Thursday, June 9, 2011

Chủ nghĩa Anh Hùng - Bùi Lộc

Bùi Lộc

Chuyện xưa và nay

Là dân di cư năm 54, tôi cứ nghĩ chẳng phải sống với vc nữa và sẽ được hưởng thanh bình trong sự sung túc của Miền Nam nước Việt. Còn người cs đang từ tay không bây giờ được làm chủ nửa nước chắc cũng thoả mãn đâu còn muốn gì hơn.

Nhưng tôi lầm với những ý nghĩ trẻ con và ngây thơ thằng bờm ấy. Chẳng mấy chốc, tôi lớn lên lại phải vác súng thay thế lớp cha chú tôi để tiếp tục chống cộng. Và sau cùng chúng tôi lại thua như cha chú tôi.

Khi tiếp súc với những người cs Bắc kỳ, tôi nghiệm ra được là mình không thể thắng họ nổi. Những câu tuyên bố đầu tiên tôi nghe được khi họ nói với chúng tôi:

“Chưa bao giờ tôi thấy có hạng người nào ngu hơn các anh. Cách mạng đã đuổi các anh cùng đường mà còn cố nhẩy xuống biển theo đế quốc. Các anh phải biết rằng sau khi giải phóng Miền Nam, cách mạng Việtnam cùng với cách mạng toàn thế giới sẽ truy lùng bọn tư bản đến tận sào huyệt của bọn chúng tại Phố Bức Tường (Wall Street)”.

Còn nhân dân Miền Bắc toàn là anh hùng: “Quân đội nhân dân anh hùng. Công an nhân dân anh hùng. Bô lão anh hùng. Thanh niên Việtnam anh hùng. Thanh nữ Việtnam anh hùng. Thiếu nhi Việtnam anh hùng.” Nghĩa là toàn dân Việt cộng anh hùng.

Còn thực phẩm: “Tất cả dành cho tuyến đầu. Ngoài những tổ sản xuất lương thực dành cho phía trước Mỗi gia đình với những khẩu phần ít ỏi, lại còn hũ gạo nuôi quân. Nếu ăn khoai sắn hay độn bất cứ thứ gì ngay cả phải nhịn đói, nhưng đáo hạn hũ gạo vẫn phải đạt tiêu chuẩn ấn định, nếu không là có ân mưu chống đối, phản động. Thanh thiếu niên chưa đến tuổi đã thi nhau tình nguyện tham gia chiến đấu đánh đuổi Đế quốc Mỹ xâm lược, giải phóng anh em ruột thịt MiềnNam.

Riêng Bác tuyên bố những lời đầy khí thế khiến mọi người nức lòng, hăng hái nhẩy vào lửa:

“Nếu có đốt cả dẫy Trường sơn để đánh cho Mỹ cút, đánh cho Nguỵ nhào, chúng ta cũng sẽ đốt.”

“Dầu phải chiến đấu cho tới người Việtnam sau cùng, thì nhân dân ta cũng sẵn sàng chiến đấu.”

“Nếu cuộc chiến có phải kéo dài năm năm, mười năm hay hai mươi năm. Hải phòng và một số thành phố khác, một số xí nghiệp có thể bị tàn phá, nhân dân ta quyết không sợ.”

Toàn dân suốt ngày vừa làm vừa ca:

"Giải phóng Miền Nam,
Chúng ta thề quyết chiến đấu.
Diệt Đế quốc Mỹ,
Phá tan bè lũ bán nước.
Ôi xương tan máu rơi,
Lòng hận thù ngất trời.
Sông núi bao nhiêu năm vẫy vùng.”

. . . . .

Thề hy sinh đến cùng,
Cùng nhau ôm súng xông tới . . .

Riêng Bác Lê Duẫn giận lẩy Anh Hai Trung quốc: “Nếu các anh không cung cấp lương thực, vũ khí cho chúng tôi, chúng tôi sẽ phải hy sinh thêm hai ba triệu thanh niên nữa, và cuối cùng chúng tôi cũng sẽ thắng”.

Đấy, Đảng phát động cuộc chiến Thần Thánh đánh đuổi Thực dân mới Đế quốc Mỹ, giải phóng anh em ruột thịt Miền Nam thế đấy. Hơn nữa; cách mạng phát động cuộc giải phóng còn vì lời vàng ngọc của Lãnh tụ Lénin muôn vàn kính yêu, người xây dựng chủ nghĩa xã hội khoa học còn vang vọng khắp thế giới cộng sản: “Nếu mất, chúng ta chỉ mất xiềng xích, nhưng nếu thắng chúng ta sẽ được tất cả “Bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình.” (Quốc tế cs ca.).

Lời tuyên bố này khuyến khích mọi tầng lớp cán bộ nức lòng muốn giải phóng người anh em càng sớm càng tốt. Trong Nam Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu cũng tuyên bố tương tự nhưng mang tính phòng thủ: “Chúng ta bằng mọi cách phải ngăn chặn bọn cs ác ôn. Nếu chúng ta thắng, chúng ta còn tất cả; nhưng nếu chúng ta thua, chúng ta sẽ mất tất cả.”

Sau cùng Miền Nam thua, các ông, các bà, các bác, các chú dì, mợ, anh chị, các em và tôi mất tất cả. Người cs Bắc nức lòng theo Bác theo Đảng thắng và được tất cả.

Hàng đoàn xe tấp nập ngày đêm chở phẩm vật thu được của Miền Nam ra Bắc.Tất cả tài sản vào tay cán bộ đảng qua chiến dịch đánh tư sản. Cán bộ chiếm nhà cửa của quân dân cán chính chế độ cũ hay qua chính sách lùa dân đi kinh tế mới, người vượt biên bỏ lại. Những người xuất ngoại theo chương trình HO sau này, nhiều người phải ký giấy hiến tặng nhà cửa,ruộng vườn mới được đi.

Đổi tiền, tỷ giá một đồng tiền mới ăn 200$ tiền cũ. Mỗi hộ khẩu chỉ được 200$ tiền mới. Số tiền cũ còn bao nhiêu không cần biết trở thành giấy lộn, gói hàng cũng không được. Quảng đi, cán bộ hay bà con cán bộ lượm về đổi sau cánh cửa đã được khoá lại. Sau ngày chiếm được Miền Nam cán bộ ai cũng trở nên giầu có. Lớn giầu lớn, bé giầu bé.

Còn người dân với 200$ làm sao sinh sống. Thế là cả dân Miền Nam nếu không có liên hệ xa gần với cán bộ trở thành tay trắng trong nháy mắt.

Toàn thể cán bộ cách mạng hoàn toàn vô sản, cả đời chỉ mơ một chiếc xe đạp, một cái đài (radio), một đồng hồ Seiko hai cửa sổ, không người lái, không chết đuối, nên đánh đấm rất hăng, rất khoẻ, đụng độ bất cứ đế quốc nào cũng thắng. Hai đế quốc sừng sỏ nhất thế giới Mỹ và Pháp đã xất bất xang bang với cách mạng ta, bỏ của chạy lấy người. Cán bộ ta anh hùng như thế đó.

Nhưng bây giờ mọi người đều thắc mắc sao đối với bọn xâm lược Trung quốc, cán bộ, nhà nước ta lại yếu xìu vây. Trung quốc, một đế quốc vừa mới hồi sinh, kinh nghiệm đánh đấm không có, mỗi cách đánh du kích tức đánh lén, còn không thì biển người, lấy thịt chắn đạn; nội lực thấm gì so với những đế quốc đương đại như Liên sô, Hoa kỳ, Pháp Anh mà sao dám ngang nhiên trêu chọc một “Quân đội nhân dân bách chiến bách thắng, một dân tộc anh hùng” như thế.

