Friday, March 20, 2009

Nhạn trằng Gò Công mò về VN kiếm danh - Nguyễn văn Hoàng


Ca sĩ Phương Dung tên thật là Phan Phương Dung, sinh năm 1946 tại Gò Công, Tiền Giang. Năm 1962, hai năm sau khi bắt đầu ca hát, chị nổi tiếng với ca khúc Nỗi buồn gác trọ (sáng tác: Mạnh Phát, Hoài Linh). Dòng nhạc quê hương trữ tình gắn liền với tiếng hát Phương Dung từ đó.

Năm 1974, thi sĩ Hà Huy Hà (người Kiên Giang) tặng cho chị mỹ danh "con nhạn trắng Gò Công" nhờ tiếng hát chân quê ngọt ngào của đất Gò Công cùng hình ảnh chiếc áo dài trắng khi hát. Hiện nay, Phương Dung sống cùng gia đình tại Mỹ. 2 cô con gái trong số 8 người con của chị đang hoạt động nghệ thuật trong cộng đồng.

Ngoài ca hát, Phương Dung còn được biết đến là người có tấm lòng nhân ái. Chị là một trong những người thành lập Hội See The Light chuyên giúp đỡ những bệnh nhân và người nghèo tại Việt Nam qua việc giúp đỡ tiền bạc để mổ mắt, xây nhà, trường học. Chị còn vận động văn nghệ sĩ, bạn bè của mình tham gia vào chương trình này thông qua những show nghệ thuật gây quỹ từ thiện tại những quốc gia có đông người Việt.

-------------------------------

Nguyễn văn Hoàng


Thưa cô Phương Dung,
cc: anh chị em nghệ sĩ

Bức thư này cháu xin gởi cho cô, nhưng đồng thời cũng mong được các anh chị em nghệ sĩ trong và ngoài nước đọc chung, để chia sẻ tấm lòng của một người xa xứ.

Cháu là Hoàng, hiện ở Úc, đang sống chung với gia đình một anh bạn mà anh ta là người cô nuôi dưỡng trong nhà trước năm 1975. Thân phụ của cháu cũng là người đồng hương (Gò Công) của cô và biết phu quân của cô. Với quan hệ này, cháu thuộc hàng con cháu của cô, nên xin đuợc xưng là cháu.

Đọc được cuộc phỏng vấn của Nhiêu Huy thực hiện với cô, cháu có nhiều cảm xúc. Cháu đã chảy nước mắt.

Cũng như nhiều nghệ sĩ Việt Nam từng vượt biên ra hải ngoại, cô đã về nước và đã hát. Lòng hoài cựu, nhớ cố hương thì ai mà chẳng có, nên cháu không ngạc nhiên khi thấy cô về VN biểu diễn, nhưng cháu tự hỏi tại sao ngày trước nhà nước CSVN mắng chúng ta, trong đó có cô, là ma cô, đỉ điếm, bây giờ thì họ lại hoan nghênh cô về nước, còn tạo cơ hội cho cô hát trước đồng hương. Họ đã thay đổi chăng?

Thưa cô, thật vậy, sự thay đổi của nhà nước CSVN hẳn là có, thay đổi từ chủ trương kinh tế, đến thái độ đối với những người mà họ từng nguyền rủa. Không có gì là bất biến, thưa cô, trừ một điều, đó là lòng tham của những kẻ ích kỷ. CSVN một thời cầm súng, lấy của của người miền Bắc rồi miền Nam, bây giờ họ giàu nức tường đổ vách. Cầm súng để đoạt của cải người ta là ăn cướp. Ăn cướp cũng có thể hoàn lương, nhưng cô nhìn xem, các ông bà tư bản đỏ vẫn ngày càng giàu sụ, còn người dân thì đói. Lòng tham của họ bất biến. Chính vì có những người dân nghèo nên cô móc tiền túi ra làm từ thiện, nhưng các ông bà CSVN thì không, tiền họ vẫn đút túi. Có thể cô là người có cái tâm tốt, nhưng họ, CSVN, là người có cái trí khôn. Họ, trước thì dùng bạo lực lấy của, giờ thì dùng mưu mẹo, ra nghị quyết 36, dụ dỗ những người có cái tâm tốt mà kém trí như cô về làm thay công tác xã hội cho họ.

Số tiền tham nhũng, ăn trên xương máu của đồng bào của một tên trong đám tư bản đỏ đủ để xây hàng chục ngôi trường, hàng chục nhà thương. Nhưng họ nào có bỏ ra. Cái họ bỏ ra là một chút mẹo vặt và cô cùng những đồng hương nhẹ dạ nhào ra vốc túi. Chính trị là như vậy.

Trong khi đó, thưa cô, có những người thấy được sự nghèo khó của dân mình là do sự tham nhũng, tham quyền, ích kỷ và vô trách nhiệm của nhà nước CS. Họ muốn giải quyết tận gốc, họ lên tiếng đấu tranh và bị tù đày.

Những dòng nước mắt của cháu chảy ra khi đọc bài phỏng vấn của cô là cho những chiến sĩ này. Trong khi họ chiến đấu cho cái lớn lao, bị đày ải, thì cô vui vẻ hợp tác với cái chính quyền mưu mẹo, tham lam ấy. Cháu khóc cho dân tộc mình, sao lại có những người ngu muội như cô. Cháu hiểu được tại sao nước mình vẫn bị đám CSVN đểu cáng tham lam đè đầu, lý do đơn giản là vì có nhiều người như cô.

Tại sao họ lại phỏng vấn cô, hoan nghênh cô lên sân khấu? Có phải vì giọng ca của cô hay chăng? Thưa cô, năm nay cô đã đáng tuổi bà nội, bà ngoại rồi, tiếng hát "Yamaham" của cô làm sao mà so sánh với những giọng ca trẻ trong nước. Nhưng cô vẫn rất có giá, bởi vì cô là một nhân vật của quần chúng hải ngoại. Cô làm thì người ta bắt chước. Vì vậy mà Việt Cộng dụ cô, cũng như dụ những nghệ sĩ Việt Nam ở hải ngoại khác.

Có thể cô không ngu muội như cháu tưởng, cô thấy được chiều sâu của nghị quyết 36, nhưng cô vẫn về, vẫn hát, vì một niềm vui riêng, hay một ít bả vinh hoa cuối đời.

Cô ơi, sao bỗng trong lòng cháu dâng lên một niềm khinh miệt. CSVN như những con cọp, chè chén trên thịt của những con nai. Cô thì trồng cỏ nuôi nai, để thỉnh thoảng được VC pha một ngọn đèn sân khấu.

Trong giấc mơ, cháu mộng tưởng cô lên tiếng một lần cho những người trong lao tù đang đấu tranh chống tập đoàn hổ báo CS, đấu tranh cho tự do và dân chủ cho dân tộc. Giật mình tỉnh dậy, ôi thôi, thấy cô đang nhoẻn cười chải lông cho hổ báo. Dù con Nhạn Trắng Gò Công mặc bao nhiêu lớp áo dài mượt mà, dù cô có đứng dưới bao nhiêu ngọn đèn sân khấu lấp lánh, cháu e rằng cái khối bầy nhầy nho nhỏ trong đầu của cô cũng không sáng bao nhiêu.

