Wednesday, June 23, 2010

Julia Gillard Australia's first female Prime Minister



Source: http://au.news.yahoo.com/a/-/newshome/7452526/gillard-australias-first-female-pm

Julia Gillard has taken her place at the House of Representatives despatch box as the nation's first woman prime minister.

Ms Gillard, sworn in 90 minutes earlier by the governor-general, was welcomed to the chamber by Opposition Leader Tony Abbott, who shook her hand.

She was sworn in as Australia's 27th prime minister.

Watch Julia Gillard's press conference

Labor is now on election footing after Julia Gillard was elected unopposed in the party room to become Australia's first female prime minister.

Treasurer Wayne Swan was also elected unopposed as deputy prime minister.

The country's first female Governor-General, Quentin Bryce, performed the ceremony at Government House in Canberra on Thursday afternoon.

Ms Gillard was greeted with a kiss by her partner Tim Mathieson as she entered the room for the swearing in.

After 24 hours of drama for the government, Ms Gillard took over the top job without a ballot when Kevin Rudd stepped aside from the leadership.

The writing was on the wall for Mr Rudd after the leadership spill began in earnest on Wednesday evening - just after midnight there were reports that Ms Gillard and Mr Swan already had the numbers sewn up.

The Labor caucus met just after 9am and about half an hour later the result was announced.

A large gathering of media packed the hallway just outside the caucus room as MPs gathered for the leadership vote.

Emerging from the caucus room with Mr Swan by her side, Ms Gillard said she felt honoured.

"Can I say Australians one and all, it's with the greatest, humility, resolve and enthusiasm that I sought the endorsement of my colleagues to be the Labor leader and to be the prime minister for this country," she said.

"I have accepted that endorsement."

Labor is now expected to quickly get itself on an election footing to take advantage of the fresh start offered by a new leader.

While Labor had remained a nose ahead on a two-party preferred vote in the opinion polls, Mr Rudd's personal support was sliding.

Ms Gillard appears to have stronger voter appeal against Tony Abbott and Labor will want to capitalise on that before she gets bogged down in the difficulties of leading.

Việt Cộng tổng tấn công Giáo Hội Công Giáo Việt Nam - Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh

    Việt Cộng tổng tấn công Giáo Hội Công Giáo Việt Nam trên ba Tổng, kể từ ngày biến cố đau thương dân tộc 30/04/1975.
    Đứng trước vấn nạn thuyên chuyển Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt.
Đức Chúa Giêsu than với Simon, người đứng đầu môn đệ:

„Simon, Simon! kìa Satan đã xin được sàng lọc anh em như người ta sàng gạo“
(Luca 22, 31)

Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh


Từ khi Việt cộng xâm chiếm niềm Nam tới nay là ba muơi ba năm (35), Giáo Hội Công Giáo Việt Nam dưới chế độ cai trị độc đoán gian manh của Việt Cộng bị „sàng“ như thế nào? Qua biến cố thuyên chuyển đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt, Giáo Hội Công Giáo Việt Nam thật sự đã bị Satan quấy rối. Có lẽ Satan chống phá và làm xáo trộn chạm đến tận gốc Giáo hội rồi chăng? Thế là „bức màn tre“ đã tạm thời hạ xuống?!

Tổng kết sau 35 năm Việt Cộng thống trị niềm Nam, Việt Cộng đã tấn công Giáo Hội Công Giáo trên ba Tổng. Ba mươi ba năm gồm lại, giống như một cuộc tổng công kích Tết Mậu Thân năm 1968. „Cuộc tổng tấn công“ lần này nhắm vào Giáo Hội Công Giáo Việt Nam ra sao? Chúng ta cùng nhau suy luận, phân tích và nhận định từng giai đoạn!

1. Lần thứ nhất: Việt Cộng tấn công Tổng giáo Phận Sài-gòn

Khi Việt Cộng xâm chiếm niềm Nam, thì nhóm Linh Mục cấp tiến tại Sài-gòn đã ra mặt công khai ngăn chận không cho đức cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, phó giám mục TGM Sài gòn, với chức vụ phó tông tòa kiêm TGM Sài gòn, thực hành nhiệm vụ.

Trong vụ này, kẻ đối đầu chống những vị Giám Mục do tòa Thánh bổ nhiệm, lộ diện công khai. Họ là những Linh Mục cấp tiến theo thời. Họ là Linh Mục quốc doanh làm tay sai cho Việt Cộng phá rối sự đoàn kết Giáo hội.

Nhóm này ngăn chận không cho Đức cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận nhận nhiệm sở mới. Họ còn xua đuổi đức Khâm Xứ tòa thánh Heinri Lemaitre. Cánh tay nối dài của nhóm „Linh Mục Cấp tiến“ hiện nay là Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo yêu Việt Cộng.

