Wednesday, April 29, 2009

Thông Báo về Biểu Tình tại Genève

THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS NGÀY 29.4.2009
Thông báo về cuộc Biểu tình đòi hỏi nhân quyền, dân chủ,
tự do tôn giáo trước LHQ ở Genève ngày 8.5.2009

PARIS, ngày 29.4.2009 (QUÊ MẸ) - Đồng bào khắp năm châu đã nồng nhiệt đáp ứng bản Thông cáo báo chí phát hành ngày 10.4.2009 của Cơ sở Quê Mẹ:

Hành động cho Dân chủ Việt Nam và Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam kêu gọi tham dự cuộc biểu tình ngày 8.5.2009 tại Place des Nations - Công trường LHQ - trước trụ sở LHQ tại Genève, vào lúc Phái đoàn Hà Nội phải phúc trình trước Hội đồng Nhân quyền LHQ ở Điện Quốc Liên về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam cùng sự tuân thủ các Công ước LHQ mà Hà Nội đã ký kết, như Công ước Quốc tế về Các quyền Dân sự và Chính trị là một.

Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam và Cơ sở Quê Mẹ: Hành động cho Dân chủ Việt Nam xin ngỏ lời thâm tạ sự hưởng ứng nồng nhiệt của Đồng bào hải ngoại, quý vị Nhân sĩ, Lãnh đạo Tôn giáo, các Đoàn thể, Đảng phái, Cộng đồng Người Việt Tự do ở hải ngoại, cùng các cơ quan truyền thông, báo chí đã hưởng ứng tham gia qua điện thoại gọi về trụ sở của chúng tôi tại Paris hay qua điện thư E.mail quyết tâm biểu dương ý chí đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ và tự do tôn giáo trên quê hương đất Việt, không để cho Phái đoàn Hà Nội tiếp tục dối gạt Hội đồng Nhân quyền LHQ và công luận thế giới như Hà Nội vẫn làm thường năm tại Genève.

Nay xin được thông báo diễn tiến cùng các điều cần thiết sau đây:

- Do việc phái đoàn Hà Nội phải phúc trình trước Hội đồng Nhân quyền LHQ vào lúc 14 giờ 30 ngày 8.5.2009, nên Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam đã xin phép với nhà chức trách Thụy sĩ ở thành phố Genève được phép biểu tình trước Công trường LHQ từ 8 giờ sáng cho đến chiều ngày 8.5.2009. Mục đích để cho báo chí, truyền thông quốc tế thấy rõ ý chí của Người Việt Tự do ở hải ngoại nói thay cho nhân dân trong nước không có tiếng nói trên lĩnh vực nhân quyền, dân chủ và tự do tôn giáo. Đặc biệt, là công xa của các phái đoàn chính phủ trên thế giới vào phó hội LHQ ở Điện Quốc liên chạy ngang Công trường LHQ sẽ chứng kiến cuộc biểu tình của người Việt Tự do.

- Nhân cơ may có mặt đại diện của các cộng đồng người Việt đến từ Hoa Kỳ, Úc châu, Đức, Hòa Lan, Pháp và Bắc Âu, nên sau cuộc biểu tình sẽ có cuộc gặp gỡ trao đổi vào lúc 18 giờ ngày 8.5.2009 tại một hội trường gần Điện Quốc Liên để Ban tổ chức trình bày diễn tiến buổi phúc trình của Phái đoàn Hà Nội và sự chất vấn của các phái đoàn chính phủ trong thế giới trước Hội đồng Nhân quyền LHQ, đồng thời đúc kết kinh nghiệm đấu tranh quốc tế cho việc kết liên của người Việt khắp năm châu cho công tác Quốc tế vận trong tương lai. Địa điểm hội trường sẽ xin thông báo sau.

- Thành phần Ban tổ chức gồm có:

Trưởng ban Tổ chức liên hệ với Nhà chức trách Thụy sĩ và LHQ: Ông Võ Văn Ái.

Trưởng ban Điều hành Nghi lễ các tôn giáo:
Thượng tọa Thích Viên Lý, Văn phòng II Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.

Trưởng ban Điều hành Chương trình ngày biểu tình 8.5.09 (giới thiệu các tổ chức, hội đoàn, tôn giáo, đảng phái, chào cờ, mặc niệm):
Thượng tọa Thích Giác Đẳng/GHPGVNTN, và Ông Lưu Phát Tấn/Cộng đồng Việt Nam Tỵ nạn Cộng sản tại Hòa Lan.

Trưởng ban Thiết kế Bàn thờ Tổ quốc và phụ trách âm thanh tại cuộc biểu tình:
Cộng đồng Việt Nam Tị nạn Cộng sản tại Hòa Lan.

Trưởng ban An ninh Trật tự:
- Ông Trần Minh Răn, Tổ chức Phục Hưng Việt Nam
- Ông Nguyễn Quốc Nam, Liên Minh Dân chủ Việt Nam
- Ông Nguyễn Bắc Ninh, Đại Việt Cách Mạng Đảng
- Ông Nguyễn Mạnh Hà, Đảng Thăng Tiến.

Trưởng ban Báo chí, Truyền thông và Liên lạc:
- Chị Ỷ Lan/Cơ sở Quê Mẹ: Hành động cho Dân chủ Việt Nam, và Thượng tọa Thích Giác Đẳng/GHPGVNTN.

Trưởng ban Tiếp tân:
- Chị Nguyễn thị Lý, Liên hội Người Việt tại Cộng hòa Liên bang Đức
- Chị Lê Nhất Hiền, Hội Phụ nữ Việt Nam Tự do Đức quốc.

Trưởng ban Văn nghệ Đấu tranh:
- Chị Nguyệt Ánh, Phong trào Hưng Ca Việt Nam

Trưởng ban Y tế:
- Bác sĩ Nguyễn Quốc Nam
- Bác sĩ Đoàn Trần Đức và hai Chị Duyên, Hạnh.

Trưởng ban Ẩm thực: Chị Ca Dao và chị Lợi

Trưởng ban Phim ảnh:
-Ông Trần Di Nhơn, Liên hội Người Việt tại Cộng hòa Liên bang Đức và ông Đông, Paris.

Ban Tổ chức sẽ được bổ sung thêm theo nhu cầu của ngày biểu tình.

- Do việc Ban Tổ chức không có cơ sở tại Genève, nên không thể lo việc đưa đón các vị khách đến từ xa. Vậy xin quý vị vui lòng sử dụng Taxi để đến Công trường LHQ theo bản đồ dưới đây. Công trường LHQ nơi tổ chức biểu tình cách xa phi trường hay nhà ga xe lửa Genève chừng 10 phút taxi.

