Tuesday, June 9, 2009

Nói với con bằng thứ tiếng nào đây? - Ngọc Lan

Ngọc Lan

Tính từ ngày cộng đồng Việt Nam hiện diện trên miền đất này đến nay đã ba mươi mấy năm. Ba mươi mấy năm đủ cho một lớp người trưởng thành, lớn lên và sản sinh ra thêm một thế hệ nữa. Ðể có thể tồn tại và phát triển, mỗi người chúng ta phải đối diện với biết bao vấn đề, chất chồng biết bao tâm tư, trong đó cam go và khó khăn nhất vẫn là vấn đề bất đồng ngôn ngữ.

Trong khuôn khổ bài báo này, người viết không muốn đề cập đến vấn đề bất đồng ngôn ngữ trong giao tiếp ngoài xã hội, mà sâu xa hơn, đó là bất đồng ngôn ngữ trong gia đình, giữa cha mẹ và con cái.

Lựa chọn thứ ngôn ngữ nào đây, và dạy con thứ ngôn ngữ nào đây để con có thể vừa ra ngoài bằng chúng bằng bạn, vừa có thể hiểu được, cảm thông được tâm tư của cha mẹ, và không quên cái gốc Việt Nam của mình. Ðiều đơn giản đó, chúng ta đã bao giờ tự hỏi mình?

Phải thừa nhận rằng số người Việt Nam không nói được tiếng Anh, hoặc tiếng Anh chỉ dừng lại ở những câu giao tiếp thông thường là rất lớn. Cha mẹ quan tâm, hỏi thăm con bằng tiếng Việt, con nghe, hiểu, nhưng trả lời bằng tiếng Anh. Cha mẹ nghe tiếng được tiếng mất, nhưng đại khái hỏi nó học hành hôm nay ra sao, nghe nó trả lời “Good” hay “ok” thì cứ yên tâm là được. Khi con học cao hơn, sâu hơn, con cần khám phá cái này, tìm hiểu cái kia, không thể hỏi cha mẹ, hay tự nó biết 'kiến thức của ba mẹ nó hạn hẹp' thì nó cứ hỏi thầy hỏi bạn, hay mày mò trên Internet. Ðến lúc đó, cha mẹ và con cái hình như đã là hai thế giới khác nhau, bởi không chia sẻ được những suy tư.

Cũng có những bậc cha mẹ cố thu xếp thời gian đến với những lớp ESL (English as a Second Language) để mong có thể hiểu con cái mình nói gì. Nhưng sự tiến bộ đó không là bao khi trở về nhà tiếng Việt vẫn là ngôn ngữ chính. Ði chợ, đi làm, quanh quẩn trong cái khu đông đúc người Việt thì cần gì phải trau giồi tiếng Anh.

Với những đứa bé mới chập chững vào lớp một, bước đầu học đọc, học viết, học đặt câu. Nó réo lên, “Mẹ ơi spell giùm con chữ ‘bush’.” “À, 'push' hả?” “Không, con nói là 'bush' không phải 'push,' 'b' không phải 'p'...” Người mẹ bắt đầu lúng túng, bởi lưỡi người lớn cứng rồi, sao mà khó phân biệt 'b' hay 'p' quá.

Hay có khi từ trường trở về, nó hào hứng kể cả một câu chuyện dài xảy ra ở lớp, vốn tiếng Việt không đủ, nó sử dụng tiếng Anh. Cha mẹ không hiểu, hỏi đi hỏi lại, đến lúc nó ôm đầu và bảo, “Never mind, không có gì,” thì cả cha mẹ lẫn con đều cảm thấy sự bất lực của mình. Con mất đi sự phấn khởi lúc đầu. Cha mẹ buồn sao con mình không nói được tiếng Việt hay tự trách mình sao không hiểu hết tiếng Anh.

Bên cạnh đó, lại có những cha mẹ chỉ thuần sử dụng tiếng Anh với con, tự hào là cha mẹ và con cái đều có thể chia sẻ mọi điều. Nhưng một sớm mai kia, bất chợt có người nói, “Con người Việt sao không nói được tiếng Việt” mới giật mình, “không chừng con mình đã mất gốc tự lúc nào...”

Tôi mượn câu chuyện sau đây của một người bạn, cũng là một người mẹ, để mỗi chúng ta tự suy nghĩ cho chính mình.

“Hôm nay trong lớp của Beo có tổ chức một trò chơi gọi là 'Teach in a Teaching Day.' Mỗi đứa sẽ thay phiên nhau lên dạy hay hướng dẫn những bạn khác trong lớp bất cứ kỹ năng gì mà mình thích.

