hai quốc nạn Nội xâm và Ngoại xâm”. Thật xác đáng với tâm tư, nguyện vọng của hơn 80 triệu dân Việt! Thật đúng vời hoài bão dựng nước giữ nước của bao lớp Cha ông Tiên tổ làm sao!

Với địa vị của một Tu sĩ Phật giáo, Ngài khiêm tốn và rất tế nhị khi dùng hai chữ “THÁI ĐỘ” để gởi gắm đến toàn dân cái trách nhiệm, bổn phận của công dân đối với vận mạng đất nước. Nhưng chúng ta phải biết rằng, vũ khí của người dân bị trị hôm nay là HÀNH ĐỘNG, chứ không phải là “THÁI ĐỘ” như Ngài Quảng Độ đã nhắc nhở. Vũ khí của Tu sĩ cũng phải là HÀNH ĐỘNG. Phải CẦM SÚNG ĐÁNH GIẶC NGOẠI XÂM và TIÊU DIỆT KẺ THÙ BÁN NƯỚC.

Hỡi những ai còn có lòng tự ti, còn có lương tri, còn có chút hổ thẹn và còn tự coi mình là người Việt Nam, hãy nên vùng dậy bằng mọi phương thế để tiêu diệt kẻ thù chung. Kẻ thù đó là bè lũ bán nước: Cộng sản Việt Nam.

Kể cả khối Phật giáo Quốc doanh! Nếu khối Phật giáo Quốc doanh còn mang danh nghĩa “Giáo hội Phật giáo VIỆT NAM” thì phải biết tự hổ, tự thẹn, phải tỏ ra HÀNH ĐỘNG THIẾT THỰC để huy động lực lượng quần chúng Phật tử đứng lên giật sập đảng Cọng sản Việt Nam. Nếu quý vị cứ yên phận như thế, thì hãy nên đổi tên lại là “Giáo hội Phật giáo TRUNG QUỐC” càng sớm càng tốt cho phù hợp với “đường lối phản bội, thờ ơ, vô minh” của Giáo hội mình! Nên loại bỏ hai chữ “VIỆT NAM” ra khỏi danh xưng “Giáo hội Phật giáo Việt Nam”. Bởi vì nạn mất nước về tay Trung Cọng đang diễn ra quá rõ ràng, Quốc gia Việt Nam sẽ không còn nữa, thì giữ hai chữ ấy trong danh xưng Giáo hội của mình làm gì? Kính mong mọi người trong “Giáo hội Phật giáo Việt Nam” nên ý thức được điều này và đốt lên ngọn đuốc Trí Tuệ để thắp sáng ý thức về Quốc gia - Đạo pháp.

Nghĩ lắm lúc thật đau lòng: Cũng là Tu sĩ với nhau, những vị như Hòa thượng Quảng Độ đêm ngày khắc khoải với quê hương đất nước của mình, nhưng sao lại có những thành phần vô tư thờ ơ với Quốc nạn, Pháp nạn? Làm sao để so sánh đây?

Ở đâu có khổ sở, bức bách, khống chế, sát hại; thì ở đó có sự xuất hiện của Bồ tát cứu độ. Thà đói, thà mất mạng, còn hơn bị Tàu đô hộ. Bị đói chỉ một thời gian ngắn ngủi, còn bị đô hộ là phải chịu đựng không những đời mình hiện tại mà còn bị lụy đến bao đời con cháu mai sau. Do ý thức ấy, mà lúc xưa ngài Tuệ Trung Thượng Sĩ (1) vừa tu, vừa cầm quân giết giặc ngoại xâm, tiếng tăm lừng lẫy, khai sáng lịch sử Phật giáo trí hùng, làm rạng rỡ lịch sử Việt Nam hiển hách. Làm xong nhiệm vụ giết giặc cứu nước độ sanh, Ngài an nhiên nằm mà hóa về cõi Phật (2). Đó là sự thật không ai chối cãi. Ai bảo rằng tiêu diệt ma chướng ác quân là tạo nghiệp sát sanh, để rồi lấy cớ ẩn núp dưới trướng vô minh, dưới ý tưởng nông cạn này cho yên chuyện, mặc người sống chết?

Hằng đêm con cứ suy tưởng: Dòng lệ của dân Việt sắp cạn vì đã chảy bởi bao thảm nạn Cọng sản gây ra trong suốt hơn 1/3 thế kỷ. Nay nạn mất nước, nô lệ đang đến. Chính thế, Hòa thượng Quảng Độ là một vị Bồ tát hiện thân để cứu độ dân tộc Việt Nam. Hòa thượng cũng chính là hóa thân của ngài Tuệ Trung Thượng đưa Dân tộc con rồng cháu tiên thoát khỏi vòng nô lệ lần thứ hai của bọn giặc Tàu. Con tâm thành hưởng ứng Lời Kêu Gọi của Ngài. Chẳng còn ai hơn, con kính ngưỡng mong Ngài thống lãnh toàn dân đứng lên quyết chiến để 1) giành quyền Tự do, Dân chủ cho dân Việt từ bàn bè lũ ác đảng Cộng sản Việt Nam, và 2) diệt kẻ thù truyền kiếp Trung Cọng bảo hộ nền Độc lập Việt Nam.

