Wednesday, June 23, 2010

TÌM RA SỰ THẬT “THỰC”? - Linh mục Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh ofm

Linh mục Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh ofm

Bối cảnh của một chuyến đi

Nhằm đánh dấu 350 năm thành lập hai giáo phận đầu tiên và 50 năm thành lập hàng giáo phẩm Việt Nam, Năm Thánh 2010 đã khai mạc trọng thể tại Sở Kiện, Hà Nội dịp lễ các thánh Tử Đạo Việt Nam 24-11-2009. Chỉ hơn một tháng sau thì xảy ra vụ thánh giá Đồng Chiêm bị đập nát. Người tín hữu Công Giáo vừa bàng hoàng và phẫn nộ trước hành vi báng bổ của chính quyền cộng sản, vừa ngạc nhiên và đau đớn khi thấy tuyệt đại đa số các giám mục hai giáo tỉnh Huế và Sài Gòn hoàn toàn thinh lặng. Không một lời nói, không một cử chỉ hiệp thông với anh chị em giáo tỉnh Hà Nội. Tình trạng phân hoá trong nội bộ Công Giáo càng thêm trầm trọng và phơi bày công khai khi đức cha Phê-rô Nguyễn Văn Nhơn được bổ nhiệm làm Tổng Giám Mục (TGM) Phó Hà Nội với quyền kế vị, và chỉ mấy hôm sau là Đức TGM Giu-se Ngô Quang Kiệt rời khỏi Việt Nam giữa đêm hôm khuya khoắt, chẳng khác chi một kẻ tội đồ bị trục xuất khỏi quê hương.

Chính trong bối cảnh đó mà Hồng Y Phạm Minh Mẫn (ĐHY), Tổng Giám Mục Sài Gòn, đã lên đường đi Rô-ma gặp các quan chức cấp cao của Toà Thánh, và sau khi trở về, đã có bài trả lời phỏng vấn liên quan đến chuyến đi; bài trả lời đó được đăng tài trên tuần báo Công Giáo & Dân Tộc, số 1762, tuần lễ từ 18-06 đến 24-06-2010. Xin được chia sẻ một vài suy nghĩ sau khi đọc bài trả lời phỏng vấn đó.

Tại sao đi? Đi để làm gì?

Hồng Y nói: Trong tình hình một số ý kiến trên mạng hay qua truyền tai nhau, tạo nên dư luận gây ít nhiều hoang mang và bất ổn trong cộng đoàn Giáo hội và xã hội, ví dụ như một vài dư luận cho rằng có sự tắc trách của Bộ Truyền giáo, sự thoả hiệp của Bộ Ngoại giao, sự cấu kết của một ít nhân vật trong Giáo hội vì tư lợi, sự ngây ngô của Vatican…, một số giám mục đề nghị tôi đi tìm hiểu sự thật “thực” tận gốc rễ. Qua những lời trên đây, HY vừa cho ta thấy nguyên nhân nào khiến ngài rời Việt Nam để có mặt tại Vatican từ ngày 30-05 đến 03-06-2010, vừa cho thấy mục tiêu của chuyến đi, đó là để tìm hiểu sự thật “thực” tận gốc rễ. Chuyến đi này không phải là một chuyện hoàn toàn cá nhân, nhưng còn theo lời đề nghị của “một số giám mục”. Các vị này là những ai, gồm bao nhiêu người, nắm chức vụ gì trong Hội Đồng Giám Mục Việt Nam (HĐGM/VN), ngài không nói.

Những hoạt động trong chuyến đi

Tại Rô-ma, những người đầu tiên được HY gặp gỡ và thăm hỏi là những linh mục, tu sĩ, giáo dân Việt Nam được ngài gửi tới học. Đây là chuyện bình thường, nhưng chắc không ở trong mục tiêu quan trọng của chuyến đi. Ngay cả việc đi thăm đức hồng y Etchegaray cũng vậy, cũng chỉ là một cuộc thăm viếng xã giao.

Nhưng hai cuộc gặp quan trọng hơn cả trong chuyến đi này, trước hết là cuộc gặp tại Bộ Ngoại Giao Toà Thánh sáng ngày 01-06, với vị Ngoại trưởng là Đức TGM Dom. Mamberti, và với Thứ trưởng, đức ông Ern. Ballestrero; kế đến là cuộc gặp tại Bộ Truyền Giáo với Tổng Trưởng là ĐHY Ivan Dias. Tại mỗi nơi, HY Phạm Minh Mẫn đã “giải bày tình hình do dư luận tạo ra”. Ngài đã nói những gì, giải bày thế nào thì không ai biết. Nhưng phần trả lời, thì tại cả hai nơi, ngài đã nhận được một nội dung hoàn toàn giống nhau. Phía Bộ Ngoại Giao thì Bộ đã “lắng nghe và tôn trọng ý kiến cùng bản thân của đương sự” (tức là Đức TGM Hà Nội Giu-se Ngô Quang Kiệt). Tại Bộ Truyền Giáo cũng vậy, Bộ “luôn lắng nghe và tôn trọng ý kiến cùng bản thân của người liên hệ” (vẫn là Đức Tổng Kiệt). Và dựa vào cách làm của cả hai bộ là “lắng nghe và tôn trọng ý kiến cùng bản thân của người liên hệ”, cuối cùng “Đức Thánh Cha chấp thuận lời Đức Cha Ngô Quang Kiệt xin từ nhiệm Tổng Giám Mục Hà Nội vì lý do sức khoẻ”. Và đây là sự thật “thực” ĐHY đã phải vượt bao nhiêu ngàn cây số đến tận Rô-ma để cất công đi tìm.

