Tuesday, October 26, 2010

THĂM HỎI BÀ NGÔ ĐÌNH NHU - Trương Phú Thứ



Trương Phú Thứ

Các phương tiện truyền thông của người Việt ở khắp nơi trên thế giới đã có những thông báo về ngày giờ và địa điểm lễ tưởng niệm Tổng Thống Ngô Đình Diệm, một nhà lãnh đạo kiệt xuất hết lòng vì nước, một lãnh tụ đạo đức thánh thiện hết lòng vì dân, đã bị thảm sát bởi chính người bạn đồng minh và bè lũ tay sai. Trong những giây phút đau buồn tiếc thương Tổng Thống Ngô Đình Diệm rất nhiều người cũng nghĩ tới và đặt câu hỏi Bà Ngô Đình Nhu bây giờ ra sao? Sức khoẻ và đời sống như thế nào?

Ngày 22 tháng 8 năm 2010, Bà Ngô Đình Nhu đã mừng sinh nhật thứ tám mươi sáu với đầy đủ các con cháu nội ngoại tại ngôi nhà của các con cháu cách thủ đô La Mã của nước Ý vào khoảng mười cây số. Từ ba năm nay, Bà Nhu không còn ở căn phòng (apartment) ở thủ đô Ba Lê nữa. Bà sống ở La Mã để các con cháu săn sóc giúp đỡ khi trái nắng trở trời. Nói là nhà của các con cháu vì đây là một ngôi nhà trệt có tầng hầm (basement), gia đình ông con trai lớn Ngô Đình Trác ở tầng trên và gia đình cô gái út Ngô Đình Lệ Quyên ở tầng hầm. Con dâu con rể và các cháu nội ngoại sống chung dưới một mái nhà rất đầm ấm và đầy tràn yêu thương. Ông con trai thứ Ngô Đình Quỳnh vẫn có cuộc sống độc thân như một thầy tu và làm việc ở thủ đô của nước Bỉ.

Về sức khoẻ thì với tuổi đời đã cao nhưng Bà Nhu không có những căn bệnh thông thường của người già, ngoại trừ cái chân trái nhiều khi gây đau nhức khó chịu. Vài tuần lễ trước ngày sinh nhật thứ tám mươi sáu, Bà Nhu đã vào bệnh viện để các bác sĩ giải phẫu thay các con ốc bằng kim loại ở xương chân trái đã hai lần bị gẫy bằng các trợ cụ y khoa hiện đại nên đã cảm thấy dễ chịu hơn. Bà chưa đi lại bình thường được nhưng cũng không còn trở ngại nhiều khi đi đứng. Tuổi già thường hay bị suy yếu về trí tuệ, nói cách khác là bị lú lẫn, đặc biệt là những người đã kinh qua nhiều truân chuyên dâu bể, nhưng Bà Nhu vẫn có một trí óc rất minh mẫn với những nhận xét và quyết đoán thông minh, hợp lý và quyết liệt. Nhiều người đưa ra một giả thuyết là nếu Bà Nhu có mặt ở Sài Gòn vào ngáy 1 tháng 11 năm 1963 thì rất có thể tình thế đã không diễn biến tồi tệ như vậy.

Bà Nhu không có nhu cầu nhiều về sinh sống nên số tiền cho mướn căn phòng ở thủ đô Ba Lê chắc cũng dư thừa cho những chi phí thường ngày. Bà có cuộc sống rất đơn sơ và tự giam hãm trong những giới hạn của một đời sống thanh bần. Bà đã qua những ngày tháng túng thiếu vất vả với cái ăn cái mặc. Bây giờ bà không còn phải đối đầu với những khó khăn vật chất nữa nhưng cũng chưa thể nói là sung túc.

Bà Nhu góa bụa ở vào tuổi mặn nồng nhất của người phụ nữ. Với sắc đẹp và danh tiếng, Bà Nhu có thừa điều kiện và rất nhiều cơ hội để hái ra tiền, nhưng Bà Nhu còn màng gì đến danh lợi nữa khi mà cả một dân tộc mà bà hết lòng yêu thương và phục vụ đang chìm đắm trong máu lửa. Bà Nhu sống trong thinh lặng và đạo hạnh. Nhìn vào cuộc sống phóng túng của bà quả phụ Jacky Kennedy hoặc cách ăn nói đi đứng thiếu nghiêm túc của bà quả phụ Imelda Marcos thì ai cũng phải khâm phục và kính trọng Bà Nhu. Ngay cả những người thù ghét chống báng Bà Nhu cũng không có được một dịp dù nhỏ nhoi để bới móc bêu xấu bà.

Nói về cuốn sách của Bà Nhu mà rất nhiều người đang trông đợi thì qua cuộc điện đàm mới nhất tôi đã trình bầy cho bà biết là không thể nào phổ biến đến người đọc vào ngày 2 tháng 11 năm 2010, lễ giỗ thứ bốn mươi bẩy kính nhớ Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu bị thảm sát, vì thời gian quá cấp bách. Thời điểm thuận lợi nhất là vào mùa hè năm 2011, cuốn sách sẽ ‘ra mắt” tại các cộng đồng người Việt trên toàn thế giới. Tôi sẽ thông báo rộng rãi trên các phương tiện truyền thông để mọi người cùng biết.

Chỉ vài tuần lễ nữa nhiều nơi sẽ làm lễ tưởng niệm Tổng Thống Ngô Đình Diệm, nhiều nhà thờ sẽ có lễ cầu nguyện cho Tổng Thống. Chắc hẳn nhiều người cũng không khỏi ngậm ngùi nhớ đến Bà Ngô Đình Nhu với lòng kính trọng và quý mến.

Trương Phú Thứ


Monday, October 25, 2010

Chạnh nghĩ về một “Đệ Nhất Phu Nhân”… không ngai! - Lê Tấn Lộc

Lê Tấn Lộc

Lời mở đầu

Ý định của tác giả khi quyết định viết bài nầy là chợt nhớ những gì Bà Ngô Đình Nhu đã tuyên bố vào đầu thập niên 60, với ước muốn cùng quý bạn đọc suy nghĩ xem có phải là những lời tiên đoán quá đúng về những gì xảy ra trên đất nước triền miên đau thương của chúng ta, sau ngày binh biến 1.11.1963, tất yếu dẫn tới thảm họa 30 tháng Tư 1975 cho cả dân tộc:

-"Thầy chùa nướng BBQ" và ... Phong Trào Phật Giáo Tranh Đấu tại miền Trung do Thượng tọa Thích Trí Quang chủ xướng sau đó...

