Tuesday, April 28, 2009

Phật Tử Vùng Lên Bảo Vệ Chánh Pháp - Trương Minh Hòa

    PHẬT TỬ VÙNG BẢO VỆ CHÁNH PHÁP, LẤY LẠI CHÙA, LÙA BỌN TU GIẢ RA KHỎI TỰ VIỆN
Trương Minh Hòa

Từ hàng chục năm qua ở hải ngoại khắp các châu lục, tuyệt đại đa số Phật tử và người Việt Nam tỵ nạn đã lầm "trông thành phần bất hảo cạo đầu, mặc ác cà sa mà tưởng là sư" sau khi đóng góp công của để xây dựng nhiều "tự viện hoàng tráng" cho những người mặc áo cà sa, cạo đầu, dựng lên các bàn thờ, tượng Phật, thu tiền, trở thành "tư bản Phật Giáo", mỉa mai qua câu: "tu nhất kiếp giàu nhất thời", không hề đổ mồ hôi làm việc để tạo ra của cải vật chất, nhưng: "không lao động mà lại vinh quang" nên đa số mỗi sư, ni đều có trong tay ít nhất là một ngôi chùa, đáng giá bạc triệu, có vị còn phát triển thêm nhiều ngôi chùa, dùng tiền bá tánh đóng góp để du hý, du dâm hơn 15 năm "tịnh thất":

- Như trường hợp của huề thượng Thích Phước Huệ, cư sĩ chùa Chánh Giác ở Tây Úc, lợi dụng việc làm từ thiện để ép phụ nữ tên Nguyễn Thị Huệ, trong hoàn cảnh khó khăn đưa con từ Việt Nam sang Úc để trị bịnh, nên bị đưa vào tròng phục vị sinh lý một cách "man rợ" đàng sau chánh điện;

- Như đại đức Thích Nguyên Trực, cởi ca sa giả dạng một "dân chơi bời lậu", trên đường tìm đến "hành lạc" với không phải "hành đạo", đón gái trên đường phố để tìm đường lên Niết Bàn, đến thế giới miền "Cụp Lạc" với giá 50 Úc Kim mà còm trả giá bớt 20%, thành 40, nay nhờ "công đức tu hành" nầy mà sau nầy lên chức Thượng Tọa, giữ chức Tổng Vụ Phó Tăng Sự (tức là phó vụ quản trị tăng ni của cánh nầy)... đa số chùa "phật Giáo ngày nay" còn có thêm "mặt mạnh" là công tác chủ yếu, bảo lãnh sư Vẹm từ các cơ sở giáo hội Phật Giáo quốc doanh sang tu giả, tu rửa tiền, trà trộn, và dần dần "bào giao trong vòng trật tự" các tự viện do Phật tử đóng góp cho sư ở Việt Nam sang, vốn thông suốt chủ nghĩa Marx Lenin, tư tưởng Hồ Chí Minh hơn là kinh Phật; sự kiện lộng hành, tiếp tay cho giặc trà trộn, khuynh đảo Phật Giáo hải ngoại được bạch hóa sau khi Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất trong nước, do hòa thượng Thích Quảng Độ lãnh đạo, ban hành giáo chỉ số 9, nêu đích danh những kẻ mượn đạo tạo tiền, trở thành "lãnh đạo tinh thần ngang hông" thường đội mão y như "giáo hoàng Phật Giáo" tự biên tự diễn, lãnh đạo "không người lái", hiu hiu tự đắc, trong tiệm Phật, được "cung thỉnh" trong sinh hoạt cộng đồng, lễ hội, ngồi hàng ghế danh dự, được xướng danh thật long trọng, vênh váo với các chánh khách tại các nước tạm dung, nên chúng tưởng mình đúng là "thế gian ta Phật sắp thành" vừa đánh lừa Phật tử, tung hỏa mù ở xã hội .... nay bộ mặt "tiếm danh" đã bị phơi bày trước kính chiếu yêu "giáo chỉ số 9", cũng đúng theo luật nhân quả nhà Phật, bộ mặt thật lòi ra, là đám quỷ ma, lợi dụng danh đức Phật Thích Ca để ra vô hốt bạc, bày ra lễ nhạc, là đạt mục đích làm giàu nhanh, mạnh hơn bất cứ thương nghiệp nào trên thế gian, là tay ngang làm giàu bằng nghề không vốn, chẳng tốn công lao gì cả.

Từ lâu nay, các tay tu dỏm, tu giả, tu tiền, tu thịt, tu gái, tu theo đạo ù ù ... đã lợi dụng danh nghĩa của giáo hội do huề thượng Quảng Độ trong nước, sớm biến ngôi chùa thành Tiệm Phật mà không cần "kinh qua" giai đoạn quá độ, cứ âm thầm THAY MƯỢN thiền môn làm THƯƠNG MẠI mà "thanh tâm trường hốt bạc", lung lạc Phật pháp, thi đua xây bảo tháp để kinh doanh tro người chết, là lũ "đếch tu" mượn tượng Phật để kiếm xu, nên có nhiều Tam Tạm thời đại ngu, mang tiền đến chu, là lọt vào âm mưu gian tăng, ung dung an trên đầu bá tánh, lại lập nhiều phe cánh, tranh giành quyền lợi nhưng miệng đọc "Nam Mô" mà" trong lòng lại chứa "một bồ gươm dao", là đau lòng Phật tử thuần thành.

Do đó sau khi giáo chỉ số 9 ra đời, bọn ma tăng, quỷ ni như trúng phải ánh đạo vàng, khiến chúng hốt hoảng, ban hành nào là thông cáo chung gồm, 124 kẻ "mượn áo cà sa", mà đa số là tu sĩ được xuất khẩu với nhãn hiệu "made in Vietnam" đưa sang trà trộn. Tại Úc Châu, những kẻ tiếm danh cũng phản ứng, cũng hội thảo và tung ra cái gọi là "ban Điều Hành Liên Châu" là chiêu chống đỡ cuối cùng, gượng gạo của hòa thượng Thích Như Huệ và đồng bọn như Quảng Ba, Bảo lạc, Nguyên Trực, Viên Trí .... tuy nhiên bộ mặt tiếm danh đã lộ, không còn ăn khách là "đạo mạo, từ bi". Phật tử nhìn thấy nên không còn "kính tăng" như xưa, sau khi khám phá ta tăng còn tệ hơn người thường, có khi còn thua cả phong cách của những người bất lương, thì không thể làm gương cho bánh tánh, nên càng ngày Phật tử xa lánh bọn quỷ ma giả làm tăng chúng.

Tại tiểu bang Nam Úc (nước Úc Đại Lợi) thủ phủ là Adelaide, nhiều Phật tử đã vạch mặt "gian tăng, dỏm sư, giả ni" từ lâu nay, từ lâu núp bóng Phật đà, ăn trên đầu cha Phật tử, gây bao điều dữ, cuối cùng thiện nam tín nữ vùng lên, loại bỏ những tên gian tà tu giả, núp bóng từ bi. Đây là phản ứng tự nhiên, nhằm lấy lại chùa từ tay gian sư, là tài sản mà Phật tử đóng góp lâu nay, lẽ nào lại trở thành tài sản riêng của bọn "mượn đạo tạo tiền" và nhất là có chiều hướng bàn giao cho các sư ở Việt Nam sang, biến Phật Giáo hải ngoại nằm trong hệ thống quốc doanh, mà hiện tượng đám Tiếm danh do Thích Như Huệ cầm đầu đã từng mời tên sư Vẹm, đại đức Thích Nhật Từ sang "lếu láo" với danh nghĩa thuyết pháp, phổ biến những dĩa DVD của một số sư" áo vàng, đít đỏ "nhằm tuyên truyền, ru ngủ ....

