Saturday, May 23, 2009

Trần Thanh: Lý và Tình 2 - Bảo Quốc Kiếm

Bảo Quốc Kiếm

Trước khi tiếp tục tìm hiểu thêm về bài viết của Trần Thanh, chúng ta cần quan tâm đến hai vấn đề, mà có thể thúc đẩy nhóm Hứa vạn Thọ mở chủ trương tấn công thô bạo Ðại lão Hoà thượng Thích quảng Ðộ và GHPGVNTN.

Chuyện thứ nhất là, theo một bài báo mới đây thì CSVN đã cho không Tàu cộng khai thác Bô xít tại Tây nguyên chứ không có đấu thầu gì cả. Chuyện thứ hai là theo tiết lộ của Luật sư Nguyễn hữu Thống, CSVN đã đệ nạp tại Liên hiệp quốc văn bản thềm lục địa mở rộng của Ðảng CS mà trong đó đã không còn thấy Hoàng sa Trường sa nữa. Như thế, Việt cộng và cha chúng là Tàu cộng đã âm thầm hợp thức hoá lãnh hải, hải đảo Việt nam thành của Trung cộng, trước quốc tế qua văn bản đệ nạp.

Chính vì chỗ này, khi Ðại lão Hoà thượng Thích quảng Ðộ cất lên lời kêu gọi chống lại Trung cộng, thì những kẻ nô tỳ Hán chệt nhảy đổng lên. Nhưng xét kỹ, thì những thành phần này trước đây không phải là nguyên Chệt, chẳng phải là Việt Cộng. Vậy chúng là ai mà tiếp tay làm việc bán nước, chà đạp văn hiến, phản lại đồng bào ?

Tôi viết về Trần Thanh, một tác giả tiêu biểu cho chủ trương này, không phải để "hạ" Trần Thanh hay ai khác; mà để tiếc nuối, để thương khóc cho vận nước Việt nam, thương cảm cho những "tâm hồn lạc Mẹ" ! Tôi từng đọc một vài bài của Trần Thanh, của Trương minh Hòa. Trước đây, tôi có một thiện cảm về mặt văn chương, dù có những ý không bằng lòng. Nhưng tôi chưa bao giờ viết gì về họ. Lúc này, ngồi đọc đi, đọc lại nhiều lần, tôi cảm thấy thương hại vô cùng. Thì ra,

"Quân tử lúc cùng thêm thẹn mặt
Anh hùng khi gấp cũng khoanh tay".

Riêng đối với Trần Thanh, giọng văn hoàn toàn đổi theo "lối mới của Vện Vĩnh long", đây là một nhục nhã cho một kẻ cầm bút đã từng ghi hai chữ tiến sỹ. Trong một bài văn xem như "chính luận", bỗng chốc cuối cùng dùng hai chữ "Nhà Lước", làm cho người ta mất hết thiện cảm. Viết nói như thằng tôi, thì không ai trách, vì tôi chỉ là thứ "trôi sông lạc chợ" (mới được tặng hôm qua) từ thiên vạn kiếp nào. Như tôi, thì ai cho chữ gì cũng nhận cả, miễn là tôi có "lập trường Dân tộc" vững chãi là được rồi. Xin nhớ cho một điều, tôi là kẻ thích phương châm "phù hợp", thì cho nhận cũng phải coi chừng.

Trở lại với Trần Thanh trong câu nói: "Mục đích của việc chống cộng của chúng ta là phải hủy diệt cái chế độ đó chớ không phải công nhận nó vẫn tiếp tục tồn tại và chỉ yêu cầu nó "sửa sai". Lời Kêu Gọi của Thích Quảng Ðộ chính là một cạm bẫy".

Trước hết, đi sâu vào ý thứ nhất: "phải hủy diệt cái chế độ đó". Ý của Trần Thanh không khác với tôi và mọi người chút nào. Thế nhưng, đã nhiều năm rồi, Tiến sỹ Trần Thanh với tài cao Bắc đẩu như thế, không biết ông đã phát minh ra một đường lối nào để "huỷ diệt" nó hay chưa ? Hô cho đã miệng, thì ai làm không được, nhưng vận hành trí tuệ tìm một phương sách khả dĩ ứng phó, thì thiệt thiên nan vạn nan. Nếu như một kẻ thực sự có tâm huyết với việc "hủy diệt chế độ", thì chắc chắn Trần Thanh và phe nhóm ấy phải lắng nghe, suy nghĩ, góp ý một cách chân thành mới phải. Cớ sao Hứa vạn Thọ, phải cổ xuý Trần Thanh dùng những ngôn từ "bàng sanh khổ thú" với một ông già trên tám mươi ? Nhóm Hứa vạn Thọ có thể giải thích thế nào cho rõ mục đích của họ hay không ? Trong mọi cuộc chiến tranh, "chiến tranh Tâm lý, chính trị" bao giờ cũng dẫn đầu và hậu thuẫn một cách hữu hiệu nhất. Không lẽ một đảng chính trị không biết chút chuyện nhỏ này ?

Thế nhưng, bằng những ngôn ngữ của các bài đăng trên một Website của một đảng chính trị, đồng bào nhận ra ngay, đảng ấy chỉ là ÐẢNG CHỬI; cán bộ đảng ấy chỉ là một thứ LÀM NGHỀ CHỬI MƯỚN, dù cho bọn họ mang bằng cấp đầy mình. Thế thì làm sao họ lãnh đạo đấu tranh ? Còn CS thì sao ? Dĩ nhiên là chúng vỗ tay khen ngợi, tung tiền nuôi lớn nhóm đảng nàỵ Và chúng sẽ kết hợp MỘT MẬU THÂN KHÁC CHO PHẬT GIÁO ... Ðọc mấy chữ "Ngu và thúi", "thúi và ngu", tôi hình dung ra ngay thảm trạng Mậu thân trên đất Huế do chính những tên đầy thù hận như thế đã kết hợp cùng CS gây ra. Hai thằng du thủ đối với nhau, thoạt đầu cũng còn có một vài lời qua lại cái đã, sau mới ÐỤC, chứ đâu lẹ làng đến thế. Từ trong những ngôn ngữ ấy, cho thấy lòng thù hận Phật giáo đã tích lũy từ lâu xa, mới phát ra được trước một cụ già bằng ông, bằng cha chúng. May thay, ông ấy còn trong nước, nếu ở ngay trước mặt nhóm này thì chúng đã "đập đầu chôn sống" ngay rồi. Chính thứ ngôn từ ấy, chúng đã cho rằng bọn CS Trường Chinh đấu tố cha mẹ chúng, còn nhân đạo hơn sao, và như thế, không những chúng đã dương cao ngọn cờ đấu tố; mà còn thực hiện một cách quyết liệt hơn. Chuyển biến ấy cũng có thể so sánh sự chuyển độ cao từ 1966 đến độ cao 1968 vậy. Cũng trong ngôn ngữ ấy, cho thấy bọn này sẽ cùng với đàn em sẽ thực hiện quy mô, mệnh lệnh:

AI KHÔNG THEO TA THÌ PHẢI CHẾT. AI CẢI CÁN BỘ TA CŨNG PHẢI CHẾT.

