Wednesday, February 11, 2009

Người Việt Yêu Tự Do cần cảnh giác trước âm mưu "Tẩy Não" của Casula Powerhouse - Hữu Nguyên


Hữu Nguyên
SàiGòn Times - Úc Châu
February 5, 2009

Casula Powerhouse là một trung tâm mang danh "văn hóa nghệ thuật" nhưng thực sự nó đã núp dưới danh nghĩa "văn hóa nghệ thuật" để thực hiện sứ mạng "tuyên truyền", "tẩy não", "cải tạo", "nhuộm đỏ", "cộng sản hóa" cộng đồng người Việt tại Úc, nhất là người Việt tại NSW.

Không phải nghiễm nhiên, Casula Powerhouse đã được sự đầu tư tiền của rất dồi dào từ chính phủ liên bang, tiểu bang NSW, cũng như từ Liverpool Council. Nhiều người đã nghi ngờ, tất cả sự ưu ái hậu hĩ đó đều ít nhiều có sự giật dây của CSVN.

Tại nước Úc có hàng ngàn trung tâm văn hóa nghệ thuật như Casula Powerhouse. Nhưng không có một trung tâm nào, thuộc thẩm quyền hành chánh của một local council, lại được đầu tư hàng chục triệu đô la để phát triển trở thành một trung tâm có tầm vóc quốc tế như Casula Powerhouse.

Và cũng không phải ngẫu nhiên, Casula Powerhouse đã lấy câu "Change Your Mind" làm khẩu hiệu cho trung tâm của mình. Khẩu hiệu này đã xuất hiện trên mọi văn thư hành chánh, giấy tờ, sách vở cũng như trên mạng internet của Casula Powerhouse. Ngụ ý của khẩu hiệu này là, qua những sản phẩm mệnh danh "văn hóa nghệ thuật" được trưng bầy, Casula Powerhouse sẽ thay đổi quan điểm, lập trường, lề lối suy nghĩ của khán giả, mà chủ yếu là người Việt chúng ta.

Hiển nhiên, trong một xã hội đa chủng tộc, đa văn hóa, khi mà mọi đường lối chính sách của chính phủ liên bang, tiểu bang, cũng như địa phương đều cổ võ cho sự sự duy trì những đặc sản văn hóa, những truyền thống, phong tục tập quán, của mỗi dân tộc, thì khẩu hiệu "Change Your Mind" của Casula Powerhouse rõ ràng là một sự xúc phạm cố ý. Rõ ràng, khi nền văn minh của thế giới ở cuối thế kỷ 20 đã tiến bộ đi từ "Melting Pot" đến "Salad Bowl"; từ chính sách đồng hóa (assimilation) đến chính sách hội nhập (integration), thì Casula Powerhouse lại đi ngược lại trào lưu tiến hóa đó, bằng khẩu hiệu "Change Your Mind", sặc mùi đồng hóa, tuyên truyền, tẩy não, cải tạo... Đúng là ăn ngủ với CS thì từ tốt bỗng hóa thành xấu xa, ghê tởm chỉ trong một đêm!

Nhìn lại suốt thời gian hơn chục năm qua, mọi người thấy Casula Powerhouse đã dùng nhiều âm mưu, thủ đoạn, để tuyên truyền, tẩy não, nhuộm đỏ cộng đồng tỵ nạn cộng sản chúng ta. Từ những Gánh Hàng Rong, nhằm đánh thức tình tự dân tộc, lôi kéo người Việt tỵ nạn về VN thăm quê hương dâng tiền của cho CS; đến những cuộc triển lãm Thế Hệ 1.5 với âm mưu cắt đứt truyền thống đấu tranh chống CS của thế hệ cha anh với thế hệ mệnh danh 1.5 (sanh ra ở VN, trưởng thành ở Úc); từ cuộc triển lãm Vietnam Voices công khai tuyên truyền cho bè lũ CS và tầng lớp phản chiến ở Úc, đến triển lãm Phở Dog, ngang nhiên bôi nhọ Cờ Vàng;... Tất cả những điều đó chứng tỏ Casula Powerhouse rõ ràng là một công cụ của CSVN, là trung tâm cải tạo của CSVN, là bàn tay nối dài của CSVN nhằm chinh phục cộng đồng người Việt tại Úc.

Chính vì mang sứ mạng "nhuộm đỏ cộng đồng VN" như vậy, nên trong suốt thời gian qua, dưới sự giật dây của những cán bộ VC nằm vùng, đội lốt văn hóa, Casula Powerhouse dười thời Con Gouriotis, Giám Đốc Trung Tâm Nghệ Thuật Casula Powerhouse, đã có nhiều trò bá đạo, gian trá, như quanh cuộc triển lãm "Thế Hệ 1.5", Casula Powerhouse đã toa rập với Lê Phú Cường, Bội Trân, tiếm danh CĐNVTD/NSW, lấy trộm logo của CĐ, tự động in sách Thế Hệ 1.5 trong đó có bài của cán bộ văn hóa VC Bội Trân, người được VC cho xuất cảnh sang Úc tu nghiệp; rồi tìm cách tiêu lòn để đưa các bài vở của Bội Trân vô các chương trình phát thanh và báo chí Việt ngữ tại Úc.

Sau khi những trò mờ ám đó bị báo Sàigòn Times phanh phui, Con Gouriotis đã luống cuống giấu đầu hở đuôi, không thể "lấy thúng mà úp được voi", nên cuối cùng Bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến, chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW (CĐNVTD/NSW), đã phải gửi cho Sàigòn Times một lá thư, khẳng định: Thứ nhất, cuộc triển lãm Thế Hệ 1.5 hoàn toàn do Casula Powerhouse tổ chức. CĐNVTD/NSW không có một vai trò gì trong cuộc triển lãm đó. Thứ hai, quyển sách nhỏ Thế Hệ 1.5 cũng do Casula Powerhouse tự ý xuất bản, và CĐNVTD/NSW hoàn toàn không đóng một vai trò gì trong việc biên soạn chú giải hoặc in ấn phát hành. Thêm vào đó, CĐNVTD/NSW đã không hề được tham khảo ý kiến khi Casula Powerhouse sử dụng huy hiệu (logo) của CĐ trong quyển sách nhỏ.

Trong những năm gần đây, mặc dù bề ngoài hứa hẹn tham khảo CĐNVTD, Casula Powerhouse vẫn tiếp tục chính sách tuyên truyền cho CS. Cụ thể nhất là cuộc triển lãm Phở Dog được Casula Powerhouse cho lưu diễn tự Sydney xuống Melbourne rồi sang Perth, bất chấp sự phản đối của CĐ. Cuối năm 2008, khi cộng đồng người Việt phản đối mạnh mẽ, Chủ Tịch CĐNVTD Liên Bang UC, Nguyễn Thế Phong lên tiếng phê phán gay gắt trên đài truyền hình số 2, Con Gouriotis vẫn ngoan cố bảo lưu quan điểm và khẳng định Casula Powerhouse sẽ tiếp tục cho triển lãm Phở Dog với hình ảnh xúc phạm Cờ Vàng, xúc phạm CĐNVTD Úc Châu tại cuộc triển lãm Vietnam Voices và Nam Bang.

Với chính sách tẩy não, cải tạo, nhuộm đỏ, cộng sản hóa cộng đồng người Việt tại Úc, Casula Powerhouse đã có cả một đội ngũ cán bộ văn hóa do VC xuất cảng, hoặc được CS tuyên truyền, đào tạo, ảnh hưởng, bất chấp sự phản đối của CĐNVTD.

Sau thời gian dài thực hiện sứ mạng tẩy não, tuyên truyền, nhuộm đỏ cộng đồng người Việt tại Úc không thành công, Casula Powerhouse liền thay đổi chiến thuật. Con Gouriotis bỗng dưng biến mất, thay thế bằng Nikita Karvounis, người tạm nắm quyền giám đốc điều hành Casula Powerhouse. Mặc dù nhân sự mới, áp dụng những chiến thuật mới, nhưng ai ai cũng nhận ra Casula Powerhouse vẫn tiếp tục theo đuổi sứ mạng "tẩy não, tuyên truyền, nhuộm đỏ" cộng đồng người Việt tại Úc.

Bằng chứng rõ ràng nhất là cuộc triển lãm Vietnam Voices. Tuy rêu rao đó là cuộc triển lãm quy tụ tiếng nói tình cảm của tất cả các phe phái tham chiến trong cuộc chiến tranh VN, nhưng Casula Powerhouse chỉ cho trưng bầy những hình ảnh có lợi cho CSVN, mà cố tình tảng lờ tất cả những sự thật, những bi kịch chấn động nhân tâm một khi những sự thật những bi kịch đó gây bất lợi cho CS. Lối triển lãm này của Casula Powerhouse cũng hệt như Đức Quốc Xã cho triển lãm những hình ảnh có lợi cho Hitler!

Lấy thí dụ như Tết Mậu Thân 1968, ai ai trên thế giới nghe nhắc tới là cũng nghĩ đến những vụ thảm sát kinh tâm động phách do VC gây ra, những hầm hố chôn người tập thể của VC. Không ít những người Việt tỵ nạn CS hiện đang sống ở Úc là nhân chứng sống thậm chí là nạn nhân của những thảm kịch rùng rợn đó. Vậy mà tại cuộc triển lãm Vietnam Voices, Casula Powerhouse không hề cho trưng bầy những hình ảnh gây chấn động lương tâm thế giới đó. Trái lại, Casula Powerhouse lại cho triển lãm một bức tranh thật lớn, vẽ cảnh tướng Loan đang bắn một tên đặc công VC.

Hiểu rõ đông đảo người Việt tại Úc không ưa gì Casula Powerhouse, nên gần đây ban giám đốc đã khôn ngoan tìm cách móc nối, tung hứng, với một số kẻ thân cộng trong cộng đồng người Việt, để chiêu dụ người Việt đến tham dự cuộc triển lãm Vietnam Voices. Nhưng những hành động gian trá của Casula Powerhouse đã bị người Việt phát hiện kịp thời.

