Friday, November 13, 2009

Nhà báo Hạnh Dương xin đính chính: Vụ án sinh viên du học Hồ Phương của Việt Nam làm ồn lên có ý nghĩa gì ?

Kính chuyển để mọi người biết.

Vào 03:58 Ngày 12 tháng 11 năm 2009, nhan nguyen đã viết:

--- On Wed, 11/11/09, Hoang Long wrote:

From: Hoang Long
Subject: Nhà báo Hạnh Dương xin đính chính: Vụ án sinh viên du học Hồ Phương của Việt Nam làm ồn lên có ý nghĩa gì ?
To: "Hanh Duong"
Cc: phonang@yahoogroups .com
Date: Wednesday, November 11, 2009, 11:56 PM

Xin đọc bản tin chi tiết phần sau của nhà báo Hạnh Dương về vụ án du sinh Phương Hồ.

Ủy Ban Chống Tuyên Vận cọng sản của ông Mạc Văn Thuận, thuộc cánh cộng hòa, cũng đã có tin csVN cố công tạo dựng 1 âm mưu chính trị đằng sau vụ án Phương Hồ. Như vậy, rõ ràng từ phía Hoa Kỳ đã nắm bắt được tin tức tình báo cánh cs Hà nội thân Trung quốc muốn chơi Hoa Kỳ trong ván bài nhân quyền để làm quà cho đàn anh Trung Quốc và cũng để làm hồ sơ chống lưng nhân quyền cho csVN trong tương lai.

Ông Mạc Văn Thuận đã cung cấp tin tức và cương quyết đi hàng đầu trong công tác vạch trần âm mưu của bọn việt gian, trung gian nhận tiền của cộng sản nhằm cho nổ lớn vụ án Phương Hồ qua các cuộc biểu tình và họp báo. Cũng cần biết thêm ông Mạc Văn Thuận cùng với ông Võ Đại thuộc Tập Thể Chiến Sĩ là 2 cố vấn trong số các cố vấn của Liên Đoàn Cử Tri SJ, đã chủ động kêu gọi Buổi Họp Các Cố Vấn Rút Tên ra khỏi tổ chức này, vì một số cá nhân trong LDCT đã lũng đoạn tổ chức. Họ sắp đặt âm mưu, nhập nhằng lạm dụng danh từ cộng đồng, lạm dụng chuyện tranh đấu cho Daniel Phạm của BDDCD Bắc Cali, cố tình kêu gọi biểu tình họp báo làm ồn vụ du sinh Phương Hồ. Họ đã thực hiện được ý đồ này cho 2 buổi tối biểu tình họp báo thứ Ba: 27/10/09 và 03/11/09, với sự lôi kéo media Việt-Mỹ từ phía Lãnh sự quán cs tại SF.

Thứ Ba tuần trước, vào buổi chiều 27/10/09 lúc 1:27PM, chúng tôi đã gởi 1 email khẩn đến ông Tiên, chủ tịch BĐDCĐ Bắc Cali, và ông chủ tịch Tiệp của Liên Đoàn Cử Tri, đồng thời cc. cho rất nhiều email addresses trong CD, nhằm đánh động dư luận và chất vấn về buổi họp báo/biểu tình lúc 6PM là do tổ chức nào đảm nhiệm. Sau đó, chúng tôi được biết chuyện làm ồn này đã được dàn dựng từ phía 2, 3 ông của Liên Đoàn Cử Tri với sự điều động của ông Brian Công Đỗ. Ban DDCD của ông Tiên đã rất khôn ngoan, hoàn toàn đứng ngoài đồng thời đưa ra các Thông cáo báo chí không chủ trương biểu tình họp báo khi có vụ Phương Hồ dính vào vì sẽ có lợi cho csVN.

Qua email này, chúng tôi mong ước nhà báo Hạnh Dương đính chính lại những lời ông viết:

... Chính vì vậy mà Báo Đảng Cộng Sản Việt Nam và nữ phát ngôn viên của Nhà Nước CHXHCN Việt Nam đã chính thức lên tiếng, cùng lúc phía Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali và Nữ Nghị Viên Madison Nguyễn là hai phe đối nghịch nhau sau vụ Little Saigon, nay cùng đoàn kết lên án Cảnh Sát San Jose.

Thưa ông, tin tức trong cộng đồng suốt hơn 2 tuần nay chắc ông cũng đã rõ, chỉ có 3 ông trong Liên Đoàn Cử Tri là ông Thomas Nguyễn và ông Lộc Lê, cùng với ông chủ tịch Tiệp Ngô, và ông Brian Công Đỗ, ngoài LĐCT, là chủ trương và dàn dựng buổi tình/họp báo tại SJ City Hall trong đêm 27/10/09, làm mang tiếng chung cho cả 1 cộng đồng người Việt tại SJ.

Ban ĐDCĐ Bắc Cali với ông Chủ tịch Nguyễn Ngọc Tiên, rất đông các tướng tá VNCH, các thân hào nhân sĩ, các ông chủ tịch các đoàn thể, tổ chức Little Saigon Foundation với ông Đỗ Hùng làm chủ tịch Hội Đồng Quản Trị, ... hoàn toàn đứng ngoài chủ trương làm ồn vụ Phương Hồ nhằm làm lợi cho csVN của các cá nhân lãnh đạo LĐCT. Bất đồng về chủ trương và lập trường này đã đưa đến sự rút tên của 25, 26 vị cố vấn của Liên Đoàn Cử Tri.

Kính mong nhà báo Hạnh Dương kiểm chứng lại các nguồn tin trong CD và nếu có thể, xin ông đính chính lại bản tin của ông để sự thật được sáng tỏ.

Thành thật cám ơn ông Hạnh Dương và cơ sở truyền thông Việt Báo

Hoàng Long

Bản tin của nhà báo Hạnh Dương (xin đọc chi tiết phần sau):

... Trước sự kiện CSVN và Trung Quốc cùng bị Hoa Kỳ chỉ trích về vi phạm nhân quyền, nhân vật cho tin nói rằng, các nhà quan sát nhân quyền của phương Tây ở Hà Nội đã có tin tức rằng chính quyền Hà Nội có quyết định lấy vụ Cảnh sát San Jose đánh du học sinh Hồ Phương ra làm một điển hình tố cáo Mỹ cũng vi phạm nhân quyền, Cảnh Sát Mỹ tại San Jose đã bạo hành sinh viên du học Việt Nam bằng dùi cui, súng điện Taser và cỡi lên người sinh viên Hồ Phương để đánh đập như đối xử với một con vật; cũng như giết chết cư dân người Mỹ gốc Việt là Daniel Phạm mới đây tại San Jose khiến cộng đồng người Mỹ gốc Việt phải biểu tình, chống đối. Trong khi đó, phía Trung Quốc cũng khơi thêm vụ một người Mỹ gốc Phi Châu bị Cảnh Sát Oakland bắn chết tại Ga Xe Điện và gây ra vụ phản ứng dữ dội của người Mỹ da đen trong vài tháng trước đây.

Theo nhân vật cho tin nói rằng, cả Hà Nội lẫn Trung Quốc đã tung cán bộ, tiền bạc để dàn dựng các vụ biểu tình, phản kháng với ý định dùng làm bằng chứng tố cáo Hoa Kỳ cũng vi phạm nhân quyền và đàn áp bắn giết người dân không hề có vũ khí hay kháng cự.

----- Forwarded Message ----
From: Hanh Duong
To:

Wed, November 11, 2009 12:28:49 AM
Subject: [diendanviahe] Fw: Lịch Trình chuyến công du lần đầu đến Á Châu của TT Barack Obama - Vụ án sinh viên du học Hồ Phương của Việt Nam làm ồn lên có ý nghĩa gì ?

California, 11 Nov. 2009

Kính gởi quý vị Báo Chí, Truyền Thông, Diễn Đàn Internet Việt Ngự toàn cầu;

Kính gởi quý Đọc Giả và Thân Hữu khắp noi.

Thưa quý vị,

Chiều hôm qua, Thứ Hai 10-11-2009, tôi có nhận được Email của Văn Phòng Báo Chí Tòa Bạch Ốc công bố lịch trình chuyến công du các Quốc Gia Á Châu lần đầu tiên của Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama.

Các chi tiết nầy được công bố qua cuộc hội thoại trên điện đàm do ông BEN RHODES, Phó Cố Vấn An Ninh Quốc Gia về Chiến Lược Thông Tin Liên Lạc; Ông JEFFREY BADER là Giám Đốc của Hội Đồng An Ninh Quốc Gia; và ông MICHAEL FROMAN về các chương trình Kinh Tế Quốc Tế.

Chương trình chuyến công du có sự thay đổi đôi chút vì TT Barack Obama sẽ rời Hoa Thịnh Đốn đi đến dự Lễ Tưởng Niệm các quân nhân bị thảm sát tại căn cứ Fort Hood vào ngày mai, Thứ Tư 11-11-2009, sau đó sẽ đi Alaska vào ngày Thứ Năm 12-11-2009 và thăm các chiến binh Hoa Kỳ tại căn cứ Không Quân Elmendorf Air Force Base ở Alsaka. Từ đó, sẽ bay đi Tokyo và đáp xuống đất nước Phù Tang vào ngày Thứ Sáu 13-11-2009.

Tại Tokyo, TT Obama sẽ hội đàm song phương với tân Thủ Tướng Nhật Hatoyama vào lúc 7:00PM chiều cùng ngày “Thứ Sáu 13”. Sau cuộc họp song phương, hai nhà lãnh đạo sẽ có cuộc họp báo chung.

Vào Thứ Bảy 14-11-2009, TT Barack Obama sẽ đọc diễn văn tại Hội Trường Suntory Hall ở Tokyo lúc 10:00AM để khẳng định sự hợp tác mạnh mẽ giữa Hoa Kỳ và Nhật Bản cũng như trình bày quan điểm của Hoa Kỳ tham gia vào các lãnh vực kinh tế, chính trị, an ninh tại Á Châu.

Cuối ngày, TT Hoa Kỳ có thể sẽ viếng thăm Đức Vua và Hoàng Hậu Nhật Bản. Sau đó TT Obama sẽ bay đi Singapore.

Vào ngày Chủ Nhật 15-11-2009, TT Obama sẽ họp song phương với Thủ Tướng Lee của Singapore, sau đó sẽ gặp gỡ các vị Nguyên Thủ quốc gia đang tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh APEC (Asia-Pacific Economic Cooperation) (APEC là một diễn đàn quốc tế dành cho 21 quốc gia vùng bờ Thái Bình Dương (Pacific Rim) để hợp tác và phát triển khu vực các nước Á Châu và bờ Thái Bình Dương. Vào tháng 01 năm 1989, Thủ Tướng Úc là Bob Hawke đã kêu gọi các nước vùng ven bờ Thái Bình Dương hợp tác với nhau và đưa đến Hội Nghị APEC đầu tiên tại Thủ Đô Camberra, Úc vào tháng 11 cùng năm 1989, do Bộ Trưởng Ngoại Giao Uùc là Gareth Evans chủ tọa, gồm 12 nước tham dự và quyết định họp hằng năm tại Uùc, Singapore và Nam Hàn. Điều nầy đưa đến sự phản ứng của các nước Khối ASEAN và thay vào đó đề nghị lập EAEC (East Asia Economic Caucus) không bao gồm những quốc gia không phải Á Châu như Mỹ, Canada, Uùc và New Zealand. Kế hoạch nầy bị Nhật và Mỹ phản bác. Sau đó, vào năm 1993, Tổng Thống Hoa Kỳ Bill Clinton sau khi thảo luận với Thủ Tướng Uùc lúc đó là Paul Keating để mời các Nguyên Thủ Quốc Gia dự họp tại Đảo Blake Island nhằm đưa các nguyên tắc về giá cả và thương mại quốc tế gọi là Uruguay Round vào định chế quốc tế. Từ đó các nước Á Châu và bờ Thái Bình Dương đề nghị tăng cường hơn nữa và duy trì APEC như là sự phát triển mọi mặt trong khu vực Á Châu Thái Bình Dương mà nay chiếm tới 40% tổng dân số thế giới; chiếm 54% Tổng Sản Lượng GDP của thế giới và hơn 44% giao dịch thương mại toàn thế giới - (ghi chú thêm của ký giả Hạnh Dương).

Vào lối 2:00PM chiều Chủ Nhật 15-11-2009, TT Barack Obama sẽ có hội nghị song phương với Tổng Thống Nga Medvedev. Hai nhà lãnh đạo nầy trong năm qua đã có một số cuộc gặp gỡ và được mô tả là thân thiện và hợp tác tốt đẹp. Hai Tổng Thống Mỹ và Nga sẽ thảo luận về một thế giới không hạt nhân, phục hồi kinh tế và những vấn đề hai bên cùng quan tâm.

Tiếp theo, TT Hoa Kỳ sẽ hội nghị song phương với từng nhà lãnh đạo của 10 nước thuộc khối ASEAN và dự kiến Tổng Thống Obama sẽ tái khẳng định Hoa Kỳ cam kết mạnh mẽ hợp tác toàn diện với các đối tác Á Châu.

Tổng Thống Hoa Kỳ cũng sẽ có một cuộc gặp gỡ đặc biệt với Tổng Thống Indonesia vì TT Obama đã từng có thời gian thơ ấu sống và lớn lên tại đất nước nầy và xem đó là mối liên kết quan trọng giữa Hoa Kỳ và Indonesia. Hai bên sẽ hợp tác về kinh tế, tài chánh, chống khủng bố..

Đêm Chủ Nhật, Tổng Thống Hoa Kỳ sẽ bay đi Thượng Hải và sẽ đáp xuống Thượng Hải vào sáng Thứ Hai 16-11-2009. Ngay sau đó, TT Barack Obama sẽ có cuộc họp song phương với Thị Trưởng thành phố Thượng Hải (có trên 21 triệu dân của Trung Quốc - ghi chú của Hạnh Dương). Sau đó, TT Hoa Kỳ sẽ có cuộc gặp gỡ và trao đổi đối thoại với lớp trẻ Trung Quốc. Tổng Thống Barack Obama sẽ có dịp nói với tuổi trẻ Trung Quốc, và tiếp nhận các câu hỏi cũng như có dịp nghe trực tiếp lớp trẻ Trung Quốc.

Tổng Thống Hoa Kỳ sẽ về Bắc Kinh vào buổi chiều tối cùng ngày để dùng cơm tối với Chủ Tịch Hồ Cẩm Đào (Hu Jintao).

Sáng Thứ Ba 17-11-2009, TT Obama sẽ có hội nghị song phương với Chủ Tịch Hồ Cẩm Đào về các chương trình rộng lớn. Trung Quốc và Hoa Kỳ hợp tác với nhau về các lãnh vực phức tạp toàn cầu, phục hồi kinh tế, các vấn đề không hạch nhân, tăng cường hợp tác về năng lượng. Tổng Thống Obama sẽ nhắm đến việc xây dựng mối quan hệ bền vững, hữu hiệu, toàn diện, nhất là đã được hai bên đặt ra trong các trao đổi về chiến lược và kinh tế tại Hoa Thịnh Đốn trước đây trong đầu năm nầy.

Sau khi họp với Chủ Tịch Hồ Cẩm Đào, sẽ có một cuộc họp báo. Sau đó vào cuối ngày, Tổng Thống sẽ thu xếp thời gian để thăm thành phố Bắc Kinh vì đây là lần đầu tiên TT Obama đến Trung Quốc nên ông muốn đi xem thành phố Bắc Kinh. Và rồi sẽ có tiệc “quốc yến” vào buổi tối mà TT Obama cám ơn lòng hiếu khách của những người tổ chức Trung Quốc.

Ngày hôm sau là ngày cuối cùng tại Trung Quốc, TT Obama sẽ có họp song phương với Thủ Tướng và dành thời gian thăm viếng tiếp tục thành phố Bắc Kinh.

Sau đó, TT Barack Obama sẽ bay đi thủ đô Seoul của Nam Hàn là một đồng minh có nhiều chỉ trích nhưng cũng hợp tác với Hoa Kỳ trong nhiều vấn đề. Mới đây Nam Hàn đã cam kết hỗ trợ cho Afghanistan nên TT Hoa Kỳ đã cám ơn điều đó. Hoa Kỳ tiếp tục kết bạn đồng minh với Nam Hàn về nhiều lãnh vực liên qun đến hồi phục kinh tế và phi hạch nhân.

Vào sáng Thứ Năm 19-11-2009, Tổng Thống HK sẽ họp song phương với Tổng Thống Lee của Nam Hàn và sẽ có họp báo công bố chung. Tổng Thống Obama sẽ thăm một số đơn vị quân đội Hoa Kỳ vì hiện nay có nhiều đơn vị quân đội Hoa Kỳ phục vụ tại Nam Hàn nên TT Barack Obama muốn thăm để cám ơn các chiến sĩ Hoa Kỳ.

Đó là lịch trình những ngày bận rộn của Tổng Thống Hoa Kỳ trong chuyến đi thăm Á Châu lần đầu nầy. Tổng Thống Barack Obama và phái đoàn sẽ trở lại Hoa Kỳ vào chiều Thứ Năm 19-11-2009.

Thưa quý vị,

Trên đây tôi chỉ lược qua một số nét đại cương về lịch trình chuyến công du Á Châu lần đầu của TT Hoa Kỳ Barack Obama. Các chi tiết trong phần Email của Tòa Bạch Ốc gởi kèm cho tôi bên dưới để quý vị tham khảo. Lẽ ra tôi đã chuyển đến quý vị sớm hơn, nhưng tôi quá bận không chuyển kịp. Vàng rạng sáng nay tôi đã chuyển đến một số quý vị báo chí để kịp làm tin. Nay tôi tạm tổng kết và chuyển đến quý vị làm tài liệu và tuỳ nghi phổ biến.

Ngoài ra, theo một nhân vật Hoa Kỳ tại Hoa Thịnh Đốn về quan sát nhân quyền tại Á Châu cho ký giả Hạnh Dương trong điều kiện miễn nêu tên, đã nói rằng chuyến công du của TT Barack Obama lần nầy đang làm cho nhiều nước Á Châu vui mừng; nhưng không mấy hài lòng hai nước Việt Nam và Trung Quốc là hai đồng chí Cộng Sản anh em.