Và trước khi chúng thanh toán một lần cuối Dân tộc Việt nam, chúng sẽ tạo thêm nhiều cuộc đấu tố trong gia đình mọi giới. "Con sẽ phải chống lại cha, vợ chống lại chồng, dâu chống lại bà gia; họ hàng chống nhau, xóm thôn giết nhau, rồi toàn quốc giết nhau".

Trong Phật giáo hiện nay, chúng đã tạo những tên "du thủ khoác ca sa" như Quảng Ba, Bảo Lạc, Nguyên Trí, Nguyên Siêu, Minh Tâm, Như Ðiển, Tín Nghĩa, Tâm HoặLũ "đầu rắn mình người, tâm địa ngục" này cũng đang bắt tay với bọn Ðảng Chửi trên đây để đấu tố Thầy Tổ Tông môn, mà hiện tượng 08-5-09 tại Liên hiệp quốc là một ví dụ. Ðó là chưa nói đến lực lượng trong nước, mà cầm đầu là Tuệ sỹ, Lê mạnh Thát. Nhìn lại một cách đơn sơ, tôi cảm thấy rùng mình trước số phận Dân tộc Việt. Có thể, đời tôi chưa thể chứng kiến toàn bộ kết quả "CHƯƠNG TRÌNH RẮN ÐỘC HOÀ N VŨ" này; nhưng đó là một niềm đau không thể xoá nhoà trong tâm khảm.

Khi Trần Thanh và nhóm đảng chửi này đang xăn tay áo chửi rủa kẻ khác, thì liệu họ có chứng minh được rằng bao năm qua họ đã làm gì hay không ? Với tôi, để có thể "hủy diệt chế độ Cộng sản", thì trước hết phải có những con người chống Cộng sản. Một vấn đề quan trọng hơn là phải làm sao chỉ cho dân biết đâu là Cộng sản. Thế nhưng oái oăm thay, những thằng người đang theo "cổ đảng" lại há miệng chống Cộng được chăng ? Hắn vừa thực hiện những tội ác ghê gớm nhất, ghê gớm còn hơn "tân đảng", thế mà thè lưỡi Rắn nói chuyện yêu thương được sao ? Một vấn đề khó khăn thứ ba hiện nay là những thế lực quốc tế đã "công nhận Cộng sản", và bắt tay với chúng, thì làm sao chúng ta có khả năng đảo ngược ? Duy chỉ có một Minh chủ như Quang Trung may ra mới có thể?. Thế lực trong nước mới có thể làm chủ chuyện này; mà muốn thế lực đương quyền TỰ GIÁC RA TAY, thì chỉ có một con đường vận động toàn dân giác ngộ trước nguy cơ của Tổ quốc. Chính tiếng nói của họ qua một phương pháp nào đó mới có thể kích thích những bùng nổ cuối cùng để tiêu diệt Cộng sản. Có lẽ nhóm này cũng ý thức như vậy, nên khi nghe lời kêu gọi của Hoà thượng Thích quảng Ðộ, chúng đã điên lên; rồi để cho những ngôn từ Ba ngàn năm trước tuôn trào không ngăn được.

Ðể kiểm điểm lại tình hình đấu tranh chống Cộng, tôi thấy cần phải "tôn vinh" một người. Đó là Linh mục Nguyễn văn Lý. Có lần ông bà Baodang đã đề nghị tôn ngài lên ngôi Minh chu?. Tôi chờ ký tên, nhưng sau đó không thấy nữa. Cái đặc biêt của "linh mục chống Cộng" này là, ông dám hô "ÐẢ ÐẢ O CỘNG SẢN" ngay trước một phiên toà; đồng thời ông trân trọng nhắc lại lời Giáo hoàng Gioan Phaolô 2 rằng: "LÝ TƯỞNG CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN VÀ CHỦ NGHĨA XÃ HỘI KHÔNG SAI ..." Và ông tuyệt đối tin vâng lời Thánh phụ. Liệu tiến sỹ, nhà chính trị Trần Thanh có thể luận dùm cho đây là loại chống Cộng kiểu gì, có phải là cạm bẫy hay không ? Lý tưởng mà không sai, thì nó đả đảo cái gì hả ?

Một điều khác có thể hủy diệt chế độ CS đó là sức mạnh đoàn kết của những tôn giáo trong nước; đặc biệt là của Giáo hôị La mã, một thế lực chính trị quốc tế. Thế nhưng mấy chục năm trôi qua, cơ quan đại diện Giáo hội hoàn vũ La mã tại Việt nam (HÐGM) đã làm gì, nói gì ? Khỏi cần phải thắc mắc, lời linh mục Nguyễn văn Lý đã nói rõ ràng rồi. Từ năm 1982, Thượng đế trần đã giáng chỉ rằng "LÝ TƯỞNG CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN, CHU ? NGHĨA XÃ HỘI KHÔNG SAI". Do vậy mà người ta quyết tâm đẩy cao chủ nghĩa cộng sản, chứ làm sao chống ? Ðể thể hiện cụ thể lời Thánh phụ ấy, Hồng y giáo chủ Phạm minh Mẫn đã khôn khéo nói:

"Giáo hội cần phải kiên nhẫn và phải tìm kiếm những điểm tương đồng với nhà nước trong các lãnh vực mà giáo hội có thể hoạt động để phát triển xã hội".

Chỗ này, ngài Mẫn nói hơi gượng một xíu, vì đâu cần tìm, mà "Vua các vua chúa các chúa" đã nói rõ LÝ TƯỞNG CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN, CNXH KHÔNG SAI rồi kia mấy. Vậy đâu cần tìm chi cho mệt. Chỉ oái oăm ở chỗ, lâu nay bầy chiên hả họng kêu theo rằng CỘNG SẢN VÔ THẦN DIỆT CÔNG GIÁO, thì nay mấy chữ LÝ TƯỞNG CỘNG SẢN KHÔNG SAI này làm sao giải thích hả ? Dù sao, để được thấm thía thêm, chúng ta cần nghe Ðại luật khoa tiến sỹ Nguyễn học Tâp ghi lại lời vị giáo hoàng lừng lẫy như sau:

"Giáo hội can thiệp vào các lãnh vực trần thế trên phương diện luân lý, bởi vì luân lý liên hệ mật thiết với lãnh vực siêu nhiên phần rỗi của con người ... nê n Giáo hội có thẩm quyền can thiệp về các vấn đề xã hội, kinh tế, và chính trị, khi các vấn đề đó có liên quan đến lãnh vực luân lý".