-"Các sĩ quan Mỹ là những tay phiêu lưu (aventuriers)" và ..."Khi đồng minh tháo chạy", bỏ rơi VNCH cho CSBV "làm thịt" sau đó …

Ngoài ra, tưởng cũng cần suy nghĩ thêm về sự tranh đấu của Bà chống ly dị, chống tệ trạng 5 thê 7 thiếp để bảo vệ gia đình và để bình quyền nam nữ. Phong Trào Phụ Nữ Liên Đới, trước đây bị đả kích, bôi bác, xuyên tạc nặng nề. Các phụ nữ VN hải ngoại cũng như trong nước giờ đây tưởng cũng nên điều chỉnh lại cái nhìn về vấn đề nầy: Bà Trần Thị Lệ Xuân phải chăng đã đi bước tiên phong tại VN so với Phong Trào Bảo Vệ Phụ Nữ (Féminisme) phát triển rộng khắp thế giới ngày nay? -LTL-
-o-o-o-

Tháng 4 năm 1961, trăm hoa xuân đua nở khoe sắc thắm, kết thành áo choàng ngoài muôn màu bao phủ những bức tường xám xịt, ám khói đen của Viện Pháp-Việt (InstitutFranco-Vietnamien), nằm trong quartier latin de Paris:

Là nơi trú ngụ của nhóm 16 sinh viên VN trong đợt đầu được chính phủ VNCH chấp thuận cho xuất ngoại du học ngày 26 tháng 10 năm 1960 (Nghị định số 988-TTP/KH ngày 8 tháng 10 năm 1960 của Phủ Tổng Thống) -gồm 10 nam nữ sinh viên các ban Triết học, Pháp văn, Sử địa, năm thứ 3 Đại Học Sư Phạm Sài Gòn và Đà Lạt, 1 nữ sinh viên sang làm luận án Tiến sĩ, cùng 5 nam nữ sinh viên theo học các trường đào tạo kỹ sư hóa học, cơ khí, thủy điện, công kỹ nghệ, với học bổng do chính phủ Pháp cấp sau một thời gian khá dài hai nước gián đoạn “giao lưu văn hóa”, hậu quả của không khí ngoại giao nguội lạnh từ khi Tây bị Mỹ hất cẳng khỏi VN - ngôi nhà hai tầng với sous-sol, tọa lạc số 269 rue Saint-Jacques nầy (góc Feuillantines, gần Hôpital du Val-de-Grâce, sát vách Schola Cantorum, trường dạy khiêu vũ Ballet, cách Trường Sorbonne, cùng đường, không xa lắm) đang sửa soạn tiếp đón các vị thượng khách từ VN sang thăm viếng. Nhóm anh chị em sinh viên chúng tôi chỉ được thông báo về vụ tiếp tân nầy vào giờ chót, nên phải tất bật bắt tay ngay vào việc chuẩn bị các thứ. Tôi được giao phó phụ trách phần âm thanh cho khách “đàm đạo” với sinh viên và cho buổi dạ vũ sau đó, cũng như trang hoàng hoa đăng cho buổi dạ tiệc -rất đơn sơ, với thức ăn nhẹ- trong khuôn viên tuy nhỏ bé nhưng rất xinh xắn,ấm cúng, phía sau Institut …

G.S. Giám đốc Viện Gustave Meillon và phu nhân -cả hai đều nói tiếng Việt lưu loát, ông giọng miền Bắc, bà, giọng miền Nam - cùng cô con gái và Ban Điều Hành Institut nghênh đón, hướng dẫn phái đoàn khách quý về hướng khuôn viên lộ thiên. Tháp tùng Ông Cố vấn và Bà Ngô Đình Nhu - nhũ danh Trần Thị Lệ Xuân - cùng ái nữ Ngô Đình Lệ Thủy - 17 tuổi, đẹp nhu mì - có Ông Đại sứ và Bà Phạm Khắc Hy cùng cô con gái cưng tên Uyên, trang lứa với Lệ Thủy, cũng khá đẹp, nhưng cung cách hầu như không còn chút Á Đông nào hết.

Kinh nghiệm đương đầu với đám sinh viên VN thân cộng thường lởn vởn trước phạn điếm đại học (restaurant universitaire “Maison des Mines”), đối diện Institut -nơi anh chị em sinh viên chúng tôi đến dùng bữa trưa và cơm tối sau giờ học - để gây sự, đôi khi đưa tới xô xát, tôi linh cảm thế nào chúng cũng tìm cách trà trộn vào buổi tiếp tân để phá thối … Quả nhiên!

Đoán biết chúng sẽ bị nhận diện ngay, nếu chúng mưu toan len lỏi vào Institut - bởi chúng thường chận đường nhét truyền đơn chống VNCH vào tay chúng tôi trước cửa quán ăn sinh viên; và nếu chúng tôi vứt bỏ không cần xem là bị chúng áp lại hành hung tức khắc - chúng bèn đổi chiến thuật: đưa các cảm tình viên loại “gộc” của CSBV, bên ngoài trông rất đạo mạo, “trí thức”, ăn mặc rất “chic”, nói năng chững chạc, hòa nhã … vào tham dự buổi tiếp tân!

Chính tôi cũng không rõ những tay nầy thiên tả “có bằng cấp”; không chừng dám là cán bộ CS chính hiệu con nai vàng nữa đấy! Trông họ rất đứng đắn, sang trọng, tiền bạc rủng rỉnh, tiêu xài rất “mát tay”. Họ thường lân la tìm cách giúp đỡ những sinh viên VN bị tạm cúp sổ chuyển ngân vì ngả theo CS tuyên truyền chống VNCH và hăng hái tham dự các sinh hoạt văn nghệ hay du ngoạn do các bộ phận CSBV trá hình tổ chức, nhằm thu phục cảm tình đám sinh viên nhẹ dạ rời xa quê hương khá lâu, không am tường hiện tình đất nước, với hậu ý khuyến dụ đám “nai tơ” nầy trở về miền Bắc phục vụ sau khi thành tài - những con nai tơ đã được miền Nam VN ưu đãi tài trợ cho xuất ngoại tiếp tục dồi mài kinh sử. Thế đấy: một lũ “ăn cơm quốc gia, thờ ma cộng sản” mà vẫn hiu hiu tự đắc mình “cao siêu” hơn bọn sinh viên theo “Diệm-Mỹ”!

Các đợt sinh viên kế tiếp do VNCH cho xuất ngoại hưởng học bổng của chính phủ Pháp nâng cao nhân số cư trú tại Institut, khiến chúng tôi cảm thấy đỡ lẻ loi trước sự hung hãn của bọn sinh viên theo VC luôn chờn vờn trước Maison des Mines: Những bậc đàn anh, như BS Nguyễn Phước Đại, GS Trần Văn Tấn, GS Hồ Thới San, v.v… trước đây đã từng du học tại Pháp, Bỉ … sang đây chuẩn bị tiến thêm về học vị quả thực có giúp chúng tôi thấu đáo hơn các mưu chước quỷ quyệt của CSBV nhắm vào giới sinh viên VN mới chân ướt chân ráo tới kinh đô ánh sáng.

