Sunday, May 15, 2011

Chương trình Gây Quỹ Xây Dựng Tượng Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam tại Saigon Place

Vietnamese Community In Australia
Cộng Đồng Người Tự Do Úc Châu Sydney, NSW
http://www.vietnamese.org.au/

*****

Bankstown Office
23 Greenwood Avenue
Bankstown NSW 2200
(02) 9796 8035 - (02) 9790 3934
(02) 9796 3794
bankstown@cdnvnsw.org

Cabramatta Office
4/50 Park Road
Cabramatta NSW 2166
(02) 9727 7599
(02) 9727 5599
(02) 9727 5276
bankstown@cdnvnsw.org

Community and Cultural Centre
6-8 Bibbys Place
Bonnyrigg NSW 2177
bankstown@cdnvnsw.org

Sydney, ngày 11 tháng 5 năm 2011
    Kính thưa: Quý vị Lãnh đạo Tinh Thần
    Quý hội đoàn, đoàn thể, tổ chức
    Quý cơ quan truyền thông Việt Ngữ
    Quý Đồng Hương
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, khoảng 2 triệu người Việt đã bỏ nước ra đi tìm tự do trên những con thuyền mong manh bất chấp muôn vàn hiểm nguy. Hàng trăm ngàn người đã bỏ mình trên biển cả vì sóng gió, bão táp, đói khát, bệnh tật, bị hải tặc tấn công, cướp bóc, hãm hiếp và giết chết. Theo thống kê của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc có khoảng 600,000 thuyền nhân Việt Nam đã bỏ mình trên đường vượt biển, vượt biên tìm tự do.

Được sự hỗ trợ của Hội Đồng Thành Phố Bankstown, Cộng Đồng Người Việt Tự Do NSW sẽ thực hiện một Tượng Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân Việt Nam tại Saigon Place, Bankstown, để tưởng niệm các thuyền nhân đã bỏ mình trên biển. Chương trình xây dựng nầy là một công trình chung của cộng đồng chúng ta, vì Tượng Đài Thuyền Nhân Việt Nam là một biểu tượng mang nhiều ý nghĩa gắn liền với tình cảm, lý tưởng tự do và lịch sử định cư của người Việt Tỵ Nạn. Tượng Đài nầy cũng là để ghi nhận sự định cư, hội nhập và đóng góp thành công của Thuyền Nhân Tỵ Nạn Việt Nam tại tiểu bang New South Wales nói chung và thành phố Bankstown nói riêng.

Tượng Đài sẽ được làm bằng đồng cao 3 mét 8 bao gồm 3 phần chính là Thuyền Nhân Việt Nam, Con Thuyền Tỵ Nạn dài 3 mét 5 và Sóng Biển theo như mẫu thiết kế đã được chấp thuận. Chi phí cho chương trình xây dựng nầy là $240,000 cộng GST là $264,000.
    - Hội Đồng Thành Phố Bankstown trao tặng: $ 75,000
    - Chính phủ tiểu bang NSW trao tặng: $ 50,000
    - Số tiền do CĐNVTD/NSW đóng góp: $139,000
    Tổng cộng: $264,000
Để giúp Cộng Đồng Việt Nam trong việc gây quỹ, Bankstown Sports Club đã tặng CĐ một bữa tiệc gây quỹ trị giá $60,000 để khoản đãi 600 khách. Ban Chấp Hành CĐNVTD/NSW tha thiết mời gọi Đồng Hương tích cực tham gia đóng góp cho Chương Trình Gây Quỹ Xây Dựng Tượng Đài Thuyền Nhân Việt Nam nhằm giúp Cộng Đồng có đủ số tiền $139,000 để chương trình xây dựng được hoàn tất theo dự trù. Xin trân trọng kính mời Quý Vị xem chi tiết chương trình gây quỹ được trình bày trong tập tài liệu nầy.

Chúng tôi tin rằng kể từ nay, người Việt Tỵ Nạn và con cháu chúng ta tại Tiểu Bang NSW và tại Úc sẽ có thêm một biểu tượng có giá trị lịch sử để hãnh diện với Cộng Đồng Thế Giới vì nơi đây, chúng ta có Tượng Đài Thuyền Nhân Việt Nam đặt tại Saigon Place.

