Tuesday, November 3, 2009

Hồ Phương nói gì ? - Lê Duy Hoàng

Lê Duy Hoàng

Khi Mercurynews. com tung ra 1 loạt những bài viết và đoạn phim về việc cảnh sát San Joe đánh đập Phuong Ho, 1 sinh viên ban Toán của đại học San Joe State University (SJSU), đến từ Vietnam , thì gần như cả SJ xôn xao.

Có 1 câu hỏi qua email chuyền quanh mà không biết tại vì người hỏi không có điều kiện đọc tin tức hay là cố tình hỏi để buộc người được hỏi phải nghĩ về câu trả lời.

Câu hỏi là cậu sinh viên ấy đã nói gì và làm gì mà bị CS đánh đập thế ?

Xem trên net: http://www.mercuryn ews.com/top-stories/ci_13646146

http://www.mercurynews.com/top-stories/ci_13635707

Ta có thể đọc nguyên văn như sau: ... Ho had argued with a roomate over soap being slopped onto a steak. Ho pick up a steak knife and told the roomate that in Vietnam “I would kill you” over that ...

Tạm dịch: Ho đã có 1 cãi vã với 1 bạn cùng phòng về việc bị xà bông nhiễu trên miếng thịt /steak. Ho đã cầm con dao ăn lên và bảo người bạn cùng phòng ấy là ở Viet nam mà như vậy là tôi (tao) đã giết anh (mày) rồi.

Xem ra lúc đó cậu sinh viên Phuong Ho vẫn còn biết là ở Hoa Kỳ này khác ở Việt Nam. Ở Hoa Kỳ không được giết người còn ở Vietnam thì giết người được. Ý niệm đó phải là đã ăn vào tim vào óc thì trong cơn nguy cấp mới còn nhớ được như vậy. Giết người mà không bị xử tử hay tù tội gì mới giám làm. Giết người để bị hình phạt như ở Hoa Kỳ này thì cậu ta không giám.

Cậu ta-Phuong Ho-thuộc tầng lớp, đảng phái nào ở Vietnam mà mới có 20 tuổi đã hở tí vung dao lên. Quen có ô dù che chở, quen có chống lưng nên quen nổi nóng dễ dàng với chuyện cỏn con, và quen thói đàn áp dọa nạt người khác nên cậu ta mới xử sự kiểu anh chị dao búa như thế. Dù là cậu Phuong Ho cũng còn biết mình đang ở Hoa Kỳ, nhưng trót quen thói nên vẫn cứ vung dao áp đảo đối phương cái đã. Đứa con trai 20 tuổi trong nếp sống nhân ái của 1 gia đình biết tôn trọng nhân quyền và pháp luật, trong 1 gia đình có đạo đức, có giáo dục, bình thường thôi, không phải thứ giáo dục đạo đức cách mạng XHCN mà Phương Ho đã thấm nhuần, đứa con trai trong gia đình đó của bạn liệu có động tí là dùng dao giải quyết vấn đề không ?

Ở Vietnam hình như cũng có cái gọi là luật pháp mà … hay là chỉ toàn luật rừng áp chế thường dân thấp cổ bé miệng ? còn những người ngồi trên luật pháp rừng ấy thì có quyền giết người ??? Và giết người chỉ với 1 lý do rất là nhỏ nhặt: It xà bông nhiễu trên miếng thịt. Chỉ có thế thôi mà có thể là lý do để giết người hay chí ít cũng đủ làm ta cầm ngay con dao lên và xì ra là: May cho chú mày là đang ở Mỹ đó nghe, thử ở Vietnam, địa bàn của ta mà xem, chỉ như vầy đủ để ta giết chú mày rồi.

Câu nói của Phương Ho, cậu SV mơi 20 tuổi từ Saigon / Vietnam qua Hoa Kỳ du học đã xác nhận 1 điều: Ở Vietnam không có pháp luật nghiêm minh và nhân quyền không được tôn trọng như ở Hoa Kỳ này.

Vậy thì:

- Với một người hiếu chiến và có khả năng bạo động đến từ 1 nước không có tôn trọng nhân quyền như Phuong Ho, chúng ta có nên chỉ can thiệp đúng mức, và hãy để cậu ta được giáo dục nếp sống văn hoá, thượng tôn luật pháp, và tôn trọng nhân quyền như chúng ta không ? Để cậu ta biết thế nào là lễ độ, biết sống nhân hoà, biết tôn trọng người khác và nhất là biết tuân thủ luật pháp hầu sau này nếu không tìm cách ở lại đất Hoa Kỳ tự do này mà về nước thì sẽ truyền lại bài học đó cho đám con ông cháu cha có ô dù che chở sấc sược, hung hăng và vô nhân ở Vietnam.

