Monday, January 25, 2010

Tiếc Thương! Cuộc Đời Và Chuyện Tình Alpha Đỏ

Trần Quốc Kháng

Để tưởng nhớ Cựu Đại Uý Trương Đình Hà, xuất thân Khoá 20 SQHD Trường Võ Bị Quốc Gia VN, đã an giấc ngàn thu ngày 16-01-2010, xin gởi đến quý vị bài "Cuộc Đời Và Chuyện Tình Alpha Đỏ". Nhờ quý vị cho phổ biến trên diễn đàn.

Câu chuyện ‘Alpha Đỏ’ này được viết từ hồi tháng 9 năm 2003 — khi ông Hà còn điều trị bệnh tâm thần ở Crestwood Manor, San Jose. Chúng tôi muốn thuật lại cuộc sống thăng trầm theo dòng lịch sử, có phần bi thảm, nhưng vẫn đậm nét hào hùng của ông Trương Đình Hà. Trong đó, có phần chuyện tình của ông và bà Nguyễn Thị Lệ Nga được ghi lại theo lời thuật lại của ông bà Nguyễn Phú Hữu (Khoá 20 VB) làm nhiều người liên tưởng đến ‘Đóa Hoa Sen’ — loài hoa ‘cao quý’, luôn luôn vươn lên cao, thường thấy nở trên ao bùn hôi thối.

Năm 2003, ông Hà đang bị ‘mất trí’. Khi đến thăm ông, ai mang nặng tình người đều cảm thấy thương xót cho thân phận người xấu số. Nhất là lúc nhìn ‘VẾT TÍCH tàn ác, bất nhân’ — do VC gây ra trong trại ngục tù — vẫn còn hiện rõ trên hai cổ chân ông Hà, quý vị sẽ cảm thấy rùng mình, ghê tởm trước hành động dã man của bọn ‘hình người dạ thú’.

Vì trước đây, ông Hà bị VC hành hạ rất dã man trong trại giam — ngụy danh là trại ‘cải tạo’. Chúng dùng giây kẽm gai, trói hai cổ chân ông. Mỗi lần ông Hà nhúc nhích thì mấy đầu giây kẽm gai, ‘cưa sâu’ vào hai cổ chân ông.

Cuối cùng, thương tích còn lại là những vết sẹo nối tiếp nhau, vòng quanh hai cổ chân ông, có chỗ sâu lõm vào bên trong ống xương, khoảng nửa đốt ngón tay!

Khi ghi lại ‘Cuộc Đời Và Chuyện Tình Alpha Đỏ’, chúng tôi không e ngại dư luận hoài nghi là chuyện ‘thêu dệt’ mà chỉ e ngại, khả năng của mình và giấy bút có giới hạn — không thể nào diễn tả được hết: Ý chí đấu tranh kiên cường, tinh thần bất khuất và chuyện tình cao đẹp như ‘Đóa Hoa Sen’ nở trong ‘vùng sình lầy XHCN’.

Mặc dù, viết theo đúng lời thuật lại của ông bà Nguyễn Phú Hữu, nhưng câu chuyện ‘truyền khẩu’ này, có thể bị ‘tam sao thất bản’ đôi chút? Nếu quý vị nào nhận thấy, có điểm nào sai sót, xin vui lòng cho biết. Đa tạ.

Trần Quốc Kháng

Phần 1
    Chuyện Đi Thăm Bệnh Nhân Tâm Thần
Vào lúc 10 giờ sáng ngày 9.2.2002, ông bà Nguyễn Phú Hữu dẫn chúng tôi đến thăm ông Hà ở Crestwood Manor. Đây không phải là lần đầu tiên chúng tôi gặp ông Hà mà là lần đầu tiên chúng tôi đến ‘Trung Tâm An Dưỡng Bệnh Nhân Tâm Thần’ thăm bệnh nhân. Hôm ấy, chắc ông bà Hữu cũng có tâm trạng tương tự như chúng tôi. Vì chỉ còn 3 ngày nữa là năm Nhâm Ngọ sẽ đến:

Cảnh chợ Tết trong các khu thương xá VN ở San Jose, với bánh chưng, kẹo mứt bầy bán bên những cành Đào cùng những chậu hoa Cúc, làm kẻ tha hương như chúng tôi chạnh lòng, nhớ đến những ngày Tết ở VN năm xưa. Đậm nét hơn cả là những kỷ niệm trong ngày Tết năm Ất Tỵ 1965, lần đầu tiên các SVSQ Khóa 21 đi dạo phố ở xứ hoa Anh Đào Đà Lạt.

Hơn 37 năm trời đã trôi qua. Nhưng tại sao kỷ niệm ấy lại cứ đeo đuổi kẻ tha hương đến tận bây giờ? Xin thưa: Thời kỳ SVSQ là giai đoạn đầu, thời kỳ đẹp nhất trong đời sống Quân Ngũ, tương tự như ‘mối tình đầu’ trong chuyện yêu đương.

Thật vậy. Trong thời kỳ ‘vàng son’ ấy thì Quân Lực VNCH nói chung và Tập Thể VB cùng các SVSQ Khóa 21 nói riêng, đều có ‘Mẫu Số Chung’: Cùng lập trường Quốc Gia Dân Tộc; cùng chung ý chí đấu tranh — cầm súng ngăn chặn ách nô lệ Mác-Lênin lan tràn vào miền Nam. Nhưng rất tiếc, thời kỳ ‘vàng son’ ấy không còn!

Càng hồi tưởng về quá khứ, chúng tôi càng cảm thấy ngậm ngùi khi gặp lại ông Trương Đình Hà, mẫu người hăng say trên chiến trận, nghiêm minh với thuộc cấp, chí tình với bạn hữu, bất khuất trong ngục tù — đích thực là cựu SVSQ ‘Võ Bị Truyền Thống’ điển hình.

Đặc biệt, ông lại có mối tình cao đẹp. Nhưng đáng tiếc, tất cả bị cuốn theo vận nước suy đồi. Đến nay, ông phải sống ‘đơn độc’ trong ‘Trung Tâm An Dưỡng Bệnh Nhân Tâm Thần’ Crestwood Manor.

Muốn vào bên trong Crestwood Manor, chúng tôi phải đi qua 2 lần cửa canh gác. Lần nào cũng phải nêu rõ lý do và tên thân nhân thì nhân viên an ninh mới chấp thuận mở cửa. ‘Trung Tâm An Dưỡng’ này có 3 ‘stations’ mà ông Hà thuộc về ‘station 2’. Cứ hai bệnh nhân sống chung một phòng. Trong đó, mỗi người đều có tủ riêng để đựng quần áo cùng những vật liệu khác. Ngày cũng như đêm, Crestwood Manor đều có ‘giám thị’ canh gác, đề phòng bệnh nhân ‘nổi cơn điên’ phá phách hoặc làm chuyện phạm pháp khác.

Chính ông Hà, hồi mới sang Mỹ tạm cư ở Missouri, đã có lần làm khu appartment sém cháy. Chẳng hiểu sao, người bảo lãnh của ông lại không được thông báo về chuyện ông mắc bệnh tâm thần? Trước khi đi Hoa Kỳ, trong buổi phỏng vấn của phái đoàn Mỹ ở VN, ông Hà đã cho biết ông mắc bệnh tâm thần, nhiều khi ‘nổi cơn điên’. Người Mỹ đại diện đã quả quyết với ông là khi sang Mỹ, cuộc sống của ông được chăm sóc từ A đến Z.

Tuy nhiên, khi tạm cư ở Missouri thì ông Hà ở một mình trong appartment, không có người chăm sóc — đề phòng khi ông ‘nổi cơn điên’. Vì vậy, khi hút thuốc, ông đã vùi điếu thuốc hút đang cháy dưới chiếc nệm, khiến căn phòng bốc khói mịt mờ. May mà có người phát giác kịp thời và dập tắt ngọn lửa. Sau đó, người bảo trợ mới xem giấy tờ của ông Hà thì tìm thấy số điện thoại của ông Nguyễn Phú Hữu.

Nhờ vậy, ông Hà đã được ông Nguyễn Thanh Đức đại diện K20 — đã hết lòng với bạn hữu — bay sang Missouri đón về San Jose và tạm trú ở nhà ông bà Hữu. Từ hồi đó đến nay, ông Hà vẫn được các chiến hữu có thiện tâm, như hai ông Phạm Hưng Long và Trần Hữu Bảo K20, thường đến Crestwood Manor thăm hỏi. Hy vọng, khi được bạn hữu chăm sóc và an ủi, tâm trí ông Hà dần dần sẽ bình phục.

Trở lại chuyện đi thăm ông Hà hôm ấy, sau khi ông Hữu làm xong thủ tục bảo lãnh cho bệnh nhân ‘xuất trại’ thì trên máy vi âm của Crestwood Manor vang lên tiếng gọi ông Hà. Chúng tôi không ngờ, chỉ trong vòng vài ba phút thì ông Hà, quần áo xốc xếch, chân đi khập khiễng, không giầy không vớ, bước tới văn phòng gặp chúng tôi. Ông Hữu mỉm cười bảo ông Hà:

- Về phòng, thay quần áo, đi chơi với tụi tao.

Ánh mắt ông Hà ngơ ngác, nhìn vợ chồng ông Hũu và chúng tôi rồi nói:

- Đi thì đi.

Chúng tôi tiến lại gần, ‘chào tay’ và hỏi ông Hà:

- Niên Trưỏng còn nhớ tôi không?

- Không.

Ông Hà cau mày, trông như đang cố gắng, moi trí nhớ, xem chúng tôi là ai?

- Ờ nhớ rồi, hôm trước đến nhà anh ăn phở.

Ông Hữu mừng rỡ:

- Đó, có trí nhớ, nhớ được rồi đó.

Quả thật, đó là điều đáng mừng. Trong mấy năm gần đây, bệnh tình của ông Hà có phần thuyên giảm. Hiện thời, ông có thể nhớ những điểm chính yếu trong quân ngũ, nhưng những chuyện hàng ngày — như làm gì, tiếp xúc với ai – thì ít khi ông nhớ được.

Ông Hữu cho biết, trên đầu và trên mặt ông Hà trước đây, có 4 nốt ruồi to như những hột cà-phê. Một nốt nằm trên cánh mũi trái. Theo sách tướng số, ‘những người như vậy thì thể nào cũng mắc bệnh tâm thần’. Đây là lý do, cách đây mấy năm, ông Hữu đã dẫn ông Hà đến phòng mạch, nhờ bác sĩ An cắt bỏ 4 nối ruồi ấy. Ông Hữu hy vọng, nhờ vậy tâm trí của ông Hà dần dần sẽ được phục hồi?

Sau khi dẫn chúng tôi đến phòng của ông Hà thì ông ‘giám thị’ ở Crestwood Manor, đi đến khu đổ rác để tìm kiếm đôi giầy. Vì ở đây, ai cũng biết ông Hà có ‘tật’, mỗi khi cởi giầy dép ra, mới cũ bất kể, đều đem liệng vào thùng rác! Chúng tôi đứng bên cạnh ông Hà, vừa quan sát căn phòng, vừa hỏi chuyện để thử xem tình trạng tâm trí của ông ra sao.

- Anh Hà ơi! Vợ anh tên là gì?

- Nguyễn Thị Lệ Nga.

- Bà ấy ở đâu bây giờ? Sao anh lại ở một mình?

- Vợ tôi chết rồi.