Trân trọng kính chào

Nguyễn Văn Thanh
Chủ Tịch



Số tiền đóng góp

Phưong cách ghi nhận

Dưới $200

Biên lai chính thức và đặc biệt do CĐNVTYD/NSW ấn hành

Trên $200 - $500

Tấm hình tượng đài (A4 – 21cmx30cm) & Biên lai chính thức

Trên $500-$2000

Bằng Cảm Tạ & Tấm hình tượng đài (A4 – 21cmx30cm)

Trên $2000 - $5000

Plaque Cảm Tạ & Tấm hình tượng đài (A4 – 21cmx30cm)

Trên $5000

Bằng Cảm Tạ & Khung hình tượng đài khổ lớn (A1 – 60cmx85cm)

Đặc biệt: Quý vị đóng góp từ $1000 trở lên sẽ nhận được Thiệp Mời Đặc Biệt tham dự Bữa Tiệc Gây Quỹ vào ngày Thứ Sáu 1 th áng 7 năm 2011 t ại Bankstown Sports Club (trị giá $100/người) như sau: $1,000: 2 thiệp, $2000: 4 thiệp, $3000: 6 thiệp, $4000: 8 thiệp và $5000: 1 bàn 10 người.

ĐỊA ĐIỂM NHẬN ĐÓNG GÓP:

BANKSTOWN

  1. Văn phòng CĐNVTD/NSW tại Bankstown
    23 Greenwood Avenue, Bankstown NSW 2200
    - ĐT: 9796 8035

  2. Phòng mạch Bác sĩ Liêu Vĩnh Bình
    310 Chapel Road South, Bankstown NSW 2200
    - ĐT: 9796 7545

  3. Phòng mạch Bác sĩ Vũ Ngọc Tấn
    1/326 Chapel Road South, Bankstown NSW2200
    - ĐT: 9790 5375

CABRAMATTA

  1. Văn phòng CĐNVTD/NSW tại Cabramatta
    4/50 Park Road, Cabramatta NSW 2166
    PO Box 106 Cabramatta NSW 2166
    - ĐT: 9227 5599

  2. Phòng mạch Bác sĩ Nguyễn Mạnh Tiến
    16/49 Park Road, Cabramatta NSW 2166
    ĐT: 9726 6595

  3. Văn phòng Luật sư Nguyễn Văn Thân
    10/104 John Street, Cabramatta NSW 2166
    - ĐT: 9724 7188

  4. Phòng mạch Bác sĩ Lê Đình Cường
    3/76-80 John Street, Cabramatta NSW 2166
    - ĐT: 9755 9040

PHƯƠNG CÁCH ĐÓNG GÓP:

Bằng tiền mặt:

- Xin vui lòng đến một trong những địa điểm đóng góp trên để trao tiền và lấy Biên Nhận.

Bằng ngân phiếu (cheque): Xin viết ngân phiếu trả cho:

    Vietnamese Community in Australia/NSW Chapter – Boat People Monument.
    Commonwealth Bank of Australia
    Số BSB: 062 130 - Số trương mục: 1105 4935
- Xin đến một trong những địa điểm kể trên để trao ngân phiếu và lấy Biên Nhận.

- Nếu gửi ngân phiếu qua đường Bưu Điện, xin ghi rõ tên người gửi, địa chỉ, điện thoại và email (nếu có) để chúng tôi liên lạc gửi Biên Nhận.

- Nếu số tiền là do các Hội Đoàn, Đoàn Thể, Tổ Chức và Nhóm Sinh Hoạt Cộng Đồng gây quỹ quyên góp được, xin ghi rõ tên của tổ chức, chi tiết của người liên lạc và danh sách người đóng góp để việc đóng góp được ghi nhận.

Bằng cách chuyển ngân khoản (electronic transfer)

- Quý vị có thể chuyển tiền thẳng vào trương mục:
    Vietnamese Community in Australia/NSW Chapter – Boat People Monument
    Commonwealth Bank of Australia
    Số BSB: 062 130 - Số trương mục: 1105 4935
- Sau khi chuyển tiền, xin gửi email đến quynh.bui@vietnamese.org.au báo cho chúng tôi biết để tiện việc kết toán và gửi Biên Nhận đến quý vị.

