Thursday, April 16, 2009

Xin mọi người hãy cảnh giác một "địa chỉ đỏ" tại Cam Bốt - Ngô Văn Tài

NHỮNG HIỂM HỌA TIỀM TÀNG CỦA NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CỘNG SẢN TẠI CAM BỐT

Ngô Văn Tài

Tác giả Ngô Văn Tài

Từ sau ngày mất nước 30 tháng 4 năm 1975, hàng triệu người Việt nam đã bỏ nước ra đi tìm tự do bằng đường thủy, đường bộ, và bằng tất cả mọi phương tiện mà họ có thể có được. Cái giá của tự do dân chủ mà người dân Việt mất nước phải đánh đổi là chính tài sản và tính mạng của họ và gia đình. Tất nhiên để có được khoảng 3 triệu người Việt đến được bến bờ tự do, thì cũng có xấp xỉ con số đó, gồm cả phụ nữ và trẻ em, đã phải vĩnh viễn nằm lại đâu đó trên hành trình đi tìm tự do đó mà mối hiểm họa đến từ nhiều phía: sự truy sát của công an biên phòng và hải tuần của cộng sản Việt nam, bão tố phong ba, hải tặc cướp giết.

Kể từ sau tháng 4 năm 1989, khi Cao Ủy Liên Hiệp Quốc Đặc Trách Về Người Tỵ Nạn (UNHCR) không còn công nhận thuyền nhân Việt nam là những người tỵ nạn chính trị nữa, thì chính phủ CSVN càng mạnh tay hơn trong các chiến dịch đàn áp các tổ chức tôn giáo, các chức sắc tôn giáo, những nhà bất đồng chính kiến, những nhà dân chủ và cả các sắc tộc thiểu số ở Tây nguyên khi họ đòi quyền được tự do tín ngưỡng, được tự do bày tỏ chính kiến và được quyền sở hữu đất đai mà tổ tiên họ để lại. Hệ quả của những cuộc đàn áp mạnh tay này là một làn sóng vượt biên bằng đường bộ của những nạn nhân là người Thượng cũng như người Kinh bất đồng chính kiến lại ra đời: Hàng ngàn người lại rời bỏ tổ quốc, vượt biên giới sang Cam bốt, đến văn phòng của Cao Ủy Liên Hiệp Quốc Đặc Trách Về Người Tỵ Nạn (UNHCR) tại đây để xin được quốc tế bảo vệ.



Bởi không thể ngăn chặn được tất cả những người dám đối diện với cái chết để đi tìm quyền được sống này, chính quyền cộng sản Việt nam đã phải xây dựng một hệ thống tình báo ngoại tuyến và cài cắm sang Cam bốt những nhân viên mật vụ máu lạnh để theo dõi, để gây ly gián và để thực hiện những những cuộc bắt cóc, truy sát đối với những người tỵ nạn là những nhà bất đồng chính kiến, những nhà đối lập chính trị dám tiếp tục lên án và tố cáo tội ác của chế độ bạo quyền cộng sản Việt nam. Những tên tình báo này và hệ thống chân rết của chúng trên đất nước Chùa tháp chính là mối hiểm họa tiềm tàng của những người Việt tỵ nạn cộng sản tại đây. Tuy nhiên do nghiệp vụ tình báo siêu việt cũng như sự lưu manh xảo quyệt vốn có của những tên cộng sản, mà những nạn nhân của chúng khó nhận diện được chúng là những tên tình báo cộng sản máu lạnh. Và cứ thế, hết thế hệ người tỵ nạn này đến thế hệ người tỵ nạn khác tiếp tục là những nạn nhân bi thảm của chúng, mà ngay cả một số người Việt đang định cư ở nước ngoài đang ủng hộ phong trào dân chủ quốc nội cũng từng bị lung lạc, lừa bịp bởi những tên tình báo cộng sản này, để rồi nhiều cá nhân, nhiều tổ chức đã quay lưng với các phong trào dân chủ này. Tuy nhiên, chúng tôi không có ý chỉ trích những cá nhân, những tổ chức của người Việt hải ngoại đã rơi vào kế ly gián của những tên tình báo cộng sản đang hoạt động tại Cam Bốt đã bỏ rơi những nạn nhân của chế độ cộng sản, hoặc quay lưng với công cuộc đấu tranh của họ, mà chúng tôi chỉ xin được trình bày những điều mắt thấy tai nghe về những tên tình báo cộng sản khát máu này, bởi bản thân tôi cũng từng là một nạn nhân của nó, mà nếu không có quyền năng của Chúa thì có lẽ tôi cũng đã trở thành mồi ngon cho cá sấu trong một trang trại cá sấu của Bộ Nội Vụ Cam Bốt và cơ quan tình báo CSVN nuôi tại Nam Vang để thủ tiêu những người Việt tỵ nạn là những nhà chính trị đối kháng như lời đe dọa của một trong những tên tình báo cộng sản đã len lỏi được vào cộng đồng người Việt tỵ nạn chúng tôi. Với mong muốn thật nhỏ nhoi là cảnh báo cho những người Việt đang tỵ nạn tại Cam bốt cũng như những nhà bất đồng chính kiến, những nhà dân chủ trẻ trong nước biết những “vùng báo động đỏ hiểm nghèo” tại Cam bốt để có thể tránh né, nếu tình thế bắt buộc phải đào thoát sang đó lánh nạn cộng sản.

Tôi tên là Ngô Văn Tài, sinh năm 1948 tại Hải Dương, Bắc phần Việt nam. Năm 1954 tôi theo gia đình di cư vào Nam để tránh họa cộng sản.

