Thursday, February 19, 2009

Từ Cứu Mù, Nhà May Mắn Tim Rebeaud đến… Bệnh Xá Lưu Động Vietnam Clinic

Tuấn Phan

Báo Người Việt Tây Bắc, Seattle tuần qua 13-2-2009 loan một tin sinh hoạt cộng đồng có vẻ bí hiểm, ẩn giấu một âm mưu lớn của một nhóm người ẩn danh, quảng cáo buổi tiệc vào cuối tuần nầy để gây quỹ cho cái gọi là “Bệnh xá lưu động Vietnam Clinic” KHÁM BỆNH miễn phí cho khỏang 1500 người nghèo khó ở miền quê hẻo lánh … Việt Nam. Điều đáng chú ý là buổi tiệc gây quỹ … từ thiện cho VC với giá 60 đô/người gồm 7 món, có phụ diễn ca nhạc, thời trang cũng lại được diễn ra tại Tea Palace, một nhà hàng Tàu lớn mới cất bên Renton của Tập đòan kinh tài Tàu-Việt Cộng Trần Đức Viet-Wah!

Theo sự tiết lộ của một nhân vật nổi danh địa phương, đàng sau "Bệnh xá lưu động Vietnam Clinic" nầy là một nhóm người trẻ Việt Nam thuộc University of Washington, (nghe nói có con gái của Chủ nhân Lam’s Seafood Market), giựt dây bởi ... cha chú, ông bà của chúng trong cộng đồng, chưa kể một số người Mỹ phản chiến thân Cộng!

Vietnam Clinic là tên gọi mới toanh của một tổ chức … bí mật vì cho tới giờ nầy, chẳng ai biết do ai cầm đầu, trụ sở ở đâu … nhưng rõ ràng có dính líu đến quan thái thú Tàu Trần Đức qua cái tiệc tại Tea Palace như lần trước gây quỹ cho Nhà May Mắn ở Việt Nam của nữ cán bộ từ thiện VC Tim Rebeaud, hợp tác tổ chức cùng Băng đảng mafia Việt Tân!

Chăm lo sức khỏe, bệnh tật cho 85 triệu dân Việt trong nước là bổn phận bắt buộc phải làm của CSVN, 1500 người nghèo khó miền quê Việt Nam có thấm gì so với hàng mấy chục triệu đồng bào dốt nát, bệnh tật, nghèo đói đang sống lây lất ở khắp miền đất nước từ rừng núi xuống đồng bằng, từ miền quê hẻo lánh đến tận hang cùng ngõ hẻm của các thành phố trên tòan cõi Việt Nam. Giúp khám bệnh miễn phí cho 1500 người có giải quyết tận gốc bệnh tật của họ hay chỉ là bước đầu thử nghiệm cho cái gọi là “Bênh xá lưu động Vietnam Clinic” để moi đô la và làm “công quả” cho bọn tu bản đỏ Việt Cộng, thi hành bởi tư bản đỏ Tàu Cộng kiêm quan thái thú Trần Đức?

Bề mặt làm từ thiện cho VC, đám người Mỹ gốc Tàu cấu kết với một số Việt gian đang âm mưu đô hộ 80 ngàn dân Việt ở Tiểu bang Washington qua việc vận động một cựu lính kiểng BĐQ/VNCH người Mỹ gốc Tàu nói rành tiếng Việt, lên làm Chủ tịch Cộng Đồng NVQG T/b Washington!

Tại sao quan thái thú Trần Đức, viên cảnh sát hợp đồng người Mỹ gốc Miên là Thạch L. lại sốt sắng đưa cựu lính kiểng BĐQ Nghiêm H. gốc Tàu (nói được tiếng Quảng, Tiều, Phổ Thông) lên làm Chủ tịch Cộng Đồng của người Việt? Theo nhận định của người hiểu chuyện, ngoài lý do chính trị chuẩn bị lập công với CSVN khi hình thành Lãnh Sự Quán VC tại Seattle, còn che giấu lý do liên quan tiền bạc!

Số là quan thái thú Tàu Trần Đức của Tập đoàn kinh tài Viet-Wah đã bị hố nặng khi mở chợ Viet-Wah ở tận bên Renton rất xa nơi cư ngụ của đa số dân Việt và Tàu, lại đèo thêm một nhà hàng lớn Tea Palace bên cạnh nên doanh thu không bù chi phí!. (Một chiến hữu từng công khai than phiền ngay tại chợ Viet-Wah rằng chợ này đã bày bán bánh mứt cũ tồn kho từ … Tết Mậu Tý năm ngoái. Thế là ngày hôm sau, chưa hết Tết Kỷ Sửu 2009, Viet-Wah dẹp hết các loại bánh mứt quá date nầy!) .

Để san bằng khiếm hụt lợi nhuận của hệ thống chợ và nhà hàng, quan thái thú Trần Đức liền tung tiền và đàn em xông pha len lỏi vào các tổ chức hội đoàn NVQG địa phưong, kể cả cấu kết với Băng đảng Mafia Việt Tân lấy cảm tình, tạo ân nghĩa để Tea Palace sẽ dần dần loại dần các nhà hàng của người Việt (thí dụ Jumbo), giành độc quyền (THẦU) tổ chức các buổi tiệc lớn nhỏ của cộng đồng Việt, tiện thể giải quyết các loại thực phẩm ế ẩm của chợ Viet-Wah bên cạnh!

Tiến mạnh hơn nữa, là một khi Chủ tịch Cộng Đồng NVQG Tb/Washington là người Tàu dưới sự nhiếp chính của quan thái thú Tàu Trần Đức thì hy vọng sự buôn bán, làm ăn của Tập đoàn kinh tài cho Tàu và Việt Cộng Viet-Wah sẽ phát triển mạnh! Đồng thời, viên chức cảnh sát hợp đồng người Mỹ gốc Miên Thạch L. cũng sẽ giữ vững job thơm của ông ta! Tàu, Miên lưỡng lợi còn Việt mình lãnh đủ!

Với bản chất Ba Tàu, ở nơi nào cũng là ba Tàu, từ Nhà May Mắn đến Bệnh xá lưu động Vietnam Clinic, thật sự nhóm người Mỹ gốc Tàu nói rành tiếng Việt chẳng hề có lòng từ thiện gì dành cho người Việt! Đó chẳng qua, họ xem cộng đồng người Việt ở Tiểu bang Washington là một nguồn sữa béo bở tha hồ vắt, đồng thời là môi trường chính trị thuận lợi để họ khống chế trước khi CSVN lập Lãnh Sự Quán tại Seattle !

Là người dân Việt tại Tiểu bang Washington, chẳng lẽ chúng ta không còn một ai rặt giống nòi Việt xung phong ra gánh vác cộng đồng, để cho đám người Tàu thao túng chúng ta như một hình thức đô hộ Bắc thuộc tái diễn hay sao?

Chúng ta hãy suy ngẫm lời kêu gọi sau đây của một nhà ái quốc Việt Nam từ hơn nửa thế kỷ trước:

… Than ít tiếng gọi hồn chủng loại,
Việt Nam ! người Việt Nam mau trở lại!
Yêu giống nòi có phải hơn không ?
Dầu sao cũng giống Lạc Hồng!

(Lấy chồng Chệt, thơ Đức Huỳnh Giáo Chủ PGHH năm 1946).

