Sunday, November 22, 2009

Tài Liệu Của Đảng Việt Gian Cộng Sản Việt Nam

Kính mời sinh viên và các quý vị trí thức khác xem tài liệu mật của chính quyền cộng sản Việt Nam để thấy rõ chính quyền này tôn trọng quý vị và nhân dân đến mức nào. Tất cả mọi nỗ lực phê bình chế độ đều không thể nào nói rõ được bản chất của chế độ bằng chế độ tự bộc lộ bản chất của chính mình.

    Tài-liệu Mật của Việt Cộng Báo cáo trong cuộc họp mặt kiều vận
Nguyễn Tâm Bảo
Source: http://www.trachnhiemonline.com/dien-dan-55-quocviet.htm

Lưu trữ theo chế độ tài liệu tuyệt mật.

Thưa các đồng chí,

Đảng quang vinh của chúng ta muốn tồn tại và phát triển, giữ vai trò là đảng tiên phong và duy nhất lãnh đạo đất nước, thì có mấy mục tiêu quan trọng sau đây phải được quan tâm đúng mức:

1. Phải làm cho dân chúng vừa yêu vừa sợ.

Nếu không thể làm cho người dân yêu mến – điều mà tôi e là sự thật cay đắng cần chấp nhận – thì cũng phải tuyệt đối duy trì nỗi sợ hãi để họ không bao giờ có đủ ý chí mà nổi loạn.

2. Phải giữ cho cái gọi là 'phong trào dân chủ đối lập' không thể trở thành phong trào đúng nghĩa, không thể bén rễ và lan rộng. Phải làm sao để nó chỉ là hoạt động manh mún, rời rạc, tự phát của các cá nhân đơn lẻ; làm cho có nhiều 'lãnh tụ' mà ít hoặc không có quần chúng; có nhiều 'nhân sĩ trí thức' mà ít hoặc không có một tổ chức nào có thực lực; có nhiều những hoạt động lãng mạn hời hợt có tính phô trương – mà người dân có biết đến cũng chỉ mỉm cười ý nhị – chứ ít hoặc không có những hoạt động thiết thực có tầm mức ảnh hưởng sâu rộng đến xã hội; có thật nhiều những hoạt động 'chống cộng cực đoan' có tính chất phá hoại từ bên trong, gây phản cảm đối với người dân lao động, thậm chí làm cho những gia đình cách mạng và đội ngũ cựu chiến binh phẫn nộ… Tóm lại, phải làm cho người dân nếu không quay lưng thì cũng thờ ơ với cái gọi là 'đấu tranh dân chủ'. Cụ thể như thế nào thì tôi đã có dịp trình bày...

3. Phải chủ động trong việc nâng cao dân trí để làm bàn đạp mà phát triển kinh tế, nhưng lại phải lèo lái để 'dân trí cao' không đồng nghĩa với 'ý thức dân chủ cao'. Phải làm sao để chất lượng giáo dục bậc đại học được cải thiện nhưng đa số sinh viên phải trở nên thực dụng hơn, có tinh thần 'entrepreneurship' – khao khát tiền bạc và công danh, mạo hiểm và sáng tạo trong kinh doanh, cầu tiến trong sự nghiệp riêng, tôn thờ Bill Gates và chủ nghĩa tiêu thụ – nhưng đồng thời cũng tuyệt đối thờ ơ với những lý tưởng và hoài bão cải biến xã hội, xa lạ với những tư tưởng trừu tượng viễn vông, tìm kiếm những giải pháp cá nhân thay cho ý thức công dân, và đặc biệt là tránh xa âm mưu thay đổi chế độ.

4. Phải chủ động trong việc mở rộng xã hội dân sự, thuần phục và trung hòa giai cấp trung lưu đang lớn mạnh (gọi là 'co-optation' )…. Làm sao để trong mỗi tổ chức dân sự đều có chân rết của ta. Các tổ chức trung gian như mặt trận Tổ quốc, công đoàn, hội phụ nữ, các hội cựu chiến binh, các câu lạc bộ hưu trí … phải phát huy vai trò tối đa trong việc trung hòa những nhân tố nguy hiểm, điều hòa những xung đột nếu có giữa nhà nước và xã hội, giảm thiểu sự bất mãn của dân chúng… Làm sao để xã hội dân sự vẫn được mở rộng nhưng theo hướng có kiểm soát của chúng ta, chứ không trở thành mối đe dọa. Quan trọng hơn cả là chúng ta phải tiếp tục nuôi dưỡng nỗi sợ hãi – dù chỉ là nỗi sợ mơ hồ trong tiềm thức – nhưng đồng thời cũng không để cho nhân dân cảm thấy tuyệt vọng ...Cho dù người dân có bất mãn về chuyện này chuyện kia thì vẫn làm cho họ nuôi hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn. Và phải làm điều này một cách hết sức tinh vi, kiên nhẫn, đôi lúc phải can đảm cắt bỏ những khối u trong đảng để làm nguội bớt nỗi tức giận của nhân dân.

Trong trường hợp này thì việc thả Nguyễn Việt Tiến và việc bắt giam hai nhà báo là sai lầm. Lẽ ra chúng ta phải không tiếc một số ít các đồng chí tham lam quá mức, biến họ thành dê tế thần để giành lại niềm tin của nhân dân, hoặc ít nhất cũng làm họ giảm bất mãn, trong nỗ lực chống tham nhũng của chúng ta.

Một người bất mãn cực độ là một người nguy hiểm. Một người tuyệt vọng đôi khi còn nguy hiểm hơn. Một người lạc quan, nhiều hy vọng, thì thường cũng là một người dễ bảo, yêu chuộng sự ổn định và do đó không có ý định phản kháng. Chúng ta phải biết dùng mồi để nhử, đánh vào thói tham lam ích kỷ lẫn thói háo danh của người đời, vừa phải làm sao để tinh thần thực dụng và chủ nghĩa mánh mung chụp giật trở thành bản tính của dân tộc – vốn đã rã rời về ý chí, tan vỡ về niềm tin, chán ngán các loại ý thức hệ; nhưng đồng thời cũng phải chuẩn bị sẵn những cái van để dân chúng có chỗ giải tỏa ẩn ức.

Tuyệt đối không để sự bất mãn trong xã hội tích tụ lại vượt quá ngưỡng kiểm soát của chúng ta. Kiên quyết tiêu diệt mọi mầm mống có khả năng dẫn đến các loại hoạt động đối kháng có tổ chức, có sự phối hợp rộng rãi; tuyệt đối ngăn chặn khả năng huy động được đông đảo quần chúng tham gia.

Chúng ta phải nghiên cứu tất cả những tư tưởng gia vĩ đại trong việc chiếm đoạt quyền lực và duy trì vị trí độc tôn, từ Tôn Tử, Ngô Khởi, Trương Tử Phòng, Lý Tư và Mao Trạch Đông ở phương Đông, cho đến Machiavelli – tác giả cuốn cẩm nang 'The Prince' nổi tiếng ở phương Tây, thậm chí cả Napoleon, Hitler, Stalin hoặc Hugo Chavez thời nay. Tất cả đều có những điều rất đáng để chúng ta học hỏi, từ nghệ thuật mị dân cho đến những thủ đoạn cứng – mềmlinh hoạt trong việc đối phó với địch, và cả những sai lầm chiến thuật của các vị này.

Phải làm sao để chúng ta vẫn trấn áp được đối lập dân chủ, nhưng vẫn không làm sứt mẻ quan hệ ngoại giao đang ngày một tốt hơn với Hoa Kỳ và phương Tây – vốn là những kẻ đạo đức giả, duy lợi và thực dụng nhưng thích rao bán tấm áo 'dân chủ tự do' cùng với những khẩu hiệu cao đẹp khác.

