Friday, July 23, 2010

Tòa chấp thuận giảm tiền thế chân tại ngoại cho Lý Tống xuống còn 75.000 đô



(MoSF): Một lần nữa, khoảng 200 trăm đồng hương đã tràn ngập phiên xử "Xin giảm tiền Bail" cho Lý Tống vào sáng thứ Sáu 23-7 tại tòa thượng thẩm San Jose vừa qua.

Phiên tòa đã bắt đầu lúc 9g20. Mặc dầu đã được cảnh sát dặn trước là phải tuyệt đối giữ yên lặng khi ngồi tham dự phiên tòa, nhưng khi thấy Lý Tống vừa xuất hiện thì phòng tòa đã bật lên những tràng pháo tay cổ vũ Lý Tống của đồng hương tham dự cho đến khi các cảnh sát viên ra dấu mọi người phải giữ im lặng. Ngoài ra, có một người có lẽ do tích cực ủng hộ Lý Tống đã bị cảnh sát đưa ra ngoài phòng tòa là luật sư Bùi Kim Thành đến từ Nam Cali và vừa rời ghế để bước ra, bà Kim Thành đã hô lớn 3 lần "Thank you hero Lý Tống" (cám ơn anh hùng Lý Tống) gây bầu không khí sôi nổi và phấn khởi cho mọi người tham dự phiên tòa. Ở hàng ghế bên trên Lý Tống đã mỉm cười đáp lại lời hô cám ơn của bà Kim Thành.

Sau khi phòng tòa trở lại yên lặng, viên công tố Gogo đã trình bày trước chánh án rằng Lý Tống là một người rất nguy hiểm, có nhiều tiền án, với nhiều hành động táo bạo như cướp phi cơ rải truyền đơn tại Việt Nam, Cuba… lần này đã chủ mưu tấn công Đàm Vĩnh Hưng không những gây thương tổn cho nạn nhân mà còn làm phương hại lây lan đến nhiều người khác trong rạp, ít nhất là từ 15 đến 20 người đã than phiền vì bị ảnh hưởng hơi cay. Do đó, để bảo vệ an ninh cho mọi người, công tố viên yêu cần tòa giữ nguyên mức tiền thế chân là $100,000 và cấm không cho Lý Tống tham gia biểu tình nữa.

Luật sư Nguyễn Tâm đã phản đối trước tòa là Lý Tống là người chưa bao giờ bỏ chạy, chỉ có một lần duy nhất ông đã băng rừng cả ngàn dặm để rời bỏ quê hương ra đi khi Việt Nam rơi vào tay cộng sản sau 1975 và ông ra đi để tranh đấu cho ngày về.

Kế đó, luật sự Tâm giơ cao tấm hình cha Nguyễn Văn Lý bị VC bịt miệng trước tòa để giải thích rằng: Đây là sự thật về một phiên tòa tại Việt Nam hiện nay dưới chế độ cộng sản độc tài đó là lý do khiến Lý Tống tranh đấu, anh tranh đấu cho tự do nhưng không phải cho anh mà cho người khác, cho toàn dân Việt. Vì thế mọi người Việt trong cộng đồng đều cám ơn và xem anh là vị anh hùng của họ.

Việc Lý Tống xịt hơi cay vào Đàm Vĩnh Hưng hôm 18-7 rõ ràng là một hành động chính trị chứ không phải cố tình tấn công gây thương tích cho ai. Bằng cớ là Đàm Vĩnh Hưng chỉ chạy vào hậu trường rửa mặt khoảng hơn 10 phút là có thể trở ra sân khấu tiếp tục trình diễn và ngày hôm sau còn tuyên bố là sẽ phục thù 1-1 chứ không muốn bị Lý Tống dẫn trước 1-0. Lời tuyên bố này nói rõ bản chất của Đàm Vĩnh Hưng là ngoan cố đầy thách thức và rõ ràng đây là một nhân vật đã được huấn luyện kỹ càng mới dám có thái độ như vậy. Do đó, chúng tôi thỉnh cầu ông chánh án hãy chấp thuận yêu cầu giảm tiền thế chân cho Lý Tống xuống tối đa và để anh được tự do tại ngoại.

Sau phần phản luận qua về giữa luật sư Nguyễn Tâm và công tố viên Gogo và phần luật sự Michael Lưu đệ nạp hàng ngàn thỉnh nguyện thư của đồng bào khắp nơi xin tòa giảm tiền thế chân cho Lý Tống.

Chánh án Gilbert Brown đã ra phán quyết là: chấp thuận yêu cầu của luật sư Tâm giảm tiền thế chân tại ngoại cho Lý Tống xuống còn 75,000 đô. Bác bỏ yêu cầu không cho Lý Tống biểu tình của phía công tố. Lý Tống có quyền tự do tham gia biểu tình nhưng chỉ cần đứng cách xa Đàm Vĩnh Hưng một khoảng cách an toàn là khoảng 300 yards (270 mét).

Luật sư Mike Lưu cho biết Công ty Lẹ Bailbond của ông Hải Huỳnh sẽ lo thủ tục tại ngoại hầu tra cho anh Lý Tống và tối thứ Sáu 23-7 Lý Tống sẽ được ra khỏi tòa và theo tin của Ủy Ban Chống Cộng Bắc Cali thì dự trù Lý Tống sẽ cùng đồng hương Bắc Cali xuống tham dự cuộc biểu tình của đồng bào tại Nam Cali chống Đàm Vĩnh Hưng vào chiều thứ Bảy 24-7.

Như thế, theo luật sư Nguyễn Tâm, chúng ta đã đạt được một thắng lợi đầu tiên đáng kể là giảm được tiền thế chân và anh Lý Tống được tự do cùng đồng bào có mặt trong cuộc biểu tình chống tuyên vận cộng sản tại Nam Cali.

Mọi người đã vỗ tay hoan nghênh và hẹn nhau vào phiên tòa kế của Lý Tống vào ngày thứ Tư 4 tháng 8 sắp đến.

Kính gởi video và bản tin:


http://www.youtube.com/watch?v=_HPrSyCBkJ8



AN NINH LIÊN BANG , FBI VÀ THUẾ VỤ IRS BẮT ĐẦU ĐIỀU TRA VỤ TRỐN XÂU LẬU THUẾ DO CÁC TÊN TRÙM VC TỔ CHỨC SHOW CA NHẠC Ở MỸ



    AN NINH LIÊN BANG, FBI VÀ THUẾ VỤ IRS BẮT ĐẦU ĐIỀU TRA VỤ TRỐN XÂU LẬU THUẾ DO CÁC TÊN TRÙM VC TỔ CHỨC SHOW CA NHẠC Ở MỸ CỦA ĐÀM VĨNH HƯNG VÀ CÁC TÊN TRÙM TỔ CHỨC SHOW CA NHẠC CHO VC TẠI MỸ
California: Một nhân vật thân cận tại Hoa thịnh Đốn hôm nay tiết lộ rằng, các tin từ Việt Nam tung ra nói rằng Đàm Vĩnh Hưng đi về Việt Nam trong chuyến bay ngày 21-7-2010 là hoàn toàn không đúng và có ý tạo hỏa mù.

