Friday, June 5, 2009

Thiên An Môn: 20 năm sau - Linh Tiến Khải

Hồng Y Trần Nhật Quân

Linh Tiến Khải

Phỏng vấn anh Vũ Nhi Khai Hi, lãnh tụ phong trào sinh viên học sinh đòi dân chủ, 20 năm sau vụ thảm sát tại Thiên An Môn

Cách đây 20 năm ngày mùng 4 tháng 6 năm 1989, Nhà Nước cộng sản Bắc Kinh đã ra lệnh cho quân đội tàn sát hàng ngàn sinh viên học sinh tại quảng trường Thiên An Môn, khi người trẻ biểu tình ôn hòa chống tham những, đòi dân chủ và cải cách đất nước.

Trong bài phỏng vấn dành cho hãng thông tin Asianews của Hiệp Hội Truyền Giáo Nước Ngoài Milano, gọi tắt là PIME, hôm mùng 1 tháng 6 vừa qua, Đức Hồng Y Giuse Trần Nhật Quân nguyên Giám Mục Hồng Kông đã tuyên bố: ”Thật là điều đau buồn, khi thấy 20 năm đã qua rồi kể từ khi xảy ra vụ tàn sát đinh viên học sinh tại Thiên An Môn, mà chính quyền Bắc Kinh vẫn không thừa nhận sự sai lầm và tội phạm của mình... Ông Đặng Tiểu Bình là người có trách nhiệm đối với vụ tàn sát này, vì chính ông ra đã ra lệnh cho quân đội xả súng bắn giết sinh viên học sinh; rồi các ngày sau đó lại còn đến chúc mừng quân đội về vụ tàn sát này. Nhưng giờ đây họ Đặng đã qua đời rồi, làm sao sau bao nhiêu năm rồi mà người ta vẫn chưa làm sáng tỏ và đưa ra công lý những gì đã xảy ra, và lại sợ hãi một người đã chết từ lâu như vậy?

Đức Hồng Y Trần Nhật Quân nổi tiếng là người can đảm tranh đấu cho dân chủ và các quyền tự do của con người. Ngài khẳng định rằng nguồn gốc thái độ khước từ nhận tội của chính quyền là chế độ độc tài đảng trị. Đã đến lúc phải thay đổi chế độ này. Chế độ độc tài của nhà nước cộng sản Trung Quốc tùy thuộc nơi một cá nhân. Cá nhân đó đã nhìn xa thấy rộng và thông minh trong một số vấn đề, nhưng cũng chính cá nhân đó đã không chịu được nền dân chủ, và tự coi mình là một hoàng đế. Mới đây có người đưa ra câu hỏi: ”làm thế nào để tái lập danh dự cho phong trào đòi dân chủ của sinh viên học sinh tại Thiên An Môn? Phải trách cứ ông Đặng Tiểu Bình thôi. Nhưng đây là điều không làm được”. Thế thì tôi xin hỏi tại sao lại không thể trách cứ ông Đặng Tiểu Bình khi ông ấy đã làm một chuyện tầy đình như vậy? Chủ tịch Mao Trạch Đông cũng đã bị trách cứ vì cuộc Cách Mạng Văn Hóa sai lầm, thì tại sao lại không thể trách cứ ông Đặng Tiều Bình vì tội của ông ấy? Cần phải thay đổi hệ thống vua chúa này đã gây ra một thảm cảnh to lớn như vây.

20 năm trước đây Đức Hồng Y Trần Nhật Quân đã chỉ là một linh mục. Và hồi đó cha Trần là hiệu trưởng trường của dòng Don Bosco tai Aberdeen, nhưng cha nhớ rất rõ sự tham dự của người dân Hồng Kông vào phong trào đòi dân chủ cũng như nỗi đớn đau của họ sau khi xảy ra vụ thảm sát tại Thiên An Môn. Kể từ năm 1989, người dân Hồng Kông đã bắt đầu có một ý thức mới và sự nhậy cảm mới. Đức Hồng Y nói: ”Chúng tôi là người Trung Hoa và là thành phần của quốc gia này. Chúng tôi đã khóc và chia sẻ niềm đau của các người trẻ đã có can đảm đòi hỏi chính quyền cải cách quốc gia. Tôi còn nhớ tôi đã đọc hai bài diễn văn, và chúng tôi đã cử hành buổi lễ tưởng niệm các anh hùng Thiên An Môn tại quảng trường gần trường học. Tôi nhớ nhất là buổi tuần hành cầu nguyện của 1 triệu người dân Hồng Kông. Đó đã là một kinh nghiệm duy nhất không bao giờ có thể quên được. Và từ năm 1989 đến nay hàng năm cứ vào ngày mùng 4 tháng 6 người dân Hồng Kông lại tổ chức buổi canh thức cầu nguyện tưởng niệm các nạn nhân vụ thảm sát tại Thiên An Môn.

