Wednesday, April 29, 2009

TỔ QUỐC – DANH DỰ – TRÁCH NHIỆM - Nguyễn Duy Thành

Nguyễn Duy Thành
    Tổ quốc
Có được dải đất cong cong như hình chữ S nằm hiền hòa bên biển nước trong xanh hôm nay. Thì sinh mệnh của Việt Tộc phải trải qua những cuộc trường chinh cam go đầy máu lửa. Cũng nằm trong chiều dài lịch sử đầy tràn biến động đó. Một cuộc chiến tranh mang tính Ý Thức Hệ đã xảy ra trong bạo lực.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 cuộc chiến kết thúc . Kết thúc như lời thơ của Thanh Nam trăn trở:
    Canh bạc chưa chơi mà hết vốn
    Cờ còn nước đánh phải đành thua
    Hay như tiếng lòng than thở của Song Nhị:
    Canh bạc đã về tay Bạo Chúa
    Tình người Đạo nghĩa đã nhường ngôi
Mới đó thôi mà đã 34 năm rồi ! Ba Mươi Bốn năm. Một thời gian không dài so với dòng lịch sử chinh chiến của quê hương. Nhưng với một phần ba của Thế kỷ đã đi qua. Rất đủ cho người đời hôm nay hay hậu nhân mai sau có cái nhìn ý nghĩa về chân Lý của thế hệ Cha Ông.

Thưa Bạn đọc.
Đặc biệt Bạn đọc trẻ tại Quốc nội Việt Nam.

Tất cả đã trở thành Lịch sử. Bóng tối của chiến tranh đã đi qua, đó đây trên các nẻo đường của Quê hương Việt Nam, cây cối đã xanh màu trở lại nhưng tương lai của con người vẫn còn vàng úa. Khắp nơi trên đường phố Hà Nội hay Sài gòn, hàng ngàn cánh tay của Dân Oan đang đưa lên để đòi công chính. Và e ngại rằng ! một ngày không xa, màu xanh cây cối của đất nước và ước mơ của con người Việt Nam sẽ mãi vàng úa, và lụi tàn dưới bước chân dày xéo của dòng người Đại Hán Phương Bắc đang ào ạt tiến vào Tây Nguyên.

Một sự thật đau lòng đang xảy ra trên Tổ Quốc chúng ta. Bạn đọc nghĩ gì ?

Nhìn lại dòng Lịch sử đã đi qua và biết được hiện trạng của quê hương hôm nay. Chúng ta mới khẳng định được cái công lao và sứ mạng bảo vệ Miền Nam được tự do-dân chủ và phú cường của Người Lính: Việt Nam Cộng Hòa.

Muốn hiểu hết được ý nghĩa nói trên thì chỉ cần một phút thôi ! Bạn đọc sẽ nhớ lại dòng lịch sử của 34 năm về trước. Khi những người Bộ đội Bắc Việt đưa cao khẩu hiệu “Không Có Gì Quý Hơn Độc Lập Tự Do” quyết sống chết để giải phóng Miền Nam và đem lại sự hòa bình cho đất nước. Một thứ hòa bình mà Nhà Báo Phan Nhật Nam đã chua chát:

-“Một thứ Hòa Bình quái dị, đắng như thuốc mà quê hương trong cơn thập tử phải uống vào”.

Đúng vậy ! Câu nói này chỉ phát ra sau một ngày Hiệp Định Paris được ký kết, nó như một thông điệp xám, một tiên đoán buồn, một phân ưu cho một Nửa Tổ Quốc. Một chế độ tự do và dân chủ bị cưỡng bức đi vào một tương lai tăm tối, và chỉ còn là hoài niệm của bao người. Người tránh đấu cho tự do.

Quả thật như thế ! trải qua 34 năm. Dưới chế độ đương thời. Ngay cả những người dồn hơi cao cổ thét to khẩu hiệu – Không Có Gì Quý hơn Độc Lập Tự Do ! Chính họ vẫn không được độc lập tìm cho mình một nhân tài, để tự do bỏ phiếu cho người lãnh đạo Quốc gia mà họ muốn. Giản đơn như thế mà vẫn không có được ! Từ đó. Ai đã từng sống trong Chế độ Việt Nam Cộng Hòa mới hiểu ra hết cái chân lý. Có khi trở thành một nguyên lý của thể chế Cộng Hòa là: Chính Quyền do Dân Cử và vì dân mà phục vụ. Rất có thể ! Chế độ Việt Nam Cộng Hòa chưa tuyệt đối hoàn hảo. Nhưng rất đầy đủ về Quan điểm và Khuynh hướng chính trị yêu nước. Để cho những người lãnh đạo nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam phải noi gương theo. Và phải chăng cũng vì thế ! Gần Ba Triệu con dân Việt Nam đang lưu vong đều đồng niệm: Việt Nam Cộng Hòa là Tổ quốc của tôi.
    Danh dự
Tự ngàn xưa. Tiền nhân truân chuyên vất vả lắm mới tạo nên được giang sơn hùng vĩ như ngày nay. Giang sơn này đã kết tinh và hun đúc nên một dân tộc mang tính chí nhân quật cường. Đó là Dân Tộc Việt Nam. Cho nên trong dòng sử xanh của Việt Tộc. Lời của Nguyễn Trãi đã khẳng định về danh dự của Quốc gia và nhân phẩm của Con Người như một Thiên Cổ Hùng Văn:
    Như nước Đại Việt ta từ trước
    Vốn xưng nền văn hiến đã lâu
    Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau
    Song hào kiệt thời nào cũng có
Thế mà !

Hơn 60 năm dưới chế độ Cộng Sản Việt Nam . Danh dự của Quốc gia và thể diện của Con người chỉ tóm gọn trong một câu nói ngắn ngủi của Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt:

- Cầm cái Passport Việt Nam đi qua nhiều nước. Nhìn quốc gia người ta mà tôi thấy mình nhục nhã!

