Sunday, November 22, 2009

Cháy nhà ra mặt chuột - Quan Thúy Vân

Quan Thúy Vân


"Cháy nhà ra mặt chuột" là câu ngạn ngữ từ xưa, ý nói chuột ẩn trong nhà không "thể" thấy được, tới khi nhà cháy chuột mới chạy ra. Nghĩa đen là như vậy, nhưng câu ngạn ngữ ấy chỉ nhắm vào nghĩa bóng mà thôi.

Chuột là loài động vật gậm nhấm, rất xấu, ăn bẩn, ỉa bẩn, đặc biệt mang nhiều mầm bệnh như bệnh dịch hạch có khi làm chết cả hàng triệu con người. Từ đó, nhiều cái xấu, cái bẩn, cái độc hại, cái ti tiện đều được mệnh danh là chuột, nào là đồ chim chuột, đồ chuột bọ, "ném chuột vỡ đồ quý", v.v.. Cái xấu nhất của chuột là lén lút và tàn hại nhất là gây bệnh truyền nhiễm.

Trước đây, khi dịch Cộng Sản (CS) đang hoành hành trên thế giới, hơn 100 triệu người chết vì CS, chưa kể đến hơn tỷ con người khổ cực trong các nước CS, chúng ta thường chỉ bọn CS là rắn độc, là lang sói, là hùm beo, v.v.. Nay chế độ CS đã tan; dầu vậy, tại các nước còn CS như Tàu, Cuba, và Việt Nam, Bắc Triều Tiên thì CS vẫn là lang sói. Ở trong nước, CS Việt Nam (CSVN) vẫn là lang sói đối với dân Việt Nam. Ở ngoài nước thì CSVN trốn chui trốn nhũi như chuột. Vậy, đối với đồng bào tị nạn, thì CS là chuột - Chuột dịch hạch - Loài chuột dịch hạch đó luôn lén lút đi truyền bệnh. Đồng bào tị nạn CS coi chừng! "Cháy nhà ra mặt chuột", câu chuyện ông Lê Hồng Long (LHL) tố cáo Ban Giám Đốc Đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngoại (BGĐ-ĐPTVNHN) giao du với Việt Cộng (VC). Sau lời tố cáo của ông LHL, ông Ngô Ngọc Hùng giám đốc đài công nhận ông có đi gặp VC với mưu toan chiêu hồi VC, và ông bà Dương Văn Hiệp (DVH) và Lưu Lệ Ngọc (LLN) đều công nhận có giao du tiệc tùng với VC cũng với mụch đích chiêu hồi VC, v.v..

Sự mâu thuẫn nào để ông LHL tố cáo BGĐ-ĐPTVNHN theo VC, tôi không biết. Tôi chỉ biết mâu thuẫn đó là một thứ mâu thuẫn "Cháy Nhà" để lòi "Mặt Chuột". Có lẽ ông LHL đốt cho "nhà cháy" để chuột lòi ra. Có lẽ thời gian để ông LHL chọn lựa cơ hội đốt nhà cũng lâu lắm. Điều này phải hỏi ông LHL.

Sau khi nhà đã cháy, chuột đã lòi ra thì BGĐ-ĐPTVNHN chửi bới phủ đầu ông LHL, đem cá nhân ông LHL ra bêu riếu. Hình thức đó có vẻ như hình thức "cả vú lấp miệng em" và "vừa đánh trống vừa ăn cướp". "Cả vú lấp miệng em" là vú lớn ấn vào miệng em không cho em khóc. Tiếc rằng ông LHL là đàn ông không có vú để lấp miệng em. Kể ra có vú cũng lợi thật. Còn "vừa đánh trống vừa ăn cướp" nhằm mục đích để người ta tưởng bọn đánh trống để bắt cướp chứ không phải bọn ăn cướp. Tiếc thay LHL chỉ có dùi trống mà không có trống!

Nhìn kỹ sự việc, theo tôi, sự mâu thuẫn "cháy nhà" đó rất có lợi cho người quốc gia chống cộng, và những người chống cộng phải phân biệt một bên là cá nhân ông LHL, một bên là BGĐ-ĐPTVNHN theo CSVN. Cá nhân LHL chúng ta không cần bàn tới, phải nhắm vào bọn giao du với CS để bình phẩm, để tìm giải pháp.

Trong khi trên Internet nhao nhao công kích và đặt nhiều nghi vấn về việc BGĐ-ĐPTVNHN giao du với VC thì bỗng nhiên ông Sơn Tùng, một nhà báo chống cộng kỳ cựu, lại lên tiếng bênh vực BGĐ-ĐPTVNHN qua bài "Từ Tiếng Súng Trần Văn Bé Tư Đến Chuyện Đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngoại". Thật là một việc quái lạ.

Đại khái ông bảo năm 1984, Trần Khánh Vân (TKV) tuyên bố Mỹ nên bang giao với VC để VC bớt đàn áp. Với lối tuyên bố đó, TKV bị ông Trần Văn Bé Tư (TVBT)quật một phát súng may sao TKV không chết. Nay đã 25 năm, CS vẫn đàn áp, ông TKV đã có cơ hội nhận ra sự sai lầm của mình. Còn, nay, 25 năm sau vật đổi sao dời, MỸ-Việt bang giao, người Việt từ trong nước và từ Mỹ qua lại với nhau .... “Người hùng” TVBT chắc cũng ăn năn và “thương” con người mà anh đã nhắm bắn 25 năm trước. Ở đây, ông Sơn Tùng mâu thuẫn và sai lầm: TKV đã nhận ra sự sai lầm của hắn thì tại sao Bé Tư phải ăn năn? TVBT chống bang giao, không biết phát biểu như thế nào, bèn mượn họng súng phát biểu dùm lập trường của ông ta cũng như ông Sơn Tùng dùng ngòi bút phát biểu lập trường chống cộng bấy lâu nay. Riêng việc Mỹ bang giao với CSVN là quyền của Mỹ; quyền đó không lay chuyển được lập trường TVBT; người Việt trong ngoài qua lại như đi chợ ..., không làm rung động được tình cảm của Bé Tư để Bé Tư thay đổi lập trường. Đã như vậy làm sao Bé Tư phải "ăn năn". Bé Tư thực sự là anh hùng không phải kiểu "anh hùng" của ông Sơn Tùng. Nếu như Trần Văn Bé Tư nhảy xuống sông chết hồi đó thì hẳn rằng Việt Nam đã có thêm một Phạm Hồng Thái nữa. Chỉ tiếc rằng tiếng súng của ông cộng hưởng tiếng tim đập của đồng bào tỵ nạn CS không phù hợp với luật pháp của Hoa Kỳ.

