Friday, November 13, 2009

Hoà Lan: Thư kêu gọi biểu tình ngày Nhân quyền

Cộng Đồng Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản tại Hòa Lan
Associatie van Vietnamese Vluchtelingen in Nederland

Wamberg 8, 5653 KV Eindhoven, Nederland
Tel: 040-2438563

www.congdonghoalan.com
Bank: 815519745 t.n.v. AVVN


Thư kêu gọi biểu tình ngày Nhân quyền
    Kính gởi:

    - Quý vị lãnh đạo tôn giáo
    - Đại diện các đoàn thể, tổ chức, ban đại diện địa phương
    - Quý đồng hương

    Thưa quý vị,
Nhân quyền là quyền căn bản của con người mà VN đã ký kết tôn trọng trong các công ước quốc tế.

Thế mà những quyền căn bản đó như quyền tự do báo chí, tự do thông tin, tự do hội họp … nhất là quyền tự do tín ngưỡng tại VN cho đến nay vẫn bị ngang nhiên chà đạp.

Mới đây qua vụ Tam Tòa, vụ Bát Nhã, và đặc biệt vụ các nhà tranh đấu dân chủ bị kết án tù, chứng tỏ nhà cầm quyền CSVN đã coi thường dư luận thế giới.

Để yểm trợ cho những tiếng nói bất khuất trong nước, CĐVNTNCS/HL sẽ tổ chức cuộc biểu tình cho nhân quyền vào

Ngày 10/12/2009 từ 14.00—16.00 giờ.
Địa điểm: trước tòa Đại sứ Việt Cộng, Nassauplein 12, 2585EB Den Haag

Chúng tôi tha thiết kêu gọi các đoàn thể, tổ chức, các đồng hương hãy bỏ chút thì giờ đến với chúng tôi tham dự cuộc biểu tình này.

Sự hưởng ứng của quý vị là một đóng góp tích cực cho công cuộc đấu tranh vì Tự do, Dân chủ, Nhân quyền cho VN.

Eindhoven ngày 6/11/2009
T/m BTV/CDVNTNCS/HL
Chủ tịch

Nguyễn Liên Hiệp

Diễn hành ngày Cựu Chiến Binh 11-11-2009



11.11.2009

Đáp lời mời của Ban Tổ chức Ngày diễn hành Veterans tại trung tâm thành phố Dallas, Texas, các Hội đoàn Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa tại địa phương đã phối hợp cùng hai Cộng Đồng Người Việt tại Dallas và Fortworth thuộc tiểu bang Texas để tham dự.

Đoàn diễn hành được dẫn đầu bởi Đại tá Lê Đình Luân theo sau bảng danh hiệu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa do Ong Thái Hóa Tố (Chủ tịch Cộng Đồng Dallas), Bà Thái Thu Thủy (Phó chủ tịch CD/Dallas) và C/H Nguyễn Thanh (BCH Cộng đồng Fortworth).

Kế đến là toán Quốc Quân Kỳ do Hội Ái Hưũ SVSQ Thủ Đức, Sau đó là 3 Sỉ quan Hải Quân với gươm chỉ huy hướng dẫn lá Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hòa được nâng mang bởi Quân Cán Chính VNCH với hai chiến hữu Thủy Quân Lục Chiến: một Hoa Kỳ và một Việt Nam theo sau. Sau cùng là đoàn xe của toán cố vấn Nha Kỹ Thuật và Lực lượng Đặc biệt VNCH, đoàn 31th Special Force Hoa Kỳ mang 3 lá cờ Mỹ Việt và hiệu kỳ của đơn vị 31th Special Force.

Đoàn diễn hành của VNCH đã được các giới chức Hoa Kỳ tham dự ngưỡng mộ và chào kính khi qua khán đài vì sự góp tay của Quân Cán Chính VNCH nâng lá quốc kỳ màu vàng ba sọc đỏ cùng đoàn quân Việt Mỹ đã một thời sát cánh bên nhau trong trận chiến bảo vệ tự do cho nền Cộng Hòa Việt Nam .

Một điều ngạc nhiên là các cơ quan truyền thông báo chí (ngoại trừ Đài Radio Dallas / Liên Bích) và ngay cả đài truyền hình SBTN tại Dallas và Fortworth đã vắng mặt một cách khó hiểu trong ngày diễn hành này dù họ đã được thông báo hàng mấy tuần lể trước đó và được nhắc lại trong tuần lể vừa qua.

