Sunday, February 8, 2009

Hey! Brian Đoàn - Huy Phương


Huy Phương

“Tôi không chống hoặc ủng hộ Cộng Sản. Tôi chỉ là một nghệ sĩ.”
(Brian Ðoàn)

Tôi gặp Brian Ðoàn cách đây mấy năm khi Ðoàn mở cuộc triển lãm “The Unforgotten Ones” gồm 30 bức ảnh về Làng Việt Nam tại Palawan, Phi Luật Tân ở phòng hội Lê Ðình Ðiểu mà tôi gọi là “Ngôi Làng Buồn Thảm” khi đặt bút viết về những cảm xúc của mình khi xem cuộc triển lãm này. Sự thành công của Ðoàn, dù chỉ vỏn vẹn trong ba mươi bức ảnh, đã làm cho người ta cảm nhận được những gì Ðoàn muốn chuyển đạt đến người xem, khi niềm tuyệt vọng, u uẩn thể hiện lên từng bức ảnh. Ðể có được bộ ảnh này, Brian Ðoàn đã phải đi Palawan hai lần, lần thứ nhất có nhà tài trợ, lần thứ hai phải nợ tiền thẻ tín dụng. Ðoàn cũng biết chuyến đi này không nhắm chuyện thương mãi, những bức ảnh trong cuộc triển lãm không thể bán được cho ai: “Ai lại treo hình một người điên đang trần truồng tắm trong nhà?”

Ðối với tôi, Brian Ðoàn cách đây mấy năm là một người trẻ tuổi, có học, có chuyên môn, biết dấn thân, có tâm huyết với đất nước, khởi đầu là dự án “Người Việt Lưu Vong” mà Ðoàn đã thực hiện trong mấy năm qua do Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt-Mỹ bảo trợ. Mặc dù kinh phí rất hạn chế nhưng Ðoàn đã cố gắng đi thật nhiều, gặp gỡ đồng bào ở khắp mọi nơi trên thế giới, Châu Mỹ, Châu Âu, Ðông Âu ... để chụp hình và lấy tư liệu.” Brian Ðoàn cũng đã cho rằng “lịch sử của một dân tộc không chỉ là những trận đánh oanh liệt, những chiến tích oai hùng. Trong suốt chiều dài lịch sử Việt Nam vẫn còn một mảng tối mà chúng ta cần soi sáng để con cháu chúng ta hãnh diện hơn về dân tộc mình. Mảng tối đó là máu xương của hơn nửa triệu người bỏ xác nơi biển Ðông hoặc nơi rừng thiêng nước độc, một mảng tối đầy nước mắt của những người đang sống một đời sống đầy cơ cực và tủi nhục”. Brian Ðoàn muốn thể hiện bằng hình ảnh một cuộc “thập tự chinh đầy máu và nước mắt” của dân tộc mình mà trong đó anh đã mất hai người anh ruột thịt. (NV 2-25-05).

Dù cuộc gặp gỡ rất ngắn ngủi bên trong và ngoài phòng triển lãm “The Unforgotten One”, tôi cũng đã ghi nhận ở Ðoàn là một người trẻ muốn phụng sự, không hề vụ lợi khi Ðoàn ngỏ ý muốn hợp tác với tôi trong loạt bài “Chân Dung Một H.O.” về phần hình ảnh. Lúc đó cũng như bây giờ tôi thấy hình ảnh chân dung của những người cựu tù nhân không cần đến phần nghệ thuật nhiều, các anh em lại ở rải rác nhiều tiểu bang, một phần cuốn sách không có kinh phí, nên không dám làm phiền đến thiện chí của Ðoàn.

Trong vòng ba năm ngắn ngủi, tôi thất vọng khi thấy Brian Ðoàn đã phản bội lại chính anh và phản bội lại những người đã yêu mến anh. Thật tình, lâu lắm, đây là lần tôi nghe lại tên Brian Ðoàn trong cuộc triển lãm mang tên “F.O.B.II: Nghệ Thuật Lên Tiếng” đã diễn ra tại trụ sở VAALA từ ngày 9 Tháng Giêng 2009 của hơn 40 nghệ sĩ mới và cũ, mà Ðoàn đã dẫn đầu bằng một mũi xung kích hay được gọi là người mang một trái bộc phá nổ tung giữa cộng đồng người Việt tỵ nạn. Những tác phẩm hội họa của Nguyên Khai, Ann Phong, Nguyễn Trọng Khôi mà chúng ta đã được thưởng ngoạn nhiều lần, lần này tôi có cảm tưởng như cái vỏ bọc cho những gì mà ban tổ chức hay người chọn tác phẩm Trâm Lê hay Y Sa muốn mở ra cho người khác thấy qua những tác phẩm mệnh danh là “Nghệ Thuật Lên Tiếng”.

Cuộc triển lãm được dự trù trước và ban tổ chức đã mời nhiều nghệ sĩ cùng triển lãm dưới một chủ đề chung hay đây chỉ là một cuộc triển lãm “tạp lục” quơ góp nhiều tác phẩm lại trong một thời gian nào đó để gây ra những điều sóng gió tệ hại như thế.

Cũng nên nói qua “tác phẩm” Vô Ðề (Untitle) của Steven Toly với lối giải thích ngu ngơ rằng đó là tượng trưng cho dân tộc đang bị giam hãm và trấn áp (vì sao lại dùng hình ảnh cờ vàng VNCH với ba sợi dây kẽm gai màu đỏ?) hay bức “Super Fab Beauty Queen” của Long T. Bui chỉ là đơn giản một bích chương cổ động (hay đả kích) tầm thường với dụng ý ghép ba hình ảnh cờ vàng, hoa hậu và chai thuốc viagara, dù giải thích thế nào thì đó là một ác ý không thể tha thứ. Ðiều này nói lên điều gì: văn hóa hải ngoại đọa lạc, ghê tởm? Một đứa trẻ cũng biết rằng cộng đồng hải ngoại, trên phương diện đạo đức, tốt đẹp hơn nền văn hóa hóa XHCH hằng nghìn lần.

Hai bức tranh trên và cả “Thủ Ðức, Việt Nam” của Brian Ðoàn không thể gọi là “tác phẩm nghệ thuật”. Tôi không thấy hay chưa hiểu nổi những gì gọi là nghệ thuật hay sự sáng tạo nào trong này, tất cả đều được sắp đặt cố ý với những hình ảnh mà tác gỉa muốn trình bày, đó là chiếc áo cờ đỏ sao vàng và bức tượng bán thân của Hồ Chí Minh trên một chiếc bàn nhỏ có chưng một bình hoa. Ðành rằng một nhà nhiếp ảnh có thể dàn dựng hay sắp đặt để chọn một hình ảnh được ghi nhận vào cái phút bắt chụp ưng ý nhất. Nguyễn Ngọc Hạnh luôn luôn dàn dựng trong những tác phẩm của ông, nhưng bức ảnh luôn luôn cho ta thấy “thật” và gây xúc động. Brian Ðoàn đã dàn dựng, nhưng những vật thể mà Ðoàn muốn đưa ra không có gì là trừu tượng, khó hiểu mà trái lại rất lộ liễu, thiếu chất mỹ thuật có thể đem lại cho người xem một cảm xúc nào, nếu không nói là rất khô cứng với một lá cờ đỏ và một bức tượng bán thân của Hồ Chí Minh, chỉ với một chủ đích nào đó.

Lan Dương trong ban tuyển chọn tác phẩm nói rằng: “bức ảnh có lá cờ Cộng Sản nhưng đó không phải là để xiển dương chế độ Cộng Sản mà như một kiểu thời trang của giới trẻ Việt Nam ngày nay”. Qua những cuộc tiếp xúc với báo chí, Brian Ðoàn cũng đã khẳng định đây không phải là một bức ảnh nói tốt cho chế độ Cộng Sản vì “lá cờ dùng để treo chứ không phải dùng để may áo mặc, tượng Hồ Chí Minh phải để chỗ trang trọng chứ không phải trên bàn ăn”, là để nói ngày nay ở Việt Nam không ai coi trọng những thứ này nữa. Lời ngụy biện này nghe chừng không ổn. “Một bức ảnh không nói tốt cho chế độ Cộng Sản”! Nếu lá cờ đỏ sao vàng này được in lên một manh áo rách của một em bé đang lê la trong những đống rác vĩ đại để kiếm ăn ở Việt Nam, hay hiện diện trên thân mình một em bé bảy, tám tuổi đang phải phục vụ khách làng chơi bằng khẩu dâm ở Kampuchea thì may ra lập luận của Brian Ðoàn còn nghe được.

Brian Ðoàn cũng đã khẳng định là “không” khi được hỏi anh có muốn gởi một thông điệp gì đến cho đồng hương qua bức ảnh này không? Vậy vấn đề còn lại là gì, một bức ảnh không mang tính chất nghệ thuật, không gói ghém một thông điệp gì gởi cho người thưởng ngoạn thì nó chỉ là một vật thể hay hình ảnh được cấu tạo một cách vô hồn.

