Saturday, October 16, 2010

Diễn văn đọc tại buổi Tâm Đảm của Đảng Vì Dân 16-10-2010 tại Đền Thờ Quốc Tổ Victoria, Úc châu

Nguyễn Thế Phong
    Kính thưa:

    - Ô. Nguyễn Văn Bon, Chủ tịch CĐNVTD-Victoria
    - Ô. Nguyễn Công Bằng, Đại diện cho Đảng Vì Dân tại hải ngoại
    - Ô. Trần Đông, Trưởng ban tổ chức
    - Ô. Hương Nam , Đại diện Đảng Vì Dân tại Úc châu
    - Quý vị đại diện các hội đoàn đoàn thể
    - Quý đồng hương
Lời đầu tiên, chúng tôi xin được cám ơn BTC đã có nhã ý mời chúng tôi tham dự vào buổi Tâm Đàm ngày hôm nay của đảng Vì Dân với đồng hương tại Victoria. Thứ đến chúng tôi xin chào đón phái đoàn công du Úc Châu của đảng Vì Dân do ông Nguyễn Công Bằng dẫn đầu. Kính chúc ông và phái đoàn đạt được nhiều kết quả trong chuyến viếng thăm Úc Châu lần này.

Chúng tôi xin một lần nữa khẳng định rằng, lập trường của cá nhân chúng tôi cũng như của BCH-CĐNVTD-UC là luôn luôn tham dự, khuyến khích và hỗ trợ cho mọi sinh hoạt chánh trị và dân chủ của mọi cá nhân, hội đoàn, đoàn thể hay tổ chức tại hải ngoại để bàn về các phương thức chống Cộng, tranh đấu cho dân chủ, nhân quyền độc lập và tự do cho toàn dân VN. Tuy nhiên, điều này hoàn toàn không có nghĩa là CĐNVTD-UC nhất thiết đồng ý hay ủng hộ những đường lối, quan điểm hay cung cách sinh hoạt chánh trị riêng của cá nhân, đảng phái hay tổ chức ấy.

Trong tinh thần đó, cá nhân chúng tôi, thay mặt cộng đồng, xin được chào đón phái đoàn của đảng Vì Dân và nhân dịp được tham dự buổi tâm đàm của một đảng phái chánh trị với đồng bào hôm nay để xin chia sẻ một vài suy nghỉ nhỏ bé của riêng tôi trong bài diễn văn này liên quan đến một vấn đề hệ trọng trong nỗ lực cứu nước cứu dân hiện nay của người Việt hải ngoại cũng như trong nước, đó là: tình trạng khủng hoảng niềm tin của đồng bào đối với các đảng phái đấu tranh chống Cộng và sự khai thác, tấn công, gây chia rẽ, hoang mang, nghi kỵ và nản lòng một cách triệt để của CSVN trong quần chúng quốc nội và đồng bào tại hải ngoại về các sinh hoạt đảng phái hiện nay. Vì đối với CSVN, việc làm tê liệt và vô hiệu hoá được tiềm năng sinh hoạt chánh trị có tổ chức và quy cũ của đồng bào và cộng đồng chúng ta qua hình thức đảng phái sẽ vô cùng có lợi cho chế độ và tình trạng độc đảng độc tôn và độc tài tại VN hiện nay. Mục đích chính của chiến lược này là làm gây ra được tình trạng: đảng phái nào người Việt trong và ngoại nước cũng nghĩ là bị CS lợi dụng, do CS lập ra, có ăn chia với CS, là ngoại vi của CS, thậm chí chính là CS. Nói một cách khác, chúng biến mọi người thành ma, thành quỷ, thành hôi thối giống như chúng cã để không còn ai biết đường nào mà phân biệt và đi đến tình trạng buông xuôi, bỏ ngõ và chán chường.

Nhưng trước khi tiếp tục, chúng tôi mạn phép xin quý vị cho phép chúng tôi được kính mời quý vị cùng nghe một bài hát mang tựa đề “Yêu Ai Cứ Bảo Là Yêu” do nhạc sĩ Phan Văn Hưng sáng tác và trình bày dựa trên bài thơ của nhà thi sĩ đối kháng Phùng Quán, người đã bị nhà nước CSVN bỏ tù, đày đọa tước hết mọi quyền lợi công dân chỉ vì ông dám lên tiếng cho sự thật. Chúng tôi xin dâng tặng bài ca này cho các nhà tranh đấu dân chủ và mọi ngưòi dân Việt trong nước đã và đang phải bị bắt bớ vì họ dám hy sinh sống thật và nói thật chứ không chiụ khuất phục trước những áp lực, đe doạ, khủng bố, tù đày và đàn áp triền miên của bạo quyền phản quốc CSVN. (xin vui lòng mở nhạc giùm)

Kính thưa ông Nguyễn Công Bằng cùng toàn thể quý vị,

Hôm nay đây, chúng ta cùng nhau hội tụ nơi đây, trong ngôi Đền Thờ Quốc Tổ thiêng liêng này, trước bàn thờ của Quốc Tổ và anh linh của các bậc tiền nhân và lịch sử gần 5000 năm dựng nước và giữ nước của dân tộc VN để tâm đàm tìm cách cứu dân, cứu nước với một đảng phái mới thành lập cách đây 6 năm mang tên là “Vì Dân”. Một cái tên thật mộc mạc, đơn giản nhưng thâm thuý và mang nhiều ý nghĩa trọng đại kèm theo với những đòi hỏi to lớn đối với những ai xử dụng hai danh xưng này.

“Vì Dân” hay tiếng Anh là “For the People Party” là một chữ lớn và rất ư là “đòi hỏi” (‘demanding’) vì khi chọn hai chữ “Vì Dân” làm đảng danh, tôi hy vọng và nghĩ rằng, những thành viên sáng lập cũng như hiện hữu của đảng “Vì Dân” biết rằng họ đã tự mang cho mình một trách nhiệm và một lý tưởng vô cùng nặng nề, khó khăn và cao thượng vì:
    * Đã “VÌ DÂN” thì không thể “VÌ ĐẢNG” đuợc nữa. Nhu cầu của đảng phải nằm dưới nhu cầu của DÂN và của DÂN TỘC.

    * Đã “VÌ DÂN” thì không thể “VÌ MÌNH” được nữa. Tư lợi và quyền lợi của những thành viên của đảng phải tuyệt đối gạt bỏ để trở thành “VÌ NƯỚC QUÊN MÌNH”

    * Đã là “VÌ DÂN” thì không thể “VÌ QUYỀN LỢI RIÊNG TƯ hay ĐẢNG PHÁI” được nữa mà phải vì dân để đặt QUYỀN LỢI của TỔ QUỐC và QUỐC GIA lên trên hết. Nếu cần phải hy sinh hay chiụ thiệt thòi làm gạch lót đường thì Đảng Vì Dân cũng phải sẵn sàng làm hay đóng vai trò đó.

    * Đã là “VÌ DÂN” thì phải sẵn sàng “VỊ QUỐC VONG THÂN” khi TỔ QUỐC và QUỐC DÂN lâm nguy, kêu cứu chứ không vì sợ chết hay bị tận diệt cho đảng của mình để mà đầu hàng, nhân nhượng, điều đình với kẻ thù hầu bảo an hay bảo tồn đời sống cho cá nhân hay đoàn thể của mình.

    * Đã là “VÌ DÂN” thì phải “VÌ VIỆC CHUNG” mà làm. Trong nước thì lo cho nhu cầu dân chủ, tự do và độc lập của TOÀN DÂN, ở hải ngoại thì phải lo và đóng góp cụ thể cho sự vững mạnh, đoàn kết và sự trường tồn của CỘNG ĐỒNG NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA như là bổn phận của đảng chứ không thể đứng bên lề coi chuyện của Cộng Đồng không phải là chuyện của tổ chức mình.

    * Đã là “VÌ DÂN” thì phải “THẬT VỚI DÂN” không lợi dụng, mỵ dân như CS đã và đang làm. Thành thật, trong sáng, có nói có, không nói không, không khoe trương khoác lác, hình thức rình rang bề ngoài, đóng kịch, mạo danh, tiếm danh và làm mất đi lòng tin cậy của dân chúng.