Cũng được biết ngay tại thành phố này, nơi Tổng thống thứ 43 của Hoa Kỳ đã bị ám sát vào năm 1963, Tổng Thống Jonh F. Kennedy và cũng là nơi mà người ca sĩ Cộng Sản Đàm Thiện Hưng trong đoàn lưu diễn Việt Nam Duyên Dáng của Cộng Sản Hà Nội sẽ trình diễn trong dịp Thanks Giving sắp đến và đang được các cơ quan truyền thông này đăng quảng cáo rầm rộ, trong khi những tuyên cáo chống đối của hai Cộng Đồng và các Hội Đoàn đã bị bỏ quên??

NXDuc







Trách nhiệm của Cộng đồng và Truyền thông? - Trần văn Đức

Trần văn Đức

Một điều ai cũng phải công nhận rằng, muốn xây dựng một Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia tại Hải Ngoại nầy thật vững mạnh là phải có sự yểm trợ thật hữu hiệu của hệ thống báo chí truyền thông. Không có sự tiếp tay nầy thì sinh hoạt của các Cộng Đồng tại địa phương sẽ bị giới hạn, mọi việc sẽ gặp rất nhiều khó khăn khi chuyển tải những thông tin cần phổ biến cho toàn thể đồng hương trong vùng. Lẽ dĩ nhiên mọi sự yểm trợ nhau chỉ vì tấm lòng yêu chuộng lý tưởng Tự Do và trách nhiệm chung của mọi người dân đang sống đời tỵ nạn. Những ai đứng ra đảm trách các chức vụ Cộng Đồng là những người tự nguyện “ăn cơm nhà vác ngà voi,” đáng được kính trọng và giúp đỡ, đặc biệt là thành phần “Trẻ” thuộc thế hệ con cháu thứ hai. Thế nhưng sự việc không dễ dàng như những gì đã và đang xảy ra tại địa phương Dallas-Fort Worth.

Sau cuộc biểu tình rầm rộ thành công do 2 Cộng Đồng Dallas và Fortworth tổ chức để phản đối chương trình ca nhạc Việt Cộng có tên là “Vùng trời bình yên”vào năm 2004, mà một số lớn các tờ báo cũng như 2 trong số 3 đài phát thanh tại địa phương đứng ra quảng bá và hỗ trợ hết mình. Đây là một biến cố vô cùng quan trọng đã dẫn dắt và khởi đầu cho việc làm tan rã khối đoàn kết đã từ lâu sẵn có trong mọi sinh hoạt tại đia phương.

Theo cách hành xử ăn miếng trả miếng, các thành phần truyền thông nói trên đã liên kết lại với nhau thành một khối duy nhất hầu có những biện pháp để cưỡng chế các Cộng Đồng, chỉ còn lại một tờ bán nguyệt san Thế Giới Mới và một đài phát thanh đứng ra ngoài tổ chức của họ. Cái tên“ Hiệp hội truyền thông báo chí” đươc khai sinh vào ngày 26-12-2004 tại một quán phở... đã là một “tai ương” cho các tổ chức cộng đồng, hội đoàn và đồng hương. Với một quy luật khắt khe là từ nay mọi văn thư sinh hoạt đều phải thông qua ông chủ tịch mới đươc đăng tải và phải trả ít nhiều chi phí cho họ theo kiểu điều 4 hiến pháp của bọn cộng sản Việt Nam.

Những khó khăn chồng chất của cộng đồng và hội đoàn đều chỉ còn nhờ vào một tờ báo và một đài phát thanh còn lại. Cái “hiệp hội” đó mặc nhiên xoay lưng và biến thành một thế lực thù địch trong mọi sinh hoạt của đồng hương tại địa phương nầy. Điển hình là trong việc vận động quyên góp giúp đỡ đồng hương trong cơn bão Katina thuộc tiểu bang Louisiana, thay vì hợp tác với cộng đồng tại địa phương thì cái Hiệp hội truyền thông của họ lại tách ra làm một cuộc gây quỹ riêng, cứu trợ riêng. Hội của họ là chuyên viên của mọi tổ chức vui chơi ca hát, không kể thành phần ca sĩ nào dù quốc gia hay cộng sản, miễn sao thu được nhiều tiền.