Riêng vấn đề ĐPTVNHN, ông Sơn Tùng bảo đó chỉ là "cái đỉnh của khối băng sơn". Nói như vậy, đúng! Vì là cái đỉnh băng sơn, chúng ta phải đập tan khối băng sơn để tràn ra sự thật ở đáy biển.

Ông Sơn Tùng bảo, có những người khác liên lạc với tòa đại sứ VC, vì lý do này hay lý do khác, mà không ai nói đến. Lớp người này như Tôn Thất Chiểu, Trương Hồng Sơn, Nguyễn Mạnh Hùng, v.v. là vì quyền lợi cá nhân họ, người tỵ nạn CS khinh khi nên không thèm nói đến một bọn: "Mang danh tỵ nạn ăn cơm Mỹ, Đuôi ngoắc lưng cong nịnh kẻ thù". Không thể nào so sánh bọn này với ĐPTVNHN vì ĐPTVNHN là cơ quan truyền thông, tiếng nói của họ sẽ ảnh hưởng đến tình cảm và lập trường của đồng bào tị nạn CS.

Bảo rằng họ đã hy sinh mười mấy năm qua và chưa tuyên truyền đi những bài nào của đối phương, hay làm hại đến tinh thần chống cộng của đồng bào tỵ nạn CS .... Điều đó không thể bào chữa cho hành động ám muội của BGĐ-DPTVNHN. Vì rằng tiền tích tốt không thể biện minh cho việc làm xấu hiện tại và biết đâu xây dựng tiền tích tốt như là một âm mưu cho một hậu quả phản bội dân tộc. Phạm Ngọc Thảo, Phạm Xuân Ấn, Huỳng Văn Trọng ... bày mưu diệt cộng, đem quân đánh cộng, té ra cuối cùng lộ mặt bọn chúng là CS gộc!

Bảo rằng BGĐ-DPTVNHN còn trẻ, còn là cừu non không hiểu gì về CS .... Xin thưa bọn họ không trẻ nữa, đã gần 60 cả rồi, họ không còn là cừu non nữa, họ đã từng cắt tóc cạo lông để làm len nhiều lần rồi. Không tin cứ hỏi ông bà Dương Văn Hiệp sẽ rõ. Giả sử họ còn trẻ thật thì họ phải tự hỏi tại sao họ ở trên nước Mỹ. Nếu bọn họ không biết thì cha mẹ họ phải biết, cha mẹ họ không biết thì ông nội họ phải biết! Không thể nại chuyện tuổi trẻ để che giấu việc làm phản bội dân tộc.

Bảo rằng buộc tội dễ, ném đá dễ, đúng! Đó là kiểu đấu tố của CS, còn đây đã rõ ràng giao du với CS thì buộc tội không có gì là khó, chỉ ném đá thì không nên. Mặc dầu những người muốn ném đá không tiềm ẩn tội ngoại tình nhưng vì bạo động không thích hợp với luật pháp Hoa Kỳ.

Qua hành động mờ ám của ĐPT-VNHN và qua bài viết của ông Sơn Tùng, người Việt Quốc Gia nghĩ gì? Nằm ngủ chăng? Ngáy như sấm chăng? Chúng tôi yêu cầu quý vị bô lão, quý anh chị thanh niên hãy trấn tay áo gióng trống rung chiêng lên án bọn giao du thân mật với quỷ đỏ hòng dẫn đường cho quỷ đỏ xâm nhập cộng đồng tỵ nạn CS.

Rất mong!

Quan Thúy Vân

Saturday, November 21, 2009

HỘI NGHỊ NGƯỜI VIỆT NÀO, CỦA AI ? - Phạm Trần

Lệ Thu, Hương Lan, Phi Nhung và Jimmy Nguyễn Tham Gia Nhạc Hội Mừng Đoàn Kết

Phạm Trần

Chính quyền của Nhà nước Cộng sản Việt Nam rất om xòm về Hội nghị Người Việt Nam Ở Nước Ngoài (NVNONN) lần thứ nhất được tổ chức ở Hà Nội trong 3 ngày 21, 22 và 23 tháng 11 (2009). Nhưng mấy chữ “Người Việt Nam Ở Nước Ngoài” đại diện cho ai trong số trên 3 triệu con người mang dòng máu Việt đang sống bên ngòai Việt Nam?

Để trả lời cho thắc mắc này, mọi người hãy theo dõi lời giải trình của Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Ngọai giao, Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về NVNONN dành cho Báo chí trong nước ngày 18/11.

Nguyễn Thanh Sơn

Sơn nói: “Sau khi có Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị về công tác người Việt Nam ở nước ngoài và chúng ta đã khẳng định người Việt Nam ở nước ngoài là bộ phận không thể tách rời của dân tộc Việt Nam, là động lực quan trọng đối với đất nước, hội nghị này mang ý nghĩa rất đặc biệt.

Sau hơn 60 năm xây dựng đất nước, qua hai cuộc kháng chiến gian khổ ác liệt mà bà con kiều bào luôn kề vai sát cánh với nhân dân trong nước, chúng ta đã thống nhất được giang sơn về một mối nhưng chưa tổ chức được một hội nghị mang tính chất đại diện cho kiều bào toàn thế giới để có thể về với đất nước, với dân tộc trong nhịp sống chung, trong một ngày hội để nhân dân trong nước cũng như ngoài nước được cùng nhau nói lên tâm tư nguyện vọng mong muốn xây dựng một nước Việt Nam giàu đẹp.

Hội nghị lần này thể hiện tính chất đại đoàn kết dân tộc; thể hiện sự quan tâm hết sức to lớn, sâu sắc của Đảng và Chính phủ khi đã có một loạt chính sách đối với bà con ở bên ngoài.

Hội nghị còn thể hiện nguyện vọng của đông đảo kiều bào về một diễn đàn để cùng bàn làm sao cho dân giàu nước mạnh, xây dựng một cộng đồng đoàn kết.” (Thông tấn Xã Việt Nam, 18-11-2009)

Trước hết, không cần phải có Nghị quyết 36, ra đời ngày 26/3/2004 nhìn nhận, người Việt Nam, dù ở bất kỳ chân trời góc biển nào và có quốc tịch nào chăng nữa cũng vẫn là một phần tử của đại gia đình dân tộc Việt Nam. Sự khẳng định của đảng CSVN chẳng qua chỉ nhằm cào lấy tất cả mọi người Việt sống ở nước ngòai để tự cho mình có trách nhiệm bảo vệ để mưu cầu sự lệ thuộc của người Việt sống bên ngòai Việt Nam và buộc họ phải có bổn phận đối với đất nước.