- Với sự kiện chúng ta không có bằng chứng cảnh sát bạo hành trái phép nhưng tất cả mọi người trên thế giới đều có thể biết chắc Phuong Ho đã vung dao lên đe dọa người khác, vậy thì chúng ta có nên phản đối sự vi phạm luật pháp mà chúng ta chưa có bằng cớ để bênh vực sự sai luật đã quá rõ ràng không ?

- Với 1 sư việc mà chúng ta không chứng kiến từ đầu để biết rõ ngọn ngành hầu phán đoán chính xác, chúng ta có nên can thiệp quá sâu đậm một khi đã có ít nhất là 1 luật sư và vô số cơ quan truyền thông, báo chí can thiệp khá chuyên môn rồi ? Có nên chen vào dẫm lên chân nhau không cần thiết không ?

Nên biết là ngoài những can thiệp trên, cậu du học sinh Phuong Ho này còn được bộ Ngoại giao nhà nước xhcn lên tiếng bên vực và chỉ thị Cho đại sứ của Họ tại SF săn sóc đặc biệt cho cậu ta rồi. Thiết nghĩ ông chủ tịch CĐVNTNCS bắc Cali đã gởi văn thư lên tiếng như vậy là đủ. Chúng ta chỉ cần theo dõi và phản đối nếu có bạo lực được xử dụng quá đáng. Chúng ta chi cần can thiệp vừa đủ để không là 1 thờ ơ với đồng loại là được rồi.

- Với sự kiện không ai trong chúng ta có mặt tại hiện trường. Chuyện bây giờ là của cảnh sát cưỡng chế 1 kẻ có tiềm năng gây hại cho người khác. Chúng ta không là liên hệ trực tiếp đên vụ việc Vả lại bên Cảnh sát đã yêu cầu cho họ thời giờ làm sáng tỏ sụ việc. Vậy thì chúng ta có nên để yên cho họ làm việc không hay cứ nhất thiết phải xuống đường đòi giơ cao chính nghĩa mà chưa biết chính nghĩa nằm ở đâu không ???

Đừng để Chúng ta trở Thành nhóm biểu Tình chuyên nghiệp, biểu tình không công cho ý đồ của nhóm thân cộng ở SJ và bọn VC ở SF.

Đừng làm loãng đi nhiệt tình tranh đấu cho mục tiêu cận kề của chúng ta là tẩy Chay MEET VIETNAM Ở San Francisco vào 2 ngày 15, 16 tháng 11 tới đây.

Đừng làm lợi cho VC trong vụ MEET VN. Nếu ai trong chúng ta không chủ trương giúp VC bằng cách hãm bớt lòng hăng say của CĐVN phản đối VC trong vụ MEET VN thì hãy suy nghĩ lại về những phương thức hoạt động của nhóm mình, có phù hợp và được sự tiếp tay của đa số người trong CĐ không ?

Mọi người nên thận trọng đừng để bị lôi cuốn vào mục đích có lợi riêng cho 1 nhóm nhỏ. Không phải là đa số CĐ.

- Hãy ngừng ngay việc làm to chuyện Phuong Ho và Cảnh sát.

-Hãy ngừng ngay những toan tính tập trung phô trương sức mạnh CĐ ở SJ mà lo dốc toàn bộ năng lực của CĐ vào việc trước mắt là MEET VIETNAM.

- Đừng để Cho VC thủ lợi bằng cách hiệp thông, hỗ trợ với bọn họ lên án cánh sát Hoa Kỳ như ... < style="font-style: italic;"> “Dư luận Việt Nam rất bất bình khi biết thông tin về sự việc nạy Hành động sử dụng bạo lực và lạm dụng quyền lực của cảnh sát là không thể chấp nhận được và cần phải bị xử lý nghiệm"...> http://www.mofa.gov.vn/vi/ tt_baochi/ pbnfn/ns09102717 0950

Hãy so sánh để thấy sự lên tiếng này là cả 1 chiếu thức đầy dụ ý quỷ quyệt của nhà cầm quyền VNCS .Tại sao bao nhiêu ngư phủ VN đánh cá trong hải phận VN mà bọn Tàu cộng đến rượt đuổi, bắn cướp và bắt nhốt như tội phạm để rồi đòi tiên chuộc mạng mà bọn cầm quyền CS ngậm miệng cầu an đồng loã .Có thấy 1 lần nào lên tiếng phản đối ?.