Chắc chắn ban tổ chức cuộc triển lãm và tác giả đã đoán biết được những gì sẽ xẩy ra khi phòng triển lãm mở cửa với một bức ảnh như thế. Mười năm về trước, VAALA và Brian Ðoàn cũng không quá nhỏ để biết đến vụ Trần Trường với cũng một lá cờ và bức ảnh Hồ Chí Minh được trưng bày trong một cửa tiệm tư nhân, ở đây bây giờ nó lại được lập lại dưới một hình thức khác trong một cuộc triển lãm mở cửa mời công chúng vào xem. Cái giá đó không rẻ, để ban tổ chức có thể đánh đổi được một điều gì có lợi trong đó. Rõ ràng đây là một cuộc khiêu khích đầy dụng ý, thô bỉ, bất công và hàm hồ, như cố tình tạo nên một thời điểm bất ổn trong một cộng đồng ly hương đang chuẩn bị để đón Tết Nguyên Ðán năm nay. Ai là kẻ thủ lợi trong “biến cố” này, tôi tưởng đây là một điều dễ hiểu...

“Chúng tôi làm nghệ thuật và đây là chỗ nghệ thuật lên tiếng”, đã nhiều lần ban tổ chức khẳng định như vậy, xem như đám đông này đầu óc ngu muội, bị ám ảnh về chính trị và không đủ trình độ để thưởng thức nghệ thuật, nhưng liệu những tác phẩm như bức ảnh của Brian Ðoàn qua thời gian sống được bao nhiêu ngày, nói được điều gì để trở thành một bức ảnh đủ tiêu chuẩn nghệ thuật.

Chỉ còn lại là tuổi trẻ háo thắng, sử dụng cái quyền tự do phát biểu để đập thẳng vào mặt người khác mà không kiêng dè gì đến vết thương của cộng đồng mà họ lớn lên và thành người trong đó. Vấn đề còn lại là lương tâm của những người nhân danh tuổi trẻ, nhân danh nghệ thuật, nhân danh tự do ở xứ được tự do che chở này, bằng không đây là một cuộc khiêu khích có sắp đặt và có chủ đích nhắm đến cộng đồng tỵ nạn hải ngoại, làm lại một cuộc trắc nghiệm lấn chiếm khác, của những thế lực chính trị đang muốn phá nát sự đoàn kết và ý chí chống Cộng của người Việt lưu vong hải ngoại.

Bảy vị dân cử địa phương đã ra thông báo xin VAALA ngưng cuộc triển lãm này, Hàm Nguyễn, Ðông Xuyến trong ban tổ chức đã lên tiếng, cuộc biểu tình của đồng hương tỵ nạn Cộng Sản đang diễn ra vào sáng ngày 17 Tháng Giêng 2009, thân phụ của Brian Ðoàn, một người cựu tù “cải tạo” hơn 10 năm trong nhà tù Cộng Sản, đã xuất hiện trước công chúng, tỏ ý buồn phiền và ngỏ ý muốn Brian Ðoàn rút lại “tác phẩm” của anh. Ly nước tràn thêm với chuyện rắc rối về giấy phép của thành phố Santa Ana, VAALA đã tuyên bố đóng cửa phòng triển lãm.

Hai tuần sau phòng triển lãm “FOB II: Art Speaks” đóng cửa tại Santa Ana, báo The Orange County Register ngày 2 Tháng Hai 2009 loan tin nhiếp ảnh gia Brian Ðoàn lại tiếp tục triển lãm bức ảnh “cờ đỏ, tượng Hồ” này trong một cuộc triển lãm khác tại trường đại học cộng đồng Cypress College. Brian Ðoàn hoàn toàn phản bác lại tất cả ý kiến chống lại tác phẩm của anh. Ðiều tệ hại nhất là Brian Ðoàn đã nói với báo The Orange County Register rằng: “Tôi không chống hoặc ủng hộ Cộng Sản. Tôi chỉ là một nghệ sĩ.”

Tôi chưa nghe Brian Ðoàn định nghĩa thế nào là nghệ sĩ. Nghệ sĩ không phải là một người có đôi chân đi hỏng mặt đất, đứng ngoài lề xã hội, đứng trên nỗi đau đớn hay hạnh phúc của người khác. Người nghệ sĩ chọn những con đường khác nhau nhưng vẫn có tư cách, cương vị của một người công dân của một xã hội, con dân của một đất nước, phải có cái tâm và biết chống lại cái ác. Tôi tiếc là Brian Ðoàn đã phủ nhận chính con người của anh của những ngày “The Unforgotten Ones”. Válav Hazel chính là người nghệ sĩ lớn của nhân loại khi biết đau cùng cái đau của dân tộc, không sợ cường quyền, đã tình nguyện ở lại cùng với ngục tù của đất nước để làm cuộc “Cách Mạng Nhung”, đem Tiệp Khắc ra khỏi nạn Cộng Sản, có ai chê ông không phải là người nghệ sĩ? Trần Dần, Phùng Quán, Phùng Cung đã bị đày đọa suốt 30 năm, nhưng ai tước đoạt được danh xưng nghệ sĩ của họ. Ngày trước dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa, nhiều người mang danh nghệ sĩ đã cho mình là người trung lập, đứng ngoài cuộc chiến, chống chiến tranh, nhưng khi Cộng Sản vào miền Nam mới thấy cái nhục nhã, quỵ lụy của chúng. Chỉ trong chế độ tự do, được bảo vệ tự do và nhân phẩm, và nhân danh tự do, những người này mới được la hét, phá quậy, biểu diễn lập trường, nhưng trong chế độ độc tài, áp bức, họ chỉ là những con chiên ngoan ngoãn, thúc thủ, hèn nhát đi theo con đường đã được vạch sẵn.

Phạm Duy đổi màu “tắc kè”, Trịnh Công Sơn yếu đuối phản bội, đành rằng họ là nghệ sĩ, nhưng những người như Trầm Tử Thiêng nói đến nỗi đau của dân tộc, ghét Cộng Sản đến xương tủy, có ai nói Trầm Tử Thiêng không phải là nghệ sĩ?

Có thể nhiều nghệ sĩ cho rằng mình không làm chính trị, nhưng đã là con người phải có thái độ chính trị. Ðó là sự ghét bỏ điều ác, biết đi cùng nỗi khổ của con người và biết tranh đấu cho sự toàn thiện. Nếu không, đây chỉ là những người lửng lơ, thủ lợi như cô ca sĩ có thể kiếm tiền bằng cách lê giọng hát ở cả hai nơi, với hai chữ quê hương ngọt ngào như giọng cáo của La Fontaine.

Ðiều cuối cùng, phải nói là rất xót xa khi phải nói ra đây. Brian còn nợ những nỗi nhọc nhằn của thân phụ anh với mười năm tù để đưa anh sang đây, với mẹ anh trong những ngày gồng gánh thăm chồng, nuôi con, vất vả nuôi anh nên người, để rồi muốn làm một người nghệ sĩ “vẻ vang”, phản bội quá khứ, “không chống Cộng mà cũng không theo Cộng”, như con bọ hung dưới đất chui lên. Cái háo thắng của tuổi trẻ, cái bất cần khinh bỉ ý kiến đám đông, trong đó có cả các bậc sinh thành, cái hào quang của người nghệ sĩ chẳng có nghĩa gì khi con người không có cái tâm lành, mà có cái độc ác cào xới lên vết thương còn đau đớn của người khác, mắng mỏ vào cái cộng đồng từ đó mình đã lớn lên.

Ở đây là xứ tự do, Brian Ðoàn có quyền làm những gì anh muốn, được cổ võ bao bọc bởi một đám nhỏ đồng dạng, hãnh tiến mình là người nghệ sĩ lớn của nước Mỹ tự do, Brian Ðoàn bắt đầu say mê quyền lực, quyền lực phát biểu. Nhưng trước mắt tôi, hey! Brian Ðoàn, đối với gia đình, anh chỉ là một thằng con bất hiếu, đối với cộng đồng anh là một kẻ bất nghĩa.

Con diều bị bứt sợi dây mà từ đó nó mới có thể bay lên, sẽ không bay cao được đâu?

Huy Phương
(3 Tháng Hai 2009)



Friday, February 6, 2009

CHUYỆN NGHỊCH NHĨ - Trần Ngân Tiêu

    BÀ ĐEN BÀ TRẮNG
Trần Ngân Tiêu


Tôi đang ngồi ngẫm nghĩ về cái ngộ nghĩnh của chính phủ Mỹ hiện tại là thời ông Bush con thì tổng trắng bà ngoại đen (Condi Rice), còn thời tổng đen Obama thì bà ngoại trắng (Hillary Clinton). Tôi còn đang phân vân không hiểu sự thay đổi con cờ này sẽ có gì kết qủa gì khác nhau không ... thì anh chàng Bob hàng xóm đang tỉa kiểng trước sân lại mon men đến gợi chuyện khiến tôi mất cả hứng…

Lão Bob cựu chiến binh này chẳng làm ông đếch gì cả nhưng lại hay bàn chuyện thời cuộc nên nếu có người nào chịu ngồi nghe thì lão “phê” thì lão thích lắm. Vừa mới hỏi “How are you” tôi chưa kịp trả lời thì Bob đã hỏi câu khác:

- How do you think about Secretary Hillary Clinton? Somebody said she will do better than Condi Rice, but I don’t think so.