    * Đã là “VÌ DÂN” thì phải “THẬT SỰ DÂN CHỦ” từ thượng tầng cho đến hạ tầng, đường lối, chủ trương, sinh hoạt phải được thi hành trong tinh thần tương kính, nhẫn nại, trân trọng và lắng nghe ý kiến xây dựng, đặc biệt là tiếng nói của đồng bào là người dân.

    * Đã là “VÌ DÂN” thì phải tuyệt đối không “PHẢN DÂN, HẠI NƯỚC” hay vì quyền lợi của đảng mà phản dân, bắt tay, hoà hợp, hoà giải với kẻ thù của DÂN TỘC và ĐẤT NƯỚC v.v…và v.v…
Kính thưa quý vị, tại sao những yếu tố này lại quan trọng trong bối cảnh của đất nước và tình hình sinh hoạt chánh trị của người Việt hải ngoại nói chung chứ không riêng gì đảng Vì Dân hiện nay? Xin thưa là vì dân chúng và đồng bào trong cũng như ngoài nước đã quá ngán ngẫm và đau khổ trước những cảnh tượng và hành vi vì địa vị, quyền hành và vì đảng để mà bán nước, hại dân “thà mất nước chứ không mất đảng” của CSVN, nên hai chữ VÌ DÂN và VÌ NƯỚC cần phải được dùng và sống bởi tất cả những ai đang chọn nó một cách cực kỳ đúng nghĩa để không đắc tội với DÂN TỘC và ĐỒNG BÀO trong cũng như ngoài nước và đặc biệt là với các thế hệ con cháu mai hậu và với lịch sử.

Rất tiếc thay, vì trải qua nhiều kinh nghiệm đau thương và thất vọng bởi những hành vi lường gạt, khoa trương, dối trá và không thành thật trước đây của một số cá nhân, hội đoàn và tổ chức chánh trị tại hải ngoại và trong nước, một số đông đồng bào đã chọn một thái độ chết người, một thái độ vô cùng bất lợi và nguy hại cho tiền đồ của đất nước và vô cùng có lợi cho bạo quyền cộng sản VN đó là: họ cho rằng ai làm chánh trị cũng đều thủ đoạn, đều lừa dối và đều lợi dụng nên ai có lên làm thì cũng như vậy mà thôi, thay đổi làm gì. Tệ hơn nữa và đi xa hơn nữa là một số người còn mắc phải căn bịnh “ám ảnh” đi đâu, gặp ai và nhìn ai họ cũng thấy, nghĩ và nghi rằng người ấy hay tổ chức ấy đã bị CS xâm nhập hay dựng nên để rồi quyết định không tin ai cả và cũng không tham gia hay làm một điều gì cả vì họ sợ sẽ bị CS lợi dụng hay làm lợi cho CS. Điều này là điều CS đã và đang khai thác, lợi dụng và khuyến khích người Việt tỵ nạn và các tổ chức trong cộng đồng ngưòi Việt tỵ nạn nghĩ và làm như thế một cách tối đa. Đó là: “Đừng tin ai hết và không nên làm gì cả hay tham gia với ai cả vì người đó hay tổ chức đó có thể là CS”

Nghị Quyết 36 và trọng tâm của những chiến lược CSVN đã và đang dùng để làm tê liệt và vô hiệu hoá sự đoàn kết và sức mạnh của cộng đồng người Việt hải ngoại là ở điểm này. Vì thế, chúng ta cần phải đi đến những suy nghĩ và hành động đúng đắn và rõ rệt về bạn và thù hầu bảo vệ được chiến tuyến của chúng ta và chống lại một cách hữu hiệu dã tâm này của kẻ thù phản quốc CSVN.

Vì thế chỉ còn trông mong vào Cộng Đồng để thấy được một đường hướng, một quan điểm chung và một lời cố vấn nào đó hầu có thể giải quyết được phần nào vấn đề then chốt này. Đặc biệt là ngày nay, đảng CSVN và tay sai của chúng đã dốc toàn lực, thường xuyên và bỏ hết thời giờ ra (hàng giờ, hàng phút và hằng giây) để bôi bẩn, đánh phá, mạ lỵ, xuyên tạc, bịa đặt một cách tối đa không chừa một thứ ngôn từ nào trên hệ thống e-mail và paltalk để “maximize” tạo tối đa những ngộ nhận , nghi kỵ, ganh ghét và chia rẽ trong hàng ngũ người Việt chống Cộng với nhau. Hễ càng chống Cộng bao nhiêu, hễ càng có uy tín bao nhiêu thì càng bị đánh và bôi bẩn bấy nhiêu. Điều này có tác dụng nhãn tiền là: một phần nào đó nó đã làm tê liệt được một cơ thể vốn vẫn lành lặn và mạnh khỏe nhưng vì tâm thần của cơ thể ấy bị nhập tâm là toàn bộ cơ thể đã bị virus CS xâm nhập làm hư hết rồi, không nên tin hay làm gì cả với các chi thể ấy, nếu xử dụng chúng virus sẽ lây lan thêm ra. Kết quả là, thân xác lành mạnh ấy dừng lại, tê liệt và án binh bất động.

Nói một cách khác mối đe dọa lớn nhất cho tương lai và cuộc tranh đấu giải trừ quốc nạn của dân tộc VN hiện nay vẫn là sự khủng hoảng niềm tin tại hải ngoại mà CSVN đã và đang khai thác một cách tối đa để làm nản lòng mọi người dân trong cũng như ngoài nước, vì nếu chúng ta đã không tin nhau được nữa thì sẽ chẳng bao giờ có thể kết hợp được như thế CS sẽ “bất chiến tự nhiên thành”.

Đứng trước tình trạng này, cộng đồng tỵ nạn và cá nhân của chúng ta phải làm như thế nào và câu trả lời nằm ở đâu? Chúng tôi thiển nghỉ, cá nhân mỗi một người trong chúng ta cần hiểu và làm được một số việc như sau:
    1. Xác định rỏ là trong thực tế CSVN không tài thần hay có ảnh hưởng toàn diện, dễ dàng và to lớn như chúng huyênh hoang hay như tay sai của họ đã và đang rỉ tai, tuyên truyền. Tuyệt đại đa số ngưòi Việt tỵ nạn CS và các tổ chức, đảng phái chống Cộng vẫn là những người chống Cộng thật, không hề thoả hiệp hay theo CS để mỵ dân. Không nên tưởng tượng quá đáng khả năng và sức mạnh lôi kéo của CSVN.

    2. Không để cho những quan ngại về CS xâm nhập hay cài người làm cho chúng ta có thái độ “vơ đũa cả nắm” thấy và nhìn mọi sự với quan niệm: “you are a communist or a communist sympathiser until proven otherwise”. “Tôi coi anh là cộng sản cho đến khi anh chứng minh được rằng anh không là CS”. Ngược lại phải tham dự và chính mình tìm hiểu những sinh hoạt chống Cộng của những cá nhân hay đoàn thể này ra sao và tự mình phán xét, thẩm định trên tư cách, đường hướng và những sinh hoạt của họ với tất cả sự vô tư, công bằng và không để những ác cảm hay thành kiến của mình hay của người khác ảnh hưởng trên sự xét đoán độc lập của mình.

