Wednesday, August 11, 2010

Đừng Tiếp Tục Nghe Việt Cộng nói láo - Kaviti




Kaviti

Nhà văn Nga Alexandre Soljenitsym nói:
    “Khi thấy thằng CS nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo.

    Nếu ta không có can đảm nói nó nói láo, ta phải đứng lên ra đi, không ở lại nghe nó nói láo.

    Nếu ta không can đảm bỏ đi, mà phải ngồi lại nghe, ta sẽ không nói lại những lời nó nói láo với người khác.”
Nhà văn VN Nguyễn Tuân, nổi tiếng cao ngạo trong văn đàn miền Bắc. Sau mấy chục năm nín thở qua sông, vào đến miền Nam, gặp lại bạn bè, đã phát ra một câu để đời :
    “Tao còn sống đến ngày nay, là nhờ biết sợ”
Đức Dalai Lama lãnh tụ tinh thần Phật giáo Tây Tạng nói:
    “Cộng Sản là loài cỏ dại, mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc, sinh sôi, nẩy nở, trên rác rưởi của cuộc đời”
Bà Thủ tướng Đức Angela Merkel nói:
    “Cộng Sản đã làm cho người dân trở thành gian dối”
Bí thư đảng CS Nam Tư Milovan Djilas nói:
    “20 tuổi mà không theo CS, là không có trái tim. 40 tuổi mà không từ bỏ CS là không có cái đầu”
Cố Tổng thống Nga Boris Yeltsin nói:
    “CS không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải nó”
Cựu Tổng bí thư đảng CS Liên xô Mr. Gorbachev nói:
    “Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng CS. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà thú nhận rằng: Đảng CS chỉ biết tuyên truyền và dối trá”
Cựu Tổng thống Nga Putin nói:
    “Kẻ nào tin những gì CS nói là không có cái đầu.
    Kẻ nào làm theo lời của CS, là không có trái tim”
Cố Tổng thống Mỹ Ronald Reagan nói:
    “Chấm dứt chiến tranh VN, không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ cái giá phải trả, cho loại Hòa bình đó, là ngàn năm tăm tối, cho thế hệ sinh ra tại VN về sau”
Cố Tổng thống VNCH Nguyễn văn Thiệu nói:
    “Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm”
Kaviti
Source: http://www.vietthuc.org/?p=8041

Tuesday, August 10, 2010

Sunday, August 8, 2010

Thế hệ chúng ta phải làm gì ở Hải Ngoại - Đỗ Văn Phúc

Đỗ Văn Phúc

Vụ tấn công văn công VC Đàm Vĩnh Hưng đã gây ra nhiều tranh luận sôi nổi. Đại đa số người Việt tị nạn hoan nghênh hành động của Lý Tống, chửi mắng bọn Việt Gian ham tiền và lên án người đi xem. Người ta đưa ra nhiều tấm hình các cô gái đi vào hí trường mà phải che mặt bằng chiếc ví tay. Bản thân tác giả cũng rất khoái chí trong một thời gian dài sau những màn đánh đấm ngoạn mục nhắm vào sự xâm nhập văn nghệ của bọn CS.

Nhưng…

Nói đi thì cũng phải nói lại.

Hơn 35 năm qua, hình như người Việt chống Cộng chúng ta trách người thì nhiều, mà tự trách mình thì ít. Hình như mình chỉ thấy lỗi người mà không nhìn ra điều thiếu sót của chính mình.

Chúng ta đã thấm nhuần văn minh Tây Phương trong đó ngoài tinh thần dân chủ tự do về chính trị, thì về kinh tế có quan niệm trọng thương, chủ nghĩa tư bản là những động lực thúc đẩy xã hội đến giàu mạnh.

Một trong những chìa khoá của chủ nghĩa tư bản là luật cung cầu. Đời sống con người càng ngày càng phức tạp, đẻ ra nhiều nhu cầu để làm cuộc sống thoải mái về vật chất, thăng hoa về tinh thần. Không những chạy theo kịp nhu cầu, mà tư bản Mỹ còn chịu khó suy nghĩ tiên liệu và hướng dẫn những nhu cầu của người tiêu thụ trong tương lai. Vì vậy, khi những sản phẩm mới được tung ra, là được chiếu cố nồng nhiệt ngay. Cứ xem trong một chiếc xe hơi thì thấy rõ. Nào là chỗ đựng ly, chỗ đựng băng CD, chỗ đựng kính mát, ghế ngồi có thể điều chỉnh nhiều vị thế khác nhau, các bộ phận điện tử để điều khiển …

Vậy mà chúng ta từng quen biết với văn minh Mỹ từ thập niên 50 của thế kỷ trước, cộng với hơn 35 năm sống ngay trên đất Mỹ; chúng ta vẫn không chịu nhìn thấy định luật cung cầu này trong các lãnh vực văn hoá văn nghệ. Chúng ta mãi cứng ngắc đứng trên quan điểm/nhu cầu của mình mà phê phán người khác vì họ có quan điểm/nhu cầu khác chúng ta.