Tiên sư khỉ! Hỏi khơng chờ người ta trả lời rồi tự trả lời là tôi chúa ghét. Tự nhiên tôi muốn văng tục vào mặt anh ta một phát nhưng tánh tôi không thích làm người khác cụt hứng nên tôi nheo mắt nhìn Bob mỉm cười hỏi tại sao anh nghĩ là bà Rice tốt hơn. Không qua một giây suy nghĩ Bob trả lời liền đại khái là bà Rice là một nữ lưu xuất sắc; bà tuy đen nhưng đã xuất thân từ một trường luật danh tiếng rồi trở thành giáo sư dậy luật tại cái trường cũng danh tiếng ấy. Đặc biệt là bà đen đã từng la cố vấn an ninh quốc gia cho hai đời tổng thống thì không “nhất” sao được.

Thấy lão ta tỏ vẻ thích bà ngoại đen của tổng Bush và có ý đố kỵ bà “ngoại” trắng Hillary của ông tổng nhọ khiến tôi không khỏi bật cười và nghĩ rằng thì ra cái anh Honky (*) này trưởng thành trong một nước có trình độ sinh hoạt chính trị cao nhưng, cũng vẫn tầm thường như phần đông người xứ mình, xét việc theo cảm tính tức là theo cái “emotion” trong lòng mình chứ không theo sự phân tích của lý trí. Đúng như ông bà ta nói khi thương thì ấu cũng tròn mà khi ghét thì trái bồ hòn cũng méo hay là khi thích thì nhìn đen hóa trắng khi không thích thì thấy trắng cho là đen. Bị cuốn theo cảm tính thì có khác chi ngọn cỏ bị ngả theo chiều gió “emotion” của mình. Tôi bảo Bob:

- Ông Bob à. Tôi không hiểu ông cố ý đánh lừa chính mình hay ông không biết hay bọn Honky các anh thật tình không hiểu là bà Rice tuy xuất sắc nhưng đã thiếu xót một điều rất quan trọng ... Đồng ý là bà ngoại đen đã từng là lưỡng trào đại thần và có thể là người đã chỉ đạo chính sách an ninh và đối ngoại cũng như vạch ra một hướng đi cho nước Mỹ suốt mấy năm qua. Cái mộng phải làm chủ Trung Đông có thể đã có từ thời Bush bố, nhưng lúc đó có lẽ Bush bố chưa chuẩn bị tinh thần hoặc đã già nên không “háu đá”. Thêm vào đó, có tướng Colin Power đã từng kinh nghiệm với chiến tranh VN nên chiến tranh du kích là một ám ảnh hãi hùng nên có lẽ ông ta can ngăn nên Bush bố không dám chiếm luôn Iraq trong trận Desert Storm khi giải phóng Kuwait. Đến thời ngựa non háu đá Bush con bà đen với Dick Cheney và Donald Rumsfeld họp thành tam nhân bang có tiếng nói rất mạnh trong nội các nên mộng bà đen kỳ này được thực hiện không bị cản trở rồi ý đồ đó được thực hiện một cách ngang bướng bất chấp lý lẽ ngay cả đến Bush bố cũng không được tham khảo. Còn tướng Colin Power cũng đành đóng vai xoa nắn tức là giữ bộ ngoại giao mà thôi.

Phải công nhận là đường hướng của bà ngoại đen rất hay và rất có lợi cho tương lại nước Mỹ. Nhưng dù tài giỏi đến đâu chăng nữa cũng vẫn là trong sách vở chứ chưa có kinh nghiệm thực tế. Bà đen đã u tối một điều mà chỉ có người Việt Nam chúng tôi mới thấy rõ điều đó nhất. Đó là bọn Honky và Yankee các anh và ngay đến bà đen bây giờ đều quên một điều là tinh thần tự ái dân tộc của người xứ khác. Hoặc là dù có biết nhưng các anh cứ ngó lơ rồi dẵm lên trên cái nền văn hoá và cái tinh thần dân tộc đó thì dù làm ơn cho người cũng vẫn bị người ta văng cc… vào mặt. Mấy chục năm trước các anh ngụy tạo dư luận rồi mua chuộc thuộc hạ phản thượng cấp để thay đổi chính phủ tại VN hay Đại Hàn v.v... Dù che đậy thế nào người ta vẫn biết đó là do các anh tạo ra. Các anh không chịu hiểu người Á Châu hay Trung Đông có tinh thần tự ái dân tộc rất cao và với tinh thần dân tộc tự quyết như vậy nên dân chúng rất khinh thường vua chúa của mình do ngoại bang đặt để lên. Dù họ phải tuân lệnh nhưng thực tế họ không khẩu phục tâm phục thì khó mà bình trị. Đó là điều khiến các anh chỉ toi công rồi đi đến hết kiên nhẫn nên trước sau gì cũng bỏ cuộc mà thôi. Này ông Bob, ông có biết rằng mỗi nơi mà chính phủ của các ông bỏ cuộc thì nơi đó tang tóc lắm ông biết không?

Huống chi bây giờ các anh phịa chứng cớ để đem quân chiếm khơi khơi nước của người ta rồi mơ tưởng rằng dân chúng Iraq đổ ra đầy đường phất cờ reo hò đón quân Mỹ ư? Rút cục có ai ra phất cờ reo hò chào đón đâu; mà chỉ có người hiếu kỳ ra nhòm xem người Mỹ các anh nó như thế nào mà thôi. Cũng như quân Cộng Sản VN năm xưa tiến chiếm Saigòn có ai ra hoan hô đâu mà chỉ có người rụt rè ra đường ké né lấm lét nhìn coi thằng “bộ đội” nó là người hay ngợm mà thôi. Quả thật cũng có năm ba tên đón gió hay “thờ ma” CS đeo băng đỏ vào tay ra phất cờ đỏ để xin chút công đầu nhưng cũng chẳng tạo tiếng vang gì mà còn trở thành cái rắm thúi ông biết không.

Nghe tôi nói loanh quanh như vậy lão Bob càng tỏ ra lơ mơ; lão nhìn tôi với sự hoài nghi trong mắt có lẽ vì lão từng bị tôi nói xỏ lá xóc họng vài lần nên giờ tỏ ra e dè. Để cho Bob khỏi nản lòng tôi lại phải dài dòng:

Tôi nói một cách thực tế cho ông dễ hiểu nhá. Năm xưa dù quân Mỹ đến giúp Việt Nam nhưng khi tụi tôi nhìn thấy một thằng GI ôm eo một “em gái VN” của chúng tôi nhởn nhơ dạo phố Saigòn tụi tôi bực mình lắm. Tụi tôi đâm ra ghét thằng GI đó vì hắn đã xúc phạm “tài sản” dân tộc của tụi tôi rồi tụi tôi còn giận lây cả đứa con gái đó. Có khi tụi tôi chửi thề rằng: “Bộ hết con trai VN rồi sao mà lại đi cặp với thằng mũi lõ mắt xanh này…”. Đó không phải là kỳ thị đâu mà tự ái đấy. Cộng sản khai thác cái cá tánh đó nên lũ con lai Mỹ vô tội sau này chịu đựng biết bao nhiêu nhục nhã khổ sở ông biết không? Nhưng bây giờ thì đàn bà con gái VN có lấy Mỹ đen, Mỹ Trắng, Mỹ nâu thì tôi cũng chả cảm thấy mất mát gì cả.

Trở lại vấn đề, bây giờ nếu một anh lính Mỹ mà ôm eo một gái Iraq, hay Iran, hay A Phú Hãn nhởn nhơ rồi mút lưỡi chùn chụt ngoài đường phố tôi sợ rằng bọn con trai đàn ông xứ đó có thể “lụi” cha GI đó lắm anh biết không? Nói xa hơn chút nữa, ông thấy nước A Phú Hãn không? Khi không có ngoại xâm thì mỗi lãnh chúa cắt cứ một vùng rồi lâu lâu mang quân choảnh nhau. Nhưng khi có ngoại xâm họ dẹp bỏ mọi chuyện, liên hợp lại với nhau chống quân xâm lăng bảo vệ đất nước ... xong rồi lại quay qua khện nhau …

Nghe vậy lão Bob gật gù nhưng vẫn có vẻ không hiểu thấu vấn đền nên tôi lại phải dài dòng: Ông để ý một chút thì ông sẽ thấy các anh, ý tôi muốn nói là người Mỹ các anh, để tránh tổn thất nhân mạng binh sĩ quá nhiều sẽ gây xúc động cho quần chúng … Mỹ nên các anh đã dùng hỏa lực tối đa để tránh tổn thất nhân mạng như ở chiến tranh VN. Với Desert Storm chỉ có hơn 100 binh sĩ thiệt mạng đó là con số khiến các anh hồ hởi cho nên lần xâm lăng này các anh nghĩ cao lắm sự tổn thất cũng sẽ chỉ ở mức tối thiểu như thế. Nhưng các anh đâu có ngờ phải không?. Bởi vì các anh đã học qua chiến tranh VN nhưng không học đến nơi đến chốn. Khi nghe Saddam Hussein cảnh cáo rằng: “Nếu Hoa Kỳ xâm lăng Iraq thì sẽ phải đương đầu với cuộc chiến tranh du kích trong thành phố”; tổng Bush con và tam nhân bang không nghiên cứu kỹ mà chỉ nghĩ rằng cùng lắm quân phiến loạn sẽ đánh du kích theo kiểu của CSVN như tết mậu Thân năm xưa thì quân Mỹ chỉ chịu khó lục soát tảo thanh từng nhà, từng phố thì du kích cũng sẽ bị quét sạch. Nhưng không, cái chiến tranh du kích đó lại dùng chiến thuật tự sát kiểu thánh chiến. Mẹ! Đánh thằng sợ chết thì dễ chứ đánh thằng muốn chết thì đánh thế chó nào được. Độc hại là nó lấy một để giết cả trăm, lấy “low tech” chơi “high-tech” nên các anh chới với hỉ?