Nhận định chung: Những người anh em này sẵn sàng tiếp tay với Việt Cộng để phản bội và bán đứng anh em để lập thành tích với Đảng Cộng sản Việt Nam. Họ là tay sai hay Chính ủy? Có lẽ cả hai. Họ chính trị hóa Giáo hội cho sự gian ác. Một số „Linh Mục cấp tiến“ này có thành tích với Việt Cộng đều được thăng chức sau đó. Họ giữ những chức vụ then chốt trong tòa TGM Sàigòn.

Kết quả đợt công kích lần thứ nhất: cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đi tù 13 năm. Sau đó, Ngài bị đầy ra hải ngoại.

Đức Hồng Y Thuận, tuy chưa một lần có thái độ lên tiếng phản kháng đối đầu với Cộng sản hoặc chống nhóm Linh mục cấp tiến, nhưng cũng đi tù 13 năm. Lý do chính duy nhất: Ngài là cháu cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, nổi tiếng chống cộng.

(Trong giai đoạn này, có lẽ chưa ai biết những Linh Mục cấp tiến này thuộc về thành phần nào. Dần dần nhóm này hiện rõ là thành phần yêu Việt Cộng gian ác phản Hội Thánh).

Xong vụ trường hợp Hồng Y Thuận, đến Giám Mục Nikolas Huỳnh Văn Nghi, Giám Mục Phan Thiết. Trong thời gian đức TGM Phaolô Nguyễn Văn Bình bệnh và bị mất, Ngài cũng không được thực thi nhiệm vụ giám quản tại TGM Sài gòn, mặc dù đức Giám Mục Nghi „chưa“ được coi là Giám Mục „nguy hiểm“ cho chế độ. Nhưng Ngài nổi tiếng là nghiêm nghị, trung trực và trung thành với Tòa Thánh.

Tòa TGM Sài-gòn bị trống ngôi sáu năm. Ai cai quản trong thời gian tòa T ổng giám mục Sàigòn trống ngôi? Dĩ nhiên, là nhóm Linh mục quốc doanh cấp tiến.
2. Lần thứ hai: Việt Cộng tấn công Tổng giáo Phận Huế

Trường hợp thứ hai, Việt Cộng tấn công tòa tổng giám mục Huế, đứng đầu là Tổng Giám Mục Philipphê Nguyễn Kim Điền. Tại đây, đức Tổng Điền công khai chống lại Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo yêu Xã Hội Chủ Nghĩa, đứng đầu là Linh Mục chủ tịch Nguyễn Hữu Vịnh. Ủy ban này, chiếu theo Thế quyền của Việt Cộng, cao hơn Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Vì, Ủy ban này là dụng cụ tay sai trung thành của Việt Cộng, nhằm phá hoại sự đoàn kết của Giáo hội.

Kết qủa cuộc đối đầu chống lại nhóm Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo, đức TGM Nguyễn Kim Điền đã bị đầu độc tại bệnh viện Chợ Rẫy, Sàigòn, ngày 8/6/1987.

Sau khi TGM Điền mất, thì hầu hết những Linh Mục ủng hộ Ngài đều bị thất sủng. Ngoài ra, Linh Mục thư ký của tòa TGM Huế là Lm Nguyễn Văn Lý bị giam tù và quản chế trên dưới 20 năm. Linh Mục Phan Văn Lợi và Linh Mục Nguyễn Hữu Giải bị tù đày và quản chế nhiều năm.

3. Lần thứ ba: Việt Cộng tấn công TGM Hà-Nội (từ 12/2007 – tháng 05/2010)

Có thể nói, khởi xướng công cuộc đối đầu với nhà nước Việt Cộng của TGM Hà Nội bắt đầu từ tháng 12 năm 2007. Nổi bật trong những cao trào đấu tranh cho Công Lý và sự thật là tại Tòa Khâm sứ, giáo xứ Thái Hà, sau đó đến Tam Tòa và Đồng chiêm. Cao điểm tinh thần hiệp thông của giáo dân của giáo phận Vinh cho giáo xứ Tam Tòa, với năm trăm ngàn (500.000) Cao Đình Thuyên.

Lần này có thể nói được rằng, Tòa TGM Hà-Nội được cả thế giới biết đến nhiều nhất nhờ phương tiện Internet và tinh thần đấu tranh quyết liệt của giáo dân. „Trận chiến“ lần này, đã được sự ủng hộ của toàn dân tộc văn minh trên thế giới. Phong trào Hiệp thông cầu nguyện đòi hỏi Công lý và hòa bình lớn mạnh. Xem ra, chế độ Việt Cộng gần như đã bị sụp, mà chưa đổ! Giống như Hồ Chí Minh đã chết mà chưa chôn!

