Tuesday, June 15, 2010

Jesus statue in Ohio struck by lightning

The ‘King of Kings’ Jesus statue


Erected in 2004, the ‘King of Kings’ statue was the largest sculpture of Jesus in America,
standing over 60 feet high and weighing in the ballpark of eight tons.


All that remains of the six-story-tall "King of King's" statue of Jesus Christ on Tuesday, outside the Solid Rock Church in Monroe, Ohio, after it was struck by lightning in a thunderstorm Monday night and burned to the ground
Nick Graham / The Dayton Daily News via AP
MONROE, Ohio - A six-story statue of Jesus Christ was struck by lightning and burned to the ground, leaving only a blackened steel skeleton and pieces of foam that were scooped up by curious onlookers Tuesday.

The "King of Kings" statue, one of southwest Ohio's most familiar landmarks, had stood since 2004 at the evangelical Solid Rock Church along the Interstate 75 freeway in Monroe, just north of Cincinnati.

The lightning strike set the statue ablaze around 11:15 p.m. Monday, Monroe police dispatchers said.

The sculpture, about 62 feet (19 meters) tall and 40 feet (12 meters) wide at the base, showed Jesus from the torso up and was nicknamed Touchdown Jesus because of the way the arms were raised, similar to a referee signaling a football touchdown. It was made of plastic foam and fiberglass over a steel frame, which is all that remained Tuesday.

The nickname is the same used for a famous mural of the resurrected Jesus that overlooks the Notre Dame football stadium.

The fire spread from the statue to an adjacent amphitheater but was confined to the attic area, and no one was injured, police Chief Mark Neu said.

Estimated damage from the fire was set at $700,000 — $300,000 for the statue and $400,000 for the amphitheater, Fire Capt. Richard Mascarella said Tuesday.

The Ohio State Highway Patrol was at the scene Tuesday to prevent traffic jams and potential accidents from motorists stopping along the highway to take photographs.

Some people were scooping up pieces of the statue's foam from the nearby pond to take home with them, said church co-pastor Darlene Bishop.

"This meant a lot to a lot of people," she said.

Travelers on I-75 often were startled to come upon the huge statue by the roadside, but many said America needs more symbols like it. So many people stopped at the church campus that church officials had to build a walkway to accommodate them.

Bishop said the statue will be rebuilt.

"It will be back, but this time we are going to try for something fireproof," she said.

The 4,000-member, nondenominational church was founded by Bishop and her husband, former horse trader Lawrence Bishop.

Lawrence Bishop said in 2004 he was trying to help people, not impress them, with the statue. He said his wife proposed the Jesus figure as a beacon of hope and salvation.

Source: http://www.msnbc.msn.com/id/37703784/?Gt1=43001


Monday, June 14, 2010

35 Năm, Một Ước Mong: Đền Thờ 5 Tướng Vị Quốc Vong Thân - Trà Khan

Trà Khan

Bài viết mang tên “35 Năm, Một Ước Mong” được đặt tựa đề mới theo nội dung. Tác giả tên thật Nguyễn Thụy, 49 tuổi, theo ba mẹ đi HO 8, tốt nghiệp Computer Engineering. Sau 6 năm làm thuê, đã thành lập và điều hành công ty Newteck – PCB Inc tại City Tustin được 4 năm. Bài viết của ông nêu lên điều ước mong rất đáng được cộng đồng quan tâm: Thủ đô tỵ nạn của người Việt hải ngoại cần có một đền thờ 5 vị tướng anh hùng tuẫn tiết của miền Nam Tháng Tư 1975.

Cuộc chiến Nam Bắc – Quốc Cộng, chúng tôi không được dự vì tuổi đời còn nhỏ. Là con em một gia đình H.O., từng là nạn nhân của chế độ cộng sản Việt Nam, hằng năm khi 30 tháng tư lại về, chúng tôi cũng cảm thấy một niềm đau bất tận.

Tháng tư nhắc nhở chúng ta, những người bỏ nước ra đi, cho dù theo con đường nào, diện nào, đều cùng là những người tỵ nạn CSVN. Sau 35 năm, người Việt tỵ nạn tại Miền Nam Cali đã trưởng thành vững mạnh, trên mọi địa hạt. Những bài viết, chuyện kể, hình ảnh của “35 năm nhìn lại” đã làm cho tim tôi se thắt không ít.

Dầu trời đã về khuya, tôi cũng ráng ngồi vào Computer, mong góp tiếng nói, góp chút lòng thành, ước mơ và thiển ý vào ngày lịch sử đau thương này. Mong được các hội đoàn, các hội đồng hương, và người Việt tỵ nạn khắp năm châu bốn bể.

Ngày nước VNCH tự do bị xóa sổ cũng là ngày 5 vị tướng trong QLVNCH tuẫn tiết không hàng giặc. Đó là các vị tướng Nguyễn Khoa Nam, Lê văn Hưng, Lê Nguyên Vỹ, Trần Văn Hai và Phạm Văn Phú. Chúng tôi không đủ chữ để diễn tả hết lòng khâm phục trước tấm gương bất khuất của các Ngài. Các Ngài đã theo bước tiền nhân của một Hoàng Diệu, của Nguyễn Tri Phương, của Phan Thanh Giản, thật xứng đáng với câu nói của tiền nhân ta để lại “sống vi tướng, tử vi thần, anh hùng tử khí hùng bất tử“

Chính cái chết của năm vị tướng đã viết lên trang sử cận đai hào hùng của quân dân Miền Nam chiến đấu cho tự do ở thế kỷ 20. Các thế hệ mai sau, khi đọc đến những trang sử nầy, sẽ phải kính cẩn nghiêng mình mà kính phục.

Mỗi năm khi tháng Tư trở lại, báo chí truyền thông và công đồng đều không quên nhắc lại tấm gương của các ngài. Chính từ những tấm gường này, chúng tôi thấy rất cần thành lập một Đền Thờ 5 vị tướng tại Little Sài Gòn.

Chúng ta từng nói, bỏ nước ra đi là mang theo cả quê hương. Vậy thì, quê hương thứ hai này chính là nơi để lập Đền Thờ cho các Ngài. Nhất là nơi Miền Nam Cali, nơi có trên 300 ngàn người Việt tỵ nạn, được mang cái tên khá hãnh diện cho những người VN sống lưu vong nơi đây “thủ đô của người Việt tỵ nạn”. Nơi đây, chúng ta đã có tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ, có đền thờ Hùng Vương, có Thư Viện Việt Nam, thì sao lại thiếu đền thờ của các vị tướng lãnh tuẫn tiết.

Khi còn đối diện với kẻ thù, chúng ta là người lính, không ít thì nhiều, hoặc gián tiếp hay trực tiếp nằm cùng một “trướng” nhận cùng một lời “hịch” từ tay các Ngài ban xuống.

Thưa các bậc nhân hào! các bậc cao niên! Các bậc đàn anh! và những anh em cùng chung chiến tuyến!

Chúng tôi không dám “múa rìu qua mắt thợ” vì cạn hẹp kiến thức, nên chỉ nêu lên sự mơ ước của mình bằng tấm lòng chân thành. Mong rằng, chúng ta cùng góp một bàn tay thì vỗ nên kêu. Nơi đây, chúng ta đã có nhiều hội đoàn, có nhiều tổ chức, có nhiều trung tâm băng nhạc ca kịch múa hát, đã từng gây quỹ, từng làm thiện nguyện viên đi quyên góp, giúp đỡ nan nhân Katrina, Tsunami, Haiti, giúp đỡ nạn nhân bão lụt quê nhà v.v.... Chúng tôi tin chắc việc gây quỹ cho Đền Thờ các vị tướng vì quốc vong thân, không sớm thì muộn cũng sẽ thành công.