Việt Nam có mời TT Hoa Kỳ ghé thăm, nhưng TT Barack Obama chưa thấy thuận tiện vì các vấn đề đàn áp nhân quyền và đàn áp tự do tôn giáo hiện nay tại Việt nam như vụ triệt phá nhà thờ Thái Hà, nhà thờ Tam Tòa, các nhà thờ khác và đánh đập các linh mục, tu sĩ; cũng như đánh đập các tăng ni Làng Mai cùng những vi phạm khác như bắt bớ cầm tù các nhà tranh đấu.

Cùng lúc TT Barack Obama đi thăm các quốc gia Châu Á, thì Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ sẽ cử tân Thứ Trưởng Ngoại Giao phụ trách về Nhân Quyền, Dân Chủ và Lao Động là Luật Sư chuyên hoạt động nhân quyền là ông Michael H. Posner sẽ đến Hà Nội thảo luận về nhân quyền trong vòng trước cuối tháng 11/2009.

Theo nhân vật nầy thì ngày 23-9-2009 vừa qua, Quốc Hội Hoa Kỳ đã biểu quyết bổ nhiệm Luật sư Nhân Quyền Michael H. Posner làm Thứ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ phụ trách về Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động. Vào đầu tháng 10/2009, nữ Dân Biểu Loretta Sanchez của tiểu bang California đã cùng với 21 Dân Biểu khác đệ trình lên Quốc Hội một dự luật đòi đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC là các nước cần quan tâm về vi phạm nhân quyền và tự do tôn giáo. Thế nhưng Chính Phủ của Tổng Thống Barack Obama đã để Việt Nam ra khỏi danh sách CPC nhưng chỉ trích nhà nước CSVN đang vi phạm trầm trọng nhân quyền và tự do tôn giáo, đàn áp các thành phần tranh đấu ôn hòa bất bạo động, kiểm soát và bóp nghẹt Internet, giam cần các Bloggers.

Năm 2010 Việt Nam sẽ là chủ tịch luân phiên khối ASEAN và Việt Nam hy vọng sẽ mời TT Barack Obama đến Hà Nội vào ngày 10-10-2010 là ngày đại lễ kỷ niệm 1,000 năm thành Thăng Long. Được biết Tổng Thống Pháp, Tổng Thống Nga và nhiều nhà lãnh đạo Quốc Gia khác đã nhận lời; nhưng Hoa Kỳ chỉ gởi tân Thứ Trưởng Michael H. Posner sẽ đến Hà Nội xem xét vấn đề nhân quyền trước khi trả lời.

Trong khi đó, mặc dầu có nhiều sự can thiệp của Trung Quốc trong thời gian qua nhưng Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ vẫn liệt kê Trung Quốc vào danh sách CPC năm 2009 gồm 8 nước tồi tệ về nhân quyền và tự do dân chủ. Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama thông báo chuyến viếng thăm Trung Quốc, và vào ngày 21-10-2009 vừa qua Tòa Bạch Ốc cũng thông báo rằng TT Barack Obama và Chủ Tịch Đảng kiêm Chủ Tịch Nhà Nước Trung Quốc Hồ Cẩm Đào sẽ gặp nhau tại Hội Nghị Quốc Tế Copenhagen vào tháng 12/2009 để thảo luận giảm khí thải và biện pháp đối phó với vấn đề thay đổi khí hậu toàn cầu; cũng như các lãnh vực khác hai bên quan tâm mà theo đó, Hoa Kỳ luôn luôn đặt nặng vấn đề quan tâm về nhân quyền, tự do, dân chủ. (xin vui lòng xem lại Bản Tin của Tòa Bạch Ốc đã được Hạnh Dương chuyển tiếp đến quý vị ngày 22-9-2009)

Trước sự kiện CSVN và Trung Quốc cùng bị Hoa Kỳ chỉ trích về vi phạm nhân quyền, nhân vật cho tin nói rằng, các nhà quan sát nhân quyền của phương Tây ở Hà Nội đã có tin tức rằng chính quyền Hà Nội có quyết định lấy vụ Cảnh sát San Jose đánh du học sinh Hồ Phương ra làm một điển hình tố cáo Mỹ cũng vi phạm nhân quyền, Cảnh Sát Mỹ tại San Jose đã bạo hành sinh viên du học Việt Nam bằng dùi cui, súng điện Taser và cỡi lên người sinh viên Hồ Phương để đánh đập như đối xử với một con vật; cũng như giết chết cư dân người Mỹ gốc Việt là Daniel Phạm mới đây tại San Jose khiến cộng đồng người Mỹ gốc Việt phải biểu tình, chống đối. Trong khi đó, phía Trung Quốc cũng khơi thêm vụ một người Mỹ gốc Phi Châu bị Cảnh Sát Oakland bắn chết tại Ga Xe Điện và gây ra vụ phản ứng dữ dội của người Mỹ da đen trong vài tháng trước đây.

Theo nhân vật cho tin nói rằng, cả Hà Nội lẫn Trung Quốc đã tung cán bộ, tiền bạc để dàn dựng các vụ biểu tình, phản kháng với ý định dùng làm bằng chứng tố cáo Hoa Kỳ cũng vi phạm nhân quyền và đàn áp bắn giết người dân không hề có vũ khí hay kháng cự.

Nhân vật cho tin nói rằng, Hoa Kỳ là một quốc gia pháp trị, kể cả Tổng Thống tại chức mà vi phạm pháp luật cũng bị đưa ra Tòa Aùn xét xử chẳng hạn như vụ TT Bill Clinton phải ra Tòa trong vụ cô Monica lúc ông còn tại chức. Nhân vật nầy nói rằng, vụ sinh viên du học Hồ Phương là chuyện quá nhỏ, nếu như Cảnh Sát sai phạm thì sẽ có Tòa Aùn xét xử. Còn như nói rằng sinh viên Hồ Phương bị đánh đập dã man và Cảnh Sát Hoa Kỳ đánh sinh viên nầy như một con vật thì chắc rằng sáng hôm sau khi thả ra sinh viên nầy sẽ không tự đi bộ 2 tiếng đồng hồ và vào lớp học bình thường được. Nhân vật nầy nói rằng, Hoa Kỳ không kỳ thị da màu vì bằng chứng đương kim Tổng Thống Barack Obama là người Mỹ gốc da đen. Theo nhân vật cho tin thì vụ sinh viên du học Hồ Phương đã xảy ra từ 03-9-2009, nhưng vì Tổng Thống Hoa Kỳ đến Bắc Kinh gặp Chủ Tịch Hồ Cẩm Đào nên một phe thân Trung Quốc tại Hà Nội đã tung tiền thuê một số người làm lớn chuyện lên dư luận Hoa Kỳ và quốc tế để làm quà cho Trung Quốc phòng hờ nếu như Tổng Thống Hoa Kỳ có đưa vấn đề nhân quyền ra thảo luận với Trung Quốc thì Chủ Tịch Hồ Cẩm Đào cũng sẽ có cái bằng chứng Cảnh Sát Hoa Kỳ đánh đập, thảm sát tại San Jose là thành phố lớn thứ 10 nước Mỹ để đối đáp lại. Chính vì vậy mà Báo Đảng Cộng Sản Việt Nam và nữ phát ngôn viên của Nhà Nước CHXHCN Việt Nam đã chính thức lên tiếng, cùng lúc phía Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali và Nữ Nghị Viên Madison Nguyễn là hai phe đối nghịch nhau sau vụ Little Saigon, nay cùng đoàn kết lên án Cảnh Sát San Jose. Nhân vật cho tin nói rằng, Nv Madison Nguyễn là người thuộc Liên Hiệp Công Đàn Hoa Kỳ, mà ngành Cảnh Sát và Lính Cứu Hỏa là sức mạnh chính của Liên Hiệp Công Đoàn, thế mà nay Nv Madison Nguyễn đã vận động thêm 2 Nghị Viên khác của thành phố San Jose cùng phối hợp với phía cộng đồng không đội trời chung để trở thành một lực lượng tố cáo Cảnh Sát San Jose đánh đập tàn nhẫn sinh viên du học Hồ Phương của Việt Nam.

Nhân vật nầy nnói thêm rằng, ngoài ra Dân Biểu Trần Thái Văn là ghế dân cử cao nhất của cộng đồng gốc Việt tại Tiểu Bang California, trong vụ Cảnh Sát bắn chết một thanh niên tâm thần Daniel Phạm đã không lên tiếng phản ứng gì, nhưng trong vụ sinh viên du học Việt Nam Hồ Phương thì ông Dân Biểu đã mau mắn từ miền Nam California đã hiệp lực với Nv Madison Nguyễn và nhóm Luật Gia thuộc một tổ chức kinh doanh giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đã đồng loạt tấn công Cảnh Sát San Jose bằng biểu tình, họp báo, đưa ra báo chí Hoa Kỳ và quốc t61, bằng văn bản và thưa ra tòa án Hoa Kỳ để tạo ra một bằng chứng giúp Việt Nam và Trung Quốc có dịp trả lời chuyến đi của TT Barack Obama đến Trung Quốc hiện nay và chuyến đi của tân Thứ Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ Michael H. Posner đến Hà Nội trong những ngày tới về vấn đề nhân quyền và tự do tín ngưỡng tại Việt Nam. Nhiệm vụ của một số người là làm cho bùng nổ sự kiện ra trước công luận và thế là đã đạt yêu cầu; nhưng Việt Nam và Trung Quốc có thành công trong việc dùng vụ Hồ Phương để biện bạch cho các vi phạm nhân quyền và tự do dân chủ của họ hay không thì hãy chờ xem.

Nhân vật nầy kết luận rằng, dù là công dân Hoa Kỳ hay những người thuộc bất cứ nơi đâu đến du học, làm việc, tạm cư hợp lệ đều được công lý và luật pháp Hoa Kỳ bảo vệ như nhau. Bất cứ ai, bất cứ sắc dân nào, chức vụ nào mà vi phạm pháp luật Hoa Kỳ đều phải bị trừng trị. Vụ sinh viên du học Việt nam Hồ Phương nếu vi phạm pháp luật sẽ được Tòa Aùn Hoa Kỳ xét xử. Nếu Cảnh Sát San Jose lạm dụng dùng bạo lực sai thì cũng sẽ bị Tòa Aùn Hoa Kỳ xét xử. Mọi công dân Hoa Kỳ và bất cứ ai cư trú trên đất nước Hoa Kỳ phải tuân giữ luật pháp và chờ Công Lý xét xử, không nên vì đồng tiền hay bất cứ khích động nào gây phương hại cho Hoa Kỳ trong khi Cộng Sản Việt Nam và Trung Quốc đang cố đào sâu sự mâu thuẩn và rạn nứt trong một cộng đồng vốn đầy đau thương vì chiến tranh, di cư, tỵ nạn như cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ. (VietPress USA).

HANH DUONG
VietPress USA
Cell. 408-591-6574
Cell. 714-602-1535
VietPressUSA@ yahoo.com

----- Forwarded Message ----
From: White House Media Affairs Office
To: hdvietbao@yahoo. com
Sent: Mon, November 9, 2009 4:14:16 PM
Subject: Briefing via Conference Call on the President's Trip to Asia

THE WHITE HOUSE

Office of the Press Secretary


For Immediate Release November 9, 2009


PRESS BRIEFING BY

DEPUTY NATIONAL SECURITY ADVISOR FOR

STRATEGIC COMMUNICATIONS BEN RHODES;

NATIONAL SECURITY COUNCIL SENIOR DIRECTOR FOR EAST ASIAN AFFAIRS,

JEFFREY BADER;

AND DEPUTY NATIONAL SECURITY ADVISOR FOR

INTERNATIONAL ECONOMIC AFFAIRS MICHAEL FROMAN

ON THE PRESIDENT'S TRIP TO ASIA

Via Conference Call

3:30 P.M. EST

MR. RHODES: Thanks, everybody, for joining. I'll just make some brief comments and then go through the schedule. Obviously this is a very important opportunity -- this is the President's first trip to Asia. This is the fastest growing economic region in the world. It supports an extraordinary amount of U.S. trade and jobs. It's also home to very critical political relationships to the United States in our efforts to combat a series of global challenges.

So the President looks forward to this attempt to really renew America's alliances in the region, to continue to forge new partnerships, and to make progress on a whole series of issues ranging from our economic recovery agenda; our efforts in Afghanistan, which are supported by several of our Asian partners; our efforts to stop the spread of nuclear weapons, including our continued efforts in relation to North Korea and Iran; and also our effort to make progress on clean energy and combating climate change.

So there's a broad agenda that overlays the President's whole trip. I think the overarching theme is that America is a Pacific nation, it understands the importance of Asia in the 21st century, and it's going to be very engaged in a very comprehensive way to make progress on a whole series of issues that are critical for our prosperity and our security.

Now, with that, I'll just kind of take you through the schedule, which obviously changed a little bit given the President's attendance at the memorial service at Fort Hood tomorrow.

We'll leave here on Thursday, the 12th. We'll be making our first stop in Alaska -- it's actually the President's first stop in Alaska. And while we are in Alaska he'll take that opportunity to speak to some troops at Elmendorf Air Force Base, and he's looking forward to that opportunity to visit with the troops there and to thank them for their service.

With that we'll move on to Tokyo, arriving there on Friday, November 13th. The first order of business in Tokyo will be a bilateral meeting with Prime Minister Hatoyama, which we currently have scheduled for roughly 7:00 p.m. that evening. And I will add that the President -- we've been in consultation with our Japanese friends as we've adjusted the schedule and are very appreciative for their willingness to work with us, due to the, again, the tragedy that took place at Fort Hood.

After the President's meeting with Prime Minister Hatoyama there will be a joint press conference.

That takes us to the next day, Saturday, November 14th. The first event of the day is the President will be giving a speech at Suntory Hall in Tokyo at 10:00 a.m. And in this speech he'll have an opportunity to discuss his view of American engagement in Asia as it relates to the political, security and economic dimensions, and to also reaffirm the strength of the U.S.-Japanese alliance.

Later in the day he'll have the opportunity that he is particularly looking forward to, to meet with the Emperor and Empress of Japan. And that will conclude the schedule for Japan. We'll be moving on to Singapore that evening.

On Sunday, the 15th, the first event of the day will be a bilateral meeting with Prime Minister Lee of Singapore. Then the President will be moving along to the leaders' meeting of the APEC Summit, where he'll have the opportunity to engage in a dialogue about our continued efforts to promote balanced and sustainable growth in the Asia Pacific region and around the world, building upon the strong efforts that have taken place at the G20 -- which Mike Froman can discuss in a bit.

Later in the day, roughly at 2:00 p.m. now, we will have a bilateral meeting with President Medvedev of Russia. President Obama has had a very close and constructive relationship with President Medvedev. They've met several times throughout the year and he's very much looking forward to this opportunity to continue their dialogue on issues related to nonproliferation, global economic recovery, and a whole host of bilateral issues.

Then he'll have a multilateral meeting with the ASEAN 10. Jeff Bader can speak to this further, but this, I believe, is the first meeting between a President of the United States and the ASEAN 10, and again, signals this President's strong commitment to work in a comprehensive way with our Asian partners.

Then he will have a bilateral meeting with the President of Indonesia. The President of course feels a great connection to Indonesia, having spent some time there growing up, and feels that this is an important relationship for the United States. We cooperate with Indonesia also on a range of issues from economic issues, trade, to counterterrorism, and we're looking forward to this opportunity to have a dialogue with the Indonesians.

Then the President will be moving on that evening to Shanghai, and that takes us to Monday, the 16th, in Shanghai. The President will be starting his day with a bilateral meeting with the mayor there. Then we will be having an event where the President will have the opportunity to engage in a dialogue with Chinese youth, where he'll have the opportunity both to speak to them and also to take some questions and hear directly from young Chinese.

And after that, he'll be moving on to Beijing that evening, and we'll be able to begin his time in Beijing with a dinner with President Hu.

That takes us to Tuesday the 17th. That morning, he will have a bilateral meeting with President Hu where he looks forward to addressing a very broad agenda. China and the United States partner together on a range of global challenges, again, covering both economic recovery, nonproliferation issues, increasing cooperation on energy issues. And the President looks forward to building on the strong, positive, and comprehensive relationship that has been forged at -- particularly through venues such as the strategic and economic dialogue that we held earlier this year in Washington.

Following the meeting with President Hu, there will be a joint press conference. Then later that day, the President looks forward to some time to see the city of Beijing. This is his first trip to China, so he's very much looking forward to seeing Beijing. And then that dinner -- that evening there will be a state dinner in Beijing, which the President is very thankful for the gracious hospitality of the Chinese hosts.

The next day, the last day that we'll be in China, the President will begin with a bilateral meeting with the Premier where he'll be able to continue discussions on a range of bilateral issues. And then he'll also have some additional opportunity to see the city of Beijing.

After that, we'll be moving on to Seoul, South Korea. South Korea is obviously a critical ally and partner for the United States on a range of issues, as well. They recently, for instance, made a very strong commitment to Afghanistan that the President is quite appreciative of. And we continue to partner with them on issues related to economic recovery and nonproliferation.

The morning of Thursday, November 19th, the President will hold a bilateral meeting with President Lee of South Korea, and then he will be able to have a press conference with President Lee, as well. And then after that is complete, he'll have the opportunity to go and visit with some U.S. troops. Obviously we have many troops serving in South Korea, and the President is looking forward to this opportunity to thank them in person for their service.

And that will conclude what is a very busy few days in Asia and we'll be heading back to the United States the evening of Thursday the 19th.

So with that, I think before we open it up, I think both Jeff and Mike can speak in some greater detail about the political and economic aspects of the trip. I'll turn it over to Jeff Bader first, Senior Director for the NSC for Asian Affairs.

