Wednesday, November 4, 2009

NHÌN RA VẤN ĐỀ MỚI HÀNH ĐỘNG CHÍNH XÁC ĐỂ KHỎI PHÍ CÔNG, UỔNG SỨC - Đặng thiên Sơn

Đặng thiên Sơn

Nhiều ngày trong tuần lễ vừa qua, các cơ quan truyền thanh, báo chí, truyền hình, đặc biệt là về phía Mỹ đã nói về trường hợp một sinh viên Việt Nam tại trường Đại học San Jose State, ban toán học, đến từ thành phố Hồ tặc đã bị cảnh sát San Jose dùng “Baton” đánh lên đầu và bắn súng “Taser” sau khi họ đã còng tay người sinh viên này.

Câu chuyện bắt đầu trở thành ầm ỉ khi báo San Jose Mercury News phát hành tại San Jose tung ra hai bài viết có tựa đề “Những âm thanh tệ hại” (The worst part is the sound) và “ Bằng video đã cho thấy Cảnh sát San Jose dùng “Baton”, súng “Taser” bắn kẻ bị tình nghi (San Jose police officers caught on video using baton, Taser gun on suspect) trong hai ngày 24 và 25 tháng mười 2009. Kèm với bài viết là đoạn video dài 2 phút 53 giây, chứng minh cảnh sát đã hành động trái phép. Đoạn video này được quay bằng điện thoại cầm tay, và được văn phòng luật sư Nguyễn Hoàng Duyên cung cấp. Theo tường thuật thì câu chuyện đã xảy ra vào ngày 3/ 9/09, cách nay gần hai tháng. Được tóm tắc như sau: “Trong ngày 3/9/09, một người bạn cùng phòng với sinh viên VN tên Phương Hồ, là Jeremy Suftin đã dùng xà bong đổ vào đĩa thịt bò Hồ đang ăn. Trong lúc lời qua tiếng lại, Phương Hồ đã cầm con dao cắt thịt chỉ vào Jeremy Suftin với những lời lẽ hăm dọa. Jeremy Suftin gọi 911 và cảnh sát đến. Khi cảnh sát đến nơi thì sự cải vả đã chấm dứt, Phương Hồ không cầm vũ khí nào trên tay. Vì tiếng Anh kém, Phương Hồ không hiểu lời yêu cầu của cảnh sát biểu đưa tay ra để “chịu trói” nên tỉnh bơ định bỏ đi ra chỗ khác, nhưng đã bị cảnh sát đè xuống còng tay lại. Tiếp theo đó là trận đòn “Baton” của cảnh sát viên Kenneth Siegel giáng xuống và mùi súng “Taser” của cảnh sát viên Steven Payne Jr. tặng cho Phương Hồ. Sau đó, sinhviên này bị câu lưu một ngày một đêm tại sở cảnh sát… Khi trả lời phỏng vấn báo San Fransico Chronico, Phương Hồ cho biết vì không hiểu tiếng Anh nên không biết cảnh sát muốn gì, mới bị họ đè xuống còng tay. Và vì không hiểu luật pháp Hoa Kỳ nên mới nhờ luật sư can thiệp chậm trể như vậy”.

Ngay khi báo báo SMN đặt vấn đề, Cộng Đồng VN chưa kịp lên tiếng, thì Thị trưởng Chuck Reed, sĩ quan cảnh sát Ronnie Lopez, nghị viên khu vực 3 là Sam Licarrdo, nghị viên Kansen Chu khu vực 4, đã đồng loạt lên tiếng. Những nhân vật này cho biết chính quyền đang mở cuộc điều tra để làm sáng tỏ sự việc. Sự quá mau mắn của Chuck Reed và sở cảnh sát đã cho thấy khác biệt lớn lao, so với sự kiện cảnh sát San Jose bắn chết Daniel Sơn Phạm ngày 10/5/09. Trong vụ Daniel Sơn Phạm, mặc dù chính quyền, sở cảnh sát, biện lý cuộc nhận được hàng ngàn thỉnh nguyện thư của gia đình nạn nhân và cử tri VN yêu cầu điều tra minh bạch, nhưng họ vẫn im lặng không ngó ngàng gì tới. Để rồi cuối cùng, sau đó, biện lý cuộc ra phán quyết cho biết hai cảnh sát bắn Daniel Sơn Phạm không làm sai, nên miễn truy tố.

Bài viết này, không đề cập đến “đúng hay sai” về hành động của cảnh sát khi tiếp cận với dân chúng. Nếu nói sai, thì dù cho hình ảnh không rõ ràng của đoạn video với tiếng kêu gào của nạn nhân cũng đủ chứng minh cho thấy cảnh sát quá thô bạo rồi. Hơn nữa, khi ông Chuck Reed, sở cảnh sát đã lên tiếng đang tiến hành điều tra, thì thái độ đứng đắn nhứt là giữa bình tỉnh để đợi chờ kết quả. Nên vấn đề đặt ra ở đây, nếu CĐNV tại San Jose muốn là điều gì đó trong lúc chờ đợi, thì điều cần thiết là phải nhìn ra sự việc để hành động được đúng mức, chính xác.

Trước tiên đừng quên rằng, Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại là một Cộng Đồng Tỵ Nạn Cộng Sản tức Tỵ Nạn Chính Trị. Thứ hai, dù rằng trên quan hệ tình người cũng phải thấy ngay, chuyện một du học sinh bị bạo hành khác với chuyện một công dân người Mỹ gốc Việt bị cảnh sát bắn chết. Nếu xác định được hai điểm vừa kể, chúng ta mới thấy trường hợp của Phương Hồ là một trường hợp đặc biệt. Sự đặc biệt này dựa trên ba quan điểm Tình, Lý và Chính trị. Do đó, nó đòi hỏi sự tế nhị, sáng suốt và quyết định đứng đắn của từng cá nhân, của Ban Đại Diện Cộng Đồng, của những tổ chức, đảng phái, để tránh trường hợp bị “cháy túi, trắng tay”.