Muốn biết thêm chi tiết, xin liên lạc:

Friday, May 13, 2011

Treo hay không treo cờ VNCH ? - Nguyễn Kim Quý




Nguyễn Kim Quý
cựu giáo sư Viện Đại Học Đà Lạt
    Các cựu sinh viên Viện Đại Học Đà Lạt ở các nước Âu Châu sẽ tổ chức Đại Hội Thụ Nhân tại Paris năm 2012, trong đó phe bỏ phiếu không treo cờ VNCH đang thắng thế. Phe ủng hộ treo cờ, quá ít, đang cần sự yểm trợ tinh thần của chúng ta, những người quốc gia chống Cộng, dù họ không lên tiếng yêu cầu.
***********
1. Khi một người Việt Nam tỵ nạn khước từ dấu chứng tỵ nạn của mình (không chào lá cờ truyền thống của mình) họ nghiễm nhiên chấp nhận vai trò cai trị của thể chế đã từng biến họ thành người tỵ nạn. Nói theo kiểu bình dị, họ là những người vô tổ quốc, là những kẻ tha phương cầu thực không hơn và không kém. (cựu sinh viên Thụ Nhân Bích Thủy)

2. Vì vậy, nếu một đại hội Thụ Nhân mà người tổ chức từ chối treo lá cờ Vàng thì sẽ không có tôi. (cựu sinh viên Thụ Nhân Huỳnh Văn Của)
    Thưa quý giáo sư, quý anh chị trong đại gia đình Thụ Nhân,
Vì lý do riêng, tôi đã xin tạm ngưng sinh hoạt trên hai diễn đàn Thụ Nhân. Nhưng vì tên tôi được ghi trong mục cc và nằm trong phần mở đầu "thưa các thầy cô", và vì, nhất là, vấn đề treo hay không treo, chào hay không chào lá cờ VNCH đã đụng vào tử huyệt, bình dân hơn đụng vào lò xo trong người tôi, một nạn nhân của Việt Cộng, một người tỵ nạn không đội trời chung với Cộng sản dù họ là Việt Nam, Tàu, Cuba, Bắc Hàn, tôi mạo muội có ý kiến như sau:


1. Quốc kỳ VNCH là biểu tượng cho linh hồn của quốc gia miền Nam đã mất. Là căn cước của người quốc gia tỵ nạn. Tôi bỏ nước ra đi chỉ bởi vì lý tưởng quốc gia, tự do, không chịu nổi ách thống trị của Cộng sản, chứ không phải vì đi ăn mày miếng cơm manh áo tại Mỹ, tại Pháp. Nếu chối bỏ lá cờ quốc gia, chối bỏ căn cước tỵ nạn, tôi sẽ giải thích ra sao với con cháu và thế hệ tương lai, tại sao chúng được sinh ra, có mặt tại hải ngoại? Chối bỏ lá cờ quốc gia, chối bỏ căn cước tỵ nạn, tuyên bố không làm chính trị, không phân biệt Quốc gia, Cộng sản nữa, tôi sẽ là ai, gốc gác từ đâu? Vô lẽ tôi chui lên từ đất nẻ Washington DC, Paris, Bruxelles hay Oslo? Vô lẽ tôi không khác gì con cháu, ở các Chinatowns Mỹ, của những người Tàu bị bắt đến Mỹ để làm phu đường rầy xe lửa vào thế kỷ XIX? Hay tệ hơn, vô lẽ tôi chỉ là một trong thành phần "ma cô đĩ điếm" mà một Thủ tướng Việt Cộng nọ (chính xác, Phạm Văn Đồng) đã một lần thoá mạ những thuyền nhân, trong đó có tôi, trốn chạy trối chết chúng nó (mặc nhiên công nhận ông ta nói đúng, nếu tôi chối bỏ lý lịch quốc gia trong sáng của tôi qua việc chối bỏ lá cờ vàng)?

2. Khi bỏ chạy, tôi đã mất hết, chỉ còn lý tưởng tự do, và nhất là tấm lòng chung thủy và hiếu đễ đối với miền Nam, tức nước VNCH, nơi mà tôi được sinh ra, hoặc được nhận vào từ miến Bắc trong cuộc di cư vĩ đại 1954, đã nuôi dưỡng tôi, cho tôi cơm ăn, áo mặc, cho tôi học hành đến nơi đến chốn để trở thành ông này bà nọ, hãnh diện với đời, cho tôi được tự do, kể cả tự do vinh thân phì da, kể cả tự do, ngày nay, quên ơn quên nghĩa, kể cả tự do phản bội. Lá cờ vàng là biểu tượng của nước VNCH và của tấm lòng chung thủy và hiếu đễ của những người con đối với Tổ quốc.