Kính chào cô,

Nguyễn văn Hoàng

(Úc châu)
------------------------

'Nhạn trắng Gò Công' Phương Dung về nước biểu diễn

Tiếng hát "Nỗi buồn gác trọ" một thời sẽ tái ngộ khán giả TP HCM vào 2 đêm 20-21/3. Ca sĩ Phương Dung tâm sự về lần hát đầu tiên và công việc từ thiện mà chị đã âm thầm thực hiện gần 13 năm nay tại quê nhà.

- Vì sao chị chọn thời gian này để xuất hiện với tư cách là ca sĩ, dù đã về nước rất nhiều lần?

- Do cơ duyên cả. Duyên đến thì tôi hát (cười). Thú thực, tôi không gặp khó khăn trong việc được cấp phép hát. Nhưng những chuyến về trước, tôi dành nhiều thời gian cho việc gia đình và từ thiện, nên chưa thu xếp hát được.

- Cảm xúc của chị trong lần về này khác gì so với những lần trước?

- Tôi luôn nói với mọi người, tình yêu thì có vui, có buồn, nụ cười hay nước mắt. Nhưng tình quê hương thì bao giờ cũng vui và chỉ có nụ cười thôi. Đó là thứ tình lưu luyến theo thời gian, để mà "con chim nhạn" (ca sĩ Phương Dung được mệnh danh là "nhạn trắng Gò Công") hay bất cứ loài chim nào dù có bay đi đâu thì cũng phải quay về tổ.

- Biệt danh "nhạn trắng Gò Công" xuất phát từ hình ảnh chiếc áo dài trắng mà chị luôn chọn cho mỗi lần lên sân khấu. Với chị, hình ảnh quan trọng thế nào với người nghệ sĩ?

- Có một trật tự mà tôi luôn cho là đúng và hướng mình theo từ trước đến nay là: thanh, sắc, tài, tướng. Nếu hội đủ cả 4 yếu tố thì quá tốt. Còn không thì điều đầu tiên phải chú trọng là giọng hát.

Về hình ảnh, chiếc áo dài luôn là chọn lựa duy nhất mỗi khi tôi biểu diễn. Trước đây và bây giờ vẫn như thế. Nó góp một phần làm nên cái tên Phương Dung trong lòng khán giả. Cho nên, tôi xem cái tên như là sinh mệnh thứ hai của mình vậy, phải giữ đạo đức cá nhân thế nào để tên tuổi của mình xứng đáng với tình yêu thương và sự quý trọng mà mọi người dành cho mình.

- Chị mong chờ gì ở lần hát này?

- Tôi hát lại ca khúc từng giúp tôi nổi tiếng trước đây, bài Hoa nở về đêm. Tôi hy vọng dòng nhạc cũ với tiếng hát Phương Dung vẫn được khán giả thương mến như trước đây.

- Chị chia sẻ, đã về nước làm từ thiện được 13 năm nay. Việc làm này được khởi nguồn từ đâu?

- Khoảng đầu thập niên 80, tôi nhận được bức thư gửi từ Việt Nam của cô giáo dạy mình hồi lớp 3 tiểu học. Cô đang cần giúp đỡ để trị bệnh mắt. Nhưng tiếc là khi tôi gửi tiền về thì cô đã bị mù. Chính sự việc này đã làm tôi suy nghĩ, đôi khi cái mình bỏ ra để giúp đỡ rất nhỏ nhưng đem lại ánh sáng rất thần kỳ. Từ đó, tôi tự thân đi đến những vùng sâu, vùng xa từ Quảng Bình, Quảng Trị, Huế đến các tỉnh phía Nam..... để chia sẻ khó khăn với mọi người.

- Công việc từ thiện đã mang lại cho chị những gì?

- Công việc này đến với tôi một cách tự nhiên, con cái của tôi bảo là "có thể đây là mơ ước cả đời của mẹ". Tôi làm từ thiện như thực hiện ước mơ của mình. Cảm nhận vui nhất là khi thấy được thành quả từ việc làm của mình, giống như cái mơ nó thành sự thật vậy.

Hiện nay, tôi có gần 50 người em (những người mà ca sĩ Phương Dung bảo bọc, giúp đỡ) ở khắp các nơi. Riêng tại Gò Công, tôi giúp khoảng 20 em. Có em giờ đã là bác sĩ nổi tiếng, có em đang học năm thứ tư, Đại học Y TP HCM.

- Những hoàn cảnh nào dễ tác động vào cảm xúc của chị?

- Cũng không nói cụ thể được.. Tôi cứ đi và tìm theo hướng dẫn của những người bạn quen tại các tỉnh. Thấy cái nhà xiêu vẹo quá, mình góp tay sửa lại, gửi thêm chút quà. Thấy hoàn cảnh gia đình nào nghèo túng thì mình giúp.

Riêng các cháu học sinh, sinh viên thì tôi lại đòi hỏi cao hơn. Tôi thường chọn những cháu có thành tích cao, học lực giỏi để giúp.

- Chị quyên góp thế nào để có tiền làm từ thiện?

- Tôi làm với tư cách cá nhân nên không kêu gọi hay quyên góp từ tổ chức nào khác. Phần lớn số tiền có được là từ việc đi hát và bán CD. Có khán giả biết tôi hay làm từ thiện thường mua CD và ủng hộ thêm một ít tiền. Thỉnh thoảng, con cái cũng ủng hộ vào quỹ của mẹ (cười).

- Hiện tại, đời sống của chị thế nào?

- Cái may mắn nhất là gia đình tôi sống quây quần, luôn ở cạnh nhau nên dễ vượt qua mọi bỡ ngỡ hay khó khăn gặp phải. Tôi tự hào khi thấy 8 đứa con (6 trai, 2 gái) đều thành đạt. Chúng không biết nhiều về Việt Nam nhưng lại rất mê các món ăn quê hương.

- Hoạt động sắp tới của chị ở trong nước?

- Tôi dự định thu một CD tại Việt Nam, nhưng chưa tính đến việc phát hành thế nào. Thu vì ý thích. Lần này, tôi không có nhiều thời gian để ở Việt Nam nhưng sắp tới tôi nghĩ sẽ có thêm nhiều chuyến về biểu diễn khác.