Tuy nhiên, chúng ta cần phải khái quát những luận điểm của Machiavelli để có thể áp dụng cho một chế độ, một đảng phái có cơ cấu phức tạp, chứ không phải là một nhà độc tài quân phiệt giản đơn. Một nhà độc tài dù tàn độc đến đâu, ranh ma đến đâu, thì cũng chỉ là một kim tự tháp trên sa mạc, tĩnh lặng và không tiến hóa – nên trước sau cũng sẽ để lộ sơ hở chết người. Nhưng một đảng chuyên quyền thì luôn luôn biến động, thay đổi và lớn lên không ngừng; biết bù đắp khiếm khuyết, che dấu yếu điểm, phô trương sức mạnh một cách vô cùng linh động… và đặc biệt có đủ tài lực và nhân lực để lan tỏa chân rết đến mọi ngõ ngách của xã hội, kiểm soát cả dạ dày lẫn linh hồn của nhân dân.

Bác Hồ (hay có thể là bác Lê Nin) đã dạy: người cách mạng phải không ngừng học hỏi, học từ nhân dân và học từ kẻ địch; phải không ngừng tiến hóa về mặt tư duy lẫn thủ đoạn để sống sót mà vươn lên trong bất cứ hoàn cảnh nào; phải luôn uyển chuyển và linh động để sẵn sàng thay máu đổi màu khi cần thiết, thậm chí sẵn sàng đào thải cả những đồng chí quá tham lam và ngu dốt có hại đến lợi ích chung của đảng. Đối với địch thủ thì phải thiên biến vạn hóa, ranh ma tàn độc đủ cả và đặc biệt phải biết dùng hình nộm kết hợp với thủ đoạn đấu bò tót kiểu Tây Ban Nha để thu hút ám khí và sừng bò của đối thủ.

Trong lúc đối thủ tiêu hao lực lượng vì đánh vào những hình nộm rơm, hoặc phung phí thời gian và sức lực vào những mục tiêu viễn vông, thì chúng ta lạnh lùng quan sát, phân tích thấu đáo địch tình, ra đòn bất ngờ và hợp lý để địch chết không kịp ngáp ... Đặc biệt chúng ta ngầm khuyến khích những hành động tự sát theo kiểu 'không thành công cũng thành nhân' – tất nhiên là phế nhân. Chúng ta cũng phải biết lắng nghe những phê phán của địch thủ mà thay đổi cho thích hợp. Kẻ đối địch luôn có những bài học quí giá mà chỉ có những người bản lĩnh và khôn ngoan mới nhìn ra. Nếu kẻ địch lãng mạn viễn vông với những khẩu hiệu trừu tượng như 'dân chủ', 'nhân quyền', 'tự do' … thì chúng ta phải thực tế với những tiêu chí cụ thể như 'ổn định xã hội', 'tăng trưởng kinh tế', 'xóa đói giảm nghèo'….

Nếu kẻ địch hô hào những điều khó hiểu du nhập từ phương Tây như 'đa nguyên', 'đa đảng', 'pháp trị', 'khai phóng' thì chúng ta phải tích cực cổ vũ mô hình Nhân Trị của đấng Minh Quân – nhưng ở đây Minh Quân phải được hiểu là đảng cộng sản – cũng như đề cao những 'giá trị Á châu' một cách khéo léo.

Phát Huy dân chủ cơ sở - tập trung. Chúng ta cũng phải phát huy 'dân chủ cơ sở', 'dân chủ tập trung', 'dân chủ trong đảng' để làm sao cho dân thấy đảng không phải là cái gì đó cao xa vời vợi, mà đảng cũng là dân, ở ngay trong dân, từ dân mà ra, đã và đang đồng hành cùng với dân.

Phải cho dân thấy là nếu đảng có xe hơi thì dân cũng có hon đa – chứ không phải đi bộ; nếu đảng có đô la thì dân cũng có tiền in hình Bác đủ tiêu xài – chứ không quá túng thiếu; nếu đảng có cao lương mỹ vị thì dân cũng có gạo ăn – không chết đói mà còn dư thừa để đem xuất khẩu.

Đặc biệt là phải tích cực tuyên truyền và giải thích để người dân hiểu được ý nghĩa của 'dân chủ' theo cách có lợi cho chúng ta: 'dân chủ' nghĩa là đảng luôn lắng nghe dân, phản ánh ý nguyện của dân (phần nào thôi) qua những chính sách vĩ mô và vi mô, thỏa mãn niềm tự ái của dân vì được dạy dỗ đảng, cũng như kích thích lòng tự hào dân tộc của dân để hướng nó vào những kẻ thù mơ hồ dấu mặt ở bên ngoài.

Đối thủ của chúng ta thường lãng mạn và nhiều nhiệt tình nhưng ít chịu học hỏi, hoặc nếu có học thì chỉ qua quýt đủ để thuộc lòng những khẩu hiệu trừu tượng như 'nhân quyền', 'dân chủ' rồi nhai đi nhai lại làm dân chúng phát nhàm. Nói chung, đối thủ của chúng ta thường chỉ biết đến một số cuốn cẩm nang về dân chủ có ngôn từ rất kêu, rất đẹp, nhưng nghèo nàn về phương pháp thực tế, lẫn lộn giữa cứu cánh và phương tiện ...

Ngược lại, chúng ta cần phải tích cực nghiên cứu sâu sắc những trước tác của các học giả phương Tây về khoa học chính trị và kinh tế học. Chúng ta phải nhận thức được đã có rất nhiều những nghiên cứu khoa học về mối quan hệ biện chứng giữa 'thể chế chính trị' và 'phát triển kinh tế'. Hai phạm trù 'dân chủ' và 'phát triển' có quan hệ hết sức phức tạp, phi tuyến, chứ không phải là quan hệ nhân – quả. Nghiên cứu kỹ về vấn đề này sẽ rất có lợi cho chúng ta trong việc chủ động phát triển kinh tế mà không cần phải 'dân chủ hóa'.

Chúng ta cũng phải nhìn nhận một thực tế là: phát triển kinh tế làm phát sinh một số yếu tố hiểm nguy cho chế độ. Tuy nhiên, điều này còn tùy thuộc vào hoàn cảnh cụ thể, tùy thuộc vào khả năng 'tháo ngòi nổ' của chúng ta, cũng như khả năng khai thác những yếu tố hiểm nguy này của đối lập dân chủ. Chẳng hạn, học giả Daron Acemoglu của đại học MIT danh tiếng đã có nhiều phân tích về 'nguồn gốc kinh tế của các chế độ độc tài và dân chủ'. Trong đó ông đã chỉ ra rằng phát triển kinh tế kèm theo việc phân bố của cải vật chất một cách tương đối công bằng, đồng thời với việc nới lỏng một cách chừng mực những tự do dân sự, thì bất mãn của xã hội sẽ không quá cao, do đó hoàn toàn có thể duy trì chế độ độc tài mà vẫn thúc đẩy kinh tế phát triển. Đó là trường hợp của Singapore, điển hình của một nhà nước độc tài sáng suốt. Một ví dụ nữa là những nghiên cứu của Bruce Bueno de Mesquita, đã chỉ ra cho chúng ta những kinh nghiệm quí báu trong việc đàn áp cái gọi là 'coordination goods', tức là những yếu tố vốn không ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế, nhưng nếu được vận dụng bởi đối lập dân chủ thì lại trở thành những vũ khí đáng sợ. Đó là nghệ thuật 'đàn áp có chọn lọc’ mà tôi đã có dịp phân tích.