Con sẽ là người theo bước chân Ngài xông pha chiến trận.

Để kết thúc, cần nói với toàn dân Việt Nam rằng, điều kiện cần, đủ và tiên quyết là PHẢI TẬP TRUNG LỰC LƯỢNG QUẦN CHÚNG DIỆT TAN BÈ LŨ ÁC ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM. Kế đến mới lo việc đánh bọn Tàu Cộng để bảo tồn đất nước! Còn bè lũ Việt Cộng, thì đừng bao giờ có hy vọng có cơ hội để giành lại đất nước từ tay bọn giặc Tàu.

Hoài Nam Phạm Văn Giáo

Ngày 10 tháng 10, 2009

------------ --------- --------- --------- --------- --------- --------- ------

(1) Tuệ Trung Thượng Sĩ (1230-1291) có nhiều vai trò quan trọng tại Việt Nam thế ký thứ mười ba: a) Ngài là một thống đốc, đã giữ chức Thống Đốc Hồng Lô (bây giờ là tỉnh Hải Dương), Ngài là một trong các vị tướng nổi tiếng những người chỉ huy cuộc kháng chiến đánh bật ba cuộc xâm lăng của Mông Cổ và được thăng chức Tiết Độ Sứ trấn cửa biển Thái Bình; b) là một cư sĩ, ngài sống một cuộc đời hòa lẫn với thiền định, thi ca và hào quang vương giả; và c) là một Thiền sư, ngài đã ảnh hưởng lớn đối với người sáng lập Thiền Phái Trúc Lâm, một dòng thiền đã trở thành một phần của văn hóa Việt Nam. Pháp danh ngài là Tuệ Trung, nghĩa là Trí Tuệ Bên Trong. Danh hiệu ngài, trao tặng bởi Vua Trần Thánh Tông, là Thượng Sĩ, có nghĩa là Bậc Cao Tột.

(2) Cuối cuộc đời, Ngài Tuệ Trung Thượng Sĩ quyết định ra về với cõi Phật, ngay tại chính đường của Dưỡng Chân Trang, Ngài kê một giường gỗ giữa nhà trống, nằm nghiêng qua phải theo thế kiết tường, nhắm mắt lại. Thê thiếp, người hầu cùng chúng đệ tử khóc rống lên. Tuệ Trung mở mắt ngồi dậy, đòi nước súc miệng rửa tay, rồi quở nhẹ: “Sống chết là lẽ thường, đâu nên buồn thảm luyến tiếc, làm nhiễu động chân tánh ta.” Nói xong, Tuệ Trung an nhiên thị tịch.

Bệnh "Dại" Của Người Việt Nam - Xuân Khê

    Khi Nào Bệnh "Dại" Của Người Việt Nam Mới Được Chữa Lành?

Xuân Khê

Thưa quý độc giả, cái tiêu đề của tôi đưa ra nghe có vẻ "dị ứng" với nhiều độc giả khả kính, nhưng xin quý vị hãy bình tâm. Người Việt chúng ta làm sao mà "dại" cho được khi hơn 1000 năm đô hộ giặc Tàu vẫn không bị đồng hóa thành một quận nào đó của Tàu. Hơn một 150 năm dưới ách thực dân Pháp mà nước Việt vẫn chưa mất tên.

Thế mà từ lúc giặc Hồ về đến VN chúng ta thì y đã đem "virus dại" về cấy vào dân tộc VN và đến nay con "virus dại" đó lây lan một cách kinh khủng.

Cái dại thứ nhất là dân mình "nhắm mắt đưa chân nghe theo tiếng gọi Việt Minh" tự dùng máu thịt của mình làm gạch lót đường cho đảng Cộng sản VN nhuộm đỏ nửa phần lảnh thổ rồi tiếp tục xích hóa hoàn toàn VN năm 1975, dân tộc VN đã hy sinh hàng triệu sinh mạng từ Điên Biên "thần thánh" đến Chiến dịch HCM "vinh quang" lót đường cho tột đỉnh cao sang vinh thân phì da cho hàng triệu đảng viên CS.

Thứ nữa khi đã có trong tay nửa phần đất nước xây dựng nền dân chủ tự do lại không ưa, chỉ ưa chuyện dại - đình công bãi thị - tiếp tế mật khu làm anh dân quân du kích "vành nón tai bèo" thề trừ cho được "Mỹ Ngụy bán nước" hay diệt cho được "cường hào địa chủ"??? chính phủ miền Nam giải thích tuyên truyền mãi cũng chẳng nghe!!! Đêm đêm vào bưng vào rẫy, cơm nắm muối vừng, bột ngọt thuốc men, tiếp tế cho anh "giải phóng quân" thực hiện cho được đại sự "giải phóng miền Nam" ???