Tuesday, March 17, 2009

Đờm hay Đàm? - Trần Việt Trình


Trần Việt Trình

Đờm là các chất tiết ra từ hốc mũi tới phế nang và thải ra ngoài miệng. Đờm gồm các dịch tiết của khí phế quản, phế nang, họng, các xoang hàm trán, các hốc mũi. Bình thường ai cũng có các loại tiết dịch trên, nhưng không nhiều, cho nên hô hấp không bị cản trở, không ho và khạc đờm. Khối lượng tiết dịch đó vào khoảng 100ml/24 giờ, các tiết dịch đường hô hấp sẽ qua thực quản rồi đào thải theo đường tiêu hoá. Trong trường hợp bệnh, có tình trạng da tiết các dịch của đường hô hấp, ngoài ra có thể còn các chất khác không gặp trong điều kiện bình thường như: máu, mủ, giả mạc, bã đậu. Các chất trên cản trở đường hô hấp, gây phản xạ ho và được tống ra ngoài, gọi là đờm. Đờm là hậu quả của nhiều nguyên nhân gây bệnh trên đường hô hấp. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp, những xét nghiệm đờm về mặt cơ thể bệnh, vi khuẩn, và ngay cả hình thái của đờm cũng giúp ta chẩn đoán bệnh. Cần thiết lấy đờm để xét nghiệm tìm nguyên nhân bệnh và cũng để theo dõi tiến triển của bệnh. Khi đường hô hấp có bệnh hoặc vào các thời kỳ khác nhau của bệnh, đờm sẽ thay đổi cả về số lượng, màu sắc, độ đặc loãng và mùi vị. Nếu quan sát kỹ sự thay đổi đó, ta có thể nhận biết được bệnh.Đờm còn gọi là Đàm. Đờm và Đàm giống nhau.

"Mr Dam & Friends" là sản phẩm của Nghị Quyết 36 của CSVN, "khạc" từ trong nước bắn qua tới Úc Châu hòng làm nhiễm trùng và lây lan cho người Việt Tự Do Tỵ Nạn Cộng Sản sinh sống ở hải ngoại. Nghị Quyết 36 nhắm phá hoại cộng đồng người Việt hải ngoại dưới nhiều hình thức.

Trong lãnh vực văn hóa, CSVN tiếp tục đưa nghệ sĩ từ trong nước ra ngoài trình diễn nhằm nhập nhằng xóa mờ lằn ranh giữa trong và ngoài nước, cũng như gây chia rẽ trong nội bộ cộng đồng người Việt hải ngoại. Đã có nhiều show được đưa ra nước ngoài trình diễn dưới sự chỉ đạo trực tiếp của đoàn TNCS như báo Thanh Niên với show “Duyên dáng Việt Nam” hay những show riêng lẻ của tư nhân cũng đã được sự giúp đỡ trực tiếp của sở Thông tin Văn Hoá CSVN.

Cần nhắc lại rằng CSVN đã chỉ thị rõ ràng cho các Bộ, Sở phải "thực hiện trợ giá đối với cước vận chuyển phim ảnh, sách báo, văn hóa phẩm ..., giá vé máy bay cho các đoàn nghệ thuật ở trong nước đi biểu diễn phục vụ cộng đồng người VN ở nước ngoài. Mức trợ giá bằng 50% tổng số giá cước vận chuyển, giá vé máy bay thực tế thanh toán với các đơn vị vận tải. Các đoàn nghệ thuật đi biểu diễn phục vụ cộng đồng người VN ở nước ngoài phải được Bộ Văn Hóa Thông Tin hoặc Bộ Ngoại Giao giới thiệu". Do vậy, những buổi trình diễn có ca sĩ từ VN qua hẳn phải nằm trong chính sách chung của CSVN, chứ không "vô hại và thuần túy thương mại" như những bầu show thường rêu rao để minh oan.

"Mr Dam & Friends" là một kế hoạch khác thâm nhập văn hoá vận vào Úc. Chương trình lưu diễn nầy đã được chính Cộng đảng VN quảng cáo trên website của họ. CSVN, một lần nữa lại lấy chiêu bài gây quỹ cho trẻ em nghèo tại VN để lừa bịp dư luận, gây xáo trộn trong cộng đồng người Việt hải ngoại và thách thức với thành trì chống văn hoá vận Cộng Sản mà Cộng đồng Úc Châu đã theo đuổi từ bấy lâu nay.

Biểu tình chống " văn Hóa vận CSVN " tại Sydney
Chiều Chủ Nhật 15.3.2009
Mỗi khi được phép trình diễn ở hải ngoại, họ đều gặp phải sự chống đối và triệt để tẩy chay của đồng bào tỵ nạn Cộng sản Việt Nam tại Úc qua những cuộc biểu tình đông đảo. Lần này CSVN chọn "chiến trường" là sòng bài Star City Casino ở Sydney và Crown Casino ở Melbourne để gây khó khăn và trở ngại cho Cộng Đồng người Việt tỵ nạn trong việc chống đối. Đứng trước sự thách thức này, mặc dầu địa thế khó khăn của các sòng bài, toàn thể đồng bào cùng các hội đoàn đoàn thể đã biểu dương sức mạnh của tập thể người Việt quốc gia tại Úc trước mọi sự ngoan cố và thách thức của CSVN và tay sai trong cuộc chiến văn hoá vận.

Trưa hôm qua, Chủ Nhật ngày 15 tháng 3, đã có gần 3000 người với cờ Vàng Quốc Gia và cờ Úc từ các nơi kéo về tề tựu trước Star City Casino để phản đối mạnh mẽ. Cuộc biểu tình được đánh giá là thành công vì đã nêu bật lên khí thế chính trị không hoà hợp hoà giải với Cộng Sản dưới mọi hình thức.

Chủ Nhật tuần này, 22 tháng 3, lại đến phiên đồng bào Melbourne tỏ khí thế chính trị đánh vào mặt trận thứ hai mà CSVN sẽ mở và chiến trường mà họ đã chọn. Cộng đồng Người Việt ở Úc đã và đang tiếp tục là ngọn cờ đầu chiến đấu chống cộng ở hải ngoại. Sức mạnh của hàng ngàn người, hàng ngàn lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, hàng trăm biểu ngữ, là tiềm lực của một quan điểm dân tộc duy nhất trong hai chử Tự Do.

Đờm hay Đàm gì cũng vậy. Khi đường hô hấp có bệnh hoặc vào các thời kỳ khác nhau của bệnh, đờm sẽ thay đổi cả về số lượng, màu sắc, độ đặc loãng và mùi vị. Nếu quan sát kỹ sự thay đổi đó, ta có thể nhận biết được bệnh.




Trần Việt Trình
16 tháng 3, 2009


Monday, March 16, 2009

Đôi Điều Nhận-Định Trong Vấn-Đề Vận-Động Kết-Hợp LMDCVN - Thanh Thủy

TinParis: Tác giả bài viết là một cựu Đảng viên của Liên Minh Dân Chủ Việt Nam do Gs Nguyễn Ngọc Huy thành lập , đã từng đảm nhận những trọng trách của đoàn thể. Vì quý mến Gs NNH và thương tiếc công trình của ông đã bị " đàn em " phản bội , nên tác giả đã đưa ra những đề nghị để những anh em " có lòng " nên ý thức được vai trò , và khả năng của mình để xây dựng lại Đảng. Tuy nhiên, đề nghị của ông thật khó mà thực hiện được khác gì "tìm cây kim trong đóng rơm": Ban Lãnh-Đạo mới không vướng vào các hệ-lụy đã qua.

Ngoài các đề nghị khác như 2.- Không tiếp-xúc 3.- Không liên-lạc 4.- Không thương-thuyết 5.- Không hợp-tác với CSVN , TinParis không thấy tác giả đề cập đến các đề nghị đó đối với các tổ chức thân cộng, hòa hợp hòa giải, hay do Việt cộng giựt dây ở hậu trường như Băng Đảng Mafia Việt Tân .Mặt khác, làm sao gây lại niềm tin đối với Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại khi những người có trách nhiệm trong LMDCV lại đi về Việt Nam một cách thong thả , khác nào quảng cáo gián tiếp cho chế độ CSVN là chúng dân chủ " quá thế " ?