Phải ! Không nhục làm sao khi hàng chục chị em phụ nữ Việt Nam phải bị cởi lột trần truồng cho một người đàn ôngTrung Quốc - Đài Loan hay Đại Hàn ngắm nhìn để chọn vợ !

Không nhục làm sao ! Khi chính nhân viên Đại Sứ Quán Việt Nam ở Châu Phi buôn lậu Sừng Tê Giác.

Không nhục làm sao ! Khi chính Phi công Hàng Không Việt Nam ăn cắp và chuyên chở hàng lậu bị nước Nhật lên án.

Không nhục làm sao ! Khi Ngư dân Việt Nam bị Trung Cộng bắn chết ngay trên lãnh hải của đất nước mình.

Không nhục làm sao ! Khi anh chị em công nhân lao động bần hàn đang thất nghiệp, thì giới lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam mở cửa cho công nhân Trung Cộng ào ạt vào Tây Nguyên đào hầm bới mỏ. Phải chăng anh chị em người Việt không biết lao động chân tay !

Làm sao nói hết tất cả nỗi nhục của người dân Việt Nam !

Từ đó. Người ta mới thấm thía nhận ra được sự danh dự của một Quốc gia và thể diện Con người. Qua câu nói của người Lãnh đạo Quốc Gia và cũng là người đứng đầu đại diện cho Người Lính Việt Nam Cộng Hòa:

Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm từng tuyên bố:
    - “Nếu tôi tiến, thì đồng bào hãy tiến theo tôi. Nếu tôi bỏ chạy, thì đồng bào hãy bắn chết tôi”
Và Danh dự của Quốc gia cũng như phẩm chất của người Lính Việt Nam Cộng Hòa đã được Người khí khái khẳng định với Ngoại Bang trước giờ lâm chung:
    - “Tôi mới là Tổng Thống nước Việt Nam Cộng Hòa. Chứ, không phải các ông ở Tòa Đại Sứ Mỹ. Tôi sẽ lập lại trật tự của đất nước tôi”
Danh Dự là như thế đó !
    Trách nhiệm
Nhìn lại Lịch sử Cổ đại đến Cận đại của Đông sử hay Tây sử. Thì sự kiện ngày 30 tháng 4 năm 1975 của Việt Nam chứng minh hùng hồn một điểm. Chưa có một Quân đội của một Quốc gia nào trên thế giới có số lượng Tướng Lãnh và Binh Sĩ đã tuẫn tiết theo lý tưởng nhiều như Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Lịch sử cận đại Việt Nam ghi nhận. Họ đã vì Tổ Quốc -Danh Dự – Trách Nhiệm mà Quyên sinh.

Thưa Bạn đọc Hải Ngoại. Bạn đọc Quốc Nội.
Hiện nay.

Tổ Quốc Việt Nam chúng ta đang lâm nguy. Lâm vào nguy cơ Hán Hóa của Trung Cộng dưới nhiều hình thức. Mấy hôm nay. Các cơ quan Truyền Thông Việt Nam Hải Ngoại cho phát đi một đoạn Phim về cuộc chiến trước đây tại Hoàng Sa và Trường Sa giữa hai Quân đội Cộng Sản Việt Nam và Cộng Sản Trung Quốc.

Các Bạn có đau lòng không ? Khi thấy hơn 100 người lính Bộ đội Cộng Sản Việt Nam mình trần thân trụi với những vũ khí thô sơ, không có tàu bè che chắn. Nhưng họ vẫn dũng cảm đứng dàn hàng ngang trên các gầm đá giữa biển khơi, chơi vơi và cô đơn giữa một đoàn Chiến Hạm tối tân của Trung Cộng đang bao vây chặt họ. Những tiếng súng lớn, súng nhỏ vang lên sau những tiếng hô “Tả Tả” và “Sát Sát” nghĩa là “Đánh Đánh” và “Giết đi Giết đi”. Những tiếng la hét, cầu cứu vang lên ... và chỉ trong 26 giây đồng hồ. Hơn Một Trăm người Bộ Đội. Hơn Một Trăm con dân nước Việt chúng ta nằm xuống, nằm xuống như những tấm bia dành cho người tập bắn súng. Chỉ có biển khơi mới nghe lời trăn trối của Họ !

- Tại sao hôm qua Họ phải chết trên những gầm đá kia ?
- Tại sao hôm nay những gầm đá kia phải dâng nhường cho Trung Cộng ?

Đau đớn hơn ! Chính những thước Phim đó được Quân Đội Nhân Dân Trung Quốc làm tài liệu để đào tạo lính Hải Quân. Họ đào tạo cách giết người Việt Nam sao cho nhanh chóng hơn ! Sao cho man rợ hơn!

Bạn trẻ ở Quốc Nội Việt Nam hãy xem thước phim đó để đánh thức lòng tự ái dân tộc của mình. Đây là lúc tốt nhất. Thời điểm hợp lý nhất. Để bạn đặt TỔ QUỐC- DANH DỰ- TRÁCH NHIỆM của người Việt Nam lên hàng Tối Thượng. Như Lý Tưởng cao đẹp của Người Lính Việt Nam Cộng Hòa.

Nhân ngày 30 tháng 4. Xin gởi đôi dòng suy tư và tưởng niệm đến cùng bạn đọc. Trân trọng Kính chúc Quý vị có một ngày Tưởng Niệm đầy ý nghĩa trong tình Việt Nam.

Kính chào
Hậu sinh
Nguyễn Duy Thành

Tuổi trẻ Việt Nam - Lê Nguyễn Huy Trần


Lê Nguyễn Huy Trần

Nhiều người cứ trách rằng thế hệ trẻ Việt Nam thời nay có lối sống buông thả về đạo đức, tư cách, và nhân phẩm. Tôi không phủ định cách nhận xét ấy vì chính bản thân tôi cũng thấy buồn khi những phong tục tập quán và giá trị con Rồng cháu Tiên được xem là niềm tự hào dân tộc ngày càng bị mai một dần, thay vào đó là một nền văn hóa thực dụng.