Ông Nikita Karvounis đã quá ngây thơ khi vội vã trả lời lá thư của LS Võ Trí Dũng, nên dư luận hiểu ngay âm mưu non nớt của ông. Trong khi thư của LS Võ Trí Dũng đề ngày 13 tháng 1 năm 2009, trình bầy những điều bất mãn của CĐNVTD đối với Casula Powerhouse, thì ngay ngày hôm sau, 14 tháng 1 năm 2009, ông Nikita Karvounis đã vội vã trả lời trong một lá thư dài, với nhiều trò mời gọi mánh mung, cạm bẫy. Ông Nikita Karvounis quên mất rằng, với một lá thư dài phản đối Casula Powerhouse của một vị đại diện cộng đồng như LS Võ Trí Dũng, đáng lẽ ông phải mất nhiều ngày bàn bạc với ban giám đốc, suy nghĩ kỹ càng trước khi trả lời. Vì thế, chính sự trả lời vội vã của ông nên mọi người hiểu ngay dụng tâm của ông trong việc chiêu dụ người Việt đến tham dự cuộc triển lãm.

Sự thực, tất cả những trò "văn hóa nghệ thuật" mà Casula Powerhouse múa máy, chẳng hề thu hút được ai. Bằng chứng là trong buổi VIP-Preview Vietnam Voices được Casula Powerhouse tổ chức vào chiều Thứ Năm 29-1-2009, chỉ có vài chục người tham dự, trong đó có hơn 20 người Việt đến "bầy tỏ lập trường" nhưng không mang theo Cờ Vàng, nên ban giám đốc Casula Powerhouse vơ vội vào lòng, coi đó là người tham dự triển lãm!!! Âu đó cũng là bài học cho cộng đồng chúng ta.

Người Việt tỵ nạn cộng sản đã có kinh nghiệm xương máu và nước mắt với CS, nên những gì đã hình thành trong đầu óc của chúng ta đều được trả bằng một giá rất đắt. Do đó, những trò múa may của Casula Powerhouse không thể nào tẩy não, cải tạo, được chúng ta. Điều chúng ta lo ngại hiện nay là một vài cá nhân trong cộng đồng, toa rập với Casula Powerhouse để bầy trò tung hứng, nhằm lôi kéo những người ngây thơ, nhẹ dạ, ham vui, đến dự triển lãm để Casula Powerhouse báo cáo thành tích với CS và thừa hưởng ơn mưa móc từ CS, một chế độ khét tiếng tham nhũng, hối lộ. Vì vậy, người Việt chúng ta cần phải cảnh giác trước mọi âm mưu, việc làm của Casula Powerhouse và tay sai VC trong cộng đồng. Đừng nghe những gì Casula Powerhouse và tay sai của chúng nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Casula Powerhouse và tay sai của chúng làm!!!

http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%C5%93C%1CP

February 5, 2009
2/5/2009: Người Việt Yêu Tự Do cần cảnh giác trước âm mưu "Tẩy Não" của Casula Powerhouse"

---

Phải phá tan âm mưu tẩy não của Casula Powerhouse!

HOÀNG TUẤN PHỤ TRÁCH
SÀIGÒN TIMES ÚC CHÂU
February 5, 2009

DIỄN ĐÀN ĐỘC GIẢ SÀIGÒN TIMES ÚC CHÂU - HOÀNG TUẤN PHỤ TRÁCH

Từ Hải - Melbourne VIC

Đọc bản tin của Sàigòn Times về âm mưu tuyên truyền đòi tẩy não chúng ta của Casula Powerhouse qua khẩu hiệu "Change Your Mind", chúng tôi vô cùng phẫn nộ, nên viết thư này, kêu gọi đồng hương mỗi người một tay, phá tan âm mưu thâm độc và quỷ quyệt này của bè lũ thân cộng Casula Powerhouse.

Qua trao đổi với các vị lãnh đạo CĐ tại NSW thì tôi được biết, là trước đây một hai nhiệm kỳ chủ tịch, BCHCĐ ở NSW đã họp với ông Giám Đốc Casula Powerhouse và ông ta đã ký kết một văn bản, hay thỏa thuận bằng lời với CĐ mình là từ nay trở đi sẽ tham khảo cộng đồng mình, mỗi khi có cuộc triển lãm có liên quan đến người Việt. Vậy mà sau đó, khi tổ chức cuộc triển lãm Phở Chó, thì Casula Powerhouse không hề tham khảo gì với CĐ. Như vậy là họ nói lời rồi lại nuốt lời? Họ là kẻ bội hứa, hay họ quá coi thường CĐ mình? Hay họ khôn ngoan, giả vờ ngồi họp với CĐ mình để dò la động tĩnh, tìm cách đối phó, rồi khi thấy CĐ mình quá thờ ơ, thụ động, là đường họ họ cứ đi?

Mà tôi nghĩ cũng lạ lùng cho quý vị lãnh đạo CĐ/NSW. Cái thằng Casula Powerhouse là thằng thân cộng rành rành. Không những vậy, trong suốt thời gian đến hơn chục năm nay, nó luôn luôn muá may nhiều trò gian manh xảo quyệt, bắt tay với CS. Hết trò tiếm danh CĐ, ăn trộm logo CĐ, đăng bài của cán bộ tuyên vận CS Bội Trân rồi ngang nhiên ịn cái logo của CĐ lên, đến cả những trò toa rập, móc nối với cán bộ văn hóa Lê Phú Cường để ăn trộm logo CĐ vân vân và vân vân.... vậy mà quý vị lãnh đạo trên đó không chịu để ý theo dõi, phát hiện kịp thời những âm mưu của chúng, có những biện pháp đối phó hữu hiệu.

Tại sao một tổ chức ăn fund của chính phủ (hay nói đúng hơn là ăn tiền thuế của dân trong đó có chúng ta), mà lại liên tục làm những trò mờ ám như tiếm danh CĐ, lấy logo của CĐ, ăn trộm nhân viên của CĐ, rồi làm những chuyện mờ ám, có lợi cho CS, phản bội lại CĐ là những người đã nó, vậy mà CĐ mình không hề có một văn thư phản đối cho ra hồn, bắt nó phải xin lỗi, hoặc nếu cần thì phải biểu tình, phản đối nó. Như vậy lý do nào khiến chúng ta lại có vẻ nhân nhượng Casula Powerhouse? Tại sao với một tổ chức nguy hiểm, đâm sau lưng CĐ chúng ta những nhát dao chí mạng thì chúng ta không đối phó cho đến nơi đến chốn, trong khi đó thì đối với Trịnh Hội, một kẻ nguy hiểm chỉ bằng phần ngàn Casula, thì chúng ta lại biểu tình, đối phó rất tích cực?

Tôi có liên lạc với Liverpool Council thì được biết, ngày 29 tháng 1 này tại Casula Powerhouse có tổ chức buổi tiền triển lãm (preview) Viet Nam Voices. Tôi cũng được ông HN cho biết là bà Ánh Linh phó chủ tịch CĐ đặc trách về VHGD có gửi email cho một số người kêu gọi họ tham dự để cho BTC Casula Powerhouse thấy được lập trường của chúng ta. Qua trao đổi với một số người, tôi cũng rất ngạc nhiên không hiểu lời kêu gọi của bà Ánh Linh sẽ được thực hiện như thế nào, kết quả ra sao. Nhưng tôi rất tán thành là nếu mình muốn cho BTC thấy được lập trường của mình, thì mình phải đi đông và phải mang theo cờ vàng. Còn như chỉ đi lèo tèo có vài chục người, cờ vàng không có, thì làm sao họ thấy được lập trường của mình? Và nếu như quý vị đại diện CĐ đã họp với BTC Casula Powerhouse là ông Nikita gì đó, mà vẫn chưa ngã ngũ, thì xin hỏi, một nhóm người đến dự buổi tiền triển lãm đó, làm sao mà thể hiện lập trường được với họ? Mà thể hiện bằng cách nào?

Cũng xin thú thực, tôi cũng rất ngạc nhiên là tại sao một buổi họp quan trọng như vậy mà chỉ có 3 vị tham dự với đại diện Casula Powerhouse? Mà tại sao lại họp gấp như vậy? Thứ Hai bà Ánh Linh gửi email kêu gọi họp vào Thứ Tư thì làm sao có nhiều người thu xếp thì giờ cho kịp? Đó là những câu hỏi cần phải có câu trả lời.

Tôi có đem chuyện này hỏi một số vị, thì họ bảo chúng ta cần phải cảnh giác đối với Casula Powerhouse vì từ xưa đến nay họ chuyên môn đâm sau lưng chúng ta một cách có ác ý và có âm mưu. Những sai lầm của họ không phải do vô tình, mà có kế hoạch và rất thâm độc. Với người Úc bình thường, không bao giờ họ làm như vậy. Vì thế, tôi tin chắc là đằng sau Casula Powerhouse luôn luôn có bàn tay lông lá của CS giật dây. Chỉ có bàn tay lông lá của CS mới có những trò bẩn thỉu như Phở Chó, như trò ăn trộm logo của CĐ, như trò mạo danh CĐ. Vậy chúng ta phải hiểu, đối phó với Casula Powerhouse là đối phó với CS. Vì vậy, đi họp với chúng không cẩn thận là sập bẫy CS. Tôi tin chắc là hiện nay, Casula Powerhouse sẽ giả vờ nhượng bộ chúng ta một vài điểm nào đó, để chúng ta chui vào bẫy, kết quả là cả CĐ chúng ta sẽ "đoàn kết, nhất trí với Casula Powerhouse" để rồi chúng ta sẽ thành một bộ phận của CS, cùng tung hứng thực thi Nghị quyết 36 của VC đó. Hãy cảnh giác. Nhất là khi Casula Powerhouse công khai hô hào khẩu hiệu "Change Your Mind". Nghĩa là Casula Powerhouse đang có âm mưu tuyên truyền tẩy não toàn bộ tư tưởng chống cộng của chúng ta. Vì vậy, xin quý vị lãnh đạo CĐ, xin bà Ánh Linh, xin quý đồng hương, đồng loạt tẩy chay Casula Powerhouse, cương quyết không tham dự bất cứ hoạt động nào của Casula Powerhouse! Đừng có dại dột để cho Casula Powerhouse tẩy não chúng ta! Đừng dại dột để Casula Powerhouse tuyên truyền, cải tạo chúng ta!