Trong lúc ấy, người giám thị tìm thấy đôi giầy của ông Hà thì vội vàng đem vào phòng. Ông Hữu vừa đi giầy cho ông Hà, vừa hỏi chơi:

- Tao thương mày, tao cột giây giày cho mày. Mày có thương tao không?

- Thương chứ, thương cả vợ mày luôn.

Ông Hữu làm bộ trừng mắt, nhìn ông Hà trách móc:

- Trời đất! Vợ tao mà mày thương hả?

Ông Hà điềm tĩnh, giải thích:

- Tao thương chứ đâu có yêu. Thương khác, yêu khác.

Tất cả chúng tôi đều cười. Có nhiều triệu chứng cho thấy, ông Hà có thể sẽ bình phục.

- Anh Hà ơi! Tại sao anh ‘mày tao’ với ông Hữu mà anh không ‘mày tao’ với chúng tôi?

- Tôi chơi thân với ông Hữu. Còn anh thì tôi giữ lịch sự.

Chúng tôi mỉm cười, rồi cúi xuống, tiếp tay với ông Hữu, buộc giây giầy cho ông Hà. Khi vén ống quần của ông Hà lên, thêm lần nữa, chúng tôi nhìn thấy rõ ràng hai vết sẹo, trông tựa như mấy con rết rất lớn, quấn chung quanh hai cổ chân ông Hà. Có chỗ lún sâu, ăn mòn vào trong ống xương gần nửa đốt ngón tay. Nếu không là ‘VẾT TÍCH tàn ác, bất nhân’ do VC gây ra trong trại giam thì là vết tích gì đây?

Mỗi lần nhìn ‘vết tích’ ấy, thêm một lần chúng tôi cảm thấy rùng mình, ghê tởm hành động dã man của bọn ‘hình người dạ thú’. Làm sao VC có thể chối cãi về hành động tàn ác, bất nhân khi sử dụng giây kẽm gai, buộc chặt vào hai cổ chân ông Hà? Ngày cũng như đêm, mỗi lần cử động, lại thêm một lần ông bị mấy đầu nhọn giây kẽm gai, ‘cưa sâu’ vào chung quanh cổ chân.

Quý vị nào đã sa cơ trong ngục tù VC thì hiểu rõ, trường hợp như ông Hà, không phải là trường hợp độc nhất, mà chỉ là trường hợp điển hình. Trong các ngục tù VC, ngụy danh là trại ‘cải tạo’, bên cạnh những người tù ‘bình thường’, có hàng ngàn tù nhân bị VC hành hạ ác liệt trong các phòng biệt giam. Họ phải chịu cực hình của bọn ‘hình người dạ thú’: Cùm kẹp, tra tấn, đánh đập và khủng bố tinh thần, để rồi phải mang tật nguyền suốt đời, hay chết đắng cay và tủi nhục nơi rừng thiêng nước độc.
    Cuộc Đời Nổi Trôi Theo Vận Nước
Ông Trương Đình Hà, quê ở xã Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam. Hồi niên thiếu ông sống với gia đình trong vùng kháng chiến chống Pháp do Việt Minh kiểm soát. Nhưng mấy năm sau, gia đình ông nhìn thấy bộ mặt thật gian manh Cộng Sản trong tổ chức này thì bỏ vùng kháng chiến về Đà Nẵng rồi vào Sài Gòn định cư.

Khi lên Trung Học, ông là học sinh xuất sắc, đã thành công khi theo ‘phong trào học nhẩy’ ở Sài Gòn — mỗi năm học 2 lớp. Thay vì phải học 7 năm, ông Hà hoàn tất chương trình Trung Học khoảng 3 năm rưỡi và đậu Tú Tài II Ban Toán.

Với sức học xuất sắc như vậy, ông Hà có thể thành công dễ dàng khi vào trường Cao Đẳng chuyên nghiệp, hay ghi danh vào phân khoa Đại Học. Nhưng vì sở thích và nhất là ý chí đấu tranh, ông Hà xin nhập học Trường Võ Bị.

Thật vậy, với bằng Tú Tài II hồi ấy, ông Hà cũng có thể đi kiếm việc dễ dàng. Lẽ dễ hiểu là chuyện thi cử thời Đệ Nhất VNCH, vẫn còn thi theo kiểu của Pháp, nên khó khăn hơn so với phương pháp ‘trắc nghiệm’ của Mỹ sau này. Tỷ số thi sinh đậu Tú Tài II trên toàn quốc — tại miền Nam — ở mức rất thấp. Vì đa số là các thí sinh là trường tư thục, hoặc thí sinh tự do.

Trong khoảng thời gian này, việt gian cộng sản Nguyễn Minh Triết đi thi Tú Tài II bị rớt. Tên ma đầu này liền sử dụng bằng GIẢ, xin nhập học Khóa Sĩ Quan Cảnh Sát. Sau khi bị phát giác, Triết bỏ trốn vào bưng theo tổ chức ma đầu, mệnh danh là ‘Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam’.

Quý vị nào là ‘bạn học’ cùng khóa SQ Cảnh Sát với Nguyễn Minh Triết, xin vui lòng cho biết thêm chi tiết chính xác hơn — để góp phần với các sử gia CHÂN CHÍNH, có thêm tài liệu chính xác, lật tẩy bọn bồi bút và các ‘sử gia ĐỎ’, thi hành quỷ kế xuyên tạc lịch sử của đảng giặc VC.

Trở lại chuyện ông Hà vào học Trường Võ Bị, năm thứ nhất ông ở đại đội B, sang năm thứ 2 ông Hà đổi sang đại đội G. Theo lời ông Hữu thuật lại, ông Hà rất giỏi Toán. Trong lớp học Calculus (Tích Phân & Vi Phân), đôi lần ông Hà ‘ngủ gà ngủ gật’ — vì đêm hôm trước, các SVSQ phải đi tập ‘dạ hành’ suốt đêm. Nhưng khi giáo sư là ‘Papa Phát’ gọi lên bảng thì ông Hà lại giải đáp mấy bài toán ‘hắc búa’, rất rành mạch, đúng 100%, khiến ‘Papa Phát’ ngạc nhiên. Nhiều lần như vậy, nên ‘Papa Phát’ rất cưng ông Hà.

Hôm học chiến thuật ‘Trung Đội Vượt Sông’, ông Hà là người duy nhất của khóa 20, đã bơi từ bờ bên này sang bờ bên kia của hồ Xuân Hương ở Đà Lạt.

Cuối năm 1965, sau khi mãn khóa, ông Hà gia nhập binh chủng Biệt Động Quân và thuyên chuyển về Tiểu Đoàn 36. Đơn vị của ông đã tham dự, hầu hết các trận đánh ác liệt trong vùng Bình Long, Bình Dương và Phước Long.

Là đơn vị trưởng, ông luôn luôn áp dụng ‘kỷ luật sắt’ để ngăn cấm dăm ba thuộc cấp làm chuyện ‘bê bối’. Nên đơn vị của ông, được dân chúng — trong vùng trách nhiệm — rất mến mộ. Nhờ khả năng chỉ huy và thành thạo võ Bình Định, nên những binh sĩ ‘ba gai’, nổi tiếng là ‘du côn’ trong đơn vị, đều nể sợ ông Hà.

Trong Liên Đoàn 3 BĐQ, người bạn chí thân của ông Hà là ông Đỗ Cơ Danh. Đôi bạn cùng Khoá 20, đều thích uống rượu, hút thuốc Bastos xanh và nhiều lần ‘thập tử nhất sinh’ bên nhau trên chiến trường. Có lần, đại đội của ông Danh bị hai tiểu đoàn VC bao vây. Nhiều người e ngại, địch quân quá đông nên đợi khi có phi cơ và pháo binh yểm trợ thì mới đem quân đến cứu viện. Nhưng ngược lại, ông Hà bất chấp. Ngay khi được tin ông Danh lâm trận, ông Hà liền tình nguyện đem quân đến giải vây.

Kết quả là hai tiểu đoàn VC đã bị 2 đại đội BĐQ — của ông Danh và ông Hà — phản công mãnh liệt. Nên chúng không chịu nổi tổn thất, đành phải rút lui khỏi chiến trường, để lại cả trăm xác chết cùng vũ khí đủ loại. Đây là một trong những chiến công sáng giá mà ông Hà đã nhận được huy chương cao quý của Quân Lực VNCH và Hoa Kỳ.

Một hôm sau khi hành quân về hậu cứ, ông Hà và ông Danh đến quán rượu — khu cấm quân nhân Mỹ lai vãng — thì không ngờ, bị quân cảnh Mỹ tới bắt giữ. Hai ông phản đối quyết liệt, vì quân cảnh Mỹ không có quyền bắt giữ quân nhân VNCH. Nhất là hai ông lại là Sĩ Quan, đơn vị trưởng. Nhưng cuối cùng, rất may mắn, không có chuyện ‘đổ máu’ xẩy ra.

Sau nhiều trận đánh ác liệt, ông Hà và ông Doanh thuyên chuyển đi đơn vị khác nhau. Ông Hà về TĐ34, còn ông Danh về TĐ 51. Nhưng rồi, không lâu sau, ông Danh tử trận tại Cát Lái. Ông Hà buồn khôn tả, đến nỗi bỏ luôn 2 ‘tật nghiền kinh niên’ là hút thuốc Bastos xanh và uống rượu, mà trước đó ông Hà không thể nào bỏ được!

Tuy nhiên, chuyện bất hạnh nhất trong cuộc đời của ông vẫn là chuyện ngục tù. Sau ngày miền Nam thất thủ năm 1975, ông Hà bị VC hành hạ dã man, ròng rã suốt 11 năm trời.

Khởi đầu, ông bị giam 4 tháng trong trại Hòa Cầm — Trung Tâm Huấn Luyện của VNCH — tỉnh Quảng Nam. Trong thời gian này, VC đang ‘say men chiến thắng’, nên rất sắt máu. Ai đụng đến ‘Bác và Đảng’ của chúng, nếu không mất mạng thì triền miên trong ngục tù.

Thế nhưng, ông Hà bất chấp. Khi VC ép buộc ông phải cúi đầu, tôn thờ ‘Hồ’ quốc tặc thì không ngờ, ông đã ‘cả gan’, kéo tấm ảnh Hồ Chí Minh từ trên tường xuống. Không những ông xé nát tấm ảnh họ Hồ, ném xuống đất, mà lại còn giẫm chân lên. Vì thế, ông bị chúng xúm lại, đánh đập túi bụi. Sau đó, trong phòng biệt giam, cai tù VC đã sử dụng nhiều phương pháp khác nhau để khủng bố tinh thần và hành hạ thể xác ông.

Sau 4 tháng, VC chuyển ông sang trại Khai Hoa, quận Thượng Đức, tỉnh Quảng Nam. Ở đây suốt 1 năm, ông chấp nhận bị cùm chân, còng tay trong phòng biệt giam chứ không chịu đi làm lao động. Cai tù VC liệt kê ông vào thành phần ‘ác ôn côn đồ không thể nào cải tạo’, nên chuyển ông sang trại Tiên Lãnh, quận Tiên Phước.

Trong trại giam thứ 3 này, VC đã áp dụng nhiều phương pháp ‘thần sầu quỷ khốc’ để hành hạ tù nhân nào có tinh thần bất khuất cao độ như ông Hà. Thiết tưởng mức độ dã man, tàn ác không kém trại ‘Lý Bá Sơ’ khi xưa ở miền Bắc. Suốt 10 năm trời, khi thì ông Hà bị chúng tra tấn, đầy đọa, bỏ đói. Khi thì chúng ve vãn, hứa hẹn. Tất cả chỉ nhằm chủ đích, bắt ông Hà cúi đầu tôn thờ ‘Hồ’ quốc tặc và ‘đảng’ giặc VC.