Nói nôm na là như thế này: Sở dĩ có “dư luận gây ít nhiều hoang mang và bất ổn trong cộng đồng Giáo Hội và xã hội” là do việc Đức Giáo Hoàng bổ nhiệm đức cha Nguyễn Văn Nhơn thay thế đức cha Ngô Quang Kiệt trong cương vị Tổng Giám Mục Hà Nội. Việc thay thế đó bắt nguồn từ việc đức cha Kiệt xin từ chức vì lý do sức khoẻ. Và trong việc này, cả hai bộ Ngoại Giao cũng như Truyền Giáo đều tôn trọng ý kiến, nguyện vọng của đương sự.

Tóm lại: mấu chốt của vấn đề, hay là sự thật “thực”, chính là việc đức cha Ngô Quang Kiệt xin từ chức mà thôi. Có gì đâu mà phải ầm ĩ!

Những điều gây thắc mắc

Thế nhưng đối với công luận, mọi chuyện không đơn giản như thế. Giả sử đức cha Kiệt lâm trọng bệnh, không còn khả năng lãnh đạo, hay đến tuổi về hưu, thì bất cứ vị nào được Đức Giáo Hoàng bổ nhiệm thay thế, cộng đồng tín hữu cũng hoan hỷ đón nhận. Lịch sử đã chứng minh điều đó. Nhưng việc đức cha Kiệt rời khỏi chức vụ TGM Hà Nội, lại chính là đòi hỏi của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, qua văn thư đề ngày 23-09-2008 của ông Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch Uỷ Ban Nhân Dân Thành phố Hà Nội, gửi HĐGM/VN do đức cha Nguyễn Văn Nhơn làm Chủ tịch. Vậy thì điều người tín hữu Việt Nam muốn biết, đó là mối tương quan giữa hai sự việc: giữa đòi hỏi của nhà cầm quyền Hà Nội và việc Đức Giáo Hoàng chấp thuận cho đức cha Kiệt từ chức. Điều người tín hữu Việt Nam nóng lòng muốn được soi sáng là HĐGM/VN đóng vai trò nào trong việc thay thế TGM Hà Nội, Đức Cha Ngô Quang Kiệt. Cũng liên quan đến vụ việc này, một nhân vật quan trọng khác mà tín hữu Công Giáo Việt Nam muốn có thông tin, đó là vị đại diện Toà Thánh đến thăm Việt Nam lần chót, vào đầu năm 2009: Đức ông Cao Minh Dung. Đâu là vai trò của đức ông trong việc liên quan đến Đức Tổng Kiệt? Trong bài trả lời phỏng vấn, HY Phạm Minh Mẫn có cho biết là chiều ngày 02-06 ngài đã “gặp gỡ linh mục, tu sĩ Việt Nam đang làm việc tại Vatican”, nhưng nhân vật mà mọi người chờ đợi là đức ông Cao Minh Dung thì ĐHY không hề nhắc tới. Như thế cũng có nghĩa là thắc mắc của người tín hữu Việt Nam liên quan đến đức ông Cao Minh Dung, vẫn chưa có câu trả lời.

Liệu có tìm ra sự thật “thực”?

HY Phạm Minh Mẫn có một kiểu nói khá độc đáo khi thêm tính từ “thực” vào danh từ “sự thật” (sự thật “thực”). Điều này chẳng phải không có lý do. Là vì trong chế độ hiện thời tại Việt Nam, mọi phương tiện truyền thông đều nằm trong tay Nhà Nước. Có nhiều đài truyền hình và truyền thanh trên khắp nước, từ trung ương tới địa phương, với trên dưới 700 tờ báo, nhưng tất cả chỉ nói những điều được phép nói. Khi đề cập đến chuyện nói dối, nói láo … trong xã hội chúng ta đang sống hôm nay, nhà văn Nguyễn Khải đã viết trong tập Tuỳ Bút của ông: “… các cuộc trả lời phỏng vấn báo chí, diễn văn tại các buổi lễ kỷ niệm, báo cáo của đảng, của chính phủ, của quốc hội, tất cả đều dùng các từ rất mơ hồ, ít cá tính và ít trách nhiệm nhất. Và nói dối, nói dối hiển nhiên, không cần che đậy… Nói dối lem lẻm, nói dối lỳ lợm, nói không biết xấu hổ, không biết run sợ. Người nói nói trong cái trống không, người nghe tuy có mặt đấy nhưng cũng chỉ nghe có những tiếng vang của cái trống không. Nói để giao tiếp đã trở thành nói để không giao tiếp gì hết; nói để mà nói …”. Chính vì vậy mà khi nổ ra vụ Toà Khâm Sứ – Thái Hà chẳng hạn, nếu chỉ dựa vào báo đài của Nhà Nước, hay cả khi đọc báo Công Giáo & Dân Tộc, không ai biết được: thực sự chuyện gì đã xảy ra.

