Sunday, May 31, 2009

Truyện Trên Mây - Bùi Lộc


Bùi Lộc

Lẽ ra tôi phải đặt tựa đề cho bài viết là những chuyện tưởng như không thật thì lại thật, còn những chuyện tưởng như thật thì lại không thật.

Số là tôi đang nghĩ về chuyện trước 75 (chuyện phong thần), một bé gái tưới đầy săng vào mình châm lửa chạy đâm vào bồn chứa kho xăng Thủ Thiêm, khiến kho xăng bốc cháy. Em chết là cái chắc và được phong “anh hùng”. Không biết em có chị em hay cháu gái xa gần nào phải ở lỗ cho mấy anh chàng Đài Loan hay Đại hàn coi chơi không. Không biết em có biết ngôi nhà tổ của bác Dũng to cỡ nào không? bà cựu ngoại trưởng Nguyễn Thị Bình lúc em tưới xăng vào người có mấy căn nhà không? nhà bác Phiêu trang trí ngà voi, trống đồng Ngọc Lữ, bác lại đem cả tượng Phật về nhà phù hộ cho bác được trường thọ để chống tham nhũng không?. Không biết em có biết bác Mạnh ký dâng mỏ bauxite tại Cao nguyên Trung phần cho Tầu và được bọn nó thưởng cho bác ta những gì không?. Em là anh hùng thì riêng phần em đang nơi chín suối sướng thoải mái, vô tư rồi, nhưng mùi da thịt em vẫn phảng phất quanh đây, và những thân nhân của em thì đang than trời.

Có lẽ họ cũng hơi có chút xíu hy vọng vì ông nguyễn thanh sơn, phó trường ban tôn giáo nhà nước mới trả lời Phài đoàn tôn giáo Hoa kỳ một cách “hết sức cải cách ruộng đất” là nhất định không trả đất nhà thờ vì nhà thờ là địa chủ và dân Việt nam bây giờ lên đến 90 triệu dân đang cần đất để ở. Họ giữ đất nhà thờ lại để cấp phát cho dân đấy. Hôm nọ họ làm vườn hoa ở đất Toà Khâm sứ là vội quá nên lộn thôi, chứ thực ra là để cấp phát cho dân nghèo mới đúng. Diện tích Việtnam là 320.000 Km2 gì đó. Trừ đi một nửa canh tác, giao thông, vườn hoa, công viên, công ốc. Phần còn lại phát cho mỗi đảng viên 2 mẩu. còn lại bao nhiêu chia đống đều cho 87,000,000 dân. Theo ông Sơn nói dân bây giờ là 90.000.000 mang trừ đi 3.000.000 đảng viên vị chi còn lại 87.000.000 dân thường. Trong cái khoản trên quên chưa trừ đi cái khoản bác Phiêu và bác Mạnh biếu Tầu nửa. Phải trừ đi khoản đó rồi hãy chia, không rồi lại cãi cọ khiếu kiện làm đảng khó giải quyết. Như vậy là rõ ràng, không còn mập mờ. Mọi người đều được phân chia công minh, sòng phằng, đúng tiêu chuẩn xã hội chủ nghĩa.

Rồi chuyện mới đây bà Dương thu Hương viết bài “Món Ăn Chân Lý” phản ứng với những ý kiến khắp nơi trong nước cũng như hải ngoại đối với cuốn sách “Đỉnh Cao Chói Lọi” của bà. Bà nói những người phe ông Hồ tức tối kết án bà phản bội, dám nói bác mê sex, có con rơi lúc mới lớn trong khi bác còn trinh, dám đụng đến lãnh tụ kính yêu của họ. Còn với người bên ngoài, những người chống cộng nhắm mắt lại không thấy được những điểm sáng của nhận vật hồ chí minh, một lãnh tụ tầm cỡ của dân tộc.

Bà nói bà không ngạc nhiên về phản ứng của hai nhóm người Việt này. Nhưng bà sửng sốt về ý kiến của những nhà trí thức, những người nghiên cứu. Bà nói họ là những người hiểu biết, trầm tĩnh, cân nhắc thì họ phải nhìn ra đâu là sự thật. Xem ra họ cũng mù mờ chẳng nắm bắt được sự thật, cũng nông cạn vậy thôi. Bà nhấn mạnh làm gì có chuyện hồ chí minh bán Cụ Phan Bội Châu cho Phòng Nhì Pháp. Chỉ là chuyện dựng đứng, phịa, tào lao không bằng chứng.

Thực ra chuyện ông hồ bán Nhà Cách Mạng Phan Bội Châu cho Pháp có hay không người Pháp biết rõ quá mà, có lẽ họ cũng muốn cái mỏ bauxite hay kim cương vàng bạc gì đó chăng. Cũng như chuyện ông hồ chết năm 1932 vì ho lao, người Anh biết rất rõ, vì lúc đó ông hồ đang bị họ cầm tù. Giả như nếu ông không ở tù không lẽ một người như ông mà tình báo Anh đang hoạt dộng mạnh trên nước Trung hoa mà lại khờ khạo đến nỗi ông sống hay chết cũng không biết.

Ngay khi nghe và đọc những tư tưởng phản kháng của bà khi vừa chân ướt chân ráo bước vô Sàigòn tôi thấy thật hào hứng. Một phụ nữ gan dạ, can đảm, có hào khí, bén nhậy. Vừa nhìn thấy vùng đất mới chiếm đóng đã phân biệt được ngay những gì mà nhiều người trí thức phải một thời gian dài mới thấy được, thậm chí cho tới hôm nay còn có những người vẫn chưa thấy . Ý muốn nói bà không bị định kiến, vứt bỏ được ngay những gì đã đúc khuôn con người bà qua cái khung trồng người xã hội chủ nghĩa của bác, một đảng viên ngay từ thuở thiếu thời..

Nhưng qua bài viết “Món Ăn Chân Lý” mới đây khiến tôi suy nghĩ rất nhiều, suy nghĩ miên man, không lẽ lại như thế.

Những điều tôi sắp nói ra sau đây hoàn toàn có tính cách cá nhân, đúng tôi chỉ nêu lên những thắc mắc, những suy tư do kinh nghiệm có được từ ngày nếm mùi xã hội chủ nghĩa do bác nhập khẩu vô. Vì có những người sống với cộng sản đến khi chết vẫn chưa biết người bên cạnh mình là cộng sản. Người cộng sản cũng hoan hô đả đảo những gì mình hoan hô đả đảo, phê phán, chỉ trích những gì mình phê phán chỉ trích, nhiều khi họ còn làm tích cực hơn.

Xã hội miền Bắc trước 1975 khép kín, chỉ biết những gì đảng cho biết, nói những gì đảng cho nói. Nhưng cấp lãnh đạo, họ cũng đi khắp năm châu bốn biển, biết thế nào là dân chủ tự do, khao khát của người dân, nhưng họ không ban phát, không muốn người dân được hường những quyền căn bản đó. Cũng có nhiều người dân thường biết và còn biết rất rõ là họ và toàn dân đang bị đảng lừa, đảng bịp, những đành cam tâm nhẫn nhục sống qua ngày, nếu không muốn vướng vào vòng lao lý, đầy ải.