Có lẽ Saddam Hussein biết rằng có muốn chống quân xâm lăng Mỹ thì cũng không nổi mà chỉ khiến dân của hắn chết nên quân của Saddam chẳng đánh đấm mẹ gì cả mà lại tự ý rã ngũ lẩn vào dân chúng. Thế mà các anh đã dùng hỏa lực tối đa để tàn phá tất cả các mục tiêu nên hủy hoại mẹ nó hết cả. Nào là ngân hàng, bệnh viện , nhà máy điện, nhà máy nước v.v. đều tiêu cả rồi lại chẳng có chương trình “hậu chiến” gì cả mà chỉ đứng nhìn đống gạch vụn đó mà hồ hởi ... một thời gian nên du kích và các ông “thượng tọa” Hồi giáo có dư thời giờ chỉnh đốn hàng ngũ quay lại bóp dế các anh hì hì!. Các giáo phái lợi dụng tình thế tự võ trang rồi chém giết lẫn nhau có khác chi VN hồi 1964-1965? Tới đây anh đã hiểu cái hay cái dở của “tam nhân bang” trong đó có “bà đen” chưa hả ông Bob?

Lão Bob có vẻ không thoả mãn với lời tán phét của tôi nhưng cũng chẳng đưa được ra lý lẽ gì để phản bác. Để ngăn lão cãi chầy cãi cối làm tôi hết giựt le được nên tôi vuốt: Nhưng anh Bob à, dù gì thì bà đen có được một đức tánh tốt là không “show off”, nghĩa là lúc nào cũng đóng vai chìm hơn xếp là Bush con chứ không chường mặt ra nhiều làm lu mờ cả xếp như thằng mũi quặp Kissinger ông hiểu không. Vì vậy cho tới nay người ta cũng vẫn chưa tìm ra sự việc sự thất bại đó có phải là của bà đen hay không và hình ảnh của bà chìm hơn cái hình ảnh của ông Bush con lắp bắp câu: “My job is to protect American people”… thế mới biết bà đen khôn. Còn bà ngoại trắng Hillary chưa chắc sẽ có khả năng giữ được cái thế “chìm” hơn ông tổng nhọ đâu.

Nghe tôi tán phét riết coi bộ Bob nhức đầu nên lão đổi chiều câu chuyện hỏi: Anh chê bà Rice như vậy tức là anh thích Hillary Clinton phải không? Tôi cười nói:

Ông Bob à. Thật tình thì thôi chẳng thích bà đếch nào cả vì chẳng có bà nào làm lợi cho nước tôi hết vì việc chính của họ là làm “lợi” cho phe nhóm tư bản của họ mà thôi. Bà Hillary Clinton đáng “thích” hay đáng ghét thì mọi người đã thấy. Nếu tôi nói thế này ông có đồng ý không nhá. Sống đóng khung trong toà bạch ốc mà một bà vợ không kiểm soát nổi một ông chồng, để ông ta làm chuyện ô uế trong “dinh tổng thống” (chơi gái trong văn phòng tổng thống) bôi tro trát chấu vào mặt nước Mỹ như vậy; một chuyện nhỏ như thế mà không làm được thì bà ta sẽ làm được cái gì lớn hơn hả?

Thấy bắt bí lão Bob như vậy thì hơi qúa đáng nên tôi dịu giọng cho nó … khách quan một chút nên tôi nói tiếp: Thời chồng làm tổng thống bà Hillary có nhúng tay vào việc triều chính là đưa ra một dự luật Y tế an sinh nhưng bị lưỡng viện bác mẹ nó đi. Còn chồng bà là chuyên viên xoa nắn quân khủng bố nên có bị chúng cho nổ tàu hay giật xập toà đại xứ thì cũng để cho chìm luôn chẳng điều tra đến nới đến chốn gì cả. Chỉ có hai lần tổng Bill tỏ ra cứng rắn với quân khủng bố: Lần thứ nhất cho bắn hỏa tiễn để phá hủy xưởng chế tạo vũ khí của quân khủng bố ở A Phú Hãn. Nhưng sau đó phải bồi thường mấy tỉ bạc vì đó là một xưởng nghiên cứu hoá học của một nhà bác học tư mới bỏ mẹ chứ. Lần thứ hai khi lưỡng viện bàn chuyện truất phế tông tông về vụ chơi em Monica thì tổng Bill cho bắn phá thủ đô Iraq để dân chúng bớt chú ý đến vụ truất phế đi. Đó là cái tài của vợ chồng Clinton. Tin đồn ở ngoài phố rằng thì là vì Bill cho đàn em lấy được hình ảnh cũng đi chơi gái của năm bẩy ông nghị rồi đợi tới khi thượng viện sửa soạn bỏ phiếu truất hay không truất thì cho hé tin này ra khiến năm ông nghị đếch dám bỏ phiếu “truất” nên tổng Bill mới thoát đấy ông biết không hỉ? Dù gì tôi cũng vẫn phục lời khẳng định “thành thật” của tổng Bill trước quần chúng Hoa Kỳ: “I want you listen and listen good. I never have sexual intercourse with that woman”. Trước uỷ ban điều tra em Monica khai rằng em chỉ thổi kèn cho anh Bill thôi nghĩa là không có “giao hợp” để nước ta giao hoà cùng nước nó thì Bill nói quá thật rồi còn gì. Tự điển lại phải định nghĩa lại thế nào là “ấy nhau” một cách rõ ràng hơn.

Bob nhăn mặt nhìn tôi nói: Mẹ!. Tôi hỏi chuyện Hillary thì anh lại chàng qua Bill là cái đếch gì … Tôi vội chấn an: Từ từ đi mà. Thì ông biết đấy, Hillary vốn là tay “Flip Flop”, người Mỹ các anh thường nói “You can run, but you can not hide” thì bà Hillary cứ trơ trơ ra đấy còn bắt tôi phê cái đếch gì bây giờ. Nội cái chuyện bỏ phiếu thuận cho Bush đánh Iraq rồi sau này lại chùi mép bảo “I made mistake”. Mẹ! Anh phải hiểu người Á Đông chúng tôi có câu “Làm chính trị mà lầm thì giết cả một thế hệ” ông hiều không? Đíu mẹ nếu lầm vài ba lần nữa thì giết chết bao nhiêu thế hệ?

Lão Bob ngơ ngác khi nghe triết lý kiểu Á Đông như vậy nên tôi lại phải nói chuyện thực tế một chút: Ông có thấy điều này không hả ông Bob? Ông thấy tổng Bush con chơi rất đẹp với gia đình Clinton không? Thay vì mặc mẹ thằng cà chớn thì Bush con cho Bill ngồi ngang với bố mình để đi làm việc thiện; hai cựu tổng sánh vai quyên tiền cứu trợ thiên tai không phải chỉ cho riêng nước Mỹ mà cho cả thế giới như vụ sóng thần, bão tố v.v. Lâu lâu lại cho lên TV trông đẹp biết mấy. Rồi hai cựu tổng, một già một trẻ đi đánh golf với nhau trông thân tình đếch chịu được nên mặt cựu tổng Bill cứ phởn ra. Chơi đòn quân tử Tàu này có lẽ Bush con muốn khóa mồm con mẹ “dân chủ” Hillary này lại nhưng, đời có lúc thật chó đẻ, đã chẳng cảm kích thi thôi đằng này Hillary mặc kệ cứ hở ra thì khện Bush con kịch liệt chẳng cần ý kiến xây dựng gì cả. Tôi hỏi ông cái quân ăn ở “xấp mặt” như thế thì sẽ ngoại giao như thế nào … Đíu mẹ! Cứ nằng nặc đòi rút quân ra khỏi Iraq ngay thì giờ rút đi xem có rút được không? Thử nhìn lại những màn khện Obama rồi lại nâng bi Obama sau khi anh ta đắc cử ông có ngán ngẩm cho cái đạo đức chính trị của nước Mỹ không?.

Nghe tôi tán phép đến đây lão Bob coi bộ điên đầu chẳng hiểu chó gì cả nên hỏi gặng tôi: Anh là thằng đếch gì mà lúc nào cũng có cái giọng thày đời như vậy? Những điều anh nói nghe nó nghịch lỗ tai đếch chịu được. À mà ... giỏi lý lẽ như anh đây chắc anh đã giúp cho đất nước anh nhiều lắm rồi phải không?