Năm 1970, tôi nhập ngũ, tùng sự tại toán Tây Sơn thuộc Chiến Đoàn 1 Lôi Hổ, đồn trú tại Non Nước, Đà Nẵng. Năm 1975 sau khi cộng quân Bắc Việt cưỡng chiếm miền Nam, cùng một số chiến hữu chúng tôi tham gia lực lượng Liên Bang Chí Nguyện Quân Đông Dương tiếp tục kháng cộng cứu quốc cho đến khi lực lượng bị tan rã, chúng tôi lại tiếp tục sát nhập với lực lượng FULRO tại khu vực M’ Răng để tiếp tục cuộc kháng cộng cứu nguy dân tộc. Đến năm 1978 sau những trận đánh không cân sức do thiếu cả nhân lực và vũ khí, lực lượng của chúng tôi và FULRO cũng hoàn toàn bị tan rã, phần lớn chiến hữu của chúng tôi đã hy sinh, một số rất nhỏ vượt thoát được đến rừng núi thuộc Đông-Bắc Cam Bốt lẫn trốn, số còn lại bị bắt, bị án chung thân hoặc tử hình. Tôi lại may mắn cùng một số chiến hữu cùng án chung thân vượt ngục thành công từ trại tù Đại Bình vào cuối năm 1978 và sống ngoài vòng pháp luật, sống lưu vong trên chính tổ quốc của mình suốt gần 30 năm qua trong thân phận của những con người không gia đình không tổ quốc. Đến tháng 8 năm 2006 khi một số chiến hữu của tôi bị lộ diện, bị bắt giam và qua những thông tin mà lực lượng an ninh của CSVN thu thập được sau các cuộc tra tấn nhục hình các chiến hữu của tôi, thì nhân thân của tôi cũng bị bại lộ. Các lực lượng an ninh của bộ công an CSVN bắt đầu các chiến dịch truy quét làng quê của tôi tại Lạc Lâm, Đơn Dương, Tuyên Đức đồng thời cũng triền miên xách nhiễu mẹ già cùng những người họ hàng thân thuộc của tôi để mong tôi sẽ bị yếu lòng mà ra đầu thú, đầu hàng cộng sản, nên tôi phải tìm đường sang Cam Bốt lánh nạn.



Tại Cam Bốt, tôi đã đến trình diện với văn phòng của Cao Ủy Liên Hiệp Quốc Đặc Trách Về Người Tỵ Nạn (UNHCR) để xin được bảo vệ bởi tôi đang đối mặt với sự truy sát của các lực lượng an ninh của CSVN. Nhưng than ôi, thật là họa vô đơn chí! Vào thời gian này Phủ Cao Ủy Liên Hiệp Quốc Đặc Trách Về Người Tỵ Nạn (UNHCR) tại Cam Bốt đang trong giai đoạn chuyển giao quyền phỏng vấn, xem xét và cấp quy chế tỵ nạn cho Bộ Nội Vụ Cam Bốt đảm trách, mà bộ nội vụ của chính phủ Cam bốt thực chất chỉ là một cơ quan an ninh ngoại vi của chính phủ cộng sản Việt nam, cho nên sau vài lần được các nhân viên người Khmer gốc Bắc Việt công tác tại Bộ Nội Vụ của Cam bốt phỏng vấn thì tôi đã bị từ chối quy chế tỵ nạn chính trị với lý do là là tôi không có giấy chứng nhận đã từng bị tù đày hay bất cứ một loại giấy tờ tùy thân nào do CSVN cấp phát cả. Đến lúc này, tôi mới phát hiện ra là tôi đã tự chui vào cái bẫy giết người do Bộ Nội vụ Cam bốt cùng chính phủ CSVN áp lực lên Phủ Cao Ủy Liên Hiệp Quốc Đặc Trách Về Người Tỵ Nạn (UNHCR) tại đây, giăng ra để bắt giết những người bất cộng đái thiên với cộng sản đang sống ngoài vòng pháp luật như tôi. Quá tuyệt vọng vì đang ở vào tình thế tấn thối lưỡng nan, tôi tìm đến một Hội Thánh Tin Lành của người Việt tỵ nạn tại Phnom Penh để xin tá túc và tôi đã nhận được sự giúp đỡ của Hội Thánh cũng như sự che chở đùm bọc của lãnh đạo Hội Thánh và của các anh em tín hữu ở đây, cũng là người cùng cảnh ngộ. Chính tại nơi đây tôi có điều kiện gặp gỡ nhiều người tỵ nạn cộng sản khác và cũng chính từ nơi đây mà tôi cũng được mở mắt ra để biết thêm về cái thế giới tỵ nạn cộng sản tại Cam bốt sao mà nghiệt ngã và phức tạp đến thế! Chính cái thế giới tỵ nạn nhỏ bé này đã dẫn dắt tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, càng tìm hiểu về nó tôi càng bàng hoàng càng sững sốt, nhưng có lẽ điều mà tôi ngạc nhiên và sững sốt nhiều hơn cả là bên cạnh những gia đình người tỵ nạn sống nheo nhóc, nhếch nhác, chen chúc trong những căn phòng chật hẹp, u tối và bẩn thỉu với những kiếp đời tối tăm, không định hướng, không tương lai, với từng ngày sống áo chẳng đủ lành, cơm chẳng đủ no, thì lại tồn tại một người tỵ nạn khác rất quyền uy, rất quý tộc, rất đế vương, sở hữu cả súng ngắn, súng dài, sở hữu cả xe hơi đời mới TOYOTA 4RUNNER và sở hữu cả một tòa biệt thự nguy nga đồ sộ có tường cao hào sâu để bảo vệ: Đó là một người tỵ nạn mang tên Nguyễn Công Cẩm.

Nhưng rồi điều ngạc nhiên đó đã được sáng tỏ khi vào một ngày cuối tháng Ba năm 2007, khoảng 3 ngày sau khi tôi nhận được quyết định từ chối tư cách tỵ nạn của Phủ Cao Ủy Tỵ Nạn Của Liên Hiệp Quốc tại Cam bốt, thì Nguyễn Công Cẩm đến tìm gặp tôi tại Hội thánh nơi tôi đang tạm trú, anh ta gọi tôi ra một nơi vắng, không xa Hội Thánh mấy, để bắt đầu câu chuyện. Cẩm đã giới thiệu với tôi rằng ngoài quân hàm trung tá mà anh ta đang mang của ngành an ninh thuộc hoàng gia Cam Bốt, thì bản thân anh ta là sỹ quan tình báo thuộc tổng cục an ninh của Bộ Công An Việt nam, rằng cơ quan an ninh của Việt nam đã theo dõi và biết rất rõ những hoạt động chống cộng của tôi từ lâu.