1975 đảng CSVN đứng đầu là tập đòan tàn ác Thắng, Duẫn, Đồng, Chinh, Giáp, Thọ, sau này là cả lũ lâu la bộ sậu CSản ác ôn khác như Lương, Mạnh, Anh, Mười, Phiêu, Linh, Hùng, Khải, Kiệt, Dũng, Triết ... cùng toàn bộ mấy triệu đảng CSVN vênh váo tự hào là một đảng "quang vinh" đã đưa toàn "dân tộc VN đến toàn thắng" ???. Nhưng, ô hô ai tai trong lúc này chúng ta hãy thử nhìn lại các đảng CS khác VN trên thế giới ở các nươc từng bị qua phân bởi thì không có đảng CS nào NGU và ÁC như CSVN!!! CSVN hợp nhất đất nước bằng cách hi sinh hàng triệu sinh mạng của dân tộc chúng ta và đã cố tình đưa 2 miền đất nước vào thù hận giết chóc triền miên trong mấy thập niên, một dấu ấn 2 miền vô hình hằn sâu trong lòng dân tộc.

Rõ ràng cái tội ác này của đảng CSVN không bao giờ tha thứ được. Chúng ta thử nhìn 2 miền Đông và Tây Đức thông nhất trong hòa bình không chút máu xương, cái gương Tiệp khắc, Nam Tư Lạp Phu … dân họ cùng nhau đi đến thịnh vượng chung. Bắc hàn tuy lớn lối vậy nhưng cũng không ngu dại gì mà chủ trương: "chiến tranh giải phóng" Nam hàn, hàng năm cứ nhận thực phẩm "chi viện" của "khúc ruột anh em" Nam hàn hơn là xây đường mòn "Kim Jong Il" để cho hàng triệu thanh niên Bắc hàn "sinh Bắc tử Nam" như đàn em Hồ chí Minh, Duẫn, Chinh, Đồng, Giáp đã kiên quyết theo lệnh Bắc kinh dù cho có "đốt cháy cả dãy Trường sơn" cũng phải tiến hành cho được đúng theo di huấn của "Hồ chủ tịch vĩ đại" cố tình đày ải hàng trăm ngàn xương máu thanh niên VN vào cửa tử.

Mao trạch Đông, Đặng tiểu Bình và đảng Cộng sản Tàu miệng tuy la lớn nhưng lũ chúng rất khôn ngoan không bao giờ dại dột ngốc nghếch như bộ chính trị đảng CSVN đã từng làm. Với thế giới bên ngoài Bắc kinh hay chủ nghĩa Đại Hán luôn to mồn làm ra vẻ "binh đao sắp sửa dấy động" đến nơi ấy thế chỉ dọa nạt Đài loan thôi nhưng cả đôi bên càng năm càng tăng lượng đầu tư buôn bán tiếp vốn giúp nhau, cũng cố kinh tế cả 2 đều hưởng lợi. Vừa qua Bắc kinh còn lên tiếng sẵn sàng giúp vốn cho Đài loan để chống chọi lại với cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu này. Nói chung ngoại trừ cái đảng tham ăn tục uống vừa ngu lại vừa hèn như CSVN còn trên thế giới dù cho còn thể chế cộng sản thiên hạ đều tiếc máu xưong tài nguyên vật lực đất nước họ cả.

Họ cũng không chủ trương người Tàu giết người Tàu, người Hàn giết người Hàn, như thủ đoạn NGƯỜI VIỆT GIÊT NGƯỜI VIỆT mà đảng CSVN đã từng vênh váo khoe khoang chủ trương cho cái điên khùng của mình. Nói cho toàn ý rõ ràng dân mình còn "dại" mới để CSVN đè đầu mãi suốt gần thế kỷ; vì sao ? vì rằng cho đến bây giờ người dân Việt chúng ta vẫn cứ để cho tập đoàn CSVN tham nhũng bóc lột vơ vét hết tài nguyên của cải vào túi riêng của chúng nhưng dân mình vẫn cam chịu số phận bị đát như thế và đổ thừa vì "vận nước suy vong" thế thôi! yên chuyện, một sự đổ thừa cay đắng và đơn giản nhất. ĐẢNG ĂN DÂN TRẢ, tiền bạc ngoại quốc đầu tư cho VN vay vốn đợt này đến lớp khác đã bị tập đoàn cầm quyền CSVN khuynh loát, trắng trợn bỏ túi làm của riêng trong lúc đó con cháu dân tộc VN phải "è lưng" ra trả nợ từ đời nay cho đên đời con cái cháu chắt ..???.

Bản chất dân tộc Việt nam là nghĩ đến hậu thế, lo cho đời sau thế mà cái DẠI chúng ta sờ sờ ra thế sao không ai hay! phải chăng DẠI DỘT này từ sợ hãi mà ra ? Đây là một câu hỏi chính đáng mà chúng ta cần đề cập. Tập đoàn CSVN đã thản nhiên phung phí, tận dụng, bóc lột, vơ vét MÁU XƯƠNG và TÀI NGUYÊN VẬT LỰC đất nước VN đã hơn nửa thế kỷ rồi nhưng toàn dân tộc VN sự thực vẫn chưa tỉnh thức, con "virus dại" cứ nuôi mãi trong ngưòi cho đến khi nào ?

