Friday, February 27, 2009

Bảng Lên Tiếng của Tỳ Kheo Thích Viên Lý

Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hải Ngoại / Hoa Kỳ
Văn Phòng II Viện Hoá Đạo

Bảng Lên Tiếng của Tỳ Kheo Thích Viên Lý

Kỷ nguyên 21 là kỷ nguyên của khoa học hiện đại và toàn cầu hóa thông tin. Trong thời đại thông tin hiện nay, có rất nhiều mạng lưới để chuyển tải thông tin và nhiều diễn đàn để bày tỏ quan điểm.

Trong những ngày gần đây, một bài viết của Trí Tịch được đăng tải trên các trang nhà Pháp Vân, Hải Triều Âm..., vọng động quy kết trang nhà "Bảo Vệ Chánh Pháp" là của Chùa Điều Ngự và do chính tôi chủ trương một cách thiếu căn cứ. Bằng một văn phong khiếm nhã, thiếu văn hóa, Trí Tịch xuyên tạc, bôi nhọ tôi bằng cách gán ghép cho tôi là tác giả của một văn bản không rõ tác giả đăng tải trên trang nhà "Bảo Vệ Chánh Pháp". Do đó, với tư cách Tổng Thư Ký Văn Phòng II Viện Hóa Đạo, GHPGVNTNHN/HK và Viện chủ Chùa Điều Ngự, tôi xin khẳng định:

Trang nhà “Bảo Vệ Chánh Pháp” hoàn toàn không liên hệ gì đến Văn Phòng II Viện Hóa Đạo, GHPGVNTNHN/HK và Chùa Điều Ngự, cũng không liên quan gì đến cá nhân tôi. Tôi tôn trọng quyền tự do ngôn luận nhưng tôi không chấp nhận việc lạm dụng quyền tự do ngôn luận để xuyên tạc sự thật, gây chia rẻ, hoang mang nhằm tạo lợi thế cho Cộng sản. Tất cả những tin tức liên quan đến GHPGVNTN và Chùa Điều Ngự đăng tải, phổ biến trên những trang nhà điện toán là quyền truyền thông của người tạo lập trang nhà điện toán đó.

Với phẩm cách chân chính của một tu sĩ Phật giáo, từ trước đến nay, tất cả bài vở, sách báo do tôi viết hay dịch đều đề tên tôi rất rõ ràng, tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm về những gì tôi dịch và viết. Tôi không vô minh và bạc nhược đến độ phải sử dụng nặc danh.

Là thành viên của Văn Phòng II Viện Hóa Đạo, GHPGVNTNHN/HK, chủ trương và việc làm của tôi rất rõ ràng, minh bạch, đó là phụng sự Đạo pháp và Dân tộc. Nhân đây, tôi cũng minh xác là tôi chưa bao giờ kích động, xúi giục ai biểu tình bất kỳ chùa nào.

Chụp mũ, xuyên tạc sự thật là hành động vô minh của Cọng sản. Trong cương vị của một tu sĩ Phật giáo, tôi sẵn sàng tha thứ những sai lầm vụng dại của kẻ xấu, nhưng vì tinh thần trách nhiệm, tôi lên tiếng khiển trách các bài viết bôi nhọ, xuyên tạc sự thật của Trí Tịch, cũng như của một nhóm người lạm dụng danh xưng "Tăng Ni Hải Ngoại" để bôi nhọ cá nhân tôi hoặc bất cứ ai đã và đang hết lòng phục vụ đạo pháp và dân tộc.

Tôi cầu nguyện cho những kẻ xấu sớm tỉnh thức, ăn năn sám hối và đừng vì bất cứ quyền lợi đen tối nào đó mà tạo ra những ác nghiệp để phải đọa lạc vào ba ác đạo.

Trân trọng,

Westminster ngày 25 tháng 02 năm 2009

Tổng Thư Ký Văn Phòng II Viện Hoá Đạo/ GHPGVNTNHN/HK
Tỳ kheo Thích Viên Lý,


Thursday, February 26, 2009

Ai Thắng, Ai Thua? - Kiêm Ái


Kiêm Ái

Còn không đầy một tuần lễ nữa sự thắng bại giữa Thiện và Ác sẽ được giải quyết, còn chuyện giải quyết này có minh bạch hay không còn tùy. Chúa Nhật vừa qua, một người thuộc phe bưng bợ Madison điện thoại hỏi Kiêm Ái rằng cuộc bỏ phiếu này ai thắng? Tôi trả lời không do dự: nếu không có sự gian lận, Madison Nguyễn sẽ thảm bại và dĩ nhiên, phe Recall sẽ thắng. Tôi cũng giải thích cho họ biết là tôi không nói oan cho họ khi bảo rằng “nếu không có gian lận thì chúng tôi thắng” vì sự gian dối của Chuck Reed và Madison Nguyễn đã được thể hiện nhiều lần, mà lần gần nhất là lần đề nghị “tất cả cử tri đều phải bầu phiếu bằng thư”. Đề nghị này của Madison Nguyễn và Chuck Reed vừa GIAN, vừa DỐI. Gian, vì là một lối bầu cử quái đản, chưa có cuộc bầu cử nào ở trên thế giới tự do “dị hụ” như cuộc bầu phiếu do 2 nhân vật quái dị này đề nghị. Gian, vì họ tính áp dụng mưu mô tương tự như “biến một đứa trẻ 7 tuồi thành một phụ nữ 27 tuổi và bầu cử bằng thư”, như đảng Dân Chủ đã áp dụng ở miền Đông trong cuộc bầu phiếu vừa qua. Dối là vì Madison Nguyễn và Chuck Reed đã đưa đề nghị lên văn phòng thành phố, bà Lee Price thuộc văn phòng thành phố đã báo cho anh Lê Lộc biết đề nghị này. Bà Lee Price cũng đã lên Truyền hình của ông Nguyễn Mạnh xác nhận điều đó, thế mà sáng hôm sau, chỉ cách nhau khoảng 12 giờ, Madison và Chuck Reed đã vội lên đài Quê Hương chối bay, chối biến rằng 2 chúng tôi không đề nghị như vậy, đó chỉ là tin đồn. Madison có biết đâu rằng, bà Lee Price, một người Tây Phương rất ghét nói dối, sẽ khinh bỉ Madison đến bực nào? Lớp người trẻ Việt Nam sinh ra hoặc trưởng thành tại Mỹ họ khinh thường Madison biết bao nhiêu.

Với cái “mửng”, cái “sự cố” gian dối nói trên đã đủ cho những ai là người tự trọng phải quyết định loại Madison, con người gian dối ra khỏi Hội Đồng Thành Phố (HĐTP) nghĩa là chọn bầu YES trong cuộc bỏ phiếu ngày 3.3.2009 sắp tới.

Nhưng nếu ai theo dõi vụ Madison từ đầu sẽ thấy Madison Nguyễn, Chuck Reed và những người binh vực bà ta đã không ngần ngại nói cho mọi người biết, họ sẵn sàng dùng những thủ đoạn bỉ ổi để vùi dập nguyện vọng của cử tri thuộc sắc dân Việt Nam, những người đã tận tình ủng hộ, góp phần quan trọng để Madison thắng cử chức nghị viên, Chuck Reed thắng cử chức thị trưởng. Cũng trên mục Cuộc Hí Trường tuần qua, Kiêm Ái đã ghi lại lời phát biểu của Hoàng Thế Dân, đảng viên cao cấp Việt Tân, là kẻ lãnh đạo một đám cò ke lột chốt trong “Tiếng Nói Cử Tri Khu Vực 7” ngày ngày tuyên truyền cho Madison trên đài Quê Hương, khi trả lời ông Nguyễn Mạnh trên TV, Dân nói: “… Người ta (Chuck Reed và Madison cùng 5 nghị viên khác – Chú thích của Kiêm Ái) ôm nhau mà sống. Đừng có đạo đức hóa hay lý thuyết hóa rằng những người này là công bộc, những người này phải có bổn phận thế này, thế nọ”. Và cách ôm nhau mà sống của Chuck Reed và Madison là dùng quyền lực của họ để vùi dập cuộc bầu cử bãi nhiệm Madison ! Hoàng Thế Dân đã xác định đám người phe Madison chỉ vì cái quyền lợi của họ, bất chấp lẽ phải, bất chấp sự thật. Và từ đó “cứu cánh biện minh cho phương tiện” Madison đã cùng Chuck Reed tạo nên biết bao nhiêu âm mưu bỉ ổi để vùi dập cho bằng được chẳng những cái tên Little Saigon mà cả cộng đồng người Việt tại San Jose nữa.