Thứ hai, khi Sơn nói rằng “qua hai cuộc kháng chiến gian khổ ác liệt mà bà con kiều bào luôn kề vai sát cánh với nhân dân trong nước” thì hiển nhiên những “kiều bào” này phải là những người đi theo hay ủng hộ chính sách chiến tranh và xâm lăng miền Nam Việt Nam đảng Cộng sản Việt Nam.

Lệ Thu

Do đó, thứ “hội nghị mang tính chất đại diện cho kiều bào ... để có thể về với đất nước, với dân tộc ... cùng nhau nói lên tâm tư nguyện vọng muốn xây dựng một nước Việt Nam giàu đẹp” cũng chỉ là của riêng lớp người đã chấp nhận chế độ Cộng sản nên mới muốn đất nước “giàu đẹp” theo như ý nhà nước lấy Chủ nghĩa phá sản Mác-Lênin làm nền tảng để xây dựng đất nước như nội dung của “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội” đã viết năm 1991.

Thứ ba, Sơn cũng nói với Báo chí rằng “Hội nghị lần này thể hiện tính chất đại đoàn kết dân tộc ... thể hiện nguyện vọng của đông đảo kiều bào về một diễn đàn để cùng bàn làm sao cho dân giàu nước mạnh, xây dựng một cộng đồng đoàn kết” thì không nên hiểu đảng và nhà nước CSVN đã sẵn sàng muốn đòan kết với tất cả mọi người Việt Nam, nhất là đối với những người thuộc thành phần mà Sơn gọi là “một bộ phận không nhỏ ra đi bởi hận thù sau chiến tranh.”

Khi nói đến lý do bỏ đất nước ra đi từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 của người miền Nam, hay từ năm 1978 đối với những người Việt gốc Hoa ở miền Bắc bị đuổi về Tầu trước khi xẩy ra chiến tranh biên giới với Trung Hoa vào tháng 2 năm 1979 thì câu nói xuyên tạc và chụp mũ “ra đi bởi hận thù” của Sơn có phản ảnh chủ trương đại đòan kết dân tộc của Hội nghị NVNONN không ?

Những người bỏ nước ra đi từ miền Nam trước và sau ngày 30-4-1975 đã “hận thù” ai mà phải ra đi, hay họ đã phải chạy trốn sự tàn bạo và chính sách trả thù, kỳ thị của những kẻ may mắn chiến thắng trong chiến tranh?

Hãy nghe Sơn lý giải về tình trạng hãy còn một số đông người Việt Nam ở nước ngòai chưa muốn hợp tác với đảng CSVN: “Tất cả những ai yêu nước đều trở về đất nước, còn những người chưa về dự hội nghị này mà còn có ý kiến khác về hội nghị thì là người ta chưa hiểu hoặc cố tình không hiểu. Và những người cố tình không hiểu sẽ được các đại biểu về dự hội nghị lần này hướng dẫn, thông tin lại để bà con hiểu thêm.

Jimmy Nguyễn

Chúng ta có chân lý, nên sẽ chứng minh được cho những người cố tình chưa hiểu dần dần thấy được sự thật là chúng ta đang phát triển, vị thế của đất nước đang ngày càng phát triển trên trường quốc tế, và người ta sẽ thấy được tình cảm của lãnh đạo Đảng, Nhà nước cũng như nhân dân trong nước với bà con bên ngoài như thế nào.

Đó thực sự là tình cảm người thân dành cho người thân, ruột thịt dành cho ruột thịt, bà con là máu mủ của chúng ta, chúng ta luôn dành cho bà con những tình cảm từ tấm lòng, từ trái tim của mỗi người dân trong nước.

Cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài cũng có một đặc thù là có một bộ phận không nhỏ ra đi bởi hận thù sau chiến tranh, hội nghị này là bằng chứng để cho những người chưa hiểu, còn tư tưởng hận thù thấy rõ chính sách đại đoàn kết dân tộc.

Chúng ta khép lại quá khứ để nhìn vào tương lai. Đất nước thống nhất nhưng bà con chưa đoàn kết là chưa trọn vẹn.”

Nghe Sơn nói có vẻ chân thật và thành khẩn dẻo mép đấy, nhưng đâu phải không trở về là không yêu nước? Yêu nước cũng có trăm bề, ngàn nẻo. Yêu nước không phải là phải yêu cái Xã hội Chủ nghĩa lỗi thời, lạc hậu và chậm tiến, phá sản của người Cộng sản Việt Nam.

Vô số người Việt Nam ở nước ngoài không muốn về giúp nước vì đảng CSVN chưa sẵn sàng “quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù”. Thêm vào đó lại chủ trương độc quyền cai trị, chà đạp nhân quyền và hạn chế tối đa tất cả các quyền tự do, dù đã được Hiến pháp cam kết.

Hơn nữa, đảng CSVN vẫn chưa biết tôn trọng quyền đối lập nên không ngại chụp mũ những ai chống chính sách cai trị độc tài của đảng Cộng sản là chống lại Tổ quốc, chống lại đồng bào. Người Cộng sản cũng đã công khai chống “đa nguyên chính trị , đa đảng đối lập”.

Do đó khi Sơn nói “Chúng ta khép lại quá khứ để nhìn vào tương lai” không có nghĩa là đảng CSVN muốn có “hòa giải” mà chỉ muốn “hòa hợp” theo những điều kiện của mình.

Hãy đọc thái độ thù nghịch trong một đọan của Nghị quyết 36: “Một bộ phận đồng bào do chưa có dịp về thăm đất nước để tận mắt thấy được những thành tựu của công cuộc đổi mới hoặc do thành kiến, mặc cảm, nên chưa hiểu đúng về tình hình đất nước. Một số ít người đi ngược lại lợi ích chung của dân tộc, ra sức chống phá đất nước, phá hoại mối quan hệ hợp tác giữa nước sở tại với Việt Nam.”

Có cần phải về Việt Nam mới biết đảng CSVN thiếu thành thật và đàn áp nhân dân ra sao không? Những bài học vi phạm quyền con người, hạn chế các quyền tự do, khống chế, bôi nhọ, chụp mũ những tiếng nói vì lương tâm đòi dân chủ, đòi tự do tín ngưỡng, hành đạo, đòi công bằng, cơm ăn, áo mặc và đòi được bình đẳng, học hành, chống quan liêu, tham nhũng, chống bóc lột, cướp đất, thất nghiệp, chống tội ác xã hội của người dân không cần phải nhìn thấy tận mắt, hay nghe tận tai mới có bằng chứng.