Riêng đối với cá nhân tôi thì LMDCVN đã phản bội đường lối của Gs NNH, đang đi theo hướng khác phản bội lý tưởng của người " Quốc gia " , và đang ở giai đoạn " hết thuốc chữa " cuối cùng của "bệnh ung thư não". LMDCVN đang biến thành một thứ " Băng Đảng " hơn là " một Chính Đảng " đúng theo nghĩa của nó!

- Hứa Vạng Thọ (Chủ Nhiệm TinParis.net)

http://tinparis.net/thoisu09/2009_03_15_VanDongKetHopLMDCVN_TThuyQVH.html
-----------

    Đôi Điều Nhận-Định Trong Vấn-Đề Vận-Động Kết-Hợp LMDCVN
Thanh Thủy

Vấn-đề kết-hợp hay thống-nhứt lại một đoàn-thể đã bị phân-hóa là một việc rất đáng nên làm, nhứt là trong hoàn-cảnh hiện nay, cho nên, hàng mấy tháng nay người ta thấy có nhiều đoàn-viên, cán-bộ trong tổ-chức LMDCVN đã tỏ ra rất ưu-tư (tuy muộn-màng), nên xông-xáo lên tiếng vận-động, liên-lạc mọi phía để tìm cách ráp nối các phía lại với nhau. Giai-đoạn nầy, sự vận-động hoàn-toàn có tánh-cách nội-bộ, cho nên việc hành-xử các phía với nhau được diễn-tiến ra sao, người bàng-quan không biết được. Cho đến nay thì mọi vận-động nói trên đã bị thất bại, cho nên nội-vụ mới được đưa ra ngoài, tuy vẫn còn hạn-chế ở một số người, nhưng vấn-đề nầy đã được nhiều người biết đến.

I. Nhận-Xét và Ý-Kiến:

Không biết trong sự vận-động kết-hợp, thống nhứt, những người trong cuộc đã dựa trên căn-bản nào để đặt vấn-đề, chỉ thấy sau cuộc vận-động thất bại, các vị đã có những lời lẻ với nhau rất hằn-hộc, nhận thấy vấn-đề nói trên có ảnh-hưởng đến một đoàn-thể lớn mà trước đây đã được rất nhiều người quý-trọng và nhứt là có ảnh-hưởng đến công việc tranh-đấu chung, nên người viết xin có vài điều phát-biểu:

1. Trước khi vận-động kết-hợp, điều căn-bản cần-thiết nhứt là những người trong cuộc cần phải hiểu rõ nguyên-nhân vì sao đoàn-thể của mình bị phân-hóa? Và làm sao loại được hết những con vi-trùng tạo-ra những mầm móng phân-hóa nầy?

Nếu làm được công việc nầy thì con đường vận-động mới có thể khai-quang để những người trong cuộc bắt đầu tiến-hành. Nếu không làm được công việc nầy mà cứ nhắm mắt đi tới thì sự vận-động sẽ vô-ích mà còn gây thêm nhiều hệ-lụy, không chừng còn bị sa chân vào bẫy của những kẻ vốn lúc nào cũng muốn cho các đoàn-thể chống Cộng phải tả-tơi như xác pháo.

2. Muốn tìm-hiểu nguyên nhân, người ta phải trở về nguyên-thủy. Gs.Nguyễn-Ngọc-Huy trước khi mất đã tuyên-bố Quan-Điểm 5 Không để cho tất cả mọi đoàn-viên cán-bộ dùng làm Kim-Chỉ-Nam cho mọi hành-sử khi ông không còn sống nữa. Đó là căn-bản, là nguyên-thủy của LMDCVN.

3. Quan-Điểm 5 Không của ông rất đơn-giản, chỉ có một mục-đích duy nhứt để nói là không hòa-hợp, hòa-giải với Cộng-sản. Đơn-giản và rất dễ hiểu như thế nhưng tại sao ông lại phải ghi rõ chi-tiết tới 5 Không?

Nếu mọi người đều nhận thấy rằng Gs.Huy có một viễn-kiến rất sâu rộng, thì đó chính là vấn-đề mà mọi người trong chúng ta cần suy-ngẫm. Ông đã tiên-liệu là sau khi ông nằm xuống thì trong hàng ngủ của LMDCVN sẽ sanh biến do một số người có tham-vọng muốn bắt tay với kẻ thù. Nếu điều nầy xãy ra thì LM sẽ bị phân-hóa dần, nhẹ thì chia năm xẽ bảy, nặng hơn là tan-rã luôn, bởi vì ngoài những thành-phần muốn trở cờ, trong hàng ngủ LMDCVN còn rất nhiều người một mực trung-thành với đoàn-thể, những người nầy sẽ chống lại những kẻ “một mặt, hai lòng”, bằng cách lên tiếng một cách thẳng-thắn, và cũng sẽ có một số người chán-nãn, thầm-lặng rút lui.

Điều nầy thực sự đã xãy ra liền sau khi Gs.Huy nằm xuống! Viễn-kiến của ông thật chính-xác.

Tưởng cũng cần ghi lại hết Quan-Điểm 5 Không của Gs.Huy , đối với chế độ Cộng Sản Việt-Nam, để tiện việc theo-dõi các diễn-tiến như sau:

1. Không công-nhận chế-độ Cộng-sản Việt-Nam
2. Không tiếp-xúc
3. Không liên-lạc
4. Không thương-thuyết
5. Không hợp-tác

II. Diễn-tiến của sự phân-hóa

1. Phong-Trào Thống-Nhứt Dân-Tộc và Xây-Dựng Dân-Chủ: Tất cả mọi nguyên-nhân khiến cho LMDCVN bắt đầu phân-hóa đều do sự hiện-diện của Phong-Trào nầy mà ra. Trong Đại-Hội Thế-Giới LMDCVN được tổ-chức tại Hòa-Lan năm 1990, di bút của Gs.Huy có cho biết là Giáo-sư đã có những liên-lạc với anh em trong nước và đã có những phân-công để làm việc. Những chiến-hữu trong nước mà giáo-sư đã phân công là ai thì đến nay vẫn còn trong bóng tối, nhưng chắc-chắn không phải là những vị lãnh-đạo của Phong-Trào vì thời-gian nầy những vị nầy còn trong nhà tù Cộng-sản chưa biết ngày nào ra và chết sống ra sao.

Cứ xem những tài-liệu về việc hình-thành Phong-Trào, dù ai có ngây-thơ đến đâu cũng đều thấy được là những người lãnh-đạo LMDCVN thời đó đã có những dàn-xếp với bạo-quyền Cộng-sản để dựng nên Phong-Trào nầy với mệnh danh là “một tổ-chức đối lập” với bạo-quyền Cộng-sản ngay trong nước. Rõ ràng một đàng là mưu-toan bất chánh, một đàng là cạm bẫy của bạo-quyền được giăng ra để “hốt” những người còn có tư-tưởng chống lại chúng. Thật vậy, vì chủ-trương của bạo-quyền Cộng-sản không bao giờ chấp-nhận đối-lập, ngay cả tự-do Tôn-Giáo còn không được phép huống gì là đối-lập chánh-trị!