Tuấn Phan
(Cư dân Seattle, WA State)
ddpghh@yahoo.com
http://lyhuong.net/viet/index.php?op...ndoc&Itemid=56


Người Bán Liêm Sỉ - Tiểu Tử

Tiểu Tử

Xin gọi ông ta là ông X. Để tránh phiền phức. Thời buổi bây giờ, con người dễ bị chụp mũ bất cứ lúc nào và bởi bất cứ ai. Ở trên chụp xuống là nhà cầm quyền – hạng này đông lắm và rất... vững tay nghề vì đã từng hành nghề này cả mấy chục năm. Ở dưới chụp lên là kẻ tiểu nhơn – hạng này thường thấy xuất hiện khi có biến cố hay khi thấy chánh quyền đa nghi như Tào Tháo; hạng này hành động theo thời cơ nên tay nghề lắm khi còn vụng; họ không đông nhưng rất nguy hiểm bởi vì họ giống như mọi người nên khó mà nhận diện ! Ở ngang với mình mà chụp mũ mình là mấy đứa mà mình thường gọi là bạn hay chiến hữu hay đồng chí – hạng... mắc dịch này mới bắt tay ôm hôn mình thấm thiết đó, vậy mà hôm sau đã “trở cờ xé lẻ” bởi vì cái đít của họ đòi cái ghế và cái mặt của họ muốn được... bự bằng cái nia ( để được thấy là … đại diện ! ) ; hạng này không cần tay nghề khéo nên cách chụp mũ thiếu... tế nhị ! Nói chung, hạng chụp mũ nào cũng chỉ chụp người có tên tuổi đàng hoàng chớ chẳng ai chụp mũ một kẻ vô danh. Cho nên, gọi nhân vật trong chuyện sau đây là ông X để ổng trở thành kẻ vô danh, khỏi bị chụp mũ ! (Xin lỗi ! Tôi hơi dài dòng ở đây tại vì tôi muốn mọi người đều thấy tôi “rõ như ban ngày”, để đừng ai... chụp mũ tôi “có ý đồ này nọ”. Đa tạ).

Bây giờ thì xin nói đến ông X.

Hồi thời trước – thời mà sau này “được” gọi là ngụy – ông X làm việc cho một hãng tư của ngoại quốc. Ông làm việc lâu năm và rất đắc lực nên ban giám đốc giao cho ông những chức vụ quan trọng với quyền hạn về tài chánh thật rộng rãi. Để thực hiện những chương trình xây dựng đồ sộ của hãng, ông thường xuyên giao dịch với chánh quyền. Nhờ vậy, ông “quen lớn” nhiều trong cả hai giới dân sự và quân sự.

Ở địa vị như của ông, con người dễ bị cám dỗ vì tư lợi. Chẳng có gì khó hết. Chỉ cần “nhắm mắt” một chút là nhà thầu sẽ biết cách đền ơn. Chỉ cần “biết phải quấy” một chút là vô “áp phe” riêng cho mình. Chỉ cần “bóp chẹt bắt bí” một chút là hất chân những đứa không theo bè cánh...

Ông X lại không thuộc hạng “biết làm ăn” như kể trên. Ông lớn lên trong một gia đình theo Khổng giáo, lấy “nhân nghĩa lễ trí tín” làm phương châm, luôn đề cao giá trị đạo đức của con người. Cho nên làm việc cho hãng gần hai mươi năm mà không thấy ông ... “xơ múi” chút gì hết ! Bạn bè có đứa chê ông nhát. Ông cười: “Thà tao nhát mà tao giữ tròn liêm sỉ. Cái đó mới là cái khó. Người ta có thể chê tao như mày đã chê tao. Chớ không ai dám khi dể tao hết. Cái phách của tao là ở chỗ đó!”.

... 30 tháng tư 1975. Ông X đã không di tản. Nghĩ rằng mình làm việc cho hãng tư, lại là hãng của ngoại quốc, chắc “họ không làm gì đâu”. Chẳng dè quân mũ tai bèo (Giải phóng miền Nam) và quân nón cối (bộ đội) vào Nam tiếp thu tuốt tuột. Hãng công hãng tư gì, lớn nhỏ gì cũng “đớp” hết ráo (Trước đó, họ có tuyên bố “không đụng tới cây kim sợi chỉ của dân”, và sự thật, họ đã làm đúng như vậy, mới chết ! Bằng cớ là họ đã lấy hết, chỉ chừa có... cây kim sợi chỉ ! Cho nên, có thấy ai thưa gởi rằng bị cách mạng ... cướp mất cây kim sợi chỉ đâu ? Vậy mà sao ai cũng nói họ “nói một đàng mà làm một nẻo” hết ! Oan cho họ ! Có điều là với “cây kim sợi chỉ”, người dân không biết. .. “làm khỉ gì ăn”. Chỉ còn có nước may cái miệng lại để khỏi phải ăn, khỏi phải nói !).

Hãng của ông X bị quân mũ tai bèo mang bí số K7 tiếp thu. May cho ổng: người dẫn đầu toán tiếp thu là người chú bà con đi khu hồi kháng chiến 1945. Nhờ ông này can thiệp nên ông X không bị đi cải tạo, nhưng bị đổi đi “hạ tầng công tác” ở một kho hóa chất (Sự che chở người thân như vậy rất hiếm thấy trong chế độ. Và có lẽ vì vậy mà chưa đầy sáu tháng sau, ông cán bộ đó bị cho “về vườn” mặc dầu chưa tới hạng tuổi !).

Bấy giờ, ông X ăn lương 80 đồng. Trong khi người tài xế cũ của ông lảnh 90 đồng ! Ông được phát lương mỗi tháng hai kỳ. Mỗi kỳ là 40 đồng nhưng bị giữ lại 2 đồng để cho vào sổ tiết kiệm (Nhà Nước lo cho dân chí tình như vậy mà vẫn có người không bằng lòng. Lạ thật !).

Bấy giờ, vì tất cả ngân hàng đều bị tịch thu, nên tiền của mà ông X để trong ngân hàng của ổng kể như đã ... cúng cô hồn ! Ông X trắng tay và ... trắng mắt.

Bấy giờ, vợ con ông X rã ra đi làm trong mấy tổ hợp. Hai đứa nhỏ nhứt ở nhà dán bao giấy bỏ mối cho bạn hàng ngoài chợ gói đồ. Ông X bán lần xe cộ, bàn ghế tủ...

Nhiều khi ông thầm nghĩ: “Mình đã tự hào giữ tròn liêm sỉ từ mấy mươi năm. Bây giờ ... đổi lấy cái ăn cũng không được. Phải chi hồi đó mình nhắm mắt làm bậy, mánh mung chụp giựt đầy túi rồi bay ra ngoại quốc ở, thì bây giờ mình đâu có ngồi đây nhìn cái khổ cực của vợ con ! Riết rồi không biết là mình khôn hay mình dại nữa”.

Hôm nay là ngày ông đi bán chiếc xe đạp của ông. Ông đã tính kỹ: đạp xe ra chỗ thằng nhỏ sửa xe đạp ở góc đường xin nó cho đứng nhờ để bán; ở đó người qua lại cũng đông và người ghé vào bơm bánh hay sửa xe cũng thường; thế nào cũng có người hỏi mua. Sau khi lau chùi sạch sẽ chiếc xe, ông lấy một miếng bìa cứng viết lên đó “Bán xe đạp” rồi khoét lỗ xỏ sẵn dây để mang ra cột tại chỗ. Vừa làm ông vừa nghĩ đến thân phận của mình, đến cái liêm sỉ mà ông đã đeo đẳng từ bao nhiêu năm. Ông cười chua chát: “Cái liêm sỉ không giá trị bằng chiếc xe đạp !”. Bỗng ông nẩy ra một ý, vừa hài hước vừa táo bạo: “Tại sao mình không treo bảng bán cái liêm sỉ ? Cười chơi, sợ gì ?”. Vậy là ông lấy một miếng cạc-tông, nắn nót viết lên đó hàng chữ “Bán cái liêm sỉ. Bảo đảm 20 năm chưa sứt mẻ”. Khoét lỗ xỏ dây xong, ông cho hết vào túi xách, đạp xe ra ngõ.

Thằng nhỏ sửa xe tuổi độ mười hai mười ba. Ốm nhom, đen thui, cười hở lợi. Sáng nào nó cũng kéo chiếc xe hai bánh chở hai thùng gỗ nhỏ và mớ đồ nghề, ra ... hành nghề cạnh trụ đèn ở góc đường. Sợ người ta không biết hay sao mà thấy nó có treo trên trụ đèn tấm bảng trắng sơn chữ đỏ “Tại đây sửa xe đạp đủ loại”.