Nếu có khó khăn gì, xin liên lạc với chị Ỷ Lan số điện thoại cầm tay là +336 11 89 86 81, hoặc Thượng tọa Thích Giác Đẳng số điện thoại cầm tay là + 1 281 216 3588

- Ban Tổ chức hoan nghênh việc tham gia biểu tình và phát biểu tại cuộc biểu tình ngày 8.5.2009 của tất cả quý vị Nhân sĩ, Lãnh đạo Tôn giáo, các Đoàn thể, Đảng phái, Cộng đồng Người Việt Tự do ở hải ngoại.

Để tiện việc sắp xếp chương trình, xin quý vị vui lòng liên lạc đến số điện thoại của chị Ỷ Lan +336 11 89 86 81, hoặc số điện thoại +316 23 14 14 79 của ông Lưu Phát Tấn.

Hẹn nhau mồng 8 tháng 5

Nhân quyền mở mặt Trăm năm một lần !

Biểu tình: 8 giờ sáng thứ Sáu ngày 8.5.2009 tại Place des Nations/Công trường LHQ thành phố Genève để biểu dương khí thế uy dũng của Con dân Nước Việt trước chế độ độc tài toàn trị Cộng sản Việt Nam.

Trước ngày 8.5.2009, mọi liên hệ, hỗ trợ, hỏi thăm tin tức, kính xin liên lạc về:

Quê Mẹ/Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam

B.P. 60063

94472 Boissy Saint Léger - France

Tel : Paris +331 45 98 30 85 – Fax Paris +331 45 98 32 61

E-mail : queme@free.fr

Dưới đây là bản đồ đi đến Place des Nations / Công trường LHQ.



Các tổ chức hưởng ứng Lời kêu gọi của Cơ sở Quê Mẹ: Hành động cho Dân chủ Việt Nam và Ủy ban Bảo vệ Quyền làm Người Việt Nam biểu tình ngày 8.5.2009 tại LHQ Genève và đã liên lạc về Paris với chúng tôi nhằm cộng tác thực hiện cuộc biều tình gồm có

- Văn phòng Liên lạc các Hội đoàn và Cộng đồng Người Việt Tự do tại Pháp

- Văn phòng II Viện Hóa Đạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất/Hoa Kỳ

- Tổ chức Phục Hưng Việt Nam

- Liên Minh Dân chủ Việt Nam

- Đại Việt Cách Mạng Đảng

- Hội Phụ Nữ Việt Nam Tự Do Đức Quốc

- Cộng đồng Việt Nam Tị nạn Cộng sản tại Hòa Lan

- Liên Hội Người Việt tại Cộng hòa Liên bang Đức

- Hội Người Việt Tỵ nạn Frankfurt và vùng Phụ cận

- Tập thể Cựu Chiến sĩ VNCH tại Đức quốc

- Hội Văn hóa Người Việt Tự do / Pháp

- Cộng đồng Người Việt Quốc gia Tự do / Pháp

- Hội Hải quân và Hàng Hải

- Văn phòng Liên Đới Xã hội

- Tổ chức Quốc tế Yểm trợ Cao trào Nhân bản / Hoa Kỳ

- Phong trào Hưng Ca / Hoa Kỳ

- Vietnam Sydney Radio và Khối 1706 Yểm Trợ Tranh Đấu Cho Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam/Úc châu

- Thanh Niên Cờ Vàng / Hoa Kỳ

- Đảng Thăng Tiến

Cùng nhiều vị nhân sĩ khắp các châu lục.

Ánh Nến Lung Linh - Trần Gia Phụng

Trần Gia Phụng

(Trình bày trong Lễ Thắp Nến tối Thứ Bảy 25-4-2009 Tưởng niệm ngày Quốc Hận Do Hội Cựu Sinh viên Sĩ quan trừ bị Thủ Đức Toronto tổ chức)

    Kính thưa quý vị Quan khách,
    Kính thưa các bậc trưởng thượng,
    Thưa anh chị em,
Trước hết, tôi xin cảm ơn ban Tổ chức đã mời tôi phát biểu tối hôm nay. Để đỡ mất thời giờ, tôi xin vào đề ngay.

Thưa quý vị,

Một nhà hiền triết Pháp đã nói: “Con người là một cây sậy biết suy nghĩ.” Quả vậy, con người không phải là một thực thể vật chất thuần tuý, mà con người còn có phần tư tưởng, phần tinh thần và cả phần tâm linh nữa. Từ xưa cho đến nay, từ đông sang tây, con người có nhiều niềm tin khác nhau, nhiều tôn giáo khác nhau, với nhiều nghi thức và nghi lễ khác nhau.

Trong bất cứ nghi thức hay nghi lễ nào, con người cũng đều thắp nến, và dường như ánh sáng ngọn nến lung linh huyền diệu giúp con người dễ hiệp thông với những đối tượng mà con người đang suy tưởng. Chính trong ý nghĩa đó, hôm nay chúng ta, dù theo những tôn giáo khác nhau, cùng hội họp nơi đây, làm lễ thắp nến để tưởng niệm những chiến sĩ anh dũng, đã chiến đấu chống cộng sản trong cuộc chiến trước năm 1975, đồng thời hiệp thông với những chiến sĩ đang tranh đấu đòi hỏi tự do dân chủ hiện nay ở trong nước.

Thưa quý vị,

Vào năm 1954, ngoài hiệp định Genève (20-7-1954) là hiệp định đình chiến, chia hai nước Việt Nam ở vĩ tuyến 17, hội nghị Genève còn thông qua bản “Tuyên bố cuối cùng của Hội nghị Genève 1954 về vấn đề lập lại hòa bình ở Đông Dương” ngày 21-7-1954. Không một nước nào ký tên vào bản tuyên bố nầy. Bản tuyên bố nầy gồm 13 điều, trong đó điều 7 đưa ra một giải pháp chính trị là hai bên sẽ tổ chức tổng tuyển cử vào tháng 7-1956 để thống nhất đất nước. Dựa vào điều 7, Bắc Việt nhiều lần đề nghị Nam Việt tổ chức tổng tuyển cử vào năm 1956.

Tại Nam Việt, sau cuộc trưng cầu dân ý ngày 23-10-1955, thủ tướng Ngô Đình Diệm chuyển chính thể QGVN thành chính thể Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) ngày 26-10-1955 do ông làm thổng thống. Chính phủ VNCH bác bỏ đề nghị tổ chức tuyển cử của VNDCCH, vì chính phủ QGVN, tiền thân của VNCH, không ký vào hiệp định Genève và vì bản tuyên bố cuối cùng ngày 21-7-1954 không có chữ ký của các phái đoàn, thì không bắt buộc phải thi hành.