http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%C5%93C%1DX

February 5, 2009
2/5/2009:Phải phá tan âm mưu tẩy não của Casula Powerhouse

---

Cảnh giác với những cán bộ văn hóa VC tại Casual Powerhouse

Trung Ngôn - Bonnyrigg NSW
SàiGòn Times - Úc Châu
February 5, 2009

DIỄN ĐÀN ĐỘC GIẢ

Suốt mấy chục năm qua, chúng tôi không lạ gì bản mặt thân cộng của Casula Powerhouse. Những cuộc triển lãm thân cộng, thậm chí phải nói là tuyên truyền cho cộng sản của cái Casula Powerhouse đã được báo chí của mình đăng tải cả chục năm nay. Nhất là gần đây cái vụ Phở Dog do chúng quậy phá cộng đồng mình thì rõ ràng là một bằng chứng quá hiển nhiên. Vì vậy chúng tôi đã gọi cái Casula Powerhouse là "Communist Powerhouse" và chúng tôi vẫn dặn con cháu nên tránh xa cái tổ quỷ đó ra. Còn ba cái mụ cán bộ văn hóa của VC do cái "Communist Powerhouse" này thuê mướn thì xin qúy vị lãnh đạo cảnh giác, đừng có tưởng bở khi thấy chúng hồi chánh. Tôi lấy thí dụ như La Thảo Nhi chẳng hạn. Trước kia thì thụt móc nối người này, người nọ để cộng đồng mình giúp đỡ. Đến khi mở triển lãm thì lại đi mời lãnh sự VC đến cắt băng khánh thành. Bây giờ lại tiếp tục có những tranh vẽ triển lãm ở "Communist Powerhouse" rồi giả vờ hối lỗi, ăn năn, để tìm cách chui vô CĐ mình đánh phá. Vậy mà không hiểu sao trong cộng đồng mình vẫn có những vị tìm cách bênh vực cô ta, ca ngợi cô ta. Chẳng hiểu quý vị tin tưởng cô ta hồi chánh thực hay quy vị cố ý tung hứng để bị mắt chúng tôi, tìm cách đưa đường dắt lối cho chúng thâm nhập vào cộng đồng, đánh phá cộng đồng? Tôi yêu cầu, nếu có cán bộ văn hóa nào của VC muốn hồi chánh về với cộng đồng mình, CĐ phải cho họp báo để những tên hồi chánh đó công bố một cách công khai. Có như vậy mới tránh được vết xe đổ "hồi chánh dzỏm" rồi ém vè, nằm vùng trong cộng đồng chúng ta.

Chúng ta nên noi theo gương của họa sĩ Vũ Quang Minh mới đây ở Mỹ đã gửi thư trong đó phản đối hội VAALA thân cộng và xin rút khỏi hội.

Sau đây, tôi xin chép nguyên văn lá thư của ông đã được phổ biến trên mạng:

Tuyên Bố.

Qua sự việc Hội VAALA tổ chức cuộc triển lãm "F.O.B.II: Art Speak" - "Nghệ thuật lên tiếng" tại Deepa Bharath The Orange County Register thứ Sáu, ngày 16-1-2009, đã chứng tỏ VAALA có khuynh hướng thiên Cộng Sản. Điều đó đi ngược lại với đường lối chống CS của CĐVN HẢI NGOẠI. Tôi Hoạ sĩ VŨ QUANG MINH kể từ nay (30-1-2009 ) không còn là thành viên của VAALA nữa. - HS VŨ QUANG MINH".

http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%C5%93C%1DY

February 5, 2009

---

2/5/2009:Cảnh giác với những cán bộ văn hóa VC tại Casual Powerhouse

---

Casula Powerhouse và âm mưu "tuyên truyền tẩy não" qua khẩu hiệu "Change Your Mind"

Phạm Thái Lai
SàiGòn Times - Úc Châu
February 5, 2009


Casula Powerhouse là một trung tâm văn hóa nghệ thuật nằm ngay vùng Liverpool và Cabramatta là những nơi quy tụ đông đảo người Việt nhất nước Úc. Hầu hết người Việt tại vùng Cabramatta cũng như Liverpool đều là những người Việt yêu tự do, vì tỵ nạn cộng sản Việt Nam, mà chấp nhận hy sinh tính mạng, vượt biển, vượt biên tìm tự do. Trong suốt thời gian hơn 3 thập niên định cư tại Úc, cộng đồng người Việt một mặt hội nhập thành công vô xã hội Úc, đóng góp tích cực vào kho tàng đa văn hóa của Úc; mặt khác trước sau như một duy trì lập trường đấu tranh chống độc tài cộng sản, bảo vệ chính nghĩa của người tỵ nạn chính trị, một nền tảng căn bản để được chính phủ và nhân dân Úc chấp nhận cho nhập cảnh và định cư tại Úc.

Hiển nhiên, với uy tín và chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản, với vị trí và mục đích của Casula Powerhouse, đáng lẽ ban giám đốc Casula Powerhouse phải là gạch nối tốt đẹp, giúp người Việt có điều kiện đóng góp văn hóa, nghệ thuật vô xã hội Úc, để Casula Powerhouse thực sự thể hiện những đặc tính quý báu của người Việt tỵ nạn CS.

Tuy nhiên, trên thực tế, trong suốt mấy chục năm qua, Casula Powerhouse không những không thể hiện được tiếng nói và nguyện vọng cuả cộng đồng người Việt trong vùng, mà trái lại, nó còn là ung nhọt tạo nên những tấy nhức, phẫn nộ cho cộng đồng người Việt tại NSW nói riêng và nước Úc nói chung.

Dưới thời ông Con Gouriotis, Casula Powerhouse đã có những trò gian manh sử dụng Lê Phú Cường để in một cách trái phép logo của CĐNVTD trong cuốn sách Thế Hệ Một Rưỡi, đến việc đưa bài viết của Bội Trân, một cán bộ trí vận của CSVN vô trong cuốn sách. Thậm chí, trong cuốn sách, ngay ở trang 5, Con Gouriotis còn viết, nguyên văn bằng tiếng Anh: "1.5 Generation has been developed in partnership with the Vietnamese Community in Australia NSW Chapter Inc." Phần này được dịch ra tiếng Việt và cũng in ở trang 5, nguyên văn như sau: "Chương trình Thế Hệ 1.5 được thực hiện với sự phối hợp của Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW". Trong khi trên thực tế, chính BS Tiến, Chủ tịch CĐNVTD/NSW lúc đó đã khẳng định, toàn bộ cuộc triển lãm thế hệ 1.5 và cuốn sách Thế Hệ Một Rưỡi là do Casula Powerhouse kết hợp với riêng cá nhân Lê Phú Cường làm. Vậy mà cho đến nay, Casula Powerhouse vẫn không hề có một lá thư xin lỗi CĐNVTD/NSW. Ngoài ra còn hàng trăm trò rẻ tiền khác từ những trò muá may mệnh danh Gánh Hàng Rong, đến cuộc triển lãm Phở Chó gần đây; rồi ngay cả cái gọi là triển lãm lưu động "Vietnam Voices" cuả Casula Powerhouse cũng đầy những trò thiên vị thân cộng, nếu không nói là do CSVN giật dây.

Gần đây, với sự ra đi của Con Gouriotis, vai trò điều hành Casula Powerhouse được tạm thời trao cho Nikita Karvounis, mọi người tưởng rằng Casula Powerhouse sẽ có những chuyển hướng, tích cực hơn, xa rời khỏi đường lối thân cộng một cách nguy hiểm trước đây. Nhưng thực tế cho thấy Casula Powerhouse lại càng sa lầy hơn với cuộc triển lãm Phở Chó gần đây. Đặc biệt, Casula Powerhouse với khẩu hiệu "Change Your Mind" được in trên mọi văn thư hành chánh, cũng như trên trang web, đã cho thấy tham vọng què quặt của ban giám đốc Casula Powerhouse. Thì ra, Casula Powerhouse không còn là một trung tâm văn hóa nghệ thuật đa văn hoá của một quốc gia đa chủng tộc như Úc Đại Lợi, mà nó đã trở thành một trung tâm TẨY NÃO, trung tâm TUYÊN TRUYỀN, một TRẠI CẢI TẠO. Phải chăng ban giám đốc Casula Powerhouse cùng những kẻ nấp sau lưng, đã có tham vọng, dùng những tài liệu tuyên truyền của CS và những tên thân cộng, để TẨY NÃO, TUYÊN TRUYỀN VÀ CẢI TẠO những người Việt tỵ nạn cộng sản? Nếu quả thật như vậy, thì đã đến lúc cộng đồng chúng ta phải có thái độ đối với ban giám đốc Casula Powerhouse cũng như các cơ quan, tổ chức, cá nhân hậu thuẫn nó.

http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%C5%93C%1CQ

February 5, 2009



Ổ rắn độc của việt gian cộng sản tại quận Cam: Nhật báo Người Việt ! - Trần Thanh


Trần Thanh

Hang ổ rắn độc của bọn việt gian cộng sản tại hải ngoại thì rất nhiều nhưng "hoành tráng" nhất, phải kể đến tòa soạn nhật báo Người Việt tại quận Cam, nước Mỹ. Ðó là tòa soạn nằm trên đường Moran, với cơ ngơi bề thế, có cả nhà in riêng, mỗi ngày in khoảng 20 ngàn số, phát hành trên toàn nước Mỹ. Ðặc biệt nhật báo Người Việt, ngoài ấn bản tiếng Việt, còn có ấn bản tiếng Anh, dành cho giới trẻ đọc. ("Bác" và đảng rất thương giới trẻ!) So với nhiều tờ báo giấy Việt ngữ khác, báo Người Việt hơn hẳn về số lượng và nhất là đã được tròn 30 tuổi. Nghe nhiều người kể lại, ông Ðỗ Ngọc Yến là người sáng lập ra tờ báo và ông bắt đầu sự nghiệp làm báo trong một ... ga ra, cách đây 30 năm, tức là vào khoảng năm 1978!


