Sunday, February 22, 2009

Bão táp Long Hưng đã nổi lên! - Trần Thanh

    Bão táp Long Hưng đã nổi lên!
    (Bài viết kính gởi tặng những người dân anh hùng xã Long Hưng)
Trần Thanh

Trước đây bọn việt gian cộng sản đã sáng tác bài "Bão nổi lên rồi" để kích động toàn dân nổi dậy đánh đuổi "Mỹ Ngụy". Bây giờ, 34 năm sau, chính những ngọn bão táp cách mạng ấy lại nổi lên để đập lại bọn giặc cộng và chuẩn bị quét sạch bọn chúng xuống dưới địa ngục! Ở đâu và lúc nào?

Xin thưa: bão đã nổi lên vào ngày 18 tháng 2 năm 2009 tại xã Long Hưng, huyện Long Thành, tỉnh Ðồng Nai*. Ðây là một sự kiện nóng hổi làm nức lòng người dân trong nước và cũng là tín hiệu cho chúng ta thấy bão đã thực sự nổi lên rồi: người dân không còn sợ bọn giặc cướp việt gian cộng sản nữa!

Tóm tắt sự việc:

Bọn cướp việt gian cộng sản tỉnh Ðồng Nai chuẩn bị "quy hoạch" (ăn cướp) đất của dân thuộc xã Long Hưng, huyện Long Thành. Bọn chúng định xây dựng khu du lịch sinh thái! (lại mở sòng bài và động đĩ!) Lại vẫn trò ăn cướp, bổn cũ soạn lại: ăn cướp đất rồi đền bù với giá rẻ mạt, đuổi vài ngàn gia đình dân đi chỗ khác, sống chết mặc bay. Lại thêm vài ngàn dân oan nữa ra đời, đi lê lết khiếu kiện khắp nơi mà không bao giờ được giải quyết! (Trừ khi chế độ việt gian cộng sản bị lật đổ!)

Người dân bây giờ không dại gì nghe những lời hứa lèo của bọn cướp nữa. Họ đã chứng kiến hàng triệu người bị cướp trắng nhà đất, ruộng vườn, cho nên dù có u tối đến đâu, họ phải sáng mắt ra! Thế là họ nhất loạt hành động, kéo đến bao vây trụ sở ủy ban nhân dân xã, phá nát trụ sở, kéo gãy cột cờ, đốt hết giấy tờ, hạ luôn bảng hiệu và đốt luôn xe mô tô của công an! Chưa hết, thừa thắng xông lên, người dân nổi giận đã đập phá và lật luôn bốn chiếc xe hơi của công an xuống ruộng!

Ðám công an "cơ động" đến giải vây cho mấy tên cán bộ xã đã bị hàng trăm người dân bao vây, ném đá túi bụi. Khi hết đá thì họ xông vào đánh xáp lá cà với bọn cướp công an! Dân chúng từ các xã lân cận hay tin, kéo đến tiếp viện, làm cho lực lượng phe ta đông đến hàng ngàn người. Bọn cướp yếu thế phải tìm đường rút lui và hộ tống mấy tên cán bộ xã băng qua ruộng rồi nhảy lên ca nô chạy trốn!

Xe cứu thương của bọn cướp được phái tới nhưng cũng bị người dân đập nát và lật xuống ruộng!

Ðến nửa đêm thì bọn cướp huy động gần một ngàn tên cảnh sát cơ động, võ trang đến tận răng, kèm theo chó bẹc giê đến nơi xảy ra bạo động nhưng lúc đó mọi chiến sĩ dân oan đã rút hết. Ngay trong đêm đó, bọn cướp đã vào từng nhà lùng bắt khá nhiều người.

Nhận xét:

1. Vụ này lớn hơn vụ đốt xe mô tô của công an tại huyện Thống Nhất tỉnh Ðồng Nai, mới xảy ra khoảng vài tháng trước đây. Số người dân tham gia đánh công an lên đến khoảng vài ngàn người, nhờ sự tiếp sức của dân từ các xã lân cận. Càng ngày càng có đông đảo người dân tham gia đánh công an, chứng tỏ là "người chủ" hết sợ "đầy tớ" rồi!

2. Phụ nữ và trẻ em cũng tham gia đánh công an. Họ tiếp sức bằng cách đi lượm đá, tiếp tế "đạn" cho giới đàn ông đánh lại công an! Một cái chính quyền mà ngay cả phụ nữ và trẻ em cũng thù ghét thì thử hỏi đó là thứ chính quyền gì, nếu không phải là ăn cướp?

3. Trận đánh đã diễn ra lúc ban đêm, từ lúc vừa mới chập tối, kéo dài đến nửa đêm. Ban đêm là thời gian để sum họp gia đình,mà người dân đã không màng, hy sinh luôn thời gian nghỉ ngơi,cùng rủ nhau đi đánh bọn cướp. Ðiều này chứng tỏ là họ vô cùng căm thù những thằng "đầy tớ" tàn ác nhất trên thế giới!

4. Trong trận đánh này, phe ta đã gây cho bọn cướp những thiệt hại về vật chất rất đáng kể:

- Ðập phá nát và đốt luôn trụ sở ủy ban xã!

- Ðốt một xe mô tô của công an

- Ðập phá nát và lật xuống ruộng BỐN xe hơi của công an

- Ðập phá nát và lật xuống ruộng một xe cứu thương

5. Ðiều đáng chú ý là khi hết đá để ném thì người dân đã dũng cảm xông vào đánh giáp lá cà với công an, nghĩa là tay không đánh nhau với bọn cướp được võ trang đến tận răng! Ðiều này chứng tỏ lòng căm thù bọn giặc của người dân lên cao đến mức độ nào. Họ sẵn sàng hy sinh mạng sống, đánh chết bỏ, trước khi nhà cửa, ruộng vườn của họ bị cướp đi hết sạch! Con giun bị xéo lắm cũng phải quằn!