Nhưng làm sao bịt mắt người dân được mãi một khi họ chứng kiến cảnh Sàigòn, những đô thị, và đặc biệt cách sống và lối suy nghĩ của toàn dân miền Nam. Nên họ đã phải chuẩn bị và tìm phương kế đối phó với cơn khủng hoàng này.

Họ có rất nhiều phương cách. Ngoài chính sách hộ khẩu khủng bố, đàn áp,họ dùng những trí thức văn nghệ sĩ của miền Nam bị kẹt lại, hay những kẻ thời cơ sáng tác ca tụng chế độ mới; bôi nhọ chế độ Miền Nam gửi cán bộ văn hoá thông tin ra hải ngoại.

Rất nhiều, nhưng có hai trường hợp điển hình: Hiện tượng Bùi Tín và hiện tương Dương Thu Hương. Riêng Bác Bùi Tín, xin Bác thứ lỗi nếu những suy nghĩ này không đúng. Hiện thời thành thật mà nói tôi rất mê những bài viết của Bác, rất bổ ích, và thấy mỗi câu, mỗi ý, mỗi thông tin trong bài của Bác như những nhát búa tạ giáng vào đầu những tên chóp bu của Hà nội.

Một người tầm cỡ như Bác đi khắp đó đây, kiến thức uyên bác, nhưng lập trường vững vàng cũng thể hiện phần nào rõ nét qua thái độ của Bác với ông Dương văn Minh ngay trước lúc đọc lời đầu hàng. Chỉ một thời gian ngắn sau đó Bác xin tỵ nạn chính trị tại Pháp. Nhiều người trong đó có tôi cảm thấy thật vui và thấy được niềm hy vọng, vì có cán bộ trí thức cao cấp đã can đảm phản kháng chế độ. Nhưng một số bài viết của Bác, đặc biệt về nhân vật hồ chí minh. Thấy như có điều gì hơi lấn cấn, không ổn.

Sau này, khi Liên sô và Đông Âu sụp đổ, lập trường của Bác mới giứt khoát. Không còn nhập nhằng nữa; chẳng hạn qua bài viết của Bác khi so sánh hồ chí minh với Ông Ngô đình Diệm. Và mới đây đến hiện tượng Dương thu Hương mới thực sự khiến tôi suy nghĩ về buớc đầu tỵ nạn của Bác, chứ thực ra trước đây tôi không có một chút nào nghi vấn về Bác. Còn bây giờ bác là một những con chim đầu đàn chống cộng, và chống cộng có hiệu quả, vì hơn ai hết Bác biết rõ “tẩy” của chúng.

Còn Dương thu Hương khi vừa vào tới Saigòn đã ngồi phệt xuớng hè phố khóc hu hu tuyên bố: “Ôi thôi, kẻ mọi rợ giải phóng người văn minh rồi.” Và rồi mọi người say mê đọc “Chốn Không Người, Con Đường Mù ...” theo dõi và thấy thật đã lỗ nhĩ qua những câu trả lời phỏng vấn của bà trên đài Little Saigon. Nếu lỡ không nghe kịp, lại nối mạng nghe lại. Uống cạn, uống hết, không bỏ sót một câu phát biểu nào của bà. Đã thế, còn hứng thú kể lại cộng thêm lời bình cho bạn bè cùng thưởng thức: “Bà chửi việt cộng đã quá. Bà văng búa tạ vào mặt bọn chúng. Chắc là chúng phải mở mắt ra mà nhìn những lỗi lầm của mình và mau chóng sửa sai, còn không bịt tai chui xuống đất mà trốn.”

Bà tuyên bố văng mạng, nhưng cũng bị tù đại khái, nếu so với Luật sư Lê thị Công Nhân thì Luật sư Nhân phải được tha lâu rồi mới phải. Bà xuất ngoại thoải mái. Cái lúc bà tuyên bố ngon lành nhất, ai cũng nghĩ bà mà về kỳ này là tiêu. Nhưng bà tuyên bố không thèm ở lại dứt khoát về để “...” vào mặt bọn chúng. Nhưng rồi bà về thoải mái.

Sau này người ta thấy bà định cư tại Pháp. Nhiều người hy vọng, qua cuộc sống thanh thản, đêm đến không phải e dè tiếng chó sủa, không phải thót tim khi nghe tiếng gõ cửa sẽ giúp bà ghi lại những uẩn khúc qua cuộc sống đầy thủ đoạn, lừa lọc bẩn thỉu của chế độ đem lại cho độc giả những kinh nghiệm sống sau bức màn cộng sản với những tác phẩm mới..

Mọi người nín thở, điều trông chờ đã tới: “Đỉnh Cao Chói Lọi” ra đời. Nhưng oai hơn một bậc bằng tiếng Pháp “Au Zénith” có lẽ thời gian ngắn ngủi ở Pháp đã làm bà quên tiếng Việt và chỉ diễn tả được bằng tiếng Pháp thôi. Trong khi chờ đợi bản tiếng Việt xuất bản, người ta có thể đọc được trên những trang web. Thú thực cũng chờ để mua vì nghĩ phải ngon lành hơn những tác phẩm trước, hay ít ra cũng bằng. Những đọc thấy nhạt nhẽo quá nên không đủ can đảm đọc hết mà sau đó chỉ đọc những bản tóm lược. Và nhất là mới đây đọc bài “Món Ăn Chân Lý” chính thức phản ứng với những ý kiến của độc giả bốn phương về tác phẩm mới nhất: “Đỉnh Cao Chói Lọi” của bà. Trong đó ý kiến của tác giả “Bác cháu ta lên mạng”, bác nói với thằng tèo: “Rõ thật con Hương nó giở hơi”.

Nhưng ngồi suy đi nghĩ lại “con Hương” nó không giở hơi chút nào, nhưng bà ta viết có tính toán. Và những điều được nói lên trong tác phẩm có chủ ý, có mục đích. Những suy nghĩ này, xin nhắc lại một lần nữa hoàn toàn cá nhân, và nếu không đúng xin bà Hương bỏ qua cho.

Trong lúc đảng cộng sản trong nước đang ra sức bắt mọi người, nhất là thế hệ sau nay “học tâp và làm theo gương bác hồ”, những nguời bên ngoài lại đưa ra những bằng chứng hết sức thuyết phục cuộc đời thật của hồ chí minh. Thành ra việc thần thánh hoá ông ta không còn tác dụng nữa, hay những cây viết của đảng viên trung kiên không thể thuyết phục được ai. Lớp người già ở hải ngoại họ không cần thuyết phục bởi họ nghĩ nếu có thuyết phục cũng vô ích, chỉ thêm nhếch nhác, rách việc.