Do đó, các Phật tử đã đứng lên giành lấy chùa Pháp Âm về tay Phật tử, thuộc Giáo Hội Phật Giáo trong nước, đang bị cơn đại pháp nạn, dưới sự lãnh đạo của huề thượng Thích Quảng Độ là điều cần phải hành động, nhất là trong giai đoạn nầy. Trong tương lai, các Phật tử cũng có khả năng giành lại luôn tiệm Phật Pháp Hoa, là bản doanh của huề thượng "tiệm chủ" Thích Như Huệ, để đưa về vị thế tôn nghiêm của một tự viện, là bảo vệ chánh pháp, chánh nghĩa "Đạo pháp gắng liền với dân tộc", giải độc trong đạo Phật tại hải ngoại.

Từng bước đứng lên, với đa số Phật tử, dùng hình thức dân chủ để lấy lại những gì đã bị bọn gian sư, mạo danh, lừa đảo từ bấy lâu nay, đã đến lúc ma tăng, quỷ ni, quái cư sĩ phải trả lại những gì mà chúng tạo ra từ thủ đoạn bất lương, mánh khóe dùng tượng Phật để thu tiền, phát triển nhiều dịch vụ ma chay, tụng niệm, cầu siêu, điểm nhãn .... và những cách dùng mê tín dị đoan hù dọa, phù phép, dựa vào kinh Phật mà hốt thêm tiền, dạy thiền kiếm bạc, lung lạc Phật tử, làm điều dữ mà cho là phụng sự đạo pháp. Đây là công việc cần thiết, cấp bách trong cơn pháp nạn và sự an nguy của Phật Giáo hải ngoại đang bị tác hại bởi các gian tăng, giả ni, nhất là có thê "sư về nguồn" sau kỳ Phật Đản "theo định hướng xã hội chủ nghĩa" tại Hà Nội năm 2008, lại thêm hơn 2,000 tên cán Cộng, gồm công an, gián điệp, được bảo lãnh từ Việt Nam sang dưới tàng lộng tôn giáo, trở thành "lực lượng đặc công tôn giáo vận" rất nguy hiểm cho Phật Giáo nói riêng và cộng đồng người Việt tỵ nạn hải ngoại nói chung.

Do đó, ngọn "đuốc từ bi" từ tiểu bang Nam Úc đang chiếu sáng khắp năm châu, làm cho đám sư tiếm danh lo âu, đó là "thứ sâu" nằm trong cửa Phật lâu nay phải có ngày bị hiện nguyên hình. Những bước lấy lại chùa bước đầu, đưa tiệm Phật thành chùa Phật, dưới sự lãnh đạo của hòa thượng Quảng Độ, đang nằm trong tay Phật tử hải ngoại, với đa số tuyệt đối, có thể dùng sức mạnh để "gianh lấy chùa về tay Phật tử" với những biện pháp khả thi như sau:

- Dùng lối sinh hoạt dân chủ để ứng cử vào các ban trị sự chùa, nếu các sư gian có lệ bầu cử theo nhiệm kỳ

- Nếu không có bầu cử, các Phật Tử đứng lên thành lập "ban trị sự" với danh sách số đông Phật Tử, là nguyên tắc dân chủ được tôn trọng tại các nước Tây Phương. Sau đó yêu cầu "ban trị sự thiểu số" do gian sư lãnh đạo phải "triệt thoái" ra khỏi chùa, vì họ không còn là đa số đại diện nữa. Khi có tranh chấp trước pháp đình, thì chính cái đa số nầy là ưu điểm để tống cổ lũ gian sư ra khỏi chùa bằng pháp luật các nước dân chủ và đồng thời thanh lọc những tăng ni giả, được móc nối bảo lãnh sang, từ lâu nay phá đạo một cách qui mô, có sách lược, đang trên đà lập lại những biến động Phật Giáo trước đây tại Việt Nam.

Nếu chúng ngoan cố, thì hãy nhờ đến "kiếng chiếu yêu SỞ THUẾ" để bắt buộc các gian sư "trụ trì" chưa chịu từ bỏ chùa theo "ý Phật tử là ý trời" qua số đông, cũng là những người đóng góp công, của nhiều nhất. Cứ báo với sở thuế, vì hầu hết các sư, ni đều "không bao giờ làm việc", đóng thuế, mà trong tay có tài sản bạc triệu; đương nhiên là trong phạm vi chuyên môn, nhân viên sở thuế sẽ đặt nhiều câu hỏi cho các sư nào muốn chiếm đoạt tài sản từ mồ hôi của Phật tử như:

- Tiền ở đâu mà có?
- Tiền có đóng thuế từ năm nào?

Nếu chùa do sư đứng tên, thì đây là yếu tố pháp lý quan trọng để tống cổ chúng ra khỏi nơi mà phật tử đổ biết bao công sức để cho họ hưởng, mà còn làm nhiều việc ác nhân, tà dâm, tham lam, nối giáo cho quỷ đỏ vô thần, thò bàn tay lông lá, dùng cửa chùa để đánh phá cộng đồng hải ngoại. Tại các nước dân chủ, người ta có câu: "con người không ai tránh khỏi chết và đóng thuế", nên tất cả mọi người đều trả thuế và ngay cả các cơ quan từ thiện cũng phải khai thuế hàng năm. Tại các cộng đồng người Việt Tự Do Úc Châu, dù có được chính phủ cấp tiền để hoạt động, nhưng hàng năm ban chấp hành phải khai thuế. Tuy nhiên, hiện tượng các chùa giàu "nức tượng Phật" là điều mà người ta thắc mắc.

Chắc chắn là những câu hỏi nầy của sở thuế, trở thành bí lối đối với tất cả tăng ni nào trong các giáo hội tiếm danh và nhiều khi nhân viên chuyên môn sở thuế còn tìm ra được những "đường dây rửa tiền" từ trong nước, do đảng cướp Việt Cộng ngầm thực hiện, để làm bàn đạp xâm nhập lâu dài tại hải ngoại, có phương hại đến nền an ninh quốc gia, kinh tế các nước dân chủ.

Chỉ có lực lượng "thiên lôi thuế vụ" mới làm cho những tăng ni tiếm danh phải bỏ chùa mà chạy, để tài sản về tay điều hành và quản trị của Phật tử, là những người xứng đáng được trông nôm tài sản chung qua ban trị sự được chính Phật tử bầu ra. Phật tích tâm, nên khi mọi người có lòng thành, thì không cần sư, nhất là sư gian, có tâm địa thuộc TỨ DIỆU XÚ: "giam, ác, tham, dâm", biến chùa thành Tiệm Phật, làm nhiều chuyện tà dâm, thì Phật cũng tránh xa và đương nhiên quỷ ma nhập vào, làm hao chánh pháp ... nên việc hạ bệ sư bá láp là biện pháp khả thi, để đức từ bi được tránh khỏi thời suy pháp nạn.

Trong Phật tử có nhiều người học cao, tiến sĩ, bác sĩ, kỹ sư .... thuưa khả năng để am hiểu những kinh sách nhà Phật, trong khi đó, tuyệt đại đa số sư, ni không được đào tạo một cách đứng đắn, nhiều khi ít học mà cạo đầu, mặc y phục cà sa và trở thành "THẦY", nên họ không có khả năng thấu hiểu Phật pháp, rồi lái sang mê tín dị đoan, lãnh đạo tinh thần và làm hoen ố cả đạo Phật, chính những người không hiểu đạo mà hành đạo là nguyên nhân chính tạo nên mạt pháp. Do đó, khi Phật tử dứng ra điều hành giáo hội, chùa, thì việc "đảnh lễ" Phật không khó khăn, kinh sách có sẵn, ma chay cứ lấy kinh ra đọc, với tấm lòng thành, thì cũng coi như được Phật chứng minh.