Mai kia, Đền Thờ khi được xây dựng sẽ chứng minh rằng người Việt bỏ nước ra đi không bao giờ quên ơn các Ngài, sau đó cũng là nguồn an ủi to lớn đến các gia đình thân tộc có liên hệ đến các Ngài hiện đang sống còn. Hồn thiêng sông núi, từ tinh thần của các Ngài sẽ phù hộ cho chúng ta, con cháu chúng ta.

Khách du lịch từ các tiểu bang khác trên nước Mỹ, hay từ Âu Châu, Úc Châu đến Nam Cali, chắc chắn sẽ không quên đến viếng thăm Đền Thờ các Ngài cũng như họ đã từng viếng thăm tượng đài chiến sĩ Việt Mỹ trong mấy năm qua.

Nếu được như ý muốn, chúng ta sẽ có thể chiêu mộ các điêu khắc gia Việt Nam đang tỵ nạn trên đất Mỹ, tạc tượng hay đúc tượng bán thân cho các Ngài và nơi đó, có để một cuốn sổ vàng lưu niệm vài trăm trang giấy, và còn nhiều dự thảo khác nữa, khách viếng thăm Đền Thờ có thể viết vào đó vài lời, để nói lên cảm tưởng của chính mình.

Đoạn kết bài viết nầy, chúng tôi chỉ có thiện ý trong kiến thức cạn hẹp, chắc chắn còn nhiều lỗi lầm sơ sót. Mong được sự bao dung tha thứ. Và ước mong việc xây dựng Đền Thờ sẽ thành sự thật.

Trà Khan



Thư ngỏ kính gửi đến ông Lm. Nguyễn văn Lý - Nam Nhân

Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

Tôi, Nam Nhân, tức Nguyễn Đức Chung, chủ website Hồn Việt UK online, đã được đọc đơn kiện số 1 của ông gửi trên các Diễn Đàn.

Xin phép ông cho tôi được đặt một số câu hỏi xoay quanh câu chuyện đơn kiện số 1 nói trên:

1.- Nội dung lá đơn ông có nêu lên những cách tra tấn của công an việt-gian-cộng-sản đối với các tù chính trị, tù lương tâm, thật là kinh hoàng không thể tưởng tượng nổi. Nó có giá trị vạch trần bộ mặt bán nước giết dân, đàn áp tự do tư tưởng và ngôn luận cũng như nhân quyền của người dân Việt Nam.

Tại sao khi mới tạm được tha về để chữa bệnh, ngay từ những buổi đầu tiếp xúc với truyền thông hải ngoại, của cả người Việt lẫn cả của quốc tế, ông đã không tố cáo việc này ra trước công luận; kể cả những việc ông được điện đàm trực tiếp với bà Đại sứ Canada ở Hà nội, ông cũng không hề nói đến những chuyện kinh khủng tầy trời đó mà chỉ lo nói chuyện chính trị, nào là Lê Lai, Lê Lơi, Nguyễn Trãi; nào là dê tế thần; nào là tôn trọng quyền cai trị của tập đoàn việt-gian-cộng-sản nhưng cũng đòi hỏi chúng phải chia xẻ quyền cai trị đó; nào là nếu không chọn được người có tài có đức thì thà để cho tập đoàn việt-gian-cộng-sản cai trị, ít ra cũng giữ được ổn định và làm vẻ vang nước Việt với quốc tế, như là được làm chủ tịch của khối ASEAN.

Hai nhân chứng mà ông nêu tên trong đơn kiện là Lê thị Kim Thu và Lê thị Công Nhân cũng đã hành xử như ông. Lê thị Kim Thu vừa bước ra khỏi cửa nhà tù chừng độ dăm mét, đã có cuộc trả lời phỏng vấn của Tường Thắng ở Vietnamexodus, rồi đi làm đủ mọi chuyện của một ký giả chuyên nghiệp: Quay phim, chụp ảnh, phỏng vấn, xoành xoạch như con thoi từ Bắc chí Nam, từ Đồng Nai tới Huế … đóng góp hình ảnh bài vở cho website Vietnamexodus, cũng không đả động tới việc bị công an việt-gian-cộng-sản làm các trò bỉ ổi như ông đã viết trong lá đơn kiện số 1. Còn Lê thị Công Nhân, cũng được cơ hội như ông, vừa bước chân ra khỏi nhà tù về tới nhà ở, đang ăn cơm thì đã được phỏng vấn và quay video từ đó, đủ cả đài, báo của người Việt ở nước ngoài, cũng như quốc tế. Không những thế, Lê thị Công Nhân còn có dịp hội luận với Dân biểu Hạ viện Mỹ là Cao Quang Ánh và Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, giám đốc Boat People SOS (do nhà báo Dương Phục tổ chức), cũng chỉ nói đến việc được đọc Kinh Thánh ở trong nhà tù mà cười sằng sặc ở những đoạn mà cho là thú vị, cũng như giải thích “chính trị không phải là nuôi một con heo, không phải là vẽ một bức tranh”, hoặc “pháp luật là vật chất”.

Và đặc biệt đề nghị với Quốc Hội Mỹ, thông qua Dân biểu Cao Quang Ánh đề đạt giùm, là hãy làm việc với Quốc hội Việt Nam (chú thích của người viết: Quốc hội việt-gian-cộng-sản) dù trăm lần hay hơn thì cũng tiếp tục giúp đỡ chúng, đừng dồn ép chúng (có nghĩa là vô thời hạn). Vậy mà không hề đả động đến chuyện bị hành hạ như ông trình bày trong đơn kiện số 1. Nói về những năm tháng ở trong tù, Lê thị Công Nhân cho biết rằng, một tháng tù nhân được ăn 17 ký lô gạo, ăn không hết; phòng giam có quạt máy, có TV, được đọc báo chí, được đọc Thánh Kinh, mỗi tuần được gia đình thăm nuôi một lần. Cái duy nhất Lê thị Công Nhân phàn nàn là phải tắm truồng tập thể, và nước tắm thì không được sạch sẽ!

2.- Xin ông cho biết những thủ đoạn tra tấn trên thì bản thân ông bị những thứ nào, càng chi tiết càng tốt. Và với các nhân chứng là Lê thị Công Nhân và Lê thị Kim Thu, nếu có thể cũng xin ông nêu rõ họ đã bị những kiểu tra tấn nào?

Ngoài ra còn có một số cũng là những người trong khối 8406 của ông như Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn vũ Bình (nếu có thể cả ông Lê Chí Quang nữa), có thể nào làm nhân chứng cho ông được không, và họ có bị một kiểu tra tấn nào không như ông đã nêu ra trong đơn kiện số 1? Nếu họ không bị tra tấn thì bỏ qua, còn nếu họ có bị tra tấn thì tại sao ông không mời họ làm nhân chứng? Họ tự vỗ ngực coi dân chúng toàn là thỏ đế, chỉ có bọn họ “hơn hai chục nhà đấu tranh dân chủ”, mới dám ăn, dám nói như Nguyễn Khắc Toàn đã khẳng định. Thì ông nghĩ như thế nào khi họ không dám làm chứng cho ông? Còn ông suy nghĩ về họ ra sao nếu họ không bị tra tấn?