Theo tin nầy thì vì tình hình hiện nay Bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton đi Hà Nội và đưa ra các lời chỉ trích mạnh mẽ về vấn đề nhân quyền khi bà đọc diễn văn hôm Thứ Năm tại Hà Nội nhằm đánh dấu 15 năm hợp tác kinh tế Mỹ-Việt. Bà phê bình mạnh mẽ các vụ bắt bớ cầm tù các nhà tranh đấu dân quyền, kiểm soát Internet và đàn áp các tôn giáo (Xem tường thuật của Báo New York Times tại Link: http://www.nytimes.com/2010/07/23/world/asia/23diplo.html). Phó Thủ Tướng Việt Nam Phạm Gia Khiêm chống chế rằng các quyền con người là đặc trưng căn bản trong văn hóa và lịch sử của Việt Nam và rằng TT Barack Obama từng cho rằng các quốc gia được phép lựa chọn lộ trình và các quyền căn bản con người mà không phải do bên ngoài áp đặt. Trong buổi tiệc trưa tại Hà Nội, bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton trở lại vấn đề nhân quyền tồi tệ tại Việt Nam và bà đòi hỏi CSVN phải mở rộng quyền tự do cá nhân.

Người tiết lộ tin nói rằng, việc bà Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đặt vấn đề về nhân quyền với CSVN là chính sách của chính phủ Hoa Kỳ do TT Barack Oabama chủ trương; và cũng là gởi một tín hiệu của cộng đồng người Mỹ gốc Việt tỵ nạn Cộng Sản tại Hoa Kỳ chống lại việc đàn áp tôn giáo và nhân quyền trong nước; đồng thời chống lại việc CSVN gởi cán bộ CSVN qua Hoa Kỳ tạo xáo trộn cho Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt.

Tin nầy nói rằng, vụ Ca Sĩ mang chức danh và trách nhiệm cán bộ đảng của Đàm Vĩnh Hưng đang gây cơn sốt chính trị tại Hoa Kỳ trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Thế nên để bảo đảm an toàn cho chuyến đi của Ngoại Trưởng Hoa Kỳ đến Hà Nội, ngành Thuế Vụ, An Ninh và FBI của Hoa Kỳ đã được lệnh can dự vào trường hợp của Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng. Tin nầy nói rằng, trong khi Việt nam tung tin rằng Đàm Vĩnh Hưng trước khi lên máy bay về Việt nam đã tuyên bố gần như thách thức Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt, thì thực sự Đàm Vĩnh Hưng hiện đang ở tại nam California và đã chuyển khách sạn đến một nơi khác, có phần chắc là tại vùng Newport Beach.

Theo tiết lộ thì FBI đã yêu cầu Đàm Vĩnh Hưng phải khai báo nơi tạm trú để được bảo vệ nhưng ban đầu thì Đàm Vĩnh Hưng cho biết là đã đến một nơi mà chỉ có 2 người thân nhất trong gia đình được biết. Tuy nhên người tiết lộ nói rằng hiện Đàm Vĩnh Hưng rất muốn rời Hoa Kỳ, nhưng chỉ thị từ Tổng lãnh Sự CSVN và Hà Nội bắt buộc Đàm Vĩnh Hưng phải ở lại để trình diễn tại nam California để xem xét sức đấu tranh của khối Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt làm được những gì.

Tuy nhiên, theo tiết lộ thì hiện nay ông Lý Tống đang trong giai đoạn xem xét của Tòa An về vấn đề Hình Sự, nhưng phía Việt Nam đang toan tính sẽ thuê một số tập đoàn Luật Sư lớn của Hoa Kỳ để đưa vụ Lý Tống ra tòa Dân Sự nữa để đòi bồi thường thiệt hại nhằm làm cho các tổ chức Cộng Đồng người Mỹ gốc Việt từ rày về sau sẽ phải dè chừng.

Theo các sắp xếp nầy nên người cho tin nói rằng vấn đề Đàm Vĩnh Hưng có thể đi vào một giai đoạn rắc rối hơn. Theo lời tuyên bố của Đàm Vĩnh Hưng là anh đã qua Hoa Kỳ trình diễn nhiều lần trong nhiều năm qua, nhưng trong hồ sơ về thuế vụ của Hoa Kỳ không có Record nào để giúp cho các quyết định của điều tra và Tòa Án. Thế nên tin nói rằng, hiện Cơ quan IRS, FBI đang bắt tay vào một cuộc điều tra sâu rộng và đòi hỏi Đàm Vĩnh Hưng sẽ phải khai báo các hợp đồng đã đến Hoa Kỳ trình diễn trong thời gian qua, các hóa đơn nhận tiền, chi phí và bản kê khai lợi tức, các biên lai Thuế Vụ đã trả cho những đợt trình diễn trước đây trong suốt nhiều năm qua. Liên quan đến vấn đề nầy, các Bầu Show ca nhạc đã đưa các ca sĩ Việt nam đến trình diễn, cũng sẽ lần lượt kê khai các lần tổ chức và số thu nhập, biên lai đã đóng thuế liên quan đến các đợt đó. Các cơ quan thanh tra liên ngành của Hoa Kỳ sẽ nhập cuộc vì thấy rằng các bầu Show thường khai báo rằng bị thua lỗ nên không đóng thuế một cách thật thà, trong khi thua lỗ thì làm sao mà đưa hết đợt nầy qua đợt khác những Ca Sĩ từ VN qua trình diễn tại Hoa Kỳ. Nhân vật cho tin nói rằng, nếu như các Bầu Show khai lỗ mà vẫn tiếp tục thì họ buộc phải khai báo tình trạng nhận tài trợ từ bên ngoài hay sẽ bị truy thu số thuế mà họ gian lận trong nhiều năm qua. Tòa án cũng sẽ đề cập đến các vấn đề nầy theo các hồ sơ điều tra Liên ngành của Hoa Kỳ.

Nên chăng các tổ chức cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Hoa Kỳ tập trung hỗ trợ chính quyền Hoa Kỳ trong việc cung cấp các thông tin cần thiết cho FBI, IRS và Tòa Án về hoạt động của các Bầu Show trốn thuế và đưa các ca sĩ VC qua gây xáo trộn cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Vụ Lý Tống chỉ là giọt nước tràn ly mà thôi.

(E.M.)

------------------
Source: http://www.nytimes.com/2010/07/23/world/asia/23diplo.html
HANOI, Vietnam — Secretary of State Hillary Rodham Clinton chided Vietnam on Thursday for intolerance of dissent and infringement of Internet freedom, even as she celebrated its 15 years of normalized relations with the United States.

Mrs. Clinton said she raised the issues of jailed democracy activists, attacks on religious groups and curbs on social-networking Web sites during a meeting with Vietnam’s deputy prime minister, Pham Gia Khiem.

The United States will prod Vietnam’s government “to pursue reforms and protect basic rights and freedoms,” she said at a news conference, as Mr. Khiem stood expressionless beside her.