Trong vụ này, Tòa Tổng Giám Mục chỉ trực diện đối đầu với bạo quyền Việt Cộng, không có sự đối kháng với nhóm „cấp tiến“. Đứng đầu nhóm là bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Thanh Nghị và Chủ tịch của cái gọi là UBND Thành phố, Nguyễn Thế Thảo. Họ là những „đại ca“ liên kết với bọn du côn đánh đập và hành hung quý tu sĩ và giáo dân.

Trong cao trào đấu tranh này, khách quan nhìn nhận, phe yêu chuộng công Lý và lẽ phải thắng tập đoàn Việt Cộng, trên từng địa phương. Thấy tình thế có nguy cơ sụp đổ, Nguyễn Thế Thảo bàn kế hoạch xin „lực lượng nhóm cấp tiến trừ bị“ ra tay giúp đỡ. Cũng như hai lần trước, nhóm „Cấp tiến“ ra tay, phối hợp với đại ca phường du côn Việt Cộng, chống phong trào Hiệp thông đòi hỏi Công Lý và Hòa bình. Đợt phản công này đều có sự „tiếp tay“ của nhóm „cấp tiến“ đứng trong hậu trường, với những lập luận phản giá trị Phúc âm và gây rối loạn Đức tin.

Nói chung: Mọi đợt „phản công“ của Việt Cộng, đều gây ra cảnh nồi da xáo thịt. Anh em đồng giáo đồng đạo phản bội nhau và bán đứng nhau làm tay sai cho kẻ gian ác Việt Cộng.

Trong vụ tranh chấp tại tổng giáo phận Hà Nội, Đức TGM Ngô Quang Kiệt đã bị phải từ chức, để công khai hợp thức hóa ra đi. Nói rõ ra: Ngài bị bứng đi chỗ khác! Có thể nói, Ngài bị phản bội và bị lường gạt. Ngài là „chiên tế thần“ của đồng đội.

Song song đó, Đức cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên, địa phận Vinh, cũng đúng ngày 13/05, xin từ nhiệm bày tỏ tình Hiệp thông và liên đới với Đức tổng Kiệt.

Kết qủa tại TGM Hà-Nội: Hai vị chủ chăn can đảm anh dũng của Tổng Giáo Phận Hà Nội đã phải từ chức. Cả hai vị đều có một lịch sử phản kháng và chống đối kiên cường trong bất kỳ nỗ lực nào nhằm giúp Giáo hội sống thật sự trong lòng dân tộc và cộng tác lành mạnh.

Trong vụ này thì qúa rõ: Đạo diễn „bi kịch TGM Ngô Quang Kiệt“ chính là do Việt Cộng chỉ đạo ra mặt gồm có bí thư tỉnh ủy Phạm Thanh Nghi và chủ tịch cái gọi là UBND thành phố Hà Nội là Nguyễn Thế Thảo. Lần này, hầu như, không có sự ra mặt công khai của nhóm cấp tiến thân Cộng. Thỉnh thoảng có bài lên tiếng, ví dụ như lời lên tiếng của Linh mục quốc doanh Phan Khắc Từ, giáo xứ Vườn soài, qua vụ Đồng chiêm.

Mặc dù, tất cả qúi Giám Mục của Tổng Giáo Phận Hà Nội đều lên tiếng Hiệp Thông với đức TGM Ngô Quang Kiệt, nhưng vẫn không thắng được qủy Satan Việt Cộng và tay sai.

Ai là người chỉ đồng cảm, nhưng không đồng thuận, đồng nhất với tòa Tổng giám Mục Hà Nội? Có lẽ chính những nhân vật với những chủ mưu này, và thành phần „cấp tiến“ đứng sau đã tiếp tay cho Việt Cộng, để „bứng“ chức vụ TGM của đức tổng Kiệt?
4. Nhân định chung qua những biến cố trên

Chúng ta không nên bình thường hóa vấn đề thuyên chuyển của đức TGM Ngô Quang Kiệt! Không nên bình thường hóa sự dữ! Sự kiện, các tòa Tổng giám Mục, từ Sài-gòn, rồi đến Huế, và ngày hôm nay là Hà-Nội bị „tấn công“, là kết qủa sự bưng bô kìm kẹp thông tin và chính sách đàn áp của chế độ Việt Gian Cộng sản. Không phải sự việc xẩy ra không có cơ sở! Chúng ta không nên „vô tư“ cho rằng, sự kiện TGM Ngô Quang Kiệt là một sự vô tình tự nhiên không có sự xếp đặt nào. Hiện tượng TGM Kiệt chỉ là ngọn. Vấn đề chính vẫn là guồng máy cai trị độc tài bất nhân Việt Cộng. Chính họ là đạo diễn! Và nhóm Cấp tiến quốc doanh tay sai là diễn viên!