Chính vì vậy, Giáo hội Hoàn vũ vũ La mã, qua lời Hồng y Phạm minh Mẫn, Bộ trưởng Bộ Thuộc địa tại Việt nam của Vatican tương đồng với tất cả các lãnh vực, không chừa thứ chi. Và như thế không những không chống Cộng sản, mà còn kích thích cho chúng nhanh hơn để thỏa mãn cho LÝ TƯỞ NG CỘNG SẢN CỦA GIÁO HỘI LA MÃ. Chuyện buồn cười hơn là, cùng một lúc, theo Nguyễn học Tập, Giáo hoàng lại nói:

"Nhiệm vụ của đức Giáo hoàng là rao giảng Phúc âm cho thấy sứ mạng của Giáo hội là sứ mạng tôn giáo, không thuộc về lãnh vực chính trị, kinh tế, Xã hội".

Thế thì, XUÔI CŨNG ÐƯỢC, NGƯỢC CŨNG XONG, ngài nói gì cũng đúng cả, miễn sao có lợi thì đúng. Vô thần cũng Cộng sản, Lý tưởng đúng cũng Cộng sản. Chống Cộng cũng chỉ La mã, công nhận lý tưởng Cộng sản cũng chỉ La mã. Vậy cái gì là La mã ? Ðể có thể tạm hiểu một chút về những lãnh vực mà GH La mã can thiệp, chúng ta hãy nghe lời Thiên chúa phán:

"Giu đa cưới cho Ê rơ, con trưởng nam, một người vợ tên là Ta-mạ Nhưng Ê rơ độc ác trước mặt đức Giê hô va (Thiên chúa), nên ngài giết người đị Giu đa bèn biểu Ô-nan rằng: Con hãy lại gần vợ anh con, kết bạn cùng nàng như em chồng, đặng nối dòng dõi cho anh. Ô-nan biết rằng dòng dõi này sẽ chẳng thuộc về mình, nên đương khi đến cùng nàng, thì làm rơi xuống đất để đừng sanh dòng dõi cho anh. Nhưng điều người làm vậy không đẹp lòng đức Giê hô va, nên ngài cũng giết người luôn".

(And Judah took a wife for Er his firstborn, whose name was Tamar. And Er, Judah firstborn was wicked in the sight of the Lord, and the Lord slew him. And Judah siad unto Onan, go in unto thy brother s wife and marry her, and raise up seed to thy brother. And Onan knew that the seed should no be his; and it came to pass;, when he went in unto his brother s wife, that he spilled it on the ground, lest that he should give seed to his brother. And the thing which he did displeased the Lord, wherefore he slew him also GENESIS: 38:6-10).

Xem thế, ngay từ khai thiên lập địa, Thiên chúa của La mã đã can thiệp vào "tất cả mọi sự mọi đàng", kể cả chuyện làm tình giữa hai người. Bất kỳ lúc nào, ở đâu, bất cứ ai không thoả mãn ngài thì ngài đều giết hết. Giáo hội La mã truyền thừa sự nghiệp Thiên chúa của họ (chứ không phải chúa của nhân loại), nên cũng làm y chang như vậy. Tôi nhắc đại khái như vậy để Trần Thanh thấy rằng không dễ dàng "huỷ diệt" nó đâu, bởi vì Thượng để trần gian đã nói nó đúng, thì mẹ kiếp thằng nào dám cải ? Có thể trừ Dân tộc Việt nam ? Và đó chính là nguồn gốc của sự tồn tại của chủ nghĩa Cộng sản tại Việt nam. Tổng thống Hoa kỳ G.W Bush hô hào nhân quyền, tự do, dân chủ ghê rợn, rồi khi đến Việt nam cũng chỉ đi "mở cửa Nhà thờ". Mười lăm lần đến Việt nam, phái đoàn Vaican vẫn xác nhận có tự do tôn giáo không thể chối cãi, dù chỗ họ đang đứng tại Tây nguyên, nơi mà máu "tin lành" đang còn chảy. Ba mươi mấy năm, Hội đồng Giám mục Việt nam vẫn thủ khấu như bình trước nạn Trung cộng xâm lăng lãnh hải, biên địa Việt nam, trước sự đàn áp đẫm máu các tôn giáo khác. Giao cho các Linh mục Tín, Lý, Lợi, Giải bày trò đòi đất nhà thờ từ Nguyệt biều đến Thuận an ra Hà nội, nhưng họ vẫn dấu mặt. Thế thì làm sao "hủy diệt" nó hả Trần Thanh ? Vin vào những lý do không chính đáng để chửi rủa vị lãnh đạo tối cao của Phật giáo là một trò bỉ ổi, hèn hạ, vô liêm sỉ của bọn Rắn con, chứ ai khác ?

Nói đến một đảng chính trị, một con người chính trị, thì trước hết là phải nói đến mục đích đường hướng, nhưng việc quan trọng hơn đó là tư cách đạo đức, khả năng chuyên môn của cán bộ đảng viên. Vậy thì, một kẻ như Trần Thanh, Hứa vạn Thọ có thể làm chính trị hay không ? Ðọc tới, đọc lui mấy chữ NGU VÀ THÚI, THÚI VÀ NGU, chúng ta thấy ngay MỘT PHƯỜNG DU ÐÃNG, MỘT THỨ ÐẦU TRỘM ÐUÔI CƯỚP, thì làm sao làm chính trị ? Ðừng nói là nói với kẻ khác, mà ngay cả dùng chữ này với vợ con, bạn bè của chúng, thì chúng ta cũng biết đó là thứ VÔ GIÁO DỤC rồi, thì làm chính trị cái gì hả ?

Ðến ngang đây, thì độc giả đã thấy hai nguyên nhân chính yếu để cho Chủ nghĩa Cộng sản tại Việt nam tồn tại rồi chứ gì ? Thứ nhất là sự tuyên bố của Giáo hoàng La mã về LÝ TƯỞNG CỘNG SẢN KHÔNG SAI; và hành động của Tổng thống Hoa kỳ G.W. Bush khi đến Việt nam. Thứ hai là những đảng phái chính trị như đảng của Hứa vạn Thọ, Trần Thanh ... đã trở thành thứ đảng chửi, đảng vô nhân tính, đảng vô lại, đảng du côn ... mang màu sắc PHẢN TỔ QUỐC, PHI DÂN TỘC. Chúng đua nhau bảo vệ nuôi dưỡng chủ nghĩa Cộng sản để hưởng lợi, thế mà còn ngoa ngoạnh chửi Phật giáo là Cộng sản. Ðể có thể hiểu được một cách sâu sắc lời tuyên bố trên đây của GH John Paul II, tôi xin phép nhắc lại lời phát biểu của ông Lâm lễ Trinh, phát biểu tại đại hội Cộng đồng Công giáo miền Tây Nam Hoa kỳ, ngày 16-5-2004, trong đó ông đã trích lời Giáo hoàng Felix như sau:

"KHÔNG CHỐNG LẠI SAI TRÁI TỨC LÀ CHẤP NHẬN SỰ SAI TRÁỊ KHÔNG BẢO VỆ SỰ THỰC TỨC XOÁ BỎ SỰ THỰC".

Xin hãy tự đọc và dùng tâm trạng bình tĩnh nhất để so sánh hai câu nói của hai vị Giáo hoàng này, thì quý vị sẽ được lên thiên đàng một cách dễ dàng. Ðặc biệt lưu tâm đến chuyện không những không chống lại mà còn phán rằng LÝ TƯỞNG CNCS, CNXH KHÔNG SAI". Mà không sai tức là đúng rồi, chứ gì. Mà đã đúng thì làm sao chống lại, không lẽ CHỐNG LẠI CÁI ÐÚNG ???

