Friday, March 11, 2011

Thursday, March 10, 2011

Hoa sen hay hoa lài? - Nguyễn Hữu Nghĩa



Nguyễn Hữu Nghĩa

Lài, là quốc hoa của Tunisia. Cuộc cách mạng nổ ra ở Tunisia được mệnh danh là “Cách mạng hoa lài”. Giống như “Cách mạng nhung” ở Đông Âu, “Cách mạng hoa lài” là cuộc cách mạng tự phát từ phía dân chúng bị áp bức, nhằm lật đổ độc tài, khởi sự đặt nền móng tự do dân chủ cho đất nước họ.

Khi làn sóng cách mạng lan sang Ai Cập, làm sụp đổ chế độ Mubarak, vẫn được gọi là “Cách mạng hoa lài”, dù quốc hoa của Ai-cập là hoa sen, không phải hoa lài. Biểu tình lan sang Ấn độ, vẫn cứ là “Cách mạng hoa lài”, dù quốc hoa Ấn-độ cũng là hoa sen, như Ai-cập, không phải hoa lài. Ngọn lửa bùng cháy, lan khắp vùng Phi châu nhìn ra Địa trung hải, Trung Đông và lan sang Trung Hoa, vẫn cứ là “Cách mạng hoa lài”. Căn cước hoa lài của cuộc cách mạng dân chủ hiện đại đã được xác nhận. Khi nói tới “cách mạng hoa lài”, người ta biết ngay nó phát xuất từ đâu, bản chất, quá trình và sự phát triển như thế nào, mục đích ra sao, không cần phải giải thích dài dòng.

Gần đây, một nhóm thanh niên ở Hà Nội muốn gọi cuộc xuống đường tại Việt Nam là “Cách mạng hoa sen”. Có phải vì hoa sen gần đây đã được Quốc hội biểu quyết công nhận là quốc hoa? Việc đổi tên như vậy có quan trọng không? Tại sao nên và tại sao không?

Lật lại vài trang sử, nghĩ sâu ở một vài điểm, người ta có thể hồ nghi cách chọn quốc hoa của CSVN. Tại sao không phải là hoa đào (miền Bắc), hoa cúc (miền Trung) hay hoa mai (miền Nam), là những thứ hoa phổ thông và được chưng bày trang trọng trong những ngày trọng đại nhất trong năm: ngày tết, khởi đầu một mùa tươi tắn nhất trong năm: mùa xuân?

Hồ nghi, vì bất cứ cử động nào của CSVN đều theo nguyên tắc “hồng hơn chuyên”, đặt mọi thứ trên căn bản chính trị. Khi lý thuyết Mác, Lênin, tư tưởng Mao Trạch Đông phá sản toàn diện, CSVN đã vội vã “xác lập”, tìm kiếm, ráp nối, chế biến “tư tưởng” Hồ Chí Minh để cấp thời điền khuyết. Cái xác ướp nằm ở lăng Ba đình nhờ đó mà bắt đầu có “tư tưởng”!

Tên tuổi Hồ Chí Minh được lôi ra chà láng, đánh bóng như những ngày đầu của cuộc “Cách mạng tháng 8”. Họ tô màu từ ao cá bác Hồ, tới đôi giép bác Hồ, và quan trọng hơn nữa, cho tới quê Bác, làng Kim Liên, làng Sen. Từ đó, văn nô tung hô câu thơ:

“Tháp Mười đẹp nhất bông sen
Việt Nam đẹp nhất có tên bác Hồ.”

Từ đó, làng Sen, bông sen gắn liền với tên tuổi “bác”. Từ đó, quốc hoa Việt Nam phải là sen, không thể là đào, là cúc, là mai hay bất cứ thứ hoa nào khác. Nhìn sen nhớ “bác”. Trong nước, không hiếm những người đã nghĩ, đã viết: Chúng nó -- Đảng và Nhà nước -- có thể sai nhưng “bác” không sai. Nếu “bác” còn, Việt Nam ta ngày nay không lạc hậu đến như thế.

Cả hai phía, cả nhà cầm quyền lẫn giới trẻ lớn lên trong chế độ giáo dục nhồi sọ đều bám lấy bác làm chân lý!. Đó là sự sai lầm căn bản, sai lầm tệ hại. Hồ Chí Minh không bao giờ là cha già dân tộc. Hồ Chí Minh, kẻ mang cộng sản vào Việt Nam, làm hại dân tộc, làm hại đất nước, là quốc tặc, không phải là quốc trượng!

Nhưng điều quan trọng trước mắt, là làm sao để thống nhất ý chí, không nên chỉ vì một cái hoa mà mất đoàn kết. Hoa thài lài, hoa cứt lợn, hoa mõm chó,.. hay hoa gì cũng được, miễn đạt được thắng lợi cuối cùng, xây dựng được tự do dân chủ, cứ gì hoa sen!