* Giới trẻ và sinh viên học sinh

Một kết quả bất ngờ mà theo tôi cũng là một kinh nghiệm quí trên mặt trận tuyên truyền nhồi sọ: việc chúng ta bắt ép sinh viên phải học tập chủ nghĩa Marx – Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh đã đem lại những kết quả ngoài mong ước. Thành công của chúng ta không phải đã đạt được mục đích ban đầu là làm cho thế hệ trẻ tôn thờ thứ chủ nghĩa mà ngay cả chúng ta cũng không tin. Ngược lại, thành công của chúng ta là đã làm cho thế hệ trẻ chán ngán đến tận cổ khi phải học mãi một thứ ý thức hệ lỗi thời, bị nhồi nhét đến phản cảm những tư tưởng cũ kỹ. Nhờ vậy chúng ta đã đào tạo ra một thế hệ trẻ thờ ơ vô cảm với tất cả các loại tư tưởng và ý thức hệ, chai sạn với lý tưởng và hoài bão mà thanh niên thường có, trở nên thực dụng và ích kỷ hơn bao giờ hết.

Thế hệ trẻ hôm nay, ngoài cái đức tính thực dụng và tinh thần chụp giật, cũng như niềm khao khát tiền bạc, công danh, ám ảnh bởi chủ nghĩa hưởng thụ, thì chỉ còn le lói 'tinh thần dân tộc' vẫn còn sót lại trong máu huyết của mỗi người Việt.

Đây là con dao hai lưỡi, là con giao long đang nằm yên, mà chúng ta cần phải biết lèo lái một cách khôn ngoan để không xảy ra một tiểu Thiên An Môn ở Ba Đình.

Dưới chế độ chuyên chế nào cũng vậy, sinh viên và trí thức trẻ luôn luôn là những kẻ nguy hiểm nhất, là ngòi nổ của quả bom, là kíp mìn hẹn giờ, là hạt nhân của các phong trào đấu tranh. Các cuộc cách mạng nhằm lật đổ chế độ độc tài bao giờ cũng do sinh viên và trí thức dẫn đầu; công nhân, nông dân, và các tầng lớp lao động khác chỉ là sức mạnh cơ bắp.. Chỉ có trí thức và sinh viên mới đủ lý luận để huy động được đông đảo quần chúng, mới có lý tưởng để dấn thân, và mới có khả năng tổ chức và phối hợp.

Triệt tiêu được những phong trào sinh viên, cô lập được những trí thức phản kháng, chính là đánh vào đầu não chỉ huy của địch. Những thứ còn lại như 'dân oan biểu tình', 'công nhân đình công'… chỉ là cơ bắp của một cơ thể đã bị liệt não.

Như trên đã nói, chúng ta đã thành công trong việc làm cho sinh viên trở nên lãnh cảm về các loại ý thức hệ, thờ ơ với những tư tưởng tự do khai phóng từ phương Tây. Chúng ta chỉ còn phải đối phó với tinh thần dân tộc của sinh viên đang có nguy cơ thức dậy, mục đích là để nó ngủ yên, nếu không phải lèo lái nó theo hướng có lợi cho chúng ta.

* Trí thức

* Đối với tầng lớp trí thức, những biện pháp 'vừa trấn áp vừa vuốt ve' từ xưa đến nay đã đem lại kết quả khả quan. Chúng ta đã duy trì được một tầng lớp trí thức hèn nhát, háo danh, và nếu không quá ngu dốt thiển cận thì cũng chỉ được trang bị bởi những kiến thức chắp vá, hổ lốn, lỗi thời.

* Nói chung, đa số trí thức của chúng ta đều hèn, đều biết phục tùng theo đúng tinh thần 'phò chính thống' của sĩ phu xưa nay. Phần lớn những kẻ được coi là trí thức cũng mang nặng cái mặc cảm của việc học không đến nơi đến chốn, ít có khả năng sáng tạo, và so với trí thức phương Tây về cả tri thức lẫn dũng khí đều cách xa một trời một vực.

* Trí thức của chúng ta vẫn mãi mãi giữ thân phận học trò, kiểu sĩ hoạn mơ ước được phò minh chủ, hanh thông trên đường hoạn lộ, chứ không bao giờ vươn lên thành những nhà tư tưởng lỗi lạc.

* Tầm mức ảnh hưởng của trí thức đến xã hội không đáng kể, không dành được sự kính trọng từ các tầng lớp nhân dân, thậm chí còn bị người đời khinh bỉ bởi sự vô liêm sỉ và thói quen ném rác vào mặt nhau.

* Chỉ có một số ít trí thức vượt qua được cái vỏ ốc hèn nhát, nhưng thường là quá đà trở nên kiêu ngạo tự mãn, coi mình như núi cao sông sâu, là lương tâm thời đại. Những người này quả thật có dũng khí, nhưng cũng không đáng sợ lắm bởi đa phần đều có tâm mà không có tài, có đởm lược mà ít kiến thức.

* Đa phần trong số này cũng chỉ đến khi về hưu mới thu gom được dũng khí mà ra mặt đối đầu với chúng ta, do đó sức cũng đã tàn, lực cũng đã kiệt. Một số ít trẻ trung hơn, nhiệt huyết còn phương cương, thì lại chưa có kinh nghiệm trường đời, chưa được trang bị lý luận chu đáo, chưa có kiến thức về dân chủ sâu rộng. Với những kẻ này chúng ta đàn áp không nương tay, bỏ tù từ 3 đến 7 năm. Đó là phương cách giết gà từ trong trứng.

Thử tượng xem một tài năng trẻ phải thui chột những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời trong lao tù, cách ly với môi trường học vấn, gặm nhấm nỗi cô đơn thay cho việc học hành nghiên cứu, thì sao có thể phát triển hết khả năng? Khi ra tù thì cũng đã quá tuổi trung niên, mệt mỏi, chán chường. Nếu vẫn còn dũng khí thì cũng đã tụt hậu về kiến thức, bị trì néo bởi gánh nặng gia đình, còn làm gì được nữa?

Với những phân tích như trên tôi cho rằng chế độ của chúng ta vẫn còn bền vững ít nhất thêm hai mươi năm nữa. Nhưng thời thế đổi thay. Chúng ta không thể kiêu ngạo mà tin rằng sẽ trường tồn vĩnh viễn. Chúng ta luôn học hỏi và thay đổi để sống còn và vươn lên, nhưng cũng nên biết rằng đối thủ của chúng ta có lẽ cũng không quá ngu ngốc.

Nếu kẻ địch cũng nhìn ra được mạnh – yếu của chúng ta, cũng biết tự đổi thay để thích nghi, cũng biết học cách đấu tranh có phương pháp, có tổ chức, có chiến lược thì chuyện gì sẽ xảy ra sau hai mươi năm nữa thật khó mà biết được.

Đó là một cuộc đua đường trường mà kẻ nào dai sức hơn, bền chí hơn, khôn ngoan hơn, thì sẽ đến đích trước.