    3. Dùng chữ TÂM, chữ ĐỨC và chữ CHÁNH làm tiêu chuẩn chính để đánh giá và thẩm định giá trị và tư cách của cá nhân hay người lãnh đạo của một tổ chức. Theo tôi, càng muốn làm CHÁNH TRỊ (chánh= đúng ; trị= làm, chỉnh lại) thì cá nhân và đoàn thể ấy càng phải có CHÁNH TÂM và có ĐẠO ĐỨC thật sự chứ không phải GIAN NGOA, xử dụng XẢO THUẬT hay NGUỴ BIỆN. “Nếu Tâm đầy tràn Phật tánh thì hành động như Phật, còn Tâm bị Tà Ma chiếm ngự thì hành động sẽ y như Ma”. Người làm chánh trị và các tổ chức chánh trị tại hải ngoại phải xét lại và đặt lại ưu tiên của đoàn thể mình về nhân sự cũng như tư cách hành xử của tổ chức mình. Mọi việc phải dựa trên căn bản thành tâm và thành thật. Không thêu dệt, đánh bóng hình thức bên ngoài, không xử dụng tiểu xảo, đặt cái lợi nhỏ trước mắt của đảng hay cá nhân mình để làm mất đi NIỀM TIN, cái lợi lớn, lợi chung và lợi lâu dài của toàn thể dân tộc. Tuyệt đối không dùng THỦ ĐOẠN hay đối với đồng bào và các hội đoàn đoàn thể và tổ chức cùng chiến tuyến chống cộng với mình.

    4. Không nên quá lo lắng vì có quá nhiều đảng phái tại hải ngoại hay trong nước, chỉ có CS độc tài, độc đảng mới sợ đa dảng và đa nguyên. Hiện nay, đảng CSVN chỉ muốn một mình một chợ. Chỉ có họ mới có quyền bán và buộc toàn dân VN phải mua bất kỳ những gì họ bán dù đó là thịt thúi hay cá ươn. Chính vì thế mà chúng ta và toàn dân VN đã và đang đòi hỏi đa đảng và đa nguyên cho VN để cho người đi chợ có quyền chọn lựa. Trong thể chế dân chủ thật sự, ai cũng có quyền bán, và ai cũng có quyền mua hay không mua, những người bán hàng, ai cũng sẽ cố bán cho chúng ta những món hàng của họ và đương nhiên họ cũng sẽ phải nói tốt về tư cách của họ và phẩm chất của món hàng mà họ muốn bán. Mua hay không mua vẫn là quyền của chúng ta. Chúng ta có thể bị hớ một vài lần. Nhưng đó là việc phải có khi đi mua hay chọn hàng. Chúng ta phải thận trọng, sáng suốt, từ tốn, rút tỉa kinh nghiệm và khôn ngoan hơn và dần dần chúng ta cũng sẽ biết được ai là người bán hàng thành thật, bán hàng tốt và không nói thách. Những người bán hàng thành thật như thế sẽ từ từ chinh phục những người đi chợ và người đi chợ sẽ dần dần tụ lại với người ấy, mặc dù mới ban đầu gian hàng của người có Tâm tốt ấy có thể không đưọc đẹp, đuợc to, ồn ào hay sôi nổi, đông người tới như những cửa tiệm có nhiều tiền, có nhiều nhân viên và có cơ ngơi rộng lớn khác trong chợ. Nên nhớ rằng, những cửa hàng dù lớn, nhưng một khi đã bị người đi chợ khám phá ra là dối trá, hàng không thật “treo đầu dê, bán thịt chó” thì những người bán hàng ấy cũng sẽ phải bị đào thải về lâu về dài. Chỉ cần có dân chủ và tự do cho cả chợ thì dù cho gian hà ng của CS có là cái siêu thị đi nữa, nhưng thịt thúi cá ương thì người đi chợ cũng sẽ thà đứng xếp hàng trước một cái sạp bán cá thịt tươi để mua hơn là vào siêu thị. Đồng bào và chúng ta không đơn sơ hay ngây thơ như những cá nhân hay những đảng phái này nghĩ. Vì dẫu cho họ có thu hút được đông người hay giới trẻ nhẹ dạ đi theo vào lúc ban đầu đi nữa, nhưng nếu tâm và đức không có hay không thật thì chẳng chóng thì chày, đồng bào hoặc giới trẻ cũng sẽ thấy được sự thật về đức độ của tổ chức hay người lãnh đạo đó để rồi xa lánh.
Tuy nhiên, ba điều chúng ta cần lưu ý ở đây là:
    1. Sanh hoạt chánh trị đối đầu với CSVN rất hệ trọng, không giống như đi mua hàng, hay hậu quả không giống như mua hàng bị hớ. Tôi chỉ dùng hình ảnh này để cho chúng ta dễ thấy vấn đề hơn mà thôi. Người đi làm cách mạng, tranh đấu chỉ cần bị lừa một lần cũng đủ bị mất mạng, tù đày và sự dối trá ấy đủ giết chết niềm tin của hàng vạn con người và của cả dân tộc. Vì thế, chúng ta không thể VÔ TÌNH, QUÁ CẢ TIN hay MÙ QUÁNG đi theo người này hay tổ chức nọ mà không cần biết hay cân nhắc những chủ trương hay việc gì họ đã và đang làm để xem những chủ trương, lập trường, đường hướng hay kế hoạch ấy có làm hại, có “tri hành bất nhất” hay có tạo bất lợi, đi ngược lại công cuộc chống Cộng giải trừ Quốc Nạn của toàn dân hay không. Với tư cách là người mua, chúng ta không nên tin ngay những gì người bán viết trên bảng quảng cáo. Nếu họ viết rằng “cam ngọt” chúng ta không nên tin ngay bằng cách mua liền cả ký lô, nhưng nên chỉ mua một hai trái để thử xem người bán có thật thà hay không. Nói một cách khác là chúng ta phải chính mình mua thử, nếm thử, đến tham dự để tìm hiểu xem người này đảng nọ nói gì, đường hướng ra sao, một cách công bằng và công tâm. Tuyệt đối không nên ngồi nhà hay chỉ nghe người khác nói để mà phê phán. Có thế mới biết cam có ngọt thật sự v à người bán có “treo đầu dê bán thịt chó” hay không. Tôi thiết nghĩ chúng ta sau đó còn cần có thời gian để “xem trái để mà biết cây” cẩn thận chờ xem và dành thời gian tìm hiểu thấu đáo một cách trực tiếp với những tổ chức này trước khi ủng hộ một cách chừng mực và sáng suốt.

    2. Chúng ta cũng không thể vì sợ bị lừa ở chợ mà không đi chợ để mua đồ ăn được. Tương tự như thế, chúng ta cũng không thể vì sợ CS trà trộn vào các đảng phái để rồi không sinh hoạt hay tham dự những sinh hoạt chánh trị của các đoàn thể hay tổ chức chống Cộng được. Điều quan trọng ở đây là chúng ta phải sáng suốt, đởm lược và khôn ngoan để rời bỏ, ngưng hợp tác với những cá nhân hay tổ chức không chân thật đó và vẫn tiếp tục tham gia vào những tổ chức hay sinh hoạt chánh trị khác và nhất quyết không để mình có thái độ “vơ đũa cả nắm”. Chúng ta không thể vì đã bị một gian hàng nào đó trong chợ lừa để rồi kết luận rằng mọi gian hàng trong chợ đều là những người không thật tâm cã. Phải làm sao để việc chúng ta không mua hàng của một cửa hàng nào trong chợ không tạo cớ cho CS lợi dụng xúi dục chúng ta không đi chợ hay tẩy chay toàn bộ khu chợ.