Chuyện 2 người này, Chuck Reed và Madison dùng thủ đoạn bỉ ổi để cứu cái ghế nghị viên cho Madison đã là một việc làm sai trái, gian tà, tuy vậy, cũng còn có thể hiểu được. Nhưng chuyện Madison dùng tất cả thủ đoạn gian trá để phục vụ cho bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi và Tăng Thành Lập vì mục đích gì? Vì động cơ nào? Ông thị trưởng Chuck Reed có biết không? Biết hay không chúng ta không biết, nhưng thái độ từ bỏ một khối cử tri đông đảo đã từng là ân nhân đưa mình đắc cử ông Chuck Reed đem cả tương lai sự nghiệp của mình chạy theo phục vụ Madison Nguyễn, thử hỏi có mối lợi nào lớn lao như thế để ngài thị trưởng phải lao vào vực thẳm, vào cái hố sâu vô tận? Trong một bài trước, Kiêm Ái đã nêu câu hỏi này và cho rằng có 4 động lực làm cho một người phải tận tụy bảo vệ một người khác, vì danh, lợi, tiền, tình. Nếu dùng phương pháp loại suy, mỗi người chúng ta có thể tìm biết nguyên nhân ông Chuck Reed ủng hộ Madison triệt để như vậy. Nhưng độc giả Tiếng Dân không chịu, họ thêm vào một nguyên nhân nữa, đó là “sập bẫy”.

Trở lại vấn đề “Ai thắng, ai thua”, chúng ta xét xem yếu tố nào để thắng và yếu tố nào để thua?.

- Những ai ủng hộ Madison ?

Trước hết phải kể đến bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi, một người công khai ủng hộ Việt Cộng vào chức Ủy viên không thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, đã tuyên bố sẵn sàng về với Việt Cộng để gia nhập “quốc hội Việt Cộng” dù “ứng cử hay không ứng cử” như lời VC hứa, đã đưa 2 du sinh Việt Cộng qua San Jose. Hai tên này dị ứng với Quốc Kỳ VNCH, đã “bảo lãnh để Hoàng Minh Chính qua Hoa Kỳ chữa ung thư tiền liệt tuyến” đồng thời chào hàng món “Tiểu Diên Hồng – Bàn Tròn 3 Bên” . Khi Hoàng Minh Chính chết lại tổ chức “Lễ Truy Điệu” một cách long trọng dành cho tên Việt Cộng đầu sỏ này tại tòa thị chính San Jose. Người thứ 2 là Hoàng Thế Dân, một đảng viên cao cấp của Việt Tân, Việt Tân là thối thân của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, hễ có dịp là biểu diễn những màn có lợi cho Việt Cộng như thiếu nhi rước lồng đèn có hình bộ đội và khẩu hiệu Việt minh, lợi dụng vụ Trần Trường chiếu hình ảnh “tội ác Mỹ Ngụy” tại Nam Cali, chủ trương “Tổng Nổi dậy trong hòa bình” và gần đây nhất chủ trương hợp tác “xây dựng” với Việt Cộng, bằng lòng sống chung với VC cho đến năm 2025. Cũng vì chủ trương này mà Việt Tân đã bể làm 2, Hoàng Thế Dân ở lại trong đám hợp tác với VC. Một tên không kém quan trọng, chính tên này đã cùng với Madison thực hiện một âm mưu bỉ ổi để HĐTP “không đặt tên cho Khu Story, đó là Henry Lee tức Lê văn Hướng, đồng chủ nhân hệ thống Lee’s Sandwich tại hải ngoại. Tên này hiện nay đang được Việt Cộng nâng đỡ cho phát triển một hệ thống Lee’s Coffee tại Saigon, Việt Nam, hệ thống này cũng đang được “quốc tế hóa”.

Còn Đỗ Vẫn Trọn với hệ thống truyền thông Viên Thao thì lợi dụng những dịp thiên tai ở VN để quyên tiền giúp VC, nhất là vụ quyên tiền “mổ mắt” cho đồng bào Việt Nam nhưng đưa cho VC để chúng thực hiện nghĩa vụ quốc tế tại Cam bốt. Vũ Bình Nghi, kẻ đã làm loa cho tên VC Nguyễn Xuân Phong tuyên truyền và mạt sát anh em HO cũng như đồng hương hải ngoại. Đã “gác bút” mấy năm vì bịnh tim, nhưng mấy tuần lễ chót cũng đã nhảy ra để binh vực Madison, Vũ Bình Nghi là kẻ đã nhục mạ linh mục Nguyễn Văn Lý với những lời vu khống bỉ ổi, dùng những chữ cay độc để mạt sát ngài, ngay cả khi ngài ở trong tù. Vũ Bình Nghi cũng đã là kẻ đánh phá cộng đồng chống Cộng ở đây mạnh mẽ nhất. Cao Sơn là một ký giả được mệnh danh là “kiếm ăn bằng đầu gối”, đổi trắng thay đen chỉ vì đồng tiền. Cao Sơn đã có một thời hợp tác với Vũ Bình Nghi bịa đặt, vu khống cho nhiều người chống Cộng, hậu quả là bị tòa án phạt phải bồi thường cho nạn nhân.

Sau cùng là đài Quê Hương, một cơ quan truyền thông “chống Cộng triệt để”, nhưng kể từ ngày bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi và Madison vào đài, Hoàng Thế Dân làm chủ xị đám cò ke lột chốt, đài Quê Hương đã ra mặt chống lại người chống Cộng. “Ai Thắng, Ai Thua” liên can gì đến những người có thành tích thân Cộng này? Có, vì những kẻ này mà Madison đã mạnh miệng cho 2 chữ Little Saigon có nghĩa chống Cộng nên bà ta nhất quyết bác bỏ cho bằng được. Chính vì Madison cùng phe đảng với những kẻ này mà đồng hương Việt Nam nói chung, cử tri khu vực 7 nói riêng đã “thi đua” ký tên bãi nhiệm Madison . Những người này ngày 3.3.2009 cũng sẽ nối 2 đầu mũi tên chỉ vào chữ YES để loại Madison ra khỏi HĐTP. Hầu hết người Việt hải ngoại chống Cộng, vì họ là những người tỵ nạn cộng sản, Madison chống 2 chữ Little Saigon vì nó có nghĩa chống Cộng, cùng bè đảng với những kẻ không bỏ lỡ cơ hội nào để làm lợi cho VC. Madison thua kỳ bầu cử này là vì vậy.

Trước khi qua mục khác, tưởng cũng nên mở một dấu ngoặc ở đây để nói về một tin đồn cũ mà mới. Khi đồng hương tố cáo Madison tuyên bố với ký giả Joshua Molina rằng: “cư dân và thương nhân trong khu vực 7 không ưa cái tên Little Saigon chỉ vì nó có hàm ý chống Cộng”, và ký giả này còn thêm “nhưng bà ta không được lòng dân”. Bà Đoan Trang đã hỏi Madison vấn đề này và khẳng định nếu đúng như vậy đài Quê Hương sẽ “cắt đứt dây chuông”. Madison thề bán mạng và “viết thư yêu cầu San Jose Mercury News đính chính”. Đây là một cái tin “rửa mặt” cho đài Quê Hương chứ tôi không tin. Vì với trình độ truyền thông của bà Đoan Trang, không thể nào lại nhẹ dạ đi tin lời thề của kẻ nói láo. Để làm sáng tỏ vụ này chỉ cần gởi thư bảo đảm cho SJMN yêu cầu đính chính, đồng thời thông báo cho truyền thông đăng lên, nhất là chỉ cần nhờ luật sư nào đó viết một bức thư gởi cho SJMN, chắc chắn sự thật sẽ sáng tỏ. Tiếc thay! Đài Quê Hương với bề dày “chống Cộng”, hiểu thấu đáo âm mưu của VC, thế mà trong vụ này giống như một cô gái thơ ngây chửa biết gì, như nhận xét từ ban đầu của bà Nhàn SF: Đoan Trang đã thua Madison! Cái gì làm cho bà Đoan Trang có mắt như mù vậy? Cái gì đã khiến cho Đoan Trang đi vào vết chân của Chuck Reed? Người Việt ở đây là “tỵ nạn Cộng Sản”, bà Đoan Trang đã ăn cơm của người tị nạn Cộng Sản mòn răng, gãy răng mà đi ủng hộ một kẻ chống người chống Cộng như Madison , làm sao những sự ủng hộ của đài Quê Hương có thể có lợi cho Madison ? Đài Quê Hương không ủng hộ Madison thì còn “đỡ đỡ”, Đài Quê Hương càng ủng hộ Madison, dân chống Cộng càng ghét Madison, không những vì Madison chống người chống Cộng, mà vì đài Quê Hương phản bội người chống Cộng để ủng hộ Madison. Đó cũng là một nguyên nhân quan trọng để Madison bị đồng hương khu vực 7 loại bỏ. Madison sẽ thua.