Dựa vào sự từ chối của VNCH, Đại hội 3 đảng Lao Động, tại Hà Nội (từ ngày 5-9 đến ngày 10-9-1960) quyết định “giải phóng” miền Nam bằng võ lực. Sau đó, CSBV bắt đầu gởi quân tấn công miền Nam.

Vì Bắc Việt chủ trương xâm lăng Nam Việt, không lẽ Nam Việt ngồi yên chờ chết, nên Nam Việt phải động binh để tự vệ. Không ai thích chiến tranh cả, nhưng nếu những thanh niên Việt Nam lúc đó, trong đó có một số quý vị đang ngồi ở đây, không gia nhập quân đội, thì lấy ai chiến đấu chống cộng sản, bảo vệ miền Nam?

Phải sơ lược như thế để thấy rằng ngay từ đầu, Bắc Việt cộng sản hiếu chiến gây hấn và Nam Việt, vì lý do tự vệ chính đáng, không còn chọn lựa nào khác là phải chiến đấu để tự bảo vệ mình, bảo vệ tự do dân chủ ở miền Nam.

Để tăng cường áp lực đối với miền Nam, Bắc Việt bí mật cầu viện Liên Xô, nhất là cầu viện Trung Quốc. Những tài liệu mới tiết lộ gần đây cho thấy hầu như hằng năm, Hồ Chí Minh qua Bắc Kinh để báo cáo, và xin Trung Quốc tăng viện. Việc Hồ Chí Minh cầu viện Trung Quốc là một thảm họa cho dân tộc Việt Nam, kể cả vụ bauxite ở Tây nguyên ngày nay.

Xin lưu ý quý vị rằng từ năm 1939, Mao Trạch Đông đã đưa ra chủ trương rằng Việt Nam là một nước phụ thuộc Trung Quốc. (Sự thật về quan hệ Việt Nam-Trung Quốc trong 30 năm qua, Hà Nội: Nxb. Sự Thật, không đề tên tác giả, 1979, tr. 16.) Hồ Chí Minh, lúc đó có mặt ở Trung Quốc, biết rõ chủ trương nầy của Mao Trạch Đông, nhưng vẫn cầu viện Trung Quốc từ năm 1950. Trung Quốc gởi các phái đoàn cố vấn chính trị và quân sự sang điều khiển Việt Minh. Dựa trên báo cáo của đoàn cố vấn quân sự Trung Quốc, Mao Trạch Đông đã đề ra chiến lược Trường Sơn từ năm 1953. (Vu Hóa Thẩm, “Đồng chí Vi Quốc Thanh trong viện trợ Việt Nam đấu tranh chống Pháp”, sách Hồi ký của những người trong cuộc, ghi chép thực về việc đoàn cố vấn quân sự Trung Quốc viện trợ Việt Nam chống Pháp, một nhóm tác giả, Bắc Kinh: Nxb. Lịch sử đảng Cộng Sản Trung Quốc, 2002, Trần Hữu Nghĩa, Dương Danh Dy dịch, tr. 68.)

Như thế, rõ ràng đầu nguồn chiến tranh, đầu nguồn tội lỗi phản quốc, đầu nguồn bán nước, chính là Hồ Chí Minh và tập đoàn lãnh đạo cộng sản Việt Nam.

Trong khi đó, những chiến sĩ VNCH là những người đã hy sinh xương máu, chiến đấu để bảo vệ đất nước, bảo vệ miền Nam Việt Nam. Quân lực VNCH chiến đấu vì sự sống còn của VNCH, của tự do dân chủ. Quân lực VNCH, trong đó có quý vị đang ngồi ở đây, chiến đấu vì quyền lợi tối thượng của quốc gia, của dân tộc.

Quân lực VNCH không chiến đấu vì một cá nhân, vì một lãnh tụ hay một đảng phái chính trị như những cán binh cộng sản Bắc Việt chiến đấu cho đảng Lao Động tức đảng CSVN. Quân lực VNCH cũng không chiến đấu cho quyền lợi của ngoại bang như các cán binh Bắc Việt chiến đấu cho Liên Xô, cho Trung Quốc. Khoảng thập niên 60, Lê Duẫn đã tuyên bố: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc.” (Vũ Thư Hiên, Đêm giữa ban ngày (hồi ký chính trị của một người không làm chính trị), tr. 422, phần chú thích.)

Trên bình diện quốc tế, cần phải nhấn mạnh là chính sự chiến đấu của Quân lực VNCH nếu không chận đứng, cũng đã làm chậm lại sự phát triển của chủ nghĩa cộng sản xuống Đông Nam Á (ĐNÁ), nên các nước ĐNÁ có thời giờ chuẩn bị phòng thủ và không bị nhuộm đỏ. Cũng nhờ thế, các nước ĐNÁ mới có cơ hội phát triển đất nước như ngày nay.

Do những quyết định từ bên ngoài, do những thay đổi chiến lược trong chiến tranh lạnh trên thế giới, CSBV tạm thời chiến thắng năm 1975. Tuy nhiên, chúng ta thua một trận, nhưng chưa phải là chúng ta thua cuộc chiến. Cuộc chiến quốc-cộng cho đến nay vẫn tiếp tục, dù đã chuyển qua một hình thái mới, và một điều đáng mừng là trong hình thái mới nầy, chủ nghĩa dân tộc chân chính đang dần dần thắng thế trở lại.

Kính thưa quý vị,

Trong suốt cuộc chiến vừa qua, nhiều chiến sĩ đã hy sinh trong khi chiến đấu bảo vệ VNCH, bảo vệ tự do dân chủ, và bảo vệ sự sống còn của chính chúng ta. Họ đã ra đi và không bao giờ trở lại, như một nhà thơ ngày xưa đã nhận xét:

“Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”
Thơ Vương Hàn

(Xưa nay chinh chiến mấy ai trở về.)

Hôm nay, chúng ta tập họp nơi đây, trước ánh nến lung linh huyền diệu, trong giây phút bồi hồi xúc động, lắng lòng hướng về quê hương, chúng ta tưởng nhớ những anh hùng đã nằm xuống, đồng thời chúng ta cùng vinh danh những chiến sĩ đang tranh đấu cho dân chủ tự do ở trong nước, những tù nhân lương tâm đang bị bạo quyền cộng sản giam giữ.