“Vietnam, with its extraordinary, dynamic population, is on the path to becoming a great nation, with an unlimited potential,” she added. “That is among the reasons we expressed concern.”

Mr. Khiem replied that human rights policies were rooted in unique cultural and historical circumstances. He cited what he said was President Obama’s observation that countries should be allowed to choose their own paths and that human rights should not be imposed from outside.

The timing of Mrs. Clinton’s remarks here, at the start of a two-day stop that includes an Asian regional security meeting, suggested that she wanted to make her point and move on. She emphasized that the United States would increase cooperation on trade and investment, and would do more to help people suffering lingering effects from Agent Orange, a chemical spray the American military used as a defoliant during the Vietnam War.

Still, Mrs. Clinton’s criticism offered a vivid contrast to her visits to China as secretary of state, where she has avoided publicly raising human rights issues with Chinese officials. It came on the same day that Defense Secretary Robert M. Gates was announcing in Jakarta that the United States would resume military contacts with an elite Indonesian military unit long criticized for abuses, arguing that it had reformed.

These divergent moves reflect the uneven landscape the Obama administration confronts in the region, including not only rising China and recalcitrant North Korea, but also an unreconstructed military dictatorship in Myanmar and a reformed military state in Indonesia — and a Communist government in Vietnam that is showing signs of retreating from its reformist path.

Though human rights conditions are indisputably better in Vietnam now than at the end of the war, analysts say there has been backsliding in recent years, which may reflect the growing influence of conservative political elements. In January, the government convicted three prominent democracy activists under a strict national security law.

Last week, 19 members of Congress sent Mrs. Clinton a letter, urging her to press Vietnam about these cases and censorship of Web sites like Facebook. The lawmakers said Vietnam had “escalated its aggression towards activists and taken concerted steps to silence online speech.”

Mrs. Clinton’s husband, former President Bill Clinton, oversaw the normalization of ties between the United States and Vietnam in 1995, and Mrs. Clinton spoke warmly of the memories that the country evoked. Her last visit was as first lady in November 2000, in the waning days of the Clinton presidency but in the flush of her own recent election as senator from New York.

Throngs welcomed Mr. Clinton, the first sitting American president to visit Vietnam. Mrs. Clinton and their daughter, Chelsea, delighted farmers in a dusty village outside Hanoi when they put on conical hats to ward off the tropical sun. A Vietnamese artist portrayed that moment in a large mosaic etched with rubies, sapphires, and quartz, which a Vietnamese gem and jewelry company presented to Mrs. Clinton. Mr. Khiem also gave her a white tablecloth for Ms. Clinton, who will be married on July 31.

At a lunch with Vietnamese and American businesspeople, she poked fun at her zeal for the role of mother of the bride, questioning the “common sense” of juggling wedding planning with a grueling week that has taken her from a war zone in Afghanistan to the demilitarized zone in South Korea.

But Mrs. Clinton also spoke of how the United States and Vietnam had overcome the bitterness of war, and then the “profound differences” that divide a Communist state from a democracy.

“The United States will continue to urge Vietnam to strengthen its commitment to human rights and give its people a greater say over the direction of their lives,” she said. “But our relationship is not fixed upon our differences. We have learned to see each other not as former enemies, but as friends.”

Thursday, July 22, 2010

Thằng hát một roi, người coi một chục! - Nguyễn thanh Ty


Nguyễn thanh Ty


Xưa nay, con hát vốn chỉ là một thứ giúp vui cho người đời. Dù ngày nay con hát được gọi dưới cái tên huê mỹ hơn là ca sĩ, nghệ sĩ nhân dân, sao, siêu sao gì…gì… đi nữa cũng vẫn cứ là con hát, thứ được người ta dùng để giải trí sau những giờ phút làm việc mệt nhọc, cần đôi phút giây thư giãn.

Con hát ngoài cái chuyện “ca hát cho đời mua vui” ra, bọn chúng chẳng có thể làm gì ảnh hưởng đến nền hòa bình thế giới. Nói trắng ra là dù có được Đảng ta bày mưu tính kế, chỉ đạo, giật giây thì cũng chẳng làm rụng được một cọng lông nào của thiên hạ cả. Nhất là con hát xuất thân từ cái xã hội An Nam Xã nghĩa nô lệ Tàu ngày nay.

Ngày xưa, giới con hát bị xã hội khinh rẻ. Gia đình nào có con cái theo nghề hát xướng là bị cha mẹ từ bỏ ngay vì đó là thứ con hư: “Trồng trầu thả lộn giây tiêu, con theo hát bội mẹ liều con hư”. Và sự khinh miệt đó đươc khẳng định chắc như đinh đóng cột: “Xướng ca vô loại”. Trường hợp đất nước bị ngoại xâm, trong lúc toàn dân đau lòng, uất hận, lo toan tìm cách giết giặc cứu nước thì bọn con hát vẫn “vô tư” hát xướng. “Thương nữ bất tri vong quốc hận”, vẫn cứ nhởn nhơ “Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa” thì đúng là thứ “vô loại” chứ con ngôn điều gì nữa!.

Ngày nay quan niệm cổ hủ đó đã bớt phần khắc khe. Thay vào đó bằng cái nhìn thiện cảm hơn. Sự phê phán đã có phần nhẹ nhàng hơn. Và bọn con hát bắt đầu được trọng đãi hơn.

Nhưng cũng bắt đầu từ đó, lợi dụng sự khoan dung, yêu mến, đãi ngộ, nâng đỡ, đùm bọc của người đời, một số con hát mới có được chút tiếng tăm, đã vội vã quên đi cái quá khứ “xướng ca vô loại” của mình, trở nên hãnh tiến, ngông cuồng, có thái độ “chảnh”, xem trời bằng vung, tuyên bố vung vít, bất chấp cái ngu dốt, vô học của mình đang hiện một đống lù lù trên gương mặt cả thộn “bấm ba ngày không ra một chữ gì”! Đó là thái độ vô tư cách “ăn cháo đái bát”.

Đàm Vĩnh Hưng là một điển hình cụ thể của cái đám con hát “ăn cháo đái bát” ấy!

Ông Đinh Lâm Thanh, nhà văn, nhà đấu tranh, Chủ tịch Hội Văn Hóa Người Việt Tự do, từ Pháp quốc viết về tên này trong bài “Không thể khoanh tay làm ngơ” đã đặt câu hỏi: “Tên cộng sản con này dựa vào đâu để ngông nghênh, giở trò xỏ lá và ngạo mạn trước sự phẫn nộ của cộng đồng người Việt?”

Tên Đàm Vĩnh Hưng này tên thật là Huỳnh Minh Hưng, sinh năm 1971, học lực chưa qua bậc Trung học phổ thông,(trường Ngô Quyền, quận Tân Bình) hành nghề hớt tóc dạo ở vĩa hè làm kế mưu sinh độ nhật. Hắn nguyên là một gã “bóng” (pê đê). Ai đã đến hắn cắt tóc một lần là tởn tới già vì vừa hớt, hắn vừa sờ soạng, vuốt ve làm khách rùng mình, nổi da gà.
Một thời gian dài ế khách, không thể kiếm ăn bằng nghề hớt tóc được nữa, tháng 9/2000, hắn bỏ dao kéo, tông đơ, liều mạng thử thời vận, đi thi tuyển lựa giọng ca trẻ do Nhà hát Bến Thành tổ chức để mong được có một sự đổi đời.