Nhân đây, cũng xin ông cho biết số phận những vị Nguyên Phong, Nguyễn Bình Thanh, Hoàng thị Anh Đào …., số phận hiện nay của họ ra sao, những (con dê tế thần đó) của ông? Tại sao ông có thể đề cập đến mọi người mà ông không đề cập đến ba vị cộng tác thân cận nhất của ông như các tên đã nêu ở trên, vì họ là lãnh đạo chủ chốt của Đảng Thăng Tiến?

3.- Xin ông cho biết việc ông Võ Đình Chương tố cáo ông mà chúng tôi có đưa lên Hồn Việt UK online là đúng hay sai? Điều nào đúng, điều nào sai? Tại sao một việc quan trọng như vậy mà ông cùng các cộng sự của ông không lên tiếng diễn giải? (khi im lặng có nghĩa là thừa nhận, xin lưu ý ông diều này).

Nếu ông có thể nêu rõ ràng những điều yêu cầu trả lời trên của tôi, tôi cam đoan Hồn Việt UK online sẽ ủng hộ ông trong hành động đưa tội ác này của tập đoàn việt-gian-cộng-sản ra công lý.

Trân trọng,

Anh quốc, ngày 12 tháng 6 năm 2010
Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)

Source: http://hon-viet.co.uk/NamNhan_ThuNgoKinhGuiDenOngLmNgVanLy.htm
---------------------------

ĐƠN KIỆN SỐ 01 của Linh mục tù nhân lương tâm Tađêô Nguyễn Văn Lý
KIỆN
NHÀ CẦM QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM
về việc Nhà cầm quyền CSVN đã bắt giam giữ trái công luật quốc tế
Lần Thứ 4
từ ngày 18-2-2007 đến thời hạn không rõ ràng
———–

Huế, Việt Nam , ngày 08 tháng 6 năm 2010

Kính gửi:

- Tòa án Nhân quyền của Liên hiệp quốc, Thụy Sĩ.

- Các Tổ chức Nhân quyền quốc tế.

Đồng kính gửi:

- Ông Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch Nước CHXHCN Việt Nam .

- Ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Nước CHXHCN Việt Nam .

Kính thưa quí Vị,

Tôi là tù nhân lương tâm Tađêô Nguyễn Văn Lý, Linh mục thuộc Tổng giáo phận Huế, Giáo hội Công giáo Rôma, đang bị quản chế và điều trị bệnh tại Nhà Hưu dưỡng Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế, 69 Phan Đình Phùng, Huế, Việt Nam, muốn trình bày với quí vị các khiếu kiện sau đây :

I. Tiến trình chịu bất công: 4 lần, 17 năm tù giam và 7 lần, 14 năm quản chế:

1/- Ngày 18.8.1977 tôi bị NCQ CSVN bắt giam tại trại tạm giam Thừa Phủ, Huế (18.8.1977 – 24.12.1977). Lý do là tôi phổ biến 2 bài phát biểu của Đức cố TGM Philipphê Nguyễn Kim Điền rằng Việt Nam chưa có Tự do Tôn giáo thực sự, trong 2 Hội nghị do chính NCQ CSVN tổ chức năm 1977. Sau đó tôi bị quản chế ở Nhà chung Tổng giáo phận Huế gần 01 năm (1977-1978) và tại giáo xứ Đốc Sơ, Hương Sơ, Huế 2 năm (1981-1983).

2/- Cuối năm 1983 tôi bị NCQ CSVN kết án 10 năm tù, 3 năm quản chế và bắt giam tại trại tạm giam Thừa Phủ, Huế; 2 trại cải tạo K1, Thanh Cẩm, Thanh Hóa, và K1 Nam Hà, Ba Sao, Kim Bảng, Hà Nam (18.5.1983 – 29.7.1992); cướp đoạt của tôi 4 thùng sách quí, một số máy ghi âm và phát thanh mà không có một biên bản nào. Lý do là ngày 13.8.1981, tôi đã hướng dẫn giáo hữu đứng bên lề đường nguyện kinh 4 lần, khi chúng tôi đi hành hương kính Đức Mẹ La Vang, nhưng bị Công an CSVN ngăn chặn, để khai thông tuyến giao thông cho các giáo hữu hành hương dịp Lễ Đức Mẹ Về Trời 15.8.1981. Sau đó, tôi bị quản chế ở Nhà chung Tổng giáo phận Huế 3 năm (1992-1995) và bị quản chế ở Nhà thờ Nguyệt Biều, Huế hơn 5 năm (1995-2001) vì đã viết bản Tuyên ngôn về thực trạng Giáo hội Công giáo Giáo phận Huế ngày 24.11.1994.

3/- Cuối năm 2001, tôi bị NCQ CSVN kết án 15 năm tù, 5 năm quản chế và bắt giam trại tạm giam Thừa Phủ, Huế; trại giam K1 Nam Hà, Ba Sao, Kim Bảng, Hà Nam (18.5.2001 -07.2.2005); cướp đoạt của tôi một số sách quí cũng không để lại một biên bản nào. Lý do là từ ngày 12-2-2001 đến ngày 17.5.2001, tôi đã hướng dẫn giáo hữu An Truyền, Phú An, Phú Vang, Thừa Thiên – Huế hiểu biết đôi chút về Tự do Tôn giáo, Tự do Ngôn luận, Tự do Ứng cử – Bầu cử, về Chính trị Công dân (bênh vực công lý, nhân quyền, nhân phẩm) khác với Chính trị Đảng phái (giành quyền quản lý và lãnh đạo Đất nước) như thế nào. Sau đó, tôi bị quản chế ở Nhà chung Tổng giáo phận Huế 2 năm (2005-2007) và bị quản chế ở Nhà thờ Bến Củi, Phong Xuân, Phong Điền, Thừa Thiên-Huế hơn 1 tháng (25.2.2007 – 29.3.2007).

4/- Ngày 30.3.2007, tôi bị NCQ CSVN kết án 8 năm tù, 5 năm quản chế và bắt giam trại tạm giam Thừa Phủ, Huế; trại giam K1 Nam Hà, Ba Sao, Kim Bảng, Hà Nam. (29.3.2007 – 15.3.2010); cướp đoạt của tôi rất nhiều sách báo, tài liệu và máy móc (mà lần này tôi đang đòi lại như sẽ trình bày ở mục III.A.1.a, 1.b, 1.c, 2.a, 2.b, 2.c, 2.d. dưới đây). Lý do là từ ngày 07.02.2005 đến ngày 18.2.2007, tôi đã phổ biến các tài liệu phơi bày sự thật về Ông Hồ Chí Minh và các tài liệu về công lý, dân chủ, nhân quyền; biên soạn và phát hành bán nguyệt san Tự Do Ngôn Luận; đồng thành lập Khối 8406 với Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam ngày 8.4.2006; ủng hộ và giới thiệu đảng Thăng Tiến Việt Nam.

Vì tôi bị rối loạn huyết áp, dẫn đến tai biến mạch máu não 3 lần (25.5.2009; 12.7.2009; 13.11.2009), lần thứ 3, NCQ CSVN đưa tôi lên Hà Nội cấp cứu và ngày 15.3.2010 tạm đình chỉ thi hành án 12 tháng, đưa tôi về điều trị bệnh liệt nửa người bên phải do tai biến rối loạn huyết áp, tại Nhà hưu dưỡng Nhà Chung Tổng giáo phận Huế, 69 Phan Đình Phùng, Huế, Việt Nam.