Thế nhưng, ông Hà vẫn ‘trước sau như một’. Các bạn tù trong trại đều chứng kiến, mỗi lần VC cho ông Hà dự buổi ‘học tập’ thì lại thêm một lần nổi giận:

Sau khi nhận tài tiệu của VC phân phát thì ông Hà đọc lướt qua rồi gạch dưới, hoặc làm vòng tròn chung quanh với lời chú giải — đoạn nào VC ‘nói láo’, đoạn nào VC viết ‘rất ngu’, đoạn nào VC ‘bịp bợm’. Làm xong, ông đứng lên, cắt nghĩa cho chúng nghe, từng điểm sai trái với dẫn chứng xác thực. Vì vậy, bọn VC càng nổi nóng, thù oán ông Hà. Thay vì xử bắn ông Hà, bọn chúng sử dụng phương pháp hành hạ nạn nhân vô cùng thâm độc:

Chúng dùng giây kẽm gai, cột chân ông vào chiếc cọc sắt — đóng sâu ở giữa chiếc hố, to và sâu gấp hai, ba lần hố bom — rồi đổ nước ngập tới cằm ông Hà. Khi ông mệt mỏi, gục đầu xuống thì bị nước làm ngộp thở. Khi ông nhúc nhích hai bàn chân thì bị kẽm gai ‘cưa sâu’ vào hai cổ chân.

Thế rồi, đêm cũng như ngày, trời nóng hay lạnh, ông Hà đều phải ngâm mình dưới nước và đi tiêu đi tiểu tại chỗ. Dĩ nhiên, VC không cho ông ăn. Chủ đích của chúng là muốn kéo dài thời gian để ông Hà ‘chết dần chết mòn’ trong nỗi đau đớn cùng cực về thể xác; đắng cay cùng cực về tinh thần. Quỷ kế này còn gieo rắc kinh hoàng trong tâm trí của các tù nhân tại trại giam.

Thế nhưng, nhiều bạn tù, giàu lòng nhân ái và có tinh thần đồng đội cao. Họ đã lén lút, quẳng khoai mì xuống cho ông Hà ăn. Nhờ vậy, ông sống sót.

Tuy nhiên, sức người có hạn. Làm sao ông Hà có thể chịu đựng được lâu dài? Cuối cùng, ông bị mất trí. Sau nhiều lần thấy ông Hà ‘nổi cơn điên’ thì VC tỏ ‘lòng nhân đạo’ kiểu VẸM, cho thân nhân của ông đến đón.

Hôm đầu tiên, ông Hà trở về nhà thì tất cả gia đình, bạn hữu, họ hàng, lối xóm không ai nhận ra ông! Thân hình ông chỉ còn da bọc xương, nhiều nơi lở loét. Hai con mắt ông đỏ hoe, miệng thường hay nói lảm nhảm. Hai cổ chân ông sưng vù, to như hai bắp chuối — đầy mủ và rỉ máu thường xuyên.

Quý vị nào đã từng trải qua mấy trại giam nêu trên, chắc hẳn còn nhớ ông Hà và chứng kiến thảm cảnh dã man, tàn ác do VC tạo ra? Nhiều bạn tù của ông Hà, ngay sau khi được thả, đã đến thăm ông. Họ thuật lại tỷ mỉ cho gia đình ông nghe. Trong đó có bà Trương Đình Tân, em của ông Hà, hiện nay cư ngụ ở thành phố Perth, West Australia. Bà Tân vẫn còn nhớ từng chi tiết, từng câu chuyện ‘thần sầu quỷ khốc’ mà ông Hà đã chịu đựng hơn 11 năm ngục tù.
    Chuyện Tình Alpha Đỏ
Không ai có thể làm thống kê, kiểm điểm xem trên hai miền Nam Bắc VN, từ năm 1945 đến năm 1975, có bao nhiêu đôi ‘uyên ương’ — lẽ ra được hưởng hạnh phúc bên nhau suốt đời — thì bị xô đẩy vào 2 cuộc chiến kéo dài 30 năm do quốc tặc Hồ Chí Minh và đảng giặc VC chủ xướng. Tuy nhiên, cắn cứ vào số binh sĩ của hai phía, ở lứa tuổi đôi mươi bị tử trận, thì chắc chắn có hàng trăm ngàn chuyện tình đã kết thúc bằng máu và nước mắt.

Mấy năm trước đây, chúng tôi có viết về chuyện ‘Uyên Ương Gẫy Cánh’ để tưởng niệm các Tử Sĩ — Cựu SVSQ/Khóa 21VB — trong đó có mấy vần thơ:
    Kỷ niệm xưa bên hồ Than Thở
    Nụ hôn đầu sớm nở trao anh
    Không ngờ duyên kiếp mong manh
    Uyên Ương Gẫy Cánh trên cành yêu đương
Còn ‘Chuyện Tình Alpha Đỏ’ của ông Trương Đình Hà và bà Nguyễn Thị Lệ Nga thì cũng kết thúc, bi thảm tương tự như trên:

Hai người yêu nhau từ khi ‘chàng’ còn là SVSQ Trường Võ Bị và dĩ nhiên, họ mơ ước, được ‘trăm năm hạnh phúc’ bên nhau. Thế nhưng, chiến tranh càng ngày càng khốc liệt, mạng sống con người mong manh như sợi tóc. Nên chàng và nàng, không dám tiến tới chuyện kết hôn. Vì sau khi kết hôn, nàng dễ dàng trở thành quả phụ, suốt cuộc đời còn lại, sẽ phải sống bên cạnh mấy đứa con thơ không có cha.

Vì vậy, khi học xong Trường Võ Bị, chàng xông pha trên chiến trường. Còn nàng, sau khi tốt nghiệp đại học Văn Khoa, đành an phận với trách nhiệm của cô giáo. Hai người chỉ còn biết hứa hẹn, trao đổi thư từ, mỗi năm đôi ba lần gặp gỡ, hoặc làm thơ để thỏa lòng mong nhớ. Hết năm này sang năm khác, chàng và nàng mỏi mòn chờ đợi, đất nước thanh bình thì mới xây dựng tổ ấm.

Nhưng chẳng ngờ, miền Nam thất thủ năm 1975. Chàng bị đảng giặc VC hành hạ trong ngục tù. Còn nàng phải sống trong chế độ Mafia Đỏ — cực khổ đủ điều — nên phải nghĩ đến chuyện vượt biển tỵ nạn.

Nhưng làm sao giải thoát cho chàng ra khỏi trại tù? Trong thời gian ấy, VC chỉ cho bà mẹ của chàng đến thăm. Làm sao, nàng có thể gặp chàng để bàn tính chuyện vượt biển? Nàng thất vọng, nhưng nhất quyết, thà chết cả đôi, chứ không bao giờ đi lánh nạn một mình.

Thế rồi, nàng mỏi mòn, đợi chời hết năm này đến năm khác, chỉ thiếu điều ‘hóa thành đá’ — giống như Hòn Vọng Phu. Nỗi khổ của nàng, còn trầm trọng hơn nỗi khổ của thiếu phụ trong câu chuyện ‘Hòn Vọng Phu’. Vì thiếu phụ ấy, còn có con mà bồng, nên đỡ cảm thấy cô đơn. Ngược lại, nàng thì không.

Đọc đến đây, thể nào cũng có người thắc mắc: Nàng chưa kết hôn với chàng thì động lực nào ép buộc, nàng phải trung thành với kẻ ‘đã ngã ngựa’ — sống trong ngục tù, không biết đến năm nào mới được thả ra?

Nhất là trong thời Mafia VC thì chuyện ‘phù thịnh’, chuyện ‘thay trắng đổi đen’, hoặc sa ngã v.v. đều là chuyện ‘rất bình thường’. Thi sĩ Khuyết Danh, tác giả của tập thơ Vô Đề đã viết:
    Hạnh phúc, niềm tin, nhân phẩm, luân thường
    Đảng đến là tan nát cả
Ai đã từng sống dưới chế độ Mafia Đỏ thì nghiệm thấy, đó là sự thật. Những giá trị tinh thần trong xã hội VN bị băng hoại trầm trọng. Nhiều người bị VC đầu độc, trở thành những kẻ vô luân. Đường lối cai trị của chúng dồn ép con người, dễ dàng sa vào cảnh ‘bần cùng sinh đạo tặc’, hành xử với nhau như loài cầm thú.

Một ngàn năm giặc Tàu đô hộ dân ta. Một trăm năm thực dân Pháp giầy xéo đất nước ta. Nhưng chưa có thời kỳ nào, xã hội VN lại có nhiều chuyện vô luân, nhiều chuyện bất nhân như thời giặc Cờ Máu.

Chứng cớ điển hình là sau khi chiếm được miền Bắc, giặc Cờ Máu xách động người nghèo, đấu tố người giàu. Thảm trạng cướp cuả giết người trong những năm “Cải Cách Ruộng Đất” diễn ra khắp nơi. Luân thường đạo lý trong xã hội tiêu tan. Con đấu tố cha, vợ đấu tố chồng. Họ hàng hoặc bạn hữu nghi kỵ nhau, tố cáo nhau, hậm hực với nhau như ‘chó với mèo’ — tranh nhau ăn!

Khi VC chiếm được miền Nam thì hàng trăm ngàn, hay cả triệu gia đình tan nát vì chiến dịch ‘Hoa Nở Về Đêm’? Trong khi người chồng bị VC giam trong trại tù thì người vợ ở nhà sa vào cảnh bần cùng. Đảng giặc gian manh lại còn thâm độc, âm thầm ‘bật đèn xanh’, cho cán bộ, bộ đội, hay công an đến nhà dụ dỗ, hăm dọa và lừa gạt.

Trước cảnh ‘cây gậy và củ cà rốt’ có bao nhiêu thiếu nữ, vẫn giữ lòng son sắt với chồng trong lúc bị sa cơ? Có bao nhiêu người đã ‘thay dạ đổi lòng’? Có bao nhiều người bị sa ngã, hoặc bị lừa gạt?

Dù sao, chiến dịch “Hoa Nở Về Đêm”, vô hình trung đã được tên thổ phỉ VC là Nguyễn Hộ ‘xác nhận’. Khi thảo luận với đồng đảng về cách đối xử với thành phần ‘Quân, Cán, Cảnh VNCH’ thì hắn nói:

‘Nhà của chúng, ta ở; vợ của chúng, ta lấy; con của chúng, ta sai. Còn chúng, ta cho vào tù trong những khu rừng thiêng nước độc...’.

Hệ quả là nhiều tù nhân, sau khi đi tù trở về thì nhà cửa, vợ con đều bị ‘cán ngố’ cướp trắng tay. Trong nhiều trường hợp, chúng còn đểu cáng đến độ, lúc người tù trở về không nơi tá túc thì chúng cho ở tạm trú một đêm. Chờ đến khi ‘tối lửa tắt đèn’, chúng làm tình với người vợ cũ của tù nhân, rồi cố tình gây tiếng động!

Hiện thời, sau 27 năm chiến tranh chấm dứt, nhưng thảm cảnh đói khổ, lầm than và tệ đoan xã hội, càng ngày càng gia tăng. Có hàng trăm ngàn phụ nữ, hay cả triệu phụ nữ và bé gái, không những phải ‘bán trôn nuôi miệng’, mà lại còn cầu mong có thai với khách làng chơi, để bán con từ khi còn ở trong bụng mẹ nhằm kiếm được những món tiền ‘béo bở’!