Chúc các đồng chí chân cứng đá mềm và luôn nhớ lời dạy của Hồ Chủ Tịch:
'Khó khăn nào cũng vượt qua, Kẻ thù nào cũng đánh thắng'

Source: http://www.trachnhiemonline.com/dien-dan-55-quocviet.htm

Công Bố Tài Liệu Của Tổng Đài 911 Về Vụ Cảnh Sát San Jose Bắn Chết Daniel Phạm Một Người Việt Bị Bệnh Tâm Thần

Nguyễn Minh Tâm
dịch theo Mercury News ngày 16/11/09

TRƯỚC ÁP LỰC CỦA CÔNG CHÚNG VÀ CỘNG ĐỒNG THIỂU SỐ, hôm thứ Sáu tuần này, sở cảnh sát San Jose phải công bố nguyên văn tài liệu thu băng của tổng đài cấp cứu 911 về việc thân nhân của anh Daniel Phạm gọi vào nhờ cảnh sát can thiệp. Tài liệu này đã được Sở Cảnh Sát dấu kín, từ chối không cung cấp cho Bồi Thẩm Đoàn trong buổi điều trần tại toà án trước đây.

Tài liệu ghi âm được chuyển sang văn viết dài gần 200 trang. Lần đầu tiên tài liệu đó cho thấy hai cảnh sát viên biệt phái đến xử lý vụ lộn xộn ở nhà anh Phạm đã được nhân viên tổng đài 911 báo cho biết rằng trước đây cảnh sát đã từng đến điạ chỉ trên để đối phó với một người bị bệnh tâm thần. Ngay sau khi xảy ra vụ bắn chết ông Daniel Phạm vào ngày 10 tháng Năm, giới chức cảnh sát nhất định nói rằng hai cảnh sát viên không hề biết anh Daniel Phạm là một người bị bệnh tâm thần.

Tài liệu vừa được công bố cũng cho thấy cảnh sát đối phó với một hoàn cảnh hết sức nguy hiểm, trong đó, anh Daniel Phạm đã cắt cổ người em trai, tự cắt cổ mình, sau đó, vung dao doạ đâm cảnh sát, khiến cho hai cảnh sát viên lâm vào thế phải dưạ hàng rào sân sau nhà để né tránh. Các cảnh sát viên đã bắn nạn nhân 12 phát. Sở Cảnh Sát nhấn mạnh rằng trong tình huống nguy kịch như vậy, việc bắn chết ông Phạm là điều không thể tránh được, kể cả trường hợp biết ông Phạm bị bệnh tâm thần.

Trong buổi họp báo hôm thứ Sáu, Trung Úy Cảnh Sát Rikki Goede, Trưởng Toán Điều Tra Những Vụ Giết Người nói rằng: “Các cảnh sát viên bắn chết ông Phạm để tự vệ, nhằm bảo toàn tánh mạng cho họ”.

Nhưng Luật Sư Richard Konda, thuộc Hội Luật Gia Á Châu, Asian Law Alliance nóí rằng: “Tôi hoàn toàn không đồng ý với lập luận đó của cảnh sát” bởi vì cảnh sát đã biết rõ bệnh trạng của ông Phạm, không thể làm gì để thay đổi căn bệnh được. Luật sư Konda lý luận: “Nếu biết một người nào bị vướng mắc bệnh tâm thần, chúng ta phải tìm cách đối xử khác đi. Người điên đâu còn lý trí sáng suốt để phản ứng như người bình thường.”.

Nhật báo Mercury News và cộng đồng thiểu số tìm cách buộc cảnh sát phải công bố cuốn băng thu âm của tổng đài 911 về vụ Daniel Phạm ngay sau khi tai nạn xảy ra. Nhưng Sở Cảnh Sát nói rằng họ không công bố cuốn băng bởi vì đó là tài liệu công chứng theo luật của tiểu bang California. Việc công bố tài liệu có thể gây phương hại cho việc điều tra, và vi phạm quyền riêng tư của những cá nhân liên quan đến nội vụ.

Cha của Daniel Phạm là một trong những người yêu cầu cảnh sát hãy công bố cuốn băng thu âm cho mọi người biết, bởi vì theo ông, cảnh sát biết rõ con trai của ông bị bệnh tâm thần, họ nên hành sử cách khác khi muốn can thiệp việc làm cuả con ông. Một số người trong cộng đồng đặt câu hỏi là không hiểu cảnh sát có cần phải bắn chết Daniel Phạm hay không. Trong buổi điều trần trước toà, Đại Bồi Thẩm Đoàn đã miễn truy tố hai cảnh sát Matthew Blackerby và Brian Jeffrey hồi tháng Mười, và hồi đầu tháng 11. Sau đó, một Ủy Ban của Hội Đồng Thành Phố lại bỏ phiếu yêu cầu hãy công bố thông tin trong cuốn băng của tổng đài 911.

Các báo cáo của cảnh sát được công bố hôm thứ Sáu trên website của thành phố trình bầy cho thấy một cảnh tượng dễ sợ, có máu đổ. Cảnh đó chứng minh cho thấy hai cảnh sát viên đã bị dồn vào sân sau nhà của họ Phạm, họ bị dồn vào thế kẹt phải bắn hạ nghi can, bởi vì một cảnh sát viên hiểu lầm rằng đồng bạn của ông đang bị nguy hiểm đến tính mạng.

Cảnh sát đầu tiên đến hiện trường vào khoảng 11 giờ 40 sáng tại căn nhà trên đường Branbury Way. Người nhận điện thoại ở tổng đài nói chuyện với một phụ nữ trẻ tuổi. Cô này đang ở trong một phòng ngủ khóa cửa lại, và một nguời hàng xóm đang đứng bên ngoài với người em trai bị thương. Họ nghe nói có chuyện xào xáo trong gia đình, và nghi can ở tình trạng “không kiềm chế đuợc' vì đương sự đang “say thuốc” (high on drugs), và đương sự đã tấn công một người khác bằng dao.

Khi nhân viên tổng đài nói chuyện với cô gái gọi số 911- cô này là bạn gái của cậu Brian Phạm, em trai của Daniel Phạm. Cô tổng đài hỏi cô gái rằng kẻ tấn công có bị rối loạn tâm thần hay không? Cô ta trả lời: “Tôi không biết. Tôi nghĩ hắn ta điên.” .

Nhân viên tổng đài 911 báo cáo với cảnh sát như sau: “Nghi can trong vụ này là Son Phạm. Son Phạm là một thanh niên người Việt ở tuổi trên 20. Người báo cáo nội vụ (RP: Reporting Party.) đang nói thì thầm trong điện thoại, bảo rằng nghi can đang bước ra khỏi phòng ngủ. Trong căn nhà này cũng có một người bị bệnh điên loạn (mã số 5150 có nghĩa là kẻ bị rối loạn tâm trí) – có liên quan đến Daniel Phạm – không rõ đó chính là người mà thân nhân đang báo cáo hay không?

Ghi chú: RP nghĩa là Reporting Party, tức người gọi điện thoại báo cáo. Sơn là tên Việt của Daniel Phạm, và 5150 là mật mã để chỉ người bị rối loạn tâm thần.

Về sau, một trong những người con của ông cha họ Phạm nói với điều tra viên rằng trước đây cảnh sát đã được cầu cúu đến nhà can thiệp hai lần vào năm 2007 vì thái độ khủng hoảng và rối loạn của Daniel.

Sự kiện đầu tiên hai cảnh sát viên trông thấy trong ngày là người em của Daniel Phạm, cậu Brian bị vết chém ở cổ, máu chảy đầm đìa..

Một điểm hết sức quan trọng là trong tài liệu công bố hôm thứ Sáu, có sự mâu thuẫn với sự khẳng định của phe phê bình hành động của cảnh sát. Một vài người trong gia đình họ Phạm khai rõ rằng họ đã nói với hai cảnh sát viên khi cảnh sát vừa mới tới là người thanh niên 27 tuổi Daniel Phạm là một người bị bệnh tâm thần, xin đừng bắn hắn ta.