Họ cũng biết rất rõ là tôi đã sang Cam Bốt xin tỵ nạn và đã bị từ chối tư cách tỵ nạn, rằng sinh mạng của tôi đang nằm trong tay của cơ quan an ninh Việt nam mà đại diện cho cơ quan này tại đây chính là Nguyễn Công Cẩm; rằng anh ta có thể bắt tôi để giải giao về Việt nam bất cứ lúc nào anh ta muốn. Tuy nhiên “để thể hiện tính nhân đạo và khoan hồng của đảng và nhà nước, chỉ đánh người chạy đi, chứ không đánh người chạy lại”, cơ quan an ninh của Việt nam muốn mở cho tôi một con đường sống, đó là tôi phải hợp tác với cơ quan an ninh Việt Nam, làm ăng-ten cho anh ta, theo dõi mọi hoạt động của hội thánh nơi tôi đang ở, theo dõi mọi hoạt động của mục sư quản nhiệm, của ban chấp sự Hội thánh và của cả những người tỵ nạn Việt nam thường tới lui Hội Thánh, cũng như những mối quan hệ của Mục sư với bất cứ ai… tôi đều phải ghi nhận và báo cáo hàng tuần cho anh ta… Với thời gian làm việc cho anh ta là ba năm, sau đó bản thân anh ta và cơ quan của anh ta sẽ can thiệp với cơ quan pháp luật của Việt nam để họ chỉ xử án tôi 1 năm tù, và sau 1 năm tù ở thì tôi sẽ được trả tự do… Nếu tôi chấp nhận việc móc nối của anh ta, thì anh ta sẽ sắp xếp cho tôi được gặp cấp trên của anh ta. Để khủng bố tinh thần của tôi, hòng khiến tôi phải chấp nhận sự móc nối này, Nguyễn Công Cẩm đã không ngần ngại nói cho tôi biết rằng, trong thời gian vừa qua, có nhiều người Việt tỵ nạn tại Cam bốt đã từng bị bắt cóc dẫn độ về Việt nam chịu án, chắc với tuổi đời và sự từng trải như tôi thì tôi phải hiểu ai là tác giả của những vụ bắt cóc đó.

Không cần suy nghĩ gì thêm, tôi đã thẳng thắn trả lời với Nguyễn Công Cẩm rằng chống cộng để thủ tiêu chế độ cộng sản trên quê hương Việt nam là mục tiêu duy nhất của đời tôi và nhiều chiến hữu của tôi đã bỏ mình vì mục tiêu đó, nên tôi thà chết chứ không bao giờ phản bội lý tưởng của mình, không bao giờ phản bội lại những chiến hữu của mình. Vô cùng bất ngờ và tức giận trước câu trả lời của tôi, nhưng Nguyễn Công Cẩm cố giữ bình tĩnh, dặn dò tôi rằng anh ta nghiêm cấm tôi không được tiết lộ với ai rằng anh ta là sỹ quan an ninh của Việt nam cũng như tuyệt đối không được tiết lộ với ai về việc móc nối bất thành đó … rồi anh ta ra về. Tôi biết rằng, từ đây, Nguyễn Công Cẩm sẵn sàng thủ tiêu tôi vào bất cứ lúc nào để bịt đầu mối, nên liên tiếp những chuổi ngày sau đó tôi luôn sống trong tâm trạng âu lo triền miên. Dù vậy vì muốn bảo vệ an toàn tính mạng cho những người Việt tỵ nạn khác, tôi đã không ngần ngại tiết lộ cho họ biết Nguyễn Công Cẩm là ai để họ có biện pháp phòng tránh cho bản than. Thật đáng tiếc thay, một số nhà dân chủ trẻ khi đến Cam Bốt lánh nạn, dù đã nhận được lời cảnh báo của tôi rồi, nhưng do lòng hiếu thắng và khinh xuất của tuổi trẻ mà họ phải lâm nạn như trường hợp của nhà dân chủ trẻ Lê Trí Tuệ. Một số nhà dân chủ trẻ khác, trong một cuộc “đại yến” chia tay với “anh Cẩm”, để lên đường đi định cư ở Hoa kỳ, thậm chí còn mách lại với Nguyễn Công Cẩm rằng: “Chú Tài và mục sư Lũy nói với em rằng anh Cẩm là sỹ quan an ninh của cộng sản, nhưng em không tin đâu, em chỉ ước mong tất cả mọi người cộng sản đều tốt như anh vậy để dânViệt mình đỡ khổ, mà bản thân em cũng khỏi phải đi tỵ nạn như thế này”. Than ôi! Trung ngôn nghịch nhĩ! Trung ngôn nghịch nhĩ! Vi nhân nan! Vi nhân nan! Làm người sao khó quá! Chỉ vì lòng yêu thương, chỉ vì muốn che chở bảo vệ cho những chiến sỹ dân chủ trẻ mà tôi đã chuốc vạ vào thân! Không lâu sau khi nhà dân chủ trẻ này tiết lộ điều này với Nguyễn Công Cẩm thì anh ta đã đến nơi tôi đang trú ngụ gặp tôi, đưa cho tôi một gói cà phê bột và nói rằng thấy tôi không có việc làm, không có thu nhập, chắc là đời sống vật chất khó khăn lắm, nên Cẩm muốn giúp tôi có nguồn thu nhập bằng cách đưa tôi vào rừng đào cây kiểng cho anh ta, bù lại anh ta sẽ nuôi cơm tôi và trả công cho tôi thật bội hậu.



Nguyễn Công Cẩm là người sinh tại huyện Quảng Điền, Thừa Thiên Huế. Tất cả mọi người ở Cam Bốt đều biết anh ta với tên CẨM và gọi theo tên NGUYỄN CÔNG CẨM, kể cả vợ con của anh ta. Nhưng trong giấy tờ do UNHCR cấp thì anh ta mang tên NGUYỄN CẨM CÔNG và sinh tại Sài Gòn. Ngoài ra trong quân đội Hoàng gia Cam Bốt thì Nguyễn Công Cẩm lại mang tên LY HENG.