Dưới chế độ CSVN, từ năm 1977 đến nay, tôi đã ở tù 4 lần, 17 năm; bị quản chế 7 lần, 14 năm. Theo pháp luật của NCQ CSVN, tôi vẫn còn phải ở tù 5 năm và bị quản chế thêm 5 năm nữa.

Sau 3 lần ở tù và 6 lần bị quản chế trước đây, tôi đã phớt lờ các bất công tôi phải gánh chịu, để dành thời giờ cho Sự nghiệp đấu tranh cho công lý, nhân quyền, tự do dân chủ cho Đồng bào Việt Nam . Nhưng lần này, tôi kính nhờ quí vị làm sáng tỏ các bất công tôi phải gánh chịu, để góp phần ngăn chặn NCQ CSVN tiếp tục đàn áp các Chiến sĩ Dân chủ Hòa bình đang trực diện đấu tranh cho Công lý, Sự thật, Tự do, Dân chủ cho toàn Dân tộc Việt Nam.

II. Các cơ sở pháp luật để khởi kiện:
A. Căn cứ vào công pháp quốc tế:

1. Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị của Liên hiệp quốc ngày 16.12.1966, Việt Nam xin tham gia ngày 24.9.1982 qui định :

- Điều 19,2 : Mọi người đều có quyền tự do phát biểu quan điểm; quyền này bao gồm quyền tự do tìm kiếm, tiếp nhận, và phổ biến mọi tin tức và ý kiến bằng truyền khẩu, bút tự hay ấn phẩm, dưới hình thức nghệ thuật, hay bằng mọi phương tiện truyền thông khác, không kể biên giới quốc gia.

- Điều 22,1 : Ai cũng có quyền tự do lập hội, kể cả quyền thành lập và gia nhập các nghiệp đoàn để bảo vệ quyền lợi của mình.

2. Tuyên ngôn Quốc tế bảo vệ những người đấu tranh cho nhân quyền ngày 09.12.1998 :

- Điều 5 : Nhằm thăng tiến và bảo vệ quyền con người và các tự do căn bản, mỗi người, tự cá nhân mình hay liên hợp với những người khác, đều có quyền trên bình diện quốc gia hay quốc tế :

a) Hội họp và tụ họp một cách thuần hòa;

b) Thành lập những tổ chức, những hội đoàn hay những nhóm phi chính phủ, gia nhập và tham dự vào những tổ chức, những hội đoàn, những nhóm phi chính phủ ấy.

- Điều 7 : Mỗi người, tự cá nhân mình hay liên hợp với những người khác, đều có quyền dự kiến những nguyên tắc mới và những ý kiến trong lĩnh vực nhân quyền, thảo luận về nhân quyền và làm thăng tiến sự hiểu biết về nhân quyền.

- Điều 8,1 : Mỗi người, tự cá nhân mình hay liên hợp với những người khác và trên căn bản không phân biệt đối xử, đều có quyền tham gia hữu hiệu vào chính quyền nước họ và vào việc quản lý việc công.

- Điều 8,2 : Nhất là quyền này bao hàm quyền, tự cá nhân mình hay liên hợp với những người khác, đệ trình các cơ quan và các thiết chế quốc gia, cũng như các cơ cấu đảm lãnh việc công, những phê phán và những đề nghị nhằm cải thiện sự tiến hành các cơ quan này và báo hiệu về mọi mặt công tác của họ có nguy cơ gây trở ngại hay ngăn cản sự thăng tiến, bảo vệ và thực hiện nhân quyền cùng các tự do căn bản.

- Điều 12,1 : Mỗi người, tự cá nhân mình hay liên hợp với những người khác đều có quyền tham gia các hoạt động hòa bình để đấu tranh chống mọi vi phạm nhân quyền và các tự do căn bản.

3. Luật Ký kết, Tham gia và Thực hiện Điều ước Quốc tế, do nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam ban hành ngày 24.6.2005, hiệu lực ngày 01.01.2006, qui định tại “Điều 6 điều ước quốc tế và qui định pháp luật trong nước” :

- 6,1 : Trong trường hợp văn bản qui phạm pháp luật trong nước và điều ước quốc tế mà Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam là thành viên có qui định khác nhau về cùng một vấn đề thì áp dụng qui định của điều ước quốc tế.

- 6,2 : Việc ban hành văn bản qui phạm pháp luật phải bảo đảm không làm cản trở việc thi hành điều ước quốc tế mà Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam là thành viên có qui định về cùng một vấn đề.

Nghĩa là mọi người lương thiện đều hiểu rất rõ về 2 điều luật trên đây rằng : Khi có điều nào trong Luật pháp của một Nước thành viên Liên hiệp quốc khác với hoặc mâu thuẫn với Công ước Quốc tế, thì phải áp dụng Công ước Quốc tế là Văn bản pháp lý có gí trị ràng buộc cao hơn.

B. Căn cứ vào nhân chứng lịch sử :

1. Karl Marx : Cách đây # 170 năm, Ông Karl Marx viết Bộ Tư Bản Luận, Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản tại thủ đô London, đế quốc Anh, không hề bị bắt.

2. Nhóm Nguyễn Ái Quốc : Cách đây # 100 năm, nhóm Nguyễn Ái Quốc gồm nhà yêu nước Phan Chu Trinh, Luật sư Phan Văn Trường, Nguyễn An Ninh, Nguyễn Thế Truyền, Hoàng Quang Giụ, Hoàng Quang Bích, Văn Thu, Nguyễn Như Phong, Nguyễn Văn Tự, Nguyễn Tất Thành viết sách, báo chống lại chế độ thực dân Pháp ngay tại thủ đô Paris, không hề bị bắt.

3. Người Việt làm báo chống Thực dân Pháp ngay tại Việt Nam : Cách đây # 90 năm, cụ Huỳnh Thúc Kháng xuất bản báo “Tiếng Dân” ngay tại Huế năm 1927; Ông Nguyễn An Ninh xuất bản báo La cloche fêlée (Tiếng chuông rè, Tiếng chuông rạn) ở Sài Gòn năm 1923. Cả 2 Ông đều không bị Thực dân Pháp bắt vì dám làm báo chống lại Pháp. Thời đó, riêng tại Nam Kỳ, Việt Nam , các đảng viên cộng sản, nếu đấu tranh bất bạo động, dù công khai, vẫn không bị bắt.

Cho đến hôm nay, trong cả 4 lần tôi bị bắt, bị kết án, bị nhốt tù 17 năm và trong 7 lần bị quản chế 14 năm, 5 năm tù giam và 5 năm quản chế còn tạm đình chỉ thi hành, tôi đều hoàn toàn vô tội, vì tôi luôn chỉ làm những gì Công luật quốc tế cho phép mà Pháp luật NCQ CSVN phải áp dụng, nếu NCQ CSVN muốn còn là thành viên của Liên hiệp quốc. Trái lại, khi bắt giam, kết tội, quản chế tôi và chiếm đoạt các vật dụng của tôi, chính NCQ CSVN đã ngang nhiên vi phạm nghiêm trọng các Công ước quốc tế mà NCQ CSVN đã xin tham gia, ký kết và hứa sẽ thực hiện, nhưng không hề tuân giữ trong suốt 65 năm qua.