Thử làm một bài tính đơn giản. Trong gần 3 triệu người Việt hải ngoại, con số người tị nạn thuộc thế hệ 1 nay còn lại bao nhiêu ? Sau 35 năm, còn lại bao nhiêu ? Lấy gia đình mình ra làm mẫu, thì chúng ta biết rằng có ít nhất trên 80 phần trăm là thuộc thế hệ hai và ba, và bốn… Cộng với hàng trăm ngàn người Việt đến Mỹ trong các chương trình đoàn tụ, hôn nhân, du học, làm việc rồi xin/trốn ở lại … Thì con số những người khác biệt quan điểm. trình độ thưởng ngoạn với chúng ta phải là một con số đáng cho chúng ta lưu ý.

Đặc biệt, rất nhiều người trẻ đến Hoa Kỳ sau này không hề có ý thức chính trị giống chúng ta. Họ sinh ra, lớn lên trong lòng chế độ CS; họ không hề biết đến một chế độ Cộng Hoà, với nền văn nghệ phong phú nhân bản tiền 1975. Hàng chục năm qua, chỉ biết có một thứ văn nghệ nô dịch trong nước, chỉ biết đến các “thần tượng” Mỹ Tâm, Đàm Vĩnh Hưng ….

Mỗi người, tuỳ hoàn cảnh sống, trình độ, mà có những sở thích thưởng ngoạn khác nhau. Ngày xưa, có những người mê thích các bản nhạc tiền chiến, chuộng các ca sĩ Thái Thanh, Thái Hằng, Sĩ Phú,… thì cũng có những người chỉ nghe Giang Tử, Phương Hoài Tâm, Thanh Tuyền; những người gốc miền Nam thì chỉ biết Hùng Cường, Phượng Liên, Út Trà Ôn … Sở thích văn nghệ, thị hiếu rất khó thuyết phục và chắc chắn là không ai có thể cấm đoán được.

Ngày nay cũng thế thôi. Những vị từng cầm súng chiến đầu, quý bà lớn tuổi thì vẫn còn tha thiết đến nền văn nghệ xưa, với “anh tiền tuyến, em hậu phương”; Người Ở Lại Charlie, Chiều Mưa Biên Giới … Còn con em chúng ta thì sao ? Họ còn trẻ, họ phải tìm loại nhạc thích hợp với lứa tuổi, tâm tình của họ chứ ? Đặc biệt, những người trẻ mới từ VN qua, họ cũng không thể nào thấm nổi những giai điệu tiền 75, và cũng như tiêu hoá được các loại nhạc mới theo âm điệu Tây Phương.

Các nhạc sĩ, ca sĩ, nhà làm băng nhạc đã vì quá chiều sở thích của thế hệ 1, mà có phần lơ là đối với thế hệ 2, 3. Phải nói thẳng ra là họ cũng sợ bị phê phán nặng nề nếu có chút lệch lạc khi tổ chức các nhạc hội. Các ca sĩ thế hệ chúng ta thì ngày nay đã tròm trèm 60, 70. Có bơm nhiều botox vào mà lên sân khấu thì cũng không che được dấu vết uá tàn của thời gian, nhìn sao sao ấy. Nhất là giọng hát đã không còn trong trẻo, lên các nốt cao đã thấy bể tiếng. Các ca sĩ trẻ hơn thì cứ bắt họ đóng lên người bộ quân phục để hát thay cho tâm tình chúng ta mà họ không thể đem được vào trong lời ca tiếng hát và cách diễn đạt. Đã qua thập niên thứ hai thiên niên kỷ thứ 3, mà cứ bắt họ hát, nghe nhạc của 40, 50 năm trước là sao ?

Nếu cứ tạm chấp nhận những show như thế cho thế hệ 1, thì thế hệ 2, 3 cũng có quyền đòi hỏi thoả mãn nhu cầu của họ. Ví như một hố trống, nếu chúng ta không nhanh tay đổ nước thanh khiết của chúng ta vào, thì bọn đỏ sẽ cho tràn vào thứ nước ô nhiễm của chúng.

Tôi đã đến thăm nhiều gia đình cựu tù nhân Chính trị, cựu quân nhân QLVNCH, và thấy ngay chính họ (hay ít ra thì con cái họ) thưởng thức say mê những dĩa nhạc CD, DVD nhập cảng hay sang lậu từ VN, cháu họ thì hàng ngày được giải trí bằng những chương trình thiếu nhi do bên VN quay và bán ra. Vậy thì khi các vị đội nắng dầm mưa đi biểu tình phản kháng Thảm Đỏ, Duyên Dáng VN, Đàm Vĩnh Hưng, Trần Thu Hà … quý vị có thấy cần thiết phải làm sạch trong nhà mình trước không ?

Chúng ta chống những ca sĩ VC, chửi mắng bọn bầu sô, cai thầu văn nghệ, lên án những khán giả đi xem. Nhưng chúng ta quên rằng chính chúng ta đã không đáp ứng được nhu cầu văn hoá văn nghệ của quần chúng, nên họ phải đi vuột ra khỏi tầm tay chúng ta.

Chờ cho văn công VC đến ca hát rồi mới phản đối là hạ sách. Tìm phương kế để ngăn chúng đến là trung sách. Tạo ra điều kiện để lôi kéo khán giả về với mình mới là thượng sách.