    3. Cuối cùng, chúng ta không nên quá bận tâm về những gian hàng (đảng phái chánh trị) không thật và không tốt. Trong sinh hoạt dân chủ, chính sự dối trá và thủ đoạn sẽ bị dân chúng xa lánh và khiến họ phải từ từ dẹp tiệm, hay có đó nhưng bán không ai mua nữa. Trong sinh hoạt dân chủ, chúng ta không có quyền bắt ai phải đóng cửa cả và đó cũng không phải là quyền của chúng ta hay của một chánh quyền dân chủ thật sự. Chúng ta chỉ có quyền không mua và chia sẻ với người khác kinh nghiệm bị lừa của chúng ta để họ không dùng cửa hàng ấy nữa là cũng đủ cho họ phải bị đào thải. Trong tinh thần đó, chúng ta chỉ giữ lịch sự và không mua hàng chứ không nên đánh phá gian hàng của ai cả trong chợ. Ngoại trừ chúng ta có chứng cớ rõ ràng rằng gian hàng ấy là của CS hay làm lợi cho CS một mình một chợ muôn đời thống trị đất nước thì chúng ta triệt để phải chống đối như chúng ta đã và đang chống một cách quyết liệt, không nhân nhượng hiện nay. Cộng sản luôn khích động để chúng ta phải bỏ giờ và sức lực quý hiếm ra để đánh phá và đòi dẹp những gian hàng hay người bán hàng xấu. Nhưng đó không phải là bổn phận của người mua. Chúng ta chỉ cần tẩy chay gian thương và ủng hộ những gian hàng thiện tâm và phải tập trung dành hết thì giờ và công sức để lật mặt nạ và loại bỏ cái gian hàng chính yếu nhất, rõ ràng nhất, phản quốc nhất, độc tài nhất, độc đảng nhất, mạnh nhất và nguy hiểm nhất là tà quyền CSVN.
Nói một cách ngắn gọn, chúng ta tuyệt đối không nên có thái độ QUÁ BI QUAN hay QUÁ CHỦ QUAN đối với các nỗ lực, phong trào và tổ chức chánh trị chống Cộng của 85 triệu ngưòi dân VN trong nước và 3 triệu đồng bào tại hải ngoại, nhưng phải có thái độ trưởng thành, đứng đắn, thận trọng, sáng suốt và bình tĩnh không để cho CS đưa cộng đồng chống Cộng của chúng ta vào tình trạng tuyệt vọng, bỏ rơi, hoàn toàn thụ động và tê liệt.

Có lẽ công cuộc giải trừ Quốc Nạn không cần thêm nhiều đảng phái nữa mà cần những đảng phái hiện hữu thể hiện được cái TÂM chân thật, phong cách ĐẠO ĐỨC và hành động TRONG SÁNG của tổ chức mình để phục hồi lại niềm tin của mọi người cho đại cuộc chung. Làm được như thế thì những người đang xả thân hoạt động chánh trị của các đảng phái đã đóng được một công lớn cho chánh nghĩa quốc gia và đại cuộc rồi vậy. Thật mong thay.

Kính chúc quý vị đại diện của đảng Vì Dân và toàn thể quý vị cùng đồng bào hiện diện một buổi Tâm Đàm thành công, lợi ích và nhiều ý nghĩa.

Nguyễn Thế Phong – CĐNVTD-UC


NHỮNG DIỄN VIÊN CỦA NHỮNG TRÒ HỀ KỆCH CỠM - Lão Móc

Lão Móc

Theo một nhân vật đã từng ở vai trò lãnh đạo Mặt Trận (trước kia), tức đảng Việt Tân (hiện nay) thì ông Hoàng Cơ Định (HCĐ), một nhân vật cao cấp trong Trung ương đảng Việt Tân là người “chủ quan, kiêu căng và thiếu khả năng lãnh đạo”. Ông Định giữ vai trò then chốt trong MT (trước kia) và đảng Việt Tân (hiện nay) chỉ vì ông là em của ông Hoàng Cơ Minh, núp trong bóng tối “làm mưa làm gió” đến nay phải lộ diện và mọi người đã thấy rõ khả năng thực sự của ông ta.

Nhận xét này rất chính xác khi đọc bài viết của ông ta có cái tựa đề: “Tôi đi dự lễ truy điệu cụ Hoàng Minh Chính” được đăng trên mục gọi là “Bình Luận” của tuần báo VTimes có ông “ký giả playboy” Lâm Văn Sang làm Tổng thư ký. (VTimes số 96, Thứ Sáu 11-4-2008).

Xin mời độc giả đọc trích đoạn sau đây để thấy cái “khả năng… bình luận” của ông “Tiến sĩ” HCĐ, cán bộ cao cấp của đảng VT:

“… Tôi hỏi ông Võ Tư Đản, là người vốn hay đi chung xe với tôi lên San Francisco biểu tình trước Lãnh sự quán Việt Cộng là: “Tôi là kẻ thù với bác từ hồi nào mà sao đả đảo dữ thế?” Ông Đản trả lời: “Anh vào trong kia truy điệu tên VC Hoàng Minh Chính thì là kẻ thù của tụi tui, trước kia là bạn, bây giờ là thù rồi.” Tôi lấy làm lạ, sao từ bạn thành thù lại có thể dễ dàng như trở bàn tay vậy! Tôi quay sang hỏi ông Võ Văn Sĩ là người khi mới gặp nhau lần trước còn cùng uống chung ly rượu, chia xẻ với nhau khói thuốc lá Bastos. Ông có vẻ biểu đồng tình (sic!) nhưng khi nhìn vào trong hội trường tôi thấy có cựu Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn, cụ Nguyễn Hữu Hãn, luật sư Nguyễn Tường Bá, hết cả là những nhân vật chống cộng đươc đồng bào kính nể, nếu không được vào bậc thầy thì cũng thuộc loại đàn anh của ông Sĩ (sic!)…”

Đây là một “phát giác” rất mới lạ do ông HCĐ viết ra giấy trắng, mực đen: Hai ông Võ Tư Đản, Võ Văn Sĩ là BẠN của ông HCĐ, “cán bộ cao cấp” của đảng VT. Qua trích đoạn trên người ta thấy ông HCĐ, người Mỹ gốc Việt có tên Nhật Dean Nakamura rất “bình dân” là “cùng đi chung xe biểu tình chống VC với ông Võ Tư Đản” và “uống chung ly rượu và chia xẻ với nhau khói thuốc lá Bastos” với ông cựu Thiếu Tá Công Binh/QLVNCH Võ Văn Sĩ (sic!). Có điều không biết ông “cán lớn” HCĐ căn cứ vào đâu mà đưa ra nhận xét: “… cựu Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn, cụ Nguyễn Hữu Hãn, luật sư Nguyễn Tường Bá hết cả đều là những nhân vật chống Cộng được đồng bào kính nể nếu không vào bậc thầy thì cũng thuộc hạng đàn anh của ông Sĩ.” Chống Cộng mà cũng có “chống Cộng bậc thầy”, “chống Cộng hạng đàn anh” (sic!). Đây mới đúng là “khẩu khí của chính trị gia cao cấp” của băng đảng VT!

Về chuyện ông “chính trị gia VT” HCĐ “quay sang nói với ông Trần Văn Loan” thì bình luận gia Đại Dương đã có viết như sau:

“Các chính trị gia bị đoàn biểu tình chất vấn khi tham dự lễ truy điệu Hoàng Minh Chính đã viện dẫn chính sách chiêu hồi của Việt Nam Cộng Hoà để biện minh. Từ cổ chí kim đã có rất nhiều vụ chiêu hàng, chiêu hồi, nhưng chưa bao giờ nhân loại chứng kiến cảnh người đi chiêu hồi lại tổ chức truy điệu và sì sụp vái lạy kẻ được chiêu hồi.” (Việt Nam nhật báo số 5536, Thứ Ba 15-4-2008).

Nhận xét về “khả năng” của ông HCĐ mà chúng tôi đã nêu trên càng đúng khi đọc tiếp những hàng chữ sau đây: “Tôi thấy việc làm của những người biểu tình này chỉ là để biểu lộ mối căm hờn của họ đối với VC, hành động của họ không có tác dụng chống cộng, vì không làm hại gì cho VC, không làm cho chế độ đó suy yếu mà chỉ tạo sự phân hóa trong cộng đồng.”

Thực tình mà nói, chúng tôi tin rằng ít người hiểu được những lời lẽ cao xa của ông HCĐ khi ông ta viết tiếp như sau: “… Những người Việt Nam phải bỏ nước ra đi là nạn nhân của chế độ độc tài cộng sản, trong khi đó những người đã bước vào hội trường này để bày tỏ cái “nghĩa tử là nghĩa tận” với cụ Hoàng Minh Chính đã bị mạ lỵ lăng nhục bởi những người biểu tình ngoài kia, họ cũng là nạn nhân của một loại độc tài. Đây là thứ độc tài của những người không có vũ khí trong tay, về hình thức tuy có khác, nhưng bản chất vẫn là một.” (Bài báo đã dẫn).