3. Tưởng nhớ, biết ơn nước VNCH trong phạm vi rộng lớn, đối với tôi, cũng như tưởng nhớ, biết ơn tổ tiên, ông bà, cha mẹ tôi trong phạm vi nhỏ hẹp hơn. Khi con cháu hội họp, vui chơi, ăn uống, nhảy nhót trong gia đình, trước bàn thờ tổ tiên, ông bà, cha mẹ, có đứa con đứa cháu nào đã đặt vấn đề nên hay không nên thắp một nén nhang tưởng niệm các cụ trước, rồi vui chơi sau, nên hay không nên bỏ phiếu để lấy biểu quyết thắp nhang? Treo cờ, chào cờ là một bổn phận đối với tổ quốc (đã mất), cũng như thắp nhang cho tổ tiên, ông bà, cha mẹ (đã khuất) là một bổn phận, mà đã gọi là bổn phận thì còn gì để bàn cãi, bỏ phiếu lấy ý kiến?


4. Có người sẽ bảo, thắp nhang và treo cờ khác nhau. Đúng, khác nhau, bề ngoài. Dưới lăng kính nghị quyết 36. Các cộng đồng, đoàn thể, hội đoàn, kể cả tôn giáo, trường học của người Việt tỵ nạn hải ngoại, diễn đàn thân hữu, v.v... đều là đối tượng của Nghị quyết 36. Bọn lãnh đạo Việt Cộng, sau những năm thất bại, đã nâng Nghị quyết 36 lên hàng quốc sách (xin quý vị xem báo chí và tin tức internet trong nước), ra chỉ thị những tòa đại sứ và những tên nằm vùng triệt để thi hành Nghị quyết đó bằng mọi giá. Bằng cách gợi lên, với những lời đường mật, trong lòng người xa xứ nỗi nhớ quê hương, tuyển mộ nằm vùng bằng cách quẳng cho vài mẩu xương (nghĩa bóng), mời gọi những "khúc ruột ngoài ngàn dặm" (hết ma cô đĩ điếm, phản bội tổ quốc rồi, sướng nhé!) về du lịch đi (Nguyễn Minh Triết còn dụ: "gái Việt Nam bây giờ đẹp lắm..."), về làm ăn đi, xoá bỏ hận thù đi, đem tiền về xây dựng đất nước đi, cứu trợ thay cho chúng những người khốn khổ thuộc trách nhiệm của chúng, cho người ra ngoại quốc vắt cạn những con bò sữa hải ngoại, và những con bò sữa hải ngoại này đi vắt cạn những con bò sữa hải ngoại khác, đem tiền về VN phải chia tứ lục cho bọn cán bộ mới mua được cơ hội làm từ thiện, thương người, trong khi trong nước có kẻ đã sắm máy bay riêng, đi xe Rolls Royce đời mới, ở những dinh thự nguy nga, tiền hàng tỷ đô gửi trong chương mục ngoại quốc (tại sao không đến gõ cửa xin vắt sữa những con bò này?) -mà người tỵ nạn như tôi nằm mơ cũng không thấy. Bằng cách chia rẽ những người trong cộng đồng, đoàn thể, các trường Việt ngữ, cãi nhau như mổ bò về bất cứ vấn đề nào nằm trong mục thảo luận chương trình tổ chức, từ thực đơn ăn uống, mời ca sĩ nào hát nhảy đầm, cho đến việc treo hay không treo cờ VNCH. Và treo cờ hay không treo cờ mới là mục tiêu chính yếu của Nghị quyết. Một số không nhỏ đồng hương vô tình mắc bẫy Nghị quyết 36, còn số hữu tình thì được che đậy, nằm vùng rất kỹ bằng những cái cớ được nại ra, nhưng không thuyết phục.
Nói ra thì mang tiếng chụp mũ, không nói ra thì mang tiếng thụ động, ba phải, nín thở qua sông.