- Những ai đòi bãi nhiệm Madison ?

Lâu nay bọn tay sai Việt Cộng cứ mở mồm là nhân danh “khối thầm lặng”. Chúng cho rằng khối thầm lặng thích Cộng Sản như chúng. Nhờ cuộc đấu tranh bãi nhiệm Madison Nguyễn và khôi phục dân chủ cho San Jose, những tên tay sai Việt Cộng còn miệng ăn không còn miệng nói. Vì Madison “liều mạng” để loại cái tên Little Saigon cho được vì nó hàm ý chống Cộng. Do đó, khối thầm lặng tuy không nói nhưng tay chân họ làm việc. Hai ngàn người có mặt liên tục mấy giờ tại City Hall đêm 20.11.2007, 2 ngàn người tại G.I.Forum ngày 9.12.2007, 10 ngàn người tại tiền đình City San Jose ngày 2 tháng 3.2008, hàng trăm người hằng đêm thức với Lý Tống ở lề đường Santa Clara, trước mặt tòa thị chính, hàng trăm người liên tục có mặt những Thứ Ba Đen dù là ngày lễ, Tết. Nhất là đã có 7 ngàn cử tri trong khu vực 7 ký tên bãi nhiệm Madison trước thời hạn quy định - một điều ngoài sức tưởng tượng của Madison, Chuck Reed cũng như dư luận ngoại quốc. Con số này đã đập thẳng vào mặt tác giả bài viết “Đường Đi không đến” đăng trên Tin Việt News mà Đoan Trang và Nguyên Khôi giành nhau để đọc nhiều ngày, nghe đâu 2 vợ chồng phải bốc thăm vì bài viết của “đại ký giả” này hay quá. Với số người “thầm lặng” như vậy làm sao không thắng Madison ? Madison phải thua!

Lâu nay, bọn tay sai Việt Cộng cứ cho rằng “chỉ những thằng già chống Cộng, những tên HO còn mơ về dĩ vảng, những kẻ ăn không ngồi rồi, lãnh lương trợ cấp v.v… mới chống cộng, mới làm việc “cộng đồng” chứ lớp người trẻ ở Hoa Kỳ đâu có thiết tha tham gia những “công việc đó”!! Nhưng cuộc đấu tranh chống Madison lại hoàn tòan do những người trẻ đảm trách từ A tới Z. Những người trẻ này đã làm cho Chuck Reed và Madison hố nhiều cái, trượt vỏ chuối nhiều phen, chính nhờ họ mà Hội Đồng Thành Phố phải ghi vào văn bản công nhận tên Little Saigon là tên được đa số dân chúng chọn. Đây là một văn bản đầu hàng của ông Chuck Reed và Madison, nhưng 2 người này là con cháu của Mạnh Hoạch, sớm đầu tối đánh mới có những trò quái đản gây thiệt hại cho thành phố. Điều đáng quan tâm là có nhiều người ủng hộ UBBN, tham gia đầy đủ sinh hoạt của cộng đồng trong công cuộc này mà họ không biết có lời “đầu hàng” này của Chuck Reed và Madison cho đến khi kẻ viết bài này nói lên họ mới biết và họ cho rằng Madison hết thuốc chữa rồi.

- Nguyên nhân nào kết hợp người Việt tị nạn Cộng Sản tại San Jose ?

Ai đã tham gia cuộc họp đêm 20.11.2007 của thành phố San Jose, chứng kiến bộ mặt đá, bộ mặt không có tính người của Madison Nguyễn mới biết tại sao người Mỹ gốc Việt lại đoàn kết chặt chẽ như vậy. Cả 2 ngàn người tham dự, hơn 2 trăm người lên phát biểu, người nào cũng xin đặt tên Little Saigon, từ những người chỉ “bập bẹ” được vài chữ tiếng Anh cho đến những kẻ thông thạo Anh ngữ, tất cả chỉ yêu cầu đặt tên Little Saigon. Nhưng đụng phải bộ mặt đá của Madison Nguyễn, bà ta ngồi đó để hành hạ những kẻ đã hết lòng ủng hộ bà, đưa bà lên nghị viên để rồi hôm nay, bà coi họ như những kẻ ăn xin, rồi thẳng thừng từ chối. Những kẻ bưng bợ Madison thường vu vạ phe chống đối Madison chỉ vì cái tên, chỉ vì tự ái. Nếu chỉ vì cái tên, một cái tên tượng trưng cho tinh thần Quốc Gia của người Việt tỵ nạn Cộng Sản, thì tại sao một kẻ đại diện cho họ, một kẻ được chính họ đưa lên ngồi ở ghế nghị viên, một kẻ mà mới đây được chính cha của mình “trao cho lá cờ vàng ba sọc đỏ đem theo từ ngày vượt biên”, lại tàn nhẫn loại bỏ cho bằng được. Nếu chỉ vì cái tên như phe nhóm Madison rêu rao, mà Madison dùng đủ mọi thủ đoạn bỉ ổi đưa đến cuộc bầu cử bãi nhiệm hôm nay, thì chính những kẻ bưng bợ Madison đã vạch mặt phản bội cử tri của Madison , đã vạch mặt phản bội người chống Cộng của Madison .

Bãi nhiệm Madison có phải vì tự ái hay không? Bao nhiêu lần, Cộng Đồng họp mời Madison, nhưng luôn luôn bị từ chối, bao nhiêu lần Ủy Ban Vận Động Chọn Tên Little Saigon muốn gặp Madison, hy vọng sẽ trình bày hơn, thiệt để bà ta thay đổi thái độ, hay ít nhất cũng được nghe bà ta giải thích tại sao bà ta không chấp nhận ý nguyện của người Việt. Tất cả đều bị từ chối. Cộng đồng đã nhường nhịn hết cách, đã kiên nhẫn đến độ không còn kiên nhẫn hơn, nhưng mục đích vẫn không đạt được mà ngoài câu nói “cỏ vẻ” giải thích, đó là câu “Saigon Business District là cái tên đứng chót trong kết quả thăm dò của Cơ Quan Tái Phát Triển Thành Phố, nhưng là một cái tên thích hợp để tránh gây chia rẽ trong cộng đồng”. Câu giải thích này không có thì hơn, vì nó là bản án “phế bỏ” tất cả sự hiểu biết và lương tâm về dân chủ của Chuck Reed, Madison và 3 nghị viên khác. Câu giải thích này là một lời thú nhận sự độc tài của thành phố, phản bội nguyên tắc dân chủ, cũng là sự công khai truất bỏ quyền làm công dân, quyền cử tri của người Việt tị nạn Cộng Sản, xếp chúng ta vào loại công dân thấp kém. Sở dĩ Chuck Reed nói được câu nói này một cách trịch thượng vì đó là kết quả vận động ngầm của Madison , một hành động vi phạm luật pháp, luật Brown Act.

Madison và Chuck Reed còn đi thêm một bước nữa: tội ác, lường gạt, ăn cắp chữ ký của người khác, bất chấp thủ tục của HĐTP, bất chấp liêm sỉ, bôi bẩn bộ mặt của thành phố khi vào phút chót của buổi hearing, nghị viên Sam Liccardo đã kêu tên Lê Văn Hướng ra để tên này có dịp trình bày tội ác của Madison và Lê Văn Hướng: thỉnh nguyện thư với 92 chữ ký giả mạo, yêu cầu “không đặt tên gì cả” cho khu vực đáng lẽ phải đặt tên là Little Saigon. Một điểm đáng chú ý là tại sao Sam Liccardo phải kêu đích danh, Lê Văn Hướng mới lên diễn đàn? Chính Lê Văn Hướng cũng biết đây là một hành vi phạm pháp, nên ngập ngừng. Tại sao Liccardo lại phải kêu Lê Văn Hướng? Do sự xúi dục hay năn nỉ, hoặc hứa hẹn quyền lợi nào đó từ Madison Nguyễn, vì chính mắt kẻ viết nhìn thấy Madison đã ghé tai Liccardo thì thầm một hồi trước khi Liccardo gọi tên Hướng. Liccardo biết hơn ai hết đây là tội ác. Madison chính là kẻ đạo diễn tội phạm này với mục đich loại bỏ tên Little Saigon.