Lãnh vực thông tín báo chí cũng không tránh khỏi tình trạng trên. Ngày nay, đa số người làm báo vì mục đích phục vụ lý tưởng thường là những người cao tuổi mà việc làm báo là nghề tay trái có rất nhiều hạn chế về thời giờ và vốn liếng. Do đó, các tờ báo này khó vươn lên tầm vóc báo chí chuyên nghiệp, phục vụ nhu cầu đọc và tìm hiểu giải trí của hết mọi giới, mọi lứa tuổi. Trong khi đó, với ngân sách dành cho tuyên truyền kiều vận cao, Cộng Sản VN sẵn sàng tuôn hàng trăm ngàn đô la cho những tay sai của chúng làm những tờ báo rất đẹp, in digital sáng sủa, và có nội dung rất thích hợp với giới trẻ. Trong khi báo của ta cố bán vớt vát chút chi phí thì báo tay sai VC lại cho không. Người đọc bây giờ không như ngày xưa, thời của chúng tôi mà đa số học sinh sinh viên thường mua năm các tờ báo ưa thích. Ngay giới bình dân ngày trước cũng không tiếc hai, ba đồng để mua các nhật báo theo dõi tin tức. Ngày nay, người ta ăn nhậu hàng chục bạc, nhưng quay lưng đi khi thấy các báo nhà đề giá 2, 3, 5 đô la. Họ chỉ lấy báo chùa thôi. Và như thế, là nọc độc của CSVN được tiêm vào một cách dễ dàng.

Nhiều tờ báo đã chuyển qua online. Có thể thu hút thêm nhiều độc giả trẻ - còn đọc được tiếng Việt - nếu biết trình bày đẹp mắt và có bài vở súc tích. Nhưng vấn đề vận động đến các em, các cháu mà Anh ngữ là ngôn ngữ chính thì chưa thấy phát triển.

Để dành lại sự quan tâm cuả giới trẻ, các tổ chức Cộng Đồng chúng ta nên khuyến khích các nhà hoạt động văn nghệ, văn hoá nhắm vào đối tượng trẻ mà sáng tác, phục vụ. Nên có những cuộc thi sáng tác, tuyển lựa ca sĩ mới với những bản nhạc trẻ trung thích hợp với lứa tuổi của họ. Báo chí nên tìm thêm các bài vở nhẹ nhàng, tươi mát và thêm các mục về thời trang, thể thao, âm nhạc, phim ảnh. Nhưng phải rất cẩn trọng không sao chép nguyên văn các bài vở về các đề tài này từ báo trong nước mà không có sự chọn lọc và chuyển hoá qua ngôn ngữ chúng ta. Đặc biệt Tổ chức Cộng Đồng toàn quốc, các hội đoàn lớn phải thêm một ban thanh niên vận nhắm vào các em các cháu chỉ đọc và viết Anh ngữ; đồng thời rất thận trọng cảnh giác với hành tung, thái độ chính trị của những kẻ hoạt đầu đang nắm giữ vai trò lãnh đạo các hội đoàn nhằm hướng dẫn văn hoá lịch sử cho thanh niên sinh viên.

Tại chúng ta chưa làm hay làm chưa tới, chứ không phải không làm được.

Nói đến việc vun bồi cho thế hệ hai, thiết tưởng đây là vấn đề đã được rất nhiều người lên tiếng từ bao năm qua. Nhưng nhìn lại, xem thử chúng ta đã làm được gì, hay vẫn chỉ là tiếng kêu tuyệt vọng giữa sa mạc ?

Thế hệ hai của chúng ta hiện đang ở độ tuổi 40, 50 cả rồi. Họ đã rất thành công trên đường đời, có học vấn cao, có địa vị khá trong xã hội Mỹ. Nhưng ngoài việc đảm trách các lễ nghi chào kính như nhóm Young Marines, Hậu Duệ Tập Thể Cựu Chiến Sĩ, Hậu Duệ Võ Bị …, họ đã góp được bao nhiêu cho sự nghiệp chống Cộng về các lãnh vực khác như văn hoá văn nghệ, tuyên huấn… ? Hay là đã có nhiều người dùng hoạt động Cộng Đồng đề làm bàn đạp tham gia dòng chính rồi vì quyền lợi, danh vọng cá nhân mà càng ngày càng xa rời chính nghĩa của cha anh ? Hay vì được giáo dục trong môi trường mới mà họ có những cách nhìn rất khác với chúng ta, và vì thiếu kinh nghiệm đối đầu với CS, họ sẽ có những việc làm phương hại đến sự nghiệp chung ?

Đó là do chính chúng ta từng ý thức về vai trò của thế hệ nối tiếp. Chúng ta từng đề ra, lập ra những chương trình hậu duệ, nhưng không ai để tâm sức vun bồi cho họ. Có phải chúng ta lại đi vào bánh xe “đầu voi đuôi chuột” ? Hay chính vì thế hệ cha anh mãi lo tranh chấp, xung đột, làm cho con em đâm ra mất sự tin tưởng và tự đi tìm phương hướng cho chính họ ? Thế là cái bẫy của Nghị Quyết 36 giương ra, sẵn sàng nuốt vội những con mồi háo danh, hám lợi như trường hợp Brian Đoàn, Danny Đoàn Nguyễn, Frank Vũ, Lisa Lê, Dũng Taylor; và gần đây nhất có những báo động về vài dân cử thuộc thế hệ hai đã có toan tính bắt tay với kẻ thù nhưng vẫn giảo hoạt che đậy bằng những ngụy biện khó chấp nhận.