Sau đây chúng tôi xin gửi tới qúy vị và các bạn bài phỏng vấn anh Vũ Nhi Khai Hi về phong trào đòi dân chủ, cải cách đất nước và cuộc thảm sát tại Thiên An Môn. Cùng với Vương Dân và Sài Linh, anh Vũ Nhi Khai Hi thuộc bộ ba lãnh đạo phong trào sinh viên học sinh đòi dân chủ tại Trung Quốc cách đây 20 năm. Phong trào này ban đầu đã chỉ được khởi xướng trong thủ đô Bắc Kinh, nhưng sau đó lan ra trên toàn Trung Quốc. Anh Vũ Nhi Khai Hi thuộc chủng tộc Uigura gồm 8 triệu người sống trong vùng Trung Á, bị coi là một dân tộc thiểu số và bị kỳ thị trên chính quê hương mình. Chủng tộc Uigura có dáng vẻ của người tây phương, theo một hình thức Sufi Hồi giáo, và nói một thứ ngôn ngữ giống tiếng Thổ Nhĩ Kỳ. Vũ Nhi Khai Hi trong tiếng Uigura là Urkesh Devlet.

Trong mấy tuần theo sau vụ thảm sát, ban đầu Vũ Nhi Khai Hi trốn sang Pháp, và cùng vời các sinh viên khác thành lập ”Liên hiệp Trung Hoa dân chủ”. Sau đó anh sang Hoa Kỳ và tiếp tục học. Hiên nay anh cùng vợ và hai con sống lưu vong tại Đài Loan, và làm việc trong lãnh vực truyền thông.

H: Thưa anh, ngày nay nghĩ lại những gì đã xảy ra cách đây 20 năm, khi các cuộc biểu tình phản đối lôi cuốn hàng triệu người dân trong toàn Trung Quốc, nhưng lại đã kết thúc một cách thê thảm như vậy với vụ tàn sát tại Thiên An Môn, anh có các cảm nghĩ gì?

Đ: Tôi tin rằng đó đã là một thời điểm chính trong lịch sử của Trung Quốc: một thời điểm gây xúc động và một sự thức tỉnh. Nó đã có ảnh hưởng vĩ đại đối với tất cả những gì xảy ra từ đó cho đến nay tại Trung Quốc. Chúng ta không được quên rằng trong số các điều mà giới sinh viên yêu cầu cũng có quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do diễn tả, tự do hội họp cũng như thừa nhận quyền tư sản. Nếu chúng ta nhìn vào Trung Quốc hiện nay, thì thấy ngay là những gì chúng tôi yêu cầu vẫn chưa được chấp thuận, trong khi các yêu cầu kinh tế thì được công nhận. Ngoài ra còn có một yêu cầu quan trọng khác nữa do các sinh viên học sinh biểu tình tại Thiên An Môn đưa ra: đó là Đảng cộng sản phải rút lui khỏi cuộc sống tư của người dân. Ngày nay điều này đã được thực hiện: mọi người đều có thể chọn công ăn việc làm họ muốn, ở nơi đâu họ muốn, và muốn lập gia đình với ai thì lập.

H: Như thế không thể nói là các sinh viên học sinh Thiên An Môn đã có được tất cả những gì họ đòi hỏi nơi nhà nước Bắc Kinh?

Đ: Không, nhưng các bước tiến ghi nhận được đã quan trọng và chúng có nguồn gốc nơi phong trào đòi hỏi dân chủ của chúng tôi. Ngay sau khi xảy ra vụ tàn sát sinh viên học sinh, từ năm 1989 tới năm 1992 chính quyền Bắc Kinh đã biến quốc gia trở thành một Nhà Nước cảnh sát công an. Nhà nước đã quyết định làm một thỏa hiệp tồi tệ nhất với nhân dân để đánh đổi lấy tự do chính trị, mà chúng tôi không nhượng bộ: nhà nước đồng ý cho dân được tự do kinh tế. Tôi gọi đó là một thỏa hiệp tồi tệ nhất, vì sự thật đó là cả hai quyền tự do đều thuộc nhân dân trung quốc cả. Và nhân dân đã chấp nhận: kể từ đó trở đi thì không còn có các vụ phản đối chính trị có ý nghĩa nào khác nữa.

H: Anh đã rời Trung Quốc như thế nào?

Đ: Tôi đã là một trong số các sinh viên được kéo ra khỏi Trung Quốc qua cái được định nghĩa là công tác ”Chim vàng”, được một mạng lưới các nhà kinh doanh Hồng Kông yểm trợ, hay một số các nhà buôn lậu thường nhập cảng xuất cảng các sản phẩm bất hợp pháp. Tôi không biết tin đồn có đúng hay không, theo đó chính quyền ra lệnh phải bắt giữ Vương Dân và Sài Linh, nhưng phải giết thằng Uigura là tôi. Sau khi tới Hồng Kông tôi sang Âu châu.