Khi ông X xin đứng nhờ, nó vui vẻ nhận lời ngay:

- Dạ được ! Dạ được ! Ông Hai cứ dựng xe cạnh cột đèn đó, không sao hết. Chỗ này là chỗ “bá tánh” chớ phải của riêng cháu đâu mà ông Hai xin phép !

Rồi nó lấy cái thùng gỗ úp xuống, mời:

- Ông Hai ngồi. Cháu đang lỡ tay !

Nó làm như nếu nó không lỡ tay thì nó có bổn phận phải ngồi... tiếp chuyện ông X vậy ! Ông thấy có cảm tình ngay với thằng nhỏ. Ông cảm ơn rồi lấy hai miếng cạc-tông ra, treo một tấm lên sườn xe đạp, tấm thứ hai đeo lên cổ của mình một cách thích thú !

Ông ngồi xuống thùng gỗ phía sau lưng thằng nhỏ, đốt thuốc hút, ung dung. Thằng nhỏ đang ráp sợi dây sên vào chiếc xe đạp dựng ngược. Nó vừa làm vừa nói chuyện với ông X, mắt vẫn nhìn châm chú vào công việc.

- Ông Hai bán xe rồi lấy gì mà đi ?

- Thì... tôi đi chung xe với bà nhà tôi.

- Ông đèo bà hay bà đèo ông vậy ?

Ông X bật cười:

- Dĩ nhiên là tôi đèo bả chớ !

- Ý ! Bây giờ đổi đời rồi. Mấy bà chở chồng chạy bon bon thiếu gì, ông Hai.

Nói xong, nó cười hắc hắc. Ngừng một lúc, chừng như đang ngẫm nghĩ gì đó. Rồi nó nói tiếp, giọng ngang ngang:

- Bây giờ sao nhiều người bán đồ bán đạc trong nhà quá. Ở xóm của cháu, thấy có người cạy gạch bông nền nhà lên bán đặng ăn, ông Hai à !

Hình ảnh đó làm ông xúc động. Ông không biết phải nói gì. Sự bần cùng của người dân trong chế độ được gọi là ưu việt này, đã vượt quá xa tầm tưởng tượng của con người... thì còn lời gì để nói ? Im lặng, ông hít nhiều hơi thuốc dài...

Thấy sao “người đối thoại” của nó làm thinh, thằng nhỏ quay đầu nhìn lại. Bây giờ nó mới thấy tấm bảng ông đeo trước ngực. Nó ngạc nhiên:

- Ủa ! Ông còn bán cái giống gì nữa vậy ?

- Thì ... cháu đọc coi.

- Cái ... “liêm” ... Cái “liêm sỉ” là cái gì vậy, ông Hai ?

- Ờ ... Cái liêm sỉ là ... (Ông ngập ngừng tìm lời để giải nghĩa) Là ... Là cái mà thiên hạ ai cũng quí trọng hết. Người ta coi nó có giá trị như ... có giá trị như ...

- Như hột xoàn hả ông Hai ?

- Ờ ! Đại loại như vậy. Thiên hạ cho rằng người nào có cái liêm sỉ cũng thấy sáng ngời không kém.

Nổi tánh tò mò, thằng nhỏ chùi vội hai tay vào một miếng giẻ cũng dơ như tay của nó, rồi xoay hẳn người lại, hâm hở:

- Ông Hai cho cháu coi một chút được không ? Từ cha sanh mẹ đẻ cháu chưa nghe nói tới cái liêm sỉ bao giờ, chớ đừng nói thấy.

- À cái này không có coi được. Lớn lên rồi cháu sẽ biết.

Thằng nhỏ tiu nghỉu, quay trở về công việc mà nghĩ: “Chắc là đồ xịn lắm nên ổng sợ !”

Có hai thanh niên dừng lại bơm bánh xe. Cả hai đều đọc bảng treo trước ngực ông X. M ột anh hỏi anh kia:

- Cái liêm sỉ là cái gì vậy mậy ?

Thằng nhỏ nói hớt, vẻ sành sỏi:

- Là đồ nữ trang loại xịn. Mắc lắm đó !

Ông X mỉm cười, chua chát nghĩ: “Chế độ đâu có dạy con người phải có liêm sỉ. Bây giờ, chỉ thấy học đấu tranh, học hận thù, học giết chóc ... chớ đâu thấy học làm người có đạo đức, trọng lễ nghĩa để mà biết liêm sỉ là gì ? ‘’

Một anh bộ đội, nón cối nghiêng nghiêng, tấp Honda vào hỏi mua “săm” xe đạp. Thằng nhỏ nói: “Sửa xe chớ không có bán đồ phụ tùng”. Chờ cho anh bộ đội đi khuất, nó quay lại cười cười nói với ông X:

- Ruột xe thì nói ruột xe. Mấy chả nói “săm”. Hồi đầu cháu đâu có biết. Cháu chỉ qua bà xẩm bán nước sâm ở bên kia đường. Thấy cười quá ! Họ nói tiếng gì đâu không, hà !

Một thanh niên chở một ông già, ngừng lại nhờ thằng nhỏ siết lại cái đầu bàn đạp. Sau khi nhìn ông X, anh thanh niên hỏi nhỏ ông già:

- Liêm sỉ là cái gì hả ông nội ?

Ông già tằng hắng rồi nói, giọng nghiêm trang:

- Là cái mà nó bắt con người ta phải cẩn thận trong suy tư trong hành động. Nó không cho con người ta làm bậy làm quấy, làm sai đạo lý. Nó bắt con người ta phải biết xấu hổ khi có ý xâm phạm thuần phong mỹ tục. Quí lắm, con thấy không ? Vậy mà thời buổi bây giờ có mấy ai biết nó là gì...

Trả tiền xong, người cháu đợi người ông ngồi đàng hoàng vững chãi trên pọt-ba-ga rồi mới đạp đi. Ông già quay đầu nhìn lại ông X, giống như nhìn một món đồ cổ !

Mặt trời đã lên cao. Cây me già cạnh đó đổ bóng mát rượi xuống chỗ “hành nghề” của thằng nhỏ. Gió thổi hiu hiu. Lá me lăng tăng rụng...

Một ông già râu tóc bạc phơ đạp xe lọc cọc ghé vô nhờ sửa cái thắng. Sau khi... “kiểm tra” lại bộ phận, thằng nhỏ gãi gãi đầu mặc dù tay nó dơ hầy:

- Cha ... Vụ này hơi lâu à ông Hai. Cũng năm mười phút à !

- Không sao. Tao đợi. Tao thiếu gì thì giờ.

Nó vội vàng lật úp cái thùng gỗ còn lại, đặt gần chỗ ông X:

- Ông ngồi đây. Có ông Hai này ngồi bán xe, từ sáng giờ không thấy ai hỏi hết. Chắc cũng buồn !

Đó là cách nó giới thiệu để hai người dễ dàng bắt chuyện với nhau, nếu muốn.

Ông già ngồi xuống, gật đầu chào ông X, rồi móc bọc thuốc rê, mời:

- Ông vấn một điếu chơi.

- Cám ơn. Tôi có đem theo thuốc vấn sẵn ở nhà.

Ông X lấy trong túi ra hộp thiếc giẹp màu vàng (loại đựng thuốc điếu 555 ngày xưa) móp méo trầy trụa, mở ra mời lại:

- Ông hút thử thứ này coi.

Ông già cất bọc thuốc vào túi lấy một điếu của ông X để lên môi, đốt. Ổng hít mấy hơi thật dài rồi gật gù:

- Ùm ... Một phần Lạng Sơn hai phần Gò Vấp.

- Đúng ! Ông rành quá !

- Một đời hút thuốc mà không rành sao được, ông bạn.