6. Quan trọng hơn hết là sự việc người dân đã kéo gãy cột cờ và hạ luôn bảng hiệu "Ủy ban nhân dân" của giặc cộng. Ðây là hành động mang ý nghĩa chính trị, mặc dù thiệt hại về vật chất không nhiều. Lá cờ máu của giặc cộng đã bị hạ xuống ngay trên quê hương Việt Nam! Ðiều này chứng tỏ người dân không chấp nhận chế độ cộng sản!!!

7. Bọn cướp đã phải huy động gần một ngàn tên cảnh sát cơ động cùng chó săn để đối phó với sự nổi dậy của người dân, và bọn chúng phải chờ đến nửa đêm mới dám xua lực lượng tiến vào trong xã Long Hưng, xông vào từng nhà để bắt bớ những người chúng tình nghi.

LỜI KÊU GỌI:

Kính gởi những người dân đang bị áp bức!

Quý vị là những nô lệ cho bầy quỷ đỏ. Nếu quý vị không vùng lên giết chết bầy quỷ thì sớm muộn gì quý vị cũng bị bọn chúng giết chết hoặc bị chết dần mòn vì đói khát, bệnh tật! Ðằng nào cũng phải chết, vậy tại sao quý vị không vùng lên để tự cứu mình? Có người nói rằng những người cộng sản là ... "anh em" với chúng ta và cuộc chiến trước năm 1975 giữa hai miền nam bắc là cuộc chiến "huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt". Ðây chẳng qua là những lời ngụy biện của bọn chó săn đi làm tay sai cho bọn việt gian cộng sản. Bọn chó săn này đang đầy dẫy ở trong và ngoài nước. Bọn chúng là:

- Ðảng Dân Chủ 21

- Khối 8406

- Cao trào nhân bản

- Băng đảng Bùi Tín và Alibaba

- Băng đảng Việt Tân

- Liên minh dân chủ

Và còn nhiều nữa. Xin quý vị hễ thấy bọn này đến rỉ tai, dụ dỗ, tuyên truyền thì quý vị cứ lấy quần dơ hoặc băng vệ sinh phụ nữ mà nhét vào miệng bọn chúng!

Cái gọi là Chủ nghĩa Cộng sản hay Ðệ tam Quốc tế gì đó chỉ là một hình thức chơi chữ, nghĩa là thay đổi cái vỏ danh từ, còn nội dung bên trong vẫn như cũ: đế quốc Nga nuôi mộng làm bá chủ thế giới như các đế quốc Anh hoặc Pháp ..v..v.. Sau cách mạng tháng Mười năm 1917, nước Nga Xô Viết ra đời, dưới sự lãnh đạo của Lê Nin. Tên này nuôi tham vọng biến nước Nga thành một đế quốc, làm bá chủ thế giới. Hắn thèm nhỏ dãi khi nhìn thấy các đế quốc như Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Ðào Nha có rất nhiều thuộc địa, tha hồ làm giàu trên xương máu của nhiều dân tộc trên thế giới. Do đó, dưới chiêu bài "giải phóng dân tộc" và "quốc tế vô sản", hắn đã vươn vòi bạch tuộc đến nhiều nước nhược tiểu trên thế giới, xúi dục những dân tộc này làm "cách mạng". Ðây chẳng qua chỉ là một hình thức đi chinh phục thuộc địa một cách khéo léo. Cái lưu manh của chủ nghĩa cộng sản là thôn tính thuộc địa một cách gián tiếp, thông qua mạng lưới tay sai bản xứ. Ðế quốc Liên Xô đã không công khai đưa quân lính đi thôn tính các thuộc địa như đế quốc Anh và Pháp, và nhờ đó chúng có thể che dấu bộ mặt ăn cướp, đóng vai ngụy quân tử Nhạc Bất Quần! Bọn chúng đã lớn tiếng lên án các đế quốc Anh, Pháp, Tây Ban Nha là ăn cướp nhưng thật ra bọn chúng còn ăn cướp gấp trăm ngàn lần, dã man, tàn bạo hơn rất nhiều! Bằng cớ là những nước nào đã đi theo cộng sản thì nghèo tàn mạt suốt đời và cuối cùng thì chính sự nghèo khổ đã làm cho đế quốc Liên Xô tự tan rã vào năm 1989!!!

Tên Hồ Chí Minh lưu lạc sang Pháp lúc còn trẻ là vì đói, muốn đi tìm đường cứu nguy cho cái .... bao tử của hắn chớ không phải vì yêu nước thương nòi gì! Rất nhiều tài liệu lịch sử đã chứng minh điều này, trong phạm vi bài này chúng tôi không cần nhắc lại. Sau nhiều năm lê gót đi ăn mày trên nhiều nước trên thế giới, cuối cùng hắn đã lưu lạc sang nước Nga và tình nguyện xin làm tay sai cho Ðệ tam quốc tế. Hắn đã làm đơn xin việc và chầu chực như chó chầu cứt ở nước Nga trong một thời gian dài. Quý vị thử tưởng tượng cách đây khoảng 85 năm mà tên Hồ đi làm tay sai cho Ðệ tam quốc tế, được trả lương 100 đô la Mỹ một tháng! Nếu tính theo thời giá bây giờ, năm 2009, thì tương đương với bao nhiêu đô? Và khi đảng Cộng Sản Ðông Dương được thành lập, cách đây khoảng 80 năm, thì đế quốc Nga đã dám bấm bụng chi cho cái đảng này mỗi tháng một số tiền khoảng năm ngàn Mỹ kim! Một món tiền hết sức to lớn, một bổng lộc hết sức béo bở! Nên nhớ số tiền năm ngàn Mỹ kim cách đây khoảng 80 năm! Ðó là lý do vì sao những tên đầu nậu cộng sản như Trần Phú, Lê Hồng Phong, Hà Huy Tập và Hồ Chí Minh đã tranh nhau cái job béo bở, tranh nhau được đi làm tay sai chó ngựa cho đế quốc Nga, đến mức thanh toán nhau một cách tàn bạo không thương tiếc!