Nhưng còn lớp trẻ, những người không hệ luỵ chiến tranh. Những đầu óc không bị bất cứ một nếp suy tư, định kiến nào chi phối. Thế hệ này được hấp thụ một lối suy tư mới hoàn toàn độc lập. Cụ thể, khi đưa ra một nhân vật lịch sử phải mang tính người hơn, không được là thiên thần, như vậy dễ thuyết phục hơn. Dương Thu Hương đã đáp ứng đòi hỏi nay, khi diễn tả lại hình ảnh “hồ chí minh”. Hồ chí minh cũng sex, con rơi khi mới lớn, cũng yêu thuơng mùi mẫm. Còn lên án bọn chóp bu Hànội đã ngăn cản cuộc tình sau cùng của “bác” để tạo cho bác một khuôn mặt cha già dân tộc. Nhưng sau cùng Dương Thu Hương cho độc giả (lớp trẻ) một hồ chí minh là một người yêu nước và dân tộc mình không ai sánh bằng, chống ngoại bang và biết cách chống. Một khuôn mặt yêu nước cao nhất “đỉnh cao chói lọi”, ánh sáng này lấp toả mọi anh hùng dân tộc khác. Lê Lợi, Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Quang Trung đi chỗ khác chơi. Trong khi mọi nguời đang mong một Quang Trung khác chiếm lại Ải Nam Quan, và Thác Bản Giốc.

Diễn tả như vậy dễ thuyết phục thế hệ trẻ hơn. Một lãnh tụ cũng phải có những đăm mê, cũng phải có những khuyết điểm mang tính người. Còn thần thánh hoá, sống cứ như thiên thần chỉ thuyết phục những lớp già quê mùa, thiếu hiểu biết, không biết nhận xét và thông tin bưng bít. Lỗi thời rồi, phải dùng chiêu khác. Chiêu mới này thể hiện qua “Đỉnh Cao Chói Lọi”. Tất cả những màn khóc khi vào tới Sàigon, những lời chửi thí mạng cùi, những ngày tháng trong tù của bà cũng chỉ là để chuẩn bị cho việc giúp đảng sửa lại hình ảnh hồ chí minh.

Không nói tới về những khuyết điểm, những trò bịp bợm lửa đảo của hồ chí minh, chỉ mỗi việc hồ chí minh du nhập chủ thuyết cộng sản và chính sách đấu tranh giai cấp vào Việt nam đủ nói lên những sai lầm chết người và tội đồ của dân tộc, làm Việt nam trở thành một nước lạc hậu sau những nước láng giềng cả nửa thế kỷ như mọi người đều thấy. Trên thế gian này từ cổ chí kim chỉ mỗi học thuyết cộng sản là giết hàng loạt dân của chính minh. Ngày nay người ta thấy hình ảnh Việtnam qua phi công hàng không Việtnam trên đất Nhật, qua nhân viên toà đại sứ Vietnam buôn bán ngà voi, qua dân oan nheo nhóc đói khát, vất vưởng trên hè phố đi khiếu ngày này kiện qua ngày khác, qua những người chài lưới Việtnam bị tầu lạ ủi giữa đêm tối ... còn lãnh đạo là những “tư bản Đỏ” kếch sù.

Tóm lại, “Đỉnh Cao Chói Lọi” nhằm vào đối tượng trẻ; viết theo đường lối, theo nghị quyết 36 và chỉ thị của đảng.nhằm thay đổi diện mạo hồ chí minh để kéo dài sự thống trị của đảng.

Chuyện trên mây thì rất nhiều và cũng rất nhiều người biết, nó xẩy ra hằng ngày, hằng giờ tại Việtnam ngày nay. Xin chân thành cám ơn những ai ghé mắt đến những dòng này.

Bùi Lộc


Saturday, May 30, 2009

Cộng Sản Sợ Gì? - Người Dân Việt Sợ Gì? - Các Tôn Giáo Ở Việt Nam Sợ Gì? - Vietcatholic

Phóng viên Vietcatholic

Đọc bài của ký Roger Cohen, nhà bình luận toàn cầu globalist của tờ New York Times hôm 25/05/09 trên BBC: (http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2009/05/090527_peaceful_evolution.shtml)

Thật ngạc nhiên với hiểu biết của một ký giả có “tầm cỡ thế giới” về hiện tình chính trị trong hai quốc gia cộng sản còn sót lại trong thế giới văn minh ngày nay: Trung Cộng và Việt Cộng.

Có vẻ như ký giả này lặp lại những gì mà nhiều người đã nói, đã viết, đã nghe nhiều lần và từ lâu rồi … Lại những câu từ với mô típ rất cũ:

Trích nguyên văn: Thời kỳ "bóng đêm của chủ nghĩa Stalin và Mao chế ngự tâm hồn đã vào quá khứ" (Hết trích).

Sau vài dòng phân tích sơ sài, câu từ nhạt nhẽo … Ký giả Roger Cohen kết luận: Việt Nam và Trung Quốc chừng một phần tư thế kỷ nữa sẽ có nhiều dân chủ tự do hơn - Và Roger Cohen khuyên nước Mỹ hãy kiên nhẫn … (?)

Về nguyên nhân làm Việt Nam, Trung Quốc còn thiếu dân chủ, ông ta cho rằng: Vì Bộ Chính trị vẫn mất ngủ với "diễn biến hòa bình". Đi quá đà, ông ta hồn nhiên kết luận: Thanh niên các nước này, chuyển từ xe máy lên xe hơi riêng là mối lo thường trực hơn băn khoan về dân chủ đa đảng. – Xem ra câu kết luận này của Roger Cohen xúc phạm đến dân tộc Việt, nó hao hao giống với câu mà Nguyễn Viết Thịnh, đại biểu quốc hội thành phố Hà Nội, nói công khai trước quốc hội Âu Châu vào ngày 18/12/2008 rằng: "Đối với dân chúng nghèo họ không quan tâm đến tự do ngôn luận mà quan tâm về ăn uống, đói no." – Nhưng có lẽ ký giả này không có chủ ý, mà chỉ là thiếu hiểu biết và dùng văn từ chưa chuẩn mà thôi.

1. CSVN có sợ “diễn biến hoà bình” không ?

Trước tiên phải nói cho anh ký giả Roger Cohen biết rằng, csvn không sợ cái gọi là diễn biến hoà bình chung chung. Và nếu anh căn cứ vào mấy cái văn kiện của đảng csvn phát ra để kết luận như thế thì rất là thiếu hiểu biết về cộng sản nói chung, và cộng sản việt nam nói riêng. Có nhiều điều trong văn kiện đảng của cộng sản phát hành công khai chỉ mang tính lừa bịp, hoặc có thể lý giải nhiều cách. Cộng sản vẫn dùng nó để lèo lá biện minh cho đủ thứ hành vi của nó. Đó không phải là sự thật, thậm chí cũng không phải là nguyên tắc hành động của cộng sản đâu.

Cộng sản nói chung, và csvn nói riêng, là những kẻ lưu manh, chúng nhận thức cũng rất nhanh, đặc biệt là những vấn đề liên quan đến sinh mạng của chúng. Khi nói đến diễn biến hoà bình là nói đế một hiện trạng xã hội. Mà hiện trạng thì phải có một nguyên nhân, một động lực nào đó thúc đẩy xã hội đến hiện trạng đó. Hiện trạng diễn biến hoà bình có nguyên nhân trực tiếp, có động lực sâu sa là nhận thức của người dân về nhà nước và con người đảng viên cộng sản. Chính từ nhận thức này mà người dân không chấp nhận nhà nước cộng sản và diễn biến hoà bình sảy ra. Nếu nhận thức người dân mà còn mơ hồ hay sai lạc. Dù cho thời gian cả ngàn năm, chứ không phải chỉ ¼ thế kỷ, dù cho nước Mỹ hay thế lực nào đó thúc đẩy. Cũng không bao giờ có diễn biến hoà bình ở Việt Nam. Thế nên csvn không sợ cái gọi là diễn biến hoà bình chung chung như Roger Cohen viết đâu.