Hai người im lặng thở những hơi khói dài. Giờ đó, đường cũng vắng, chỉ nghe tiếng lách cách sửa xe của thằng nhỏ. Một lúc lâu sau, bỗng ông già tằng hắng rồi nheo mắt nhìn thẳng ông X, giọng ôn tồn:

- Ông bạn à. Tôi nghĩ nếu ông bạn còn chút liêm sỉ thì nên dẹp tấm bảng bán liêm sỉ của ông đi. Chỉ có phường vô liêm sỉ mới khoe khoang khoác lác rằng ta là thế này, ta là thế nọ, ta hơn thiên hạ về đủ mọi mặt vv…. Sự thật, họ không có gì hết. Bọn vô liêm sỉ đó đã chà đạp mọi giá trị tinh thần của con người, đã chối bỏ truyền thống đạo đức của ông cha để lại từ không biết mấy ngàn năm.

Ông X im lặng gật gù nghe. Ông già ngừng một chút để hít mấy hơi thuốc. Rồi tiếp:

- Ông bạn à. Tôi tin rằng ông bạn là người có liêm sỉ. Trực giác cho tôi thấy như vậy. Bây giờ, đem rao bán cái liêm sỉ, ông bạn có thấy đó là hành động thiếu suy nghĩ không ? Nói khùng mà nghe, giả dụ ông bạn có bán được cái liêm sỉ, ông bạn sẽ “trắng tay”. Không còn liêm sỉ nữa thì ông bạn sẽ thành cái gì ?

Ông già ngừng ở đó, nhìn ông X một chút rồi nói gằn từng tiếng:

- Ông bạn sẽ là thằng-vô-liêm-sỉ !

Đến đây, thằng nhỏ đã sửa xong cái thắng. Ông già đứng lên chào ông X, trả tiền rồi đạp xe đi thẳng.

Hút tàn điếu thuốc, ông X thở dài, đứng lên tháo hai miếng cạc-tông cho vào túi xách. Thằng nhỏ ngạc nhiên:

- Ủa ! Bộ ông Hai về hả ?

- Ừ !

- Sao về sớm vậy ?

- Ừ ! Về sớm.

Ông X nói bằng một giọng trống rỗng. Thằng nhỏ ân cần dặn:

- Ông Hai cẩn thận nghe ! Coi chừng tụi nó giựt cái liêm sỉ à. Mấy thằng lưu manh nó giựt bóp của người ta hoài, hà !

Ông X làm thinh đạp xe đi, bỗng nghe như cái liêm sỉ của ông nó nặng như chì. Vậy mà bao nhiêu lâu nay, ngày ngày ông vẫn còng lưng cõng nó để đi tìm một chân trời, một lối thoát, một chút ánh sáng ở cuối con đường hầm … !

Tiểu Tử


Wednesday, February 18, 2009

Đừng đánh trống bỏ dùi! - Nam Nhân

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

Đến nay đã bước sang tuần lễ thứ 3 của tháng 2 năm 2009. Việc nhóm Thanh Niên Cờ Vàng tại Nam Cali đã “theo sáng kiến của Gs. Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh” để lên tiếng phát động phong trào “không về du lịch, không gửi tiền về giúp thân nhân tại Việt Nam trong tháng Tư đen năm 2009 này”.

Tiếp theo, ông Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh cũng viết một lá thư gửi quý Chiến hữu trong tập thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa tại Hải ngoại do ông làm chủ tịch.

Đọc đoạn:

“Vấn đề không về VN trong tháng Tư, tôi xin kể anh nghe cho vui là từ mấy năm nay tôi vẫn đưa ý kiến với một số thân hữu là để trả lời tên Việt Thường là tôi không làm gì, tôi có thể vận động để không có người Việt yêu nước nào đặt chân xuống phi trường Hà Nội hay Sài Gòn trong ngày Quốc Hận 30/4….”

Nam Nhân tôi chắc chắn đại đa số người Việt tỵ nạn việt-gian cộng-sản tại hải ngoại nói chung và tập thể Chiến Sĩ VNCH nói riêng, đều hân hoan chờ ông chủ tịch Nguyễn Xuân Vinh lên tiếng vận động một điều thật chí tình và thật đắc lợi cho công cuộc đấu tranh, mà cả 85 triệu người dân trong nước và tập thể người Việt tỵ nạn tại hải ngoại đều mong mỏi. Qua câu: “… tôi có thể vận động để không có người Việt yêu nước nào đặt chân xuống phi trường Hà Nội hay Sài Gòn trong ngày Quốc Hận 30/4.”

Cho đến nay, phần ông TP Nguyễn Xuân Vinh, mọi người chưa thấy ông động tĩnh gì sau chuyến đi Michigan như ông đã thuật lại trong thư gửi “quý Chiến hữu” của tập thể Chiến Sĩ VNCH mà chính ông được bầu lên lãnh đạo.

(Trích): “…Ý kiến đó mới đây lại được nhóm trẻ kỹ sư ở Michigan đưa ra lời kêu gọi theo một kế hoạch họ thảo ra. Tuy không trực tiếp góp ý kiến nhưng ngày họ bàn thảo (2/11/08) tôi và BS Vượng có mặt cùng với phóng viên Tuyết Mai đến từ Virginia. Sau đó tôi thấy TM đưa lời kêu gọi trên các diễn đàn điện tử và ít ngày sau có nhiều lời kêu gọi khác nữa.” (ngưng trích)

Nhưng nếu đọc tiếp câu kết của đoạn này, người đọc sẽ không khỏi thất vọng về việc phó mặc cho thế hệ hậu duệ của một người trong bậc trưởng thượng, thế hệ Cha, Chú, bằng câu nói bỏ lửng này mà người bình thường có trách nhiệm không ai dám làm:

“…. Tôi nghĩ là giới trẻ sẽ tự động thực hiện chương trình này”. !!!

Thế là giới trẻ, Nhóm Thanh Niên Cờ Vàng đã phát động kêu gọi trên các phương tiện truyền thông có được. Và đến nay, trong tập thể “Cựu chiến Sĩ của ông TP Nguyễn Xuân Vinh” cũng đang chờ lời khởi động của ông cho chính họ và gia đình là để làm gương: Quyết không về du lịch, không gửi tiền về giúp thân nhân trong dịp tháng Tư Đen năm 2009 này.

Hành động có đi đôi với việc làm thì chính bản thân mới không tủi thẹn với lương tâm và mới giữ được uy tín với người khác.

Với số tuổi đã cao, sức đã kém của ông TP Nguyễn Xuân Vinh, chắc chắn không ai còn đòi hỏi ông phải xông pha cầm súng ngăn thù như những năm ông còn trẻ, được chính quyền VNCH cho sang Mỹ du học và… ở lại phục vụ cho ngành Khoa học Không-gian của Mỹ. Mà chỉ kỳ vọng ở ông, thực hiện những gì ông vừa viết đến “qúy Chiến hữu” của ông ngày 09/01/2009 vừa qua. Đó là lời vận động vàng ngọc nặng ký của ông: “…tôi có thể vận động để không có người Việt yêu nước nào đặt chân xuống phi trường Hà Nội hay Sài Gòn trong ngày Quốc Hận 30/4….”

Trong hơn 3 triệu người Việt tỵ nạn vgcs tại hải ngoại, người ta có thể bỏ bớt một số nhỏ những kẻ dễ tính, đầy “lòng nhân” mà đã “Bỏ qua được những việc tàn ác, phi nhân trong quá khứ, quên nổi hận thù” do tập đoàn việt-gian cộng-sản đã gây cho chính bản thân họ, cho gia đình, bà con và cả dân tộc Việt, từ khi Hồ chí Minh tự nguyện làm tay sai bọn đế quốc đỏ Nga Sô và Tàu cộng cho đến nay. Như nhóm thế hệ một rưỡi tại Nam Cali vừa qua đã tổ chức cái gọi là “Nghệ Thuật Lên Tiếng”, rồi một Brian Đoàn với những tuyên bố làm đau lòng cả bố đẻ của mình! Thì Nam Nhân tôi đoan chắc rằng, không một ai nói mình không yêu nước cả. Và nhận thấy điểm thuận lợi cho lời “kêu gọi vận động” của ông TP Nguyễn Xuân Vinh trong dịp tháng Tư Đen năm nay là:

- Đại đa số người Việt tỵ nạn tại hải ngoại không bao giờ quên nguyên nhân cái họa diệt chủng và mất dần đất nước Việt vào tay ngoại bang, do chính tập đoàn vgcs mà Hồ đã lãnh đạo.

- Cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu đang gây khó khăn cho mọi người và mọi gia đình không trừ một quốc gia nào trên thế giới.

Thêm vào đó, việc lên tiếng ủng hộ, hiệp thông cầu nguyện cùng toàn thể giáo dân trong Năm Thánh đã được khai mạc tại giáo xứ Thái Hà, Hà Nội nói riêng và toàn thể giáo dân Công giáo Việt nam nói chung cho công lý và sự thật đã được khai mạc vào ngày 31/1/2009 vừa qua, cũng là một điểm then chốt cho cuộc tranh đấu dành lại nhân quyền của người dân trong nước. Ông TP Nguyễn Xuân Vinh cũng chưa lên tiếng … hay ông còn chờ Mỹ bật đèn xanh?!!!

Hoặc chờ đến khi nào "heo đất" lên tiếng như hình đính kèm trong thư ông gửi đến quý chiến hữu của ông trong cùng lá thư trên???

Chiến dịch san xẻ, đền ơn những chiến sĩ QLVNCH đã hy sinh một phần thân thể của mình trong cuộc chiến bảo vệ tự do, an bình và toàn vẹn lãnh thổ cho nhân dân miền Nam VN trước đây, thật đáng phải làm. Và đúng ra, phải được tập thể những người được gọi là đồng đội, là huynh đệ chi binh của họ đã may mắn thoát khỏi nanh vuốt của vgcs, phải thực hiện trước đây vài chục năm kìa. Những anh em bất hạnh này, họ đã xác định qua lá thư của một thương binh QLVNCH gửi ra hải ngoại sau đây:

Họ không cần anh em, đồng đội, những cấp chỉ huy trước đây của họ hàng năm gửi chút quà từ “đàn heo đất”, để nuôi họ cho mãn đời còn lại! Mà ý chí họ trong suốt thời gian sống dưới chế độ thù hằn dai dẳng của bọn vgcs, từ đời cha đến đời con của họ vẫn còn nung nấu.

Họ ao ước, ôm ấp hoài bão, luôn mong ngóng ngày trở về của các cấp chỉ huy, của những Đại Bàng, những Bắc Đẩu … và của bao đồng đội họ … cho dân, cho nước, với màu cờ, sắc áo năm xưa, cùng với khúc khải hoàn ca chiến thắng dẹp tan lũ giặc thù cướp nước, làm tay sai cho ngoại bang đế quốc đỏ Nga, Tàu. Dựng lại thanh bình muôn thuở, chiếm lại toàn vẹn cõi bờ từ Ải Nam Quan đến tận Mũi Cà Mau.

Việc san xẻ với bao đồng đội bất hạnh của QLVNCH còn kẹt lại tại quê nhà hiện nay qua chương trình “nuôi heo đất”, phải chăng tương tự như những trại tù tập trung trá hình “cải tạo”, nhằm giết lần mòn sức sống, tuổi trẻ, sự oai hùng, niềm kiêu hãnh của những người lính QLVNCH còn lại sau cuộc chiến cướp nước của làn sóng Đế quốc Đỏ Nga Sô, Tàu cộng đại Hán bành trướng mà vgcs là tay sai, nhằm xóa bỏ mọi dấu tích bảo quốc an dân thật sự chính nghĩa của QLVNCH???

Và để thỏa mãn, vuốt ve lương tâm của những cấp chỉ huy, những đồng đội may mắn thoát được vòng kiềm tỏa của việt gian cộng sản, mà vô tình tiếp tay cho giặc thù vấy bẩn lâu dài thêm lên trang sử của giống nòi Việt Nam???

Hành động đánh trống bỏ dùi, không thể tiếp tục được tập thể người Việt tỵ nạn việt gian cộng sản tại hải ngoại chấp nhận bằng bất kể biện minh nào.

Anh quốc, ngày 17 tháng 2 năm 2009

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

Phụ chú: Đính kèm lá thư của ông Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh đề ngày 09/01/2009


Ngày 09 tháng Giêng năm 2009.

Thân gửi quý Chiến hữu,

Ngày đầu năm, tôi tự hẹn với mình là sẽ thường xuyên liên lạc điện thoại để hỏi ý kiến quý vị Niên Trưởng trong Hội Đồng Tư Vấn, quý chiến hữu Tổng Hội Trưởng và Chủ tịch Liên Hội, cùng quý Trung Tâm Trưởng. Nếu không liên lạc được với từng người thì hàng tháng tôi cũng sẽ viết thư gửi đến quý chiến hữu. Ngoài ra thì trong những tháng đầu năm nay, vì vấn đề hỗ trợ cho Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ ở Orlando, Florida tôi sẽ có dịp gặp một số quý chiến hữu khi tham dự những buổi Ra Mắt Sách ngày 01 tháng 3, năm 2009 ở Westminster, CA và ngày 15/3/2009 ở Houston, Texas. Đó là những cuốn sách “Kỷ Niệm về Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh-Từ Chiến Sĩ đến Khoa Học Gia” , một Tuyển tập của nhiều người viết dầy 624 trang và do Văn Đàn Đồng Tâm xuất bản và Tập Truyện tình thời đại “Tìm Nhau Từ Thuở” sách dầy 240 trang của tác giả Xuân Vinh. Hai cuốn sách này đã được giới thiệu ngày 7/9/2008 ở Bắc Cali và một phần tiền thu được đã được ban tổ chức gửi giúp qũy TPB của VNCH. Ngoài ra, ngày 1 tháng 11, 2008 khi tham dự Đại Nhạc Hội giúp TPB của Cộng Đồng Người Việt ở Detroit, Michigan tôi cũng đã tặng ban tổ chức một số sách TNTT và bán được 1,200 Mỹ Kim để giúp vào qũy TPB. Tôi mong rằng trong những dịp xuống Nam Cali và đi Texas vào tháng Ba năm nay tôi sẽ có dịp gặp quý chiến hữu và một số đông người đồng hương để cổ động cho Ủy Ban Xây Dựng Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ được thành công như dự định. Số tiền thu được trong những buổi Ra Mắt Sách sẽ được dùng hoàn toàn làm kinh phí di chuyển cho Trung Tâm Asia về Orlando, Florida tổ chức Đại Nhạc Hội gây qũy Xây Dựng Tượng Đài, dự trù vào khoảng tháng Năm hay tháng Sáu trong năm nay. Trong những cuộc gặp gỡ sắp tới tôi hy vọng chúng ta sẽ có dịp trao đổi ý kiến để cho sự điều hành Tập Thể được hữu hiệu và những công tác được đề ra đạt được những kết quả khả quan.

Cùng với thư này tôi xin giới thiệu với quý chiến hữu hai chương trình đã được Tập Thể hỗ trợ và với nhiệt tâm đóng góp của quý chiến hữu và thành viên trong hội đoàn của mình tôi tin rằng sẽ đưa lại kết quả mong muốn.

1. Vấn đề lúc nào cũng làm những cựu chiến binh như chúng ta quan tâm là tình trạng của những chiến hữu còn có cuộc sống cơ cực ở quê nhà. Chúng ta đã có một tổ chức Trung Ương của Chị Hạnh Nhơn để cứu trợ Thương Phế Binh và Cô nhi Quả phụ VNCH, và nhiều Tổng Hội hay Hội Đoàn cũng có những chương trình xã hội để cứu trợ TPB và công tác chung đã một phần nào giúp cho nhiều cựu chiến binh bị thương tật và gia đình có một chút tặng phẩm hầu giảm bớt nỗi cơ hàn. Song song với những chương trình này, bác sĩ Phạm Đức Vượng là Phụ Tá Chủ Tịch Đặc Trách Thương Binh và Văn Hoá Xã Hội đã đưa ra môt kế hoạch gọi là “Gia Đình Nuôi Heo Đất Giúp Thương Phế Binh”. Để giới thiệu chương trình này chúng tôi đã đưa ra một bích chương do Hậu Duệ Phiến Đan thảo ra và bạn trẻ Doãn Quốc Vinh là con trai của văn hào Doãn Quốc Sỹ thực hiện như trình bầy dưới đây.