Cảnh sát Hoa Kỳ phải dùng vũ lực để không chế, không chế, chứ không cố tình đả thương trí mạng kẻ dùng dao đe doạ người khác, so với công an VC hành hung người dân bị nhà nước VNCS cướp đất đi nạp đơn khiếu nại thì thật là chúng ta thay vì biểu tình họp báo chống lại việc cảnh sát SJ dẹp bạo hành chúng ta nên họp báo tố cáo nhà cầm quyền VC đã làm gương cho hậu duệ của chúng như việc chúng đã cướp đất rồi còn hành hung người bị cướp đến thương tích đổ máu phải đi cứu cấp (vụ Tam Toà, http://rfvn. com/?p=6269) nên mới bị có tí xà bông vẩy vào miếng thịt là công dân ưu tú của chế độ CS đã cầm dao lên rồi.

Không khéo thôi chúng ta lại thành bênh vực và đứng về phía kẻ hung hãn con cưng của CS.

Và CĐ bạn thấy 1 hình ảnh quá khích của chúng ta qua việc làm ồn ào không cần thiết ở SJ lúc này.

Bây giờ thì ta có thể nói Phuong Ho là con cưng của CS: Hiếu sát, hành vi rập khuôn, sẵn sàng "... GIẾT, GIÊT ... NGƯỜI" như Tố Hữu, 1 tên CS lớn đã khuyến khích đàn em, nên mới được VC chăm sóc bảo vệ dù là đã làm 1 việc rất là thiếu văn hóa phi đạo đức đáng xấu hổ như vậy trong khi SV trong nước biểu tình ôn hoà phản đối Trung Cộng cướp nước thì bi đàn áp thê thảm.

Với hành vi hung hãn vô văn hóa của Phuong Ho đáng lẽ VC nên đem về, cho 1 bài học để lần sau không tái phạm làm mất thể diện quốc gia thì mới phải, đàng này còn vừa ăn cướp vừa la làng là cảnh sát ( tự dưng ?) bạo hành với con tôi.

Thật đúng là gái ... già mồm.

Lê Duy Hoàng

Bố của tên cộng con Hồ Quang Phương là Hồ Quang Vịnh

Ố là la: bố của tên cộng con Hồ Quang Phương là Hồ Quang Vịnh: cục trưởng cục thuế vụ của tỉnh Quảng Ngãi; là một trong những cơ quan của việt gian csVN hút máu của nhân dân Việtnam.

Tên Hồ Quang Vịnh cũng như các tên CS gộc ... Triết, Dũng, Mạnh .vv.. nhờ tham nhũng hút máu của nhân dân mới có dôla gởi tên cộng con Hồ Quang Phương qua Hoakỳ học hành đễ về tiếp nối nghề của cha nó !!
_______________________

Nov 02, 2009

Cali Today News – Trong thời gian từ lúc vụ du học sinh Hồ Quang Phương bị cảnh sát hành hung được báo chí Hoa Kỳ và cộng đồng đề cập đến ầm ỉ, thì dư luận trong cộng đồng người Việt hải ngoại phân hóa, kẻ chống người bênh cho anh Hồ Quang Phương.

Một số người bất mãn với câu nói của anh Phương là “nếu như ở Việt Nam, tao có thể giết mày vì chuyện này.” Từ câu nói này, nhiều người đã cho rằng anh Hồ Quang Phương là con cán bộ cao cấp của chính quyền CSVN, và do vậy mới ăn nói trịch thượng, mang tính chất hăm dọa và kẻ cả như thế, vì có lẽ anh ta đã quen hành xử như thế.

Một số người thì cho rằng dù anh ta là ai đi nữa, con gia đình nào đi nữa, chuyện cảnh sát lạm dụng bạo hành với anh ta là không thể chấp nhận. Cảnh sát đánh anh ta, một người Việt, chứ đâu phải đánh một du học sinh. Và từ lý luận này, một số người cho rằng cần ủng hộ anh Phương, dù anh có là con của ai.