Mưu-đồ đen-tối nầy còn lộ rõ nguyên hình là việc Phong-Trào loan-báo tổ-chức một cuộc Hội-Thảo ngay tại Saigon với sự tham-dự của nhiều chánh-khách và phó chủ-tịch Quốc-Hội Cộng-sản VN. Cuộc Hội-Thảo nầy bất thành vì trước đó một tuần, những người lãnh-đạo Phong-Trào đã lộ-diện và đã bị bắt hết. Bẫy sập của bạo-quyền đã thành-công, dĩ nhiên Phong-Trào nầy phải tan-rã.

Lẽ ra mọi chuyện phải được dừng lại ở đó, nhưng Ban Lãnh-Đạo của LMDCVN thời đó còn muốn đi xa hơn, nên đã liên-tiếp tổ-chức những buổi hội-thảo chánh-trị rất tốn kém để tiếp-tục tìm cách đánh bóng Phong-Trào mà cao-điểm là tổ-chức một cuộc Hội-Thảo tại Thái-Lan với sự tham-dự hứa-hẹn của tên Phó chủ-tịch Quốc-Hội Viêt-cộng. Trong cuộc Hội-Thảo nầy có mặt đầy đủ Ban Lãnh-Đạo LMDCVN. Việc nầy nằm trong Quan-Điểm thứ mấy của Gs.Huy???

Ngay từ lúc thành-lập Phong Trào, nhiều anh em phản-đối Ban Lãnh-Đạo và tách ra thành-lập LMDCVN/Kiên-Định Lập-Trường. Từ đó LMDCVN bắt đầu bị phân-hóa

2. Liên-Minh Dân-Chủ Việt-Nam hậu Gs.Huy: Sau cuộc phân-hóa nầy, LMDCVN còn lại đã trải qua 2 lần Đại-Hội, năm 1993 ở Canada, năm 1997 ở Texas cũng với thành-phần Ban-Lãnh-Đạo đã có mặt tích-cực trong việc thành-lập Phong-Trào, chẳng những thế mà nhiều lúc Ban Lãnh-Đạo còn xác nhận một cách thẳng-thừng với Cộng-đồng bên ngoài là Phong-Trào với LMDCVN tuy hai mà một. Do đó, đồng-bào các nơi đã cho rằng LMDCVN ngày nay đã thay-đổi lập-trường tranh-đấu, hòa-hợp, hòa-giải với bạo-quyền Cộng-sản, phản-bội Gs.Huy.

Tuy nhiên, do sự khéo-léo che dấu của Ban Lãnh-Đạo thời bấy giờ nên nội-bộ củng-cố được phần nào và có phát-triễn được vài nơi, nhưng mầm mống chia-rẽ nội-bộ cũng bắt đầu, nguyên-nhân không phải vì khác lập-trường mà chính vì tranh-chấp quyền-hành của một số cán-bộ cao-cấp trong Ban Lãnh-Đạo.

Sự tranh-chấp nầy thực-sự bùng nổ ác-liệt vào những lúc gần cuối nhiệm-kỳ 1997-2001, và chia ra làm 2 nhóm rõ-rệt với những lời chỉ-trích nhau một cách tận-tình.

Mùa Hè năm 2001, một nhóm làm Đại-Hội ở Boston trong khi nhóm khác làm Đại-Hội ở Vancouver sau đó một vài tháng, mục-đích để bầu Ban Chấp-Hành mới. Cả hai Ban Chấp-Hành mới xem nhau như kẻ thù, khai-trừ lẫn nhau một cách kịch-liệt, nhưng cùng mang một tên là LMDCVN.

Để cho phân-biệt, đồng bào gọi nhóm ở Boston là LMDCVN/Boston, và gọi nhóm ở Vancouver là LMDCVN/Vancouver.

Nhóm LM/Vancouver xác-nhận Phong-Trào là sản-phẩm của họ và chủ-trương đem Phong-Trào ra hải ngoại để lãnh-đạo Liên-Minh. Một nữ cán-bộ cao-cấp của nhóm nầy ra mặt tuyên-bố dứt khoát là chống lại Quan-Điểm 5 Không của Gs.Nguyễn-Ngọc-Huy, và chờ cho ông chủ-tịch của Phong-Trào ra khỏi tù là họ sẽ phất cờ (!!!).

Trong khi đó thì nhóm LM/Boston kín-đáo hơn, tuyên-bố vẫn trung thành với Quan-Điểm của Gs.Huy, nhưng làm chớ không nói (!!!).

Trên thực-tế, cả 2 nhóm đều tìm cách móc nối với những người của Phong-Trào khi họ được ra khỏi tù của bạo-quyền Cộng-sản VN. Nhưng tất cả những người của Phong-Trào ngày nay đều đã ra khỏi tù và đã đều bỏ cuộc, không hợp tác với cả bên nầy lẫn bên kia.

Nhóm Vancouver thì rõ-ràng như vậy, riêng nhóm Boston thì cũng chẳng khác gì hơn, từ nhiệm-kỳ 2001-2005 cho đến nhiệm kỳ 2005-2009, Ban Lãnh-Đạo không bao giờ dám nhắc tới Quan-Điểm 5 Không của Gs.Huy, cơ-sở nào có yêu-cầu Ban Lãnh-Đạo xác nhận cũng không được đáp-ứng, nhiều cán-bộ đoàn-viên muốn Ban Lãnh-Đạo xác nhận lại Quan-Điểm nầy để tạo lại uy-tín LM của Gs.Huy, xóa bỏ mặc cảm hòa-hợp, hòa-giải của đồng-bào dành cho LM để anh em dễ làm việc với Cộng-đồng trong các công-tác chống Cộng tại địa-phương, nhưng những người lên tiếng yêu-cầu nầy đều bị đối-xử rất lãnh-đạm. Một số lớn không chịu đuợc cung-cách làm việc như thế nên đành phải rút lui.

Câu châm-ngôn của nhóm LM/Boston là:“Làm chớ không nói”. Lời nói nầy tự bản-chất của nó đã làm tê-liệt sự củng-cố và phát triễn đoàn-thể, vì trong nội bộ cũng như đồng-bào bên ngoài biết được gì ở họ để theo, nhưng cứ nhìn vào những điều mà họ đã và đang làm thì sẽ rõ vì sao họ không dám nói, như việc họ ủng-hộ những tên Việt-cộng như Hoàng-Minh-Chánh, như Nguyễn-Chính-Kết, v.v…

Trong thời-gian nầy, nơi cơ-sở làm việc chặt-chẻ nhứt của UBCHTƯ ở Âu-Châu là Khu-Bộ Bỉ, một số người đã lên tiếng trên diễn-đàn, yêu-cầu đừng nhắc tới Quan-Điểm 5 Không và những lời nói của Gs.Huy nữa vì họ cho rằng những điều nầy làm cản bước tiến của công cuộc tranh-đấu của LM, thậm chí, họ còn nói là con đường đi của Gs.Huy vạch ra có nhiều hầm hố, không đi được, trong khi có những con đường khác trơn-tru sao không chịu đi (con đường khác nầy là con đường mà Hoàng-Minh-Chách đã vạch ra như: Đề nghị Tiểu Diên-Hồng, đề nghị của Việt-cộng sẽ mời một số người đại-diện đồng-bào ở hải ngoại về nước làm đại-biểu quốc-hội của chúng mà không cần phải bầu-cử,…).