Tuy nhiên, tôi cũng muốn đưa ra một số nguyên nhân và luận điểm dẫn đến vấn nạn thiếu ý thức của thanh thiếu niên Việt Nam trong nước qua cái nhìn hạn hẹp của chính tôi. Tâm nguyện của tôi qua bài viết này không phải để bào chữa cho cái nhìn lãnh đạm của tuổi trẻ về hiện tình đất nước mà là mong tìm thấy sự đồng cảm từ các bậc cha ông lão thành, đồng thời có thể giúp các bản trẻ thấu hiểu được sự việc để biết mình cần phải làm gì cho đất nước ngày hôm nay.

Quan hệ nhà nước – xã hội – gia đình đóng một vai trò quan trọng đến cách suy nghĩ và nhận thức của giới trẻ. Một đất nước văn minh sẽ khai thông được tư tuởng và sức sáng tạo trong con người. Nhưng ngược lại, nếu các bạn trẻ được giáo dục và đào tạo dưới một bộ máy “độc quyền, độc Đảng” như Việt Nam hiện nay thì quả thực rất khó có thể tự giác học hỏi những điều mới lạ và hữu hiệu để góp phần xây dựng Tổ quốc. Một chính quyền bạo lực với các ban lãnh đạo thi nhau tham nhũng, đàn áp người dân vô tội, không cho họ lấy một cơ hội “hé răng” than trách nửa lời. Một nhà nước thối nát tận gốc rễ: tự do ngôn luận không có, tự do báo chí không tồn tại, phi dân chủ, vô tôn giáo, và mất nhân quyền. Một xã hội bất công bao gồm các tầng lớp được phân hóa rõ rệt khi có người thì “giàu nứt vách đổ tưởng”, còn người nghèo tận cùng thì chỉ biết nằm chờ chết.

Vậy làm sao gọi là nước “Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa” và rồi đặt hết trách nhiệm lên vai của thanh thiếu niên Việt Nam cho một đất nước phát triển trong khi lớp trẻ này sinh ra sau ngày nhà nước bại hoại ấy được thành lập. Bây giờ con người đang sống trong thế kỷ hai mươi mốt – thời đại mà nền kinh tế của một nước là yếu tố chính quyết định sức mạnh và sự phồn vinh của nước ấy đối với những nước khác trên thế giới. Cho nên nhu cầu của con người cũng vì thế mà tăng lên. Ai ai cũng muốn có một cuộc sống đầy đủ về mọi mặt: vật chất lẫn tinh thần, và luôn mang trong người những tham vọng đạt chức danh ông này hay bà nọ để đời.

Thế hệ trẻ Việt Nam đang sống trong thị trường thời mở cửa thì càng bị lôi cuốn với ý nghĩ: một người thật sự thành công chỉ khi nào có địa vị vững vàng trong xã hội. Họ chỉ nhìn vào hình ảnh những người đi trước đã bất chấp mọi thủ đoạn hèn hạ để tiến thân mà không hề hay biết rằng chính họ đang biến bản thân mình trở thành những con người thiếu đạo nghĩa khi nối gót theo các vị tiền bối ấy. Về mối liên hệ với gia đình, giới trẻ cũng không tìm được tiếng nói đồng thuận từ người thân vì khoảng cách giữa cha mẹ và con cái ngày càng bị nới rộng.

Hầu hết các bậc phụ huynh cứ mãi lăn lộn kiếm tiền ngoài xã hội mà quên mất nhiệm vụ cao cả của một người cha, người mẹ. Điều tôi muốn nói ở đây là họ vẫn dành tình thương cho con cái, luôn mong muốn con mình trở thành một người có ích cho xã hội; thế nhưng, do cuộc sống bận rộn hay vì những ngăn cách khác, họ lại thiếu quan tâm đến ý thích, ước mơ cũng như thiếu chia sẻ về thắc mắc của con cái. Đó là một thiếu sót lớn ở cái xã hội mất luân lý này. Chỉ có cha mẹ mới là tác nhân đắc lực trực tiếp giúp trẻ hoàn thiện tam cương, ngũ thường, tam tòng, tứ đức. Nếu như thế hệ 8X, 9X chỉ biết đến trường để bị đầu độc tư tưởng “Bác Hồ là vị cha già dân tộc” hay “Hồ Chí Minh - Người sáng lập và rèn luyện Đảng” ngay từ thuở nhỏ thì làm sao dễ dàng xóa bỏ được những vết mực dơ đã gieo vào nhiều đầu óc non nớt như trang giấy trắng tinh kia.

Có ai chỉ cho họ dám lên tiếng chống đối Đảng khi thấy đường lối của Đảng là sai? Có ai nói cho họ nghe những sự thật trong quá khứ mà Đảng và nhà nước đã cố tình giấu nhẹm hơn ba thập niên qua? Có ai dạy cho họ phải biết bảo vệ những người dân lành đang bị áp bức bởi công an là kẻ đại diện cho pháp luật? Có ai khuyên nhủ họ cần nhận biết và cảnh tỉnh vận mệnh đất nước đang “ngàn cân treo sợi tóc”? Các bạn trẻ không thể tự tìm hiểu những điều cần phải biết trong khi thông tin truyền thông đại chúng bị gò bó trong khuôn khổ Đảng nói dân nghe. Dù có một số ít hiểu rõ hiện trạng đất nước thì họ cũng không dám để lộ ra tư tưởng mà theo Đảng gọi là “phản động” cho người khác thấy bởi họ sợ liên luỵ đến gia đình và người thân. Họ không can đảm trao đổi cách nghĩ của mình về các vấn đề xã hội “nhạy cảm” với bạn bè đồng trang lứa vì nó như một đề tài xa lạ trong cuộc sống hằng ngày của sinh viên.