Nhưng – lại nhưng! -- suy đi rồi nghĩ lại. CSVN có thể thờ giép, thờ hoa sen, bám cứng lấy “bác” để tồn tại, nhưng người Việt Nam thì không nên, nhất là lấy hoa sen làm biểu tượng cho cuộc cách mạng mới.

Muốn thoát ra khỏi cái vỏ cũ rách bươm, nặng mùi, cần có một biểu tượng cao quí. Hoa sen, tự nó thanh khiết, nhưng trong giai đoạn hiện nay, nó còn nằm giữa bùn lầy, được bùn lầy nuôi dưỡng và lợi dụng. Chúng ta cần nghĩ lại.

“Cách mạng hoa lài” đã có lai lịch quốc tế, là trào lưu của nhân loại. Muốn gây cảm xúc, tìm được sự ủng hộ bên ngoài, nên dùng biểu tượng chung này.

Nguyễn Hữu Nghĩa

Wednesday, March 9, 2011

People's Power


People's Power

Việt Nam hãy học bài học Tunisia, Egypt
Free the people, Free yourself

"Those who make peaceful revolution impossible,
make violence inevitable." - John F. Kennedy


Peaceful Revolution Hopeless
Non-violence Hopeless With Vietnam Communists


Tự do không phải ngồi đó mà có,
phải trả giá bằng sự quyết tâm, bằng xương, bằng máu ..
không phải van xin, thắp nến hiệp thông,
cầu nguyện chỉ có ở trong chùa chiền, nhà thờ.
teolangthang

****

Về một bài hát, nên hay không nên? - Nguyễn Hữu Nghĩa

Nguyễn Hữu Nghĩa

Một bài viết trên liên mạng thông tin nói rằng khối 8406 (phong trào dân chủ tại quốc nội) nhận ca khúc “Dậy mà đi” làm bài hát chính thức của phong trào. Cuộc tranh luận về việc đó đã vỡ ra, bắt đầu sôi động, nóng bỏng, và có thể sẽ bị đối phương khai thác với dụng ý phân hóa hàng ngũ của những người đấu tranh.

Xuất xứ của bài “Dậy mà đi” ra sao? Tác giả là ai? Nó xuất hiện từ bao giờ? Tại sao nên dùng hay không nên dùng?

Trước hết, tác giả bài hát “Dậy mà đi” là Tôn-thất Lập, không phải Phạm Trọng Cầu hay ai khác như có người ghi nhầm. Lời ca của bài hát phổ từ bốn câu đầu, bài thơ “Dậy mà đi” của Tố Hữu, viết năm 1941, in trong tập thơ “Từ ấy”, xuất bản năm 1946.

Ca khúc “Dậy mà đi” ra đời trong chiến dịch 1966-67, để chuẩn bị cho cuộc Tổng công kích 1968, lấy thơ Tố Hữu làm định hướng chính trị (như bài “Tự nguyện” của Trương Quốc Khánh, “Dậy mà đi” của Tôn-thất Lập) và tất cả đều qua tay Lưu Hữu Phước đãi lọc, có khi trau chuốt thêm. Khi viết bài này Tôn-thất Lập ký tên “Nguyễn Xuân Tân”. Sau 1975, Tôn-thất Lập ghi tên “Nguyễn Xuân Tân” trong tiểu sử, là một trong những bút hiệu đắc ý của anh ta, sáng tác để khích động phong trào sinh viên miền Nam xuống đường chống chính phủ VNCH. Hiện Tôn-thất Lập là phó chủ tịch Hội Âm Nhạc Việt Nam, tổ chức ngoại vi của Mặt Trận Tổ Quốc.

Bài thơ “Dậy mà đi” của Tố Hữu, nguyên văn như sau:

Dậy mà đi! Dậy mà đi!
Đừng tiếc nữa, can chi mà tiếc mãi ?
Ai chiến thắng mà không hề chiến bại
Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần ?
Huống đường đi còn lắm bước gian truân
Đây chưa phải trận sau cùng chiến đấu!
Thì đứng dậy, xoa tay và tự bảo:
Chỉ còn đây sức lực hãy còn đây!
Lòng không nghèo tin tưởng ở tương lai
Chân có ngã thì đứng lên, lại bước.
Thua ván này, ta đem bầy ván khác,
Có can chi, miễn được cuộc sau cùng
Dậy mà đi, hy vọng sẽ thành công
Rút kinh nghiệm ở bao lần thất bại:
Một lần ngã là một lần bớt dại
Để thêm khôn một chút nữa trong người.
Dậy mà đi, hỡi bạn dân nghèo ơi!
(Tháng 5-1941)

Lời ca của Tôn Thất Lập:

Dậy mà đi. Dậy mà đi.
Ai chiến thắng không hề chiến bại?
Ai nên khôn không khốn một lần?
Dậy mà đi. Dậy mà đi.
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi!
Đừng tiếc nữa can chi khóc mãi.
Dậy mà đi núi sông đang chờ.
Dậy mà đi. Dậy mà đi.
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi!
Bao nhiêu năm qua dân ta sống không nhà.
Bao nhiêu năm qua dân ta chết xa nhà.
Dậy mà đi. Dậy mà đi.
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi!