Vậy csvn sợ cái cụ thể gì??? Trong thế giới văn minh ngày nay, nhận thức của mọi lớp người trong xã hội Việt Nam đang ngày càng tiệm cận đến sự thực và chân lý. Cái giúp họ tiệm cận đến chân lý chính là hệ thống truyền tin hiện đại không cho phép csvn có thể kiểm soát được hết. Người dân ngày càng có thêm phương tiện để kiểm chứng tin tức do cộng sản bày đặt, họ dễ dàng tiếp cận các nguồn tin độc lập. Cho nên cái việt gian cộng sản hôm nay sợ nhất là không kiểm soát, không bưng bít được tin tức sự thật. Cộng sản sống được là nhờ đủ thứ giả dối – Sự thực mà sáng tỏ nó sẽ kết liễu cộng sản, chẳng ai phải cầm súng bắn nó cả. Bộ máy tuyên truyền lừa bịp của nó ngày càng khó làm giả tin, khó cắt xén xuyên tạc tin. Nó đang dần dần bị vô hiệu. Từ thực tế này, từ nhận thức này mà csvn nhất quyết không cho tự do ngôn luận, không cho tự do báo chí.

Csvn chẳng những không sợ “diễn biến hoà bình” mà nó còn lợi dụng cái danh “diễn biến hoà bình” để “chụp mũ” rồi tấn công mọi thành phần dân chúng mà nó nghi ngờ chống đối, đặc biệt là giáo dân, tu sĩ các tôn giáo. Không biết diễn biến hoà bình ở Việt Nam có giống như ở Đông Âu hay không, nhưng csvn luôn nghi ngờ và đổ mọi tội lỗi này lên đầu các tôn giáo, đặc biệt là Công Giáo. Cao điểm của việc chụp mũ “diễn biến hoà bình” này là csvn cho ra đời cái nghị định cho phép tổng cục 2 ám sát những ai (kể cả quan chức cao cấp cộng sản) nếu có biểu hiện “diễn biến hoà bình” gây nguy hiểm cho chế độ. Chính nhờ phần không nhỏ vào cái nghị định bất hợp pháp này mà csvn có vẻ vẫn sống khoẻ (?). Quan chức cs phản tỉnh rất sợ - Dân lành lại càng kinh hãi khi thi thoảng lại thấy mất tích một người, hay đột tử tại cơ quan, chết tại nhà vì “dùng ma tuý qua liều” của một cán bộ nhà nước. Trong khi những người này chưa hề có tiền sử hít ma tuý chứ nói gì đến trích ma tuý. Đương nhiên người dân phải tìm cách tự vệ, chứ không thể dùng chiến thuật biển người thí mạng như trong chiến tranh của cộng sản được.

2. Người dân Việt có sợ hãi khuất phục cộng sản không ?

Một trong những phương cách người dân phòng vệ là khi chó quá hung hăng, thì tạm lui bước để bảo toàn tính mạng. Và chuyển sang lo toan các vấn đề về kinh tế như chính quyền cộng sản mong muốn. Nó vừa mang tính tự phát vừa là tình thế. Hình như người Nhật sau khi đầu hàng vô điều kiện hồi thế chiến thứ hai, cũng phải chọn phát triển kinh tế. Chứ họ không thể khăng khăng đòi độc lập, đòi phục quốc trước gọng kìm của Mỹ. Một quốc gia, một công ty, một tổ chức, một gia đình, một cá nhân mà có tiềm lực về kinh tế rồi chống lại bất công cũng đều tốt hơn là ngược lại.

Thế còn “cuộc cách mạng long trời lở đất” tại sao không nổ ra ??? Sao người dân lại không làm một cuộc “Cách mạng long trời lở đất” mà lại chọn diễn biến hoà bình ??? Sống trong xã hội cộng sản, người dân biết được rằng nhà nước cộng sản là một cỗ máy chiến tranh. Nó tồn tại được là nhờ có chiến tranh. Bởi chỉ có chiến tranh mới duy trì được độc tài dễ dàng nhất. Chỉ nhân danh tình trạng chiến tranh nó mới dễ dàng hạn chế, xâm phạm nhân quyền của người dân, bưng bít thông tin loè bịp chân lý đổi trắng thay đen. Chính một đại tá bồi bút cộng sản trước khi chết cũng đã viết những dòng thú nhận về việc nhà nước cộng sản luôn ngụy tạo rằng:

“Lúc nào cũng có kẻ thù rình rập đâu đó để tìm cớ lật đổ chế dộ bằng vũ trang, hay bằng diễn biến hoà bình. Lúc nào cũng được đồng chí trong chi bộ, bàn bè cơ quan giám sát mọi tư tưởng và hành vi để ngăn chặn mọi biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân của mỗi thành viên. Lúc nào cũng phải đề phòng, phải đề cao cảnh giác cách mạng, không tin cậy bất cứ ai, kể cả bạn bè.” – Đi tìm cái tôi đã mất của Nguyễn Khải.

Thực chất csvn cố tình tạo ra những tình huống này để tiện việc đóng cửa quốc gia, đàn áp giết chóc dân lành lên tiếng cho công lý. Người dân cũng thừa biết, nên họ chẳng dại gì mà cho đám việt gian có cái cớ giết chóc họ dễ dàng. Không có chiến tranh, cũng chẳng có kẻ thù nào đứng đằng sau cả. Chỉ là vấn đề công lý, lẽ phải nội bộ người Việt trong nước Việt mà thôi. Như thế những tên cộng sản hung hăng, cũng có thể bị những kẻ cộng sản phản tỉnh nhưng chưa công khai và đang cầm quyền hãm bớt lại. Người dân Việt khôn ngoan lựa chọn cách tranh đấu với cộng sản như thế. Cộng sản chẳng có tí chính đáng nào để tấn công đàn áp họ cả.

Những biểu hiện ra bên ngoài của người dân Việt trong chế độ cộng sản, như phát ngôn những câu theo mô thức cộng sản một cách ngô nghê và có vẻ cuồng tín cộng sản. Đây là một thực trạng, thực trạng này đến hôm nay cũng không đáng lo ngại lắm. Vì nó hoàn toàn vô thức, người dân nói thế, nhưng không phải bây giờ csvn kêu gọi họ chết thay như hồi chiến tranh họ sẽ nghe đâu. Nó thuần tuý là vô thức, chứ không phải là có ý thức hay từ trong tiềm thức đi ra.