Nó bắt cắt đất, cắt biển, cũng cắt. Nó muốn khai thác Bauxite, cứ tự nhiên. Nó vào khai thác rừng đầu nguồn với lý do che mắt thánh là thuê mướn cũng phải cho. Nó ngang nhiên vào ngay hải phận sát bờ cũng chỉ nhẹ nhàng phản đối với lời nói õng ẹo của nữ phát ngôn bộ ngoại giao: “Xâm phạm chủ quyền không thể tranh cãi”. Cái đau nhất là bắt bớ, trấn áp những công dân dám lên tiếng phản đối khi đất nước bị xâm chiếm giũa thanh thiên bạch nhật. Làm nhục và hành hạ, giam cầm hay bắn giết ngư dân hành nghề ngay trong lãnh hải của mình.

Và mới nhất vào ngày 26. 05. 2011, tàu của chúng lấn ép tầu Bình minh 2, cắt cable thăm dò dầu khí trong lãnh hải đặc quyền kinh tế của mình.

Thực không ai hiểu nổi. Có lẽ Bác và Đảng mơ “Thế giới Đại đồng quá” mờ cả mắt. Cái gì Anh Cả Staline và Anh Hai Mao nói cũng đúng quá nên làm theo răm ráp đưa đến những nhận định sai lầm về bạn thù. Có mỗi Dẫy Trường sơn Bác đã đốt mất rồi, lại nướng thêm hơn ba triệu thanh niên của cả hai miền Nam Bắc trong cuộc chiến tranh thần thánh.

Oái oăm ông bạn xưa nay công khai thành thù, môi hở răng lạnh đã tê cứng vẫn không dám lên tiếng.

Muốn ngăn chặn những hành động vô lối, xấc xược của ông bạn tráo trở này chỉ còn mỗi cách dựa hơi kẻ thù năm xưa. Nhưng thật khó khăn vì danh dự, thế đứng và quyền lợi của đảng ta cũng như của ba triệu anh em đảng viên. Cái khó nhất là lỡ chửi và lên án đế quốc nặng quá. Cái khó này chẳng nhằm nhò gì với đế quốc, nhưng khó là khó với dân, sợ họ cười cho. Rồi nhiều thứ phải hy sinh quá. Bắng mọi cách Đảng phải tồn tại. Thôi thì tới đâu hay tới đó vậy, chứ biết sao.

Ngày xưa cán bộ ta “trên răng, dưới củ kiệu” làm gì cũng được, đánh hăng, đánh mạnh, đánh không sợ bể đầu, cụt tay hay cụt chân, đánh chết bỏ. Vì chắng mất gì, nếu có mất là mất xiềng xích. Cón thắng là được tất cả. Nhưng bây giờ khác rồi, cán bộ ta đều đã trở thành tỷ phú, triệu phú Dollars, sống cả bao đời cũng không hết. Ăn sáng phở 35 dollars một tô, rau thì có vườn rau sạch. Đi làm bằng xe Roll-Royce. Nay đi dự đại hội, mốt cắt băng khánh thành xí nghiệp mới. Garage còn thêm chiếc Porsch để cuối tuần du hý, tham dự liên hoan sinh nhật bạn bè với các em chân dài. Nhà hai ba cái, cái để ở, cái để nghỉ mát, cái làm nhà thờ tổ. Nên không dám đánh nữa. Đánh để mất hết à. Ai mà dại, mà ngu thế.

Người ta đang hình dung một ngày nào đó, những đoàn xe tất nập chở hàng từ Việtnam qua Trung quốc. Đổi tiền mới có giới hạn cho toàn dân trắng tay. Các quan chức các ngành, lớn nhỏ nếu không chạy kịp, đều bị lùa vào trại cải tạo lao động. Dân chúng bị đẩy ra khỏi thành phố với hai tay trắng giống y tình trạng Bác, Đảng đã làm với dân chúng Miền Nam sau năm 1975. Các quan chức Trung quốc sang chiếm những ngôi biệt thự hay những căn nhà sang trọng trong các thành phố. Văn hoá phẩm Việnam (văn hoá phẩm đồi truỵ) bị chất đống đốt hết. Các bảng hiệu, tên đưởng phố thay bằng chữ Tầu, tên Tầu. Hànội sẽ mang tên Thành phố Mao trạch Đông. Thành phố Hồ chí Minh được đổi thành Thành phố Đặng tiểu Bình. Ai nhanh chóng học chữ Tầu sẽ có cơ may hội nhập sống còn. Còn lại sẽ thuộc thành phần thiểu số. Tiếng Việt chỉ tồn tại như một thổ ngữ. Và rồi trở thành đề tài nghiên cứu thổ ân cho các sinh viên đại học thế giới sau này.

Đấy chủ nghĩa anh hùng của người cs Việtnam chỉ dùng để lấn át, lên án, đánh đấm, chèn ép và nuôi hận thù vời anh em trong nhà, còn với kẻ thù truyền kiếp của đất nước thì bạc nhược; tồi tệ hơn nửa còn đàn áp những người dám lên tiếng chống đối hay nêu đích danh kẻ thù.

Bắc thuộc 1000 năm lần trước còn giải phóng được nhờ những anh hùng dân tộc và ý chí toàn dân. Nhưng nếu sa cơ lần này thì mất đứt, tiêu luôn, không còn cơ may lấy lại được nữa.

Bùi Lộc


Wednesday, June 8, 2011

Đại tá Lương Xuân Việt



Từ tờ mờ sáng ngày 6 tháng 5, 2011, căn cứ Fort Campbell còn đẫm hơi sương. Nơi đây là bản doanh của sư đoàn tác chiến 101 với diện tích rộng trên 105 ngàn bộ Anh vuông là nơi đóng quân của trên 25,000 quân nhân và gia đình.

Từ trái sang phải Lương Thị Thu Diễm Asley, con gái đầu lòng, bà Kim Mỹ Lương, phu nhân, Lương Xuân Quốc, contrai út Justin, Đại tá Lưong Xuân Việt và con trai lớn, Lương Xuân Huy Brandon.trong niềm vui của ngày về từ chiến trường A Phú Hãn vào đầu tháng 3, 2011 vừa qua sau 13 tháng chiến đấu với những chiến công vang dội.
Fort Campbell nằm giữa ranh giới hai tiểu bang Tennessee và Kentucky. Sáng nay, căn cứ Fort Campbell tấp nập với trên 3,000 binh sĩ đang tập họp trên một sân cỏ giữa doanh trại, dưới sự chỉ huy của vị Đại tá người Mỹ Gốc Việt Lương Xuân Việt để chuẩn bị cho cuộc chạy bộ dàì 5 dậm Anh, để chào mừng Ngày của Ngưòi Mỹ gốc Á Châu Thái Bình Dương, do Lữ đoàn 3 Nhảy dù là một trong 5 lữ đoàn tác chiến cuà sư đoàn 101 tổ chức.

Đây là một truyền thống mà sư đoàn 101 vẫn tồ chức hàng năm vào tháng 5 để ghi nhận và vinh danh người lính Mỹ gốc Á Châu Thái Bình Dương.

Ngoài các phái đoàn người Mỹ gốc Phi Luật Tân, Đại Hàn, Samoa, Nhật bản tham dự như mọi năm, năm nay, đặc biệt, sư doàn 101 tiếp đón lần đầu tiên phái đoàn người Mỹ gốc Việt gồm gần 20 người thuộc hội Bảo Tồn Lịch Sử và Văn Hoá Người Mỹ gốc Việt (VAHF) đến từ Texas và California, Linh mục Petter Châu Đỗ, ông Đỗ Hữu Đệ, Chủ tịch và môt số thân hào nhân sĩ thuộc cộng đoàn Công Giáo Việt Nam tại Nashville, Tennessee, phóng viên Trọng Thắng và chuyên viên quay phim John Nguyễn của đài truyền hình Viet Face TV, Bác sĩ Nguyễn Thu Thảo thuộc đài truyền hình VNA.