Nhiều người cho rằng nếu họ biết rõ bối cảnh nhân thân của anh Hồ Quang Phương thì chuyện bênh hay không bênh dễ được quyết định hơn, dù rằng một số vị luật sư qua phỏng vấn đã nói rằng chuyện anh là con cái nhà ai không quan trọng, và không liên quan đến chuyện cảnh sát bạo hành anh ta.

Tuy thế, dư luận vẫn cho rằng việc hiểu rõ bối cảnh nhân thân của anh ta sẽ giúp rất nhiều trong chuyện cộng đồng Việt, vốn dĩ là cộng đồng tỵ nạn cộng sản, dễ dàng chọn lựa thái độ phù hợp trong việc có nên bênh anh ta hay không. Nhiều độc giả trên calitoday.com đã bày tỏ suy nghĩ này.

Cuối tuần qua, trong bài viết trên một tờ báo bạn trong vùng, thì người ta có thể hiểu phần nào bối cảnh nhân thân của anh Hồ Quang Phương. Bài báo viết: “… Bố làm nhân viên thuế vụ, mẹ làm kế toán, gia cảnh đủ ăn. Nhà chỉ có 2 cậu con trai, anh lớn 25 tuổi học đại học trong nước. Phương học giỏi nhiều ước vọng nhìn về nước Mỹ như một thần tượng, được cả nhà và cả họ, cùng vun đắp tiền bạc cho em đi du học để mong có một tương lai rạng rỡ hơn…”

Sau khi bài báo nói trên đưa ra những chi tiết về nhân thân của anh Hồ Quang Phương, thì toà soạn Cali Today nhận được một vài email từ một vài độc giả, và những độc giả này cho rằng những điều mà Phương tiết lộ chỉ đúng một phần nhưng chưa đầy đủ, vì theo độc giả này, thân phụ của anh Hồ Quang Phương không phải là “nhân viên thuế vụ” bình thường mà là “cục trưởng cục thuế” của tỉnh Quảng Ngãi, tên là Hồ Quang Vịnh.

Kèm theo thư email, độc giả còn gửi trang web như sau:

Cục thuế tỉnh Quảng Ngãi. (http://www.quangngai.gov.vn/quangngai/tiengviet/chuyennganh/cucthue/128423/)

Chúng tôi loan tin này với sự dè dặt, vì nguồn tin chưa được phối kiểm và có thể có sự trùng tên.

Hy vọng rằng chính anh Hồ Quang Phương mới có thể tiết lộ đầy đủ và đúng nhất về bối cảnh nhân thân của anh. Tòa soạn hy vọng sẽ được tiếp xúc và phỏng vấn anh Hồ Quang Phương về vấn đề này để rộng đường dư luận.

Nguyễn Dương

Monday, November 2, 2009

Thông cáo của Ban Đại Diện cộng đồng VN Bắc Cali về vụ sinh viên Hồ quang Phương


CỘNG ĐỒNG VIỆT NAM BẮC CALIFORNIA
2129 South 10th Street, San Jose , CA 95112
Điện thoại: 408- 298 6174
Email: norcalvacom@ yahoo.com

THÔNG CÁO BÁO CHÍ
của Cộng đồng Việt Nam Bắc California.
    Kính thưa: Quý vị đại diện tôn giáo,
    Quý Hội đoàn, Đoàn thể, Quý Anh chị em thanh niên, sinh viên học sinh
    Và toàn thể quý đồng hương VN tỵ nạn cộng sản miền Bắc California

    Kính thưa quý vị,
Ban Đại diện cộng đồng xin trình bày về việc du sinh Việt nam Hồ Quang Phương bị Cảnh sát bắt ngày 3 tháng 9 năm 2009 và được thả ra sau một đêm giam giữ như sau:

- Dựa theo đoạn phim do một nhân chứng thu được mà trang báo điện tử San Jose Mercury News công bố đêm thứ Bảy 24 tháng 10 năm 2009 vừa qua, tạo ra nghi vấn về biện pháp hành sự của những Cảnh sát viên thực hiện vụ bắt giữ này.

- Vì sự việc xẩy ra đã gần 2 tháng mà nay đột nhiên được tung ra rất rộng rãi trên các hệ thống truyền thông địa phương cũng như toàn quốc chứng tỏ có sự can thiệp mạnh mẽ từ phía bộ ngoại CSVN và các tổ hợp luật sư của đương sự.