- VỀ TÌNH: Trên phương diện nhân bản và đồng loại. Dẹp qua các thành kiến Phương Hồ là một du học sinh, là thành phần vừa hồng vừa chuyên được Việt Cộng đào tạo từ nhỏ. Nhưng, khi nhìn hình ảnh của đoạn video với âm thanh hỗn độn, khó ai tránh được sự thương hại khi tai nghe những tiếng rên la, đau đớn thảm thiết của nạn nhân. Những cảm xúc này càng tăng trong lòng người nghe, khi nghĩ đến cái chết của Daniel Sơn Phạm không được chính quyền Chuck Reed giải quyết minh bạch. (Xin mở dấu ngoặc ở đây, suy nghĩ này loại ra trường hợp nếu có những tên Việt Cộng nằm vùng tại các Toà Lãnh Sự, Tòa Đại Sứ của chúng đi ra đường bị cảnh sát Mỹ đánh, bợp tai hay cả việc bị bắn chết).

- VỀ LÝ: Từ bức xúc dồn dập chuyện này đến chuyện kia, cộng đồng VN San Jose đòi hỏi chính quyền địa phương một câu trả lời thỏa đáng là điều đương nhiên. Đòi hỏi này dựa trên tinh thần duy trì công lý mà quyền thụ hưỏng danh cho mọi sắc tộc, chớ không phải vì Phương Hồ là người VN. Lên tiếng để đòi hỏi chính quyền xác định thái độ, hành động của cảnh sát khi tiếp cận với người dân tới mức độ nào mới đúng, đối với những người không có vũ khí nguy hiểm trên tay hay họ không có hành động nào nguy hại đến cảnh sát? Câu hỏi này, người dân cần sự trả lời rõ ràng để còn tin tưởng hay không vào sự làm việc cảnh sát.

- VỀ CHÍNH TRỊ: Phương Hồ là người của chế độ cộng sản VN. Phương Hồ là thành phần ưu tú của đảng và nhà nước VC được xuất cảng sang Hoa Kỳ. Do đó, kẻ có đủ tư cách pháp nhân ra mặt bảo vệ, binh vực quyền lợi cho Phương Hồ là bọn VC nằm vùng tại San Fransico, chớ không phải là người Việt tỵ nạn CS, Ban Đại Diện CĐVN hay bất cứ một đoàn thể nào tại San Jose .

Có những suy nghĩ cho rằng, Tòa Lãnh Sự VC tại SF không lo cho Phương Hồ, thì đây là cơ hội người Việt quốc gia đứng ra lo, để lôi kéo những du học sinh, con cháu VC về với chính nghĩa quốc gia. Đây là suy nghĩ hời hợt, thiếu chính chắn. Tại sao không nghĩ ngược lại, chính Việt Cộng tại S.F đang tung ra vấn đề Phương Hồ lúc này sau khi đã tính toán kỹ. Nhưng, VC dấu mặt và mở rộng cửa cho những kẻ hấp tấp bước vào cái bẩy mà chúng đã giăng ra. Bởi vì nếu VC ra mặt, thì đâu còn chỗ trống để CĐVN nhảy vào đòi công lý (?)

Hãy nghĩ, Phương Hồ bị cảnh sát “hành hung” xảy ra tới nay đã gần hai tháng. Nhưng tại sau hôm nay văn phòng luật sư của nạn nhân mới tung ra trên báo SMN để làm rùm beng? Phải chăng điều này là sự sắp xếp, tính toán kỷ của kẻ chủ mưu đứng sau lưng? Có ba giả thuyết được mọi người bàn tán đến:

1. Giả thuyết 1: Sự tung tin trên báo chậm trể vì sự trao đổi mua bán, giá cả đoạn video giữa với luật sư của Phương Hồ và Dimitri Masouris, người đã quay được đoạn phim tới lúc này mới ngả giá xong.

2. Giả thuyết 2: Cuối tháng 10/09, là thời điểm Việt Cộng tung tiền ra thuê mướn luật sư, báo chí và bật đèn xanh làm lớn chuyện để lôi kéo cộng đồng VN nhập cuộc. CĐVN vốn nhạy cảm và đang bất mãn chính quyền về chuyện Daniel Sơn Phạm nên hăng hái đấu tranh đòi công lý. Vô tình làm bung xung tốt cho VC .

Nếu cộng đồng Việt Nam San Jose nhúng tay sâu vào chuyện Phương Hồ. Việt Cộng có những điều lợi sau đây:

- VC Mượn sức của CĐVN để làm giá với chính quyền San Jose , mà qua vụ Little Sàigòn ai cũng thấy ít ra Chuck Reed và Madison Nguyễn là hai người có cảm tình với VC, nên việc trao đổi không khó.

- VC muốn CĐVN nhúng tay vào chuyện Phương Hồ, là cách chuyển hướng “mũi nhọn” người Việt quốc gia đang nhắm tới là đối phó với cái gọi là “Meet VN” trong hai ngày 15 và 16/11 của chúng tại S.F bị chểnh mản, yếu đi.

- Việt Cộng lợi dụng sự nhúng tay nhiệt tình của CĐVN vào vụ Phương Hồ để tuyên truyền trong nước rằng, CĐVN tại San Jose đúng là một bộ phận của VNCS vì rõ ràng sự hăng hái bảo vệ một du học sinh đã chứng tỏ tinh thần: “Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”.

3. Giả thuyết 3: Là điều kiện Việt Cộng cần phải có có để đào sâu thêm sự rạn nứt giữa CĐVN với chính quyền. Từ đó, VC và tay sai sẽ rêu rao CĐVN tỵ nạn cộng sản là thành phần gây rối, quá khích. Mục đích này chúng chuẩn bị cho việc bầu cử năm 2010 sắp tới.