Chuyện gần đây nhứt là khi tên Thủ-tướng Việt-cộng Nguyễn-Tấn-Dũng sang Pháp tổ chức một buổi hợp tại Paris để bàn về việc đầu-tư kinh-tế, thì một Ông Lớn của LM lại xin vào họp !?

Thử hỏi, tất cả những điều nầy có nằm trong điều nào của Quan-Điểm Gs.Huy không? Thì ra Ban Lãnh-Đạo Chỉ Làm Chớ Không Dám Nói là thế? Nhưng lúc nào họ cũng tuyên-bố là trung-thành với đường-lối của Gs.Huy. Nói như thế là hạ nhục ông vì Gs.Huy không bao giờ có chủ-trương như vậy.

3. Việc Kết-Hợp, Thống-Nhứt LM: Những điều cụ-thể đã như thế, hiển-nhiên là lập-trường của 2 nhóm LM/Vancouver và Boston không khác gì nhau, nên việc kết-hợp hay thống-nhứt thành một mối thật ra không có gì khó-khăn. Giả sử như việc kết-hợp được suông-sẻ, họ sẽ có một LMDCVN thống-nhứt, nhưng thực-chất của LM thống nhứt nầy không có liên-hệ gì với LMDCVN trước năm 1990 của Gs.Nguyễn-Ngọc-Huy, nhưng cũng may là việc kết-hợp không thực-hiện được vì tự bản-chất của 2 nhóm là tranh quyền chớ không phải vì lợi-ích của dân-tộc, hối-tiếc một điều là người đề xướng ra cuộc vận-động nầy, có thể vì nhiệt tình nên bị vướng bẫy, không ước-lượng được nội-vụ nên đã làm cho sự đổ vỡ càng trầm-trọng hơn.

III. Đề-Nghị:

Công-tác đoàn-kết để tạo thành một lực-lượng Hậu-Phương Hải-Ngoại hùng-mạnh để đủ sức yễm-trợ đồng-bào lật đổ bạo quyền Việt-cộng để xây-dựng một nước Việt-Nam Tự-Do, Dân-Chủ là một lý-tưởng quý-giá và cao-đẹp của người Việt Quốc-Gia, bởi vậy, việc kết-hợp nầy những anh chị em có lòng ưu-tư trong LM, nếu muốn vận-động, thiết-tưởng cần phải nhắm đúng hướng để đi.

Trước tiên là trong kỳ Đại-Hội tới, làm sao chọn được một Ban Lãnh-Đạo mới không vướng vào các hệ-lụy đã qua. Ban Lãnh-Đạo nầy sẽ công khai:

1. Xác nhận trung-thành với Quan-Điểm 5 Không và chánh-sách của LMDCVN trước năm 1990
2. Vô hiệu-hóa tất cả những văn-kiện khai-trừ nội-bộ từ năm 1993 đến nay.
3. Mời tất cả những anh chị em còn trung-thành với Quan-Điểm nầy cùng ngồi lại với nhau để bàn chuyện đất nước,
4. Phải có ngay những kế-hoạch để hòa-mình, hợp tác chặt-chẽ và nhiệt-tình với các Cộng-Đồng trong những công-tác đấu-tranh chung, v.v…

Những điều nầy phải được thông-báo trên báo chí, trên các diễn-đàn Internet và thực-hành một cách nhiệt-tâm. Có như vậy, lần hồi mới thu-phục lại nhân-tâm, những anh chị em đã ra đi có thể thấy như vậy mà tin tưởng trở lại làm việc. Những người bên ngoài nhìn thấy việc làm và chính-nghĩa của LM sẽ tìm đến với LM. Đó là điều-kiện để phát-triễn đoàn-thể và sự kết-hợp, đoàn-kết như thế mới thật sự hữu-ích.

IV. Kết-Luận:

Trải qua một thời gian dài hơn 30 năm qua, lòng người đôi khi mệt mỏi nên tinh-thần có nhiều biến-đổi, chạy theo sự đua-đòi của thời-cuộc nên vướng vào các ngụy-kế và bẫy giăng của kẻ tội-đồ Việt-cộng, từ đó tinh-thần hăng-say chống độc-tài Cộng-sản trước kia, nay không còn nữa, như ông Tướng Râu Kẽm, như ông Nhạc-sĩ già đầu bạc và một số người, một số băng đảng mất gốc, chảng hạn. Đó là điều nguy-hiễm cho công-tác đấu tranh chung và nguy-hiễm cho lợi-ích thật sự của dân-tộc. Hy-vọng sự tận-tình của quý vị trong cuộc vận-động được đúng hướng để còn kịp thời cứu-nguy con thuyền LM đang trong cơn bảo lửa.

Những điều trình-bày trên là vạn bất đắc-dĩ, người viết phải nói lên như thế với hy-vọng làm tỉnh-ngộ một số vị đang lạc nẽo, hầu khôi-phục lại công-trình xây-dựng gian-khổ của Người Quá-Cố, để tiếp tay với đồng-bào xây-dựng lại quê-hương. Điều nầy sẽ làm phiền lòng một số người, người viết chỉ mong nhận được ở quý vị những lời phê-phán.

Thanh-Thủy (15/03/2009)


Wednesday, March 11, 2009

Tướng Bùi Thế Lân, Cuộc Đổ Bộ Tqlc Ở Hải Lăng Hè 1972 - Vương Hồng Anh

Vương Hồng Anh

Tướng Bùi Thế Lân và Sư đoàn Thủy quân Lục chiến VNCH ở phòng tuyến bờ Nam Mỹ Chánh, quận Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, Hè 1972.

Trong loạt bài “Chiến trường Việt Nam, 30 năm nhìn lại”, trong phần trình bày tình hình chiến sự từng ngày tại mặt trận Quảng Trị mùa Hè 1972, chúng tôi đã lược trình một số cuộc hành quân của các đơn vị thuộc Sư đoàn Thủy quân Lục chiến (TQLC). Như đã trình bày, sau khi Sư đoàn 3 Bộ binh và các đơn vị tăng phái rút khỏi Quảng Trị vào đầu tháng 5/1972, Lữ đoàn 369 TQLC đã lập ngay tuyến chận địch ở bờ Nam sông Mỹ Chánh trong khi chờ đợi bộ Tư lệnh Quân đoàn 1 và bộ Tư lệnh Sư đoàn TQLC tái phối trí lực lượng để giữ khu vực gần địa giới hai tỉnh Quảng Trị-Thừa Thiên.