Vì thế, tôi kính nhờ quí vị giúp tôi sao cho thật hiệu quả trong việc đòi buộc NCQ CSVN phải nghiêm túc chấp hành thực hiện:

III. Mục tiêu khởi kiện Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam:
A. Yêu cầu Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam trả lại tôi:

1. Tu phục, Chuỗi kinh và kính mắt tôi đang mang trên người :

1.a. Một chiếc áo linh mục đen dài tôi đang mặc : Chiều 29.3.2007, một sĩ quan công an tỉnh Thừa Thiên – Huế đến Phòng Thánh Nhà thờ Bến Củi mời tôi ra trụ sở thôn Bến Củi làm việc, tôi vừa mở cửa phòng tức khắc một lực lượng công an vũ trang hơn 30 người tràn vào phòng tôi, lấy một tấm vải lớn màu xanh da trời trùm tôi lại và ôm tôi nhét vào xe công an như một bao tải, chở ngay về trại tạm giam Thừa Phủ, Huế. Tại đây, họ lột áo linh mục, tước đoạt một tràng chuỗi Mân Côi và một cái kính viễn thị đeo mắt.

1.b. Một tràng chuỗi Mân Côi nói trên tôi dùng để nguyện kinh.

1.c. Một cái kính viễn thị đeo mắt nói trên tôi dùng để đọc sách báo.

2. Các vật dụng tôi đang sử dụng để phục vụ cho Công lý, Nhân quyền :

2.a. 6 máy Personal Computers (Laptops) hiệu HP, TOSHIBA, ACER mà # 20 Công an tỉnh Thừa Thiên – Huế đã cướp đoạt của tôi tại phòng số 5, khu nhà Hưu dưỡng thuộc Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế tối 18-2-2007, có Linh mục An-tôn Nguyễn Văn Thăng, Thư ký Tòa TGM Huế chứng kiến và cùng ký tên vào biên bản.

2.b. 6 máy in Laser hiệu CANON trong trường hợp như trên.

2.c. 6 điện thoại di động hiệu NOKIA, SAMSUNG, MOTOROLA và # 120 Simcards trong trường hợp như trên.

2.d. Gần 200 sách, báo, bài viết (mỗi loại hàng chục bản) về Công lý, Nhân quyền, Dân chủ, Tự do, Bầu cử, sự thật về Ông Hồ Chí Minh và về đảng CSVN trong trường hợp nói trên. Khi cướp đoạt và mang đi, các Công an đã đựng số tài liệu này trong 6 thùng giấy lớn.

B. Yêu cầu Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam phải bồi thường :

1. Các thiệt hại vật chất :

1.a. Tất cả các vật dụng cá nhân của tôi đã nêu ở các tiểu mục 2.a, 2.b, 2.c, 2.d của mục III.A.2. trên đây.

1.b. Nếu các thiết bị và máy móc đó đã bị hư hỏng thì NCQ CSVN phải bồi hoàn cho tôi 200 triệu VNĐ theo thời giá hiện nay (2010).

1.c. Riêng các vật dụng ở các tiểu mục 1.a, 1.b, 1.c, 2d. của mục III.A.1.và 2. thì NCQ CSVN phải hoàn trả tôi đúng các vật dụng mà NCQ CSVN đã chiếm đoạt trái phép của tôi.

1.d. Về 3 năm ở tù biệt giam một mình, kèm theo bệnh rối loạn huyết áp phát sinh 4 lần (gần đây có thêm 1 lần vào tháng 5.2010) tai biến mạch máo não, làm tôi bị liệt nửa người bên phải, NCQ CSVN phải bồi thường cho tôi ít nhất là 10 tỉ VNĐ hiện hành.

2. Các thiệt hại tinh thần :

Chỉ cần một lời xin lỗi của Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam, 01 (một) VNĐ danh dự; chấm dứt mọi hành động đàn áp, bắt bớ, tù đày tất cả các Chiến sĩ Hòa bình đang đấu tranh cho Công lý, Tự do, Dân chủ cho Việt Nam và trả tự do ngay, vô điều kiện, tất cả các Chiến sĩ Hòa bình đang bị giam cầm trong các trại giam của Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam.

Nguyện xin Thiên Chúa luôn chúc lành trên thiện tâm phục vụ công lý hòa bình cho Nhân loại của tất cả quí vị.

Xin trân trọng kính chào và chân thành cảm ơn tất cả quí vị.

Khởi kiện từ Nhà Hưu dưỡng Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế
69 Phan Đình Phùng, Huế, Việt Nam
ngày 08 tháng 6 năm 2010

(đã ký tên và đóng dấu)

Tù nhân lương tâm
Tađêô Nguyễn Văn Lý
Linh mục Công giáo Tổng Giáo phận Huế, Việt Nam.

Sunday, June 13, 2010

HỒNG HOA HOANG MỘ hay HỒNG HOA BẮC BỘ PHỦ - Nguyễn văn Hoàng




Nguyễn văn Hoàng

Câu chuyện bốc mộ được BBC, SBTN, SBS (Úc) quảng bá, đẹp trữ tình như một đóa hoa hồng nở trên nấm mộ hoang, bỗng trở thành một bụi gai khi bà con nhận được thông báo khẩn của CĐ NVTD UC về các buổi gây quỹ mang tên "Bông Hồng Trên Nấm Mộ Hoang".

Một cú sốc cỡ này luôn làm sục sôi máu truyền thông cấp làng xã của tôi, đặc biệt hơn nữa, nhóm tổ chức buổi gây quỹ Hồng Hoa Hoang Mộ này lại là nhóm bạn chí thiết của người viết. Cắp máy ghi âm đến dự buổi gây quỹ ở Brisbane đêm 12 tháng 6 và phỏng vấn người chủ xướng vụ bốc mộ, ông Nguyễn Đạc Thành, tôi mang theo đôi mắt dò dẫm, vừa hiếu kỳ, vừa dè dặt, của chàng trai trẻ lần đầu tiên diện kiến nhạc phụ tương lai.

Giọng miền Nam chơn chất, đôi mí mắt năm tháng trễ xuống, ông Nguyễn Đạc Thành cho người ta một cái cảm giác đáng tin cậy, thiện cảm. Ý nghĩ của thoáng đầu tiên gặp gỡ là "người này không gạt mình đâu". Nhìn dáng chân thật của ông, đâu đó trong vô thức của tôi lại lờn vờn ẩn hiện một bức tranh khác, "không gạt mình không có nghĩa là người này không bị người khác lợi dụng".

Cuộc phỏng vấn bắt đầu.

Khai vị là hai món ăn chơi. Ông Nguyễn Đạc Thành trả lời như ăn gỏi, trơn tru như súp măng cua. Sau đó thì tuần trăng mật chấm dứt, thời gian còn lại dành cho những hồi cụp lạc, gây cấn. Chúng tôi bắt đầu hỏi nhận định của ông về thông báo khẩn của CĐ NVTD UC.

Vấn đề của CĐ NVTD UC đặt ra là khía cạnh chính trị của thái độ và việc làm của ông Thành. Trong cuộc tiếp xúc riêng và trong buổi nói chuyện chung, ông Thành có nhấn mạnh việc ông bốc mộ là hành động hoàn toàn nhân đạo, không mang tính chính trị.

Tôi một nửa đồng ý, một nửa không. Tôi đồng ý là vì trong một số trường hợp, chính trị được đặt sang một bên, như khi người bác sĩ cứu bệnh nhân, tinh thần nhân đạo là kim chỉ nam duy nhất. Nhưng tôi còn một chút ưu tư trong trường hợp này, vì ông Thành không ở trong trường hợp một bác sĩ trước một con bệnh, mà ông mang trên mình tư cách của một Tổng Hội Trưởng HO, của một người quốc gia, tị nạn, như ông từng nói.