Do những thực tại ghê rợn ấy, Cộng sản Việt nam có thừa sức "chôn sống" ngay Giáo hội Phật giáo Việt nam Thống nhất, các Giáo hội Cao đài và Hoà hảo. Chúng đã dùng trăm phương ngàn kế, hợp tác trong ngoài với các thế lực xem Phật giáo là kẻ thù để xé nát ba lực lượng Dân tộc này hầu NÔ LỆ Dân tộc Việt nam. Ngược lại cơ quan thuộc địa của La mã mỗi ngày một phát triển nhanh, đến nỗi Hồng y Phạm minh Mẫn đã sung sướng tuyên bố rằng, ông đã lập những trung tâm truyền giáo tại những chỗ CHƯA có giáo dân, và bây giờ giáo dân đông đến nỗi đứng từng hàng dài ngoài giáo đường. Vậy đó là hậu quả của cái gì, ngoài "hợp tác đôi bên cùng có lợi" hay "chỉ cha con ta cùng hưởng ơn trời" ? Làm sao Cộng sản chết hả Trần Thanh ?

Nhưng dù cho Dân tộc Việt đang chịu đựng những khổ đau chưa từng có của lịch sử, tôi vẫn tin ở tấm lòng Dân Việt, trong cơn khắc khoải cuối cùng sẽ có những biến chuyển tốt đẹp. CHÍNH NGHĨA SẼ THẮNG HUNG TÀN.

Từ hai thực tại của tình hình Việt nam về Tôn giáo lẫn đảng phái chính trị ở hải ngoại, chúng ta phải thấy rằng không tổ chức nào đủ sức chống lại Cộng sản hiện nay. Chỉ còn lại tiếng nói, nay đã trở thành thiểu số, của GHPGVNTN mà thôi. Chính vì vậy, mà bọn tay sai bản địa của thế lực quốc tế và Cộng sản Việt nam muốn cùng một lúc từ trong ra ngoài nước đều TỔNG TẤN CÔNG PHẬT GIÁO. Khi điểm lại một số bài viết của bọn Cộng sản trong nước, và đem so sánh với "bầy tôi hải ngoại", chúng ta thấy bọn trong nước còn khá hơn về mặt đạo đức. Và từ chỗ này, tự cái đảng phái chính trị của Hứa vạn Thọ, Trần Thanh ... đã không thể có đủ tư cách đấu tranh với chúng; vậy thì làm sao đồng bào tin vào mà cùng chúng lật đổ chế độ Cộng sản ? Khi chưa có chính quyền trong tay, mà chúng đã đối xử với một ông già tuổi ngoài bát tuần như thế, một vị lãnh đạo tối cao của một giáo hội như thế, thì khi bọn chúng cầm quyền chúng sẽ tái thực hiện việc "đập đầu chôn sống" như Tết Mậu thân 1968 với Phật giáo, là chuyện chắc. Lần này nếu xảy ra được thì thảm nạn sẽ là toàn quốc chứ không chỉ miền Nam như trước đây.

Tiếc thay, không một ai ý thức được những nguy hiểm gần kề như thế. Họ nhắm mắt làm ngơ, và dùng mọi lý lẽ từ bi, bác ái, lý luận trí thức ... để trốn chạy bổn phận, che đậy hèn nhát. Trong lúc đó, bầy tôi của gian ác tiếp tục tung hoành ngang dọc, kể cả chửi tục với những bậc lãnh đạo các tôn giáo khác họ, các đảng phải không thuộc phe họ.

TẤT CẢ CÚI ÐẦU CHỊU NHỤC. Than ôi !!! HỠI ÐỒNG BÀO VIỆT NAM HÃY NHẬN RÕ NHỮNG HÀNH VI THÂM ÐỘC TIÊU DIỆT VĂ N HÓA NHÂN BẢN CỦA DÂN TỘC ÐỂ THAY THẾ BẰNG MỘT THỨ VĂN HOÁ ÐẤU TỐ NGOẠI LAI, VÔ LUÂ N LÝ, PHI DÂN TỘC, THIẾU TÌNH NGƯỜI.

Bảo Quốc Kiếm


Bắc Kinh Dùng Thủ Đoạn Tinh Vi Nắm Đầu Nhóm Cầm Quyền Hà Nội - Lý Đại Nguyên

Lý Đại Nguyên

Cuộc đụng độ quyết liệt hiện nay giữa Việtnam và Trung cộng về chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa, và mối đe dọa đưa dân, quân Trung cộng sang tràn chiếm điểm chiến lược ở Cao Nguyên Trung Phần, qua kế hoạch khai thác bauxite của chúng, đang đánh thức tinh thần Độc Lập Dân Tộc của toàn dân trong, ngoài nước dâng cao. Nó đã tác động trực tiếp vào thành phần Văn Nghệ Sĩ, Trí Thức, và ngay cả tới giới Quân, Cán, Chính trong hàng ngũ Việt cộng, những người còn lương tri, còn nhận mình là người Việtnam, dù đã từng có thời gian ‘kiêu hãnh’ là mình có góp phần đấu tranh giành độc lập, kháng chiến chống Thực Dân. Tuy sau đó, cho dù sớm, hay muộn, họ cũng phải cảm nhận thấy mình đã bị Hồ Chí Minh và Cộng đảng theo lệnh quan thầy Liênxô, Trung cộng thực hiện chế độ xã hội chủ nghĩa ngoại lai, độc đảng, độc tài, độc ác, khủng bố sắt máu lên toàn dân Việtnam, mà vẫn phải câm nín, không dám lên tiếng, vì được ơn huệ, được ưu đãi, hay bị khống chế trong guồng máy ‘công an trị’, nên dù biết mình bị lừa dối, mà không dám đề kháng, chống đối.

Nhưng đến dịp này, khi Trungcộng công khai lấn chiếm Việtnam. Dù chúng đã được bọn Man cộng (gọi bọn này là ‘man di, mọi rợ’, cầm đầu bởi Nông Đức Mạnh, vì không xứng đáng được gọi là ‘Việt’ cộng) đã hiến đất, dâng biển cho Trungcộng, và thẳng tay đàn áp Phong Trào Thanh Niên Sinh Viên xuống đường chống việc Trungcộng nhận chủ quyền ở 2 quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việtnam. Nhất là việc Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng lại đang cam tâm biếu không cho Trung cộng quyền khai thác bauxite ở Tây Nguyên, không phải đấu thầu, thì lương tri Việtnam trong mọi giới lại một lần nữa được đánh thức, nhất tề đòi nhà cầm quyền Việtcộng phải ngưng ngay kế hoạch khai thác bauxite của Trungcộng lại. Thế nhưng bọn Man cộng Mạnh-Dũng vẫn không dám làm theo ý dân, vì họ đã lọt vào “quỹ đạo do thủ đoạn chính trị tinh vi” của Bắc Kinh an bài.