Nhưng chưa hết, khi thì tờ báo nầy, khi thì tờ báo kia tiếp tục đăng tải những bài báo Việt cộng từ trong nước để tiếp tục triệt hạ đánh phá chính nghĩa quốc gia, nếu ai phát hiện tố cáo thì họ chỉ cười huề vì nhầm lẫn in ấn. Trường hợp nghiêm trọng hơn khi có sự phản đối quyết liệt của các tổ chức cộng đồng, hội đoàn thì họ nhận khuyết sửa sai, nhưng rồi vẫn tiếp tục “đường xưa lối cũ”. Tờ Người Việt Dallas với bài “Xin kiếu đạo luật nhân quyền” của một tác giả Việt cộng rất hỗn láo và xấc xược; báo Kiến thức số 149 ngày 14-12-2006 trang 21 đã đăng bài của ký giả phản chiến người Úc “Wilfred Burchett” ca tụng Hồ chí Minh và ủng hộ CSVN chiếm miền Nam Việt Nam, cũng báo nầy số 257 ngày 8-1-2009 đã đăng bài có tựa đề là “Khát vọng tình yêu & hạnh phúc” đã trích dẫn lời nói của tên tội đồ dân tộc. “Các bản tuyên ngôn nhân quyền nổi tiếng trên thế giới đều khẳng định độc lập chủ quyền và bình đẳng của các quốc gia dân tộc, ... Hồ chí Minh cũng đã khẳng định điều đó và còn chỉ rõ. Đất nước độc lập mà nhân dân không được hưởng tự do và hạnh phúc thì độc lập ấy chẳng có nghĩa lý gì …” Mới đây nhất cùng với phong trào nhằm bôi nhọ uy tín đại lão hòa thượng Thích Quảng Độ và khối Phật giáo VIệt Nam thống nhất, tờ báo Trẻ tại địa phương cũng đã tiếp tay qua việc đăng tải bài viết của tác giả Xuân Hằng từ một tờ báo Việt cộng trong nước, số 623 ngày 24-5-2009 đăng nguyên lời phát biểu của sư quốc doanh Thích Quảng Niệm bôi bẩn việc làm của Ngài, bị độc giả phát giác nên đã có lời xin lỗi và đính chánh trong số 625 ... và còn nhiều bài vở “bất thường”. Đó là chưa nói tới nội dung đa số sao y nguyên văn bài vở lấy từ trong nước qua các mạng Internet.

Chuyện về cái gọi là “Hiệp hội truyền thông báo chí” tại địa phương Dallas- Fort Worth quả là một chuyện dài “Nhân dân tự vệ”, nên nhiều người đã gọi họ là nhóm phá làng phá xóm với biệt danh là “Truyền thông cảm cúm”cũng không có gì là quá đáng.

Cộng đồng tại địa phưong đã cố gắng vươn lên, phát triển và tồn tại đến ngày hôm nay cũng là do công lao to lớn cùng sự hy sinh vô bờ bến của nhị vị chủ tịch trẻ Thái hóa Tố và Nguyễn xuân Hùng, đặc biệt trong việc bầu cử “Cộng đồng là ta” tại hạt Tarrant County vào tháng 8 vừa qua. Thay vì tiếp tay hỗ trợ cùng cộng đồng trong việc bảo vệ chính nghĩa quốc gia thì nay cái gọi là “ Hiệp hội truyền thông” lại tiếp tục đi theo đường hướng riêng của họ, lại cũng chuyện ca hát Việt Cộng thương mãi lấy tiền, bất chấp sự phản ứng của tập thể đồng hương tỵ nạn!

Báo chí truyền thông sống còn nhờ đồng tiền của đồng hương qua các cơ sở quảng cáo thương mại; và việc tiếp tay bảo vệ đời sống tỵ nạn là bổn phận và trách nhiệm của tất cả mọi người. Mọi sự phản bội đều không thể chấp nhận được.

Lần nầy với chương trình ca nhạc được gọi là “Đại nhạc hội Thankgiving” vào ngày 28-11-2009 tới tại “Special events center” thành phố Garland, cũng như y trước đây của 2 năm về trước trong chương trình ca hát “Trải thảm đỏ” được dàn dựng bởi tên Việt cộng Lê Quang từ trong nước. Thành phần ca hát nồng cốt vẫn là đa số nghệ sĩ duyên dáng từ trong nước được bộ thông tin cộng sản tung ra trong kế hoạch nhuộm đỏ cộng đồng hải ngoại thông qua nghị quyết 36.