Chính vì vậy, sau khi đã lên tiếng và làm những điều cần làm như Ban Đại diện Cộng đồng VN/BCL đã gửi văn thư đến Thị trưởng, Sở Cảnh sát San Biện Lý Cuộc yêu cầu mở cuộc điều tra. Như LĐCTNV/BCL cũng như các đoàn thể tổ chức họp báo trước tiền đình City hall chiều ngày 27/10/2009, thiết nghĩ đã quá đủ. Phần còn lại hãy để cho “cha mẹ đở đầu” của các du học sinh là bọn VC nằm vùng tại S.F và những kẻ thân cộng “thụ lý”. Nếu tiến xa hơn như kêu gọi biểu tình, thì e rằng sẽ trở thành một kịch bản khôi hài của vở tuồng “Anh hùng cứu mỹ nhân” khi đây không phải là việc làm của những người Việt tỵ nạn cộng sản sáng suốt.

Đặng Thiên Sơn


Chuyện ly kỳ của Đinh Cao Trí Tệ

CHUYỆN LY KỲ CỦA ĐỈNH CAO TRÍ TUỆ

Luật Sư Lê Sáng

Đỉnh cao trí tuệ là một danh-tính từ do người cộng sản tự chế ra. Họ dùng để chỉ chính họ. Vì trí tuệ là một tính từ-danh ngữ đã có từ trước người cộng sản, người ta vẫn dùng để chỉ khả năng nhận thức lý tính của con người đã đạt đến một trình độ nào đó (Phải là cao trên trung bình). Nếu người cộng sản chỉ dừng lại là có trí tuệ thôi, thì sợ rằng họ không hơn người (?) Cho nên họ gắn thêm tổ hợp từ đỉnh cao vào. Có trí tuệ đã là điều tốt. Trí tuệ này lại đứng hàng đầu, số 1, trên đỉnh. Nghĩa là trí tuệ của người cộng sản là tốt nhất.

Một trong cái tốt nhất, cái đỉnh cao trí tuệ vừa được hé lộ bằng ngôn từ cho bàn dân thiên hạ trên trường quốc tế được chiêm nghiệm: “Có người ví von, Việt Nam - Cu Ba như là Trời Đất sinh ra, một anh ở phía đông, một anh ở phía tây chúng ta thay nhau canh giữ hoà bình cho thế giới. Cu Ba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cu Ba nghỉ” – Trích y nguyên lời Nguyễn Minh Triết UVBCTĐCSVN, chủ tịch nước CHXHCNVN phát ngôn ngày 03/10/2009 tai Cu Ba.

Xét trên nhãn quan duy vật biên chứng của chủ nghĩa Mác-Lênin, thì lời nói này của Nguyễn Minh Triết là rất “phản động” bởi thuyết duy vật biện chứng đã chỉ ra rằng mọi sự vật hiện tượng trong vũ trụ này là tự có, không có ai sinh ra cả. Hơn nữa Trời và Đất là của chung, nếu cũng sinh ra hai ông cộng sản này, thì hoá ra những người cộng sản đỉnh cao trí tuệ lại chung dòng máu với đám người “tư bản bóc lột” “đế quốc sài lang” “Trí phú địa hào” “Tiểu tư sản hèn nhát” hay sao ???

Xét trên lập trường gia cấp, thì đây là biểu hiện của sự xa rời lập trường của giai cấp công nhân, vốn coi mọi giai tầng khác là “đồ bỏ đi” chỉ có giai cấp công nhân là lực lượng tiến bộ duy nhất có thể lãnh đạo được xã hội. Giai cấp công nhân là lực lượng “vô địch” – Không ! nhất quyết không có chuyện người cộng sản có cha mẹ là Trời Đất, không có chuyện người cộng sản chung dòng máu với bất cứ giai tầng người nào khác.

Xét ở góc độ hiện tình cách mạng xã hội chủ nghĩa trong giai đoạn phức tạp hiện nay, thì đây là biểu hiện của “tự diễn biến”. Chủ nghĩa cộng sản vô thần khoa học nhất quyết không thừa nhận có Thần có Thánh, có Trời có Đất vậy mà Nguyễn Minh Triết dám cả gan cổ võ cho chủ thuyết hữu Thần, lại còn ví von này nọ để né tránh trách nhiệm – Nham hiểm quá. Có thể Nguyên Minh Triết là “gián điệp của Vatican” ? Đang bí mật làm nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa bị “trệch ray” - Khởi đầu bằng việc cấy vào đầu óc người cộng sản “đỉnh cao trí tuệ” tư tưởng có Thượng Đế. Nguy hiểm quá ! khi xưa Gocbachop cũng bị tổng thống Regan cấy vào đầu tư tưởng có Thượng Đế … Rồi bắt đầu ông ta kéo sập cả hệ thống cộng sản ở Âu Châu … Đích thị Nguyễn Minh Triết đang làm cái tự diễn biến rồi …

Xét ở góc độ tinh thần “phê và tự phê” của cán bộ đảng viên cộng sản, thì đây là biểu hiện của sự thái hoá biến chất. Vừa không dám phê, vừa không tự phê. “Có người nói” - Người đó là ai, sao không tìm hiểu sao không vạch mặt chỉ tên nó ra. Mai mốt có thằng nó lật đổ chế độ cũng không biết tên biết mặt nó thì làm sao mà chống ??? Rồi cũng không biết mình thiếu xót mà tự phê, lại còn lấy cái thằng “không ai cả” ra mà viện dẫn ra đều tâm đắc lắm. Không có mảy may tinh thần phê và tự phê của đạo đức cộng sản chủ nghĩa - Hỏng !

Xét ở góc độ liêm sỉ, thì những lời nói này của Nguyễn Minh Triết rõ ràng là do ông ta phát ngôn ra. Lần đầu tiên người ta được nghe thấy, vậy mà ông ta lại đổ vấy cho một người không rõ tên tuổi địa chỉ đã nói ở đâu đó, vào một thời điểm nào đó ông ta cũng không biết… Quân tử thì phải nhất ngôn, phải trung ngôn. Đằng này ông Triết lại loạn ngôn, đã thế lại vừa nói vừa cười, mồm nói tay chỉ vung vít … không có lịch sự, không biết xấu hổ là gì – Các cụ dân tộc Việt ta xưa gọi là vô liêm sỉ.