Chẳng hạn như thái độ “đem con bỏ chợ” trong dịch vụ xuất khẩu công nhân ra nước ngòai lao động để thu lợi, nhưng đến khi họ bị chủ nhân đàn áp, xúc phạm thân thể, nhục mạ nhân phẩm của phụ nữ thì Bộ Ngọai giao Việt Nam làm ngơ. Hay hàng trăm trường hợp của những Phụ nữ sa cơ phải lấy chống nước ngoài bị hắt hủi, bị buôn qua, bán lại mà Đại diện ngoại giao của Việt Nam ở các nước sở tại như Đài Loan, Nam Hàn, Tân Gia Ba hay tận Trung Đông đã ngoảnh mặt làm ngơ thì có cần phải đem phơi ra giữa Chợ Đồng Xuân cho mọi người thấy không?

Hương Lan

AI ĐƯỢC MỜI - AI HÁT?

Vì vậy, khi tổ chức Hội nghị NVNONN thì những nạn nhân này có quyền lên tiếng không, hay đảng CSVN chỉ đem về nước những người hội đủ các tiêu chuẩn có lợi cho đảng để nắm bắt và sử dụng được như:

- “Lãnh đạo và những người hoạt động trong các hội đòan hướng về đất nước: hội người Việt Nam, hội doanh nghiệp, hữu nghị, câu lạc bộ, các tổ chức từ thiện, nhân đạo NGO (Non-Government Organizations, Phi Chính phủ), giới, ngành nghề.

- Trí thức, chuyên gia, doanh nhân kiều bào làm ăn thành đạt, Thanh niên, sinh viên, tài năng trẻ.

- Cá nhân tiêu biểu hoạt động trong các lĩnh vực văn hóa-nghệ thuật, thể dục thể thao, xã hội, tôn giáo.

-Những người hoạt động trong lĩnh vực truyền thông.

Những nhân vật mới nổi hoạt động trong chính quyền địa phương; những nhân vật cao cấp trong chế độ cũ có tinh thần dân tộc, muốn tham gia Hội nghị trong tinh thần xây dựng và hòa hợp dân tộc.”

Ngoài ra họ cũng sẽ mời dự số tiêu biểu những người Việt Nam đã hồi hương như trường hợp Giáo sự Âm nhạc Trần Văn Khê, hay có thể có cả Nhạc sỹ Phạm Duy là người đã được cấp giầy Hộ khẩu cư trú hợp pháp.

Hội nghị 3 ngày ở Hà Nội sẽ có khỏang 900 người Việt từ nước ngoài và lối 500 người trong nước đại diện cho Đảng, Chính phủ, các Bộ, Mặt trận Tổ quốc và địa phương được tham gia thảo luận 4 vấn đề:

1. Xây dựng cộng đồng NVNONN đoàn kết vững mạnh, thành đạt và hướng về đất nước;
2. Giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa và truyền thống dân tộc trong cộng đồng NVNONN;
3. Chuyên gia, trí thức kiều bào góp phần vào sự nghiệp xây dựng đất nước;
4. Doanh nhân kiều bào góp phần vào sự nghiệp xây dựng đất nước.

Phi Nhung

Xen kẽ các ngày họp là phần Văn nghệ theo chủ đề “Việt Nam Quê Hương Tôi”, ngòai mục đích giúp vui còn có “mục đích quyên góp giúp đỡ cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn thông qua “Quỹ Bảo trợ trẻ em Việt Nam” và “Quỹ Hỗ trợ, vận động cộng đồng” (Thông tấn xã Việt Nam, 17/11/2009).

Theo lời Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Chủ nhiệm Ủy ban NVNONN loan báo cùng tham gia chương trình có các ca sĩ kiều bào như Lệ Thu, Hương Lan, Phi Nhung và Jimmi Nguyễn. Phía trong nước sẽ có mặt Quang Thọ, Thanh Lam, Mỹ Linh, Trọng Tấn, Lan Anh, Mỹ Tâm, Hồ Quỳnh Hương, Tùng Dương, nhóm Cỏ Lạ, nhóm Mặt trời mới và Ban nhạc Sao Mai.

Chương trình ca nhạc này sẽ do nhạc sỹ Trương Ngọc Ninh dàn dựng cùng với Nhà soạn nhạc Nguyễn Thiện Đạo (Pháp), nhạc trưởng Lê Phi Phi (Macedonia), nghệ sĩ đàn Piano Tôn Nữ Nguyệt Minh về từ Đức.

Nhưng liệu Hội nghị om xòm này có đem lại kết qủa gì không thì chưa biết, nhưng rõ ràng là sẽ không đạt được mục tiêu tối hậu của nó là “đoàn kết dân tộc”. Bởi vì, nếu không là tất cả thì đa số trong 900 người Việt từ nước ngòai về phải đồng ý với mục tiêu của đảng CSVN nên đương nhiên họ không còn đứng chung hàng ngũ với số người còn lại của ngót 3 triệu người Việt đối lập với Hội nghị này.

Đó là nghịch cảnh của vở kịch “Vì một cộng đồng đoàn kết vững mạnh, góp phần tích cực vào sự nghiệp xây dựng đất nước” của đảng Cộng sản Việt Nam.

Phạm Trần
(11/09)

Đảng việt gian csVN Khiếp Nhược, Nhục và Hèn - Nguyễn Phúc Bảo Ân

Nguyễn Phúc Bảo Ân

Vào thượng tuần tháng 11 vừa qua, Cộng Hòa Liên Bang Đức cùng các quốc gia Đông Âu thuộc phe Xã Hội Chủ Nghĩa trước đây và nhiều nước thuộc thế giới tự do khác đã tưng bừng kỷ niệm tròn 20 năm ngày bức tường Bá Linh sụp đổ, tạo ra hiệu ứng DOMINO đã kéo theo sự sụp đổ hoàn toàn của hệ thống XHCN, giải phóng hoàn toàn nhân dân các nước Cộng Hòa thuộc Liên Bang Xô Viết Cũ và nhân dân cả khối Đông Âu khỏi ách cộng sản do Lê Nin, Stalin và các lãnh tụ của quốc tế cộng sản áp đặt lên trên các dân tộc bị trị này kể từ sau cuộc cách mạng tháng 10 -1917, và nền độc tài cộng sản trị được áp đặt lên thêm nhiều hơn các dân tộc Đông Âu kể từ sau Thế Chiến Thứ hai kết thúc năm 1945.