Làm sao bạch hóa được đường giây tình báo trong lòng Giáo Hội Công Giáo Việt Nam?! Chính Giám Mục Giáo Phận Thanh Hóa Nguyễn Chí Linh, Phó chủ tịch HĐGMVN còn phải than trách: „Điều đáng sợ nhất là Hội Đồng Giám Mục Việt Nam không biết mình là cái gì đối với những người đứng ở hậu trường tìm cách phá hoại Giáo hội.“

Nguyên nhân từ đâu? Bởi đâu mà ra? Vì, những vị TGM hay đương nhiệm kế vị TGM, đều là „mối nguy hại“ cho chế độ. Nên, quý Ngài phải đi tù, đầu độc và bị „bứng“ cho lưu đày!

Nếu chúng ta hiểu ra vấn đề, thì dù là người công giáo, nói riêng, hay tất cả những ai yêu chuộng công lý và hòa bình nói chung, chống độc tài gian manh đàn áp của Cộng Sản, thì phải đi tìm sự thật và chống lại những thế lực đen trong lòng Giáo Hội Việt Nam, nếu có.

Nếu chúng ta nhắm mắt cho những kẻ a dua tòng phạm cho sự gian ác, thì chính chúng ta cũng tự trọng trách là kẻ vô ơn thờ ơ, đứng bờ đại dương nhìn nhà giáo hội cháy, để rồi bình chân như vại. Đừng vô trách nhiệm hùa theo chủ thuyết „phó mặc cho kẻ gian manh rảnh tay tung hoành“!

Hai vụ chống phá Giáo hội tại Tổng Giáo Phân Sài gòn và Huế, là bởi vì người thiện chí không lên tiếng, không có phương tiện truyền thông. Ngày nay, với kỹ thuật điện toán mà chúng ta im hơi lặng tiếng, thì chúng ta thật vô trách nhiệm với đồng bào và đồng giáo. Và chúng ta có thật lòng đồng hành, đồng cảm, đồng nghiệm và đồng tình với giáo hội mẹ không?

Cũng chính vì người công chính im lặng, mà nay mới có thể xẩy ra lần nữa tại Tổng Giáo Phận Hà Nội. Lần thứ ba rồi! Lần này là lần cuối hay lịch sự vẫn tái diễn? Giáo hội Công Giáo Việt Nam có ba Tổng, thì đã bị Việt Cộng tấn công trên ba Tổng, có nghĩa, cả toàn bộ Giáo hội bị tấn công!

Quyết định ngăn chận sự gian Ác ma qủy lan tràn trong lòng giáo hội, cũng một phần do thái độ của chúng ta. Thái độ của chúng ta là gì trước vấn nạn? dửng dưng, thờ ơ, mặc kệ sống chết mặc bay, trốn tránh trách nhiệm v.v…? Chúng ta góp phần nào xây dựng đoàn kết cho Giáo hội cho quê hương, trong tình hiệp thông bác ái cho mưu ích chung và trong tinh thần hỗ tương lương tựa nhau? Chúng ta chọn thái độ nào trước vấn nạn?

5. Kết luận

Muốn tránh khỏi cảnh „con đấu tố cha, cha đấu tố con“, cảnh người cha Abraham dùng người con I-sak làm của „lễ vật hy sinh toàn thiêu“ dâng cho đảng Cộng Sản Việt Nam thì phải làm gì?

Điều đáng nên nghi nhớ: im lặng thì sự gian ác lan tràn! Quay mặt đi thì sự ác sẽ ngước lại. Thà mổ đau một lần, nhưng chữa được bệnh, còn hơn là để cơn bệnh thành bệnh ung thư truyền nhiễm hết thuốc chữa.

Tất cả những cuộc „tấn công“ kể trên của Việt Cộng tấn công vào Giáo hội công giáo Việt Nam đều có bàn tay giúp sức của nhóm Cấp tiến quốc doanh. Họ là những thành phần „đấu tố phụ“ kết án cha anh mình! Nhóm „cấp tiến“ chủ trương phản bội hãm hại anh em để bảo vệ đảng Cộng Sản Việt Nam. Những hành động của họ chính trị hóa Giáo hội cho sự ác của Việt Cộng. Họ chỉ làm lợi cho một nhóm. Đó là tập đoàn Việt Cộng bán nước hại dân.

Có thể nói, con cái trong cùng một đại gia đình đấu tố nhau! Muốn triệt tận gốc căn bệnh này, phải thiết lập một nền thể chế chính trị Dân Chủ Tự Do đa nguyên pháp trị, phi cộng sản.

Đức tin người giáo hữu nay đã trưởng thành trong đau khổ. Họ tự quyết định lấy vận mạng trong tay. Chính họ khởi xướng những cuộc đối đầu công khai với Việt Cộng.

Thường thì những con ong tìm đến những bông hoa tươi đẹp đầy nhựa sống hút mật. Việt Cộng là ong. Giáo Hội Việt Nam là những bông hoa đẹp tươi mát đầy mật sữa. Biết được điều này, nên chúng thả những con ong thiêu thân hút hết „mật“ của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam. Chính những „con ong“ này, sẵn sàng nòi kim chích nọc độc thay cho chủ.