Trong xã hội xô bồ, bẩn thỉu như thế, vô luân như thế, liệu còn bao nhiêu người vẫn vươn lên, để cuộc sống có tình, có nghĩa, có thủy chung? Không ai biết, nhưng chắc chắn, họ là thành phần thiểu số.

Như vậy, hiếm hoi lắm mới tìm thấy ‘tấm lòng vàng’. Hiếm hoi lắm mới chứng kiến ‘câu chuyện tình cao đẹp’ — như khi đọc ‘Hồn Bướm Mơ Tiên’, hay xem phim ‘Roméo Và Juliette’.

Vì vậy, ai cũng ngạc nhiên, ‘chuyện lạ, khó tin nhưng có thật’: Trong thời Mafia VC, có thiếu nữ trẻ đẹp, duyên dáng, gia đình khá giả — không hiểu vì tâm hồn cao thượng bẩm sinh, hay vì lòng thủy chung với người tình cũ — đã vui mừng kết hôn với chàng ‘Alpha Đỏ’, mang bệnh tâm thần, từ trại ngục tù VC trở về quê cũ.

Chẳng hiểu quý vị có cảm nghĩ thế nào? Còn chúng tôi thì liên tưởng đến ‘Đóa Hoa Sen’ — loài hoa ‘cao quý’, luôn luôn vươn lên cao, thường thấy nở trên ao bùn hôi thôi.

Đúng là như vậy. Ông Trương Đình Hiến, anh của ông Hà, thường nhắc lại ‘kỷ niệm hi hữu’ trong buổi lễ kết hôn của chàng và nàng: Giữa lúc cô dâu và chú rể đang trịnh trọng tiếp đón quan khách thì chú rể ‘nổi cơn điên’, đứng nói lảm nhảm rồi bỏ vào phòng nằm ngủ! Nhưng nghi lễ vẫn tiến hành. Mặc dù cô dâu đứng ‘lẻ loi’, nhưng vẫn vui vẻ và hãnh diện khi kết hôn với ông Hà!

Sau khi nghe câu chuyện tình này, có lần chúng tôi đã tự hỏi, Đức Bồ Tát, hay Đức Mẹ Maria, đã xếp dặt cho nàng đến với chàng? Hiển hiện, ai cũng biết là nàng không mưu cầu hạnh phúc ái ân, hay ‘giầu sang phú quý’. Vì kết hôn với kẻ mắc bệnh tâm thần thì không bao giờ đạt được những điều mong ước ấy, mà ngược lại còn ‘mang gánh nặng’ vào thân!

Đấy là chưa kể, thể nào cũng có kẻ dèm pha, thế này, thế nọ. Nhưng nàng bất chấp. Vì tình yêu, vì tình xưa nghĩa cũ, vì lòng nhân ái thúc đẩy, nàng muốn ở bên cạnh chàng để nuôi nấng, chăm sóc và an ủi. Nàng hiểu rõ, vì thảm họa Cộng Sản nên chàng bị sa vào cảnh nghiệt ngã, cần có bàn tay của nàng săn sóc.

Chỉ tiếc rằng, với ‘tấm lòng vàng’ như thế, nàng sống chung với chàng không được bao lâu thì bị ngăn cách. Chàng phải vào nhà thương điên Biên Hòa. Còn nàng, phải sống lẻ loi ở Sài Gòn.

Thế rồi, vào một buổi chiều mưa to gió lớn. Nhưng nàng bất chấp, vẫn giữ đúng như lời hẹn, đi xe đạp từ Sài Gòn đến Biên Hòa thăm chàng. Chẳng ngờ khi về, đường ướt đẫm nước mưa, nàng ngã, nằm bất tỉnh bên lề đường. Sau khi được chở vào nhà thương, khoảng mấy ngày thì nàng tắt thở — vì vết thương nhiễm trùng ‘sài uốn ván’!

Trong khi ấy, chàng ở Biên Hòa không hề biết tin nàng đã qua đời. Chàng đâu có ngờ, buổi chiều mưa to gió lớn hôm nao là lần cuối cùng, hai người gặp nhau.

Khi viết đến đây, chúng tôi muốn gởi ‘nén hương lòng’ về nơi an nghỉ cuối cùng của người quá cố để tỏ lòng mến mộ ‘Tấm Lòng Vàng’ của bà ‘chị dâu Võ Bị’.

Chính ông bà Nguyễn Phú Hữu — hai người biết rõ về ‘Cuộc Đời Và Chuyện Tình Alpha Đỏ’ — cũng vì lòng mến mộ và tình chiến hữu, nên thường xuyên chăm sóc ông Hà rất tận tình. Kể cả việc đón ông Hà về nhà hớt tóc, tắm rửa, lo thuốc men, hay dẫn ông Hà đi ăn, nhất là vào những ngày nghỉ như Tết Nguyên Đán hay lễ Giáng Sinh.

Đây cũng là trường hợp hiếm hoi làm chúng tôi nhớ đến chuyện ‘Lưu Bình, Dương Lễ’ hồi xưa. Vì ở xứ Mỹ này, đa số người Việt tỵ nạn đều bận rộn về gia đình và sinh kế. Nên ít có người làm được những điều ‘thiện nguyện’, tận tụy săn sóc, giúp ông Hà, như ông bà Nguyễn Phú Hữu đã làm.
    Đôi Điều Suy Ngẫm
Bên cạnh tình ‘huynh đệ chi binh’ nồng thắm nêu trên, ‘Cuộc Đời Alpha Đỏ’ của ông Trương Đình Hà chỉ là trường hợp điển hình cho thấy, tinh thần bất khuất của khá đông tù nhân — Cựu Quân Nhân VNCH — khi sa cơ thất thế, bị đầy đoạ dã man trong ngục tù, nhưng nhất quyết, không cúi đầu theo đảng giặc VC “thờ Mao Chủ Tịch, thờ Stalin”.

Đồng thời, khi viết về ‘Cuộc Đời Alpha Đỏ’, chúng tôi còn muốn tỏ lòng tri ân các Thương Phế Binh VNCH. Họ là những người đã cầm súng — trong hàng ngũ Quân Lực VNCH — phục vụ Chính Nghĩa, để miền Nam đứng vững 20 năm (1954-1975).

Nhờ vậy, hàng chục triệu đồng bào, trước 1975, KHÔNG phải đi vượt biên, vượt biển, hay sa vào thảm cảnh, nghèo khổ lầm than như bây giờ. Sau 1975 thì đại nghĩa “Diệt Cộng An Dân”, càng ngày càng sáng tỏ. Ai cũng nhìn thấy mặt thật ‘phản dân hại nước’ của quốc tặc Hồ Chí Minh và đảng giặc VC.

Do đó, giúp đỡ Thương Phế Binh VNCH ở VN là nghĩa cử, nên làm. Tuy nhiên, xin quý vị đề cao cảnh giác và tìm hiểu kỹ càng về chuyện quyên tiền giúp Thương Phế Binh, hoặc việc Từ Thiện khác.
    Loài ác quỷ, giả lòng nhân ái
    Lũ ma đầu mặc áo cà sa
    Tạo mà sương, ẩn náu tâm tà
    Che tội ác, lừa bịp thiên hạ
Đó là hiện tình trong cộng đồng tỵ nạn VC ở hải ngoại — đúng như mấy vần thơ của tác giả Phạm Thanh Phương diễn tả. Còn tình trạng ở VN thì hiển nhiên, tồi tệ hơn cả ngàn lần. Chuyện điển hình như hồi Tết Nguyên Đán năm ngoái, đài Á Châu Tự Do và giới truyền thông ngoại quốc đã tường trình — tóm lược là:

‘Cán bộ VC, từ Bắc vào Nam, đã tham nhũng, ăn cắp cả tiền quỹ của người NGHÈO KHỔ thì không còn là CON NGƯỜI NỮA’.

Đấy là chưa kể, ở nhiều nơi, quà Giáng Sinh của trẻ em, hay xe lăn của Thương Phế Binh — do các hội ‘Từ Thiện’ ở hải ngoại gởi tặng — đều bị VC tịch thu, vì không có tiền trả thuế cho bọn VC! Như vậy, tiền giúp Thương Phê Binh, tiền ‘Từ Thiện’, tiền ‘Ái Hữu’ v.v. làm sao tránh khỏi nanh vuốt của bọn “hình người dạ thú’?

San Jose 29-9-2003

Trần Quốc Kháng

Copyright by Trần Quốc Kháng:

Tác giả GIỮ BẢN QUYỀN tất cả các bài viết phổ biến trên Internet, hoặc báo chí ở hải ngoại. Bất cứ ‘cơ quan ngôn luận’ hay cá nhân nào TỰ Ý lấy bài viết của chúng tôi trên Internet (không do chúng tôi gởi đến địa chỉ của họ), để sử dụng với mục đích MỜ ÁM — như vài ba tuần báo ở Nam Bắc California đã làm — hoặc cắt xén, hoặc sửa chữa, dù vài ba chữ, nhằm xuyên tạc nội dung, sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm trước công luận và luật pháp.

Ngược lại, chúng rất vui mừng khi nhận được Email của quý vị có THIỆN Ý, muốn phổ biến bài viết của chúng tôi — trên Website, Đặc San, Tuần Báo, Nhật Báo v.v. Xin vui lòng liên lạc với chúng tôi qua địa chỉ Email Tran_Quoc_Khang@Yahoo.com. Chúng tôi sẽ hoan hỷ phúc đáp.



Sunday, January 24, 2010

Bài phát biểu của giáo sư Nguyễn Văn Canh trong buổi lễ Ngày Hòang Sa được tổ chức tại San Jose, Bắc California sáng hôm nay, 24 tháng 1/1/



Giáo sư Nguyễn Văn Canh
Thưa quý vị và quý đồng hương,

Hôm nay, người Việt hải ngoại chúng ta tại đây làm lễ truy điệu 74 chiến sĩ Hải Quân của quân lực Việt nam Cộng hòa đã bỏ mình trong trận chiến Hoàng Sa vào năm 1974. Lễ truy điệu được cử hành bằng một hình thức long trọng nhằm mục đích vinh danh các chiến sĩ ấy là anh hùng dân tộc. Họ đã mang thân xác của mình để bảo vệ phần đất tổ mà quân xâm lược bành trướng Bắc phương mang quân đến đánh chiếm.

Đó là một sư hy sinh cao quý mà toàn thể dân tộc Việt đều ngưỡng mộ.

Trong suốt cuộc chiến đấu bảo vệ tự do cho toàn dân Việt giữa thế kỷ trước chống lại sự xâm lăng của Cộng Sản quốc tế mà Hồ chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt nam đóng vai trò ủy nhiệm, trận chiến Hoàng Sa là một trận chiến nhỏ trong không gian và ngắn ngủi trong thời gian. Trận chiến này lại có một tầm quan trọng vượt trội vì ở đây hải quân VNVCH trực tiếp đối đầu với quân xâm lược Bắc kinh. Đó là trận chiến chống ngoại xâm để bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ.

Quan trọng hơn là ngoại bang xâm lược trong trường hợp này lại chính là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, qua cả ngàn năm đô hộ lúc nào cũng nhòm ngó, tìm cơ hội thuận tiện là thôn tính nước ta. Chính vì chiến đấu chống ngoại bang mang quân sang chiếm đất mà chính nghĩa của cuộc chiến hiện ra rõ rệt và sáng chói. Kẻ nội thù của dân tộc là VC cũng không dám phủ nhận. Chúng chỉ tìm cách khỏa lấp Chính Nghĩa ấy để chạy tội bán nước, một trọng tội đối với dân tộc không bao giờ được tha thứ.