- Ban đại diện Cộng đồng Việt Nam Bắc California đã gửi văn thư đến Thị Trưởng, Sở Cảnh Sát, Biện lý cuộc yêu cầu mở cuộc điều tra và giải thích về biện pháp hành sự của cảnh sát mỗi khi được gọi đến; để chúng ta yên tâm được bảo vệ an toàn và công bằng trong cuộc sống.

- Ban đại diện cộng đồng đã gặp Cảnh sát trưởng Bob Davis để được nghe trình bày, tuy nhiên chắc chắn Ban đại diện cộng đồng không thể đặt hết những thắc mắc của đồng hương đến ông Cảnh sát trưởng để được giải đáp đầy đủ. Ông Cảnh sát trưởng sẽ có buổi gặp gỡ mời quý vị lãnh đạo các hội đoàn, đoàn thể, các cơ quan truyền thông báo chí Việt ngữ và một số quý vị thân hào nhân sĩ trong cộng đồng để giải thích, giải đáp mọi thắc mắc của quý vị liên quan đến biện pháp hành sự và quyền hạn của cảnh sát mỗi khi can thiệp vào những vụ việc được gọi đến. (Vì số người tham dự có giới hạn, xin quý vị đại diện các Hội đoàn, Đoàn thể liên lạc với Ban Đại diện Cộng đồng để ghi danh. Phiên họp được tổ chức tối Thứ Năm, ngày 5 tháng 11 năm 2009 từ 7:30pm đến 9:00pm).

Ông Cảnh sát trưởng cũng cho biết cuộn tape 911 và các báo cáo lien quan đến vụ án Daniel Phạm sẽ được quyết định trao cho Tổ hợp Luật sư nếu có sự yêu cầu và các nhân chứng ký giấy đồng ý.

Trong khi chờ đợi các văn thư trả lời từ Thành phố San Jose, Văn phòng biện lý và Sở Cảnh sát; Ban Đại diện cộng đồng Việt Nam Bắc California không chủ trương kêu gọi những hình thức biểu tình hay phản đối các cơ quan nói trên.

Ban Đại diện Cộng đồng kêu gọi quý vị luật gia giúp ý kiến về pháp lý và các Hội đoàn, Đoàn thể tiếp tay thực hiện những phương thức đã được thảo luận và quyết định thực hiện.
    San Jose, ngày 31 tháng 10 năm 2009.
    Ban ĐDCĐ/VN Bắc California
    Nguyễn ngọc Tiên
    Chủ Tịch

Sunday, November 1, 2009

Tưởng Nhớ Ngày 02-11-1963 - Kim Hoa

Tưởng Nhớ Ngày 2-11
(Ngày Giỗ TT Ngô Dình Diệm)


Hôm nay 2 tháng 11 năm 2008, dự định trong tôi, ngày Lễ Các Đẳng năm nay là sẽ đi tìm cho được mộ Tổng Thống Ngô Đình Diệm, để thăm viếng và thắp nhang cho Ông trong ngày Lễ Cầu cho Các Đẳng và cũng là ngày Giỗ 45 năm của Ông.

Nhưng ngay từ sáng đi Lễ Chủ nhật về, thì kế hoạch đã bị vỡ, tôi chọn phương án hai, là đưa người chú từ Miền Trung vào, đi thăm Dinh Độc Lập. Trong lòng tôi tự nhủ: “ Đây cũng là cách tưởng nhớ đến Ông”. Đến chiều thì có thể đi Mộ như dự định.

Chúng tôi bốn người, đến Dinh Độc Lập bằng phương tiện xe buýt. Chú tôi người em chú bác ruột của Ba tôi. Suốt một đời ở mãi một vùng quê xa xôi, nghèo nàn chẳng hiểu Dinh Độc Lập là gì, mọi cái đối với ông thật là mới mẻ, ông cứ nói: “Đi như vậy thật đáng đi”. Ông bám sát cô hướng dẫn viên để nghe, để biết từng căn phòng, từng cách bài trí của các phòng, phòng Khánh tiết, phòng họp Nội Các, Phòng Đại yến, Phong tiếp khách trong nước, phòng tiếp khách nước ngoài, Bàn làm việc của Tổng Thống, phòng trình Quốc thư …