Hôm trước, tôi có dịp trò chuyện với một vài người bạn trong nước để hiểu xem các bạn ấy có nhận định gì về tình hình xã hội hiện nay trên đất nước Việt Nam. Có người cho rằng dân Việt Nam nhìn chung là “thụ động và sống lệ thuộc”. Ai cũng chỉ biết “vâng lời” theo nề nếp Đảng Cộng Sản đặt ra để được yên thân. Vì thế nếu có kẻ tìm cách bức ra khỏi lối sống ấy thì được xem là “sâu” tuy “sâu chưa chắc đã hại”. Tôi thấy nếu đã gọi là sâu bọ thì cần phải được loại bỏ nhưng có đáng không khi những người đó không muốn tương lai bị lệ thuộc theo cách sắp xếp của nhà cầm quyền Cộng Sản.

Người khác thì nghĩ “ai cũng làm việc vì bản thân” và khó thay đổi được thực trạng này thì làm sao ý thức đoàn kết dân tộc được đề cao. Vài người còn lại không mấy quan tâm đến hiện tình đau thương của đất nước, con người Việt Nam mà chỉ chú ý “nền kinh tế vừa lạm phát, vừa đình trệ” có ảnh hưởng thế nào đến công ăn việc làm. Qua mấy cuộc nói chuyện ngắn ngủi ấy, tôi cảm thấy rằng xã hội Việt Nam đang nuôi dưỡng thanh thiếu niên trở thành những người công dân chấp nhận sống dưới bóng đen Cộng Sản bởi họ tuyệt đối tin vào luồng thông tin phi thực tế của bộ chính trị đảng hay tiếp nhận các phim ảnh thiếu tính giáo dục được đưa từ ngoài vào. Khi đất nước Việt Nam mở cửa và hội nhập với những nước khác thì cũng chính là lúc tệ nạn xã hội gia tăng. Ngoài học hỏi những điểm tốt từ các nước bạn, giới trẻ cũng không tránh khỏi ảnh hưởng xấu như bạo lực trong học đường, bất mãn và phản kháng thầy cô, quan hệ bạn bè cởi mở đến mức khó chấp nhận, v.v…

Bên cạnh đó, cách mạng công nghệ kỹ thuật cũng được áp dụng rộng rãi nhưng thiếu kiểm soát làm nhiều bạn trẻ bỏ quá nhiều thời gian vào việc truy cập bậy bạ trên internet hay mê muội game online đến nỗi vô tình quên đi cuộc sống thực tại, quên đi việc học hành, quên đi nghĩa vụ một người chủ tương lai của đất nước. Mấy năm trước nhà nước cho thi hành chính sách xoá nạn mù chữ và tôi không thất vọng khi thấy số lượng sinh viên Đại học tăng lên đáng kể trong những năm gần đây. Theo Tổng cục Thống kê, chỉ khoảng hai trăm ngàn sinh viên học Đại học vào năm 1990, nhưng đến năm 2005 thì con số đã chiếm đến hơn một triệu tư. Thế nhưng nhà nước lại không tích cực giải quyết nạn thất nghiệp lan tràn trên khắp mọi miền nên nhiều sinh viên ra trường không kiếm được việc làm phù hợp với bằng cấp của mình.

Nếu tuổi trẻ Việt Nam đang bước vào giai đoạn tự lập như một người lớn thực thụ mà không kiếm nổi một bữa “cơm lành, canh ngọt” thì thử hỏi sức lực đâu mà nghĩ đến vận nguy nước nhà. Họ sẽ chán nản và phó mặc cho số phận đưa đẩy. Cuộc đời lại lắm trớ trêu khi nhiều kẻ vô học được gắn mác “con ông cháu cha” lại phè phởn với những cuộc ăn chơi trác táng, lại ngạo nghễ trên nỗi đau nhân loại. Đấy là những thành phần làm ô uế một tập thể chung khiến mọi người có cái nhìn thiếu thiện cảm về tuổi trẻ Việt Nam. Nhiều người cho rằng tôi đang bênh vực cho thế hệ thanh thiếu niên theo luận điệu cố hữu mà ai cũng biết. Vậy có ai thực sự thông cảm với những gì thế hệ “mắt không thấy, tai không nghe” này phải gánh chịu từ bao biến cố ngày xưa?

Tôi hi vọng người lớn hãy yêu thương và dìu dắt chúng tôi, vạch ra những sai sót và thiếu bản chất sự thật chứ đừng vội trách chúng tôi không xứng đáng là lực lượng thay đổi tương lai đất nước. Nếu giới trẻ được sự hướng dẫn tận tình của những bậc trưởng bối thì tôi tin rằng các bạn ấy sẽ tích cực tiếp thu những lời dạy bổ ích đó.

Tôi đã từng nằm trong hoàn cảnh tù túng dưới bộ máy chính quyền ĐCSVN nên tôi cảm nhận được nỗi bức xúc và sự nặng nề của nhiều người phải cam chịu sống im lặng từng ngày. Thật lòng tôi rất muốn gởi tâm tình của một người con yêu nước đến các bạn trẻ Việt Nam, những người chưa thấy rõ bộ mặt đê hèn và trơ tráo của Đảng ta. Tôi biết nhiều bạn trẻ cũng đang cố gắng chèo lái con thuyền của mình trên đại dương đầy sóng gió cạnh tranh, đầy khó khăn cản trở để hướng đến một chân trời mới. Ai cũng có khát vọng và ấp ủ những hoài bão riêng. Lúc còn ngồi trên chiếc ghế nhà trường, nếu các bạn chỉ biết quyết tâm học thật giỏi mà không màng đến thế sự thì cũng giống như tôi trước kia vậy.