Beo suy nghĩ mãi mà vẫn không biết nó sẽ làm gì. Cuối cùng, Beo quyết định sẽ dạy vài câu tiếng Việt xã giao. Mẹ khen ý kiến đó hay. Thế là buổi tối hai mẹ con lên một danh sách vài câu tiếng Việt thông thường cùng cách đếm số một hai ba.

Beo nằm lăn ra tập viết và tập đọc suốt buổi tối.

Thấy con khổ sở đánh vần, mẹ mới ngỡ ngàng là cái vốn tiếng Việt của thằng con trai 10 tuổi của mình chỉ bằng con số không.

Beo đọc đã rất khó khăn, ngay cả việc đếm từ 1 tới 10, huống gì tới viết.

Nhưng thấy con cố gắng, mẹ cũng không tỉ mỉ sửa lại cho hoàn hảo, bởi không muốn làm con thất vọng mà nản chí.

Sáng nay, trên đường lái xe đưa con đến trường, mẹ hỏi vui, ‘con đã sẵn sàng chưa?’ Beo lắc đầu, ‘I do not want to do it. I cannot do it.’

Mẹ sững sờ, phát cáu lên. Giận mà la con ngay trong xe. Rồi tự nhiên mẹ bật khóc vì thất vọng, buồn, và cả cô đơn nữa. Hai mẹ con đã tập dợt cực lực cả đêm hôm qua, giờ con nói là con làm không được. Con là người Việt Nam thế mà chỉ vài câu tiếng Việt thông thường nhất mà bì bõm không xong thì còn làm quái gì được.

Con thấy mẹ giận thì im re. Sau đó lí nhí cũng bằng tiếng Anh là con đã có kế hoạch khác, con sẽ dạy tụi nó xếp máy bay bằng giấy vậy.

‘Tùy con,’ mẹ hờn dỗi.

Con vào trường rồi, lòng mẹ chùng lại. Con không nói được tiếng Việt thì con không có đủ tự tin để mà dạy người khác. Con tự hiểu con không thể làm đại khái như người lớn được.

Mà con không nói được tiếng Việt là tại mình hết chứ có phải tại nó đâu mà la nó. Ừ, tại mình tất.

Hồi còn ở chung nhà, có bà nội nói tiếng Việt thường xuyên với con, mẹ thì nửa Anh nửa Việt. Rồi bà nội mất. Tiếng Việt trong nhà không còn ai nói. Mẹ lại bận bịu với chuyện học hành để mong lấy lại mảnh bằng đại học, rồi cao học để sau này cuộc sống sẽ vững vàng hơn. Mẹ vất vả học tiếng Anh với cuốn từ điển tiếng Việt bên cạnh, sẵn đó thì mẹ giúp con mà cũng là đem con ra để mà thực hành tiếng Anh cùng mẹ, chứ mẹ không có thời gian dạy con học tiếng Việt hay mang con đến nhà thờ hay chùa Việt Nam vào cuối tuần cho con nói tiếng Việt với những đứa trẻ Việt khác.

Càng ngày, mẹ lại càng chỉ nói toàn tiếng Anh với con cho nhanh để không phải giải thích. Con ở một nơi không hề có bóng người Việt, hoặc nếu có thì người ta cũng nói với nhau bằng tiếng Anh cho nó nhanh.

Mẹ nhớ hôm dẫn con về Việt Nam thăm ngoại, thấy con không nói được một câu tiếng Việt nào cho ra hồn, ai cũng trách, trong khi mẹ thì vẫn thản nhiên, ‘Thì từ từ nó cũng nói được thôi. Nó vẫn là Việt Nam mà.’

Buổi tối đi ngủ, mẹ kể chuyện cổ tích Việt Nam cho con nghe bằng tiếng Anh. Mẹ không biết dịch danh từ trái thị ra tiếng Anh là gì nên khi kể chuyện Tám Cám, mẹ ghép bừa trái thị bằng trái cam (orange). Bà ngoại hỏi, ‘Sao không kể cho nó nghe bằng tiếng Việt.’ Mẹ kêu, ‘con buồn ngủ quá rồi. Kể nhanh cho nó đi ngủ. Nếu kể bằng tiếng Việt, rồi lại phải giải thích bằng tiếng Anh, chắc tới sáng luôn quá!’

Bà ngoại im lặng.