Trong khi gian sư như thích Phước Huệ, Như Huệ, hay những dâm tăng "dơ dái" trong ba quyển "giặc thầy chùa" của Đặng Văn Nhâm, đọc kinh cầu siêu cho người chết, công phu trước chánh điện ... là trò hề, che mắt thế gian qua bức màng the "phật sự". Trong hàng Phật tử có biết bao người đạo hạnh, lòng thành, tư cách còn hơn những người tự nhận là "thầy" rất nhiều. Cư sĩ cũng điều hành chùa, như ở Tây Úc, cư sĩ Lê Tấn Kiết đã điều hành chùa Chánh Giác 29 năm, cũng tụng kinh, ma chay .... tuy nhiên cư sĩ nầy "ít học" nên đọc kinh không đúng chữ, nếu ở đây, các Phật tử đứng lên lấy lại chùa, tự quản lý, thì trong nghi thức, có nhiều Phật tử có trình độ văn hóa. Và nay thì cư sĩ Lê Tấn Kiết bị lột mặt, nên Phật tử Tây Úc cần đoàn kết lại, thành lập ban trị sự, tự điều hành như ở Nam Úc và nhất là: "không bao giờ mời sư từ Việt Nam sang với danh nghĩa trụ trì" là vô tình mời công an sang đấy, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Như Văn Phòng 2 Viện Hóa Đạo, do cư sĩ Võ Văn Ái điều hành, vẫn chạy việc như thường .... nếu mai nầy, các ban trị sự, văn phòng ... trở cờ, thì chính Phật tử đứng lên điều hành, tiếp tục bảo vệ đạo pháp.

Trong xã hội loài người, từ xưa đến nay, đã có thành phần TRUNG GIAN mà trong từ ngữ kinh tế tiếng Anh gọi là BROKER, là những người làm ít hay không làm gì mà hưởng nhiều nhất.

- Thời bộ lạc, giai cấp tù trưởng, thầy mo, tự nhận là "thay thần linh" để cai trị dân trong các bộ tộc, là thứ broker giữa thần và các thành viên bộ tộc, nên tự ban cho minh quyền hành sanh sát trong tay, dưới nhản hiệu thần linh.

- Thời phong kiến, vua chúa chính là Boker, cũng tự nhận là "giới trung gian" giữa trời và dân, họ tự nhận là con trời. Nếu đất nước có được Broker lương thiện, thì dân được thái bình, là những minh quân; nhưng gặp thứ broker xấu, là những tên hôn quân, nhan nhản trong lịch sử các nước từ Âu sang Á.

- Tại các nước dân chủ, những bộ máy điều hành quốc gia chính là "broker" giữa chính quyền và dân chúng, nơi nầy cũng có nhiều đảng phái khác nhau, thi đua vào làm "broker" nên các đảng phái luôn tìm những chính sách để phục vụ dân chúng để giữa "công ty trung gian", nếu không sẽ bị dân đá văng ra khỏi bộ máy cai trị. Trong khi đó tại các nước Cộng Sản, giới Broker bất lương chính là tập đoàn đảng Cộng Sản, vì không có bất cứ đảng phái nào cạnh tranh, nên đảng Cộng Sản là thứ Broker độc quyền, tha hồ làm mưa làm gió, tự ý ban hành những thứ luật rừng để hưởng lợi.

- Trong thương trường, các super market là những broker giữa các công ty sản xuất và người tiêu thụ, nên các broker phải cạnh tranh nhau để được người tiêu thụ đến mau càng đông càng tốt. Do yếu tố cạnh tranh lành mạnh, theo luật pháp nên đa số các thương nghiệp là những broker lương thiện, giá cả đàng hoàng; tuy nhiên khi gặp phải gian thương, sau thời gian mánh mun, rồi vũng bị bể và bị chế tài theo luật pháp.

Trong tôn giáo cũng thế, tu sĩ chính là giới BROKER giữa trời, Phật, chúa và tín đồ, nên đây là sợi dây quan hệ mật thiết giữa đạo và đời. Do đó đức thầy Huỳnh Giáo Chủ, đạo Hòa Hảo có hai câu thơ ý nghĩa:

"Đời không đạo, đời vô liêm sĩ.
Đạo không đời, đạo biết dạy ai?"

Trong tôn giáo, giới tu sĩ Broker rất quan trọng, nên việc đào tạo là nhu cầu cần thiết trong việc bảo tồn và phát triển. Thiên Chúa giáo đào tạo tu sĩ rất kỹ, nên những chức sắc phải là những người thông hiểu kinh hơn các con chiên, đào tạo như vậy mà thỉnh thoảng cũng có những linh mục, giám mục làm sai và bị chế tài bởi giáo hội. Hồi giáo cũng có một số giáo sĩ cực đoan (Cleric), tự nhận là trung gian giữa Hallah và tín đồ, rồi có một số broker tự cho mình có quyền năng, cấp "chiếu kháng" cho bất cứ tín đồ nào ôm bom tự sát, dưới chiêu bài "thánh tử đạo" là nguyên nhân gây ra nạn khủng bố.

Phật giáo vốn lỏng lẻo về đào tạo, nên giới tu sĩ Broker làm sai chiếm khá nhiều, trong thương trường là gian thương, thì trong Phật giáo là gian tăng, nhan nhản trong các tự viện, khi làm sai mà không có ai chế tài, thì coi như đám gian sư lộng hành và tiếp tục phá đạo. Một số broker làm ăn khắm khá như thiền sư Thích Nhất vẹm, có cả hệ thống "supper Budhha market" từ Pháp sang Mỹ, sản nghiệp kếch xù hàng trăm triệu Mỹ kim. Hệ thống Phước Huệ công đức tùm lum, hệ thống phái Như Huệ .... và các tiệm Phật khắp nơi trên thế giới càng phát triển. Giới gian sư, ma ni trong Phật Giáo rất đông, nên giới tiêu thụ chính là các Phật tử hảy chọn nơi nào tốt để cùng nhau tu học, tìm đường giải thoát. Do đó, việc lấy lại các tự viện về tay Phật tử quản lý là điều cần thiết, trong tinh thần "đại hùng, đại lực, đại từ bi" là giúp đạo vượt qua cơn pháp hạn. Khi Phật tử đứng ra điều hành, thì sáng suốt hơn cá nhân các sư, và trong tương lai, nếu giáo hội trong nước bị nhuộm đỏ, hay bị khống chế, bị lái sang "định hướng xã hội chủ nghĩa" thì những tự viện ở hải ngoại do chính Phật tử điều hành, là nơi bảo tồn đạo pháp để chờ ngày bọn quỷ đỏ tiêu diệt, chấn hưng đạo, giúp đời. Nếu tự viện nào được minh sư hướng dẫn thì theo và nơi nào gặp gian sư, Phật tử nên làm cuộc đứng lên giành lấy chùa, bảo vệ chánh pháp.

Ánh sáng từ chùa Pháp Âm vùng sáng trên nền trời chánh đạo, hy vọng các nơi khác, khắp các châu lục, Phật tử hảy vùng lên lấy lại chùa, bảo vệ chánh pháp, là công đức to tát trong thời Mạt Pháp, tống cổ bọn gian sư, bao năm bòn rút mồ hôi trở thành MẬP PHÁT trong các Tiệm phật; đã đến lúc phải làm cái gì, bằng không thì ma quái tiếp tục lộng hành.

Trương Minh Hòa
27.4.2009


Monday, April 27, 2009

Thư mời biểu tình ngày quốc hận 30-4-2009 - Cộng Đồng Tỵ Nạn Hòa Lan

Thư mời biểu tình ngày quốc hận 30-4-2009

Kính gởi:
    - Quý vị lãnh đạo tôn giáo
    - Quý vị đại diện các đoàn thể, các ban đại diện địa phương.
    - Quý đồng hương.
Thưa quý vị,

Việt Nam đã mất thác Bản-Giốc, mất ải Nam-Quan, mất 700 km2 vùng biên giới phía Bắc, trong đó có nhiều ngọn đồi chiến lược.
    Việt Nam đã mất 20000 km2 lãnh hải.
    Việt Nam đã mất Hoàng Sa, mất Trường Sa.
    Chưa hết, Việt Nam đang có nguy cơ mất toàn bộ đất nước.
Hiện nhà cầm quyền Việt Nam tiếp tục bán vùng cao nguyên trù phú để Trung Cộng khai thác bauxite. Đây là vấn nạn gây tai hại to lớn trên nhiều lãnh vực như môi trường sinh thái, thế địa lý chính trị quân sự, kinh tế và nguy hiểm nhất là hàng vạn công nhân Trung Cộng đang đổ vào Việt Nam. Điều này đưa đến tai họa lâu dài cho dân tộc mà hậu quả là đất nước chúng ta sẽ rơi vào tay Trung Cộng và sẽ biến thành chư hầu của phương Bắc. Đất nước thật sự đang lâm nguy.