Đến khi bước chân vào đời, các bạn bắt đầu nhận ra sự chèn ép bất công trong lòng xã hội. Có khi nào các bạn tự hỏi những điều oái oăm ấy là do đâu? Các bạn sẽ không tìm được câu trả lời thích đáng nếu các bạn chưa bao giờ biết đến hàng ngàn nỗi đau chua xót xảy ra với đồng bào Việt Nam trong thời gian gần đây. Tôi ghê tởm cái cách nhồi sọ tinh vi thuyết Chủ Nghĩa Cộng Sản và cách che giấu ma mãnh của Đảng đã làm các bạn không thể hiểu rõ thực trạng màn trời chiếu đất của nước nhà trong lúc này. Các bạn không học về biến cố thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế (1968) được xem là nỗi kinh hoàng truyền kiếp bởi vụ giết người hàng loạt, chôn sống tập thể của quân đội Bắc Việt còn tàn độc hơn thời Hít-le. Các bạn không được nghe kể về sự xâm lăng của Trung Cộng khi đánh chiếm đảo Hoàng Sa năm 1974 hay chiến tranh biên giới Việt – Trung vào năm 1979 đã hi sinh biết bao nhiêu chiến sĩ hải quân. Các bạn không được biết chuyện nhà cầm quyền Hà Nội toan phá bỏ những mộ bia của các thuyền nhân năm xưa đi vượt biên tỵ nạn trên đảo Pulau Galang, Nam Dương hay ở một số nơi khác chỉ vì họ muốn che đậy tội lỗi đối với những linh hồn không được siêu thoát sau cuộc chiến.

Các bạn không thấy được chính quyền Cộng Sản thẳng tay đàn áp và bỏ tù những nhà đấu tranh dân chủ như LM Nguyễn Văn Lý, LS Nguyễn Văn Đài, LS Lê Thị Công Nhân, v.v… chỉ vì họ dám đứng lên tranh đấu đòi nhân quyền. Các bạn không ngờ đến việc ĐCSVN đang chứa chấp bọn bá quyền xâm lược Tàu dưới chiêu bài hợp tác khai thác quặng nhôm với Trung Quốc trên vùng Tây Nguyên. Đã có rất nhiều bài viết phân tích về mối nguy hại nghiêm trọng cho môi trường nếu kế hoạch bauxite này được đưa vào hoạt động. Nó không đơn giản chỉ tác hại về kinh tế mà còn cả phương diện xã hội, đời sống, và chính trị khi sự diệt vong của một đất nước đang ở mức báo động. Nhiều dư luận đã lên tiếng phản đối dự án ngu ngốc này của ĐCS nhưng thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn phớt lờ tất cả để tiếp tục nối giáo cho giặc. Thật ra, các nhà lãnh đạo nước CHXHCNVN chỉ là bọn bù nhìn đang bị quản thúc dưới tay đàn anh Trung Cộng. Các bạn là những người sáng suốt phải nhìn thấu được điều này và cần biết nên làm gì để hoàn thành sứ mệnh bảo vệ Tổ quốc.

Đảng cầm quyền Việt Nam đang bóp chết mọi hi vọng và ước mơ của thế hệ chúng ta khi dập tắt những cuộc HSSV biểu tình chống sự xâm lấn của giặc Tàu. Thành phần buôn dân bán nước này cần phải được triệt hạ trước khi chúng dâng hiến toàn bộ giang sơn Việt Nam cho bọn bành trướng Trung Cộng. Tình thế nguy ngập của nước nhà không cho phép tuổi trẻ Việt Nam ngồi yên chịu đựng cái nhục quốc thể. Bây giờ là thời điểm để mỗi người chúng ta góp một bàn tay đấu tranh cho quê hương thoát khỏi ách nô lệ ngoại bang. Bọn xâm lược Tàu Cộng đã không cho chúng ta quyền tự trị trên mảnh đất Việt Nam thân yêu. Vì thế chúng ta không thể dễ dàng khuất phục cho bọn chúng cai trị dân tộc Việt Nam ta – một dân tộc ngàn đời hiển danh quật cường.

Các bạn đừng phí phạm thời gian cho các cuộc tụ tập vui chơi vô bổ mà hãy dành giây phút vàng bạc đó để tìm hiểu sự thật về tất cả tội ác của chế độ Cộng Sản đã gây ra, về những uẩn khúc lịch sử đang chờ các bạn làm sáng tỏ. Hãy mạnh dạn nói lên những suy nghĩ và ước nguyện của các bạn cho một tương lai nước Việt giàu mạnh. Hãy chia sẽ những tâm tư và trăn trở của các bạn với những bạn trẻ khác để ý thức dân tộc được nâng cao. Hãy chấm dứt sự si mê ngu muội mà Đảng CSVN đang cố tình nhồi nhét vào não bộ các bạn. Chúng ta biết tìm tòi và học hỏi để hướng đến chân – thiện – mỹ chứ không nên chịu sự sai khiến của đám lãnh đạo nhà nước ngu si và bảo thủ. Các bạn không thể tự chủ trên một đất nước không có dân chủ.

Các bạn không thể tồn tại trong một xã hội không có công bằng. Đất nước Việt Nam đang cần các bạn. Một mình tôi không thể làm gì, một nhóm người lẻ tẻ cũng không đủ khả năng giải cứu non sông, nhưng cùng với toàn dân Việt Nam trên khắp năm châu bốn bể, chúng ta sẽ xây dựng lại một quê hương tự do, ấm no và thanh bình.

Hỡi tuổi trẻ Việt Nam, chúng ta hãy cùng nhau đứng dậy!

Lê Nguyễn Huy Trần


Tuesday, April 28, 2009

Thơ Mời Tham Dự Ngày Quốc Hận 30-04-2975 Tại Paris

THƠ MỜI

THAM DỰ NGÀY "QUỐC HẬN 30-4-75
"TRƯỚC SỨ QUÁN HÀNỘI"
TẠI PARIS
Ngày thứ năm 30.4.2009 lúc 17h00

Trung thành với truyền thống tranh đấu bất biến, và lập trường chống cộng, đúng với tinh thần "Quốc Hận 30-4-75" của Văn Phòng Liên Lạc các Hội Đoàn và Người Việt Tự Do tại Pháp, đã đề ra kể từ ngày thành lập (1977) đến nay.
  • Ban Tổ chức " NGÀY QUỐC HẬN 30-4-75", năm 2009
Trân trọng kính mời Quý Đồng Hương tham dự cuộc biểu tình được tổ chức từ 17 giờ đến 20 giờ chiều Thứ Năm 30-4-2009, tại góc đường Boileau và Boulevard Exelmans , Quận 16 Paris (Métro Exelmans)

Sự hiện diện của Quý Vị nói lên tinh thần bất khuất, kiên trì giữ vững phương hướng chính nghĩa của Người Việt Hải Ngoại trong đấu tranh giải thoát Đồng Bào Quốc Nội khỏi ách cộng sản hầu mang lại Dân Chủ, Tự Do, Hanh Phúc và Thanh Bình, Thịnh Vượng cho Quê Hương yêu dấu .