MR. BADER: The President's first stop is Japan. He'll be looking to build his relationship and his personal ties with the new DPJ government there. This is only the second time in 50 years we'll have a non-Liberal Democratic Party government in Japan. This government is looking for a more equal partnership with the United States. We are prepared to move in that direction.

We want to use the trip to reaffirm and update the alliance. The relationship and the alliance goes well beyond the details of the basic issues -- it goes to global issues that we look to cooperate on where Japan has a major contribution to make: things like energy efficiency, where they are a leader; climate change; aid to Afghanistan and Pakistan, where Japan is the third -- the third-largest contributor in the world; and our close cooperation with Japan as a member of the six-party process.

So this stop will be essentially a reaffirmation of the strength of the relationship and the alliance, and looking ahead.

The China stop -- we've had a smooth transition in the U.S.-China relationship, something that has not always been the case in the past with previous administrations. The relationship is off to a good start. China is an essential player on the global issues that are a part of our -- that are the center of our agenda: global economic recovery, which Mike will talk about; climate change; energy; North Korea; Iran; nonproliferation issues generally; success in Afghanistan and Pakistan; arms controls.

On none of these issues can we succeed without China's cooperation. So we don't see this relationship as a zero-sum one. We see it as a relationship where we're obviously going to have differences, where we are going to be competitors in certain respects. But we want to maximize areas where we can work together because the global challenges will simply not be met if we don't.

In terms of the issues that will get most of the discussion on the trip, it's by and large the ones I just mentioned -- I think North Korea, Iran, the economy, climate change, energy, human rights, and Afghanistan and Pakistan.

In terms of outcomes of what we expect to happen on the trip, I think that we'll -- we look for the President to have intensive conversations about how our two countries see each other, to try to build trust and cooperation. Obviously there's a historic, to some degree, of mistrust, and that's something we look to address.

And we want to chart our way forward on North Korea and Iran. We want to try to build a common approach on Afghanistan and Pakistan. I think people-to-people issues are ones where we look to increase activity. And I'd also highlight clean energy as something where we expect to have some accomplishment to show.

Finally, Korea -- that's a relationship that's working well. President Lee Myung-bak and President Obama have developed a close relationship. We've had close coordination on issues generally, and in particular, in the six-party process. We haven't taken a step in the six-party process without closely coordinating and checking with the South Koreans before we've done anything. North Korea obviously will be a principal focus of this stop. We'll be talking about how we reengage in the six-party process with the agenda of denuclearization and reaffirmation of previous commitments.

We'll be welcoming Korea's -- South Korea's increasing global role. Ben mentioned the contribution that they just made in increasing their PRT in Afghanistan. And we'll also be talking about climate change and economic issues with the South Koreans.

Just one brief word on Southeast Asia -- as Ben mentioned, the President will have the first meeting ever with the ASEAN 10 countries. There will be great interest in the new directions we're taking in Burma policy there. And the meeting with President Yudhoyono will highlight the new comprehensive partnership we're building in Indonesia.

MR. FROMAN: I'll just touch briefly on the APEC part of the trip and the economic issues. As many of you will recall, coming out of the Pittsburgh summit there was an agreement that countries would pursue strong balance and sustainable growth going forward. That means for the U.S. that savings will increase and exports will increase. And very importantly, for a number of countries in Asia, it means that domestic consumer demand and imports will increase.

So our engagement there, the President's engagement in the region, is focused on making sure that countries are pursuing balanced growth going forward, opening their economies, allowing us to expand our exports to the region and create more export-related jobs here at home.

As Jeff mentioned, this is the fastest-growing region in the world. It's expected to grow by over 7 percent next year. It already takes about a quarter of our exports, and those exports are expected to increase as the region grows and as they pursue balanced growth as the region becomes more open to our exports. And so we see a lot of jobs being created through our engagement in Asia. Right now, 1.6 million jobs in the United States are associated with exports to Asia. And as the Asian region grows, we could see hundreds of thousands of more jobs being created there as well.

APEC is a forum where those sorts of issues will be discussed. There will be a discussion of the G20 outcome, and we expect the G20 outcome to be embraced by the rest of the APEC countries. And we'll be talking about ways in which we can further integrate the regions and liberalize trade for exports to the region as part of that discussion.

MR. SHAPIRO: Thank you guys very much, and now we'll open it up to questions.

Q: Thank you very much for taking this time to brief us. Mr. Bader, you talked about that human rights will be on the President's agenda in Beijing. I was wondering if you could expand on that, tell us what will be the President's message on human rights. Will he press the Chinese government to meet with the Dalai Lama? Do you think that effort is hurt by President Obama's refusal to meet with the Dalai Lama?

And a quick question for Ben Rhodes. With this busy schedule, will there still be time to roll out the new Afghanistan- Pakistan strategy on Friday?

MR. BADER: Well, the President will raise human rights concerns directly with President Hu in his meetings. I think the kinds of issues -- I wouldn't want to forecast exactly what he would say at this stage, but the kinds of issues that are on our minds are issues of freedom of expression, access to information, freedom of religion, rule of law, and certainly Tibet. I have every reason to expect that the issue of Tibet will come up on the trip. The President has made clear that he is prepared to meet with the Dalai Lama in the future at the appropriate time. He met with him in the past when he was a senator, and he will meet with him again.

MR. RHODES: This is Ben Rhodes. On Af-Pak rollout -- you mentioned a rollout on Friday. I don't know if you're trying to get me to confirm something that doesn't exist, but there's no rollout scheduled for any day right now. What I will say -- so what I will say, though, is that during the trip I think it is important to underscore that several Asian nations have been very strong contributors in Afghanistan through security means, through civilian assistance, through financial assistance. So the President will have -- and just to name a few, certainly Japan and Australia and South Korea have really carried a load in Afghanistan.

So the President will have an ability to consult with Asian partners about his strategic review, as well as their own commitments in Afghanistan and how that can -- how we can coordinate our efforts to best achieve our goals.

I believe that this will be a subject of his consultations certainly in Japan, as well as in South Korea, where as I said, the South Koreans have recently made a fairly robust commitment to increase their efforts within Afghanistan. But it will not -- beyond the fact that he'll be traveling, it will not affect the rollout date. We don't have a rollout date set, because the President has yet to make the decision. But we will of course let you know when that is the case.

Q: Hi, and thanks for doing this. This is probably for Mike. I wanted to talk about the expectations that the South Koreans seem to have on moving the South Korean free trade agreement forward. Is there anything that the President can bring to Seoul on that front? And on the rebalancing front, what role will currency discussions and the U.S. budget deficit play in the rebalancing discussions likely in Beijing and also in the APEC?

MR. FROMAN: Thanks, Jonathan. On Korea, certainly the President is well aware of the issue regarding the U.S.-Korea free trade agreement and looks forward to having a discussion with the Koreans while he's there on the topic. He has noted in the past that there were some outstanding issues to address in it and that there were issues around timing as well. But he is prepared to have that conversation with the Koreans.

On rebalancing, rebalancing involves the whole array of issues that affect the economic landscape, including fiscal, monetary, and other issues. And my sense is that through the G20, and the finance ministers just met in St. Andrews over the weekend and agreed to further details of how the framework will be put in place for dealing with balance and sustainable growth going forward -- that those issues will be dealt with in the context of that framework.

MR. RHODES: I would just add -- this is Ben Rhodes -- just to underscore something Mike said at the outset, that this is a very dynamic region; it's a source of -- a substantial part of global growth. The United States does an extraordinary amount of business in this region, and the President is very committed to being competitive in this region in the 21st century, particularly in fields such as energy, where there are many jobs to be created; and that as you work towards the kind of balance and sustainable growth that has been on the agenda with the G20, that this is directly relevant to our recovery here at home, because our ability to have a dynamic economic engagement with this part of the world can help bolster U.S. exports and lead to the creation of U.S. jobs.

So the President is very committed to a strong and robust economic relationship with Asia, to a very successful and sustained global economic recovery that can enhance our common prosperity on both sides of the Pacific and also create a substantial number of U.S. jobs going forward.

Q: Well, real quickly, on the outstanding issues on the free trade agreement, does the President and his team believe that progress has been made on the automobile -- U.S. automobile export issue?

MR. RHODES: Not yet.

Q: Not yet?

MR. RHODES: Not yet.

Q: Hi, gentlemen. Thanks for doing the call. A couple of short cleanup questions. Does the President expect to stop in Shanghai at the World Expo ground? Can you tell us more about the youth meetings in Shanghai? Is that a town hall format, and are those university students? And also, we had heard last week the possibility that the President might have time to meet with his half-brother in China -- no details on that yet. Can you fill us in on that?

MR. RHODES: Let me just try to take those, Margaret. The President will not be stopping by the Expo. He will be -- given his schedule in Shanghai, it's rather tight, he's only there for a day, really.

The youth will be a format similar to a town hall where he'll be able to address a group of young Chinese and take their questions. I think we're still working out some of the details that are related to that event, but he certainly looks forward to this opportunity and felt that it was important given the deepening engagement not just between the U.S. and Chinese governments, but really among the American and Chinese people, that he take an opportunity, as he has in other countries, to engage young people in a dialogue about the future of this relationship.

And as it pertains to the President's half-brother, I don't think we have anything to add to that right now. It's something that we have seen reports on, but we have nothing to add on it.

Q: Does the administration accept the premise that's been put forward by a number of analysts, some people in the region, that the U.S. influence in recent years in Asia has diminished, while China has vastly increased its influence? And secondly, will the President have any personal interaction in the ASEAN meeting with Myanmar's Prime Minister?

MR. BADER: Well, I think it's a common perception in the region that U.S. influence has been on the decline in the last decade, while Chinese influence has been increasing. And one of the messages that the President will be sending in his visit is that we are an Asia Pacific nation and we are there for the long haul. So there is a perception issue that you alluded to.

And the other question was --

MR. RHODES: Yes, and I'd just say on that, I think that the President is the first President of the United States really with an Asia Pacific orientation given that he grew up in Hawaii and Indonesia for a large part of his childhood -- that he understands that the future of our prosperity and our security is very much tied to this part of the world.

And I think one of the central messages that he wants to send through this trip is that the United States intends to be a leader in this region in the 21st century on the full range of issues, and that we have old alliances such as -- for instance, our first stop is in Japan, of course -- that have served the region and the world extraordinarily well over the last several decades; that we intend to reinvigorate and renew those alliances. We have emerging partnerships with a whole host of nations -- for instance, he'll be doing the ASEAN meeting. He'll be meeting with the Indonesians -- and that these are countries that we have increasing ties with on the economic and security front, and we want to continue to deepen those ties.

And then finally, as it relates to China, we've seen a positive trajectory in our ability to partner together on a host of global challenges ranging from nonproliferation to economic recovery.

So the President very much wants to, through this trip, to send a message that the United States intends to deepen its engagement in this part of the world; that we intend to compete in this part of the world; and that we intend to be a leader in this part of the world. And that is very much a message that he will be taking to each of the stops throughout this trip.

And I'll just give it back to Jeff on your other question.

MR. BADER: On Burma, the meeting is with the 10 heads of state and governments of ASEAN. One of them will be the Prime Minister of Burma. The meeting is not called for the purpose of a bilateral or a private conversation between the two.

One of the frustrations that we've had with policy towards Burma over recent years has been that the inability to have interaction with Burma has prevented certain kinds of interaction with ASEAN as a whole. And the statement we're trying to make here is that we're not going to let the Burmese tail wag the ASEAN dog here. We're going to meet with all 10, and we're not going to punish the other nine simply because Burma is in the room. But this is not a bilateral.

MR. SHAPIRO: We have time for two more questions, please.

Q: Jeff, will the Okinawa base issue be something that will be dealt with in Japan?

And, Ben, do you know anything about how the audience in Shanghai, of youth will be chosen, or anything about how you expect that to be broadcast around China, whether other people will get to see that town hall?

MR. BADER: I don't see the Okinawa base issue being a dominant or essential issue on the visit. We're having discussions with foreign ministry, with the Japanese defense forces and the Prime Minister's office on the issue. The new Japanese government is reviewing how it wishes to move forward on it. I don't see this issue as being ripe for resolution or a focus of the visit. I think that there will be ongoing discussions beyond the visit during which we will work out the differences.

As for Shanghai, Ben, do you want --

MR. RHODES: Yes, let's see. On the broadcast, obviously the President would appreciate the opportunity to reach the broadest possible audience. That's always a priority of his. And as it relates to the ticketing, that's really something that's taking place -- I wouldn't want to comment on it from here simply because we're working out the details of the event in Shanghai through our folks on the ground there, working closely with the event location.

So there's still some details to be worked out, but regardless to say the President is looking forward to this opportunity to have this kind of dialogue while he's in Shanghai. And I think to him it's important, as it has been in every -- I think you've seen, those of you who have come on trips with us, really on every trip that he takes he tries to take an opportunity to speak to young people, if he can, and engage in a dialogue with them. And this trip is no different. So he's very much looking forward to this event.

MR. SHAPIRO: We have time for one more question.

Q: Hi, gentlemen. Thanks for taking the time out today for this. I was hoping somebody could flesh out a little bit more your expectations for what, if any, deliverable is going to come out of this meeting in Beijing with regard to climate change in particular. I mean, is this going to be something that has mitigation targets included with it; financing levels? Or is this going to be more sort of a technology sharing type of a -- a bit narrower of an agreement?

MR. FROMAN: Thank you -- it's Mike. The negotiations are obviously still ongoing in the U.N. CCC process towards Copenhagen. We do not expect that Beijing is going to produce a climate change agreement. But we do expect that the leaders will spend time together discussing how best to proceed and how to work together to make Copenhagen a success. So that's what our expectations are.

Q: I mean, what would that say? Like what needs to be sort of written out or in stone to allow that to happen, to allow Copenhagen to be a success, springing from this bilateral meeting?

MR. FROMAN: Those are the sort of things that are being worked out between now and the visit.

MR. SHAPIRO: Thank you, guys. Again, sorry for the late start, but I think we've got to wrap it up right now. So, again, thanks for your patience earlier and for all your cooperation getting on the call.

END 4:03 P.M. EST


BỨC TƯỜNG BÁ LINH - Lê Văn Ấn


Cổng Brandenburg

Vào ngày 13.6.1987, Tổng Thống Reagan đã nói:
“Ông Tổng Bí thư Gorbachev, nếu ông muốn hòa bình, nếu ông muốn sự phồn thịnh cho Liên Bang Sô Viết và Đông Âu - Nếu ông muốn được Tự do, ông hãy đến đây, phá bỏ bức tường này”

Lê Văn Ấn

Ngày 9 tháng 11 vừa qua, người ta đã long trọng làm lễ kỷ niệm 20 bức tường Ô Nhục Bá Linh sụp đổ. Người ta vui mừng vì ngày sụp đổ của bức tường Bá Linh là ngày người dân Đông Đức được giải thoát khỏi ách độc tài Cộng Sản. Người ta cho rằng bức tường Bá Linh tượng trưng cho độc tài áp bức, ngăn cấm tự do của con người, và rất nhiều người dân Đông Đức đã hy sinh, đổ máu khi muốn vượt qua bức tường này. Cuối cùng thì người dân Đông Đức không tìm cách vượt qua nữa, mà phá vỡ bức tường đó để đi qua một cách an toàn. Ngày 9 tháng 11 vừa qua, một số các bậc vị vọng của thế giới, cũng phá sập các bức tường giả bằng “móp” và vượt qua lằn ranh Đông và Tây Bá Linh. Có một sự kiện đầy ý nghĩa trong ngày 9.11.2009 là khi những nhân vật quan trọng “vượt” bức tường Bá Linh bằng móp thì phải đi dưới mưa tầm tã, âu đó cũng là biểu tượng cái gian nan đau đớn của người dân Đông Đức khi vượt qua bức tường này.

Tại sao bức tường Bá Linh lại được dựng nên? Ông Mikhail Pervukhin, đại sứ Liên Sô tại Đông Đức tức Cộng Hòa Dân Chủ Đức thời đó đã trả lời câu hỏi này: "Nếu không có bức tường người dân sẽ thấy được sự yếu kém của phía Đông so với phía Tây”. Khi nói câu này, vị Đại Sứ toàn quyền Liên Sô tại Đông Đức có lẽ chỉ nhắm vào những vật chất, sự phồn thịnh của Tây Bá Linh chứ không nghĩ rằng cái mà người dân Đông Đức nói chung, Đông Bá Linh nói riêng nhìn thấy trong tâm trí là TỰ DO.

Kể từ ngày xây nên bức tường (tháng 6/1961) đến ngày sụp đổ (9.11.1989), có khoảng 5 ngàn người vượt tường này và thành công, đến đất tự do dân chủ, và hơn 200 người đã phải nằm lại phía Đông bức tường vì bị lính Cộng Sản Đông Đức bắn hạ. Ngày nay, mỗi năm người ta kỷ niệm ngày bức tường bị sụp đổ với những nghi thức trang trọng, những yến tiệc linh đình, nhất là những người đã được tự do khi bức tường sụp đổ. Bức tường sụp đổ cũng là cánh cổng được mở ra cho dân chúng 8 quốc gia khác thoát ách độc tài Cộng Sản và sống tự do dân chủ, đó là các quốc gia: Tiệp Khắc, Slovakia, Hungary, Balan, Latvia, Lithuania, Slovenia, Estonia.

Việt Cộng có dựng nên bức tường nào để ngăn chận dân Việt Nam đi tìm tự do hay không?

Nếu từ năm 1945 đến 1961 dân Đức đã vượt thoát sang Tây Đức 3 triệu rưỡi người, bằng 20% dân số Đông Đức thì tính từ 30.4.1975 đến cuối năm 1988, cũng có hơn 3 triệu dân Việt Nam vượt thoát nạn độc tài đảng trị của Việt Cộng. Và con số nửa triệu đã bỏ mình khi vượt biên, vượt biển.

Nếu Đông Đức dựng bức tường Bá Linh để ngăn tầm mắt dân Đông Đức không cho họ nhìn thấy tự do dân chủ và phồn thịnh của Tây Đức thì Việt Cộng cũng đã dùng sự bưng bít báo chí truyền thông, tin tức vô tuyến để không cho dân Việt Nam biết đến những gì xảy ra ở bên kia bờ tự do.