H: Anh có muốn trở về Trung Quốc không?

Đ: Dĩ nhiên là có chứ! Cùng với các người bất đồng ý kiến khác chúng tôi đã kêu gọi chính quyền Bắc Kinh cho chúng tôi trở về Hoa Lục; và năm nay chúng tôi cũng sẽ lại mạnh mẽ lên tiếng kêu gọi nữa. Trong qúa khứ đã có những người đến gặp tôi và đề nghị tôi nên giàn xếp với nhà nước để có thể trở về Hoa Lục, nhưng với các điều kiện không thể chấp nhận được: nhà nước Trung Quốc muốn tôi hoàn toàn từ bỏ phong trào tranh đấu cho dân chủ của năm 1989, và cung cấo các tin tức liên quan tới vài người gắn bó với phong trào hồi đó. Nhưng mà tôi đâu có thể phản bội sự tin tương của người khác được.

H: Anh nghĩ gì về người trẻ Trung Quốc hiện nay, sẵn sàng biểu tình để tấn công Tây Âu, nhưng lại không dám biểu tình chống nhà nước?

Đ: Các lãnh tụ hiện nay như Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, Thủ tướng Ôn Gia Bảo là các người lãnh đạo buồn nản nhất, mà Trung Quốc chưa từng có. Họ đã chỉ thừa kế quyền của ông Giang Trạch Dân, chứ họ không phải là các chiến sĩ cách mạng, cũng không phải là những người đã được bầu lên. Họ cũng không thể tự gán cho mình sự thành công kinh tế quốc gia. Cái duy nhất còn lại để che đậy sự hợp pháp của họ là vẫy cao lá cờ ái quốc. Rất tiếc là điều này lại đã tìm thấy sự thành công nơi vài người trẻ, tin rằng thực sự có kẻ thù bên ngoài Trung Quốc; và họ ”cà khịa” với các cuộc đàm phán Pháp như Carrefour hay Fast Food Mỹ như hãng KFC. Tôi tin rằng cái vô lý thường là một căn bệnh của xã hội, kể cả các xã hội dân chủ; nếu có sự sự khác biệt chăng đó là một nền dân chủ có trong mình các cơ cấu giúp sửa chữa, một khi các cử tri chịu hậu qủa của một sự lựa chọn sai lầm của họ. Còn một chính quyền độc tài thì không có cách sửa sai. Nhưng xem ra có nhiều người chỉ trích khuynh hướng ái quốc độc địa này, và tôi coi đó là một dấu chỉ tích cực.

H: Nhiều người tại Trung Quốc cũng như ở nước ngoài ngày nay chỉ trích phong trào sinh viên học sinh đòi dân chủ, bằng cách cho rằng giới sinh viên vô trách nhiệm vì đã đem hỗn loạn vào các đường phố Bắc Kinh, và dân chủ là đều sai lầm đối với Trung Quốc, anh thì anh nghĩ sao?

Đ: Tôi khiêm tốn lắng nghe những ai nói rằng chúng tôi đã lầm lỗi, vì như thế là họ khích lệ chúng tôi suy tư. Nhưng nhiều lời chỉ trích không do thiện ý, mà chỉ muốn bôi nhọ giới sinh viên chúng tôi thôi. Sự kiện có người tại Trung Quốc hốt hoảng sợ hãi nền dân chủ là điều có thể hiểu được, vì họ đã biết các cảnh tàn phá của cuộc Cách Mạng Văn Hóa, và họ sợ sự hỗn loạn. Cái lầm lẫn của họ đó là tin rằng nền dân chủ đương nhiên dẫn tới sự hỗn loạn. Các nền dân chủ có thể ồn ào, nhưng không hỗn loạn. Qúy vị cứ nhìn Đài Loan thì đủ biết!

(Avvenire 29-5-2009; ASIANEWS 1-6-2009)

Nhà báo Dan Southerland, một nhân chứng sống

Nhà báo Dan Southerland

Biến cố Thiên An Môn ngày mùng 4 tháng 6 năm 1989, đã 20 năm, vẫn còn gợi trong lòng những con người trên toàn thế giới mối thương cảm, uất hận cho những người dân đòi tự do bị tàn sát đẫm máu. Trung Quốc tìm đủ mọi cách che dấu sự thực, trong khi phương Tây dường như cũng muốn quên đi mối thương tâm, ngày càng hoà dịu với Bắc Kinh.

Diễn tiến chân thực của những ngày lịch sử ấy được ký giả Daniel Southerland, lúc đó là trưởng văn phòng tại Bắc Kinh của báo Washington Post, chứng kiến từ giữa tháng tư, qua tháng năm, đến tháng sáu, kể lại với ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do. Việt-Long thuật lại câu chuyện hiến quý vị sau đây.