Viện bảo tàng của Sư đoàn 101 chứa đầy chứng tích của chiến tranh VN.

Quan khách được Thiếu tá Stephen Platt, tùy viên báo chí của Đại tá Việt, đưa đi thăm viếng Viện bảo tàng của sư đoàn.

Những bộ sưu tập thật công phu và giá trị ghi chép và minh hoạ lại lịch sử của sư đoàn kể từ khi được thành lập năm 1942, cho tới những cuộc chiến tranh lừng danh trên thế giới tại Đại Hàn, Việt Nam, Iraq, và mới nhất tại A Phú Hãn.

Chính sư doàn 101 đã đỗ bộ vào bờ biển Normandy, Pháp để giải phóng Âu châu mà trong phim “Ngày dài nhất” (The longest Day) nói về đoàn quân ngoại quốc đầy hào hùng và được người dân Âu châu gọi là những anh hùng thời Đệ Nhị thế chiến mà không ai trong chúng ta là không biết đến.

Riêng trong chiến tranh Việt Nam, bước chân của người lính sư đoàn 101 cũng đã ghi dấu khắp nơi, từ Khe Sanh, Hạ Lào,... với trận Lam Sơn 719. Tất cả đều có những chứng tích ở đây. Kể cả những “thông hành chiêu hồi được máy bay Mỹ thả ngập đuờng mòn Hồ Chí Minh để kêu gọi các chiến binh CS “tung cánh chim tìm về tổ ấm”, một chương trình đã chiêu hồi được trên 200,000 sĩ quan, binh sĩ CS trong suốt 21 năm của cuộc chiến cũng được trung bày ở đây.

“Buồn và nhớ tuổi thanh xuân biết bao!”

Ông Nam Trần, trong phái đòan người Việt tại Nashville, Tennessee, cựu sĩ quan QLVNCH, nhiều năm tù CS, đến Mỹ năm 1993 theo diện HO. ông và gia đình sống tại New York đến năm 1995 thì dời tới Nashville làm việc cho một hãng in.

Hiện ông và gia đình gồm một vợ 4 con, người lớn nhât 35 tuổi và con nhỏ nhất 20 tuổi còn đi học . Đời sống đã ổn định. Đứng tần ngần trước những di vật, ông Nam bùi ngùi tâm sự:

”Tôi phục vụ trong Lữ đoàn 173, thuộc sư đoàn 22 Bộ binh đóng ở Tuy Hoà. Chúng tôi đã có dịp chiến đâu với các binh sĩ thuộc sư đoàn 101. Họ rất tinh nhuệ, tinh thần cao và bảo vệ đồng minh thật chí tình. Ông cũng nhắc đến cuộc hành quân Lam Sơn 719 với mục đích cắt đường tiếp viện của CS qua đường mòn Hồ Chí Minh năm 1971 mà hình ảnh và chứng tích đang được trưng bày kín phòng triển lãm. Ông Nam tâm sự: “Tôi thấy buồn và nhớ tới tuổi thanh xuân của mình biết bao!”

Anh Minh Nguyễn chăm chú xem những chiến xa, súng đạn nhiều loại được trưng bày cùng với những tượng của những người lính với quân phục khác nhau. Anh thán phục người Mỹ đã bỏ công sức ra để lưu lại những bài học cho những thế hệ đến sau.

Tại chiến trường A Phú Hãn, Đại tá Lương Xuân Việt, thứ hai từ bên trái, đang nói chuyện với binh sĩ của ông thuộc Lữ đoàn 3 Nhảy dù, trực thuộc Sư đoàn 101 của quân đội Hoa kỳ.
Anh Minh cho biết anh, đến Mỹ qua chương trình bảo trợ ODP. Anh vượt biển nhiều lần nhưng không thoát. Sau nhờ có cha anh là cựu Hải Quân, dù có đi học tập nhưng ông đã vượt biên đến Mỹ và bảo lãnh anh và con của anh hiện đang theo học Đại học tại đây. Đới sống yên ổn không bon chen nhiều nên anh bằng lòng với cuộc sống. Anh Minh cho biết cộng đồng người Việt ở đây khỏang 5 tới 6 ngàn người ở rải rác trong hai tiểu bang Tennessee và Kentucky, số đông là những cựu sĩ quan sang đây với diện HO và sinh sống bằng nghề Nail.

Sư đoàn 101 đã có chương trình trùng tu Viện Bảo tàng đầy giá trị này với hai dãy nhà khang trang sẽ được đặt tại con đường giáp ranh với bên ngoài để du khách có thể vào xem mà không cần phải vào trong bản doanh của sư đoàn 101. Mọi người như không muốn rời Viện Bảo tàng, nơi đang có những hình ảnh nhắc nhớ đến VN, đến một phần đời của mỗi người tại quê hương xa típ tắp nhưng Thiếu tá Platt luôn bên cạnh nhắc nhở phái đoàn phài giữ giờ cho tiết mục sắp tói.

Trường Huấn luyện nhảy dù

Trường huấn luyện nhảy dù tại căn cứ Fort Campbell hàng năm huấn luyên nhiền ngàn binh sĩ để cung ứng co các binh chủng.

Với chương trình huấn luyện 10 ngày, các học viên phải học các cách nhảy từ có dù, không dù, nhảy tử trực thăng hay nhảy từ những điểm cao rồi, chạy 13 dặm trong 3 giờ đồng hồ. Nếu hoàn thành, các học viên sẽ được cấp bằng nhảy dù và trở về các đơn vị để phục vụ. Hai huấn luyện viên và 4 binh sĩ đã nhảy biểu diễn các kiểu cho phái đoàn người Mỹ gốc Việt xem. Những tiếng vỗ tay khen ngợi hào hứng và những cái vẫy tay chào quyến luyến trước khi phái đoàn được chuyển qua khu huấn luyện tác xạ.

Khác với những xạ trường trong các trung tâm huấn luyên cũ trưóc đây với những ụ cát, những hình người làm điểm nhắm. Ở đây là một phòng kín rộng đầy những giây điên chằng chịt. Trên 10 khẩu súng đủ loại được đặt trước một phông hình của một dãy phố. Khi bật đèn và nhấn nút điều khiển trên phông hình xuất hiện những hình người ẩn núp hoặc chạy và các xạ thủ có thể nhắm bắn như ngoài chiến trường.

Vị sĩ quan huấn luyện viên gỉai thích: ”Với cách huấn luyện này vừa đỡ tốn kém, vừa chính xác hơn vì những phông cảnh có thể thay đổi cho thích hợp với những chiến trường khác nhau, và các học viên có thể bắn suốt ngày mà không phải tốn tiền đạn.”

Quan khách đưọc dịp bắn thử các loại súng và nhắm vào chiến trường ảo trước mắt nhưng cũng tạo được cảm giác hồi hộp không ít.

Cuộc viếng thăm bất ngờ của TT Obama

Bà Nancy Bùi đang phỏng vấn Đại tá Lưong Xuân Việt cho Chương trình 500 Lịch Sử Phỏng Vấn, tại văn phòng làm việc của ông trong căn cứ Fort Campbell, Kentucky.
Ngoài những trường huấn huyện vừa kể, Sư đoàn 101 còn có nhiều lực lượng đặc biệt khác được huấn luyện và đặt căn cứ tại đây, như Biệt đội trực thăng đặc nhiệm 160 mà những phi công lái 4 chiếc trực thăng xâm nhập vào Parkistan đến tận bản doanh của Bin Laden đang trốn đóng, bắn chết và mang xác cuả tên trùm khủng bố làm rung động cả thế giới cũng trực thuộc Sư đoàn 101.
Biệt đội 160 từng tham chiến tại Việt Nam, và có căn cứ tại đây. Do đó, chương trình lễ mừng Ngày Người Á Châu Thái Bình Dương hôm nay bị thay đổi đôi chút để đón tiếp TT Obama đến thăm viếng và vinh danh những phi công và đội đặc nhiệm cuả họ và sư đòan 101.