Đến khi người dân VN bằng nhiều hình thức chạy trốn được giặc Cộng ra được nước ngoài thì lại cộng thêm cái bệnh "HAY QUÊN" bằng cách này hay cách khác hàng năm "tự giác, tự nguyện" nhịn ăn nhịn tiêu càng lúc càng nhiều đem hàng tỷ đô la từ sức lao động, mồ hôi nước mắt, gián tiếp "tiếp máu" nuôi mập cái tâp đoàn "Dracula Hà nội" bán nước hại dân đó. Trong lúc cả tập đoàn CSVN cùng TƯ BẢN ĐỎ rủng rỉnh lên xe xuống ngựa, vi la biệt thự, ngừơi ăn kẻ ở, của cải đầy nhà, có máy bay riêng gần cả chục triệu đô, có xe hơi đắt giá lên đến 2 triệu đô la, cá cược đánh số lên đến bạc triệu, ăn chơi sa đọa vô luân, thanh thế vây cánh tràn lan, công an mật vụ lớp lớp đầy đường chà đạp trên đầu hàng triệu người dân cùng khổ VN chúng ta. Thế mà hải ngoại có những tổ chức, cá nhân cũng mang "con virus dại" này hết lòng hết sức, bòn rút tiền bạc của ngưòi hảo tâm đem tiên về tự nguyện LÀM THAY CHO ĐẢNG để Đảng Ta rảnh tay ngồi chơi hưởng lạc và càng đỡ "lao tâm nhọc trí" và càng rãnh tay đi ĐÀN ÁP dân lành.

Đúng ra lớp người hải ngoại nếu có lòng với đât nước VN, với cái thế thuận lợi ở vị trí đang ở bên ngoài , họ phải đứng ra tổ chức, cổ xúy phong trào đòi lại của cải tài nguyên của dân VN từ túi mấy tên THAM QUAN Ô LẠI CSVN trả lại cho dân VN thì nhiều biết bao nhiêu. Trái lại các lực lượng mất nước ly hương bao nhiêu tức giận căm thù cộng phỉ có khi trút "lầm đánh trật" lên đầu nhau, sức đánh còn mạnh hơn đánh cả kẻ thù dân tộc làm trò cười cho bọn Cộng sản nằm vùng hải ngoại làm chúng vừa "vuôt râu vừa cười đắc ý"! vì không còn ai có lòng với dân với nước mà còn dám xuất đầu lộ diện ra được nữa.

Trỏ lại chuyện tiền bạc gởi về VN, một điều đáng chú ý ở đây mà chúng ta nhận chân ra rằng chỉ có lượng kiều hối hải ngoại là một vũ khí có khả năng triệt tiêu được chế độ toàn trị CSVN hiện tại: chúng ta hãy thử chỉ cần ngưng một thời gian 1 năm thôi! là cả chế độ ăn bám Hà nội sụp đổ hay rung rinh toàn bộ ngay. Trái lại vì mang "bệnh DẠI" nên cứ nhắm mắt ngẩn ngơ tiếp tay cho những "cò mồi" trong nước liên tục đi ra hải ngoại vơ vét quyên xin làm cho Đảng thêm vây cánh thế lực lại càng làm khối ngưòi Việt hải ngoại càng thêm phân hóa, bất an. Rõ ràng từ cái dại trong cái chuyện thương quê nhớ nước, từ cái chuyện từ thiện kiểu thấy gì làm vậy không chịi truy căn, ra ngành ra ngọn, không đúng cách càng giúp dân VN càng lúc càng khổ đông hơn trầm trọng hơn và lâu dài hơn nữa?

Những đồng bậc dại tự nguyện dâng hiến cho những kẻ từng truy sát mình, bách hại mình và không bao giờ hỏi "tại sao?". Một câu hỏi mà vì dại nên không muốn nghĩ ra: càng giúp VN càng nhiều từ thiện càng nhiều tại sao xã hội VN càng ngày càng thêm nhiều người khổ, tệ nạn xã hội VN càng năm càng thêm nhiều và càng phức tạp, phụ nữ VN càng lúc càng bi bán ra nước ngoài, đi làm đầy tớ, hay phải đi lấy chồng nước ngoài kiêm miếng cơm manh áo cho gia đinh cha mẹ tại VN.
Thanh niên, trai tráng VN càng lúc càng đi làm "cu ly" ngoại quốc cho CSVN kiếm đô la bỏ túi? Hàng tỷ đô la càng ngày càng gởi nhiều về VN bằng nhiều hình thức không 1 chút điều kiện trói buộc và cũng từ hình thức này, tham nhũng VN mới chuyền của tiền ra ngoại quốc cho gia đình họ hàng chúng hưởng và chuẩn bị vốn liếng cho bước "cao chạy xa bay" của lũ cướp ngày này.