Thế hệ thứ ba thì đã Mỹ lắm rồi, chúng ta không lo chúng bị ảnh hưởng bởi văn hoá CS nữa. Nhưng vẫn phải canh chừng để các em không vì những quan điểm dân chủ tự do phóng khoáng và nhiệt tình hoạt động thiện nguyện mà bị CS lợi dụng qua những chiêu bài nhân đạo, phát triển…

Thế hệ 1 chỉ còn 10, tối đa 20 năm nữa là xong, thanh thản từ giã cõi đời ô trọc này. Xin chấm dứt những đố kỵ, xung khắc mà bắt tay ngay vào những việc làm thiết thực để giữ cho thế hệ hai đi đúng con đường của mình mong muốn.

Đỗ Văn Phúc



Friday, August 6, 2010

Những Kẻ Thầy Đời - Nguyễn Thừa Bình

Nguyễn Thừa Bình

Người ta thường nói cái thằng đó, con mẹ đó “mưa lúc nào, vuốt mặt lúc đó” để chỉ những kẻ tráo trở, gian manh, xu nịnh, háu danh, ham tiền mà thay lòng đổi dạ, trở cờ, đón gió một cách trơ trẽn, vô ý thức, vô liêm sỉ, đáng phỉ nhổ. Một trong những kẻ nằm trong danh sách đó, tôi muốn nói đến trường hợp tên Ðỗ Dũng của báo Người Việt ở Nam Cali và phân tích tin tức thời sự trên đài truyền hình SBTN với ông Vũ Ánh chỉ về việc đương sự chỉ trích đầy ác ý, cố tình nhục mạ Cộng đồng và hành động can đảm của Anh Hùng Lý Tồng, ngày 18 tháng 7 năm 2010 ở San Jose đã xịt hơi cay vào tên cán bộ văn công Cộng sản Ðàm Vĩnh Hưng mượn ca nhạc mà lũng đoạn Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại trên đài BBC.

Hơi dài dòng về Lý Tống một chút để “mở mắt” tên cúng cơm “ăn chưa no, lo chưa tới” nầy thấy việc làm của Lý Tống là đại nghĩa, có lý tưởng, can trường, hy sinh ... vốn là bản chất, là bẩm tính, không phải ngẩu hứng, không bất thường và nhât là không phản phúc chút nào:

- Là một Sĩ quan Không quân, lái máy bay kiên cường của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa chiến đấu oanh liệt với bọn Cộng sản Việt nam vô thần trước năm 1975, bạn bè ai cũng biết.

- Ở tù Cộng sản, bất khuất trước bạo tàn của cai ngục (đánh đập, nhốt Conex, bỏ đói, hăm giết chết); tập đi chân trần, bơi ngược giòng nưóc, nhịn ăn uống, giang nắng dầm mưa, trui rèn sức chịu đựng; vượt ngục bị bắt, bị đánh”mềm xương”, không sờn lòng. Chí quả cảm, cuối cùng vào năm 1980, “Người Hùng Cô Ðơn” cũng đào thoát được. Anh phải trải qua 17 tháng lặn lội đèo, đồi, núi, sông, giặc cướp, địch thù trên chặng đường dài ngót 3 ngàn cây số mà sự sống là mong manh, qua lảnh thổ 5 Quốc gia. Tổng thống Ronald Reagan nức lời ca ngợi; báo chí Hoa kỳ ( The Wall Street Journal, Reader’s Digest ...) nức lời ca ngợi.

- Ở Mỹ, anh cố gắng lấy được Master of Political Science, bởi nghĩ rằng, nhà Cách mạng, người Anh hùng cũng cần kiến thức, nhất là kiến thức về Chính trị, không phải cho mình mà cho tương lai phục vụ đất nước, điều đó ai cũng thấy.

- Vào ngày 04 tháng 9 năm 1992, Lý Tống uy hiếp chiếc máy bay dân sự Vietnam Airlines của Việt cộng, bay về Sài gòn rải truyền đơn kêu gọi toàn dân nổi dậy, chịu tù 6 năm khắc nghiệt, người thường sẽ bị vắt kiệt sự can đảm, nhưng Lý Tống thì không, trái lại còn nung đúc trong anh lòng quật cường.

- Ngày 1 tháng 1 năm 2000 lại tiếp tục trên chiếc máy bay khác, bay sát bầu trời La Havana, làm rung rinh thủ đô Cu ba, rải truyền đơn hô hào người anh em nổi dậy lật đổ Fidel Castro, một công việc người Cuba mơ hằng chục năm mà không thực hiện được. Lý Tống được dân Cuba tỵ nạn Cộng sản ở Mỹ tung hô, kính nể là Người Anh Hùng Dân Tộc của họ.

- Rồi ngày 7 tháng 11 năm 2000, uy hiếp chiếc máy bay nhỏ của Thái lan, lần nữa bay về Sài gòn thả truyền đơn. Lý Tống đã về Thái lan an toàn. Bọn Cộng sản Việt nam bể mặt, tức hộc máu cũng không làm gì được anh, Người Chiến Sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa Kiên Cường được ra tù Thái ngày 3 tháng 4 năm 2007. Anh trả giá gần 7 năm giam xà lim.