Khi đặt vị trí buổi lễ vào trong bối cảnh như vậy, trận Hoàng Sa năm 1974 làm tiêu biểu cho cuộc chiến đấu toàn diện của quân lực VNCH chống lại ngoại bang xâm lược. Trong âm mưu xâm lược của ngoại bang này, VC là kẻ tay sai phát động cuộc chiến tranh ủy nhiệm cho chúng, với với chiêu bài quốc gia, dân tộc mang các khẩu hiệu độc lập, tự do. Như vậy, sự vinh danh 74 chiến sĩ Hải quân sẽ được hiểu là vinh danh cho toàn thể 300,000 chiến sĩ của quân lực Việt Nam Cộng Hòa, đã hiến dâng cuộc đời mình để bảo vệ tổ quốc Việtnam. Chính các hi sinh của các anh hùng này đã nêu cao chính nghĩa của toàn thể dân tộc.

Tôi cũng cần phải nhấn mạnh rằng cuộc chiến đấu của nhân dân Miền nam chống ngoại xâm là cuộc chiến đấu có chính nghĩa. Chính nghĩa ấy đã bị bọn ngụy quyền Cộng sản dùng mọi phương tiện, xảo thuật làm lu mờ. Chúng dùng toàn thể sức mạnh của cả chế độ với guồng máy đàn áp đồ sộ, với hệ thống tuyên truyền qui mô để khỏa lấp tội phạm bán đất dâng biển của chúng cho quân xâm lược ngoại bang. Vì thế mà nhiều người hoặc bị đánh lừa, hoặc không nhận ra. Phải mất một thời gian dài từ sau năm 1975 và nhất là từ năm 2000, kể từ khi tập đoàn Cộng sản Việt nam công khai bán đất, dâng biển cho quan thày của chúng, một số người Việt mới bắt đầu tìm ra được sự thật.

Mãi cho tới khi quân bành trướng Bắc kinh công khai thiết lập huyện Tam Sa ở đảo Hải Nam vào tháng 11 năm 2007 để chính thức quản trị hai quần đáo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt nam, nghĩa là chính thức sát nhập hai quần đảo ấy vào lãnh thổ Trung Hoa, nhiều ngừơi mới bừng tỉnh. Cũng giống như dân Miền Nam chỉ bừng tỉnh sau khi VC chiếm và đặt hệ thống cai trị độc tài ở Miền Nam từ năm 1975.

Vì TC công khai sát nhập Hoàng Sa và Trường Sa vào lãnh thổ Trung Cộng, người Việt hải ngoại khắp nơi đã phản ứng mãnh liệt. Sinh viên trong nước biết được sự thực. Ngày 12 tháng 12, 07, hàng ngàn sinh viên ở Hà nội đã biểu tình phản đối trước tòa Đại sứ Trung Cộng tọa lạc trên đường Hoàng Diệu. Họ hô to khẩu hiệu: “Trung Quốc Xâm lược”,“Trường Sa là của Việt nam”, “Thanh Niên Việt nam đứng lên bảo vệ tổ quốc”….

Ngay sau đó, thư ký của Hồ cẩm Đào ở Bắc Kinh gọi điện thoại cho Tổng Bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam Nông đức Mạnh đòi phải áp dụng mọi biện pháp chấm dứt các cuộc biểu tình chống Trung Cộng như vậy. Bốn ngày sau cuộc biểu tình lớn của sinh viên, nghĩa là ngày 16 cùng tháng, Tần Cương, phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao ở Bắc Kinh trong một cuộc họp báo quốc tế nhắn nhủ lãnh đạo VC rằng “Việt nam phải chấm dứt các cuộc biểu tình ấy”.

Người ta rất ngạc nhiên về các hành vi của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN (CHXHCNVN) nhằm đáp ứng đòi hỏi công khai của Bắc Kinh. Thứ trưởng Bộ Giáo dục Việt Cộng và trường Đại Học Công Nghệ Hà nội, nơi có nhiều sinh viên đứng ra kêu gọi biểu tình, ban hành liên tiếp 3 văn thư để thi hành “mệnh lệnh” của Tần Cương. Ba văn thư ấy chỉ thị cho các cấp lãnh đạo Đảng, và hành chánh các cấp áp dụng mọi biện pháp cần thiết để triệt để ngăn cản sinh viên biểu tình chống Trung Cộng. Ngay cả lời hô các khẩu hiệu như “Hoàng Sa và Trường Sa của Việt nam” cũng bị cấm. Toàn thể Đảng, Đoàn (đặc biệt đoàn Thanh Niên Hồ Chí Minh), toàn bộ hệ thống công an, cả quân đội ăn mặc thường phục được huy động để triệt tiêu các chống đối việc sát nhập hai quần đảo ấy vào đất của Trung Hoa.

Và lý do đòi VC cấm đoán các phản kháng của sinh viên là gì? Trung Cộng muốn cho mọi người đều hiểu rằng tiến trình dâng vùng biển này của Việt cộng cho Trung Cộng đã hoàn tất và Hoàng Sa và Trường Sa đã là tài sản của TC. Lãnh đạo TC mỗi khi phát biểu vể Biển Đông, chỉ nói một câu: Chủ quyền của chúng trên vùng này không thể tranh cãi được.

Việt Cộng phải có nghĩa vụ ngăn cấm công dân của mình chống lại việc dâng hiến ấy, dù Trung cộng biết rằng các cuộc biểu tình ấy chỉ làm hại uy tín của chúng trên trường quốc tế. Ngay cả đến uy tín của Trung Cộng phải được VC bảo vệ hay đề cao. Và chính Đảng CSVN với cả guồng máy của CHXHCNXN phải lo chu toàn trách nhiệm này. Suốt trong năm 2008 và quan trọng là lúc có đuốc Olympic Bắc kinh đi qua Việt nam vào tháng 4, toàn bộ guồng máy nhà nước gồm cả tòa án được vận dụng để trấn áp các cuộc biểu tình để thỏa mãn các đòi hỏi của Bắc Kinh.

Cảnh sát cơ động tràn ngập đường phố. Công an thường phục phục kích tại các vị trí nghi ngờ là nơi biểu tình, chặn cát nút đến các địa điểm ấy, đặc biệt là bảo vệ Tòa Đại sứ TC ở Hà nội, Toà Tổng Lãnh sự ở Sài gòn. Cảnh sát hay nhân viên an ninh giả dạng là dân thường bắt thanh niên sinh viên trên đường phố. Đảng ủy ở địa phương, xí nghiệp trấn áp nạn nhân và gia đình, canh gác bao vây nơi cư trú, áp lực các nhà trọ hay nơi sinh viên cư trú để chủ nhà đuổi sinh viên, không cho họ có nơi trú thân, đuổi học, chủ nhân hủy bỏ khế ước để công nhân liên hệ mất việc làm, bắt giam hoặc gọi nạn nhân đến văn phòng công an để thẩm vấn đe dọa, làm áp lực, truy tố ra tòa án, bỏ tù. Tóm lại phương pháp trấn áp Leninist được mang ra sử dụng triệt để chống lại sinh viên học sinh để làm vừa lòng quan thày.

Lãnh đạo VC không ngần ngại công khai cho cảnh sát ăn mặc sắt phục dàn ra suốt dọc lộ trình để bảo vệ hàng trăm thanh niên được TC gửi sang để ngang nhiên diễn hành và phô trương trên đường phố Sài gòn.

Lãnh đạo VC còn thi hành lệnh của Bắc Kinh một cách mẫn cán đến nỗi bắt giam và truy tố sinh viên biểu tình ngồi tại gia với biểu ngữ "Trường Sa là của Việt nam". Đó là trường hợp nữ sinh viên Phạm thanh Nghiêm ở Hải Phòng. Như trường hợp bắt giam blogger Mẹ Nấm ở Nha Trang, vì viết về Hoàng Sa, Trường Sa. Sự ngược đãi đối với Mẹ Nấm được coi là có một không hai trong lịch sử loài người. Nó mang nét đặc thù nổi bật trong guồng máy áp chế của CHXHCNVN mà người ta không tìm thấy ở bất cứ đâu trên quả đất này. Công an bắt giam Mẹ Nấm, cô lập đứa con dưới 3 tuổi đang cần sữa Mẹ. Khỏang 10 ngày sau, Mẹ Nấm phải đầu hàng.

Đảng CSVN có nhiều sáng kiến “siêu việt” như vậy để thực thi mệnh lệnh của quan thày ngồi ở Bắc kinh chỉ huy. Chúng thi hành rất là mẫn cán. Đảng CSVN thực sự công khai đứng về phía quân xâm lăng, thách đố lại toàn thể dân tộc và chính thức trở thành tay sai của giặc ngoai xâm và vì thế chúng đúng là Quan Thái Thú Người Bản Xứ. Chúng hành hạ ngược đãi, bóc lột dân chúng thay vì quan thày. Vì thế, không ai có thể trách cứ quân giặc để từ đó vận động nổi dậy chống lại ngoại bang (như trong 1,000 năm đô hộ giặc Tàu hay 100 năm độ hộ giặc Tây được.)

Hành vi công khai bảo vệ việc bán đất, dâng biển cho kẻ thù xâm lược của VC tự nó đã giúp đóng góp vào việc nâng cao Chính Nghĩa của quốc dân VN vì nó mà quân dân Việt nam Cộng Hòa chiến đấu. Chính nghĩa ấy nay được sáng tỏ hơn bao giờ hết.

Ngày Hoàng Sa Toàn Cầu được tổ chức dưới hình thức long trọng để làm cho chính nghĩa ấy sáng chói trong lòng dân tộc. Chính Nghĩa ấy là ngọn lửa nung nấu tinh thần đấu tranh của dân tộc. Nó tiêu hủy guồng máy tay sai của Bắc Kinh đã được quân giặc nuôi nấng và đặt vào cương vị thống trị để chế ngự đồng bào của chúng. Ngọn lửa ấy sẽ nung nấu chí khí hùng anh của thanh niên Việt đứng lên đòi lại lãnh thổ, lãnh hải như thanh niên Trần quốc Toản khi xưa và bảo vệ nền độc lập quốc gia chống giặc ngoại xâm.

Buổi lễ Ngày Hoàng Sa Toàn Cầu là tiếng nói của người Việt hải ngoại, là hành vi công bố cho thế giới biết rằng việc quân xâm lưọc Băc kinh dùng bạo lực chiếm đóng quân đảo Hoàng Sa và Trường Sa là bất hợp pháp, rằng Hồ chí Minh và Đảng Cộng sản Việt nam là kẻ phạm trọng tội đối với dân tộc Việt.

Ngoài ra, các tài liệu về Ngày Hoàng Sa Toàn Cầu sẽ được Trung Tâm Nghiên Cứu Việt nam gửi đến để lưu trữ tại 27 Trung Tâm Nghiên Cứu Về Đông Nam Á trên thế giới để có thể sự dụng về phương diên chính trị và pháp lý, kể cả về sau, trong công tác đòi lại các tài sản này của dân tộc.