Lần nầy bọn tay sai lắm tiền nhiều của đã được hội “báo chí” đón nhận tiếp tay một cách thật nhiệt tình. Nhà nhà quảng cáo, người người quảng cáo, không những 1 trang mà 2,3 trang màu mè sặc sở. Các cơ sở phát thanh không còn chủ trương “Chống cộng dưới mọi hình thức” mà là “Tiếp cộng một cách công khai” nhiệt tình. Tha hồ mà nhặt bạc cắc bất chấp mọi sự phản đối của cộng đồng và đồng hương. Hình ảnh của tên văn nô Việt Cộng Đàm vĩnh Hưng được nằm chình ình trên trang nhất của hầu hết các báo thuộc hiệp hội truyền thông, người mà 2 năm trước đây đã có những lời lẽ xấc xược trên một tờ báo tại quốc nội “…

Chúng ta tôn trọng quyền tự do báo chí, cũng như chúng ta tôn trọng đời sống bình an của tất cả mọi người. Nhưng chúng ta cũng tuyệt đối không cho phép bất cứ ai vì tiền mà bán rẻ lương tâm, nhắm mắt làm ngơ tiếp tay với kẻ thù làm xáo trộn cuộc sống của chúng ta. Chuyện ca hát là chuyên bình thường cần phát triển ở bất cứ xã hội văn minh nào, ngoại trừ chế độ cộng sản. Tại Việt Nam cộng sản đã tàn nhẫn bịt mồm bịt miệng người dân, đã bỏ tù các nhà đấu tranh dân chủ, đã lên án những tác phẩm nghệ thuật đầy chính nghĩa của chúng ta, thì tại sao chúng ta lại cổ vũ, hỗ trợ cho những chương trình ca hát của chúng tại hải ngoại nầy.

Chúng ta những cộng đồng, hội đòan tại địa phương nghĩ gì về các chương trình ca hát “duyên dáng” của họ. Chúng ta có thể khoanh tay ngồi yên để bọn người tham tiền tự do tuyên truyền cho một chế độ cộng sản thối nát hay không! Chắc có người sẽ đặt câu hỏi rằng chuyện ca hát ai thích thì mua vé mà đi, không thích thì thôi chuyện gì mà phải chống, chúng ta đang ở một xứ sở tự do mà? Câu trả lời không chỉ đơn giản như vậy. Anh có quyền hành xử quyền tự do của mình, nhưng tuyệt đối không được gây phương hại tổn thương đến người khác dù đó chỉ là sự tổn hại về mặt tinh thần. Ai trong chúng ta cũng có người thân kẻ thuộc bị cộng sản sát hại tù đày. Ai trong chúng ta cũng đã qua một thời chạy giặc, thoát hiểm bỏ của lấy thân. Ai trong chúng ta cũng đã qua một thời xông pha lửa đạn, tù tội gông cùm ...

Chúng ta không buồn vì những sự bạc đãi của kẻ thù, nhưng chúng ta thật sự đau lòng vì những người bạn trong hàng ngũ chúng ta đã “đón gió trở cờ” và chúng ta không dễ dàng tha thứ cho những kẻ phản bội, tiếp tay với giặc đâm sau lưng chúng ta. Đừng lợi dụng phương tiện truyền thông để bắt tay với loài quỷ dữ. Đừng núp dưới chiêu bài chống cộng để đi đêm với Việt cộng, đừng dùng cánh tay phải đưa lên “đả đảo cộng sản” để rồi chuồi tay trái dưới gầm bàn để nhận tiền Việt cộng. Đừng tưởng không ai biết chuyện chúng làm. Sự thật muôn đời vẫn là sự thật, vì dưới ánh sáng mặt trời mọi việc rồi ra sẽ được phơi bày.

Ngày nào cũng vậy, cứ mở đài phát thanh thì nghe giọng eo éo của các chủ đài. Đây là tiếng nói trung thực của Người Việt Quốc gia, kiên quyết chống cộng dưới mọi hình thức, nhằm mục đích mang dư luận đến quần chúng để suy xét, chứ không phán xét…, nhưng sự thật thì không phải vậy. Con cá sống nhờ nước cũng như họ sống nhờ tiền. Chúng ta rất thông cảm cho họ, nhưng chỉ cầu xin và mong mỏi họ làm ơn đừng nhận những đồng tiền dơ bẩn do CS quăng ra để đồng hương được nhờ!