Trong thời điểm từ 1920 - 1930, nước Nga đang bị suy thoái kinh tế, nạn đói lan tràn khắp nước, vài triệu dân bị chết đói. Vậy nhưng với tham vọng đế quốc, nuôi mộng làm bá chủ thế giới bằng cách đi xâm chiếm nhiều thuộc địa, chính quyền Lê Nin đầu sỏ đã không ngần ngại móc hầu bao chi tiền một cách hào phóng để mua chuộc cái đám tay sai các nước bản xứ đi làm chó săn cho bọn chúng. Ðó là lý do vì sao chúng ta thấy nhiều tên tay sai ở Âu Châu, Á Châu sau khi được đào tạo ở trường Ðại học Phương Ðông ở Liên Xô, khi cách mạng vô sản thành công, đã trở nên những tên tay sai rất đắc lực cho mẫu quốc Liên Xô.

Nói tóm tắt, tất cả những tên cộng sản gộc từ Hồ Chí Minh, Lê Hồng Phong,Trần Phú, Hà Huy Tập, Nguyễn Thị Minh Khai, Nguyễn Văn Cừ đều là những tên tình nguyện đi làm tay sai cho đế quốc Liên Xô. Ða số bọn chúng đều xuất thân từ cái vùng đất Nghệ Tĩnh, quê hương của tên Hồ, vùng đất chó ăn đá gà ăn đất, nghèo mạt rệp qua nhiều thế hệ. Vì nghèo đói nên bọn chúng phải rủ nhau đi kiếm ăn và cái "job" béo bở lúc đó chính là tình nguyện đi làm tay sai cho đế quốc Nga Sô! Ðảng việt gian Cộng Sản được thành lập là theo lệnh của Ðệ Tam Quốc Tế chớ không phải do "Hồ chủ tịt sáng lập và rèn luyện" như những lời tuyên truyền bịp bợm của bọn cướp!

Tên Hồ tặc và toàn bộ những tên đồng bọn như Phong, Phú, Tập, Khai, Cừ ..v..v... đều là những tên việt gian bán nước. Bản chất của bọn chúng là việt gian tức là TÌNH NGUYỆN đi làm chó săn cho Liên Xô, Trung Cộng, phục vụ cho quyền lợi của mẫu quốc chớ không phải vì lợi ích của dân tộc Việt Nam. Xin nhắc lại: bọn chúng TÌNH NGUYỆN! Toàn bộ những tên cộng sản thuộc thế hệ sau này cũng chỉ là những tên việt gian bán nước, phản bội dân tộc. Ðảng cộng sản của bọn chúng chính là đảng việt gian bán nước, đi làm tay sai cho ngoại bang. BẢN CHẤT CỦA BỌN CHÚNG LÀ NHƯ VẬY VÀ SẼ KHÔNG BAO GIỜ THAY ÐỔI! Ðã gọi là bản chất rồi thì thay đổi thế nào được? Bản chất của con chó sói là đi săn mồi, ăn thịt sống và uống máu. Nó sẽ mãi mãi là như thế, chúng ta không thể biến nó thành loài thú ăn rau! Bản chất của bọn việt gian cộng sản là đi làm tay sai cho ngoại bang, là bán nước và phản bội dân tộc. Bọn chúng sẽ mãi mãi là như thế, không bao giờ thay đổi. Muốn cho đất nước chúng ta được giàu mạnh, cho dân tộc chúng ta thoát khỏi cảnh nô lệ lầm than thì cách duy nhất là phải diệt trừ tận gốc rễ chủ nghĩa cộng sản và đảng việt gian cộng sản.

Chúng ta cần phải hiểu rõ vấn đề để không bị lừa bịp bởi những tuyên truyền láo lếu của bọn giặc. Một khi đã hiểu rõ vấn đề thì chúng ta sẽ mạnh dạn hành động vì không còn bị lấn cấn một điều gì trong tâm trí nữa. Những luận điệu tuyên truyền như "anh em một nhà, cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt" đều là lếu láo và bịp bợm. Những ai còn mơ hồ vì điều này sẽ đâm ra lưỡng lự, không dám mạnh dạn đấu tranh. Và như vậy chúng ta sẽ cứ tiếp tục làm nô lệ mãi mãi, không bao giờ thoát khỏi nanh vuốt bạo tàn của loài ác thú! Mình không giết nó thì nó sẽ giết mình! Bọn chúng cứ thẳng tay cướp đất, cướp nhà, cướp ruộng, cướp vợ của quý vị, vắt cạn kiệt hết toàn bộ mồ hôi và xương máu của quý vị! Có khi nào quý vị thấy một tên cướp nào vì "nghĩa huynh đệ, anh em một nhà" mà tha mạng cho quý vị không? Bọn chúng hết sức tàn ác đối với chúng ta thì hà cớ gì chúng ta có thể khoan dung đối với bọn chúng? Những luận điệu "tha thứ cho kẻ thù" đều là những tuyên truyền bịp bợm của những tên chó săn đi làm tay sai cho giặc! Giết người thì phải đền mạng. Ðó là luật pháp công minh của nhiều nước dân chủ trên thế giới đang áp dụng và đó cũng chính là luật nhân quả.

Kính thưa quý vị!