Ai đã nuôi sống tờ báo Người Việt cho đến ngày hôm nay?

Câu trả lời: - Cộng đồng người Việt!

Nếu không nhờ có cộng đồng người Việt ủng hộ mua báo và đăng quảng cáo trong suốt 30 năm qua thì còn khuya mới có nhật báo người Việt như ngày hôm nay; vậy mà bây giò nó đã biến thành hang "Bắc Pó" hoặc ổ rắn độc của bọn việt gian cộng sản, phun nọc độc và cắn lại những người đã từng nuôi nấng nó! Nghe nhiều người lên án, có thể "hang Bắc Pó" sẽ phản bác lại rằng:

- Nhờ sự chăm chỉ của người sáng lập ra tờ báo và sự làm việc tích cực của toàn bộ nhân viên tòa soạn mà báo Người Việt mới trưởng thành như ngày hôm nay. Cộng đồng người Việt là cái thá gì? Chúng tôi làm ra sản phẩm "văn hóa", cộng đồng bỏ tiền ra mua "văn hóa",sòng phẳng,không ai mang ơn ai hết!

Lý luận như trên chỉ đúng một phần nhỏ. Thực ra, cái gọi là "văn hóa" của báo Người Việt là do rất nhiều người cộng tác viết, thậm chí nhiều người đã viết free, không có tiền nhuận bút. Còn nếu có nhuận bút, đôi khi chỉ là một món tiền tượng trưng, chỉ đủ uống một chầu cà phê sáng với bạn bè. Những sự đóng góp free đó trong suốt 30 năm qua, đã góp phần tạo nên bề dày của lịch sử tờ báo mà không ai thèm lên tiếng kể công.

Còn về đăng quảng cáo?

Người Việt ta vốn nặng tình quê hương. Giả sử có bận đi công chuyện ở đâu xa xôi, nếu đói bụng, người ta cũng ráng tìm một khu phố Việt hay phố Tàu nào đó ăn một tô hủ tíu hoặc phở, vừa no bụng, vừa ủng hộ người đồng hương! Khi cần đăng quảng cáo thương mại cũng vậy, các chủ nhân ưu tiên chọn đăng trên các báo Việt ngữ. Nếu muốn, họ có thể đăng quảng cáo trên các báo của người Mễ, người Tàu hoặc người Phi ..v..v.. nhưng họ không làm. Ðó cũng là cách để ủng hộ "gà nhà", để xây dựng cộng đồng của chúng ta. Cho nên những chủ báo Việt ngữ phải rất biết ơn những người đồng hương, chớ không phải khi mới bắt đầu có được chút sự nghiệp rồi thì lên mặt phách lối, phản bội lại những người đã từng nuôi nấng mình trong suốt 30 năm qua!

Nhưng tệ hại nhất là sự phản bội lý tưởng quốc gia, phản bội cộng đồng và dân tộc. Nói cụ thể hơn là đi làm tay sai cho bọn việt gian cộng sản, đâm vào sau lưng chúng ta.

Ai vậy, ai phản bội? Tờ báo chó đẻ nào phản bội?

Xin thưa, đó chính là tờ nhật báo Người Việt. Ông Ðỗ Ngọc Yến, người sáng lập ra tờ báo, trước năm 1975, đã từng là kẻ hèn nhát trốn quân dịch, chuyên đi biểu tình chống chính quyền Việt Nam Cộng Hòa. Có thể ông đã bị việt cộng móc nối hoặc lợi dụng ngay từ hồi còn trẻ. Khi sang Mỹ làm báo, ông lại tiếp tục ngựa quen đường cũ: đi đêm với bọn việt gian cộng sản mà bằng chứng sống động chính là hai tấm hình ông ngồi họp với tên đầu gấu Nguyễn Tấn Dũng, cách đây khoảng 18 năm.

Khi bênh vực cho Ðỗ Ngọc Yến, "luật sư" Phan Huy Ðạt đã nêu lên những lý luận hài hước như sau, chắc có lẽ muốn làm cho ông chủ của mình phải cười lăn cười bò nơi chín suối:

- Ông Yến là nhà báo, là người ưa tò mò, luôn luôn muốn được tai nghe mắt thấy. Hồi trước năm 1975, ông Yến đã tò mò đi theo lính Mỹ vào tận mật khu của việt cộng để coi cho biết! Khi hay tin tên phó thủ tướng việt cộng Nguyễn Tấn Dũng bí mật sang thăm tiểu bang California, ông Yến cũng "tò mò" đi tới coi .... cho biết! Ông Yến tới gặp Nguyễn Tấn Dũng là vì "tò mò" chớ không phải là đi đêm với việt cộng như nhiều người kết án! (Hoặc ông nghe nói thằng Dũng "mặt rổ" nên ông "tò mò" tới coi cho biết cái mặt rổ nó như thế nào?)

Cái lý luận hài hước, ấu trĩ này không thể đánh lừa được ai, ngay cả trẻ em! Ðã bước chân vào hang hùm, ổ rắn thì chắc chắn phải có một sứ mạng nào đó, nếu không thì đời nào bọn an ninh nó cho vào? Hoặc giả sử nếu vì "tò mò" thì phải đứng từ xa mà nhìn, cớ sao lại ngồi cùng bàn với bọn đầu gấu và ngồi ngay ở vị trí chủ tọa, trong không khí một cuộc họp? Có khi nào một thanh niên nào đó đi đến một động đĩ, gặp mấy tên ma cô gác cửa mời chào thì anh thanh niên đó nói rằng: - Tôi vì "tò mò" tới đây coi cho biết! Có thể cho tôi vô phòng coi mấy cô "làm việc" với khách được không ạ!

Chúng ta có thể tưởng tượng được khuôn mặt của anh thanh niên khờ khạo, ngu ngốc đó như thế nào, sau khi anh ta bị mấy tên ma cô túm cổ áo ném ra khỏi động đĩ? Chắc ít nhất khuôn mặt của anh ta cũng bị đánh sưng vù, lỗ mũi ăn trầu hoặc máu me đầy miệng!

Ngoài chuyện tên việt gian Ðỗ Ngọc Yến đi họp với việt cộng, báo người Việt đã gây ra hai vụ khiêu khích cộng đồng rất lớn mà toàn cộng đồng đều đã phẫn nộ, biểu tình phản đối. Ðó là vụ tên bưng bô "chiêm tinh gia" Nhân Quang sáng tác bốn câu thơ "thổi kèn" cho bọn việt gian cộng sản, ca ngợi "Minh Triết trời Nam tỏa sáng ngời!" Một vụ khác là con việt cộng nhãi ranh Huỳnh Thụy Châu đã vẽ bức tranh chậu rửa chân, có lá cờ vàng ba sọc bên trong. Ðược biết thị Châu là con của cán bộ cộng sản, theo cha mẹ vào nam lúc thị mới được năm tuổi. Sẵn có cái "gien" cộng sản trong người rồi nên khi thị sang Mỹ thì "trâu" quậy tới bến!

Khi cộng đồng biểu tình, phản đối thì báo Người Việt "xin lỗi" nhưng rồi vẫn chứng nào tật nấy, vẫn tiếp tục vi phạm. Ðiều này chứng tỏ là bọn chúng đã bị bàn tay của bọn việt gian cộng sản lèo lái. Do đó chúng ta cần tiếp tục lên án và tẩy chay báo Người Việt cho đến khi nào bọn chúng phải đóng cửa tòa soạn. Muốn bưng bô cho việt cộng thì cứ về Việt Nam, tha hồ mà bưng, lúc ấy sẽ sáng mắt ra! Chúng ta không thể chấp nhận ngay tại thủ đô tỵ nạn lại có một cái hang Bắc Pó, một ổ rắn độc của cộng sản ngang nhiên hoạt động, tấn công chúng ta liên tục như vậy. Nhìn vào trong hang, chúng ta thấy lềnh khênh những con rắn hết sức độc địa như:

- Phan Huy Ðạt (rắn hổ chúa), Vũ Ánh, Ngô Nhân Dụng, Ðỗ Quý Toàn, Vũ Quý Hạo Nhiên, Hà Tường Cát ..v..v..

Hang Bắc Pó tại quận Cam cũng chính là nơi thường xuyên đón tiếp những tên việt gian cộng sản gộc như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên. Mỗi khi các "ông cố nội" của bọn chúng đến thăm, cả đám bưng bô đều nhốn nháo, chạy lăng xăng lít xít, lo "điếu đóm" đủ mọi chuyện! Thật là nhục nhã và vô liêm sỉ! Những con người ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản! Những tên phản bội nêu trên, trước năm 1975 đã từng là quân nhân hoặc công chức của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, đã từng được chính phủ VNCH cho đi du học nước ngoài. Có tên, sau năm 1975 đã bị giặc cộng bắt đi tù cải tạo tới 10 năm. Vậy mà khi sang được bến bờ tự do, chúng đã vì tham danh lợi mà quên đi tất cả, phản bội lại đồng bào và dân tộc! Là thú hay là con người?

Tuy nhiên, ở đời, cao nhân tắc hữu cao nhân trị. Vỏ quýt dày thì sẽ có móng tay nhọn. Lũ bưng bô ở hang Bắc Pó đã bị những người biểu tình kiên trì lên án, vạch mặt. Ngày nào tòa soạn của bọn chúng còn hoạt động thì đoàn người biểu tình sẽ còn tiếp tục chiến đấu. Họ là những chiến sĩ can trường, tựa như những chiến sĩ nhảy dù, thủy quân lục chiến, biệt động quân lùng diệt bọn giặc cộng tấn công thủ đô Sài Gòn hồi tết Mậu Thân 1968.