Tuy nhiên, thưa quý vị, tưởng nhớ và vinh danh cũng chưa đủ. Chúng ta cần phải suy nghĩ và phải tự hỏi chúng ta đã làm gì và sẽ làm gì để xứng đáng với sự hy sinh của những đồng đội đã nằm xuống và những chiến sĩ đang bị đọa dày trong ngục tù cộng sản?

Một cựu quân nhân ở trong nước, anh Nguyễn Cung Thưong ở Sài Gòn, đã sáng tác một bài thơ như hét lên “Hãy gửi súng cho tao”. Trong hoàn cảnh hiện tại, thực sự chỉ có những người trong nước mới đứng lên chống bạo quyền cộng sản trong nước, nên Nguyễn Cung Thương mới đòi “gửi súng cho tao”. Rất tiếc, ở hải ngoại chúng ta không có điều kiện võ trang để tiếp sức cho anh em trong nước. Tuy nhiên, không lẽ chúng ta quên đi những đồng đội của chúng ta đã hy sinh trước năm 1975? Không lẽ chúng ta làm ngơ trước những người đang bị cộng sản đọa đày?

Kính thưa quý vị,

Tin tức trong các tháng vừa qua cho thấy rõ ràng đất nước chúng ta đang lâm nguy. Sau khi nhượng đất, nhượng biển, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đang khiếp nhược nhượng luôn cao nguyên Nam Trung Phần cho Trung Quốc, để Trung Quốc khai thác bauxite. Việc khai thác nầy chẳng những nguy hiểm về môi sinh, tàn phá núi rừng, mà còn nguy hiểm về lâu về dài trên phương diện an ninh quốc phòng cho Việt Nam.

Vì tất cả những lẽ đó, tuy không còn có thể võ trang như trước đây, chúng ta hãy tiếp tục cuộc chiến đấu bằng con đường khác. Thiết thực nhất, hiện nay chúng ta hãy hết lòng yểm trợ công cuộc tranh đấu dân chủ, dân quyền ở trong nước, và tranh đấu chống lại vụ bauxite ở Tây nguyên.

Chắc chắn cuộc chiến đấu nầy thật khó khăn, lâu dài, nhưng mỗi người một ít, mỗi ngày một ít, rồi có lúc lịch sử sẽ chuyển mình, phong trào tự do dân chủ sẽ đi đến thành công, còn hơn là chỉ ngồi nguyền rủa bóng tối, để suốt đời bị bóng tối bao phủ. Quý vị nhớ cho rằng một đám cháy có thể bắt đầu chỉ từ một que diêm. Một cuộc cách mạng cũng có thể bắt nguồn từ những vận động cá nhân, cùng nhau tạo dựng phong trào, cùng nhau góp gió thành bảo. Lịch sử cho thấy cuối cùng chính nghĩa sẽ chiến thắng. Lịch sử Việt Nam cũng cho thấy cuối cùng

    “Nam quốc sơn hà nam đế cư
    Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
    Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
    Nhữ đẳng hành khang thủ bại hư.”
    Lý Thường Kiệt

    Sông núi nước Nam vua Nam ở
    Rành rành định phận ở sách trời
    Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
    Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời.
Thiết thực yểm trợ phong trào dân chủ trong nước, vận động và tiếp tay người trong nuớc đứng lên lật đổ bạo quyền cộng sản, chận đứng cuộc xâm lăng chậm chạp nhưng nguy hiểm theo kiểu tằm ăn dâu (tàm thực) của Trung Quốc, là chúng ta thiết thực đền đáp công ơn những chiến sĩ VNCH đã hy sinh trước năm 1975 và những nhà tranh đấu cho tự do dân chủ đang chiến đấu ở trong nước.

Và như thế, ánh nến lung linh tối hôm nay mới thật sự đầy đủ ý nghĩa. Xin Hồn thiêng sông núi phò hộ cho cuộc tranh đấu của dân tộc Việt Nam và chứng giám cho tấm lòng thành kính và biết ơn của những người tham dự buổi thắp nến tối hôm nay. Trân trọng cảm tạ quý vị đã lắng nghe và kính chào quý vị.

Trần Gia Phụng
Toronto, 25-4-2009


TỔ QUỐC – DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM - Nguyễn Duy Thành

Nguyễn Duy Thành
    Tổ quốc
Có được dải đất cong cong như hình chữ S nằm hiền hòa bên biển nước trong xanh hôm nay. Thì sinh mệnh của Việt Tộc phải trải qua những cuộc trường chinh cam go đầy máu lửa. Cũng nằm trong chiều dài lịch sử đầy tràn biến động đó. Một cuộc chiến tranh mang tính Ý Thức Hệ đã xảy ra trong bạo lực.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 cuộc chiến kết thúc . Kết thúc như lời thơ của Thanh Nam trăn trở:
    Canh bạc chưa chơi mà hết vốn
    Cờ còn nước đánh phải đành thua
    Hay như tiếng lòng than thở của Song Nhị:
    Canh bạc đã về tay Bạo Chúa
    Tình người Đạo nghĩa đã nhường ngôi
Mới đó thôi mà đã 34 năm rồi ! Ba Mươi Bốn năm. Một thời gian không dài so với dòng lịch sử chinh chiến của quê hương. Nhưng với một phần ba của Thế kỷ đã đi qua. Rất đủ cho người đời hôm nay hay hậu nhân mai sau có cái nhìn ý nghĩa về chân Lý của thế hệ Cha Ông.

Thưa Bạn đọc.
Đặc biệt Bạn đọc trẻ tại Quốc nội Việt Nam.

Tất cả đã trở thành Lịch sử. Bóng tối của chiến tranh đã đi qua, đó đây trên các nẻo đường của Quê hương Việt Nam, cây cối đã xanh màu trở lại nhưng tương lai của con người vẫn còn vàng úa. Khắp nơi trên đường phố Hà Nội hay Sài gòn, hàng ngàn cánh tay của Dân Oan đang đưa lên để đòi công chính. Và e ngại rằng ! một ngày không xa, màu xanh cây cối của đất nước và ước mơ của con người Việt Nam sẽ mãi vàng úa, và lụi tàn dưới bước chân dày xéo của dòng người Đại Hán Phương Bắc đang ào ạt tiến vào Tây Nguyên.

Một sự thật đau lòng đang xảy ra trên Tổ Quốc chúng ta. Bạn đọc nghĩ gì ?

Nhìn lại dòng Lịch sử đã đi qua và biết được hiện trạng của quê hương hôm nay. Chúng ta mới khẳng định được cái công lao và sứ mạng bảo vệ Miền Nam được tự do-dân chủ và phú cường của Người Lính: Việt Nam Cộng Hòa.