Tất cả những điều chúng tôi vừa trình bày nêu trên về bản chất việt gian bán nước của bọn cộng sản, đều đã được phổ biến rộng rãi trên internet. Quý vị có thể tìm đọc qua hai tờ báo điện tử Tin Paris, Hồn Việt UK* và một vài tờ báo khác. Quý vị có thể tìm thấy tất cả những dữ kiện chứng minh qua chính những tài liệu của bọn giặc, chẳng hạn như cái gọi là "văn kiện đảng". Quý vị có thể tìm thấy những lá thư của tên Hồ tặc viết cách đây khoảng 80 năm, than thở với Ðệ Tam Quốc Tế rằng "bây giờ tôi phải làm gì đây .... tôi mong được bố trí một công việc gì .... khách sạn tôi đang ở có nhiều rệp và tiếng ồn .... mong được Ðệ Tam trợ cấp thêm tiền"!!!

Thằng chó đẻ đầu sỏ Hồ Chí Minh là thằng việt gian bán nước và toàn bộ cái đảng cộng sản đang cầm quyền của bọn chúng hiện nay cũng đều một duộc như vậy. Tất cả bọn chúng là bọn cướp, là loài ác thú tàn ác nhất trên thế giới! Do đó, sự vùng dậy chống lại bọn giặc của quý vị là hành động rất anh hùng, đáng ca ngợi. Quý vị có thể bị hy sinh nhưng chẳng thà chết vì đánh giặc còn hơn là cứ ngoan ngoãn như bầy cừu non nằm yên một chỗ để chờ bọn cướp đến cắt cổ từng người!

Chúng tôi ở hải ngoại luôn luôn hướng tấm lòng yêu mến đến quý vị và nguyện sẽ làm hết sức mình để yểm trợ cho công cuộc đấu tranh tiêu diệt bọn giặc việt gian cộng sản, đem lại TỰ DO cho 85 triệu nô lệ trong nước. Cuộc đấu tranh cần có sự đồng lòng của đồng bào trên toàn quốc. Một khi mọi người đã nhất quyết vùng dậy thì chắc chắn cái chế độ hung tàn, bạo ngược của bọn giặc phải bị sụp đổ! Muốn được TỰ DO hay không, muốn thoát khỏi cảnh bị cướp đất, cướp nhà, cướp ruộng hay không là do chính quý vị tự quyết định!

Trân trọng kính chào và cầu nguyện ơn trên ban cho quý vị dồi dào nghị lực và sự sáng suốt để chiến đấu!

Trần Thanh
Ngày 21 tháng 2 năm 2009



Sức mạnh chính trị của cộng đồng Việt Nam - TS Lê Hữu Phú

    Sức mạnh chính trị của cộng đồng Việt Nam
    Cộng đồng người Việt tị nạn muốn chứng tỏ sức mạnh chính trị phải bãi nhiệm NV Madison Nguyễn
TS Lê Hữu Phú

San Jose ngày 15 tháng 2 năm 2008

Qua mấy chục năm cộng đồng người Việt tị nạn đã dần dà xây dựng được một sức mạnh chính trị đáng kể. Ở Nam Bắc Cali, hai vùng có người Việt đông đảo nhất, khởi đầu từ những lá phiếu của cử tri Việt đã giúp cho những người họ ủng hộ thắng cử và tạo nên uy thế chính trị; sau đó một số người Việt đã thành công trong các chức vụ dân cử cũng do lá phiếu của người Việt. Và người Việt cũng đã có một vị dân biểu liên bang đầu tiên.

Trong các cuộc bầu cử gần đây tại vùng Bắc Cali, không ai có thể chối cải lá phiều người Việt đã giúp cho một số ứng cử viên thắng cử vào các chức vụ nghị viên thành phố, thị trưởng cũng như giám sát viên quận hạt. Điển hình là các nghị viên Kansen Chu, Rose Herrera, thị trưởng Chuck Reed, giám sát viên Dave Cortese. Và rõ ràng nhất là nghị viên Madison Nguyễn vì khu vực 7 có tới 1/3 cử tri người Việt. San Jose có 10% cử tri người Việt cho nên là một khối phiếu bầu (swing vote) rất đáng kể có thể làm thay đổi kết qủa trong bất cứ cuộc bầu cử nào tại điạ phương. Vì vậy TT Chuck Reed đã thắng nhờ cộng đồng Việt ủng hộ. Sở dĩ ông Reed được ủng hộ vì ông tranh cử duới chiêu bài chống cộng: "Không ủng hộ vấn đề buôn bán với Cộng sản Việt Nam; không cho cán bộ cộng sản đến thành phố thăm viếng; không kết nghiã chị em với một thành phố ở Việt Nam." Các lời tranh cử này của ứng cử viên Reed còn được thâu băng lại sờ sờ ra đó.

Mới thắng cử chỉ ít tuần lễ sau, chưa nhậm chức thì TT Reed đã tuyên bố lựa chọn và ủng hộ bà Hon Liên, một kẻ đang buôn bán với CSVN ra tranh cử nghị viên San Jose khu vực 4 thay thế ông ta. Ông Reed cóc cần đếm xỉa đến các lời hứa lúc tranh cử!

Lập trường chống cộng lúc tranh cử là chỉ để đánh lừa cộng đồng người Việt hầu thắng cử mà thôi. Người Việt khu vực 4 cũng như khắp mọi nơi đều vận động chống bà Hon Liên nên bà ta đã thua nặng nề ông Kansen Chu. Có lẽ từ đó mà bắt đầu có sự rạn nứt giữa TT Reed và cộng đồng Việt Nam. Nhưng lỗi này là hoàn toàn do TT Reed. Từ đó về sau chủ trương của TT Reed là muốn trả thù cộng đồng Việt về vụ thất bại đau đớn này vì TT Reed đã ủng hộ mạnh mẽ bà Hon Liên đến độ cuối tuần cùng đi với bà ta đến vận động xin phiếu cử tri. Nhiều người Việt khu vực 4 kể lại khi họ thấy bóng dáng TT Reed và bà Hon sắp đến nhà họ thì họ vội đóng cửa lại. TT Reed bị cử tri người Việt tẩy chay trong vụ bà Hon Liên càng để tâm thù hằn cộng đồng người Việt thêm.