Cuộc biến động âm ỷ từ ngày 15 tháng tư, sau khi lãnh tụ Hồ Diệu Bang qua đời. Ký giả Daniel Southerland vội trở về văn phòng Washington Post ở Bắc Kinh khi nghe tin mọi người tập trung càng lúc càng đông đảo. Đầu tiên chỉ là cuộc tập trung tưởng niệm và vinh danh Tổng bí thư họ Hồ, là người mà giới sinh viên và trí thức coi là nhân vật chủ trương đổi mới. Họ yêu cầu đảng Cộng Sản xác lập danh dự cho ông, vì trước đây ông Hồ Diệu Bang bị mất chức do đã có lập trường mềm mỏng theo chiều những cuộc phản kháng của sinh viên và trí thức.

Từ đêm 21 tháng tư 100 ngàn sinh viên và trí thức tập trung tại Thiên An Môn, không cho chính quyền ngăn cấm đưa đám ông Hồ Diệu Bang. Họ tập trung thêm để đưa tiễn ông Hồ trong ngày hôm sau, và bắt đầu bãi khóa. Học sinh một vài trường trung học bất chấp lệnh cấm của chính quyền, xuống đường tham gia biểu tình.Sau đó người biểu tình nêu lên nhiều vấn đề khác, như sự tham nhũng của thế hệ con cái các lãnh tụ trong đảng và Nhà nước. Mọi người quy tụ ngày càng đông và đông hơn. Khoảng giữa tháng 5 thì ông ước lượng con số phải trên dưới một triệu người. Không thể đếm chính xác được, khi cả quảng trường Thiên An Môn đều chật nứt những người, và khu vực xung quanh, gần khắp mọi đường phố của thủ đô Bắc Kinh, cũng đầy người ủng hộ xuống đường.

Điều đáng lưu ý là số người dân thường đủ mọi ngành nghề đông hơn rất nhiều so với số sinh viên tranh đấu. Thành phố gần như tê liệt. Cảnh sát không thể trấn dẹp. Có nơi thanh niên tiền phong và sinh viên đứng ra điều khiển lưu thông xe cộ. Có nơi cảnh sát còn tỏ cảm tình với sinh viên. Những đơn vị an ninh đầu tiên cải trang tiến vào đều bị vô hiệu hoá, hoà vào với người biểu tình, những cây, gậy toan dùng để trấn dẹp được lôi ra trưng bày. Binh sĩ tươi cười cởi mở với nhân dân. Đầu tiên, cuộc biểu tình phản kháng rất vui tươi. Người ta phấn khởi trước không khí được bung ra mọi điều suy tưởng sau bao nhiêu năm dài bị áp chế. Người ta bàn chuyện chính trị khắp mọi góc phố. Có một số đảng viên Cộng Sản mà ký giả Southerland coi là thuộc phe bảo thủ cứng rắn còn nói với ông là họ muốn rời bỏ xứ sở Trung Quốc.

Không khí cởi trói lan qua cả giới truyền thông chính thống. Đầu tiên sinh viên tố giác truyền thông Nhà nước là chỉ làm công vịêc vô nghĩa, chỉ trích họ đã không loan tin tức hình ảnh về hoạt động phản kháng này. Đột nhiên báo chí Nhà nước gần như đồng loạt xin được tường thuật biến cố, và họ nhanh chóng tường thuật thật sự. Cơ quan hàng đầu trong số này là đài truyền hình Nhà nước Trung Quốc, CCTV. Hình ảnh Tổng bí thư Triệu Tử Dương đến thăm và khóc trước các sinh viên cũng được trình chiếu:

Ngày 20 tháng 5 năm 1989. Giới nghiêm được ban hành chuẩn bị cho cuộc tàn sát

Thời gian bừng nở này kéo dài đâu khoảng hai tuần trước khi lệnh giới nghiêm được ban hành hôm 20 tháng 5, quân đội và an ninh tiến vào Bắc Kinh. Lực lượng an ninh bao vây nhiều trụ sở cơ quan truyền thông. Một số trửơng biên tập báo chí, truyền hình, bị cất chức. Điều này chuẩn bị cho cuộc đàn áp đẫm máu bằng súng đạn sau đó, vì ta cần nhớ rằng người phản kháng không phải chỉ là sinh viên, học sinh, mà phần đông là người dân thường. Và cuộc phản kháng không phải chỉ ở Bắc Kinh, mà lan ra ít nhất là 80 thành phố, theo ghi nhận của ký giả Dan Southerland, trưởng văn phòng báo Washington Post tại Bắc Kinh trong thời gian đó. Con số có thể còn thấp so với sự phối kiểm về sau, cho thấy thực ra hầu như mọi quận huyện ở Trung Quốc ngày đó đều dấy lên phong trào phản kháng.