Loại bỏ Madison Nguyễn ra khỏi Hội Đồng Thành Phố là một việc phải làm, y như người ta phải cắt bỏ một cái ung nhọt trên cơ thể chứ không phải vì tự ái, vì trả thù v.v… như những kẻ bưng bợ Madison vu khống.

Chúng ta thử tưởng tượng một thành phố được quản trị bởi những kẻ gian dối, những thủ đoạn bỉ ổi như vậy, thành phố này sẽ đi về đâu? Đó chính là lý do đích thực mà cộng đồng người Mỹ gốc Việt phải loại bỏ Madison Nguyễn để đem lại dân chủ và công bình cho thành phố San Jose . Vì thế, tôi mạnh dạn phát biểu: nếu không có gian lận, chúng ta sẽ thắng.

Madison dựa vào đâu để vùi dập cộng đồng Việt Nam ? Dựa vào quyền lực của Chuck Reed và tài phiệt, ngoài ra, còn một thế lực khác đứng sau lưng Madison khiến Madison phạm từ tội ác này đến sự gian dối nọ mà vẫn ngoan cố. Madison cũng như Chuck Reed đã quên rằng địa vị, chức tước của họ chỉ do cử tri cho, và duy nhất chỉ có cử tri mới làm được chuyện đó, các thế lực tài phiệt, các quyền lực mà Chuck Reed có, tiền bạc của tài phiệt không giúp gì cho Madison, chỉ có cử tri mới có quyền và có khả năng tạo địa vị dân cử, và cũng chính cử tri mới có quyền và có khả năng bãi nhiệm Madison. Cái quyền lực của Chuck Reed không cứu được Madison nên Chuck Reed phải đội mưa đi từng nhà để xin cử tri đừng bãi nhiệm Madison . Đừng nghĩ rằng một ông thị trưởng, 2 ông thị trưởng đến từng gia đình sẽ làm cử tri cảm động. Điều đó chỉ đúng khi sự van xin này có mục đích chính đáng, đằng này, bãi nhiệm Madison là làm sạch bộ mặt của thành phố mà chính Chuck Reed là kẻ đồng phạm với Madison thì dù có lạy van đi nữa, Chuck Reed cũng không làm cho ai xiêu lòng. Vì họ nhất quyết đem lại dân chủ và sự trong sáng cho thành phố.

Tuần này, báo SJMN đã cho chúng ta thấy Madison đã quyên được một số tiền gấp 2 lần UBBN, nhưng họ cũng cho biết hầu hết số tiền này đều do tài phiệt ở ngoài San Jose, ngoài Bắc California cung cấp. Còn UBBN được từng đồng hương đóng góp. Bao nhiêu cuộc gây quỹ của Madison Nguyễn đều không có bộ mặt đồng hương của Madison, không có cử tri, và không bao giờ quy tụ được hơn 100 người, ngoại trừ một trường hợp duy nhất tại The Plant. Kết quả những cuộc quyên góp này đều được báo cáo là rất ít, thế thì Madison Nguyễn “quyên tiền” ai và ở đâu? Đừng để thế lực đen tối đằng sau Madison lợi dụng Madison để hại chúng ta, hại thành phố chúng ta đang sống. Phải loại trừ Madison.

Madison ngày càng lún sâu vào con đường bạo lực, vi phạm luật pháp, phản bội cộng đồng, chắc chắn sẽ thua.

Kiêm Ái


bịnh BỤT NHÀ KHÔNG THIÊNG - Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất


Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Sau ngày 30-4-1975, tôi bị giải ngũ không chứng chỉ. Xin nhớ cho là bị giải ngũ chứ không phải được giải ngũ. Mà đã gọi là giải ngũ không chứng chỉ thì chỉ có nước đi ăn mày sớm. Thế mới đau. Nhà tôi ở khu Tân Cảng ( New Port ) nằm trên xa lộ Biên Hòa, cửa ngõ vào Saigon. Bên cạnh là một quán cà phê giải khát. Mấy ngày đầu lúc chưa vào học trường Cải Tạo, chẳng biết làm gì cho hết buổi, tôi chỉ còn nước sang trụ tại quán, ngồi uống cà phê, hút thuốc lá vặt để giết thì giờ. Cũng có cái hay là tọa ở đây cũng không hẳn là vô ích, có thể nhìn được khối chuyện thiên hạ sư vui đáo để, và biết được cũng không ít việc hay vặt vãnh ở trên đời. Ở đây mọi chuyện thượng vàng hạ cám mặc dầu nhiều khi chẳng thèm nhìn nó cũng ập vào mắt, không muốn nghe nó cũng cứ chui tọt vào tai và nằm lỳ trong đó không chịu ra nữa. Thế mới phiền.

Một buổi sáng sớm đầu tháng Năm, tôi vừa đặt đít xuống ngồi vào cái bàn ở trong góc quán nhìn ra thì cũng có 3 tên bộ đội nhóc ùa vào kéo ghế ngồi. Tôi biết chúng từ căn cứ Quận Vận cũ bên kia đường của QLVNCH bỏ lại kéo qua. Bọn lính xâm lược rất khoái uống cà phê phin của miền Nam mà chúng gọi là cà phê cái-nồi-ngồi-trên-cái-cốc. Mỗi đứa kêu một phin và ngồi đợi. Vẫn lại những chuyện bốc phét cũ rích phun ra từ những cái “đít vịt” của bọn chính trị viên đơn vị, chúng đem ra tán nhảm với nhau để lên mặt với dân miền Nam. Chẳng hạn ở Thái Bình cũng có mỏ dầu, dân chúng ngoài đó cứ đem thùng ra các giếng dầu mà múc đem về thắp đèn thoải mái. Hoặc, ở ngoài Bắc nhà nào cũng có TiVi chạy đầy đường. Hoặc, trẻ con ngoài đó cà lem ăn không hết phải đem phơi khô để dành v.v. Trong có vài ba ngày trời tai tôi nghe những câu chuyện đại loại như thế có lẽ đến cả chục lần. Uống xong chầu cà phê chúng đứng dậy bỏ đi tỉnh bơ -dĩ nhiên là quên trả tiền- và để lại trên mặt bàn một tờ báo Nhân Dân. Chúng đã ra đến ngoài đường. Chị chủ quán thật thà lượm tờ báo rượt theo bọn lính, nói:

- Mấy chú bỏ quên tờ báo.

- Cho chị để gói hàng đấy. Báo toàn nói nhảm đọc cái đéo gì mà đọc (nguyên văn).

Chị chủ quán chưng hửng, cầm tờ báo trở lại để dùng vào việc gói đồ hay làm những việc gì khác nữa sau này với tờ báo tôi cũng chẳng biết. Cái thói quen ăn bửa uống chạy của bọn bộ đội trong khu vực lúc đó chẳng ai lạ gì. Kẻ thắng trận mà. Và còn cái nạn ăn cắp chó làm thịt trong xóm tôi ở thì ôi thôi xẩy ra hà rầm. Con chó berger Đức của tôi thả trong sân chỉ không đầy tuần lễ là bị mất tích rồi. Hiện tượng Saigon mất chó lan tràn đến độ bài hát Nối Vòng Tay Lớn của tên nhạc sĩ phản chiến Trịnh Công Sơn đã được nhái lại cùng khắp: Từ Bắc vô Nam tay cầm bó rau, tay kia cầm sợi giây để bắt con cầy …. Con nít Saigòn hễ trông thấy bọn bộ đội đi ngoài đường là ở trong nhà đóng cửa lại hát chõ ra để chọc chơi.