Trước tình hình khẩn thiết này, nhân ngày quốc hận 30-4-2009, CDVNTNCS/HL phối hợp cùng các đoàn thể sẽ tổ chức cuộc biểu tình trước sứ quán VC để phản đối việc bán nước cầu vinh này.
    Địa chỉ: Nassauplein 12, 2585 EB Den Haag
    Thời gian: Ngày 29-4-2009 từ 13:00 --- 15:30 giờ
Chúng tôi tha thiết kêu gọi đồng hương tích cực tham gia cuộc biểu tình vào ngày giờ nói trên.

Sự hiện diện của quý vị là biểu hiện cụ thể cho công cuộc tranh đấu vì tự do dân chủ và sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước chúng ta.

Trân trọng

T/m Ban Thường Vụ CDVNTNCS/HL

Chủ tịch,

Nguyễn Liên Hiệp

*
* *


Tuyên cáo chung
Của Cộng Đồng Và Hội Đoàn Hòa Lan

v/v: Cộng Sản Việt Nam để cho Trung Cộng khai thác quặng Bauxite ở Tây nguyên

Nhận định rằng:

1. Trải qua hàng ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước, Tổ tiên và các bậc tiền nhân của ta đã hy sinh biết bao xương máu chống lại

kẻ thù phương Bắc để bảo vệ độc lập và toàn vẹn lãnh thổ cho con cháu giống nòi.

2. Thế, mà vì muốn dựa Trung Cộng để giữ độc quyền thống trị đất nước, CSVN đã khiếp nhược đem đất đai, lãnh hải dâng hiến cho kẻ thù qua các việc:
    - Xác nhận Hoàng Sa, Trường sa thuộc về Trung Cộng qua Công hàm T/T Phạm Văn Đồng ký năm 1958

    - Dâng thác Bản-Giốc, ải Nam-Quan và cả ngàn cây số vuông dọc theo biên giới phía Bắc, trong có nhiều ngọn đồi chiến lược, qua Hiệp ước phân định lãnh thổ năm 1999.

    - Dâng hàng chục ngàn cây số vuông lãnh hải với bao nhiêu là tài nguyên phong phú, qua Hiệp ước phân định vịnh Bắc-Bộ năm 2000.
3. Chưa hết, hiện nhà cầm quyền CSVN bất chấp mọi khuyến cáo của các thành phần dân tộc và các nhà nghiên cứu, rước Trung-Cộng khai thác quặng Bauxite ở Tây nguyên mà hậu quả nghiêm trọng sẽ là:
    - Gây ô nhiễm và hủy diệt môi trường sinh thái đất nước.

    - Triệt tiêu văn hóa của các thành phần dân tộc ít người.

    - Mất ưu thế về chiến lược phòng ngự bảo vệ an ninh tổ quốc.

    - Nguy hiểm nhất, hàng vạn công nhân Trung Cộng đổ vào VN, mối đe dọa bành trướng của phương Bắc trở thành hiện thực, nạn mất toàn bộ đất nước có nguy cơ xảy ra.
Trước tình hình nguy ngập đó, Cộng-Đồng Việt-Nam Tỵ-Nạn Cộng-Sản tại Hòa lan cùng các đoàn thể, tổ chức người Việt Quốc Gia tại Hoà Lan đồng thanh tuyên cáo:
    1. Cực lực lên án nhà cầm quyền CSVN làm tay sai cho Trung Cộng bán nước cầu vinh.

    2. Lên án mọi hành động xâm lăng của Trung Cộng trước dư luận quốc tế và trước Liên-Hiệp-Quốc

    3. Kêu gọi toàn dân trong và ngoài nước cùng nhau đứng lên đấu tranh bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ.

    4. Mạnh mẽ đòi nhà cầm quyền CSVN lập tức chấm dứt ngay dự án khai thác Bauxite Tây nguyên và ngưng ngay việc nhập cảng công nhân Trung-Cộng vào VN

    5. Nhiệt liệt hưởng ứng lời kêu gọi “tháng năm biểu tình tại gia chống việc lấy vàng dân tộc đổi nhôm nước ngoài”của đại lão Hòa-Thượng Thích-Quãng-Dộ, phổ biến ngày 29/3/2009.
Làm tại Eindhoven ngày 14-4-2009


Phát động chiến dịch Viết Thư Về Quê Hương - Đảng Thăng Tiến Việt Nam

Đảng Thăng Tiến Việt Nam
Vietnam Progression Party (VNPP)
Headquarters: 86 Lê Ngô Cát, Huế (temporary closed)
Email: ttvnhn@gmail.com
Web: www.thangtien.de & www.thangtienvietnam.org

Đức quốc, ngày 22 tháng 4 năm 2009
TB03/2009

Thông Báo
Phát động chiến dịch Viết Thư Về Quê Hương

Hãy nói cho dân ta nghe: bọn giặc Hồ buôn dân bán nước,
Hãy nói cho dân ta nghe: bọn Việt cộng bán nước buôn dân.

Đồng kính gởi:
    - Đồng bào Việt Nam, trong và ngoài nước,
    - Quý Hội đoàn, Đoàn thể, Đảng phái phi cộng sản, xin tiếp tay.
    - Quý vị lãnh đạo các tôn giáo, xin hưởng ứng, hỗ trợ.
    - Quý cơ quan truyền thông, nhờ phổ biến.
Kính thưa Đồng bào,
Kính thưa quý Chư vị,

Lịch sử Việt Nam từ ngàn xưa đã toàn tâm, toàn lực trong các cuộc diệt Nguyên, đuổi Tống, kháng Minh, đánh Hán, dẹp Thanh và chống thực dân Pháp. Rồi gần đây là cuộc chiến với Trung cộng tại hải đảo Hoàng Sa vào đầu năm 1974 đã nói lên ý chí sắt son của toàn dân ta trong công cuộc bảo vệ sự vẹn toàn lãnh thổ của quê hương. Nhưng tệ hại thay, từ năm 1930, Hồ chí Minh và tập đoàn Việt gian đã gieo mầm ký sinh cộng sản vào đất nước Việt Nam với những dã tâm ghê gớm:

1. Về đối nội: Chúng chủ trương áp dụng một nền văn hóa ngu dân, bạc nhược, hèn kém, bưng bít mọi thông tin, nhằm làm băng hoại nền văn hóa Nhân Bản dân tộc và tiêu diệt nền luân lý đạo đức cơ bản của xã hội, để ngày ngày người ta phải giả dối nhau mà sống. Tệ hơn thế, bằng một loại luật lệ vô pháp vô cương, ô dù, chúng đã tạo ra những tệ nạn tham ô, hối lộ, cửa quyền, đẩy cả xã hội vào cuộc sống bất công, với hàng ngũ dân oan mất đất, mất nhà lan tràn trên bình diện cả nước. Riêng các cán bộ, đoàn đảng viên nhà nước từ trung ương cho đến địa phương thì tự do thi đua rúc rỉa, đục khoét, trộm cướp, bòn mót của công cũng như của tư để cho vào túi tham riêng.

2. Mặt đối ngoại: Chúng chủ trương đưa đất nước Việt Nam vào quỹ đạo làm thuộc địa, nô lệ cho tàu cộng. Bằng chứng điển hình là:
    • Hồ chí Minh, Phạm văn Đồng đã cúc cung đời nô lệ qua việc ký công hàm năm 1958, công nhận chủ quyền 12 hải lý của Tàu cộng trên quần đảo Trường Sa Hoàng Sa là phần đất thuộc Việt Nam về mặt lịch sử và trực thuộc miền nam Việt Nam quản trị theo hiệp định Geneve năm 1954 quy định.