Tôi hiểu được rằng ngày tôi phải trả giá cho lòng căm thù cộng sản của tôi đang đến rất gần nên tôi đã phải giả vờ ốm nặng không thể đi lao động được, để trì hoãn và tìm kế thoát thân. Và thừa lúc cuộc xung đột biên giới Thái-Miên nổ ra cả bộ nội vụ Cam Bốt lẫn Nguyễn Công Cẩm bị lôi vào những công tác liên quan đến cuộc xung đột này, tôi đã bí mật rời khỏi Cam Bốt, đến một nước láng giềng, vào tòa đại sứ của một quốc gia phương Tây xin tỵ nạn. Với sự giúp đở của các chiến hữu cũ của tôi trong lực lượng Lôi Hổ, với sự can thiệp kịp thời của các tổ chức quốc tế nhân quyền, và đặc biệt là với sự giúp đở của tiến sỹ Nguyễn Đình Thắng, giám đốc điều hành của tổ chức cứu người vượt biển Boatpeople SOS, hồ sơ tái định cư ở đệ tam quốc gia để đoàn tụ với gia đình tôi đang ở vào giai đoạn cuối cùng. Với sự bình an trước những ngày được đến bến bờ tự do, tôi xin được ghi lại hành trình đi tỵ nạn của tôi, cũng như những nghiệt ngã, những uẩn khúc trong cuộc đời tỵ nạn và những hiểm họa tiềm tàng mà người Việt tỵ nạn tại Cam Bốt đã và đang phải đối mặt từng ngày. Với ước mong những thông tin của tôi sẽ góp một phần nhỏ, như một thông báo về một “địa chỉ đỏ” vô cùng hiểm nghèo trong thế giới người Việt tỵ nạn cộng sản tại Cam Bốt mà mọi người phải biết, cần phải tránh để giảm thiểu đến mức thấp nhất những rủi ro mà trước đây thầy Thích Trí Lực, nhà đối kháng chính trị Hồ Long Đức và nhà dân chủ trẻ Lê Trí Tuệ đã phải gánh chịu, bởi nếu lại cứ chủ quan, khinh xuất, hoặc nếu không nhận diện được ai là bạn, ai là thù trong cộng đồng tỵ nạn thì hiểm họa đến với bản thân sẽ thật khó lường!

Mùa Lễ Phục Sinh 2009
Ngô Văn Tài




Trích từ: http://tiengnoitudodanchu.org/modules.php?name=News&file=article&sid=7351


Đấu Tranh Bằng Lời Nói Và Đấu Tranh Bằng Hành Động Có Cùng Mang Tác Dụng? - Tuệ Vân

Tuệ Vân

Gần đây đã có một số người than van rằng “hành động đi, đừng nói nữa”. Nghe thì cũng đúng, nhưng trước khi nhắm mắt hành động thì cũng nên có câu hỏi rằng “nói có tác dụng đấu tranh hay không, nói có phải là vô ích hay không?". Nhưng muốn có giải đáp cho câu hỏi “đấu tranh bằng lời nói và đấu tranh bằng hành động có cùng mang tác dụng?” thì cần phải có một cái nền lượng giá. Cái nền lượng giá đó cần có ba yếu tố: thứ nhất là sở trường hoạt động. Thứ hai là tác dụng của việc làm. Thứ ba là ảnh hưởng tạo được.

Tại sao cần phải có cái nền lượng giá?

Cuộc sống con người luôn cần đến những sự so sánh hay lượng giá để tìm kiếm cho mình những vật thích hợp hay điều vừa ý. Chẳng hạn như chọn sách hay để đọc, chọn bạn thích hợp để quen, chọn thực phẩm có tiêu chuẩn bảo đảm sức khỏe để mua, vân vân. Càng nhiều dữ kiện để so sánh thì càng tốt. Tuy nhiên khi có quá nhiều dữ kiện mà lại không có một tiêu chuẩn chung và nền tảng để sàng lọc ra được những cái chính yếu cần thiết thì sự so sánh sẽ dễ dàng mất hướng và đi vào sai lệch. Do đó muốn có kết luận thực tế và hữu ích thì cần chọn ra những yếu tố căn bản để định giá sự việc.

Tại sao lại chọn 3 yếu tố trên làm cơ sở định giá?

Chọn lựa 3 yếu tố trên làm cơ sở định giá bởi vì con người thường sử dụng sở trường để phát huy tất cả những khả năng sẳn có vào sự tranh thủ thành công. Thực thế, sở trường một đàng mà đem sử dụng vào đàng khác thì khó có kết quả. Như người yếu mà đi làm nghề vác nặng vậy. Thứ hai là cần định giá xem việc đó có đem tới những tác động cụ thể, nghĩa là có tạo ra được những chuyển động mong muốn hay không. Thứ ba là xem coi những chuyển động sinh ra có đem tới được những ảnh hưởng tích cực cuối cùng hay không?

1. Sở trường hoạt động:

Trong môi trường sinh hoạt đối đầu CSVN, một cơ chế độc quyền đảng trị, với cả một hệ thống quyền lực chính trị và trấn áp trong tay, thì không có một tổ chức, đảng phái nào trong ngoài nước VN có thể tự nhận là có phương tiện đấu tranh hơn cộng sản. Mỗi nhóm, mỗi tổ chức, mỗi hội đoàn hay đảng phái vì thế phải dựa vào sở trường của tổ chức mình để hoạt động. Qua đó một số các phương thức đấu tranh đã được chọn lựa đưa ra. Chẳng hạn chủ trương dùng mặt trận truyền thông văn hoá để vận dụng người dân Việt Nam khắp nơi cùng đứng lên đấu tranh chấm dứt chế độ CS biến thái và xây dựng lại đất nước. Hay chủ trương đi về nước đấu tranh công khai bất bạo động với chính quyền CSVN, hay chủ trương sẵn sàng tham gia vào Quốc Hội VC, hay chủ trương hợp tác giúp chế độ CSVN sửa sai để phát triển đất nước theo chủ thuyết của cụ Phan Chu Trinh, hay kêu gọi thế giới ủng hộ để xây dựng XHDS cho CSVN, hay chọn lựa con đường từ thiện giải quyết vấn nạn xã hội dưới chế độ cộng sản và vận động người hải ngoại đóng góp tiền bạc để hỗ trợ việc làm từ thiện này vân vân … Ở đây chưa nói mỗi phương thức đúng sai ra sao, nhưng rõ ràng không thể nói truyền thông tuyên vận chỉ là nói (và vô ích?) còn làm việc từ thiện hay nhào vào sinh hoạt xã hội công dân trong chế độ CS biến thái mới là hoạt động, mới là hành động (!?). Để thấy rõ hơn, tuy nhiên cần phải có tiêu chuẩn lượng giá thứ hai, tức là:

2. Hiệu quả sự việc:

Những hành động hay lời nói mà vài thí dụ đã nêu ra ở trên, cần được đánh giá xem là có mang lại tác động cụ thể gì nơi đối tượng nhắm đến trong hành động, hay có mang lại tác dụng gì nơi người nghe hay người đọc hay không? Ở đây lời nói cần phải được hiểu là những phát biểu bằng lời hay bằng chữ.