Do đó trong vụ tranh đấu đặt tên Little Saigon, TT Reed không ngần ngại đứng đàng sau hỗ trợ nghị viên Madison chống lại đại đa số cư dân người Việt muốn đặt tên này cho khu thương mãi Việt Nam trên đường Story. Để viện lý do tên Saigon Business District được cộng đồng Mễ ủng hộ bà Madison đã dùng quyền lực và ảnh hưởng của mình để vận động họ bằng tiền bạc.

Theo lời của ông Frank Chavez, một nhà lãnh đạo trong cộng đồng Mễ, ủy viên khu học chánh và cựu ứng cử viên Giám sát quận hạt đơn vị 2 viết: "Bà Madison yêu cầu được nói chuyện với Hội thương gia Story Rd. của chúng tôi về vấn đề đặt tên cho khu thương mãi mới. Cuộc bỏ phiếu của hội nhất trí chọn tên Little Saigon, vào thời gian đó bà ấy nói rằng nơi nào bà đến đều chọn lựa tên Little Saigon. Do đó chúng tôi nghĩ rằng tên Little Saigon sẽ là tên được đặt cho khu thương mãi mới. Nhưng khoảng một ngày trước buổi họp hội đồng thành phố (ngày 20 tháng 11 năm 2007) để bầu cho việc đặt tên, chúng tôi nhận được email của ông Chủ tịch chúng tôi là ông Rich De La Rose bảo bầu lại, nhưng lần này cho cái tên bà Madison và TT Reed đã lựa chọn. Vì vậy mà mọi người phải bầu lại không biết chuyện gì xảy ra. Sau đó, tôi mới biết bà Madison trách nhiệm trong vụ (đổi chác) cho Phòng thương mãi Mễ và Latinh (Hispanic) được tặng một số ngân qũy $100,000."

TT Reed và nghị viên Madison bất chấp sự vi phạm đạo luật Brown Act, cấm vận động đa số nghị viên trước khi có buổi điều trần trước công chúng về quyết định đặt tên. Trong khi cộng đồng đòi hỏi luật sư Doyle điều tra sự việc thì ông này chẳng làm gì cả sau đó tuyên bố là sau khi ông điều tra thành phố không vi phạm. Khi cộng đồng đưa vụ kiên thành phố ra tòa xét xử thì luật sư thành phố xin quan tòa bãi nại cũng viện cớ là không đủ bằng chứng. Quan tòa thượng thẩm đã phán xét rằng vụ kiện có căn bản pháp lý và ra lệnh cho tiếp tục xét xử.

Trong tháng 2 này, các nghị viên Madison và Forrest Williams phải đến văn phòng luật sư đại diện cộng đồng để ông này hỏi cung hữu thệ cả hai sau đó vụ xử sẽ được tòa án tiến hành trong thời gian rất gần. Cộng đồng Việt Nam phải theo đuổi vụ kiện này cho đến cùng trước để chứng tỏ thành phố vi phạm luật lệ và cộng đồng chúng ta thượng tôn pháp luật. Đây là một cơ hội quý báu để cộng đồng lấy lại danh dự đã bị thành phố làm thương tổn. Đồng thời cũng chứng tỏ cho cư dân San Jose biết là cộng đồng chúng ta bị ức hiếp dưới sự lãnh đạo của TT Reed. Thành phố San Jose nổi tiếng đa chủng tộc, TT San Jose không thể dùng quyền lực bạc đãi cộng đồng Việt Nam như vậy ông ta không xứng đáng trong vai trò lãnh đạo của thành phố là một người phải coi trọng mọi cộng đồng và đoàn kết cư dân thành phố.

Một chứng cớ về sự đối xử không công bằng với cộng đồng Việt nưã là vụ Trung tâm Sinh hoạt Cộng đồng. Sau khi được ngân sách 2.75 triệu, bà Madison đã cho những người giúp đỡ bà tranh cử vào làm ban quản trị để quyết định chương trình dùng số tiến để xúc tiến việc xây dựng trung tâm. Sau khi bị cho là phe đảng, bà Madison đã trả dự án về cho cơ quan tái thiết thành phố. Thành phố sẽ dùng trung tâm Shirakawa và tái thiết lại thành trung tâm sinh hoạt cộng đồng Việt Nam. Theo kế hoạch thì cơ quan tái thiết đã mướn một tổ chức chuyên nghiệp để làm việc với một ủy ban cố vấn mà các thành viên gồm những vị thường hay sinh hoạt trong cộng đồng Việt Nam để sọan thảo một chương trình hành động. Sau khi thành phố chấp thuận chương trình này thì số tiền 2.75 triệu sẽ được dùng để hoàn thành dự án.