Tôi cười khì khì bảo Bob: Tiên sư anh hỏi xỏ lá thiệt. Ông Bob à, thú thật với ông tôi chẳng là thằng đếch gì cả vì những người VN giỏi như tôi đây ở xứ này có cả vạn thằng lận. Tôi “uyên bác” và “lưu loát” như vậy là vì tôi có chân trong cái nhóm gọi là chính khách bia lon. Nghĩa là hàng tuần mấy thằng tôi tụ tập lại, bảo vợ con làm cho vài món đưa cay để chúng tôi uống bia hộp, hút thuốc rồi cùng bình luật thời cuộc, trên thiên văn, dưới địa lý nên những thằng giỏi như tôi, nói thiệt chứ nhiều lắm.

Còn chuyện giúp đất nước tôi ư? Thật tình tôi và bạn tôi chưa giúp gì được cả ông biết tại sao không? Vì chúng tôi bị ứ đọng nón cối nhiều qúa, suốt ba mươi năm qua chúng tôi đã tung đi biết bao nhiêu nón cối vào đầu kẻ khác mà nón cối vẫn còn đầy trong tay cho nên hiện giờ bị khủng hoảng nón cối. Nói thế này thì ông hiểu dễ dàng hơn nhá. Chẳnh hạn như nước Mỹ hai năm trước xây nhà nhiều quá, số cung nhiều hơn số cầu nên nhà cửa giờ bị ứ đọng, bán đổ bán tháo cũng đếch có người mua nên thị trường nhà cửa giờ mới thê thảm như hiện nay.

Lão Bob vẫn có vẻ ngơ ngác tôi thầm nghĩ : Mẹ tết Congo nhà “you” mới hiểu được vì tôi có cái sai của tôi. Tôi bảo Bob: Cái sai cố hữu của tôi là vẫn nhìn và phán xét chuyện người Mỹ các anh bằng con mắt Á Đông ông hiểu không. Khi nói chuyện cái nhầm lẫn lớn của tôi là tôi cứ quên đi một điều: các anh có quốc gia nhưng các anh không có dân tộc. Ông có hiểu tôi không?

Bob gật gù: I will try…

Trần Ngân Tiêu

(*) Honky: Chữ do nô lệ da đen xưa ám chỉ người da trắng. Có người giải thích rằng vì mỗi sáng người da trắng lái xe vận tải dọc theo phố nộ lệ ở chở họ đi làm thường bóp còi xe thúc báo khi kêu ong ong (còi ô tô thời đó là cái bìu bằng cao su khi bóp nó xì hơi ra cái kèn kêu như vậy). Mỗi khi nghe còi xe on gong từ xa thì người nô lệ ơi ới báo cho nhau biết: “Honky come! Honky come!”.



Tuyên truyền VC Qua Cuộc Triển Lãm Tại Casula Power House, Sydney, Úc Châu - Thụy Ái


Thụy Ái

Quả là con bạch tuộc với những cái vòi dài hết quậy ở Mỹ nay lại chạy sang Úc Châu. Sau khi thất bại trong cuộc triển lãm nghệ thuật tuyên truyền cho chế độ biến thái cộng sản, tổ chức bởi nhóm VAALA tại Nam California, Hoa Kỳ, VC nay lại đang núp sau các họa sĩ thiên tả Úc-Việt qua một cuộc triển lãm nghệ thuật tổ chức tại Casula Power House, Sydney, Úc Châu vào ngày Thứ Bẩy 31/1 và sẽ kéo dài đến ngày 15/3 dưới danh xưng là "Vietnam Voices - Australians and the Vietnam War."

Cũng vào tháng 3/2009 VC sẽ đưa sang Úc Châu 1 phái đoàn gồm 50 ca nghệ sĩ Việt Nam đến trình diễn tại Casino - Star City dưới sự bảo trợ của tòa đại sứ Việt Cộng, Úc Châu. Qua đến tháng 4, Casula sẽ bắt đầu một cuộc triển lãm mới có tên là Nam Bang với toàn bộ triển lãm là tranh ảnh nghệ thuật của VC và các nhóm thiên tả, phản chiến Úc Châu. Cần biết thêm là Casula Power House trong quá khứ đã đứng sau những cuộc triển lãm mang tính tuyên truyền cho CSVN như Vietnam Voices 2000, Gánh Hàng Rong, Phở Chó, v.v... Riêng cuộc triển lãm “Vietnam Voices - Australians and the Vietnam War” theo như đã được giới thiệu từ Hội Cựu Quân Nhân thiên tả Úc, thì mục đích là dùng các tác phẩm thực hiện bởi những cựu chiến Binh Úc-Việt, những người chống chiến tranh và cựu chiến binh miền Bắc VN [VC], để giới thiệu đến quần chúng Úc Châu hình ảnh về cuộc chiến Việt Nam. Cuộc triển lãm kế tiếp với tên “NAM BANG” sẽ trình bầy cái nhìn của những người trẻ không có kinh nghiệm sống với Cộng sản, không rành tiếng Việt và chịu ảnh hưởng của tài liệu ngoại quốc về cuộc chiến VN.

Qua buổi duyệt xét trước khi triển lãm vào chiều Thứ Năm ngày 29/01/2009 được biết đã có vào khoảng 1/10 là tranh ảnh về phía người Việt quốc gia, trong đó có một lá cờ vàng VNCH, một hình Vá Cờ, và một vài bức tranh tiêu biểu. Còn lại 9/10 tác phẩm là tranh ảnh tuyên truyền cho chế độ CSVN, trong đó có một bức chống chiến tranh mang tên “The Viet Nam War”của Lã Thảo Nhi thực hiện từ những mẫu phỏng vấn lên án chiến tranh Việt Nam, hay bức tranh của Hạnh Ngô tựa đề “Bác Hồ (Uncle Hồ) với 36 bức ảnh chụp thâu nhỏ khuôn mặt của Hồ Chí Minh.

Đại diện cho Ban Tổ Chức, bà Bội Trân đã đưa ra giải thích như sau: Về tác giả bức tranh “Bác Hồ” thì Hạnh Ngô là một người trẻ theo cha mẹ vượt biên lúc cô 8 tuổi. Bức tranh này cô đã thực hiện với ý tưởng làm giảm giá trị của Hồ Chí Minh qua sự thâu nhỏ hình Hồ Chí Minh thành 36 bức và đặt trên di chúc của Hồ Chí Minh đã được xé ra thành nhiều mảnh. Bức tranh “Bác Hồ” cũng được trang trí bằng hoa hướng dương là loại hoa chỉ hướng về một chiều mang hàm ý chế độ cộng sản là chế độ độc tài. Các giải thích trên tuy nhiên đã không thỏa mãn được phía người Việt quốc gia. Các lý do tranh cãi đã được đặt ra. Thứ nhất là bức tranh “Bác Hồ” này đã được đăng kèm theo một bài viết ca ngợi Hồ Chí Minh trong cuốn giới thiệu về cuộc triển lãm. Thứ hai, ý nghĩa của hoa hướng dương là hoa hướng về mặt trời ca ngợi sự trong sáng, lý tưởng (của người lãnh đạo, hay là bày tỏ ý nghĩ hướng về “bác Hồ”). Một bài hát sau khi VC chiếm miền Nam có câu: “nếu là chim em sẽ là loài bồ câu trắng, nếu là hoa em sẽ là một đoá hướng dương, nếu là người em sẽ chết cho quê hương”. Sau những phản đối từ phía cộng đồng người Việt, họa sĩ Lã Thảo Nhi đã quyết định rút bức tranh “The Viet Nam War” của cô ra khỏi cuộc triển lãm Vietnam Voices.

Cùng thời điểm với cuộc triển lãm tranh tuyên truyền của Casula Power House, Cộng Đồng Sydney bị bận với việc tổ chức Hội Chợ Tết Kỷ Sửu 2009 nhưng luật sư Võ Trí Dũng, Chủ Tịch của Cộng Đồng NSW đã ủy thác cho Phó chủ Tịch Văn Hóa Giáo Dục cộng đồng NSW là bà Ánh Linh đảm nhận trách nhiệm liên lạc với Ban Tổ Chức của cuộc triển lãm “Việt Nam Voices” và kết hợp với Ban Chấp Hành Cộng Đồng để có những thái độ thích ứng.