Trong lịch sử của nhân loại, chưa bao giờ nhân dân các nước Đông Âu và Liên Xô cũ cảm nhận được niềm hạnh phúc lớn lao đến vậy: Sau hơn ba thế hệ con người sống trong sự kìm kẹp vô hình của đế quốc ma quái – evil empire – của Liên Xô. Sau gần 3 phần 4 thế kỷ đối với nhân dân các nước Cộng Hòa thuộc Liên Bang Xô Viết và sau non nữa thế kỷ đối với các quốc gia khác thuộc Đông Âu con người ta sống trong một bầu không khí ngột ngạt, đè nén bởi nền chuyên chế được áp đặt lên trên mọi sinh hoạt của đời sống họ, kể cả trên tư tưởng của họ. Rồi người Đức trên khắp lãnh thổ phía Đông bổng vở òa trong niềm hạnh phúc bất tận khi lúng túng trả lời câu hỏi của một số phóng viên quốc tế về hiệu lực của quyết định liên quan đến quyền tự do đi lại của người dân Đông Đức, ông Gunter Schabowski đã buột miệng nói rằng quyết định này “có hiệu lực ngay lập tức” và tất nhiên hòa quyện với những nổi vui mừng, và niềm hạnh phúc bất tận của toàn dân Đông Đức là một bầu không khí hân hoan đón nhận nền tự do, dân chủ cũng bao trùm cả nước Đức và lan tỏa dần đến các nước láng giềng.

Đối với nhân loại trên toàn cầu, sự sụp đổ của chế độ cộng sản là một hệ quả tất yếu của học thuyết Engel, Karl Mark và Lenin về chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản, bởi toàn bộ nền tảng của các học thuyết này được xây dựng hoàn toàn bằng những sự bao biện khiên cưỡng và trái ngược với quy luật phát triển tự nhiên của xã hội và của con người: Hai bản năng gốc của con người là sở hữu và tiêu diệt, nhưng Engel, Karl Mark và Lê Nin đã phủ nhận thực tế này bằng những lý luận khập khiểng về việc xóa bỏ chế độ tư hữu nhằm xây dựng một chế độ xã hội loài người hoàn hảo giống như xã hội loài ong, loài kiến, thật hết sức hoang đường!

Khác với người dân Đông Đức và các dân tộc Đông Âu, sự kiện sụp đổ của bức tường bá Linh kéo theo sự sụp đổ của Liên Bang Xô Viết và các nước cộng sản ở Đông Âu được người Việt nam trong nước đón nhận với ít nhất là hai chiều suy nghĩ khác nhau: Đối với người dân, từ trong Nam, ngoài Bắc, mọi người đều trông chờ một điều kỳ diệu tương tự sớm xãy ra với nước Việt nam và buồn thay đã không có một điều kỳ diệu nào xảy ra tương tự cho người Việt nam cả, bởi “FREEDOM IS NOT FREE”: Vâng, “TỰ DO KHÔNG PHẢI TỰ NHIÊN MÀ CÓ”. Đối với tập đoàn lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt nam, lúc bấy giờ họ căng thẳng, họ lo sợ cho sự sụp đổ của thiên đường XHCN như một quy luật tất yếu đã diễn ra vào thời điểm đó tại Đông Âu, hình ảnh của người đồng chí Erich Honecker, lãnh tụ vĩ đại của Đông Đức một thời “oanh liệt” lúc bấy giờ phải trốn sang Liên Xô xin tỵ nạn tự do và công lý đã khiến cả bộ chính trị trung ương đảng cộng sản Việt nam vô cùng khiếp sợ, hình ảnh đồng chí Nicolae Ceausescu, lãnh tụ vĩ đại một thời của nhân dân Romania anh hùng bị đưa ra trước tòa án công lý và bị kết án tử hình, bởi những tội ác vô cùng dã man tàn bạo đối với dân tộc Romania trong suốt những năm cầm quyền càng khiến cho các lãnh tụ của cộng sản Việt nam khiếp sợ.

Để kịp thời ngăn chặn sự sụp đổ của chế độ cộng sản Việt nam, nhằm tiếp tục duy trì quyền thống trị đất nước, để tiếp tục khai thác triệt để những đặc quyền đặc lợi của những nhà chuyên chế đại tư sản, bên cạnh việc tăng cường các biện pháp an ninh để chống “diễn biến hòa bình” (Bởi chủ trương của cộng sản là diễn biến chiến tranh thôi) bằng những cuộc bắt bớ, giam cầm, quản thúc và ngay cả thủ tiêu những nhân vật có tư tưởng cấp tiến như Trần Độ, Trần Xuân Bách, Dương Thu Hương, Lưu Quang Vũ … đảng và nhà nước cộng sản Việt nam còn liên tục tổ chức các khóa học tập chính trị để “quán triệt nghị quyết, chủ trương đường lối của đảng, xác định lập trường kiên định theo chủ nghĩa Mác-Lê Nin và đưa đất nước Việt nam tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản mà Bác Hồ đã lựa chọn.”

Dẫu có một thời lầm lạc trong cái thiên đường mù XHCN đó, nhưng sau thời điểm 09 tháng 11 năm 1989 đa phần người Việt trong nước, đặc biệt là giới trí thức, và ngay cả những lãnh tụ của cộng sản Việt nam cũng đã nhận thức được rằng không thể có một xã hội XHCN hay CSCN theo học thuyết của Karl Mark và Lenin, nơi mà con người ta “làm theo năng lực và hưởng theo nhu cầu”, ngay cả những người nông dân chân lấm tay bùn cũng không thể tin rằng có một xã hội XHCN, nơi mà con người không cần bất cứ một sự hưởng thụ nào, ngoài niềm vui lớn lao nhất của họ là được lao động, được làm nô lệ, như đàn ong thợ, kiến thợ, để cho riêng tập đoàn ong kiến đực và ong kiến chúa hưởng thụ, bởi con ong cái kiến chỉ sống chủ yếu bằng bản năng, trong khi con người chúng ta lại sống thiên về lý trí. Kiên định theo con đường XHCN là các lãnh tụ của đảng cộng sản muốn biến con người Việt chúng ta thành loài ong, loài kiến, nghĩa là không được sống bằng lý trí mà phải thay vào đó bằng bản năng!

Sau thời điểm 09 thánh 11 năm 1989, từ thằng dân ngu cu đen cho đến các lãnh tụ của cộng sản Việt nam đều biết rằng con đường đi lên CNXH và chủ nghĩa cộng sản thực chất chỉ là con đường phát triển từ chủ nghĩa TƯ BẢN lên chủ nghĩa TƯ BẢN, nghĩa là một đường tròn khép kín mà đường kính quá lớn nên khi đang đi trên đó, người ta cứ ngỡ là đang đi trên một đường thẳng, và nhiên liệu cho cổ máy chế độ được vận hành trên đường tròn khép kín với đường kính quá lớn đó không phải là xăng dầu mà chính là mồ hôi, nước mắt, là máu xương, là sinh mạng của đồng bào, của hàng triệu người dân ngu cu đen thấp cổ bé họng.