Ở một tư thế nào đó, người ta không thể tách rời các phương diện khác của đời sống với tư thế ấy của mình, như thể bất cứ người đàn ông nào cũng có thể vào night club xem sexy show nhưng một đương kim tổng thống thì không. Trong đôi mắt trần tục của tôi, ông như một con chim đầu đàn, tư thế Tổng Hội Trưởng HO của ông Thành có tính chính trị, khó có thể có hành động nào mà không mang một chút ảnh hưởng chính trị.

Hãy nghe ông Thành trả lời Hà Mi của BBC.

    Click Play nghe phỏng vấn của BBC với ông Nguyễn Đạt Thành

    Source: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/04/100428_nguyendacthanh_mia.shtml

    Nỗ lực tìm kiếm hài cốt quân nhân VNCH

    Hà Mi
    BBC Việt Ngữ


    Việc tìm kiếm hài cốt của những người chết và mất tích trong và sau cuộc chiến Việt Nam vẫn tốn nhiều công sức của các bên, cho dù chiến tranh kết thúc đã tròn 35 năm.

    So với nỗ lực tìm kiếm và truy tập các tử sĩ Mỹ và bộ đội Bắc Việt Nam, có vẻ như những người lính phe Việt Nam Cộng hòa mất tích hoặc chết trong các trại cải tạo sau 75 cho đến gần đây vẫn chịu nhiều thiệt thòi.

    Tuy nhiên, nhờ nỗ lực của một số cá nhân và tổ chức, công việc tìm kiếm hài cốt quân nhân lực lượng Việt Nam Cộng hòa gần đây đã thu hút được sự chú ý và trợ giúp của cả chính quyền Việt Nam lẫn Hoa Kỳ.

    Trong chuyến công tác tới Hoa Kỳ mới đây, Hà Mi của BBC Việt ngữ đã có cuộc trò chuyện với ông Nguyễn Đạc Thành, chủ tịch Tổng hội HO (ra đi có trật tự) và Hội Người Việt mất tích, và được ông cho biết về công việc tìm kiếm này:

    Nguyễn Đạc Thành: Trước hết, không có sự trợ giúp chính thức của chính phủ Việt Nam thì chúng tôi không làm được gì cả, bởi vì chính phủ Việt Nam họ quản l‎ý đất nước, nếu họ không chấp thuận thì chúng tôi không làm được gì hết.

    Chính phủ Việt Nam, cũng như chính phủ Mỹ, đã tích cực giúp chúng tôi trong việc này. Khi chúng tôi đến Việt Nam, thì một thời gian sau, chúng tôi đã liên lạc với tòa đại sứ và chúng tôi được tòa đại sứ yểm trợ rất là mạnh mẽ và cũng hậu thuẫn cho chương trình này.

    BBC: Ông mong muốn nhận được những trợ giúp gì nữa trong tương lai để tiếp tục công việc mình đang làm?

    Nguyễn Đạc Thành: Cái vấn đề mà chúng tôi mong mỏi là hai chính phủ đứng ra trực tiếp giúp chúng tôi tìm và đưa hài cốt của anh em trở về gia đình. Bởi vì sau 35 năm, tất cả đều đã lo đưa hài cốt tử sĩ của mình trở về. Riêng hài cốt của anh em Việt Nam Cộng hòa của chúng tôi thì ở ngoài rừng sâu. Cái việc đó làm cho chúng tôi rất là đau lòng.

    Tuy nhiên, chúng tôi cũng không trách được. Bên phía Việt Nam họ phải lo cho tử sĩ của họ, phía Mỹ phải lo cho tử sĩ của họ, điều đó là đúng. Mà họ không lo gì cho phía miền nam Việt Nam chúng tôi là cũng đúng thôi. Nhưng mà tại sao anh em chúng tôi không lo cho hài cốt của bằng hữu của mình, mà lại phải trông chờ người khác? Thì đó là lý do mà chúng tôi lên tiếng.

    Và chúng tôi rất là mong mỏi hai chính phủ giúp đỡ cho chúng tôi hoàn thành công việc nhân đạo này. Sau khi làm việc thì chúng tôi biết là chính phủ Việt Nam đang rất muốn giải quyết giúp chúng tôi và đang có một chương trình ủng hộ chúng tôi để làm công việc nhân đạo này.

    Riêng về chính phủ Mỹ thì cũng có dấu hiệu cho tôi thấy rằng chúng tôi sẽ nhận được sự ủng hộ của chính phủ Mỹ. Nhưng mà để có câu trả lời rõ ràng, xin cô hãy chờ chúng tôi đang thực hiện chương trình lấy 22 hài cốt của anh em tù cải tạo ở miền Bắc, tại làng Đá. Sau kết quả này thì sẽ có câu trả lời rất rõ ràng cho cô về bên phía Mỹ.

    BBC: Qua kinh nghiệm làm việc trong thời gian vừa qua, ông có thể tiên lượng được những khó khăn gì sẽ xảy ra khi tiếp tục công việc này trong thời gian tới?

    Nguyễn Đạc Thành: Công việc này có những khó khăn của nó. Thứ nhất là mộ của tù cải tạo hay là những anh em đã chết trong cuộc chiến là rất lâu rồi, thành ra khi phát giác ra, biết được chỗ đó tìm cũng rất là khó. Nếu mà không có sự giúp đỡ mạnh mẽ từ chính phủ Việt Nam cũng như những người biết thông tin tích cực giúp thì chúng tôi khó có thể làm được. Đó là khó khăn về mộ.

    Cái thứ hai là khó khăn mà chúng tôi cho rằng đến nay nên phải giải quyết, đó là cái sự hận thù của hai bên, của hai chiến tuyến nên dẹp bỏ để làm công việc nhân đạo này. Là bởi vì người chết rồi đâu còn thù hận gì, thì chúng ta nên giúp nhau đưa những người đó về với gia đình.

    Mà cái người đau khổ nhất là các gia đình còn sống. Mọi người đều biết rằng hài cốt là cái gì thiêng liêng của thân nhân người ta. Hiện tại mình còn sống thì nên giúp cho họ, để mà hoàn thành được cái mong muốn là đưa hài cốt họ về, cho dù là một mảnh xương tàn mà thôi.

    Đó là một việc làm nhân đạo rất cần, và nên gạt bỏ sang một bên tất cả những gì không nhân đạo. Đừng có đem chính trị vào vấn đề này. Tôi cho rằng làm sao để đưa hài cốt của những người đã mất trong cuộc chiến về với gia đình. Đó mới là việc làm hết sức cần thiết. Nó đúng với truyền thống nhân đạo của người Việt Nam mình.

    BBC: Xuất phát từ đâu mà ông làm việc này, vì cũng có thân nhân mất tích như thế?

    Nguyễn Đạc Thành: Tôi không có thân nhân, nhưng đối với tôi đó một vấn đề rất quan trọng, thật sự trong lòng tôi xin kể với cô, là tôi không nghĩ tôi có thể ra khỏi trại tù cải tạo và chính tôi khi đó là người sắp chết. Nên tôi biết được người sắp chết họ muốn gì.

    Bởi vì khi ở ngoài Bắc, tôi bị bệnh kiết, tôi sắp chết. Cô biết là ở tù ngoài Bắc mà bị kiết là chết, chứ không thể sống nổi. Ít khi nào sống được lắm, mà có sống được thì đưa lên đến trạm xá cũng chết. Khi tôi nằm đó, tôi vái Phật Bà, Phật tổ, và tôi vái những anh em đã chết, rằng nếu mà cứu tôi được, tôi sống được mà ra khỏi tù và có cơ hội thì tôi sẽ đưa họ về.