Trong hơn 2 giờ đồng hồ thăm một vòng doanh trại, với sự tiếp đãi ân cần của Thiếu tá Platt và các binh sĩ trong ban tiếp tân, phái đoàn đã học hỏi rất nhiều về sinh hoạt và đới sống của người lính Mỹ tác chiến. Người tham dự như cảm thấy gần gũi, thông cảm và mang ơn nhiều hơn những người lính và gia đình họ. Sự chu đáo này cũng nói lên tình cảm đặc biệt mà vị Chỉ huy trưởng và binh sĩ tại đây dành cho phái đoàn người Mỹ gốc Việt.

VAHF và người Việt Nashville vinh danh Đại tá Việt

Khoảng gần trưa, trong không khí trong lành, với mùi thơm thoang thoảng của hoa xồi đỏ, và ánh nắng dịu dàng của những ngày đầu hè, khoảng trên 500 quân nhân và quan khách Mỹ Việt đã tụ tập trước phòng khánh tiết của Lữ Đoàn 3 nhảy dù để tham dự Lễ Vinh danh Lữ đoàn trưởng người Mỹ gốc Việt đầu tiên và duy nhất thuộc binh chủng tác chiến Hoa kỳ, Đại tá Lương Xuân Việt.

Để đáp lễ các sắc dân khác với y phục cổ truyền và để buổi lễ thêm phần long trọng, tất cả các phụ nữ người Mỹ gốc Việt có mặt đã mặc áo dài đầy màu sắc tươi vui, một số đội những vành khăn xếp rộng vành trông thật đẹp mắt . Riêng phóng viên Trọng Thắng đã khăn đóng, áo the, quần trắng thật long trọng.

Trong bài diễn văn ngắn nhưng cảm động, bà Nancy Bùi, hội Trưởng Hội VAHF đã phát biểu:
“Đúng 36 năm, 6 ngày trước đây, ngày 30 tháng 4, 1975, Sài gòn thất thủ. Chiến tranh Việt Nam chấm dứt. Cuộc chiến đã cướp mất trên 58.000 chiến binh Hoa kỳ, hơn 500,000 chiến binh Nam Việt Nam và trên một triệu người dân Việt. Đó là một cuộc chiến gây nhiều tranh cãi nhất trong thế kỷ thứ 20. Nhưng khi hoà bình đến, cuộc sống của người dân Việt Nam không khá gì hơn bởi vì kẻ ác đã chiến thắng …. và nhiều người đã phải nghĩ rằng hàng triệu người Mỹ và Nam Việt Nam đã chết uổng phí. Nhưng nhờ lòng quảng đại của dân và chính quyền Mỹ đã đón nhận người Việt tị nạn và từ đó, cuộc chiến tranh Việt Nam cũng có một kết quả tốt đẹp. Đó là cộng đồng người Mỹ gốc Việt…”.

Bà Nancy Bùi sau đó đã ca ngợi những nỗ lực của người Mỹ gốc Việt đã mau chóng ổn định đời sống và trở thành một sắc dân có nhiều những đóng góp tích cực nhất vào sự phồn vinh của Hoa Kỳ. Và Đại tá Lương Xuân Việt là một thí dụ điển hình.

Bà cũng thay mặt hội VAHF. chân thành cám ơn sự hy sinh gian khổ của người lính Hoa Kỳ và tri ơn gia đình những người đã bỏ mình cho tự do và dân chủ trên toàn thế giới. Bà mong một ngày nào đó tự do, dân chủ sẽ soi rọi đến trên 85 triệu dân VN.

Trong bộ quân phục tác chiến, Đại tá Lương Xuân Việt đáp từ bằng những lời ca tụng sự hy sinh của quân lực VNCH.

Theo ông, cuộc chiến VN tuy đã có kết quả không tốt, nhưng nó đã để lại những bài học quý giá mà ông và binh sĩ của ông được học hỏi để rút tỉa kinh nghiệm. Ông cũng ca tụng và tri ơn những người lính tác chiến của sư đoàn 101..

Đại tá Lương Xuân Việt chạy dẫn đầu đoàn quân trên 3,000 binh sĩ thuộc Lữ đoàn 3 Nhảy dù để chạy bộ 5 dậm Anh, trên những con dốc, ngọn đồi của căn cứ Fort Campbell trong buổi sáng còn mờ sương, chào mừng ngày của Người Mỹ gốc Châu Á Thái Bình Dương vào đầu tháng 5, 2011 vừa qua.
Ông phát biểu: ”Tất cả những gì tôi có là nhờ sự làm việc và đóng góp của tất cả các bạn. Nếu không có các bạn, tôi sẽ chẳng có gì hết..”

Linh mục Peter Châu Đỗ đã cùng với bà Nancy Bùi trao tặng tấm plaque của hôi VAHF vinh danh Đại Tá Lương Xuân Việt về những thành quả xuất sắc làm rạng danh người Mỹ gốc Việt trong việc chiến đấu bảo vệ tự do và dân chủ tại Hoa kỳ và trên toàn thế giới.

Người điều khiển lễ vinh danh là ca sĩ Thái Hà, thành viên của Ban Quản trị hội VAHF, đã cùng với phóng viên Trọng Thắng của đài truyền hình Viet Face TV, bác sĩ Nguyễn Thu Thảo thuộc truyền hình VNA tại California, sau đó đã trao tặng hoa cho bà Lương Mỹ Kim, phu nhân của Đại tá Việt để tỏ lòng ngưỡng mộ và tri ân về những hy sinh của người vợ và gia đình của những quân nhân Hoa kỳ. Buổi lễ được kết thúc bằng một bữa ăn trưa tại phòng khánh tiết của doanh trại.

Từ ước vọng của người cha tới ước mơ của vị Đại tá trẻ và sáng giá bậc nhất nhât của quân đội Hoa kỳ

Theo dư luận am tường về quân đội Hoa kỳ, Đại tá Lương Xuân Việt, người vừa về từ chiến trường A Phú Hãn cùng với 9,000 quân của ông, là một trong những Đai tá trẻ, sáng giá, với nhiều chiến công hiển hách từ hai chiến trường Iraq và A Phu Hãn.

Sau khi về từ chiến trường Iraq năm 2009, ông đã từ là Trung tá Tiểu đòan trưởng được phong chức Đại tá Lữ đoàn trưởng và được gửi đi chiến trường A Phú Hãn, ông lên nhanh đến độ không có thời gian để đi học khoá huấn luyện sĩ quan cao cấp.

Với thành tích cầm quân tại chiến trường gần 13 tháng với bao chiến công mà số quân tổn thất chỉ có 17 người. Tháng 6 sắp tới, ông sẽ được đưa về Đại học Standford để học về kỹ năng ngoại giao và lãnh đạo trong một năm. Nhiều người tiên đoán rằng sau khoá học này ông có nhiều cơ hội được lên tướng để trở thành vị Tướng người Mỹ gốc Việt đầu tiên trong lịch sử Hoa kỳ.

Xuất thân từ gia đình binh nghiệp, Cha ông là Thiếu tá Lương Xuân Dương, thuộc binh chủng Thủy Quân Lục Chiến của Quân lực VNCH từng làm sĩ quan tuỳ viên của Trung Tướng Lê Nguyên Khang.