Trong lúc đó, báo cáo của cảnh sát lại nói rằng người em của Daniel Phạm chỉ nói với cảnh sát rằng anh ta bị “say thuốc”, chứ không nói là anh ta bị bệnh tâm thần, điên loạn.

Anh ta khai rằng: “Cậu ta nói với cảnh sát người anh của cậu ta bị say thuốc(high on drugs), và anh âý đang cầm một con dao. Cậu ấy không biết rõ Daniel có bị say thuốc hay không, nhưng cậu nói với cảnh sát như vậy vì đó là lý do hay nhất cậu ấy có thể nghĩ ra để che chở cho người anh trai không bị cảnh sát bắn, và cậu nghĩ rằng chỉ cần báo với cảnh sát là anh của cậu đang say thuốc, và lại có con dao trong tay, như thế là cảnh sát sẽ hiểu.” .

Về sau, cậu ta khai với cảnh sát rằng cậu đang làm việc trên computer, người anh của cậu đi đến sau lưng, bẻ cổ cậu ta về phía sau lưng, rồi chém vào cổ cậu bằng dao.

Hai cảnh sát nhìn qua hàng rào cao 6 feet, có dây kẽm gai bảo vệ, họ trông thấy Daniel Phạm đang đứng trong sân sau của căn nhà. Cổ họng của anh ta cũng có máu chảy đầm đìa, rõ rệt vết thương do chính anh ta tự cứa cổ mình. Trên tay của anh ta còn cầm con dao dài khoảng 11 inches, còn tay kia thì cầm điếu thuốc lá đang cháy.

Hắn ta nhìn chòng chọc vào hai cảnh sát. Cảnh Sát Viên Blackerby thuật lại rằng trông anh Daniel Phạm lúc đó giống như một con tê giác ở thế sẵn sàng tấn công địch thủ.” .

Hai cảnh sát viên nhiều lần đòi Daniel Phạm phải bỏ con dao xuống. Daniel Phạm không nói gì cả. Sự thực thì theo lời cảnh sát viên anh Daniel Phạm không hề nói một tiếng nào kể từ lúc cảnh sát tới cho đến lúc anh ta bị bắn chết.

Hai cảnh sát viên bèn nghĩ ra một kế hoạch. Họ tách xa nhau ra, Blackerby di chuyển đi chỗ khác, dọc theo bờ rào. Jeffrey tìm cách chia trí Daniel Phạm bằng cách dụ anh ta đi về phía cảnh sát viên Jeffrey.

Vào lúc đó, Blackerby lấy súng Taser ra bắn vào Daniel Phạm. Một trong hai viên đạn Taser bắn trúng chân của Daniel Phạm. Viên đạn không làm Daniel ngã xuống. Daniel Phạm bèn tiến về phía Blackerby với con dao dơ cao lên khỏi đầu.

Sợ bạn mình gặp nguy hiểm, và tuy không trông thấy bạn vì vướng bóng cây, và hàng rào cản tầm nhìn, Jeffrey tìm cách leo qua hàng rào để nhảy vào sân sau nhà.

Đến bây giờ thì Daniel Phạm tiến về phía Jeffrey.

Blackerby nhảy vội vào sân sau nhà, anh ta lo ngại cho tính mạng của Jeffrey. Anh khai với điều tra viên như vậy.

Né tránh sợ bị Daniel Phạm đâm, hai cảnh sát viên lúc này ở vị trí sóng đôi, đâu lưng vào nhau. Daniel Phạm dơ con dao lên khỏi đầu, báo cáo ghi lại rằng Daniel định tấn công hai cảnh sát viên.

Lúc còn cách hàng rào khoảng 3 feet, cả hai cảnh sát viên cùng bắn ra một lượt. Họ bắn ra 14 viên đạn tổng cộng. Tất cả có 12 viên trúng người Daniel Phạm. Cậu ta ngã xuống – trên tay vẫn còn cầm con dao – Daniel cố gượng đứng dậy khi cảnh sáy hét lên yêu cầu anh ta buông vũ khí xuống.

Sau đó, Daniel Phạm ngã gục xuống. Một cảnh sát viên dùng cái xẻng để bứng con dao ra khỏi tay của Daniel.

Ít lâu sau, một cảnh sát viên đến hiện trường, đem theo loại súng đặc biệt bắn bằng đạn cao su, không làm chết người.

Kế đến, trong lúc cảnh sát viên, và nhân viên cứu thương tìm cách cứu Daniel Phạm, anh ta chết vào lúc 11 giờ 51 phút buổi sáng.

Sau khi nghe lại cuốn băng của tổng đài 911, đọc bản phúc trình của nhân viên khám nghiệm tử thi, và báo cáo của cảnh sát, ông Vinh Phạm 58 tuổi, làm nghề bán hàng sắt ở chợ trời Flea Market San Jose, nói rằng ông không thể hiểu được tại sao cảnh sát lại bắn chết đứa con trai của ông, một người bị bệnh tâm thần, điên loạn.

Ông nói: “Tôi đau lòng lắm. Tôi cảm thấy chúng tôi không được đối xử bằng công lý.”.

Nguyễn Minh Tâm dịch theo Mercury News ngày 16/11/09

Cháy nhà ra mặt chuột - Quan Thúy Vân

Quan Thúy Vân


"Cháy nhà ra mặt chuột" là câu ngạn ngữ từ xưa, ý nói chuột ẩn trong nhà không "thể" thấy được, tới khi nhà cháy chuột mới chạy ra. Nghĩa đen là như vậy, nhưng câu ngạn ngữ ấy chỉ nhắm vào nghĩa bóng mà thôi.

Chuột là loài động vật gậm nhấm, rất xấu, ăn bẩn, ỉa bẩn, đặc biệt mang nhiều mầm bệnh như bệnh dịch hạch có khi làm chết cả hàng triệu con người. Từ đó, nhiều cái xấu, cái bẩn, cái độc hại, cái ti tiện đều được mệnh danh là chuột, nào là đồ chim chuột, đồ chuột bọ, "ném chuột vỡ đồ quý", v.v.. Cái xấu nhất của chuột là lén lút và tàn hại nhất là gây bệnh truyền nhiễm.

Trước đây, khi dịch Cộng Sản (CS) đang hoành hành trên thế giới, hơn 100 triệu người chết vì CS, chưa kể đến hơn tỷ con người khổ cực trong các nước CS, chúng ta thường chỉ bọn CS là rắn độc, là lang sói, là hùm beo, v.v.. Nay chế độ CS đã tan; dầu vậy, tại các nước còn CS như Tàu, Cuba, và Việt Nam, Bắc Triều Tiên thì CS vẫn là lang sói. Ở trong nước, CS Việt Nam (CSVN) vẫn là lang sói đối với dân Việt Nam. Ở ngoài nước thì CSVN trốn chui trốn nhũi như chuột. Vậy, đối với đồng bào tị nạn, thì CS là chuột - Chuột dịch hạch - Loài chuột dịch hạch đó luôn lén lút đi truyền bệnh. Đồng bào tị nạn CS coi chừng! "Cháy nhà ra mặt chuột", câu chuyện ông Lê Hồng Long (LHL) tố cáo Ban Giám Đốc Đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngoại (BGĐ-ĐPTVNHN) giao du với Việt Cộng (VC). Sau lời tố cáo của ông LHL, ông Ngô Ngọc Hùng giám đốc đài công nhận ông có đi gặp VC với mưu toan chiêu hồi VC, và ông bà Dương Văn Hiệp (DVH) và Lưu Lệ Ngọc (LLN) đều công nhận có giao du tiệc tùng với VC cũng với mụch đích chiêu hồi VC, v.v..