Và điều ta phải đặc biệt quan tâm, là tình trạng này chẳng phải không ảnh hưởng đến truyền thông Công Giáo. Hôm xảy ra vụ Đồng Chiêm chẳng hạn, đố ai vào trang mạng của HĐGM mà tìm được thông tin! Còn trang mạng của Toà TGM Tp. HCM, trong bài “Tự do báo chí là nhựa sống của nền dân chủ”, lấy nguồn từ Vietvatican, thì chuyện trớ trêu là đã cắt xén đoạn nói đến Trung Quốc, Bắc Hàn, Việt Nam … cũng như đoạn sau đây: “Tất cả các chính quyền và các tổ chức nói trên đều theo đường lối cai trị độc tài, sợ hãi sự thật, chủ trương ngu dân, nên tìm mọi cách và đưa ra mọi luật lệ để kèm kẹp con người và đất nước trong tình trạng nô lệ, chậm tiến, dốt nát …”.

Một ví dụ khác, đó là nếu có ai nghe đoạn ghi âm lời đức cha Nguyễn Văn Khảm, Giám mục Phụ tá Sài Gòn, nói về chuyến đi Hoa Kỳ của ĐHY Phạm Minh Mẫn đến Long Beach chủ toạ Đại lễ Lòng Thương Xót Chúa, rồi đem đối chiếu với vô số thông tin liên quan trên mạng, đố ai biết được sự thật “thực” ở chỗ nào. Và ví dụ cuối cùng là dịp lễ nhậm chức của Đức Tân TGM Hà Nội ngày 07-05-2010: nếu có ai vào trang mạng của Uỷ Ban Kinh Thánh mà đọc bài của Peter Nguyễn Minh Trung, thì 15.000 chữ ký của thỉnh nguyện thư gửi Đức Giáo Hoàng đã bị hô biến thành panô với những chữ “Nguyễn Văn Nhơn, Bùi Văn Đọc, Võ Đức Minh: biến khỏi trái đất này !” Vậy thì câu hỏi dai dẵng vẫn cứ đeo đuổi chúng ta là: sự thật “thực” ở đâu?

Sự thật “thực” về Giáo Hội Việt Nam?

HY Phạm Minh Mẫn vượt núi băng ngàn đến tận Rô-ma để tìm sự thật “thực”, nhưng liệu ngài có giúp được Đức Giáo Hoàng tìm ra sự thật “thực” về Giáo Hội Việt Nam? Dĩ nhiên Đức Giáo Hoàng biết những thay đổi diễn ra tại Việt Nam trong mọi lãnh vực kể cả tôn giáo. Ngày nay cuộc sống khá hơn, người dân được tương đối tự do hơn. Các tôn giáo được phép xây cất, tổ chức lễ lạt, huấn luyện chức sắc, đi ra nước ngoài, v.v… Du khách đến Việt Nam lác mắt khi thấy các nhà thờ ngày Chúa nhật động nghẹt người, ơn gọi linh mục, tu sĩ rất đông, số đi ra nước ngoài truyền giáo đến cả ngàn. Đó là mặt tích cực, và cũng là mặt nổi. Trong khi đó, các lãnh vực như y tế, giáo dục, xã hội … đều là độc quyền của Nhà Nước. Đi xin tiền giúp người nghèo thì được, nhưng tranh đấu cho quyền lợi của người nghèo, đòi hỏi sự công bằng cho người nghèo thì không. Tôn giáo không được tự do phục vụ con người. Trong một chế độ độc tài toàn trị, thì “đối thoại”“hợp tác” chỉ là những mỹ từ của người chấp nhận ngửa tay xin. Xin cái gì ? Thưa xin lại những quyền chính đáng của mình đã bị nhà cầm quyền tước đoạt. Sự thật “thực” phũ phàng là như thế. Liệu Đức Giáo Hoàng có biết rằng Giáo Hội Công Giáo Việt Nam hôm nay, chỉ vì muốn thoả hiệp với nhà cầm quyền để được yên thân, mà đánh mất khả năng ngôn sứ: quay lưng lại người nghèo, hững hờ với các tôn giáo bạn, thờ ơ với vận mạng dân tộc, với tương lai đất nước? Liệu Đức Giáo Hoàng có biết rằng khi thánh giá tại Đồng Chiêm bị đập nát, tuyệt đại đa số các giám mục hai giáo tỉnh Huế và Sài Gòn đã ngậm miệng làm thinh? Thế thì trước câu hỏi: liệu Đức Giáo Hoàng có biết được sự thật “thực” về Giáo Hội Việt Nam hôm nay, xem ra chưa có câu trả lời!