Lúc đó tôi ngạc nhiên không hiểu tại sao bọn cán binh CS lại dám cho rằng tờ báo của đảng của chúng lại viết nhảm nhí. Thời gian ở trong tù tôi thường được đọc các tờ báo của CS như tờ Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, và Saigon Giải Phóng. Đọc mấy tờ báo này tôi mới nghiệm ra rằng bọn cán binh CS mà tôi gặp tại quán cà phê của người hàng xóm nói đúng. Báo chí CS chẳng có cái gì đáng đọc cả. Đói con mắt thì đọc chơi thôi, cho đỡ buồn. Tin tức thì nghèo nàn. Bình luận thì một chiều và nhạt như nước ốc. Đến bọn bộ đội mà còn chê thì làm sao những người lính miền Nam như chúng tôi đọc nổi. Ở miền Nam trước đó chỉ có tờ Tiền Tuyến là tờ báo “quốc doanh” nhưng tờ Tiền Tuyến cũng không đến nỗi quá nghèo nàn về nội dung và khô khan như các tờ báo của CS. Căn cứ từ câu trả lời của tên bộ đội và cách thức hắn chỉ cho chị chủ quán xử lý tờ báo mà hắn bỏ lại, tôi đã có thể rút ra được một hệ luận không sai là tờ báo đã chẳng ra “cái đéo” gì (không phải tiếng của tôi), thì người làm ra các tờ báo đó tất nhiên cũng chẳng là cái đếch gì cả. Bọn nhà báo CS cũng chỉ đáng dùng để gói đồ hay tệ hơn nữa, chùi đít mà thôi. Mối liên hệ giữa một tờ báo CS và người biên tập rõ ràng là một thứ liên hệ nhân quả: tel père tel fìls, hay telle marmite tel couvert (cha nào con nấy, hay nồi nào vung ấy). Chúa cũng đã dậy cây xấu không thể sinh ra trái tốt được kia mà. Kết luận như thế hẳn không sai logic nhưng lại đụng chạm đến nhiều người trong đó có ông Bùi Tín, cựu phó tổng biên tập của tờ báo Nhân Dân. Mà quả thật người viết cũng đang muốn nói đến ông ta đây.

Cách đây ít bữa tôi có rà qua một lượt mấy trang web quen thuộc, bắt gặp một bài viết trình bầy tóm tắt các ý tưởng ông nhà báo Bùi Tín trả lời báo chí nhân ngày 30-4 sắp tới. Chủ nhân của trang web giới thiệu ông Bùi Tín khá trịnh trọng và nêu bật các ý mà ông Bùi Tín muốn nói. Xưa nay, việc ông Bùi Tín bầy tỏ quan điểm thì nhiều lắm, nhưng lần này có khác, ngoài những điều ông tố khổ lũ CS trong nước, và lời cuối cùng như thường lệ, ông kêu gọi tuổi trẻ tập suy tư bằng cái đầu tỉnh táo của chính mình, ông đặc biệt nhấn mạnh một điểm quan trọng khi nói: Hôm nay tôi sẵn sàng nói to cho mọi người nghe rõ: đất nước Việt nam ta sau ngày 30-4-1975 không hề được giải phóng, cũng không hề được thống nhất. Tôi không chắc lắm, nhưng có lẽ đây là lần thứ nhất ông Bùi Tín mạnh miệng phủ nhận việc VGCS miền Bắc xâm lăng mà chúng vẫn rêu rao là giải phóng miền Nam. Câu tuyên bố này tôi nghĩ chắc chắn càng củng cố thêm khẳng định mới đây của nhà văn nhà báo Trần Phong Vũ trong nhóm Diễn Đàn Giáo Dân khuynh hướng Việt Tân cho rằng Bùi Tín đã hoàn toàn phản tỉnh. Tôi còn tin rằng có nhiều chính khứa chạy rông ở hải ngoại này cũng nghĩ như ông Trần Phong Vũ. Nhưng việc Bùi Tín có thật sự phản tỉnh hay không không thể chỉ dựa vào mấy bài viết nhăng viết cuội hoặc mấy câu tuyên bố ẫm ờ nửa chừng xuân của ông ta thôi là đủ, mà cần phải căn cứ trên suốt cái quá trình gọi là phản tỉnh của ông ta mà đánh giá mới được.

Hãy nghe lời ông Bùi Tín đi, tư duy bằng cái đầu tỉnh táo của mình đi. Không biết bà Dương Thu Hương có tư duy bằng cái đầu tỉnh táo của bà không, nhưng khi Dương Thu Hương mới đi được nửa đường vào miền Nam đã phải quị sụp xuống bên lề đường khóc rống lên mà rằng: bịp, bịp, một trò bịp bợm vĩ đại. Trong lúc đó theo như Bùi Tín viết, Tín đang vênh vang nạt nộ tên hàng tướng Dương Văn Minh tại dinh Độc Lập: Các anh còn gì nữa đâu mà đòi bàn giao! Xét về đủ mọi mặt: địa vị xã hội, căn bản đào tạo, phạm vi giao tiếp, kinh nghiệm trường đời v.v. thì phải nói Bùi Tín hơn hẳn Dương Thu Hương một bậc. Thế mà Dương Thu Hương chỉ chợt nhìn đã sáng mắt nhìn ra, trong khi Bùi Tín có mắt mà vẫn cứ như mù. Ngay từ ngày 30-4-75 không phải chỉ có Dương Thu Hương, mà hầu hết nhân dân miền Bắc đã biết suy nghĩ bằng cái đầu tỉnh táo của mình thì anh nhà báo Bùi Tín vẫn mải mê tư duy bằng cái đầu của người khác. Thật tội nghiệp. So với Dương Thu Hương và những người dân bình thường, Bùi Tín quả là anh chàng có cái đầu lừa: rất chậm hiểu.

Tháng 9-1990, Bùi Tín thoát sang Paris và xin tỵ nạn chính trị tại đây. Cũng không phải Bùi Tín đã nuôi dưỡng tinh thần phản tỉnh từ ngày đó. Ở Paris, Bùi Tín viết 2 cuốn sách chẳng mang một biểu hiện phản tỉnh nào cả, mà trái lại, sặc mùi lưu manh CS. Bùi Tín vẫn một mực bênh vực chính sách dã man vô nhân đạo của bọn chiếm đóng đối với người dân miền Nam như sau:

- Chẳng phải trong số trên dưới một triệu gọi là ngụy quân, ngụy quyền thì số bị đi cải tạo dài hạn chỉ bao gồm trên mười vạn người, nghĩa là chừng 1/10 còn 9/10 đã được hưởng quyền công dân ngay từ đầu rồi là gì? chằng phải đã có có ông chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh tham gia Mặt trận tổ quốc thành phố Hồ Chí Minh, ông Nguyễn Xuân Oánh quyền thủ tướng cũ, được bầu làm đại biểu quốc hội rồi là gì? (Hoa Xuyên Tuyết, trang 88)

Bùi Tín cũng còn miệt thị QLVNCH tàn nhẫn lắm:

- Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa có những khó khăn ở ngay sau sự ra đời và phát triển của nó. Nó được chính quyền thực dân Pháp lập nên. Được người Pháp tổ chức và huấn luyện. Các sĩ quan cao cấp nhất hầu hết học ở trường quân sự của thực dân Pháp. Các tướng Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Văn Hinh, Trần Văn Đôn, Dương Văn Minh, Phạm Văn Phú, Đỗ Cao Trí, Ngô Quang Trưởng, Đỗ Mậu đều thế cả. Trước nhân dân cả nước Việt Nam, trước dư luận quốc tế quả thật là có nhiều khó khăn khi muốn dành cho quân đội ấy những chữ yêu nước, chính nghĩa. Khác hẳn với quân đội nhân dân Việt Nam. (Mây Mù Thế Kỷ, trang 32)

Và Bùi Tín còn nhắm mắt trốn chạy sự thực khi viết:

- Ở trong nước, đồng bào ta kể cả những người từng sống trong chế độ Sài gòn cũ cũng không nuối tiếc và hy vọng gì về những người quốc gia ở nước ngoài vì họ không tác động có hiệu quả đối với đất nước. Trong khi phần đông thì họ chỉ cổ vũ hận thù, và một thời gian còn có không ít những người chủ trương dùng bạo lực. (Mây Mù Thế Kỷ, trang 54). Hoặc:

Về lá cờ Vàng 3 Sọc đỏ, Bùi Tín không bao giờ công nhận nó mà còn ác ý xuyên tạc:

- về lá cờ vàng ba sọc đỏ, nó được dựng lên dưới thời thực dân Pháp, dưới lá cờ ấy biết bao nhiêu người chết oan uổng. Mẹ tôi đã bị quân đội lính Pháp bắn chết. Hàng chục vạn người bị chết trong những cuộc càn quét của quân Pháp và lực lượng do Pháp xây dựng. Rồi sau này là những đợt tố cộng, diệt cộng thực chất là giết những người yêu nước ở miền Nam. (Mây Mù Thế Kỷ, trang 55)

Lại còn nói láo không ngượng miệng thế này:

- Cho đến nay, ngay một số người Việt quốc gia đã nghĩ đến một lá cờ khác. Họ không công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ là quốc kỳ nữa. Với lý do nó tiêu biểu cho một thời kỳ, một chế độ tham những do thực dân ngoại quốc dựng lên. Một số người quốc gia còn nói với tôi là không thể chấp nhận cờ vàng ba sọc đỏ vì nó đại diện cho sự thối nát, cho sự thất trận, bất lực trong cuộc chiến đấu giữ miền Nam khỏi lọt vào tay Cộng sản đến nỗi họ phải bỏ nước ra đi …. …. Tôi thấy lá cờ đỏ sao vàng đã có một thời kỳ oanh liệt, đó là thời kỳ khởi nghĩa cách mạng tháng 8 năm 1945, thời kỳ kháng chiến chống Pháp cả trước đó còn tiêu biểu cho cuộc khởi nghĩa Nam Bộ năm 1940, nó có cả một quá trình lịch sử hào hùng, và đi cùng với nó là bài quốc ca có tựa đề là Tiếng Quân Ca. Nhiều người cho rằng cần phải giữ cờ đỏ sao vàng vì nó tiêu biểu cho một thời kỳ lịch sử được quốc hội của nướcViệt Nam chấp nhận, được công nhận ở Liên Hiệp Quốc. Là lá cờ chính thức làm lễ chào cờ khi đón các vị nguyên thủ quốc gia, còn thay mặt đất nước Việt Nam trên trường quốc tế. (Mây Mù Thế Kỷ, trang 56).