Muốn hiểu hết được ý nghĩa nói trên thì chỉ cần một phút thôi ! Bạn đọc sẽ nhớ lại dòng lịch sử của 34 năm về trước. Khi những người Bộ đội Bắc Việt đưa cao khẩu hiệu “Không Có Gì Quý Hơn Độc Lập Tự Do” quyết sống chết để giải phóng Miền Nam và đem lại sự hòa bình cho đất nước. Một thứ hòa bình mà Nhà Báo Phan Nhật Nam đã chua chát:

-“Một thứ Hòa Bình quái dị, đắng như thuốc mà quê hương trong cơn thập tử phải uống vào”.

Đúng vậy ! Câu nói này chỉ phát ra sau một ngày Hiệp Định Paris được ký kết, nó như một thông điệp xám, một tiên đoán buồn, một phân ưu cho một Nửa Tổ Quốc. Một chế độ tự do và dân chủ bị cưỡng bức đi vào một tương lai tăm tối, và chỉ còn là hoài niệm của bao người. Người tránh đấu cho tự do.

Quả thật như thế ! trải qua 34 năm. Dưới chế độ đương thời. Ngay cả những người dồn hơi cao cổ thét to khẩu hiệu – Không Có Gì Quý hơn Độc Lập Tự Do ! Chính họ vẫn không được độc lập tìm cho mình một nhân tài, để tự do bỏ phiếu cho người lãnh đạo Quốc gia mà họ muốn. Giản đơn như thế mà vẫn không có được ! Từ đó. Ai đã từng sống trong Chế độ Việt Nam Cộng Hòa mới hiểu ra hết cái chân lý. Có khi trở thành một nguyên lý của thể chế Cộng Hòa là: Chính Quyền do Dân Cử và vì dân mà phục vụ. Rất có thể ! Chế độ Việt Nam Cộng Hòa chưa tuyệt đối hoàn hảo. Nhưng rất đầy đủ về Quan điểm và Khuynh hướng chính trị yêu nước. Để cho những người lãnh đạo nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam phải noi gương theo. Và phải chăng cũng vì thế ! Gần Ba Triệu con dân Việt Nam đang lưu vong đều đồng niệm: Việt Nam Cộng Hòa là Tổ quốc của tôi.
    Danh dự
Tự ngàn xưa. Tiền nhân truân chuyên vất vả lắm mới tạo nên được giang sơn hùng vĩ như ngày nay. Giang sơn này đã kết tinh và hun đúc nên một dân tộc mang tính chí nhân quật cường. Đó là Dân Tộc Việt Nam. Cho nên trong dòng sử xanh của Việt Tộc. Lời của Nguyễn Trãi đã khẳng định về danh dự của Quốc gia và nhân phẩm của Con Người như một Thiên Cổ Hùng Văn:
    Như nước Đại Việt ta từ trước
    Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
    Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau
    Song hào kiệt thời nào cũng có
Thế mà !

Hơn 60 năm dưới chế độ Cộng Sản Việt Nam . Danh dự của Quốc gia và thể diện của Con người chỉ tóm gọn trong một câu nói ngắn ngủi của Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt:

- Cầm cái Passport Việt Nam đi qua nhiều nước. Nhìn quốc gia người ta mà tôi thấy mình nhục nhã!

Phải ! Không nhục làm sao khi hàng chục chị em phụ nữ Việt Nam phải bị cởi lột trần truồng cho một người đàn ôngTrung Quốc - Đài Loan hay Đại Hàn ngắm nhìn để chọn vợ !

Không nhục làm sao ! Khi chính nhân viên Đại Sứ Quán Việt Nam ở Châu Phi buôn lậu Sừng Tê Giác.

Không nhục làm sao ! Khi chính Phi công Hàng Không Việt Nam ăn cắp và chuyên chở hàng lậu bị nước Nhật lên án.

Không nhục làm sao ! Khi Ngư dân Việt Nam bị Trung Cộng bắn chết ngay trên lãnh hải của đất nước mình.

Không nhục làm sao ! Khi anh chị em công nhân lao động bần hàn đang thất nghiệp, thì giới lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam mở cửa cho công nhân Trung Cộng ào ạt vào Tây Nguyên đào hầm bới mỏ. Phải chăng anh chị em người Việt không biết lao động chân tay !

Làm sao nói hết tất cả nỗi nhục của người dân Việt Nam !

Từ đó. Người ta mới thấm thía nhận ra được sự danh dự của một Quốc gia và thể diện Con người. Qua câu nói của người Lãnh đạo Quốc Gia và cũng là người đứng đầu đại diện cho Người Lính Việt Nam Cộng Hòa:

Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm từng tuyên bố:
    - “Nếu tôi tiến, thì đồng bào hãy tiến theo tôi. Nếu tôi bỏ chạy, thì đồng bào hãy bắn chết tôi”
Và Danh dự của Quốc gia cũng như phẩm chất của người Lính Việt Nam Cộng Hòa đã được Người khí khái khẳng định với Ngoại Bang trước giờ lâm chung:
    - “Tôi mới là Tổng Thống nước Việt Nam Cộng Hòa. Chứ, không phải các ông ở Tòa Đại Sứ Mỹ. Tôi sẽ lập lại trật tự của đất nước tôi”
Danh Dự là như thế đó !
    Trách nhiệm
Nhìn lại Lịch sử Cổ đại đến Cận đại của Đông sử hay Tây sử. Thì sự kiện ngày 30 tháng 4 năm 1975 của Việt Nam chứng minh hùng hồn một điểm. Chưa có một Quân đội của một Quốc gia nào trên thế giới có số lượng Tướng Lãnh và Binh Sĩ đã tuẫn tiết theo lý tưởng nhiều như Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Lịch sử cận đại Việt Nam ghi nhận. Họ đã vì Tổ Quốc -Danh Dự – Trách Nhiệm mà Quyên sinh.

Thưa Bạn đọc Hải Ngoại. Bạn đọc Quốc Nội.
Hiện nay.

Tổ Quốc Việt Nam chúng ta đang lâm nguy. Lâm vào nguy cơ Hán Hóa của Trung Cộng dưới nhiều hình thức. Mấy hôm nay. Các cơ quan Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại cho phát đi một đoạn Phim về cuộc chiến trước đây tại Hoàng Sa và Trường Sa giữa hai Quân đội Cộng Sản Việt Nam và Cộng Sản Trung Quốc.