Trong khi Hoa kỳ ra sức ‘nhập nội’ Việtnam, với mục tiêu là, làm cho Việtnam hội nhập với Kinh Tế Thị Trường Tự Do Thế Giới. Giúp Việtnam giầu mạnh, tiến đến Dân Chủ Hóa chế độ, thì Trung cộng chỉ cần nắm đầu nhóm Man cộng cầm quyền tại Hà Nội là bao nhiêu kế hoạch lý tưởng của Mỹ đều tiêu tan. Nào là Tự Do Tôn Giáo. Tự Do Ngôn Luận. Tự Do Lập Hội … đều bị bọn Man cộng đầy tớ Bắc Kinh xếp xó hết. Hẳn dư luận chưa quên: Năm 1999, Hoa kỳ quyết dành cho Việtnam ký Thương Ước với Mỹ trước Trung cộng. Thế là lập tức, Trung cộng ra lệnh cho cố vấn Đỗ Mười, vận động một cuộc chống tổng bí thư Lê Khả Phiên dữ dội, làm cho Phiêu sợ mất chức không dám ký thương ước với Mỹ, để Trung cộng ký trước một năm, khiến cho Việtnam mất ‘tiên cơ’ nhận vốn đầu tư quốc tế, để Trung cộng có cơ hội sớm giầu mạnh, đè bẹp Việtnam. Thực ra lúc đó Lê Khả Phiêu đã được lọt vào mắt xanh của Mỹ. Nhưng Trung cộng khôn khéo hơn, biết dùng thủ đoạn ‘rung cây nhát khỉ’. Dùng ba viên cố vấn Mười, Anh, Kiệt dồn Phiêu vào thế phải quay sang ôm chân Trung cộng để duy trì địa vị. Nhưng cuối cùng thì Việt cộng Lê Khả Phiêu vẫn bị loại, để cho Man cộng họ Nông lên cầm đầu đảng, rồi ngoan ngoãn thực thi kế hoạch ‘tàm thực’ của Trungcộng như hiện nay.

Đến năm 2008, sau chuyến Mỹ du của thủ tướng Việtcộng, Nguyễn Tấn Dũng, quan hệ giữa 2 nước Việt, Mỹ được nâng lên tầm cao. Tại đây, tổng thống Hoa kỳ, George W. Bush nhấn mạnh: “Sự ủng hộ của chính phủ Hoa kỳ đối với Việtnam về chủ quyền quốc gia, an ninh và toàn vẹn lãnh thổ”. Dũng được các nhà đầu tư Mỹ đón tiếp và hứa hẹn dành cho nhiều kế hoạch làm ăn lớn. Hãng Exxon Mobil hợp tác thăm dò dầu khí ở vùng biển Việtnam. Trung cộng nổi khùng lên, hăm đánh Việtnam và dọa hãng Exxon, nếu hãng này làm ăn với Việtnam thì sẽ mất quyền lợi tại Trung hoa, khiến Exxon đành bỏ cuộc. Đồng thời nhà ở của Nguyễn Tấn Dũng có tin là bị đặt bom. Trong khi đó, kinh tế Việtnam đâm đầu xuống dốc, địa vị thủ tướng của Dũng bị lung lay. Mặc dù, Nguyễn Tấn Dũng cả linh hồn, tiền bạc và con cái đều đặt ở Mỹ, nhưng việc giữ được địa vị trong lúc này thì không thể nhờ ở Mỹ, mà phải trông vào Tầu. Cũng giống như Lê Khả Phiêu trước kia. Bởi thế kẻ mạnh miệng, lớn giọng quyết thực hiện kế hoạch bauxite Tây Nguyên nhất vẫn phải là Nguyễn Tấn Dũng.

Có lẽ biết Dũng đã quá ngả về phía Mỹ, nên Trung cộng đã dùng lối vừa chèo kéo, vừa hăm dọa. Số là Dũng chỉ sang tu nghiệp tại Trung cộng có một khóa ngắn hạn, thế mà ở trường đại học nơi Dũng theo học, đã cho đúc tượng của Dũng để ghi nhớ rằng: “Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng CHXHCNVN, cựu sinh viên của nhà trường”. Xem vậy đủ thấy kế hoạch ngắn hạn, cũng như dài hạn ở Việtnam của Trung cộng là quyết nắm cho bằng được Chính Quyền Hànội, để thực hiện kế hoạch bành trướng xuống Phương Nam của họ. Trung cộng thừa hiểu, kể cả về sức mạnh kinh tế lẫn quân sự Trung cộng hiện nay không phải là đối thủ của Mỹ. Mặc cho họ đang cố gắng san bằng hố ngăn cách giầu nghèo giữa thành thị và nông thôn, và cố thực hiện hài hòa xã hội, làm sống lại tinh thần Đại Hán. Nhưng với chế độ cai trị độc tài tham nhũng cộng sản, thì đó chỉ là một mơ ước. Nền kinh tế Trungcộng vẫn chỉ là một nền kinh tế ‘gia công’ đối với thị trường quốc tế. Sức mạnh quân sự của Trungcộng chỉ là sức mạnh ‘ăn đong’, đi mua vũ khí của nước ngoài. Không thể là đối thủ ngang tầm với nền kỹ nghệ quốc phòng cực kỳ tối tân, mỗi lúc một tối tân thêm của Mỹ. Tuy Mỹ cũng cần đẩy Trungcộng lên thành ‘con ngáo ộp’ để buộc thiên hạ phải cần tới sức mạnh quân sự Mỹ, và mua vũ khí tối tân của Mỹ, để cùng chủ động gia nhập hệ thống chiến lược ‘chống khủng bố, ngăn bành trướng’ với Mỹ. Cho nên chính sách của Mỹ về Trungcộng là “hợp tác trong phòng ngự”.

Cũng vì chính sách nửa vời này của Mỹ, mà Việtnam bị rơi vào thế “dở sống, dở chết”. Chế độ cộng sản độc đảng, độc tài, độc ác vẫn lây lất tồn tại. Trungcộng vẫn còn cơ hội nắm đầu bọn Mancộng cầm quyền tại Hànội. Rồi trên danh nghĩa một Quốc Gia thành viên trong Liên Hiệp Quốc, có mặt trong các tổ chức hợp pháp thế giới, ký vào mọi công ước quốc tế. Việtcộng cứ nghiễm nhiên nhân danh Chủ Quyền Dân Tộc, Độc Lập Quốc Gia, Văn Hóa Cá Biệt để tước đoạt Dân Quyền, Nhân Quyền của người dân và Chủ Quyền Việtnam, tùy tiện ký kết hợp tác toàn diện với Trung cộng, hợp pháp hóa các kế hoạch lấn biển, chiếm đất, khai thác tài nguyên, cuối cùng tạo điều kiện cho việc Hán hóa Việtnam của Trungcộng, để từ đó Hán hóa toàn vùng Đông Nam Á, trước sự bó tay của Siêu Cường Kinh Tế, Quân Sự, Dân Chủ Hoa Kỳ. Đã đến lúc người Việtnam trong, ngoài nước phải tự cứu lấy mình. Các nước Đông Nam Á cũng phải tự cứu lấy nhau, tạo điều kiện cho Hoa kỳ và thế giới Dân Chủ có cơ hội tiếp tay cho mình ngăn tham vọng bành trướng của Tân Đế Quốc Đại Hán.