Là một thuyền nhân vượt biển đến đây vào khoảng thập niên 1980, cá nhân mình cũng đã đóng góp ít nhiều cho sự phát triển của tập thể người Việt quốc gia tại địa phương này. Quả tình mà nói qua chuyện ca hát Việt cộng lần nầy do một số tay sai nằm vùng, được cái gọi là “Hiệp hội truyền thông” quảng bá rầm rộ, đã thật sự làm nhiều người ê chề thất vọng. Chúng ta càng kính trọng, hoan hô việc 2 cộng đồng Dallas và Fort Worth đã mạnh dạn đứng lên đại diện cho tiếng nói của toàn thể đồng hương trong vùng bao nhiêu, thì chúng ta càng thấy thấm thía đau buồn mắc cỡ bấy nhiêu về việc làm bậy của cái gọi là “Hiệp hội truyền thông báo chí Dallas- Fort Worth”.

Một vị chủ nhiệm của một tờ báo “lớn” đã từng tuyên bố trong một cuộc họp của cộng đồng để phản đối “đại nhạc hội thảm đỏ” của hơn 2 năm về trước. “Chúng tôi báo chí truyền thông, không có quyền từ chối quảng cáo cho bất cứ ai, vì làm như vậy sẽ bị trái luật và có thể bị truy tố ra tòa”. Bây giờ ông và cái “hiệp hội” của ông sẽ trả lời sao khi tuyệt đối từ chối đăng “Tuyên cáo phản đối đại nhạc hội Việt cộng” lần nầy của cộng đồng, mặc dầu đã được nhờ “Cậy đăng” có trả tiền.

Xin quý ngài trong “ Hiệp hội truyền thông báo chí Dallas - Fortworth” hãy trả lời cho toàn thể đồng hương về sự khác biệt của 2 loại tiền, tiền nào là tiền Quốc gia và tiền nào là tiền Việt cộng!!! Và liệu Người Việt quốc gia chúng tôi có thể mang quý vị ra tòa về sự kỳ thị nầy không? Câu trả lời đúng sai đang nằm về phía lương tâm của quý vị.

Quý vị cứ tiếp tục quay đầu về phía “bên kia” trong việc làm ăn của qúy vị. Cộng đồng và đồng hương đã có cách tự bảo vệ lấy mình, không cần quý vị đâu. Mong một ngày nào đó “mắt quý vị sẽ được sáng ra” sau khi qua cơn hỏa hoạn. Có trễ lắm không!!.

Kính mong quý diễn đàn phổ biến giùm

Garland, ngày 11-11-2009

TNCT Trần văn Đức

Thursday, November 12, 2009

Ra đi và trở về… - Alfonso Hoàng Gia Bảo

Alfonso Hoàng Gia Bảo

Chiều thứ 7 (7/11) tuần qua hai tàu chiến Mỹ thuộc Hạm Đội 7 là USS Lassen và USS Blue Ridge cập cảng Tiên Sa - Đà Nẵng và đã neo lại nơi này trong chuyến thăm viếng kéo dài 3 ngày. Điều đặc biệt so với những lần tàu hải quân Mỹ ghé thăm trước đây là vị chỉ huy chiến hạm USS Lassen lại là một người Mỹ gốc Việt còn rất trẻ: trung tá hạm trưởng Lê Bá Hùng, sinh ra và lớn lên ở Huế và khi lên 5 tuổi đã phải cùng gia đình chạy trốn chế độ cộng sản vào ngay hôm sau ngày Sàigòn sụp đổ 1/5/1975.

Nay cũng bằng con đường biển ấy anh đã quay lại nơi mình ra đi 34 năm trước nhưng không phải bằng “con thuyền nhỏ bé tẻo teo” cùng tâm trạng trốn chạy, mà đường đường là một chỉ huy của chiến hạm hiện đại. Và điều quan trọng hơn cả theo chúng tôi là việc anh đã được đón tiếp trọng thị bởi chính hậu duệ của những người đã từng gây ra bao khốn khó cho dân chúng trước kia, khiến hàng triệu người phải bỏ nước ra đi.