Paris ngày 15 tháng 4 năm 2009
TM. Ban Tổ chức,

Cựu TTK VPLL, ông Trần Hồng
Cựu TTK VPLL, ông Nguyễn Tường Long (CT/UBBVCNQGVN)
Cựu TTK VPLL, ông Lai Thế Hùng (CT/CĐNVQG-Âu Châu))
Cựu TTK VPLL, ông Dương Văn Lơi (CT/Hội TNCT & NN CSVN)
Dược sĩ Phạm Đăng Lý CT/ Hiệp Hội Cử Tri gốc Á Châu

*
* *


Đỉnh Cao Trí Tuệ của Đảng Cộng Sản Việt Nam - Lê Nguyễn Huy Trần

Lê Nguyễn Huy Trần

Trí tuệ của một con người gồm có sự hiểu biết thông thái, tư duy sáng tạo và ý thức bản thân; là ba yếu tố chủ đạo phân định giữa loài người và giống thú. Thế nhưng đối với những người lãnh đạo nhà nước Việt Nam thì ba yếu tố trên không hề tồn tại.

Trí tuệ của Đảng Cộng Sản được định nghĩa bằng bạo quyền, khủng bố, áp bức, bóc lột, xảo trá, lường gạt, bưng bô, bán nước, phản bội dân tộc, giết hại đồng bào. Bất cứ một hiệp định hay dự án nối giáo cho giặc ngoại bang nào cũng được Đảng tuyên truyền là “đỉnh cao trí tuệ” của nhà nước. Ngày hôm nay nhìn hàng triệu người dân oan đang phải gánh chịu muôn ngàn nỗi đau đớn đến từng thớ thịt, buốt cả tim gan vì những “kế hoạch to lớn” của nhà cầm quyền Cộng Sản, tuổi trẻ chúng tôi không nén được nỗi bực tức cho chế độ độc tài Đảng trị và sự ngậm ngùi cho những số phận nghiệt ngã kia.

Có lẽ bộ não của mấy kẻ thất học trong Bộ chính trị được nhào nặn bằng đất sét hay xi-măng nên họ không đủ trình độ để nhận biết rằng ngọn giáo nối cho giặc Tàu ấy chuẩn bị đâm ngược lại chính bản thân họ. Những tội ác ĐCS đã gây nên trong khoảng thời gian cai trị trên đất nước Việt Nam sẽ bị nguyền rủa mãi cho đến những thế hệ mai sau.

Bắt đầu từ sự kiện hải chiến Hoàng Sa năm 1974. Đây là cuộc chiến xâm lăng quần đảo Hoàng Sa của Tàu Cộng sau khi thực dân Pháp rút khỏi Đông Dương. Cộng hòa Nhân Dân Trung Hoa đã vô cớ cho chiến hạm đến đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa. Tuy nhiên, hải quân Việt Nam Cộng Hòa đã dũng cảm chiến đấu tới cùng để bảo vệ toàn vẹn lãnh hải. Nhiều thuỷ thủ Việt Nam, trong đó có hạm trưởng Nguỵ Văn Thà của HQ-10, đã ngã xuống trong trận hải chiến này nhưng nhà nước XHCNVN không bao giờ tưởng nhớ đến sự hy sinh anh dũng của các anh.

Trái lại, họ dễ dàng để cho giặc Tàu tàn phá những bia chủ quyền, xóa sạch những di tích lịch sử và mộ bia của ngư dân Việt trên quần đảo này. Nhân bản tối thiếu của chính quyền Cộng Sản đã lụn bại quá độ khi đồng tình với lũ ác bá Trung Cộng không để hương hồn của những người đã khuất được yên nghỉ nơi chín suối. Ngày hôm nay lại tiếp tục xảy ra tranh chấp lãnh hãi chỉ vì bản công hàm bán nước do thủ tướng Phạm Văn Đồng đã ký ngày 14/9/1958

Tuy nhiên bản công hàm xác định hải phận này không nói rõ chủ quyền của Trung Quốc ở hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Trung Cộng đã ngang nhiên dựa vào nó để chiếm cứ hai hòn đảo này mà bất chấp luật quốc tế về biển. Bộ chính trị quốc phòng Việt Nam đã làm gì để ngăn chặn sự cướp đoạt trắng trợn này của Trung Cộng? Họ chẳng có biện pháp nào ngoài hai chữ “câm lặng” thể hiện đỉnh cao trí tuệ của Đảng. Theo tư tưởng Hồ Chí Minh hành động dâng hiến đất đai của tổ tông cho quân cướp nước là một việc làm sáng suốt.

Cựu Tổng bí thư Lê Khả Phiêu bán Ải Nam Quan, rồi thác Bản Giốc, bãi Tục Lãm và những thắng cảnh thiên nhiên cũng đã mất. Nếu các cán bộ Trung ương này cứ mãi lập chiến công bán nước thì dải đất Việt Nam sẽ không còn mềm mại hình chữ S. Và một ngày không xa, toàn bộ giang sơn gấm vóc chẳng còn thuộc về con Rồng cháu Tiên nữa khi giặc ngoại xâm tràn vào bờ cõi. Thật nhục nhã cho cái mà Đảng và nhà nước gọi là “đỉnh cao trí tuệ”.

Tiếp đến là chiến tranh biên giới Việt – Trung xảy ra vào năm 1979 khi Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa kịch liệt phản đối quan niệm của Tàu Cộng về chủ nghĩa bành trướng ở Liên Xô sẽ nguy hại đến các nước cộng sản trong khu vực Châu Á và vì thế mà không tham gia vào khối liên minh chống Liên Xô. Ngày 17/2/1979, quân đội Trung Cộng bắt đầu tiến đánh tuyến biên giới phía Bắc nước Việt như thể “dạy cho Việt Nam một bài học” theo lời Đặng Tiểu Bình vì cái tội cãi lời đàn anh.