Sự mâu thuẫn nào để ông LHL tố cáo BGĐ-ĐPTVNHN theo VC, tôi không biết. Tôi chỉ biết mâu thuẫn đó là một thứ mâu thuẫn "Cháy Nhà" để lòi "Mặt Chuột". Có lẽ ông LHL đốt cho "nhà cháy" để chuột lòi ra. Có lẽ thời gian để ông LHL chọn lựa cơ hội đốt nhà cũng lâu lắm. Điều này phải hỏi ông LHL.

Sau khi nhà đã cháy, chuột đã lòi ra thì BGĐ-ĐPTVNHN chửi bới phủ đầu ông LHL, đem cá nhân ông LHL ra bêu riếu. Hình thức đó có vẻ như hình thức "cả vú lấp miệng em" và "vừa đánh trống vừa ăn cướp". "Cả vú lấp miệng em" là vú lớn ấn vào miệng em không cho em khóc. Tiếc rằng ông LHL là đàn ông không có vú để lấp miệng em. Kể ra có vú cũng lợi thật. Còn "vừa đánh trống vừa ăn cướp" nhằm mục đích để người ta tưởng bọn đánh trống để bắt cướp chứ không phải bọn ăn cướp. Tiếc thay LHL chỉ có dùi trống mà không có trống!

Nhìn kỹ sự việc, theo tôi, sự mâu thuẫn "cháy nhà" đó rất có lợi cho người quốc gia chống cộng, và những người chống cộng phải phân biệt một bên là cá nhân ông LHL, một bên là BGĐ-ĐPTVNHN theo CSVN. Cá nhân LHL chúng ta không cần bàn tới, phải nhắm vào bọn giao du với CS để bình phẩm, để tìm giải pháp.

Trong khi trên Internet nhao nhao công kích và đặt nhiều nghi vấn về việc BGĐ-ĐPTVNHN giao du với VC thì bỗng nhiên ông Sơn Tùng, một nhà báo chống cộng kỳ cựu, lại lên tiếng bênh vực BGĐ-ĐPTVNHN qua bài "Từ Tiếng Súng Trần Văn Bé Tư Đến Chuyện Đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngoại". Thật là một việc quái lạ.

Đại khái ông bảo năm 1984, Trần Khánh Vân (TKV) tuyên bố Mỹ nên bang giao với VC để VC bớt đàn áp. Với lối tuyên bố đó, TKV bị ông Trần Văn Bé Tư (TVBT)quật một phát súng may sao TKV không chết. Nay đã 25 năm, CS vẫn đàn áp, ông TKV đã có cơ hội nhận ra sự sai lầm của mình. Còn, nay, 25 năm sau vật đổi sao dời, MỸ-Việt bang giao, người Việt từ trong nước và từ Mỹ qua lại với nhau .... “Người hùng” TVBT chắc cũng ăn năn và “thương” con người mà anh đã nhắm bắn 25 năm trước. Ở đây, ông Sơn Tùng mâu thuẫn và sai lầm: TKV đã nhận ra sự sai lầm của hắn thì tại sao Bé Tư phải ăn năn? TVBT chống bang giao, không biết phát biểu như thế nào, bèn mượn họng súng phát biểu dùm lập trường của ông ta cũng như ông Sơn Tùng dùng ngòi bút phát biểu lập trường chống cộng bấy lâu nay. Riêng việc Mỹ bang giao với CSVN là quyền của Mỹ; quyền đó không lay chuyển được lập trường TVBT; người Việt trong ngoài qua lại như đi chợ ..., không làm rung động được tình cảm của Bé Tư để Bé Tư thay đổi lập trường. Đã như vậy làm sao Bé Tư phải "ăn năn". Bé Tư thực sự là anh hùng không phải kiểu "anh hùng" của ông Sơn Tùng. Nếu như Trần Văn Bé Tư nhảy xuống sông chết hồi đó thì hẳn rằng Việt Nam đã có thêm một Phạm Hồng Thái nữa. Chỉ tiếc rằng tiếng súng của ông cộng hưởng tiếng tim đập của đồng bào tỵ nạn CS không phù hợp với luật pháp của Hoa Kỳ.

Riêng vấn đề ĐPTVNHN, ông Sơn Tùng bảo đó chỉ là "cái đỉnh của khối băng sơn". Nói như vậy, đúng! Vì là cái đỉnh băng sơn, chúng ta phải đập tan khối băng sơn để tràn ra sự thật ở đáy biển.

Ông Sơn Tùng bảo, có những người khác liên lạc với tòa đại sứ VC, vì lý do này hay lý do khác, mà không ai nói đến. Lớp người này như Tôn Thất Chiểu, Trương Hồng Sơn, Nguyễn Mạnh Hùng, v.v. là vì quyền lợi cá nhân họ, người tỵ nạn CS khinh khi nên không thèm nói đến một bọn: "Mang danh tỵ nạn ăn cơm Mỹ, Đuôi ngoắc lưng cong nịnh kẻ thù". Không thể nào so sánh bọn này với ĐPTVNHN vì ĐPTVNHN là cơ quan truyền thông, tiếng nói của họ sẽ ảnh hưởng đến tình cảm và lập trường của đồng bào tị nạn CS.

Bảo rằng họ đã hy sinh mười mấy năm qua và chưa tuyên truyền đi những bài nào của đối phương, hay làm hại đến tinh thần chống cộng của đồng bào tỵ nạn CS .... Điều đó không thể bào chữa cho hành động ám muội của BGĐ-DPTVNHN. Vì rằng tiền tích tốt không thể biện minh cho việc làm xấu hiện tại và biết đâu xây dựng tiền tích tốt như là một âm mưu cho một hậu quả phản bội dân tộc. Phạm Ngọc Thảo, Phạm Xuân Ấn, Huỳng Văn Trọng ... bày mưu diệt cộng, đem quân đánh cộng, té ra cuối cùng lộ mặt bọn chúng là CS gộc!

Bảo rằng BGĐ-DPTVNHN còn trẻ, còn là cừu non không hiểu gì về CS .... Xin thưa bọn họ không trẻ nữa, đã gần 60 cả rồi, họ không còn là cừu non nữa, họ đã từng cắt tóc cạo lông để làm len nhiều lần rồi. Không tin cứ hỏi ông bà Dương Văn Hiệp sẽ rõ. Giả sử họ còn trẻ thật thì họ phải tự hỏi tại sao họ ở trên nước Mỹ. Nếu bọn họ không biết thì cha mẹ họ phải biết, cha mẹ họ không biết thì ông nội họ phải biết! Không thể nại chuyện tuổi trẻ để che giấu việc làm phản bội dân tộc.

Bảo rằng buộc tội dễ, ném đá dễ, đúng! Đó là kiểu đấu tố của CS, còn đây đã rõ ràng giao du với CS thì buộc tội không có gì là khó, chỉ ném đá thì không nên. Mặc dầu những người muốn ném đá không tiềm ẩn tội ngoại tình nhưng vì bạo động không thích hợp với luật pháp Hoa Kỳ.

Qua hành động mờ ám của ĐPT-VNHN và qua bài viết của ông Sơn Tùng, người Việt Quốc Gia nghĩ gì? Nằm ngủ chăng? Ngáy như sấm chăng? Chúng tôi yêu cầu quý vị bô lão, quý anh chị thanh niên hãy trấn tay áo gióng trống rung chiêng lên án bọn giao du thân mật với quỷ đỏ hòng dẫn đường cho quỷ đỏ xâm nhập cộng đồng tỵ nạn CS.