Trước những giải thích và thái độ nhượng bộ của ban tổ chức triển lãm tranh tuyên truyền cho VC, dư luận trong quần chúng gồm đồng bào, các đoàn thể và hội đoàn tại Sydney hiện nay đang có hai khuynh hướng. Một là chủ trương hiền lành không biểu tình chống đối mà chỉ vận động ngoại giao đối với những cuộc triển lãm mang tính tuyên truyền cho Việt Cộng sắp tới cũng đủ có kết quả. Khuynh hướng thứ hai thì cho rằng Ban Tổ Chức của cuộc triển lãm VN Voices có nhượng bộ nhỏ, nghĩa là cho người quốc gia có thêm một số tranh ảnh về Tết Mậu Thân được trưng bầy trong cuộc triển lãm là chỉ nhằm tránh được những chống đối biểu tình trong các kế hoạch tuyên truyền sắp tới như tin đã đưa ở trên. Nghĩa là vào tháng 3/2009, một phái đoàn gồm 50 ca nghệ sĩ Việt Nam sẽ đến trình diễn tại Casino - Star City dưới sự bảo trợ của tòa đại sứ Việt Cộng, Úc Châu. Và qua đến tháng 4, thì Casula sẽ bắt đầu một cuộc triển lãm mới có tên là Nam Bang với toàn bộ triển lãm là tranh ảnh nghệ thuật của VC và nhóm thiên tả, phản chiến Úc Châu.

Coi sự nhượng bộ nhỏ nhoi trong cuộc triển lãm Vietnam Voices như một thắng lợi mà ngưng đấu tranh gạt bỏ các biểu tượng chế độ CSVN là không thấy âm mưu công khai hoá và bình thường hoá các biểu tượng của chế độ này trong cộng đồng hải ngoại, dưới hình thức tự do phát biểu. Một chế độ tội ác trong quá khứ và tiếp tục phạm tội ác với dân tộc hiện tại không thể có chỗ trong các cộng đồng Việt Nam hải ngoại.

Cũng cần nhắc lại một bản tin nóng hổi cách đây vài hôm, đó là phản ứng chống đối của Mỹ, Do Thái và nhiều nước Tây phương đối với lệnh mới đây của Đức giáo hoàng Benedict XVI [16] hủy quyết định rút phép thông công cho giám mục Richard Williamson. Giám mục Williamson đã bị mất phép thông công vì đã đặt dấu hỏi về sự hiện hữu của các phòng hơi ngạt giết người Do thái trong các trại tập trung Đức Quốc Xã.

Chế độ Đức quốc xã chỉ tàn hại trong 6 năm. Chế độ CSVN đã hủy hoại dân tộc và đất nước Việt Nam từ thập niên 50 cho tới nay. Nhìn rõ vấn đề như thế thì người Việt tự do sẽ thấy ngay rằng chúng ta cần phải có thái độ nào đối với mọi âm mưu len lấn tuyên truyền cho chế độ VC cho dù là với sự tiếp tay của các đối tác tài phiệt hay của những kẻ thời cơ.

Thụy Ái
Ngày 4 tháng 2 năm 2009



Thursday, February 5, 2009

Thư gởi những người đang khao khát tự do trong nước - Trần Thanh


Trần Thanh

Xin kính chào quý vị! Nhân dịp đầu năm mới Kỷ Sửu 2009, chúng tôi kính chúc toàn thể quý vị cùng gia quyến được nhiều may mắn, và đặc biệt chúng tôi kính chúc quý vị thật dồi dào nghị lực và sự sáng suốt trong việc đấu tranh để lật đổ bạo quyền cộng sản, đem lại tự do no ấm cho toàn dân. Ðây là lời chúc thiết thực nhất. Những lời chúc như "phát tài", "nhất bản vạn lợi" chỉ là những lời phi thực tế và mỉa mai lắm, đối với 90% dân nghèo trên toàn đất nước chúng ta, trong hoàn cảnh suy thoái kinh tế như hiện nay!

Mới đây chúng tôi thấy trên internet đăng hình hoa hậu Mai Phương Thúy ôm tấm bảng chúc tết với bốn chữ "Tiền Vào Như Nước!" Ðây là việc làm rất ngu xuẩn, vô ý thức của con người chỉ có cái vỏ bề ngoài đẹp đẽ mà không có bộ óc để suy nghĩ! Quý vị thử nghĩ xem, những kẻ nào có đủ điều kiện để vơ vét "tiền vào như nước"? Xin thưa, chỉ có bọn cướp việt gian cộng sản mới "tiền vào như nước" mà thôi! Những việt kiều ở nước ngoài, kể cả những thương gia kinh doanh lớn cũng không thể "tiền vào như nước", vì càng làm ra nhiều tiền thì càng đóng thuế cho chính phủ nhiều. Trong khi đó bọn cướp ở Việt Nam vừa ăn cướp vừa ngang nhiên trốn thuế!

Nhiều người cho rằng, Việt Nam dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản, đã trở nên một nước giàu có, đời sống của người dân đã khá hơn trước năm 1975 rất nhiều. Nào là, tại các thành phố lớn, nhiều khách sạn 5 sao đã mọc lên, nhiều sân đánh golf đã được khánh thành, nhiều casino và động đĩ đã mọc ra như nấm, nhiều cuộc thi hoa hậu thế giới đã được tổ chức tại Việt Nam. Phải là một quốc gia giàu có, trong đó đời sống của người dân hết sức dư thừa thì mới có những phương tiện ăn chơi cao cấp như vậy chứ? Xin thưa, thấy như vậy mà không phải như vậy. Những nơi ăn chơi đó, thực tế chỉ dành cho giai cấp nào, chắc quý vị cũng đã biết rất rõ, không cần nêu ra ở đây. Thành phần dân nghèo (90% dân số) nếu được bước chân vào những nơi ăn chơi đó, chỉ là để đem bán mồ hôi, xương máu và thân xác của mình cho bọn tư bản đỏ, cho những loại việt kiều lưu manh và cho bọn ngoại nhân ác thú! Tất cả bọn chúng đều là ác quỷ, ác thú sống trên xương máu của những người dân vô tội!

Kính thưa quý vị, chắc hẳn trong số quý vị, nhiều người đã tự hỏi: - Biết đến bao giờ tình trạng bất công này mới chấm dứt? Cái tình trạng bất công và hết sức phi lý giữa một bên là những kẻ quá giàu sống trên núi đô la và vàng, tiền ném qua cửa sổ không hết, và một bên là những người dân nghèo cùng khổ, phải đem bán từng lít máu, từng chén mồ hôi để đổi lấy từng chén cháo để sống qua ngày!

Phải chăng chúng ta phải kiên nhẫn ngồi chờ một đấng cứu nhân độ thế "Goóc Ba Chớp" hoặc "Yeltsin" xuất hiện, mà có nhiều người đồn đó chính là ... thằng Nguyễn Tấn Dũng chăn trâu mặt rổ! (phe thân Mỹ!)

Hay phải chăng chúng ta phải ngồi chờ bọn cò mồi chính trị, đấu tranh dân chủ cuội như Trần Khuê, Nguyễn Ðan Quế và cái băng đảng cướp Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Ðảng, đấu tranh "bất bạo động", đem lại tự do, dân chủ, no ấm cho đồng bào?

Hay phải chăng chúng ta phải ngồi chờ cái đám cò mồi, lưu manh chính trị ở hải ngoại như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Minh Cần, Dương Thu Hương, Nguyễn Gia Kiểng, Alibaba, Ðỗ Thị Thuấn, Ðỗ Hoàng Ðiềm, Lý Thái Hùng, Trần Xuân Ninh, Ngô Nhân Dụng, Hà Tường Cát, Nguyễn Quốc Quân, "đấu tranh" bằng cách ngồi ... chờ người Mỹ bật đèn xanh, hoặc ngồi chờ đấng cứu thế "Yeltsin Việt Nam" xuất hiện?

Xin thưa với quý vị rằng, tất cả bọn nêu trên đều là bọn lưu manh, điếm đàng, bọn chó cò mồi chính trị đi làm tay sai cho bọn việt gian cộng sản và bọn Tàu cộng. Nhiệm vụ của bọn chúng là tìm cách kéo dài thời gian, đánh lạc hướng đấu tranh của đồng bào, tạo cho đồng bào một ảo tưởng rằng không cần đổ máu, không cần đấu tranh gì hết mà tự do và no ấm tự nhiên sẽ đến với đồng bào!

Xin thưa với quý vị rằng: không có cái gì tốt đẹp tự nhiên đến với chúng ta. Tất cả đều phải được trả bằng nổ lực, bằng mồ hôi, nước mắt và bằng máu. Lấy một ví dụ rất đơn giản là bầu khí trời trong lành vào buổi sáng. Khí trời là miễn phí hoàn toàn đó, nhưng nếu chúng ta muốn được hưởng thụ nó một cách thật đầy đủ và sảng khoái cho hai lá phổi thì chúng ta phải làm một nổ lực để hít một hơi vào thật dài và thật sâu! Vậy thì những thứ như tự do, no ấm, dân chủ, nhân quyền không phải tự nhiên ở trên trời nó rớt xuống cho chúng ta xài! Chúng ta phải đánh đổi bằng mồ hôi và xương máu. Và chính chúng ta sẽ là người quyết định tự do hay là chết. Không có bất cứ một thằng chó nào có thể là "Goóc Ba Chớp" đến cứu chúng ta hết, nếu như chúng ta không lo tự cứu chúng ta!