Ký giả Dan Southerland nói ông cho là người dân Bắc Kinh ủng hộ sinh viên và trí thức vì những mục tiêu tranh đấu được đưa ra, như chống tham nhũng, chống nền cai trị độc đảng, đòi hỏi một chính quyền có trách nhiệm hơn. Nhiều giới trong quần chúng với nhiều ngành nghề đã quy tụ ủng hộ và tỏ ra sẵn sàng bảo vệ sinh viên. Người phản kháng không đòi lật đổ chính quyền, chỉ đòi cải tổ. Có thể lý do là nhiều người trong số họ cũng là đảng viên Cộng Sản, gia nhập đảng để thăng tiến. Sau đó họ đòi một số lãnh tụ từ chức, trong số đó có cả ông Đặng Tiểu Bình, và Thủ tướng Lý Bằng. Ảnh Mao Trạch Đông to sầm trên quảng trường bị ném sơn. Có lẽ đến mức này thì đảng Cộng sản không thể dung thứ.

Xe bọc thép từ đường phố phía Tây cách Thiên An Môn khoảng 8 kilômét, vượt qua hàng rào chướng ngại thô sơ do người dân dựng vội. Cuộc phản kháng lúc đầu rất ôn hoà, đã trở thành đầy phẫn nộ, người dân hết sức ngăn cản quân đội trên xe bọc thép tiến vào Bắc Kinh. Đơn vị này dường như là lộ quân 27. Ký giả Southerland ước lượng có tới hơn 200 ngàn quân, nói nhiều thứ tiếng Hoa từ khắp mọi miền đất nước. Cuộc tấn công được tung ra vào khuya mùng 3 ..... Ông cho là có thể có xe tăng, như hình ảnh sau này phô bày, nhưng từ chỗ ông quan sát thì chỉ thấy xe bọc thép húc vào hàng rào xe buýt không người được xếp hàng ra cản đường, binh sĩ bắn thẳng vào đám đông không vũ trang.

Đơn vị này dường như là lộ quân 27. Ký giả Southerland ước lượng có tới hơn 200 ngàn quân, nói nhiều thứ tiếng Hoa từ khắp mọi miền đất nước. Cuộc tấn công được tung ra vào khuya mùng 3 ..... Có nơi nhân dân liều mình chống trả bằng gạch đá ném vào quân đội. Đợt đầu ông thấy có 2 binh sĩ bị dân đánh chết. Nhưng sau đó quân đội đàn áp mạnh, giết nhiều người. Những người chết toàn là người dân liều mình bảo vệ học sinh, sinh viên và trí thức tham gia phản kháng. Ông phối hợp với nhìêu đồng nghịêp để kiểm chứng, và cùng kết luận là con số người chết, sau khi loại bỏ mọi sự trùng hợp, ít nhất phải là 700 người, hầu hết là thường dân, chỉ một số ít là sinh viên học sinh. Tại một nơi chứa xác tạm, ký giả Dan Southerland đếm được 20 xác lỗ chỗ những vết đạn, toàn là thường dân. Cũng có một số binh sĩ thiệt mạng trong cuộc chống trả của dân, khoảng trên dưới 12 người. Sau đó thì truyền hình chiếu toàn những hình ảnh của những người bị gọi là du thủ du thực, tội phạm, bị đối phó, đánh đập tàn bạo, bị kết án trước toà. Các ký giả phương Tây ước đoán có nhiều trường hợp hành quyết bí mật, nhưng không thể xác minh.

Hằng ngàn người dân mất tích, nói là bị bắt giữ, nhưng không thấy ngày về. Một đồng nghiệp của Dan tiếp cận được với tài liệu mật của chính quyền, một tài liệu đó viết rằng có hơn 10 ngàn người bị bắt giữ, hay tạm giam, ông không nhớ rõ từng chữ. Tạm giam hay bắt giữ ở Trung Quốc có nhiều ý nghĩa, kể cả mất tích không còn dấu vết.

Trung Quốc đổ lỗi cho phương Tây kích động

Chính quyền Bắc Kinh lúc đó đã lên án Dan Southerland là nói sai sự thực về tổn thất của dân chúng, nhưng ông khẳng định với lương tâm nghề nghiệp, ông đã tường trình trên báo chí toàn là sự thật có kiểm chứng tại chỗ, có thể còn chưa đủ số lượng người dân bị tổn thất. Bắc Kinh tìm sơ hở của truyền thông phương Tây để tố cáo họ bịa đặt. Và các ký giả cũng có phạm sai lầm, khi nói là cuôc tàn sát xảy ra tại Thiên An Môn, trong khi thực sự ngay tại quảng trường này thì không có xác chết nào, mà trên những đường phố cạnh đó, nhất là ở cạnh phía Bắc và phía Nam cách quảng trường nửa dặm, người chết đầy đường, có nơi xác còn nằm đó tới vài hôm, như để răn đe dân chúng. Ngay tại khách sạn nơi đặt văn phòng của báo Washington Post, nhiều người cha mẹ có vẻ đi tìm con mất tích, bị binh sĩ bắt phải về nhà trong 5 giây, và có mấy trường hợp những người ấy đã bị bắn thiệt, nhiều lần như vậy.