Ngày 4 tháng 5/1972, tiếp theo sự bổ nhiệm trung tướng Ngô Quang Trưởng, nguyên Tư lệnh Quân đoàn 4, giữ chức Tư lệnh Quân đoàn 1 thay trung tướng Hoàng Xuân Lãm, Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đă quyết định bổ nhiệm đại tá Bùi Thế Lân, lúc đó đang là Tư lệnh phó Sư đoàn TQLC, giữ chức Tư lệnh đại đơn vị tổng trừ bị này thay thế trung tướng Lê Nguyên Khang. Theo tài liệu của trung tướng Ngô Quang Trưởng, thì ban đầu trung tướng Lê Nguyên Khang được đề nghị giữ chức Tư lệnh Quân đoàn 2 thay trung tướng Ngô Du xin từ nhiệm, thế nhưng tướng Khang đã từ chối, sau đó, ông được bổ nhiệm làm Phụ tá Hành quân Tổng tham mưu trưởng.

Đại tá Bùi Thế Lân xuất thân khóa 4 trường Sĩ quan Trừ bị Thủ Đức, bạn đồng khóa với trung tướng Ngô Quang Trưởng và các chuẩn tướng Lê Quang Lưỡng (Tư lệnh Sư đoàn Nhảy Dù), Nguyễn Văn Điềm (Tư lệnh Sư đoàn 1 BB), Hồ Trung Hậu (nguyên Tư lệnh Sư đoàn 21 BB). Trước khi giữ chức Tư lệnh phó rồi cuối cùng là Tư lệnh TQLC, đại tá Lân là tham mưu trưởng Thủy quân Lục chiến từ những năm đầu của thập niên 60 khi binh chủng này còn ở cấp Lữ đoàn, ông được thăng đại tá vào năm 1966. Sau khi đảm nhận chức Tư lệnh TQLC được hơn 3 tuần, ngày 28-5-1972, ông đã được Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu gắn một sao lên cổ áo ngay tại bản doanh bộ Tư lệnh TQLC đặt trong Đại Nội Huế. Tân chuẩn tướng Bùi Thế Lân đã tuyên hứa với Tổng thống VNCH là ông và Sư đoàn TQLC sẽ quyết tái chiếm Cổ Thành trong tay quân thù. Sau gần 3 năm chỉ huy Sư đoàn TQLC, ông được vinh thăng thiếu tướng.

Trở lại với mặt trận phía Nam tỉnh Quảng Trị, ngày 4 tháng 5/1972, trung tướng Ngô Quang Trưởng đã họp với tân Tư lệnh Sư đoàn TQLC Bùi Thế Lân để duyệt xét tình hình. Trung tướng Trưởng đã giao trách nhiệm cho Sư đoàn TQLC chịu trách nhiệm phòng thủ phía Nam Quảng Trị và vùng Bắc Thừa Thiên. Sau đây là một số cuộc hành quân của TQLC tại khu vực cận duyên quận Hải Lăng tỉnh Quảng Trị trong tháng 5 và thượng tuần tháng 6/1972. Phần này được biên soạn dựa theo tài liệu của Trung tâm Quân sử Lục quân Hoa Kỳ, bài viết của cựu trung tá Trần Văn Hiển, nguyên Trưởng phòng 3 Sư đoàn TQLC và tài liệu riêng của VB.

* Tướng Bùi Thế Lân, Sư đoàn TQLC và cuộc các đổ bộ tấn công CQ

Hạ tuần tháng 5/1972, phòng tuyến Mỹ Chánh đã trở nên sôi động khi Cộng quân tập trung lực lượng tấn công vào các vị trí phòng ngự của các Tiểu đoàn 3,8 và 9 TQLC, bộ chỉ huy Lữ đoàn 369 TQLC và các pháo đội của Tiểu đoàn 3 Pháo binh TQLC vào hai ngày 21 và 22 tháng 5/1972. Những ngày kế tiếp, Cộng quân chuyển mũi dùi tấn công sang phía Tây-vùng trách nhiệm của Lữ đoàn 258 TQLC. Trong ba ngày liền, CQ dàn trận tấn công giữa ban ngày nhưng đã trở thành mục tiêu cho Pháo binh và Không quân Việt Mỹ tiêu diệt bằng hỏa lực hùng hậu.

Trong khi trận chiến ở phía Tây thuộc khu vực trách nhiệm của Lữ đoàn 258 TQLC còn đang sôi động, để tạo yếu tố bất ngờ nhằm triệt hạ lực lượng đối phương ở hướng Đông, tướng Bùi Thế Lân và bộ Tư lệnh Sư đoàn TQLC đã mở tiếp cuộc hành quân tại khu vực duyên hải quận Hải Lăng. Lực lượng chính là 3 Tiểu đoàn 4,6,7 TQLC thống thuộc quyền điều động của Lữ đoàn 147 TQLC. Theo kế hoạch, ngày 23 tháng 5/1972, toàn bộ Tiểu đoàn 7/TQLC đã từ phòng tuyến Mỹ Chánh di chuyển bằng quân xa đi về phía Nam để đến bến Tàu Tân Mỹ, cách Huế 5km đường chim bay về hướng Đông, từ đó được chở hải vận ra Hạm đội 7 ở ngoài khơi để chuẩn bị cuộc đổ bộ bằng đường biển. Theo phân nhiệm, Tiểu đoàn này sẽ phụ trách tuyến ven biển, trong khi đó hai Tiểu đoàn 4 và 6 TQLC được trực thăng vận đổ vào vùng có địa danh chiến sử “Dãy phố buồn thiu”.

Đúng 7 giờ 30 ngày 24 tháng 5/1972, cuộc hành quân khai diễn. Mở đầu, các pháo đội pháo binh, hải pháo và phi tuần không quân chiến thuật đã oanh kích với hỏa lực tối đa vào các mục tiêu tại các bãi đổ bộ, trong khi đoàn tàu chở Tiểu đoàn 7 TQLC còn cách bờ 3 cây số. Cùng thời gian này, hai Tiểu đoàn 4 và 6 TQLC và các phi đoàn trực thăng Hoa Kỳ đã sẵn sàng tại bãi bốc chuẩn bị nhập trận sau đó. Để dọn sạch các chướng ngại vật và triệt hạ hỏa lực phòng không của Cộng quân quanh các khu vực đổ quân của TQLC, theo sự điều hướng của Ủy ban liên bộ Tham mưu Sư đoàn TQLC và Hạm đội 7 đặt trên chiến hạm chỉ huy USS Blue Ridge, phi vụ B-52 bay tới trải những thảm lửa xuống các bãi đáp, lúc đó đoàn tàu đổ bộ còn cách bờ chưa đến 2 km.

Khi B-52 vừa chấm dứt đợt oanh tạc, hai đợt tàu đổ bộ, mỗi đợt 40 chiếc cập bãi đổ Tiểu đoàn 7 TQLC lên các bãi ấn định. Vừa đặt chân lên bờ, các Cọp Biển xung phong tiến chiếm các đồi cát cao, nhanh chóng tấn công các mục tiêu. Cộng quân bị tấn công bất ngờ nhưng vẫn cố bám giữ các công sự tác chiến chính để cầm chân tiểu đoàn 7 TQLC, kịch chiến đã diễn ra quanh các đồi cát khi các trung đội TQLC tràn lên tiến chiếm các cao địa. Với lối đánh tốc chiến, hơn 1 giờ sau, Tiểu đoàn 7 TQLC đã làm chủ trận địa, đánh bật CQ ra khỏi vùng đồi cát ở phía Đông khu vực hành quân, hạ sát tại chỗ hơn 50 CQ, bắt sống 10 tù binh.