Với chất giọng ca rè, nhựa của người “lại cái”, mà một thính giả tên Daniel Hayes trong “Hội những người ghét Đàm Vĩnh Hưng” đã phê bình: – Chẳng nhẽ lại thành lập hội “Cấm mợ Đàm hát nhạc vàng” (forbid Madame Dam to sing ‘blue melody’) hoặc “Mừng Mợ Đàm nghỉ hưu để năm sau đẻ con” (SupportMadame Dam retire to give birth) không biết vì sao Ban Giám khảo lại khoái, đã chấm cho hắn đoạt giải nhất. Trước đó, hắn cũng đã cố đấm ăn xôi, dự thi 7 lần rồi đều bị rớt đài ngay từ phút đầu. Lần thứ 8 này Ban Giám khảo hoặc ngủ gục hoặc thích loại “đồng bóng” có chất giọng bán nam, bán nữ mà chấm cho hắn đậu chăng?

Từ đó hắn đổi họ tên theo Tàu là Đàm Vĩnh Hưng. Nhưng thường được gọi là Mợ Đờm.
Khi vừa nổi tiếng ít lâu, với bản chất vô học và tính khí của thằng “gay”, hắn bắt đầu
để lộ ra cái ngạo mạn của thằng ngu dốt, ăn mặc lố lăng, lập dị và bắt chước “ăn theo nói leo” các tài tử Hollywood, tuyên bố rất ngông cuồng, gây “sốc” cho nhiều người, như câu nói: “Người sinh con cho tôi không được biết mặt tôi”.

Một khán giả có nickname Lavender8 trên webtretho bình phẩm rằng: “Mình tin là Đàm Vĩnh Hưng nói điều anh ta nghĩ chứ chẳng cố tình nổ đâu. Vì mình quen một vài người là gay, nhưng vẫn muốn duy trì nòi giống. Có người chọn cách vẫn lấy vợ và sinh con để che mắt thiên hạ. Có người chọn con đường thuê người khác sinh con rồi lấy con về nuôi! Còn ĐVH không cho người kia biết mặt thì một là thụ tinh nhân tạo, hai là tiếp xúc trực tiếp nhưng trong bóng tối…”.

Còn nickname nguyenkids thì tức tối: “Phát ngôn của Mr. Đàm về việc sinh con là ích kỷ, vô trách nhiệm. Người như vậy làm sao làm cha được???”. (Vietnam.Net 15/7/10)

Một thính giả khác, nickname Sỏi Đá trên trang mạng Trái tim Việt Nam, búa thẳng tay: “Nhìn cái mặt thằng Đờm Vĩnh Heo đã giống mặt lợn rồi, lại vô phúc mà nghe phải cái giọng nó thì không khác gì tiếng lợn kêu!!! Lợm quá….”

Về đời tư của con hát họ Đàm này, hắn muốn múa may quay cuồng, phát ngôn lếu láo ra sao là chuyện của nó, mặc kệ, chẳng ai quỡn mà phí thì giờ lý đến làm chi cho nhiệt.

Nhưng kể từ lúc Đảng ta thò cánh tay lông lá vào cuộc đời ca hát của nó để lợi dụng và giật dây, điều khiển nó như một mũi tên tẩm độc bắn phá vào thành trì cộng đồng hải ngoại của ta thì vấn đề trở khác đi, phải đề cao cảnh giác.

Đảng đã đánh bóng hắn lên tới hạng “siêu sao” để ngang tầm “đỉnh cao trí tuệ”, phong chức cho hắn là Chủ tịch Hội Nghệ sĩ Nhân dân Thành Hồ và vạch ra một kế hoạch rất bài bản, bố trí cho hắn xuất ngoại để thực thi Nghị quyết 36. Bắt đầu từ đó, nơi nào có người Việt tị nạn định cư là có mặt hắn xuất hiện với thái độ ngạo mạn, phát ngôn hỗn xược .

Và câu hỏi của nhà văn Đinh Lâm Thanh “tên cộng sản con này dựa vào đâu?” đã được trả lời một cách chính xác, rõ ràng.

Nhiệm vụ của con hát họ Đàm này là gì?

Nhà văn Đinh Lâm Thanh vạch rõ: “Trên lãnh vực văn hóa nghệ thuật, cộng sản Hà Nội đặt trọng tâm mượn câu ca tiếng hát và nhất là lợi dụng phái nữ (duyên dáng áo dài, thi hoa hậu…) để lồng vào đó chương trình tuyên truyền và ca tụng chế độ như vinh danh già Hồ và đảng khốn nạn Cộng sản Việt Nam. Các âm mưu này không ngoài mục đích mời gọi người Việt hải ngoại hãy quên đi quá khứ, bắt tay hòa giải hòa hợp và đem tiền về nuôi chế độ. Tóm lại, cái gọi là kiều vận của Nghị quyết 36 không gì khác hơn là việc tạo ra những mối chia rẽ giữa những người Việt Quốc gia ở hải ngoại với nhau”.

Đúng vậy! Nhưng âm mưu chia rẽ người hải ngoại này vừa mới chớm thì đã bị bóc mẽ và bị tẩy chay quyết liệt. Sau vài lần đi diễn ở hải ngoại, Mợ Đàm về nhà viết báo khoe khoang thành tích và bêu xấu giới nghệ sĩ hải ngoại trong một bài báo đăng trên báo Nhân Dân và đưa lên mạng ngày 25/10/2007, nhan đề: “Những chuyến bay sô trong Cạm bẫy và đố kỵ”.

Trong bài viết này, Mợ Đàm kể về những cạm bẫy và đố kỵ của một số ca sĩ hải ngoại đối với hắn và ca sĩ trong nước: “một nam ca sĩ đàn anh đã ghét ra mặt vì có cùng phong cách nhạc sôi động và cùng hát Trái tim tình si; một nam ca sĩ trong vóc dáng của một người nữ đã in tờ rơi bêu riếu anh khắp nơi; nhiều người tổ chức “gài bẫy” ca sĩ trong nước để chụp ảnh với ý đồ xấu …” Mặc dù Mợ Đàm không nói cụ thể tên tuổi nhân vật nhưng với cách ám chỉ rõ mồn một của hắn cũng không khó để đoán ra đó là ca sĩ Nguyễn Hưng, Tuấn Anh, Bằng Kiều. Mợ Đàm còn nói “huỵch toẹt” ra những chuyện hậu trường của sân khấu hải ngoại: bỏ sô, bầu tranh giành ngôi sao, ca sĩ đánh ghen. Sau khi bài báo trên được đưa lên mạng, các nhân vật bị ám chỉ đã phản ứng lại. Ca sĩ Tuấn Anh gọi những phát biểu của Đàm Vĩnh Hưng là “miệt thị và vô nghì”.