Xét ở góc độ ngữ nghĩa ngôn từ thì hoà bình thế giới chưa bao giờ phụ thuộc vào phía đông hay phía tây. Đông hay tây là còn tuỳ thuộc vào vị trí gốc để định vị nữa. Hoà bình thế giới là một tình trạng chung của nhân loại, không phụ thuộc vào một vài cá nhân, một vài quốc gia. Lại càng không phụ thuộc vào ai ai đó canh giữ. Hãy mở mắt ra mà coi an ninh Mỹ còn thiếu vũ khí, phương tiện gì để canh giữ quốc gia đâu, vậy mà có vụ 11-9. Dù nó nổ ra trong một giây – Nhưng như thế có gọi là hoà bình được không ??? Mặt khác người cộng sản từng xuống tay giết hơn 100 triệu dân thường vô tội, tay không vũ khí. Trong đó cộng sản Việt Nam đóng góp không dưới 10 triệu, thậm chí csvn giết nhầm cả người đồng chí mình giết xong phải sửa sai bằng cách phong liệt sĩ (chiến sĩ cách mạng Dương Văn Đời). Nay ông Triết tự phong “chúng ta thay nhau canh giữ hoà bình cho thế giới” – Nghe buồn nôn quá !

Xét ở góc độ thực tiễn lịch sử. Hôm nay lịch sử đã minh bạch, đã vạch mặt chỉ tên kẻ ngụy chân lý. Chủ thuyết cộng sản đã phá sản nhẵn tiền. Cả hệ thống cộng sản đã sụp đổ. Người cộng sản, chế độ cộng sản chưa bao giờ dám để người dân tự do tư tưởng, tự do lập hội lập đảng, tự do bầu cử một cách minh bạch dưới sự giám sát quốc tế … Vì làm như thế là tự sát. Cu Ba với tên độc tài Phi-Đen đầu thập niên 1990 còn ngang ngược tuyên bố này nọ, thậm chí còn kết án cả csvn là phản bội lý tưởng cộng sản chủ nghĩa … nay cũng phải “lánh mặt” để tên đàn em “đổi mới” xây dựng chủ nghĩa tư bản theo định hướng xã hội chủ nghĩa … Dân thì đói khổ, khách sạn quốc tế phải đóng cửa vì thiếu giấy Toilet – Khách quốc tế không quen dùng các loại khác thay cho giấy Toalet. Vậy mà được ông Triết gọi là chiến sĩ bảo vệ hoà bình thế giới ??? Rõ ràng Nguyễn Minh Triết đã bắn súng lục vào lịch sử, đã ngửa mặt nhổ mước miếng.

Vài lời nhắn gửi. Gọi là cáo trạng ông chủ tịch chắc chưa sát lắm, vì chẳng có cáo buộc nào cho bằng chính những hành động lời nói của ông chủ tịch tự cáo buộc mình. Cho nên mới gọi là chuyện ly kỳ của “đỉnh cao trí tuệ”.

Lê Sáng

Nghề Mai Mối - Đinh Lâm Thanh

* Đinh Lâm Thanh *

Các cụ ngày xưa thường nói trên đời có bốn cái ngu: Thứ nhất làm mai, thứ hai gánh nợ, thứ ba gác cu, thứ tư cầm chầu. Nhưng bây giờ dưới thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa thì việc làm mai không còn đứng đầu trong bốn cái ngu mà chính là một nghề ‘ưu việt’ hái ra tiền do ‘đỉnh cao trí tuệ loài người’ đẻ ra. Ngày xưa nghề mai mối thường dành cho các bà xí xọn ham vui, chuyện suông sẻ thì hưởng cái đầu heo (?) bằng không thì bị vài tiếng mắng vốn hoặc nghe chưởi rủa từ hai họ. Ngày nay, chế độ cộng sản Việt Nam đã biến nghề mai mối hôn nhân thành một nghành thương mãi, có công ty, cơ sở do nhà nước chỉ huy đàng hoàng. Chỉ có chế độ đỉnh cao trí tuệ mới biến nghề nầy thành một kỷ nghệ vì tất cả công việc làm ăn đều có kế hoạch, bài bản mục đích nhằm thu tiền cô dâu mà cả thế giới đều gọi là nghề bán gái Việt Nam đi làm vợ, làm điếm khắp năm châu.

Cũng vì thất nghiệp, nghèo đói mà một số gái quê đành phải nhắm mắt đưa chân phó thác tấm thân để đi làm vợ xứ người. Một nghề thật xót xa và đau lòng cho thân phận của người con gái Việt Nam dưới chế độ cộng sản, khi đến đường cùng phải bán trôn nuôi miệng. Chồng là những ông già mất nết gần đất xa trời, là những thanh niên bệnh hoạn tật nguyền, là những tên ma cô đầu nậu của các động điếm, là những tên lái buôn phụ nữ mà những cô gái Việt nam chưa bao giờ hình dung được người chồng tương lai của mình.