Nếu sau một thời gian e ngại Đông Đức sẽ không còn dân, Cộng Sản phải dựng bức tường Bá Linh thì VC cũng đã dựng nên bức tường lửa, ngăn cấm dân Việt Nam không dùng được internet để biết những gì đang xảy ra ở thế giới tự do.

Tại sao dân Việt Nam đến hôm nay vẫn chưa thoát được ách Cộng Sản như dân Đông Đức?

Phải chăng ngày nay Việt Cộng đã xây một bức tường kiên cố hơn bức tường Bá Linh nên đã ngăn chận được dân tộc Việt Nam, không cho tự do dân chủ?

Câu trả lời là ĐÚNG NHƯ VẬY. Việt Cộng đã xây trong lòng người dân Việt một bức tường kiên cố, tuy vô hình nhưng rất công hiệu: đó là cái mồi phú quý giả tạo. Cái mồi hèn nhát không thắng được chính mình.

- Giới thứ nhất bị xây bức tường trong lòng là người Việt tỵ nạn Cộng Sản. Họ đã quên khi di tản bị Việt Cộng gọi là bọn đĩ điếm, làm biếng, chạy theo bơ thừa sữa cặn của Mỹ.

- Họ đã quên đồng bào và người thân của họ đã chết trên biển cả, trong rừng sâu khi đi tìm tự do. Họ đã quên vợ và con gái họ bị hải tặc hãm hiếp trước mắt họ, chồng con họ bị hải tặc giết trong khi họ bị hãm hiếp. Họ quên những ngày tháng tù đày trong lao tù VC mà thân mạng của họ thua xa những loài vật. Và họ đã trở về nước với cảnh “áo gấm về làng”, hưởng thụ, phung phí tiền bạc trên thân xác phụ nữ đáng tuổi con em họ. Họ đã giúp Việt Cộng phá hoại cộng đồng hải ngoại để nhận những đồng tiền máu của Việt Cộng. Họ đã được tự do no ấm, nay họ muốn có một chút “danh” của Việt Cộng, được đăng báo, được gọi là “Việt kiều yêu nước” được lãnh huy chương. Họ đã xây trong lòng họ một bức tường kiên cố, ngăn chận đồng bào trong nước đến với tự do dân chủ.

- Giới thứ hai là những kẻ ở trong nước, tiếp tay cho Việt Cộng trong những vụ khai thác thân xác phụ nữ, từ những quán ôm đến dịch vụ “lấy chồng ngoại quốc”, đến vụ xuất cảng phụ nữ, trẻ em ra nước ngoài làm nô lệ tình dục đến những vụ giúp VC lấy đất, lấy nhà của dân chúng để cho ngoại quốc đầu tư kiếm lời, đẩy những kẻ khốn cùng rời khỏi nhà, khỏi vườn ruộng của họ. Bức tường này cũng rất kiên cố, ngăn chận tự do dân chủ của người Việt Nam.

- Giới thứ ba là tu sĩ, tăng giới: họ có những bức tường xuất ngoại kiên cố, những bức tường quyên góp tiền bạc của tín đồ về xây nhà thờ, xây chùa, mua xe hơi, uống rượu mạnh của ngoại quốc, và những xa xỉ khác mà cuộc sống tu hành không cho phép. Đổi lại, họ phải nhắm mắt trước những sự tàn bạo của Việt Cộng đối với dân chúng cũng như tín đồ của họ, họ phải bưng tai trước những tiếng thét đau đớn của những kẻ bị tra tấn đánh đập ngay ở giữa phố phường hay trong làng mạc. Họ gia giảm những giới luật của đạo giáo để bản thân họ được phúc lợi. Những bức tường này ngăn chận hữu hiệu nhất, không cho dân Việt Nam được tự do dân chủ.

- Giới tiếp theo là những “bộ đội nhân dân”. Hạng người này đã vì những quyền lợi mà quên đi họ đã bị Hồ Chí Minh và đảng Cộng Sản lường gạt họ, đem thân ra chiến trận để củng cố độc tài toàn trị, ngày nay họ được hưởng một vài ân huệ khiến họ quên những đồng đội đã hy sinh một cách oan nghiệt, họ trở lại binh VC và đem bạo lực đàn áp có khi tàn sát anh em bà con họ.

- Còn nhiều nữa, kể không hết. Có nghĩa là những thành phần này đã góp một tay đắc lực để “khi cu ba ngủ thì Việt Nam (VC) canh gác không cho dân chúng tự do dân chủ, khi Việt Nam ngủ thì Cu ba gát ngăn chận tự do dân chủ.

- Giới truyền thông báo chí “đi lề bên phải” để được giàu sang phú quý, quên luôn cả liêm sỉ của người cầm bút, ca ngợi kẻ thù đang giết hại ngư dân, đang âm mưu xích hóa VN. giới cầm bút đã viết những điều hoàn toàn trái sự thật, đã mạt sát những nhà đấu tranh cho tự do dân chủ. Bức tường này được Cộng Sản dựng ngay từ lúc khởi sự và ngày càng tỏ ra đắc dụng đối với VC.

Ai phá vỡ được những bức tường Việt Cộng xây trong lòng những Việt kiều yêu nước, những bậc tu hành bỏ Chúa, bỏ Phật trong lòng họ, bỏ lương tâm con người, bỏ đồng đội đã hy sinh v.v…?

- Dân oan ruộng đất bị trưng dụng tịch thu - Những kẻ có thân nhân bị Việt Cộng đàn áp, bóc lột trắng trợn, thân nhân những nhà đấu tranh cho tự do dân chủ v.v...

- Hầu hết dân chúng Việt Nam hôm nay là nạn nhân của Việt Cộng

- Người Việt hải ngoại trung kiên với phẩm giá con người, đưa tiếng nói của tự do dân chủ về nước và đánh động thế giới những thảm trạng tại VN, giúp những nhà đấu tranh trong nước v.v…

Khi viếng thăm “bức tường Bá Linh” vào ngày 13.6.1987, Tổng Thống Reagan đã nói: “Ông Tổng Bí thư Gorbachev, nếu ông muốn hòa bình, nếu ông muốn sự phồn thịnh cho Liên Bang Sô Viết và Đông Âu - Nếu ông muốn được Tự do, ông hãy đến đây, phá bỏ bức tường này”. Hai năm sau, Gorbachev đã giúp dân Đông Đức phá bỏ bức tường thật. Ngày nay, không có Reagan, không có Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ Đệ Nhị, không có các nhà đấu tranh trong Công Đoàn Đoàn Kết Ba Lan v.v… nhưng người Việt Nam có một giòng máu chống ngoại xâm được mấy ngàn năm un đúc, có một nền văn hóa tuyệt vời, đi trước cả Thiên Chúa giáo và Phật giáo là đạo thờ trời. Nói cách khác, nếu toàn dân biết nhìn lại giá trị của mình, biết tự phá bỏ bức tường trong LÒNG MÌNH mà đứng lên như dân Đông Đức và Đông Âu đã đứng lên, Việt Nam sẽ có tự do dân chủ.

Lê Văn Ấn

Ông Lê Văn Xương Là Ai?? - Vân Anh



Vân Anh
source: http://thegioingaynay.blogspot.com/2009/10/van-anh-ong-le-van-xuong-la-ai.html

Thưa quý đọc giả các diễn đàn

Thưa ông “giáo sư” Lê Văn Xương.

Thật tình mà nói thì lâu nay ít khi nào tôi để mắt đọc hết các bài viết hay các buổi nói chuyện của ông Lê Văn Xương trên đài Việt Nam Hải Ngoại do ông Nguyễn Đình Toàn điều hành hay các bài viết của ông Lê Văn Xương đăng trên các diễn đàn.

Hôm nay vừa mở máy thì thấy ngay bài “CHIẾN TRANH VIỆT-HÁN, CUỘC CHIẾN TỐI HẬU.” của tác giả Lê Văn Xương. Bài viết khoảng 10 trang giấy này ông Lê Văn Xương viết cũng khá “công phu” đấy. Ông phân tích chủng tộc Hán, chủng tộc Việt cũng như văn minh Hán, Việt xưa và nay. (Ở đây cũng xin nói rõ là: “bài phân tích” của ông Lê Văn Xương cũng chỉ là những gom góp các bài viết của nhiều người lại thành “bài phân tích” riêng cho ông, chứ ông cũng chẳng có “bài phân tích” gì mới lạ hay ho cả), chiến tranh Lạnh cũng như “nóng” và cuối cùng là cuộc chiến sắp tới để đánh tan quân xâm lăng ... Trung Cộng với sự “hậu thuẫn” của Hoa Kỳ qua lời của bà ngoại trưởng Hoa Kỳ Clinton khi bà tuyên bố: “Hoa Kỳ trở lại Ấ Châu và sẽ trợ giúp các quốc gia Á Châu đối phó với các bất ổn, Hoa Kỳ và Đông Nam Á ký hiệp ước an ninh”. Cuối cùng ông Lê Văn Xương tuyên bố: “ta cần tập trung tối đa nỗ lực đánh tan Chủ Nghĩa Bành Trướng Hán Tộc”.

và ... “Mỗi người Việt phải là mỗi quân nhân, không phân biệt gái, trai, già, trẻ”. Rồi ông Lê Văn Xương “nhấn mạnh với mọi người Việt trong nước cũng như hải ngoại là: cánh cửa lớn của lịch sử mở ra vào lúc này đây, xin đừng để lỡ cơ hội ngàn năm này”.

Điểm quan trọng của bài viết “công phu” này là: ông Lê Văn Xương đã lợi dụng uy tín của các Cụ Mỹ cũng như Việt để đưa ra “7 đề nghị cụ thể”. Và ông Lê Văn Xương chỉ có “đề nghị” thôi, chứ thật sự nếu có “đánh” ... Tầu thì riêng ông Lê Văn Xương lấy cái gì để đánh ?! Và đánh như thế nào ?!

Nếu ai theo dõi chương trình “thời sự” do ông Nguyễn Đình Toàn điều hành trong khoảng 10 năm qua, thì chúng ta thấy ông Lê Văn Xương đã dùng uy danh của các bậc trưởng thượng của nước Mỹ để làm lợi cho phe nhóm và đánh bóng cá nhân ông Lê Văn Xương. Điều này không nên và không có trong một con người hoạt động hay đấu tranh chân chính vì tổ quốc. Quyền sống và quyền tự quyết cho vận mệnh quốc gia Việt Nam nằm trong tay của người Việt Nam chứ không nằm trong tay “trung tâm quyền lực” của bất cứ quốc gia hay “siêu cường” nào cả. Xin ông Lê Văn Xương và những ai còn ảo tưởng phải luôn luôn khắc ghi điều này vậy. Đầu mối của mọi tội lỗi, xuất xứ của bao bất hạnh đau khổ cho mọi người dân Việt nam đều bắt đầu từ tên Hồ Chí Minh và đảng cầm quyền Việt Gian Cộng Sản hiện nay. Điều đơn giản này chẳng lẽ một người “am tường” mọi chuyện “chiến lược” như ông Lê Văn Xương cớ sao lại không biết?!. Nay trong bài viết ông Lê Văn Xương lại “đề nghị” những người quốc gia chân chính chúng tôi ở hải ngoại “nên” “hợp tác” với bọn đầu trâu mặt ngựa như: Võ Nguyên Giáp, Bùi Tín thì ông Lê Văn Xương đã dám xem thường xương máu và sự đấu tranh của hàng triệu người Việt Quốc Gia chân chính trong nhiều chục năm qua rồi đấy !

Vậy yêu cầu ông Lê Văn Xương xác nhận “các Cụ Mỹ” là các Cụ nào ở đâu và tên gì ?. Trung tâm “siêu quyền lực của Hoa Kỳ” ở đâu và do ai điều hành ?. “Các Cụ Việt Nam ” là các Cụ nào ở đâu và các Cụ đang làm gì ?. Nếu không trả lời được thì từ đây tốt hơn ông Lê Văn Xương đừng bao giờ dựa vào bất cứ một “thế lực” nào để “ra lệnh” hay “đề nghị “cụ thể” nửa làm gì.

Vì sao ?!

Trước hết tôi muốn thưa với “giáo sư” Lê Văn Xương rằng: “7 đề nghị cụ thể” do ông Lê Văn Xương “đề nghị” đều hoàn toàn trái ngược với tình hình quốc tế cũng như tình hình thế giới đang biến chuyển hiện nay. Chứng tỏ ông không am hiểu thời cuộc thế giới một cách chi tiết, nếu không muốn nói ông chỉ biết một các hời hợt và biết hay nói những chuyện ngoài khả năng của ông, ông Xương nên tìm xem lại tình hình của thế giới trong vòng 6 năm qua thì sẽ rõ hơn.

a. Ông Lê Văn Xương là ai ? “7 đề nghị cụ thể” này do ông Lê Văn Xương và ông Nguyễn Đình Toàn tự suy nghĩ để “đề nghị” hay do một cơ quan hay một tổ chức “tình báo” nào đó đã “đề nghị” cho hai ông chăng?

b. Ông Lê Văn Xương là người của Hà Nội hay người của ai ? Ông Lê Văn Xương khoát màu aó “quốc gia” và đang làm việc cho ai ? Ông Lê Văn Tiếu là một cán bộ cao cấp của Cộng sản Hà Nội tại Cộng Hòa Đức hiện nay và là nhân vật được xem là một trong 300 người giàu nhất của chế độ Cộng sản Hà Nội hiện nay có phải là em ruột của ông Lê Văn Xương không ? Nếu phải thì anh em ông Lê Văn Xương và Lê Văn Tiếu đã liên lạc với nhau qua nhân vật nào ở Đức và ở Mỹ ?

C. Ông Lê Văn Xương đưa ra “7 đề nghị cụ thể” nhưng có làm được không ? Nếu làm được thì ai là người sẽ đứng ra điều hành ? Mỹ, Hà Nội hay anh em ông Lê Văn Xương sẽ đứng ra điều hành ?!

Thưa ông Lê Văn Xương. Ông cũng biết “đồng chí đại tướng Võ Nguyên Giáp” hiện nay đã lẫn và không còn nói chuyện được nữa. (Võ Nguyên Giáp sẽ chết cùng với chế độ Việt Gian Cộng sản trong nay mai. Điều này ông Xương và Hà Nội có quyền không tin. Nhưng cứ chờ xem rồi sẽ tin). Quan trọng hơn nửa là Cộng sản Hà Nội chỉ là một đám tay sai bán nước cho Trung Cộng, thì “chính nghĩa” đâu nửa mà “đồng chí đại tướng Võ Nguyên Giáp hay ông Lê Văn Xương “đề nghị” để “Mạnh dạn nêu lập trường kiên định chống chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc”. Vậy tại sao ông Lê Văn Xương không “đề nghị” ông Giáp hãy “mạnh dạn nêu lên lập trường kiên định chống” bọn Việt Gian Cộng sản trong nước hiện nay phải hay hơn không ? hay ông Lê Văn Xương chỉ “chống Tầu” mà “cố tình quên” đi cái tội bán nước của tập đoàn Việt Gian Cộng sản trong nước? Có thể ông Lê Văn Xương còn lấn cấn tình cảm với một số “đồng chí” như “đồng chí H” mà ông Xương đã nhiều năm qua đang ra sức bảo vệ ? . Ông Lê Văn Xương thừa hiểu Việt Gian Cộng sản hiện nay là đầu mối của muôn ngàn tội lỗi từ việc bán nước cho tới việc tàn phá đất nước. Vậy tại sao ông Lê Văn Xương không “mạnh dạn nêu lập trường kiên định chống chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc và chống tay sai của Tầu là bọn Việt Gian Cộng Sản” (làm một). Đã không chống bọn Việt Gian Cộng Sản mà ông Lê Văn Xương lại “đề nghị” “đồng chí đại tướng Võ Nguyên Giáp” đứng ra “quy tụ” mọi người để “chống Tầu”, thì liệu có ai “rảnh” để nghe “đồng chí Võ Nguyên Giáp” hay “đề nghị” của ông Lê Văn Xương hay không ? .

Thưa ông Lê Văn Xương. Ông dân Biểu Cao Ánh và ông Nguyễn Đình Thắng (SOS) thì hầu như ai cũng hiểu mấy ông này là con bài của ai rồi. Hơn nữa ông dân biểu Mỹ thì phải làm việc cho cử tri Mỹ chứ sao lại “gộp” cộng đồng tị nạn chúng tôi lại để làm gì ? chẳng lẽ ông Cao Ánh lại nghe theo “đề nghị” của ông Lê Văn Xương để làm công việc dỡ dang của ông đại sứ Ma Cô, Ma Cha Lát (Michael Michalak). Ông Michalak “có công” chỉ mới đem sơ sơ có 12 ngàn “sinh viên rửa tiền” của Hà Nội vào nước Mỹ thôi (trong đám này nghe nói cũng có cháu Gái của ông Lê Văn Xương đang học ở San Jose State University thì phải) và Hà Nội đã chi ra 400 triệu đô la trong gần 10 tỷ đô la mỗi năm (tiền người Việt tỵ nạn gởi về Việt Nam mỗi năm khoản 10 tỷ) để chi trả cho đám sinh viên này. Không biết chừng ông Cao Ánh nếu làm theo “7 đề nghị cụ thể” của ông Lê Văn Xương thì có thể vài tháng tới con số 12 ngàn sinh viên “du học rửa tiền” của Hà Nội lại tăng lên con số 20 ngàn hay hơn nửa không chừng. Một anh tuổi đời còn non nớt được “ai đó” dựng lên để làm công việc bàn giấy như Cao Ánh, thì sao lại có thể “sát cánh đứng lên cùng toàn dân chống chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc”. Ông Lê Văn Xương nên nhớ rằng Hiến Pháp của nước Mỹ không ủng hộ hay chấp nhận bất cứ công dân Hoa Kỳ nào có hành động chống lại những nước mà Hoa Kỳ đang có quan hệ ngoại giao như Mỹ - Trung hiện nay. Ông Cao Ánh là một dân biểu tiểu bang của Mỹ thì lại càng không thể chống Tầu dùm cho người Việt. Vậy một người “am tường” chuyện thế giới như ông Lê Văn Xương thì làm sao có thể đưa ra “đề nghị” nghịch lý như vậy được, hay là ông Lê Văn Xương được sự đồng ý của “trung tâm quyền lực” nào đó để đưa ra “đề nghị” như vậy ? Mà ông Xương có dám cam đoan rằng “Trung tâm quyền lực” đã đưa ra đề nghị đó hay không ?.