    • Đến cuối năm 1999 và 2000, Đỗ Mười, Lê đức Anh, Võ văn Kiệt, Phan văn Khải, Nguyễn mạnh Cầm lại ký hiệp định và hiệp thương về biên giới và lãnh hải, nhường thêm những địa danh như thác Bản Dốc, Ải Nam Quan và vùng biển bắc bộ rộng hàng ngàn Kilô mét vuông trên bộ cũng như lãnh hải cho Tàu cộng để tỏ rõ ý chí thần phục bành trướng phương bắc.

    • Đến nay, Nguyễn tấn Dũng, Nông đức Mạnh, Nguyễn minh Triết, Phạm phú Trọng, không những chỉ đồng ý đóng lại các cột mốc ở biên giới lui sâu vào xương thịt Việt Nam cho vừa lòng Tàu cộng, chúng còn ruớc Tàu qua Cao nguyên Trung phần Việt Nam. Tiếng là nhượng đặc quyền quản trị và khai thác mỏ bauxite, nhưng thực tế là chúng đang thực hiện chủ trương của Việt cộng, quyết tâm đưa Việt Nam vào vòng nô lệ của tàu bàng cách bao che và khai mở ra cuộc di dân vĩ đại, được bảo vệ và tổ chức từ phương bắc tràn qua lãnh thổ Việt Nam sinh sống một cách hợp pháp. Bởi lẽ, đã sang đến đây, chúng có khi nào quay trở về? Và nhà cầm quyền Việt cộng có khi nào dám đòi hỏi đến việc cấp chiếu khán có thời hạn, hoặc được quyền kiểm soát số nhân viên thuộc công nông trường và an ninh của tàu cộng sang sinh sống, khai thác hầm mỏ hay rà đặt các căn cứ quân sự?
Kính thưa toàn thể đồnng bào,

Nước Việt Nam và dân tộc ta đang trong cơn nguy biến. Tổ quốc thân yêu Việt Nam của chúng ta đang bị nhà nước Việt cộng chuyển hóa từ từ cho mộng bành trướng bá quyền từ phương bắc. Con cháu chúng ta thật khó mà còn có được một mảnh đất độc lập và tự do mang tên Việt Nam. Theo đó, đảng Thăng Tiến Việt Nam long trọng công bố một sách lược không khoan nhượng với nhà cầm quyền Việt cộng: Dù chỉ còn lại một người đảng viên cuối cùng thì đảng Thăng Tiến Việt Nam vẫn cương quyết chiến đấu. Trước là khai trừ đảng và nhà nước Việt cộng ra khỏi địa bàn sinh hoạt chính tri Việt Nam. Sau là bảo toàn lãnh thổ, lãnh hải, bảo toàn nền Độc Lập, xây dựng một xã hội nhân bản trong Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền và Công Lý cho Việt Nam.

Cùng với bản thông tin này, đảng Thăng Tiến Việt Nam, dốc toàn lực phát động chiến dịch: Gởi Thư Về Quê Hương. Trong chiến dịch này, chúng tôi trân trọng kính đề nghị toàn thể đồng bào cùng thực hiện với chúng tôi những mục tiêu ngắn hạn sau đây:
    1. Đồng bào hãy rỉ tai, thông báo cho nhau, để từng nhà, từng người từ thành thị cho đến nông thôn, người người được biết, và hiểu rõ dã tâm của nhà nước Việt cộng đang từng bước hiến dâng tổ quốc Việt Nam cho Tàu cộng và đẩy toàn dân ta vào vòng nô lệ mới.

    2. Vì trong nước thiếu hệ thống thông tin chính xác và nhà cầm quyền bưng bít mọi loại tin tức có liên quan đến việc dâng đất, hiến biển để chúng dễ thực hiện vịệc xin làm nô lệ cho phương bắc. Chúng tôi kính xin đồng bào ở ngoài nước, hãy viết thư về quê hương cho thân nhân, cho bạn bè, cho làng xóm, cho phố phường của mình biết rõ dã tâm của nhà nước Việt cộng đang từng ngày, từng bước dâng hiến toàn bộ giang sơn Việt Nam cho bá quyền Trung cộng để cho dân ta phải sống đời nô lệ. Phần chúng, với những món tiền khổng lồ thu về từ các vụ tham ô, hối lộ hoặc bán đất, dâng biển cho Tàu qua các hiệp định, hiệp thương, dựng cột mốc, nên chúng đã sẵn sàng cuốn gói ra đi, sau khi bán sạch giang sơn của cha ông chúng ta cho Tàu cộng

    3. Chúng tôi khẩn thíết xin đồng bào: Nếu không cần thì đừng về Việt Nam du lịch vào lúc này. Nếu chưa cấp bách thì cũng đừng gởi tiền về cho thân nhân. Hoặc giả, nếu cần chỉ gởi tối thiểu để cuộc sống của đồng bào ta khỏi lầm than mà thôi. Bởi vì, tất cả tiền bạc do quý đồng bào gởi về hoặc tiêu xài tại Việt Nam thì lại trở thành tiền tươi trong túi áo của những đảng viên Việt cộng, giúp vốn cho chúng cất giữ trong các ngân hàng tại ngoại quốc mà thôi.

    4. Chúng tôi cũng kêu gọi đồng bào và các giới, đặc biệt là các gia đình và bản thân các thành viên đảng Thăng Tiến Việt Nam hãy tích cực ủng hộ và tham gia chiến dịch “bất tuân dân sự” biểu tình bất bạo động tại gia như lời kêu gọi của Hòa Thượng Thích Quảng Độ để rút ngắn tíến trình tranh đấu cho dân chủ, ngõ hầu bảo vệ tổ quốc và dân tộc Việt Nam.
Kính thưa toàn thể đồng bào.

Đất nước Việt Nam, thuộc về toàn thể dân ta, không phải là của riêng các cán bộ, đảng viên nhà nước Việt cộng. Chúng không có quyền hiến dâng một tấc đất, một tấc biển cho ngoại bang.

Kính xin đồng bào cùng với chúng tôi, cương quyết phủ nhận tất cả mọi hiệp thương, hiệp định, công hàm có liên quan đến biên giới lãnh hải của Việt Nam do nhà nước Việt cộng ký kết với Trung cộng.

Chúng tôi, đảng Thăng Tiến Việt Nam, nguyện sát cánh cùng đồng bào trong cuộc chiến giải trừ chế độ bạo tàn cộng sản tại Việt Nam và nguyện lấy lại từng tấc đất, tấc biển của cha ông chúng ta để cùng nhau xây dựng một xã hội Nhân Bản trong Độc Lập, Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, Công Lý và Phú Cường.

Trân trọng kính chào đồng bào.

Ban Điều Hành Đảng Thăng Tiến Việt Nam
Nguyễn Phong, Trưởng ban thành lập. Thái thanh Thủy, thư ký VPHN
Lê thị Công Nhân, Phát ngôn nhân

LM Nguyễn văn Lý, cố vấn



Nghĩ gì về 34 năm ngày "giải phóng" - Âu Dương Thệ

    Nghĩ gì về 34 năm ngày "giải phóng"
    Không được phép đánh lừa thanh niên VN một lần nữa!
Âu Dương Thệ
    · Nói và làm của nhóm cầm đầu chế độ độc tài toàn trị
    · Những nguy hiểm và bất lợi trước mắt cho đất nước
Trong thời gian gần đây càng gần ngày kỷ niệm 30.4 và ngày sinh nhật người sáng lập chế độ toàn trị người ta lại thấy nhóm cầm đầu chế độ này đang phát động một phong trào đề cao đoàn kết dân tộc, lòng yêu nước và "làm theo Bác". Cuộc vận động mới này không chỉ dừng trong các giới đồng bào các dân tộc, người Việt ở nước ngoài, mà trọng tâm chính là các giới trẻ như sinh viên, học sinh và thanh niên. Thậm chí vào dịp lễ giỗ Tổ Hùng Vương vào đầu tháng 4 và dịp kỷ niệm 78 năm thành lập Đoàn Thanh niên Cộng sản HCM, Nguyễn Tấn Dũng đã để cho tổ chức một cuộc gặp mặt với Ban Bí thư Đoàn Thanh niên Cộng sản HCM để nghe sự hoạt động phong trào của Đoàn về "Năm xung kích phát triển KT-XH và bảo vệ tổ quốc".[1] Trước đó vài tuần nhóm cầm đầu chế độ toàn trị cũng cho tổ chức đình đám "Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ 8 Sinh viên VN" vào giữa tháng 2.04 với sự hiện diện của một số nhân vật cựu trào cực kì bảo thủ và thần phục Bắc kinh như Đỗ Mười, Lê Đức Anh và người đại biểu trung thành của nhóm này trong Bộ chính trị hiện nay là Nguyễn Phú Trọng đã đọc diễn văn chính ra chỉ thị cho sinh viên.[2]

Các câu hỏi quan trọng đặt ra ở đây là: Đằng sau tấm màn của các "Đại hội" và gặp gỡ với các giới trẻ của những người cầm đầu chế độ toàn trị nói lên điều gì? Lời nói và việc làm của họ có đi đôi với nhau không?