Trước kia các bà mối thường đóng vai trò con thoi khiêm nhượng, chỉ có giới thiệu hai gia đình quen biết nhau, đốc thúc gặp gỡ để hai họ đi đến việc thăm viếng làm quen rồi đề nghị đám hỏi, đám cưới. Tại Miền Bắc trong thời gian Hà Nội xua quân vào đánh Miền Nam, đảng và nhà nước cộng sản ngang nhiên đóng vai ông bà mai và kiêm luôn thiên chức của bậc cha mẹ để cưới vợ gả chồng cho thanh niên thiếu nữ bằng những đám cưới tập thể … một cách thô sơ, nhanh chóng và giản dị. Mục đích làm thế nào để thực hiện nhanh chóng những ‘đơn vị sản xuất người’ hầu đáp ứng khẩn cấp nhu cầu thiếu hụt của chiến trường Miền Nam. Đến thời đại bây giờ thì nhà nước cộng sản không gấp rút sản xuất trẻ con để mang súng vác đạn ra chiến trường mà tiến tới việc khai thác thương mãi tình dục qua hình thức xuất khẩu hôn nhân giới trẻ: Đó là một hệ thống lớn tại Việt Nam nhằm tổ chức bán thân xác thanh thiếu nữ ra nước ngoài thu tiền bỏ túi. Từ quận huyện, thành phố đến thủ đô những văn phòng bán gái một cách công khai nằm dưới danh từ ‘công ty giới thiệu hôn nhân và tìm việc làm ở nước ngoài’.

Xã hội trong nước bây giờ không còn bóng dáng các bà làm làm nghề mai mối mà chỉ có những đoàn người hùng hục đi về các vùng thôn quê, như cảnh các tay lái heo đi tìm lợn, để chiêu mộ thanh thiếu nữ thuộc thành phần bình dân, ít học và túng thiếu. Những lời hứa hẹn đường mật của bọn con buôn cộng với một số ít tiền ứng trước buộc những thiếu nữ nhẹ dạ cũng như gia đình nạn nhân ký hợp đồng để kiếm chồng ngoại quốc. Đây là những bản án giết người mà chính cán bộ đảng viên nhà nước đã bày ra, vì một khi cô nào lỡ dại ra đi thì không bao giờ có ngày quay trở lại !

Khi đã trở thành món hàng mua bán, những thiếu nữ đáng thương nầy sẽ thuộc quyền xử dụng của cán bộ, mối lái và con buôn từ trinh tiết, thể xác đến việc rao giá gả bán và ngay cả sinh mạng con người. Trong gần hai trăm ngàn thanh thiếu nữ đã bị đẩy đi làm vợ khắp thế giới, đã có mấy ai may mắn kiếm được một người chồng cho ra hồn hay phải làm bé, làm con ở, con sen cho những tên già mất nết Đài Loan, Đại Hàn, Mã Lai hay làm vật giải trí cho những thằng đầu trộm đuôi cướp, đỉ điếm trong các hang ổ mại dâm trước khi bị bán đi từ động nầy qua động khác. Biết bao thanh thiều nữ bất hạnh vì nghề mai mối của nhà nước đã thất lạc trên đất khách, biết bao cô gái đã bỏ mình ở quê người. Tiếng địa phương không biết, đơn độc một mình trước bầy lang sói, cơ quan đại diện nhà nước chỉ có nhiệm vụ thu tiền, đem con bỏ chợ rồi phủi tay là những yếu tố đã xô những thiếu nữ đáng thương vào chỗ chết hoặc suốt đời phải bán thân nuôi miệng !

Có thể xem nghề mai mối hôn nhân nội địa đã bị đảng ‘cộng sản anh minh’ biến thành nghề xuất khẩu thịt sống. Nhưng tại hải ngoại thì hoạt động mai mối lại trở thành một nghề cao quý. Ông bà mai hái ra tiền và được trung ương đảng o bế khen thưởng hậu hỉ nhằm để giải quyết giùm đảng vấn đề hôn nhân đồng thời tìm cách giúp gia đình cán bộ đảng viên trở thành thông gia với người nước ngoài. Chuyện trái ngược nầy giúp cho người ta nhớ lại những câu vàng ngọc mà sau ngày cướp xong Miền Nam chúng đã to mồm tuyên bố rằng ‘Thành phần vượt biên chạy qua Mỹ gồm toàn những tên bất hảo trộm cắp và đỉ điếm’. Nhưng ngày nay, chính bọn đảng viên cán bộ cộng sản đang tìm cách để kết sui gia với thành phần trộm cắp đỉ điếm ngày trước thì kể ra cũng thật lạ !!!

Đã có vài trăm vụ thành hôn của thành phần con ông cháu cha với những gia đình vượt biên ngày trước, điển hình là đám cưới con gái rượu của tên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng với một công tử thuộc dòng họ trộm cắp đỉ điếm. Nhưng nhờ cuộc hôn nhân nầy mà Nguyễn Tấn Dũng từ nay có thể đi thăm sui gia không còn phải trốn trong xe và chui vào cửa hậu. Chắc chắn mai kia sẽ nhờ thằng rể gốc đỉ điếm đứng ra bảo lãnh thì tên thủ tướng cộng sản sẽ hân hạnh trở thành một tên bất hảo trộm cắp đỉ điếm tân thời ! Ôi chao, ngày trước nguyên cả bộ chính trị trung ương đảng gào khô cả cổ họng rằng Đế quốc tháo chạy đã bắt theo cả triệu người qua Mỹ để làm nô lệ. Bây giờ thì chính những tay cộng sản gộc lại năn nỉ Mỹ để được làm nô lệ vìcon đường độc nhất để được vào cái thế giới gọi là văn minh đồi trụy thì không có gì khác hơn là việc gã bán con cháu cho bọn cướp bóc đỉ điếm ngày trước !

Nhiều văn phòng xe duyên kiếm chồng gả vợ xuất hiện tại các thành phố lớn của các xứ tự do làm ăn càng ngày càng phát đạt nhờ đa số du học sinh con ông cháu cha. Chữ nghĩa chẳng bao nhiêu, ngoại ngữ bập bẹ vài câu thì làm sao theo nổi chương trình đại học tại các xứ Âu-Mỹ, chỉ còn con đường duy nhất là kiếm vợ tìm chồng để được ở lại. Thực ra đám con ông cháu cha mang danh du học nhưng không ngoài mục đích tẩu tán tiền bạc và kiếm nơi nương tựa cho tương lai đồng thời là cơ hội ngàn vàng để chuẩn bị cho dòng họ gia đình chạy trốn sau nầy. Do đó, việc kiếm vợ gả chồng với người ngoại quốc cũng như nguời Việt hải ngoại là vấn đề ưu tiên được đảng cộng sản đặt lên hàng đầu khi cho thành phần du học sinh Việt Nam ra nước ngoài. Bây giờ thì tất cả đã hiểu rõ ràng vai trò các văn phòng hôn nhân đang nhộn nhịp bành trướng ở nước ngoài là do ai và phục vụ cho thành phần nào.