Đi lần này là lần thứ tư, sau nhiều năm không đi, tôi cũng cảm thấy hài lòng vì các cô hướng dẫn viên không còn gọi các Tổng Thống là tên nữa, họ lịch sự và nhẹ nhàng hơn mọi năm, chú tôi luôn miệng khen với con gái tôi: “Nó nói giỏi quá hỉ, mi làm răng nói được rứa, mà đi làm nghề hướng dẫn viên ni ?”
Con gái tôi cười: “Con sẽ tập nói hay và nói nhanh như cô gái ấy”

Hôm nay là ngày Chủ nhật nên khách tham quan có rất nhiều đoàn, nói nhiều thứ tiếng, tiếng Anh, tiếng Hàn, tiếng Nhật, tiếng Trung Hoa … Các đoàn đi trùng nhau, nên hướng dẫn viên tự động cắt bớt lịch trình của đoàn Việt Nam, tuy thế Chú tôi cũng vô cùng hài lòng vì đã được mở mang một kiến thức mới, để về quê nhà khoe với các con, các cháu biết thế nào là Dinh Độc Lập ngày xưa, Chú lại vô cùng hài lòng với tấm hình một mình chụp toàn cảnh Dinh mà người thợ chụp hình hiểu ý, cho ông đứng trong tư thế thật oai phong, trước ngôi nhà bề thế mà chỉ có những vị Tổng Thống mới được sinh sống nơi đây.

Ông chăm chú xem từng bức hình từ thời thành lập Dinh đến ngày hôm nay. Phần tôi tách riêng ra, đến bên quyển album đầu tiên lưu lại thời kỳ Tổng Thổng Ngô Đình Diệm, tôi mở hình chân dung Ông ra và thì thầm câu nguyện "Xin Chúa cho linh hồn Tổng Thống Gioan Baotixita được lên chốn nghĩ ngơi…”. Tôi yêu quí Ông vô cùng.

Tôi vẫn còn nhớ, ngày Ông về thăm thành phố Đà Nẵng, nhà tôi đông người lắm, tất cả những đoàn thể ở trên quê đều kéo về nhà tôi nghĩ ngơi chờ giờ đón Tổng Thống, không nhớ đó là năm nào, nhưng tôi được những người ấy cho chui vào hàng ngũ để nhìn xe Tổng Thống đi qua, tuy là còn rất nhỏ nhưng tôi vẫn thuộc những bài ca họ hát để chào đón Ông “Ai bao năm vì sông núi quên thân mình, gương hy sinh ngàn muôn kiếp không hề phai …. Toàn dân Việt Nam nhớ ơn Ngô Tổng Thống. Ngô Tổng Thống, Ngô Tổng Thống muôn năm, Toàn dân Việt Nam nhớ ơn Ngô Tổng Thống, xin Thượng Đế ban phúc lành cho Người …"

Giờ hát lại bài đó, nước mắt tôi rưng rưng ...

Đến năm 1960, Ba tôi bị Việt cộng ám sát, anh chị em tôi trở thành “Quốc Gia Nghĩa Tử”, tôi phải đi xa nhà.

Năm 1963, tôi về lại Đà Nẵng, nhưng lại đi Tu ở Dòng Phao Lô Đà nẵng, năm đó tôi mới 11 tuổi.

Ngày Đảo Chánh 1-11-1963 tôi còn nhớ, trong Tu viện các chị lớn khóc nhiều lắm, ai cũng thương Ông Tổng Thống, lớp chúng tôi là lớp nhỏ nhất, không biết gì, nhưng nghe Ông Tổng Thống bị nạn cũng thương lắm, cũng lấy tay quẹt nước mắt chảy theo với các chi, chúng tôi bàn với nhau cất những đồng xu có in hình Tổng Thống để nhớ đến Ông, để làm kỷ niệm.

Những ngày đó thật kinh hoàng, tuy không được ra khỏi nhà, sống trong bốn bức tường Tu Viện, nhưng chúng tôi cũng biết được Tổng Thống đã bị ám sát vào ngày 2-11 năm ấy. Chúng tôi hát Lễ Qui lăng cho Ông, tất cả nhà Dòng, từ Mẹ Bề Trên người Pháp,… đến lớp nhỏ nhất như tôi đây đều buồn đau, không thiết tha cười đùa với nhau nữa, ngày nào cũng săm se đồng bạc có in hình Tổng Thống mà nhìn, mà nhớ, mà thương Ông.