Lý Đại Nguyên
Little Saigon ngày 19/05/2009.

Chính sách Biển Ðông của Việt Cộng - Nguyễn Ðạt Thịnh

Nguyễn Ðạt Thịnh

Chắc cũng có người thật tâm tin là Việt Cộng có một chính sách Biển Ðông để bảo vệ tài nguyên nhiên liệu chìm dưới đáy biển, bảo vệ hải sản tôm, cá trong lòng biển đã bao nhiêu ngàn năm nuôi sống người Việt Nam, và bảo vệ vài trăm ngàn ngư dân quanh năm đánh, bắt trên triền nước, ngọn sóng.

Thử tìm hiểu chính sách Biển Ðông của Việt Cộng là những gì?

Trước hết như mọi quốc gia ven biển khác, họ nộp lên tổ chức Liên Hiệp Quốc những bản đồ lãnh hải rộng 12 hải lý, bản đồ vùng đặc quyền kinh tế rộng 200 hải lý, và những vùng đặc quyền nới rộng.

Căn cứ trên bản đồ này Liên Hiệp Quốc ấn định lằn ranh lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế cho mọi quốc gia ven biển nếu những vùng này không có tranh chấp. Nếu có tranh chấp, những quốc gia liên hệ sẽ ngồi lại với nhau để thảo luận.

Quần đảo Trường Sa nằm trong vùng tranh chấp của 6 nước: Trung Cộng, Việt Cộng, Ðài Loan, Phi Luật Tân, Mã Lai, và Brunei; 4 nước sau cùng có lập trường giản dị là đệ nạp cho Liên Hiệp Quốc bản đồ lãnh hải của họ và chờ cuộc thương thuyết rất dài, rất gay go và phức tạp, để giải quyết quyền lợi của mỗi quốc gia trên tài nguyên nằm dưới Trường Sa.

Trung Cộng phản đối việc cả 4 nước này và Việt Nam đòi chủ quyền trên quần đảo Trường Sa, nhưng vẫn sẵn sàng thương thuyết với toàn bộ 5 quốc gia về quyền lợi trên hải đảo đó. Thương thuyết chưa diễn ra nhưng có thể hình dung như một cuộc chia phần, trong đó Trung Cộng lãnh phần của con sư tử.

Bốn nước nép mình theo luật quốc tế, trong lúc hai nước hành xử không giống những nước kia là Việt Cộng và Trung Cộng; Trung Cộng tham lam nhận tất cả những gì trên Biển Ðông là của chúng, Việt Cộng tuyên bố họ đang mua 6 chiếc tầu ngầm, và đệ nạp một bản đồ không chính xác, khi xác định vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của mình, đo từ “lằn ranh cơ sở 1982”.

Lằn ranh này không phù hợp với UNCLOS (United Nations Convention on the Law of the Sea – Qui ước quốc tế về luật trên biển cả) ở một số điều quan trọng và nằm xa bờ một cách đáng kể so với một đường cơ sở phù hợp với UNCLOS.

Trong vòng 2 năm từ khi Việt Nam công bố đường cơ sở 1982, Mỹ, Trung Quốc, Pháp, Cộng hoà Liên bang Đức, Thái Lan phản đối đường cơ sở này.

Nhiều thức giả Việt Nam góp ý là nếu đo từ những hòn đảo của Việt Nam như các đảo Côn Sơn, Phú Quý thì vấn đề được đơn giản hoá và phù hợp với quy chế đường cơ sở thẳng bình thường của UNCLOS. Trung Cộng cũng đã làm như vậy –đo 200 hải lý từ mũi chót phía Nam của đảo Hải Nàm—đưa cái lưỡi bò xuống liếm Nam Hải vào miệng.

Một viên chức ngoại giao của Việt Nam đã hồi hưu, ông Dương Danh Dy nói, “bây giờ cũng không thể kết tội ai được bởi vì nó là chuyện lịch sử rồi. Chúng ta có một số điều hứa. Tôi biết rất rõ những điều hứa này của ta. Ta có những điều hứa trong vấn đề Biển Đông. Cái hứa của chúng ta lúc đó thì có những nguyên nhân là do chúng ta bênh Trung Quốc (khi chúng tấn công hải quân QLVNCH, có những nguyên nhân do chúng ta dốt, chúng ta không hiểu gì cả.

“Tôi từng đi điều tra biên giới trên bộ nhiều lần và tôi thấy có những cái đúng là sự ngây ngô khờ dại của chúng ta.”

Sự ngây ngô khờ dại còn đưa Việt Cộng đến việc làm một trang web chung với chính phủ Trung Cộng lấy tên là www.vietnamchina.gov.vn, khi người viết web là viên chức Việt Cộng, và đổi thành địa chỉ www.vietnamchina.gov.cn. khi người viết là Trung Cộng.

Trang www.vietnamchina. gov.vn chỉ có chính phủ Việt Cộng mới có quyền sử dụng đang phổ biến nhiều bài viết hoàn toàn theo quan điểm chính phủ Trung Cộng.

Phần tiếng Việt của trang này giới thiệu các tin tức về hoạt động của đảng, chính phủ và các lãnh đạo Trung Cộng với ngôn ngữ “hồ hởi” ca ngợi.

Ví dụ những tin hoàn toàn bằng tiếng Việt ca tụng công tác đối ngoại của Chủ tịch Hồ Cẩm Đào, các thành công về 'sở hữu trí tuệ', 'thành tựu hội chợ' v.v.

Đặc biệt, có bài đề cao chính sách ngoại giao 30 năm qua của Trung Quốc như một thành tựu to lớn.

Khẩu khí “tay sai” của trang web rõ rệt đến mức đài BBC cũng phải nhận xét “Một trang web cấp chính phủ của Việt Nam lại đóng vai trò phò tá, hổ trợ cho chính sách của Trung Cộng thì quả là chuyện lạ”.

Theo đài BBC khi tìm những chữ "Nam Sa", "Tây Sa" của trang web này, người đọc sẽ thấy lại một bài hôm 19/03/2009 mô tả chuyện Việt Nam 'theo dõi sát' vụ tàu Ngư Chính 311 của Trung Quốc đến gần Nam Sa.

Tầu Ngư Chính là một tầu chiến được ngụy trang thành tầu ngư nghiệp, vào Biển Ðông sau những đụng chạm giữa 5 ngư thuyền Trung Cộng với chiếc tầu dò mìn Impeccable của Mỹ.

Trang web của gov. vn chỉ đưa tin phát ngôn viên Lê Dũng nói Việt Nam "sẽ theo dõi sát" hoạt động của tàu nọ.