Kết luận

Đạt tới chân thiện mỹ là khát vọng tự nhiên của con người. Khát vọng tìm cho ra sự thật càng mãnh liệt khi con người sống trong môi trường đầy dẫy những lừa lọc, gian dối. Tìm cho ra sự thật, đó là mối quan tâm của ĐHY Phạm Minh Mẫn khi ngài nói đến sự thật “thực” và đã cất công đi tìm. Nhưng khi sự thật mình đi tìm lại chính là sự thật mình muốn có bằng bất cứ giá nào, thì liệu sự thật mình khám phá ra, đã là sự thật “thực” hay chưa? Người đọc bài của ĐHY vẫn cứ phải tự tìm lấy câu trả lời. Không biết đến bao giờ Giáo Hội Công Giáo Việt Nam mới tìm lại được sự bình an đã mất, mới tìm lại được sự đồng tâm nhất trí đã tan rã, mới tìm lại được lòng tin tưởng kính mến đã nhạt phai đối với hàng giáo phẩm kể từ khi Đức Cha Giu-se Ngô Quang Kiệt rời khỏi chức vụ TGM Hà Nội trong một hoàn cảnh còn nhiều ẩn số chưa được giải mã?

Sài-gòn, ngày 24 tháng 06 năm 2010
Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh ofm
pascaltinh@gmail.com

Julia Gillard Australia's first female Prime Minister



Source: http://au.news.yahoo.com/a/-/newshome/7452526/gillard-australias-first-female-pm

Julia Gillard has taken her place at the House of Representatives despatch box as the nation's first woman prime minister.

Ms Gillard, sworn in 90 minutes earlier by the governor-general, was welcomed to the chamber by Opposition Leader Tony Abbott, who shook her hand.

She was sworn in as Australia's 27th prime minister.

Watch Julia Gillard's press conference

Labor is now on election footing after Julia Gillard was elected unopposed in the party room to become Australia's first female prime minister.

Treasurer Wayne Swan was also elected unopposed as deputy prime minister.

The country's first female Governor-General, Quentin Bryce, performed the ceremony at Government House in Canberra on Thursday afternoon.

Ms Gillard was greeted with a kiss by her partner Tim Mathieson as she entered the room for the swearing in.

After 24 hours of drama for the government, Ms Gillard took over the top job without a ballot when Kevin Rudd stepped aside from the leadership.

The writing was on the wall for Mr Rudd after the leadership spill began in earnest on Wednesday evening - just after midnight there were reports that Ms Gillard and Mr Swan already had the numbers sewn up.

The Labor caucus met just after 9am and about half an hour later the result was announced.

A large gathering of media packed the hallway just outside the caucus room as MPs gathered for the leadership vote.

Emerging from the caucus room with Mr Swan by her side, Ms Gillard said she felt honoured.

"Can I say Australians one and all, it's with the greatest, humility, resolve and enthusiasm that I sought the endorsement of my colleagues to be the Labor leader and to be the prime minister for this country," she said.

"I have accepted that endorsement."

Labor is now expected to quickly get itself on an election footing to take advantage of the fresh start offered by a new leader.

While Labor had remained a nose ahead on a two-party preferred vote in the opinion polls, Mr Rudd's personal support was sliding.

Ms Gillard appears to have stronger voter appeal against Tony Abbott and Labor will want to capitalise on that before she gets bogged down in the difficulties of leading.

Việt Cộng tổng tấn công Giáo Hội Công Giáo Việt Nam - Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh

    Việt Cộng tổng tấn công Giáo Hội Công Giáo Việt Nam trên ba Tổng, kể từ ngày biến cố đau thương dân tộc 30/04/1975.
    Đứng trước vấn nạn thuyên chuyển Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt.
Đức Chúa Giêsu than với Simon, người đứng đầu môn đệ:

„Simon, Simon! kìa Satan đã xin được sàng lọc anh em như người ta sàng gạo“
(Luca 22, 31)

Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh


Từ khi Việt cộng xâm chiếm niềm Nam tới nay là ba muơi ba năm (35), Giáo Hội Công Giáo Việt Nam dưới chế độ cai trị độc đoán gian manh của Việt Cộng bị „sàng“ như thế nào? Qua biến cố thuyên chuyển đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt, Giáo Hội Công Giáo Việt Nam thật sự đã bị Satan quấy rối. Có lẽ Satan chống phá và làm xáo trộn chạm đến tận gốc Giáo hội rồi chăng? Thế là „bức màn tre“ đã tạm thời hạ xuống?!

Tổng kết sau 35 năm Việt Cộng thống trị niềm Nam, Việt Cộng đã tấn công Giáo Hội Công Giáo trên ba Tổng. Ba mươi ba năm gồm lại, giống như một cuộc tổng công kích Tết Mậu Thân năm 1968. „Cuộc tổng tấn công“ lần này nhắm vào Giáo Hội Công Giáo Việt Nam ra sao? Chúng ta cùng nhau suy luận, phân tích và nhận định từng giai đoạn!

1. Lần thứ nhất: Việt Cộng tấn công Tổng giáo Phận Sài-gòn

Khi Việt Cộng xâm chiếm niềm Nam, thì nhóm Linh Mục cấp tiến tại Sài-gòn đã ra mặt công khai ngăn chận không cho đức cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, phó giám mục TGM Sài gòn, với chức vụ phó tông tòa kiêm TGM Sài gòn, thực hành nhiệm vụ.