Rõ ràng lại cái bệnh "dại" này đã trở thành "bất trị" chỉ có thời thế chuyển dời mới giúp trị được mà thôi. Thời thế trong trường hợp này là thế nào? Một là khi toàn cõi Vn phải đi học "tiếng Tàu" thay cho tiếng Việt? tình huống này thì bệnh dại tuy đã tỉnh nhưng đã quá ôi thôi đã quá muộn màng ! còn thứ nữa ở nước ngoài thì nhờ CƠN LỐC SUY THOÁI KINH TẾ thế giới làm cho máu "mẫu quốc hải ngoại" như Mỹ, Âu, Hàn, Nhật đã cạn kiệt không còn đủ sức để "rò rĩ" đô la nuôi mạp thây Ngụy quyền Hà nội, khi người Việt hải ngoại 'chạy vắt giò lên cổ" để tự lo cho miếng cơm manh áo tại nơi xa xứ, nào tiền nhà tiền bill nhưng chẳng đủ nuôi vợ đỡ con, khi Việt kiều hải ngoại xếp hàng dài "từng cây số" xin việc nhưng chẳng ai thuê thì con "virus dại" này mới bị tự động bị triệt tiêu xếp vó mà thôi và chấm dứt cái chuyện mấy trự "trâu già ưa gặm cỏ non" cứ "léng phéng" sẵn mấy đồng tiền đô về nước hưởng lạc qua lại nhà báo vợ hại con.

Còn nếu không thì chỉ "nước xao đầu vịt" chúng ta càng kêu gào, giải thích nói hoài chẳng ai nghe, cái bệnh dại trầm kha còn mãi đeo đẳng mình.

Xuân Khê

NÓI VỚI ĐẦU GỐI - Đỗ Thái Nhiên

Đỗ Thái Nhiên

Con người không thể sống đơn độc trong hang sâu, núi lạnh. Sống có nghĩa là hợp quần. Đối thoại là cầu nối giữa con người với xã hội. Để thực hiện đối thoại, con người phải có thể phát âm, nghe, hiểu và phán đoán. Đầu gối là nơi giao tiếp giữa xương đùi và xương ống chân. Đầu gối không tim, không óc, không mắt, không tai ... Rõ ràng là đầu gối không có chức năng đối thoại. Thế nhưng, trong dòng đời chất chứa nhiều tình huống phức tạp này, có những người chỉ muốn nói cho chính mình nghe, không quan tâm tới ý kiến của những người chung quanh. Mỗi khi phải đương đầu với văn chương “nói lấy được”, người đối thoại hiểu ngay rằng: thà nói chuyện với đầu gối còn hơn là phải trao đổi ý kiến với những người có kiến thức nghèo nàn đến độ bất bình thường. Sau đây là một trường hợp “nói lấy được”.

Ngày 02/09/2009, đài BBC Luân Đôn có dành cho ông Nguyễn Trọng Phúc một cuộc phỏng vấn về các vấn đề liên quan tới thể chế chính trị của chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Ông Nguyễn Trọng Phúc là thành viên học viện Chính Trị-Hành Chánh Quốc Gia, Hà Nội, nguyên viện trưởng viện lịch sử đảng, người đã đào tạo ra nhiều cán bộ lý luận cao cấp cho đảng CSVN. Sau đây là các lý luận quan yếu đã được ông Nguyễn Trọng Phúc nói với đài BBC Luân Đôn:

1. Về Dân chủ đa nguyên:

Ông Nguyễn Trọng Phúc khẳng định: “Hiện nay pháp luật Việt Nam, điều lệ và cương lĩnh của đảng CSVN không chấp nhận đa nguyên đa đảng”

Sinh hoạt đa nguyên, đa đảng là một trong nhiều hình thức sinh hoạt chính trị khác nhau của quần chúng. Chỉ có quần chúng hay đại diện chân chính của quần chúng mới có thẩm quyền quyết định chọn lựa các hình thức sinh hoạt vừa kể. Đảng CSVN là một đảng hoạt động không giấy phép. Đảng CSVN chỉ là một số tư nhân tụ tập phi pháp, đảng này lại càng không có bất kỳ loại hồ sơ pháp lý nào khả dĩ có thể minh chứng họ là thụ ủy của người dân. Trong các điều kiện pháp lý vừa kể, điều lệ và cương lĩnh của đảng CSVN hoàn toàn vô nghĩa đối với người dân Việt Nam. Thế nhưng ông Nguyễn Trọng Phúc lại viện dẫn hai văn kiện kia để ngăn cấm người dân không được sinh hoạt đa nguyên đa đảng. Quả thực, Nguyễn Trọng Phúc đã sử dụng kiểu lý luận ngang ngược của họng súng.

Bên cạnh điều lệ và cương lĩnh của đảng CSVN, Nguyễn Trọng Phúc còn căn cứ vào điều được gọi là luật pháp Việt Nam để tăng cường cho luận cứ quyết liệt chống đa nguyên đa đảng. Nói tới trọng pháp, nói tới luật pháp, xã hội cần phân biệt hai loại luật pháp: luật chính danh còn gọi là pháp trị (rule of law)và luật ngụy trá, còn gọi là pháp quyền (rule by law). Pháp quyền là luật do quốc hội bù nhìn hoặc do chế độ độc tài đặt ra để đàn áp người dân. Pháp quyền điển hình là luật của Tần Thủy Hoàng, luật của Đức Quốc Xã, luật cải cách ruộng đất của Hồ chí Minh và tòan bộ luật pháp của CSVN ngày nay. Pháp trị là luật của những quốc hội thực sự tự do dân chủ làm ra. Pháp tri là luật pháp chân chính của thể chế tự do dân chủ.