Về sự thờ ơ trước các vấn đề chính trị của bộ phận không nhỏ người trong xã hội cộng sản. Đây là vấn đề làm nhiều người có tâm huyết với quốc gia dân tộc lo ngại. Đúng là đáng lo ngại thật. Nhưng nó cũng không hẳn trầm trọng như những gì người ngoài lo ngại. Xã hội cộng sản là xã hội có rất nhiều cạm bẫy, đặc biệt là cạm bẫy giành cho những người có tư tưởng chống cộng. Cho nên như một phản xạ, người ta không bao giờ để lộ ra quan điểm, ý định chống lại bất công xã hội cộng sản.

Không hiểu Roger Cohen nghĩ gì, lấy tư cách gì mà khuyên nước Mỹ hãy kiên nhẫn khi tự do dân chủ ở Việt Nam chưa tiến triển ??? Nước Mỹ không thừa hơi bỏ tiền bạc công sức đi lo hộ tự do dân chủ cho nước khác. Còn nếu vì quyền lợi nước Mỹ thì vấn đề dù ở đâu, Mỹ cũng chẳng xá, chẳng ngồi nhìn đâu. Hãy xem lại hai cuộc chiến ở Áp-ga-nít-tan và I-rắc mà Mỹ phát động. Mặt khác người dân Việt cũng không có ý định nhờ người Mỹ làm cái “tự do dân chủ” thay cho dân tộc Việt. Người Mỹ, dù có lên tiếng cho tự do dân chủ ở đâu, thì trước tiên cũng vì lợi ích nước Mỹ đã. Muốn nắm bắt cái đà tự do dân chủ của thế giới để giải thoát cho mình, người dân trong nước Việt phải chủ động. Ở trong nước ai cũng nghĩ vậy.

Như thế, “Thanh niên các nước này, chuyển từ xe máy lên xe hơi riêng là mối lo thường trực hơn băn khoan về dân chủ đa đảng.” - Là hiện tượng chứ không phải là bản chất dân tộc Việt. Dẫu sao nó cũng là hiện tượng không nên có, nhất là đối với một dân tộc bất khuất, khí khái như dân tộc Việt.

3. Các tôn giáo ở Việt Nam sợ gì ?

Bản chất của các tôn giáo là không dựa vào bất cứ thế lực vật chất nào để tồn tại. Vật chất đối với họ chỉ thuần tuý là phương tiện nhất thời. Có đến đâu họ dùng đến đấy. Tuy nhiên tôn giáo nào cũng mong muốn có thêm phương tiện để quảng bá tính chất nhân văn nhân bản của tôn giáo mình.

Vậy thì các tôn giáo ở Việt Nam sợ cái gì??? Cái mà các tôn giáo lo lắng luôn được cá thể hoá đến từng con người tín hữu, tu sĩ cụ thể. Nó chính là tâm hồn chai đá, rời bỏ lương tâm tôn giáo chính thống thay bằng thứ “lương tâm nhái” nào đó cho “thuận tiện và dễ sống trong xã hội cộng sản”. Hoặc là trạng thái “vô vi” không hành động, không làm bất cứ việc gì để tránh va chạm. Các tôn giáo gọi tu sĩ, tín đồ đó có đức tin chết, làm gương mù gương xấu. Họ chống lại tình trạng này bằng sự giáo dục lương tâm cho con người.

Giáo dục và giáo dục lương tâm con người là những việc làm thường ngày, không mệt mỏi của các tôn giáo. Dựa vào thế lực siêu nhiên để đối chọi với thế tục là căn bản của mọi tôn giáo. Cho nên các tôn giáo sau khi dùng hết phương tiện vật chất mà họ có, thì họ viện đến Thần Thánh. Như thế thì họ sợ cái gì mà cộng sản lăm le đe doạ ??? Các tu sĩ và giáo dân không sợ đi tù, càng không sợ chết cho tín điều của họ. Còn bị cưỡng đoạt đất đai nhà cửa, bị xã hội đen tấn công đe doạ, bị công an triệu tập sách nhiễu chỉ là những trò “trẻ con” đối với họ mà thôi.

Mặc dù csvn cũng biết được rằng suy thoái lương tâm sẽ làm cho con người dần xa tôn giáo của họ, nên nó tìm mọi thủ đoạn đê hèn để “quốc doanh” hoá tu sĩ, để “thương mại hoá” giáo dân. Nhưng có vẻ như cuộc chiến với các tôn giáo của cộng sản việt nam không cân sức, và kết cục không như chúng mong muốn. Bởi chính học thuyết cộng sản đã cảnh báo về kết cục của cuộc chiến này, nhưng việt gian cộng sản không nghe. Tấn công tuyên chiến với tôn giáo là biểu hiện cơn bối rối vì cùng đường của csvn.

LỜI KẾT:

Đọc bài của ký giả Roger Cohen, mà thấy buồn! Buồn vì có người ngoài cuộc dốt nát về tình hình chính trị của quốc gia mình mà họ lại lên mặt dạy mình. Buồn vì người Việt mình để người ngoài lo lắng cho hiện trạng chính trị của quốc gia mình. Thế mới biết Mỹ - EU - Các quốc gia văn minh luôn khẳng định không ủng hộ sự thay đổi áp đặt từ bên ngoài - Chỉ chấp nhận và ủng hộ sự thay đổi từ bên trong của người dân Việt mà thôi - Là lịch sự văn minh và có chứng lý.

Phóng viên Vietcatholic
30.05.2009

*
* *
    "Diễn biến hòa bình"
Nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2009/05/090527_peaceful_evolution.shtml
Nhà bình luận Roger Cohen
vừa đến thăm Việt Nam


Ký giả Roger Cohen vừa có bài gửi đi từ thành phố Hồ Chí Minh về "Nỗi bức bối diễn biến hòa bình" ở Việt Nam và cả Trung Quốc với niềm tin rằng chừng một phần tư thế kỷ nữa hai nước sẽ có nhiều dân chủ tự do hơn.

Nhà bình luận toàn cầu (globalist) của tờ New York Times hỏi vì sao sau 20 năm sự kiện Thiên An Môn và bức tường Berlin sụp đổ vì sao cả Việt Nam và Trung Quốc không chuyển ngay sang mô hình dân chủ như Đông Âu.

Đó là vì, theo ông, một thế hệ lớn lên ở Việt Nam, và cả Trung Quốc được vẫy gọi bởi ham muốn phát triển chứ chưa phải là dân chủ.

Thanh niên các nước này có thể muốn tự do hơn nữa nhưng chưa tới mức họ sẵn sàng đối mặt với hệ thống chính trị̣.

Với họ̣, chuyển từ xe máy lên xe hơi riêng là mối lo thường trực hơn băn khoan về dân chủ đa đảng.

Còn về phía nhà nước, bài viết "Peaceful evolution angst" cho rằng đảng cộng sản Việt Nam đã xác định kẻ thù số một là "diễn biến hòa bình".

Họ không sợ một cuộc cách mạng long trời lở đất mà sợ sự̣ xâm nhập, mưa lâu thấm đất (drip) của nền dân chủ tự do.

Ổn định được coi là giá trị trên hết nhưng các nhân vật trong Bộ Chính trị vẫn mất ngủ vì "diễn biến hòa bình".