Sau khi trình bày ý nghĩa, tầm quan trọng và mục đích của Ngày Hoàng Sa Toàn Cầu, GS Nguyễn văn Canh sử dụng các Bản Đồ cổ để chứng minh chủ quyền của VN trên Hoàng Sa, và trình chiếu các hình vệ tinh chụp các căn cứ kiên cố quân sự mà TC xây trên Hòang Sa và Trường Sa. Các căn cứ ấy mà ngày nay Trung cộng có được là ‘công lao, đóng góp’ của Hồ chí Minh và Đảng CSVN.

Sự phối trí các căn cứ ấy cho thấy Trung Cộng đã bắt đầu dàn lực lượng để bao vây Việt nam suốt mặt biển. Và trong đất liền, dần dần các dự án kinh tế mà lãnh đạo cao cấp Trung Ương và các tỉnh của CHXHCNVN ưu tiên dành cho Trung Cộng được ngụy trang như bauxite Tây Nguyên sẽ là căn cứ địa của các đạo quân thứ 5. Các căn cứ địa ấy được trải ra và bố trí khắp nơi trên lãnh thổ VN.

Khi tới một thời điểm chín mùi, thì việc chuyển giao toàn thể lãnh thổ cho Trung Cộng được hoàn tất trước mắt quốc tế.

Nhà Hán đã đổ bao xương máu trong 1000 năm đô hộ, không làm gì nổi dân Việt nam. Rất nhiều lần bị thất bại nhục nhã. Với đóng góp của Hồ chí Minh và đồng bọn, và chỉ sau vài thập niên, ngày nay TC đã tỏ ra hiên ngang, kiêu ngạo, vững tin, từ từ từng bước tiến tới trong âm mưu thôn tính Việt nam.

Liệu chúng có hy vọng đạt được mục tiêu này?.

Nguyễn Văn Canh

* Bài viết trong Email của Bác GS Tiến Sĩ. Nguyễn Văn Canh canhnguyen1@yahoo.com

Wednesday, January 20, 2010

CHÓ - Khuyết Danh


Khuyết Danh

Một con chó đến xin Ngọc Hoàng cho được đầu thai làm người Việt Nam. Ngọc Hoàng chấp thuận:

- Được, ta sẽ cho mi toại nguyện, mi còn xin điều gì nữa không ?

Chó nói:

- Con xin là người Việt nhưng được sống ở Hoa Kỳ, được ăn học ở Hoa Kỳ.

Ngọc Hoàng phán:

- Cũng được.

Ngọc Hoàng lại hỏi:

- Cho mi làm người Việt, cho mi sống ở Mỹ, ăn học trường Mỹ, thành tài ở Mỹ, mi sẽ làm những việc gì?

Chó thưa:

- Con hứa khi là người và khi con ăn, học ở nước Mỹ, con thành tài, con là bác sĩ, luật sư, chuyên gia, con sẽ là Việt Kiều Yêu Nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, độc lập tự do hạnh phúc, con sẽ trung thành với Bác và Đảng.

Ngọc Hoàng phán:

- Vậy thì mi vẫn là Chó, mi xin đầu thai làm người làm gì?

Đồng chí Lê Đức Anh sau khi sang Liên Xô thay 1 con mắt bị hư. Trở về nước 1 thời gian sau Lê Đức Anh gặp lại ông y sĩ nhãn khoa của bệnh viện Lenin, người đã thay mắt cho Y. Lê Đức Anh ngỏ lời cảm kích về kỹ thuật y khoa của Nga đã lấy con mắt 1 loài chó rất hiếm để thay vào con mắt đui của Y.

LĐ Anh nói Y rất hài lòng vì con mắt mới nhìn rất rõ ngay cả ban đêm. Sau khi khen tặng hết lời, LĐ Anh nói đến 1 khuyết điểm rất nhỏ là:

“Từ khi thay con mắt chó vào, cứ nhìn thấy “phân người” là tôi thèm.”

Có 1 đám Chó đã nhiều kiếp làm chó, rủ nhau đến gặp Diêm Vương ở Âm Phủ để kể khổ và để xin được làm Người.

Nhưng đám Chó nầy vốn ngu dzốt nên không biết chúng phải nói sao với Diêm Vương. Chúng biết có 1 con Heo Nọc khôn hơn chúng nên chúng rủ Heo Nọc nhập bọn, cùng đến xin Diêm Vương cho làm kiếp người. Theo lời chỉ dẫn và theo bài bản của Heo Nọc, con Chó Đầu Đàn nói với Diêm Vương:

“Chúng tôi đã phải làm chó mấy chục kiếp nay, cực khổ quá đỗi. Làm chó trên trần thế chúng tôi bị con Người khinh khi, hành hạ, lợi dụng, con Người đã bạc đãi chúng tôi mà còn tàn nhẫn ăn thịt chúng tôi. Chúng tôi không muốn cứ tiếp tục luân hồi đầu thai làm kiếp Chó và kiếp Heo mãi. Xin Diêm Vương thương mà cho chúng tôi được đầu thai làm kiếp Người.”

Diêm Vương thấy bọn Chó, Heo đòi hỏi cũng có lý nên phán rằng:

“Đám Chó tụi bây ngu dzốt, hay ăn bẩn, ăn bậy nhưng có tính tốt là trung thành với chủ, cho dù chủ bây có làm bậy tụi bây cũng vẫn trung thành, vẫn vẫy đuôi, liếm gót chủ bây. Theo lời xin của tụi bây, Ta cho tụi bây được đầu thai làm Người nhưng tụi bây vẫn phải giữ cái cốt tính của loài Chó. Vậy tụi bây sẽ lên trần làm Người Việt Nam, tụi bây sẽ trung thành với Marx-Lenin và Đảng Cộng sản.”

Diêm Vương phán về Heo Nọc:

“Thằng Heo Nọc nầy có chút khôn xảo nhưng dzâm đãng, Ta sẽ cho Ngươi làm Người nhưng Ngươi không được lấy vợ có cưới xin đàng hoàng, xong Ngươi vẫn được chơi bậy theo kiểu Heo Nọc. Ngươi sẽ là lãnh tụ của đám Chó nầy.”

Nhưng các ngươi nhớ đây:

“Các ngươi là loài Chó, Heo, các ngươi không thể đội lốt Người mà sống lâu được. Ta vì thương hại nên cho các ngươi đầu thai làm Người Việt Xã Hội Chủ Nghiã, cho các ngươi có dịp trả thù người Việt, nhưng các người chỉ được tác heo, tác chó trong 60 năm thôi. Sau 60 năm các ngươi sẽ trở lại là Heo, Chó.”

So với loài Chó có ân nghĩa Không Quên Chủ, bọn người Việt no đủ ở các nước Âu Mỹ vác mõm, lộn mặt về nước đầu hàng, ca tụng, nâng bi, hun hít bọn Việt Cộng Tội Đồ của Dân Việt thật không bằng Chó.

Ngày xưa dân Việt có câu:
    Em như cục cứt trôi sông.
    Anh như chó đói chạy rông trên bờ.
Những năm 2000, dân Việt có câu phóng dzao:
    Cộng như cục cứt trôi sông.
    Dzịt Kìu Iu Nước ngồi trông trên bờ.
Chó nó đói nó thèm ăn bẩn, chó no đủ ở Xứ All You Can Eat mà thèm ăn bẩn mới thật là tệ.

Bọn Cộng sản lộng hành một thời, phạm trăm nghìn tội hại dân, giết dân, làm khổ dân, Ngọc Hoàng cả giận, gọi Thiên Lôi đến phán:

- Bọn Cộng sản tác yêu, tác quái dưới trần đã mấy chục năm nay. Ta đã cấm không cho chúng được hoành hành nữa xong vẫn còn nhiều tên ngoan cố không chịu làm theo lệnh ta mà rời bỏ quyền hành. Chúng vẫn tụ họp đú đởn với nhau. Lúc này đang có bọn Cộng họp nhau ở. Khanh xuống trần đánh chết hết bọn chúng cho ta.

Được lệnh của Ngọc Hoàng, Thiên Lôi vác búa xuống trần đánh chết hết bọn Cộng đang hội họp. Trong số Cộng bị sét đánh chết ấy có tên không phải là Cộng sản. Hồn tên này lên Thiên Đình kêu rêu y bị chết oan.

Ngọc Hoàng sai Nam Tào tra sổ lý lịch, quả nhiên tên kêu chết oan không phải là Cộng sản. Ngọc Hoàng cho gọi Thiên Lôi đến, hỏi:

- Ta sai Khanh xuống trần đánh chết bọn Cộng, sao Khanh lại đánh chết cả thằng không phải là Cộng?

Thiên Lôi phân trần:

- Ngài sai tôi xuống đánh chết hết bọn Cộng đang tu họp ở chỗ đó. Tôi làm theo lệnh Ngài. Trước khi ra buá tôi có xét giấy những thằng trong nhà đó đâu mà biết có thằng không phải là Cộng ở trong đó.

Thiên Lôi nói có lý. Ngọc Hoàng không biết phải làm sao. Tên chết oan cứ è ẹ khóc, đòi Ngọc Hoàng trả nó về trần thế, cho nó sống trở lại với vợ nó. Nhưng nó đã bị sét đánh chết, thân xác nó cháy queo, dù là Ngọc Hoàng cũng không thể làm cho nó sống lại được. Mà nó cứ nhèo nhẹo khóc mếu. Bực mình quá, Ngọc Hoàng chửi:

- Mày không phải là Công sản thì mày dẫn xác đến chỗ bọn Cộng sản hội họp làm ký gì? Mày đến đó mày ngửi đít các bố mày à

Khuyết Danh



Thư của một người dân trong nước gửi Dân Biểu Mỹ gốc Việt Cao Quang Ánh - Nguyễn Việt Nam

Nguyễn Việt Nam

Lời tác giả.- Xin được nhắc lại một lần nữa rằng tôi chỉ là một người dân Việt Nam, không ở Mỹ nên tôi không hề biết về nền chính trị cũng như sinh hoạt chính trị bên đó, tôi chỉ phát biểu những gì tôi thấy, tôi nghĩ về mục đích chuyến đi, cách viếng thăm và người dân Việt có biết gì đến ông Cao Quang Ánh hay không.


A. Mục đích chuyến đi của ông Ánh là đến Việt Nam tìm hiểu tình hình kinh tế Việt Nam, giúp Việt Nam xây dựng một hệ thống giáo dục tiên tiến như Mỹ đang có hầu mong tạo nền tảng vững chắc thúc đẩy tiến trình dân chủ, tự do và nhân quyền ở Việt Nam. Trong khi đó Chính phủ Việt Nam rất ao ước, mong sớm được giúp đỡ. Thưa ông Ánh như vậy có đúng ý định của ông không ạ ?
Vậy tôi xin hỏi ông câu thứ nhất rằng:

I. XIN ÔNG HÃY CHỨNG MINH CHO TÔI THẤY LUẬN ĐỀ KHOA HỌC LÀ : KHI HỆ THỐNG GIÁO DỤC VIỆT NAM PHÁT TRIỂN THÌ KÉO THEO NỀN TỰ DO, DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN SẼ ĐƯỢC PHÁT TRIỂN THEO. XIN ÔNG NÊU LÊN CÁC MỐI LIÊN KẾT CHẶT CHẼ GIỮA NỀN GIÁO DỤC PHÁT TRIỂN VÀ DÂN CHỦ, TỰ DO, NHÂN QUYỀN ?

Trong khi chờ đợi câu trả lời của ông tôi xin nêu ý kiến của tôi như sau:

NẾU ÔNG LÀM NHƯ TRÊN THÌ ÔNG ĐÃ BƯỚC VÀO BẨY CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN RỒI ĐÓ.
Theo tôi nhìn thấy HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ MỐI LIÊN HỆ BIỆN CHỨNG NÀO GIỮA HAI VẾ CỦA MỆNH ĐỀ: GIÁO DỤC PHÁT TRIỂN KÉO THEO NHÂN QUYỀN CẢI THIỆN.