Cũng trong những ngày đó, nghe rằng có những người trong Đảng Cần Lao vào xin tị nạn trong nhà thờ, đám đông quá khích vào cổng nhà thờ xô đẩy, la hét đòi trả người, các LM nhỏ nhẹ can thiệp, xin đừng làm hại các ông ấy, việc gì cũng còn có luật lệ, tòa án …, họ hứa sẽ không làm gì ông ấy, chỉ giữ ông ấy để chờ xét xử, nhưng ông ta đi ra khỏi nhà thờ chưa được bao xa thì người ta đã đập búa vào đầu ông chết ngay trên đường.

Ông Ngoại tôi nói với tôi một câu mà tôi còn nhớ mãi “Ba mi mà còn sống, cũng bị họ giết y như vậy, họ tìm giết những người trung thành với Ngô Tổng Thống”.

Để khỏa lấp, để xóa đi những gì tốt đẹp Ông đã ra tay làm cho Tổ Quốc, cho dân tộc, họ đã bêu xấu Ông, họ kể tội Ông đủ điều, kể cả những điều Ông không hề vấp phạm. Họ phản bội, dành Công, ham Danh, phần ai nấy phủ lên người Ông Tổng Thống biết bao nhiêu là tội, để người dân đang hoang mang cũng cảm thấy rằng Ông Tổng Thống của mình đã có tội, họ cũng vội vàng lên án Tổng Thống của mình, mà thật sự trong thâm tâm, tận đáy lòng vẫn có điều gì hồ nghi (?)

Lớp người lớn như thế, thì lớp trẻ của chúng tôi làm gì khá hơn được? Thời gian trôi qua, đồng tiền có hình Tổng Thống vẫn còn cất giữ, năm thứ nhất tưởng nhớ Linh hồn Gioan Baotixita, và thưa dần …, mất cả đồng tiền. Đất nước không còn nhắc nhở gì đến Ngài Tổng Thống thân yêu ấy nữa, họ che giấu Ông đến độ chúng tôi không hề biết được Ông cũng còn có một ngôi Mộ, càng ở xa Sài Gòn càng ít thông tin về Ông hơn, rồi thêm bao nhiêu thăng trầm của đất nước, lớp trẻ chúng tôi hầu như quên hết những gì về Ông Tổng Thống, kể cả những Công và cả những Tội …

Hơn ba mươi năm, sau ngày 30-04-1975, chúng tôi được đọc những bài viết về Ngô Tổng Thống trên các mạng internet. Người ta ghi lại tất cả những diễn biến của thời kỳ lãnh đạo Đất Nước của Ngô Tổng Thống, họ mở ra cho lớp trẻ ngày ấy chưa đủ trí khôn của chúng tôi thấy được là:

Họ đã giết đi một vị Lãnh Đạo vĩ đại, có một không hai trên thế giới, yêu Dân, yêu Nước, hơn cả yêu chính bản thân mình của chúng tôi.

Khi những người làm sai, quay đầu nhìn lại. Những người lớn ngày xưa xóa được sự hồ nghi, thì lớp trẻ chúng tôi không còn gì để mất hơn được nữa.

1963 – 1975, mười hai năm sống trong hoang mang, lớn dần lên với súng đạn, với những ngày tháng bất an, nhà nhà xây hầm tránh đạn, tiếng đạn pháo kích trong trường học, trên đường phố, bên hiên nhà, trên sân chợ … thanh niên với lệnh tổng động viên đang chờ trước mắt, thiếu nữ chuẩn bị theo nhau chít trên đầu những vành khăn xô cho người chồng vừa mới cưới … Mười hai năm chuẩn bị cho sự trưởng thành của chúng tôi là thế đấy …

Để rồi vừa qua tuổi 20 chúng tôi lại trở thành những Ngụy quân, Ngụy quyền của Xã hội Chủ nghĩa … Chúng tôi không đủ thời gian để làm gì cho Đất Nước, chưa có thời gian để tìm hiểu Lịch sử đã qua, để tìm đường lối minh chính cho tương lai của mình, thì đã trở thành những thành phần phế thải của XHCN.