Ngay sau đó, ngày 20/11, tại Little SaiGon, một cuộc họp báo của một số ca sĩ bị ám chỉ được tổ chức. Ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung đã đọc một tuyên cáo “hài tội” Đàm Vĩnh Hưng, kêu gọi các nghệ sĩ cùng ký tên vào bản tuyên bố không đứng chung sân khấu với Đàm Vĩnh Hưng, kêu gọi các nhà tổ chức, bầu sô hải ngoại không mời ca sĩ này cho đến khi anh ta lên tiếng xin lỗi tập thể nghệ sĩ và cộng đồng người Việt hải ngoại trước ngày 30/11/2007.

Mợ Đàm chối phăng: Bài báo đó không phải của em viết!

Năm ngoái, tháng 3/2009, một chương trình mang tên “Mr Dam&Friends” được Đảng CS tổ chức rầm rộ ở Úc châu cũng đã bị Cộng đồng người Việt tị nạn Úc châu biểu tình ngày 15/3/2007 quyết liệt chống đối tẩy chay.

Rút kinh nghiệm những lần thất bại trước, năm nay, 2010, Đảng ta quyết “trường kỳ kháng chiến” áp dụng phương pháp thực thi “Cải cách ruộng đất” năm 1954, cho cán bộ nằm vùng “bắt rễ”, “xâu chuỗi”, “ăn sâu” trong cộng đồng người Việt, mở chiến dịch “xuất cảng liên tục” những chuỗi trình diễn từ Dallas, Atlanta, Seattle, Bắc Cali (San Jose), Nam Cali(Anaheim), Sacramento, Boston… theo kế sách “mưa dầm thấm đất”. Hồ chí Minh đã dạy cho đám đệ tử:

- Nói láo một lần chưa tin thì nói láo một trăm lần, một ngàn lần ắt phải tin!

Loài dòi bọ nếu không có môi trường dơ bẩn thích hợp thì không thể làm tổ đẻ trứng, sinh sôi nẫy nở được. Những cán bộ văn công như Mợ Đàm… do cộng sản gửi ra hải ngoại thi hành độc kế nếu không có đồng đảng, đồng bọn cư ngụ tại chỗ lót ổ, vẽ đường cho hưu chạy thì cũng chẳng làm được trò trống gì. Trường hợp con hát Ái Vân năm xưa, thằng hề Hoài Linh bây giờ… là những kinh nghiệm cay đắng, chua chát cho người Việt hải ngoại suy nghĩ.

Vậy đồng đảng, đồng bọn của chúng là ai ở hải ngoại này?

Nhà tranh đấu Đinh Lâm Thanh đã vạch mặt chỉ tên rất rõ ràng. “Đó là những cá nhân hay nhóm cộng sản nằm vùng, chúng lập ra những tổ chức văn hóa “vô vị lợi” mục đích để xin tiền nhà cầm quyền địa phương, đồng thời nhận tài trợ của các cơ quan ngoại giao việt cộng – còn gọi là cơ quan buôn lậu và bán visa – để thi hành chương trình kiều vận, chống phá cộng đồng quốc gia chúng ta”.

Ngoài đồng bọn chúng ra, thành phần ủng hộ chúng mới chính là mội trường tốt cho chúng hoạt động đắc lực trong nhiệm vụ tuyên truyền, lũng đoạn, phá nát những tổ chức cộng đồng quốc gia chúng ta.

Thành phần ủng hộ chúng là ai?

Vẫn nhà văn Đinh Lâm Thanh, chỉ rõ: “Không kể đám thuộc gia đình dòng họ cán bộ trong các cơ quan ngoại giao, thành phần công an, mật vụ, những tay cò mồi, những tay hợp tác làm ăn với Việt cộng, du học sinh đỏ … bị lôi kéo đến ngồi cho đông rạp thì một số người Việt Quốc gia, có khi gốc thuộc tỵ nạn H.O lại vác mặt đến đây, mới là điều đáng nói. Đám người này quả là không có trái tim và đầu óc họ suốt cuộc đời tỵ nạn của họ chỉ nghĩ đến “đôi đũa và chiếc giường”. Chúng ta phải kéo thành phần này ra khỏi hỏa mù cộng sản, thức tỉnh họ nhớ lại cái nguồn gốc tủi nhục của những ngày mất nước. Phải giáo dục đám trẻ ăn phải bã cộng sản do đám du sinh cấy vào đầu chúng, cũng luôn có mặt trong các dịp này.

Kế đến là giới ca nhạc sĩ mất gốc thường về Việt Nam kiếm ăn và đứng chung với đám văn nô đỏ mỗi khi chúng ra hải ngoại trình diễn.

Cuối cùng là giới thương mãi, báo chí, truyền thanh, truyền hình tiếp tay cho giặc. Vì một chút lợi nhuận về in ấn, thương mãi, quảng cáo mà một số cơ sở in bích chương, các tiệm băng nhạc bán vé vào cửa, quảng cáo trên các đài phát thanh, phát hình đã cổ võ cho tên việt cộng con Đàm Vĩnh Hưng cũng như đồng bọn trong những lần tổ chức mà điển hình là các buổi văn nghệ ngày 24/7/2010 tại đại hí viện Anaheim sắp đến đây. Chính các thành phần này mới là cánh tay đắc lực phục vụ cho kế hoạch kiều vận văn hóa đỏ của cộng sản.”

Nhà tranh đấu Đinh Lâm Thanh kêu gọi thành lập một “Một Mặt Trận Chống Văn Hóa Vận cộng sản” có tính cách toàn cầu với sự góp mặt của tất cả thành viên từ các tiểu bang Mỹ, Canada đến các quốc gia Liên Âu cũng như Nhật Bản, Úc Đại Lợi và Tân Tây Lan… để các cộng đồng người Việt khối Tự Do đều có một chương trình hành động đồng nhất yểm trợ đắc lực cho nhau mỗi khi bọn “văn công đỏ” xuất hiện.

Nhưng buồn thay! Đồng tình với lời kêu gọi của ông Đinh Lâm Thanh từ Pháp quốc, nhà báo Nguyễn Phương Hùng ở Nam Cali, tối thứ hai 28/6/2010, đặt vấn đề về sự kiện Đàm Vĩnh Hưng sẽ xuất hiện trong một Đại nhạc hội tại Anaheim vào Thứ bảy 24/7/2010 với 2 Ban Đại diện Cộng Đồng, 2 Ủy Ban Chống Cộng sản và tay sai, một Ủy Ban Bảo vệ Chính nghĩa Quốc gia, một Khu hội Cựu Tù nhân Chính trị nhưng tất cả đều…im lặng một cách khó hiểu.
Nhà báo Nguyễn Phương Hùng ngữa mặt lên trời than rằng: “Một đại hội họp mặt “ăn uống tiệc tùng” 4-5 trăm người đọc diễn văn tóe lửa đòi đoàn kết và giải thể cộng sản Việt Nam, nhưng khi biểu tình đấu tranh thì không có mặt ai, kể cả ông Chủ tịch!Thứ đến là những cơ quan truyền thông đang “ngửa tay”nhận tiền quảng cáo “cứu nguy kinh tế” cho đài. Thậm chí một đài phát thanh buổi trưa với 1 nữ , 2 nam còn chơi một phát ngon lành hơn cho phát bản nhạc D9VH ca tụng “Bác” (Bác ơi, Bác hỡi, Bác ời, tiền em trả đủ bác đành bỏ quảng cáo cho đành hay sao?