Ngoài ra các ông bà mai mối hành nghề có tính tư nhân cũng hoạt động đắc lực qua vai trò con thoi giữa thành phần cán bộ gộc đảng và nhà nước với những gia đình gốc người Việt tỵ nạn cộng sản. Những người mai mối ngày nay không ngu như các cụ nói trước kia, không chỉ hưởng cái đầu thịt lợn mà được trả công bằng cái đầu heo bằng vàng. Do đó người ta không ngạc nhiên có những người đi về Việt Nam thường xuyên như đi chợ và tự nhiên trở nên giàu có ‘một cách thần thánh’ trong một sớm một chiều. Chỉ cần mỗi năm ‘kết’ được một cặp con cái các tên to đầu trong bộ chính trị hoặc ngụy quyền cộng sản với một gia đình người Việt hải ngoại là dư sức sống phè phởn trọn đời. Công việc của thành phần nầy thật đơn giản và nhẹ nhàng. Họ chỉ cần nghiên cứu để lập một danh sách gồm những gia đình gốc Việt có con gái đẹp (nếu có học thì càng tốt), hoặc có con trai thành công đỗ đạt thì bắt đầu dò hỏi, lân la làm quen rồi vẽ ra những hình tốt ảnh đẹp cũng như tương lai tươi sáng của cuộc hôn nhân với một gia đình cán bộ gộc cộng sản để dụ khị khách hàng. Họ thuộc lòng bài bản, đến gia đình nào cũng ca nguyên bài cũ. Ca hoài ca mãi thì cũng có ngày dụ được vài mối và chắc chắn trong số khách hàng cũng có gia đình tỵ nạn cộng sản sẽ xiêu lòng trước viễn ảnh quá tốt đẹp vừa danh vọng vừa tiền bạc.

Tôi cũng được một ông bà mai mối chấm tên trong danh sách để tiếp xúc, và họ ngỏ ý mời tôi qua một người bạn, cùng dùng cơm tối ở nhà hàng. Trả lời câu hỏi, họ cho biết lý do việc mời cơm tối chỉ đơn giản là sự ái mộ của một độc giả. Tôi đoán biết thâm ý bữa cơm tối, nhưng nhận để xem cách thuyết phục của ông bà mai cũng như những đề nghị của gia đình cán bộ đi ‘cầu hôn’. Sau vài câu mưa nắng, chuyện sách vở là họ đi vào ngay câu hỏi mở đầu: Chắc các cháu của anh đã lớn và thành đạt tất cả rồi ? Và tiếp theo là còn cháu nào quá kén chọn … chưa vợ chưa chồng không ? Tôi vừa gật đầu thì họ đi thẳng vào ngay chương trình chào hàng và thuyết phục. Suốt bữa ăn tôi chỉ ngồi và nghe đủ thứ chuyện, nhưng kết cuộc tóm lại chỉ có vài điểm chính qua việc ‘dạy đời’ của ông bà mai. Xin tạm ghi ra đây:

1. Nên thức thời, bỏ qua quan niệm hẹp hòi của một số người về chế độ cũ chế độ mới. Phải mở rộng vòng tay hợp tác để xây dựng đất nước. Việc hợp tác không có gì tốt và hiệu nghiệm bằng hình thức kết nghĩa sui gia với nhau !

2. Chỉ cần một cái gật đầu thì cuộc đời sẽ thay đổi tức khắc, chẳng những trở thành sui gia với những vị quan quyền nhất nước Việt Nam và tương lai, gia đình kết thân với cán bộ sẽ lên như diều gặp gió, danh vọng tràn trề, tiền bạc đầy đủ !

3. Bảo đảm một khi cha mẹ đồng ý thì con cái sẽ ưng thuận tức khắc. Vì chẳng ai dại bỏ qua cơ hội được thành hôn với những cô chiêu cậu ấm thanh lịch nhất Hà Nội, học giỏi thông minh tuyệt vời. Rể thì tương lai sẽ thành những vị lãnh đạo đất nước, dâu sẽ là những mệnh phụ phu nhân quyền quý và tiền của thì có sẵn hàng triệu hàng tỷ xài suốt đời không hết. Con trai con gái bây giờ chẳng cần đặt vấn đề tìm hiểu nhau làm gì cho mất thời giờ. Vàng bạc, hột xoàn châu báu và địa vị trong tương lai là những điểm chính để quyết định một cuộc sống chung.

4. Cha me, anh em của gia đình sui gia cũng hưởng được ân huệ từ tiền bạc để tiều xài, được giúp vốn làm ăn. Nếu có khả năng và uy tín thì sẽ được đứng tên thành lập các đại công ty từ trong nước ra đến hải ngoại. Rồi tiền của sẽ giúp cho gia đình sui gia sống đến trọn đời. Ông bà mai kết luận, như vậy chỉ nhờ vào hôn nhân của con cái mà cha mẹ được hưởng thêm một lần đổi đời nữa. Nhưng lần đổi đời nầy sẽ tuyệt vời, ‘tiến lên đỉnh vinh quang’ chứ không phải cuộc đổi đời xuống chó của năm 1975 !