Sau 1975, cha ông và gia đình gồm một vợ và 8 người con, 7 gái và Đại tá Lương Xuân Việt là con trai duy nhất trong gia đình. Mẹ ông là bà Kathy Lương, hiện bà đang sống tại vùng ngoại ô Los Angeles, nơi mà gia đình bà đã đến Mỹ lập nghiệp trên 36 năm qua.

Trong cuộc phỏng vấn gần hai tiếng đồng hồ dành cho chương trình 500 Lịch Sử Phỏng Vấn của hội VAHF, vị Đại tá ngưòi Mỹ gốc Việt đã nghẹn lời khi ông tâm sự về người cha:

“Cha tôi thường không biểu lộ chuyện buồn, nhất là với con cái. Nhưng ông không thể giấu được những dằn vặt với ý nghĩ vì sao ông không ở lại để tiếp tục chiến đấu với binh sĩ của ông? Ông thường khuyên bảo tôi nên chọn binh nghiệp để phục vụ vì rất có thể một ngày nào đó tôi có thể đem lại lợi ích cho quê hương Việt Nam.

Khi còn nhỏ, chị cũng biết sống trong khu ngoại ô Los Angeles, trẻ con chúng tôi không tránh nổi những trận ấu đả. Khi tôi còn nhỏ được cha mẹ tôi cho học võ Vovinam nên việc rèn luyện thân thể là chuyện hàng ngày đối với tôi, và tôi không bao giờ sợ khi cần phải dùng sức để tự bảo vệ . Nhờ đó mà việc chọn binh nghiệp cũng rất thích hợp với tôi. Lớn lên chút nữa khi vào Đại học, tôi cố gắng học và đậu điểm rất cao tại Đại học University of Southern California (USC), nên được chọn vào trường sĩ quan không khó khăn.

Sau khi tôi ra trường, phục vụ trong ngành tác chiến. Khi tôi lên tới Đại úy thì Ba tôi mất. Tôi nhớ mãi ngày ba tôi tham dự lễ gắn lon Đại úy của tôi, mắt cha tôi sáng lên với niềm vui và hãnh diện. Cha tôi mất vì bệnh ung thư khi ông chưa đầy 65 tuổi. Tôi ước gì ông còn sống đến hôm nay và lâu hơn nữa để ông được nhìn thấy sự thành đạt của tôi! ”

Niềm ước mơ lớn nhất cho Việt Nam

Khi được hỏi ông mơ ước gì cho đất nước Việt Nam? Vị Đại tá trẻ đã trả lời thật ngắn gọn như ông đã nung nấu trong sự suy nghĩ của ông từ bao lâu: ”Điều ước mơ tôi mong muốn nhất là cho đất nước Việt Nam, một ngày nào đó, sẽ có tự do và dân chủ thực sự. Tôi cũng ước cho toàn dân Việt có cơm no, manh áo, và tất cả những trẻ em có cơ hội cắp sách tới trường.”

Trên chiếc bàn thấp và nhỏ giữa phòng làm việc của Đại tá Việt, những cuốn binh sử như đưọc giữ trong tầm tay với của vị Chỉ huy trưởng ở đây. Có những binh sử của Hoa kỳ và của nhiều quốc gia khác trên thế giới. Những cuốn hồi ký của các danh tướng và có cả những binh sử của Việt Nam Cộng Hoà.

Đại tá Lương Xuân Việt cho biết ông đọc và nghiên cứu rất nhiều. Sự học hỏi này giúp cho ông rút tỉa được kinh nghiệm của những người đi trước.

Ông cho biết một số tài liệu của các tướng Việt Nam Cộng Hoà đã viết như Tướng Ngô Quang Trưởng với chiến thuật du kích chiến hay Tướng Nguyễn Duy Hinh hiện còn sống tại vùng Hoa Thịnh Đốn viết về kinh nghiệm cuộc hành quân Lam Sơn 719 năm 1971 cũng là những binh sử gối đầu của ông. Ông cho biết khi cầm quân, dù mất một người cũng là nhiều, nên ông chú tâm vào các chiến thuật đánh sao cho kết quả nhưng không hao tổn xương máu của binh sĩ mới là chiến thắng toàn diện.

Chính vì thế mà trong gần 13 tháng điều khiển trên 9,000 quân tại chiến trường A Phú Hãn, với nhiều chiến công hiền hách, Đại tá Lương Xuân Việt chỉ mất có 17 binh sĩ. Ngay trong tuần lễ đầu sau khi về tới Mỹ, Đại tá Việt đã được Bộ Quốc phòng Pentagon mời lên để tường trình về chiến trận, đặc biệt về cách cầm quân thật hiệu qủa của ông.

Một chỉ huy trưởng nghiêm minh nhưng đầy lòng nhân ái.

Đại tá Lương Xuân Việt còn được sự kính phục của binh sĩ dưới quyền ông. Đi đến đâu chúng tôi cũng nghe những lời nói về ông với đầy cảm mến: “Ông ấy là một nhà lãnh đạo giỏi, ông ấy thương binh sĩ và làm việc rất nhiều để hỗ trợ binh sĩ, ông ấy cư xử với chúng tôi như anh em,..”.

Riêng với Thiếu tá Platt, tuỳ viên báo chí của Lữ đoàn thì không tiếc lời khen ngợi:

”Đại tá Việt rất nghiêm, nhưng ông ấy sống chết với binh sĩ. Chúng tôi chứng kiến cảnh Đại tá đau buồn khi ông nghe tin binh sĩ tử nạn. Ông lúc nào cũng làm hết sức, ngoài cả những gì ông ấy cần làm như tìm mọi cách đến thăm những binh sĩ bị thương hoặc hy sinh, mặc dù nhiều lúc ông phải dùng trực thăng, đi đến những vùng nguy hiểm nhưng đối với ông sự có mặt của người chỉ huy trưởng trong những lúc sống còn của người binh sĩ dưới quyền ông là một điều tối quan trọng. Tôi đã từng làm việc với nhiều Đại tá chỉ huy trưởng khác, nhưng khi làm việc với Đại tá Lương, tôi biết là tôi làm việc nhiều hơn rất nhiều nhưng tôi lại rất vui. Ông ta là một nhà lãnh đạo tài ba, và đức độ”

Nhưng tất cả những điều vừa kể trên chỉ là một phần của Đại tá Lương Xuân Việt, khi người phỏng vấn hỏi về gia đình thì gương mặt ông sáng lên và nói về người vợ của ông, bà Lương Mỹ Kim: bằng những lời thiết tha, chân tình:

”Kim là tất cả của đời tôi. Cô ấy thay tôi làm cha khi tôi phải ra chiến trường, cô ấy an ủi và chia sẻ với tôi trong những lúc vui buồn hoặc khó khăn. Chị biết mỗi khi có một binh sĩ phải hy sinh, tôi còn ngoài chiến trường thì Kim thay tôi đến để an ủi gia đình họ, trong khi tôi biết chính trong lòng của Kim cũng đang bối rối và lo sợ cho tôi và những bấp bênh của một gia đình có ngưòi chồng trong ngành tác chiến. Vì luật lệ trong quân đội khiến chúng tôi phải dời đổi chỗ ở liên tục. Ít có nơi tôi ở đưọc lâu quá 3 năm nên Kim và các cháu cũng phải thay đổi trường học, môi trường sống liên tục. Tôi không thể làm tất cả những điều đã và đang làm nếu không có sự cộng tác của Kim.”

Và một mơ ước khác cho 3 người con là Lưong Thị Thu Diễm Asley, 16 tuổi lớp 11, Lương Xuân Huy Brandon, 14 tuổi, lớp 9, và Lương Xuân Quốc Justin 10 tuổi, lớp 5 sẽ chọn binh nghiêp.