Và nhà báo cô đơn Nguyễn Phương Hùng kết luận một cách chua chát: “Chúng ta ngày trước chê Mỹ đánh giặc trong phòng lạnh, ngày nay chính các hội đoàn, tổ chức đấu tranh, chính trị cũng đang dẫm chân vào con đường “Made in USA” này. Con đường ngồi trong phòng có máy điều hòa không khí để đánh giặc coi bộ chắc ăn. Chừng nào cộng đồng Việt Nam vẫn còn chơi trò bịt mắt bắt dê thì không những 35 năm mà vài chục cái 35 năm cũng vẫn vậy thôi”.(Câu chuyện thời sự: Đàm vĩnh Hưng – Nguyễn Phương Hùng)

Nhận xét chua chát, mĩa mai của nhà báo Nguyễn Phương Hùng đối với cộng đồng Việt Nam Nam Cali không là trường họp duy nhất. Cả cái Cộng đồng ở Seattle cũng “mêm xốt xèn” như rứa cho nên tên Đàm Vĩnh Hưng này đã thành công, đại thành công trong công tác kiều vận trên miền Tây Bắc Hoa Kỳ, mệnh danh là “cao nguyên tình xanh” trong những buổi trình diễn cũng nhờ cái “đám bầu sô suốt đời tỵ nạn chỉ nghĩ đến đôi đũa và chiếc giường”. Và sự im lặng “một cách khó hiểu” của Cộng Đồng Seattle và giới truyền thông báo chí ở đây.

Tuy nhiên, một đã ở Seattle, một sẽ ở Anaheim, không có nghĩa là họ Đàm, mũi tên tẩm độc của Đảng cộng sản Việt Nam, sẽ đạt được kết quả như ý muốn ở những nơi khác.

Báo Thanh Niên trong nước, trong một bài phỏng vấn Mợ Đàm mới đây qua điện thoại, đã đặt một cái “tít” rất “hot”:

“Đàm Vĩnh Hưng không thể biểu diễn tại Mỹ vì bị chống đối dữ dội”?

Tờ báo viết: “Không ít tờ báo hải ngoại khẳng định nguyên nhân một số cuộc hủy sô hay sô diễn thất bại tại Mỹ gần đây là do những cuộc biểu tình chống phá Đàm Vĩnh Hưng, một số chương trình sẽ và đang diễn ra tại Atlanta, Anaheim, Sacramento, Dallas… trong tháng 7 này phải cắt hình và tên Đàm Vĩnh Hưng xuống vì sự an toàn của sô diễn. Có không ít sô đã mời Đàm Vĩnh Hưng tham gia đứng trước nguy cơ “bể” lúc nào không hay dù ca sĩ trong nước đã đến Mỹ chờ ngày biểu diễn”.

Câu hỏi của PV: Có rất nhiều người cho biết vì ngại ảnh hưởng từ các vụ chống đối nên các bầu sô tại Mỹ đành phải bỏ tên và hình Đàm Vĩnh Hưng trong một số chương trình lớn vào tháng 6 và 7. Sự thất thế nào?

ĐVH: Tôi hiện giờ vẫn giữ đầy đủ lịch biểu diễn như đã ký.
PV: Nhưng có thông tin nói rằng 2 sô tại Atlanta và Boston tháng 6 vừa qua anh không thể có mặt dẫn đến sô diễn thất bại?
ĐVH: Về 2 chương trình này, tôi khẳng định tôi không nhận sô nào trong tháng 6 cả. Tôi rời Việt Nam đến Mỹ ngày 2/7 kia mà!
Rõ ràng tên cộng con Đàm Vĩnh Hưng này đã nói láo như Vẹm. Khi hay tin đoàn văn nô họ Đàm này sẽ đến trong tháng 6, Cộng đồng Việt Nam tại Massachusetts đã lập tức ra Thông báo kêu gọi mọi người tẩy chay chương tình “Văn Hóa Vận” của văn công đỏ họ Đàm và Ủy Ban Vận động chống “Văn Hóa Vận” đã đi đến những nơi bầu sô đã ký hợp đồng để vận động họ tiếp tay hưởng ứng lời kêu gọi và đã đạt được kết quả mỹ mãn. Cộng Đồng người Việt ở Atlanta cũng hành động tương tự . Và cũng đã thành công tốt đẹp trong việc tẩy chay bọn văn công đỏ. Atlanta và Boston đã đi hàng đầu trong việc bẻ gãy mũi tên tẩm độc họ Đàm.
Thống báo kêu gọi của Cộng Đồng Việt Nam tại Mass ngày 5/6/2010 có đoạn viết như sau:

“Với tinh thần yêu tự do, dân chủ của người dân Việt Nam tại tiểu bang Massachusetts, chúng con các thanh niên và sinh viên Việt Nam được sự ủng hộ của các đoàn thể dưới đây tha thiết kêu gọi quý vị đồng hương cùng góp tay ngăn chặn hành động tuyên truyền “Văn hóa Vận” của CSVN. Để cộng đồng chúng ta tại Massachusetts luôn là một khối thống nhất, cương quyết không để chế độ CS xuất hiện và tồn tại nơi mảnh đất tự do của mình.

Chương trình bao gồm:
1) Phổ biến rộng rãi thông tin này ra dư luận và cộng đồng người Việt hải ngoại.
2) Thông báo ngay cho ban đại diện cộng đồng nếu đảng cs có bất kỳ hành động đánh phá vào cộng đồng Việt Nam.
3) Không mua vé, không bán vé, không cho mướn dụng cụ âm thanh và không cho mướn chỗ để văn công của đảng cộng sản không thể hoạt động tại Massachusetts
4) Nếu họ vẫn ngoan cố tổ chức, chúng con kêu gọi quý đồng hương cùng chúng con biểu tình để chống lại “Văn Hóa Vận” cũng như nghị quyết 36 của đảng cộng sản Việt Nam

**. Chúng con trân trọng cám ơn các cơ sở kinh doanh dưới đây đã vì cộng đồng mà từ chối hợp tác với chương trình “Văn Hóa Vận” của cộng sản Việt Nam

– Các vị chủ nhân nhà hàng China Pearl tại Quincy (Địa điểm trình diễn)
– Anh chị Mỹ Xuyên Gift Shop tại Boston (Địa điểm bán vé)
– Chị Tracy Phạm tại Worcester (Địa điểm bán vé)

TM/Ban Vận Động Chống Văn Hóa Vận CSVN
Trân trọng thông báo
Mỹ Phương Võ

Văn công cộng sản sẽ không có đất dụng võ ở hải ngoại nếu người Việt tỵ nạn ở những nơi khác đều có tinh thần chống cộng quyết liệt, dứt khoát như Atlanta và Boston.
Đáng tiếc thay, một nơi được mệnh danh là thủ đô tỵ nạn như Little SaiGon lại ngoãnh mặt làm ngơ trước hành động múa may quay cuồng của đám văn công đỏ và đồng bọn. Chính vì sự thờ ơ và làm ngơ này mới khiến cho tên họ Đàm này càng thêm ngông cuồng, ngạo mạn với người Việt hải ngoại bằng những phát ngôn láo xược, mất dạy:

- Ở Mỹ người ta vu khống tôi bằng những lá thư, bài viết trên các trang mạng, những tờ giấy dán tường khắp nơi. Hiện tại tôi đang nhờ một nhóm luật sư giỏi tại Mỹ giúp tôi giải quyết sự việc.