Giờ nhớ lại, mẹ nghĩ chắc lúc đó bà ngoại buồn lắm. Và cũng rất cô đơn như mẹ bây giờ. Vì cháu cưng của bà không nói chuyện được với bà, còn con của bà thì xì xồ với cháu bà bằng cái thứ tiếng gì đó mà bà nghe không được. Xa lạ quá. Ngày xưa, bà ngoại kể chuyện Tấm Cám cho mẹ hằng đêm. Mẹ say sưa nghe, mãi không chán. Bây giờ, mẹ kể cho con nghe bằng tiếng Anh, thì cũng đại khái để thỏa mãn trí tò mò con nít, chứ không bay bổng ‘vàng ảnh vàng anh,’ hay ‘thị ơi thị rụng bị bà’ được. Con mình không có cái diễm phúc đó. Chỉ vì nó không biết tiếng Việt.

Chẳng phải mẹ chảnh chẹ không muốn con mình học tiếng Việt. Cũng chẳng phải cái vốn tiếng Anh của mẹ hay ho gì để có thể tự tin mà dạy con.

Chỉ bởi cái vốn tiếng Việt của con đã eo hẹp từ ngày con bé, thì càng lớn, càng mất đi thêm. Con lớn rất nhanh. Hỏi mẹ nhiều hơn. Lắm lúc mẹ phải nghiên cứu trên Internet để học thêm rồi mới trả lời cho con được. Mà cái vốn tiếng Việt của con làm sao đáp ứng được cái kiến thức cần thiết của con. Thế là mẹ xài tiếng Anh cho nhanh. Cho xong việc. Rồi cứ hớn hở động viên mình ráng học thêm tiếng Anh với con. Vì vậy, cái chuyện học tiếng Việt của con lại có cớ xếp xó. Mẹ cứ tự nhủ, ‘từ từ tụi nó học, biết mấy hồi.’

Cho đến hôm nay, mẹ thấy thằng con 10 tuổi của mẹ phát âm líu cả lưỡi từ 1 tới 10, tim mẹ thắt lại. Mẹ sai rồi.

Bao nhiêu đề tài mẹ làm toàn là đề cao văn hóa, con người, truyền thuyết, lịch sử Việt Nam. Mẹ lúc nào cũng lớn tiếng tự hào mẹ là người Việt Nam, da vàng mũi tẹt.

Thế mà có mỗi việc dạy con tiếng Việt thì hơn 10 năm nay, mẹ đã làm không được.”

Thực sự, nói với con bằng thứ ngôn ngữ nào đây, tiếng Việt hay tiếng Anh, hình như không dễ dàng như người ta tưởng.

Ngọc Lan

Mượn danh ký giả để hỏi một câu THẤT HỌC và vô cùng NGU XUẨN !!! - Lý Nhân Quyền

Trong buổi hội luận ngày 29 tháng 04 năm 2009 do đài SBTN tổ chức, tôi nghe ký giả báo việt weekly, Trần Nhật Phong (TNP) đặt câu hỏi có vẻ trách móc: “… Quý vị đại diện cho lực lượng của Miền Nam Việt Nam, Quý vị là cấp lãnh đạo, ngày hôm nay, sau 34 năm, quý vị đã xin lỗi quốc dân chưa, khi chính quý vị đã làm mất Miền Nam Việt Nam ?” !

Ảnh Trần Nhật Phong

Tôi rất bàng hoàng và buồn bã khi nghe câu hỏi trên !

Hàng loạt câu hỏi chợt lóe lên trong đầu tôi:

- Không biết TNP có cha mẹ, ông bà gì không ?

- Sao họ không nói cho TNP nghe sự thật về chiến tranh Việt Nam để TNP hiểu rõ nguyên nhân nào Miền Nam Việt Nam bị rơi vào tay cộng sản Bắc Việt tham tàn ?

- Do đâu ngày hôm nay, TNP có thể thốt lên những lời xấc xược, thiếu lễ độ và thiếu hiểu biết như vậy ?!

TNP có hiểu bổn phận căn bản của người công dân đối với đất nước không ?

- Bảo vệ đất nước là bổn phận của toàn dân chứ không riêng của nhóm người nào. Trong số đó gồm luôn cả ông bà, cha mẹ, gia đình, giòng họ và chính bản thân của TNP cũng có trách nhiệm và bổn phận giữ nước .

TNP có biết lý do thật sự đưa đến mất Miền Nam Việt Nam (VN) không ?

- Miền Nam VN mất là do bọn cộng sản Miền Bắc đã cố tâm chiếm cho được Miền Nam để dâng cho quan thầy của bọn chúng là đảng cộng sản quốc tế .