Trọng pháp không có nghĩa là ngoan ngoản nhắm mắt tôn trọng bất kỳ loại luật pháp nào. Người trọng pháp là người có khả năng phân biệt rạch ròi luật của độc tài áp bức và luật của tự do dân chủ. Đồng thời người trọng pháp có hai nghĩa vụ: nghĩa vụ đạp đổ luật độc tài và nghĩa vụ xây dựng và bảo vệ luật của tự do dân chủ.

2. Sự ủng hộ tuyệt đối của toàn dân:

Ông Nguyễn Trọng Phúc nói với BBC rằng ông tin là chủ trương chống đa nguyên đa đảng của CSVN đã được “sự ủng hộ tuyệt đối của toàn dân”. Nguyễn Trọng Phúc giải thích thêm: “Người ta có nhiều con đường để đi đến khẳng định chế độ chính trị nào được toàn dân ủng hộ, chứ không phải chỉ trưng cầu dân ý. Nước Anh, nước Mỹ có trưng cầu dân ý không? Cứ theo dõi đời sống, tình cảm, thái độ của người dân đối với chế độ chính trị như thế nào là có thể hiểu được, chứ không áp đặt cách làm của nước này cho nước khác”

Xác định ý dân theo kiểu “theo dõi đời sống, tình cảm, thái độ của người dân đối với chế độ chính trị” là phương pháp xác định dân ý cực kỳ lơ mơ. Dựa vào những chuẩn mực nào để theo dõi? Làm thế nào để có thể theo dõi tình, ý của 80 triệu người dân ? Làm thế nào để những theo dõi kia không bị chủ quan? Trong trường hợp có nhiều ứng cử viên, làm thế nào để qua theo dõi có thể kết luận một cách chính xác và công bằng rằng ai là người trong số nhiều ứng cử viên kia được dân chúng chọn lựa? Các câu hỏi vừa nêu đều là những câu hỏi không có câu trả lời. Sỡ dỉ Nguyễn Trọng Phúc lâm vào hoàn cảnh bị bao vây bởi câu hỏi không thể trả lời là vì Nguyễn Trọng Phúc tránh né nói tới thủ tục bầu cử phổ thông, tự do, công bằng và kín của thể chế dân chủ. Hơn thế nữa, nhằm củng cố cho lập luận “Người ta có nhiều con đường để đi đến khẳng định chế độ nào được toàn dân ủng hộ, chứ không phải chỉ trưng cầu dân ý”, Nguyễn Trọng Phúc đã đặt câu hỏi ngược lại: “Nước Anh, nước Mỹ có trưng cầu dân ý không?”. Câu hỏi của Nguyễn Trọng Phúc có hàm ý rằng : nước Anh, nước Mỹ không có trưng cầu dân ý nhưng vẫn có dân chủ. Ý kiến vừa kể của Nguyễn Trọng Phúc gây cho dư luật một kinh ngạc lớn. Đàng sau kinh ngạc lớn kia là hai quan điểm tối tăm được phát biểu bởi nhà lý luận hàng đầu của Hà Nội:

Tối tăm thứ nhất: Đời sống của xã hội loài người đã cho con người kinh nghiệm rằng: cá nhân phát biểu ý kiến bằng lời nói hay bằng chữ viết trên văn bản. Ý kiến của một tập thể người, đặc biệt là tập thể quần chúng nhiều triệu người, gọi chung là dân ý được phát biểu bằng lá phiếu. Lá phiếu là dân ý trong quyết định tuyển chọn giới chức dân cử. Lá phiếu là dân ý xác định thái độ chấp thuận hay bác bỏ các dự án luật. Lá phiếu là dân ý nêu bật ý kiến tín nhiệm hay bất tín nhiệm các cấp lãnh đạo quốc gia. Vì vậy bầu phiếu và trưng cầu dân ý là hai thuật ngữ đồng nghĩa. Và cũng vì vậy Nguyễn Trọng Phúc, bậc thầy của giới lý luận CSVN đã bất ngờ trở thành danh hề khi cho rằng: nước Anh, nước Mỹ không có trưng cầu dân ý.