Dĩ nhiên , các giới chức trách nhiệm an ninh cho “thượng khách” biết trước sẽ có “địch thủ” thâm nhập, nhưng vì nơi đây là xứ tự do, không lý do gì ngăn cản họ tới tham dự cuộc tiếp tân dành cho giới chức cao cấp của VNCH, một chính thể … tự do! Chúng tôi chỉ còn biết hy vọng ông cố vấn Ngô Đình Nhu đủ bản lĩnh và thao lược đương đầu với các phần tử tập tành trung kiên với chế độ độc tài đảng trị Bắc Bộ Phủ!

May mắn thay, lòng tin tưởng vào khả năng đối đáp của vị Cố vấn Tổng Thống VNCH trước những câu hỏi hốc búa của hai sinh viên “yêu nước” - yêu XHCN! - trong khuôn viên Institut được đền bù xứng đáng:

- Thưa ông Cố vấn, sinh viên yêu nước thứ nhứt hỏi. Xin ông vui lòng xác nhận hay phủ nhận chuyện ông cho chuyển ngân bất hợp pháp hai tỷ đô-la sang một ngân hàng ở Thụy Sĩ. Có phải ông định dùng số tiền nầy kinh tài để củng cố chế độ “gia đình trị” do Tổng Thống Ngô Đình Diệm chủ xướng chăng?

Có tiếng vỗ tay lét đét từ phía “cò mồi” do các phần tử “yêu nước” gài.

Ông Cố vấn chờ tiếng vỗ tay chấm dứt, điềm tĩnh trả lời:

- Có! Chúng tôi có một ngân khoản ở Thụy Sĩ. Nhiều hơn con số anh đưa ra. Tôi không tiết lộ con số chính xác vì nó liên quan tới An Ninh Quốc Phòng. Đó là một ngân quỹ bí mật. Muốn sử dụng phải hội đủ 5 nhóm mật mã của 5 vị trong Hội Đồng An Ninh Quốc Gia mà tôi là một thành viên. Có lẽ anh ở ngoại quốc quá lâu, nên không theo dõi hiện trạng đất nước. Người Mỹ đang áp lực chúng tôi theo đường lối chính trị của họ. Chúng tôi không muốn hoàn toàn lệ thuộc vào họ, đánh mất chủ quyền quốc gia. Nên quỹ bí mật nầy nhằm đảm bảo sự độc lập của chúng tôi trong việc điều hành quốc sự … Hy vọng tôi đã trả lời thỏa đáng điều anh thắc mắc …

Cử tọa không vỗ tay rầm rộ, nhưng gật gù tán thưởng. Sinh viên “yêu nước” bẻn lẽn rời khuôn viên Institut.

- Thưa ông Cố vấn, sinh viên “yêu nước” thứ hai sừng sỏ “chất vấn” tiếp. Ông vẫn chưa trả lời dứt khoát Tổng Thống Ngô Đình Diệm có áp dụng chế độ “gia đình trị” tại miền Nam không?

Lại có tiếng vỗ tay lét đét!

- Như ông bạn anh vừa hỏi tôi, tôi nghĩ rằng anh cũng đã xa quê hương rất lâu. Tôi xin tóm lược hiện tình đất nước từ ngày Ngô Tổng Thống về chấp chánh đến nay, để đặt câu hỏi ngược lại với anh:

Giả thử anh là Thủ tướng Ngô Đình Diệm, về nước năm 1954 khi thực dân Pháp còn tiếp tục khuyến khích các phần tử thân Pháp lật đổ chính quyền, cũng như yểm trợ, xúi giục các giáo phái có thành tích bất hảo như thổ phỉ đánh phá quân đội quốc gia, trước cảnh dầu sôi lửa bỏng do các phần tử đối nghịch tạo nên, rắp tâm tiêu diệt anh, nếu phải chọn cộng sự viên sẵn sàng chết sống có nhau vì đại cuộc, giữa hai người đồng tài, đồng sức, đồng chí hướng, một bên không là thân bằng quyến thuộc, một bên là cật ruột, anh có cảm thấy gần như không cách chi anh không hành sử như Tổng Thống Ngô Đình Diệm chăng?

Sinh viên “yêu nước” thứ hai âm thầm lủi mất.

Mọi người lần lượt rời khuôn viên bước vào hội trường tham dự dạ vũ ...

Ông Tuyên, tùy viên văn hóa (attaché culturel) Tòa Đại Sứ VNCH có lẽ là người duy nhứt trong cơ cấu đại diện quốc gia được anh chị em sinh viên chúng tôi quý mến. Ông rất cởi mở, chia sẻ và cảm thông những khó khăn của sinh viên du học, giải đáp những băn khoăn, thắc mắc của họ nơi xứ người. Nhờ vậy chuyện mất thiện cảm của kiều bào trước thái độ ít nhiều lãnh đạm, nếu không muốn nói là kiêu căng, hách dịch của các viên chức ngoại giao tại tòa đại sứ giảm sút thấy rõ từ lúc ông nhận trách nhiệm. Cũng nhờ ông chăm chú cải thiện việc tiếp đón thực khách mà số sinh viên lâu nay thường la cà ở tiệm ăn khu Maubert của CSBV dần dà trở lại quán cơm Việt Nam đường Monge của VNCH!

Nhưng trong buổi tiếp tân nầy, trông ông có vẻ bối rối ra mặt trước phản ứng bất bình của một sinh viên VN đến mời cô con gái cưng của ông Đại sứ ra sàn nhảy, bị cô khước từ với lý do cô không biết … nhảy. Nhưng sau đó cô ta lại “nhảy” liên tu bất tận với … sinh viên Tây! Trong khi đó tôi cũng đến lịch sự mời ái nữ ông bà Cố vấn khiêu vũ và cũng bị từ chối, cũng với lý do rất lễ phép:

- Thưa anh! Rất tiếc Lệ Thủy không biết khiêu vũ …

Nhưng khác hơn cô Uyên, Lệ Thủy không khiêu vũ với ai cả. Tôi không cảm thấy bị mất mặt nhưng anh bạn sinh viên VN của tôi thì cho rằng anh bị xúc phạm nặng nề … Trước tình thế căng thẳng có thể gây bất lợi cho việc thu phục nhân tâm của chính quyền VNCH tại hải ngoại, ông bà Đại sứ vẫn không chút nao núng … Hầu như ông Đại sứ quên mất trách nhiệm của ông trước một “rối rắm” (incident) bất ngờ.