Qua ba biến cố Việt Cộng tổng tấn công trên ba Tổng, người ta có cảm giác, cơ quan tình báo của Việt Cộng đã cắm rễ xâu vào lòng giáo Hội Công Giáo Việt Nam. Và cánh tay dài- đường giây tình báo Việt Cộng- có lẽ đã vươn tới tận Vatican.

Chủ trương của Giáo hội sau 35 năm sống trong „triều đại gian manh phản bội của Hồ Chí Minh“, đến nay đã chứng minh cụ thể rõ ràng: Giáo Hội Công Giáo Việt Nam bị Việt Cộng tấn công với sự tiếp tay của phe nhóm cấp tiến nằm vùng, giống như xưa Việt Cộng tấn công cố đô Huế, với sự tiếp tay nội tuyến trong thành.

Kết qủa của cuộc tổng tấn công này đưa ra hai nhận định:

a. - Thứ nhất, giáo dân hiền lành chân chính đều bị Việt Cộng „hành quyết“. Thứ hai, những vị lãnh đạo tinh thần có khuynh hướng „chạnh lòng thương“, nguy hiểm cho chế độ, những vị công khai đối đầu v.v. đều bị „tiêu diệt“, cho đi tù, cho về hưu non hoặc bị „bứng khỏi chức vụ“!

Có thể nói: Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đang bị „sàng“„lọc“! „Lọc“ những ai đi „chệch hướng“ của Việt Cộng. Vì vậy đã tạo ra cảnh Giáo hội „bị sàng“. „Simon, Simon! kìa Satan đã xin được sàng lọc anh em như người ta sàng gạo“ (Luca 22, 31).

Satan là Việt Cộng. Thành phần „nhóm Cấp tiến“ là nhóm tay sai Satan trong lòng Giáo Hội Công Giáo Việt Nam. Chính những thành phần này vẫn còn hăng say „lập thành tích“. Họ sẵn sàng phản bội tình huynh đệ để hưởng lợi!

Trong những ngày qua, có nhiều nhân chứng cho rằng, vòi bạch tuộc mạng lưới tình báo Việt Cộng đã „cắm vòi“ sang tới Vatican?! Nếu đúng vậy thì: Lạy Chúa tôi! Đúng là thời đại qủy vương ra đời!

„Em nghe gì không hỡi em???..... Ôi! Thương quá trái tim Việt Nam!!!!!!!!! !!“

Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh
(Đức Quốc, thứ ba, Lễ kính thánh John Fisher và Thomas Morus, ngày 22/06/2010


Thánh nhạc mới của TGPSG: “Cùng nhau đi Hồng Binh”




Như Nữ Vương Công Lý đã đưa tin, tại Thánh lễ kết thúc Năm Linh mục và phong chức linh mục cho 33 Tân linh mục TGP Sài Gòn do ĐHY Phạm Minh Mẫn và Đức GM Phụ tá Nguyễn Văn Khảm chủ tế, dàn kèn đồng đã cử bản Thánh nhạc mới lần đầu tiên được đưa vào Thánh đường, đó là bài ca của Cộng sản: “Cùng nhau đi Hồng Binh”.

Mời quý vị thưởng thức bản Thánh nhạc mới từ phút thứ 7:03 đến 7:36

Lời của bản “Thánh nhạc” mới như sau:

Cùng nhau đi Hồng binh
Đồng tâm ta đều bước
Đừng cho quân thù thoát
Ta quyết chí hy sinh

Nào anh em nghèo đâu
Liều thân cho đời sống
Mong thế giới đại đồng
Tiến lên quân Hồng

Đời ta không cần lo
Nhà ta không cần tiếc
Làm sao cho toàn thắng
Ta mới sống yên vui

(Sáng tác: Đinh Nhu)

Bản “Thánh nhạc” này được báo chí nhà nước giới thiệu như sau:

Cùng nhau đi Hồng binh là một bài hát được sáng tác năm 1930 của nhạc sĩ Đinh Nhu, được coi là bài hát đầu tiên của tân nhạc cách mạng dưới sự lãnh đạo của Đảng CS Việt Nam.

Cùng nhau đi Hồng binh được ông sáng tác khi đang bị giam trong tù, lấy cảm hứng từ cao trào đấu tranh cách mạng sôi nổi những năm 1930, đặc biệt là phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh.