Tuy cuộc chiến này chỉ diễn ra trong vòng một tháng nhưng rất quyết liệt. Những hành vi man rợ của giặc Tàu lấy dao chẻ củi và dùng cọc tre đánh chết hàng trăm trẻ em, phụ nữ rồi quăng xuống giếng nước. Hậu quả là quan hệ hai nước Việt – Trung trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Không còn khoảng viện trợ từ Trung Quốc, nền kinh tế và vấn đề ngoại giao của Việt Nam lúc bấy giờ bị tổn hại nặng nề. Dù vậy, tinh thần vì thể diện quốc gia của các chiến sĩ Việt Nam đã hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới này sẽ mãi được ghi nhớ trong lòng mỗi người dân mang dòng máu Lạc Việt.

Thế nhưng Đảng Cộng Sản lại cho xây dựng những nghĩa trang với những dòng chữ “nhớ ơn liệt sĩ Trung Quốc” hay “Nhân dân Việt Nam ghi công liệt sĩ người Trung Quốc” trên khắp đất nước. Quả là một chuyện khôi hài mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Có thể chế nào lại khua trống thổi kèn biểu dương quân thù đã từng đô hộ đất nước của mình một ngàn năm?

Có chính quyền nào lại dựng đài tưởng niệm kẻ xâm lăng giết hại đồng bào của mình? Có nhà nước nào lại kính trọng dâng những vòng hoa tưởng nhớ công lao của kẻ địch trong khi xương máu các vị anh hùng dân tộc thì bị chìm vào quên lãng? Thật sự tôi không biết phải dùng từ ngữ nào để diễn tả cái đạo đức tồi bại của ĐCS cho phải phép. Vẫn chưa hết, hiện nay có một cuốn sách ca ngợi những chiến công hiển hách của Tàu Cộng trong chiến tranh biên giới Việt – Trung được phát hành trên nước ta. Đó là cuốn “Ma Chiến Hữu” của tác giả Mạc Ngôn ở Trung Quốc do Trần Trung Hỷ dịch thuật.

Tại sao ĐCS cho phép xuất bản? Cho dù tác phẩm này có giá trị văn học đến thế nào đi chăng nữa thì làm sao chúng ta có thể chấp nhận cho nó lưu hành trên thị trường khi mà nó chà đạp lên lòng tự trọng dân tộc và vong linh của các liệt sĩ đã ngã xuống cho quê hương. Đỉnh cao trí tuệ của Đảng là hèn nhát quỳ lạy dưới chân Tàu Cộng mặc cho niềm kiêu hãnh của dân tộc bị bôi nhọ hay sao. “Một cách suy nghĩ khác về chiến tranh” nào nữa nếu không là vì gìn giữ non sông và bảo tồn nòi giống. “Một cách ca tụng riêng về chủ nghĩa anh hùng” tuyệt vời đến mức độ nào đây khi cái thuyết chủ nghĩa ấy chỉ biết đày đọa người dân đến chốn bần hàn cơ cực, ngay cả chén cơm ăn cũng không kiếm nổi. Ôi trí tuệ của Đảng ta!

Nhà cầm quyền Cộng Sản còn tiếp tục vươn đến những đỉnh cao bạo tàn khác nữa chứ không chỉ dừng lại ở đó. Chính quyền địa phương ở nhiều nơi đã dùng quyền lực chiếm đất đai của các giáo hội bất hợp pháp để dùng vào mục đích riêng.

Công an thì thẳng tay đàn áp người dân vô tội khi họ lên tiếng chống đối sự cướp giật ngang ngược của bè lũ lãnh đạo. Tiêu biểu là vụ cướp đất giáo xứ Thái Hà đã gây nên làn sóng phẫn uất trước thái độ lộng hành của nhà nước. Thời đại này là thời đại gì mà cảnh sát, dân phòng, thanh tra xây dựng giăng hào rào dây thép gai xung quanh địa phận nhà thờ Thái Hà vào đêm tối. Hành động lén lút đó chứng tỏ chúng là bọn cướp.

Xót xa thay cho các giáo dân Thái Hà hiền lành hằng ngày chỉ biết cầu xin Đức Mẹ ban phước lành. Những tiếng thét gào đau đớn của các con chiên trước giáo đường xé toạch màn đêm. Những câu kinh cầu nguyện se sắt trái tim những tu sĩ nhà Dòng Chúa Cứu Thế. Một thánh địa tôn nghiêm đến thế mà chính quyền cũng không để yên. Họ còn đe dọa bỏ tù các tín đồ không một tấc sắt trong tay nếu có hành động không tuân thủ luật pháp. Nhà nước Pháp quyền Việt Nam chỉ biết xài luật rừng rú chứ có luật lệ gì khi tín ngưỡng tôn giáo bị cấm đoán và nhân quyền thì hoàn toàn không có.

Ai nói ĐCS của dân, cho dân, và vì dân? Ngày nay Đảng ức hiếp dân, đánh đập dân, và sát hại dân. Xã hội Việt Nam dưới chế độ Cộng Sản đã thật sự đảo điên, không còn luân lý. Tất cả những ai còn lương tâm với vận mệnh đất nước xin hãy đứng lên đòi lại công lý cho giáo xứ Thái Hà. Đó cũng là chính là lối thoát khỏi màn đêm tăm tối do ĐCS bủa vây, tự cứu lấy bản thân, hướng đến một tương lai tươi sáng hơn. Cám ơn những vị luật sư như LS Lê Trần Luật, LS Huỳnh Văn Đông đã không ngại nhà cầm quyền Việt Nam hạch sách để đứng lên tranh đấu cho sự thật và công lý. Tuổi trẻ chúng tôi tin tưởng rằng không một thế lực độc đoán nào có thể chiến thắng được công bằng, bình đẳng và chân lý.