Cùng lúc đó, Tiểu đoàn 4 và 6 TQLC được trực thăng vận xuống khu vực giao điểm của hai hương lộ 555 và 602, một địa danh đã đi vào chiến sử với cái tên gọi “Dãy phố buồn thiu”. Tại đây, trong thời gian từ 1965 đến 1972 đã xảy nhiều trận giao tranh ác liệt giữa lực lượng VNCH, đồng minh và các đại đơn vị CSBV. Trước tháng 7 năm 1954, tại địa danh chiến sử này đã xảy ra trận chiến kéo dài hơn 1 tuần lễ giữa lực lượng Nhảy Dù Pháp và trung đoàn 95 Việt Minh (CSVN).

Trở lại với cuộc đổ quân ngày 24 tháng 5/1972, ngay khi vào vùng hành quân, TQLC đã đụng độ ngay với 1 đơn vị của trung đoàn 18 thuộc sư đoàn 325 CSBV, mà thành phần chủ lực đã rút trước đó. Do Cộng quân đã chiếm giữ khu vực này hơn một tháng nên đã tổ chức được hệ thống phòng sự kiên cố với các cụm giao thông hào liên hòa và các chốt chận đặt ở những vị trí yết hầu.

Để triệt hạ được các cụm kháng cự của địch quân, các đại đội Thủy quân Lục chiến đã phải di chuyển và lưu động chiến, rồi tấn công bất ngờ theo mô thức dương Đông kích Tây. Đến ngày 30 tháng 5/1972, Thủy quân Lục chiến đã làm chủ nhiều vị trí trọng yếu tại khu vực giao điểm nói trên. Cuộc hành quân Sóng Thần 6-72 chấm dứt ngày 31/5/1972 sau khi 3 Tiểu đoàn 4, 6 và 7 TQLC trở lại phòng thủ tuyến Mỹ Chánh.

* Cuộc đổ bộ ngày 6 tháng 6

Trong chiến sử của Sư đoàn Thủy quân Lục chiến VNCH, ngày 6 tháng 6/1972 đã trở thành ngày lịch sử khi 4 Tiểu đoàn Thủy quân Lục chiến vượt sông Mỹ Chánh để mở đầu cho một cuộc hành quân quy mô tái chiếm Quảng Trị.

Mục tiêu đầu tiên của kế hoạch tái chiếm Quảng Trị do bộ Tư lệnh Quân đoàn 1 vạch ra là các lực lượng VNCH phải kiểm soát được khu vực phía Bắc sông Mỹ Chánh cách bờ Nam sông Mỹ Chánh ít nhất là 5 km. Để thực hiện giai đoạn này, trung tướng Ngô Quang Trưởng đã giao trọng trách cho Sư đoàn Thủy quân Lục chiến làm lực lượng tiên phong. Khai triển kế hoạch của Quân đoàn 1, chuẩn tướng Bùi Thế Lân đã cho tổ chức cuộc hành quân vượt sông Mỹ Chánh. Ngày 6 tháng 6/1972, 4 Tiểu đoàn Thủy quân Lục chiến đã mở đầu cuộc hành quân Sóng Thần 8-72 bằng cuộc vượt sông Mỹ Chánh dưới sự yểm trợ của Không quân Việt Mỹ và pháo binh.

Từ rạng sáng ngày 6 tháng 6/1972, oanh tạc cơ của Không quân Việt Mỹ đã dội bom vào các vị trí bắc Mỹ Chánh mà Thủy quân Lục chiến sẽ tiến đánh, sau đó Pháo binh VNCH đã bắn dồn dập vào các khu vực có dấu hiệu là Cộng quân đang trú đóng. Sau đợt oanh tạc của Không quân và đợt pháo dọn đường của Pháo binh VNCH, 4 Tiểu đoàn Thủy quân Lục chiến đồng loạt tiến quân vượt sông Mỹ Chánh. Qua khỏi tuyến xuất phát, các đơn vị tiên phong đã đụng độ các toán tiền tiêu của Cộng quân.

Giao tranh diễn ra quyết liệt. Các đại đội Thủy quân Lục chiến đi đầu đã tràn lên chiếm các vị trí trọng điểm để làm đầu cầu cho toàn đơn vị tiến lên. Gần trưa ngày 6/6/1972, cuộc tiến quân của Thủy quân Lục chiến đã gặp sự kháng cự mạnh của các trung đoàn Cộng quân, nhất là cánh quân tiến theo trục hương lộ 555 về phía Đông của Mỹ Chánh, thuộc địa phận quận Hải Lăng. Theo kế hoạch, tiến sau Thủy quân Lục chiến là các đơn vị Công binh, có nhiệm vụ thiết lập và sửa chữa cầu cống, để các chiến xa của các chi đoàn Thiết giáp tiến lên yểm trợ. Đến 18 giờ chiều ngày 6 tháng 6/1972, các cánh quân TQLC đã chiếm được các mục tiêu trọng điểm của cuộc hành quân.

Vương Hồng Anh
---------------------------

Tướng Bùi Thế Lân Được Trao Huy Chương Legion Of Merit

WASHINGTON -- Cựu Tướng Bùi Thế Lân vừa được Tổng Thống Hoa Kỳ trao tặng Huân Chương Legion of Merit (Degree of Commander) qua một văn bản ký bởi Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ Robert M. Gates.

Bản văn viết bằng Anh ngữ, ghi là trao tặng huân chương này cho:
“Chuẩn Tướng Bùi Thế Lân, Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam,

Do tài lãnh đạo được đặc biệt ca ngợi trong khi thi hành xuất sắc nhiệm vụ từ ngày 30 tháng 3-1972 đến ngày 16 tháng 9 năm 1972 khi liên tục đảm trách chức vụ Tư Lệnh Phó và kế tiếp là Tư Lệnh TQLC Việt Nam.

Thời gian này mang tính cách quyết định cho cuộc chiến đấu mất còn của VNCH, gây ra bởi các cuộc tiến chiếm ồ ạt của nhiều sư đoàn chính quy quân đội Bắc Việt tràn qua khu phi quân sự, Chuẩn Tướng Lân đã giữ vai trò chủ yếu trong những chiến thắng vẻ vang của TQLC/VN mà đỉnh cao là giải phóng hoàn toàn thị xã Quảng Trị.

Nhờ tài chỉ huy lỗi lạc, kinh nghiệm chiến trường và lòng dũng cảm vượt bậc khi đối đầu với một địch quân thiện chiến, Chuẩn Tướng Lân đã tạo cho toaà thể quân sĩ TQLC thêm những cố gắng quả cảm trong nỗ lực đầy hào hùng và chiến thắng được một kẻ thù kiên cường.

Thành tích gương mẫu của ông đã tạo đươc danh tiếng cho cá nhân ông, cũng như cho toàn thể Quân Lực VNCH.

Huân chương naỳ đính kèm Biểu Chương Chiến Công Xuất Sắc.
Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng

Robert M. Gates

Ấn Ký”