Kính mời quý vị xem đoạn video có bài “Thánh nhạc” nói trên từ phút thứ 7:03 đến 7:36:


    Bản nhạc và bài hát gốc “Cùng nhau đi Hồng Binh” như sau:
    Chúng tôi kính đề nghị:

    HĐGMVN, Ủy Ban Thánh nhạc, Ủy ban Phụng tự, Hồng Phạm Minh Mẫn, GM Phụ tá Nguyễn Văn Khảm, linh mục Tổng Đại diện Huỳnh Công Minh … có trách nhiệm giải thích rõ ràng vấn đề đưa Thánh nhạc mới là bài hát của Cộng sản vào nhà thờ cách công khai trước Thánh lễ quan trọng này.
Nữ Vương Công Lý
Source: http://www.nuvuongcongly.net/xa-hoi/binh-luan/thanh-nh%E1%BA%A1c-m%E1%BB%9Bi-c%E1%BB%A7a-tgpsg-cung-nhau-di-h%E1%BB%93ng-binh/


Tuesday, June 22, 2010

Trách Nhiệm Giữ Nước, Cứu Nước Và Giành Lại Đất Nước - Đinh Lâm Thanh

Đinh Lâm Thanh

Nhiệm vụ duy nhất của quân đội trong thời bình là bảo vệ đất nước, lúc chiến tranh thì cứu nước và sau khi mất nước, tất nhiên phải giành lại nước. Vậy, những ai cầm súng dưới màu cờ quốc gia thì thật xứng đáng là những người con thân yêu của tổ quốc. Đối với Việt Nam, thanh niên là nòng cốt với truyền thống bất khuất sẵn có trong người cộng thêm tấm lòng thiết tha quê hương, vì thế, họ đã quyết định chọn con đường cầm súng làm lý tưởng (hiện dịch), hoặc hiên ngang lên đường tòng quân theo lệnh tổng động viên (trừ bị) thì thành phần trẻ chính là thành phần ưu tú của xã hội. Trong quân ngũ, dù mang màu áo nào và thuộc quân binh chủng gì thì nhiệm vụ của người lính bao giờ cũng được xác định minh bạch là lấy lý tưởng quốc gia, sự toàn vẹn lãnh thổ cũng như an cư lạc nghiệp của người dân làm mục đích dấn thân để phục vụ quê hương và tổ quốc. Do đó quân đội trong thời bình và chiến tranh không bao giờ được phép tham gia bất cứ một hoạt động gì ngoài trọng trách cầm súng chống kẻ thù, dù kẻ thù đó là ai và từ đâu đến. Như vậy có thể nói rằng, đây chính là mục tiêu chính trị duy nhất của những người lính của quân lực Việt Nam Cộng Hòa.

Đối với thời bình, nhiệm vụ của quân đội là thuần túy giữ nước. Nhưng lúc chiến tranh thì người lính phải chấp nhận hy sinh tất cả, từ bản thân cho đến gia đình để đối mặt kẻ thù ngoài chiến trường nhằm bảo vệ từng tất đất, từng gang biển của tổ tiên để lại cũng như phối hợp với các cơ quan cảnh sát và dân sự nhằm ổn định an ninh tại hậu phương. Nhưng nếu nước mất nhà tan, như trường hợp Việt Nam, thì những người lính còn sống sót sau cuộc chiến phải làm gì ? Đây chính là một vấn đề đặc biệt cần đặt ra cho bất cứ những ai đã một thời cầm súng phục vụ dưới cờ Quốc Gia. Mặc dù tập thể chiến sĩ lưu vong tại hải ngoại ngày nay không còn hàng ngũ chặt chẽ theo tổ chức quân đội, không còn vũ khí trong tay, không có địa bàn hoạt động nhưng trong trường hợp đặc biệt nầy, tình thế không cho phép bất cứ ai hoặc tổ chức nào tuyên bố rằng ‘quân đội không làm chính trị’ như dưới thời bình. Nếu nói vậy, chẳng khác gì tập thể chiến sĩ hải ngoại đã trở thành những hội ái hữu như những tổ chức dân sự không ngoài mục đích trình diễn hay họp mặt hằng năm với bộ quân phục trên người. Thật vậy, người lính hải ngoại hôm nay tuy tay không súng nhưng vẫn còn trách nhiệm, vẫn còn danh dự, vẫn tâm hồn, vẫn còn chí khí, vẫn còn khả năng cũng như nhân lực thì phải tập hợp thành một khối để ‘giành lại nước’, phải đi tiên phong trong các hoạt động tranh đấu của cộng đồng và phải nhận trách nhiệm vai trò đầu tàu cho công cuộc giải thể chế độ cộng sản hiện nay tại quê nhà. Có như vậy truyền thống hào hùng anh dũng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa sẽ không mai một khi những bộ quân phục diễn hành sẽ hai dần màu áo theo thời gian !

Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa với một quá khứ oai hùng từ hàng chục năm qua, những người cầm súng đã anh dũng chiến đấu chống việt gian cộng sản. Nhưng tiếc thay, vận nước đã đến đường cùng vì nội thù đánh phá cũng như trở mặt của người bạn đồng minh. Dân Miền Nam làm sao quên được, trong thời chiến, người lính ngày đêm hành quân giết giặc ở chiến trường thì tại hậu phương, nhóm thất sủng, chủ bại và cò mồi tuân lệnh cộng sản miền Bắc cũng như người bạn đồng minh xúi giục những tên nằm vùng trong Nam xúi giục và lùa con nít bà già xuống đường ăn vạ quấy phá, nhóm trí thức đòi buông súng bắt tay hòa giải, đám văn nghệ sĩ vác bị gậy ăn mày ! Đây chính là những lát dao đâm ngay vào lưng những người cầm súng bảo vệ quê hương và đồng bào ruột thịt vô tội. Như vậy, Việt Nam với một vị trí quan trọng chiến lược về quân sự, kinh tế, thương mãi thì quốc gia nhỏ bé nầy không thể nào thoát khỏi ảnh hưởng của những tên trùm quốc tế tư bản cũng như bọn cộng sản gian manh. Nếu không thể dùng vũ lực để xâu xé thì chúng chọn giải pháp bắt tay cùng nhau hưởng lợi và một khi xem Việt Nam là món hàng trao đổi, thì chúng bất chấp cả cam kết lẫn danh dự; một mặt, cột tay trói chân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (Mỹ và nhóm chủ bại) và mặt khác, hợp lực đánh phá từ ngoài tiền tuyến vào đến hậu phương (cộng sản Hà Nội, Tàu cộng và nhóm cò mồi ở miền Nam). Việt Nam đã bị cắt hẳn phương tiện như súng ống đạn dược trong lúc phải đương đầu với việc đánh phá từ hậu phương đến tiền tuyến, nhưng những người cầm súng vẫn luôn luôn anh dũng chiến đấu cho đến giờ thứ 25. Và cuối cùng, khốn nạn thay ! Những người con thân yêu của đất nước phải tức tưởi buông súng giữa đường theo lệnh đầu hàng vô điều kiện, và gần nửa triệu anh hùng hôm qua, nay trở thành những người tù trong nháy mắt để rồi tủi nhục xếp hàng vào tù. Một nhà tù dã man mọi rợ của lớp người đã không có thông minh lại còn thiếu văn minh nên chúng đã trả thù và giết hại gần cả trăm ngàn người con thân yêu của Miền Nam.

Vai trò người lính của QLVNCH sau ngày mất nước còn quan trọng hơn cả thời bình lẫn thời chiến, vì bổn phận của những ai đã một thời cầm súng, tại hải ngoại hôm nay, phải kết hợp thành một lực lượng nòng cốt để giành lại tổ quốc thân yêu của chúng ta trong bàn tay cộng sản. Không thể đơn thuần hoài niệm và nuối tiếc những gì đã mất qua bộ quân phục bên ngoài, mà phải có những hành động cụ thể để xứng đáng làm đầu tàu cho công cuộc tranh đấu của toàn dân. QLVNCH lúc nầy chưa đến cơ hội cầm lại súng nhưng người lính VNCH đừng quên:

1. Giữ lấy Trách Nhiệm bằng cách tập hợp dưới màu cờ tổ quốc để trở thành một đội quân có truyền thống hào hùng của những người cầm súng trước đây. Hãy mặc lên người những bộ quân phục của chúng ta ngày trước để làm sống lại thời oanh liệt, nhưng xin đừng chắp vá khoác lên người những bộ quân phục của nước bạn đồng minh mà trên đó lại gắn thêm huy hiệu của Quân binh chủng cũng như cấp bậc của QLVNCH trước kia ! Đành rằng đây là quyền của mỗi người ở tại các xứ tự do, không ai có quyền bàn đến, nhưng xét cho cùng thì cũng là một điều đau lòng cho tập thể chiến sĩ chúng ta, vì một số (vài ba người) quân nhân cũ thích chạy theo hình thức cầu danh vô tội vạ nhưng có phương hại ít nhiều đến màu cờ sắc áo của QLVNCH. Cũng giống như trường hợp xử dụng quân phục ngày trước vài ba lần trong các cuộc lễ hằng năm rồi sau đó cất vào tủ áo, thì chúng ta chưa vinh danh trọn vẹn màu áo của quân đội. Hình thức bên ngoài nầy, trước tiên sẽ đưa đến những ý nghĩ không mấy đẹp cho người ngoại quốc đồng thời làm mất niềm tin đối với toàn dân Việt Nam đang trông chờ hành động cụ thể của những người cầm súng trước kia. Bộ áo bên ngoài không thể tạo nên sức mạnh cũng không đem lại sự đoàn kết tập thể chiến sĩ chúng ta, mà điều quan trọng là, khi cởi bộ áo ra, những người lính ngày trước vẫn là những chiến sĩ tiên phong trong việc ‘giành lại nước’ đang nằm trong kềm kẹp của tập đoàn cộng sản.