Trong khi đó thì cũng chính tờ VTimes trong bài tường thuật đã viết như sau: “Có một cuộc đối thoại giữa ông Hồ Văn Khởi của ban tổ chức và ông Trần Văn Loan nhưng không giải quyết được sự việc. Người chống đối cho rằng “Những đảng viên này chống đảng để cứu đảng,” “Chống Cộng cuội.” Người tổ chức lễ truy điệu thì cho rằng “nên chiêu hồi những người cộng sản phản tỉnh.” Cuối cùng thì lễ vẫn cứ cử hành bên trong nhà vòm, trong khi tiếng hô đả đảo vang dội bên ngoài.” (VTimes, số báo đã dẫn).

Ít ai nghĩ một cán bộ cao cấp của đảng VT như ông HCĐ lại viết lách bịa điều đặt chuyện vu cáo những người biểu tình cứ y chang như là ông “ký giả gia nô mưu sinh bằng đầu gối” là Cao Sơn Nguyễn Văn Tấn và cặp “kép đểu thiên phú, đào lẳng bẩm sinh” Nguyên Khôi, Đoan Trang vừa mới tập tễnh “làm truyền thông Việt gian” trong “sự biến” Little Saigon! “Đây là thứ độc tài của những người không có vũ khí trong tay (sic!)…” Gớm! Chữ với nghĩa! Nực cười thay cái “đỉnh cao trí tuệ” của ông “tiến sĩ” HCĐ!

Xin miễn đề cập đến chuyện ông “cựu Thủ Tướng VNCH 7 ngày” Nguyễn Bá Cẩn “đã ca ngợi cụ Hoàng Minh Chính là người nhiệt thành yêu nước và thật sự dứt khoát với chủ nghĩa cộng sản (sic!)”

Bài viết này xin được đề cập đến cái mà ông HCĐ gọi là “nhận xét rất sâu sắc” của ông Tổng bí thư đảng VT Lý Thái Hùng. “Nhận xét sâu sắc” của ông Lý Thái Hùng mà ông HCĐ “coi như đó cũng làm cảm nghĩ của ông ta (HCĐ)” là: “cụ Hoàng Minh Chính đã dành cả cuộc đời đấu tranh cho nền độc lập, tự do và dân chủ cho dân tộc (sic!)”

Những người có theo dõi các hoạt động của MT (trước kia) và đảng Việt Tân (hiện nay) đều biết “đảng VT đã khẳng định CSVN là thành phần của dân tộc, họ ca tụng CSVN có công với đất nước, họ vinh danh “cố chủ tịch Hồ Chí Minh” là ân nhân của dân tộc, họ kêu gọi “gác bỏ hận thù” quá khứ để hòa hợp dân tộc, họ động viên tuổi trẻ hải ngoại về xây dựng đất nước dưới sự lãnh đạo của bạo quyền, họ phá rối, gây chia rẽ cộng đồng hải ngoại…”

Nhiều bậc thức giả, điển hình là cựu luật sư Nguyễn Văn Chức đã chứng minh CSVN KHÔNG PHẢI LÀ THÀNH PHẦN CỦA DÂN TỘC, MÀ LÀ KẺ THÙ CỦA DÂN TỘC. CSVN KHÔNG CÓ CÔNG, MÀ CÓ TỘI!

Đã có rất nhiều bài viết chứng tỏ ông Hoàng Minh Chính chỉ là CHỐNG ĐẢNG ĐỂ CỨU ĐẢNG – như các ông Nguyễn Hộ, Nguyễn Văn Trấn, Trần Độ v.v…

Năm 1996, “tiến sĩ” Nguyễn Bá Long ở Canada và “kỹ sư” Nguyễn Gia Kiểng ở Pháp đã “suy cử” hung thần Nguyễn Hộ lên làm “minh chủ” cho cái gọi là MẶT TRẬN DÂN CHỦ. “Minh chủ” Nguyễn Hộ đã từ trong nước viết thư ra hải ngoại và “ị” trên đầu hai ông “trí thức đầu ruồi” Nguyễn Bá Long, Nguyễn Gia Kiểng như thế nào mọi người đều đã rõ.

Chuyện ông đốc-tờ trọc phú Nguyễn Xuân Ngãi “hãnh diện khoe với phóng viên Việt Hồng của Đàn Chim Việt nhân dịp Hoàng Minh Chính sang Hoa Kỳ chữa bệnh và “rao giảng” dân chủ vào năm 2005: “99% đảng phái lúc đó đồng ý đứng chung trong Phong Trào. Bữa đó cụ HMC làm chủ tọa cuộc họp, có đảng Việt Tân, Đại Việt, Quốc Dân Đảng”.

Việc “một số đảng chính trị của người Việt tại San Jose như đảng Dân Chủ Việt Nam, Đại Việt, Việt Nam Quốc Dân Đảng, Dân Xã… và đại diện là bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi, các ông Hồ Văn Khởi, Nguyễn Tường Bá, Hoàng Cơ Định, Hoàng Thế Dân, Hai Long, Võ Du, Chu Tấn… cùng làm lễ truy điệu” cụ Hoàng Minh Chính thì cũng y chang như chuyện hai ông tiến sĩ Nguyễn Bá Long, kỹ sư Nguyễn Gia Kiểng đã “suy cử” hung thần Nguyễn Hộ lên làm “minh chủ” của cỗ xe MẶT TRẬN DÂN CHỦ VÀO NĂM 1996.

Trong cái gọi là bài “bình luận”, ông HCĐ phóng bút viết: “Khi tới tham dự buổi lễ, tôi hơi ngạc nhiên khi thấy một số đồng bào cầm cờ và biểu ngữ biểu tình phản đối ở bên ngoài. Chuyện biểu tình này, tôi đã nghe nói từ trước, nhưng vẫn nghĩ là không có, vì dân tộc Việt Nam có truyền thống văn hóa, chẳng ai lại đối xử như vậy với một lễ thất tuần của một người quá cố.”

Khi viết những dòng chữ khoe mẽ rằng mình “có truyền thống văn hóa của dân tộc Việt Nam,” chê bai những người biểu tình chống lễ truy điệu ông Hoàng Minh Chính, ông HCĐ không biết rằng ông ta và đảng của ông ta đã làm chuyện:

“Chân mình thì lấm lê mê
Lại cầm bó đuốc mà rê chân người!”

Ông ta quên mất rằng chính ông ta và băng đảng Việt Tân của ông ta đã “KHÔNG NGHĨA TỬ LÀ NGHĨA TẬN” ĐỐI VỚI CỐ ĐỀ ĐỐC HOÀNG CƠ MINH LÀ BÀO HUYNH VÀ CŨNG LÀ CHỦ TỊCH CỦA MẶT TRẬN QUỐC GIA THỐNG NHẤT GIẢI PHÓNG VIỆT NAM.

Xin mời độc giả đọc trích đoạn sau đây trong bài viết VỤ MẶT TRẬN HOÀNG CƠ MINH của luật sư Nguyễn Văn Chức được viết vào ngày 19-8-1999 để thấy rõ ông HCĐ và Mặt Trận (trước kia) cũng như đảng VT (hiện nay) đã NGHĨA TỬ LÀ NGHĨA TẬN như thế nào đối với cố Đề Đốc Hoàng Cơ Minh:

“… Khi một người nằm xuống - trừ trường hợp liên quan đến tôn giáo – ai cũng có quyền định công luận tội. Nhưng không ai được phép riễu cợt. Một người đã chết từ lâu, mà vẫn bị rêu rao rằng còn sống và đang đi đây đi đó, nay từ trong nước gửi thư chúc Tết đồng bào, mai từ quốc nội gửi lời huấn thị đoàn viên, nay từ chiến khu “theo rõi và hướng dẫn công tác đấu tranh của Mặt Trận”, mai chủ tọa Hội Đồng Kháng Chiến Toàn Quốc tại quốc nội … thì đó là MỘT TRÒ HỀ. Và MỘT SỰ RIỄU CỢT! Riễu cợt đối với vong linh người đã chết, riễu cợt đối với gia đình người đã chết. Không một nén hương, không một lời cầu nguyện, đã là bạc tình bạc nghĩa. Nay lại còn rêu rao rằng người đó còn sống. Thiết tưởng KHÔNG CÓ SỰ RIỄU CỢT NÀO LỚN HƠN.