Các Bạn có đau lòng không ? Khi thấy hơn 100 người lính Bộ đội Cộng Sản Việt Nam mình trần thân trụi với những vũ khí thô sơ, không có tàu bè che chắn. Nhưng họ vẫn dũng cảm đứng dàn hàng ngang trên các gầm đá giữa biển khơi, chơi vơi và cô đơn giữa một đoàn Chiến Hạm tối tân của Trung Cộng đang bao vây chặt họ. Những tiếng súng lớn, súng nhỏ vang lên sau những tiếng hô “Tả Tả” và “Sát Sát” nghĩa là “Đánh Đánh” và “Giết đi Giết đi”. Những tiếng la hét, cầu cứu vang lên ... và chỉ trong 26 giây đồng hồ. Hơn Một Trăm người Bộ Đội. Hơn Một Trăm con dân nước Việt chúng ta nằm xuống, nằm xuống như những tấm bia dành cho người tập bắn súng. Chỉ có biển khơi mới nghe lời trăn trối của Họ !

- Tại sao hôm qua Họ phải chết trên những gầm đá kia ?
- Tại sao hôm nay những gầm đá kia phải dâng nhường cho Trung Cộng ?

Đau đớn hơn ! Chính những thước Phim đó được Quân Đội Nhân Dân Trung Quốc làm tài liệu để đào tạo lính Hải Quân. Họ đào tạo cách giết người Việt Nam sao cho nhanh chóng hơn ! Sao cho man rợ hơn!

Bạn trẻ ở Quốc Nội Việt Nam hãy xem thước phim đó để đánh thức lòng tự ái dân tộc của mình. Đây là lúc tốt nhất. Thời điểm hợp lý nhất. Để bạn đặt TỔ QUỐC- DANH DỰ- TRÁCH NHIỆM của người Việt Nam lên hàng Tối Thượng. Như Lý Tưởng cao đẹp của Người Lính Việt Nam Cộng Hòa.

Nhân ngày 30 tháng 4. Xin gởi đôi dòng suy tư và tưởng niệm đến cùng bạn đọc. Trân trọng Kính chúc Quý vị có một ngày Tưởng Niệm đầy ý nghĩa trong tình Việt Nam.

Kính chào
Hậu sinh
Nguyễn Duy Thành

Tuổi trẻ Việt Nam - Lê Nguyễn Huy Trần


Lê Nguyễn Huy Trần

Nhiều người cứ trách rằng thế hệ trẻ Việt Nam thời nay có lối sống buông thả về đạo đức, tư cách, và nhân phẩm. Tôi không phủ định cách nhận xét ấy vì chính bản thân tôi cũng thấy buồn khi những phong tục tập quán và giá trị con Rồng cháu Tiên được xem là niềm tự hào dân tộc ngày càng bị mai một dần, thay vào đó là một nền văn hóa thực dụng.

Tuy nhiên, tôi cũng muốn đưa ra một số nguyên nhân và luận điểm dẫn đến vấn nạn thiếu ý thức của thanh thiếu niên Việt Nam trong nước qua cái nhìn hạn hẹp của chính tôi. Tâm nguyện của tôi qua bài viết này không phải để bào chữa cho cái nhìn lãnh đạm của tuổi trẻ về hiện tình đất nước mà là mong tìm thấy sự đồng cảm từ các bậc cha ông lão thành, đồng thời có thể giúp các bản trẻ thấu hiểu được sự việc để biết mình cần phải làm gì cho đất nước ngày hôm nay.

Quan hệ nhà nước – xã hội – gia đình đóng một vai trò quan trọng đến cách suy nghĩ và nhận thức của giới trẻ. Một đất nước văn minh sẽ khai thông được tư tuởng và sức sáng tạo trong con người. Nhưng ngược lại, nếu các bạn trẻ được giáo dục và đào tạo dưới một bộ máy “độc quyền, độc Đảng” như Việt Nam hiện nay thì quả thực rất khó có thể tự giác học hỏi những điều mới lạ và hữu hiệu để góp phần xây dựng Tổ quốc. Một chính quyền bạo lực với các ban lãnh đạo thi nhau tham nhũng, đàn áp người dân vô tội, không cho họ lấy một cơ hội “hé răng” than trách nửa lời. Một nhà nước thối nát tận gốc rễ: tự do ngôn luận không có, tự do báo chí không tồn tại, phi dân chủ, vô tôn giáo, và mất nhân quyền. Một xã hội bất công bao gồm các tầng lớp được phân hóa rõ rệt khi có người thì “giàu nứt vách đổ tưởng”, còn người nghèo tận cùng thì chỉ biết nằm chờ chết.

Vậy làm sao gọi là nước “Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa” và rồi đặt hết trách nhiệm lên vai của thanh thiếu niên Việt Nam cho một đất nước phát triển trong khi lớp trẻ này sinh ra sau ngày nhà nước bại hoại ấy được thành lập. Bây giờ con người đang sống trong thế kỷ hai mươi mốt – thời đại mà nền kinh tế của một nước là yếu tố chính quyết định sức mạnh và sự phồn vinh của nước ấy đối với những nước khác trên thế giới. Cho nên nhu cầu của con người cũng vì thế mà tăng lên. Ai ai cũng muốn có một cuộc sống đầy đủ về mọi mặt: vật chất lẫn tinh thần, và luôn mang trong người những tham vọng đạt chức danh ông này hay bà nọ để đời.

Thế hệ trẻ Việt Nam đang sống trong thị trường thời mở cửa thì càng bị lôi cuốn với ý nghĩ: một người thật sự thành công chỉ khi nào có địa vị vững vàng trong xã hội. Họ chỉ nhìn vào hình ảnh những người đi trước đã bất chấp mọi thủ đoạn hèn hạ để tiến thân mà không hề hay biết rằng chính họ đang biến bản thân mình trở thành những con người thiếu đạo nghĩa khi nối gót theo các vị tiền bối ấy. Về mối liên hệ với gia đình, giới trẻ cũng không tìm được tiếng nói đồng thuận từ người thân vì khoảng cách giữa cha mẹ và con cái ngày càng bị nới rộng.