Trong lúc đó Việt Cộng loan tin họ đặt mua 6 tầu ngầm của Nga, điều này làm nhiều người Việt hải ngoại vui mừng coi đó như dấu hiệu chứng tỏ ý chí của Việt Cộng muốn bảo vệ lãnh hải, bảo vệ những tài nguyên nằm dưới đáy biển, và bảo vệ quyền hành nghề của ngư phủ Việt Nam.

Mừng đến nỗi có người nói, "Việt Cộng tệ đủ thứ, nhưng chót hết rồi chúng cũng vẫn là người Việt Nam, vẫn nghĩ đến việc bảo vệ lãnh hải".

Nhưng trên thực tế việc chúng đặt mua tầu ngầm không giúp ngư dân Việt Nam hành nghề trong vùng biển Việt Nam mà không bị những chiếc tầu “tuần tra” như tầu Ngư Chính 311 bắn giết hay bắt giữ, cũng không giúp viên chức Việt Nam mạnh miệng hơn trong những cuộc tranh cãi về chủ quyền trên Biển Ðông.

Bốn quốc gia đang cùng Việt Nam, là nạn nhân của chính sách lấn ép của Trung Cộng trên Biển Ðông không thấy có nhu cầu tầu ngầm; họ giản dị tin lời Đô Đốc Mỹ Robert Willard, Tư Lệnh Hạm Đội Thái Bình Dương, khi ông dự hội nghị Biển Ðông với Trung Cộng và nói với chúng là hải lực Hoa Kỳ sẽ không đứng ngoài cuộc tranh hùng trên Biển Ðông.

Câu tuyên bố “không đứng ngoài” nghe đã tai, trong lúc, không tuyên bố nhưng 6 chiếc tầu ngầm của Việt Cộng sẽ đứng ngoài cuộc tranh hùng, nếu tranh hùng xẩy ra; điều này dó thể dự đoán được, vì trong giả thuyết hải chiến, những chiếc tầu ngầm này sẽ bị mắc cạn do việc 3 chú hề Mạnh, Triết, Dũng không bao giờ hội đủ can đảm để coỏng “nô” với thiên triều.

Nói theo ngôn ngữ Việt Cộng: Biển Ðông là vấn đề “nhậy cảm”, không nên đụng vào nếu không muốn bị cảm … cúm heo.

Nguyễn Ðạt Thịnh


Bauxite và Trọng Điểm Chiến Lược Cao Nguyên VN - Lữ Lan

    Về tầm quan trọng của vị thế chiến lược Cao Nguyên Trung Phần
Cựu Trung Tướng Lữ Lan

Khởi đi từ quan niệm cổ xưa của các binh gia qua mọi thời đại, cấp chỉ huy nào ở ngoài chiến trường, cũng mau tìm chiếm nơi cao địa để dành lấy thế thượng phong. Điều đó đã trở thành một quy luật chung cho mọi chiến lược gia Đông, Tây, Kim, Cổ.

Do quan niệm đó, vị thế chiến lược của cao nguyên Trung phần Việt Nam xưa nay vẫn đóng một vai trò quyết định trong mọi hành động quân sự. Quyết định trong cả thế công cũng như thế thủ , trong thể loại chiến tranh du kích cũng như trong thể loại chiến tranh vận động ...

Từ đầu thế kỷ 20, rồi trong suốt cuộc chiến Đông Dương (1946/1954) cho đến chiến tranh Việt Nam (1960/1975), câu nói đầu môi của cấp bộ lãnh đạo chiến tranh là: ai kiểm soát được cao nguyên, người đó dành được thế chủ động trong trận địa toàn miền Nam.

Một bằng chứng lịch sử đã xác nhận điều đó: tháng 3 năm 1975, Bắ c cộng đã huy động 12 sư đoàn dã chiến quyết tâm dứt điểm Ban Mê Thuột của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Tiếp sau đó, các tỉnh duyên hải, từ Phú Yên đến Phan Rang tiếp nối nhau thất thủ như một loạt domino.

Nay Trung Cộng được quyền khai thác những quặng mõ bauxite trên một diện tích được coi là bóc
đi 2 phần 3 diện tích rừng ở Lâm Đồng và Dakrong thì Trung cộng sẽ làm được gì về mặt quân sự và quốc phòng ?

Đây là một biến cố vô cùng trọng đại đối với sự tồn vong của Việt Nam . Trước hết, phóng tầm nhìn suốt chiều dài lịch sử Việt Nam từ nghìn xưa, Trung quốc chưa bao giờ buông bỏ mưu đồ hãm hại dân tộc Việt Nam và xâm chiếm nước ta.

Đối với mE1t quân nhân có chút cảm quan chiến lược do bởi kinh nghiệm sống và chiến đấu ở Cao Nguyên Trung phần trong nhiều năm giữ chức vụ chỉ huy Quân Đoàn II cũng như Sư Đoàn 23 trước đó, tôi nghĩ rằng giá trị chiến lược của Cao Nguyên Lạng Biên và Daclac vượt xa mọi giá trị vật chất của quặng mõ bauxite đang được khai quật lên .

Nói cách khác, mấy triệu tấn nhôm được khai thác chế biến sau này bán cho Trung quốc chẳng đáng giá gì so với việc nhập cư một nhân số ngoại lai đông đức không rõ xuất xứ, vào một địa bàn yết hầu của trận địa chủ yếu trong cuộc phòng thủ Cao Nguyên Trung phần.

Đọc quân sử, không ai lạ gì các mưu đồ “đạo quân thứ 5”, nội công ngoại kích, chuyện “Con Ngựa Thành Troie” cực kỳ khốn nạn. Đó là chưa nói đến tác hại lâu đời của bauxite. Vốn là một loại quặng để biến chế thành nhôm qua 2 đợt.

Đợt 1, khi khai quật ra khỏi lòng đất , nghiã là bóc gở lớp đất hoa màu ở trên từ 1 đến 4 thước, nó trở thành một độc chất vô cùng nguy hại hiện chưa ai tìm được phương thức khử độc. Chính do vậy mà thế giới chỉ khai thác những vùng xa xôi, hẻo lánh, không có cư dân và hoa màu. Trung quốc cũng có khá nhiều mỏ bauxite, nhưng sợ đầu độc môi sinh nên không dám khai thác.

Thêm nữa, bauxite bốc lên phải dùng một lượng nước khổng lồ để rửa sạch tr ớc khi biến chế sang đợt 2. Nước rửa này gọi là bùn đỏ (red sludge) cùng với bụi đỏ trong không khí là một độc chất, chảy tới đâu huỷ hoại mùa màng, giết chết muông thú, nhiễm độc suối nguồn vô thời hạn.

Tại Ba Tây và Úc châu, người ta tìm ra những khu lòng chảo, núi đá bao bọc, địa chất đất sét không thấm rỉ ra ngoài và dùng ống bê tong bơm bùn đỏ vào một vùng cô lập hoang vu, chứa tại đó cho đến khi nào khoa học tìm ra được phương thức khử độc .