Giai cấp lãnh đạo của CSVN cố bám víu cái lấy cái học thuyết Mác-Lê bởi đó là cái phao cứu sinh cho ngai quyền lực của họ, bởi cũng phát xuất từ học thuyết này là chuyên chính vô sản, là sử dụng bạo lực cách mạng để tiêu diệt các thế lực phản cách mạng. Các nhà lãnh đạo CSVN vì muốn đặt quyền lợi của cá nhân, của giai cấp lên trên quyền lợi của dân tộc mà kiên định “xây dựng nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” nghĩa là họ quyết tâm đưa đất nước Việt nam tiếp tục đi trên một con đường được xây dựng bằng mồ hôi nước mắt và máu xương của đồng bào, một con đường vòng từ chủ nghĩa TƯ BẢN lên chủ nghĩa TƯ BẢN, bở vì họ khiếp nhược khi nhìn thấy Erich Honecker phải đi tỵ nạn công lý và cũng vì họ không muốn trở thành một Nicolae Ceausescu của Việt nam.

Đối với người dân Việt nam, chắc chắn ai cũng muốn được hít thở bầu không khí tự do, được quyền biểu lộ tình cảm của mình trước cái yêu, cái ghét, mà nhân loại gọi là BIỂU TÌNH, chắc chắm ai cũng khát khao được tự do bày tỏ chính kiến của mình, hay tự do lựa chọn người đại diện cho mình để điều hành đất nước, nhưng than ôi! Cũng vì quá khiếp nhược trước bạo quyền mà cả 80 triệu người dân Việt, dù khát khao khát vọng tự do và dân chủ đến mấy cũng đành ngồi đó chờ điều kỳ diệu xãy đến như thể chờ sung rụng.

Hỡi vị nào đó trong số 15 vị trong bộ chính trị, hãy vì quyền sống, quyền làm người của hơn 86 triệu người dân Việt, hãy vì sự hưng vong của nòi giống, hãy đặt quyền lợi của dân tộc lên trên quyền lợi của cá nhân và giai cấp, mà làm một Mikhaïl Gorbachev, một Boris Yeltsin của Việt nam, hãy giải tán đảng cộng sản Việt nam, hãy giải tán chính phủ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, hãy giải tán ngành công an và an ninh-cái dùi cui của cộng sản Việt nam … rồi những trang sử vàng của Viêt tộc sẽ lưu danh quý vị muôn đời. Dân Việt vốn tính hiếu sinh, sẽ không hành hình quý vị như người Romania đã hành hình nhà độc tài Nicolae Ceausescu. Người Việt Quốc gia vốn tính hiếu hòa, sẽ không xây dựng bất cứ trại tập trung cải tạo nào để đọa đày quý vị hay thuộc cấp của quý vị như quý vị đã giam cầm, đày đọa họ sau ngày quý vị đã cưỡng chiếm được miền Nam đâu .

Hỡi 80 triệu đồng bào Việt nam yêu quý, hỡi các sỹ phu đất Việt hãy vì tiền đồ của dân tộc, hãy mau mau đứng lên đáp lời sông núi, hãy là những Ronald Reagan của Việt nam, hãy đến trước quãng trường Ba Đình, mắt dõi về tòa nhà quốc hội của cộng sản Việt nam mà kêu gọi: “Hỡi ông tổng bí thư Nông Đức Mạnh, hỡi ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, hỡi ông Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết! Nếu các ông tìm kiếm sự thịnh vượng cho đất nước Việt nam, nếu các ông đang tìm kiếm tự do cho dân tộc Việt nam, xin hãy đến tại quảng trường này, Các ông Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, hãy phá nát lăng của Hồ Chí Minh, thành trì cuối cùng của cộng sản Việt nam đi, hãy phá tan những bức tường lửa ngăn không cho người dân Việt được tiếp cận với các nguồn thông tin đa chiều, hãy chặt gãy hết gông cùm đang xiềng trói cả dân tộc Việt nam không cho họ được hưởng bất cứ một quyền tự do căn bản nào mà Thượng Đế đã ban cho họ”.

Chủ nghĩa cộng sản đã hoàn toàn phá sản! Chế độ cộng sản đã sụp đổ ngay trên cái nôi sản sinh ra nó đã 20 năm rồi! Cũng đã một thế hệ người dân ở Đông Âu không còn sống dưới ách cai trị của cộng sản nữa, bởi thượng đế đã thương ban cho họ một Đức Giáo Hoàng Jean-Paul II, một Mikhaïl Gorbachev, một Boris Yeltsin và Thương Đế cũng đã sinh ra họ là những dân tộc không chấp nhận sống nhục sống hèn.

Đâu rồi một Việt nam quê hương ngạo nghễ? Đâu rồi triệu trái tim của triệu khối kiêu hùng, đâu rồi những cháu con của Bà Trưng, Bà Triệu? Đâu rồi những hậu duệ của Hưng Đạo, của Lê Lợi, Quang Trung? Sao cứ mãi khiếp nhược để chịu kiếp sống nhục sống hèn? Hay mọi người đang còn say ngủ?

Một lần nữa xin hãy lắng nghe lời hiệu triệu của cụ Đông Hồ Phan Chu Trinh
    “Hởi Quốc Dân! Dậy! Dậy Dậy!”
Hãy đứng dậy lật đổ bạo quyền việt gan csVN buôn dân bán nước.

Huế, những ngày Tiểu Tuyết năm Kỷ Sửu – 2009
Nguyễn Phúc Bảo Ân

Friday, November 20, 2009

Cần bao nhiêu đạn để giết một bệnh nhân tâm thần - Phạm hữu Sơn

Phạm hữu Sơn

Daniel Phạm

Kính thưa quý đồng hương,

Vụ nạn nhân tâm thần Daniel Phạm bị cảnh sát San Jose bắn chết ở vườn sau nhà đến nay đã hơn 6 tháng và tòa án đã xử hai cảnh sát viên”giết người” được trắng án.Gia đình của nạn nhân đến nay cũng vẫn chưa rõ nguyên nhân nào dẫn tới cái chết tức tưởi của người con tâm thần này Một nỗi oan ức tưởng rằng chẳng bao giờ có thể xảy ra ngay tại xứ sở văn minh này.Thế mà nó đã xảy ra và đồng hương đều dửng dưng như chuyện xe cán chó ngoài phố vậy.Truyền thông Việt Nam chẳng them để ý đến Đáng buồn thay tinh thần “ CHÁY NHÀ HÀNG XÓM, BÌNH CHÂN NHƯ VẠI “ của Ban Đại Diện cộng đồng người Việt ty nạn tại thành phố San Jose này.