Hầu hết các bậc phụ huynh cứ mãi lăn lộn kiếm tiền ngoài xã hội mà quên mất nhiệm vụ cao cả của một người cha, người mẹ. Điều tôi muốn nói ở đây là họ vẫn dành tình thương cho con cái, luôn mong muốn con mình trở thành một người có ích cho xã hội; thế nhưng, do cuộc sống bận rộn hay vì những ngăn cách khác, họ lại thiếu quan tâm đến ý thích, ước mơ cũng như thiếu chia sẻ về thắc mắc của con cái. Đó là một thiếu sót lớn ở cái xã hội mất luân lý này. Chỉ có cha mẹ mới là tác nhân đắc lực trực tiếp giúp trẻ hoàn thiện tam cương, ngũ thường, tam tòng, tứ đức. Nếu như thế hệ 8X, 9X chỉ biết đến trường để bị đầu độc tư tưởng “Bác Hồ là vị cha già dân tộc” hay “Hồ Chí Minh - Người sáng lập và rèn luyện Đảng” ngay từ thuở nhỏ thì làm sao dễ dàng xóa bỏ được những vết mực dơ đã gieo vào nhiều đầu óc non nớt như trang giấy trắng tinh kia.

Có ai chỉ cho họ dám lên tiếng chống đối Đảng khi thấy đường lối của Đảng là sai? Có ai nói cho họ nghe những sự thật trong quá khứ mà Đảng và nhà nước đã cố tình giấu nhẹm hơn ba thập niên qua? Có ai dạy cho họ phải biết bảo vệ những người dân lành đang bị áp bức bởi công an là kẻ đại diện cho pháp luật? Có ai khuyên nhủ họ cần nhận biết và cảnh tỉnh vận mệnh đất nước đang “ngàn cân treo sợi tóc”? Các bạn trẻ không thể tự tìm hiểu những điều cần phải biết trong khi thông tin truyền thông đại chúng bị gò bó trong khuôn khổ Đảng nói dân nghe. Dù có một số ít hiểu rõ hiện trạng đất nước thì họ cũng không dám để lộ ra tư tưởng mà theo Đảng gọi là “phản động” cho người khác thấy bởi họ sợ liên luỵ đến gia đình và người thân. Họ không can đảm trao đổi cách nghĩ của mình về các vấn đề xã hội “nhạy cảm” với bạn bè đồng trang lứa vì nó như một đề tài xa lạ trong cuộc sống hằng ngày của sinh viên.

Hôm trước, tôi có dịp trò chuyện với một vài người bạn trong nước để hiểu xem các bạn ấy có nhận định gì về tình hình xã hội hiện nay trên đất nước Việt Nam. Có người cho rằng dân Việt Nam nhìn chung là “thụ động và sống lệ thuộc”. Ai cũng chỉ biết “vâng lời” theo nề nếp Đảng Cộng Sản đặt ra để được yên thân. Vì thế nếu có kẻ tìm cách bức ra khỏi lối sống ấy thì được xem là “sâu” tuy “sâu chưa chắc đã hại”. Tôi thấy nếu đã gọi là sâu bọ thì cần phải được loại bỏ nhưng có đáng không khi những người đó không muốn tương lai bị lệ thuộc theo cách sắp xếp của nhà cầm quyền Cộng Sản.

Người khác thì nghĩ “ai cũng làm việc vì bản thân” và khó thay đổi được thực trạng này thì làm sao ý thức đoàn kết dân tộc được đề cao. Vài người còn lại không mấy quan tâm đến hiện tình đau thương của đất nước, con người Việt Nam mà chỉ chú ý “nền kinh tế vừa lạm phát, vừa đình trệ” có ảnh hưởng thế nào đến công ăn việc làm. Qua mấy cuộc nói chuyện ngắn ngủi ấy, tôi cảm thấy rằng xã hội Việt Nam đang nuôi dưỡng thanh thiếu niên trở thành những người công dân chấp nhận sống dưới bóng đen Cộng Sản bởi họ tuyệt đối tin vào luồng thông tin phi thực tế của bộ chính trị đảng hay tiếp nhận các phim ảnh thiếu tính giáo dục được đưa từ ngoài vào. Khi đất nước Việt Nam mở cửa và hội nhập với những nước khác thì cũng chính là lúc tệ nạn xã hội gia tăng. Ngoài học hỏi những điểm tốt từ các nước bạn, giới trẻ cũng không tránh khỏi ảnh hưởng xấu như bạo lực trong học đường, bất mãn và phản kháng thầy cô, quan hệ bạn bè cởi mở đến mức khó chấp nhận, v.v…

Bên cạnh đó, cách mạng công nghệ kỹ thuật cũng được áp dụng rộng rãi nhưng thiếu kiểm soát làm nhiều bạn trẻ bỏ quá nhiều thời gian vào việc truy cập bậy bạ trên internet hay mê muội game online đến nỗi vô tình quên đi cuộc sống thực tại, quên đi việc học hành, quên đi nghĩa vụ một người chủ tương lai của đất nước. Mấy năm trước nhà nước cho thi hành chính sách xoá nạn mù chữ và tôi không thất vọng khi thấy số lượng sinh viên Đại học tăng lên đáng kể trong những năm gần đây. Theo Tổng cục Thống kê, chỉ khoảng hai trăm ngàn sinh viên học Đại học vào năm 1990, nhưng đến năm 2005 thì con số đã chiếm đến hơn một triệu tư. Thế nhưng nhà nước lại không tích cực giải quyết nạn thất nghiệp lan tràn trên khắp mọi miền nên nhiều sinh viên ra trường không kiếm được việc làm phù hợp với bằng cấp của mình.

Nếu tuổi trẻ Việt Nam đang bước vào giai đoạn tự lập như một người lớn thực thụ mà không kiếm nổi một bữa “cơm lành, canh ngọt” thì thử hỏi sức lực đâu mà nghĩ đến vận nguy nước nhà. Họ sẽ chán nản và phó mặc cho số phận đưa đẩy. Cuộc đời lại lắm trớ trêu khi nhiều kẻ vô học được gắn mác “con ông cháu cha” lại phè phởn với những cuộc ăn chơi trác táng, lại ngạo nghễ trên nỗi đau nhân loại. Đấy là những thành phần làm ô uế một tập thể chung khiến mọi người có cái nhìn thiếu thiện cảm về tuổi trẻ Việt Nam. Nhiều người cho rằng tôi đang bênh vực cho thế hệ thanh thiếu niên theo luận điệu cố hữu mà ai cũng biết. Vậy có ai thực sự thông cảm với những gì thế hệ “mắt không thấy, tai không nghe” này phải gánh chịu từ bao biến cố ngày xưa?

Tôi hi vọng người lớn hãy yêu thương và dìu dắt chúng tôi, vạch ra những sai sót và thiếu bản chất sự thật chứ đừng vội trách chúng tôi không xứng đáng là lực lượng thay đổi tương lai đất nước. Nếu giới trẻ được sự hướng dẫn tận tình của những bậc trưởng bối thì tôi tin rằng các bạn ấy sẽ tích cực tiếp thu những lời dạy bổ ích đó.