Tranh tối tranh sáng

Sau thờ kỳ "bóng đêm của chủ nghĩa Stalin và Mao chế ngự tâm hồn đã vào quá khứ", cả Việt Nam và Trung Quốc vẫn không phải là các xã hội tự do.

Nhưng Roger Cohen, trong bài đăng báo hôm 25/05/09 vừa qua, viết rằng cả hai nước cũng không hẳn là phi tự do (un-free) tới mức công dân của họ phải "ngứa ngáy tìm tự do".

Trích lời một nhà nghiên cứu tại Trung Quốc, bài báo nói không gian mà thanh thiếu niên tìm chỗ giải tỏa không phải các cuộc biểu tình ngồi và là blog và Twitter.

So hai nước tác giả nhận định ở Việt Nam tình hình đỡ căng thẳng hơn và Việt Nam luôn cạnh tranh với Trung Quốc dưới vẻ bề ngoài là tình anh em.

Roger Cohen đồng ý rằng với mạng Google chiếm lĩnh không gian ảo, cách mạng kiểu cũ nay không còn chỗ.

Nhưng công nghệ cũng đã tước đi tính toàn trị của bộ máy.

Kinh tế thị trường và chủ nghĩa dân tộc
đã lấn chỗ của đòi hỏi dân chủ.

Điều chính quyền làm là lập ra các lằn ranh đỏ để kiểm soát tự do, chứ không dùng các trại lao cải như thời xưa ở Liên Xô.

Họ cũng lo sợ các tổ chức phi chính phủ NGO và những người Phương Tây có lý tưởng muốn thúc đẩy nhân quyền và nhà nước pháp quyền.

Chính những hoạt động này có nguy cơ phá hàng rào đỏ của đảng và thậm chí ăn vào các tế bào của hàng ngũ cán bộ.

Nhìn rộng ra bên ngoài châu Á, tác giả cho rằng Moscow, Bắc Kinh và Hà Nội đã tạo ra một phản ứng trước tinh thần cao thượng nhạt dần của Thiên An Môn và bức tường Berlin.

Sự kết hợp thị trường với chủ nghĩa dân tộc đanh thắng thế trước tự do và lá phiếu.

Nhưng đó là trước mắt.

Và Roger Cohen khuyên nước Mỹ hãy kiên nhẫn.

Vì về lâu dài, tầng lớp trung lưu vươn lên ở Việt Nam sẽ đòi hỏi nhiều hơn sự minh bạch, đòi hỏi luật lệ phải nhất quán, dịch vụ y tế phải tốt hơn, chế độ b*'t tham nhũng hơn.

Họ cần tự do ngôn luận nhiều hơn và ít các hàng rào, vạch cấm hơn.

Hệ thống độc đảng sẽ bị sức ép mạnh để đáp ứng cá đòi hỏi đó, và theo tiên đoán của tác giả, chính nhờ có nhiều "diễn biến hòa bình" mà dân chủ và tự do sẽ ngày càng tăng ở cả Bắc Kinh và Hà Nội một phần tư thế kỷ nữa.

Roger Cohen là một cây bút nổi tiếng thế giới, thường viết các bình luận quốc tế cho báo New York Times.



Ra mà xem: Con gì nó ngồi trong hang...!??? - Tiết Liêu

    “Ra mà xem:
    Con gì nó ngồi trong hang
    Nó quay cái lưng ra ngoài...
    Đó là con ...”
    (Trích đồng dao Việt Nam)
Tiết Liêu

Tin tức nóng hổi vừa thổi vừa ăn trong tuần cho biết trước áp lực nặng nề của công luận, đảng CSVN đã buộc lòng phải cho ghi vào chương trình nghị sự của kỳ họp thứ 5 quốc hội khóa 12 của nước CHXHCNVN vấn đề khai thác bauxite tại Tây Nguyên, đồng thời các vị đại biểu quốc hội đã nhận được “bản báo cáo số 91/BC-CP ngày 22/05/09 của chính phủ gửi quốc hội” (gọi tắt là bản báo cáo). Bài viết này xin làm sáng tỏ một số điểm trong bản báo cáo, mà vốn dĩ, đã được viết theo tập quán văn hóa ... tù mù, đúng tiêu chuẩn của đỉnh cao trí tuệ nước CHXHCNVN
Tón tắt vài điểm đáng bàn của bản báo cáo

Bản báo cáo đã được Thủ Tướng chính phủ ủy quyền cho ông bộ trưởng bộ Công thương Vũ Huy Hoàng ký ngày 22/05/09 dài ngót 10,000 chữ, chia làm 4 phân đoạn, mỗi phân đoạn đề cập đến hàng chục đề mục khác nhau (xin xem nguyên văn tại: http://bauxitevietnam.info/tulieu/090525_vnntoanvanbaocaocuachinhphu.htm). Đó là một bản báo cáo dài lê thê, cách viết lắc léo, tù mù, đã được giới chuyên gia đánh giá là “không chuyên nghiệp”, “Nó chứa đầy những luận điểm mập mờ, những dữ liệu sai sự thật nhằm đánh lừa các đại biểu Quốc hội, lừa dối công luận ....” (http://bauxitevietnam.info/diendan/090528_thaygiquabanbaocao-lbson.htm) và “chúng ta trông chờ gì, hy vọng gì từ một bản báo cáo được làm gấp, làm vội chỉ trong vòng 3 ngày? Không là gì cả, ngoài sự mâu thuẫn, lập luận lấp liếm, thiếu cơ sở khoa học và không thuyết phục được ai ....” (http://bauxitevietnam.info/diendan/090528_thaygiquabanbaocao.htm)

Để giúp bạn đọc ra khỏi mê hồn trận của bản báo cáo, và để đỡ tốn thì giờ vàng ngọc của quý vị, người viết chỉ xin điểm qua 3 “điểm cụ thể” mà bản báo cáo đề cập và “3 điểm nhắn gửi” mà bản báo cáo gửi đi như một “thông điệp” vừa cho “ai đó” vừa cho những Người Việt chân chính.

Những điểm cụ thể của bản báo cáo:

Bản báo cáo đã khẳng định các điểm sau:

1. Bùn đỏ không phải là chất gây độc hai:

Bản báo cáo viết:

“Kết quả phân tích bùn đỏ của bô-xít Tây Nguyên đã có kết luận tin cậy về thành phần bùn đỏ không có chất gây độc hại cho môi trường, không có chất phóng xạ và không thuộc loại rác thải nguy hiểm. Tuy nhiên trong phần dung dịch bùn đỏ còn lượng kiềm dư nhất định, độ PH≥12,5, lượng kiềm này có thể thẩm thấu, gây tác hại cho đất xung quanh và làm ô nhiễm nguồn nước, vì vậy phải xử lý huyền phù bùn đỏ theo tiêu chuẩn xử lý chất thải nguy hiểm.”