SO SÁNH BÁO NGƯỜI VIỆT VÀ BÁO VIET WEEKLY

Xét về bản chất, cả hai đều là những tên phản bội, đi làm tay sai cho giặc cộng, phản bội lại cộng đồng và dân tộc. Tuy nhiên, nếu xét về mức độ tác hại và nguy hiểm thì ổ rắn độc Người Việt nguy hiểm hơn nhiều.

Những điểm khác biệt giữa hai tờ báo:

* Về tuổi tác:

Ban biên tập của Viet Weekly đa số là thành phần trẻ, thuộc thế hệ một rưỡi. Có thể họ đã bị bọn việt gian cộng sản móc nối, dụ dỗ, mua chuộc. Vốn thiếu kinh nghiệm và sự hiểu biết đầy đủ về bản chất của bọn cộng sản nên họ rất dễ dàng bị sa vào bẫy của những tên cáo già như Võ Văn Kiệt, Nguyễn Minh Triết, Buồi Pín, Vũ Thư Hiên. Nếu họ thật sự hối lỗi, chúng ta có thể khoan dung.

Trong khi đó, những tên việt gian chủ chốt trong ban biên tập của báo Người Việt đều là những người lớn tuổi, đã từng phục vụ trong chế độ VNCH trước 1975. Ða số những tên này đã từng nếm mùi "học tập cải tạo" của giặc cộng. Do đó, hành động phản bội của những tên này là cố ý chớ không phải là nai tơ bị cáo già dụ dỗ.

* Về lập trường:

- Báo Viet Weekly nhân danh tự do ngôn luận, thông tin "đa chiều" để đi đổ bô cứt cho giặc cộng.

- Báo Người Việt thì luôn luôn nhân danh lý tưởng quốc gia "chống cộng" (!) ,núp kỹ đằng sau lá cờ vàng ba sọc để ném .... lựu đạn vào cộng đồng người Việt tỵ nạn!

Những tên xanh vỏ đỏ lòng, đóng vai "chiến hữu" của chúng ta mà thường xuyên đâm vào lưng chúng ta những nhát dao lút cán; chính những tên này mới cực kỳ nguy hiểm!

KÊU GỌI ÐỒNG BÀO ỦNG HỘ NHỮNG CHIẾN SĨ BIỂU TÌNH:

Qua những phân tích ngắn gọn nêu trên, chúng tôi kêu gọi đồng bào khắp nơi trên thế giới hãy tiếp tục ủng hộ những chiến sĩ biểu tình, đang ngày đêm bền bỉ đấu tranh chống báo Người Việt ngay trước tòa soạn của bọn chúng. Những chiến sĩ này đã hy sinh hạnh phúc cá nhân của họ để chiến đấu diệt giặc cộng ngay tại thủ đô tỵ nạn của chúng ta. Có người chấp nhận trở thành "homeless" và đã liên tục bền bỉ đấu tranh chống giặc cộng trong suốt mấy chục năm qua. Họ là những người đáng cho chúng ta khâm phục và ủng hộ.

Ở đời, nói thì dễ nhưng làm thì khó. Khi chống cộng bằng ... mồm thì hầu như ai cũng chống được, nhưng khi cần thể hiện bằng những hành động cụ thể thì ... ôi thôi, tự nhiên có thật nhiều lý do để thoái thác! Ví dụ như tình thế cần chúng ta hiện diện trong một cuộc biểu tình chống bọn việt gian cộng sản, hoặc đóng góp chút quà để ủng hộ tinh thần các chiến sĩ biểu tình ..v..v... Những việc làm nhỏ nhặt như vậy mà chúng ta không làm được thì làm sao làm những chuyện lớn? Và cũng sẽ:

* Mất luôn hình ảnh đẹp này. Tóc hào khí dựng thổi bay mũ người*. Sang sông khói sóng ngất trời. Gươm loang ánh hận, thép ngời sắc đau. Ðỏ bầm lệ, vợ phía sau. Chồng quay mặt khuất hoa lau trắng lòa. Hèn mà sống được tới già. Mỗi sợi tóc bạc nhục ba đời liền. Tiếng thơm nào đến tổ tiên. Chết còn nhắm mắt chẳng yên nữa là!

Xin đồng bào hãy ủng hộ những chiến sĩ biểu tình để tiêu diệt hang ổ của giặc cộng, hang Bắc Pó tại quận Cam; đó chính là tòa soạn báo Người Việt. Ủng hộ bằng cả tinh thần lẫn vật chất, bằng cả tấm lòng của mình để những chiến sĩ có thêm niềm tin, thêm nghị lực và sức mạnh để chống cộng cho đến khi nào chế độ hung tàn bạo ngược của bọn chúng phải bị sụp đổ!

Trần Thanh
Ngày 9 tháng Giêng năm 2009





===============================



Chú thích:
* Trích thơ của thi sĩ Nguyễn Hữu Nhật.



*Trong những truyện tranh dã sử thường vẽ hình những tráng sĩ cỡi ngựa xông pha trận mạc. Tóc "hào khí" của tráng sĩ dựng đứng làm chiếc mũ trên đầu muốn rớt xuống đất! Trong khi đó, vợ của tráng sĩ ở lại hậu phương, nhớ thương chồng, khóc đến chảy máu mắt!

Tuesday, February 10, 2009

"Lề - Phải" Nổi Giận - Đỗ Thái Nhiên


Đỗ Thái Nhiên

Từ bao nhiêu năm qua, Lê Khả Phiêu, cựu tổng bí thư của Đảng CSVN, không ngừng hô to khẩu hiệu chống tham nhũng tới cùng. Thế nhưng, tư gia của Lê Khả Phiêu lại là một biệt thự vô cùng nguy nga tráng lệ. Ngội biệt thư đắt tiền kia chất chứa hai đặc điểm. Một là, phòng nào trong nhà của Lê Khả Phiêu cũng chểm chệ tượng đá hoặc hình vẽ chân dung của Lê Khả Phiêu. Quả thực, Lê Khả Phiêu đang thờ Lê Khả Phiêu. Hai là, một Trống Đồng Đông Sơn, hiên ngang nằm giữa phòng khách. Nó là loại trống cỗ, thuộc hàng báu vật của quốc gia. Trống Đồng Đông Sơn đã được Lê Khả Phiêu giải phóng ra khỏi bảo tàng viện quốc gia để nhập vào gia tài riêng của Lê Khả Phiêu. Tin tức về tư gia của Lê Khả Phiêu là loại tin tức CSVN cần bưng bít.

Nếu Lê Khả Phiêu đúc tượng để tự thờ thì Nguyễn Tấn Dũng thủ tướng CSVN lại tự thờ bằng cách cho tay chân xây dựng cả một nhà thờ dòng họ Nguyễn Tấn trên đường Nguyễn Trung Trực, thị xã Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang. Nhà thờ "Ba Dũng" vừa khánh thành đầu tháng 12/2008. Nhà thờ này xây cất trong hai năm, trị giá 40 tỉ đồng Việt Nam.

Nó nguy nga hơn đền thờ Anh Hùng Nguyễn Trung Trực nhiều lần. Nhà thờ Nguyễn Tấn Dũng chỉ là một phần rất nhỏ trong khối tài sản khổng lồ của Nguyễn Tấn Dũng. Phải chăng tại Việt Nam, quan chức CSVN càng chống tham nhũng, càng giàu to? CSVN cho rằng: Câu hỏi vừa nêu hiển nhiên là câu hỏi vi phạm bí mật của quốc gia.

Tin về tư gia của Lê Khả Phiêu và về nhà thờ họ của Nguyễn Tấn Dũng là nhưng tin tức cần bưng bít. Đối với tin không thể bưng bít CSVN quyết tâm nói trái với sự thực hoặc bóp méo sự thực. Ngày 02/01/2009 trên ViệtNamNet, Vũ Dũng, thứ trưởng ngoại giao của CSVN không ngần ngại xác định: "Theo lịch sử, thác Bản Giốc và ải Nam Quan là của Trung Quốc". Câu nói của Vũ Dũng vừa xuyên tạc lịch sử, vừa để lộ tội ác mãi quốc cầu vinh của Đảng CSVN.

Lê Khả Phiêu, Nguyễn Tấn Dũng, Vũ Dũng chỉ là ba trong vô số trường hợp tương tự biểu tỏ rằng: Chế độ độc tài Hà Nội tồn tại nhờ vào hàng loạt tội ác truyền thông: Bưng bít tin tức, xuyên tạc tin tức, nhắm mắt thần thánh hóa lãnh tụ, kể cả lãnh tụ mang nguyên một núi tội phạm tình dục kiểu Hồ Chí Minh. Muốn cho những tội ác truyền thông kia thực sự lòe bịp được xã hội, CSVN phải huy động toàn bộ hệ thống truyền thông quốc doanh trên dưới 700 Cơ Quan để cùng nhau nói dối, cùng nhau vo tròn bóp méo sự thật. Truyền thông theo kiểu Cờ Gian Bạc Lận kia được ông Lê Doãn Hợp bộ trưởng bộ truyền thông CSVN long trọng gọi là truyền thông di chuyển bên Lề-Phải. Không chấp nhận Lề-Phải tức là phạm pháp, tức là chấp nhận gông cùm.