Nhận định sự việc rõ ràng như thế thì chúng ta mới có thể thấy được những cái mà một số người gọi là “hành động” hay chê bai là “nói” bản chất ra sao. Và sẽ thấy chủ trương gọi là “hành động” công khai, đấu tranh bất bạo động, hợp pháp, giúp chế độ CS tốt dần lên, hay là hô hào làm từ thiện của một số tổ chức, có kết quả gì. Còn việc bị chê là “nói”, tức là sử dụng mặt trận văn hoá truyền thông để đánh bật những len lấn của CS trên các vùng đất tự do, để chỉ ra những quỷ biện, những ngụy luận, đưa ra những dữ kiện chính xác, để mọi người cùng tìm hiểu và cùng có thái độ dứt khoát với chế độ CS biến thái có tác động gì trong cuộc đấu tranh.

3. Ảnh hưởng tạo được:

Cơ sở cuối để định giá sự thành công hay hiệu quả là nhìn vào ảnh hưởng sau cùng đạt tới đối với chế độ và chính sách CS biến thái.

Thí dụ: vì “nói” qua mạng lưới thông tin điện tử cũng như trên báo chí, mà những dàn dựng tốn kém của chính trị thời cơ cũng như đối tác tài phiệt thế giới cho CS biến thái "êm xuôi" đã bể. Nguyễn Tiến Trung, Nguyễn Hoàng Lan, Trần Khuê, Nguyễn Xuân Ngãi, Phật giáo Về nguồn, Tin Lành đăng ký, Phạm Minh Mẫn hiệp thông vân vân … đã xẹp xuống một cách thảm hại, cũng như quốc hội CSVN 2007 được thổi lên là hình thái mở đầu cho chính trị đa nguyên đa đảng.

Chỉ vắn tắt như thế thôi, chúng ta đủ thấy rằng lời than phiền “hành động đi, đừng nói nữa” một là do không theo dõi tình hình và lười suy nghĩ mà sốt ruột, hai là một lối quỷ biện để lôi người nghe nhắm mắt làm theo những việc tầm phào, mất công mất sức, lạc hướng đấu tranh và vô tình phục vụ cho những toan tính thời cơ hay CS biến thái.

Tuệ Vân
Ngày 19 tháng 3 năm 2009


Anh Hùng hay Anh Hèn - N Nguyen

N Nguyen

Các anh thấy không, cái đảng mafia CS của các anh lại làm hề, lại dở cái trò diễu dai, diễu dài, diễu dở ... cứ cố sức thọc lét thiên hạ nhưng chẳng làm được ai cười mà ngược lại mọi người chỉ còn biết lắc đầu ngao ngán sự đời.

Bấu lâu nay Trung Cộng tung hoành trên biển đông, ngang nhiên tiến vào lãnh hải Việt Nam, bắn giết ngư dân, đánh đắm ngư thuyền vậy mà cái đảng mafia CS của các anh lại không dám hở môi, câm như hến. Trong khi đó gia đình của các nạn nhân đã không nhận được một sự bảo vệ hay giúp đỡ gì của nhà nước, không cả một lời chia buồn, an ủi mà lại còn bị hăm he, đe doạ là không được than thở, oán trách ai cả! Các anh có thấy trên qủa đất này, từ cổ chí kim có cái chế độ nào khốn nạn như thế không ?!

Rồi đến khi Trung Cộng tuyên bố Hoàng Sa, Trường Sa là của các chú (theo văn bản mua bán đã được Phạm văn Đồng ký vào ngày 14/09/1958) thì bao nhiêu cuộc biểu tình của người dân trong nước nổi lên bày tỏ sự phẫn nộ và lòng yêu nước đều bị dẹp tắt. Tai sao?! Dễ hiểu quá - nếu cha mẹ (không thông qua con cái trong nhà) đã lén ký giấy bán cái khoảnh đất sân trước nhà cho thằng cha hàng xóm mà bây giờ bầy con lại la lối, chửi mắng thằng cha hàng xóm thì coi sao cho đặng. Nên chi cha (lựu đạn) mẹ (mìn) phải ra tay bịt miệng bầy con lại nếu không thằng cha hàng xóm nổi giận đục cho phù mỏ thì bỏ mẹ.

Và thế là Nam Quan, Bản Giốc, cùng với hàng ngàn cây số vuông đất liền và biển Đông lặng lẽ ra đi không một lời từ biệt trong sự đắng cay, uất nghẹn của hơn 85 triệu con dân Việt Nam.

Một mặt thì lén lút ký giấy bán dần bán mòn giang sơn của Tổ Tiên Cha Ông để lại, một mặt thì đàn áp, đánh đập, bắt bớ tất cả những ai dám lên tiếng phản đối hay bày tỏ lòng yêu nước vậy mà bây giờ cái đáng mafia CS của các anh lại trân tráo, trơ trẽn bày ra những trò - nào là "Sổ Tay Pháp Lý Cho Người Đi Biển" (Lãnh hải Việt Nam, luật biển và Biển Đông - những điều cần biết) [1], nào là "Cần khơi dậy ý thức giữ gìn biển đảo của cha ông" [2], nào là "Việt Nam tổ chức thi tìm hiểu biển, đảo" [3], ...

Bu sịt!

Rồi bây giờ đùng một cái lại thêm tin là mới tìm thấy sắc chỉ cổ về Hoàng Sa của vua Minh Mạng [4]. Theo bản tin thì đây là một sắc chỉ được ban ra vào năm 1834, tính đến nay (2009) là đã 175 năm rồi, vậy mà cái màu son của dấu triện và nét chữ vẫn còn rõ ràng, sắc sảo như mới viết ngày hôm qua (?!) Sao mà nghi quá!