Có lẽ lứa tuổi chúng tôi là lứa tuổi chịu nhiều cay nghiệt nhất trên đất nước Việt nam dấu yêu này. Quí vị thử tính lại xem, được bao nhiêu viên Sĩ quan mới ra trường được hưởng chế độ HO của Mỹ ? Có anh sinh viên chế độ cũ nào đang học dở dang, được nhà trường cho hưởng tý quyền lợi nào không ? hay từ từ rời xa trường lớp, để chọn một vùng kinh tế mới nào đó, lấy lao động làm vinh quang, để xin được nhận hai chữ bình yên ? Có những Ngụy quyền nào được hưởng chế độ ưu đãi của chế độ này không ? hay chúng tôi phải mất việc, đuổi về vùng kinh tế mới, hoặc lê la ngoài chợ trời, gian trá, luồn lách, để kiếm những miếng ăn phụ giúp cho gia đình. Hãy nhìn lại đi, nguyên thế hệ của chúng tôi, chẳng nên tích sự gì cả … Thật là buồn!

Hôm nay đã 45 năm ngày Ông mất đi, con không biết phải nói gì với Ông, Ông biết rỏ là thế hệ chúng con chưa làm nên một chuyện gì? lại bị mất tất cả. Nếu họ đừng giết mất Ông, thì thế hệ chúng con không ra nông nổi này, chúng con đau buồn lắm, nhưng biết phải làm sao ? Hằng năm, trước 75 cũng như sau này, con vẫn âm thầm nhớ đến Ông. Con tin những người Công Giáo, và những người chân chính vẫn âm thầm nhớ đến Ông mỗi khi tháng 11 lại về.

Ông sống đã là một người xã thân cho chính nghĩa, bảo vệ non sông, yêu dân như con, bao nhiêu người kính phục Ông. Thì Ông chết, Thiên Chúa vẫn cho Ông được hưởng niềm hạnh phúc là hàng triệu người Công Giáo vẫn phải nhớ đến Ông. Chúa chọn cho Ông ngày Lễ Các Đẳng để ra đi, có nghĩa Chúa bảo mọi người Công Giáo đều phải nhớ đến Ông, đến cái chết của Ông, không một ai có thể quên được Ông, trong ngày cầu cho những người thân yêu đã qua đời, những linh hồn mồ côi trong Luyên tội, thì làm sao quên đi được người Tổng Thống thân yêu đã oan ức ra đi chính ngay trong ngày này?

Con tin chắc rằng Ông đang hưởng hạnh phúc trên Nước Trời. Xin Ông hãy cầu nguyện cho chúng con, những con dân của Ông đang còn lầm than, khốn khó. Xin Ông hãy tha tội cho những người đã hãm hại Ông, mà cứu lấy Dân Tộc Việt Nam chúng con, để Việt Nam chúng con tìm lại được những ngày thanh bình xa xưa,

45 năm miệt mài trong chiến tranh, đánh đấm, dành giựt quyền lợi với nhau, chúng con chỉ còn lại một đất nước nghèo nàn, xấu xa, thiếu nhân cách, thiếu nhân phẩm, sống với nhau trong sự giã dối, lừa bịp, đất nước thì chia năm xẻ bảy, người phân tán đi khắp nơi trên thế giới, chẳng còn lại gì sau ngày Ông mất cho đến nay. Hãy thương chúng con, đàn con cháu vô tội chưa hiểu biết gì, mà phải lãnh nhận một hậu quả thảm khốc như thế này.

Xin hãy cho những người đã từng làm sai lệch Lịch sử, họ còn lương tâm để đính chính lại những sai sót của họ, mà trả lại cho Ông sự trong sáng, tìm lại sự công bình cho Ông, để chúng con không phải trả giá cho sự vô ơn bội nghĩa mà họ đã làm.

Ông ơi! Thời gian không còn bao lâu nữa, chúng con những đứa trẻ bé thơ ngày ấy sẽ chuẩn bị bước vào tuổi “thập cổ lai hy”, gần đất xa trời … Chúng con chỉ ao ước được chứng kiến ngày đất nước đổi thay,con cháu chúng con tìm lại hạnh phúc thanh bình xa xưa, một vị Lãnh Đạo xuất chúng giống như Ông, sẽ xuất hiện để làm lại tất cả, sửa dạy lại tất cả, xây dựng lại tất cả, như Ông đã từng xây dựng đất nước từ con số không trở nên tốt đẹp, mà nhiều cường quốc trên thế giới đã ngã mũ kính chào.

Như thế chúng con mới đành lòng từ giã, bình yên ra đi, về bên kia thế giới với Ông, Ông Tổng Thống vô cùng quý yêu của chúng con ạ.

Sài Gòn, viết vào ngày 2/11/08 Giỗ 45 năm của Ngô Tổng Thống VN

Kim Hoa