Làm người ai cũng có lương tâm. Làm người ai cũng có lòng tự trọng. Lương tâm và lòng tự trong đã khiến con người cảm thấy xấu hổ khi phải sống cuộc đời gian manh trên Lề-Phải của Lê Doãn Hợp. Tình cảm xấu hổ vừa nêu lâu ngày biến thái thành hành động nổi giận. Sau đây là một tình huống nổi giân vô cùng đáng quan tâm của Lề-Phải:

Ngày 29/01/2009, trên báo Người Việt, tác giả Phan Việt Đăng đã viết một bài phóng sự rất hấp dẫn. Tác giả Phan Việt Đăng cho biết: Nhân dịp Tết Nguyên Đán 2009, Tổng Cục Du Lịch thuộc bộ Văn Hóa - Thể Thao - Du Lịch của CSVN đã trình làng một Giai Phẩm gọi là Giai Phẩm Xuân Du Lich. Báo Du Lịch là thành viên chính thức của Lề-Phải. Người phụ trách xuất bản là Phó Tổng Biên Tập Nguyễn Trung Dân và Tổng Thư Ký Trần Văn Tiến. Điều đặc biệt là tờ Du Lịch đã chiêu tập những cây bút có tên trong sổ đen của CSVN: Bùi Minh Quốc, Nguyên Ngọc, Nguyễn Quang A, …. Đặc biệt hơn nữa Giai Phẩm Xuân Du Lịch, thay vì tập trung vào nội dung vui xuân như mọi báo xuân quốc doanh ở trong nước, đã bất ngờ nêu bật ý chí chống "Thù Trong, Giặc Ngoài". Đây là loại đề tài tối ư khắc kỵ đối với Đảng CSVN và đối với đoàn quân di chuyển một chiều trên Lề-Phải. Vì vậy, sự xuất hiện của Giai Phẩm Xuân Du Lịch cộng với thái độ tiếp đón nồng nhiệt của quần chúng độc giả rõ ràng là một nổi giận ly kỳ của Lề-Phải. Ly kỳ bởi lẽ một thành viên của Lề-Phải lại nổi giận ngay trên Lề-Phải, chống lại Ông Chủ của Lề-Phải. Ly kỳ còn bởi lẽ: Chế độ Hà Nội có lẽ do mãi mê tham nhũng đã không tiên liệu được cuộc nổi loạn truyền thông do Giai Phẩm Xuân Du Lịch phát động. Nội dung chống Thù Trong Giặc Ngoài nằm rãi rác trên nhiều bài viết khác nhau trong Xuân Du Lịch. Bài viết này xin chọn ra hai sáng tác phẩm tiêu biểu để làm trọng tâm cho việc phân tích và đánh giá ý chí chống thù Trong Giặc Ngoài:

1. Chống Giặc Ngoài:

Lịch sử nghìn đời của Việt Nam đã ghi đậm chân lý rằng Trung Quốc là kẻ thù xâm lược truyền kiếp của Việt Nam. Ngày nay tham vọng xâm lược kia càng lúc càng trở nên gay gắt và tinh vi. Xâm lược tinh vi tức là vừa đánh vừa xoa. Trung Quốc xoa CSVN bằng cách luôn miệng đề cao ngoại giao 16 chữ vàng, bằng cách mua chuộc giới lãnh đạo CSVN thông qua những quyền lợi kinh tế tài chánh, thông qua mỹ nhân kế và những cam kết bảo vệ quyền thống trị của CSVN trên đất nước Việt Nam. Trung Quốc đánh Việt Nam bằng cách cướp đất, cướp biển, sát hại ngư dân .… CSVN chỉ biết nhắm mắt hưởng những gì Trung Quốc ban phát và tảng lờ đi những gì Trung Quốc đã gây nguy hại cho Tổ Quốc Việt Nam. Giai Phẩm Xuân Du Lịch đã mang tác phẩm "Hận Nam Quan" của nhà thơ Hoàng Cầm vào Báo Xuân vừa như một phản kháng gay gắt đối với tội ác phản quốc của CSVN, vừa như lời cảnh tỉnh rằng Trung Quốc không bao giờ từ bỏ giả tâm xâm lăng Việt Nam và rằng nghĩa vụ đối với Tổ Quốc đòi hỏi mọi người Việt Nam phải giữ vửng quyết tâm chống bành trướng Bắc Triều. Lời giả biệt của Nguyễn Phi Khanh nói với Nguyễn Trãi chính là lời hiệu triệu của Tổ Tiên Việt Nam gửi cho muôn dân Lạc Hồng:

"Về ngay đi, rồi chí nguyện công thành,
Nghĩ đến Cha, một phương trời ảm đạm
Chỉ nghiến răng, vung kiếm chém quân thù
Trãi, Con ơi, tương lai đầy sáng lạn!"
(Hận Nam Quan - Hoàng Cầm)

2. Chống Thù Trong:


Thù Trong là những kẻ tiếp tay với Giặc Ngoài. CSVN tiếp tay với Trung Quốc bằng cách đánh đập, bắt bớ giam cầm những người Việt yêu nước biểu tình chống Trung Quốc vào cuối năm 2007. Giai Phẩm Xuân Du Lịch đã trân trọng vinh danh những nam, nữ anh hùng chống Tàu dưới hình thức đăng tải bài viết "Tản Mạn Cho Đảo Xa" của tác giả Trung Bảo. Tính chất độc đáo của bài viết này nằm ở chỗ thay vì diễn tả lòng yêu nước, yêu đồng bào chống Trung Quốc bằng ngôn ngữ bình thường, Trung Bảo đã diễn tả thái độ trang trọng của Trung Bảo khi tác giả nhặt được tờ truyền đơn chống Tàu do một đồng bào Việt Nam nào đó bỏ lại trên lề đường đối diện với lãnh sự quán Trung Quốc tại Saigon. Trung Bảo Viết:

"Một năm sau, tờ giấy khổ A4 với dòng chữ vi tính: "Hoàng Sa - Trường Sa thân yêu là của Việt Nam" cùng vài chữ viết tay nguệch ngoạc: "09/12 Ngày Lịch Sử" giờ đây đã ngã màu. Tờ giấy này của một bạn trẻ nào đó, tôi nhặt được trên lề đường Nguyễn Thị Minh Khai, đối diện với lãnh sự quán Trung Quốc trong những ngày đẹp trời cuối năm 2007. Tôi đem nó về dán lên tường nhà mình như một kỷ niệm đẹp. Cái ngày 09/12/2007 có lẽ chẳng bao giờ khiến tôi quên được. Quên sao được cái không khí bừng bừng khí thế. Quên sao được khi tình cờ tôi được đứng lẩn vào cùng những người đã tạo nên những ngày lịch sử".

Thế nhưng, những đồng bào yêu nước mà Trung Bảo tôn kính lại bị Đảng CSVN gọi là "kẻ xấu". Xấu chỉ vì không cùng với CSVN vòng tay cúi đầu trước Trung Quốc. Chứng Kiến tình huống nghịch lý đến điên đảo kia, Trung Bảo bực dọc lý luận:

"Nếu có "kẻ xấu" nào đó "kích động" người ta đi biểu tình vì yêu nước, ta nên tôn trọng những kẻ xấu này. Ngược lại khi "người tốt" tìm cách ngăn cản sự biểu lộ đầy phẩn uất một cách chính đáng của người dân vì chứng kiến đất Mẹ bị xâm phạm thì hẳn những kẻ vẫn mạo xưng "người tốt" này cần phải được xem lại".

Do bị kèm kẹp bởi công an truyền thông Trung Bảo không tiện viết thành bạch văn ý nghĩa của nhóm chữ "cần phải được xem lại". Xem lại ở đây là sự xác định rằng quả thực đảng viên CSVN là những người tốt, nhưng chỉ tốt đối với Trung Quốc. Muốn được Trung Quốc chấm điểm là người tốt, đảng viên CSVN cần hội đủ hai điều kiện: Một là ngoài việc tham ô nhũng lạm, đương sự không bận tâm tới bất kỳ công việc nào khác. Hai là các vấn đề quốc nội, quốc tế của Việt Nam, đặc biệt vấn đề bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải phải tuyệt đối hành động đúng theo mệnh lệnh của Trung Quốc. Mỗi quan chức CSVN chỉ là một quan thái thú, không hơn, không kém.

Suy nghĩ về sự việc "Hận Nam Quan" của Hoàng Cầm và "Tản Mạn Cho Đảo Xa" của Trung Bảo xuất hiện trên Giai Phẩm Xuân Du Lịch, người đọc nhận ra ngay rằng: Hình thái nổi giận của Xuân Du Lịch tuy có phần bình tĩnh nhưng vô cùng sâu sắc và dứt khoát. Bài viết này xin được kết thúc bằng hai phát biểu dành cho Xuân Du Lịch và cho chế độ Hà Nội.

Thứ nhất: Lời tri ân kính gửi đến Nhóm Chủ Biên Xuân Du Lịch.

Hơn ai hết Quí Vị là những người thừa biết những hậu quả khốc liệt mà Quí Vị phải hứng chịu sau khi Giai Phẩm Xuân Du Lịch ra đời. Biết vậy nhưng vẫn hành động. Quí vị là những người đã bình tĩnh tìm đến cái chết để cho Tổ Quốc được trường tồn. Phát âm hai chữ yêu nước, không khó. Dùng chính xương máu của mình để diễn tả lòng yêu nước mới là điều cực kỳ khó khăn. Quí vị thực hiện điều cực kỳ khó khăn kia đơn giản như hơi thở. Quí vị hành động chỉ vì lòng yêu nước, không vì ước muốn trở thành bậc anh hùng. Vì vậy viết lời ca tụng kính gửi đến quí vị chẳng khác nào làm một bài luận văn lạc đề. Tuy nhiên bài viết này vẫn chân thành gửi đến quí vị những lời vinh danh trân trọng nhất. Vinh danh đồng nghĩa với học hành gương sáng. Vinh danh đồng nghĩa với công việc ghi khắc phương danh của quí vị vào tim óc của mỗi người Việt Nam bằng tất cả tấm lòng ngưỡng vọng và mến yêu.

Thứ hai: Nói với Đảng CSVN.

Những gì được viết trong phần tri ân Giai Phẩm Xuân Du Lịch là phương cách diễn đạt gián tiếp nhưng mạnh mẽ rằng: Tình huống nổi giận của Xuân Du Lịch không hề là một phản ứng bốc đồng, một ngọn lửa rơm. Xuân Du Lịch vừa là hình ảnh của một ly nước đã tràn đầy, vừa là tiếng nói nghiêm khắc của qui luật lịch sử. Qui luật rằng ở đâu có đàn áp ở đó có đấu tranh, và rằng lịch sử loài người đã khẳng định: Chưa hề có chế độ độc tài nào nhờ vào gian ác đã trốn thoát được quả đấm phẩn nộ của bạo lực quần chúng. Lịch sử không biết khuyên lơn. Lịch sử chỉ biết đào thải. Đào thái êm ả hay đào thải thảm khốc. Nhân nhịp đầu năm Con Trâu bài viết này cầu chúc cho Đảng CSVN một năm mới thân với dân như con trâu thân với bác nông dân. Theo lệnh của bác nông dân con trâu CSVN hãy ngoan ngoản chấp nhận con đường đào thải êm ả của lịch sử.