Nhân đây cũng xin nhắc lại cho đọc giả khắp nơi biết thêm. Gần đây cũng trên đài Việt Nam Hải Ngoại ông Lê Văn Xương trong một bài nói chuyện đã “tố khổ” ông Nguyễn Đình Toàn đã “đi theo” Trung Cộng (?). Nhưng đến nay đã mấy tuần trôi qua đọc giả chưa thấy ông Nguyễn Đình Toàn có phản ứng hay đính chính gì cả. Như vậy thì thưa ông Toàn và ông Xương hơn 10 năm qua các ông dùng hệ thống truyền thông của Hoa Kỳ để đưa tin tức cũng như phân tích tình hình của Hoa Kỳ cũng như của thế giới cho ai hiểu ?! Hà Nội hay Bắc Kinh ? và hiện nay giới tình báo văn hóa của Hà Nội đang hoạt động ở Mỹ đã bể ra làm mấy nhóm ? Riêng nhóm của ông Lê Văn Xương thì như thế nào ?

Trong khoảng 1 năm qua nếu để ý chúng ta sẽ thấy ông Lê Văn Xương và ông Nguyễn Đình Toàn đã đi khắp nơi từ Mỹ qua Canada với dụng ý gì ? Ai đã chi tiền cho ông Lê Văn Xương và ông Nguyễn Đình Toàn đi “hội họp” nhiều nơi như vậy và các ông đi như vậy với dụng ý gì thì mọi người đều biết rõ. Chỉ riêng ông Lê Văn Xương và ông Nguyễn Đình Toàn cứ tưởng rằng công việc của các ông hoàn toàn “bí mật”, các ông không nghĩ rằng có những cặp mắt đã âm thầm theo dõi rất kỹ những điều ông Lê Văn Xương và ông Nguyễn đình toàn hành động trong suốt 10 năm qua.

Ông Lê Văn Xương đã nhân danh ai và lấy quyền gì để “đề nghị” với người này, hay “đề nghị” tổ chức kia phải làm chuyện này hay chuyện nọ. Ông Lê Văn Xương là ai với chức vụ “Tr/ Úy biệt phái mà dám lên giọng “đề nghị Trung Tướng Nguyễn Đức Thắng cùng quý vị Tướng lĩnh Việt Nam cùng nhau hợp sức làm việc”? . Nếu các Tướng lĩnh Việt Nam có làm việc thì họ “làm việc” cho ai ? Cho Mỹ hay cho Hà Nội ? Và nếu hiểu như người viết thì các “Tướng lĩnh Việt Nam” liệu có dám đứng lên theo “đề nghị cụ thể” của ông Lê Văn Xương hay không ?! . Vậy theo người viết thì ông Lê Văn Xương nên đưa “đề nghị cụ thể” này đến ông “tướng Lê Minh Đảo, Lý Tòng Bá” hoặc ông “Tướng Nguyễn Khánh” hay ông cựu đại tá mê danh khoái của lạ là ông Nguyễn Xuân Vinh (*) xem sao ? Theo người viết thì ông Đảo, ông Bá và ông Khánh hay ông Nguyễn Xuân Vinh có thể họ nghe theo “đề nghị cụ thể” của ông Lê Văn Xương đấy. Vì sao ? vì mấy ông “tướng” tá này khi nghe nói “có Mỹ” và có “Ghế” và nhất là có “danh có em” thì nhất định các ông ấy nhào vào, bị chửi cũng nhào vào vì có ... Mỹ đứng sau. Ông Xương đừng lo bò trắng răng. Hoặc giả 3 ông tướng Đảo, tướng Khánh và tướng Bá đòi xin gặp mặt “các cụ Mỹ” trước khi làm theo “đề nghị cụ thể” của ông Lê Văn Xương, thì ông Xương tính sao bây giờ ?

Ông Lê Văn Xương nghĩ rằng những người Tướng Chân Chính của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa lại dễ dàng nghe theo lời “đề nghị cụ thể” của ông Trung Úy biệt phái qua nghành “tài chính” Lê Văn Xương hay sao ?. Thưa ông “giáo sư” “chiến lược gia” và “nhà nghiên cứu chính trị” Lê Văn Xương, các tay điệp viên chiến lược của Hà Nội đã nằm trong chính phủ miền Nam như: Phạm Xuân Ẩn, Vũ Ngọc Nhạ, Bùi Văn Sắc, Huỳnh Văn Trọng, Lê Hữu Thuý làm sao có thể vào nằm sâu trong miền Nam ? Ai đưa các nhân vật này vào Nam nằm vùng ? Khi xưa ông TT Nguyễn Văn Thiệu có hỏi ông tướng Đặng Văn Quang về chuyện này, thì tướng Quang có nói rằng: “Moa làm chuyện này thì Moa làm cho cả nhóm chứ Moa đâu có làm riêng cho Moa đâu nào !”. Vậy cũng câu hỏi này ngày hôm nay người viết có thể hỏi thẳng ông Lê Văn Xương mà không sợ bị nhầm rằng: “ông Xương “đề nghị cụ thể” này có lợi cho cả nhóm ông Xương hay chỉ có lợi cho riêng ông Xương”. Và nếu mấy “tay tổ” gián điệp nói trên đã nằm vùng trong chính phủ miền Nam được, thì ông Lê Văn Tuyết hay Lê Văn Lâm ngày nay cũng có thể làm việc hai hay ba mang cũng đâu có gì là lạ. Đúng thế không ông Lê Văn Xương. Nhưng người viết có thể nói thẳng với ông Lê Văn Xương và Hà Nội rằng: Hà Nội không đủ sức để gài các tên “điệp viên chiến lược” nói trên vào nằm sâu trong chính phủ của miền Nam. Vậy ai đã giúp Cộng sản Hà Nội ? . Hỏi tức trả lời. Ngày nay các tên điệp viên hải ngoại và cả ông Lê Văn Xương có thể hiểu biết hơn một chút, nên các ông biết lợi dụng uy tín của “trung tâm quyền lực Hoa Kỳ” và “các Cụ Mỹ” cũng như “các Cụ Việt Nam” để làm lá chắn cho mình. Có lẽ cái “permit” của ông Lê Văn Xương 7 năm trước đến ngày nay đã hết hạn rồi thì phải nên ông không nhìn ra vấn đề . Người Mỹ họ làm việc vì quyền lợi và tổ quốc Hoa Kỳ. Người Quốc Gia Việt Nam Chân Chính cũng biết làm cho quyền lợi của Tổ Quốc Việt Nam. Tổ Quốc phải đặt trên hết mọi quyền lợi hay tình cảm khác.

Thưa ông Lê Văn Xương và nhóm người của ông. Người Việt Nam tỵ nạn Cộng sản đang ở hải ngoại hay ở trong nước chúng tôi không mù và không “ngủ gật”, ngược lại chúng tôi ngồi nhìn những hoạt động của các tay điệp viên “nhà nghề” một cách rất rõ để chúng tôi không bị cú lừa 30/4/75 một lần nữa. Chúng ta chống hay đánh Trung Cộng để cứu nguy cho tổ quốc Việt Nam chứ chúng ta không chống Trung Cộng để cứu nguy cho Việt Gian Cộng sản Hà Nội tồn tại. Yếu tố quyết định để thắng Tầu và Cộng sản Hà Nội là khối gần 90 triệu người Việt Nam, chứ không phải yếu tố quyết định từ Washing ton DC !

Ở đây cũng xin kể cho ông Lê Văn Xương và nhóm người của ông một câu chuyện liên quan đến các “điệp viên chiến lược” như sau:

Thời Đệ Nhất Cộng Hòa ai cũng biết ông Thái Lăng Nghiêm làm cố vấn cho ông Ngô Đình Nhu. Hôm nọ tình báo miền Nam báo cáo về cho công an ông Nhu rằng bà mẹ vợ của ông Thái Lăng Nghiêm đã đi bộ và vào đến sông Bến Hải , thì chính ông Ngô Đình Nhu vội vàng giục ông Thái Lăng Nghiêm và một ông Đại tá ra tận sông Bến Hải để đón bà mẹ vợ ông vào Sài Gòn. Bà mẹ vợ ông Nghiêm thì dĩ nhiên phải sống chung trong nhà của ông Thái Lăng Nghiêm. Bà cụ nhạc mẫu này rất hiền lành, tử tế và không bao giờ làm mất lòng con rễ hay con gái. Và sau vài tuần sống ở Sài Gòn thì ngày nào Bà cụ này cũng yêu cầu đi “chợ Bến Thành”. Điều này quá dễ nên ông Thái Lăng Nghiêm cung cấp cho “Bà Cụ” một chiếc xe xích lô máy và bất cứ khi nào “Bà cụ” muốn đi thì sẽ có người chở “bà cụ” đi. Nhưng ông Thái Lăng Nghiêm không biết rằng khi “Bà Cụ” nhạc mẫu của ông đi “chợ Bến Thành” thì hầu như các tay tình báo thượng thặng của Hà Nội hoạt động ở Sài Gòn thời đó cũng có mặt tại “chợ Bến Thành”. Trong nhóm tình báo đó người ta nhận diện ra Cô Bảy Gù và “Cô Bảy Gù” này chính là em gái ruột của “đồng chí Trường Chinh” tức Đặng Xuân Khu. Tin “Bà Cụ nhạc mẫu” của ông Thái Lăng Nghiêm đi “chợ Bến Thành” được một người Việt Nam bí mật “xì” ra cho ông Thái Lăng Nghiêm biết. Quả đúng như vậy. Ba ngày sau ông Thái Lăng Nghiêm bắt được “bà cụ nhạc mẫu” đang ngồi trong nhà sao chép các tài liệu của ông Thái Lăng Nghiêm đem từ văn phòng ông Ngô Đình Nhu về nhà nghiên cứu. Chuyện này hiện nay còn nhiều nhân chứng trong vụ “bà cụ nhạc mẫu” của ông Thái Lăng Nghiêm họ vẫn còn sống tại Hoa Kỳ. Sau này cũng chính ông Thái Lăng Nghiêm “bảo lãnh” cho Hà Thế Ruyệt (băng chú Chánh bây giờ) và Ls Đỗ Thái Nhiên tức Nguyễn Phương Minh (đám này và Hoàng Duy Hùng cũng đang giả dạng làm đảng viên đảng dân tộc đấy ông Lê Văn Xương). Ngày nay ai cũng biết Đỗ Thái Nhiên và Hà Thế Ruyệt và cả Hoàng Duy Hùng đang hoạt động và làm việc cho ai rồi. Điều này không cần phải nhắc lại ở đây.


Việt gian Cộng Sản Đặng Xuân Khu - Trường Chinh


Đỗ Thái Nhiên tức Nguyễn Phương Minh


LS Hoàng Duy Hùng chủ tịch Ban Cộng Đồng Houston, Texas
trưởng Khu Bộ Trưởng của Đảng Dân Tộc.



Từ trái sang, hàng ghế đầu: Ông Nguyễn Hữu Chánh, Chủ Tịch Hội Đồng Sáng Lập, Luật Sư Nguyễn Khắc Chính, thuộc Hội Đồng Lãnh Đạo, Tiến Sĩ Hà Thế Ruyệt, Chủ Tịch Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Dân Tộc Việt Nam


Từ phải sang: Nguyễn Khánh, Đô Đốc Lâm Ngươn Tánh, Trung Tướng Tôn Thất Đính, Cụ Dân Biểu Lý Trường Trân và Thiếu Tướng Lê Văn Tư


Viết ít mong ông Lê Văn Xương và ông Nguyễn Đình Toàn hiểu nhiều. Nếu điều kiện cho phép lần sau Vân Anh sẽ “phân tích” vì sao uy tín của Hoa Kỳ lại xuống thấp như ngày hôm nay để nhóm ông lê Văn Xương có dịp nhìn rõ sự thật hơn một chút nữa. Và cũng xin nhắc các ông thêm rằng: Đấu Tranh khác với Chiến Tranh. Đấu Tranh thì vô hình vô ảnh. Chiến tranh thì phải thực tế vì nhìn thấy được. Những kẻ kém tài trí cũng như không hiểu được Thời, Thế, Cơ thì tốt hơn đừng nên nghĩ cách làm việc nước. Vì có làm thì cũng hỏng và hỏng thì phải bị tội.

Vân Anh

(*) xin xem thư viết về ông Nguyễn Xuân Vinh bên dưới.
-----------------------------------

CHIẾN TRANH VIỆT-HÁN, CUỘC CHIẾN TỐI HẬU

Lê Văn Xương

Chủng tộc Hán là gì ? điều mà ta gọi là văn minh Hán là chi ? chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc hình thành dựa trên căn bản nào ? cuộc chiến không khoan nhượng giữa Việt với Hán hiện đang đi vào khúc rẽ quan trọng, rồi ra sẽ đưa Hán về đâu? Việt sẽ ra sao sau cuộc chiến tối hậu này?. Đó là các vấn đề lớn đã được nhiều học giả có uy tín thế giới suy nghĩ trong thời gian dài đã qua, phía Việt nam bàn luận trong hơn 60 năm trước và được bàn luận chi tiết hơn qua những lời phát biểu cũng như những bài viết của tôi trên làn sóng này. Nhằm đáp ứng với những diễn biến mới nhất của tình hình quốc tế, từ khi Ông Tổng Thống Obama nhận chức đến giờ, tôi đã viết bốn bài đặc biệt nhằm đáp ứng ngay tức khắc đối với các diễn biến quốc tế quốc nội cũng như các phản ứng của nhiều phía mà cá nhân chúng tôi nhận được sau mỗi bài viết ấy. Bài viết này là bài thứ năm trong loạt bài quan trọng này nhằm tổng hợp lại một lần nữa một số nhận định nền tảng đã được đưa ra, cũng như đáp ứng lại các phản hồi mà chúng tôi đã nhận được.

CHỦNG TỘC HÁN

Loài người xuất hiện đầu tiên ở Châu Phi vào thời kỳ cách nay 2.7 triệu năm , thiên di về phía Bắc rồi chia làm hai hướng , hướng thứ nhất tiến đến vùng đất Palestine ngày nay khoảng 1.4 triệu năm trước, một nhóm khác chậm hơn tiến đến vùng Algeria Bắc Phi để rồi từ đó đến Vùng đất Tây Ban Nha ngày nay khoảng 800,000 năm trước. Nhánh tiến về Palestine tiếp tục thiên di về phía đông đến vùng sông Indus thuộc Tiểu Lục Địa Ấn Độ ngày nay khoảng 1.8 triệu năm . từ đó phân làm hai nhánh nhánh phụ , một nhánh đi về hướng đông bắc đến lục địa Trung Hoa tại vùng Lantian ngày nay khoảng từ 1 triệu đến 700,000 năm, nhánh phụ thứ hai thiên di về hướng Đông Nam đến đảo Java cũng trên 1 triệu năm trước. Nhánh tiến về phía Tây Ban Nha tiếp tục hướng về phía bắc để đến vùng ngày nay là Đức cũng khoảng trên 600,000 năm. Đó là sự thiên di của con người đứng thẳng mà ta được biết đến lúc này nhờ kỹ thuật định tuổi dựa vào khoa phân tích với hợp chất carbon.

Quá trình chuyển hóa từ người đứng thẳng sang người tinh khôn (homo sapiens) cũng như con người tinh khôn hiện đại (Modern homo sapiens) như thế nào là điều đến nay vẫn chưa tìm hiểu được ngọn nguồn. Nhưng những gì ghi nhận được đến lúc này thì con người tinh khôn hiện đại từ Châu Âu đã tiến về hướng đông đến vùng Malta thuộc Nga ngày nay khoảng 15,000 năm trước, đó cũng là thời điểm con người tinh khôn hiện đại xuất hiện ở vùng Liujiang thuộc vùng Quảng Đông thuộc Trung Quốc ngày nay. Các phần trình bày rất vắn gọn vừa nêu được coi là rất chính xác được các sử gia Mỹ chánh thức nêu lên trong cuốn “Concise History of the World, ấn bản năm 2005“, nên không có gì để nghi ngờ cho đến khi có các dữ kiện khác mới hơn bổ sung.

Như thế, người chủ tiên khởi của toàn vùng Hoa Nam là ai, nếu không phải là dòng tộc Bách Việt ta. Con người hiện đại từ Malta theo thời gian thiên di về hướng nam cũng như tây nam hình thành các nhóm Ấn Âu mà ta được biết theo lịch sử cổ đại. Các tính toán về vận tốc di chuyển của con người tinh khôn hiện đại từ Malta đến vùng Trung Á, cũng như từ vùng Liujiang lên phía bắc đến chiếm toàn vùng Hoàng Hà cũng như Dương Tử Giang là rất phù hợp khi so chiếu với lịch sử được ghi nhận bởi văn minh Lưỡng Hà Sumer hay các truyền thuyết của Bách Việt cổ còn sót lại. Các khám phá sau đó được các nhà Đông Nam Á học chứng minh rõ ràng là văn minh Lưỡng Thiều (Yangshao) hay Long Sơn (Lungshan) cách nay khoảng 10,000 năm đều xuất phát từ văn hóa Hòa Bình cả, các khai quật thuộc vùng tây bắc Thái Lan cho thấy dụng cụ đồng pha thiếc 10% có độ cứng hơn đồng nguyên chất được tìm thấy cách nay trên 6,000 năm cũng đủ để chứng minh rằng người Bách Việt hình thành văn minh nông nghiệp đầu tiên trên trái đất này, và là chủ thực sự của hầu như toàn lục địa Trung Hoa mà ta biết ngày nay.