Tiện đây, xin đồng bào đừng có nghe những lời ngụy biện xảo trá của bọn cò mồi chính trị, lý luận rằng: - Ông thánh Gandhi nước Ấn Ðộ đã đấu tranh bất bạo động thành công thì chúng ta cũng sẽ bắt chước làm giống như vậy và cũng sẽ thành công! Nếu tìm hiểu kỹ thì chúng ta thấy rằng hai nước Ấn Ðộ và Việt Nam rất khác nhau về nhiều mặt, và nhất là thời điểm bây giờ năm 2009, khác xa với năm 1947 khi Ấn Ðộ giành lại được độc lập từ tay thực dân Anh. Ðiều quan trọng nhất là nước Ấn Ðộ không có cái đảng "Ấn gian" tình nguyện đi làm tay sai cho ngoại bang! Bất hạnh cho Việt Nam là chúng ta bị một cổ ba bốn tròng. Cái tròng thứ nhất và nguy hiểm nhất chính là bọn việt gian cộng sản mà bọn chúng chính là một lũ GIẶC NGOẠI XÂM cũng tựa như giặc Tàu, giặc Pháp hoặc giặc Nhật! Một khi chúng ta đã tiêu diệt được cái tròng việt gian cộng sản thì bọn giặc Tàu chúng ta có thể chống lại được dễ dàng.

Có người lại cho rằng phương pháp đấu tranh hay nhất là phải dựa vào nước Mỹ vì họ là cường quốc số một trên thế giới và có nhiều đô la. Vậy cách hay nhất là chờ người Mỹ họ "bật đèn xanh". Nghe nói "phe thân Mỹ" trong bộ chính trị của việt cộng đang đi sâu vào .... â... đạo của người Mỹ thì Việt Nam chúng ta sắp sửa được no ấm tới nơi rồi! Vài trăm tỷ đô la viện trợ Mỹ sẽ ào ạt đổ vào Việt Nam như hồi trước năm 1975! Sướng quá! Có người đã thú nhận rằng khi họ nghe tin này, họ thấy sướng quá, mừng quá đến chảy nước mắt! Không ngờ trời còn thương, ban cho vận mạng nước Việt Nam chúng ta những điều quá may mắn đến như vậy!

Xin thưa:

Hiện nay đang có suy thoái kinh tế trên toàn cầu, tất cả các nước đều bị ảnh hưởng, riêng Việt Nam đang bị ảnh hưởng rất nặng. Toàn bộ nước Mỹ cũng đang bị khốn đốn, chính quyền Mỹ lo cho dân họ còn chưa xong, lấy đâu đi viện trợ cho các nước khác trên thế giới? Việt kiều ở Mỹ cũng đang bị thất nghiệp dài dài, đói veo mõm, hết về Việt Nam ăn chơi, du hí! Khỏi cần phải đấu tranh kêu gọi việt kiều đừng đi du lịch cũng chẳng có ma nào dám đi! Việt kiều bị đói thì cái đảng Cộng Sản ăn mày cũng treo mõm, hết ba hoa, khoác loác! Cho nên cái phương pháp đấu tranh chờ người Mỹ "bật đèn xanh", rót vào Việt Nam vài trăm tỷ đô la như trước năm 1975 là hoàn toàn hoang tưởng. Tiêu biểu cho cái nhóm này là Cao Trào Nhân Bản của tên bưng bô Nguyễn Ðan Quế. Những tên cò mồi chính trị đã phịa ra chuyện có "phe thân Mỹ" trong bộ chính trị, và Việt Nam đang tiến dần vào quỹ đạo của Mỹ để chống lại Tàu cộng! Ðài truyền hình SBTN còn tung ra tin tức giật gân là sắp sửa có đảo chánh. Bọn chúng còn chiếu cảnh những chiếc xe tăng lội nước chạy vòng vòng trong thủ đô Hà Nội để chuẩn bị đảo chánh! Thực tế đã diễn biến như thế nào thì quý vị cũng đã rõ. Bộ mặt điếm đàng, lừa đảo của những tên cò mồi chính trị đã phơi bày, xin quý vị hãy tẩy chay, đừng bao giờ nghe lời bọn chúng nữa!

Sơ bộ tình hình như vậy và chúng ta cần có những hành động gì? Chúng tôi xin đề nghị:

1. Toàn bộ lực lượng công nhân và nông dân trên toàn quốc hãy đoàn kết lại và cùng đồng loạt tổ chức đình công trên quy mô toàn quốc, càng kéo dài thời gian càng tốt. Nếu không tổ chức đình công được cùng một lúc thì luân phiên nhau tổ chức đình công cho đến khi nào chế độ của bọn việt gian cộng sản phải bị sụp đổ. Kêu gọi lực lượng công an và bộ đội bất hợp tác với giặc cộng, quay súng bắn vào đầu bọn giặc, thay vì bắn vào nhân dân.

2. Giới trí thức và sinh viên, học sinh tổ chức đình công, bãi khóa; đồng thời, phối hợp, yểm trợ những cuộc biểu tình của dân oan và những cuộc đình công của giai cấp công nhân, nông dân. Kêu gọi lực lượng công an và bộ đội bất hợp tác với giặc cộng, quay súng bắn vào đầu bọn giặc, thay vì bắn vào nhân dân.

3. Các công nhân viên chức nhà nước hãy đoàn kết lại và cùng đồng loạt tổ chức đình công trên quy mô toàn quốc, càng kéo dài thời gian càng tốt. Nếu không tổ chức đình công được một lúc thì luân phiên nhau tổ chức đình công cho đến khi nào chế độ của bọn việt gian cộng sản phải bị sụp đổ. Kêu gọi lực lượng công an và bộ đội bất hợp tác với giặc cộng, quay súng bắn vào đầu bọn giặc, thay vì bắn vào nhân dân.

4. Các tổ chức tôn giáo đồng loạt tổ chức biểu tình đòi hỏi tự do tôn giáo, đòi bọn giặc phải trao trả lại toàn bộ tài sản của các giáo hội mà bọn chúng đã ăn cướp trên 60 năm nay; đồng thời, tổ chức cầu nguyện, yểm trợ tinh thần cho toàn bộ các cao trào của toàn dân đang bùng dậy lật đổ chế độ cộng sản, diễn ra trên quy mô toàn quốc.

5. Tẩy chay và trừng trị những tổ chức cũng như những tên cò mồi chính trị, đấu tranh dân chủ cuội như:

- Ðảng Dân Chủ 21 do tên Trần Khuê và Trần Anh Kim cầm đầu

- Những tên dân chủ cuội như linh mục Phan Văn Lợi, Ðỗ Nam Hải, Trần Anh Kim, Nguyễn Khắc Toàn, Nguyễn Thanh Giang, Lê Hồng Hà, Hà Sĩ Phu, Tiêu Dao Bảo Cự, Nguyễn Ðan Quế ..v..v.. Bọn này rất dễ nhận diện. Toàn bộ những lý luận của bọn chúng đều nhằm vào việc kéo dài sự cai trị của bọn cộng sản và tạo cho đồng bào một ảo tưởng rằng đấu tranh "bất bạo động", xin-cho sẽ dẫn đến tự do hạnh phúc!

6. Hãy tẩy chay và tố cáo ngay những trò bịp đấu tranh sau đây:

- Ðấu tranh chỉ nhằm để cải thiện nhân quyền, đòi dân chủ, đòi tự do tôn giáo ..v..v... Nghĩa là bọn cò mồi chính trị, theo sự chỉ đạo của bọn việt gian cộng sản, chỉ muốn cuộc đấu tranh của chúng ta thu gọn vào những chiến trường nhỏ mà bỏ qua chiến trường lớn. Chúng ta đấu tranh là để đòi lại toàn bộ căn nhà đã bị cướp chớ không phải nhằm đòi những thứ tủn mủn như chổi cùn, rế rách hay cái cối đá! Bọn việt gian cộng sản đang "play game" mà phần thắng luôn luôn nghiêng về phía bọn chúng. Thỉnh thoảng chúng lại thả ra một vài nhà đấu tranh dân chủ rồi cho xuất ngoại, đổi lại chúng được một cái gì đó to lớn hơn từ phía người Mỹ. Sau đó, chúng lại bắt giam một số người khác làm con tin, để chờ đổi chác vào canh bạc tiếp theo! Cái trò mua bán đổi chác bịp bợm này sẽ kéo dài mãi mãi mà kẻ bị lừa đảo, thiệt thòi chính là 85 triệu dân trong nước!

- Phương pháp đấu tranh "trí thức" chờ người Mỹ "bật đèn xanh": tiêu biểu cho trò bịp này là cái gọi là "Lộ trình 9 điểm" của tên điếm đấu tranh cuội Nguyễn Ðan Quế. Nào là đa nguyên, đa đảng, bầu quốc hội lập hiến, mời quốc tế giám sát, soạn thảo hiến pháp mới, đảng Cộng Sản vẫn được tiếp tục sinh hoạt như những đảng phái khác, cấm không được trả thù những người cộng sản ..v..v..

Tất cả những trò bịp này chỉ nhằm kéo dài thời gian và lèo lái sự đấu tranh của chúng ta đi lạc hướng, thay vì phải bắn vào đầu con quái vật thì bọn chúng hướng dẫn chúng ta bắn vào bụi rậm!

Kính thưa toàn thể quý vị!