Trong vụ này, kẻ đối đầu chống những vị Giám Mục do tòa Thánh bổ nhiệm, lộ diện công khai. Họ là những Linh Mục cấp tiến theo thời. Họ là Linh Mục quốc doanh làm tay sai cho Việt Cộng phá rối sự đoàn kết Giáo hội.

Nhóm này ngăn chận không cho Đức cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận nhận nhiệm sở mới. Họ còn xua đuổi đức Khâm Xứ tòa thánh Heinri Lemaitre. Cánh tay nối dài của nhóm „Linh Mục Cấp tiến“ hiện nay là Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo yêu Việt Cộng.

Nhận định chung: Những người anh em này sẵn sàng tiếp tay với Việt Cộng để phản bội và bán đứng anh em để lập thành tích với Đảng Cộng sản Việt Nam. Họ là tay sai hay Chính ủy? Có lẽ cả hai. Họ chính trị hóa Giáo hội cho sự gian ác. Một số „Linh Mục cấp tiến“ này có thành tích với Việt Cộng đều được thăng chức sau đó. Họ giữ những chức vụ then chốt trong tòa TGM Sàigòn.

Kết quả đợt công kích lần thứ nhất: cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận đi tù 13 năm. Sau đó, Ngài bị đầy ra hải ngoại.

Đức Hồng Y Thuận, tuy chưa một lần có thái độ lên tiếng phản kháng đối đầu với Cộng sản hoặc chống nhóm Linh mục cấp tiến, nhưng cũng đi tù 13 năm. Lý do chính duy nhất: Ngài là cháu cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, nổi tiếng chống cộng.

(Trong giai đoạn này, có lẽ chưa ai biết những Linh Mục cấp tiến này thuộc về thành phần nào. Dần dần nhóm này hiện rõ là thành phần yêu Việt Cộng gian ác phản Hội Thánh).

Xong vụ trường hợp Hồng Y Thuận, đến Giám Mục Nikolas Huỳnh Văn Nghi, Giám Mục Phan Thiết. Trong thời gian đức TGM Phaolô Nguyễn Văn Bình bệnh và bị mất, Ngài cũng không được thực thi nhiệm vụ giám quản tại TGM Sài gòn, mặc dù đức Giám Mục Nghi „chưa“ được coi là Giám Mục „nguy hiểm“ cho chế độ. Nhưng Ngài nổi tiếng là nghiêm nghị, trung trực và trung thành với Tòa Thánh.

Tòa TGM Sài-gòn bị trống ngôi sáu năm. Ai cai quản trong thời gian tòa T ổng giám mục Sàigòn trống ngôi? Dĩ nhiên, là nhóm Linh mục quốc doanh cấp tiến.
2. Lần thứ hai: Việt Cộng tấn công Tổng giáo Phận Huế

Trường hợp thứ hai, Việt Cộng tấn công tòa tổng giám mục Huế, đứng đầu là Tổng Giám Mục Philipphê Nguyễn Kim Điền. Tại đây, đức Tổng Điền công khai chống lại Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo yêu Xã Hội Chủ Nghĩa, đứng đầu là Linh Mục chủ tịch Nguyễn Hữu Vịnh. Ủy ban này, chiếu theo Thế quyền của Việt Cộng, cao hơn Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Vì, Ủy ban này là dụng cụ tay sai trung thành của Việt Cộng, nhằm phá hoại sự đoàn kết của Giáo hội.

Kết qủa cuộc đối đầu chống lại nhóm Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo, đức TGM Nguyễn Kim Điền đã bị đầu độc tại bệnh viện Chợ Rẫy, Sàigòn, ngày 8/6/1987.

Sau khi TGM Điền mất, thì hầu hết những Linh Mục ủng hộ Ngài đều bị thất sủng. Ngoài ra, Linh Mục thư ký của tòa TGM Huế là Lm Nguyễn Văn Lý bị giam tù và quản chế trên dưới 20 năm. Linh Mục Phan Văn Lợi và Linh Mục Nguyễn Hữu Giải bị tù đày và quản chế nhiều năm.

3. Lần thứ ba: Việt Cộng tấn công TGM Hà-Nội (từ 12/2007 – tháng 05/2010)

Có thể nói, khởi xướng công cuộc đối đầu với nhà nước Việt Cộng của TGM Hà Nội bắt đầu từ tháng 12 năm 2007. Nổi bật trong những cao trào đấu tranh cho Công Lý và sự thật là tại Tòa Khâm sứ, giáo xứ Thái Hà, sau đó đến Tam Tòa và Đồng chiêm. Cao điểm tinh thần hiệp thông của giáo dân của giáo phận Vinh cho giáo xứ Tam Tòa, với năm trăm ngàn (500.000) Cao Đình Thuyên.

Lần này có thể nói được rằng, Tòa TGM Hà-Nội được cả thế giới biết đến nhiều nhất nhờ phương tiện Internet và tinh thần đấu tranh quyết liệt của giáo dân. „Trận chiến“ lần này, đã được sự ủng hộ của toàn dân tộc văn minh trên thế giới. Phong trào Hiệp thông cầu nguyện đòi hỏi Công lý và hòa bình lớn mạnh. Xem ra, chế độ Việt Cộng gần như đã bị sụp, mà chưa đổ! Giống như Hồ Chí Minh đã chết mà chưa chôn!