Trung Quốc đổ lỗi cho phương Tây kích động cuộc phản kháng, cả Đài Loan cũng bị quy tội. Nhưng thực ra diễn tiến cuộc phản kháng ở Thiên An Môn là hoàn toàn bất ngờ đối với tất cả mọi phía, từ các nước ngoài, đến ngay cả những người chống đối, chỉ có cuộc đàn áp là không bất ngờ đối với chính quyền. Từ đó đến nay Bắc Kinh che dấu rất kỹ vụ này với người dân trong nước, đến nỗi thế hệ 90 ở Trung Quốc hầu như không biết đến biến cố ấy. Nhưng với các phương tiện truyền thông, thông tin hiện tại, người dân đã dần dà biết ra nhiều sự thực.

Ký giả Dan Southerland, tổng biên tập của đài Á Châu Tự Do, cho biết ban Hoa ngữ có 4 chương trình đối thoại trực tiếp, và rất nhiều thanh niên Trung Quốc đã gọi vào hỏi nhiều điều về biến cố ấy. Một trong những lãnh tụ sinh viên tranh đấu tại Thiên An Môn ngày ấy, ông Vương Đan, có lần đã trả lời hơn 30 lần gọi của người Trung Quốc trong nước. Tổng biên tập đài Á Châu Tự Do ngỏ ý tin tưởng người dân Trung Quốc dần dần sẽ hiểu ra sự thực, và giới lãnh đạo sẽ phải trả lời cho họ về biến cố Thiên An Môn.

Việt Long, phóng viên đài RFA
2009-06-04

Bấm vào để nghe.


* Source: http://www.rfa.org/vietnamese/in_dep...009083903.html

Cô Giáo bị buộc thôi việc vì khuyến khích học sinh tìm hiểu thông tin trên Internet

Cô giáo Nguyễn Thị Bích Hạnh

Báo chí Việt Nam gần đây đưa tin một giáo viên dạy văn tại trường chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm, tỉnh Quảng Nam, là thạc sĩ Nguyễn Thị Bích Hạnh, bị cho thôi việc vì “sử dụng bục giảng làm nơi tuyên truyền những nội dung trái với quan điểm của chính sách Nhà Nước. Cô Hạnh còn bị buộc tội "xuyên tạc đường lối của Đảng, chủ trương pháp luật của Nhà nước, vi phạm quan điểm nội dung giáo dục trong việc cập nhập khai thác, truyền bá trang web phản động, phản giáo dục.”

Bấm vào để nghe.


Chúng tôi liên lạc với nhà giáo này để tìm hiểu sự việc. Cô cho biết, cô tốt nghiệp thạc sĩ tại Đại Học Đà Lạt với luận văn có đề tài “Hoàng Cầm Trong Tiến Trình Thơ Việt Nam Hiện Đại.” Và cô cũng nói rằng, chính cô đã chọn Quảng Nam làm mảnh đất khởi đầu cho nghề dạy học của mình. Xin giới thiệu bài phỏng vấn của biên tập viên Thiện Giao với cô Nguyễn Thị Bích Hạnh sau đây.

Bị điều tra và buộc thôi việc

Thiện Giao: Xin được hỏi, các danh từ “thôi việc,” “đuổi việc,” và “ngưng hợp đồng,” danh từ nào phù hợp nhất với hoàn cảnh của chị?

Nguyễn Thị Bích Hạnh: Tôi nghĩ không có danh từ nào phù hợp với hoàn cảnh của tôi cả.

Tôi nghĩ tôi làm việc với tinh thần nghiêm túc và với tâm huyết của một nhà giáo. Quyết định của Sở Giáo Dục làm tôi không hài lòng.

Quyết định này không rõ ràng. Bản thân họ, những người ra quyết định, cũng không hiểu rõ những chuyện giữa tôi và học trò. Họ chỉ nghe thông tin từ học trò, từ công an và từ những người khác. Họ làm việc với nhau rất lâu, và rồi đưa ra quyết định buộc thôi việc tôi.

Tôi thấy rằng hành động của họ là vi phạm quyền dân chủ và không tôn trọng nhân quyền. Họ xử lý công việc liên quan đến tôi mà không hỏi ý kiến tôi và ngay khi công an điều tra sự việc, họ cũng không gặp tôi. Họ chỉ áp lực sang Sở và Sở đưa đến quyết định như vậy.