Với những luận liệu láo xược và đầy định kiến như trên thì ai dám bảo rằng Bùi Tín đã phản tỉnh, có chăng là bọn làm tay sai cho CS. Rõ ràng Bùi Tín xin tị nạn tại Pháp là một thứ ngụy tị nạn với một mission nào đó chứ chẳng phải là tị nạn thiệt. Theo dư luận đồn thổi thì Tín có sứ mệnh thổi tên tướng hèn Võ Nguyên Giáp lên làm minh chủ nhưng bất thành, vì tên tướng già nhát và hèn quá. Tuy nhiên cũng phải thừa nhận rằng hiện nay Bùi Tín đã bớt hung hăng con bọ xít đi một chút rồi. Điều này cũng dễ hiểu thôi. VGCS ngày nay đã hiện nguyên hình là bọn buôn dân bán nước nên Bùi Tín còn mặt mũi nào mà huênh hoang được nữa. Phải mất 33 năm trời từ ngày 30-4-1975, và 18 năm từ ngày đào tị sang Paris, Bùi Tín mới bớt cái thói lưu manh CS được phần nào. Cái tư tưởng cấp tiến nhất của Bùi Tín như vừa nói trên nhân dịp 30-4 năm nay là ông ta đã dám công khai phủ nhận việc “giải phóng” miền Nam của đảng VGCS. Tuy không nói trắng ra nhưng người ta hiểu ông muốn nói đó là một cuộc xâm lược. Nếu đã thừa nhận việc “giải phóng” miền Nam là một cuộc xâm lược thì hệ quả tất yếu phải đặt ra là kẻ xâm lược phải bị trừng trị và quốc gia bị xâm lăng phải được lấy lại chủ quyền. Nói không úp mở là đảng VGCS phạm tội ác xâm lược, hơn nữa còn là một đảng bán nước thì đảng đó không còn xứng đáng tồn tại. Nó phải bị dẹp bỏ. Và chế độ miền Nam cho dù là một nền dân chủ chưa hoàn thiện nhưng không đáng bị tiêu diệt, nó phải được phục hồi và tồn tại. Đó là công lý, cũng là công pháp. Thế nhưng tôi tin rằng dù Bùi Tín hay bất cứ một tên VGCS nào phản tỉnh hay không phản tỉnh cũng thế, chẳng bao giờ dám đi đến căn bản lý luận đó để giải quyết rốt ráo vấn đề của đất nước. Vì thế như trên chúng tôi đã nói, nếu chỉ căn cứ và những lời tuyên bố phét lác mà kết luận rằng Bùi Tín đã hoàn toàn phản tỉnh thì thật là ngây thơ và sai lầm hết sức. Bùi Tín thực tế chỉ là một tên phản tỉnh cuội.

Tại sao Bùi Tín lại phản tỉnh cuội, nghĩa là không dám công khai đòi hỏi giải tán đảng CS của y? Có 2 lý do: lý do quyền lợi và lý do chính tri. Thứ nhất, quyền lợi: Nếu đảng CS bị kết án và phải giải tán thì chính bản thân những kẻ lãnh đạo đảng tùy theo chức vụ như Bùi Tín cũng sẽ trở thành tội phạm: tội tham gia cướp nước và bán nước. Mấy chục năm trời theo đảng, bao nhiêu công lao dù là công lao hão huyền như đuổi Pháp, đánh Mỹ v.v. cũng sẽ bị mất sạch, mất trắng. Chẳng có tên CS nào chịu cam tâm như thế cả. Vì thế tôi dám lấy cái cái đầu tỉnh táo của mình bảo đảm rằng chẳng có tên VGCS nào dám đứng ra kêu gọi giải tán đảng của chúng. Thứ hai, cái lý do rất thầm kín đầy tính lưu manh CS này chỉ nằm sâu trong cái đầu có sạn của những tên CS mà không bao giờ chúng dám nói ra. Đó là vấn đề chính trị, nhưng chỉ cần tinh ý một tí thôi thì sẽ thấy ngay. Như chúng ta đã thấy, bọn CS phản tỉnh như Bùi Tín không bao giờ đòi giải tán đảng CS mà chỉ đòi hỏi phải đa nguyên đa đảng. Đa đảng tức là một chế độ mà trong đó pháp luật bảo đảm cho tất cả mọi đảng phái đều phải được sinh hoạt bình đẳng. Sự chuyển hóa một cách hòa bình từ độc tài độc đảng sang dân chủ đa đảng là một lý tưởng ai mà không mơ ước. Cái cốt lõi thầm kín trong mưu đồ của bọn CS phản tỉnh là khi đã có đa đảng rồi thì không ai có quyền cấm đảng CS hoạt động được. Lúc đó tên đảng có thể sẽ thay đổi nhưng đó không phải là vấn đề. Vấn đề quan trọng là cơ cấu tổ chức, nhân sự cùng là tiền bạc tài sản của đảng vẫn còn y nguyên. Có thể gọi đó là một đảng CS phi CS. Bọn cán bộ già nua hoặc đã chết, hoặc sẽ lui về hưởng già. Các tội ăn cướp, tội bán nước của chúng sẽ không còn bị truy cứu nữa. Trong tình hình mới, bọn CS phản tỉnh chắc chắn sẽ buông những đồng minh giai đoạn phe QG của chúng trong lúc còn tranh đấu. Chúng và đại đa số cán bộ không phản tỉnh dù sao cũng đã từng là đồng chí, hai bên sẽ lại bắt tay hợp tác với nhau trong cùng một tổ chức. Với khả năng tiền bạc dư thừa, phương tiện dồi dào, nhân sự đầy dẫy trong tay, bất cứ ai muốn thi đua tranh cử với chúng, chúng vẫn chẳng ngại. Nếu cần chúng có thể đẻ ra hàng chục, hàng trăm đảng ngoại vi để tranh với các đảng không CS để xem ai sẽ thắng ai. Rốt cuộc, quốc hội là chúng, tòa án là chúng, chính phủ cũng vẫn là chúng. Lương tâm thế giới, nhất là chính quyền Hoa Kỳ sẽ không còn bị cắn rứt nữa, vì VN đã có dân chủ rồi, nhưng lại là thứ dân chủ cuội, vì bon tư bản xanh tư bản đỏ vẫn tiếp tục ôm nhau nhẩy đầm trên lưng người dân nghèo VN khốn khổ. Thay đổi cái nỗi gì? Như Obama, ít ra cũng còn đổi được từ trắng ra đen. Đa nguyên đa đảng lúc đó mới thấy rõ chỉ là một chiêu bài giai đoạn của bọn CS phản tỉnh cuội, cũng giống như Mặt Trận Liên Việt hồi năm 1946 hay cái mồi Chính phủ Liên Hiệp 3 thành phần năm 1975 vậy. Nếu không biết sớm mà để đến bấy giờ mới biết thì đã quá muộn rồi. Sau khi đã chuẩn bị kỹ lưỡng, VGCS sẽ tự động cho đa đảng cho mà xem. Yên chí lớn đi, mấy nhà anh cuội chả nên tranh đấu làm gì cho tốn sức. Tôi đã có nhiều dịp nói chuyện trực tiếp với anh Nguyễn Chính Kết, một nhân vật lãnh đạo nòng cốt của khối 8406 ở hải ngoại. Anh xác nhận quan điểm của anh là trong lúc này cần phải bắt tay với bất cứ cá nhân hay đoàn thể nào miễn là họ chống cộng. Thì ra lại là học mót cái sách “mèo trắng mèo đen” của tên chệt Đặng Tiểu Bình. Chính trị không đơn giản đến thế chứ? Thật là nguy hiểm. Đó là một thứ phiêu lưu chính trị. Người ta ít ai chịu học những bài học của quá khứ.