Tuy nhiên, VC không dám chỉ trích việc thắp nhang tưởng nhớ tổ tiên, chúng để tự do, mặc dù chúng không ngu đến nỗi không hiểu rằng treo cờ quốc gia và thắp nhang tưởng niệm tổ tiên đều giống nhau, ít ra về ý nghĩa tinh thần. Nhưng bằng mọi cách, chúng phải tiêu diệt lá cờ quốc gia, lá cờ mà có một ông thầy chùa tại Beaverton, Oregon, tên Thích Ẩn Long (những Phật tử chân chính cho ông này là sư giả, xin xem tài liệu đính theo) công khai gọi trong một buổi thuyết pháp là "lá cờ ba que". Nhưng vì bản chất gian manh, láu cá nên VC dùng mánh lới khác. Ví dụ, tôi nghe nói, chưa có bằng cớ, ở Việt Nam bây giờ, trên một số bàn thờ tổ tiên gia đình có cả hình Hồ Chí Minh, và trong chùa, nhà thờ có tượng Hồ Chí Minh ngồi bên Chúa, Phật? Nếu đúng, VC đã tương kế tựu kế, lấy gậy ông đập lưng ông, trong vấn đề thắp nhang: cho thắp, cúng tế, để tỏ ra tự do, nhưng phải có Bác hiện diện. Trong vấn đề treo cờ, tại những trường học Mỹ, chẳng hạn, chúng vận động treo cả hai cờ, VC và VNCH, như giải pháp tạm thời, trước khí thế cao độ của đồng bào tỵ nạn tại Mỹ, trong khi chờ đợi một cơ hội khác. Nhưng đồng bào tỵ nạn không chịu các trường học Mỹ treo hai cờ. Phải treo cờ VNCH mà thôi. Và không phải không có lý do mà đa số các tiểu bang, thành phố Mỹ đã công nhận, cho treo lá cờ VNCH. Họ là người ngoại quốc, không mắc nợ gì với VNCH. Huống chi tôi là một người thọ ơn đất nước, quốc gia miền Nam?

Cuối thư, tôi xin hoàn toàn đồng ý với anh Huỳnh Văn Của và chị Bích Thủy, đặc biệt về những câu tôi đã trích ra trên từ thư của anh, chị. Tôi biết sẽ có những phản ứng, như thời gian trước đây, từ phía những anh chị không đồng quan điểm. Nhưng không sao, vì đây là xứ sở tự do, dân chủ và tôi đã quá quen với những cuộc tranh luận về chính trị, và một lần đã bị kiện vì một bài viết chống nằm vùng và VC tại Portland, vụ kiện mà tôi, sau khi tai qua nạn khỏi, vẫn thấy hãnh diện. Một điều duy nhất tôi sợ, là khi ngôn từ và phương cách, mức độ đối thoại đã vượt quá lằn ranh truyền thống phải có, dù sao, giữa thầy và môn sinh, hay ngược lại giữa môn sinh và thầy, giữa môn sinh và môn sinh.

Tôi có thể im lặng, cầu an, để yên thân, cho đến hết tuổi già, cho xong kiếp người. Nhưng không, tôi đã lên tiếng, để yểm trợ một số cựu sinh viên Thụ Nhân, có vẻ ít ỏi, đã dám viết rõ ràng, không mập mờ, hàng hai, bằng giấy trắng mực đen, lập trường "quốc gia" (tôi chưa nói "chống Cộng") vững chắc của mình, đã dám viết lên những điều mình cho là đúng. Tôi đã lên tiếng, để chứng tỏ tư cách một người tỵ nạn chân chính còn nhớ và biết ơn tổ quốc VNCH và lá cờ vàng thân yêu của tôi, lá cờ mà quân dân cán chính miền Nam đã một thời hy sinh xương máu để bảo vệ cho đến phút cuối của ngày 30/4/1975 và bây giờ còn tôn vinh, nâng niu xem như một lẽ sống, một lẽ chết, chứ không phải là một sự chọn lựa, một vấn đề mang ra để bỏ phiếu. Tôi đã lên tiếng, để vong linh những người đã chết cho tôi, vì tôi, thay tôi trước đây khỏi phải tủi hổ. Tôi đã lên tiếng, vì tôi là một người, không muốn thua những "con cá hồi" của chị Bích Thủy, hoặc không muốn là một con thò lò (hay thần giữ cửa Janus trong thần thoại cổ) hai mặt, lúc vàng lúc đỏ, hay nửa vàng nửa đỏ, hay đỏ nhiều hơn vàng, như màu áo của một Hồng Y VN khi ông qua Úc tuyên bố, đỏ vàng giống nhau.

Vả lại, vì tôi chỉ có một đời để sống. Sống không thẹn với quốc gia, với tổ tiên, cha mẹ, không thẹn với chính mình, với con với cháu mình.
Tôi dùng chữ "tôi", vì đây là ý kiến cá nhân, chứ không phải đề cao "cái tôi đáng ghét". Xin quý vị thông cảm.