Và … không ai ngờ Bà Cố vấn Ngô Đình Nhu đã nhanh trí ra tay làm công việc của ông Đại sứ VNCH! Với một phong cách “ngoại giao đầy nữ tính” (diplomatiquement féminine) hết sức duyên dáng, Bà Cố vấn nhẹ nhàng giải tỏa bế tắc (dénouer l’impasse):

- Lệ Thủy! Ban chiều con đi Kermesse (chợ phiên) bắn bia trúng được hai chai rượu. Mau đem ra mở mời các anh đi con!

Lệ Thủy đích thân khui hai chai rượu đỏ, rót mời “các anh”. Con nhà gia giáo có khác! Một điểm son cho người mẹ quá tinh tế trong giao tiếp …

Vì Tổng thống Ngô Đình Diệm suốt đời độc thân, nên do vị thế khá đặc biệt của người phụ nữ trong xã hội VN thời đó, Bà Ngô Đình Nhu - vừa là vợ Ông Cố vấn, vừa là Dân biểu Quốc hội - mặc nhiên được thiên hạ coi như “Đệ Nhất Phu Nhân”… không ngai!

Nhờ sự “can thiệp” khéo léo của người phụ nữ đã có thời dạy piano cho các nữ sinh Couvent des Oiseaux (Đà Lạt), sự căng thẳng chùng hẳn và không khí vui tươi trở lại bao trùm cả hội trường. Chủ, khách trò chuyện râm rang, thoải mái.

Khi hội trường trở lại hoang vắng, tôi liếc nhanh đồng hồ: 3 giờ sáng! Cũng may là … Chúa Nhật! Khỏi phải thức sớm!

Có tiếng gõ cửa phòng tôi. Còn ngáy ngủ, tôi vẫn cố ngồi dậy: người gác dan Institut báo “une dame vietnamienne”muốn gặp sinh viên. Anh gõ cửa tất cả các phòng, không ai trả lời; chắc họ đi chơi hết rồi. May thay tôi chưa “sortir”. Hỏi có biết danh tánh người đến tìm gặp sinh viên chăng; được trả lời người ấy chỉ nói đêm qua có đến dự tiếp tân …

Gấp rút làm vệ sinh, thay áo quần mới, tôi tự hỏi “Madame” nào bí ẩn dữ vậy, chẳng lẽ … Vô lý. Bởi nếu đúng như tôi nghĩ thì phải nghi lễ rườm rà, tiền hô hậu ủng chứ!

Từ thang lầu vội vã bước xuống, tuy khách quay lưng về phía tôi, ngắm nhìn dàn hoa oeillet hai bên lối đi dẫn tới cổng Institut, tôi muốn đứng tim: dáng dấp nầy chỉ có thể của một người rất “tinh tế”… Nhưng sao không mặc áo dài cổ hở - dấu ấn độc đáo của “người nầy”? Quần tây sậm, sơ mi trắng giản dị, tóc buông thả phủ vai như Graziella, chân mang ballerines … Tôi tiến gần đến độ ngửi được hương tóc thoang thoảng mà người thiếu phụ vẫn chưa quay mặt lại vì mãi mê ngắm hoa. Vẫn giữ khoảng cách tối thiểu, tôi tuyệt đối im lặng cho tới khi “phu nhân” xoay người lại …

- Kính chào và hân hạnh được đón tiếp Bà Cố vấn …

Quả thật khó khăn lắm tôi mới nói được suông câu, trong lòng bán tin bán nghi có phải mình chào đón đúng người chăng vì … “Bà Cố vấn” hôm nay sao hình như … quá trẻ? Tôi cảm thấy như đang tiếp chuyện với một nữ đồng môn ở Sorbonne!

Tôi hỏi sao không ai báo trước cho chúng tôi bà đến thăm. Bà cho biết muốn đến tự nhiên với anh chị em sinh viên, muốn đích thân tìm hiểu cuộc sống chúng tôi xem có gì cần giúp đỡ cải thiện thêm chăng.

Sau khi hướng dẫn bà đi quan sát phòng ốc, tiện nghi vệ sinh, v.v… tôi thực sự quý mến và cảm phục lòng ưu ái chân thành của bà đối với đám sinh viên xa quê hương, còn bỡ ngỡ trước những khác lạ trong nếp sinh hoạt thường nhật nơi xứ người. Tình thật tôi không cảm thấy chút kiêu căng, hách dịch, xa cách, “quan liêu” nào toát ra từ người phụ nữ rất phong lưu, rất có “classe” nầy! Có lẽ phần nào bị ảnh hưởng về cách phục sức y như sinh viên chúng tôi của vị khách quý bất chợt đến, tôi miên man liên tưởng tới hình ảnh người nữ một thời thanh thoát ngồi trước dương cầm, thả hồn phiêu lãng theo đôi bàn tay tuyệt trần bay lượn trên các phím ngà, cho hàng chuỗi giai điệu réo rắt vang lộng khắp các hành lang Couvent des Oiseaux Xứ Hoa Đào thơ mộng thuở nào …

Hai mươi tám năm sau, từ dạo tiễn Đệ-Nhất-Phu-Nhân-Không-Ngai ra cổng Institut Franco-Vietnamien, lặng nhìn “Madame” đơn độc đếm bước về hướng métro Port Royal dưới ánh nắng xuân vàng ấm, tôi có dịp trở lại con đường Saint-Jacques đầy ắp kỷ niệm, sau khi ngồi tù cải tạo CS năm năm, vượt biển lưu lạc sang Xứ Tuyết Canada định cư.

Tiệm Tabac, góc Saint-Jacques-Feuillantines, nơi bọn sinh viên chúng tôi thường đến điểm tâm trước khi đi cours vẫn còn, nhưng chắc cũng đã nhiều phen đổi chủ. Cũng nơi nầy, 28 năm về trước, tôi dự tính mời Madame-khách-quý ghé qua để nghe giọng lanh lảnh của nữ chủ tiệm Tabac duyên dáng lập lại “còm-măng” quá quen thuộc của tôi:

- Một cà-phê sữa to và 2 miếng bánh mì nướng! (Un grand crème et deux tartines!)

Nhưng vào giờ chót tôi bỏ ý định vì sực nhớ phương vị rất “bề thế” của Madame, sợ không tiện lắm.

Schola Cantorum vẫn bất biến, luôn kín cổng cao tường. Trái lại ngôi nhà mang số 269 St-Jacques, tuy vẫn còn ở nguyên vị trí, đã hoàn toàn thay hình đổi dạng, từ ngoài tới trong! Bảng đồng mạ vàng khắc hàng chữ xanh Institut Franco-Vietnamien được thay thế bằng tấm gỗ sơn mài, tô hàng chữ đỏ chói Maison du Sud-Est Asiatique! Phòng ốc bên trong cũng đã đổi thay toàn diện . Và hình như chẳng có sinh viên VN nào trú ngụ cả. Toàn sinh viên Căm-pu-chia và một số ít sinh viên Lào.