- Miền Nam VN mất là do những tên ăn cơm Quốc Gia thờ ma cộng sản đã dùng báo chí, tôn giáo, nối giáo cho giặc, phá hoại Chánh Phủ Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) .

- Miền Nam VN mất là vì một số dân Miền Nam không có kinh nghiệm với cộng sản, bị việt cộng lừa đảo, không biết được sự tàn ác của chúng .

- Miền Nam VN mất là vì một số dân Miền Nam chưa ý thức được trách nhiệm của mình và thờ ơ trong việc tiếp tay bảo vệ đất nước. Họ đùa hết trách nhiệm cho quân đội và chánh quyền VNCH. Có thể trong số những người thiếu trách nhiệm đó có cha mẹ và giòng họ của TNP chăng ?

- Miền Nam VN mất là vì Hoa Kỳ đã thấy trước được sự chiến thắng toàn khối cộng sản và thấy không cần thiết phải kéo dài chiến tranh ở Việt Nam nữa.

Qua những câu hỏi ngớ ngẩn, có lẽ TNP chưa được ai dạy cho biết hay nghe qua mà không hiểu: Chiến tranh Việt Nam do đâu mà có ?

Ngày hôm nay, người dân Việt Nam và cả thế giới đều biết rõ, hồ chí minh (HCM) là tên tai sai của cộng sản quốc tế. Hắn vâng lệnh quan thầy, áp dụng kế hoạch của nga tàu: Mượn danh nghĩa chống ngoại xâm để lợi dụng lòng yêu nước của Dân Tộc Việt Nam hầu nhuộm đỏ cả nước. Cộng sản quốc tế mưu đồ dùng nước Việt Nam làm bàn đạp để chiếm luôn các nước Đông Nam Á Châu . HCM vì tham vọng cá nhân nên không ngần ngại làm thân khuyển mã, cõng rắn cắn gà nhà. Hắn dùng mọi thủ đoạn, kể cả tạo ra chiến tranh, khủng bố, đặt mìn, pháo kích, ám sát, … quyết tâm chiếm cho bằng được Miền Nam VN . Hắn còn hy vọng điên cuồng là sẽ làm bá chủ thế giới: “Tôi dắt năm châu đến đại đồng”.!

Thật tội nghiệp cho một người mang danh là ký giả mà chẳng biết gì về lịch sử và chẳng hiểu mình nói gì !?

Tôi lại suy tư: “Không biết còn bao nhiêu người trẻ Việt Nam thiếu hiểu biết như TNP !”

Rất là bất công khi đổ tất cả trách nhiệm cho những người lãnh đạo Miền Nam Việt Nam. Chánh phủ VNCH đã cố gắng tìm đủ mọi cách để giử vững phần đất còn lại được Tự Do, Dân Chủ, Hạnh Phúc, Phú Cường. Hoa kỳ là nước duy nhất viện trợ cho Miền Nam VN, nhưng Chánh Phủ VNCH vẫn vừa đánh giặc vừa xây dựng đất nước trở nên trù phú, phát triển hơn những nước trong vùng: Sản xuất lúa gạo nhất vùng, hải sản dùng không hết, sản xuất được xe hơi La Dalat, “Sài Gòn là hòn ngọc Viễn Đông”, ….

Trong khi đó, Miền Bắc ra sao ? cộng sản Bắc Việt được cả khối cộng sản yểm trợ tối đa nhưng vì áp dụng chế độ cộng sản, nên dân chúng nghèo đói xác xơ . Và sau nầy, khi việt cộng chiếm trọn cả lãnh thổ, chúng san bằng sự giàu mạnh của Miền Nam VN bằng những chiến dịch cướp tài sản: Đánh tư sản mại bản, đổi tiền, đuổi dân đi vùng kinh tế mới, ... và biến Việt Nam trở thành một trong những nước nghèo đói nhất thế giới

Thử hỏi TNP: Ai là kẻ có tội, phải xin lỗi quốc dân ?

- Có phải chính tên tội đồ hồ chí minh và bè đảng việt cộng cướp của, giết người, buôn dân, bán nước, tham tàn, bạo ngược của hắn phải xin lỗi quốc dân không ?

Càng bất công hơn nữa khi đổ tội cho những người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa "làm mất Miền Nam" ! Họ đã hy sinh cả quãng đời trai trẻ, vào sanh ra tử, xả thân bảo vệ phần lãnh thổ Miền Nam được Tự Do, yên ấm trong suốt 21 năm dài. Hy sinh như vậy chưa đủ sao ?