Trong vụ này, Tòa Tổng Giám Mục chỉ trực diện đối đầu với bạo quyền Việt Cộng, không có sự đối kháng với nhóm „cấp tiến“. Đứng đầu nhóm là bí thư thành ủy Hà Nội Phạm Thanh Nghị và Chủ tịch của cái gọi là UBND Thành phố, Nguyễn Thế Thảo. Họ là những „đại ca“ liên kết với bọn du côn đánh đập và hành hung quý tu sĩ và giáo dân.

Trong cao trào đấu tranh này, khách quan nhìn nhận, phe yêu chuộng công Lý và lẽ phải thắng tập đoàn Việt Cộng, trên từng địa phương. Thấy tình thế có nguy cơ sụp đổ, Nguyễn Thế Thảo bàn kế hoạch xin „lực lượng nhóm cấp tiến trừ bị“ ra tay giúp đỡ. Cũng như hai lần trước, nhóm „Cấp tiến“ ra tay, phối hợp với đại ca phường du côn Việt Cộng, chống phong trào Hiệp thông đòi hỏi Công Lý và Hòa bình. Đợt phản công này đều có sự „tiếp tay“ của nhóm „cấp tiến“ đứng trong hậu trường, với những lập luận phản giá trị Phúc âm và gây rối loạn Đức tin.

Nói chung: Mọi đợt „phản công“ của Việt Cộng, đều gây ra cảnh nồi da xáo thịt. Anh em đồng giáo đồng đạo phản bội nhau và bán đứng nhau làm tay sai cho kẻ gian ác Việt Cộng.

Trong vụ tranh chấp tại tổng giáo phận Hà Nội, Đức TGM Ngô Quang Kiệt đã bị phải từ chức, để công khai hợp thức hóa ra đi. Nói rõ ra: Ngài bị bứng đi chỗ khác! Có thể nói, Ngài bị phản bội và bị lường gạt. Ngài là „chiên tế thần“ của đồng đội.

Song song đó, Đức cha Phaolô Maria Cao Đình Thuyên, địa phận Vinh, cũng đúng ngày 13/05, xin từ nhiệm bày tỏ tình Hiệp thông và liên đới với Đức tổng Kiệt.

Kết qủa tại TGM Hà-Nội: Hai vị chủ chăn can đảm anh dũng của Tổng Giáo Phận Hà Nội đã phải từ chức. Cả hai vị đều có một lịch sử phản kháng và chống đối kiên cường trong bất kỳ nỗ lực nào nhằm giúp Giáo hội sống thật sự trong lòng dân tộc và cộng tác lành mạnh.

Trong vụ này thì qúa rõ: Đạo diễn „bi kịch TGM Ngô Quang Kiệt“ chính là do Việt Cộng chỉ đạo ra mặt gồm có bí thư tỉnh ủy Phạm Thanh Nghi và chủ tịch cái gọi là UBND thành phố Hà Nội là Nguyễn Thế Thảo. Lần này, hầu như, không có sự ra mặt công khai của nhóm cấp tiến thân Cộng. Thỉnh thoảng có bài lên tiếng, ví dụ như lời lên tiếng của Linh mục quốc doanh Phan Khắc Từ, giáo xứ Vườn soài, qua vụ Đồng chiêm.

Mặc dù, tất cả qúi Giám Mục của Tổng Giáo Phận Hà Nội đều lên tiếng Hiệp Thông với đức TGM Ngô Quang Kiệt, nhưng vẫn không thắng được qủy Satan Việt Cộng và tay sai.

Ai là người chỉ đồng cảm, nhưng không đồng thuận, đồng nhất với tòa Tổng giám Mục Hà Nội? Có lẽ chính những nhân vật với những chủ mưu này, và thành phần „cấp tiến“ đứng sau đã tiếp tay cho Việt Cộng, để „bứng“ chức vụ TGM của đức tổng Kiệt?
4. Nhân định chung qua những biến cố trên

Chúng ta không nên bình thường hóa vấn đề thuyên chuyển của đức TGM Ngô Quang Kiệt! Không nên bình thường hóa sự dữ! Sự kiện, các tòa Tổng giám Mục, từ Sài-gòn, rồi đến Huế, và ngày hôm nay là Hà-Nội bị „tấn công“, là kết qủa sự bưng bô kìm kẹp thông tin và chính sách đàn áp của chế độ Việt Gian Cộng sản. Không phải sự việc xẩy ra không có cơ sở! Chúng ta không nên „vô tư“ cho rằng, sự kiện TGM Ngô Quang Kiệt là một sự vô tình tự nhiên không có sự xếp đặt nào. Hiện tượng TGM Kiệt chỉ là ngọn. Vấn đề chính vẫn là guồng máy cai trị độc tài bất nhân Việt Cộng. Chính họ là đạo diễn! Và nhóm Cấp tiến quốc doanh tay sai là diễn viên!