Ở Việt Nam chúng ta hiện nay, khai thác bauxite ở Daknong là vùng đầu nguồn của các nhánh sông Krong Ana, Đồng Nai chảy nhập về sông Saigon, các nhánh sông Bé, sông La Ngà, sông Vàm Cỏ chảy về miền Đông và châu thổ Nam phần. Nghĩ cho cùng, phải chăng đây là một thâm ý hãm hại lâu dài nòi giống Việt Nam !

Trong lúc này, các sản phẩm Cà Phê, Trà, Tiêu, Cao Su, v.v.. là những loại phẩm chất có tiếng trên thế giới , sẽ nhường chỗ cho một loại cỏ dại dị tướng chưa hề thấy mọc lên sau đó.

Trở lại vấn đề giá trị chiến lược của Cao Nguyên Trung phần.

Đây là một kỳ quan chiến lược Trời Đất đã phú cho Việt Nam , một sự cấu tạo vô cùng tinh xảo của tạo hóa. Như một thành trì thiên nhiên bao gồm năm tỉnh hạt ở cao độ trung bình 1200 thước trên mặt biển, được bao bDc về hướng Đông bởi một bình nguyên duyên hải phì nhiêu, một hệ thống sông Ba Ngòi chảy vào một hải cảng thiên nhiên .

Đó là Vịnh Cam Ranh với đầy đủ các điều kiện và lợi thế của một quân cảng chiến lược thủy bộ mà bao cường quốc Đông Tây đã ngấp nghé dòm ngó và đã có cơ hội xử dụng từ đầu thế kỷ 20.

Như trường hợp của hạm đội Thái Bình Dương của Hoàng gia Nga, dưới quyền thủy sư Đô Đốc Nebogatov đã được Toàn Quyền Pháp ở Đông Dương cho cập bến Cam Ranh sau một cuộc hải hành 18 ngàn hải lý từ Bắc Hải đến đây để tái tiếp tế than , dầu , và nước ngọt trước khi lên đường đến Hoàng Hải để giao tranh với h=E 1i quân Phù Tang ngày 27-5-1905 .

Bộ Thuộc Địa và Bộ Chiến Tranh của Pháp quốc đã từng vận động ngân sách để chấn hưng Cam Ranh thành một căn cứ hùng mạnh ở Đông Nam Á. Kế hoạch chưa kịp thực hiện thì Đệ Nhị Thế Chiến đã xảy ra. Trong tiến trình thống lãnh Đông Nam Á , hải quân Nhật Bản đã điều động chiến hạm đến neo trong Vịnh, thiết trí một hệ thống lưới thép ngầm để ngăn chống tàu ngầm địch len lõi vào trong vịnh. Đại bác tầm xa cũng được gắn trong nhiều lô cốt kiên cố để chống trả mọi tấn công.

Trong chiến tranh Việt Nam vừa qua, quân lực Hoa Kỳ cũng đã canh tân, thiết bị cho Cam Ranh đủ tiện nghi của một quân cảng kể cả một phi đạo cho phản lực cơ dài 2 dặm. Khi quân Mỹ triệt thoái và chiến tranh Việt Nam chấm dứt , đến lượt Nga Sô thương lượng với Hà Nội muốn thuê Cam Ranh dài hạn để làm căn cứ hải quân ở Thái Bình Dương, thay thế cho Vladivostok ở Tây Bá Lợi Á bất tiện vì tù túng trong biển Nhật Bản và khí hậu mùa Đông khắc nghiệt . Nhưng kế hoạch trên bất thành vì Sô Viết toàn cầu tan hàng, rả ngũ . Hơn nữa , dễ gì Trung cộng để một sự việc như vậy xảy ra.

Ngày nay, Trung cộng đang ở cao điểm bành trướng thế lực ở Đông Nam Á như Nhật Bản trong Đệ Nhị Thế Chiến, lẻ nào không dòm ngó Cam Ranh ? Đã ngang nhiên gom hết tất cả các hải đAo nằm giữa bán đảo Đông Dương và Phi Luật Tân làm đặc khu kinh tế của Trung cộng và thọc sâu xuống tận hải phận của Mã Lai Á và Nam Dương, tất nhiên cần có một cứ điểm song hành để bảo vệ cạnh sườn phía Tây . Đông Dương là trọng điểm chiến lược của Đông Nam Á. Và Cao Nguyên Trung phần là trọng điểm của Đông Dương.

Đó là lý do , vì sao Trung cộng đã dồn áp lực hối thúc ký nhanh hiệp ước bauxite. Có những nguồn tin xuất phát từ thượng tầng của "Mặt Trận Tổ Quốc " thì thầm về những lời đe dọa của Trung quốc đối với Đảng , và mua chuộc đối với nhà nước Việt Nam.

Cao nguyên chính là mục tiêu . Bauxite chỉ là cái cớ . Trung cộng đã vồ được một mối “nhất cử lưỡng tiện”. Chỉ có Việt Nam là mọi bề thua lỗ. Đang gặp hoàn cảnh kinh tế suy sụp, toàn bộ đồn điền cao nguyên phen này tiêu vong đời đời.

Cộng Sản Việt Nam có thể làm gì để chống lại mưu đồ Trung cộng ?

Tối thiểu và cấp kỳ là nhà nước cộng sản Việt Nam phải bày tỏ thái độ ngay trước khi quá muộn.
Bày tỏ thái độ để cho khối ASEAN lên tiếng phản kháng Trung quốc.

Không gây hấn, nhưng tiếp đến là phải bày quân bố trí các địa thế xung yếu ở Cao Nguyên để nói lên rằng nếu Trung quốc quá lộng hành, ắt phải có phản ứng, có phản ứng tất nhiên Liên Hiệp Quốc phải lưu ý, và các nước ASEAN ph ải quan tâm.

Không lẽ “quân đội nhân dân anh hùng” từ nửa thế kỷ nay, với quân số hơn một triệu, cảnh sát công an thêm một triệu tay súng, lại cam tâm quỳ mẹp trước gót giày của quân cướp nước ? Hãy noi gương của Hải Quân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa ở Hoàng Sa năm 1974, đánh một trận để lưu danh muôn thuở.

Cao Nguyên và Cam Ranh là thành trì thiên nhiên của Đông Nam Á, hãy tích cực xây dựng công sự phòng ngự để tự vệ. Chết vinh là ở đó mà Sống nhục cũng là ở đó.

Trong quá trình chi phối toàn bộ chính trị kinh tế quân sự của Trung quốc đối với Việt Nam trong mấy thập niên qua, nhân dân Việt Nam đã sẳn sàng câu trả lời:

Hồ Cẩm Đào nói: “Láng giềng hữu nghị, Hợp tác toàn diện, Ổn định lâu dài, Hướng tới tương lai”.

Nhân dân Việt Nam đã đáp lại: "Láng giềng khốn nạn, cướp đất toàn diện, lấn biển lâu dài, thôn tính tương lai".

Hãy biến Đông Dương, thành nấm mồ chôn quân xâm lược để cứu nguy giống nòi và đất nước Việt Nam.

Cựu Trung Tướng Lữ Lan