NOMADS PHƯƠNG ĐÔNG THIÊN DI

Điều mà lịch sử gọi là Hán Tộc thực ra thuộc về nhóm người tinh không hiện đại từ vùng Malta thuộc Nga tràn xuống phía nam, trong khi bộ phận chính yếu thuộc nhóm này di chuyển về phía tây nam để hình thành cộng đồng mà lịch sử gọi là người Nomads, trước khi được ghi nhận là người nói tiếng Ấn Âu tiếp tục thiên di về phía tây để hình thành văn minh Lưỡng hà cũng như Âu Châu sau này. Về phương diện lịch sử thì từ ngữ Nomads , được hiểu như người du mục phương bắc vô luận thuộc thời kỳ nào của lịch sử, Hán thuộc nhóm này. Như vậy trong số những chủng tộc hình thành người tinh khôn hiện đại tại Malta, ta cần phân biệt hai nhóm, đó là: nomads phương đông và nomads phía tây. Nomad phương đông thiên di vào Hoa Lục, để rồi kết hợp với người Bách Việt mà thành Hán Tộc. Điều này tương đối dễ hiểu khi trung tâm của Bách Việt nằm ở phía Hoa Nam để rồi từ đó lan lên phía bắc, cho nên khi người Nomads phương Đông tràn vào Trung Nguyên thì họ gặp ít chống đối nên dễ kết hợp để thành Hán mà ta đã biết.

Đó là cả một quá trình dài liên hệ đến tiến trình hội nhập của Nomads phương đông với Bách Việt trước khi hình thành các truyền thuyết Trung Hoa cũng như khởi đầu lịch sử đầy nghi vấn về lịch sử ấy kể từ thời Hoàng Đế. Trong bối cảnh ấy, Bách Việt đã định canh định cư lâu rồi và xã hội đã được hình thành vững trãi dựa trên căn bản nông nghiệp lúa nước, theo chế độ kinh tế tự cung tự cấp, nên không thể thống nhất thành các nhà nước lớn nhằm chống lại làn sóng thiên di của người Nomads phương đông diễn ra liên tục trong suốt mấy ngàn năm. Việc này được chứng nghiệm rất rõ khi ta quan sát lịch sử Trung Cận Đông, hoàn toàn phù hợp về tiến trình giao thoa cũng như thời điểm thiên di. Như thế thực tế thì không có một chủng tộc Hán thực sự, chỉ có người Nomads phương đông lai với người Bách Việt mà thành điều mà ngày nay ta gọi là Hán ... Như thế ngay từ thái cổ thời đại thì văn minh Trung Nguyên là văn minh Bách Việt , chẳng có văn minh Nomads Phương Đông hay Hán nào ở đó cả. Từ thời Hoàng Đế đến thời nhà Chu , Tây Chu và Đông Chu, đánh dấu thời kỳ hình thành nhóm người lai này để đến nhà Hán thì, nhà nước hán được hình thành, kéo theo việc hình thành Hán Tộc, dẫn đến việc xâm lăng Bách Việt trên quy mô lớn để hình thành văn minh Hán.

VĂN MINH HÁN ?

Càng đi về phương Nam thì ảnh hưởng của người Nomads Phương Đông càng giảm đi và ảnh hưởng của Bách Việt càng tăng lên. Thực tế trong 5,000 năm qua, điều mà ta gọi là văn minh Hán cũng như chủng tộc Hán sau khi đạt đến đỉnh cao thời nhà Hán thì bắt đầu suy yếu về mặt cấu trúc xã hội, khi cả xã hội ấy có thể đến 70% dân số là người Bách Việt, Hoa Nam lúc nào cũng tỏ ra văn minh hơn Hoa Bắc, xưa thế nay cũng vậy. Như thế văn minh Hán thực ra chính là văn minh Bách Việt trên lãnh thổ mà Hán tự nhận quyền làm chủ như những kẻ ăn cướp đích thực. Để củng cố vị trí của Hán - thực tế là nhóm Nomads Phương Đông lai Bách Việt - chúng phải đề ra những học thuyết sửa lịch sử để củng cố quyền cai trị vĩnh viễn của chúng , ta không ngạc nhiên khi Hán gọi các lân bang là man di. Hán xâm lăng bằng quân sự, bằng di dân, bằng cướp bóc, nhưng cao hơn hết là văn hóa khi chúng đề ra khái niệm về Thiên Tử với Chư Hầu bắt đầu từ thời nhà Chu (1121 BC-221 BC).

Khái niệm này được diến dịch như một học thuyết căn bản của chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc, theo đó: “ai cai trị ở Trung Nguyên , thì các vùng xung quanh phải quy phục , muốn có chính danh để cai trị thì cần được Thiên Tử công nhận“. Khái niệm này sau đó được mở rộng ra và trở thành chủ trương của Bắc Kinh hôm nay: “mọi vùng xung quanh Hán đều là lãnh thổ của Hán, chỗ nào có người Hán cư ngụ là lãnh thổ của Hán“. Cuối đời Đông Chu, người Nomads phương Tây thuần hóa ngựa và đem vào xử dụng trong vận chuyển cũng như chiến tranh, họ cũng tìm ra kỹ thuật luyện thép, hai kỹ thuật này được nhập vào nhà Chu đã dẫn đến cuộc tranh dành quyền lực giữa các chư hầu với thiên tử nhà Chu nên đã dẫn đến thời kỳ lịch sử Hán gọi là thời “Xuân Thu, Chiến Quốc“. Đây là thời kỳ khởi đầu của điều mà ta gọi là văn minh Hán cổ đại tách khỏi cái nôi là văn minh Bách Việt; được đánh dấu bởi học thuyết Khổng học, về quân sự thì Tôn Tử; để hình thành nhà Tần chủ trương dùng sức mạnh quân sự để quyết diệt Bách Việt, Hán Cao Tổ chỉ tiếp nối khai thác thành quả mà thôi. Đối lại với Khổng Tử là Lão Tử với Trang Tử là biểu tượng của tinh thần Bách Việt đề cao tinh thần “Đạo Học“, chính Đạo Học là nguồn gốc của Mật Tông, sau này được gọi là Thiền khi kết hợp với Phật Giáo. Đạo là gốc của muôn loài, đạo quá cao siêu nên không thể đối lại được với vó ngựa cũng như kiếm cung bằng thép mà Tần Thủy Hoàng cũng như Hán Cao Tổ xử dụng để thôn tính Bách Việt phương nam.

Như thế điều mà ta gọi là văn minh Hán thực ra chỉ là một bản sao chép bất toàn và loang lổ của một nền văn minh cao hơn hẳn văn minh Hán, đó là văn minh tinh thần của Bách Việt dựa trên nền tảng của Đạo Học . Đạo Học mới chính là cốt lõi của văn minh Phương Đông và cũng là đối với loài người nói chung. Sau năm 1949 khi bị đẩy ra Đài Loan, Tưởng Giới Thạch đã lập ra hẳn một Ủy Ban để nghiên cứu ngọn nguồn về lịch sử Hán. cuộc nghiên cứu truy nguồn đến thời Hoàng Đế, đành phải ngưng bất ngờ vì các học giả Đài Loan nhận thấy chỗ nào cũng có vết tích Bách Việt hiện diện sâu đậm trong văn minh Hán. Điều đó đã đủ nói lên toàn bộ vấn đề rồi, không cần bàn thêm nữa.

BÀNH TRƯỚNG HÁN TỘC HIỆN ĐẠI

Khái niệm về thiên tử với chư hầu cần được đánh giá là nền tảng của chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc. Tôn Văn khi đề ra Tam Dân Chủ Nghĩa tức là nền tảng của Quốc Dân Đảng Trung Hoa không đi ra ngoài khái niệm “thiên tử với chư hầu kể trên“, Mao khi đem chủ nghĩa Cộng Sản vào Tầu cũng chỉ là phương tiện để thực hiện mục tiêu bành trướng Hán Tộc như một lời nguyền đã để lại từ ngàn xưa. Mao nhìn thấy một cơ hội rất lớn đối với Tầu khi chủ nghĩa Cộng Sản hình thành ở Nga trong điều kiện nội bộ các nước đế quốc đang phải đối diện với các mâu thuẫn nội tại nghiêm trọng giữa chủ với thợ, cũng như giữa các nước ấy với nhau về quyền lợi xâm chiếm thuộc địa . Mao quyết tâm tiến hành chiếm trọn nước Tầu từ tay Quốc Dân Đảng để khôi phục chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc trên quy mô toàn cầu. Về mặt này Mao và Staline có cùng một mục tiêu nhưng mâu thuẫn về quyền lợi nên tình trạng đồng sàng dị mộng là tất yếu sảy ra. Chủ nghĩa Quốc Tế Cộng Sản chỉ là một thứ không tưởng, không thể thắng được chủ nghĩa Dân Tộc hẹp hòi mà cả Nga lẫn Tầu đều đã lún quá sâu vào đó . Mỹ với Quyền Lực Toàn Cầu cứ tương kế tựu kế tiến hành các kế sách nhằm khuyến khích chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc thì rồi ra sẽ dẫn đến sự tan rã tất yếu của chủ nghĩa Cộng Sản Quốc tế thôi , đúng như lời tiên đoán của Ông George Kennan là người đã viết ra tài liệu định hướng chiến lược cho chiến tranh lạnh lấy tên là “Article X“. Kế sách củng cố chủ nghĩa bành trướng Đại Hán được thi hành trong suốt thời kỳ dài từ trước thế chiến II đến nay, đó là bối cảnh rất ngoạn mục chi phối mọi diễn biến chính trị trong vùng Á Châu Thái Bình Dương, tiếc thay đa số người Việt ta không hề hay biết gì về kế sách này, vì các vị ấy đều suy nghĩ dựa trên căn bản của chủ nghĩa dân tộc chứ không phải trên căn bản của Chủ Nghĩa Quốc Tế Toàn Cầu. Chủ Nghĩa Quốc Tế Toàn Cầu, gọi tắt là Toàn Cầu Hóa, tất yếu phải đi qua London và New York với Washington, chứ chẳng thể đi qua Moskva bay Bắc Kinh được.

Đến giai đoạn này, Mao chuẩn bị mọi mặt để chuẩn bị chiến trường , trong cuộc Vạn Lý Trường Chinh, Mao cùng Lâm Bưu, Chu Đức xua quân lên vùng đồi núi phía tây để được gần Liên Xô hơn để có tiếp tế, đồng thời mở rộng tuyến tiếp vận của quân Tưởng. Hoa Kỳ chả dại gì can dự vào cuộc chiến Quốc Cộng bên Tầu. Cả hai anh đều là bành trướng cả, xử dụng bành trướng Mao hay hơn là bành trướng Tưởng Giới Thạch, thế là Tưởng thua phải chạy ra Đài Loan. Mao một mặt chiếm vùng phía tây như Tây Tạng, Tân Cương để đẩy mạnh việc Hán hóa toàn vùng này, nỗ lực quan trọng khác là chuẩn bị chiến trường Đông Nam Á mà Việt Nam là mục tiêu quyết định tối hậu đối với chủ trương Hán Hóa toàn thế giới. Hán Tộc biết tại Đông Nam Á thì Việt Nam là sừng sỏ nhất, mọi giá phải khuất phục Việt Nam bằng một kế hoạch thật thâm sâu để cánh Việt nam - Quốc hay Cộng - đều không thể hay biết. Đó là: “gài người vào lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam để dứt khoát biến đảng ấy thành tay sai tuyệt đối cho Tầu.

Về căn bản, chúng đã thành công bước đầu trong âm mưu đó. Rất ít người Việt tự hỏi xem: tại sao Trần Phú, Lê hồng Phong bị chết bí ẩn, họ bị giết vì chỉ có một người mang tên Hồ Chí Minh được cả tình báo Tầu và Liên Xô dựng lên mà thôi. Tại sao các ông Phạm Quỳnh, Bùi Quang Chiêu và con trai bị giết sau năm 1945. Các vị này bị giết chỉ vì các vị ấy biết rõ về Ông Nguyễn Tất Thành là ai. Một người nữa biết về Ông Nguyễn Tất Thành là Ông Nguyễn Thế Truyền người Hành Thiện cùng lấy bút hiệu chung với Ông Bùi Quang Chiêu là Nguyễn Việt Nam, nhưng Ông Nguyễn Thế Truyền dù nghi ngờ vẫn giữ im lặng vì không có bằng chứng cụ thể về Hồ Chí Minh lãnh đạo thực tế của Đảng CSVN là người Hẹ. Ông Hồ Tuấn Hùng, một sử gia trẻ tuổi Đài Loan mới đây đã viết sách nói rõ về sự kiện tráo người này, nhiều người Việt nói rằng: không có bằng chứng xác thực. Sau này kho sử liệu ở Nga mở ra sẽ minh xác nhận định mà một số cực hiếm người Việt đã nghi ngờ, cũng như xác nhận các luận cứ mà Ông Hồ Tuấn Hùng đã nêu lên.

Đối với Mao thì cách ứng xử với Campuchea và Việt Nam phải rất khác nhau, vì không dễ qua mặt cánh Việt Nam dù Quốc hay Cộng, với Campuchea thì chỉ cần một Pol Pot là đủ giết chết 2 triệu người Campuchea có học vốn là xương sống của bất cứ dân tộc nào. Với người Mỹ thì, Hồ Chí Minh giả hay thật không quan trọng, vấn đề căn bản vẫn là củng cố chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc để Hán trở thành đối thủ của Liên Xô, đó là mấu chốt của chiến lược quật ngã Liên Xô trong Chiến Tranh Lạnh. Chủ trương này vẫn tiếp tục để Hán củng cố lực lượng và tiến hành xâm lược thế giới. Hán xâm lược thế giới sẽ dẫn ngay đến cuộc đụng độ với các nước khác trong vùng như một tất yếu lịch sử .

CUỘC CHIẾN TẠI ĐÔNG NAM Á

Chiến tranh lạnh sảy ra khắp nơi, nhưng chiến trường chính vẫn là Đông Nam Á, trong đó tuyến đầu vẫn là Việt Nam là nơi mà chủ nghĩa dân tộc còn mạnh hơn chủ nghĩa bành trướng Hán tộc một bậc. Hoa Kỳ coi cuộc chiến Việt-Pháp 1945-1954 chỉ là cuộc chiến chuyển tiếp để chuẩn bị cho cuộc chiến Đông Dương lần thứ hai 1954-1975. Với cuộc chiến này Hoa Kỳ phải đổ quân trực tiếp vào Việt Nam để buộc Hán phải chọn lựa lập trường là đứng hẳn về phía Mỹ để đẩy Liên Xô đến chỗ phải chấp nhận thua cuộc. Hoa kỳ chấp nhận cái chết của 58,000 binh sỹ Mỹ tại Đông Dương, sẵn sàng ký hiệp định 1962 nhằm trung lập hóa Lào về hình thức để mở đường cho Hà Nội tự do đem quân qua ngả Lào và Cambodge để mở rộng chiến tranh Đông Dương để Hoa Kỳ có cớ đem quân vào Việt Nam tham chiến. Khi đã đạt được thỏa hiệp với Bắc Kinh thì Hoa Kỳ rút quân, Hà Nội xua quân chiếm Miền Nam như chỗ không người để dẫn đến biến cố tháng 4-75 đầy oan nghiệt. Đó là kế “thành không“ hay được xử dụng trong quân sự. Nhưng khi Cộng Sản chiếm trọn Miền Nam thì trước sau gì cũng dẫn đến chỗ Hán bành trướng chiếm trọn Đông Dương như một đầu cầu quan trọng nhất để xâm lăng các vùng khác.

Nhìn trên căn bản của cuộc chiến Quốc Cộng đứng về phía những người đã tham chiến trong hàng ngũ VNCH thì, điều đó cho thấy Hoa Kỳ thiếu thủy chung và không trung thành với các cam kết của mình. Nhưng đối với quyền lực Toàn Cầu thì cuộc chiến chưa xong, vẫn cần thúc đẩy cho chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc mở rộng thêm nữa đến mức độ đủ để hình thành nhóm trung lưu tại nước Tầu để đào sâu hố cách biệt trong xã hội Hán về mặt chủng tộc cũng như kinh tế, cũng từ đó các mâu thuẫn giữa Tầu với các lân bang gia tăng đến mức độ đủ để gây ra chiến tranh. Chiến tranh nổ ra thì tất yếu Tầu bị tan rã từ bên trong.

Các chủ trương về mặt chiến lược như vậy rất hiếm người Việt biết rõ ngọn nguồn, Bắc Kinh hay Hà Nội cũng chả biết gì cứ nhởn nhơ đi vào kế sách mà quyền lực toàn cầu đã định. Thực ra thì các bài học lịch sử như vậy sảy ra rất nhiều rồi, dựa trên các mâu thuẫn chủng tộc, quyền lợi quốc gia hẹp hòi tất yếu sẽ dẫn đến chiến tranh, chiến tranh sẽ dẫn đến tan rã của tất cả các phía tham chiến. Xin đừng nghĩ rằng tại sao Hoa Kỳ không đem quân đánh trực tiếp ngay vào nước Hán, hơi đâu mà kế này kế nọ cho phí sức nhọc công. Xin thưa ngay rằng: nghĩ như thế là rất sai vì không thể tự nhiên đơn phương đem quân đánh nước khác được, không có chính nghĩa là thua cuộc. Ngay cả khi chiếm được nước của địch rồi thì vẫn thua cuộc vì: không giữ được thành, điều đó rồi sẽ dẫn đến sự tan rã của chính ta. Việc này lịch sử cổ kim đông tây đã chứng nghiệm quá nhiều lần rồi . Như thế nhìn về mặt chiến lược thì: bành trướng Hán Tộc hiện nay chỉ là con cờ do Quyền Lực Toàn Cầu dựng lên mà thôi, dựng lên để diệt là vậy như trước đây Napoleon, Hitler đã từng sảy ra y như thế.

CUỘC CHIẾN CỦA DÒNG TỘC VIỆT .