Nếu không có Chính Phủ VNCH và nhất là Quân Đội VNCH ngăn chận làn sóng xâm lăng của cộng sản quốc tế do nga tàu chỉ đạo và do hồ chí minh và bè lũ cộng sản Bắc Việt làm tay sai thi hành, thì cả vùng Đông Nam Á Châu đã bị cộng sản nhuộm đỏ.

TNP thử tưởng tượng, nếu không có Chánh Quyền và Quân Đội VNCH ngăn chận làn sóng cộng sản xâm lăng đó, thì có bao nhiêu nước và bao nhiêu sanh mạng phải bị cảnh chết chóc, tù đày, nghèo đói như dân tộc VN, do dịch cộng sản mang đến cho họ ?

Như vậy, Chính Phủ và Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa chẳng những có công với toàn dân Miền Nam mà còn có công với dân tộc của các nước khác .

Hơn thế nữa, sau tháng 4 năm 1975, họ lại bị tập đoàn phản quốc việt cộng trù dập, đày ãi khổ sai nơi rừng sâu nước độc trong các trại tù . việt cộng cố tình giết họ nhưng với ý chí quật cường và nhẫn nhục họ đã trở về từ cõi chết. Ngày nay, dù tuổi già sức yếu, họ vẫn tiếp tục tranh đấu cho quê hương Việt Nam.

Như vậy chưa đủ sao mà TNP còn bắt họ “xin lỗi quốc dân” ?

Còn câu thứ 2 mà TNP nói chuyển từ người bạn trong nước: “… Ngày hôm nay nếu ta không ký hiệp ước đó (ý nói hiệp ước của việt cộng bán nước cho tàu) thì 20 năm sau Việt Nam không đủ sức ký nữa !...”

Đây là câu nói của kẻ có tinh thần nô lệ, khiếp sợ ngoại bang. Câu nói nhằm mục đích ngụy biện cho hành động bán nước, chấp nhận quỳ gối, làm tai sai cho trung cộng, cầu mong giữ được chức quyền như bọn đầy tớ việt cộng đang làm.

Xin hỏi “người bạn trong nước” của TNP là ai ?

- Khi dùng nhóm chữ “người bạn trong nước”, có lẻ TNP quên rằng: Người dân trong nước vì tấm lòng tha thiết với quê hương và vì quan tâm đến vận mệnh quốc gia dân tộc, nên khi biết được tập đoàn phản quốc việt cộng bán nước cho tàu, họ đều phẫn nộ, lên án và chống đối chứ không ai biện hộ, bênh vực cho hành động của kẻ phản quốc.

Xin hỏi TNP, trong 20 năm tới, bọn cầm quyền ngu dốt việt cộng làm gì ? Không lẽ, chúng lại vẫn tiếp tục dẫn dắt đất nước đi đến chỗ nghèo đói, lạc hậu hơn để còn phải quỳ lụy bọn trung cộng ? Hay là bọn chúng sợ rằng: 20 năm sau, tập đoàn hèn nhát việt cộng đã bị dân chúng lật đổ, không còn cơ hội để ký giấy, giao đất nước Việt Nam cho tàu, nên bây giờ phải làm gấp như vậy ?

“Ngày hôm nay nếu ta không ký hiệp ước đó …”

“ta” là ai mà có quyền ký hiệp ước ?

- Có phải chăng “người bạn trong nước” của TNP là

* bộ chính trị đảng cộng sản ?

* cục tình báo ?

* hay cả tập đoàn việt cộng đã móm lời để TNP biện hộ cho hành vi bán nước cầu vinh của bọn chúng ?

“Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách”. Tất cả người Việt Nam, trong và ngoài nước đều có bổn phận phải bảo vệ Quốc Gia Việt Nam .

Câu hỏi mà TNP phải đặt ra cho chính mình ở thời điểm nầy:

- Là người Việt Nam, TNP phải làm gì để cứu đồng bào thoát khỏi bàn tay cai trị độc ác của tập đoàn việt cộng bán nước ?

- Là người Việt Nam, TNP phải làm gì để cứu đất nước Việt Nam thoát khỏi nạn xâm lăng của trung cộng, mà chính đảng phản quốc việt cộng đã mở cửa dẩn giặc vào nhà ? Hay chỉ vì mưu cầu lợi ích cho cá nhân mình mà TNP đứng vào phe, tiếp tay bọn bán nước, phá hoại công cuộc tranh đấu của toàn dân chống bạo quyền việt cộng và bọn xâm lăng trung cộng ?