- Tháng 2 năm 2008, nhất định “tuyệt thực cho đến chết” ở San Jose đòi đổi cái tên “Saigon Business District” của Madison Nguyễn thân Cộng và bè lũ ra Little Saigon cho hợp với lý lịch tỵ nạn của người Việt hải ngoại. Ðồng bào đã thành công. Lý Tống đã thành công.

- Luôn luôn tham gia những hoạt động chống Cộng không mệt mỏi với Cộng đồng một cách tích cực, hiệu quả, không sợ thiệt thân thì nói chi đến tù tội và những phụ hệ mất mát suốt cả đời người. Ðiều đó, lịch sử đời người của Lý Tống đã chứng minh.

Tóm lại, Lý Tống là Biểu Tượng Một Công Dân Việt Nam Anh Hùng. Lý Tống là Biểu Tượng Của Một Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa Bất Khuất. Lý Tống, Con Người Của Mưu Trí Và Sách Lược. Lý Tống mà việc làm của anh, chúng tôi dám thách thức chúng ta, không ai dám làm, chưa nói tới làm được hay không. Ðịch quân Cộng sản Việt nam tìm cách bôi đen hào quang của anh ta là đương nhiên. Tiếc thay một số người Việt hải ngoại có rất nhiều lý do, trong đó chắc chắn có lý do tiếp tay bọn Bắc bộ phủ trong nước, theo đít voi ăn bả mía một cách vô liêm sỉ, a dua đả kích, chê bai, phỉ báng Lý Tống mà quên đi lý lịch của cha nó, mẹ nó hay của chính nó đã bị đuổi ra khỏi nước, bị giết chết, bị bắt bỏ tù...kiểu khốn nạn, phản phúc, nhơ nhuốc như tên vô lại Nguyễn Cao Kỳ.

Bây giờ, đi từng lời phát biểu của Ðỗ Dzũng:

- “... tôi đã nói chuyện với nhiều người thì đây là hành động không thể chấp nhận được...”. Ðỗ Dzũng đã nói chuyện với hằng trăm, hằng ngàn người biểu tình ủng hộ Lý Tống ở Bắc, ở Nam Cali chưa? Chắc chỉ “nói chuyện” với mấy tay thân Cộng như Nguyễn Ngọc Ngạn quên vợ con chết trên biển đông hay Tô Văn Lai, người tiếp tay làm văn hóa cho Cộng sản bên ngoài Việt nam? Hay chỉ với mấy tên “nhân chi hoạn tại hiếu vi nhân sư” (con người có bệnh hay làm thầy đời) mà quên đi câu “yến tước an tri hồng hộc chí” (chim én, chim sẻ làm sao biết được cái chí chim hồng hộc).

- “... chúng ta có quyền biểu tình phản đối những chuyện chúng ta không muốn ...”. Ðúng. “Rằng hay thì thật là hay. Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào!?”. Cái thứ “luật rừng” của Việt cộng mà chúng ta cứ “chửi” mỏi miệng, chúng vẫn ù lì. Một Ðàm Vĩnh Hưng, rồi mười Ðàm Vĩnh Hưng sẽ “quậy” nát an bình người Việt hải ngoại như chơi. Ai cũng sợ phạm pháp. Một mức độ nào đó, Lý Tống đã “dám làm” để “dạy” cho bọn Cộng sản nằm vùng rằng “chúng tao vẫn còn đây, vẫn chống Cộng quyết liệt. Liệu hồn”. Từ sau sự việc tên Ðàm Vĩnh Hưng bị xịt hơi cay, chính quyền Hoa kỳ sẽ nhúng tay vào, Cộng đồng sẽ nổi sóng, nhúng tay vào. Ðỗ Dzũng làm truyền thông hẳn đã thấy, việc anh em đi biểu tình chống đại nhạc hội do bọn ma cô nằm vùng và ma cạo Ðàm Vĩnh Hưng tổ chức ngày 28 tháng 11 năm 2009 ở Dallas-Fortwort đã bị đánh bầm cả mặt mày. Những anh em lảnh đạo bị y, bọn bầu show được hổ trợ của tòa Ðại sứ cái gọi là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam kiện ra ra tòa đòi bồi thường cả bạc triệu? Chúng muốn làm như vậy để “dằn mặt” rồi tự hậu tự tung tự tác. Ðỗ Dzũng đâu? Ông bà ta có nói “được chân lân tới đầu”. Không trị “nó” thì, “tụi nó” loạn cào cào ở cái xứ sở nầy chúng ta chọn làm quê hương!

“... nhưng cái chuyện giả dạng phụ nữ để lên tặng bông rồi để tấn công ... là vi phạm luật hình sự của Mỹ”. Việc nầy, ông Ðỗ Dzũng ạ! Lý Tống trước khi làm dĩ nhiên đã biết rồi. Ai ở Hoa kỳ nầy cũng đã biết rồi? Quan trọng là, có “dám” làm hay không? Mức độ lợi hại của nó ra sao mà thôi. Ðối với Lý Tống, chết còn chưa sợ, tù đã nhiều, ngán gì. Mới “xịt hơi cay”, Ðàm nhà ta đã run cầm cập. Mới “pepper spray”, các chủ show núp bóng Việt cộng đã lo. Có như vậy, cái ngạo mạn, thung dung của các văn nô trong nước ra ngoại quốc mới e dè, sợ sệt. Các bọn gia nô “sáng đầu tối đánh” phản Trụ đầu Châu tổ chức live show mới tỉnh thức.