Thưa ông Ánh mệnh đề trên tôi đã từng nghe người bà con với tôi – đã từng sĩ quan cao cấp của quân đội Việt Nam Cộng Hòa nói với tôi rồi, cách đây gần 20 năm lận, khoảng năm 1990. Ông ấy nói với tôi rằng: “Rồi đây ở Việt Nam, CỘNG SẢN CON SẼ ĐÁNH CỘNG SẢN CHA”

Tôi không hiểu gì cả nên hỏi lại ông: Cậu giải thích giùm con – CỘNG SẢN CON SẼ ĐÁNH CỘNG SẢN CHA là sao con không hiểu ?

Ông ấy nói rằng khi các thế hệ trẻ được đi du học nước ngoài về, họ sẽ mang theo kiến thức quản lý tiến bộ của phương tây áp dụng Việt Nam làm tan rã lý thuyết Cộng sản.

Lúc đó tôi còn trẻ, chưa có nhiều kiến thức, chưa đọc nhiều tài liệu do hải ngoại đăng tải nên gật gù khen hay, quá đúng.

Nhưng than ôi, ngày nay 20 năm sau nghe lại mục đích chuyến đi của ông cũng giống như lời nói của Cậu tôi năm xưa, đối chiếu lại tình hình thực tế Việt Nam tôi nhận ra mình quá ư là ấu trĩ, quá ư ngu ngốc khi tin là sẽ có CỘNG SẢN CON SẼ ĐÁNH CỘNG SẢN CHA.

Tôi xin chứng minh sự ngu ngốc của tôi cũng như của những ai tin là GIÁO DỤC PHÁT TRIỂN KÉO THEO NHÂN QUYỀN CẢI THIỆN.

Đã hơn 10 năm qua, các chương trình học bổng của Chính phủ Mỹ nổi tiếng ở Việt Nam như FULBRIGHT, VEF (VIETNAM EDUCATION FOUNDATION) ... đào tạo thạc sĩ. Ở Canada, Anh, Úc, Nhật hay Pháp cũng có. Tôi chỉ biết là Chương trình Fulbright mỗi năm cả nước Việt Nam được Đại Sứ quán Mỹ tuyển 25 học viên xuất sắc được sang Mỹ đào tạo thạc sĩ khoảng 2 năm 6 tháng. Như vậy khoảng 10 năm nay riêng chương trình Fulbright đã đào tạo được khoảng 250 học viên xuất sắc trở về Việt Nam làm việc, tôi tạm tính các chương trình học bổng khác cũng khoảng 750 học viên trong 10 năm qua. Vị chi khoảng 1000 học viên được hưởng đạo tạo thạc sĩ từ ngân sách chính phủ Mỹ, Pháp, Úc, Nhật ... còn chưa biết số lượng học viên đi du học tự túc là bao nhiêu, nhưng đã là rất nhiều ở Việt Nam rồi.

Vậy sau khi trở về Việt Nam họ đã làm gì được cho NỀN DÂN CHỦ, TỰ DO, NHÂN QUYỀN cho nhân dân Việt Nam. Tôi thấy hầu như BẰNG KHÔNG. May thay có vài người vừa lóe lên như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung ... vừa mới viết được vài bài báo, thì bị bắt ngay.

Còn lại hàng ngàn người tốt nghiệp ở nước ngoài hiện đang ở đâu không thấy trong phong trào đòi tự do nhân quyền cho nhân dân, phải chăng họ đang được trọng dụng trong các Cơ quan quản lý nhà nước để từng bước cải tổ dần nên chính trị Việt Nam. Xin thưa với ông là KHÔNG CÓ AI TRONG ĐÓ CẢ ĐÂU, đừng hy vọng hảo huyền ông Ánh ạ.

Cả phía chính quyền CS và du sinh trở về đều không thể chấp nhận nhau được.

Phía bộ máy CS được hình thành từ những tên học hành lem nhem – kiến thức Mác Lê Nin giẻ rách không dùng được, đăng ký học các khóa tại chức bằng GIẢ – bằng ĐỂU tràn lan, Chúng chỉ ngoi lên được nhờ tài luồn cúi và chạy chọt. Vậy bọn này có bao giờ chấp nhận chịu sự điều hành của người giỏi hơn nó đâu. Vậy là bọn chúng cô lập, bè phái tẩy chay người du học, một thời gian họ chán nản buộc phải ra đi. Hơn nữa những du sinh không thể chấp nhận lối làm việc quan liệu của bộ máy CS, lương ít lậu nhiều, mánh khóe chơi nhau. Trong khi đó ngoài hệ thống nhà nước thì các Công ty nước ngoài đang đầu tư, Văn phòng của các tổ chức phi chính phủ ở Việt Nam đang chào đón họ với mức lương cao, cung cách làm việc chuyên nghiệp, vậy là họ sà vào hết tất cả 2 loại hình này. Với tư cách là một Dân Biểu ông có thể làm cuộc khảo sát để công bố cho Chính Phủ Mỹ và nhân dân được biết hiệu quả của chương trình giáo dục Mỹ dành cho Việt Nam.

Còn nhân dân Việt Nam được hưởng cái dân chủ, tự do nào hơn không ? Sau hơn 10 năm họ không được thêm gì cả. Vậy ai là người hưởng lợi từ những chương trình giáo dục này. Tôi xin trả lời chính xác là chính những du sinh là người hưởng lợi nhất. Họ được đi học không phải vì tự do nhân quyền cho nhân dân Việt Nam, mà bọn này đi học vì cá nhân họ, vì miếng cơm manh áo của gia đình họ, nên họ quên ngay những gì đã được hưởng trong mấy năm trời học ở nước ngoài. Về Việt Nam, việc đầu tiên là tìm ngày các văn phòng phi chính phủ, công ty nước ngoài nộp đơn xin việc. Với tấm bằng danh giá từ nước ngoài về họ dễ dàng được tuyển dụng với mức lương cao ở Việt Nam, thấp nhất cũng 600-700USD/ tháng, cao thì cũng 1,200-1,500 USD/ tháng. Họ hãnh diện với bạn bè, bà con hàng xóm với mức lương này, không hề biết đến cuộc đấu tranh dân chủ ở hải ngoại ra sao, ở Việt Nam như thế nào. Khi những du sinh này gặp nhau mối quan tâm của bọn chúng chỉ là cá nhân họ mà thôi: Mày xây nhà chưa ? Đã mua xe hơi chưa ? Hết mối quan tâm. Tôi đã quen vài thằng đã tốt nghiệp Mỹ về là như thế đó, những “hạt nhận tốt” như vậy đó, kết quả của chương trính GIÁO DỤC mà ông đang ủng hộ cho Việt Nam là vậy đó ông Ánh ạ.

Tôi khuyên ông nên tìm đọc bài viết của giáo sư Hoàng Tụy “Giáo dục Việt Nam – xin cho tôi nói thẳng”. Đọc ổng sẽ thấy sự bệ rạc, thối nát và te tua của một hệ thống giáo dục CS xây dựng từ năm 1954 đến nay ở VN. Chỉ vì đăng bài này mà tờ báo điện tử tiasang.com bị đóng. Một bài viết chỉ nêu sơ sài thôi mà còn bị khóa miệng ngay tức thì, một tờ báo của bọn CS mà chúng còn thẳng tay không thương tiếc huống hồ ông hy vọng làm việc gãi ngứa cho CS để chúng cho dân Việt Nam hưởng tự do nhân quyền ư.

Không có cái ngớ ngẩn nào như cái ngớ ngẩn này ông Ánh ạ.

Để hiểu được nền giáo dục Việt Nam mà ông định kêu gọi giúp đỡ, tôi nghĩ ông nên tìm hiểu từ cái CĂN BẢN NHẤT. Một trong cái căn bản nhất tôi nêu đây không biết ông đã biết chưa – đó là bằng cấp. Hiện nay nói đến chuyện bằng cấp ở Việt Nam có 3 từ: BẰNG THẬT, BẰNG GIẢ VÀ BẰNG ĐỄU. Với 2 từ đầu tiên chắc ông hiểu nghĩa rồi, còn từ thứ 3 : Bằng đễu – ông có biết nó có nghĩa là gì không ? Nó là bằng giả những lại là bằng thật, nó là bằng thật nhưng lại là giả đấy ông ạ. Nói tóm lại nó KHÔNG PHẢI THẬT, CŨNG KHÔNG PHẢI GIẢ. Tôi xin giải thích để ông rõ như sau :
Quy trình để có được tấm bằng thật là:
    1. Thi tuyển vào đạt thì đăng ký học
    2. Trong quá trình học phải hoàn thành tất cả các bài kiểm tra, bài luận, bài thí nghiệm ... đạt điểm tối thiểu điểm 5 ( trong thang điểm Việt Nam là 10)
    3. Phải vượt qua được bài thi tốt nghiệp hay luận văn tốt nghiệp.
    Và như vậy được cấp BẰNG THẬT.
Ông có biết rằng lâu nay, các quan chức Việt Nam muốn lên lương, muốn tiến thân thì phải có bằng Tiến sĩ, Thạc sĩ hay Đại Học. Nếu không có được thì bọn chúng sẽ bị “dậm chân tại chỗ” tức là không tiến hoặc không lùi trong con đường sự nghiệp, hoặc tệ hơn nếu không có bằng cấp thì chúng sẽ bị sa thải – đây là điều chúng sợ nhất. Vì nếu bị sa thải, với học vấn kém cỏi thì chúng sẽ bị đói, không ai tuyển dụng, không làm nên trò trống gì. Bám vào hệ thống công quyền chúng sẽ được tồn tại bằng cách hưởng lương thấp, nhưng mánh mung cực kỳ dễ nên sống khỏe, tách ra khỏi hệ thống này chúng được xem như người chết rồi.

Muốn tồn tại chúng phải có bằng, muốn có bằng thật chúng phải đi học, mà đi học là việc chúng không thể học được vì nhiều lý do lắm : trình độ kém làm sao tiếp thu kiến thức mới, lâu nay quen nhậu nhẹt mánh mung rồi giờ đầu óc chúng chai sạn rồi, không thể nạp kiến thức nữa. Muốn tồn tại chúng phải bằng mọi giá có tấm bằng. Vậy là chúng làm bằng 2 cách sau để có được tấm bằng nộp cho cấp trên như sau:

1. Mua bằng giả: Tức là bằng được in như thật nhưng không hề có lưu chiểu tại trường cấp nên dễ dàng bị phát hiện.

Đã có nhiều tên mua bằng kiểu này bị lật tẩy nên bọn khác thấy sợ không dám áp dụng nữa, vậy là chúng sáng tạo ra một cách độc đáo khác là không đi học vẫn có bằng.

2. Lấy Bằng Đểu: Chúng sẽ tìm thuê một sinh viên chính quy, đăng ký thi tuyển vào một lớp tại chức nào đó, nhưng tên người đăng ký là tên của thằng cán bộ, không phải tên của sinh viên học thay.

Trong suốt quá trình học, người sinh viên này đều có mặt đầy đủ, dự thi tất cả các bài thi đầy đủ kể cả thì tốt nghiệp ra trường, nhưng tất cả đều phải đứng tên thằng cán bộ này, người sinh viên chỉ đóng vai diễn thôi. Cuối cùng trường sẽ cấp BẰNG THẬT cho thằng cán bộ đó – dù hắn không một ngày đi học.