Tôi đã từng nằm trong hoàn cảnh tù túng dưới bộ máy chính quyền ĐCSVN nên tôi cảm nhận được nỗi bức xúc và sự nặng nề của nhiều người phải cam chịu sống im lặng từng ngày. Thật lòng tôi rất muốn gởi tâm tình của một người con yêu nước đến các bạn trẻ Việt Nam, những người chưa thấy rõ bộ mặt đê hèn và trơ tráo của Đảng ta. Tôi biết nhiều bạn trẻ cũng đang cố gắng chèo lái con thuyền của mình trên đại dương đầy sóng gió cạnh tranh, đầy khó khăn cản trở để hướng đến một chân trời mới. Ai cũng có khát vọng và ấp ủ những hoài bão riêng. Lúc còn ngồi trên chiếc ghế nhà trường, nếu các bạn chỉ biết quyết tâm học thật giỏi mà không màng đến thế sự thì cũng giống như tôi trước kia vậy.

Đến khi bước chân vào đời, các bạn bắt đầu nhận ra sự chèn ép bất công trong lòng xã hội. Có khi nào các bạn tự hỏi những điều oái oăm ấy là do đâu? Các bạn sẽ không tìm được câu trả lời thích đáng nếu các bạn chưa bao giờ biết đến hàng ngàn nỗi đau chua xót xảy ra với đồng bào Việt Nam trong thời gian gần đây. Tôi ghê tởm cái cách nhồi sọ tinh vi thuyết Chủ Nghĩa Cộng Sản và cách che giấu ma mãnh của Đảng đã làm các bạn không thể hiểu rõ thực trạng màn trời chiếu đất của nước nhà trong lúc này. Các bạn không học về biến cố thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế (1968) được xem là nỗi kinh hoàng truyền kiếp bởi vụ giết người hàng loạt, chôn sống tập thể của quân đội Bắc Việt còn tàn độc hơn thời Hít-le. Các bạn không được nghe kể về sự xâm lăng của Trung Cộng khi đánh chiếm đảo Hoàng Sa năm 1974 hay chiến tranh biên giới Việt – Trung vào năm 1979 đã hi sinh biết bao nhiêu chiến sĩ hải quân. Các bạn không được biết chuyện nhà cầm quyền Hà Nội toan phá bỏ những mộ bia của các thuyền nhân năm xưa đi vượt biên tỵ nạn trên đảo Pulau Galang, Nam Dương hay ở một số nơi khác chỉ vì họ muốn che đậy tội lỗi đối với những linh hồn không được siêu thoát sau cuộc chiến.

Các bạn không thấy được chính quyền Cộng Sản thẳng tay đàn áp và bỏ tù những nhà đấu tranh dân chủ như LM Nguyễn Văn Lý, LS Nguyễn Văn Đài, LS Lê Thị Công Nhân, v.v… chỉ vì họ dám đứng lên tranh đấu đòi nhân quyền. Các bạn không ngờ đến việc ĐCSVN đang chứa chấp bọn bá quyền xâm lược Tàu dưới chiêu bài hợp tác khai thác quặng nhôm với Trung Quốc trên vùng Tây Nguyên. Đã có rất nhiều bài viết phân tích về mối nguy hại nghiêm trọng cho môi trường nếu kế hoạch bauxite này được đưa vào hoạt động. Nó không đơn giản chỉ tác hại về kinh tế mà còn cả phương diện xã hội, đời sống, và chính trị khi sự diệt vong của một đất nước đang ở mức báo động. Nhiều dư luận đã lên tiếng phản đối dự án ngu ngốc này của ĐCS nhưng thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn phớt lờ tất cả để tiếp tục nối giáo cho giặc. Thật ra, các nhà lãnh đạo nước CHXHCNVN chỉ là bọn bù nhìn đang bị quản thúc dưới tay đàn anh Trung Cộng. Các bạn là những người sáng suốt phải nhìn thấu được điều này và cần biết nên làm gì để hoàn thành sứ mệnh bảo vệ Tổ quốc.

Đảng cầm quyền Việt Nam đang bóp chết mọi hi vọng và ước mơ của thế hệ chúng ta khi dập tắt những cuộc HSSV biểu tình chống sự xâm lấn của giặc Tàu. Thành phần buôn dân bán nước này cần phải được triệt hạ trước khi chúng dâng hiến toàn bộ giang sơn Việt Nam cho bọn bành trướng Trung Cộng. Tình thế nguy ngập của nước nhà không cho phép tuổi trẻ Việt Nam ngồi yên chịu đựng cái nhục quốc thể. Bây giờ là thời điểm để mỗi người chúng ta góp một bàn tay đấu tranh cho quê hương thoát khỏi ách nô lệ ngoại bang. Bọn xâm lược Tàu Cộng đã không cho chúng ta quyền tự trị trên mảnh đất Việt Nam thân yêu. Vì thế chúng ta không thể dễ dàng khuất phục cho bọn chúng cai trị dân tộc Việt Nam ta – một dân tộc ngàn đời hiển danh quật cường.

Các bạn đừng phí phạm thời gian cho các cuộc tụ tập vui chơi vô bổ mà hãy dành giây phút vàng bạc đó để tìm hiểu sự thật về tất cả tội ác của chế độ Cộng Sản đã gây ra, về những uẩn khúc lịch sử đang chờ các bạn làm sáng tỏ. Hãy mạnh dạn nói lên những suy nghĩ và ước nguyện của các bạn cho một tương lai nước Việt giàu mạnh. Hãy chia sẽ những tâm tư và trăn trở của các bạn với những bạn trẻ khác để ý thức dân tộc được nâng cao. Hãy chấm dứt sự si mê ngu muội mà Đảng CSVN đang cố tình nhồi nhét vào não bộ các bạn. Chúng ta biết tìm tòi và học hỏi để hướng đến chân – thiện – mỹ chứ không nên chịu sự sai khiến của đám lãnh đạo nhà nước ngu si và bảo thủ. Các bạn không thể tự chủ trên một đất nước không có dân chủ.

Các bạn không thể tồn tại trong một xã hội không có công bằng. Đất nước Việt Nam đang cần các bạn. Một mình tôi không thể làm gì, một nhóm người lẻ tẻ cũng không đủ khả năng giải cứu non sông, nhưng cùng với toàn dân Việt Nam trên khắp năm châu bốn bể, chúng ta sẽ xây dựng lại một quê hương tự do, ấm no và thanh bình.

Hỡi tuổi trẻ Việt Nam, chúng ta hãy cùng nhau đứng dậy!

Lê Nguyễn Huy Trần