Lý Nhân Quyền



Monday, June 8, 2009

Ngày truyền thống CSQG VNCH và Lễ công bố hồ sơ Hoàng Sa, Trường Sa và chủ quyền dân tộc của giáo sư Nguyễn văn Canh

Cùng được tổ chức vào ngày thứ Bảy 6 tháng 6, năm 2009 tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng Việt Nam Bắc California, tọa lạc tại số 2129 South 10th St, San Jose, CA 95.112




Chúng ta sẽ thua việt cộng dài dài nếu .... - Lê Duy San

Lê Duy San

Cuộc chiến Việt Nam mặc dầu đã được kết thúc trên ba chục năm nay, nhưng nhiều người vẫn còn tự hỏi, Quân đội của chúng ta hùng mạnh như vậy, tinh thần chiến đấu của quân đội chúng ta anh dũng như vậy, nhiều quân nhân còn xâm chữ “Sát Cộng” vào cánh tay, còn đồng bào ta thì sợ Việt Cộng như cùi, như hủi, bọn chúng tới đâu là đồng bào ta bỏ chạy tới đó, vậy mà tại sao chúng ta lại thua Cộng Sản?

Đành rằng nguyên nhân gần và trực tiếp là vì chúng ta bị đồng minh tức Hoa Kỳ bỏ. Nhưng còn nguyên nhân sâu xa là gì? Đã có rất nhiều chính trị gia, chiến lược gia, sử gia Việt Nam cũng như ngoại quốc phân tích và đã đưa ra rất nhiều lý do, chủ quan cũng có, khách quan cũng có, nhưng chưa thấy tác gỉa nào nói tới lý do đạo đức và luật pháp.

Vì đạo đức, chúng ta không thể bắt chước Cộng Sản, “thà giết lầm còn hơn tha lầm”. Bắt được những tên Cộng Sản, những tên Việt Gian, những tên ăn cơm Quốc Gia, thờ ma Cộng Sản, chúng ta vẫn đối xử nhận đạo. Hẳn chúng ta còn nhớ, vào năm 1955-1956, một phong trào mang tên là Phong Trào Hòa Binh do các Phạm Huy Thông, Lưu Văn Lang, Trần Kim Quan v.v…t hành lập. Đây là một phong trào thiên Cộng họạt đông với mục đích hỗ trợ cho Việt Cộng và đòi Tổng Tuyển Cử theo Hiệp định Geneve 1954, chính phủ Ngô Đình Diệm cũng chỉ tống xuất một vài tên qua cầu Hiền Lương ra Bắc.

Đến đầu năm 1965 cũng có một phong trào mang tên tương tự là “Phong Trào Tranh Đấu Bảo Vệ Hòa Bình do những tên Việt Gian, Ăn Cơm Quốc Gia, Thờ Ma Cộng Sản thành lập như Thượng Tọa Thích Quảng Liên, Bác Sỉ Thú Y Phạm Văn Huyến, Nhà Báo Phi Bằng tức Cao Minh Chiến, Giáo Sư Tôn Thất Dương Kỵ, Bác Sĩ Lê Khắc Quyến v.v… Gần 30 thành viên của phong trào này đã bị bắt giữ, trong đó có Cao Minh Chiến, Tôn Thất Dương Kỵ và Phạm Văn Huyến. Tướng Nguyễn Chánh Thi đã đề nghị thả dù bọn này ra bắc vỹ tuyến 17 tức bên kia cầu Hiền Lương cho Việt Cộng. Nhưng Thủ Tướng Phan Huy Quát vì lý do nhân đạo, sợ làm như vậy bọn chúng có thể gẫy chân, què tay vì bọn chúng đâu biết nhẩy dù, nên đã lấy cớ rằng làm như vậy, quốc tế sẽ chỉ trích, và chỉ đồng ý giải giao bọn chúng cho Việt Cộng bằng đường bộ qua cầu Hiền Lương.

Vì luật pháp, chúng ta cũng không thể cho chúng mò tôm, bắt ốc như bọn Cộng Sản đã làm đối với những người quốc gia, mà chúng ta phải đưa chúng ra tòa để xét xử theo luật pháp. Nhiều khi chúng ta còn rất nhẹ tay với chúng. Dù có tội thì cũng chỉ giam giữ ít lâư rồi lại thả ra. Trường hợp tử hình, thật là hiếm. Không những thế, nhiều khi còn để tình cảm lấn áp. Do đó có những trường hợp kẻ bị bắt có thế lực hoặc có liên hệ với các ông lớn trong chính quyền VNCH được can thiệp và cho tại ngoại ngay từ lúc mới bị bắt hoặc được cho biết trước để mà chạy trốn hoặc phi tang chứng cớ. Trường hợp điển hình là trường hợp của Trần Đình Ngọc, giáo sư trường Đại Học Khoa Học Saigon; vì có hoạt động cho Việt Cộng nên bị bắt. Ông Nguyễn Chung Tú, Khoa Trưởng Trường Đại Học Khoa Học Saigon đã lấy tư cách và uy tín của mình để bảo lãnh cho ông Ngọc. Vì thế, ông Ngọc không những đã được tại ngoại mà cũng chẳng phải ra toà lãnh án.