    Bởi vì khi sắp chết thì tôi tha thiết muốn gặp vợ con tôi lần chót. Tôi muốn nói với vợ con tôi là xin lỗi (khóc), trong thời gian làm việc, tôi có những mistakes (sai sót) với gia đình, hãy tha lỗi cho tôi. Đồng thời, nghĩ rằng khi nằm xuống đây, tôi cũng muốn thân xác tôi về với gia đình, bên vợ con tôi, để tôi yên nghỉ.

    Nếu mà chết lúc đó thì đảm bảo với cô là không ai biết được, thân xác tôi sẽ ở ngoài rừng, và đồng thời, linh hồn tôi sẽ không trở về được với vợ con. Cho nên tôi rất mong muốn gặp vợ con tôi lần chót. Tôi rất mong muốn hài cốt mình về với gia đình.

    Tôi có vái với anh em như vậy. Khi người bạn tôi chết, là anh Lê Xuân Đèo, chết vì bệnh kiết, mỗi lần đi ngang qua mộ ổng thì tôi bỏ một cục đất xuống, nói rằng: “Đèo ơi, anh ở đây đi, nếu anh phù hộ tôi về được thì tôi sẽ kiếm gia đình anh và tôi sẽ đưa các anh về”.

    Sau đó, tôi được ra khỏi tù và tôi được về.

    Như cô biết, tôi qua Mỹ, và năm 1995, tôi thành lập Tổng hội HO. Cái mục đích của tôi là tìm hài cốt của anh em. Cho nên trong thời gian từ năm 95 đến 2006-07, tôi cũng phải lo cho gia đình tôi làm sao hồi phục, rồi tôi mới làm được, thì tôi ráng làm việc với người Mỹ, tôi tìm sự ủng hộ của họ.

    Cuối cùng, năm 2006, ông luật sư của tôi ông ấy đi về bên Việt Nam trong chuyến thăm của ông Bush, thì tôi nhắn ổng, là thử coi xem phía bên Việt Nam có đáp ứng không, và xin phía VN là tôi muốn lấy hài cốt của bạn tôi từ trại cải tạo như vậy. Khi ông ấy về, ông ấy đem cho tôi kết quả. Cuối cùng là chính phủ Việt Nam cho phép tôi.

    Source: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/04100428_nguyendacthanh_mia.shtml

"
Nguyễn Đạc Thành: Trước hết, không có sự trợ giúp chính thức của chính phủ Việt Nam thì chúng tôi không làm được gì cả, bởi vì chính phủ Việt Nam họ quản l‎ý đất nước, nếu họ không chấp thuận thì chúng tôi không làm được gì hết. Chính phủ Việt Nam, cũng như chính phủ Mỹ, đã tích cực giúp chúng tôi trong việc này.

Qua câu trên, cảm nhận của người đọc là "chính phủ Việt Nam" đầy nhân tính và thiện chí. Có thể ông Thành chỉ nói lên sự thật (phiến diện) nhưng đóa hồng đã nở trên Bắc Bộ Phủ. Câu nói này thốt ra từ một nhân vật ngây thơ như Jane Fonda thì tôi cho nó một phút mặc... kệ, nhưng trên người Tổng Hội Trưởng HO thì tôi hơi thất vọng.

Trong buổi phỏng vấn, nhận thấy lấn cấn giữa quan điểm của CĐ NVTDUC và ông Thành là về phương diện chính trị, tôi mạo muội hỏi ông có chống C ộng hay không. Thoạt đầu ông Thành lăng ba vi bộ. Vốn tuổi con trâu ... điên, nên tôi húc càng thêm hai câu bồi, bất quá tam, cuối cùng ông miễn cưỡng bảo ông "chống Cộng", nhưng không phải chống bằng cách la lối, chửi bới.

Vẫn vô cùng có thiện cảm với con người lành tính này, song tôi không khỏi bị ám ảnh bởi ý nghĩ ông đang bị VC nham hiểm lợi dụng. Ta hãy xem website quehuongonline viết gì về vụ ông Thành bốc mộ.

"Trong thời gian qua, thực hiện chính sách nhân đạo và đại đoàn kết dân tộc, Đảng, Nhà nước và Chính phủ Việt Nam đã tạo mọi điều kiện thuận lợi cho bà con kiều bào về thăm thân nhân, quê hương, đất nước, kể cả việc tìm và cải táng hài cốt những người từng phục vụ trong chế độ cũ, những người lính Mỹ chết trận tại Việt Nam.

Cảm kích trước chính sách trên, ông Nguyễn Đạc Thành - đại diện Vietnamese Mia Pow Foundation đã viết thư tới Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về người VN ở nước ngoài Nguyễn Thanh Sơn bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc đối với Chính phủ Việt Nam. Trong thư có đoạn:

“… Trong thời gian hơn hai năm qua, Chính phủ Việt Nam mà đại diện là Bộ Ngoại giao đã tận tình giúp đỡ, tạo mọi điều kiện dễ dãi cho chúng tôi trong việc giúp thân nhân tù cải tạo, tìm và đưa hài cốt người thân về với gia đình. Chính nhờ sự giúp đỡ đó, chúng tôi đã tìm được 240 ngôi mộ, giúp trên 50 gia đình đưa hài cốt người thân đoàn tụ với gia đình.

Với kết quả khích lệ đó, ông Thứ trưởng cũng như Tòa Đại sứ Mỹ tại Hà Nội đã đánh giá cao về nỗ lực Nhân Đạo và sự thành công của chúng tôi trong thời gian qua. Ông Brian C. Aggeler (1) cũng đã ca ngợi thiện chí của Chính phủ Việt Nam trong vấn đề hài cốt tù cải tạo. Ngoài sự đánh giá của Tòa Đại sứ Hoa Kỳ ra, đồng bào hải ngoại cũng đã có nhiều thiện cảm hơn, nhiều tin tưởng hơn đối với chính sách đoàn kết dân tộc của Chính phủ Việt Nam …”

Ông Nguyễn Đạc Thành nhấn mạnh, thiện chí và hành động của các cơ quan chức năng của Việt Nam “đã chứng minh một cách hùng hồn chánh sách Nhân Đạo và quyết tâm thực hiện Đoàn Kết Dân Tộc của Chánh phủ Việt Nam”. "

    Source: http://www.quehuongonline.vn/VietNam/Home/Nguoi-Viet-o-nuoc-ngoai/Tin-cong-dong/2009/06/3600A1C9/

    Thứ hai, 29/06/2009, 16:56:31 PM
    Thư cảm ơn của Vietnamese Mia Pow Foundation

    Trong thời gian qua, thực hiện chính sách nhân đạo và đại đoàn kết dân tộc, Đảng, Nhà nước và Chính phủ Việt Nam đã tạo mọi điều kiện thuận lợi cho bà con kiều bào về thăm thân nhân, quê hương, đất nước, kể cả việc tìm và cải táng hài cốt những người từng phục vụ trong chế độ cũ, những người lính Mỹ chết trận tại Việt Nam.