Sau khi tiếm đoạt quán ăn đường Monge - mà CSBV đổi tên thành Foyer Vietnamien như đã đổi tên Sài Gòn - nghe đâu Hội Thân Hữu Pháp Việt (được tái lập từ thời Đệ Nhất Cộng Hòa) bị CHXHCNVN áp lực tháo gỡ bảng hiệu Institut Franco-Vietnamien làm xốn mắt Bắc Bộ Phủ. Họ muốn xóa bỏ mọi dấu tích của VNCH trên đất Pháp …

-o-o-o-

Paris, một thuở … Sài Gòn, một thời ... Khi Tháng Tư còn Xanh ... Khi Tháng Tư chưa Đen trên đất nước, chưa sầu thảm, uất nghẹn trong ký ức ray rứt, trăn trở của người dân Việt, trong cũng như ngoài nước ...

Hãy hình dung cảnh ngộ người vợ - đang công tác ngoài nước, rụng rời nhận hung tin chồng và anh chồng bị thảm sát trong cuộc binh biến 1.11.1963 tại Sài Gòn - chưa kịp khô nước mắt, đã phải sụt sùi lau lệ khóc đứa con gái Lệ Thủy tử nạn thảm khốc, chưa đầy một năm sau chịu tang chồng ...

Suốt 47 năm, người đàn bà đau khổ sống ẩn dật như một nữ tu, không hề lên tiếng trước những ồn ào náo nhiệt từ loa phát thanh của các “đấng” anh hùng hải ngoại, chuyên đấu võ mồm, mắc chứng “nổ” không ngưng nghỉ (non-stop), tự đánh bóng ngoài những giới hạn có thể chấp nhận! Nghe đâu người đàn bà rất tự trọng nầy dự tính viết hồi ký. Hàng ngũ anh hùng dỏm chắc chắn ít nhiều đang bị chấn động …

Ném một hòn sỏi xuống giòng sông, theo dõi các vòng tròn từ từ tan loãng, tôi ngước nhìn trời cao thầm cầu nguyện cho người đàn bà bạc phước, một thời Đệ Nhất Phu Nhân không ngai của Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa, nhưng mãi mãi vẫn ngự trị trong tâm hồn tôi như Một Phụ Nữ Việt Nam phi thường

Thôn trang Rêu-Phong, Tháng Tư 2010
Lê Tấn Lộc

Sunday, October 24, 2010

Sự Hiểu Biết Chính Trị Của Một Chính Khách VNCH - Phùng Ngọc Sa

Phùng Ngọc Sa

Trên báo giấy cũng như trên các diễn đàn điện tử, nhiều vị đã phổ biến rộng rãi lời phát biểu và những câu trả lời của cựu Đại Tướng Trần Thiện Khiêm, cựu Thủ tướng VNCH khi ông được đài truyền hình SBTN phỏng vấn. Ngoài ra, truyền thông cũng phóng lên net một số bài góp ý và nhận định của nhiều tác giả. Riêng chúng tôi, những cựu quân nhân; cựu tù nhân chính trị, từng bị giam cầm dài ngày trong các lao tù CSVN sau khi lãnh đạo VNCH các cấp hè nhau ù té chạy.

Chúng tôi xin trân trọng góp một số ý kiến nhỏ từng được "thu hoạch" trong suốt mười mấy năm gọi là "học tập cải tạo" ở các lao tù CSVN sau biến cố mất nước ngày 30-4-75.

Xin nhắc lại, trong bài phỏng vấn, cựu Tướng TT Khiêm đã điểm qua một số chuyển biến chính trị ở VN. Đối với chúng tôi, điều quan trọng và ngạc nhiên nhất là khi thấy cựu Thủ tướng TT Khiêm, nhân vật lãnh đạo hàng đầu VNCH, sau 35 năm "im hơi lặng tiếng" giờ đây bất ngờ xuất hiện để làm một số việc vô bổ và lãng nhách. Nhiều người biết, cựu Thủ tướng là một chính khách có tiếng khôn ngoan và kín đáo, thường thận trọng trong lời nói. Song tới nay lại bỗng cao giọng phát biểu có lợi cho CSVN. Ngoài ra, ông còn có vẻ muốn đề cao cái chế độ vô nhân đang thống trị đất nước một cách tàn bạo sắt máu. Và, ai cũng biết CSVN hiện đang đè đầu cưỡi cổ người dân lương thiện một cách man rợ nhất trong lịch sử đất nước. Nhiều người tự hỏi, không hiểu động cơ nào đã xui khiến ông nhẫn tâm "đánh bóng" và đề cao bọn CS lúc nói: "trong hàng ngũ CSVN cũng có những người yêu nước". Quả thật, đó là một lời nói vô trách nhiệm đáng nguyền rủa. Chúng tôi xin được hỏi tướng quân, khi ông nói CSVN yêu nước, thì phải hiểu họ yêu nước nào? Ngoài ra, xin hãy cụ thể chứng minh cho biết các hành động yêu nước của họ. Dưới đây chúng tôi xin được lặp lại điều mà ông cựu ĐT đã nói:
    - CSVN cũng có người yêu nước.
    - Cụ thể chứng minh một số hành động yêu nước của họ.
    - Và hỏi ông ĐT nghĩ gì khi kêu gọi Hòa Giải & Hòa Hợp với CSVN.
A. Hàng ngũ CSVN cũng có người yêu nước

Chúng tôi đã biết rõ, khác với các vị tướng lãnh khác, cựu Đại tướng là một chính trị gia từng sinh hoạt trong các chính đảng quốc gia như Đại Việt Quốc Dân Đảng, Cần Lao Nhân Vị Đảng, và sau nầy là thành viên cốt cán đảng Dân Chủ, một đảng cầm quyền của Đệ Nhị CH. Ông từng được các lý thuyết gia lỗi lạc như ông Ngô Đình Nhu, giáo sư Nguyễn Ngọc Huy hướng dẫn và thuyết giảng về các học thuyết chính trị. Chúng tôi chắc chắn tướng quân đã biết một số cơ bản lý luận cần thiết trong các sinh hoạt chính trị. Và, trước khi thưa với ĐT về lời ông phát biểu: "CSVN cũng có những người yêu nước"; chúng tôi xin được phép nhắc lại câu nói của ông Hồ Chí Minh khi trả lời ký giả Pháp, ông Jacques Lacouture (viết trên tuần báo ParisMatch) hỏi: "Ngài nghĩ thế nào về cựu Tổng thống Ngô Đình Diệm của VNCH?". Ông Hồ đã trả lời: "Diệm, il est un patriote à sa manière"; ông Hồ nhấn mạnh mấy chữ à sa manière, tức yêu nước theo đường lối của ông ta. Với câu trả lời của ông HCM, và lời phát biểu của Đại tướng nói, CSVN cũng có người yêu nước. Chúng tôi xin phép hỏi, khi nói cộng sản cũng có người yêu nước. Vậy ý của ĐT muốn nói đó là nước nào? Nó thuộc dòng dõi Lạc Hồng hay Xã Hội Chủ Nghĩa, tức cộng sản.