Nói nôm na cho dễ hiểu thì là “bùn đỏ chẳng có gì độc hại hết trơn hết trọi – nó không có chất phóng xạ, cũng chẳng là loại rác thải nguy hiểm ... vậy thì có gì mà phải lo! ...” quả thật là nói như vẹm! Nói mà không biết gượng, nói thể chẳng khác nảo nói: “phân người không có chất gây độc hại cho môi trường, không có chất phóng xạ và không thuộc loại rác thải nguy hiểm! Tuy nhiên trong phân có những vi khuẩn gây thối, có thể tác hại cho sức khỏe, vì vậy phải chứa nó vào hố phân ...!” nói cho cùng, so sánh như vậy cũng là khập khiễng, vì phân tuy hôi thối, mất vệ sinh, có thể gây bệnh truyền nhiễm, nhưng nếu qua chu trình carbon hóa, phân sẽ giúp làm đất thêm mầu mỡ, giúp cây cối xanh tươi, đơm bông kết trái ... còn bùn đỏ thì ... không có thuốc chữa, mười năm, trăm năm, ngàn năm vẫn là mối họa, không cây nào sống được với nó, không gì có thể khiến nó hết đi được sức độc hại. Hơn nữa, với những hố chứa bùn đỏ sau nhiều năm sẽ lên đến hàng triệu tấn, thì rồi vì một lý do nào đó hay lỡ mai đây chiến tranh nổ ra, cái hố chứa bùn bị trúng bom hay chất nổ, số bùn đó sẽ tự do đi vào sông suối, chảy xuống miền xuôi, thì các thành phố (trong đó có cả Sài Gòn) với hàng chục triệu con người sẽ sống chết ra sao? Các ông trong đảng CSVN hay các ông Trung Quốc nào đó sẽ nhảy ra chết thay cho dân chăng???

2. Tây Nguyên không phải là mái nhà Đông Dương, cũng chẳng có gì quan trọng về an ninh quốc phòng:

Bản báo cáo viết:

"... Đến nay, chưa có một quy định hoặc quyết định cụ thể nào của Quốc hội và Chính phủ về đưa Tây Nguyên vào địa bàn đặc biệt quan trọng đối với quốc gia về quốc phòng, an ninh" ...

Ha ha ha ... Hay đáo để! Viết như thế có khác gì đưa cha Võ Nguyên Giáp ra mà chửi. Viết như vậy có khác nào tống vào họng bộ chính trị đảng CSVN một trái B40! Rõ là các ông ngu như con chó! Các ông chỉ cả vú lấp miệng em, chứ Tây nguyên nào mà ghê gớm đến nỗi ”đặc biệt quan trọng đối với quốc gia về quốc phòng, an ninh”, chỉ vẽ chuyện. Giấy tờ đâu? Nghị định đâu? Luật lệ đâu? Chiếu theo điều số mấy? Của bộ luật nào? Ha Ha, rõ nhá! Nói phải có sách, mách phải có chứng! Rõ ràng "nà" ăn nói bậy bạ theo kiểu của bọn phản động để phá hoại tình hữu nghị Trung Việt 16 chữ vàng!

3. Hiệu quả kinh tế: Trước lỗ, thu hồi vốn sau 13 năm:

Bản báo cáo viết:

“Thời gian thu hồi vốn khoảng 13 năm, những năm đầu của dự án có một số năm lỗ (lỗ kế hoạch), tuy nhiên đánh giá cả đời dự án là có hiệu quả kinh tế.”

Ố là là ... Thế là các ông tiến sĩ kinh tế cỡ Vũ Quang Việt, Nguyễn Xuân Nghĩa phen này phải đớ lưỡi, hết có lên đài mà nhi nhô nữa nhá! Thấy người ta làm ăn đây này, có lỗ chút đỉnh đấy, nhưng chỉ là lỗ kế hoạnh thôi! Còn thì mà là rằng ta sẽ thu hồi vốn sau 13 năm và ta lại ... bỏ ra vài tỷ Mỹ kim để tân trang máy móc và lại tiếp tục ... lỗ hành chánh vài tỷ nữa! Biết chưa? Đồ con vẹt! Đồ nói láo như Việt Cộng! Biết thì thưa thì thốt, không biết thì dựa cột mà nghe! Hỡi các ông trí thức!!! Hãy giỏng tai lên: Làm kinh tế mà đòi có lời là ... ngu! Vì là “chủ trương nhớn” của đảng nên cứ làm, càng lỗ càng vinh quang! Miễn là đàn anh Trung Quốc khen “hảo” là OK Salem! Hãy mở mắt mà xem "chủ trương nhớn" của đảng, đã nướng 3 triệu thanh niên Việt Nam trong cuộc nội chiến nồi da sáo thịt, thế mà có chết con giáp nào đâu! Nhờ đảng quang vinh, đỉnh cao trí tệ loài người, đảng đã đưa Việt Nam đứng vào hàng các nước đói nghèo lạc hậu, chậm tiến nhất thế giới, thấy chưa!! Hàng năm đảng đem hàng chục ngàn cô dâu Việt Nam đi bán làm nô lệ tình dục, hàng trăm ngàn người Việt đi làm nô lệ khắp năm châu. Hỏi đã có thời đại nào trong lịch sử có tài buôn dân bán nước giỏi như đảng không? Rõ chưa! Sau 20 năm uýnh nhau, ai chết mặc ai, bây giờ ta ăn trên ngồi trốc, tại sao không buôn dân bán nước!?.. Hãy mở mắt ra mà xem đảng làm kinh tế: Càng lỗ càng có tiền bỏ túi, càng buôn dân càng mau giầu, càng bán nước càng có thêm quyền lực! Hiểu chưa? Hỡi những cái lưỡi gỗ!!!

Hết ý...

Thông điệp của bản báo cáo:

Người viết không đủ can đảm viết cho hết những cái siêu việt của bản báo cáo. Vậy xin đề cập đến một khía cạnh khác, đó là những thông điệp ẩn chứa phía sau

1. Tố cáo kẻ ném đá dấu tay:

Thật thế, bản báo cáo đã viết rõ rành rành là trong vụ này, chính phủ mà cụ thể là Bộ Công Thương chỉ là nạn nhân đưa đầu chịu báng! Vì chính Nguyễn Tấn Dũng đã nói rõ như ban ngày đây là: “chủ trương nhớn của đảng”! Trong báo cáo cũng ghi ngọn ngành là Dự án khai thác bauxite Tây nguyên chỉ là triển khai thi hành nghi quyết của Đại hội khóa IX và X của đảng CSVN! Vậy đánh rắn phải đánh ngay tại cái đầu, cớ sao cứ nhằm cái đuôi mà đập! Và cớ sao cái đầu lại xỏ lá đến nỗi "phủi tay" bằng cách ra Thông báo số 245 - TB/TW, mặc cho cái đuôi lãnh đạn đầy mình!

Hơn nữa, chuyện khai thác bauxite tại Đắc Nông đã được cam kết ngay trong Thông cáo chung của hai nước Trung Việt nhân cuộc thăm viếng Trung Quốc của Nông Đức Mạnh với Giang Trach Dân từ năm 2001! Rõ ràng là đảng CSVN hay đúng hơn là BCT đảng CSVN đã ném đá dấu tay! Và kẻ bị đưa đầu chịu báng đã dùng ngón "gậy ông đập lưng ông" để nhắc khéo rằng: Các ông có ngon thì cứ nhằm cái đầu mà đập! Sao lại khúm núm với bọn giả nhân giả nghĩa, rồi hung hăng con bọ xít với kẻ thừa hành! Thế mà cũng đòi trí với lại thức! Rõ nhảm! Đây là thông điệp rõ ràng cho cả BCT đảng CSVN lẫn những trí thức và các đại biểu quốc hội, cần vạch mặt chỉ tên đúng đối tượng, đó là đảng CSVN, nếu thật sự yêu nước và muốn cứu Việt Nam ra khỏi sự thống trị của Trung Quốc, thì phải vạch mặt cái bọn nằm vùng cho Trung Quốc là bộ chính trị đảng CSVN!