Thôi thì cứ tạm thời cho đây là "thứ thiệt", nhưng mà dùng sắc chỉ này để làm gì?! Đã có biết bao nhiêu chứng cứ lịch sử (những điều ghi chép trong sử sách, bản văn, bản đồ, cổ vật, ...) chứng minh và khẳng định Việt Nam là chủ nhân nhưng rất tiếc là chủ cũ (ex-owner) còn bây giờ hàng đã trao tay (có giấy tờ hẳn hoi) thì làm gì được các chú ba Tàu?!

Chẳng khác nào đảng mafia CS đã ký giấy bán nhà cho ngoại bang rồi mà bây giờ lại hô hoán lên là đã tìm thấy cái giấy chủ quyền căn nhà của mình. Vậy thì có giá trị gì và được ích lợi gì? Nếu có chăng thì hãy giữ lấy cái sắc chỉ ấy làm bảo vật hay đem ra bán đấu giá đồ cổ may ra kiếm được vài đô để nhét thêm vào cái túi tham của mình. Hơn nữa nếu Hoàng Sa, Trường Sa, Bản Giốc, Nam Quan, Biển Đông, ... không phải là của Việt Nam thì chú ba đâu có cần gì phải nhọc công dụ dỗ cái đảng mafia CS của các anh ký giấy nhượng bán cho họ. Nếu các quần đảo, những vùng biển, dải đất đó là vô chủ thì các chú cứ tự tiện, ngang nhiên chiếm giữ chứ cần gì phải trả giá, mua bán, dành giựt với Việt Nam.

Cấp lãnh đạo to đầu của các anh có cái bộ óc của "đỉnh cao trí tuệ" cho nên ăn nói "nhố nhăng" không có "lô-gích", hành xử cứ như bọn du đãng, du thủ du thực thì làm sao thuyết phục được ai. Hơn nữa các anh cũng phải biết rằng trong mọi "con người" cộng sản (Việt Cộng, Trung Cộng, Bắc Hàn, Cuba) đều có cái máu ăn cướp cho nên nếu lấy lý lẽ, luật lệ ra nói chuyện để mong rằng chúng sẽ biết phải trái mà hành xử đúng đắn thì e rằng đây là một chuyện khó tin nhưng không bao giờ có thật!

Bây giờ các anh cứ nghĩ lại trường hợp của chính các anh vào ngày 30/04/1975, lúc đó chúng tôi đâu có ký giấy tờ gì mua bán, đổi chác Miền Nam với các anh đâu. Bên cạnh đó lại còn có cái Hiệp Định Paris được các chóp bu đảng mafia CS của các anh vừa mới ký chưa ráo mực vậy mà các anh vẫn cứ điên cuồng, hung hãn đánh chiếm Miền Nam của chúng tôi; rồi còn đày đọa, bắt bớ, tù đày hàng triệu người dân Miền Nam và ra tay thủ tiêu hàng trăm ngàn Quân Dân Cán Chính VNCH bằng đủ mọi thủ đoạn đê hèn. Theo công pháp quốc tế thì đây là một sự cưỡng chiếm phi pháp, vi phạm trắng trợn Hiệp Định Paris. Vậy bây giờ chúng tôi lôi cái Hiệp Định Paris ra đập vào mặt các anh, thì các anh có bằng lòng rút hết trở về Miền Bắc để trả lại Tư Do cho Miền Nam chúng tôi không (và nhớ mang theo cả cái đám MTGPMN hết thời, đặc công, nằm vùng, tập kết cùng cái bọn ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản - trí thức nửa mùa, thành phần thứ ba và dĩ nhiên là luôn cả bà con dòng họ của các anh đã ào ạt, đổ xô vào Miền Nam "bị áp bức, đói khổ" sau nằm 1975, kể cả cái lũ "con cháu bác" mới được sinh sôi nẩy nở sau này trên vùng đất chiếm đóng). Dĩ nhiên là không! Huống chi bây giờ các chú có trong tay những giấy tờ nhượng bán (dầu chỉ là một mớ giấy lộn không có giá trị pháp lý) đã được cái đảng mafia CS của các anh thoả thuận ký kết. Vậy thì thử hỏi làm sao mà chú ba có thể trả lại những gì mà các chú đã nắm giữ được bấy lâu nay.

Còn khuya!

Lâu nay cứ ngỡ rằng, dầu là thuộc thành phần đầu trộm đuôi cướp, đâm cha chém chú , … nhưng để trở thành đảng viên, cán bộ lãnh đạo của đảng mafia CS thì ít ra cái đám này cũng phải được học qua các trường lớp chính trị Mác-Lê cao cấp ai dè lại toàn được cấp tốc đào tạo từ các trường kịch nghệ chuyên về môn hài. Nhưng khả năng diễn hài thối quá ngửi không nổi!

Còn riêng các anh, hởi các anh Quân Đội Nhân Dân “Anh Hùng”, đứng trước cảnh nước mất nhà tan thì các anh đã và đang làm được gì để bảo vệ giang sơn của Tô Tiên Cha Ông để lại?!

Các anh đã bỏ ra không biết bao nhiêu công sức, tiền bạc, của cải để tô son trét phấn cho chính các anh - những “anh hùng” đã từng đánh thắng hai đế quốc Pháp và Mỹ. Cái trò láo khoét, bịp bợm ấy nhằm vào hai mục đích: vừa (tự) bơm các anh lên tận mây xanh lại vừa dùng để tuyên truyền, nhồi nhét vào những người có đầu óc đặc sệt. Nhưng giờ đây chính các xảo ngôn, gian trá đó lại có những phản ứng ngược làm ô uế đến "danh dự" của các anh mà không thể nào che dấu hoặc cứu vãn được. Các anh vì lỡ mang giòng máu “anh hùng” của “đỉnh cao trí tuệ” cho nên cứ sẵn đà cương ẩu, thừa thắng nổ sảng làm văng miểng tùm lum, mà lại văng hết vào người của các anh, văng luôn cả bùn nhơ vào mặt các anh.

Vì ngày nay với sự lan rộng sâu mạnh của internet cùng với sự bạch hoá dần dần tài liệu về chiến tranh Việt Nam của Mỹ, Nga, Trung Cộng, ... thì bao nhiêu kho sách (trong nước và ở các thư viện ở ngoại quốc) ca tụng bác, ca tụng đảng, ca tụng cách mạng, ca tụng quân đội nhân dân anh hùng, chiến tích Điện Biên, đại thắng mùa xuân, ... nay đã trở thành là những câu chuyện tiểu thuyết kiếm hiệp, phong thần, là những chứng cớ rõ ràng và hiển nhiên nhất để nhận chìm bác, đảng, cách mạng và các anh trở xuống vũng bùn tanh hôi mà các anh đã xuất thân từ đó.