Và, nếu nói đó là CSVN như Đại tướng ám chỉ, thì theo chủ nghĩa giáo điều và qua lời dạy các đảng viên cộng sản của Lê Nin, bậc thầy của cộng sản quốc tế, ông ta nói: "Khi giai cấp tư sản (bourgeois) và phong kiến có tổ quốc, thì chúng ta, thuộc giai cấp vô sản, tức người cộng sản, lại không có tổ quốc. Nếu có tổ quốc tức có nước, thì làm sao lại có cộng sản được. Vì vậy, theo người cộng sản định nghĩa, nước phải được giải phóng ra khỏi bàn tay bóc lột của bọn tư sản và phong kiến. Vì thế, khi nói người cộng sản là bọn vô tổ quốc, tức là theo nghĩa đó. Nước theo lý thuyết, chúng ta hiểu là Xã Hội Chủ Nghĩa, hay Quốc Tế Vô Sản; còn tổ quốc định nghĩa theo bọn tư sản và phong kiến là thuộc dòng giống Lạc Hồng hay "Con Rồng Cháu Tiên". Cũng theo CS, cái được gọi là chính đảng quốc gia, thì chúng chỉ là một bọn phản động; hoạt động vì quyền lợi giai cấp, chứ khộng phải đảng để cứu nước.

Lý do đó, VC thay vì gọi rõ "các chính đảng", tức là các đảng chính trị, bọn đểu giả nầy lại xỉa xói gọi những người quốc gia là tụi đảng phái, đồng nghĩa với phe phái, bè phái để tranh ăn. Thực tế, tổ quốc mà tụi quốc gia nói, chính là nơi để chúng bóc lột và áp bức người dân.

Bây giờ, CSVN đã thống trị được toàn thể đất nước và xây dựng Chủ Nghĩa Xã Hội. Chế độ nầy mới thực sự là tổ quốc của chúng ta, tức tổ quốc của những người cộng sản. Vậy, khi cựu ĐT nói: "CSVN cũng có những người yêu nước" thì phải được hiểu: Yêu Nước, tức là yêu Xã Hội Chủ Nghĩa. Với chủ trương đó buộc phải theo đường lối cộng sản, tức phải hoàn toàn triệt hạ; giết và loại bỏ hết tất cả bọn cũ. Phải tiêu diệt giai cấp phong kiến bóc lột để tạo dựng một giai cấp mới mà bọn cộng sản gọi "quần chúng"; phải nói là "quần chúng lao động" mới đúng nghĩa, chứ hai chữ nhân dân mà bọn CSVN thường dùng chẳng qua là để lừa bịp; cũng như cái được gọi là "Cách Mạng Mùa Thu", là nhắc lại giai đoạn mà Cộng Sản Việt Minh kêu gọi toàn dân đoàn kết chống thực dân Pháp để giải phóng dân tộc, dành độc lập cho đất nước.

Người dân Việt lúc bấy giờ do khát vọng độc lập tự do; mong sớm thoát khỏi ách nô lệ; vì thế họ cho việc làm của Việt Minh là một hành động yêu nước.

Với chiêu bài đó, Hồ Chí Minh mới lừa gạt được tất cả hàng ngũ người quốc gia chân chính.Và cũng vì lý do đó, một số lớn nhà lãnh đạo các chính đảng đã tự mình chui vào rọ CSVN. Họ bị mắc lừa do "cái áo giải phóng dân tộc" của cộng sản. Nhưng khốn nạn thay, sau khi đã giải phóng được đất nước rồi, thì Việt Minh cộng sản lại tự ý thay thế vai trò thực dân Pháp, áp đặt trên toàn thể đất nước một chế độ cai trị càng tệ hại hơn cả bọn Pháp xâm lược trước đây. Thử hỏi giải phóng cho dân tộc, thì dân tộc phải được hưởng, chứ kiểu thống trị hà khắt như hiện nay thì đó chỉ là một chiêu bài, không phải là một bản chất. Vậy lúc cựu Đại tướng nói người CS yêu nước, tức ngờ nghệch xác nhận, chính bọn CSVN đã thực sự đóng vai trò "Giải Phóng Dân Tộc", chứ không phải chúng là tên lính xung kích tay sai công sản quốc tế để bành trướng Đế Quốc Đỏ. Khi nói CSVN cũng có người yêu nước chứng tỏ sự hiểu biết về chính trị của tướng quân quá nông cạn; hoặc giả một ai đó, có thể là CSVN đã mớm cho ông phải nói như thế. Vì ai cũng biết bản chất cố hữu của ĐT thì, từ trước đến nay chỉ biết làm tay sai cho ngoại bang, hết đế quốc tư bản, đến giờ nầy lại muốn phục vụ cho chế độ VGCS; ông chưa bao giờ tự quyết định số phận của mình; thà chịu nhục, bị đày đi làm đại sứ, chư không dám can đảm làm "coup" để lật đỗ anh hề Nguyễn Khánh khi chưa có lệnh của "ông chủ Mỹ".

Với phần chứng minh ở trên, làm sao có thể nói, CSVN cũng có người yêu nước.

B. Bằng cớ gì để chứng minh CSVN cũng có người yêu nước

Theo lý thuyết cũng như đường lối tổ chức của cộng sản quốc tế. Trước đây, các nước đàn em còn gọi là chư hầu, tỉ như CSVN, Bắc Triều Tiên, Lào v.v.; chúng chỉ là những Chi Bộ CS Địa Phương; Liên Xô và Trung Cộng mới thật là Trung Ương Đảng. Bây giờ Liên Xô đã tan, chỉ còn lại Trung Cộng là Trung Ương Đảng. Theo kỹ luật của đảng, thì "Quân kỷ như thạch và Đảng kỷ như thiết". Do đó khi Trung Ương Đảng ra lệnh, thì các Chi Bộ Địa Phương phải răm rắp thi hành. Hiện nay, thì những tên lãnh đạo bộ máy cầm quyền CS trên thực tế, chúng chỉ là những viên Thái Thú thuộc Trung Ương Đảng Bắc Kinh. Lý do đó, khi Trung Ương ra lệnh, thì các chi bộ phải thi hành, không có việc cưỡng lệnh. Và vì thế, trước sau gì đất nước VN thân yêu của chúng ta sẽ bị kẻ thù TC Lấn và Gậm dần.