Ngày Thứ Ba vừa qua,trong buổi họp của Hội Đồng Thành Phố về một vấn đề gì đó, người đại diện Ban Đại Diện Cộng Đồng đăng đàn cảm ơn Hội Đồng Thành phố đã cho phổ biến cuốn băng 911 của vụ Daniel Phạm, một cách rất nhẹ nhàng,thanh thản như chẳng có gì quan trọng và có vẻ như BĐD đã hoàn tất nhiệm vụ một cách đáng thán phục, dưới con mắt của Thị Truởng C.R. Nhưng trong số 4 hay 5 người Việt Nam hiện diện trong phiên họp, có một người đã lên diễn đàn đặt câu hỏi, yêu cầu Hội Đồng Thành Phố hãy lấy công tâm trả lời: Tại sao giết một người bệnh tâm thần mà phải bắn tới 14 phát đạn ghim trên người nạn nhân? Đấy là số đạn đếm được trên thân xác nạn nhân! Trên thực tế cảnh sát đã bắn bao nhiêu phát súng, có ai biết được không ? Phải chăng hai cảmh sát viên này đã bắn vì HẬN THÙ hay vì KỲ THỊ CHỦNG TỘC ?

Tuy rằng câu hỏi không được trả lời nhưng những người mang danh đại diện phải suy nghĩ !!! Phải chăng cảnh sát bắn để dằn mặt cộng đồng người thiểu số Việt Nam ? Vì cộng đồng này nhu nhược không dám có ý kiến ? Vì cộng đồng này không dám biểu tình quậy phá như các sắc dân khác ?Vì cộng đồng này đã có những liên hệ mật thiết với Thi Trưởng để làm những công việc vĩ đại hơn như khu phố Little Saigon. Như cổng Little Saigon mang tính cách vĩnh viễn hay đưa một con gà nào đó ra ứng cử vào khu vực 7 trong năm 2010 … đã phải ngoan ngoãn cúi đầu một cách khó hiểu trong vụ Daniel Pham này ? Cảnh sát muốn bắn ai lúc nào thì bắn ! Cảnh sát muốn đánh đập ai thì đánh. Cộng đồng không dám có phản ứng ! Sợ chống đối chính quyền ! Tại sao Cộng đồng có trụ sở mà không mời cảnh sát trưởng tới họp với cộng đồng mà cộng đồng lại phải tới sở cảnh sát ? Thật vô lý. Sợ trong nhà không đủ chỗ, thì họp ngoài sân.

Cộng đồng chúng ta đã biểu tình cả gần 10.000 người để phản đối cả Hội Đồng Thành Phố có hành động phản dân chủ khi chọn tên một khu phố thương mại trên đường Story. Thì tại sao lại không dám biểu tình phản đối một Ông Cảnh sát trưởng có những hành vi không trong sáng trong vụ việc Daniel Phạm và Nguyễn Dương này. Nên nhớ rằng Ông cảnh sát trưởng tiền nhiệm cũng vì vụ Trần thị bích Câu mà phải chuyển đi một địa phương khác đấy ! Phản đối hành vi tàn bạo của Cảnh sát có phải là chống chính quyền hay không ? Không. Một trăm ngàn lần không. Chúng ta đóng thuế để lấy tiền thuê cảnh sát giữ gìn an ninh cho chúng ta hay thuê cảnh sát để giết hại chúng ta ? Đòi công lý là quyền lợi của chúng ta ,chúng ta phải đòi hỏi và buộc họ phải chịu trách nhiệm về những hành vi sai trái của thuộc cấp. Các tổ chức đấu tranh cho nhân quyền thuộc các sắc dân khác đang hỗ trợ chúng ta để thực hiện cuộc đấu tranh đòi công lý thì tại sao chúng ta lại rút lui một cách ngang xương, rất khó hiểu này ? Chúng ta đã mắc phải một tội rất lớn là THẤT HỨA. Các cộng đồng khác họ rất nể trọng cộng đồng Việt Nam, nhưng vì việc THẤT HỨA này họ đã coi thường cộng đồng chúng ta rồi đấy. Chỉ vì một câu nói của cộng sản mà cộng đồng đánh nhau chí chết. Chỉ vì đấu tranh cho một du học sinh Việt Nam mà sợ bị Việt cộng lợi dụng tuyên truyền cho họ thì thật là ấu trĩ. Vu cáo cho người này người kia là làm lợi cho cộng sản mà không có bằng chứng rõ rệt là người mù quáng, là kẻ phá hoại sự đoàn kết của cộng đồng. Những kẻ này phải loại khỏi sinh hoạt của cộng đồng.

Đối với Cộng Đồng Việt Nam tỵ nạn cộng sản bắc California thì vụ án Daniel Phạm coi như xong vì họ không chủ trương biểu tình đòi công lý và phó mặc cho luật sư của gia đình. Việc làm đó đúng không ai chê trách. Nhưng điều đáng trách ở đây là với tính cách đại diện cho một cộng đồng hợp tác với các tổ chức của sắc dân khác đã tỏ ra không có tinh thần trách nhiệm, không trọng chữ tín, không có tinh thần hợp tác. Tranh đấu đòi công lý cho Daniel Phạm và Nguyễn Dương là bổn phận và trách nhiệm của Cộng Đồng Việt Nam ấy thế mà người đại diện của Cộng Đồng đã tìm mọi lý do trì hoãn cuối cùng rút tên ra khỏi cuộc tranh đấu ? Tại sao ? Ban Đại Diện sẽ trả lời cho đồng hương rõ. Nếu viện lý do vì có sự nhập nhằng dính dáng tới HỒ PHƯƠNG thì tại sao không đặt vấn đề loại bỏ HỒ PHƯƠNG ra, chỉ đơn thuần đấu tranh cho DANIEL PHAM VÀ NGUYỄN DƯƠNG thôi. Đấu tranh cho sắc dân Việt Nam thì các tổ chức khác họ sẽ theo ý kiến của người đại diện cộng đồng. Chứ họ không áp đặt. Họ biết chơi trò dân chủ hơn mình nhiều. Tại sao không hợp tác với người ta mà lại rút lui ? Tôi không hiểu nổi. Theo chỗ chúng tôi biết và quả quyết rằng ngày Thứ Ba 24 tháng 11 năm 2009 này, chẳng ai thèm nhắc đến cái tên Hồ Phương đâu.

Mặc dù Ban Đại Diện Cộng Đồng đã không cộng tác với các tổ chức đấu tranh cho nhân quyền tại địa phương như: ASIAN LAW, SILICON VALLEY DE-BUG, ASIAN AMERICAN FOR COMMUNITY INVOLMENT, ASIAN AMERICAN CENTER OF SANTA CLARA COUNTY … nhưng những tổ chức này vẫn tiến hành cuộc biểu tình đòi công bằng dân chủ và nhân quyền vào lúc 10 giờ sáng ngày Thứ Ba 24 tháng 11 năm 2009 trước CITY HALL ở trên đường Santa Clara. Chúng ta phải tiếp tay với họ, nhưng không với danh nghĩa cộng đồng mà với tính cách cá nhân, với tính cách là người Việt Nam. Đừng để các sắc dân khác đấu tranh cho người Việt mà người Việt lại dửng dưng đứng ngoài. Như thế coi sao được. Như vậy thì mình chơi với ai? Thật mắc cỡ hết chỗ nói. Đừng sợ dẫm chân, vì BĐD/CĐ đã không làm thì mình phải làm.