Gậy ông đập lưng ông!

Sau những cơn mưa sự thật cùng với những sự kiện đang diễn ra, bao nhiêu son phấn lòe loẹt bên ngoài của những kẻ tự xưng là Anh Hùng đã bị trôi đi mất đất chỉ còn trơ ra cái bản mặt của một đám Anh Hèn.

Chẳng lẽ bây giờ các anh phải chia nhau ra đi thu hồi lại tất cả những đống sách ấy về để liền vào sọt rác hay cân ký bán giấy vụn, để phi tang, để che dấu sự thật. Bây giờ các anh ăn nói làm sao, trả lời như thế nào với các thế hệ trẻ, với cái đám "con cháu của bác" về cái truyền thống anh hùng đã từng đánh thắng hai đế quốc nhưng sao nay lại hèn hạ cúi đầu trước sự xâm chiếm công khai của Tàu cộng. Xin các anh đừng đế chính con cháu của các anh phải khinh khi, kinh tởm các anh như cùi hủi.

Tàu cộng đã công khai lấn chiếm biển Đông, đánh chìm ngư thuyền, bắn giết ngư dân mà các anh đành làm ngơ, Tàu cộng đã ngang nhiên chiếm lấy Hoàng Sa, Trường Sa, Bản Giốc, Nam Quan mà các anh lại cúi đầu im thin thít. Rồi bây giờ cái đảng mafia CS của các anh lại rước voi về dày mả tổ trên Tây Nguyên với hàng ngàn (con số này sẽ lên đến số triệu trong nay mai) quân dân Tàu cộng đã tràn vào đây chiếm đóng để xây dựng căn cứ, làng mạc mà các anh lại nhắm mắt, quay lưng thì sớm muộn gì số phận của các anh cũng bị Tàu cộng tàn sát như chính các anh đã tàn sát lương dân của thành phố Huế trong dịp Tết Mậu Thân, trên Đại Lộ Kinh Hoàng trong Mùa Hè Đỏ Lửa. Quả báo sẽ đến với các anh chăng?!

Anh Hèn - anh Hùng rơm (CSVN)

Có một số trong các anh lại nhút nhát (tự xưng “Anh Hùng” mà lại nhát như thỏ đế?!) cho rằng tương quan lực lượng giữa Việt Nam và Tàu cộng là 1 chọi 100, 1 chọi 1000, như trứng chọi đá thì làm sao mà đánh thắng?! Khi thốt ra những lời này thì một lần nữa các anh đã tự vỗ ngực tự nhận mình là Anh Hèn chứ không phải là Anh Hùng. Hỡi các anh Quân Đội Nhân Dân “Anh Hùng” có nghe chăng -

Trước nhục nước nên hòa hay nên chiến?
Quyết chiến!

Thế nước yếu lấy gì lo chiến chinh?
Hy sinh!

(Hội Nghị Diên Hồng - Lưu Hữu Phước)


Anh Hùng nước Việt

Nói đến tương quan lực lượng và sự quyết tâm chống ngoại xâm, đánh giặc thù thì các anh có cần đọc lại những bài viết và tài liệu [*] về trận hải chiến Hoàng Sa của chúng tôi không ?! Hay là vì tự ái và tự ti mặc cảm mà Quân Đội Nhân Dân "Anh Hùng" của các anh không dám đọc ?!

Hơn nữa đây là vấn đề sinh tử, bảo vệ non sông, đất nước chứ đâu có phải chuyện cờ bạc, cá độ mà các anh lại cứ đặt vấn đề thắng với thua. Nhưng nếu các anh là dân cờ bạc đang ngồi đánh xì phé với một tay chơi có vốn thật lớn thì các anh sẽ làm gì? Chẳng lẽ các anh cứ để nó lấy thịt đè người, gậm nhấm, tỉa lần hồi, cho đến khi cạo sạch túi của các anh ?! Nếu có thua thì phải thua cho xứng đáng. Do đó khi các anh có một tay bài tốt là "ta-pi" ngay (tố hết tiền). Phải tố cho đối thủ choáng váng mặt mày, đổ mồ hôi hột. Các anh phải chụp lấy thời cơ đánh một ván bài sinh tử, một ăn hai thua! Chắc các anh sẽ hùng hổ nói ngay rằng: "Nếu đánh như vậy thì trước sau gì cũng thua, mà thua thì chắc chắn là mất nước". Vậy thì xin thưa cùng các anh - bây giờ các anh không đánh Tàu cộng thì có giữ được nước hay không?

Thà một phút anh hùng để giữ nước
Còn hơn là chịu nhục đến bao năm!

Bây giờ các anh còn có thời cơ ra tay trước chứ cứ đợi cho đến lúc quân dân Tàu cộng tràn ngập đất nước Việt Nam thì khi đó các anh chỉ cần nhúc nhích vươn vai thở mạnh là đã bị siết cổ chết ngay, vậy thì còn đánh đấm cái đếch gì được.

Nhưng nếu đánh thì đánh như thế nào và đánh làm sao đây? Vấn đề ở đây là bất ngờ đánh cho thằng Tàu cộng một cái bạt tai nẩy lửa để buộc nó phải công khai và chính thức lên võ đài quyết đấu tay đôi với các anh.

Chắc các anh cũng đã quá rõ là tàu bè của bọn Hán gian cứ thản nhiên ra vào lãnh hải Việt Nam như chỗ không người. Không những thế chúng còn đuổi bắt và bắn giết các ngư dân như là một trò tiêu khiển giải khuây. Đã đến lúc các anh phải dạy cho chúng một bài học - cứ đế cho tàu chúng đi sâu vào (xâm phạm) lãnh hải Việt Nam rồi các anh chỉ việc cùng lúc bất ngờ khai hỏa đánh chìm tàu chúng. Nhưng phải nhắm vào một chiến hạm quan trọng để gây tiếng vang - đó chính là cái bạt tai nẩy lửa!