Sợ là cách tự trói tay. Cánh không cất nổi thì bay nỗi gì! Máu sôi dục bước chân đi. Lửa tranh đấu tắt lấy gì máu sôi? Mất tự do hết làm "người". Còn bầy thú vật khóc cười với nhau. Ði đứng bằng hai chân sau. Với hai chân trước ban đầu là tay! Xin quý vị hãy mạnh dạn vùng lên để tự giải thoát mình khỏi gông cùm nô lệ.

Ngạn ngữ Tây phương có câu: - Hãy tự cứu mình trước khi trời cứu. Tự chúng ta phải cứu chúng ta trước. Chuyện nội bộ của nước mình mà cứ ngồi để trông ngóng thế giới hoặc nước Mỹ tới cứu là vô lý. Người ngoại cuộc chỉ đến tiếp cứu chúng ta khi họ thấy chúng ta là những người có ý chí tự quyết, có thực lực và đáng tin tưởng. Sức mạnh đang nằm trong toàn dân, trong tay quý vị chớ không phải ở đâu xa!

Chúng tôi đang sống tại nước ngoài, tấm lòng luôn hướng về tổ quốc và ai cũng đau lòng khi thấy 85 triệu đồng bào trong nước đang bị bọn giặc bắt làm nô lệ. Chúng tôi nguyện sẽ làm hết sức mình để giúp đồng bào đấu tranh thoát khỏi ách đô hộ của bọn việt gian cộng sản. Do đó, câu chúc tết đầu năm của chúng tôi là kính chúc quý vị thật dồi dào can đảm, nghị lực và sự sáng suốt để vùng lên chặt phá gông xiềng nô lệ, giành lại hai chữ TỰ DO cho toàn dân Việt.

Trân trọng kính chào trong tinh thần quyết thắng!

Trần Thanh
Ngày 3 tháng 2 năm 2009





=================================



PHẦN PHỤ LỤC:



Ðối với bọn cướp việt gian cộng sản, nhiều tên đã trở nên tỷ phú đô la, tốc độ làm giàu của bọn chúng còn nhanh hơn cả những tư bản Mỹ. Bây giờ thời trang của bọn chúng là rủ nhau đi mua sắm máy bay riêng, chớ mua những xe hơi hạng sang, trị giá vài triệu đô là đồ bỏ! Thậm chí, có những tên đã đặt mua những mảnh đất trên .... mặt trăng, để dự phòng nếu trong nước có biến loạn, người dân nổi dậy hỏi tội lũ giặc cộng sản thì bọn chúng bỏ trốn lên mặt trăng cho chắc ăn! Nghe đâu, bộ chính trị việt gian cộng sản đã đặt mua một chiếc phi thuyền, trị giá hàng trăm triệu đô, đủ chỗ ngồi cho 17 tên trong bộ chính trị và bốn con ... khỉ cái! Theo một nguồn tin bí mật vừa mới được tiết lộ thì chiếc phi thuyền nói trên là do một khoa học gia người Việt ở bên Mỹ, có bằng tiến sĩ không gian vẽ kiểu!



Cuộc phỏng vấn đầu năm 2009:



Sau đây là một đoạn băng ghi âm lại cuộc phỏng vấn giữa phóng viên trong nước và một tên đầu gấu việt cộng trong bộ chính trị:



Phóng viên: - Kính chào đồng chí, đầu năm con Trâu, chúng tôi xin chúc Bộ chính trị của đồng chí tiền vào như nước. Tiện thể, đồng chí có thể cho phép chúng tôi phỏng vấn về kế hoạch "Tẩu vi thượng sách" được không ạ?



Ðầu gấu: - Ðược chứ. Ðúng ra kế hoạch này của chúng tôi là "tối mật". Thế nhưng, sớm muộn gì bọn tớ cũng chuồn lên mặt trăng, chẳng thằng nào làm đéo gì được bọn tớ, nên tớ cũng chẳng cần giữ bí mật làm đéo gì! Có điều, tớ chỉ yêu cầu đừng có tiết lộ tên của tớ mà sinh ra cãi nhau, bất hòa trong nội bộ đảng!



Phóng viên: - Xin đồng chí cho biết danh sách tên những vị trong bộ chính trị sẽ được di tản lên mặt trăng được không ạ?



Ðầu gấu: - Ðược chứ, thì đây này. Nhưng tớ xin nói, danh sách này chỉ dành cho các vị thuộc Ðại hội đảng lần thứ 10, năm 2006 thôi đấy nhé. Còn mấy thằng thuộc Ðại hội 9 trở về trước thì kệ mẹ chúng nó! Tớ đọc theo thứ tự từ trên xuống dưới:



- Ðồng chí Lông Ðức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Lê Hồng Anh, Trương Tấn Sang, Phạm Gia Khiêm, Phùng Quang Thanh, Trương Vĩnh Trọng, Lê Thanh Hải, Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Văn Chi, Hồ Ðức Việt, Phạm Quang Nghị, Tô Huy Rứa, Trần Khuê và Nguyễn Ðan Quế!



Phóng viên: - Lạ quá, thưa đồng chí, chúng tôi có một théc méc: Theo như chúng tôi biết thì hai ông Trần Khuê và Nguyễn Ðan Quế là hai nhân vật đối lập, hai nhà đấu tranh dân chủ mà cũng có tên trong danh sách được di tản lên mặt trăng sao?



Ðầu gấu: - Gớm các ông còn vờ ngây thơ cụ nữa! Hai thằng ấy chuyên đi đổ bô cứt cho chúng tôi mà các ông còn vờ không biết! Ðối lập với đấu tranh cái chó gì hai cái thằng ấy! Không đem chúng nó theo thì lấy ai đi đổ bô cứt cho chúng tôi hàng ngày? Vả lại, chúng tôi sắp sửa chơi trò "lưỡng đảng đối lập cuội". Phải đem cái đảng Dân Chủ 21 và cái Cao Trào Nhân Bản lên mặt trăng, phối hợp với chú CUỘI, làm trò "đối lập" cuội cho cả thế giới biết chứ! Kẻo không thì cứ lên án chúng tôi là "độc tài, độc đảng"!



Phóng viên: - Như vậy danh sách chính thức là 15 đồng chí và hai đồng chí ... ăn theo?



Ðầu gấu: - Nói cho chính xác là hai ... con chó ăn theo!



Phóng viên: - Ừ nhỉ, hai con chó! Tiện đây, đồng chí có thể cho biết vì sao các đồng chí lại đem theo bốn con khỉ cái lên mặt trăng mà không phải là bốn con khỉ đực?



Ðầu gấu: - Chúng tôi đem theo bốn con khỉ cái là để cho các đồng chí giải quyết ... sinh lý!







Bốn con khỉ cái của Bộ chính trị vgcs





Phóng viên: (choáng váng) Xin lỗi, xin đồng chí nói lại được không ạ! Chắc là tai tôi nghe nhầm?



Ðầu gấu: - Gớm, có gì đâu mà không hiểu. Ðể tớ giải thích cho: "giải quyết sinh lý" tức là "đ.." đấy mà! Phóng viên gì mà kém thông minh thế!



Phóng viên: (vẫn còn hết sức kinh ngạc và choáng váng) - Thưa đồng chí, người mà tại sao lại đi "đ.." khỉ cái thì đẻ ra cái giống gì?



Ðầu gấu: - Thì đẻ ra ... tổng bí thư đảng hoặc thủ tướng chính phủ, có gì là lạ! Bố của mấy thằng Mạnh, thằng Dũng trước đây "đ.." mấy con khỉ cái ở trên rừng rồi đẻ ra bọn chúng nó đấy!



Phóng viên: - Việt Nam là cường quốc sản xuất ra hoa hậu. Nào là hoa hậu thế giới, hoa hậu toàn quốc, hoa hậu biển, hoa hậu miền núi, hoa hậu các cấp tỉnh, huyện, xã ấp, phường, hoa hậu đường phố ..v..v.. Nhiều hoa hậu đến như thế thì tại sao đồng chí không đem theo 17 em hoa hậu lên mặt trăng để du hí, có phải là tuyệt vời không?



Ðầu gấu: - Bộ chính trị chúng tôi đã thảo luận rất nhiều về việc này, cuối cùng đi đến kết luận: đem theo mấy con khỉ cái vừa an toàn, vừa tiết kiệm! Chi phí nuôi một con hoa hậu một tháng có thể lên đến hàng chục ngàn đô la, trong khi đó nuôi một con khỉ cái chỉ tốn có vài chục đô la mua chuối và lạc rang cho chúng! Tiết kiệm được biết bao nhiêu ngân sách quốc gia! Còn về mặt "bí mật quốc gia" thì chúng tôi rất an tâm vì mấy con khỉ cái không biết nói tiếng người, cho nên không sợ bị tiết lộ những bí mật ra bên ngoài! Ðem theo mấy con đĩ thối hoa hậu, mồm miệng chúng nó bép xép, nguy hiểm vô cùng! Ðấy, vừa rồi toàn bộ những tài sản bên trong căn biệt thự của đồng chí Lê Khả Phiêu đã bị bọn phản động đưa lên internet, nguy hiểm và hại cho uy tín quốc gia biết chừng nào!