Kính chào quý vị. Chúc quý vị an bình, thanh thản trong tâm hồn, và những ngày thật vui.

GS Nguyễn Kim Quý

Thursday, May 12, 2011

Complaint lodged after Vietnam issued visa stamped with ‘Province of China'


By Shih Hsiu-chuan / Staff Reporter

Taipei has lodged a complaint with Vietnam and demanded a correction after a lawmaker produced a copy of a Vietnamese temporary residence card issued by Hanoi to a Taiwanese that was stamped “Taiwan Province of China,” the Ministry of Foreign Affairs said yesterday.

Democratic Progressive Party Legislator Chen Ting-fei, speaking in the Legislative Yuan in Taipei yesterday, displays a copy of a Vietnamese temporary residence card stamped with the words “Taiwan Province of China.”
Photo: Wang Min-wei, Taipei Times
“The ministry spoke with Nguyen Ba Cu, director of the Vietnam Economic and Cultural Office in Taipei, by telephone to express the government’s serious concern and to protest the matter,” ministry spokesman James Chang (章計平) told reporters.

While questioning Premier Wu Den-yih (吳敦義) at the legislature, Democratic Progressive Party Legislator Chen Ting-fei (陳亭妃) showed a copy of the document, saying: “Visas issued by Vietnam to Taiwanese state that Taiwan is a province of China.”

It was subsequently determined that the document Chen said was a “working visa” given to her by a Taiwanese working in Vietnam was in fact a temporary residence card, in which “Taiwan Province of China” was stamped in the space left for applicants to write their nationality or passport number.

The temporary residence card was issued on Dec. 12, 2008, and was valid for three years.

Chen said the holder of the document did not initially notice the reference to “Taiwan Province of China” when he renewed the document in 2008, but the holder was sure that the reference to his nationality in previous documents stated “Republic of China [ROC].”

“After noticing the change, he said he questioned Vietnamese authorities and was told the change was made with the consent of Taiwan’s Ministry of Foreign Affairs,” Chen said.

The ministry denies the allegation.

Chang said the ministry had been informed by the Vietnam Economic and Cultural Office in Taipei that visas issued by Vietnam to holders of ROC passports only contain the word “Taiwan,” and that only visa exemption certificates issued to Taiwanhttp://www.blogger.com/img/blank.gifese spouses or children of Vietnamese citizens used the designation “Taiwan Province of China” when referring to nationality.

The ministry has asked for corrections to be made to the visa exemption certificates, Chang said.

The ministry received a Vietnamese official yesterday afternoon, but details of the meeting were not available as of press time.

Source: http://www.taipeitimes.com/News/front/archives/2011/05/11/2003502939

Monday, May 9, 2011

The phone call that led Obama to Osama


Bob Woodward
May 8, 2011

IT SEEMED an innocuous, catch-up phone call. Last year Abu Ahmed al-Kuwaiti, the pseudonym for a Pakistani known to US intelligence as the main courier for Osama bin Laden, took a call from an old friend.

''Where have you been?'' inquired the friend. ''We've missed you. What's going on in your life? And what are you doing now?''

Kuwaiti's response was vague but heavy with portent: ''I'm back with the people I was with before.'' There was a pause, as if the friend knew that Kuwaiti's words meant he had returned to bin Laden's inner circle, and was perhaps at the side of the al-Qaeda leader himself. The friend replied, ''May God facilitate.''

When US intelligence officials learned of this exchange, they knew they had reached a key moment in their decade-long search for al-Qaeda's founder. The call led them to the unusual, high-walled compound in Abbottabad, Pakistan.

''This is where you start the movie about the hunt for bin Laden,'' said one US official briefed on the intelligence-gathering leading up to the raid early last Monday.

The exchange and several other pieces of information, other officials said, gave President Barack Obama the confidence to launch the mission to capture or kill bin Laden, a decision he took despite dissension among his advisers and varying estimates of the likelihood that bin Laden was in the compound. The officials spoke on condition that they not be named.

US agencies had been hunting for Kuwaiti for at least four years; the phone call gave them his mobile phone number. Using a vast number of human and technical sources, they tracked Kuwaiti to the compound.