Tối tăm thứ hai: Nói với đài BBC Luân Đôn, ông Nguyễn Trọng Phúc cho rằng: “Người ta có nhiều con đường” để xác định dân ý và rằng xin đừng “áp đặt cách làm của nước này cho nước khác”. Rõ ràng là với gian ý tránh né thâu thập dân ý thông qua việc tổ chức đầu phiếu tự do và công bằng, nhà lý luận hàng đầu của Hà Nội đã đưa ra lời lẽ phủ nhận tính chất hữu hiệu của phương pháp trưng cầu dân ý dân chủ. Thế nhưng, trong thực tế, CSVN đã nhái theo thủ tục bầu cử dân chủ để sản sinh ra cơ quan gọi là quốc hội cộng hòa XHCNVN với ghi chú quốc hội này được bầu theo kiểu đảng cử, công an kềm kẹp, dân bầu. Như vậy, về mặt lý luận, Nguyễn Trọng Phúc bài bác thể chế dân chủ. Về mặt thực tế hành động, Hà Nội lại trình diễn dân chủ giả hiệu nhằm lòe bịp dư luận. Sự việc CSVN phải sử dụng dân chủ giả hiệu chứng tỏ dân chủ chính danh là công lý.

Tóm lại, những phát biểu của ông Nguyễn Trọng Phúc xoay quanh các vấn đề: đa nguyên, đa đảng, giá trị của luật pháp CS và các phương pháp thâu thập dân ý…đã làm cho dư luận chú ý đến ba đặc tính:

1. Hiểu biết của các nhà lý luận hàng đầu chế độ Hà Nội về cấu trúc dân chủ của nước Anh, nước Mỹ nói riêng, về xã hội quốc tế nói chung, nghèo nàn đến thảm hại.

2. Đối với CSVN, thảo luận về các chủ đề văn minh dân chủ chỉ là cơ hội để Hà Nội ăn gian, nói dối, đả kích dân chủ, biện minh cho độc tài.

3. Nhằm khỏa lấp đặc tính (1) và (2) cán bộ lý luận của Hà Nội bao giờ cũng làm ra vẽ:ta đây là chủ nhân ông của đỉnh cao trí tuệ loài người.

Ba đặc tính nêu trên dẫn đến kết luận rằng: nói chuyện lý luận chính trị với Hà Nội chẳng khác nào nói chuyện với đầu gối. Ngày nay, CSVN đang cai trị đất nước bằng phương pháp: mang đầu gối thay thế bộ óc, mang tội ác tham ô và bán nước thay thế lương tri và ái quốc.

Đỗ Thái Nhiên

Đem con bỏ chùa: Một mũi tên nhiều đích nhắm! - Nguyễn Vô Thường


Nguyễn Vô Thường

Thái độ im lặng trong nhiều tuần lễ của thiền sư Thích Nhất Hạnh (TS TNH) kể từ khi Cộng sản Việt Nam (CSVN) đàn áp dã man 400 thầy và sư cô của TS tại tu viện Bát Nhã ở Lâm Đồng đã gây xôn xao trong dư luận và trở thành một đề tài nóng bỏng với biết bao câu hỏi về sự im lặng khó hiểu này. Những ai mê đọc sách thiền của TS TNH giờ tỏ ra thất vọng khi thấy lời nói của kẻ viết không đi đôi với việc làm được thể hiện qua hành động “đem con bỏ chùa”.

Sự lên tiếng lần đầu tiên của TS TNH trong lá thư đề ngày 30/9/2009 dưới cái tên Gs Nguyễn Lang gửi cho Chủ tịch Đảng Nguyễn Minh Triết qua mạng Phù Sa một mặt "xin Chủ tịch kịp thời ngăn chận hành động trái luân thường đạo lý này", rồi lại cung kính gọi công an là "các vị", càng làm cho dư luận xôn xao hơn nữa về thái độ nịnh nọt xin/cho của TS TNH.

Thêm vào đó nội dung lá thư "... Ngày xưa trong Cách mạng chống Pháp, hàng ngàn chiến sĩ cách mạng đã từng tới ẩn náu tại chùa và các Thầy các sư cô luôn luôn tìm mọi cách để đùm bọc và che chở. Bây giờ đây cảnh sát và công an của Chủ Tịch đã đánh bật 400 thầy và sư cô ra khỏi chùa .... Các vị cảnh sát và công an này chắc hẳn không phải là con cháu của cách mạng" tự nó đã bốc lên mùi vị của một người ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng sản đang tỉ tê kể lể công trạng đùm bọc cách mạng để sau đó xin xỏ Cách mạng cho mình ân huệ. Phải chăng đây chính là lý do khiến TS TNH phải dùng tên Nguyễn Lang để khỏi bị mang tiếng là mình nằm vùng?

Ngoài ra cách hành văn lửng lơ "... hàng ngàn chiến sĩ cách mạng đã từng ẩn náu tại chùa và các Thầy các sư cô luôn luôn tìm mọi cách để đùm bọc và che chở" dễ tạo ấn tượng cho người đọc là có nhiều chùa ủng hộ CS trong khi thực tế chỉ có vài nhà sư trụ trì vài ngôi chùa ở vùng xôi đậu thời đó theo ủng hộ Cộng sản mà thôi. Và sau cùng nội dung bức thư lẫn thời điểm tung ra đã giúp cho chúng ta nhìn rõ hơn bản chất của vụ đàn áp tu viện Bát Nhã đã được tính toán kỹ càng với sự tung hứng rất nhịp nhàng và ăn khớp giữa hai bên. Một mũi tên độc CSVN bắn đi nhắm tới nhiều đích.