Nhằm mục đích đóng góp tiếng nói cho cộng đồng, tôi đã tình nguyện và đã được tuyển chọn làm thành viên của ban cố vấn này. Ban cố vấn đã bắt đầu làm việc ít lâu thì từ hơn 5 tháng nay không còn họp hành gì nưã! Chúng tôi xem đây là một thủ đoạn muốn dậm chân tại chỗ của thành phố. Có thể đây là một thông điệp cho cư dân người Việt rằng thành phố có thể rút lại số tiền 2.75 triệu nếu cộng đồng người Việt không "đối xử tốt" với thành phố. Cũng y như việc thành phố thu hồi sự chuẩn chi 100,000 về các lá phướn và bảng hiệu đặt tên cho khu thương mãi Việt Nam trên đường Story là nếu cộng đồng đồng ý với tên Saigon Business District của NV và TT Reed thì được tiền còn không cộng đồng phải bỏ tiền túi ra.. Trong khi đó bà Madison luôn kể công đã xin được số tiền 2.75 triệu cho công đồng Việt! Điều đáng nói là các công đồng khác được thành phố cho hàng chục triệu trong nhiều dự án của họ còn đối với cộng đồng Việt chỉ có 2.75 triệu mà cũng còn làm khó dễ đủ điều.

Mới đây bà Madison đã lạm dụng chức vụ chủ tịch Ủy ban An ninh Công cộng thành phố để doạ nạt các tình nguyện viên trong Ban bãi nhiệm. Theo văn phòng Thư ký thành phố cho biết, Ủy ban tranh cử của bà Madison đệ nạp những tấm hình cho luật sư thành phố, ông Richard Doyle; và chính ông này yêu cầu văn phòng biện lý thành phố phải có hành động. Các viên chức điều tra thuộc văn phòng biện lý thành phố đến gỏ cửa từng nhà các tình nguyên viên lúc 7 giờ sáng đòi hỏi xem họ có quốc tịch Hoa Kỳ không cũng như họ có ở khu vực 7 không?

Được biết đã có bốn gia đình trong khu vực 7 bị các điều tra viên phỏng vấn chỉ vì họ lên tiếng rằng: "Đến các nhà vận động và xin chữ ký chống lại một ứng cử viên về chính trị có phải là một hành động vi phạm luật pháp không?"

Anh Linh Phan, một sinh viên trẻ đang học college, trước đó đã bị theo dõi và chụp hình đòi một trong các thẩm vấn viên phải xuất trình thẻ làm việc. Đó chính là ông Pete Olive, thẩm vấn viên từ văn phòng biện lý thành phố, đã đến nhà bố mẹ của anh vào lúc 7 giờ sáng. Lẽ dĩ nhiên ông ta phải đối xử đàng hoàng với anh Linh. Không một ai trong bốn gia đình đó bị buộc một tôi trạng nào. Nghị viên Madison, với tư cách chủ tịch Ủy ban An ninh Công cộng chắc chắn dễ dàng là đầu mối để đe dọa các cử tri và dân chúng trong khu vực 7. Điều trớ trêu là phần đông các tình nguyện viên của bà cũng như những người ủng hộ bà hoặc ở ngoài tiểu bang, hoặc ở ngoài thành phố và ngay cả không ở trong khu vực 7.

Chúng tôi xin mượn lời ông John G.Zamora, một lãnh tụ có uy tín nhất trong cộng đồng Mễ để nhắc nhở các việc làm sai trái của bà Madison: "Bà Madison đã làm quá nhiều việc thiếu liêm khiết và vi phạm dân quyền của các cư dân San Jose, hơn cả 3 thành viên hội đồng thành phố—Kathy Cole, Terry Gregory và Ron Gonzales cộng lại.

* "Nếu thành phố muốn tiết kiệm tiền bạc, họ nên đòi hỏi bà phải từ nhiệm.


“Các sự vi phạm rất nặng nề và trầm trọng. Phát đi từ sự vi phạm đạo luật Brown Act. Phát đi từ việc dành quyền đặt tên cho một tư nhân phát triển địa ốc. Phát đi từ việc tránh né các cuộc điều trần công khai để thỏa thuận "dưới gầm bàn." Cho phép một danh sách tên tuổi gian lận để vận động điều bà muốn và nhiều việc làm khác nưã mà mỗi việc đều đáng bị trừng phạt. Tất cả mọi cư dân, không những chỉ cư dân gốc Việt cần ủng hộ chúng tôi và đòi hỏi sự trừng trị giống như tất cả các nghị viên khác phải hứng chịu khi họ làm việc thiếu sự liêm khiết."

Ngày 3 tháng 3 sắp tới, và đối với quí vị bầu khiếm diện trước bằng thư, cử tri gốc Việt khu vực 7 khi bầu phiếu phải quan niệm rằng sức mạnh chính trị của cộng đồng đang nằm trong tay quí vị. Sức mạnh này được chứng tỏ hay không là qua sự thành công của việc bãi nhiệm bà nghị viên Madison Nguyễn đã phản bội quí vị. Trong thời gian sắp tới, chúng tôi được biết TT Reed cũng sẽ dẫn bà Madison đi xin phiếu như bà Hon Liên trước đây. Chúng ta hãy chứng tỏ cho TT Reed sự thất bại của ông một lần nưã như đã xảy ra cho bà Hon Liên vì ông và bà Madison đã quá khinh rẻ cộng đồng người Việt.

TS Lê Hữu Phú



Đức Hồng y Phao-Lồ Giu-Se PHẠM ĐÌNH TỤNG đã qua đời





ĐHY Phaolô Phạm Đình Tụng, nguyên Tổng giám mục Hà Nội đã qua đời vào lúc 10:10 sáng Chúa Nhật ngày 22.2.2009 tại Hà Nội. Hưởng thọ 90 tuổi.


Đây thực là một đại tang cho Giáo Hội Việt Nam, và riêng cho Giáo Hội tại miền Bắc Việt Nam.