2. Giữ lấy Danh Dự là phải biết quý trọng cấp bậc và huy chương đã được ban thưởng trước kia. Dù khiêm nhượng và nhỏ bé như cấp ‘binh nhất’ hay những ngôi sao của ‘tướng lãnh’, hoặc từ những ‘huy chương bậc nhỏ’ cho đến ‘bảo quốc huân chương’ cao quý cũng đều do quyết định của thượng cấp ban thưởng tùy theo thâm niên công vụ hay công trạng chiến trường thì đó cũng là những phần thưởng danh dự vô giá mà kết quả đều do công sức, mồ hôi, xương máu của chính mình, hay phải nói thật chính xác, là của các đồng đội và thuộc cấp đã ‘xanh cỏ’ để cho người may mắn sống sót ‘đỏ ngực’. Vậy có thể nói rằng, dù cấp bậc ‘binh nhất’ hay huy chương ‘công vụ bội tinh’ cũng đều có những giá trị tuyệt vời vì đó là kết của chiến công thật sự thì chắc chắn có giá trị hơn những cấp ‘úy-tá-tướng’ tự phong, dù đã tan hàng và giáng đoạn công vụ trên 35 năm qua mà một số tổ chức hoặc cá nhân ở hải ngoại vẫn tự gắn cấp bậc thêm cho mình đôi khi còn nhảy vọt vài ba cấp ! Điều buồn mà người Việt Quốc Gia hải ngoại thuờng nói đến là một số (xin nhấn mạnh một số rất ít) từ bỏ cấp bậc của mình ngày trước để mang cấp bậc của nước ngoài, rồi tự động tổ chức gắn lon sĩ quan cấp úy hoặc cấp tá cho nhau, trong đó gồm số người chưa một ngày cầm súng chiến đấu trong hàng ngũ QLVHCN trước kia. Xuyên qua vấn đề nầy, người Việt hải ngoại đều thấy rằng quân đội ngoại quốc muốn nhờ những ‘người lính Việt Nam không súng’ làm những công việc không công thay cho họ. Mới nhìn qua, đây là một sự tình nguyện tốt, có thiện chí, chứng tỏ sự hợp tác giữa hai giới quân nhân hưu trí của chủ nhà và người định cư. Nhưng xét cho cùng thì mọi người đều thấy đau lòng đối với những vị sĩ quan cũ của QLVNCH, họ hân hoan trong bộ quân phục tự bỏ tiền ra may để được mang lên cổ lên vai cấp bậc của quân đội nước ngoài !

3. Bảo vệ lấy Tổ Quốc là nhiệm vụ của các cấp chỉ huy lớn nhỏ trong QLVNCH bằng những hành động chính đáng và hữu ích chứ không phải những việc nhỏ nhặt như tranh giành các chức vụ trong các các tổ chức hội đoàn cựu quân nhân ở hải ngoại. Phải đặt quyền lợi tổ quốc lên trên tất cả mọi tranh chấp cá nhân, đoàn thể có như vậy mới xác định được mục tiêu và hành động chính đáng của những người đã một thời cầm súng. Có đặt tinh thần tổ quốc lên trên thì mới thấy được con đường chính nghĩa và biết được vai trò và bổn phận của một đạo quân lưu vong. Và nếu còn giữ được tinh thần tổ quốc thì người lính năm xưa mới chấp nhận khép mình dưới màu cờ quốc gia, dưới một tập thể quân đội oai hùng đã anh dũng chiến đấu chống cộng sản từ hằng chục năm qua, đồng thời nếu vì tổ quốc thì hãy nhận lấy trách nhiệm của một người cầm súng đóng góp công sức cho việc tranh đấu chung của toàn dân nhằm giải thể nhanh chóng chế độ cộng sản. Vì tương lai tổ quốc người lính năm xưa hãy dành thời giờ tranh cãi đối chất vô ích trên các diễn đàn cũng như trong những cuộc bầu cữ và hội họp để hướng dẫn con cháu nối tiếp con đường đã đi.

Được như vậy, một khi chúng ta nằm xuống thì vẫn còn lớp hậu duệ của những người lính ngày trước sẽ lấy lại danh dự cho ông cha mình và sẵn sàng dấn thân đi theo con đường chính nghĩa, thì mai đây, một tập thể quân đội của nền Đệ Tam Cộng Hòa sẽ lớn mạnh nhất của vùng Đông Nam Á. Chính thành phần trẻ nầy sẽ chứng minh một cách hùng hồn rằng Việt Nam tuy mất, quân đội bị bứt tử tan hàng, nhưng cha ông của họ là những người lính Việt Nam Cộng Hòa ngày trước vẫn giữ được tinh thần Tổ Quốc, biết bảo vệ Danh Dự và thi hành đứng đắn Trách Nhiệm của mình.

Đinh Lâm Thanh