5. Nhà nước sẽ ưu ái dành cho các gia đình sui gia với cán bộ cao cấp của đảng và nhà nước những quyền lợi cao quý của một công dân xã hội chủ nghĩa. Về Việt Nam sẽ được đón tiếp theo vai vế sui gia với chức vụ của viên chức nhà nước, sẽ được phong làm công dân danh dự, được đề cử làm đại biểu nhân dân, được tham gia chính quyền vân vân …

Cuối bữa ăn tối, ông bà mai nghĩ rằng họ đã thuyết phục được khách hàng và đề nghị cho họ vài tấm ảnh của những đứa con chưa có gia đình. Nhưng khi nhìn nét mặt người đối diện thì ông bà mai chỉ còn việc kêu tính tiền và biến mất kể từ giờ phút đó.

Nghĩ thật buồn cười, ngày nay cán bộ đảng viên cộng sản gộc thì đi tìm cái phồn vinh giả tạo để cưới vợ gả chồng cho con cháu của họ với thành phần trộm cướp đỉ điếm ngày trước. Về phần người Việt hải ngoại, gia đình tỵ nạn nào muốn kết sui gia với dòng họ khỉ đỏ đít từ rừng chui ra … thì cứ nhào vô kiếm ăn !!!

Đinh Lâm Thanh

QUYẾT ĐỊNH 97: LUẬT VÁ VÍU - Đỗ Thái Nhiên

Đỗ Thái Nhiên

Ngày 24/07/2009, Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng CSVN đã ban hành quyết định số 97. Quyết định này ngăn cấm tư nhân, tức là người dân, không được phép phổ biến trước công chúng những ý kiến nghiên cứu khoa học có nội dung ngược lại với đường lối và chính sách của nhà nước. Quyết định 97 có đoạn viết nguyên văn như sau: “Nếu có ý kiến phản biện về đường lối, chủ trương, chính sách của đảng và nhà nước, cần phải gửi ý kiến phản biện đó cho các cơ quan đảng và nhà nước có thẩm quyền, chứ không được công bố công khai với danh nghĩa hoặc gắn với danh nghĩa của tổ chức khoa học công nghệ.”

Đặc biệt điều (2), khoản (2) của quyết định 97 còn ghi rõ: “Chỉ hoạt động trong lãnh vực được ban hành kèm theo quyết định này”. Kèm theo quyết định này có nghĩa là các ngành khoa học sau đây bị cấm nghiên cứu: Luật học, chính trị học, truyền thông và thông tin. Nói rõ hơn: giới trí thức, tức là quần chúng, bị cấm viết phản biện trong các ngành vừa nêu, ngay cả trườnh hợp bài phản biện chỉ gửi cho cơ quan nhà nước, không phổ biến trước công chúng.

Nhằm biện minh cho quyết định 97, ông Nguyễn Quân, thứ trưởng bộ Khoa Học Công Nghệ đã giải thích trên Vietnamnet rằng: “… trong bối cảnh xã hội phức tạp hiện nay, nhất là trong thời kỳ khủng hoảng kinh tế đầy khó khăn thử thách, chúng ta đang cần có đồng thuận cao của xã hội đối với các quyết sách của đảng và nhà nước, cần có sự ổn định để tiếp tục phát triển, thì việc công bố các kết quả nghiên cứu phản biện liên quan đến đường lối chủ trương, chính sách điều hành kinh tế xã hội phải hết sức thận trọng.”

Rõ ràng là nhân danh “xã hội phức tạp”, trong khi chẳng có xã hội nào là không phức tạp, CSVN đưa ra chủ trương tạo đồng thuận và ổn định cho xã hội bằng phương pháp bịt miệng giới thường dân nghiên cứu khoa học công nghệ.

Ngày 14/09/2009 Viện Nghiên Cứu Phát Triển (Gọi tắt là IDS) do tiến sĩ Nguyễn Quang A làm viện trưởng đã họp phiên khoáng đại. Từ phiên họp khoáng đại này, IDS tuyên bổ tự giải thể nhằm phản đối quyêt định 97.

Ngày 14/10/2009 nhà cầm quyền Hà Nội ra thông cáo gồm ba trọng điểm:

1. Quyết định 97 là cần thiết và hợp pháp.
2. Giao cho UBND thành phố Hà Nội “xử lý” sự vịêc IDS tự giải thể.
3. Xử lý những phát biểu thiếu xây dựng của một vài cá nhân trong IDS

Nhìn chung lại, quyết định 97 và các hành động trừng phạt nằm đàng sau hai chữ “xử lý” có mục đích đe dọa những người dân nào toan tính chống chế độ Hà Nội. Hành động chống đối này được ngụy trang dưới hình thức dùng các công trình nghiên cứu khoa học để phản biện, có nghĩa là nói ngược lại với đường lối và chính sách của CSVN. Câu hỏi được đặt ra là: những đe dọa vừa kể có thực sự làm tiêu tan mọi ý chí chống đối hay không? Giáo sư Sử học Phan Huy Lê đã nhẹ nhàng trả lời câu hỏi kia như sau:

Ngày 14/10/2009, báo Khoa Hoc Và Đời Sống, trực thuộc hệ thống truyền thông CSVN đã phổ biến một bài viết có tựa đề “Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám”, tác giả là GS Phan Huy Lê. Nhằm tránh những trừng phạt gay gắt từ quyết định 97, GS Phan Huy Lê chỉ xin “Trả lại sự thật”, thay vì “phản biện”. Thế nào là sự thật?

Tháng 10 năm 1945 kho xăng Thị Nghè bị cháy. Cháy do tai nạn hay do ai đó phá hoại, tin tức sơ khởi không nói rõ. Ngay lúc bấy giờ, ông Trần Huy Liêụ, một giáo sư sử học của Hà Nội, vội vàng bịa ra câu chuyện: Cậu bé Lê Văn Tám 10 tuổi đã tự tẩm xăng vào người rồi xông vào đốt cháy kho xăng Thị Nghè. Lập tức, tin về “ngọn đuốc” Lê Văn Tám được báo chí và đài phát thanh, kể cả đài BBC Luân Đôn rầm rộ phổ biến. Từ đó Lê Văn Tám trổ thành nhân vật có thật.