Tập Đoàn CSVN, một phần bị o ép, mặt khác bị lung đoạn do lợi nhuận và của đút; vì thế sớm muộn CSVN sẽ nhượng hoặc bán dần cho Trung Cộng tất cả những gi chúng có thể bán được. Lý do đó mới có những vụ nhường đất, dâng biển; khai thác chất bôxít; cho thuê rừng, đất đầu nguồn. Ngoài ra VGCS còn bán luôn cả đàn bà trẻ con, nhân dân lao động để lấy tiền bỏ túi riêng. Nếu có thiệt thòi thì người dân gánh chịu, còn lãnh đạo các cấp trường hợp thất bại, đã có đường giây an toàn để rút lui; không chạy theoTrung Cộng thì cũng có Hoa Kỳ và tư bản Tây phương đón chúng.

Thử hỏi, với những thành tích buôn dân bán nước như thế thì làm sao cựu ĐT có thể nói CSVN cũng có những người yêu nước được.

C. Hòa Giải và Hòa Hợp Dân Tộc

Vấn đề nầy đã có nhiều độc giả góp ý nhưng ít ai nêu rõ. Thực tế CSVN chỉ nói Hòa Hợp, chứ đâu có nhắc đến Hòa Giải. Ý của người cộng sản muốn là, các anh đến với chúng tôi và nghe theo chúng tôi; còn nhắc đến Hòa Giải thì quá rắc rối. Hòa Giải buộc đôi bên phải thương lượng với nhau: cái gì của tôi hoặc phần nào thuộc về các anh, mọi việc phải được minh bạch rõ ràng. Và một khi cuộc đấu tranh gay go được giải tỏa, và khúc mắc được cởi mở, lúc đó mới nói đến chuyện Hòa Hợp.

Trong hiện tại, CSVN đang giữ vai trò thay thế cho thực dân đàn áp và bóc lột đồng bào. Những người Việt yêu nước khắp nơi đang tranh đấu cho tự do, thì buộc chúng ta phải giải quyết công việc đó trước. Nói chung CSVN bắt buộc phải hoàn trả lại quốc gia dân tộc và người dân những gì mà đảng cộng sản thống trị từng tịch thu hoặc cướp giựt của đồng bào, phải giải quyết xong ổn thỏa thì mới mong nói đến việc Hòa Hợp với nhau. Hiện nay, bọn cầm quyền cứ nhắc đến Hòa Giải & Hòa Hợp chẳng qua chúng muốn dùng và tung chiêu bài đó ra để giảm bớt sự chông đối. Nếu quả thật họ muốn HG&HH; tại sao CSVN lại không tìm cách HG&HH với nhân dân trong nước trước: cho người dân được hưởng Tư Do&Dân Chủ. Hải ngoại sẽ theo gương đó tìm về với cội nguồn dân tộc, khỏi cần vận động hay kêu gọi gì cả.

Chúng tôi nghĩ, là một chính khách, chắc chắn cựu ĐT ắt hẳn biết rõ điều đó, Phải chăng tướng quân lại giả khờ giả dại chấp nhận làm một cái loa tuyên truyền cho bọn cầm quyền CS không ngoài mục đích mà bà chủ nhiệm tuần báo SàiGòn Nhỏ, bà Hoàng Dược Thảo trong một bài bình luận trên số 659 từng nói: "CSVN đang nhờ Mỹ bóp miệng người Việt hải ngoại để chế ngự tập thể người Việt quốc gia giảm bớt mức độ chống CSVN".

Xem lại toàn bài, cô đọng lại lời phát biểu của cựu ĐT Trần Thiện Khiêm, người ta tự hỏi: là một nhà chính trị, một cấp lãnh đạo hàng đầu của VNCH sao ông lại không biết lý luận chính trị? Hơn nữa lại không có một căn bản hiểu biết nào?. Theo chúng thì lại nghĩ khác, ông ta chỉ là một kịch sĩ, phải giả vờ đóng vai "ngờ nghệch" đề cao CSVN để làm vừa lòng "chủ nhân" của ông trong đối sách của họ với CSVN.

Cơ hội nầy, chúng tôi xin nhiệt liệt hoan nghênh cộng đồng người Việt quốc gia hải ngoại, sớm cảnh tỉnh để tìm hiểu và vạch trần được các âm mưu lừa gạt của đám tay sai ngoại bang trong ý đồ có lợi cho chúng.

Phùng Ngọc Sa
24.10.2010


Saturday, October 23, 2010

Đường Hồ tặc đi bi đát lắm ai ơi!

    Đường Bác Đi Bi Đát Lắm Ai Ơi!
Ngô Quốc Sĩ

Hôm nay thì đại lễ Ngàn Năm Thăng Long đã kết thúc trong sự hỉ hả phấn khởi của tập đoàn lãnh đạo cộng sản Việt Nam. Ánh lửa pháo bông muôn màu đã tắt lịm, Những vũ điệu xênh xang ngoạn mục cũng đã chìm vào dĩ vãng. Nhưng tiếp nối những màn trình diễn hào nhoáng đó, là những tiếng kêu khóc thảm thiết của dân oan, đặc biệt là của người dân Nghệ Tĩnh Bình đang bị nhận chìm và cuốn trôi trong cơn lũ lụt kinh hoàng chưa từng thấy trong 36 năm qua!. Hai cảnh đời, một niềm đau tủi nhục đã khơi dậy trong lòng dân Việt bao phẫn nộ bất bình, mỗi người đều tự hỏi sao dân tộc Việt Nam, con Rồng cháu Tiên phải hứng chịu những bất hạnh lớn lao đó?

Trở lại đại lễ Ngàn Năm Thăng Long, mọi người đều nhận thấy đó chỉ là những màn trình diễn lố bịch và mỉa mai. Một mặt, Hà Nội chỉ muốn lợi dụng vẻ huy hoàng của ngày lễ để tô son điểm phấn cho bộ mặt nhem nhuốc của chế độ đã vấy màu dân lành qua những thủ đoạn đàn áp dân chủ, cướp đoạt tự do và xâm phạm nhân quyền. Mặt khác, cái vỏ hào nhoáng của ngày đại lễ còn biểu lộ ý hướng tôi đòi và nịnh bợ Trung Quốc, vốn được tôn vinh làm quan thầy của chế độ trong hơn nửa thế kỷ qua.

Về ý hướng tô son điểm phấn cho chế độ, thì thật quá lộ liễu. Quang cảnh pháo bông rực trời, ca múa xêng xang với rồng mắt ngọc có cả ngàn diễn viên, diễn binh hào hùng hàng hàng lớp lớp chỉ nhằm mục đích làm mờ đi hình ảnh những người dân bị đánh đập vỡ đầu tại Tam Tòa, những thánh tượng bị kéo sập tại Đồng Chiêm, những khuôn mặt thiểu não của dân oan tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng. Đặc biệt, hình ảnh Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị công an bịt miệng trước tòa án nhân dân Huế-Thừa Thiên trước đây, của Lê Thị Công Nhân,Trần Khải Thanh Thủy và Phạm Thanh Nghiên bi hành hạ sách nhiễu đủ điều trong tù, ngoài đời vẫn còn làm thế giới kinh tởm!