Đại tá Việt thổ lộ: “Cháu gái lớn muốn học luật và sẽ chọn làm việc cho quân đội. Cháu trai thứ hai đang chờ đợi vào trường sĩ quan, cháu út thì còn nhỏ nhưng cũng đã và đang tìm hiểu. Tôi luôn khuyến khích các cháu, vì tôi mghĩ rằng: quân đội Hoa kỳ là một trong những môi trường phục vụ tốt nhất”.

Bài học từ chiến tranh VN

Tối hôm trước. Đại tá Việt và phu nhân là chị Kim đã có nhã ý mời chúng tôi đến thăm tư gia của họ trong căn cứ Fort Campbell. Căn biệt thự nhỏ xinh xắn trên đỉnh một ngọn một con đồi thấp là mái ấm cuả Đại tá Việt và gia đình.

Trước nhà, phiá trái là cổng chào màu đỏ, nhỏ làm bằng gỗ theo hình cổng chào Torii của người Nhật; gần giống cổng tam quan của người Việt, phía trái trồng cây kiểng và hoa rực rỡ. Bên trong căn nhà, vật dụng được trưng bày tươm tất nhưng giản dị của một gia đình trung lưu Mỹ.

Tiếp chúng tôi, Đại tá Việt ngồi chiếc ghế sa lông chính giữa, bên phải là Đại tá Paul Sarat, lo về hành chánh, tài chánh. Bên trái là Thiếu tá Matt Leslie, trưởng Ban hành quân, có vợ Việt Nam, chị Linda Leslie. Họ nói chuyện với nhau thân mật nhưng tương kính.

Chị Kim lo việc tiếp khách và chỉ có chị Linda đến chơi tiếp tay, mà không hề thấy bóng của người phục dịch. Chị Kim cho biết sư đoàn có đơn vị huấn luyện và hướng dẫn các gia đình binh sĩ cách sống tự lập. Các bà được dạy cách thay bánh xe, thay đèn, sửa những vật dụng giản dị trong nhà. Đời sống của gia đình một vị Đại tá trong quân đội Hoa kỳ thật đơn giản và tự lập.

Cuộc chiến tranh đã qua đi 36 năm, đến thăm viếng căn cứ Fort Campbell, doanh trại của Sư đoàn tinh nhuệ nhất để thấy cuộc lột xác hầu như hoàn toàn của quân đội Hoa kỳ sau bài học từ chiến tranh Việt Nam.

Họ thay đổi từ chiến cụ, kỹ thuật tác chiến đến tinh thần và lối sống và làm việc của binh sĩ Hoa kỳ. Họ không còn là một tập thể ô hợp của những người lính bị động viên.

Hôm nay, người lính và đặc biệt là những vị sĩ quan chỉ huy, họ là những nhà binh chuyên nghiệp với kỷ luật nghiêm minh, với kỹ năng kỹ thuật nhuần nhuyễn. Ngoài việc đánh trận, ho cũng được huấn luyện kỹ năng nghề nghiệp, và đặc biệt tư cách và lối ứng xử của họ nói lên được tinh thần kỷ luật và trách nhiệm nghiệm minh nhưng lại đầy tinh người của một đoàn quân tinh nhuệ nhất trên thế giới, trong đó có nhiều vị chỉ huy cũng như gần 20 ngàn binh sĩ người Mỹ gốc Việt các cấp. Đó cũng chính là niềm an ủi và hãnh diện của cộng đồng người Mỹ gốc Việt của chúng ta.
Người Mỹ tốn hơn 58 ngàn sinh mạng và nhiều tỷ bạc cho chiến tranh VN. Cuối cùng họ đã học được bài học của họ để xây dựng một quân đội hùng mạnh gần như hoàn hảo vào bậc nhất trên thế giới mà không một quân đội nào trên thế giới muốn đối đầu.

Miền Nam VN tự do của chúng ta đã tổn thất hàng triệu người, thất thoát tiền rừng, bạc biển cho cuộc chiến. Nhưng đau thương nhất là chúng ta mất cả mảnh đất tự do của quê hương. Chúng ta đã học được bài học gì sau hơn 36 năm?

(Bài của Triều Giang. Hình của Ban Báo Chí Lữ đoàn 3 Nhảy Dù, sư đoàn 101 tác chiến và Bác sĩ Nguyễn Thu Thảo...)


Tuesday, June 7, 2011

Biểu tình Tuần hành Vinh danh cờ Vàng và đòi giải thể CSVN

THÔNG BÁO VÀ LỜI KÊU GỌI QUAN TRỌNG

V/V: THAM GIA CUỘC BIỂU TÌNH TUẦN HÀNH VINH DANH CỜ VÀNG
VÀ ĐÒI GIẢI THỂ CỘNG SẢN VIỆT NAM


    Kính thưa:

    - Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo,
    - Quý vị đại diện và thành viên các hội đoàn đoàn thể,
    - Các tổ chức chánh trị,
    - Quý cơ quan truyền thông Việt ngữ,
    - Cùng toàn thể đồng bào tỵ nạn Úc châu và Victoria
Kể từ khi những cuộc cách mạng Hoa Lài tại Egypt, Tunisia, Yeman, Trung Đông và Bắc Phi, nhà cầm quyền CSVN trở nên tàn bạo và sắt máu hơn đối với đồng bào ruột thịt của chúng ta tại Việt Nam.

Hiện nay nhà cầm quyền CSVN:
    Đang thẳng tay đàn áp các tôn giáo, chúng đã bắt giam những vị tu hành thuộc Công Giáo, Phật Giáo và Phật Giáo Hoà Hảo.

    Bắt và giam cầm các nhà đấu tranh cho Dân Chủ và Nhân Quyền tại Việt Nam.

    Công an CSVN đang đàn áp nhân dân, đánh chết rất nhiều người vô tội.
Vì thế chúng tôi thiết tha kêu gọi đồng bào trong nước hãy vì tương lai của Tổ Quốc và Dân Tộc thi hành quyền công dân của mình, hãy quyết định cho Việt Nam một tương lai tươi sáng hơn bằng cách đứng lên bằng mọi hình thức đòi giải thể chế độ CSVN.

Ban chấp hành Cộng Người Tự Do Victoria (CĐNVTD-VIC) phối hợp cùng Cộng Đồng Liên Bang, Hội Đoàn, Đoàn Thể thiết tha kêu gọi đồng bào tại Victoria hãy tham gia thật đông đảo vào cuộc xuống đường biểu tình tuần hành ngay tại trung tâm thành phố Melbourne.

CĐNVTD-VIC sẽ tổ chức cuộc biểu tình tuần hành với chủ đề: “Vinh Danh Cờ Vàng - Giải Thể Cộng Sản Việt Nam”

Mục đích của cuộc tuần hành:
    Để hỗ trợ đồng bào Quốc nội cùng với những vị tu hành và các nhà đấu tranh cho Tự Do và Dân Chủ cho Việt Nam trong việc giải thể chế độ CSVN.

    Trao thỉnh nguyện thư lên Quốc Hội Úc và Quốc Hội Tiểu Bang yêu cầu lên tiếng buộc nhà cầm quyền CSVN phải lập tức trả tự do cho các vị tu hành các nhà tranh đấu cho Dân Chủ tại Việt Nam.

    Yêu cầu Quốc Hội Úc và Quốc Hội Tiểu Bang hãy ủng hộ thể chế đa đảng, bầu cử tự do, công bằng, dân chủ do chính người dân Việt Nam bầu lên.
Điạ điểm tập trung và phát xuất:
    Tại: Federation Square, Melbourne (gần Flinder St Station)
    Vào ngày: Chủ Nhật 12-6-2011
    Vào lúc: 10 giờ sáng
Kính thưa quý vị và đồng bào,

Đã đến lúc đồng bào trong nước và chúng ta tại Hải Ngoại phải quyết định cho một tương lai Dân Chủ, Tự Do và Độc Lập cho Việt Nam, đã đến lúc chúng ta trong cũng như ngoài nước đứng lên giải thể chế độ CSVN.