Rất mong!

Quan Thúy Vân

Saturday, November 21, 2009

HỘI NGHỊ NGƯỜI VIỆT NÀO, CỦA AI ? - Phạm Trần

Lệ Thu, Hương Lan, Phi Nhung và Jimmy Nguyễn Tham Gia Nhạc Hội Mừng Đoàn Kết

Phạm Trần

Chính quyền của Nhà nước Cộng sản Việt Nam rất om xòm về Hội nghị Người Việt Nam Ở Nước Ngoài (NVNONN) lần thứ nhất được tổ chức ở Hà Nội trong 3 ngày 21, 22 và 23 tháng 11 (2009). Nhưng mấy chữ “Người Việt Nam Ở Nước Ngoài” đại diện cho ai trong số trên 3 triệu con người mang dòng máu Việt đang sống bên ngòai Việt Nam?

Để trả lời cho thắc mắc này, mọi người hãy theo dõi lời giải trình của Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Ngọai giao, Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về NVNONN dành cho Báo chí trong nước ngày 18/11.

Nguyễn Thanh Sơn

Sơn nói: “Sau khi có Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị về công tác người Việt Nam ở nước ngoài và chúng ta đã khẳng định người Việt Nam ở nước ngoài là bộ phận không thể tách rời của dân tộc Việt Nam, là động lực quan trọng đối với đất nước, hội nghị này mang ý nghĩa rất đặc biệt.

Sau hơn 60 năm xây dựng đất nước, qua hai cuộc kháng chiến gian khổ ác liệt mà bà con kiều bào luôn kề vai sát cánh với nhân dân trong nước, chúng ta đã thống nhất được giang sơn về một mối nhưng chưa tổ chức được một hội nghị mang tính chất đại diện cho kiều bào toàn thế giới để có thể về với đất nước, với dân tộc trong nhịp sống chung, trong một ngày hội để nhân dân trong nước cũng như ngoài nước được cùng nhau nói lên tâm tư nguyện vọng mong muốn xây dựng một nước Việt Nam giàu đẹp.

Hội nghị lần này thể hiện tính chất đại đoàn kết dân tộc; thể hiện sự quan tâm hết sức to lớn, sâu sắc của Đảng và Chính phủ khi đã có một loạt chính sách đối với bà con ở bên ngoài.

Hội nghị còn thể hiện nguyện vọng của đông đảo kiều bào về một diễn đàn để cùng bàn làm sao cho dân giàu nước mạnh, xây dựng một cộng đồng đoàn kết.” (Thông tấn Xã Việt Nam, 18-11-2009)

Trước hết, không cần phải có Nghị quyết 36, ra đời ngày 26/3/2004 nhìn nhận, người Việt Nam, dù ở bất kỳ chân trời góc biển nào và có quốc tịch nào chăng nữa cũng vẫn là một phần tử của đại gia đình dân tộc Việt Nam. Sự khẳng định của đảng CSVN chẳng qua chỉ nhằm cào lấy tất cả mọi người Việt sống ở nước ngòai để tự cho mình có trách nhiệm bảo vệ để mưu cầu sự lệ thuộc của người Việt sống bên ngòai Việt Nam và buộc họ phải có bổn phận đối với đất nước.

Thứ hai, khi Sơn nói rằng “qua hai cuộc kháng chiến gian khổ ác liệt mà bà con kiều bào luôn kề vai sát cánh với nhân dân trong nước” thì hiển nhiên những “kiều bào” này phải là những người đi theo hay ủng hộ chính sách chiến tranh và xâm lăng miền Nam Việt Nam đảng Cộng sản Việt Nam.

Lệ Thu

Do đó, thứ “hội nghị mang tính chất đại diện cho kiều bào ... để có thể về với đất nước, với dân tộc ... cùng nhau nói lên tâm tư nguyện vọng muốn xây dựng một nước Việt Nam giàu đẹp” cũng chỉ là của riêng lớp người đã chấp nhận chế độ Cộng sản nên mới muốn đất nước “giàu đẹp” theo như ý nhà nước lấy Chủ nghĩa phá sản Mác-Lênin làm nền tảng để xây dựng đất nước như nội dung của “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội” đã viết năm 1991.

Thứ ba, Sơn cũng nói với Báo chí rằng “Hội nghị lần này thể hiện tính chất đại đoàn kết dân tộc ... thể hiện nguyện vọng của đông đảo kiều bào về một diễn đàn để cùng bàn làm sao cho dân giàu nước mạnh, xây dựng một cộng đồng đoàn kết” thì không nên hiểu đảng và nhà nước CSVN đã sẵn sàng muốn đòan kết với tất cả mọi người Việt Nam, nhất là đối với những người thuộc thành phần mà Sơn gọi là “một bộ phận không nhỏ ra đi bởi hận thù sau chiến tranh.”

Khi nói đến lý do bỏ đất nước ra đi từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 của người miền Nam, hay từ năm 1978 đối với những người Việt gốc Hoa ở miền Bắc bị đuổi về Tầu trước khi xẩy ra chiến tranh biên giới với Trung Hoa vào tháng 2 năm 1979 thì câu nói xuyên tạc và chụp mũ “ra đi bởi hận thù” của Sơn có phản ảnh chủ trương đại đòan kết dân tộc của Hội nghị NVNONN không ?

Những người bỏ nước ra đi từ miền Nam trước và sau ngày 30-4-1975 đã “hận thù” ai mà phải ra đi, hay họ đã phải chạy trốn sự tàn bạo và chính sách trả thù, kỳ thị của những kẻ may mắn chiến thắng trong chiến tranh?

Hãy nghe Sơn lý giải về tình trạng hãy còn một số đông người Việt Nam ở nước ngòai chưa muốn hợp tác với đảng CSVN: “Tất cả những ai yêu nước đều trở về đất nước, còn những người chưa về dự hội nghị này mà còn có ý kiến khác về hội nghị thì là người ta chưa hiểu hoặc cố tình không hiểu. Và những người cố tình không hiểu sẽ được các đại biểu về dự hội nghị lần này hướng dẫn, thông tin lại để bà con hiểu thêm.

Jimmy Nguyễn

Chúng ta có chân lý, nên sẽ chứng minh được cho những người cố tình chưa hiểu dần dần thấy được sự thật là chúng ta đang phát triển, vị thế của đất nước đang ngày càng phát triển trên trường quốc tế, và người ta sẽ thấy được tình cảm của lãnh đạo Đảng, Nhà nước cũng như nhân dân trong nước với bà con bên ngoài như thế nào.

Đó thực sự là tình cảm người thân dành cho người thân, ruột thịt dành cho ruột thịt, bà con là máu mủ của chúng ta, chúng ta luôn dành cho bà con những tình cảm từ tấm lòng, từ trái tim của mỗi người dân trong nước.

Cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài cũng có một đặc thù là có một bộ phận không nhỏ ra đi bởi hận thù sau chiến tranh, hội nghị này là bằng chứng để cho những người chưa hiểu, còn tư tưởng hận thù thấy rõ chính sách đại đoàn kết dân tộc.

Chúng ta khép lại quá khứ để nhìn vào tương lai. Đất nước thống nhất nhưng bà con chưa đoàn kết là chưa trọn vẹn.”