Đỗ Thái Nhiên


Monday, February 9, 2009

THÀNH SỰ TẠI THIÊN - Trần Ngân Tiêu

Trần Ngân Tiêu

Sau tám năm “trị vì” của tông tông Bill Clinton, nào là bị quân khủng bố cho nổ tàu, nổ toà đại sứ, kéo xác quân Mỹ ngoài đường phố nhưng chính quyền Clinton xìu xìu chẳng có thái độ cứng rắn nào cả. Rồi lại chuyện chơi gái tại văn phòng tổng thống khiến thiên hạ bịt mũi v.v. nên dịp này thật may mắn cho họ nhà Bush đạt được mục đích nhất gia lưỡng tổng. Biết đâu đấy dân Mỹ còn có dịp chiêm ngưỡng nhất gia tam tổng trong tương lai không chừng.

Bush con có dáng một cowboy nhà quê ăn nói thằng ruột ngựa và luôn luôn nhắc lại câu: “I mean what I say, I say what I mean” nên ai cũng thích. Vụ Sept. 11 xẩy ra tổng Bush con được quần chúng ủng hộ hết mình nên tha hồ múa võ thực hiện giấc mộng “siêu đế quốc” của tư bản Mỹ.

Nói như vậy thì sẽ nghịch nhĩ những “fans” của Bush con nhưng thực tế chúng ta có thể nhìn thấy những sự kiện hiển nhiên của tình thế. Năng lượng dầu diếc là yếu tố chính cho xã hội Hoa Kỳ mà các nước bán dầu hỏa hiện tại cũng như tương lai cứ bắt bí tăng giá để nặn dế Yankee như thằng khốn Hugo Chavez thì có ngày ... nên Yankee cần làm chủ Trung Đông để kiểm soát dầu hoả.

Gác qua một bên ai là thủ phạm vụ Sept. 11 mà thấy một điều là đây cũng là cơ hội tốt để Bush con thực hiện ý đồ nói trên. Muốn làm chủ Trung Đông thì phải nhập cảng “dân chủ tự do” vào giữa rốn Trung Đông để xoá đi cái xã hội mấy ông “thầy chùa” kiểu Khổ Mí Lị ở Iran chi phối chính quyền. Chiến thuật hoa nở trong lòng địch được áp dụng tại Iraq, nếu xuông sẻ sẽ thanh toán anh Ba Tư thì những thằng còn lại rét thấy mẹ. Còn thằng đói rét Bắc Hàn ông chỉ cho một phùa dịch gà dịch vịt thì thằng Trung Quốc phải dậy bảo mày.

Chương trình thật đẹp nhưng mưu sự tại nhân ... Câu tục ngữ này áp dụng cho Bush con thật là chính xác. Mưu sự tại nhân nhưng lại thực hiện với phương thức “Công lý trên đầu súng” nên kết quả càng bị èo ọt bởi thành sự tại “Thiên”.

Nói không phải noí phét hay ngoa nguyền chứ, nếu trước khi làm tông tông Bush con chịu khó đi làm hội trưởng hay chủ tịch một vài hội đoàn trong cộng đồng Việt Nam tại Mỹ thì có lẽ sẽ có nhiều kinh nghiệm xử thế hơn. Nói ra thì sẽ mích lòng nhiều người nhưng có là chủ tịch hay hội trưởng trong cộng đồng chúng ta thì mới trải qua cảnh: Dở thì bị chửi bị phá đã đànhnhưng hay cũng có kẻ phá người chửi. Không có “phân” thì họ chỉ bị chê bai đả kích; mà có “phân” thì sẽ thành đám “mổ bò” rất phàm phu. Nhiều khi ngay cả bạn mình nó cũng ngầm lụi sau lưng mình không chừng. Có người chẳng làm hay đóng góp gì cả mà chỉ rình khi nào các “chủ tịch” có chút khuyết điểm hay sơ hở thì la toáng lên bẻ vành bóp méo bé xé ra to, kéo băng kéo đảng đập thấy ông vải, hoặc tặng năm ba cái nón cối. Cho nhiều chuyện nên hư thực, thực hư chả hiểu ai tốt ai xấu đến nỗi mình không biết anh nào là Lý Tống anh nào là Lý Tộ, anh nào là ngục sĩ và anh nào là ngợm sỉ nữa. Ngay đến một việc nhỏ chỉ đặt tên cho một khúc phố mà còn ba bè bốn bên thử hỏi chuyện quốc gia đại sự thì sẽ “ngồi lại” với nhau như thế nào? Trưởng thành trong cái môi trường nhiều bùn và đầy gió tanh mưa máu như thế thì không giỏi sao được. Thế mà Bush con không chịu đến “học” thì làm sao mà thành công.

Với giấc mộng “siêu đế quốc” để cứu vãn tương lai “mạch“ sống nước Mỹ nên Bush con bất chấp tất cả, nhất định đánh Iraq (Mẹ! Cái này chắc em Condi Dice với anh Dick áp lực dữ lắm đây) nên thày trò Bush con áp dụng cái “công lý trên đầu súng”. Bắt trước Kennedy đã tạo ra vụ kỳ thị Phật Giáo tại VN để có cớ, Bush ta cứ nhất quyết Saddam Hussein có tàng chữ nguyên liệu và sản xuất vũ gọi là WMD (Weapons of mass destruction) nên Bush ra lệnh đem quân đánh chiếm Iraq khơi khơi.

Cái chính sách công lý trên đầu súng Bush bố đã áp dụng thời Bush bố làm tông tông khi mà chính quyền Panama “mới có ý” muốn để cho Trung Quốc thầu việc bảo trì và an ninh cho kinh đào Panama thì Bush bố liền tuyên bố tổng thống Panama là tướng Manuel Noriega buôn lậu ma túy rồi đem năm ngàn TQLC Mỹ đến bắt Noriega nhốt ở Miami (Florida) cho đến nay. Xấc hơn thằng bố nhưng còn chút “nhân từ” Bush con ra lệnh cho cha con Saddam Hussein trong vòng bẩy ngày phải từ bỏ quyền hành đi ra khỏi nước không thì ông đánh thấy mẹ. Giống cái kiểu năm xưa Kennedy bảo ông Diệm đuổi thằng em Nhu đi không thì … Đúng là kẻ có súng trong thay thì mồm có gang có thép cũng giống như “đảng” của chúng ta bảo quân nhân miền Nam VN là có tội với nhân dân thì là có tội chứ chối cãi thế đếch nào được.

Một nước Mỹ hèn yếu mà có một cowboy Bush cứng rắn như thế ai chả thích và ái mộ, nhưng suy nghĩ một chút thì thấy có điều gì không ổn. Với hiểu biết giới hạn mỗ chỉ biết đặt câu hỏi như thế này: Công pháp bang giao quốc tế có điều khoản nào cho phép ông tổng thống nước này bảo tổng thống của nước kia rằng anh rằng anh phải từ chức không? Hay có điều khoản nào cho phép một ông tổng nước này khơi khơi bắt ông tổng nước kia rồi mang về toà án “của nước mình” kết án nhốt tù không? Dù giải quyết một anh tổng xấu của nước nào đó có cần điều lệ của LHQ làm nền tảng không? Giả dụ cái anh tổng buôn thuốc phiện hay anh tổng có nhiều tội kia là tổng thống của Mễ Tây Cơ hay Canada, hay Pháp, hay Nga hay Tàu thì cha con nhà Bush có dám bảo họ phải từ chức hay mang quân qua bắt nhốt họ không?

Ấy thế mà mọi người vẫn thích và ủng hộ cha con nhà Bush mới là làm sao? Là vì nước Mỹ sa lầy vào cái hố hèn yếu (sau Việt Nam, bị làm nhục ở Ba Tư, ê chề ở Li-Ban rồi đến chuyện nhem nhuốc của tổng Bill) nên khi Bush con dở tánh cowboy ra thì ai nay đều cảm thấy hả hê nên quên mẹ nó cả lý lẽ.

Khổ nỗi, đánh A Phú Hãn tiêu diệt Taliban thì còn được LHQ và nhiều nước ủng hộ vì họ “ngọng” bởi vụ Sept. 11 nhưng xâm lăng Iraq mà không có lý do chính đáng “chắc chắn” thì bố ai mà a dua cho được nên Bush con nổi nóng: “Anh nào không đứng về phía tôi tức là đứng ở phía kẻ thù của tôi”, rồi cứ lắp bắp hoài với câu: “My Job is to protect American people”.

Dù các chính quyền Pháp, Nga, Đức v.v. đã không muốn đóng góp nhân lực tài lực hay ủng hộ bằng mồm cho Bush nhưng họ cũng vẫn muốn chia chác quyền lợi, đó là cái lẽ ở đời. Ở điểm này Bush con cần có cái kinh nghiệm làm chủ tịch hay hội trưởng của người Việt ta. Nghĩa là làm dâu trăm họ, biết nó chẳng tốt lành gì cũng vẫn phải hề hề chào hỏi chia chác để nó khỏi bới lông tìm vết... đằng này Bush con lại thẳng ruột ngựa xoẳn củ tỏi như thế thì chúng phá là phải. Ai dám bảo đảm Pháp hay Nga hay Đức hay những thằng khốn nạn khác không xúi bẩy đám cực đoan hay hàng xóm của Iraq phám đám Bush? Mẹ! Không được ăn thì ông quấy hôi bôi nhọ cho chết cái thằng bố mày chứ!