Trở lại trường hợp đề đốc Hoàng Cơ Minh. Ông đã chết. Nếu những đoàn viên của ông không biết cúi đầu trước vong linh của ông, thì cũng đừng nên riễu cợt.

Huống chi, RIỄU CỢT ĐÃ TRỞ THÀNH THÓA MẠ.

Như mọi người đều biết từ nhiều năm nay, Mặt Trận HCM đã có những hành động bất lợi cho người Quốc Gia, nếu không muốn nói là phản lại người Quốc Gia. Họ khẳng định CSVN là thành phần của dân tộc. Họ ca tụng CSVN có công với đất nước. Họ phổ biến bài ca tụng ‘cố chủ tịch Hồ Chí Minh’. Trong vụ đấu tranh dẹp cờ VC và dẹp ảnh Hồ Chí Minh của đồng bào Cali (1999) vừa qua, họ đã gây cản trở cho đồng bào, đã nhập cuộc vào phút chót, rồi sau đó chiếu phim tuyên truyền cho VC trong đêm thắp nến 26-2-1999 và phổ biến trên Internet của họ bài ca tụng công đức Hồ Chí Minh v.v…

Chúng ta hãy gom những hành vi nói trên vào một nhóm, gọi là SỰ KIỆN MỘT. Và đây, SỰ KIỆN HAI: Mặt Trận quả quyết Đề Đốc Hoàng Cơ Minh “hiện còn sống và đang lãnh đạo Mặt Trận.”

Bây giờ chúng ta hãy đặt SỰ KIỆN MỘT bên cạnh SỰ KIỆN HAI, chúng ta phải bắt buộc đi tới một kết luận. Kết luận đó, là: những hành động phản lại người Quốc Gia của Mặt Trận từ lâu nay đã do Chiến Hữu Chủ Tịch của họ (hiện đang còn sống và đang lãnh đạo Mặt Trận) đã trở cờ, phản bội người Quốc Gia và đang làm tay sai cho CS.

Tôi không muốn đẩy lý luận đi xa hơn. Bởi lẽ: cũng như mọi người, kể cả anh em Mặt Trận, tôi biết ông Minh đã chết. Và bởi lẽ: tôi biết rõ con người ông Minh. Đúng hay sai, người ta có thể tố cáo ông đã lừa dối đồng bào, đã cướp đoạt tiền Kháng Chiến, đã bỏ đói anh em trong trại, đã bắn anh em, đã thủ tiêu cộng sự viên v.v… Nhưng XIN ĐỪNG THOÁ MẠ ÔNG LÀM TAY SAI CS. Những gì của Ceasar, hãy trả lại cho Ceasar!

Thế nhưng, Mặt Trận lại muốn khác. Họ có những hành vi khiến người ta phải kết luận rằng: chiến hữu chủ tịch của họ (hiện còn đang sống và lãnh đạo Mặt Trận), đã phản bội người Quốc Gia và đang làm tay sai cho cộng sản. Đáng buồn là ở đó. Câu hỏi đặt ra: những kẻ đang “lãnh đạo” Mặt Trận là ai?”

“Trong chính trị, sự thiếu trí tuệ là một tai họa. Từ thiếu trí tuệ đến chao đảo lập trường, không đầy một bước. Từ chao đảo lập trường đến lòn cúi làm tay sai kẻ thù, không đầy nửa bước. Từ lòn cúi làm tay sai kẻ thù đến công khai phản bội anh em, không đầy một phần tư bước.

Trong chính trị, sự thiếu trí tuệ là một tai họa. Nhất là khi nó đi đôi với sự thiếu lương thiện. Và nhất là khi nó trở thành đặc quyền của những kẻ mang danh lãnh đạo một đoàn thể chống Cộng.

Trong chính trị, sự thiếu trí tuệ thường đẻ ra NHỮNG TÊN HỀ KỆCH CỠM. Người Quốc Gia cười, thằng Việt Cộng còn cười hơn.”

Theo nhận xét trên của luật sư Nguyễn Văn Chức thì các bác sĩ, tiến sĩ, kỹ sư “lãnh tụ” của Ban Đại Diện Cộng đồng NGƯỜI VIỆT của 6 “CHÍNH ĐẢNG” (do “anh hề chính trị” Hoàng Thế Dân, cán bộ cao cấp của đảng Việt Tân làm chủ tịch) tại San Jose, từ vụ tiếp tay với bà NV Madison dùng “thủ đoạn chính trị nhơ bẩn” (dirty politic game) đàn áp dân chủ, chống lại nguyện vọng chọn tên LITTLE SAIGON cho khu thương mại trên đường Story của cử tri khu vực 7 đến việc làm “lễ truy điệu kẻ thù” tại Tòa Thị Chính thành phố San Jose là NHỮNG DIỄN VIÊN CỦA NHỮNG TRÒ HỀ KỆCH CỠM - không hơn, không kém!

Lão Móc


Thursday, October 14, 2010

Quê Hương và Chủ Nghĩa - Nguyễn Quốc Chánh

Nguyễn Quốc Chánh, Saigon
    Quê Hương và Chủ Nghĩa

    Chủ nghĩa dạy em, thù hận hờn căm
    Chủ nghĩa dạy em, độc ác bất nhân
    Chủ nghĩa dạy em, lọc lừa xảo trá
    Chủ nghĩa dạy em, dối gian trăm ngả
    Chủ nghĩa dạy em, bội phản vong ân
    Chủ nghĩa dạy em, giết chết lương tâm
    Chủ nghĩa dạy em, vô thần đấu tố
    Chủ nghĩa mù, rước voi dày mả Tổ
    Chủ nghĩa ngu, thờ đồ tể ngoại bang
    Chủ nghĩa bưng bô, xây dựng thiên đàng
    Chủ nghĩa lừa em, những con bò sữa
    Chủ nghĩa bất lương, ma cô nhà chứa
    Chủ nghĩa tú bà, dụ dỗ thơ ngây
    Chủ nghĩa cò mồi, vơ vét luôn tay
    Chủ nghĩa cai thầu, bán buôn Tổ-Quốc
    Chủ nghĩa lưỡi câu, móc mồi dân tộc
    Chủ nghĩa bịp lừa, bánh vẽ tự do
    Chủ nghĩa cá ươn, tư tưởng vong nô
    Chủ nghĩa chết đi, Quê Hương vẫn sống

    Ai nhân danh hạnh phúc
    Thứ hạnh phúc ngục tù
    Ai nhân danh dân chủ
    Thứ dân chủ si ngu
    Ai nhân danh chân lý
    Thứ chân lý đui mù

    Bao nhiêu năm, ai nhân danh chủ nghĩa,
    Tự-Do xích xiềng, Dân-Chủ dối gian
    Mác-Lênin, đâu phải người Việt Nam!
    Sự thật đó có làm em đau nhói ?
    Vẫn chập chờn lượn bay bầy quạ đói
    Chồn cáo kia có rình rập trước sau
    Ngẩng mặt cao và đừng sợ đớn đau
    Đứng lên em bằng tâm hồn biển động.
    Em đứng lên như đại dương dậy sóng
    Tiếng sét thần tuổi trẻ nổ ầm vang
    Những tượng hình, chủ nghĩa, phải tiêu tan
    Cây Dân-Chủ bừng lên ngàn sức sống,

    Em bây giờ khôn lớn
    Mắt rực lửa yêu thương,
    Biết đâu là sự thật
    Em tìm thấy con đường.
    Tự-Do sẽ nở hoa
    Trên quê hương khốn khó
    Anh như con ngựa già
    Vẫn cúi đầu kiên nhẫn
    Đốt những đám cỏ khô
    Dọn đường cho em đi làm lịch sử

    Em hãy ngồi xuống đây
    Anh kể câu chuyện này
    Trên cánh đồng cỏ cháy
    Ngậm ngùi như khói bay
    Con ngựa già một đời
    Chưa thấy được ngày vui
    Mắt mỏi mòn trông đợi
    Những mầm cỏ xanh tươi.
    Đã bao nhiêu năm rồi
    Hướng nhìn về xa xôi
    Tâm tư đau nhức nhối
    Cuộc đời vẫn nổi trôi
    Em nhìn về tương lai
    Cố dấu tiếng thở dài
    Mắt dường như ngấn lệ
    Có phải vì khói cay?