2. Thế tiến thoái lưỡng nan!

Của đáng tội, như đã nói trên, Nông Đức Mạnh đã thò bút ký Thông Cáo chung cam kết cùng đầu tư khai thác bauxite trên Tây nguyên với Trung quốc rồi bây giờ biết ăn sao nói sao với đàn anh đây?! Rõ ràng chỉ còn cách khẻ đầu Nguyễn Tấn Dũng mà dậy rằng: “Rán lên con, mẹ lỡ lấy tiền rồi !”. Dũng ta chịu oan nên phải dùng bản báo cáo này để gửi tới ... bàn dân thiên hạ nỗi oan của minh!. Cái thế em út nó nhục là thế! Làm sao mà đưa cái thằng ngu như lợn là Nông Đức Mạnh ra tòa, về tôi ký bậy, hứa bậy mà không thông qua quốc hội, cũng không thông qua Đại hội đảng. Bài học họ Đặng dậy cho năm 1997, vẫn còn ê ẩm, bác có sống dậy cũng dám dỡn mặt!? Vả lại, quá lắm là mất ... nước chứ ta có sứt mẻ gì dâu mà lo!

Tóm lại, làm cũng chết mà không làm cũng chết! Thế thì mặc xác tụi bay, tao báo cáo lếu láo cho qua, câu giờ cho phải phép, đợi cho lão Võ ... chuyển sang từ trần là yên chuyện!

3. Thú nhận sự bất lực của guồng máy cai trị của đảng CSVN:

Điểm quan trọng nhất là bản báo cáo đã đưa ra thông điệp cho công luận thấy rằng:

- Đảng CSVN đã không còn đủ quyền lực để khống chế hay bắt buộc các thành phần trong xã hội, kể cả đảng viên, đại biểu quốc hội, công chức nhà nước, quân nhân các cấp, các giới lãnh đạo tinh thần, báo giới và trí thức, phải răm rắp tuân theo mọi chủ trương, việc làm như trước đây. Nói cách khác đảng CSVN đã mất vai trò lãnh đạo như đã ghi trong hiến pháp! Đảng thật sự không còn là ông ngáo ộp để dọa nạt người nào được nữa. Qua vụ bauxite nay, đảng đã tự đào hố chôn mình!

- Chính phủ chỉ là tập hợp những thành phần xôi thịt, tham nhũng, hoàn toàn thiếu chuyên môn, kiến thức, trí thức và đạo đức như những tổng bộ trưởng của một chính phủ đúng nghĩa. Bản báo cáo vẽ ra một bức tranh thê thảm cho sự yếu kém của cái gọi là chính phủ nước CHXHChó Ngựa VN. Thử hỏi một tên công an cấp tỉnh như Nguyễn Tấn Dũng, đùng một cái, phải diện đồ lớn, nói chuyện tay đôi với những khuôn mặt như Hồ Diệu Bang, thì chịu sao nổi! Chưa nói trong bụng đã đánh lô tô thì còn trông mong nỗi gì? Thật khủng khiếp mà cũng thật rùng rợn, khi nghĩ đến những con người ấy, trình độ ấy, bản lãnh ấy, mà phải cai trị một quốc gia gần 80 triệu dân! Phải quản lý các dự án cả chục tỷ Mỹ Kim! Không sao có thể tin nổi!

- Ngôi nhà CHXHCNVN thật sự đang từ từ sụp đổ. Đúng như một sấp bánh tráng gặp cơn mưa! Không cần một tên phản động nào ngo ngoe nó vẫn cứ sụp! Không cần một ngọn gió nào nó vẫn cứ sụp! Nó sụp vì chính nó không còn sự sống! Nó sụp vì không có thuốc nào chữa nổi! Xã hội Việt Nam thời XHCN này là một xã hội không kỷ cương, vô chính phủ. Một xã hội từ anh xe ôm, chị bán hàng đến ông Tổng Bí Thư, Thủ Tướng đều đạp lên luật mà đi, ngồi xổm lên hiến pháp và luật pháp của chính mình. Một xã hội không còn tôn tri trật tự, lễ nghĩa và nhân cách, thử hỏi còn thuốc nào chữa được ? Thế nên, vô hình chung bản báo cáo đã kín đáo gửi đi một Thông điệp cho chúng ta biết mà sửa soạn đón ông chủ mới, ông chủ Đại Hán Trung quốc đã sẵn sàng tiếp thu lãnh thổ!. Cờ Trung quốc đã sẵn sàng có thêm ngôi sao nhỏ thứ 5 của Việt Nam góp mặt với ngôi sao Đại Hán to đùng!

Con gì nó ngồi trong hang?

Đến đây, chắc hẳn quý bạn đọc đã có được câu trả lời: Con gì nó ngồi trong hang?! Cũng vậy, quý vị cũng thừa hiểu ẩn ý của người viết khi dùng bài đồng dao trên làm tựa đề, vì thật sự bài đồng dao chỉ là một bài hát ngớ ngẩn, luộm thuộm, vòng vo, của bọn trẻ con. Tương tự thế, bản báo cáo của Bộ Công thương được Thủ Tướng ủy quyền trình cho Quốc hội nước CHXHChóNgựa VN, cũng chỉ là sản phẩm trẻ con, không phải là trí tuệ của một chính phủ trình lên quốc hội là cơ quan quyền lực cao nhất của quốc gia, theo đúng nghĩa của nó!

Để kết luận, người viết xin ghi lại nguyên văn bài đồng dao vừa nghe được tại Ba Đình, Hà Nội, Việt Nam:
    “Ra mà xem:
    Con gì nó ngồi trong hang
    Nó quay cái lưng ra ngoài
    Đó là ... Cu Dũng!
    Cu Dũng, Cu Dũng ... nó làm Bu Xít
    Nó quay cái khu ra ngoài:
    Made in ... China!!!”
Tiết Liêu
30/05/09



Cựu Thiếu Tướng Bùi Đình Đạm qua đời

(1926-2009)


Tin buồn:
Cựu Thiếu Tướng Bùi Đình Đạm
Cựu Tư Lệnh Sư Ðoàn 7 BB
Thành Viên Hội Ðồng Tư Vấn TTCSVNCH Hải Ngoại

Đã vĩnh viễn ra đi trong giấc ngủ đêm qua
Rạng sáng ngày Thứ Bảy 30/05/2009
Vào khoảng 4giờ sáng tại nhà riêng


Số 1724 Ridge Tree Way San Jose CA 95131
Phone: 408-272-4176

Hưởng thọ 83 tuổi

***