Một điểm nữa mà Bush bố không dậy con dù ông ta từng là đại sứ tại Trung Hoa 10 năm, đại sứ tại LHQ bao nhiêu năm mà không biết cái văn hoá “kính lão đắc thọ”. Tông tông Pháp, lãnh đạo Palestine Yasser Arafat, và ngay cả Saddam Hussein mở miệng ra thì cứ nói rằng: “I told his father that ...…” thì người Việt chúng ta sẽ hiểu là “Tôi đã từng nói chuyện với thằng bố nó...” Nên khi thấy Bush con xấc như vậy thì họ chạm tự ái nên ưa rất khó chịu với Bush con. Nhiệm kỳ sau Bush con sai em Condi Dice đi dọn đường để Bush con thăm viếng anh Tây anh Nga mũi lõ để hề hà nhưng ... “too late”.

Xúi quẩy lớn nhất cho Bush con là đếch kiếm ra được cái gì gọi là “Weapons of Mass Destruction” ở Iraq cả khiến Bush ta cứ cười trừ tiếp tục con đường đã vạch ở Iraq. Nhưng ở đời đâu có dễ như vậy. Điểm này cũng cần có kinh nghiệm làm chủ tịch hay hội trưởng của người Việt ta là nhiều khi phe ta nó phá còn độc hại hơn người dưng nước lã. Đây nhá, khi thấy Bush con bị hố ở Iraq, phe Dân Chủ nổi nhất như Ted Kennedy, Hillary Clinton, John Kerry v.v. vội vã trở cờ phất hướng khác họ thi nhau đâm, lụi Bush con thậm tệ. Ai cũng biết John Kerry là tên ăn gian nói dối, Ted là anh đếch dám làm gì (chẳng dám ra ứng cử tông tông sợ chúng thịt mất giống) nhưng rất to họng ở nghị trường. Bà chị Hillary nổi tiếng là “flip flop” mình nói nôm na là nhổ ra rồi liếm nên dù đã bỏ phiếu ủng hộ Bush con tấn Iraq nhưng giờ lại chùi mồm nói rằng không ủng hộ.

Dân Mỹ không phải là dân có văn hiến mà là dân xây dựng sự nghiệp trên đầu súng nên hình như cái tinh thần yêu nước của họ không giống chúng ta là “country first” mà quyền lợi phe phái hay cá nhân trước. Thấy Bush con đang khó ăn khó nói về vụ Iraq họ chơi Bush một cú thấu óc là bới móc vụ đối xử tù binh ở Iraq ra cho thế giới thấy. Những hình ảnh bắt tù binh trần chuồng nằm đè chồng chất lên nhau rồi xịt chó cắn v.v. thì còn gì là “mặt mũi” của nước Mỹ văn minh. Dân chúng Iraq đâu có thấy thằng khát máu Saddam làm như thế? Kế tiếp đảng Dân Chủ còn la toáng lên rằng Bush tra tấn hành hạ tù binh nhốt tại Guantánamo đòi điều tra để bóp dế Bush. Đíu me! Không lẽ mang mấy thằng khủng bố về hầu hạ như hầu hà ông nội mình à? Chưa hết, họ còn kết tôi đặt máy nghe lén điện thoại là vi hiến v.v. Chả cần phải truy cứu cứ nhìn mấy cái mồm “dân chủ” thì biết ai vào đây chơi Bush cú này. Mặc dù những điều họ đưa ra qúa “nhân đạo” và qúa “tôn trọng nhân quyền” đi nhưng cái chính nghĩa và mặt mũi của Mỹ Quốc đã bị nhầy nhụa chứ đâu phải chỉ riêng Bush con. Trước tình trạng ngoài đánh trong đâm này Bush ta chỉ còn nước nhăn rằng cười trừ bảo: “My job is to protect American people”. Hì! Hì!.

Còn một vài yếu tố “thành sự tại thiên” nữa chứ không phải một. Nhớ lại trước kia anh em tổng thống Ngô Đình Diệm bị tàn sát thê thảm, gia đình tan nát bởũi Mỹ. Bây giờ nhìn thấy bố con Saddam Hussein phút chốc tiêu tùng như những con chó ghẻ bị thê thảm như thế tự nhiên mỗ nhận thấy trước kia mình thật là ngu muội đã chạy ra đường hoan hô kẻ đã giết tông tông của mình. Bỏ ra ngoài chuyện tổng thống Diệm hay Saddam tốt hay xấu nhưng sau khi giết họ lại không làm cho nước họ khá hơn mà lại làm cho nước họ thê thảm tồi bại hơn, dân Iraq mỗi ngày có năm bay chục hay hơn trăm bị chết thế thảm, thì còn giời cao đất dầy nào? Hậu qủa là VN mất, cái lũ cuồng tín Iraq mỗi ngày cứ đặt bom giết hại chính dân mình thì quân Mỹ làm gì có lý do mà “rút”. Người Iraq muốn Mỹ rút ư? Mẹ! Họa đấy chứ chả phước đâu. Mỹ rút khỏi VN hàng trăm ngàn người bị đầy đoạ trong tù “cải tạo”, hàng trăm ngàn người chết ngoài biển cả… Mỹ Rút khỏi Iraq ư? Mẹ! Rút bây giờ thì hàng trăm ngàn người Iraq bị “cắt cổ” chứ được vào lò cải tạo à?

Cái bất nhẫn ở đây là những người bị người Mỹ giết hay hại đều la ụnhững người được người Mỹ ủng hộ giúp đỡ rất nhiều như Ngô Đình Diệm, Lý Thừa Vãn (Nam Hàn), Marco (Phi Luật Tân), Noriega, Saddam Hussein, và ngay cả Bin Laden đều là gà nhà của Mỹ đấy.

Vì không “thuận thiên” cho nên mới bị qủa báo bởi trời. Anh em Kennedy đã bị qủa báo nhãn tiền, còn Bush con thì bị trời hành xất bất xang bang. Cứ nhìn lại tám năm của Bush con mà xem, hết bão tố đến thiên tai, hết sóng thần đến hồng thủy Katrina, hết cháy rừng đến bão tuyết. Ngay như ở Florida hai tháng 5 trận bảo thay phiên quần khiến thống đốc là út Jeb Bush la trời “Why us?”. Nền kinh tế Mỹ tới nay thì đã bên bờ vực thẳm. Cũng may, nếu Bush hồ hở đánh luôn Iran một lượt thì …

Bush con có ý đồ tốt cho tương lai dài của nước Mỹ. Bush con là người Mỹ đầu tiên có can đảm tuyên chiến với kẻ địch (quân khủng bố) không còn giới tuyến với thái độ thật cứng rắn. Cái nguy hiểm cho sự liều lĩnh này là đã tạo ra mối thù truyền kiếp. Nếu là công dân Mỹ thì phải đồng ý và ủng hộ Bush. Nhưng giới chính trị con buôn Mỹ không đặt quyền lợi tổ quốc lên trên hết nên đã đẩy Bush vào con đường thất bại. (Chẳng hiểu bay giờ quần chúng Mỹ và bọn khốn truyền thông Mỹ có mở mắt vểnh tai ra mà nghe chúng ông nói cuộc chiến Việt Nam là cuộc chiến “địch thấy ta, ta không thấy địch” nó khó khăn thế nào không? Nghĩa là muốn đánh địch thì phải chường mặt ra cho địch nổ trước thì mình mới biết nó ở đâu mà bắn. Nó khó khăn như thế nên chỉ có QLVNCH mới có thể đánh được quân Cộng mà thôi. Còn ngưòi Mỹ cứ ỉ vào “hai tách” thì…tới tết Công Gô. Du kích Iraq giờ có cần “hai tách” đếch gì đâu? ).

Có lẽ thấy nước cờ đã thất sách nên Mỹ tính thay đào kép thật mới lạ cho thế giới ngạc nhiên chơi. Một anh nhọ gốc đạo Hồi làm tông tông để cho thế giới thấy rằng nước Mỹ chúng tớ thật dân chủ thấy chưa? “Tại sao” các người lại thù ghét người Mỹ? Cái “tại sao” đó tới giờ người Mỹ (hay bọn tư bản, con buôn chính trị) vẫn không hiểu vì bản tánh của họ là chỉ muốn làm cha người ta nên quên và không kính trọng cái tinh thần dân tộc, cái văn hiến của người ta, cái mà người Mỹ không có. Cứ mỗi khi cần “control” nước nào thì bôi nhọ lãnh đạo của họ trước rồi thọc khuấy cho nước đó nát bét ra xong rồi gỉa nhân gỉa nghĩa đến giúp đỡ, nhưng thật ra là để làm ông chủ. Khi không cần nữa thì mặc mẹ họ sống chết ra sao thì ra. Có nhớ lời Joe Biden tuyên bố hồi năm 1975 không? Nếu biều quyết ngân khoản cho Nam VN dù là ngân khoản nhân đạo thì một xu tôi cũng không “vote”.

Có nhớ vụ vua Ba Tư xin vào Mỹ trị bệnh không? Mỹ đã sợ anh Khổ Mí Lị thiến 44 nhân viên toà đại sứ ở Ba Tư nên đếch dám chứa vua ba Tư. Bất chấp sự hăm dọa của bọn qúa khích Ba Tư , Sadat, tổng thống Ai cập đã can đảm mời vua ba Tư đến trú ngụ chữa bệnh tại nước mình nên rước lấy cái chết vào thân. Một bà tổng thống phu nhơn, một bà hoàng hậu ôm nỗi sầu thiên thu nhưng có lẽ họ rất hãnh diện về chồng họ. Qủa phụ Trần lệXuân xưa Việt Nam cũng ôm cái sầu như vậy. Cái tín nghĩa, cái tình bạn bè nó qúy ở chỗ đó. Cái đó nước Mỹ không có. Đó là cái “tại sao” mà người Mỹ cần biết. Nên có thơ rằng:
    VỊNH COWBOY

    Công lý “gun-fu” đã hỏng rồi!
    Tiến thì chẳng được, khó mà lui
    Làm cho I-Rắc thêm be bét
    Khiến cả Cờ Hoa cũng tả tơi
    “Lấy thịt đè người” không thuận đạo
    “Súng là công lý” nghịch thiên thời
    Bây giờ phải đẩy anh chàng nhọ
    Ra múa may cho đỡ hổ ngươi!
Trần Ngân Tiêu