Thiện Giao: Cơ quan nào có tiếng nói quyết định trong vụ của chị?

Nguyễn Thị Bích Hạnh: Cơ quan có tiếng nói quyết định trong sự thôi việc tôi là Sở Giáo Dục. Nhưng trước đó thì Sở không biết điều gì cả. Công an điều tra trước, điều tra học trò rất kỹ, rất lâu. Sau đó thì họ gặp Hiệu Trưởng, làm việc với Giám Đốc Sở, và Sở đưa ra quyết định buộc thôi việc tôi.

Thiện Giao: Giữa chị và trường Nguyễn Bỉnh Khiêm có hợp đồng làm việc không?

Nguyễn Thị Bích Hạnh: Tôi về tỉnh Quảng Nam theo diện thu hút nhân tài. Sở Giáo Dục phân tôi về trường chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm.

Quý vị đang theo dõi cuộc phỏng vấn Đài chúng tôi với cô giáo dạy văn Nguyễn Thị Bích Hạnh, người vừa bị cho thôi việc tại trường chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm vì “xuyên tạc đường lối của Đảng … truyền bá trang web phản động …” Thạc sĩ Bích Hạnh cho biết cô khuyến khích học trò chuyên của mình bớt chơi game mà nên dành thời gian tìm kiếm tri thức trên mạng. Cô đã giới thiệu với học trò các website, chẳng hạn talawas, Hợp Lưu, Tiền Vệ. Liên quan đến luận văn thạc sĩ, cô Bích Hạnh cũng nhận định “Nhân Văn Giai Phẩm cùng nhóm Sáng Tạo là 2 nhóm có khả năng cách tân thơ, cách tân nền văn học Việt Nam. Tiếc rằng nhóm Nhân Văn Giai Phẩm đã bị dập tắt nhanh chóng…” Xin tiếp tục theo dõi cuộc phỏng vấn sau đây.

Thiện Giao: Báo chí nói chị có những bài giảng không đúng đường lối chính sách luật pháp của Nhà Nước. Theo trí nhớ, chị có nói những điều như vậy với học trò của mình?

Nguyễn Thị Bích Hạnh: Tôi có nói, nhưng với nội dung thế này. Khi lên lớp, tôi dạy bài “Hai Đứa Trẻ”, một bài tiếng Việt, một bài phỏng vấn và trả lời phỏng vấn.

“Hai Đứa Trẻ” là bài giảng văn rất hay, nhưng thời lượng không cho phép. Khi dạy xong theo phân phối chương trình, tôi có nói rằng các bạn về nhà, đào sâu, tự nghiên cứu, tự tìm tòi thêm về tác phẩm. Đây là một tác phẩm hay, các bạn có thể tham khảo thêm tài liệu trên mạng vì hiện nay trên mạng có nhiều bài viết đăng tải thông tin rất thú vị.

Tôi cũng nói không phải bài viết nào trên mạng cũng hay. Có những bài hay, nhưng cũng có những bài chúng ta đọc và chọn lựa thông tin.

Tôi có nói các bạn cần cẩn thận với thông tin trên mạng, vì gần đây “cô đọc một bài viết trên mạng của giáo sư Lê Hữu Mục nói rằng Nhật Ký Trong Tù không phải của Bác Hồ.”

Tôi nói các bạn cần cẩn thận khi xử lý thông tin. Lúc đó, một em học sinh phát biểu rằng Bác Hồ là thần tượng của cả dân tộc, tại sao lại có thông tin như vậy. Tôi trả lời, rằng “cô tin sự thật, cái đẹp, chân lý luôn luôn tồn tại, cho dù ai đó có tìm cách phủ nhận, nó vẫn tồn tại”.

Tiếp theo, tôi dạy tiết “phỏng vấn và trả lời phỏng vấn.” Tôi nói với học trò, cách trả lời phỏng vấn rất quan trọng. Nó cho người ta biết người trả lời phỏng vấn có kiến thức bao nhiêu, văn hóa như thế nào, văn hóa ứng xử ra sao.

Tôi có lấy một ví dụ bên lề, là khi Nông Đức Mạnh ra nước ngoài, có người hỏi “ở Việt Nam nhiều người nói ông là con Bác Hồ, ông nghĩ sao về điều này”. Tôi nói với học sinh, tôi nghe phong phanh ông ta không nói có, cũng không trả lời không, chỉ trả lời “ở Việt Nam, ai chẳng là con, là cháu bác Hồ”.

Tôi chỉ dạy học trò cách trả lời phỏng vấn. Tôi không có ý định nói Bác Hồ có con riêng hay chuyện này chuyện kia. Nhưng Ban Tuyên Giáo Tỉnh Ủy Quảng Nam nói cô Hạnh nói Bác Hồ có con riêng, và Tuyên Ngôn Độc Lập và Nhật Ký Trong Tù không phải của Bác. Đồng thời còn có một nội dung trong đó cô nói không nên thần thánh hóa Bác Hồ.