“... chuyện giả dạng phụ nữ ...” có sao đâu? Quê hương chúng ta có biết bao vị anh thư một lòng vì dân vì nước. Làm sao tiếp cận được mục tiêu mới là chuyện quan trọng Anh cải trang làm một người đàn bà y hệt, hết sức tài tình, qua mắt hết thẩy an ninh của cảnh sát, của tay chân bầu show, của Ðàm Vĩnh Hưng, của các vệ sĩ tòa Ðại sứ Việt Cộng. Phải phục chớ! Ngu mới mang thân Lý Tống ngờ ngờ, làm sao bước được vào trong mà hành động!? Xin nói sơ cho Ðỗ Dzũng một vài chuyện “giả” sau đây:

- Thời Ðông Chu Liệt Quốc cách đây trên 2 ngàn 300 năm, Bàng Quyên tướng nước Ngụy, tìm cách ám hại Tôn Tẫn. Tôn Tẫn đã “giả” điên mới sống mà qua được nước Tề. Ở Tề, Tôn Tẫn đã đánh bại và giết chết được Bàng Quyên.

- Xuân Canh tuất ( 1790 ), vua Quang Trung không muốn thân hành qua Tàu, đã chọn Phạm Công Trị ( con bà chị ) “giả” đóng vai mình sang chúc thọ vua Càng Long. Phạm Công Trị được tiếp đãi hết sức long trọng trên mức bình thường, bởi cả nhà Thanh ngờ là vua nước Việt nam.

- Nguyễn Hoàng biết rằng, mình trước sau gì cũng sẽ bị người anh rể là Trịnh Kiểm hãm hại như người anh Nguyễn Uông, bèn “giả” điên. “Một người điên sá gì, cho nó vào Thuận hóa”. Nguyễn Hoàng lập nên nhà Nguyễn và một dãi giang sơn gấm vóc phía Nam.

- Phạm Thái, Trần Quang Ngọc, Lê Bái ... con các cựu thần nhà Lê khoác áo tu “giả” làm sư ở chùa Tiêu sơn vào thời vua Cảnh Thịnh (con vua Quang Trung) năm 1772, có lúc “giả” làm bọn mãi võ, ca hát mà cứu được Ðào Phùng (người đã cướp ngục, giải thoát bà Hoàng Phi họ Nguyễn của nhà Lê).

- Nguyễn Thị Giang, thường gọi là Cô Giang, người yêu của Nguyễn Thái Học trong cuộc nổi dậy ở Yên bái năm 1930 đã thường cùng các chị em phụ nữ lên về Phú thọ-Yên bái, “giả” làm người buôn gánh bán bưng gạo, cám, trái cây, hoa quả mà dấu súng ống, đạn dược, lựu đạn, mã tấu ... bên trong.

- Việt cộng lợi dụng các giá trị tinh thần thiêng liêng mà nhân dân miền Nam hết sức tôn trọng, “giả” những đám tang mà bỏ vũ khí vào trong quan tài, chuyển vào thành phố, chuẩn bị đánh Tết Mậu thân. “Giả” hưu chiến, đã đem quân đánh khắp các tỉnh, các thành phố của Việt Nam Cộng Hòa vào đúng Giao thừa Mậu thân năm 1968.

Ðể đạt mục tiêu, việc “giả” để hành động là bắt buộc. Người ta tốn công, tốn của, tốn thời gian dài để “ngụy tích”, đóng vai diễn tài tình mà tiếp cận, mà nhập vào tổ chức đối phương để moi tin, để quấy rối, để tiêu diệt .... Ðâu ai nói “giả” đó là xấu. Chỉ giả danh, giả dạng, giả nhân giả nghĩa làm những điều phi nhân, vô đạo, ăn cướp, giết người hay phát ngôn tầm bậy tầm bạ là đáng chê cười mà thôi.

Việc phi pháp nếu không có gì thay thế được khi cần, người ta cũng phải chấp nhận hy sinh, có khi mất xác, có khi tù tôi, có lúc mang tiếng nầy nọ ... Sự hy sinh nào cho chính nghĩa, cho tổ quốc cũng cao vời vợi, sáng ngời hào quang. Những kẻ tiểu nhân không đủ chí, không đủ trí, không can cường và thiếu một tấm lòng vị tha “biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe” mới đúng.

“ ... dùng bất cứ hình thức nào phi văn hóa Mỹ thì không thể chấp nhận được”. Buồn cười. Trẻ con. Ngu xuẩn. Văn hóa Mỹ văn hóa gì?Phi văn hóa Mỹ” là làm sao? Không để cha mẹ già vào nursing home là “phi văn hóa Mỹ”? Không truồng chạy (streaking) là “phi văn hóa Mỹ”? Không lấy chồng lấy vợ mà sống vớiboy friend” hay “girl friendđẻ con dài dài, ăn foodstamp, hưởng trợ cấp xã hội là “phi văn hóa Mỹ”? Không thay chồng đổi vợ mau như cởi áo quần và thường như cơm bữa là “phi văn hóa Mỹ”? Con cháu không giết ông bà, vợ chồng không giết nhau để cướp tiền “life insurance” là “phi văn hóa Mỹ”. Ði chùa lễ Phật, giỗ kỵ ông bà, ăn Tết Âm lịch, lễ tục cưới hỏi theo tập quán của người Việt nam, ca nhạc vọng cổ, đóng kịch cải lương ... có phải là văn hóa Mỹ đâu, “không thể chấp nhận được” phải không? Ngớ ngẩn!