Mao và những người theo Mao rất cả tin vào sự thành công tuyệt đối của kế sách mà chúng đã dăng ra từ thập niên 30 của thế kỷ trước đến giờ, chúng tin rằng đã nắm được quyền lực của giới công nghiệp tài chánh Mỹ cũng như Âu Châu, các nhóm này rất cần thị trường 1, 3 tỷ người Tầu nên sẽ tác động vào chủ trương và đường lối của Mỹ để Mỹ không thể chống lại Tầu dù cho chúng có làm gì đi nữa. Đó là quan điểm của Bắc Kinh hiện nay. Nhưng Bắc Kinh hoàn toàn không thể ngờ được là có một nhóm rất nhỏ người Việt hiểu thấu các toan tính của Toàn Cầu cũng như của Trung Nam Hải. Những vị ấy vẫn thúc thủ tĩnh tọa chờ cho cục diện diễn biến, đúng lúc sẽ xuất hiện như một thế lực mới làm lệch hẳn cục diện.

Với Hà Nội thì lòng rất muốn nói truyện với Mỹ để tìm một chỗ dựa hầu giữ quân bình với áp lực ngày càng tăng của Tầu, Mỹ ngó lơ như những gì đã được thỏa thuận trong Thông Cáo Chung Thượng Hải 1972. Ban Lãnh Đạo Đảng CSVN đành phải ngậm đắng nuốt cay đi dự Hội Nghị Thành Đô năm 1990, được hiểu như hội nghị bán nước. Từ đấy mối bất hòa trong nội bộ Đảng CSVN gia tăng ở cấp cao nhất, cũng từ đó người Việt hải ngoại bắt đầu có một vị trí tối thiểu nào đó đối với thế bế tắc hoàn toàn của Hà Nội để từng bước dẫn đến việc Hà Nội và Hoa Thịnh Đốn thiết lập quan hệ ngoại giao hoàn toàn .Sự hiện diện của Hoa Kỳ ở Việt Nam đặt ra một vấn đề mới về mặt chiến lược, Bắc Kinh muốn hành động gì trong vùng cũng phải ngó xem người Mỹ nghĩ sao về vấn đề Việt Nam cũng như trong vùng.

Trong gần 70 năm trải qua hai cuộc chiến với số người Việt bị chết lên đến trên 2 triệu ở cả hai bên của chiến tuyến, đó là một mất mát lớn. Cũng trong thời gian khá dài đó Bắc Kinh âm thầm tiến hành xâm lăng nước ta về mọi mặt để cố biến ta thành một tỉnh của chúng. Việc này được những bộ óc thông tuệ Việt Nam nhìn thấy rất rõ, dù rất đau lòng, nhưng vẫn phải thúc thủ chờ thời cơ chín mùi cho đến khi Quyền Lực Toàn Cầu để lộ cho thấy các dấu hiệu cụ thể liên quan đến chủ trương tổng quát về trật tự thế giới mới, cũng như lập trường đối với chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc. Đó là bối cảnh tổng quát khi tôi đến định cư ở Mỹ này theo diện tỵ nạn chính trị.

Tôi rời nước ra đi với một trách nhiệm thật rõ ràng và rất cụ thể. Đó là: “mở cuộc chiến tranh chống Hán về mặt văn hóa tư tưởng, thực hiện các thăm dò liên quan đến nhiều phía về cách thức mà Việt Nam sẽ tham gia trong cuộc chiến tối hậu này“. Cách thức tiến hành cuộc chiến hôm nay khác hẳn với tất cả các cuộc chiến tranh với Hán đã từng sảy ra trong lịch sử nước ta. Hán không ồ ạt xâm lăng ta như chúng đã làm trong quá khứ , đúng như lời Đức Trần Hưng Đạo đã nói khi dặn lại cho các thế hệ sau là: “chúng từ từ gặm nhắm, thế mới phiền“. Cuộc chiến này là cuộc chiến của thế giới, ta chỉ là một bộ phận của lực lượng toàn cầu mà thôi , nhưng là bộ phận quan trọng nhất trong cuộc chiến này. Đối với ta thì đây là cuộc chiến tối hậu nhằm đập tan chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc về mặt văn hóa tư tưởng cũng như quân sự để vĩnh viễn chôn vùi cái khái niệm “Thiên Tử với Chư Hầu“ mà Hán vẫn ôm trong lòng như một thứ lời nguyền , như một thứ bệnh dịch. Cuộc chiến này còn là cơ hội để ta khôi phục văn minh Bách Việt mới, lấy lại quyền làm chủ đích thực của Văn Minh Phương Đông.

Như thế mục tiêu của cuộc chiến này vô cung lớn lao, vượt ngoài tầm hiểu biết của rất nhiều người Việt nam. Mục tiêu lớn chỉ có thể thực hiện được bởi trí tuệ lớn, ẩn phục lâu dài qua nhiều thế hệ, vận động được thế quốc tế ở mức cao nhất, thế giới trọng ta vì trí tuệ của ta chứ không phải bằng van xin năn nỉ. Hán từ trước đến nay vẫn cả tin rằng nước Việt ta hết nhân tài rồi , khi chúng đụng những chiêu thức chưa hề được Binh Thư Tôn Tử nói đến bao giờ và thực ra thì cũng chưa hề sảy ra trong lịch sử nhân loại từ cổ chí kim, Bắc Kinh vô cùng hoang mang vì các phát biểu trên làn sóng này là một phần, nhưng phần khác chính là các đáp ứng của thế giới mà các cơ quan tình báo của Hán thấy rất rõ. Đối với một người cầm quân , đẩy đối phương đến chỗ hoang mang là rất quan trọng, các diễn biến hiện nay cho thấy Hán ngày càng trở nên bất ổn vì hoang mang. Dĩ nhiên việc đó chưa đủ để làm cho Hán tan rã ngay được, hành động quân sự sẽ sảy ra sắp tới đây sẽ đẩy Hán tới chỗ tan rã thật sự.

CUỘC CHIẾN TRANH ĐÁNH TAN CHỦ NGHĨA BÀNH TRƯỚNG HÁN TỘC .

Hơn 10 năm trước, trên làn sóng này tôi trình bày quan điểm liên quan đến cuộc chiến tranh tối hậu của thế giới cũng như của dân tộc ta với Hán, nhiều người không tin. Bây giờ ta hãy xem xem trong thời gian đó điều gì sảy ra trên thế giới. Như đã trình bày nhiều lần, văn minh nhân loại đang bước vào thời kỳ hung hiểm nhất đối với lịch sử nhân loại, cần giải quyết dứt khoát nếu không thì văn minh này sẽ phải đối diện với sự tan rã thật sự bởi chủ nghĩa cực đoan Hồi Giáo kết hợp với chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc, việc giải quyết phải trên căn bản toàn diện chứ không thể đơn lẻ từng vụ việc được, hành động như vậy là không giải quyết gì cả, nguy hiểm chết chóc sẽ cao hơn gấp bội. Khi Hoa Kỳ lật đổ các chế độ Taliban ở Afghanistan năm 2001 và Irak năm 2003 là những hành động quân sự nhất thiết cần thực hiện để ngăn chặn một tình huống có thể lây lan sẽ dẫn đến chỗ không còn kiểm soát được tình hình nữa. Tình hình ở Trung Cận Đông và Nam Á đang diễn biến đúng như vậy; trong khi đó hình thành trận doanh kết hợp các lân bang của Hán cùng nổi lên chống hán, việc này nay trở thành sự thực rõ ràng.

Thực tế thì Hán rất sợ chiến tranh vào lúc này, các phát biểu của các quan chức Hán cho dù lớn lối cũng chỉ để lộ mối âu lo canh cánh bên lòng mà thôi. Chúng dùng mọi chiêu thức bẩn thỉu nhất để hạ nhục dân ta cũng như Đảng CSVN, thực ra cũng để lộ mối âu lo ấy khi càng ngày chúng càng cảm thấy không còn kiểm soát được tình hình Việt Nam như chúng dự tính. Cao trào chống Hán đang gia tăng trong lòng dân Việt bất chấp chủ trương của một số cấp chỉ huy Đảng CSVN ra sao đi nữa. Mối quan hệ với Úc đang xấu đi nhanh chóng; Ấn Độ đã ký hiệp ước với Mỹ để Mỹ cung cấp cho Ấn Độ các trang thiết bị quân sự tối tân, hiệp ước này cần được coi như hiệp ước an ninh hỗ tương , mặc dù hai bên không để lộ ra ngoài; Nga đã ngả theo Mỹ gần như hoàn toàn; Nhật Bản tăng cường vũ trang tối đa; Pakistan còn trở nên thân với Mỹ hơn cả dưới thời Ông Musharaf, Thái lan là con cờ quan trọng.

Hiện bà Ngoại Trưởng Mỹ đến Thái lan và Ấn Độ trong một tuần lễ để bàn luận về các vấn đề an ninh trong vùng, tại Thái Lan bà tuyên bố trong hội nghị an ninh vùng là: ”Hoa Kỳ trở lại Ấ Châu và sẽ trợ giúp các quốc gia Á Châu đối phó với các bất ổn , Hoa Kỳ và Đông Nam Á ký hiệp ước an ninh“. Một hành động như vậy nào có khác gì việc hình thành một Liên Minh Quân Sự như SEATO hồi chiến tranh lạnh. Như thế Hán thực tế đang bị bủa vây rất chặt chẽ từ mọi phía trong khi không có gì bảo đảm rằng Miến Điện cũng như Bác Triều Tiên sẽ tuân thủ các chỉ bảo của Hán.

Hán đối diện với các bất ổn trong nước với người Uighir Tân Cương, người Tây Tạng, Nội Mông cũng như Mãn Châu. Tân Cương là vùng khó nhai nhất, quân Hán cần đổ đến đấy trên quy mô lớn vì vùng này tiếp giáp với biên giới của năm quốc gia lân bang, Hán dựng lên vụ xuống đường của người Uighir, nhưng thế giới tương kế tựu kế cho thổi phồng lên , thế là Hán tuyên chiến với 1,3 tỷ người Hồi Giáo. Người Iran đã hô vang “death to Russia, death to China”, Hồ Cẩm Đào gấp rút bay về nước chính vì thái độ của Nga là chính yếu, cuộc gặp gỡ được sắp xếp giữa Hồ với các nguyên thủ khác trở nên vô ích. Trớ trêu là trong điều kiện ấy, phát biểu trong cuộc điều trần trước Ủy Ban Thượng Viện về Á Châu, Phụ Tá Thứ Trưởng Ngoại Giao Mỹ tuyên bố “Mỹ đứng ngoài cuộc tranh chấp ở biển Đông cũng như đảo Shenkaku theo tiếng Nhật, theo tiếng Hoa là Điếu Ngư Đài, nhưng Hoa Kỳ vẫn cẩn trọng theo dõi sát tình hình“. Còn rất nhiều tin tức khác nữa cho thấy: chiến tranh đang đến rất gần kề là thế. Kể từ hôm nay chiến tranh lớn có thể sảy ra bất cứ lúc nào, đang có vài dự kiến là vào tháng 9 này. Tuy vậy nếu tháng 9 này sảy ra một biến cố nào đó trong vùng biển Đông của ta, thì đó mới là bước khởi đầu của hàng loạt biến cố lớn hơn sẽ sảy ra sau đó, kể cả thiên tai cũng phải nghĩ tới.

Chúng ta mong chờ chiến tranh lớn để giải quyết một lần các ân oán giữa ta với Hán trong suốt mấy ngàn năm qua , mà đến giai đoạn này ta mới trút bỏ được mối lo canh cánh bên lòng về chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc, vĩnh viễn trút bỏ cái khái niệm “Thiên Tử với Chư Hầu“. Chúng ta không hành động chỉ nhân danh nước Việt ta mà là nhân danh cả cộng đồng Bách Việt, Cộng Đồng Đại Bách Việt tại Hoa Nam cũng như tại Đông Nam Á quần Đảo, cũng như các dân tộc khác đã từng làm chủ đích thực của vùng lãnh thổ mà lịch sử gọi là Trung Hoa như người Mãn Châu, Tây Tạng, Mông Cổ, Tân Cương mà ngày nay Hán đang ra sức hủy diệt. Chiến tranh lớn đang đến rất gần.

Quốc tế tính là một truyện, về phần mình chúng ta cần ráo riết chuẩn bị tối đa cho toàn dân trong nước cũng như hải ngoại. Trước tình hình cấp bách hiện nay , cách nay khoảng hai tuần, một vị được coi là biết nhiều việc tế nhị đối với thế giới có chuyển đến cho tôi thông qua anh Toàn một số câu hỏi, nhưng thực ra lại là các lời thông báo tế nhị về tình hình thế giới mà tôi cũng như Anh Toàn không tiện nêu ra công khai ... Tuy nhiên có một vấn đề mà vị ấy nêu ra nội dung cụ thể được tóm gọn như thế này “chiến tranh nổ ra tới nơi, bây giờ cần gấp rút chuẩn bị một Ban Tham Mưu. Nếu đã có rồi thì nên xúc tiến hoạt động ngay. Nếu chưa sẵn sàng thì cần gấp rút thành lập và đi vào hoạt động liền tức khắc “.

Vị ấy đã đặt ra một vấn đề mà tôi đã suy nghĩ nhiều từ rất lâu rồi, thỉnh thoảng trên làn sóng này tôi hay nói: tôi không làm chính trị . Câu đó có nghĩa là tôi không hề có ý định can dự vào bất cứ hoạt động công khai nào, không tìm kiếm bất cứ chức vụ nào , đảng phái cũng như chính quyền . Thế mạnh của tôi không phải ở các lãnh vực như vậy, vả lại đó cũng là điều mà thầy tôi đã nhấn mạnh với tôi khi chúng tôi bàn về tương lai của đất nước cũng như thế giới , cùng với những việc tôi cần làm sau này , trên làn sóng này tôi có nói là: “tôi đến đây với một trách nhiệm nặng nề và một sứ mệnh cao cả là vậy.”

Muốn đánh ngoại xâm ta cần thống nhất lòng dân , ta cần lực lượng quân sự tinh nhuệ và dũng cảm dám xông lên trận tiền để diệt giặc , biết phát huy các kinh nghiệm sáng kiến để lấy ít thắng nhiều , ta cần lãnh đạo khôn ngoan sáng suốt biết vận động quốc tế để hạn chế tối đa các mất mát của ta và sau này ta không mất quyền lợi. Việc ấy một người , ngay cả Đảng CSVN cũng không làm được. Ta lại không thể nhờ bất cứ ai đứng làm thay cho ta được, mặc dù ta rất hoan nghênh và cám ơn các sự trợ giúp mà ta hy vọng là các bạn của ta sẵn lòng giúp ta đối với những việc ngoài tầm tay của ta. Sứ mệnh này là của toàn dân, nhưng trách nhiệm cụ thể nằm trong tay những người đang thực sự lãnh đạo khối quần chúng trong nước cũng như hải ngoại hoặc các chuyên gia đã được thử thách qua các công việc mà quý vị ấy đã trải qua. Đã hơn 34 năm sau ngày 30-4-75, vàng thau nay đã rõ, người nào cơ hội đã cơ hội rồi; người nào trùm chăn chả lẽ cứ trùm chăn mãi sao , để mặc cho vận nước nổi trôi là có tội với tổ tiên dòng tộc. Muốn đánh thắng ngoại xâm trên lãnh thổ ta, ta cần có quân đội cùng lực lượng an ninh đích thực Việt Nam, ta cần những công chức tại chỗ để giữ vững ổn định xã hội. Mọi bất ổn xã hội sẽ tạo điều kiện để kẻ thù khai thác khi chúng nằm đầy trong nước ta.

Việc Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn cùng Tòa Tổng Giám Mục Sài Gòn cho triển lãm các tài liệu chứng cớ lịch sử có từ năm 1502 chứng tỏ rằng Hoàng Sa và trường Sa là do ta làm chủ là một trả lời cho những gì mà Bắc Kinh cố đưa ra để xâm lăng Biển Đông của ta. Như trong chỗ riêng tư, từ lâu rồi tôi đã nói với anh Toàn nhiều lần là: “khi nào Công Giáo nhập cuộc thì chủ nghĩa Cộng Sản tan rã“ . Qua Đức Hồng Y Mẫn, Giáo Hội Công Giáo đã nhập cuộc toàn diện, dĩ nhiên còn rất nhiều việc khác trong chỗ kín đáo, tôi không muốn nêu ra ở đây. Đối với các tổ chức tôn giáo khác, vì lý do tế nhị khó nhập cuộc, nhưng như vậy không phải là quý vị thiếu việc để phục vụ đất nước. Quan trọng nhất là Quý vị cần dứt khoát thay đổi tầm nhìn về thế giới cũng như việc nước để chuẩn bị cho tương lai. Các việc lớn sau này theo như những gì tôi được biết cũng đã được Quyền Lực Toàn Cầu dự kiến một cách tổng quát rồi. Tôi đã nhiều lần nói với quý vị rằng: “Cánh cửa lớn của Lịch Sử hàng ngàn năm mới mở ra một lần , phúc cho ai có duyên được đi vào cánh cửa lớn ấy của Lịch Sử“. Cánh cửa lớn của Lịch sử mở ra kỳ này đánh dấu thời kỳ dài đến 5,000 năm kể từ thời Hoàng Đế bên Tầu đến giờ, nên đây là cơ hội rất lớn đối với Lịch Sử của ta. Xin các bạn hết thảy lưu ý.

MỘT VÀI ĐỀ NGHỊ CỤ THỂ

Đáp ứng đối với vấn đề mà người bạn biết việc đã nêu lên , tôi cần trình bày cụ thể là: một ban tham mưu không thôi là chưa đủ , ta cần nhóm chuyên về truyền thông , kinh tế tài chánh , về quân sự cũng như nghiên cứu ngọn nuồn mọi ngành. Đây là vấn đề tôi đã suy nghĩ từ rất lâu rồi và nhận thấy: đây là công việc chung của đất nước chứ chẳng của riêng ai. Hôm nay tôi có một số đề nghị cụ thể sau đây:

Thứ nhất: Yêu cầu Đại Tướng Võ Nguyên Giáp quy tụ tất cả các Tướng Việt Nam ở trong nước để bàn cụ thể về việc nước hiện nay. Mạnh dạn nêu lập trường kiên định chống chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc. Tiếp tục lên tiếng cảnh báo đồng bào trong nước về các âm mưu của địch và các chuẩn bị cụ thể cho đồng bào ta .