Vì tương lai của Dân Tộc và Tổ Quốc, sát cánh với đồng bào ruột thịt Quốc nội, chúng tôi thiết tha kêu gọi toàn thể đồng bào và các Hội Đoàn, Đoàn Thể hãy tham dự thật đông trong ngày biểu tình tuần hành sắp đến.

CHÚNG TA QUYẾT TÂM PHẢI BIỂU TÌNH DỨT KHOÁT ĐÒI GIẢI THỂ CÔNG SẢN VIỆT NAM vào ngày CHỦ NHẬT 12-6-2011 tại FEDERATION SQUARE.

Mọi thắc mắc xin quý vị và đồng bào liên lạc với Ô. Nguyễn văn Bon (0411 616 453).

Trân trọng kính báo và kính mời,
TM. BCH-CĐNVTD-VIC

Nguyễn văn Bon
Chủ tịch
Ngày 8-5-11

Tuesday, May 31, 2011

Những trí thức "chồn lùi"


TẠI SAO THỜI NÀO CŨNG CÓ MỘT SỐ NGƯỜI TRÍ THỨC BƯNG BÔ CHO VIỆT CỘNG?

    Mùa xuân hoa nở muôn mầu
    Còn người trí thức ... đếm đầu ngón tay

    (HSG)
Lê Duy San

Trí thức, hiểu theo nghĩa thông thường của người bình dân, là người học cao, hiểu rộng, biết nhiều. Bởi vậy những người có bằng cấp cao, ít nhất từ bậc Cử Nhân trở lên hoặc các học giả, đều được liệt vào thành phần trí thức (1). Vì học cao, nên người trí thức thường được đảm trách những chức vụ thuộc hàng lãnh đạo. Vì thế họ thường mắc bệnh tự cao, tự đại, tự kiêu, tự phụ, coi thường người khác, nhất là những người không có bằng cấp bằng mình. Thực ra con người đáng khinh hay đáng trọng không phải là ở bằng cấp thấp hay cao, mà là ở phẩm cách (dignity) của người ấy thế nào, cao hay thấp, có đáng kính trọng hay không. Không thiếu gì nhưng ông trí thức bằng cấp rất cao, nhưng phẩm cách không có, tính tình hèn nhát, ích kỷ, làm gì cũng chỉ sợ hại đến thân trừ phi có danh, có lợi.

I. Theo Việt Cộng vì yêu nước

Vào thập niên 1940, dưới thời Pháp thuộc, chưa có danh từ Việt Cộng mà chỉ có danh từ Việt Minh. Việt Minh hay Mặt Trận Việt Minh là mấy chữ viết tắt của Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội cũng như Việt Nam Quốc Dân Đảng gọi tắt là Việt Quốc, Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội gọi tắt và Việt Cách. Mặt trận Việt Minh được Hồ Chí Minh thành lập vào tháng 5/1941 mà thành phần đều là đảng viên đảng Cộng Sản VN sau khi Đảng Cộng Sản Việt Nam chịu áp lực của Cộng Sản Nga phải đổi tên thành Đảng Cộng Sản Đông Dương vào tháng 10/1930. Sau khi Nhật đầu hàng và Việt Minh cướp được chính quyền từ chính phủ quốc gia Trần Trọng Kim vào ngày 19/8/1945, để lấy lòng và cũng để lừa gạt các đảng phái quốc gia, đảng Cộng Sản Đông Dương tức đảng Cộng Sản Việt Nam (2) đổi tên là Đảng Lao Động tức đảng Cộng Sản trá hình vào tháng 11/1945.

Lúc đầu 2 chữ Việt Minh không có nghĩa xấu. Nó chỉ là hai chữ viết tắt của bẩy chữ Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội, một mặt trận do Cộng Sản Việt Nam dựng lên nhưng nhiều người quốc gia không biết nên đã tham gia. Và một chính phủ liên hiệp đầu tiên đã được thành lập vào ngày 2/3/46 mà ông Hồ Chí Minh là Chủ Tịch và cụ Nguyễn Hải Thần (lãnh tụ Việt Cách) là Phó Chủ Tịch. Chính vì vậy mà khi chiến tranh Việt Pháp bùng nổ vào ngày 19/12/1946, rất nhiều thành phần trí thức và tiểu tư sản đã đi theo mặt trận này trong đó có Luât Sư Nguyễn Mạnh Tường, Bác Sĩ Đặng Văn Ngữ, Học Giả Đào Duy Anh, Giáo Sư Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Hà v.v… để kháng chiến chống Pháp.

Nhưng dần dần chúng (Việt Minh) tìm cách loại trừ những thành phần quốc gia và để lộ nguyên hình là Cộng Sản nên nhiều người quốc gia đã phải trốn về Hà Nội tạm thời cộng tác với người Pháp để chống lại Việt Minh. Vì thế những người quốc gia này bị mang tiếng xấu là theo Pháp chống lại nhân dân. Thực ra thì bọn chúng còn tệ hơn vì chúng đã theo Nga, theo Tầu để để đưa cả dân tộc vào vòng nô lệ.

Sau hiệp định Geneve 1954 chia cắt đất nước, bắc vĩ tuyến 17 thuộc chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà tức Việt Minh, nam vĩ tuyến 17 thuộc chính phủ quốc gia Việt Nam (lúc đó chính phủ quốc gia Việt Nam còn nằm trong khối Liên Hiệp Pháp tức vẫn còn lệ thuộc Pháp). Những người theo Việt Minh tại miền Nam vẫn còn tin tưởng Việt Minh là người yêu nước và vẫn chưa biết rõ Việt Minh là Cộng Sản nên đã theo lời dụ dỗ của Việt Minh tập kết ra Bắc. Còn thành phần cộng sản chính hiệu được Việt Minh (tức Cộng Sản) gài ở lại để bí mật hoạt động phá hoại miền Nam sau này.

Khi chính phủ miền Nam Ngô Đình Diệm truất phế Hoàng Đế Bảo Đại, thành lập nền đệ nhất Công Hoà Việt Nam và thoát ra khỏi vòng lệ thuộc người Pháp, chính phủ Việt Nam Cộng Hoà phát động phong trào tố Cộng, thì hai chữ Việt Minh không còn được dùng nữa mà thay vào đó hai chữ Việt Cộng để chỉ thẳng bọn Cộng Sản Việt Nam đang nằm vùng và hoạt động tại miền Nam cũng như bọn Cộng Sản Hà Nội đang cai trị miền Bắc để chỉ bọn người độc ác, giết hại dân lành, nhất là trong cuộc cải cách ruộng đất xẩy ra vào những năm 1953, 1954, 1955 và 1956 tại miền Bắc, và luôn luôn ăn gian, nói dối?