Còn ý hướng nịnh bợ Trung Quốc lại càng thô bỉ. Sao không chọn ngày kỷ niệm vào tháng 7 theo đúng theo lịch sử ghi chép ngày dời đô về Thăng Long của Lý Thái Tổ, mà chọn ngày 1 tháng 10 là ngày quốc khánh của Trung cộng để làm lễ khai mạc và ngày 10 tháng 10 là ngày quốc khánh của Trung Hoa Dân Quốc để làm lễ bế mạc? Đó là chưa nói tới ngày đại lễ đã bị Hán Hóa với trang phục, phim ảnh, kể cả tượng đài Lý Thái Tổ, mà theo nhận xét của nhiều người, trông giống hệt Tần Thủy Hoàng!

Thẳng thắn mà nói, thời điểm cũng như ý hướng của Hà Nội trong đại lễ kỷ niệm Ngàn Năm Thăng Long đã thể hiện bản chất dối trá và bất nhân của cộng sản Việt Nam.

Dối trá, vì muốn che mắt thế giới trước những hành động đàn áp thô bạo đối với dân oan, những hành động côn đồ đối với giáo oan, những thủ đoạn tàn bạo đối với các chiến sĩ dân chủ, nhất là trước chủ trương buôn người bất nhân qua hình thức xuất khẩu lao động, tệ nạn mãi dâm và nô lệ tình dục. Đặc biệt, vẻ hào nhoáng của ngày đại lễ còn là mặt nạ che dấu bộ mặt phản bội của tập đoàn Việt Gian, cúi đầu nối giáo cho giặc, nhẫn tâm bán nước cho ngại bang.

Bất nhân, vì trong lúc dân chúng kêu than mất nhà mất đất, mất quyền sống, nhất là tại miền Trung Việt Nam, 3 tỉnh Nghệ An. Hà Tĩnh,Quảng Bình đang chìm ngập trong cơn lũ lụt như thể cơn đại hồng thủy, cuốn trôi hàng ngàn nhà cửa, nhậm chìm trên 50 sinh mạng, người dân đói áo đói cơm, bệnh hoạn, chỉ chờ từng gói mì, từng viên thuốc, thì Hà Nội đã đốt đi cã 4 tỷ Mỹ Kim một cách uổng phí vô ích!. Phải chăng, cộng sản Việt Nam đã xa rời nhân dân, chỉ lo củng cố quyền hành, tận thu đặc quyền đặc lợi, còn nhân dân thì “sống chết mặc bay!”. Phải chăng, tập đoàn lãnh đạo cộng sản hôm nay đã trở nên những con người máy, vô cảm, vô thức và vô nhân tính ?

Lãnh đạo dối trá và bất nhân, hậu qủa là cả nước phải chìm ngập trong oan khiên bất hạnh. Câu hỏi căn bản là tại sao dân Việt với truyền thống nhân chủ, hài hòa bao dung, với sự che chở của Cha Rồng Mẹ Tiên, lại phải gánh chịu nhiều tai ương như thế?. Cảm thức chung của dân Việt đều đồng thanh quy lỗi cho lãnh đạo cộng sản Việt Nam nói chung gồm “Bác và Đảng”, và nói riêng là Hồ Chí Minh, mang tên Nguyễn Ái Quốc, thực ra chỉ là kẻ phản bội, đã đem đất nước và dân tộc vào vòng điêu linh.

Thứ nhất, Hồ Chí Minh đã phát động phong trào Sô Viết Nghệ Tĩnh, khởi đầu cuộc cách mạng vô sản, chủ trương đấu tranh giai cấp, vô sản chuyên chế, nhận chìm đất nước trong máu lửa oan khiên.

Thứ hai, chính Hồ Chí Minh đã triệt hạ những nhà ái quốc chân chính, rồi cướp chính quyền, áp đặt tư tưởng Mác Lê lên đầu dân Việt, với chủ trương độc tài toàn trị, lãnh đạo độc tôn, gieo bao tang thương trên đất nước hơn nửa thế kỷ qua.

Thứ ba, chính họ Hồ đã theo chỉ đạo của Bắc Kinh, áp dụng chính sách cai trị sắt máu, tiêu biểu là cuộc cải cách ruộng đất, giết hại gần 300 ngàn người dân vô tội, cũng như bắt chước cuộc cách mạng văn hóa, triệt hạ nhóm Nhân Văn Giai Phẩm và hủy diệt các sáng tạo nhân bản của Việt Nam.

Thứ tư, chính họ Hồ trước khi nhắm mắt, đã để lại di chúc, chỉ thị đàn em tiến hành cuộc xâm lăng miền Nam, đem cả nuớc vào cùm đỏ khắc nghiệt bất nhân. Chiêu bài giải phóng và độc lập thống nhất chỉ là những mánh khóe tuyên truyền lừa gạt để thưc hiện mộng xâm lăng theo chỉ thị của cộng sản quốc tế.

Thứ năm, chính Hồ Chí Minh, con người giả nhân giả nghĩa, đã hủy diệt căn bản đạo đức và nền văn hoá cao đẹp của dân tộc, cổ võ cho sự dối trá lừa phỉnh, phá hủy truyền thống gia đình, hủy diệt tình đồng bào cũng như tình người và lòng yêu nước chân chính.

Cảm thức chung của dân Việt là với những tội ác tày trời trên, chắc hẳn lịch sử sẽ không bao giờ rửa sạch và trời đất sẽ bao giờ chẳng dung tha. Vua chúa ngày xưa hành xử thuận lòng trời như là Thiên Tử thì dân an nước mạnh. Tập đoàn lãnh đạo cộng sản nói chung và Hồ Chí Minh nói riêng, hành xử không thuận lòng trời, thì tai họa dáng xuống. Chỉ tội cho dân Việt phải hứng chịu bao oan khiên, hậu quả của tội ác diệt chủng của một nhóm người vô đạo bất nhân!.
    Hậu quả “đường Bác đi bi đát” lắm ai ơi!.
Có người mang tâm trạng phong thủy, đề nghị dời xác ướp Hồ Chí Minh ra khỏi Hà Nội, trả lại sự linh thiêng cho giải đất ngàn ngàn năm văn vật, hòan lại kiếm báu cho dân tộc Việt Nam, chẳng là hơp tình hợp lý đó sao?

Ngô Quốc Sĩ