Thứ hai: ở hải ngoại, tôi đề nghị Trung Tướng Nguyễn Đức Thắng cùng quý vị Tướng lĩnh Việt Nam cũng cùng nhau hợp sức làm việc như vậy. Mọi hoạt động trong nước cũng như hải ngoại cần được lãnh đạo chặt chẽ với sự trợ giúp của quý vị trẻ hơn thuộc hàng ngũ quân đội. Giờ đây mọi người phải đứng dưới ngọn cờ duy nhất là Dân Tộc. Xin thưa ngay với quý vị Tướng Lãnh là, bây giờ không phải là năm 1984 khi quý vị gặp nhau lần cuối; tình hình hiện nay khác hẳn, các cản trở thực tế không đáng kể đối với các diễn biến quốc tế cũng như chủ trương của thế giới về các hoạt động của ta. Nhưng các hoạt động của ta cần đủ mạnh và đủ sâu rộng mới xứng với tầm cỡ của ta vào lúc này. Nhân dân cả nước đang trông chờ, quý vị cần làm gì đó để đáp ứng với hiện tình, đồng bào ta trong nước đang bị bọn Hán tước đoạt nguồn sống, dòng tộc đang bị bọn Hán hạ nhục. Cánh cửa lớn của lịch sử đang mở ra vào lúc này và chỉ lúc này thôi, xin quý vị đặc biệt quan tâm.

Thứ ba: tôi đề nghị Ông Phạm Văn Thuyết là người đã có kinh nghiệm lâu năm làm việc cho Ngân Hàng Thế Giới , là người biết nhiều về các chuyên gia người Việt đã và đang làm việc cho hai Định Chế Tài Chánh Quốc Tế cũng như các Bộ thuộc Chính Quyền Liên Bang Mỹ, giữ vai trò đầu cầu để kết hợp quý vị ấy lại thành một nhóm nghiên cứu về các vấn đề kinh tế tài chánh của nước nhà trong tương lai.

Thứ tư: Tôi đề nghị Ông Vũ Quang Ninh đứng mời các cơ quan truyền thông Việt Ngữ khắp nước Mỹ về họp để đề ra đường lối phối hợp truyền thông Việt Ngữ, kiên định chống chủ nghĩa Bành Trướng Hán Tộc. Chấm dứt ngay tức khắc mọi hình thức bôi nhọ cá nhân. Đề ra cung cách hành sử đối với lãnh vực truyền thông tại hải ngoại.

Thứ năm: tôi đề nghị Cô Dương Nguyệt Ánh, cùng Ông Dân Biểu Liên Bang Cao Ánh nếu cần chỉ làm một nhiệm kỳ Dân Biểu cũng không sao, Ông Đinh Việt cùng những vị khác hãy sát cánh đứng lên cùng toàn dân chống chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc. Quý vị có đủ các mối liên hệ hữu ích đối với công việc của đất nước hiện nay. Xin Ông Dân Biểu Cao Ánh đứng tổ chức cuộc bàn luận về chủ đề này. Giới trẻ cả nước đang trông chờ quý vị hợp sức làm những việc vó lợi cho đất nước. Quý vị là những người lãnh đạo có khả năng kết hợp với bộ phận lãnh đạo trẻ trong nước để hình thành hẳn một trào lưu mới, tạo một sức sống mới cho cả dân tộc.

Thứ sáu: tôi đề nghị quý ông Đinh Đức Hữu là một nhà công nghiệp thành danh , Ông Trung Dung là một nhà công nghiệp chuyên về kỹ thuật cao, Ông Trần Đình Trường là tỷ phú hoạt động trong lãnh vực khách sạn, cùng một số vị khác mà tôi chưa được biết quý danh, cùng họp lại để thảo luận về các vấn đề liên quan đến công cuộc xây dựng lại nước nhà sau này. Dùng các tài nguyên quý vị sẵn có để củng cố và xây dựng các Ban Tham Mưu nêu trên. Về mặt pháp lý cũng cần bàn thêm. Xin Ông Đinh Đức Hữu đứng tổ chức các cuộc thảo luận này.

Thứ bảy: Những tổ chức của người Việt hải ngoại nào thấy không cần thiết nên tự động giải tán. Tình hình hiện nay cho thấy nhiều tổ chức ở hải ngoại đang làm rối thêm cho nỗ lực thống nhất toàn dân trong cuộc chiến tối hậu này. Nhiều người cứ đòi làm chính trị mà chẳng biết gì về quy luật khắc nghiệt của chính trị , chẳng hiểu gì về thế giới, về quyền lực toàn cầu, cứ quen đem vài mối quen biết ra để thu hút mối quan tâm của nhiều người nhẹ dạ nhằm phục vụ cho cái tôi đáng ghét, cố tình đánh lạc hướng nỗ lực chính hiện nay là: ta cần tập trung tối đa nỗ lực đánh tan Chủ Nghĩa Bành Trướng Hán Tộc. Tôi chỉ nói vắn gọn thế thôi, quý vị khắc hiểu tôi muốn nói gì.

Thưa quý vị trong nước cũng như hải ngoại , đất nước đang đối diện với cuộc chiến tranh vô tiền khoáng hậu như chưa từng sảy ra trong quá khứ. Chúng ta đã rút tỉa các kinh nghiệm đấu tranh và biết ứng dụng nhiều bài học lịch sử của ta cũng như của cả thế giới này nhằm đập tan chủ nghĩa bành trướng Hán Tộc đã dày xéo dòng tộc Bách Việt trong mấy ngàn năm qua. Bây giờ là lúc mỗi người phải xác định quyết tâm kiên định trong lập trường chống Hán , gạt bỏ ngay mọi tỵ hiềm cá nhân cũng như những tính toán lụn vụn. Cả thế giới đang nhìn chúng ta hành sử như thế nào trước hiện tình, thế giới sẽ đáp ứng theo cách mà chúng ta hành xử trong lúc này đây . Quyền lợi của đất nước được bảo vệ tới đâu trong tương lai cũng ở lúc này đây. Dịp duy nhất này qua đi, vĩnh viễn sẽ không thể trở lại. Chúng ta đã thúc thủ chờ đợi, chịu biết bao nỗi đắng cay tủi nhục với biết bao hy sinh, cớ sao đến lúc tình hình diễn biến, chúng ta lại không dám hành động quyết liệt cho xứng với dòng máu Lạc Hồng.

Đất nước cần sự đóng góp của mọi tầng lớp nhân dân, đất nước cần lực lượng quân sự dưới cờ sẵn sàng xông lên giết giặc với tất cả sự khôn ngoan, trí tuệ, lòng can đảm dám hy sinh nhưng cũng đầy nhân ái . Mỗi người Việt phải là mỗi quân nhân , không phân biệt gái, trai, già, trẻ. Vua Hùng anh minh và các tiền bối của dòng tộc Việt đòi hỏi mỗi người trong chúng ta phải hành động như vậy. Một lần nữa, tôi nhấn mạnh với mọi người Việt trong nước cũng như hải ngoại là: “cánh cửa lớn của lịch sử mở ra vào lúc này đây, xin đừng để lỡ cơ hội ngàn năm này“.

Xin đa tạ quý vị đã lắng nghe, và xin chuyển bài viết này đến quảng đại quần chúng Việt Nam trong nước cũng như hải ngoại, đặc biệt đối với những vị có liên quan. Xin quý vị đừng vội thắc mắc: tôi là ai ?. Xin thưa ngay: tôi là người Việt như mọi người Việt khác, với tất cả lòng thành kính với tổ tiên, với lòng yêu thương con người , cùng với danh dự của mình, tôi nguyện sát cánh cùng tất cả quý vị trong nước cũng như hải ngoại trên mọi bước đường đã qua cũng như sắp tới đây.

Lê Văn Xương 22 July 2009.
Nguồn: www.nationnalistvietnameseforum.com

Về bản thông cáo của ô Đỗ Hồng Anh đối với việc giao du với VC của đài VNHN - Trương Duy Linh

Trương Duy Linh

Hơn một tháng qua, một sự việc quan trọng đang được dư luận khắp nơi theo dõi: đài Việt Nam Hải Ngoại tại Hoa Thịnh Đốn bị tố cáo có những “hành vi giao du mật thiết” với VC cụ thể là ÔB Giám Đốc Giao Tế và Tài Chánh Dương Văn Hiệp-Lưu Lệ Ngọc.

Ngày 5 tháng 11 năm 2009, Tổ Chức Cộng Đồng vùng DC, MD và VA mới lên tiếng về sự việc hệ trọng này. Sự lên tiếng muôn màng vẫn đáng được trân trọng nếu đứng đắn nhưng đáng tiếc thay, bản thông cáo đã cho thấy một sự bao che trắng trợn và thậm chí vô lý.

Điển hình là ông DHA đã không tiến hành đúng thể thức: triệu tập một phiên họp khoáng đại với sự hiện diện của các hội đoàn, thành viên của tổ chức cộng đồng. Ông đã tự ý họp với một thành phần hạn hẹp và hầu như “bí mật” và “gấp rút”. Thành phần đó là các thành viên trong ban chấp hành cộng đồng của ông và điều không hợp pháp nữa là, bản thông cáo do ông cựu chủ tịch TCCD Lý Văn Phước gửi, thay vì đương kim chủ tịch! Sự thiếu vắng ý kiến của các đòan thể thành viên là điều then chốt có thể cho chúng ta một kết luận: sự vô giá trị của Bản Thông Cáo về mặt pháp lý.

Xét đến nội dung, ngay câu đầu đã cho thấy sự làm việc cẩu thả thiếu trách nhiệm của ông ĐHA. Trước một sự kiện quan trọng liên quan đến lằn ranh quốc cộng mà ông không cử người điều tra căn kẽ mà ông lại chỉ xem xét vấn đề dựa trên bài viết trên mạng lưới internet!

Điểm thứ hai chứng tỏ sự ấu trĩ của ông ĐHA khi ông viết rằng “Xác nhận cuộc tiếp xúc với CSVN của hệ thống Truyền Thông VNHN trong quá khứ, cho đến nay không thấy có một hậu quả nào có thể gọi là làm lợi cho CSVN và gây nguy hại cho công cuộc đấu tranh của người Việt quốc gia chúng ta”. Tại sao ấu trĩ? Xin thưa, ông không thấy các hậu quả đã và đang xảy ra sao? Từ sự phân hóa trong nội bộ Đài Phát Thanh cho đến cộng đồng khắp nơi. Người bênh kẻ chống là lẽ thường nhưng bất thường là những kẻ bênh đã sử dụng những ngôn từ hạ cấp, những vu cáo cá nhân và kẻ bênh là kẻ đang giữ trọng trách chống cộng trong Tổ Chức Cộng Đồng! Ông không thấy ba chương trình chống cộng nòng cốt của Đài Phát Thanh đã bị tắt tiếng sao? Ông không thấy Đài Phát Thanh, cụ thể là Dương Văn Hiệp đang cố tình tạo một tiền lệ cho cộng đồng vùng Hoa Thịnh Đốn là cứ “ăn nhậu’ với VC và khoác cái vỏ “ tiếp xúc để giáo dục và tìm hiểu” hay sao? Sau nữa, lãnh đạo là phải biết tiên liệu, tại sao lại chỉ nhìn hiện tại, mà không lo lắng cho tương lai?


Sự hời hợt của ông ĐHA chứng tỏ qua mục số 3 khi ông viết “Xác nhận trong suốt 12 năm qua, hệ thống truyền thông VNHN không có cho phát thanh một câu nói nào, một chương trình nào và một tiết mục nào có thể gọi là làm lợi cho CSVN và gây nguy hại cho công cuộc đấu tranh của người Việt quốc gia chúng ta”

Một, ông có nghe tòan bộ chương trình của Việt Nam Hải Ngoại trong 12 năm qua không? Có cần chúng tôi nhắc lại cho ông nhớ về những sóng gió của đài Việt Nam Hải Ngoại trong các vụ quyên góp tiền hay vụ ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng?

Hai, đài Việt Nam Hải Ngoại nếu được tiếng là tiền đồn chống cộng trong lãnh vực truyền thông, là mũi nhọn xung kích thì tiếng thơm đó là của các chương trình nào? Văn Học của bà Quỳnh Giao, Cổ nhạc của Chí Tâm, Gỡ rối tơ lòng của Bùi Bích Hà? Hay là của Hồng Phúc với “Thế Giới Ngày Nay”, của Huỳnh Quốc Bình với “Chúng ta và thời cuộc”, của Đòan Trọng Hiếu với “Dân Oan”, của Nguyễn Đình Toàn với “Người Việt Quốc Gia”, của Đinh Quang Trung với “Phong Trào Phục Hưng”?

Sau nữa, ông ĐHA còn chứng tỏ trí khôn hạn hẹp của ông vì:

1. CS không ngu đến độ bắt chúng ta phải hoan hô nó để lòi cái đuôi chồn. Chúng chỉ cần làm phân hoá CĐ người Việt, ru ngủ chúng ta trong những mục tiêu chống cộng: mời gọi du lịch VN, gửi tiền về VN, kêu gọi chất xám về xây dựng đất nước, và đừng chống cộng nữa.

2. Mười hai năm chưa phải là gì cả: NCKỳ, Phạm Duy... gần hết đời còn phản lại chính nghĩa quốc gia; Phạm Xuân Ẩn, Nguyễn Hữu Hạnh, nếu không có 30-4-75 làm sao lòi mặt chuột là những tên ăn cơm quốc gia thờ ma CS?

Sự hời hợt của ông DHA cũng được chứng tỏ khi ông cho rằng tinh thần chống cộng của đài VNHN được thể hiện ở “… từ việc tiếp tay phổ biến rộng rãi mọi tin tức đấu tranh, dành thời giờ phát thanh miễn phí cho các hội đoàn đấu tranh, yểm trợ tài chánh để thuê mướn xe chở đồng hương đi biểu tình cũng như cung cấp thức ăn, nước uống miễn phí cho đoàn biểu tình”.

Thưa ông DHA, không lẽ mục tiêu tranh đấu, đường lối chống cộng của một Đài Phát Thanh chỉ đơn thuần là bánh mì, là nước uống, là xe cộ? Không thưa ông, những điều ấy đáng quý nhưng không là then chốt trong nhiệm vụ của một cơ quan truyền thông. Văn dĩ tải đạo. Đài Phát Thanh phải có một lập trường vững chắc và phải được thể hiện qua các chương trình phát thanh chống cộng rõ ràng. Một bài viết, một chương trình phát thanh có giá trị gấp ngàn lần những chuyến xe hay bánh mì vì truyền được chính đạo cho hàng trăm ngàn thính giả cùng một lúc. Đó là chưa kể, Đài Việt Nam Hải Ngoại đã có dấu hiệu “buôn bán niềm tin của thính giả” khi một mặt kêu gọi thính giả đóng góp tiền, mặt khác thì “chè chén” với cán bộ Tòa Đại Sứ VC!

Cuối cùng sự hàm hồ của ông DHA chứng tỏ ở mục cuối khi ông viết “Kêu gọi đồng hương và các hội đoàn hãy đề cao cảnh giác trước những âm mưu thừa nước đục thả câu, đánh phá cùng xúi giục các hội đoàn và cá nhân trong cộng đồng người Việt quốc gia nhằm triệt hạ uy tín và làm sụp đổ các cơ quan truyền thông là nơi có những tiếng nói chống cộng hữu hiệu để dọn đường cho công cụ tuyên truyền của CSVN xâm nhập và lũng đoạn hàng ngũ người Việt quốc gia theo Nghị Quyết 36 của chúng”.

Sự giao du rõ ràng đã chứng minh bằng chứng cớ, thủ phạm “móc nối” cũng đã chính thức thừa nhận thì ông ĐHA không đếm xỉa đến mà ngược lại ông chụp cái mũ “đánh phá xúi dục” cho người tố cáo? Ông ĐHA đã ngạo mạn khi đánh giá thấp trình độ nhận xét của người đọc nhất là các bậc thức giả khắp nơi. Những bài viết tố giác nếu không có đủ bằng cớ, nếu không tỏa sáng bởi chính nghĩa thì không bao giờ gây ảnh hưởng được độc giả. Nếu các thân hào nhân sĩ trong vùng lên tiếng vì những bài viết ấy thì ông hãy tự hỏi, tự thân những bài đó có gì thuyết phục đến thế? Ở cương vị chủ tịch cộng đồng, ông DHA đã không cư xử đúng mà ngược lại còn cho thấy một tư cách thiếu giáo dục ở sự hàm hồ, một nhân cách ngạo mạn ở sự khinh thường khả năng thẩm định sự việc của các bậc trưởng thượng.

Tố cáo sự giao du với cán bộ cấp cao của Tòa Đại Sứ VC đã được ông chủ tịch DHA coi là một hành vi nhằm triệt hạ uy tín và làm sụp đổ các cơ quan truyền thông thì chúng tôi xin mạnh dạn nói rằng, chính ông, DHA đã tiếp tay cho Việt Gian! Thay vì cảnh cáo, bắt những kẻ ấy phải long trọng tuyên hứa không được giao du với VC, sắp đặt lại tổ chức, nhân sự để tiếp tục phục vụ thính giả và đi đúng đường lối chống cộng thì ông quay mũi dao vào những người tố cáo, vu khống họ là làm sụp đổ Đài Phát Thanh? Thái độ đó là tiếp tay cho việt gian, thưa ông DHA!

Và đã đến lúc chúng tôi nghĩ rằng, ông DHA không xứng đáng ở cương vị chủ tịch cộng đồng thông qua những thái độ, lời lẽ, cư xử của ông!

Trương Duy Linh