Làm sao bạch hóa được đường giây tình báo trong lòng Giáo Hội Công Giáo Việt Nam?! Chính Giám Mục Giáo Phận Thanh Hóa Nguyễn Chí Linh, Phó chủ tịch HĐGMVN còn phải than trách: „Điều đáng sợ nhất là Hội Đồng Giám Mục Việt Nam không biết mình là cái gì đối với những người đứng ở hậu trường tìm cách phá hoại Giáo hội.“

Nguyên nhân từ đâu? Bởi đâu mà ra? Vì, những vị TGM hay đương nhiệm kế vị TGM, đều là „mối nguy hại“ cho chế độ. Nên, quý Ngài phải đi tù, đầu độc và bị „bứng“ cho lưu đày!

Nếu chúng ta hiểu ra vấn đề, thì dù là người công giáo, nói riêng, hay tất cả những ai yêu chuộng công lý và hòa bình nói chung, chống độc tài gian manh đàn áp của Cộng Sản, thì phải đi tìm sự thật và chống lại những thế lực đen trong lòng Giáo Hội Việt Nam, nếu có.

Nếu chúng ta nhắm mắt cho những kẻ a dua tòng phạm cho sự gian ác, thì chính chúng ta cũng tự trọng trách là kẻ vô ơn thờ ơ, đứng bờ đại dương nhìn nhà giáo hội cháy, để rồi bình chân như vại. Đừng vô trách nhiệm hùa theo chủ thuyết „phó mặc cho kẻ gian manh rảnh tay tung hoành“!

Hai vụ chống phá Giáo hội tại Tổng Giáo Phân Sài gòn và Huế, là bởi vì người thiện chí không lên tiếng, không có phương tiện truyền thông. Ngày nay, với kỹ thuật điện toán mà chúng ta im hơi lặng tiếng, thì chúng ta thật vô trách nhiệm với đồng bào và đồng giáo. Và chúng ta có thật lòng đồng hành, đồng cảm, đồng nghiệm và đồng tình với giáo hội mẹ không?

Cũng chính vì người công chính im lặng, mà nay mới có thể xẩy ra lần nữa tại Tổng Giáo Phận Hà Nội. Lần thứ ba rồi! Lần này là lần cuối hay lịch sự vẫn tái diễn? Giáo hội Công Giáo Việt Nam có ba Tổng, thì đã bị Việt Cộng tấn công trên ba Tổng, có nghĩa, cả toàn bộ Giáo hội bị tấn công!

Quyết định ngăn chận sự gian Ác ma qủy lan tràn trong lòng giáo hội, cũng một phần do thái độ của chúng ta. Thái độ của chúng ta là gì trước vấn nạn? dửng dưng, thờ ơ, mặc kệ sống chết mặc bay, trốn tránh trách nhiệm v.v…? Chúng ta góp phần nào xây dựng đoàn kết cho Giáo hội cho quê hương, trong tình hiệp thông bác ái cho mưu ích chung và trong tinh thần hỗ tương lương tựa nhau? Chúng ta chọn thái độ nào trước vấn nạn?

5. Kết luận

Muốn tránh khỏi cảnh „con đấu tố cha, cha đấu tố con“, cảnh người cha Abraham dùng người con I-sak làm của „lễ vật hy sinh toàn thiêu“ dâng cho đảng Cộng Sản Việt Nam thì phải làm gì?

Điều đáng nên nghi nhớ: im lặng thì sự gian ác lan tràn! Quay mặt đi thì sự ác sẽ ngước lại. Thà mổ đau một lần, nhưng chữa được bệnh, còn hơn là để cơn bệnh thành bệnh ung thư truyền nhiễm hết thuốc chữa.

Tất cả những cuộc „tấn công“ kể trên của Việt Cộng tấn công vào Giáo hội công giáo Việt Nam đều có bàn tay giúp sức của nhóm Cấp tiến quốc doanh. Họ là những thành phần „đấu tố phụ“ kết án cha anh mình! Nhóm „cấp tiến“ chủ trương phản bội hãm hại anh em để bảo vệ đảng Cộng Sản Việt Nam. Những hành động của họ chính trị hóa Giáo hội cho sự ác của Việt Cộng. Họ chỉ làm lợi cho một nhóm. Đó là tập đoàn Việt Cộng bán nước hại dân.

Có thể nói, con cái trong cùng một đại gia đình đấu tố nhau! Muốn triệt tận gốc căn bệnh này, phải thiết lập một nền thể chế chính trị Dân Chủ Tự Do đa nguyên pháp trị, phi cộng sản.

Đức tin người giáo hữu nay đã trưởng thành trong đau khổ. Họ tự quyết định lấy vận mạng trong tay. Chính họ khởi xướng những cuộc đối đầu công khai với Việt Cộng.

Thường thì những con ong tìm đến những bông hoa tươi đẹp đầy nhựa sống hút mật. Việt Cộng là ong. Giáo Hội Việt Nam là những bông hoa đẹp tươi mát đầy mật sữa. Biết được điều này, nên chúng thả những con ong thiêu thân hút hết „mật“ của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam. Chính những „con ong“ này, sẵn sàng nòi kim chích nọc độc thay cho chủ.

Qua ba biến cố Việt Cộng tổng tấn công trên ba Tổng, người ta có cảm giác, cơ quan tình báo của Việt Cộng đã cắm rễ xâu vào lòng giáo Hội Công Giáo Việt Nam. Và cánh tay dài- đường giây tình báo Việt Cộng- có lẽ đã vươn tới tận Vatican.