Trong 21 năm của cuộc chiến tự vệ chống lại sự bành trướng của cộng sản quốc tế, Miền Nam đã “vướng” rất nhiều bài hát của Lưu Hữu Phước, kể cả bài Quốc ca và Hồn tử sĩ (nhạc nền cho phút mặc niệm trong nghi lễ), ngoài các bài sử ca như Bạch đằng giang, Ải Chi lăng, Hội nghị Diên Hồng,.. Trong khi đó, bài hát chính thức của MTGPMN, là “Giải phóng miền Nam” cũng của Lưu Hữu Phước, ký tên “Huỳnh Minh Liêng” (tức Hoàng Mai Lưu, sau bị đọc nhầm là Huỳnh Minh Siêng). Lưu Hữu Phước là tác giả của hai bài hát chào cờ của hai phe đối nghịch!

Quốc hội khoá 2 của đệ nhất Cộng hoà đã nhận dự thảo tu chính Quốc ca, dùng bài “Việt Nam minh châu trời Đông” của Hùng Lân để thay thế bài của Lưu Hữu Phước, nhưng việc không thành vì có một nhóm dân biểu khác vận động cho bài “Suy tôn Ngô Tổng thống”. Việc chưa ngã ngũ thì đệ nhất Cộng hoà sụp đổ, hỗn loạn, đảo chánh liên miên, “Quốc ca” trở thành chuyện nhỏ, ít ai quan tâm, ngoại trừ việc sửa lại nửa câu đầu bằng lời cũ của “Tiếng gọi sinh viên”: “đứng lên đáp lời sông núi” thay vì “quốc gia đến ngày giải phóng.” Gọi là sửa, nhưng kỳ thực là lấy lại lời ca của Hoàng Mai Lưu (Huỳnh Văn Tiểng, Mai Văn Bộ, Lưu Hữu Phước); và chỉ sửa nửa vời khiến hai câu đầu bị lạc vận. Câu đầu “đáp lời sông núi” không đi với câu kế, “đồng lòng cùng đi hy sinh thiết gì thân sống”!

Nhưng đó là chuyện xưa, trong cuộc chiến tranh cài răng lược, trong trạng thái xôi đậu, da beo, địch và ta lẫn lộn. Bây giờ trạng thái lẫn lộn không còn nữa. Cán bộ nằm vùng đã công khai ra mặt, kể công, chia chác. Nhân dân bị áp bức, người thì đã bỏ nước ra đi, kẻ ở lại nếu không mạnh dạn chống đối thì thờ ơ không hợp tác. Những bài hát thời giả dạng sinh viên để cướp chính quyền nay đã được các tác giả minh danh nhận làm công trạng của họ. Ai ở đâu ở đó, giai đoạn trá nguỵ nhập nhằng đã qua.

Lai lịch của bài hát “Dậy mà đi” không còn huyền ảo, mù mờ nữa: rất minh bạch, nó là bài hát của Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam, công cụ của cộng sản Bắc Việt.

, bài “Dậy mà đi” là niềm đau của dân tộc; là cáo trạng của một sự lường gạt tri thức; là vết hằn của một lớp người từng bị nó dẫn dụ xuống đường, nổi dậy để tiêu diệt tự do của chính mình, và lôi cả nước vào vòng ô nhục, quẫn bách. , đã góp phần dựng nên bạo quyền mà Khối 8406 đang vận động để giải thể. Nó, là vũ khí, nhưng coi chừng, Khối 8406 đang nắm đàng lưỡi, thay vì cầm đàng chuôi!

Chuôi hay lưỡi, đó là chủ điểm của vấn đề đang tranh luận. Nhưng điều quan trọng hơn cả, là xin hãy giữ cho cuộc thảo luận vào mục đích đi tìm chân lý thay vì tranh thắng, thay vì dìm đầu những kẻ bất đồng ý kiến vào nước lạnh -- hay tệ hơn nữa -- nước sôi. Tất cả mọi người trong cuộc đều đang giấn thân cho tự do dân chủ. Trong khi chưa mưu cầu được tự do dân chủ cho toàn dân, hãy thử áp dụng tự do dân chủ với nhau!

Nguyễn Hữu Nghĩa