Vụ Têt Mậu Thân 1968, không thiếu gì những tên Việt Cộng giết người một cách dã man, giết người một cách vô tội vạ, giết người hang loạt, vậy mà bọn chúng đâu có đưa air a tòa? Còn chúng ta, nếu vì qúa tức giận trước những hành động qúa độc ác, dã man cuả bọn chúng mà tự ý giết một tên Việt Cộng nào đó, thì dù có lý do chính đáng đến đâu cũng vẫn bị kết tội là dã man, là vô nhân đạo. Nếu không bị đưa ra tòa thì cũng bị nhiều người phê bình và thế giới nguyền rủa. Đó là trường hợp của tướng Nguyễn Ngọc Loan đã xử tử tên Việt Cộng Nguyễn Văn Lém tự Bẩy Lớp, kẻ đã sát hại cả gia đình một sĩ quan cảnh sát vào Tết Mậu Thân 1968.

Ngày nay, ở hải ngoại cũng vậy, những người chống Cộng luôn luôn bị một số người vin vào lý do đạo đức, văn hóa để chỉ trích người khác. Nếu chống Cộng hăng say qúa thì bị chỉ trích là quá khích. Nếu dùng danh từ mạnh mẽ qúa hay bình dân quá thì bị phê bình, chỉ trích là ấu trĩ, là thiếu văn hóa, là phản tuyên truyền có khi còn bị nhục mạ là hạ cấp, là vô học.

Bọn Việt Cộng ăn gian nói dối cả trăm ngàn lần dân chúng trong nước đâu ai dám nói gì. Trái lại, ở hải ngoại, nếu có ai vì chống Cộng nói sai một chút, nói qúa lời một chút, mà đâu có phải nói họ mà chỉ là nói bọn Việt Cộng hoăc bọn Việt Gian Cộng Sản là bị chỉ trích, bị phê bình liền, có khi còn bị mạ lỵ. Bọn người này, không biết họ thuộc loại nào, có thể là bọn Việt Cộng nằm vùng, có thể là bọn Việt Gian Cộng Sản, nhưng cũng có thể chỉ vì cảm tinh cá nhân, nói ra họ lại la làng là bị chụp mũ này, mũ nọ. Có điều chắc chắn là không bao giờ thấy họ viết một bài nào chống Cộng, hoặc nếu có thì cũng chỉ hời hợt hoặc vô thưởng, vô phạt để chứng tỏ ta đây cũng là người chống Cộng còn những bài viết chỉ trích những người chống Cộng thì phê bình chỉ trích tới nơi, tới chốn. Gọi ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam là chính quyền Việt Nam mà chỉ trích thì đã đành. Viết hai chữ Cộng Sản là CS hay Việt Cộng là VC cũng bị chỉ trích hoặc gọi bọn bưng bô cho Việt Cộng hay làm lợi cho Việt Cộng là Việt Gian Cộng Sản cũng bị chỉ trích. Thật hết chỗ nói.

Trong khi đó, bọn Việt Cộng tung ra hải ngoại không biết là bao nhiêu là cán bộ đội lốt ca sĩ, du sinh, thày tu, bất đồng chính kiến v.v… thì chẳng thấy những người này nói tới. Chính vì vậy mà ngày nay, văn hóa phẩm của Việt Cộng tha hồ bầy bán trên thị trường hải ngoại và bọn Việt Gian, bọn tay sai Cộng Sản tha hồ tung hoành tổ chức nhạc hội gây qũy từ thiện, nhiều khi bọn chúng còn dám tổ chức triển lãm, hội thảo nữa mà cũng chẳng mấy ai dám nói tới, khiến bọn chúng lộng hành.