Làm sao anh Lê Bá Hùng có được chuyến trở về ‘thần kỳ’như vậy trong khi còn không ít người cùng cảnh ngộ vẫn còn là chuyện chỉ thấy trong mơ? Và động lực nào giúp nhà nước VN mạnh dạn cho phép một thuyền nhân, nạn nhân của họ được quay trở lại quê hương trong tư cách đặc biệt như vậy?

Có một sự thực hiển nhiên là mấy năm gần đây ngày càng có thêm nhiều tên tuổi người gốc Việt tham gia chính trường, quân đội nhiều nước trên thế giới và việc này có nguồn gốc từ việc đã có hàng triệu người phải bỏ nước ra đi là các thế hệ cha mẹ họ sau biến cố 30/4/1975. Nhưng nói thế không có nghĩa Việt kiều các nước phải ‘mang ơn’ những chính sách hà khắc, một thời của Csvn qua việc bắt binh lính, công chức Sàigòn đi học tập cải tạo trong nhiều năm liền như một sự trả thù, trục xuất gia đình họ ra khỏi thành phố dưới chiêu bài “đi xây dựng vùng kinh tế mới” mà thực hất là đem con bỏ chợ, rồi cấm tiểu thương buôn bán qua hai lần đánh tư sản, v.v... khiến nhiều người vì không chịu nổi mà phải bỏ nước ra đi, mà là để khẳng định ngược lại, chính những sự thành đạt vượt trội hơn hẳn của họ so với những người cùng tuổi nhưng vì kém may mắn hơn đã phải học hành trong môi trường nhồi nhét của Csvn là những bằng chứng sống động về sự mù quáng và điên rồ của nhà nước Csvn thời ấy, và ngay cả đến cả bây giờ vẫn chưa có nhiều thay đổi..

Chuyến ra đi của cha con anh Lê Bá Hùng 34 năm trước nhà cầm quyền Csvn có thể đã không hay biết, vì thời điểm ấy cả nước đã có đến hàng vạn gia cảnh như anh. Nhưng nay trên cương vị là chỉ huy một chiến hạm hiện đại trị giá những 800 triệu USD, phạm vi hoạt động lại trong vùng biển mà thời gian gần đây hải quân VN vì quá yếu kém nên đã bị ‘đàn anh’ TQ bắt nạt chèn ép ra mặt, chuyến trở về của anh chắc chắn đã có nhiều điều khiến các quan chức VN phải cân nhắc, suy tính. Và trong tình hình quan hệ Việt –Mỹ “ngày càng tốt đẹp” như đánh giá của nhiều người hiện nay, có vẻ như chuyến trở về vừa rồi của trung tá Lê Bá Hùng trên chiến hạm USS-Lassen là kết quả của một sự dàn xếp đầy cân nhắc giữa Mỹ và VN trong nỗ lực hợp tác để ngăn cản sự ‘lộng hành’ của hải quân TQ, khi nhớ lại rằng vị chỉ huy gốc Việt còn rất trẻ này chỉ vừa mới vừa được thăng chức hạm trưởng vào tháng 4 năm nay.

Chúng ta cũng có thể nhận thấy sự quan tâm của hải quân Mỹ đối với chuyến trở về của hạm trưởng Lê Bá Hùng ra sao khi hình ảnh của anh cùng các bài viết như “Lassen arrives in Vietnam”, “Vietnamese born U.S. commander and crew of 300 spread the spirit of cooperation throughout Vietnam”, “Vietnamese-born U.S. commander humbled at the opportunity to visit his birthplace after more than three decades” chiếm lĩnh gần hết trang chủ của hạm đội 7 và hôm qua 11/11 BBC Vietnamese lại vừa mới đưa tin VN đẩy mạnh tuyên truyền biển đảo qua hội nghị mới nhất diễn ra hôm thứ Ba 10/11 tại Hà Nội.