Đức Cố Hồng Y Phaolô là người đạo đức thánh thiện, sống cuộc sống khó nghèo và tính tình cương trực. Trong suốt cuộc đời linh mục và giám mục, Ngài đã đảm trách nhiều công tác khác nhau trong Giáo hội. Điểm nổi bật nhất trong đời giám mục của Ngài là lo xây dưng nhân dự cho Giáo hội tại Miền Bắc Việt Nam và chủ trương một đường hướng huấn luyện nhân sự chặt chẽ và nghiêm minh. Đối với một số người nhận định rằng đường hướng tu đức và giáo dục của Ngài có tính cách quá truyền thống và có thể không đáp ứng được với những thay đổi của thế giới hiện đại. Tuy nhiên, nhìn lại trong bối cảnh lịch sử và chính trị tại Việt Nam, nhờ chính vào một nếp sống khuôn phép và nghiêm ngặt như vậy mà thành phần giáo sĩ cũng như giáo dân dưới sự hướng dẫn của Ngài đã giữ vững được đức tin trung kiên trước bao thử thách và phong ba của diễn biến chính trị tại Việt nam.

Trong thời kỳ chiến tranh Việt Minh vào thập niên 1950, bao nhiêu người dân đã phải bỏ nhà cửa ruộng vườn ra đi không nơi nương tựa thì chính vị linh mục trẻ tuổi này đã thành lập nhà tế bần Bạch Mai nhằm cứu giúp các nạn nhân chiến tranh nghèo khổ từ các vùng nông thôn trôi dạt về Hà Nội.

Điểm nổi bật của Ngài là không nhượng bộ áp lực chính trị bất kì từ đâu đến dù phải trả một giá rất đắt. Điển hình là vào năm 1960, vì muốn bảo vệ sự độc lập của Giáo Hội trong lãnh vực đào tạo giáo sĩ, vì không muốn các chủng sinh phải giao tiếp với các giáo viên đến từ bên ngoài và học những môn nguy hiểm cho đức tin và cho đời tu mà nhà nước áp đặt trong chương trình, Ngài đã cùng các đấng hữu trách quyết định cho các chủng sinh về lại các giáo phận của mình, chấp nhận giải tán tiểu chủng viện.

Cùng chia buồn với Tổng giáo phận Hà nội nói riêng và Giáo hội Việt Nam, chúng ta cùng nhau cầu nguyện cho linh hồn Đức cố Hồng Y Phaolô.

Sau đây chúng tôi xin mời qúi độc giả ôn lại bài viết của Thanh Bình về cuộc đời Đức Cố Hồng Y Phạm Đình Tụng đăng trên VietCatholic VietCatholic News (Thứ Năm 24/01/2008 15:22) với nhan đề:

ĐHY Phạm Đình Tụng: chứng nhân lịch sử của thời đại chúng ta

Sơ Lược về Quá Trình Hiện Diện và Phục Vụ của ĐHY Phaolô Tụng (1919-2009)

Đức Hồng Y sinh ngày 20.05.1919 trong một gia đình gia giáo và đạo đức tại thôn Cầu Mễ, xã Yên Thắng, huyện Yên Mô, tỉnh Ninh Bình, thuộc Giáo xứ Quảng Nạp, Giáo phận Phát Diệm. Thân phụ của ngài cụ cố Phêrô Phạm Văn Hiến, một người đạo đức và có học trong làng, còn thân mẫu của ngài là cụ cố Anna Nguyễn Thị Bống vốn là một người hiền lành, giầu lòng hy sinh và bác ái.

ĐGH Gioan Phaolô II trao mũ cho ĐHY Phạm Đình Tụng ngày 26.11.1994

Năm 1925 ngài bắt đầu đi học tiểu học tại trường làng và năm 1927 ngài theo linh mục nghĩa phụ Phêrô Phạm Bá Trực lên học tại Hà Nội.

Năm 1929 ngài được gia nhập Trường thử Hà Nội. Năm 1931, ngài thi đậu bằng sơ học yếu lược và được tuyển vào Tiểu Chủng viện Hoàng Nguyên, Hà Tây.

Năm 1940, ngài được gọi vào Đại Chủng viện Liễu Giai, Hà Nội. Sau hai năm học triết học, ngài đi thực tập mục vụ tại Giáo xứ Khoan Vĩ. Mãn hạn thực tập mục vụ, ngài trở lại Đại Chủng viện để tiếp tục chương trình thần học.

Năm 1945 Cách mạng Tháng Tám bùng nổ, đất nước loạn ly, Đại Chủng viện Liễu Giai phải đóng cửa, ngài tạm thời phải dừng việc học tập và tu dưỡng.

Năm 1948, tình hình chính trị xã hội ở Hà Nội tạm ổn định, ngài được gọi về Đại Chủng viện Hà Nội mới được thành lập ở số 40 Nhà Chung để hoàn tất chương trình đào tạo. Hằng ngày ngài cũng các chủng sinh khác sang học thần học tại Học viện Dòng Chúa Cứu Thế ở tu viện Thái Hà Ấp, Hà Nội.

Ngày 06.06.1949, ngài được thụ phong linh mục tại Nhà thờ Chính Toà Hà Nội và được Bản quyền Giáo phận Hà Nội bổ nhiệm về phục vụ tại Cô Nhi viện Têrêxa do Đức cha Paul Seitz - khi ấy hãy còn là linh mục-làm giám đốc.

Năm 1950, ngài được bổ nhiệm làm Phó xứ Hàm Long, Hà Nội. Trong thời gian này ngài thành lập nhà tế bần Bạch Mai nhằm cứu giúp các nạn nhân chiến tranh nghèo khổ từ các vùng nông thôn trôi dạt về Hà Nội.

Năm 1955, ngài được bổ nhiệm làm Giám đốc Tiểu Chủng viện Thánh Gioan Hà Nội- Một tiểu chủng viện liên giáo phận với khoảng hơn 200 chủng sinh thuộc hầu hết các giáo phận ở Miền Bắc lúc bấy giờ.