Nghe Sơn nói có vẻ chân thật và thành khẩn dẻo mép đấy, nhưng đâu phải không trở về là không yêu nước? Yêu nước cũng có trăm bề, ngàn nẻo. Yêu nước không phải là phải yêu cái Xã hội Chủ nghĩa lỗi thời, lạc hậu và chậm tiến, phá sản của người Cộng sản Việt Nam.

Vô số người Việt Nam ở nước ngoài không muốn về giúp nước vì đảng CSVN chưa sẵn sàng “quên đi quá khứ, xóa bỏ hận thù”. Thêm vào đó lại chủ trương độc quyền cai trị, chà đạp nhân quyền và hạn chế tối đa tất cả các quyền tự do, dù đã được Hiến pháp cam kết.

Hơn nữa, đảng CSVN vẫn chưa biết tôn trọng quyền đối lập nên không ngại chụp mũ những ai chống chính sách cai trị độc tài của đảng Cộng sản là chống lại Tổ quốc, chống lại đồng bào. Người Cộng sản cũng đã công khai chống “đa nguyên chính trị , đa đảng đối lập”.

Do đó khi Sơn nói “Chúng ta khép lại quá khứ để nhìn vào tương lai” không có nghĩa là đảng CSVN muốn có “hòa giải” mà chỉ muốn “hòa hợp” theo những điều kiện của mình.

Hãy đọc thái độ thù nghịch trong một đọan của Nghị quyết 36: “Một bộ phận đồng bào do chưa có dịp về thăm đất nước để tận mắt thấy được những thành tựu của công cuộc đổi mới hoặc do thành kiến, mặc cảm, nên chưa hiểu đúng về tình hình đất nước. Một số ít người đi ngược lại lợi ích chung của dân tộc, ra sức chống phá đất nước, phá hoại mối quan hệ hợp tác giữa nước sở tại với Việt Nam.”

Có cần phải về Việt Nam mới biết đảng CSVN thiếu thành thật và đàn áp nhân dân ra sao không? Những bài học vi phạm quyền con người, hạn chế các quyền tự do, khống chế, bôi nhọ, chụp mũ những tiếng nói vì lương tâm đòi dân chủ, đòi tự do tín ngưỡng, hành đạo, đòi công bằng, cơm ăn, áo mặc và đòi được bình đẳng, học hành, chống quan liêu, tham nhũng, chống bóc lột, cướp đất, thất nghiệp, chống tội ác xã hội của người dân không cần phải nhìn thấy tận mắt, hay nghe tận tai mới có bằng chứng.

Chẳng hạn như thái độ “đem con bỏ chợ” trong dịch vụ xuất khẩu công nhân ra nước ngòai lao động để thu lợi, nhưng đến khi họ bị chủ nhân đàn áp, xúc phạm thân thể, nhục mạ nhân phẩm của phụ nữ thì Bộ Ngọai giao Việt Nam làm ngơ. Hay hàng trăm trường hợp của những Phụ nữ sa cơ phải lấy chống nước ngoài bị hắt hủi, bị buôn qua, bán lại mà Đại diện ngoại giao của Việt Nam ở các nước sở tại như Đài Loan, Nam Hàn, Tân Gia Ba hay tận Trung Đông đã ngoảnh mặt làm ngơ thì có cần phải đem phơi ra giữa Chợ Đồng Xuân cho mọi người thấy không?

Hương Lan

AI ĐƯỢC MỜI - AI HÁT?

Vì vậy, khi tổ chức Hội nghị NVNONN thì những nạn nhân này có quyền lên tiếng không, hay đảng CSVN chỉ đem về nước những người hội đủ các tiêu chuẩn có lợi cho đảng để nắm bắt và sử dụng được như:

- “Lãnh đạo và những người hoạt động trong các hội đòan hướng về đất nước: hội người Việt Nam, hội doanh nghiệp, hữu nghị, câu lạc bộ, các tổ chức từ thiện, nhân đạo NGO (Non-Government Organizations, Phi Chính phủ), giới, ngành nghề.

- Trí thức, chuyên gia, doanh nhân kiều bào làm ăn thành đạt, Thanh niên, sinh viên, tài năng trẻ.

- Cá nhân tiêu biểu hoạt động trong các lĩnh vực văn hóa-nghệ thuật, thể dục thể thao, xã hội, tôn giáo.

-Những người hoạt động trong lĩnh vực truyền thông.

Những nhân vật mới nổi hoạt động trong chính quyền địa phương; những nhân vật cao cấp trong chế độ cũ có tinh thần dân tộc, muốn tham gia Hội nghị trong tinh thần xây dựng và hòa hợp dân tộc.”

Ngoài ra họ cũng sẽ mời dự số tiêu biểu những người Việt Nam đã hồi hương như trường hợp Giáo sự Âm nhạc Trần Văn Khê, hay có thể có cả Nhạc sỹ Phạm Duy là người đã được cấp giầy Hộ khẩu cư trú hợp pháp.

Hội nghị 3 ngày ở Hà Nội sẽ có khỏang 900 người Việt từ nước ngoài và lối 500 người trong nước đại diện cho Đảng, Chính phủ, các Bộ, Mặt trận Tổ quốc và địa phương được tham gia thảo luận 4 vấn đề:

1. Xây dựng cộng đồng NVNONN đoàn kết vững mạnh, thành đạt và hướng về đất nước;
2. Giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa và truyền thống dân tộc trong cộng đồng NVNONN;
3. Chuyên gia, trí thức kiều bào góp phần vào sự nghiệp xây dựng đất nước;
4. Doanh nhân kiều bào góp phần vào sự nghiệp xây dựng đất nước.

Phi Nhung

Xen kẽ các ngày họp là phần Văn nghệ theo chủ đề “Việt Nam Quê Hương Tôi”, ngòai mục đích giúp vui còn có “mục đích quyên góp giúp đỡ cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn thông qua “Quỹ Bảo trợ trẻ em Việt Nam” và “Quỹ Hỗ trợ, vận động cộng đồng” (Thông tấn xã Việt Nam, 17/11/2009).

Theo lời Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Chủ nhiệm Ủy ban NVNONN loan báo cùng tham gia chương trình có các ca sĩ kiều bào như Lệ Thu, Hương Lan, Phi Nhung và Jimmi Nguyễn. Phía trong nước sẽ có mặt Quang Thọ, Thanh Lam, Mỹ Linh, Trọng Tấn, Lan Anh, Mỹ Tâm, Hồ Quỳnh Hương, Tùng Dương, nhóm Cỏ Lạ, nhóm Mặt trời mới và Ban nhạc Sao Mai.

Chương trình ca nhạc này sẽ do nhạc sỹ Trương Ngọc Ninh dàn dựng cùng với Nhà soạn nhạc Nguyễn Thiện Đạo (Pháp), nhạc trưởng Lê Phi Phi (Macedonia), nghệ sĩ đàn Piano Tôn Nữ Nguyệt Minh về từ Đức.

Nhưng liệu Hội nghị om xòm này có đem lại kết qủa gì không thì chưa biết, nhưng rõ ràng là sẽ không đạt được mục tiêu tối hậu của nó là “đoàn kết dân tộc”. Bởi vì, nếu không là tất cả thì đa số trong 900 người Việt từ nước ngòai về phải đồng ý với mục tiêu của đảng CSVN nên đương nhiên họ không còn đứng chung hàng ngũ với số người còn lại của ngót 3 triệu người Việt đối lập với Hội nghị này.

Đó là nghịch cảnh của vở kịch “Vì một cộng đồng đoàn kết vững mạnh, góp phần tích cực vào sự nghiệp xây dựng đất nước” của đảng Cộng sản Việt Nam.

Phạm Trần
(11/09)