Theo dõi sát tình hình chính trị, kinh tế và ngoại giao của chế độ toàn trị CSVN trong thời gian qua thì ai cũng thấy rất rõ, khó khăn kinh tế-tài chánh càng lớn thì họ lại càng quay đầu cầu cứu phương Bắc nhiều hơn và nhóm cầm đầu Bắc kinh đã tận dụng cơ hội này để đưa ra những yêu sách ngày càng ngang ngược và nguy hại cho đất nước. Rõ rệt nhất là trong dịp 30 năm Bắc kinh mở cuộc chiến tranh biên giới chống VN (2.1979- 2. 2009) những thủ lãnh của CSVN đã không dám mở một buổi lễ kỉ niệm nào, ngay cả việc thăm viếng mộ các chiến sĩ cũng không có. Thậm chí còn không cho báo chí được viết các bài về cuộc chiến tranh xâm lược này. Nhưng cũng lúc đó thì họ đã cùng với Bắc kinh tổ chức long trọng "Lễ chào mừng hoàn thành công tác cắm mốc biên giới" Việt-Trung vào ngày 23.2 ở Lạng sơn, mặc dầu trong suốt hơn 10 năm đàm phán và thực hiện Hiệp định Biên giới thì Bắc kinh luôn luôn ở thế thượng phong![3] Trong buổi lễ này Ủy viên Bộ chính trị, Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Gia Khiêm đã không ngớt lời ca tụng mối bang giao mà hai bên gọi là "16 chữ vàng" và "4 tốt":

"Đây là biểu hiện sinh động của mối quan hệ đối tác–hợp tác chiến lược toàn diện giữa 2 nước và cũng là thông điệp quan trọng khẳng định với thế giới về mối quan hệ hợp tác đang phát triển tốt đẹp giữa Việt Nam và Trung Quốc." [4]

Mới vài ngày trước đây Nguyễn Tấn Dũng đã tham dự Hội nghị kinh tế Bác Ngao ở Hải nam, Trung quốc. Trong dịp này ông Dũng đã phải chấp nhận yêu sách của Thủ tướng Trung quốc Ôn Gia Bảo là thời gian tới sẽ tiến hành thảo luận nhanh về các vấn đề ở biển Đông và vẫn ca lại tình giao hảo "hữu nghị". Đài Bắc kinh tường thuật cuộc hội đàm này và cho biết, Ôn Gia Bảo đã khuyên Nguyễn Tấn Dũng:

"Hai bên phải nhìn xa trông rộng, xuất phát từ đại cục, tích cực giữ gìn sự ổn định của Biển Nam, thúc đẩy hợp tác cùng có lợi, cố gắng tiến bước tích cực trong việc cùng khai thác Biển Nam." [5]

Còn Nguyễn Tấn Dũng chỉ biết vâng dạ, vẫn theo đài này:

"Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bày tỏ, Việt Nam sẵn sàng thể theo tinh thần tôn trọng và thương lượng lẫn nhau, giải quyết ổn thỏa vấn đề Biển Nam."[6]

Tuy nhiên, những lời trên chẳng đánh lừa được ai, nhất là thanh niên VN. Những bất lợi cho VN về lãnh thổ, lãnh hải, hải đảo và tài nguyên cùng những thái độ nhu nhược và làm mất thể diện dân tộc của nhóm cầm đầu CSVN đã không thể nào qua mặt được phần đông thanh niên và chuyên viên VN, những người rất nhạy cảm, nhiều nhiệt huyết và còn biết quí sự tự trọng và danh dự tổ quốc.

Chính vì thế, nên nhóm cầm đầu chế độ toàn trị đã bày mưu định kế để tìm cách xoa dịu sự thất vọng, bất mãn của các giới trẻ bằng những "Đại hội sinh viên", bằng những cuộc gặp gỡ của lãnh đạo với các Đoàn thanh niên của ĐCSVN để biểu giương các thành tích của các giới trẻ. Trong các dịp này họ đã chọn lựa để cho một số nhân vật cầm đầu hiện nay đang bị dư luận chỉ trích là quá ngả hoặc nhượng bộ vô điều kiện với Bắc kinh để gặp gỡ các đoàn thanh niên, sinh viên trong các đại hội và các lễ lớn để tìm cách rửa mặt. Vì vậy, Nguyễn Phú Trọng không chỉ xuất hiện và đọc diễn văn chỉ đạo trong "Đại hội Sinh viên toàn quốc" vào giữa tháng 2 mà ông ta còn chủ tọa "Ngày kỷ niệm 50 năm thành lập Bộ đội Biên phòng" vào đầu tháng 3. Cũng không phải tình cờ, trong hai cuộc họp mặt lớn này đứng cạnh Nguyễn Phú Trọng đều có cựu Tổng bí thư Đỗ Mười, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh, mặc dù họ không còn giữ một chức vụ gì trong Đảng và Nhà nước, nhưng vẫn còn quyền uy rất lớn trong giới lãnh đạo hiện nay.[7] Đây là hai nhân vật chính đã đặt viên đá mở đường sang thần phục Bắc kinh từ cuối thập kỉ 80 của thế kỉ trước.

Lời nói không đi đôi với việc làm

Trong Đại hội Sinh viên và gặp Bộ đôi Biên phòng Nguyễn Phú Trọng ca tụng lòng yêu nước của giới trẻ và bộ đội, nhưng chỉ ít ngày sau khi thăm một số tỉnh Tây nguyên chính ông ta lại cổ động cho việc tiếp tục để Bắc kinh khai thác mỏ Bauxite ở đây.[8] Nguyễn Tấn Dũng cũng chọn thái độ trí trá, đánh hỏa mù như thế. Sau khi cấm đoán báo chí không được đưa tin về khai thác Bauxite ở Tây nguyên không đạt kết quả. Dư luận các giới chuyên viên và nhân sĩ ngày càng bất bình, báo chí và giới trẻ tỏ cảm tình với các quan tâm chính đáng về vấn đề này. Cho nên Nguyễn Tấn Dũng đã cho Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải mở cuộc "Hội thảo Khoa học" về việc khai thác Bauxite ở Tây nguyên vào ngày 9.4. Họ tỏ ra như muốn lắng nghe ý kiến của tướng Võ Nguyên Giáp cũng như của các chuyên viên và nhân sĩ về những tai hại cho môi trường, kinh tế, xã hội và quốc phòng. Nhưng trước khi chấm dứt cuộc Hội thảo Hoàng Trung Hải đã kết luận, "chủ trương phát triển công nghiệp khai thác Bauxite Tây nguyên là đúng đắn".[9] Ông Hải còn cho biết, các công trình Tân Rai và Nhân Cơ do các chủ thầu của Trung quốc vẫn tiếp tục được khai thác như đã định trước. Mở ra cuộc Hội thảo ông ta chỉ làm một công việc tìm cách đánh lừa sự theo dõi và bất bình của dư luận khi nói rằng, đây là "thí điểm" đầu tiên để học tập.