Tôi không nói là không nên thần thánh hóa bác Hồ. Tôi nói rằng mọi thiên tài đều là con người. Trước khi nhìn nhận là một thiên tài, hãy nhìn nhận họ dưới góc cạnh một con người để thấy chất người trong con người của họ. Tôi không hề có ý định hạ bệ lãnh tụ hay xuyên tạc, phản động. Nhưng Ban Tuyên Giáo kết luận tôi nói 4 nội dung như thế.

Khi đưa ra quyết định, họ kết tội tôi hạ bệ lãnh tụ và cấu kết với thế lực thù địch nước ngoài để làm diễn biến hòa bình.

Thiện Giao: Bây giờ chị định như thế nào?

Nguyễn Thị Bích Hạnh: Khi nhận quyết định, tôi nghĩ tội này là tội của một ai đó chứ không phải tội mà người ta gán ghép cho tôi. Vì vậy, tôi có ý định viết bài, đăng báo và gởi đơn khiếu kiện lên Sở, yêu cầu Sở giải trình nguyên do dẫn tới buộc thôi việc tôi.

Thiện Giao: Xin cám ơn thời gian của chị.

Thiện Giao, phóng viên RFA
2009-06-04

* Source: http://www.rfa.org/vietnamese/in_dep...009091256.html


Đêm thắp nến vì Thiên An Môn ở Hong Kong

Hong Kong là nơi duy nhất ở Trung Quốc tổ chức đêm thắp nến kỷ niệm 20 năm
sự kiện Thiên An Môn hôm thứ Năm 04-06-2009

Khoảng 150.000 người đã tới Victoria để tham dự buổi lễ và nghe các phát biểu, của một cựu lãnh đạo sinh viên năm 1989, ông Xiong Yan.

Hồng Nga của BBC chứng kiến cảnh các dòng người cuồn cuộn đổ từ các nơi về Victoria Park, nhiều người mặc T-shirt có in hình hiệu kỷ niệm 20 năm biến cố Thiên An Môn.

Nhiều người cầm trên tay những đóa hoa cẩm chướng trắng bằng giấy, tượng trưng của sự ghi nhợ Rất nhiều thanh thiếu niên, mà khi cuộc đàn áp Thiên An Môn xảy ra các em có lẽ còn chưa ra đời.

Thế nhưng cả một rừng nến cháy rực tại Victoria Park cho thấy niềm tin mãnh liệt vào cá giá trị dân chủ mà những người tham gia coi cuộc biểu tình Thiên An Môn là biểu tượng.

Chính quyền Hong Kong đã cấm một số lãnh đạo biểu tình nhập cảnh.

Tại Bắc Kinh, cảnh sát đóng cửa Quảng trường Thiên An Môn và cấm các phóng viên nước ngoài lai vãng nơi đây.

Chính phủ Trung Quốc cũng bác bỏ kêu gọi của Mỹ mở điều tra công khai về vụ việc và chỉ̉ trích Washington là mang "định kiến chính trị".

Tại lục địa các cuộc tranh luận về sự kiện xảy ra ngày 04/06/1989 đều bị cấm và chưa có cuộc điều tra chính thức nào, con số người chết là bao nhiêu cũng không dám chắc.

Thể chế khác

Khi Hong Kong trở về với đại lục năm 1997, thành phố này được giữ lại một hệ thống luật pháp riêng, tôn trọng quyền tụ họp và biểu tình.

Con số người tham dự đợt kỷ niệm năm nay là đông nhất từ trước tới nay.

Tuy Bắc Kinh tuyên bố sự kiện Thiên An Môn đã hoàn toàn là quá khứ và không cho phép nhắc tới, người Trung Quốc vẫn không quên.

Lễ tưởng niệm ở Hong Kong chỉ cho thấy sự tương phản với cuộc sống chính trị trong đại lục.

Chính quyền Hong Kong biết rằng họ không thể ngăn chặn sự kiện này.

Ông Xiong Yan, người cho nhập cảnh Hong Kong từ Hoa Kỳ, tuyên bố trước đám đông:

"Trái tim chúng ta còn nhói đau, nhưng chúng ta vẫn nuôi dưỡng giấc mơ rằng trong một tương lai không xa, chế độ độc đảng, độc quyền Trung Quốc sẽ phải rút khỏi vũ đài".

Các phóng viên nói rằng không khí tại Victoria Park giống như không khí Thiên An Môn 20 năm trước, với sự cuồng hiệt và lý tưởng của tuổi trẻ.

Nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2009/06/090605_hongkong_vigil.shtml