Mình làm để bảo vệ cho chính mình và gia đình mình đồng thời tỏ tình đoàn kết với các sắc dân khác. Tôi tha thiết kêu gọi mọi người Việt Nam ở bắc California hãy cố gắng bớt chút thời gian tham gia cuộc biểu tình do các tổ chức đấu tranh cho nhân quyền tại địa phương tổ chức để đấu tranh cho NẠN NHÂN DANIEL PHẠM VÀ NGUYỄN DƯƠNG. Chúng ta có mặt thật đông để chia xẻ nỗi đau khổ của hai gia đình Việt Nam đang rất cô đơn trong việc đòi công lý cho một cái chết tức tưởi và một cánh tay bị thương tật. Tôi rất trân trọng tấm lòng quảng đại của mọi bà con. Người Việt Nam chúng ta luôn tôn trọng LẼ PHẢI và luôn BÊNH VỰC NGƯỜI CÔ THẾ. Chúng ta hãy tỏ cho các sắc dân bạn biết rằng người Việt trong mọi tình huống đều thương yêu nhau.

Người người rủ bạn bè, thân thuộc tham gia cuộc biểu tình ngày THỨ BA 24 THÁNG 11 NĂM 2009 TẠI CITY HALL LÚC 10 GIỜ SÁNG thật đông để đòi công lý cho một cái chết tức tưởi của DANIEL PHẠM và một cuộc bạo hành gây thương tích cho NGUYỄN DƯƠNG một chủ gia đình có hai con nhỏ tại thành phố SAN JOSE này. Những kẻ hung bạo phải bị trừng trị theo pháp luật. CÔNG LÝ phải CÔNG MINH.

Ước mong quý vị hưởng ứng lời kêu gọi này.Chân thành cảm ơn quý vị.

Phạm hữu Sơn
Cựu Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam Bắc California

Click here: Transcript of 911 calls in Daniel Pham case
http://www.docstoc.com/docs/16145787/Transcript-of-911-calls-in-Daniel-Pham-case
***************
    Daniel Pham Shot By San Jose Police While Threatening Them With Knife, 911 Tapes Released
Published by Staff Writer on November 13, 2009
Source: http://fugitive.com/archives/14768

San Jose police this afternoon released recordings and transcripts of 911 and police dispatch tapes in the shooting death of a mentally ill man who had attacked his brother with a knife.The tapes, along with police reports also made public this afternoon, show responding officers followed protocol and had no choice but to shoot and kill Daniel Pham, 27, in the backyard of his home on Branbury Way on Mother’s Day, police Lt. Rikki Goede said.The two officers, who fired a total of 14 rounds at Pham after he allegedly moved towards them while holding a knife, “acted appropriately” by using deadly force, Goede said.Twelve of the bullets hit Pham, who was pronounced dead at the scene. A grand jury last week declined to file charges against the officers, who are now back on active duty, Goede said. Pham’s family has maintained police should have known Daniel was mentally ill, as police had previously responded to their home to calm Daniel down.But the police reports, released today pursuant to a decision last week by the San Jose Rules and Open Government Committee, suggest officers may not have known about Pham’s mental condition when they shot and killed him the morning of May 10.According to the reports, police received two 911 calls at 11:33 a.m. One caller told the dispatcher his neighbor was “cut up” and that the neighbor’s brother was the attacker. The victim told the caller that the attacker was “high right now.”The second caller, a woman, identified the attacker as “Son Pham,” her boyfriend’s brother.At 11:37 a.m., a dispatcher related this information to responding officers. “The suspect in this is a Son Pham,” the dispatcher said, according to the transcript. The dispatcher also noted a prior “5150″ call, for mental illness, at the same address.The mental-illness call “(is) associated to a Daniel Pham – not sure if that’s our (reporting party),” the dispatcher said.Officers Brian Jeffrey and Matthew Blackerby arrived at 11:40 a.m. and saw Pham’s brother, Brian, 29, in the front lawn, bleeding from a cut across his neck. The officers spotted Daniel Pham in the home’s fenced-in yard, holding a knife and smoking a cigarette.Jeffrey pointed his gun at Pham and ordered him to drop the knife, according to police reports. Pham “glared”at Jeffrey and continued to smoke his cigarette, the reports say.Blackerby then followed the fence,topped with razor wire, around a corner and shot Pham with his Taser. One of the Taser prongs lodged in Pham’s leg, while the second prong missed him, Goede said.Pham pulled out the Taser prong and appeared to advance toward Blackerby with the knife, Goede said.Jeffrey, not knowing Blackerby was standing outside the fence, thought his partner was in danger and jumped over the fence to help, Goede said. Jeffrey again pointed his gun at Pham and demanded he drop the knife, she said. Blackerby also jumped over the fence to assist, Goede said, and Pham advanced toward both of them with the knife.”The suspect, he has the knife overhead, in a slashing motion,” Goede told reporters during a press conference at police headquarters.When Pham ignored repeated verbal orders to drop the knife, both officers opened fire, Goede said.Even after Pham was shot and lying on the ground, he continued to grasp the knife, Goede said. One officer can be heard on the dispatch tape, after the shots were fired, yelling, “Drop the knife, now!”Paramedics arrived at the scene, and Pham was pronounced dead at 11:51 a.m.”This was a very dynamic, fast-moving, ever-changing situation,” Goede said, noting the officers had to take action quickly. The shooting happened one minute, 44 seconds after the officers arrived, she said.Goede also noted the victim, Brian Pham, initially told police his brother was high on drugs and did not mention any mental illness.An autopsy revealed Pham had only nicotine in his system, and no other drugs.”The brother said in later interviews (with police), he did not want to mention (Daniel) was mentally ill,” thinking there would be a better outcome that way, Goede said. The department’s synopsis of the Pham shooting, also released this afternoon, emphasizes the officers “were not aware that Daniel Pham and Son Pham (were) the same individual.” Son is Daniel Pham’s Vietnamese name.In response to a reporter’s question about a possible language barrier, Goede said she did not know if Daniel Pham spoke or understood English. All of the officers’ orders were in English.A lawyer for the Pham family could not be reached for comment.The police records and 911 tapes can be accessed online at Click here to listen to 911 Call

Copyright © 2009 by Bay City News, Inc. Republication, Rebroadcast or any other Reuse without the express written consent of Bay City News, Inc. is prohibited.