Rồi chuyện gì sẽ xảy ra?! Dĩ nhiên Tàu cộng sẽ lồng lộn, gầm lên đem hải, lục, không quân đánh trả - đó là các anh đã buộc nó phải công khai và chính thức lên võ đài quyết đấu tay đôi với các anh.

Và sự việc sẽ diễn tiến ra sao? Khi chiến tranh xảy ra thì quyền quyết định nằm trong tay của các anh chứ không phải là cái đáng mafia CS. Và lúc đó các anh đã đưa Việt Nam vào cái thế thượng phong, chủ động, vào cái thế chỉ có tiến chứ không có lui (no point of return). Nhưng quan trọng hơn hết, các anh là niềm tự hào, là niềm hãnh diện của dân tộc, là sức mạnh đã giúp toàn dân đứng thẳng người, ngẫn cao mặt, đồng lòng quyết tâm đối diện kẽ thù thay vì cứ mãi cúi đầu, lầm lũi bước đi, làm thân trâu mọi một cách nhục nhã. Các anh sẽ đánh những trận thư hùng với quân Tàu cộng để bảo vệ đất nước, để bao vệ nhân dân và cũng chính là để bảo vệ các anh và gia đình của các anh. Còn chuyện bảo vệ đảng mafia CS ư? Các anh lo xa quá - khi chiến tránh xảy ra là bọn chúng đã khăn gói cao bay xa chạy rồi chẳng còn có ma nào để các anh bảo vệ nữa đâu.

Bây giờ thì các anh sẽ thở dài than rằng: "Như vậy thì đất Việt sẽ tan hoang, dân Việt sẽ bị tàn sát (trong đó có các anh), nước Việt sẽ bị Tàu cộng xâm chiếm". Một lần xin thưa với các anh là: Nếu các anh không ra tay đánh Tàu cộng ngay bây giờ thì đất Việt cũng đã, đang, và sẽ tan hoang, dân Việt cũng đã, đang, và sẽ bị tàn sát (trong đó có các anh), nước Việt cũng đã, đang, và sẽ bị Tàu cộng xâm chiếm.

Nhưng trong trận chiến này các anh sẽ có những lợi thế mà trước đây chúng tôi (QLVNCH) không có:

- lúc trước chúng tôi vừa chống ngoại xâm lại vừa đánh nội thù (là các anh) do đó lực lượng của chúng tôi bị phân tán. Không những thế chúng tôi vừa phải chống trả lại vừa phải đưa thân ra hứng đạn (của các anh) để bảo vệ dân lành. Còn bây giờ thì các anh rảnh tay không lo gì nội thù và toàn bộ lực lượng hải, lục, không quân có thể kết hợp để sẵn sàng cùng lúc tung ra đánh ngoại xâm bất cứ khi nào;

- lúc trước chúng tôi bị cái đám ăn cơm quốc gia thờ ma CS cùng với các tổ đặc công nằm vùng của các anh ngày đêm quậy phá hậu phương của chúng tôi làm chúng tôi luôn bị phân tâm, chia trí, lo lắng không yên lòng để chiến đấu ngoài tiền tuyến. Còn nay thì các anh hoàn toàn được sự hậu thuẫn vững mạnh của hậu phươfng, điều này sẽ giúp cho các anh yên tâm và hăng say chiến đấu đánh quân thù ngoài trận tuyến;

- lúc trước chúng tôi bị “đồng minh” phản thùng buộc tay trói chân để cho các anh tha hồ đánh đấm chúng tôi, họ lại còn tiếp tay cho các anh bằng cách chơi cho chúng tôi một nhát dao vào ngay sau lưng đau nhói (cho đến bây giờ vẫn còn đang rỉ máu). Còn nay thì các anh không bị lệ thuộc vào một thằng đồng minh nào cả. Đó là một điều may mắn vì qua những bài học lịch sử đầy máu và nước mắt của cả hai miền Nam Bắc thì "Dựa vào chủ thuyết, thế lực ngoại bang dưới bất cứ hình thức nào cũng chỉ đưa Đất nước đến Điêu tàn và Dân tộc đến Bất hạnh mà thôi." (Việt Nam Điêu Tàn Bất Hạnh - Nguyễn Thuyên).

Tuy nhiên bên cạnh các anh luôn luôn có một đồng minh KHÔNG BAO GIỜ PHẢN BỘI đó là toàn dân Việt Nam. Một khi các anh nhắm mũi súng vào kẻ thù khai hỏa, và ở ngay phát súng đầu tiên là 85 triệu người dân trong nước sẽ đứng lên chung vai sát cánh cùng các anh, và hơn 3 triệu Người Việt Tự Do ở hái ngoại sẽ hết lòng hỗ trợ các anh bằng mọi cách, mọi giá và mọi phương tiện sẵn có.

Vây thì xin thưa cùng các anh là giữa hai cái chết - một cái chết ANH HÙNG được toàn dân tưởng nhớ tiếc thương và một cái chết ANH HÈN bị sử sách nguyền rủa đời đời - các anh chọn cái nào ?!

N Nguyen
(Tháng Tư Đen 2009)


[*] Một số bài viết về Trận Hải Chiến Hoàng Sa năm 1974:

http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=45&nid=122143,
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=115&nid=121584,
http://motgocpho.com/forums/showthread.php?t=3037,
http://phanchautrinhdanang.com/DATNUOCTA/YnghiahaichienHoangSa.htm,
http://thangtien.de/index.php?option=com_content&task=view&id=1098&Itemid=274,
http://www.calitoday.com/news/view_article.html?article_id=a5ba2df6a19cf5de74462e2e6c10291a

Tài liệu "Kịch bản" tham khảo:

[1] http://tuanvietnam.net/vn/nghexemdoc/sachhaynendoc/6394/index.aspx
[2]
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=307537&ChannelID=3
[3]
http://www.vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/03/3BA0D771/
[4]
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=309363&ChannelID=3



Wednesday, April 15, 2009

Lễ Công Bố Bạch Thư về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông

Diễn giả Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Văn Canh

Hơn 500 đồng hương Sydney đến tham dự Buổi Lễ Công Bố Bạch Thư về Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông tại Trung Tâm Văn Hoá và Sinh Hoạt Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW ngày Chủ Nhật 12.04.2009.

Hình ảnh Dang955

Trích từ: http://lyhuong.net/viet/index.php?option=com_content&view=article&id=884:884&catid=39:sinhhoatcongdong&Itemid=58