Trong bối cảnh như vậy, nếu không vì mục tiêu đối phó với TQ thật khó có thể lý giải vì sao nhà nước VN lại dễ dàng chấp nhận một việc tưởng chừng rất khó xử đối với họ khi phải chào đón đứa con của một “sĩ quan ngụy quân Sàigòn” năm xưa, trừ phi sự ‘chịu đựng’ này là một sự đánh đổi lấy bức thông điệp nhắn gởi đến các ‘đồng chí’ phương Bắc là đừng ép chuyện hải đảo với VN trở nên quá ‘khó xử’ cho những sĩ quan Mỹ gốc Việt như thuyền trưởng Lê Bá Hùng, cũng như nhiều người lính Mỹ cũng gốc Việt như anh. Không khó lắm để chúng ta nhận ra tâm trạng khá e dè của Csvn như muốn để TQ ‘tự hiểu’ lấy thông điệp này, qua việc một mặt họ cho phép chiếc USS Lassen cập cảng Đà Nẵng giao lưu thân thiện với hải quân VN nhưng mặt khác lại không muốn dân chúng chú ý đến sự hiện diện của nó, khi chỉ cho phép duy nhất tờ Tuổi Trẻ xuất bản ở miền Nam được đưa ra bản tin ngắn khoảng trên 300 từ hôm 7/11 “Hai chiến hạm Mỹ cập cảng Đà Nẵng trong 4 ngày” (vì chẳng lẽ không có lấy nổi một tờ báo nào đưa tin nữa thì coi kỳ quá!) trong khi hơn 699 tờ báo lớn nhỏ khác còn lại kể cả tờ Vietnamnet đều không được phép nhắc đến cái tên ‘Lê Bá Hùng’ cũng như chiếc chiến hạm do anh chỉ huy. Ngoài ra, nhà nước còn tráo trở gọi Hạm Trưởng Lê Bá Hùng là người Di Dân, chứ không dám nói thật ông là người Tỵ Nạn cộng sản.

Dẫu sao trên đây cũng chỉ là những suy đoán ngoại trừ một điều chúng ta có thể khẳng định chắc như ‘đinh đóng cột’ ngay từ bây giờ, đó là anh Lê Bá Hùng đã ‘ra đi trong nước mắt và đã trở về trong vinh quang’ sau 34 năm.

Trải nghiệm ra đi - trở về này hơn hai ngàn năm trước chúng ta cũng đã thấy được ghi chép qua câu thánh vịnh “Họ ra đi, đi mà nức nở, mang hạt giống vãi gieo; lúc trở về, về reo hớn hở, vai nặng gánh lúa vàng” (Tv 125, 6) thì chắc chắn phải có nhiều điều quí giá đáng để suy gẫm…

Với nhà nước Csvn chuyến trở về oai phong và hoành tráng của trung tá hạm trưởng USS-Lassen Lê Bá Hùng, một người gốc Việt chính hiệu ‘con nai vàng’ sự suy gẫm ấy chính là bài học ‘đắt giá’ cho các nhà lãnh đạo Csvn cần phải nhìn lại cách cai trị đất nước còn nhiều độc đoán như hiện nay, nếu họ không muốn các thế hệ đàn em họ mai sau lại phải tiếp tục lâm vào tình thế rất cần sự giúp đỡ của hải quân Mỹ đó có chiếc chiến hạm USS-Lassen và trung tá gốc Việt Lê Bá Hùng để bảo vệ hải đảo trong nhưng lại cảm thấy quá ‘khó ăn khó nói’ như hiện nay.

Sàigòn, 12/11/2009
Alfonso Hoàng Gia Bảo

Pictures source: http://www.nytimes.com/slideshow/2009/11/10/world/20091110VIETNAM_index.html


Hạm trưởng Lê Bá Hùng từ khu trục hạm USS Lassen bước chân lên bờ tại cảng Tiên Sa, Ðà Nẵng


Hạm trưởng Lê Bá Hùng: "Trở về Việt Nam sau 35 năm trong tư cách chỉ huy của một tàu chiến Hải quân Hoa Kỳ là một niềm vinh dự lớn lao".


Hạm trưởng Lê Bá Hùng trên khoang tàu của khu trục hạm USS Lassen


Người dân địa phương đón mừng, trò chuyện cùng Hạm trưởng Lê Bá Hùng tại Huế, quê quán của ông, nơi mà 4 anh chị em khác của ông bị kẹt lại sau khi hầu hết cả gia đình ông đã di tản vào năm 1975


Lê Bá Hùng chỉ biết rất ít tiếng Việt cũng như quá khứ của thân phụ và gia đình mình


Gặp lại người thân trong gia đình


Một tấm hình cũ của gia đình trong đó có cha mẹ của Hạm trưởng Lê Bá Hùng trước khi họ rời bỏ Việt Nam


Hạm trưởng Lê Bá Hùng thăm và cầu nguyện ở mộ phần tổ tiên gia đình