Tại miền Bắc Việt Nam trước 1975 và Miền Nam Việt Nam sau 1975, câu chuyện anh hùng Lê Văn Tám được truyền tụng rộng rãi. Lê Văn Tám có mặt trong sách giáo khoa. Lê Văn Tám được dùng để đặt tên đường phố, Lê Văn Tám đứng lẩm liệt trên tượng đài, trong công viên. Lê Văn Tám là thần tương của mọi giai tầng Việt Nam.

Trong bài viết “Trả Lại Sự Thật Hình Tượng Lê Văn Tám” GS Phan Huy Lê cho biết: năm 1960, ông Trần Huy Liệu có lần đã giải thích với GS Phan Huy Lê rằng: “Dựng chuyện thiếu niên Lê Văn Tám là nghĩ đến biểu tượng cậu bé anh hùng làng Gióng (Phù Đổng Thiên Vương), còn việc đặt tên Lê Văn Tám vì họ Lê Văn rất phổ biến ở nước ta và Tám tức là nghĩ đến cách mạng Tháng Tám. Lúc bấy giờ, GS trần Huy Liệu đang giữ chức bộ trưởng Bộ Thông Tin Tuyên Truyền trong chính phủ lâm thời, nên GS nói rõ là muốn tạo dựng nên một biểu tượng anh hùng để tuyên truyền, cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân dân ta.”

Nhận định về tính chất hư thực của câu chuyện Lê Văn Tám, GS Phan Huy Lê cho rằng: “ Cậu bé Lê Văn Tám sau khi tẩm xăng vào người và tự châm lửa đốt, vẫn còn khả năng chạy từ ngoài vào kho xăng với khoảng đường 50 mét. Tôi đã hỏi một số bác sĩ, và họ cho rằng sức nóng của lửa xăng, một em bé không thể chạy xa như vậy”.

Với các sự kiện nêu trên, “anh hùng” Lê Văn Tám hiển nhiên là câu chuyện bịa đặt. Nói đúng hơn, đây là một hồ sơ bí mật dùng vào việc dối gạt dư luận trong nhiều thập niên qua. Đề cập đến hồ sơ mật, CSVN có nhiều ngàn hồ sơ mật. Mỗi hồ sơ mật sau khi bị giải mật sẽ là một hủ mắm thối hoặc một tội ác ma quái trong lịch sử loài người. Sau đây là vài câu hỏi dẫn đường vào kho tội ác kia:

Trần Dân Tiên là ai ?
Hồ Chí Minh có bao nhiêu căn cước, bao nhiêu vợ, bao nhiêu con ?
Ngày sanh, ngày tử của Hồ Chí Minh, thực sự là ngày nào?
Đâu là nguyên văn chúc thư của Hồ Chí Minh?

Công việc ướp xác Hồ Chí Minh trong những thập niên qua tốn kém tất cả là bao nhiêu? Tiền ướp xác lấy từ đâu? Cơ quan hành chánh nào, văn kiện pháp lý nào có liên hệ tới dịch vụ ướp xác kia?
CSVN nợ Tàu bao nhiêu tiền? Tổng số nợ được xác định bằng phương pháp nào? Thể thức trả nợ ra sao? Trả trong bao lâu? Văn kiện pháp lý nào cho phép CSVN, một đảng hoạt động không giấy phép, lấy thuế của dân, tài nguyên của quốc gia để trả “nợ ân oán giang hồ” cho Tàu? Nợ của một đảng không giấy phép chỉ có thể là nợ ân oán giang hồ.

Tại sao sau 1975 CSVN phải theo Nga, đánh Tàu?

Nội dung mật ước 1999 và 2000 giữa Tàu và CSVN bao gồm những gì?

Những câu hỏi có nội dung đòi hỏi CSVN giải mật bí mật lịch sử dài bất tận. Nghịch lý lớn lao nhất nằm ở sự thể rằng: Đất nước là của toàn dân, thế nhưng những vấn đề trọng đại gắn bó chặt chẽ với vận mệnh của đất nước đều bị chế độ Hà Nội, một chế độ không do dân bầu, mang cất vào kho riêng của đảng CSVN dưới danh nghĩa là bí mật quốc phòng. Chừng nào kho bí mật bị phá tung, chừng đó chế độ Hà Nội sẽ cáo chung. Đó là lý do giải thích tại sao CSVN phải hối hả bảo vệ bí mật bằng những biện pháp quái dị kiểu: Buộc báo chí phải đi bên lề phải. Tịch thu máy vi tính của những người bị tình nghi có tư tưởng chống độc tài, những bloggers chống Tàu. Giới hạn tối đa quyền sử dụng máy vi tính của người dân. Cấm tư nhân làm báo dưới mọi hình thức. Cấm người dân mặc áo thun có ghi hang chữ Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Cấm giới trí thức phổ biến những phản biện đối với đường lối và chính sách của CSVN…

Thay vì phản biện chính trị, GS Phan Huy Lê chỉ dùng “nhu cầu nói thật” thông qua câu chuyện Lê Văn Tám để nhẹ nhàng qua mặt quyết định 97. Hành động của GS Phan Huy Lê là một thông điệp nói rõ ra: Con người, đặc biệt là người Việt Nam có một nghìn lẽ một kiểu diễn đạt tư tưởng. Dùng luật pháp vá víu kiểu quyết định 97 để ngăn chận lời lẽ chống đối của người Việt Nam yêu dân chủ và công bằng chẳng khác nào dùng rơm rạ để vá lại những rò rỉ trên một con đê èo ọp đang run rẩy trước cơn thịnh nộ của nước lũ. Giải pháp hữu lý nhất cho hiện tình Việt Nam là giải pháp rằng con đê CSVN không thể tiếp tục tồn tại trong vá víu. Nó phải bị thay thế bằng một con đê mới. Con đê mới kia sẽ được thiết kế từ những kiến thức vửng vàng về khoa học chính trị và khoa học luật pháp của thể chế tự do dân chủ.

Đỗ Thái Nhiên