Câu hỏi đầu tiên được nêu ra là tại sao CSVN lại chọn thời điểm này để đàn áp Bát Nhã? Câu trả lời cũng không khó. Lời Kêu gọi Biểu tình Tại gia - Bất tuân Dân sự của Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ, Xử lý Thường vụ Viện Tăng thống kiêm Viện trưởng Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, đặt vấn đề với nhà cầm quyền CSVN về việc khai thác bauxite ở Cao nguyên Trung phần cũng như đòi CSVN phải bạch hoá hai bản hiệp ước biên giới mà CS đã lén lút ký kết dâng một phần đất biển của tổ tiên cho đàn anh Trung cộng, là một cái gai nhức nhối đâm thẳm vào tim đen của CSVN và làm đàn anh Trung cộng điên tiết. Để ngăn chặn chuyện "nhạy cảm" làm buồn lòng quan thầy Trung Cộng, còn kế nào hay hơn là lèo lái dư luận quần chúng và thế giới sang chuyện đàn áp Tu viện Bát Nhã. Một hình thức lái mục tiêu đấu tranh của đồng bào sang hướng khác mà CSVN hoàn toàn nắm phần chủ động.

Câu hỏi thứ hai được đặt ra là tại sao TS TNH lại im lặng để cho CSVN đàn áp mấy tháng trời rồi sau đó mới lên tiếng với cái tên Gs Nguyễn Lang? Thật cũng chẳng gì khó hiểu. Nếu như TS TNH lên tiếng phản đối ngay từ lúc đầu thì CSVN chỉ có hai sự chọn lựa, hoặc tiếp tục đàn áp hay là ngưng lại. Nếu tiếp tục đàn áp thì chả khác gì CSVN sỉ nhục và làm mất uy tín TS TNH. Đây là điều mà CSVN không muốn làm vì họ cần đánh bóng tên tuổi của TS TNH cho những công tác quốc tế vận mai sau, mà trong đó sự lên tiếng của TS TNH về vấn đề chất độc da cam ở Hoa Kỳ cách đây vài năm đã là một thí dụ điển hình. Còn như nếu nhà cầm quyền CSVN ngưng ngay cuộc đàn áp thì làm sao những kẻ nằm vùng có thể viện cớ tăng ni bị đàn áp để lên tiếng yêu cầu thế giới can thiệp cho 400 thầy cô tu viện Bát Nhã được xuất ngoại hầu tạo cơ hội cho CSVN cài sư quốc doanh ra hải ngoại nằm vùng để phá rối Phật giáo và lũng loạn cộng đồng người Việt hải ngoại?

Thêm vào đó, mũi tên đàn áp tu viện Bát Nhã mà CSVN bắn ra cũng nhằm mục đích đánh bóng TS TNH có cơ hội được khoác chiếc áo mới thơm phức "hương vị chống Cộng". Qua chiếc áo Chống cộng ảo tưởng này dễ mê hoặc những kẻ ngây thơ, TS TNH sẽ từ từ kéo hết tăng ni Phật tử hải ngoại trở "về nguồn", hỗ trợ Giáo hội Phật giáo VN quốc doanh làm những công quả từ thiện nuôi béo chế độ.

Và sau cùng, mục đích có lẽ thâm hiểm nhất trong vở tuồng đàn áp tu viện Bát Nhã là gây phân hóa trong cộng đồng Phật giáo và người Việt hải ngoại. Người nào nhìn thấy ý đồ đen tối của CSVN tất phải giữ thái độ thận trọng không vội vã lên tiếng hẳn sẽ trở thành mục tiêu cho nhóm văn nô CS tận tình khai thác. Còn những ai ngây thơ lên tiếng tranh đấu cho tu viện Bát Nhã thì lại sa vào cái bẫy sập tinh vi cuả CSVN.

Biến cố Bát Nhã quả đúng là mũi tên tẩm thuốc độc nhắm tới nhiều đích. Cho dù CSVN có đóng kịch khéo léo đến mấy đi chăng nữa thì cũng không qua mặt được người dân. Chỉ tội và thương cho một thiểu số thầy và sư cô không đội lốt quốc doanh, bị CSVN dùng làm con cờ thí trên bàn cờ tu viện Bát Nhã mà ai ai cũng đều biết những kẻ đánh cờ cùng đồng hội đồng thuyền đang nắm tay nhau đi chung những bước cờ thật ngoạn mục.

Lời Kêu gọi Tẩy chay hàng Trung quốc của Hòa thượng TQĐ đưa ra trong lúc này là một hồi chuông nhắc nhở toàn dân Việt hãy tập trung vào cái đích duy nhất là cùng nhau đoàn kết dồn nỗ lực đấu tranh giải thể chế độ CSVN bán nước buôn dân thì mới có cơ may thoát khỏi hiểm hoạ ba ngàn năm nô lệ giặc Tầu. Và đây cũng là cách giải quyết tận gốc rễ những vấn đề kiểu tu viện Bát Nhã, Tam Toà, khiếu kiện dân oan, v.v... ngày càng trăm hoa đua nở trên quê hương Việt Nam.

Nguyễn Vô Thường