Cũng bằng cách đánh lừa quen thuộc, trong dịp Giỗ Tổ Hưng Vương, vào đầu tháng 4 Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước, đã lại ca "đoàn kết dân tộc" và "yêu nước" theo sách lược, yêu nước là yêu đảng, kính lãnh đạo và yêu XHCN:

"Đảng và Nhà nước không có thành kiến với những kiều bào còn chưa hiểu rõ về đất nước. Mẹ hiền Việt Nam luôn dang rộng cánh tay đón những người con về với Tổ quốc, kể cả những người từng lầm đường, lạc lối." [10]

Thoạt nghe qua thì tưởng đây là chủ trương "đoàn kết dân tộc". Nhưng đọc kỹ những từ ngữ và ý của đoạn trên thì rõ ràng Nguyễn Minh Triết vẫn lập lại thái độ yêu nước độc quyền mà khi còn sinh thời chính cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt đã công khai kết án. Không những thế, Nguyễn Minh Triết còn tỏ thái độ ngạo mạn trịch thượng, kẻ cả, hống hách, coi ĐCS là "mẹ hiền" và khinh thường coi người Việt nước ngoài là "các con". Đây chính là tư duy cực kỳ phong kiến của các vua chúa trước đây. Nghĩa là ở đây ông ta vẫn lập lại cái ý trước đó vài năm phải tiếp tục giữ độc quyền lãnh đạo cho ĐCS, cho nên phải duy trì Điều 4 của Hiến pháp 1992. Vì nếu không như thế, theo ông Triết "bỏ Điều 4 Hiến pháp… là tự sát" [11]. Cũng ngay khi Nguyễn Minh Triết tỏ ra vẻ hồ hởi với kiều bào thì nhà cầm quyền đã không cho Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc vừa từ Úc đáp xuống sân bay Nội bài vào VN. Họ cưỡng ép Ông phải ra khỏi ngay VN. GS Quốc là một chuyên viên có uy tín, yêu nước và không có một tội gì cả.[12] Việc cấm cản hay gây khó khăn cho người Việt từ nước ngoài về là sự tự tố cáo lòng giả dối và thái dộ kiêu ngạo quyền lực của Nguyễn Minh Triết cũng như những người cầm đầu CSVN.

Cũng theo cách làm tương tự, Nông Đức Mạnh, người cao nhất của chế độ toàn trị, với tư cách là Trưởng ban Chỉ đạo Trung ương trong Phong trào "Học tập và làm theo tấm gương đạo đức HCM" luôn luôn rao giảng đạo đức và lòng yêu nước. Nhưng thực sự lại là người chỉ lo thu vén quyền tiền, ăn bẩn nhất và gia đình trị, bất cần đến dư luận và đạo đức và còn mở đường để Bắc kinh đang áp đảo VN. Trong chuyến thăm Bắc kinh vào cuối tháng 5.08 ông Mạnh đã đồng ý với Hồ Cẩm Đào để Bắc kinh khai thác Bauxite ở Tây nguyên, đồng thời thỏa thuận lập "quan hệ đối tác–hợp tác chiến lược toàn diện" giữa hai nước.[13] Nghĩa là sau khi khống chế được kinh tế, thương mại của VN, Bắc kinh sẽ ép nhóm cầm đầu CSVN phải hợp tác cả trong an ninh và quốc phòng, biến VN thành một liên minh chiến lược của TH ở phía Nam.

Trước Đại hội 10 (4.06) để cứu cái ghế Tổng bí thư và người con rể, Nông Đức Mạnh đã cách chức một số nhân vật thân tín dính líu vào vụ tham nhũng nghiêm trọng PMU 18 và phải hoãn kế hoạch đưa con trai Nông Quốc Tuấn vào Trung ương đảng. Nhưng sau khi củng cố lại được quyền lực thì Nông Đức Mạnh đã tìm cách đổi trắng thay đen, cho bỏ tù một số nhà báo tố các quan lớn tham nhũng, thả cựu Thứ trưởng Nguyễn Việt Tiến và vất hồ sơ vụ tham nhũng này vào sọt rác. Không những thế, chỉ cách đây vài ngày Nông Đức Mạnh đã ra lệnh cho Ban Bí thư Trung ương phải để cho con trai là Nông Quốc Tuấn làm Phó Bí thư tỉnh ủy Bắc giang.[14] Trước đây Nông Quốc Tuấn là Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Dân tộc, một chức vụ khó kiếm chác. Với chức vị mới này sẽ là cái cầu để cậu ấm có cơ hội ăn bẩn giống bố và chuẩn bị nhẩy lên Trung ương đảng trong Đại hội 11 sắp tới.

Mối nguy cho đất nước đang đứng trước mắt

Hiện nay Trung quốc là cường quốc kinh tế đứng thứ ba trên thế giới, có mức dự trữ ngoại tệ rất cao là trên 2000 tỉ USD và đã bỏ gần một nửa số trữ kim trên để đầu tư và mua trái phiếu nhà nước của Mĩ. Do tác động rất lớn của cuộc khủng hoảng tài chính-kinh tế ở Mĩ và trên thế giới hiện nay cho nên vai trò và ảnh hưởng của Bắc kinh cũng đang gia tăng ở ngay cả Hoa kì. Đối với VN, hiện Trung Hoa đứng đầu thế giới trong quan hệ buôn bán với VN, mức giao thương hiện đã lên tới trên 20 tỉ USD. Trong số này thì số hàng nhập cảng từ Trung quốc cao hơn nhiều so với hàng xuất cảng của VN sang Trung quốc. Vì thế số nhập siêu của VN trong buôn bán với Trung hoa có thể lên hơn phân nửa tổng số trữ kim của VN. Tình trạng bất lợi đến mức nguy hiểm này ngày càng gia tăng nhất là từ khi cuộc khủng hoảng tài chánh-kinh tế thế giới bùng nổ.

Trong chiến lược hiện nay của nhóm lãnh đạo Bắc kinh thì họ coi các sức mạnh tài chánh, thương mại và viện trợ kinh tế của họ là mũi nhọn trong việc mở rộng ảnh hưởng và thế lực ở các khu vực trên thế giới từ Mĩ, Âu châu, Phi châu và đặc biệt ở Đông Nam Á. Sách lược dùng các "phần mềm" này để áp đảo các nước lân bang đang gặp khó khăn về tài chánh và kinh tế là đường lối chính của Bắc kinh trong giai đoạn hiện nay. Để thực hiện sách lược này dễ dàng hơn thì họ cần có sự ủng hộ của một số cá nhân có quyền lực trong những nước này. Đó là sách lược mua chuộc các nhà lãnh đạo các nước nhỏ bằng nhiều mánh lới và thủ đoạn rất tinh ranh. Mặt khác, Bắc kinh sử dụng các lợi thế về tài chính và kinh tế của mình để gây áp lực nhằm mở rộng ảnh hưởng. Trong lúc này Bắc kinh chưa cần và cũng chưa đủ mạnh để sử dụng phần cứng, tức võ lực. Hiểu rõ những thâm ý và tính toán thâm độc của Bắc kinh cho nên trong Kiến nghị ngày 12.4 về "vụ khai thác Bauxite ở Tây nguyên" nhiều chuyên viên và nhân sĩ trong và ngoài nước đã cảnh báo những người cầm đầu chế độ toàn trị:

"Người Trung Quốc đóng cửa các mỏ khai thác bauxite của họ để chuyển sang khai thác ở Việt Nam, định trút gánh nặng ô nhiễm môi trường cho các thế hệ Việt Nam hôm nay và nhiều đời mai sau – những hành động y hệt như họ đã và đang làm ở châu Phi với sự giúp sức của những chế độ cai trị tham nhũng tại châu lục này, và đang bị dư luận thế giới theo dõi chặt chẽ và hết sức công kích" [15]