- Tôi chỉ tội nghiệp cho một số bầu sô đã phải điêu đứng, bán nhà, bán cửa bởi những sự phá hoại như thế này. Nhìn cộng đồng các dân tộc khác đoàn kết và hỗ trợ nhau đi lên trong khi cộng đồng chúng ta có không ít người vẫn còn “ra tay” với chính đồng bào mình, tôi buồn quá.

- Thật ra tôi đã định vắng mặt 2 năm tại Mỹ để khán giả không nhàm chán. Nhưng vì công ty của tôi hợp tác lâu năm tại Mỹ gọi điện yêu cầu tôi qua biểu diễn nên tôi mới trở lại Mỹ sớm như đợt này. (Báo Thanh Niên)

Tiên trách kỷ, hậu trách nhân. Đúng vậy! Trước khi “trách” địch, chúng ta phải tự xét lại mình trước đã. Nếu như “bọn bầu sô không gọi điện yêu cầu” và cái đám tỵ nạn cộng sản “ngực không có trái tim, đầu chỉ bầy nhầy khối thịt mà cuộc đời tỵ nạn của họ chỉ biết có đôi đũa và chiếc giường” (Đ.L.T) xếp hàng mua vé vào xem để ủng hộ chúng thì bọn văn công đỏ này làm sao có đất dụng võ và khua môi múa mép như thế.

Ngày xưa, để bài trừ nạn cờ bạc, làng xã đã đặt ra “lệ” trừng phạt những người tham gia đánh bạc bằng cách đánh đòn bằng roi:

Người đánh (bạc) một roi, người coi một chục (roi)

Ông bà ta quả thật chí lý khi định ra cái “lệ” như thế.

Ngày nay, nếu không có người đi coi thì bọn con hát, bọn văn công đỏ làm sao có thể xâm nhập, thi hành nghị quyết 36 để làm công tác “kiều vận”, “văn hóa vận”.

Nói rộng ra, các phương tiện tuyên truyền của cộng sản như sách, báo, phim ảnh, băng nhạc nếu chúng ta đều đồng lòng tẩy chay, không mua, không coi, không sao chép thì bọn chúng chắc chắn phải “bó tay chấm cơm”mà thôi.

Có lẽ chúng ta phải áp dụng cái “lệ” làng khi xưa để bài trừ âm mưu của Việt cộng dùng ca nhạc để ru ngủ và chiêu dụ người Việt tỵ nạn nhẹ dạ, mất lập trường chống cộng mà cách đây 35 năm khi bỏ nước ra đi đã nung nấu trong tim, bằng cách trừng phạt roi:

“Thằng hát một roi, người coi phải một chục (roi)”

Đã ba mươi lăm năm rồi, đã trãi qua nhiều đau khổ, cay đắng, tủi nhục với bọn cộng sản lọc lừa khát máu rồi, chứ không phải một ngày, một bữa mà nói rằng “tôi lầm”.

Đối với bọn người “không có trái tim” chỉ biết lợi nhuận đã đứng ra làm bầu sô, bảo bọc, mời gọi đám văn công đỏ sang trình diễn và bọn người chỉ biết “đôi đũa và cái giường” sẵn sàng bỏ tiền trăm ra mua vé đi coi, ủng hộ chúng, nuôi chúng cho mập, mà không nghĩ đến sự di hại về lâu, về dài cho con cháu bị tiêm nhiễm cái bã cộng sản vô cùng độc hại thì chỉ còn có nước nọc chúng ra đánh đòn vào mông thẳng tay chứ không thể kêu gọi, giáo dục gì được nữa.
Nhưng để được như thế, các Hội đoàn, Đoàn thể, các tổ chức Cộng Đồng… phải làm gương tốt là đoàn kết với nhau trước đã. Nhất hô thì bá ứng. Có thế thì việc gì mà chẳng thành công. Tình trạng “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” hiện nay xãy ra khắp nơi. Ông nói ông hay. Bà nói bà tốt. Không ai nhường ai. Tình hình bát nháo như thế chỉ tổ làm trò cười cho Việt cộng. Chúng khoan khoái ngồi rung đùi xem “bọn chống cộng” đang ra sức chụp nón cối lên đầu nhau vừa cười ngất vừa thu lợi.

Thượng bất chánh, hạ tắc loạn. Cái lý đương nhiên là như thế. Các vị “đại diện” cho đoàn thể này đang bận bịu lo choảng các vị “chủ tịch” hội đoàn kia. Còn những “tai to mặt lớn” của những cộng đồng khác thì khoanh tay đứng xem, chờ thời cơ gió chiều nào sẽ phất theo chiều ấy thì lấy ai mà hướng dẫn quần chúng trong công cuộc đấu tranh chống lại tà quyền cộng sản cho có hiệu quả.

Ngược lại, bọn Việt cộng sẽ lợi dụng tình trạng nước đục hỗn loạn của cộng đồng hiện nay để ráo riết ra tay khuấy phá chúng ta bằng cách liên tục đưa hết đoàn văn công này đến ca sĩ (cá nhân) khác trong diện du lịch sang trình diễn.

Chúng ta sẽ bị chúng quay như quay dế nếu cứ lo chống đỡ trong thế bị động.

Một Trần Trường trong quá khứ đã quấy nhiễu, làm mất quá nhiều thì giờ và sức lực của chúng ta một cách vô bổ. Chỉ cần vài người đến bợp tai, đá đít nó vài cái là xong. Đơn giản như thế. Nếu không thể công khai dạy cho nó biết thế nào là lễ độ thì ta cứ ca bài “thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ” chận đường, tặng cho nó món quà “lỗ mũi ăn trầu, cái đầu bịt khăn đống” là xong ngay. Lúc đó, chỉ có nó biết, ta biết, Trời đất biết. Giết gà, giết khỉ cần gì dùng đến dao mổ trâu!

Ngày xưa, thời Tam quốc phân tranh, trong lúc cả một triều đình nhà Hán cứ ôm nhau ngồi than khóc trước sự lộng hành, lấn quyền vua của tên Thừa tướng Đổng Trác, Tào Tháo đã cười ầm lên và một mình cầm dao vào thích khách tên nghịch thần. Thế là xong. Chuyện thành bại tính sau.