Trường hợp Cô Tim và Căn Nhà May Mắn là một thí dụ điển hình. Cô được Hội Người Việt San Fernando Valley, California tổ chức buổi Văn Nghệ Gây Qũy cho cô vào ngày 25 tháng 10 năm 2008. Cô Tim không những không chào cờ VN Cộng Hòa đã đành, cô còn ra lệnh cho ông Chủ Tịch Richard Mười Trương và những người trong ban tổ chức phải dẹp bỏ cờ vàng ba sọc đỏ đi cô mới chịu đăng đàn nói chuyện. Vậy mà ông Chủ Tịch Mười Trương và những thành viên trong ban tổ chức đã răm rắp nghe theo. Thà cứ như chùa Pháp Vân ở Canada trong buổi gây quỹ cho cô Tim chẳng cờ quạt gì cả còn hơn. Đằng này ông Chủ Tịch mười Trương cũng cũng chào cờ quốc gia, cũng hát quốc ca VNCH, cũng mặc niệm, nhưng khi nhân vật chính là cô Tim lên diễn đàn nói chuyện, thì ông lại nghe lệnh cô Tim dẹp cờ vàng đi.

Hành động này, không khác gì mượn danh từ thiện để hạ nhục cờ quốc gia VNCH. Ấy vậy mà vẫn còn có kẻ bênh vực cho cô Tim, vẫn đòi hỏi phải có bằng cớ rõ ràng mới có thể kết tội cô là người của Việt Cộng. Chắc bọn Việt Gian Cộng Sản muốn chúng ta phải trưng ra thẻ đảng viên của cô hay ít nhất cũng phải có giấy công tác của cô do Việt Cộng cấp?

Và gần đây, ngày 7 / 5 /09, Tiêu Dao Bảo Cự, một tên bất đồng chính kiến cuội đã được bọn Việt Cộng cho sang Hoa kỳ và đã tới Đại Học Berkley thuyết trình về nhà thơ Hữu Loan với bài thơ Đồi Tím Hoa Sim nhưng chẳng thấy y nói gì tới bài thơ Đồi Tím Hoa Xim mà chỉ thấy y khuyến dụ sinh viên về nước giúp ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam.

Ngày nay bọn Việt Cộng biết rằng cái chính nghĩa của chúng do sự tuyên truyền và bịp bợm mà có không còn có thể che dấu được nữa, nhất là đồng bào hải ngoại. Do đó chúng đã tìm mọi cách để xâm nhập vào cộng đồng người Việt Hải Ngoại để tìm cách chia rẽ và phá hoại sự đoàn kết của chúng ta. Chúng như con bạch tuộc. Nếu con bạch tuộc có nhiều chân thì bọn Việt Cộng có nhiều tiền. Bọn chúng sẵn sang tung tiền ra để mua chuộc những thành phần lưu mamh, ham danh, hám lợi, những thành phần ngu dốt, mê muội, tưởng chế độ Cộng Sản đã thay đổi, tưởng chúng muốn hòa hợp, hoà gỉai với người quốc gia để xây dựng đất nước. Do đó, chúng ta thấy ở bất cứ nơi nào, Hội đòan nào, Diễn đàn nào, cũng có đầy dẫy nhưng kẻ luôn luôn tìm cách phá thối, lũng loạn để gây chia rẽ.

Tóm lại, đã gọi là chống Cộng thì phải chống Cộng tới nơi, tới chốn, Bởi vì bọn Việt Cộng là một bọn cướp vô học. Không những vô học, bọn chúng còn dã man, còn tàn bạo. Chống chúng, không thể dùng những lý lẽ của Không Tử, những lời dạy của Đức Phật hay của Đức Ki Tô, mà phải dùng những lời lẽ của những bà mẹ nông dân Việt Nam hay ít nhất cũng phải là những lời lẽ của những người bình dân đang bị VC cướp của, cướp nhà. Những ai không chống Cộng hay không dám chống Cộng vì còn muốn về Việt Nam làm ăn với Việt Cộng hay về VN để ăn chơi du hí thì hãy im cái mồn lại, để người khác chống Cộng, Đừng đạo đức gỉa, đừng quân tử Tầu mà chỉ trích người khác. Thật buồn khi thấy trên các báo chí cũng như trên các diễn đàn, những bài chống Cộng thì ít mà những bài chống nhau thì nhiều.

Chúng ta phải coi chừng, đừng mắc mưu bọn Việt Cộng nằm vùng hoặc bọn Việt gian Cộng Sản mà quên đâm thẳng mũi dùi vào bọn Việt Cộng mà lại quay mũi dùi đâm vào anh em. Nếu không, chúng ta sẽ còn thua Việt Cộng dài dài ...

Cổ nhân đã dạy:

Đi với Bụt, mặc áo Cà Sa,
Đi với Ma, mặc Áo Giấy

Lê Duy San