Đáp lại sự học thế của người sinh viên- thằng cán bộ phải trả “ lương” đóng vai trong suốt mấy năm học. Mà tiền thì chúng tham nhũng vô tư.

Vậy là chúng vẫn được tăng lương, được thăng chức, thêm nhiều bổng lộc hơn.

B. VỀ VIỆC CẤP VISA NHẬP CẢNH CHO ÔNG ANH

Tôi nghe ông kể rằng trước đây chính quyền CS đã không cấp Visa cho ông, nhưng sau đó họ đưa ra hai điều kiện nếu ông chấp nhận thì cấp Visa và ông đã chấp nhận, điều kiện 1 thì tôi không nghe rõ là điều kiện gì, tôi chỉ nghe rõ điều kiện 2 là không được tổ chức họp báo (PRESS CONFERENCE).

Thưa ông, ông chấp nhận điều kiện hai có nghĩa là ông chấp nhận cho chính quyền CS BỊT MIỆNG ÔNG, như chúng đã bịt miệng Cha Lý tại phiên tòa ô nhục. Bức ảnh chụp đó chắc ông đã xem nhiều lần, vì nó đã được truyền đi khắp thế giới, hình ảnh biểu trưng cho vấn nạn của nhân dân Việt Nam ngày nay.

Tôi coi hành động này là bước đầu ông đã đầu hàng CS rồi.

Ông nói ông yêu nước, yêu dân Việt vậy khi đến Việt Nam ông phải được quyền nói cho dân Việt ông đến Việt Nam để giúp cải thiện nhân quyền, nhưng CS đã bịt miệng ông rồi thì cả 86 triệu người dân Việt đâu biết đến ông, đâu biết ông gặp ai làm gì.

Nhưng ông đến Việt Nam không phải vì lý do cá nhân, không phải cá nhân ông tự đến, mà ông đến với tư cách DÂN BIỂU LIÊN BANG HOA KỲ, thật đáng tự hào làm sao. Vậy thì bọn CS phải tôn trọng ông – tôn trong vai trò Dân Biểu của ông – và cũng chính là tôn trọng nước Mỹ. Đáng ra, với tư cách đó ông có toàn quyền đi bất cứ đâu trên đất nước Việt Nam để thăm và tìm hiểu, được gặp bất cứ công dân Việt nào mà ông muốn gặp để trao đổi về tình hình nhân quyền tại Việt Nam như Hòa Thượng Thích Quảng Độ đang bị quản thúc trong chùa, Linh Mục Lý đang bị giam tù, bà Trần Khải Thanh Thủy cũng vậy, kể cả nhóm sắp bị đem ra xét xử như ông Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Huỳnh Duy Thức ... và cả ông Trần Anh Kim vừa mới bị kết án 5 năm 6 tháng tù vì lên án chế độ. Rồi một cô gái thuộc hàng LIỆT NỮ đang bị giam cầm là LÊ THỊ CÔNG NHÂN, để ông thông báo cho họ biết rằng họ không đơn độc, mà ngoài nhà tù này nhiều người vẫn nhớ tới và ủng hộ họ tiếp tục đấu tranh anh dũng. Ngược lại ông sẽ thông báo cho người Việt hải ngoại và dân Việt trong nước biết tình hình sức khỏe, quan trong là tinh thần bất khuất của họ trong tù.

Một Dân Biểu Liên Bang của Hoa Kỳ vừa đặt chân đến sân bay Nội Bài đã đưa cái mặt cho bọn CS DÁN TẤM BĂNG KEO KHÓA MIỆNG, thì thử hỏi ông làm sao hiểu được tình hình Việt Nam mà kêu gọi đồng bào hải ngoại giúp ông ủng hộ chương trình giúp Việt Nam xây dựng hệ thống giáo dục hiện đại.

Ông đến với tư cách một Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ, đến để trợ giúp cho Việt Nam về tài chính, kiến thức, cách thức quản lý và cơ sở vật chất cho hệ thống giáo dục Việt Nam, chứ ông đâu đến Việt Nam để ăn bám bọn CS mà ông lại chấp nhận ở thế hèn hạ là phải bị BỊT MIỆNG rồi mới nhập cảnh Việt Nam.

Đáng ra bọn CS phải trải thảm đỏ, nâng niu ông, tạo mọi điều kiện để ông có thể tìm hiểu VN –
Ông phải được họp báo, được truyền hình trực tiếp các buổi nói chuyện của ông với quan chức CS, được các báo CS đăng bài, phỏng vấn và thông báo cho toàn dân VN biết.

Đằng này chúng canh giữ ông như một tội phạm, cho ông gặp những người chúng muốn, gặp vài quan chức CS bàn chuyện chúng cần (cần tiền để xây dựng hệ thống giáo dục), chứ tôi không hề nghe ông kể chuyện dân muốn, và lời hứa của các quan chức CS sẽ làm cho dân là gì ... tuyệt nhiên không hề có một chút gì giá trị đối với dân cả.

Ông thấy không, có cái chế độ nào hành xử quái đản như chế độ Hà Nội không ?

Chúng tiếp ông với cương vị là thượng khách, nhưng chúng lại dán băng keo lên miệng vị thượng khách này.

Người dân Việt Nam bị mang tiếng là đối tượng hưởng lợi từ các chương trình của Mỹ, nhưng họ không hề hay biết một chút gì cả về chuyến đi, mục đích hay kế hoạch của ông cả. Mà người hưởng lợi do chương trình trợ giúp của Mỹ đối với Việt Nam đó là:

1. Đối tượng hưởng lợi thứ nhất là LIÊN MINH MA QUỶ giữa quan chức và bọn Mafia nhà thầu xây dựng trường học, nhà cung cấp thiết bị trường học, ... thông qua đấu thầu ma, chúng siêu hạng về khoản này. Chúng sẽ giao cho một nhóm quản lý trường học, thư viện, phòng thí nghiệm, ký túc xá ... một đống công trình kém chất lượng chỉ sử tối đa 2 đến 3 năm sau đã xuống cấp trấm trọng, chúng lại kêu ca vòi vĩnh Mỹ cho tiền tu bổ, sửa sang. Được cho tiền chúng lại ăn tiếp. Cái vòng lặp là vậy đó.

2. Con cái những tên quan tham nhũng sẽ được vào học những trường tiêu chuẩn quốc tế mở ở VN – vì họ mới có tiền đóng học phí – bọn này học xong, dùng kiến thức học được sẽ kết hợp với quyền lực của cha hắn – đẻ ra những công ty cổ phần Mafia có vốn lớn, khống chế thị trường VN – bóc lột lại người dân Việt này – tôi liên liệu rằng sẽ có những công ty hàng không, Viễn thông, dầu khí tư nhân ra đời mà vốn đầu tư sẽ là nguồn tài trợ của Chính phủ Mỹ cho chương trình giáo dục VN đấy ông Ánh ạ. Chớ dại mà chui vào rọ CS.

Con em người dân thấp cổ bé họng chỉ được hưởng một quyền duy nhất là: CHẠY XE ĐẾN CỔNG TRƯỜNG QUỐC TẾ XÂY BẰNG TIỀN CHÍNH PHỦ MỸ, ĐỨNG NGOÀI CỔNG NHÌN MÀ THÈM RỒI ... RA VỀ.

Thưa ông Ánh, ngồi ở Việt Nam nghe lại ông trả lời các câu hỏi của đài hải ngoại, ông nói rằng sẽ giúp Việt Nam mà tôi thấy ông lơ mơ chẳng khác mấy ông Dân Biểu gốc Mỹ đã từng làm, toàn nói viễn vông trên trời, rồi viện trợ tiền cho CS ăn sạch, dân chẳng biết đến cái đặc ân đó chứ đừng nói được hưởng. Tôi nhớ hình như thời Tổng Thống Geogre Bush (con) trước khi hết nhiệm kỳ thứ 2 ông ấy có ký một khoản viện trợ không hoàn lại cho Việt Nam để trợ giúp công tác phòng ngừa và chữa trị bệnh HIV ở Việt Nam. Gói tài trợ trị giá khoảng 1 tỷ đô la. Hiện nay có ai báo cho dân Mỹ biết 1 tỷ đô la đó được CS VN dùng vào việc gì ? hết bao nhiêu ? Người bị HIV được hưởng bao nhiêu. Vô túi bọn quan chức CS bao nhiêu ?

Một việc làm phí phạm tiền của dân Mỹ để nuôi mập bọn CS mà thôi.

Ông hãy thay đổi cách làm cũ đi ... Phải đi vào chi tiết cụ thể, đừng viễn vông nữa ông Ánh à.

Tôi xin hiến kế cho ông cách mà người dân sẽ hưỡng thụ trực tiếp từ chương trình giáo dục mà ông đang dự định làm như sau:

Chính quyền CS luôn muốn có một hệ thống giáo dục hiện đại – OK Mỹ hứa sẽ giúp.

NHƯNG ông hãy yêu cầu Chính quyền CS phải thể hiện thiện chí trước khi bàn chuyện giúp bằng cách:

TỔNG BÍ TƯ NÔNG ĐỨC MẠNH HAY ÔNG CHỦ TỊCH NƯỚC NGUYỄN MINH TRIẾT PHẢI: TUYÊN BỐ HỦY BỎ NHỮNG BÀI HỌC: TRIẾT HỌC MÁC LÊ NIN, KINH TẾ CHÍNH TRỊ MÁC-LÊ ,TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH , LỊCH SỬ ĐẢNG VIỆT NAM. TRONG HỆ ĐÀO TẠO ĐẠI HỌC VÀ CAO ĐẲNG TẠI VIỆT NAM NGÀY NAY.

Vì hệ giáo dục Mỹ không hề chấp nhận hệ tư tưởng CS nhồi sọ cho sinh viên. Nên không thể nhồi nhét – vô bổ nữa, kêu gọi nhà cầm quyền hãy có lương tâm, thương xót cho cả triệu sinh viên phải đọc, học và trả lời đúng như sách viết, dù loại sách này họ biết nó không còn giá trị nữa.

Cả triệu sinh viên chán ngán phải nhai cái giẻ rách lý luận này, họ ước ao vứt vào sọt rác để có thêm thời gian học sâu chuyên môn của mình. Nhưng bọn lãnh đạo dốt muốn cho sinh viên phải dốt theo, bằng cách ép buộc học những thứ ngu xuẩn đó để không thể giỏi hơn chúng được.

Nếu ông vận động làm được điều này thì cả triệu sinh viên Việt Nam cảm ơn ông lắm lắm. Rồi các thế hệ trẻ sau này cũng sẽ được hưởng lợi tiếp theo. Làm được như vậy ông đã giải phóng được một phần sự áp chế của CS.

Nhưng tôi cho rằng khi ông nêu vấn đề này thì bọn chúng sẽ “giãy nảy” lên mà xem. Chúng sẽ không chấp nhận đâu. Nếu vậy thì ông sẽ làm gì. Theo tôi nếu một yêu cầu chính đáng này mà chúng từ chối thì ông cũng đừng nên tiếp tục chương trình làm gì, dân vẫn khổ, quan chức thêm giàu mà thôi.

Thư đã dài, hy vọng ông đọc được những dòng này xuất phát từ tâm trí trong sang của một người dân trong nước.

Tôi mong sẽ được lắng nghe ý kiến phản hồi của ông sau khi đọc được lá thư này của tôi.

Nguyễn Việt Nam