The main three-storey building, which had no telephone lines or internet service, was impenetrable to eavesdropping technology. US officials were stunned to realise that whenever Kuwaiti or others left the compound to make a call, they drove some 90 minutes away before even placing a battery in a mobile phone. Turning on the phone made it susceptible to electronic surveillance.

As intelligence officials scrutinised images of the compound, they saw that a man emerged most days to stroll the grounds for an hour or two. The man walked back and forth, day after day, and soon analysts began calling him ''the pacer''. The imagery never provided a clear view of his face.

The pacer never left the compound. His routine suggested he was not just a shut-in but almost a prisoner.

Was the pacer bin Laden? A decoy? A hoax? A set-up?

Bin Laden was at least 190 centimetres tall, and the pacer seemed to have the gait of a tall man. The White House asked the National Geospatial-Intelligence Agency to determine the pacer's height. The agency said the man's height was somewhere between 170 centimetres and 200 centimetres, according to one official.

Another official said the agency provided a narrower range for the pacer's height, but the estimate was still of limited reliability because of the lack of information about the size of the building's windows or the thickness of the compound's walls, which would have served as reference points.

In one White House meeting, CIA director Leon Panetta told Mr Obama that the general rule in gathering intelligence was to keep going until a target, such as the Abbottabad compound, ran dry.

Mr Panetta said that point had been reached, arguing that those tracking the compound were seeing the pacer nearly every day but could not conclude with certainty that it was bin Laden.

Mr Obama and his advisers debated the options. One was to fire a missile from an aerial drone. Such a strike would be low-risk, but if the result was a direct hit, the pacer might be vaporised and officials would never be certain they had killed bin Laden.

If the attack missed, bin Laden or whoever was living in the compound would flee and the US would have to start the hunt from scratch.

Mr Panetta designated Vice-Admiral William McRaven, head of Joint Special Operations Command, to devise a boots-on-the ground plan that became known as ''the McRaven option''.

His decision to assign the operation to the Navy SEALs was critical. SEALs have a tradition of moving in and out fast, often killing everyone they encounter at a target site.

A ''pattern of life'' study of the compound by intelligence agencies showed that about a dozen women and children periodically frequented it.

Specific orders were issued to the SEALs not to shoot the women or children unless they were clearly threatening or had weapons. (During the mission, one woman was killed and a wife of bin Laden was shot in the leg.) Bin Laden was to be captured, one official said, if he ''conspicuously surrendered''.

The longer such raids take, the greater the risk to the SEALs. One senior official said the general philosophy of the SEALs was: ''If you see it, shoot it. It is a house full of bad guys.''

Several assessments concluded there was a 60 to 80 per cent chance that bin Laden was in the compound. Michael Leiter, the head of the National Counterterrorism Centre, was much more conservative. During one White House meeting, he put the probability at about 40 per cent.

When a participant suggested that was a low chance of success, Mr Leiter said: ''Yes, but what we've got is 38 per cent better than we have ever had before.''

Officials said Mr Obama's advisers were not unanimous in recommending he go ahead with the McRaven option. The president approved the raid at 8.20am on Friday.

During the assault, one of the Black Hawk helicopters stalled, but the pilot was able to land safely. The hard landing forced the SEALs to abandon a plan to have one team rope down from a Black Hawk and come into the main building from the roof. Instead, both teams assaulted from the ground.

The White House initially said bin Laden was shot and killed because he was engaged in a firefight and resisted. Later, White House spokesman Jay Carney said bin Laden was not armed, but Mr Carney insisted he resisted in some form. He and others have declined to specify the exact nature of his alleged resistance, through there reportedly were weapons in the room where bin Laden was killed.

SEALs scooped up dozens of thumb drives and several computer hard drives that are now being scrutinised for information about al-Qaeda, especially an address, location or phone number for Ayman al-Zawahiri, bin Laden's second-in-command.

But officials said the delicate process of sifting this intelligence bonanza was made more challenging because of worries that using the wrong passwords could trigger a planned erasure of digital information.

In the White House situation room on Sunday night, the President and his national security team watched a soundless video feed of the raid.

When bin Laden's corpse was laid out, one of the Navy SEALs was asked to stretch out next to it to compare heights. The SEAL was 184 centimetres. The body was several centimetres taller.

When Mr Obama heard this, he turned to his advisers and said: ''We donated a $60 million helicopter to this operation. Could we not afford to buy a tape measure?''

Source: http://www.smh.com.au/world/the-phone-call-that-led-obama-to-osama-20110507-1edeo.html