Thêm một chủ trương lớn của Đảng là dự án khai thác Bauxite đã được đưa vào hoạt động. Hàng ngàn mẫu đất trên vùng Tây Nguyên đã bị san bằng cháy đỏ đau thương. Những lá cờ in chữ Tàu cắm rợp trời xung quanh khu vực khai thác như thể đó là lãnh thổ của bọn Trung Cộng bành trướng. Tôi không cần thiết phải nói đến những tác hại về kinh tế, chính trị và môi trường trong việc khai thác quặng vì hầu hết mọi người đều có thể tìm đọc những bài viết phân tích cụ thể ở trên mạng. Vấn đề tôi muốn đề cập đến ở đây là việc di tản dân cư Tây Nguyên đi chỗ khác. Từ xưa đến nay những người lao động chân chính này chủ yếu dựa vào canh tác cà phê, chè, điều, cao su là nguồn thu nhập chính của họ. Đời sống của họ sẽ ra sao khi đến vùng đất mới? Văn hóa Tây Nguyên có thể nào bảo tồn được nữa?

Họ sẽ phải bắt đầu từ đâu và làm gì để sinh nhai? Nhà nước Cộng Sản không những không tạo công ăn việc làm cho người dân mà còn phá hoại công ăn việc làm rồi đẩy họ vào bước đường cùng. Ngày xưa khi miền Bắc thống trị toàn đất nước sau ngày 30/4/1975, người dân miền Nam vượt biên đi tìm xứ sở tự do thì ĐCS bảo là phản bội Tổ quốc. Ngày nay khi chính quyền ép dân phải rời bỏ nơi tổ tiên ông bà thì ĐCS có cho những người dân này là kẻ phản đồ?

Các vị lãnh đạo Đảng gây tổn hại đến phong tục truyền thống, triệt hạ dòng giống, đưa quê hương đến bờ vực thẳm diệt vong. Chính bè lũ này mới là tội đồ ngàn đời của dân tộc bởi những chính sách buôn dân bán nước của họ. Sau hàng loạt tai tiếng như vụ PCI, vụ Lãnh sự quán Việt Nam đã bán hộ chiếu cho mọi người, vụ phi công, tiếp viên hàng không và nhân viên Vietnam Airlines đã tổ chức ăn cắp hàng cao cấp để vận chuyển về Việt Nam tiêu thụ, v.v…thì dân Nhật Bản đã nhận xét chính quyền CSVN chỉ đáng được xem là “giòi bọ”. Nhục nhã thay khi chính chế độ ấy lại đang đại diện cho đất nước Việt Nam trong thời điểm dầu sôi lửa bỏng này.

Trí tuệ con người Việt Nam trong mắt thế giới chỉ biết ăn bám, trộm cắp, xảo biện thế sao? Ai đã làm tuổi trẻ chúng tôi không còn tự tin ngẩng mặt nhìn đời? Ai đã huỷ hoại niềm tự hào lịch sử hơn bốn ngàn năm văn hiến của nước Việt Nam chúng tôi? Đau lắm khi nước mắt mẹ Việt Nam tuôn tràn nhìn đàn con thơ dại có tội tình gì mà phải chịu biết bao bi luỵ và khổ ải.

Sau ba mươi bốn năm chính thức cầm quyền, Đảng Cộng Sản Việt Nam đã làm được những gì cho nhân dân với cái đỉnh cao trí tuệ ấy. Đó là hình ảnh những đứa trẻ bán vé số với đôi bàn chân trần phải lang thang khắp hang cùng ngõ tận trong chiều đông buốt giá. Là những người nghèo mạt không được xã hội trọng dụng, phải vất vưởng nơi sân ga hay công viên khi không có chổ trú thân qua đêm. Là nhiều gia đình tự tử chỉ vì không đủ tiền mua gạo trong những ngày Tết Kỷ Sửu. Là các công trình xây dựng cầu đường bị sập do sự bòn rút, cắt xén vật liệu của các cán bộ cấp cao.

Là ăn chận của công bỏ túi riêng đến hàng chục triệu Mỹ kim trong khi dân chết mặc dân. Là sự khiếp nhược trước Tàu Cộng tàn ác đến cả thai nhi cũng có thể nấu canh ăn bổ dưỡng khí huyết. Là biết bao phụ nữ Việt Nam bị bán ra ngoại quốc, làm dâu nơi xứ người trong tủi hờn, nhục thể. Là thanh niên thiếu ý thức sa vào cảnh nghiện ngập, hút sách. Là dân oan lên tiếng phản đối chính quyền cướp đất, cướp nhà một cách bất hợp pháp thì bị kết tội gây rối trật tự. Là làn sóng học sinh và sinh viên xuống đường biểu tình chống Tàu Cộng sang xâm lược lại bị chính quyền CSVN đàn áp, bắt bớ. Là những tai ương gieo xuống cuộc sống của hơn tám mưới triệu dân vì chủ nghĩa Cộng Sản. Vậy thì tại sao tuổi trẻ chúng ta chỉ biết nhìn cam chịu mà không hành động? Chúng ta không phải là những kẻ nô lệ phục dịch cho ngoại bang.

Chúng ta không thể ngồi yên cho bạo lực giết chết tương lai của tuổi trẻ Việt Nam. Chúng ta có quyền làm những con người chân chính và hiên ngang sải bước trên mảnh đất Việt Nam. Chúng ta hãy cất lên tiếng nói đòi nhân quyền cho dân tộc mà ĐCS đã ngang nhiên tước đoạt hơn ba mươi năm. Chúng ta phải tranh đấu cho quê hương và dành lấy những gì thuộc về chúng ta. Những cánh chim yêu nước Việt Nam trên toàn thế giới hãy dang rộng đôi cánh yêu thương, hãy nối tiếp từng đàn đùm bọc, hãy vì một tương lai tự do, và hãy hướng về tổ ấm cội nguồn vì nơi đó chúng ta mới là tuổi trẻ Việt Nam.

Lê Nguyễn Huy Trần