Năm 1960, vì muốn bảo vệ sự độc lập của Giáo Hội trong lãnh vực đào tạo giáo sĩ, vì không muốn các chủng sinh phải giao tiếp với các giáo viên đến từ bên ngoài và học những môn nguy hiểm cho đức tin và cho đời tu mà nhà nước áp đặt trong chương trình, ngài đã cùng các đấng hữu trách quyết định cho các chủng sinh về lại các giáo phận của mình, chấp nhận giải tán tiểu chủng viện.

Năm 1963, ngài được Toà Thánh bổ nhiệm làm Giám mục Tông toà Giáo phận Bắc Ninh và ngài đã thụ phong giám mục tại Nhà thờ Chính toà Hà Nội ngày 15.08.1963. Khẩu hiệu giám mục của ngài là “Tôi tin vào tình yêu Thiên Chúa”. Tại giáo phận đã bị tan nát vì chiến tranh này, trong thiếu thốn, khổ đau, cấm cách và bắt bớ, ngài đã có nhiều sáng kiến độc đáo trong lãnh vực mục vụ để giữ vững đức tin, chăm sóc các tín hữu, bảo vệ và xây dựng Giáo Hội. Ngài cũng đã âm thầm và kín đáo đào tạo và phong chức linh mục cho một số ứng viên mà ngài xét là xứng đáng đồng thời thành lập Nữ Tu hội Đức Mẹ Hiệp Nhất Bắc Ninh.

Năm 1990 ngài còn được bổ nhiệm làm Giám quản Tông Toà Giáo phận Hà Nội. Đến ngày 13.04.1994, ngài chính thức được Toà Thánh bổ nhiệm làm Tổng Giám Mục Hà Nội và ngày 26.11.1994, ngài được phong Hồng Y. Trong thời gian này ngài còn kiêm nhiệm nhiều chức vụ quan trọng như: Giám đốc Chủng viện Hà Nội (1990-2003), Giám quản Tông Toà Giáo phận Lạng Sơn (1998-1999), Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam (1995-2001).


Mừng thượng thọ tại Hà Nội 05-2008

Ngoài những việc mục vụ thông thường, trong vị thế của mình, ngài đã ra sức tái thiết Đại Chủng viện Hà Nội, tìm cách đối thoại với chính quyền để Giáo hội được độc lập và tự chủ hơn trong việc tuyển chọn chủng sinh, tìm cách cho các linh mục thụ phong âm thầm được ra làm mục vụ công khai, xúc tiến mối liên hệ giữa Toà Thánh và chính quyền Việt Nam, tổ chức và xây dựng nhân sự lãnh đạo cho các giáo phận ở Miền Bắc. Ngài còn sáng lập Nam Tu đoàn Truyền tin và Nữ Tu đoàn Truyền giáo Truyền tin tại Tổng Giáo phận Hà Nội.

Năm 2003, ngài được Toà Thánh chấp thuận cho nghỉ hưu ở tuổi 84 sau khi đã lo liệu cho Tổng Giáo Phận Hà Nội được có người kế vị là Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt. Mặc dù tuổi cao, sức yếu, ngài vẫn sẵn sàng tiếp đón và giúp đỡ mọi người đến với ngài ở Toà Giám Mục trong mức độ có thể được. Ngài cũng tiếp tục quan tâm tới các vấn đề của Giáo hội và xã hội, cầu nguyện và chúc lành cho mọi người.

Ngài là một trong những gương mặt vĩ đại của Giáo Hội Việt Nam, là chứng nhân lịch sử của Giáo Hội ở Miền Bắc trong hơn 70 năm qua. Ngài đã góp phần to lớn và quan trọng trong việc xây dựng Giáo Hội Việt Nam, đặc biệt là trong các lãnh vực tông đồ, đào tạo, tổ chức nhân sự và quan hệ ngoại giao. Cuộc đời phục vụ của ngài còn để lại cho chúng ta nhiều bài học quý giá trong công cuộc xây dựng Giáo Hội hôm nay.

(Theo Vietcatholic.net)

  • Sau đây là vài hàng tiểu sử của Ngài:
Sinh ngày 20-05-1919 tại Cầu Mễ, Yên mô, Ninh bình
Nhập Tràng Tập Hà nội : 1929
Học Tiểu chủng viện Hoàng nguyên : 1933 - 1939
Học Đại chủng viện Xuân bích : 1940 – 1945
Học tại Dòng Chúa Cứu Thế : 1945 - 1949
Thụ phong Linh mục : 06-06-1949
Chính xứ Hàm Long : 1950 – 1955
Giám đốc Chủng viện Gioan : 1955
Được tấn phong Giám mục Bắc ninh : 15-08-1963
Nhận chức Tổng Giám mục Hà nội : 23-04-1994
Nhận mũ Hồng Y : 26-11-1994
Giám quản Lạng sơn : 1998
Bệnh nặng : 03-2006
  • CHƯƠNG TRÌNH TANG LỄ


  • Chúa nhật 22-02-2009 : Các nhà thờ đồng lọat đổ chuông sầu lúc 17g
  • Thứ Hai 23-02-2009
07:00 : Nghi thức tẩm liệm
08:00 : Lễ Phát tang tại Nhà thờ Chính tòa
Sau lễ Phát tang, bắt đầu các lễ viếng.
  • Thứ Năm 26-02-2009
08:00 : Di quan ra lễ trường
09:00 : Thánh lễ An táng

Saturday, February 21, 2009

Vietnam war "Quang Tri battle 1972 " tội ác của VC thảm sát đồng bào trên Đại lộ kinh hoàng Quảng Trị 1972

Vietnam war "Quang Tri battle 1972 "theo link này để xem lại tội ác của VC thảm sát đồng bào trên Đại lộ kinh hoàng Quảng Trị


http://www.youtube.com/watch?v=ufAwR...eature=related