Trong quan hệ VN-Trung quốc từ đầu thập niên 90 của thế kỉ trước cho tới nay sách lược "phần mềm" đã giúp Bắc kinh đạt được từ thắng lợi này sang thắng lợi khác. Khi biết được nhóm Đỗ Mười, Lê Đức Anh coi lợi ích giữ quyền cho mình và cho đảng cao hơn lợi ích của đất nước, nên Bắc kinh đã ra những điều kiện cho việc đi cầu hòa của nhóm này. Cho nên những người kế tục của họ như Lê Khả Phiêu, Trần Đức Lương, Phan Văn Khải đã phải kí các hiệp định về biên giới, lãnh hải và mở rộng giao thương trong những điều kiện rất bất lợi cho VN vào các năm sau này. Hiện nay ảnh hưởng của Bắc kinh ở VN không chỉ mở rộng mạnh trong chính trị và ý thức hệ xuyên qua Nguyễn Phú Trọng, mà còn đang áp đảo trong tài chánh, kinh tế. Vì thế Nông Đức Mạnh đã phải chấp nhận đòi hỏi của Bắc kinh lập "quan hệ đối tác–hợp tác chiến lược toàn diện" vào giữa năm qua. Tiếp theo Nguyễn Tấn Dũng vào cuối năm qua đã phải sang Bắc kinh nghe chỉ thị của Hồ Cẩm Đào và thực hiện việc lập đường giây nóng giữa hai bên. Trong thực tế, có nghĩa là từ nay Bắc kinh có thể ra lệnh trực tiếp cho nhóm cầm đầu Hà nội. Mới đây Bắc kinh cũng đã giục Nguyễn Minh Triết phải sớm sang Bắc kinh.

Bước phát triển mới mà Bắc kinh đang theo đuổi ở VN trong giai đoạn từ sau khi "quan hệ đối tác–hợp tác chiến lược toàn diện" đươc thiết lập là đùng sức mạnh tài chánh và kinh tế để đưa người và các trang bị khai thác tài nguyên và xây dựng những cơ sở có lợi ích chiến lược quốc phòng ngay ở VN có lợi cho Trung Hoa về lâu dài. Việc này người ta thấy rõ ràng nhất là qua việc nhóm cầm đầu Hà nội đã để Bắc kinh chính thức đưa hàng ngàn công nhân sang khai thác các mỏ Bauxite tại Tây nguyên, bất chấp những lời cảnh báo của tướng Võ Nguyên Giáp và các chuyên viên, nhân sĩ về những tai hại đối với môi trường, kinh tế, xã hội và an ninh quốc phòng của VN. Mới đây báo chí trong nước cho biết, đang có hàng chục ngàn công nhân phổ thông (không chuyên môn) Trung quốc đang ào ạt vào VN làm việc trong các công trình mà các công ti Trung Hoa đã "trúng thầu" ở VN.[16] Riêng ở Tây nguyên, theo báo chí trong nước, có tới 2.000 công nhân Trung quốc sang làm việc.[17]

Giữa khi hàng vạn công nhân phổ thông Trung quốc ào ạt vào VN làm việc thì trong cuộc chất vấn của Ủy ban Thường vụ Quốc hội vào giữa tháng 3, Ủy viên Trung ương Đảng Bộ trưởng Lao động, thương bình và xã hội Nguyễn Thị Kim Ngân đã thừa nhân đang có hàng chục ngàn công nhân phổ thông VN đang bị thất nghiệp, không được hưởng trợ cấp thất nghiệp phải quay về quê sống trong nghèo đói. Tuy đứng đầu Bộ lao động nhưng bà Ngân vẫn giữ thái độ rất vô trách nhiệm và vô cảm với những người thất nghiệp khi trả lời các đại biểu:

"không nên quá bi quan về chuyện lao động ở các làng nghề mất việc do thiếu đơn hàng. Bởi không làm nghề này, họ sẽ chuyển đổi sang nghề khác, hoặc quay về làm nghề nông" [18].

Chưa một nước nào độc lập, có chủ quyền và chính quyền biết lo cho dân lại để hàng chục ngàn công nhân phổ thông nước ngoài ồ ạt vào trong một khoảng thời gian ngắn. Trong khi đó thì hàng chục ngàn công nhân nước mình thì bị mất việc, không được trợ cấp thất nghiệp và phải về quê sống cảnh nghèo khó. Đây là hoàn cảnh của VN hiện nay!

Về phương diện quốc phòng, như tướng Võ Nguyên Giáp đã cảnh báo trong thư gởi cho Nguyễn Tấn Dũng vào đầu tháng 1.09, Tây nguyên được coi là cái nóc nhà của VN và Đông dương. Nay Bắc kinh đang đem hàng ngàn công nhân Trung Hoa sang khai thác ở Tây nguyên, họ có thể lấy lí do, vì nhu cầu kinh tế và hợp tác chiến lược giữa hai nước để thiết lập những trung tâm Radar ngay trên Tây nguyên của VN. Với những Radar đặt ở Tây nguyên, Bắc kinh có thể kết hợp với hệ thống Satellit của Trung Hoa đang hoạt động trong vũ trụ thì mọi di chuyển quân sự của Quân khu 5 của VN, chạy từ Đà nẵng tới Tây nguyên, tức Quân khu phụ trách an ninh cho các quần đảo Hoàng sa và Trường sa và biển Đông, ngày đêm sẽ không thóat khỏi các mắt thần điện tử của Bắc kinh.

Xa hơn nữa, nếu lấy lý do là hai nước Trung quốc và VN đã thiết lập „quan hệ đối tác–hợp tác chiến lược toàn diện“ thì Bắc kinh có thể lập các đài Radar với những kỹ thuật cao nhất hiện nay, rồi từ đó hợp sức với các Satellit của Trung quốc và các tầu ngầm có hỏa tiễn với đầu đạn nguyên tử của Trung quốc có thể hoạt động ở tầm xa. Khi đó không chỉ an ninh quốc phòng của VN bị đe dọa trực tiếp và thường xuyên, mà ngay cả toàn bộ khu vực biển Đông, con đường biển thương mại chính giữa Đông Á và Đông Nam Á với thế giới sẽ bị đe dọa an ninh trầm trọng. Ý đồ này được thể hiện rất rõ qua cuộc diễn binh lần đầu tiên của hải quân Trung quốc với sự chứng kiến của Hồ Cẩm Đào vào ngày 23.4 vừa qua. Trong đó Bắc kinh đã cho biểu diễn các tầu ngầm có đầu đạn nguyên tử để trình diện với thế giới và đe dọa các nước trong khu vực về một nước Trung quốc dưới chế độ độc tài toàn trị không chỉ áp đảo về kinh tế-tài chánh mà còn là một cường quốc quân sự không còn xa![19] ♣

GHI CHÚ
[1] . Nhân dân (ND) 6.4
[2] . ND 16.2
[3] . Âu Dương Thệ, khi Nguyễn Phú Trọng tuyên bố bảo vệ đất nước và quyền lợi lãnh thổ, xem phần Thời sự trong www.dcpt.org
[4] . Phạm Gia Khiêm trong buổi „Lễ chào mừng hoàn thành công tác cắm mốc biên giới“, Chính phủ điện tử (CP) 23.2
[5] . Đài Bắc kinh, 17.4
[6] . Như trên
[7] . Quân đội nhân dân điện tử (QĐND) 2.3
[8] . QĐND 14.3, Cộng sản điện tử 13.3
[9] . CP 9.4.
[10] . Vietnam Net (VNN) 4.4
[11] .Nguyễn Minh Triết tuyên bố ngày 27.8.07 tại Tổng cục Chính trị; Âu Dương Thệ, Nguyễn Minh Triết: „Bỏ Điều 4 Hiến pháp…là tự sát“, trong Tạp chí Dân chủ & Phát triển số 34, 10.07, tr 66/67
[12] . Người Việt, 7.4
[13] . Thông cáo chung VN-TQ, ND 2.6.08
[14] . Công an Nhân dân điện tử 22.4
[15] . Nguyên văn Kiến nghị xem trong: www.dcpt.org
[16] . Tuổi trẻ điện tử 19.4
[17] . VNN, 24.4
[18] . VNN 20.3
[19] . Đài Bắc kinh 24.4, BBC 20.4, VNN 23.4