Điều đáng tiếc là những bài viết, những câu tuyên bố bịp bợm của bọn phản tỉnh cuội như Bùi Tín lại được một số truyền thông, báo chí tị nạn đón nhận một cách nồng nhiệt. Hãy đọc kỹ đi, những bài viết tố cộng của Bùi Tín thường cũng chỉ là nhai lại những thông tin cũ rích ở trong nước. Nhiều tờ báo trong nước cũng dám chống cộng kiểu đó như Bùi Tín không thấy sao? Những nhận định phê bình về những nhân vật lãnh đạo đảng của Bùi Tín gay gắt lắm cũng không qua được mức gọi là “phải đạo” được đảng cho phép. Xét về trình độ văn hóa, trí thức, địa vị, chuyên môn nghề nghiệp, phạm vi giao tiếp, kinh nghiệm cùng là hiểu biết về CS, Bùi Tín còn thua xa rất nhiều sĩ quan QLVNCH hoặc nhiều nhà văn nhà báo của chúng ta ở hải ngoại này. Thế mà không hiểu sao những tài năng của chúng ta không được xem trọng, trong khi Bùi Tín lại được một số truyền thông tỵ nạn coi như một nhân vật chống cộng số một. Các bài biết của Bùi Tín được kể như khuôn vàng thước ngọc, định hướng cho công cuộc chống cộng ở hải ngoại này.

Cái não trạng “Bụt nhà không thiêng” của mấy bà già nhà quê này rõ ràng là một căn bịnh nguy hiểm. Ở trong nước, các cô gái chê lấy chồng nội mà chỉ khoái đàn ông Chệt, Hàn. Sự thể đã làm tan nát biết bao đời hoa, đổ vỡ biết bao gia đình. Mua hàng thì phải là hàng ngoại cơ, hàng nội người ta ngó bằng nửa con mắt. Toàn là cái bịnh bụt-nhà-không-thiêng cả. Nói vậy nhưng cũng không thể trách người dân trong nước được, vì đó là chủ trương buôn dân bán nước rất thâm độc của VGCS. Nhưng còn ở hải ngoại này, trải qua mấy chục năm rồi thế mà cái bịnh nguy hiểm này vẫn còn tồn tại trong giới truyền thông báo chí của ta thì thật là đáng buồn và đáng sợ. Những tư tưởng yêu nước thì không truyền bá, những bài viết vạch trần âm mưu và tội ác của VGCS lại không phổ biến, một số trong giới truyền thông tị nạn chỉ thích nhồi nhét vào đầu óc quần chúng luận điệu đầu hàng bịp bợm của bọn dân chủ cuội, phản tỉnh lèo thì thử hỏi tránh làm sao được cái cộng đồng tị nạn này không bị nhuộm đỏ có ngày. Chuyện thiệt đấy chứ chẳng chơi. Đừng coi thường kẻo rồi lại hối không kịp.

Duyên Lãng Hà Tiến Nhất


Ủng Hộ Bãi Nhiệm Madison Nguyễn - Frank Nguyen


Frank Nguyen

1. Ai đã qua mặt cộng đồng người Việt tại SJ, lén lút vận động cái tên Vietnam Town Business District với RDA ???

2. Ai đã hống hách dạy bài học dân chủ cho cộng đồng người Việt SJ tại Thư Viện Tully ngày 15/8/2007 ??? Sau đó tỏ quyền uy ra lệnh cho RDA của thành phố gởi survey chỉ có những người trong bán kính 1000 ft mới được cho ý kiến về cái tên cho Khu Thương Mại VN, mặc dù CD đã đưa ra gần 2000 petitions ủng hộ tên Little Saigon ngay trong buổi họp 15/8/2007 ???

Nhưng cuối cùng, ai chà đạp dân chủ bằng cách lạm quyền vứt kết quả của RDA Survey trong đó tên Little Saigon về hạng nhất ???

Ai ma giáo đưa ra chiêu bài tên thỏa thuận (compromised name) Saigon Business District, cái tên đứng chót trong RDA Survey, nói láo có 15 hội đoàn với hàng ngàn hội viên ủng hộ tên này (khi thực chất đó chỉ là 15 cá nhân), qua đó vận động HDTP biểu quyết SBD thắng với tỉ số 8/3 ???

3. Ai lừa gạt Phó Thị Trưởng Dave Cortese, cho những dữ kiện sai lạc để vận động sự ủng hộ của ông Phó Thị Trưởng này ???

4. Ai trong đêm City Hearing lạnh giá Nov. 20th, 2007, trơ trơ không đếm xỉa lời kêu nài của người đồng hương Việt, còn tàn nhẫn gạt ra 2 đề nghị chân thành của Nghị viên Kansen Chu và Oliverio yêu cầu để thêm thời gian xem xét lại vấn đề Little Saigon (Oliverio), hoặc cho tên Little Saigon treo bên ngoài Khu Thương mại, còn Saigon Business District ghi vào City Book (Kansen) ???

5. Ai bị Nghị viên Forest William vô tình tiết lộ đã vận động ông ta ủng hộ bà ta trong vấn đề tên gọi cho Khu Thương Mại VN ???. Sự vận động quá 50% túc số Nghị viên là một sự vi phạm Brown Act của tiểu bang California, đã khiến cộng đồng VN tại SJ phải khởi tố Madison và Hội Đồng TP. Theo Thông Cáo Báo Chí mới nhất của BĐD Cộng Đồng Bắc Cali, Vụ án Brown Act đang đi vào giai đoạn nóng bỏng: Madison và cựu nghị viên Forrest William sẽ chính thức bị hỏi cung trong những ngày kế tiếp???

6. Ai miệt thị đồng hương, những người công dân Việt-Mỹ quan tâm đến vấn đề của CD VN là những kẻ có thì giờ rãnh rỗi ???. Ai chọn vị trí chỉ đại diện cho người làm 2,3 jobs, người giàu có như ông BS Ngãi, ông đại gia Tăng Lâp, ông bánh mì thịt nguội Henry Hướng Lê, khi Madison Nguyễn chỉ được bầu lên bằng chính lá phiếu của cử tri Việt Quận 7 ???

7. Ai tàn nhẫn đứng trên lầu 18 của City Hall, nhìn xuống đồng hương đi tuần hành đưa tiếng nói và nguyện vọng chính đáng của mình đến với HDTP, và buông lời khinh thị đó chỉ là gánh xiệc hay thâm độc hơn, trò hề chính trị (political clowns/crowd) ???

8. Ai âm mưu đưa tên Little Saigon ra cho toàn thể TP SJ vote, với mục đích làm tốn kém ngân quỹ TP,mượn tay cư dân các sắc tộc khác tại SJ giết tên Little Saigon, và sâu xa hơn nữa là khiến mainstream của TP SJ chán ghét người VN thiều số ???

9. Ai đã chối bỏ lập trường tỵ nạn chạy trốn cs dã man khi tuyên bố chống lại tên Little Saigon vì âm hưởng chống cộng của nó ???

10. Ai đã nói dối một cách trơ trẽn trước mặt truyền thông báo chí Việt lẫn Mỹ, là tôi không bao giờ nói điều đó (cư dân 1000ft mới có quyền có ý kiến về cái tên) và đã bị Luật sư Nguyễn Tâm, luật sư Đỗ Văn Quang Minh phanh phui sự dối trá đó ???