Những giòng chữ trên tấm bích chương đã tóm tắt những ý chính của kế hoạch nuôi heo đất. Nếu mỗi gia đình trong chúng ta nhận một con Heo Đất Tình Thương này và hàng ngày dậy cho con cháu chúng ta bỏ vào một số tiền cứu trợ thì hàng năm, khi gia đình chúng ta làm tổng kết để gửi số tiền về quê nhà, mỗi con Heo Đất sẽ có thể giúp cho một gia đình TPB có một đời sống bớt đau khổ hơn trong năm tới. Ngày đầu tiên mà chúng ta có thể biết kết quả sơ khởi của chương trình này đã dự trù là Ngày Quân Lực 19/6/2009. Hiện nay chúng tôi đang thảo luận để tìm phưong pháp chuyển số tiền các gia đình dành dụm được tới tận tay người thụ hưởng là những chiến hữu đã hy sinh một phần thân thể cho cuộc chiến dành Tự Do và Dân Chủ cho quê hương. Nguyên tắc được đặt ra là Tập Thể chỉ ghi dữ kiện số tiền hàng năm các gia đình để dành được, và giới thiệu đến các Hội đoàn có hồ sơ TPB chưa được trợ cấp. Những gia đình tham gia chương trình sẽ gửi tiền đóng góp về cho những Hội đoàn này, hay có toàn quyền gữi thẵng về cho gia đình TPB được giới thiệu.

Chúng tôi trình bầy chương trình nuôi heo đất này lần đầu tiên vào buổi giới thiệu hai cuốn sách nói trên ở San Jose, Bắc Cali. Ngày hôm ấy 50 con Heo Đất Tình Thương đã nhiều người tham dự nhận lãnh. Có những trường hợp cảm động có vị cao niên nhận thêm heo đất về để giao cho gia đình con cháu. Anh Hội trưởng Hội Ái Hữu cựu học sinh Chu Văn An Bắc Cali nhận một con heo và quyên góp ngay các cựu học sinh có mặt trong hội trường. Mới đây tôi lại được tin là trong bữa cơm thân hữu Tân Niên của CVA, sẽ được tổ chức vào tháng Ba 2009 toàn thể số tiền thặng dư sẽ được dành cho heo đất. Như vậy con Heo Đất CVA sẽ có thể giúp cho nhiều gia đình TPB bên nhà.

Tất cả những Heo Đất Tình Thương, có đánh số thứ tự, đều được tặng cho người nhận lãnh. Nhưng khi biết là bác sĩ Vượng đã bỏ tiền túi ra để đặt mua heo đất trong đợt đầu, nhiều người đã xin được trả sở phí và tặng thêm tiền cho qũy mua heo, dự trù cho 500 con trong năm đầu. Chương trình này đã được giới thiệu ở Bắc và Nam Cali, và ở những tiểu bang Michigan và Ohio. Tập Thể mong nhận được sự hỗ trợ và tích cực tham gia của các Tổng Hội và Liên Hội và được phát động ở các Trung Tâm như là một sự đóng góp cứu trợ TPB một cách thường xuyên, song song với những cuộc gây qũy khác.

2. Mới đây có lời kêu gọi của phóng viên Tuyết Mai xin ủng hộ ý kiến của một nhóm bạn trẻ ở Detroit Michigan là kêu gọi mọi người không về Việt Nam trong “Tháng Tư Đen 2009” . Về vấn đề này tôi trích lại để chia sẻ cùng quý chiến hữu thư mới đây tôi viết cho anh Phó Chủ Tịch Điều Hợp Trần Quang An:

“Vấn đề không về VN trong tháng Tư, tôi xin kể anh nghe cho vui là từ mấy năm nay tôi vẫn đưa ý kiến với một số thân hữu là để trả lời tên Việt Thường là tôi không làm gì, tôi có thể vận động để không có người Việt yêu nước nào đặt chân xuống phi trường Hà Nội hay Sài Gòn trong ngày Quốc Hận 30/4. Ý kiến đó mới đây lại được nhóm trẻ kỹ sư ở Michigan đưa ra lời kêu gọi theo một kế hoạch họ thảo ra. Tuy không trực tiếp góp ý kiến nhưng ngày họ bàn thảo (2/11/08) tôi và BS Vượng có mặt cùng với phóng viên Tuyết Mai đến từ Virginia. Sau đó tôi thấy TM đưa lời kêu gọi trên các diễn đàn điện tử và ít ngày sau có nhiều lời kêu gọi khác nữa. Tôi nghĩ là giới trẻ sẽ tự động thực hiện chương trình này”.

Nếu quý chiến hữu theo dõi những bài bình luận trên các diễn đàn thì có thể thấy những bài đánh phá chiến lược nhằm triệt hạ những tổ chức có tiềm năng chống cộng mạnh mẽ vì được người Việt tỵ nạn cộng sản tin tưởng và tôi có thể nói là Tập Thể CSVNCH của chúng ta hiện nay là một thành trì chống cộng vững vàng, được sự tin yêu và thương mến của đồng bào. Với đuờng lối minh bạch là quyết tâm không hoà hợp hoà giải với cộng sản VN, chúng ta đã gây được sự đoàn kết nội bộ và có thể cùng chung sức thực hiện được những chương trình làm suy yếu đảng cộng sản VN. Chiến hữu Phiến Đan từ Úc châu cũng đã lưu ý tôi là trước đây cũng có một bài viết của ký giả Huy Phương về vấn đề này. Vì vậy tôi nghĩ là năm nay, với những cuộc đàn áp giáo dân ở Việt Nam, đây là dịp chúng ta nói lên sự công phẫn của người Việt yêu Dân chủ và Tự do ở hải ngoại, và không gì mạnh mẽ hơn là tỏ cho thế giới biết và quan tâm đến sự vi phạm nhân quyền ở Việt Nam bằng cách không về VN trong tháng Tư Đen 2009, để làm cho sinh hoạt ở những phi trường quốc tế Hà Nội và Sài Gòn vắng lặng, một thái độ phản đối của chúng ta có thể làm cho giới lãnh đạo Đảng cộng sản VN phải bẽ bàng.

Ngày hôm nay, 10/1/2009, có một cuộc họp của các hội đoàn ở Nam Cali về vấn đề này. Tôi xin kêu gọi các chiến hữu Tổng Hội Trưởng, Chủ Tịch Liên Hội và các chiến hữu Trung Tâm Trưởng ở các nơi tiếp theo lời kêu gọi của chiến hữu Nguyễn Văn Tấn, Hội Cưụ Quân Nhân ở Toronto, Canada viết thư gửi cho Trung Tâm Điều Hợp Tây Nam và Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Nam Cali để tiếp tay thực hiện chương trình này do nhóm bạn trẻ ở Detroit Michigan khởi xướng. Tôi cũng nhờ chiến hữu Phó Chủ Tịch Điều Hợp nhân danh Tập Thể kêu gọi sự tiếp tay của giới truyền thông, đặc biệt là qúy bạn Nguyên Huy, Tuyết Mai. Huy Phương … và tất cả những ai sẵn lòng phổ biến những lời kêu gọi mọi giới người Việt ở Hải Ngoại tham gia chương trình này.

Với lời chào thân ái và đoàn kết, tôi trân trọng gửi đến qúy chiến hữu lời chúc đầu năm thành công trong mọi công việc và hạnh phúc trong gia đình.