“Cái nầy không những vi phạm luật Mỹ mà còn làm cho cái chính nghĩa của những người biểu tình bị ảnh hưởng ...” Xin lỗi. “Cái chính nghĩa của những người biểu tình” sáng ngời ngời, có gì “bị ảnh hưởng”? Không thấy hay giả đò không thấy người ta hoan hô Lý Tống vang trời? Lý Tống đã thay họ trừng trị cái thằng nhóc con Việt cộng xấc xược, mất dạy ... Lý Tống một mình sẵn sàng chịu tội để bảo vệ thanh danh, thành trì, sự bình yên và chính nghĩa cho đồng bào người Việt ở hải ngoại, người người cảm phục. Anh mới chỉ có “xịt” thôi, mà chính giới Mỹ, báo chí Mỹ, truyền hình Mỹ, người Mỹ đã tung tin rất nhanh, rất đầy đủ và Lý Tống, đồng bào người Việt hải ngoại có cơ hội trình bày những cái khuất tất của Cộng sản trong nước đem văn công ra nước ngoài đánh phá mảnh đất dung thân của chúng ta.

“Bởi vì những người biểu tình, tôi tin rằng, đa sồ là trong ôn hòa và có xin phép biểu tình theo luật của Mỹ”. Thật là một người từ “cõi dưới” chun lên, biết gì chuyện dân gian. Ðỗ Dzũng nói những chuyện tréo cẳng ngỗng, buồn cười. Ðã mấy chục năm nay ở trên cái xứ sở Hoa kỳ nầy, chúng tôi biểu tình có vi phạm luật biểu tình phải xin phép đâu? Ðã mấy chục năm nay ở trên cái xứ sở Hoa kỳ nầy vì biểu tình “trong ôn hòa” nên, hết Ðàm Vĩnh Hưng nầy tới Ðàm Vĩnh Hưng khác ra hải ngoại tác yêu tác quái. Ðã mấy chục năm nay ở trên cái xứ sở Hoa kỳ nầy vì biểu tình “trong ôn hòa”, nên bị “tụi nó” đánh bầm mặt, bị tụi nó kiện ra toà như đã nói ở trên. Ðỗ Dzũng chắc may mắn qua Mỹ suông sẻ, mau quên đi gia đình mình, đồng bào mình vượt trùng dương, băng rừng núi một chết một sống “trốn chạy” từ Bắc vào Nam, từ Nam qua Mỹ, Anh, Pháp, Gia nã đại, Úc, ... Người ta bị bắt buộc phải bỏ nước mà đi, bỏ nhà cửa, bỏ tài sản mà đi trong cái chết. Vợ, con gái người ta bị hải tặc hãm hiếp, con trai người ta bị bắn chết quăng xuống biển, còn lại một mình thì bơ vơ trên xứ người. Người ta tức lắm chớ! Người ta giận lắm chớ! Người ta muốn băm thây tụi nó ra lắm chớ! Sao trách được họ. Bây giờ chúng nó qua đây tiếp tục gieo rắc tai ương. Chịu nổi không!?

“... tôi cũng nghĩ rằng đa số cộng đồng người Việt ngay cả cộng đồng chống Cộng cũng không chấp nhận việc làm của ông Lý Tống”. Nói như vậy là quơ đũa cả nắm. Nói như vậy là cố tình phân hóa, chia rẽ, qua phân sự thống nhất Cộng Ðồng Người Việt Hải Ngoại. Nói như vậy là cố ý ngầm bảo với Cộng sản rằng, ở ngoại quốc, các cộng đồng người Việt “ngủ” hết trơn, không màng chống Cộng nữa đâu phải không? Nếu không sao lại có “ngay cả cộng đồng chống Cộng”? Ông tìm đâu ra hay suy bụng ta ra bụng người mà rạch ròi, có cộng đồng chống Cộng và có cộng động không chống Cộng? Có lẽ ông liên lạc được với một vài cộng đồng những người gốc cán bộ Cộng sản Việt nam ở các nước Ðông âu? Còn ra, các cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản trên thế giới, không cộng đồng nào không chống Cộng cả. Bằng chứng vụ Trần Trường ở Westminster năm 1999, vụ Madison Nguyen ở San Jose năm 2008, vụ các ông Thủ tướng Khải, Chủ tịch Nhà nước Triết, Thủ tướng Dũng qua đây phải chun ra, chun vô đàng cửa hậu và mới đây, ngày 24 tháng 7 năm 2010 ở Anaheim Convention Center. Âm mưu của Việt cộng bị thất bại hoàn toàn. Chỉ có những cá nhân quăng đi tư cách, phẩm chất, đạo lý của mình, quên mau lý lịch tỵ nạn chính trị của giòng họ mình và ngay cả bản thân mình, cam tâm làm những việc “lưu xú vạn niên”.