Ngày nay, người Việt hải ngoại, muôn người như một đều nói “KHÔNG” với cộng sản trong mọi trường hợp, mọi nơi, mọi lúc thì công cuộc chống cộng, giải thể chế độ cộng sản sẽ “bất chiến tự nhiên thành. Khỏe re như bò kéo xe!

Nhưng xin thử hỏi bạn: – Có dám nói “KHÔNG” với Việt cộng không? Hay là giữ thái độ làm thinh để cho an toàn khi “áo gấm về làng” ăn chùm khế ngọt?

Câu trả lời của bạn “YES or NO” sẽ là lời giải đáp đầu tiên cho bài toán chống “Văn Hóa Vận” của Việt cộng hiện nay và cũng là điều kiện ắc có và đủ để giải thể đảng cộng sản ngày mai.

Hy vọng bạn sẽ mạnh dạn nói tiếng “KHÔNG” thật dõng dạc, không một chút do dự, rụt rè.

Nguyễn Thanh Ty
Boston, 18/7/10


Đờm hay Đàm? - Trần Việt Trình

Trần Việt Trình

Đờm là các chất tiết ra từ hốc mũi tới phế nang và thải ra ngoài miệng. Đờm gồm các dịch tiết của khí phế quản, phế nang, họng, các xoang hàm trán, các hốc mũi. Bình thường ai cũng có các loại tiết dịch trên, nhưng không nhiều, cho nên hô hấp không bị cản trở, không ho và khạc đờm. Khối lượng tiết dịch đó vào khoảng 100ml/24 giờ, các tiết dịch đường hô hấp sẽ qua thực quản rồi đào thải theo đường tiêu hoá. Trong trường hợp bệnh, có tình trạng da tiết các dịch của đường hô hấp, ngoài ra có thể còn các chất khác không gặp trong điều kiện bình thường như: máu, mủ, giả mạc, bã đậu. Các chất trên cản trở đường hô hấp, gây phản xạ ho và được tống ra ngoài, gọi là đờm. Đờm là hậu quả của nhiều nguyên nhân gây bệnh trên đường hô hấp. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, những xét nghiệm đờm về mặt cơ thể bệnh, vi khuẩn, và ngay cả hình thái của đờm cũng giúp ta chẩn đoán bệnh. Cần thiết lấy đờm để xét nghiệm tìm nguyên nhân bệnh và cũng để theo dõi tiến triển của bệnh. Khi đường hô hấp có bệnh hoặc vào các thời kỳ khác nhau của bệnh, đờm sẽ thay đổi cả về số lượng, màu sắc, độ đặc loãng và mùi vị. Nếu quan sát kỹ sự thay đổi đó, ta có thể nhận biết được bệnh.

Đờm còn gọi là Đàm. Đờm và Đàm giống nhau. “Mr Dam” là sản phẩm của Nghị Quyết 36 của CSVN, “khạc” từ trong nước bắn qua tới Mỹ tới Úc hòng làm nhiễm trùng và lây lan cho người Việt Tự Do Tỵ Nạn Cộng Sản sinh sống ở hải ngoại. Nghị Quyết 36 nhắm phá hoại cộng đồng người Việt hải ngoại dưới nhiều hình thức. Trong lãnh vực văn hóa, CSVN tiếp tục đưa nghệ sĩ từ trong nước ra ngoài trình diễn nhằm nhập nhằng xóa mờ lằn ranh giữa trong và ngoài nước, cũng như gây chia rẽ trong nội bộ cộng đồng người Việt hải ngoại. Đã có nhiều show được đưa ra nước ngoài trình diễn dưới sự chỉ đạo trực tiếp của đoàn TNCS như báo Thanh Niên với show “Duyên dáng Việt Nam” hay những show riêng lẻ của tư nhân cũng đã được sự giúp đỡ trực tiếp của sở Thông tin Văn Hoá CSVN. Tưởng cần nên biết, CSVN đã chỉ thị rõ ràng cho các Bộ, Sở phải “thực hiện trợ giá đối với cước vận chuyển phim ảnh, sách báo, văn hóa phẩm..., giá vé máy bay cho các đoàn nghệ thuật ở trong nước đi biểu diễn phục vụ cộng đồng người VN ở nước ngoài. Mức trợ giá bằng 50% tổng số giá cước vận chuyển, giá vé máy bay thực tế thanh toán với các đơn vị vận tải. Các đoàn nghệ thuật đi biểu diễn phục vụ cộng đồng người VN ở nước ngoài phải được Bộ Văn Hóa Thông Tin hoặc Bộ Ngoại Giao giới thiệu”. Do vậy, những buổi trình diễn có ca sĩ từ VN qua hẳn phải nằm trong chính sách chung của CSVN, chứ không “vô hại và thuần túy thương mại” như những bầu show thường rêu rao để minh oan.

Chuyến lưu diễn vừa qua ở Mỹ và sắp tới ở Úc của “Mr Đờm” là một kế hoạch khác thâm nhập văn hoá vận, gây xáo trộn cộng đồng người Việt hải ngoại và thách thức với thành trì chống văn hoá vận CS mà Cộng đồng người Việt tỵ nạn đã theo đuổi từ bấy lâu nay.

Những ngày qua “Mr Đờm” đã đi quanh các tiểu bang của Mỹ, từ Dallas, Atlanta, qua Seattle, Bắc Cali và Nam Cali, đâu đâu cũng đều gặp phải biểu tình đông đảo, chống đối mạnh mẽ và triệt để tẩy chay của đồng bào VN tỵ nạn Cộng sản. Việc Lý Tống xịt hơi cay vào mặt “Mr Đờm” ở Santa Clara Convention Center vào ngày 18 tháng 7 vừa qua là một hành động ngoạn mục, một cái tát vào Nghị Quyết 36 và chính quyền CSVN, tác động nhiều mặt và đã dấy lên một ngọn lửa, dấy lên một tinh thần chống đối mạnh mẽ.

“Mr Đờm” cùng một đoàn văn công hùng hậu sẽ có mặt ở Melbourne Úc Châu vào ngày 8 tháng 8 tới đây. Lại đến phiên đồng bào Melbourne tỏ khí thế chính trị đánh vào mặt trận thứ hai mà CSVN sẽ mở ra và chiến trường mà họ đã chọn. Có ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra? Sức mạnh của hàng ngàn người, hàng ngàn lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, hàng trăm biểu ngữ, là tiềm lực của một quan điểm dân tộc duy nhất trong hai chử Tự Do.

Đờm hay Đàm gì cũng vậy. Khi đường hô hấp có bệnh hoặc vào các thời kỳ khác nhau của bệnh, đờm sẽ thay đổi cả về số lượng, màu sắc, độ đặc loãng và mùi vị. Nếu quan sát kỹ sự thay đổi đó, ta có thể nhận biết được bệnh.

Trần Việt Trình
(Viết ngày 16 tháng 3 năm 2009. Viết lại ngày 22 tháng 7 năm 2010)