Thân quý,

GS Nguyễn Xuân Vinh



Tuesday, February 17, 2009

Từ đôi dép râu đến đôi giày làm bằng da người -Trần Thanh

Trần Thanh

Kính thưa quý bạn đọc, hôm nay chúng tôi gởi đến quý vị một vài tấm hình để quý vị xem và suy nghĩ:

Trong tấm hình đen trắng có ba nhân vật, đó chính là ba đứa con của tên bạo chúa Lê Duẩn. Người chị gái tên là Lê Vũ Anh, lấy một giáo sư toán người Nga, và thị đã chết khi sinh đứa con thứ ba. Người đứng giữa tên là Lê Kiên Thành, sinh năm 1955, tiến sĩ vật lý, tốt nghiệp ở Liên Xô và người nhỏ nhất là Lê Kiên Trung, sinh năm 1958, Cục trưởng Cục hải quan thành Hồ từ năm 2007. Trong hình, quý vị thấy Lê Kiên Thành mặc cái quần đen chó táp bảy ngày không tới và .... chơi một đôi dép râu, "thời trang" duy nhất trong thời kỳ "kháng chiến" chống ... Mỹ "ngụy"!

Ðó là tấm hình chụp trong thời kỳ quân giặc cộng xâm lăng miền Nam, thời điểm mà đôi bàn chân của cậu ấm Lê Kiên Thành bị bắt buộc phải gắn bó với đôi dép râu. Bây giờ bước sang thế kỷ thứ 21, mọi việc đều đã đổi khác. Những tên việt cộng con ông cháu cha đều lũ lượt rủ nhau trở thành triệu phú, tỷ phú đô la. Tên Thành cũng đã trở nên một nhà đại tư bản đỏ, đang làm chủ nhiều công ty, nhiều tài sản kếch sù trong nước. Và tất nhiên, đôi "dép bác Hồ" đã trở thành dĩ vãng, đã bị hắn vất vào sọt rác! Ngày nay người dân trong nước thường thấy những tên cướp mang những đôi giày sang trọng, trị giá từ vài ngàn đô la trở lên, đi những chiếc xe hơi trị giá bạc triệu đô và đi đánh golf như những nhà quý tộc nhiều đời.

Theo sự truyền tụng của dân gian thì những đôi giày rất sang trọng mà bọn tướng cướp việt gian cộng sản đang mang là được lột trực tiếp từ da của ... người dân! Tất cả những tiện nghi vật chất mà bọn chúng đang hưởng thụ đều làm từ mồ hôi và máu của người dân! Chẳng hạn, trong năm 2003, tên Lương Quốc Dũng, Phó chủ nhiệm Ủy ban thể dục thể thao đã đi "mua" trinh một em bé gái mới 13 tuổi! Hàng trăm ngàn những chuyện đau thương như vậy đang diễn ra hàng ngày hàng giờ trên quê hương Việt Nam!

Tên Lê Kiên Thành
đang chơi golf

Những tên cướp trở nên giàu có là nhờ trấn lột, ăn cướp từ dân đen chớ không phải nhờ tài năng kinh doanh như những doanh nhân chân chính. Trong khi bọn chúng sống nhởn nhơ trên những núi vàng bạc thì đại đa số người dân Việt vẫn đang rên xiết, quằn quại trong sự nghèo đói, khốn khổ. Sống trong một đất nước đầy dẫy bất công mà kẻ ác đang nắm quyền thống trị thì cho dù một thiên tài hoặc một người vô cùng siêng năng cũng không bao giờ ngóc đầu lên được, nếu không chịu luồn cúi, chịu đi đổ bô cứt cho bọn giặc. Cho nên vấn đề là phải tiêu diệt lũ giặc việt gian cộng sản để cứu toàn dân ra khỏi ách nô lệ. Nhìn xa hơn nữa là thảm họa mất nước nếu chúng ta không nhanh chóng hành động.

* CÁC BẠN CÓ THỂ CHẤP NHẬN ÐƯỢC KHÔNG?


Đôi giày làm bằng da người
của bọn vgcs

- Da của các bạn bị lột ra để đóng giày cho bọn quan chức việt gian cộng sản đi! (Một đôi giày giá từ năm ngàn đô trở lên!)
- Da của các bạn bị lột ra để may áo khoác, may ví đầm cho lũ giặc cái việt gian cộng sản ăn diện!
- Máu huyết của các bạn phải tuôn ra để làm "tiết canh" cho lũ giặc việt gian cộng sản nhậu nhẹt! (uống máu .... của trinh nữ)

Tất cả những tiện nghi vật chất mà bọn chúng đang hưởng thụ đều làm từ mồ hôi và máu của người dân. Trước đây, tên thi sĩ việt cộng Giang Nam đã viết: "Xưa yêu quê hương vì có hoa có bướm. Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất có một phần xương thịt của em tôi" Oái oăm thay, bây giờ câu thơ "chống Mỹ" này lại áp dụng cho chính lũ giặc cộng và toàn dân trong nước! Ðúng vậy, ngày nay trên từng tấc đất quê hương đều có nhuốm máu của những người dân bị cướp đất, cướp ruộng, cướp nhà!!!

Nếu có bạn nào trả lời rằng "Tôi chấp nhận bị lột da" thì không còn gì để nói nữa. Bạn đó cứ việc tùy tiện đi vào các nhà máy lột da để cống hiến máu và da thịt của mình cho bầy quỷ đỏ!

Còn nếu những bạn nào dõng dạc thét lên:" Không bao giờ! Chúng ta phải quyết chiến đấu để diệt trừ bầy quỷ đỏ!", thì xin mời các bạn hãy đoàn kết lại và xin nhớ cho một điều quan trọng:

Muốn diệt giặc việt gian cộng sản, trước hết phải diệt lũ cò mồi, đối lập cuội. Ðôi khi tên thợ săn không nguy hiểm bằng con chó săn!

Các tổ chức sau đây đều là những con chó săn phục vụ đắc lực cho đảng việt gian cộng sản:

- Băng đảng Việt Tân
- Băng đảng Bùi Tín
- Băng đảng Alibaba
- Nhật báo Người Việt
- Tổ chức Thông Luận của Nguyễn Gia Kiểng
- Ðảng Dân Chủ 21 của Trần Khuê
- Khối 8406 do tứ quái "Kim-Hải-Lợi-Kết" cầm đầu
- Liên Minh Dân Chủ
- Cao trào Nhân Bản của Nguyễn Ðan Quế

Và còn nhiều nữa. Như đã đề cập nhiều trong các bài viết trước, chúng tôi nhận định rằng nếu không có bọn chó săn này ngăn cản những sự đấu tranh của quần chúng thì cái chế độ của bọn việt gian cộng sản đã bị sụp đổ từ lâu rồi! Toàn bộ người dân trong nước từ bắc chí nam đều căm thù bọn chúng, khinh ghét bọn chúng hơn ghét cứt! Những câu chuyện tiếu lâm dân gian, dạng "ghế đá công viên" lưu truyền trong mấy chục năm qua là những minh chứng hùng hồn. Tuy nhiên, những người nô lệ bị thất thế vì không có phương tiện truyền thông trong tay. Trong khi đó bọn giặc đã lợi dụng lợi thế này, thuê mướn hàng ngàn những tên bồi bút trong và ngoài nước đánh bóng cho chế độ của chúng. Tên Hồ Chí Minh là ác quỷ thì bọn chúng đã thổi phồng lên thành "thánh Hồ", còn hơn cả Vua Hùng dựng nước, vượt xa Ðức Thánh Trần Hưng Ðạo!!! Tên giặc cái Dương Thu Hương đang "thổi kèn" cho tên Hồ tặc qua tác phẩm "Ðỉnh cao chói lọi"! Cả đất nước Việt Nam dưới sự cai trị của bọn ác quỷ đã biến thành địa ngục trần gian thì lại được công cụ truyền thông bất lương của chúng tô vẽ, biến thành thiên đàng hạ giới, đầy những nàng tiên nữ thi hoa hậu và đời sống người dân hết sức no ấm còn hơn dân ... Mỹ! Nói cho đâu xa, những việt kiều ở Mỹ có nhiều người một tuần phải cày từ 50 đến 60 giờ là chuyện bình thường. Ngay cả dân Mỹ chính cống cũng phải cày hộc gạch và chẳng bao giờ được biết khách sạn 5 sao là gì, những "tiên nữ" thi hoa hậu là gì! Trong khi đó thì qua vô số những báo chí và phim ảnh quảng cáo của bọn tay sai, cò mồi thì toàn bộ đất nước Việt Nam đã trở thành một quán nhậu khổng lồ, cứ bước chân ra khỏi ngõ là gặp "tiên nữ", tới mức ở trong khách sạn, khi đi đái, du khách cũng được "tiên nữ" đi theo hầu, cầm .... cu cho mà đái!