    Em thấy đó, trên đường đi không đến,
    Quê hương đau, chồn cáo vẫn nghêng ngang
    Những con thú người nhảy múa kiêu căng
    Ngửa mặt hú một bài ca chủ nghĩa.
    Ngôn ngữ văn nô, đỉnh cao trí tuệ.
Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh sinh năm 1958 ở Bạc Liêu, hiện sống tại Sài Gòn. Tác giả của nhiều tập thơ như Ðêm mặt trời mọc, Khí hậu đồ vật và Của căn cước ẩn dụ, và Ê, tao đây. Thơ của ông đã được nhiều tác giả dịch ra tiếng Anh. Trong bài phỏng vấn dành cho nhà văn Vi Ký, nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh nhận xét về đảng Cộng Sản:

“Ðảng Cộng sản thắng Tây và Mỹ bằng máu của dân tộc, bằng vũ khí của Nga và Tàu, rồi nộp “độc lập dân tộc” cho cộng sản Tàu và Nga. Ai chỉ ra tình trạng thế chấp và bán đứng đó đều bị cho là phản động. Kẻ phản động có thể gây tai họa cho Ðảng nhưng lại là phúc của dân.

Những ai vì Ðảng sẽ kết án kẻ phản động, còn những ai vì con người thì sẽ hoan hô kẻ phản động. Hãy nhớ câu nói lịch sử của ông Nguyễn Văn Thiệu:
    Ðừng tin những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì cộng sản làm”.


Tuesday, October 12, 2010

Hợp tác, thỏa hiệp có lợi cho ai? - Lại Thế Lãng



Lại Thế Lãng

Theo tinh thần của Công đồng Vaticano II người Công giáo vẫn có thể sống chung với người cộng sản. Tuy nhiên sống chung không có nghĩa là “câm nín và cúi đầu” trước sự dối trá và bất công. Sống chung cũng không có nghĩa là nhắm mắt bịt tai và chỉ biết gật đầu thỏa hiệp với tội ác.

Ngày 22/7/2007 HY Phạm Minh Mẫn có gửi cho linh mục Nguyễn Thái Hợp, Chủ nhiệm CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình một lá thư để nhờ nơi này “Nghiên cứu và đề xuất bài học chính xác và trọn vẹn” cho những băn khoăn của Ngài. Lá thư đã nêu ra bảy điểm.

Trong điểm một và hai của lá thư, HY nhận định rằng “Năm 1954, trước CĐ Vat II Giáo hội Công giáo phía bắc có thái độ cứng rắn, bất hợp tác với nhà nước Cộng sản…”. Còn “Năm 1975, sau CĐ Vat II Giáo hội Công giáo phía nam có thái độ hợp tác, nhường quyền sử dụng trường, cô nhi viện, dưỡng lão viện và bệnh viện Công giáo cho nhà nước…”.

Trong bốn điểm tiếp theo lá thư nêu ra những tệ nạn trong xã hội hiện nay nhấn mạnh đến hai lãnh vực giáo dục và y tế. Về giáo dục lá thư viết “Sau 30 năm, tôi thấy báo chí thông tin kết quả của một cuộc điều tra xã hội: 30- 40% học sinh tiểu học nhiễm thói gian lận xen lẫn lừa dối, 40- 50% học sinh trung học nhiễm thói đó, lên đại học thì tỷ lệ là 50- 60%…”. Về y tế lá thư viết “Báo chí cũng thông tin những nghành liên hệ với y tế thì toa rập nhau trấn lột bệnh nhân. Hình như các nghành, thay vì biến giai cấp vô sản thành người đầy tớ phục vụ nhân dân theo như lời Bác dạy, thì thực tế cho thấy là giai cấp vô sản biến nhân dân thành vô sản, và tự biến mình thành một giai cấp mới mà tôi nghe nhiều người gọi là tư sản đỏ…”

Ở điển cuối cùng của lá thư, HY yêu cầu “CLB.NVB nghiên cứu xem coi thái độ bất hợp tác và thái độ hợp tác của Giáo hội trong lịch sử 50 năm qua mỗi thái độ có những lợi và hại nào …”

Với lời lẽ khá mạnh mẽ, lá thư cho thấy HY nghi ngờ về kết quả của sự hợp tác nếu không muốn nói là Ngài không tán đồng. Là vì sự hợp tác trong các lãnh vực nêu trên rõ ràng chỉ là tiếp tay làm cho xã hội thêm băng hoại. Vào thời gian đó lá thư thực sự đã làm mát lòng mát dạ nhiều người. Nhiều người tỏ ý vui mừng vì nghĩ rằng trong hàng giáo phẩm cũng đã có người lên án bất công và thối nát gây ra bởi chế độ cộng sản. Một nhà báo kỳ cựu người Việt Nam sống ở Hoa Kỳ đã hết lời ca ngợi HY về sự can đảm khi Ngài cho phổ biến lá thư này. Nhà báo này còn bày tỏ mối lo ngại về những bất lợi sẽ đến với HY. Ông cũng cảnh báo rằng nhà cầm quyền cộng sản đang dành sẵn cho Ngài một chỗ ở bên cạnh linh mục Nguyễn Văn Lý trong nhà tù Nam Hà.

Thế nhưng chỉ ba năm sau thì thái độ của Ngài đã khác hẳn. Qua những việc làm gần đây của TGP Sài gòn như việc vinh danh Đức cố TGM Nguyễn Văn Bình thì ai cũng thấy Ngài đang muốn đi theo con đường của Đức cố TGM Nguyễn Văn Bình, nhân vật được coi là tiêu biểu cho khuynh hướng hợp tác với nhà cầm quyền cộng sản. Tại sao thái độ của Ngài lại đổi chiều 180 độ như vậy?

Trong bài này xin không bàn về vấn đề đó. Chỉ xin đề cập đến đoạn cuối của lá thư HY gửi cho CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình “CLB NVB nghiên cứu xem coi thái độ bất hợp tác và thái độ hợp tác của Giáo hội trong lịch sử 50 năm qua mỗi thái độ có những lợi và hại nào, đối chiếu cái lợi và cái hại của hai thái độ và đề xuất bài học thực hành cho mọi thành phần tôn giáo và xã hội biết cách nào góp phần vừa xây dựng đất nước, vừa lành mạnh hóa đời sống dân tộc. Có được thế thì sự phát triển đất nước và con người mới vững bền”.

Không biết CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình đã trả lời cho HY chưa và đã trả lời như thế nào? Thật ra thì chỉ cần nhìn vào thực trạng của Giáo hội Việt Nam dưới chế độ cộng sản suốt mấy chục năm qua thì dù chỉ là một người bình thường cũng có thể trả lời được những câu hỏi được nêu ra trong lá thư.

Cộng sản vẫn coi tôn giáo, nhất là Công giáo là một chướng ngại cần phải dẹp bỏ. Vì vậy ngay khi nắm quyền ở miền Bắc năm 1954 cũng như khi đã đặt được sự thống trị tại miền Nam 1975 họ đã có cùng một cách đối xử với Giáo hội Công giáo. Chính sách của họ đối với người Công giáo “trước sau như một” chẳng có gì khác biệt. Cho dù là hợp tác hay không hợp tác thì họ cũng đóng cửa chủng viện, trục xuất chủng sinh; giải tán dòng tu; chiếm dụng cơ sở vật chất của Giáo hội; cầm tù nhiều giáo sỹ, giáo dân … Và cho dù ở đâu, ngoài Bắc hay trong Nam, nhà nước cộng sản đều nhìn người Công giáo dưới con mắt ngờ vực. Ngay cả các cơ quan truyền thông của nhà nước cũng nhiễm tính kỳ thị đối với người Công giáo, trong ngôn từ họ luôn coi người Công giáo chỉ là công dân hạng hai.