11. Ai đã và đang giúp thực hiện âm mưu thâm độc của những thế lực đen tối nhằm chia rẽ, phá nát CD người Việt hải ngoại với chính sách Dùng người Việt đánh người Việt, qua sự hình thành Nhóm Our Voice, Nhóm Quan Tâm Cộng Đồng, Nhóm Tiếng Nói Cử Tri Khu Vực 7. Những Nhóm này trước sau chỉ đi từ các ông (Our Voice: Henry Huong Le & Hoàng Thế Dân), Nhóm Quan Tâm CD (BS Ngãi), Tiếng Nói Khu Vực 7 (Hoàng thế Dân, Uông tiến Thắng, Charlie Lý), Nhóm truyền thông uốn lưỡi và bẻ gãy ngòi bút vì $$$ (Phạm Lễ, Cao Sơn, Vũ Bình Nghi, Đỗ Vẫn Trọn, Đài Phát thanh Quê Hương với Đoan Trang, Nguyên Khôi). Những cá nhân này trước sau như một dùng thủ thuật 'Ngậm máu phun người", chửi rủa và đưa ra những tin tức thất thiệt nhắm vào những cá nhân đang đứng đầu sóng ngọn gió tranh đấu cho dân chủ, cho lẽ phải và danh dự của CD Người Việt tỵ nạn chính trị tại SJ. Những kẻ này không đưa ra được một bằng chứng và những lý giải hợp lý để biện luận cho những sai trái của Madison nguyễn, thay vào đó họ chỉ hèn hạ tung hỏa mù một cách vô tội vạ, nói những lời đạo đức giả, lương thiện 2 mặt để hướng dẫn sai lạc những người không nắm rõ vấn đề trong câu chuyện Madison Nguyen chà đạp người cộng đồng của mình trong biến cố tên gọi Little Saigon. Họ và ngay cả Madison Nguyen đã không bao giờ dám chấp nhận Hội luận một cách công khai và dân chủ với UBBN và những người ủng hộ tên Little Saigon ???

12. Ai đã cấu kết với ông đại gia bánh mì thịt nguội Henry Hướng Lê, giúp đưa vào Nghị Trình của TP văn kiện giả mạo 92 chữ ký, nhằm gạt bỏ tên Little Saigon một cách vĩnh viễn???

13. Ai đến bước đường cùng phải ký vào Bản Ký Kết TP chấp nhận tạm thời tên Little Saigon, vẫn cố chấp chối bỏ chữ ký chưa ráo mực của mình, tuyên bố với SJMN, là tôi vẫn thích tên Saigon Business District hơn ???

14. Ai âm mưu cùng với Vũ Đức Vượng, toan tính gạt bỏ Nghị Quyết Cờ Vàng năm 2005 ???. Ai đồng lòng đạo diễn cho cha của mình phải nói dối với đồng hương về Lá Cờ Vàng mang theo trên đường vượt biển, giả mạo Giấy Chứng Chỉ Giãi Ngũ của QDVNCH ???

15. Ai nhập nhằng một cách cố ý, đưa tên 2 Tân Giám sát viên Quận Hạt, Dave Cortese và George Shirakawa, vào danh sách ủng hộ mình và bị 2 vị này phanh phui trên báo SJMN (George) và thông báo cho CD biết (Dave qua email gởi đến CD) ???

16. Và sau hết, Ngũ Đại Nhân Bang bao quanh Madison là những ai ???

*** BS Nguyễn Xuân Ngãi: người chuyên lobby cho csVN vào PNTR, vào chân Hội Đồng thường trực Bảo an Liên Hiệp Quốc, người thành lập Đảng Dân Chủ Cuội trong vòng kiểm soát của Nhà Nước csVN, nhằm thu hút nhân tài và những cá nhân có lòng tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền tại hải ngoại và quốc nội, đi vào "mê lộ" do csVN cài đặt và cho phép.

*** Đại gia Tăng Lập: chủ đầu tư Dự án Vietnam Town, người thu $$$ deposits của hàng trăm buyers lên đến vài chục triệu Mỹ Kim, nhiều lần hứa hoàn thành dự án cuối năm 2006, nhưng hơn 2 năm nay cũng chỉ mới xây được cái nền móng.

*** Đại gia bánh mì thịt nguội Henry Hướng Lê: giả mạo danh sách 92 chữ ký của các chủ nhân thương mại, đưa vào Buổi Điều Trần Thành Phố March 2nd, 2008 với hàng ngàn người Việt trong đêm lạnh giá tha thiết với tên gọi Little Saigon, với ý đồ bất chánh giết chết tên Little Saigon một cách vĩnh viễn. Ông này đang bị khởi tố bởi Luật sư Đỗ Văn Quang Minh, đại diện các thương gia bị "cầm nhầm tên".

Hai đại gia Tăng Lập và Henry Hướng Lê là 2 cá nhân đang có những dự án làm ăn to lớn tại VN.

BS Ngãi, người chỉ tha thiết chen chân vào Quốc Hội VN, chưa bao giờ có một đóng góp gì cho CD Việt tại SJ, nhưng lại được Madison ưu ái giao cho dự án to lớn Vườn Văn Hóa Việt với kinh phí lên hàng chục triệu Mỹ kim. BS Ngãi là chủ tịch và Henry Hướng Lê là chủ tịch và phó chủ tịch Vườn Văn Hóa Việt đã nhận ít nhất là $500 ngàn từ Madison (tiền của tax payers) và họ cũng đã làm nhiều fund raisings quyên tiền của đồng hương tại SJ. Ông Ngãi đã thú nhận trên Đài Phát thanh Quê Hương tiêu tốn gần 1 triệu Mỹ kim nhưng Vườn Văn Hóa Việt vẫn là miếng đất bỏ hoang.

Cũng như ông Tăng Lập, suốt 2 năm nay, ông Ngãi cũng đưa ra những hứa hẹn khởi công Vườn Văn Hóa, nhưng cuối cùng chỉ là lời hứa cuội. Dư luận cộng đồng người Việt tại SJ liên tiếp đặt câu hỏi về vấn đề Vườn Văn Hóa Việt, yêu cầu ông Ngãi bạch hóa và công bố những chi tiết chi thu tài chánh của dự án này. Tiếc thay, BS Ngãi vẫn lặng im như hến.

*** Hoàng Thế Dân (đảng viên cao cấp của Việt Tân): một đảng chính trị tại hải ngoại đang có "tham vọng kiss ass" csVN để được chia ghế tại Quốc Hội VN. Thành thật mà nói, tuy tham vọng này "hèn" thật, nhưng cũng có thể giải thích được trong tương quan chính trị hiện nay giữa hải ngoại và quốc nội VN. Nhưng, là một đảng chính trị được thành lập tại hải ngoại, thay vì dựa vào sức mạnh của các CD người Việt hải ngoại, họ chỉ quanh năm suốt tháng mưu mô "chôm chỉa credit" của CD để deal với csVN, với chính giới Mỹ. Có thể vì quá "hèn" và tự ti mặc cảm, ông Hoàng Thế Dân, đảng viên cao cấp Việt Tân, đã mù quáng đi theo sức mạnh của đồng minh Thị Trưởng Chuck Reed binh vực Nghị viên bất xứng Madison Nguyễn, đòi "vùi dập" cộng đồng bao gồm đa số đồng hương của mình. Ông Hoàng thế Dân chắc đã quên bài học lịch sử Hoa kỳ vì quyền lợi của HK, sẵn sàng phản bội đồng minh VNCH, bắt tay và bán đứng VNCH cho cs Bắc Việt.

*** Đoan Trang và Nguyên Khôi, chủ đài phát thanh Quê Hương, theo lời tố giác trong sách Thế Lực Đen của tác giả Nguyễn Thị Ngọc Hạnh, đã bị thế lực đen mua đứt từ lâu.

Một điều đáng nói là CD người Việt tại SJ trong lúc tranh đấu cho cái tên Little Saigon với Thị Trưởng Chuck Reed và nghị viên Madison Nguyễn, họ đã không hề đề cập và đụng chạm đến những cá nhân nêu trên. Ngược lại, Ngũ Nhân Bang đã liên tục tìm đủ mọi cách để "thọc gậy bánh xe", chống chọi và chửi bới, xỉ vả khối đại đa số đồng hương của mình đang tranh đấu với thành phố và Madison. Điều đáng lưu ý hơn nữa là những điều họ lên án đồng hương của mình: thiếu văn hóa, chống cộng quá khích, bất lương, tàn bạo, người già ăn hiếp không cho người trẻ tiến thân, v.v... và v.v... nghe cùng âm hưởng với báo chí công an csVN khi họ muốn chửi người Việt chống cộng tại hải ngoại.

Kính thưa quý vị đồng hương,

Chừng đó điều ôn lại và tóm tắt như trên, để giải thích Madison đã làm khủng hoảng niềm tin của cộng đồng người Việt Bắc Cali như thế nào. Thiết nghĩ, cư dân Quận 7 đang và sẽ hành xử chính đáng khi VOTE YES YES YES trong kỳ bầu cử bãi nhiệm Madison Nguyen ngày 3/3/2009 này.

Một cư dân Việt tại SJ, ủng hộ bãi nhiệm Madison Nguyễn.

Frank Nguyen