II. Theo Việt Cộng vì bất mãn và chưa rõ chế độ Cộng sản thế nào

Sau năm 1954, có thể nói hầu hết người dân miền Nam đều biết chính phủ miền Bắc theo Cộng Sản. Nhưng vì sự bưng bít của chế độ Cộng Sản miền Bắc nên hầu hết chỉ biết chủ nghĩa Cộng Sản qua sách vở và vẫn nghĩ rằng đó là một chủ nghĩa tốt đẹp. Do đó khi thấy chế độ Cộng Hòa Việt Nam tại miền Nam hạn chế một số quyền tự do để đối phó với sự phá hoại của bọn Việt Cộng nằm vùng thì một số trí thức cho là độc tài, là phản dân chủ. Một số trí thức khác, vì không được ăn trên, ngồi trốc thì bất mãn, chống đối. Lợi dụng tình trạng này, bọn Việt Cộng miền Bắc đã lập ra Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam vào năm 1960 để thâu nạp bọn trí thức bất mãn nhưng hám danh, hám lợi này. Trong số bọn trí thức bất mãn nhưng hám danh này chúng ta thấy có Huỳnh Tấn Phát, Trịnh Đình Thảo, Nguyễn Hữu Thọ, Dương Quỳnh Hoa, Trương Như Tảng, Tôn Thất Dương Kỵ v.v… Còn một số khác thì khôn hơn, tuy thích Việt Cộng, nhưng không dám đi theo. Chúng vẫn ăn cơm quốc gia, nhưng lại chỉ trích chế độ miền Nam. Đó là bọn mang danh thành phần thứ ba như Trần Ngọc Liễng, Lý Qúy Chung, Nguyễn Hữu Chung, Lý Chánh Trung, Dương Văn Ba, Ngô Công Đức v.v… Bọn này cũng hám danh, ngây thơ về chính trị, nhưng lại thích làm chính trị và rất hèn. Sống dưới chế độ có tự do, dân chủ như chế độ Cộng Hoà Việt Nam, thì lợi dụng tự do dân chủ để chống đối. Nhưng khi sống dưới chế độ độc tài Cộng Sản thì im hơi, lặng tiếng, không dám chống đối lấy nửa lời.

III. Theo Việt Cộng vì hám danh, hám lợi

Sau 30 tháng 4 năm 1975, và nhất là sau khi Nga và các nước Đông Âu theo chế độ Cộng Sản xụp đổ, có thể nói là không còn ai tin tưởng ở chế độ Cộng Sản nữa, kể cả bọn Cộng Sản.

Một người dân Saigon, anh Nguyễn Quốc Chánh đã làm một bài thơ nhan đề “Quê Hương và Chủ Nghĩa” có những câu như sau:
    Chủ nghĩa dạy em, thù hận hờn căm
    Chủ nghĩa dạy em, độc ác bất nhân
    Chủ nghĩa dạy em, lọc lừa xảo trá
    Chủ nghĩa dạy em, dối gian trăm ngả

    Chủ nghĩa dạy em, bội phản vong ân
    Chủ nghĩa dạy em, giết chết lương tâm
    Chủ nghĩa dạy em, vô thần đấu tố
    Chủ nghĩa mù, rước voi dày mả Tổ

    Chủ nghĩa ngu, thờ đồ tể ngoại bang
    Chủ nghĩa bưng bô, xây dựng thiên đàng
    Chủ nghĩa lừa em, những con bò sữa
    Chủ nghĩa bất lương, ma cô nhà chứa

    Chủ nghĩa tú bà, dụ dỗ thơ ngây
    Chủ nghĩa cò mồi, vơ vét luôn tay
    Chủ nghĩa cai thầu, bán buôn Tổ-Quốc
    Chủ nghĩa lưỡi câu, móc mồi dân tộc

    Chủ nghĩa bịp lừa, bánh vẽ tự do
    Chủ nghĩa cá ươn, tư tưởng vong nô
    Chủ nghĩa chết đi, Quê Hương vẫn sống
Vâng, Chủ nghĩa chết đi, nhưng Quê Hương vẫn sống. Không những vẫn sống mà còn sẽ sống oai hùng, sống vinh quang chứ không phải sống nhục nhã như bây giờ. Chủ nghĩa nào vậy ? Xin thưa đó là Chủ Nghĩa Cộng Sản.

Chính vì thế mà 4 nước còn lại theo chế độ Cộng Sản là Trung Hoa, Việt Nam, Bắc Hàn và Cu Ba thì hai nước lớn nhất là Trung Hoa và Việt Nam đã phải từ bỏ nền kinh tế chỉ huy (nền tảng của chủ nghĩa Cộng Sản) để chuyển sang nền kinh tế thị trường tức nền kinh tế của tư bản chủ nghĩa để sống còn. Vậy mà vẫn có một số trí thức Việt Nam thích Việt Cộng là tại sao? Xin thưa đó chỉ vì hai chữ LỢI và DANH. Đây là bọn người vô liêm sỉ, không đáng mang danh là trí thức. Chúng là một bọn hèn nhát. Khi thấy khổ và biết không thể làm ăn được gì dưới chế độ Cộng Sản thì co giò chạy trước. Nay thấy bọn Việt Cộng nới lỏng một chút, cho phép làm ăn hoặc bố thí cho một chút danh hão như làm giáo sư đại học không lương, cố vấn không lợi là tâng bốc chúng, hoan hô chúng không biết ngượng miệng. Chính bọn trí thức này làm cho người trí thức bị khinh khi bỉ lây. Chính bọn trí thức này làm cho Mao Trạch Đông coi thường và đánh gía trí thức không bằng cục phân.

Tóm lại, ngày nay, chẳng ai còn coi chủ nghĩa cộng sản là lý tưởng, chế độ cộng sản là tốt đẹp, ngay cả một người bình thường chứ đừng nói là người có học thức cao. Nhưng giới nào cũng vậy, luôn luôn có một số người vì lợi mà quên hết cả nghĩa lễ liêm sỉ. Giới trí thức cũng vậy, cũng có một số người, không những hám lợi mà còn hám cả danh nên cũng quên hết cả nghĩa lễ liêm sỉ để tâng bốc Việt Cộng chứ thực tâm chúng cũng chẳng ưa gì Việt Cộng. Chẳng qua cũng chỉ là lợi dụng nhau mà thôi. Ngày xưa còn có người vì không hiểu chủ nghĩa Cộng Sản, vì lòng yêu nước, dám bỏ cuộc sống sung sướng ở ngoại quốc về nước theo Việt Minh để chiến đấu chống Pháp. Còn ngày nay thử hỏi có ai không hiểu chủ nghĩa Cộng Sản, có ai tin bọn Việt Cộng yêu nước mà bỏ nghề nghiệp tốt đẹp, cuộc sống yên vui ở ngoại quốc để về nước phục vụ cho chúng để mang tiếng là đồng lõa với bọn bán nước, phản bội tổ quốc? Hay vẫn chỉ có bọn trí thức thân Cộng dung cái miệng tung hô để mong kiếm chút cơm thừa, canh cặn, chút danh hão, nhưnh vẫn sinh sống ở ngoại quốc? Bọn Việt Cộng cũng không phải là không biết. Nhưng lợi dụng được chút nào thì chúng vẫn lợi dụng. Kẻ nào ngu dốt muốn đút đầu vào rọ thì ráng mà chịu.

Để kết thúc cho bài này, xin mượn mấy câu thơ sau của Trần Chiêu Yên:
    Trí Thức Ngưu Đầu
    Khốn thay cho lũ đại ma đầu
    Háo lợi cầu vinh, rõ bọ sâu
    Đón gió trở cờ mơ bổng lộc
    Nằm vùng phản quốc mộng công hầu
    Rợ hồ mấy thuở dung hòa nhỉ
    Đảng cộng bao giờ thay đổi đâu ?!
    Trí thức tham danh thành tặc tử
    Ngưu đầu há dễ giấu đầu trâu !
Lê Duy San
30/4/10

Chú thích:
(1) Thực ra một người được gọi là trí thức không những cần phải có học vấn cao, có phẩm cách nghĩa là phải biết giữ nghĩa lễ liêm sỉ mà còn phải có lý tưởng.
(2) Đảng Cộng Sản VN được Hồ Chi Minh thành lập vào tháng 2/1930.
Theo Bách Khoa Toàn Thư Wikipedia thì mặt trận Việt Minh được thành lập vào ngày 19/5/41 bởi Nguyễn Ái Quốc tức Hồ Chí Minh. Nhưng trên thực tế, người ta chỉ biết tới hai chữ Việt Minh từ sau ngày Nhật đầu hàng tức sau ngày 15/8/1