Ðã nói “... thành ra chuyện ai làm thì cứ làm” mà sao lại phê phán người ta kiểu mình đây “thầy dùi”, trí thức: “đây là hành động không thể chấp nhận được”, “phi văn hóa Mỹ thì điều không thể châp nhận được”, “cộng đồng chống Cộng cũng không chấp nhận việc làm của ông Lý Tống”. Nói năng sao vô tâm, vô tình, vô ý thức quá quắc đến như vậy! Người xưa nói “kiến nghĩa bất vi vô dõng giả” mà. Hóa ra ông chỉ nói, muốn dạy người ta mà không biết làm. Hèn gì Pháp có câu “Les grands diseurs ne sont pas les grands faiseurs”, viết ra tiếng Mỹ, ông rõ hơn “Big talkers are not big doers”, không sai chút nào. Mao Trạch Ðông của Tàu đã nói một câu hết sức thô lổ để đời “trí thức không bằng một cục cứt”. Thấy việc bất bình, người ta còn xăn tay áo lên, huống hồ việc Quốc-Cộng là chuyện của mình, của nước mình, của đồng bào mình, ngồi coi “ai làm thì cứ làm” được sao!? Trừ phi, anh còn “tơ tưởng” đến tụi nó, bọn Việt cộng bán nước, hại dân bên kia bờ đại dương mà mơ ngày có lời có lợi!

“Các công ty biểu diễn cũng vậy, họ vẫn kiếm tiền và cũng đóng thuế lại cho nươc Mỹ”. Việc nầy, tôi không dám chắc. Bọn Việt cộng quen thói tráo trở, gian manh, lừa đảo ... và bọn “điếu đóm” đạp cức ăn theo, cũng cùng một húi, chắc gì. Việc nầy có lẽ ông Ðỗ Dzũng đã liên lạc với bọn văn công nầy, với bọn tay sai văn công nầy..., đã có hỏi và biết chắc là “họ vẫn kiếm tiền và cũng đóng thuế lại cho nước Mỹ”? Chỉ có cơ quan thuế vụ Hoa kỳ trả lời là người ta tin mà thôi.

Có dính dáng gì với việc Lý Tống “xịt” và dạy tên Cộng con Ðàm Vĩnh Hưng cũng như gián tiếp cho bọn Việt cộng trong nước một bài học “đừng hòng giảo quyệt với người Việt hải ngoại”, khi nói rằng “... có những cái gọi là bang giao về thương mại với nhau rất nhiều rồi ...”. Bang giao thì sao? Không được chống Cộng nữa à? Cứ để chúng nó đem cái thói quen đè đầu đè cổ đồng bào ta trong nước qua đây tròng vào cổ chúng ta nữa à! Hoặc là một thâm ý, nếu không cũng là một câu trả lời vô ý thức, thiếu tư tưởng, không thận trọng hay “lãng xẹc” như mấy mụ nhà quê phủi đít nói trước khi vùng vằng bỏ đi.

“... Họ cũng phải làm ăn để nuôi vợ con và gia đình họ ...”. Một câu nói “rằng hay thì thật là hay, nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào”. Cướp của giết người cũng để “nuôi vợ con và gia đình họ”. Băng đảng, buôn bán ma túy, lừa đảo... cũng để “nuôi vợ con và gia đình họ”. Luồn trôn kẻ thù, theo đít voi ăn bả mía cũng để “nuôi vợ con và gia đình họ”. Tiếp tay kẻ thù, “đâm sau lưng chiến sĩ” cũng để “nuôi vợ con và gia đình họ”. Người ta đã “tởm” mà cứ cúi đầu, khom lưng dắt cái bọn “đầu trâu mặt ngựa” Việt cộng qua đây cũng để “nuôi vợ con và gia đình họ”. Nghe sao quặn đau trong lòng!!!

Ông bà ta đã dạy: “biết thì nói biết, không biết thì nói không biết...” hay “biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe” để khỏi “mắc quai” cũng vì cái miệng “bệnh tòng khẩu nhập, họa tòng khẩu xuất”. Nhìn Ðỗ Dzũng, cũng người thông minh, có học ... Có phải vì thông minh, có học ... mà đương sự lắc léo, lươn lẹo? Việc làm Lý Tống, đến nay có nhiều ý kiến khen, chê (dĩ nhiên không đề cập đến “chê” của tụi Cộng sản bên nhà). Trước hết, chê Lý Tống không đáng, không nên làm vậy: vì Ðàm Vĩnh Hưng không xứng tay; vì như vậy là phạm pháp; vì còn cách nào đó thượng sách hơn ... Khen Lý Tống xứng danh anh hùng: vì trước hết, biết việc mình làm có thể vướng vào pháp lý mà vẫn không e dè; vì “xịt” pepper spray vào Ðàm Vĩnh Hưng là “xịt” vô mặt tụi Bắc bộ phủ; “xịt” Ðàm Vĩnh Hưng để không cho hết thẩy tụi nó ở Việt nam, ở đây hợp nhau “phá” nát cộng đồng chúng ta đang yên bình; vì “xịt” là một hành động “hãn vệ chính đáng” bởi chúng ta đang bị truy đuổi. Những vĩ nhân, những anh hùng hào kiệt làm những việc phi thường, kẻ phàm phu tục tử không đủ sức làm, không bao giờ dám làm, không nghĩ ra, nhưng giỏi bôi bẩn, phê bình, chỉ trích ... Thói đời!.

Nguyễn Thừa Bình