Hãy xem thử cái lợi và cái hại đối với Giáo hội miền Bắc, nơi mà HY coi là có thái độ bất hợp tác. Cái hại trước hết là hàng giáo phẩm, giáo sỹ bị chèn ép, bị đối xử bất công. Chưa nói đến những ngày tháng gian khổ của Giáo hội miền Bắc sau năm 1954 mà chỉ nói tới thời gian gần đây thôi thì cũng đủ thấy những chủ chăn của Giáo hội miền Bắc bị đối xử như thế nào. Cụ thể là trường hợp của TGM Ngô Quang Kiệt và các linh mục Dòng CCT ở Thái Hà. Các vị đã phải chịu bao nhiêu cay đắng, bị nhục mạ, bị vu khống, bị đe dọa và còn phải hứng chịu bao nhiêu trò hèn hạ khác.

Nhưng cái lợi là chính trong hoàn cảnh khó khăn lại tạo được sự hiệp thông chặt chẽ trong hàng chủ chăn. Khi xảy ra sự kiện Thái Hà, Đức cha Cao Đình Thuyên của Giáo phận Vinh đã tuyên bố “Việc của Thái Hà cũng là việc của Giáo phận Vinh”. Và mặc dầu nhà cầm quyền đe dọa các Giám mục đến Thái Hà, nhiều Giám mục miền Bắc cũng vẫn cứ đến hiệp thông với Thái Hà. Bất chấp những lời đe dọa, Đức cha Nguyễn Văn Sang của Giáo phận Thái Bình dù tuổi gìa sức yếu cũng đã lặn lội đến Thái Hà cho bằng được. Sau đó khi trở về Giáo phận Ngài gửi lời “Chào các bạn tôi đi ở tù” như là một thái độ sẵn sàng chấp nhận mọi hành động trả thù của nhà cầm quyền cộng sản.

Giáo dân miền Bắc được trui rèn trong gian khổ đã trở nên bất khuất, xứng đáng là con cháu các thánh tử vì đạo Việt Nam. Họ sẵn sàng chấp nhận thiệt thòi về phần mình để bảo vệ niềm tin và để gióng lên tiếng nói bảo vệ Sự thật và Công lý. Trong biến cố Tòa Khâm sứ càng gần đến giờ nhà cầm quyền Hà Nội đe dọa ra tay thì giáo dân lại càng kéo đến đông hơn. Tại Thái Hà, 8 giáo dân hiên ngang ra tòa không một chút nao núng. Họ ăn mặc đẹp đẽ, mặt mày tươi tỉnh, hùng dũng cùng với anh chị em đồng đạo tiến đến pháp đình vui như ngày hội. Ở Tam Tòa trước cảnh tượng các linh mục và giáo dân bị đánh đập tàn nhẫn, lòng người giáo dân ở Vinh đã sôi sục mà nếu không vì vâng lời bề trên thì chắc chắn đã xẩy ra xung đột mà hậu qủa không ai có thể lường được. Ở Đồng Chiêm ngay cả ông gìa bà lão cũng không hề khiếp sợ khi đạo quân bất lương kéo đến đập phá cây thánh gía trên núi Thờ.

Bây giờ thử xem qua Giáo hội miền Nam nơi mà HY cho là có thái độ hợp tác. Cái lợi trước mắt là hàng Giáo phẩm được ưu đãi, được vuốt ve. Cụ thể là trường hợp Đức cố TGM Nguyễn Văn Bình đã được nhà nước cộng sản ưu đãi bằng cách cho thiết lập một CLB mang tên Ngài. Nghe đâu ở Sài gòn còn có tên đường Nguyễn Văn Bình và có trường học cũng được đặt tên của Ngài. đặc biệt hồi đầu tháng 9 vừa qua TGP Sài Gòn đã long trọng kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Ngài mà nhiều người cho rằng TGP Sài gòn đã làm theo đơn đặt hàng của nhà nước cộng sản để họ hó có cơ hội trả công cho một vị TGM đã có “thành tích” đến chết vẫn còn sợ.

Cái hại hiển nhiên là vì được vuốt ve, được trọng vọng khiến cho chủ chăn trở thành nhu nhược, thụ động, không còn có dũng khí để nói lên sự thật và chống lại bất công. Hậu qủa là hướng dẫn giáo dân đi vào lối sống ích kỷ, chỉ biết sống cho mình còn ai chết mặc ai, không còn có tình liên đới trước sự thống khổ của anh em đồng đạo cũng như đồng bào … (Có thể đây là cái hại theo cách nhìn của những người công chính, nhưng lại là cái lợi cho những người cơ hội hướng theo “thói đời”)

Một điều tai hại khác là để cho nhóm quốc doanh trong cái tổ chức “Ủy ban chia rẽ Công giáo” hoành hành. Tổ chức này, như mọi người đều biết rõ mục đích của nó, được cho ra đời ở miền Bắc với cái tên Ủy ban Liên lạc về sau đổi thành Ủy ban Đoàn kết nhưng nó chẳng làm được trò trống gì ở miền Bắc vì Giáo quyền miền Bắc đã tỏ thái độ dứt khoát đối với nó ngay từ đầu. Theo ông Vũ Sinh Hiên, tác gỉa bài nghiên cứu “Thái độ của các Giám mục miền Bắc đối với cộng sản từ năm 1945 đến 1975” thì tổ chức UBLL “đứng đầu là linh mục Vũ Xuân Kỷ, thuộc địa phận Hà Nội và bị Đức Giám mục treo chén. Cùng trong Uỷ ban này với cha Kỷ là linh mục Nguyễn Tất Tiên, cũng thuộc địa phận Hà Nội và cũng bị Đức Cha Khuê treo chén như cha Kỷ …”. Còn về phía giáo dân, cũng theo tác gỉa Vũ Sinh Hiên “có nơi bị giáo dân tẩy chay công khai. Cha Võ Thành Trinh từ miền Nam ra, trấn nhậm giáo xứ Hòn Gai, ngoài tầm kiểm soát của Giám mục, hành lễ vẫn có giáo dân tham dự vì kẹt hiếm hoi linh mục …. Thế nhưng khi cần tổ chức thánh lễ hôn phối, các đôi tân hôn vẫn không quản ngại đường xá xa xôi, đem nhau về Hải Phòng xin lễ cho chắc ăn. Để cha quốc doanh dâng lễ e không thành”

Trong khi đó vì giáo quyền của TGP Sài Gòn dung túng UBĐK ngay từ đầu khiến cho tổ chức này càng ngày càng lộng hành. Là một tổ chức quốc doanh hoạt động theo chỉ đạo của Mặt trận Tổ quốc, nhóm này đã theo túng mọi công việc ở TGP Sài gòn, chiếm giữ các vai trò then chốt trong website của HĐGM, dùng CLB Phaolô Nguyễn Văn Bình để cổ xúy cho sự nhu nhược và ươn hèn.

Những điều trình bày trên cho thấy thái độ hợp tác chỉ có lợi cho các đấng bậc biết cúi đầu vâng phục nhà nước cộng sản nhưng lại hoàn toàn có hại cho Giáo hội. Chủ trương hợp tác chẳng qua chỉ là chạy theo những lợi ích trần thế mà bỏ qua sứ mạng chính của đạo Chúa là bênh vực người nghèo khổ, người cô thế, người bị áp bức bóc lột, người bị bỏ rơi.

Tất nhiên nói như vậy không có nghĩa là cổ võ cho thái độ “bất cộng đái thiên” với người cộng sản. Theo tinh thần của Công đồng Vaticano II người Công giáo vẫn có thể sống chung với người cộng sản. Tuy nhiên sống chung không có nghĩa là “câm nín và cúi đầu” trước sự dối trá và bất công. Sống chung cũng không có nghĩa là nhắm mắt bịt tai và chỉ biết gật đầu thỏa hiệp với tội ác.

Lại Thế Lãng
Vermont – USA