Có thể nói những bọn chó săn nêu trên chính là những kẻ đã trực tiếp gây ra tội ác. Bọn chúng đã tiếp tay với bọn việt gian cộng sản biến người dân Việt thành ra những nô lệ thời Trung Cổ. Tên thợ săn và con chó săn là một cặp bài trùng. Nếu không có con chó săn dẫn đường chỉ điểm thì tên thợ săn khó săn được nhiều mồi. Do đó khi chế độ cộng sản bị sụp đổ thì những tên đi làm tay sai cho giặc cũng phải bị đưa ra tòa xét xử như những tên tội phạm chính cống. Ðứng đầu sổ phải là tên Bùi Tín!

* TREO ÐẦU DÊ BÁN THỊT CHÓ:


Cái trò lừa bịp này bọn giặc cộng đã áp dụng trên 60 năm nay và cho đến nay vẫn còn rất nhiều người bị lừa. Trò lừa bịp của bọn chúng chính là chiêu thức treo đầu dê bán thịt chó. Trong phạm vi bài viết này chúng tôi chỉ nói lướt qua vì đã đề cập nhiều trong những bài viết trước. Sau đây là một vài tiệm thịt chó tiêu biểu với cái đầu dê quay vàng khè treo phía trước tiệm để dụ dỗ những khách hàng khờ khạo:

- Mặt trận Việt Minh, thành lập năm 1941
- Mặt trận Giải phóng miền Nam, thành lập năm 1960
- Mặt trận QGTNGPVN, thành lập năm 1980. (Gọi tắt là Mặt trận Hoàng Cơ Minh)
- Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam
- Khối 8406

Chúng ta thấy trong Ban Ðiều Hành của Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền và Khối 8406 đều là những tên bịp sau đây nắm quyền:

- Ðỗ Nam Hải
- Trần Anh Kim
- Nguyễn Chính Kết

Ba tên Hải-Kim-Kết cùng điều hành hai tổ chức đối lập cuội cùng một lúc. Qua những bản Tuyên bố chín điểm, mười điểm gì đó của bọn chúng, ta thấy bộ mặt tay sai, lừa bịp của bọn chúng đã bộc lộ ra rất rõ.

Thủ đoạn bịp của bọn lưu manh thường đi theo những bước như sau:

Trước tiên, bọn chúng đưa ra trình làng "cái đầu dê" trông thật hấp dẫn. Ðó là những nhân vật có uy tín và thật sự là những người đấu tranh vì dân vì nước. Ví dụ như linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sư Lê Thị Công Nhân v..v.. Sau khi lợi dụng uy tín của những nhân vật này, thu gom được một số thành viên thì bọn lưu manh bắt đầu dở trò. Chúng sẽ tìm cách loại bỏ những người đấu tranh chân chính bằng nhiều biện pháp khác nhau, để rồi thay thế dần vào đó bằng những tên dân chủ cuội! Cái tổ chức ban đầu chỉ còn có cái vỏ bề ngoài là "chân chính" còn cái ruột bên trong thì toàn là ma quỷ! Y hệt như con ốc mượn hồn vậy!

Tổ chức Liên Minh Dân Chủ có một ban cố vấn gồm 13 thành viên và đã được khoảng hơn một trăm người ở hải ngoại ký tên ủng hộ. Khối 8406 được khoảng hơn 1000 người ở hải ngoại ký tên tham gia và ủng hộ. Ban điều hành cũng gồm những tên bịp nêu trên và Phan Văn Lợi, Nguyễn Ngọc Bích.

Chúng ta không thể quơ đũa cả nắm nói rằng tất cả những người ký tên ủng hộ đều là cò mồi chính trị hoặc dân chủ cuội. Trong số họ chắc chắn có những người chân chính nhưng họ đã bị bọn lưu manh lừa bịp. Bọn lưu manh, khi ký tên vào những bản Tuyên ngôn hay Tuyên cáo đều ghi rõ là "thay mặt" cho ...., cũng ví như tên Phạm Văn Ðồng khi ký cái Công hàm bán nước, hắn cũng "thay mặt" cho toàn dân Việt! Những thằng tướng cướp như Mạnh, Triết, Dũng khi đi công du ở nước ngoài, đọc diễn văn, bọn chúng cũng đều xưng là "thay mặt cho 85 triệu dân Việt". Sự lừa bịp nó nằm ở chỗ đó!

Chỉ tội cho những con người bị lừa gạt, khi nhìn ra được sự thật thì cuộc đời đã xanh rêu rồi! Tuy nhiên, chúng tôi vẫn đề nghị quý vị mạnh dạn phản tỉnh và phản tỉnh thực sự. Ðừng có lý luận như hai anh em tên dân chủ cuội Ðặng Văn Việt, Ðặng Văn Âu, nói rằng đã lỡ vào đảng Cộng sản là phải vào luôn, phải chịu "hy sinh" ở trong đảng suốt đời, nếu xin ra khỏi đảng thì bị chúng giết liền!

Tiến sĩ vật lý Hoàng Phương, bố của cô Lê Thị Công Nhân đã xin ra khỏi đảng! Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy cho biết bố của bà ta, năm 1985, trước khi chết cũng đã làm đơn xin ra khỏi đảng*! Hai anh em "hùm xám" Việt-Âu nghĩ sao về những sự kiện tiêu biểu này?

Con người ta khi sinh ra ai cũng muốn được tự do. Cái đầu của chúng ta là nơi thiêng liêng để thờ cha mẹ và tổ tiên. Vậy tại sao chúng ta lại chấp nhận cho bọn cướp ngồi trên đầu chúng ta, đái ỉa lên đầu chúng ta liên tiếp hơn 60 năm nay? Chúng ta hèn nhát là rất đắc tội với chính bản thân mình và đắc tội với tổ tiên! Phải vùng lên, giết chết bọn cướp đang ngồi trên đầu chúng ta, còn chần chừ đến bao giờ???

Da của chúng ta tại sao phải bị lột ra để đóng giày cho bọn cướp mang? Chúng ta đâu phải là trâu bò mà bị lột da đem làm ví, làm áo khoác cho bọn giặc cái việt gian cộng sản mặc, đi đú đởn du lịch nước ngoài? Máu thịt của chúng ta tại sao phải bị biến thành những món nhậu cho bọn chúng? Tại sao máu của những trinh nữ phải bị chảy vào mồm của những con quái vật mà bọn chúng đã hè nhau mút, bú, liếm một cách rất hả hê và ghê tởm!

Một khi đã ý thức được những điều bất công này thì xin quý vị hãy mạnh dạn hành động. Nếu đã lỡ tham gia vào những tổ chức bịp bợm của bọn việt gian cộng sản thì quý vị hãy nhanh chóng từ bỏ và đồng thời phối hợp với toàn dân tiêu diệt bầy quỷ đỏ. Những đôi dép râu cũng sẽ phải theo những chủ nhân của bọn chúng ra trước vành móng ngựa.

Trần Thanh
Ngày 18 tháng 2 năm 2009

* Chú thích: Trích dẫn từ bài viết "Ðảng Ta" của nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, phổ biến trên internet ngày 17/2/2009