Chủ trương của Giáo hội sau 35 năm sống trong „triều đại gian manh phản bội của Hồ Chí Minh“, đến nay đã chứng minh cụ thể rõ ràng: Giáo Hội Công Giáo Việt Nam bị Việt Cộng tấn công với sự tiếp tay của phe nhóm cấp tiến nằm vùng, giống như xưa Việt Cộng tấn công cố đô Huế, với sự tiếp tay nội tuyến trong thành.

Kết qủa của cuộc tổng tấn công này đưa ra hai nhận định:

a. - Thứ nhất, giáo dân hiền lành chân chính đều bị Việt Cộng „hành quyết“. Thứ hai, những vị lãnh đạo tinh thần có khuynh hướng „chạnh lòng thương“, nguy hiểm cho chế độ, những vị công khai đối đầu v.v. đều bị „tiêu diệt“, cho đi tù, cho về hưu non hoặc bị „bứng khỏi chức vụ“!

Có thể nói: Giáo Hội Công Giáo Việt Nam đang bị „sàng“„lọc“! „Lọc“ những ai đi „chệch hướng“ của Việt Cộng. Vì vậy đã tạo ra cảnh Giáo hội „bị sàng“. „Simon, Simon! kìa Satan đã xin được sàng lọc anh em như người ta sàng gạo“ (Luca 22, 31).

Satan là Việt Cộng. Thành phần „nhóm Cấp tiến“ là nhóm tay sai Satan trong lòng Giáo Hội Công Giáo Việt Nam. Chính những thành phần này vẫn còn hăng say „lập thành tích“. Họ sẵn sàng phản bội tình huynh đệ để hưởng lợi!

Trong những ngày qua, có nhiều nhân chứng cho rằng, vòi bạch tuộc mạng lưới tình báo Việt Cộng đã „cắm vòi“ sang tới Vatican?! Nếu đúng vậy thì: Lạy Chúa tôi! Đúng là thời đại qủy vương ra đời!

„Em nghe gì không hỡi em???..... Ôi! Thương quá trái tim Việt Nam!!!!!!!!! !!“

Lm Gioan Baotixita Đinh Xuân Minh
(Đức Quốc, thứ ba, Lễ kính thánh John Fisher và Thomas Morus, ngày 22/06/2010


Thánh nhạc mới của TGPSG: “Cùng nhau đi Hồng Binh”




Như Nữ Vương Công Lý đã đưa tin, tại Thánh lễ kết thúc Năm Linh mục và phong chức linh mục cho 33 Tân linh mục TGP Sài Gòn do ĐHY Phạm Minh Mẫn và Đức GM Phụ tá Nguyễn Văn Khảm chủ tế, dàn kèn đồng đã cử bản Thánh nhạc mới lần đầu tiên được đưa vào Thánh đường, đó là bài ca của Cộng sản: “Cùng nhau đi Hồng Binh”.

Mời quý vị thưởng thức bản Thánh nhạc mới từ phút thứ 7:03 đến 7:36

Lời của bản “Thánh nhạc” mới như sau:

Cùng nhau đi Hồng binh
Đồng tâm ta đều bước
Đừng cho quân thù thoát
Ta quyết chí hy sinh

Nào anh em nghèo đâu
Liều thân cho đời sống
Mong thế giới đại đồng
Tiến lên quân Hồng

Đời ta không cần lo
Nhà ta không cần tiếc
Làm sao cho toàn thắng
Ta mới sống yên vui

(Sáng tác: Đinh Nhu)

Bản “Thánh nhạc” này được báo chí nhà nước giới thiệu như sau:

Cùng nhau đi Hồng binh là một bài hát được sáng tác năm 1930 của nhạc sĩ Đinh Nhu, được coi là bài hát đầu tiên của tân nhạc cách mạng dưới sự lãnh đạo của Đảng CS Việt Nam.

Cùng nhau đi Hồng binh được ông sáng tác khi đang bị giam trong tù, lấy cảm hứng từ cao trào đấu tranh cách mạng sôi nổi những năm 1930, đặc biệt là phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh.

Kính mời quý vị xem đoạn video có bài “Thánh nhạc” nói trên từ phút thứ 7:03 đến 7:36:


    Bản nhạc và bài hát gốc “Cùng nhau đi Hồng Binh” như sau:
    Chúng tôi kính đề nghị:

    HĐGMVN, Ủy Ban Thánh nhạc, Ủy ban Phụng tự, Hồng Phạm Minh Mẫn, GM Phụ tá Nguyễn Văn Khảm, linh mục Tổng Đại diện Huỳnh Công Minh … có trách nhiệm giải thích rõ ràng vấn đề đưa Thánh nhạc mới là bài hát của Cộng sản vào nhà thờ cách công khai trước Thánh lễ quan trọng này.
Nữ Vương Công Lý
Source: http://www.nuvuongcongly.net/xa-hoi/binh-luan/thanh-nh%E1%BA%A1c-m%E1%BB%9Bi-c%E1%BB%A7a-tgpsg-cung-nhau-di-h%E1%BB%93ng-binh/