    Cảm kích trước chính sách trên, ông Nguyễn Đạc Thành - đại diện Vietnamese Mia Pow Foundation đã viết thư tới Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về người VN ở nước ngoài Nguyễn Thanh Sơn bày tỏ lòng cảm ơn sâu sắc đối với Chính phủ Việt Nam. Trong thư có đoạn:

    “… Trong thời gian hơn hai năm qua, Chính phủ Việt Nam mà đại diện là Bộ Ngoại giao đã tận tình giúp đỡ, tạo mọi điều kiện dễ dãi cho chúng tôi trong việc giúp thân nhân tù cải tạo, tìm và đưa hài cốt người thân về với gia đình. Chính nhờ sự giúp đỡ đó, chúng tôi đã tìm được 240 ngôi mộ, giúp trên 50 gia đình đưa hài cốt người thân đoàn tụ với gia đình.

    Với kết quả khích lệ đó, ông Thứ trưởng cũng như Tòa Đại sứ Mỹ tại Hà Nội đã đánh giá cao về nỗ lực Nhân Đạo và sự thành công của chúng tôi trong thời gian qua. Ông Brian C. Aggeler (1) cũng đã ca ngợi thiện chí của Chính phủ Việt Nam trong vấn đề hài cốt tù cải tạo. Ngoài sự đánh giá của Tòa Đại sứ Hoa Kỳ ra, đồng bào hải ngoại cũng đã có nhiều thiện cảm hơn, nhiều tin tưởng hơn đối với chính sách đoàn kết dân tộc của Chính phủ Việt Nam …”

    Ông Nguyễn Đạc Thành nhấn mạnh, thiện chí và hành động của các cơ quan chức năng của Việt Nam “đã chứng minh một cách hùng hồn chánh sách Nhân Đạo và quyết tâm thực hiện Đoàn Kết Dân Tộc của Chánh phủ Việt Nam”.

    Quê Hương
    -----
    * Chú thích:
    (1): Tuỳ viên Chính trị của Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội.

    Source: http://www.quehuongonline.vn/VietNam/Home/Nguoi-Viet-o-nuoc-ngoai/Tin-cong-dong/2009/06/3600A1C9/
Ngậm mà nghe! VC đã không đòi ông Thành trả tiền cho mỗi bộ hài cốt, nhưng bánh ít đi thì bánh quy phải lại. Không biết anh linh của người quá cố có hưởng được mùi thơm hoa hồng không chứ hoa thì đã cài trên áo anh cán Cộng rồi.

Có một lập luận của ông Thành mà khó cho người ta không chấp nhận. Đại ý của lập luận này là những hài cốt ấy không phải là của những vị trong CĐ NVTD UC, nếu muốn để hài cốt làm chứng tích tội ác VC thì hãy để hài cốt của người thân của quý vị ấy, đừng bắt vợ con của tử sĩ phải bỏ xác người thân lạnh lẽo trong rừng hoang.

Xác có biết lạnh hay không, hồn có biết lạnh hay không thì tùy vào quan niệm của mỗi người. Điều mà nhà trường dạy tôi từ thời tiểu học là tấm gương của đức Trần Hưng Đạo. Cốt lõi của bài học là xem chuyện nước cao hơn quyền lợi gia đình.

Ai mà không thông cảm cho nỗi lòng của thân nhân người quá cố, song điều mà tôi muốn thấy một niên trưởng, một tổng hội trưởng HO dạy lại đàn con lũ cháu, là nghĩa cả, là viễn kiến, là tư tưởng của Trần Hưng Đạo, Trần Bình Trọng, hơn là lý luận "anh đừng bắt tôi hy sinh" mà ông Thành đang phổ biến (dù ông không sai).

Tôi ái mộ tính khí của người bạn thân Lê Minh Tuấn, con người có tình có nghĩa và ủng hộ anh trong việc bốc mộ các cựu chiến binh VNCH ngã mình trong trại cải tạo. Song tôi không thưởng thức sự rình rang quảng bá nhân tính mà ông Nguyễn Đạc Thành đang tô điểm cho VC. VC không cho bốc mộ vì tính nhân bản mà là vì lợi ích tuyên truyền chính trị.

Lại một lần nữa, VC ngào lớp đường mang tên "nhân đạo" ngoài viên độc dược. Tôi mến con người bác Nguyễn Đạc Thành nhưng có cảm tưởng bác đang mang viên độc dược bọc đường ấy cho bà con uống qua con đường của BBC, SBTN, SBS và qua các bạn trẻ.

Bông Hồng Trên Nấm Mộ Hoang, cũng là Bông Hồng cho Bắc Bộ Phủ. HOA HỒNG CÓ GAI.

Nguyễn văn Hoàng
(Hoàng Nguyên, Brisbane)
2010/6/13 hoang nguyen (hoang4eb@gmail.com)
    Kính thưa quý vị,
Trong những tháng gần đây, chúng ta có nghe nói về chương trình của hội HO về việc bốc mộ một số mộ phần của các vị tù cải tạo, do ông Nguyễn Đạc Thành chủ xướng. Hôm thứ Sáu vừa qua, buổi gây quỹ cho chương trình Bông Hồng Trên Nấm Mộ Hoang đã diễn ra ở Melbourne và tối hôm qua, cuộc gây quỹ đã diễn ra ở Brisbane. Được biết, trong tuần tới sẽ có cuộc gây quỹ ở Sydney. Sáng hôm qua, chúng tôi nhận được một thông báo khẩn của Cộng Đồng NVTD - UC (bên dưới).
    * Ông Nguyễn Đạc Thành nhận định và phản ứng như thế nào trước thái độ của CĐNVTD-UC?

    * Ông có chủ trương đối thoại và thương lượng với CSVN hay không?

    * Ông có chống Cộng hay không?
Xin kính mời quý vị theo dõi phần phỏng vấn của Hoàng Nguyên với ông Nguyễn Đạc Thành, thực hiện vào tối thứ Bảy,12 tháng 6 năm 2010.
Trân trọng,
Hoàng Nguyên

Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu
Vietnamese Community in Australia

PO Box 2115 Footscray VIC 3011
Tel: 0411 756 552
Email: sicmaa.nguyen@gmail.com

THÔNG BÁO KHẨN
CỦA BAN CHẤP HÀNH CỘNG ÐỒNG NGƯỜI VIỆT TỰ DO ÚC CHÂU
V/V: CHƯƠNG TRÌNH GÂY QUỸ
“BÔNG HỒNG TRÊN NẤM MỘ HOANG”

http://teolangthang.blogspot.com/2010/06/thong-bao-cua-cnvtduc-ve-chuong-trinh.html
    Thư khẩn của Hội Cựu Quân Nhân QLVNCH/QLD
    v/v Bông hồng trên nấm mộ


    Kính thưa quý vị,

    Ngay từ đầu, khi Ban Tổ Chức mời gọi yểm trợ cho buổi Bông Hồng Trên Nấm Mộ Hoang được tổ chức ở Brisbane vào tối hôm qua, thứ Bảy 12/6/2010, Hội CQN/QLVNCH/Qld chúng tôi đã sẵn sàng ủng hộ với ý định sẽ có một số đông thành viên tham dự.

    Tuy nhiên, sau đó, được báo tin và được biết qua sự tìm hiểu thêm, chúng tôi thấy có một số vấn đề liên quan đến phương diện chính trị của câu chuyện này không được rõ ràng. Vì thế, Hội CQN/QLVNCH/Qld chúng tôi có mời Anh Lê Minh Tuấn Trưởng Ban Tổ chức đến Trụ sở của Hội và cho biết lý do Hội sẽ KHÔNG có mặt trong buổi sinh hoạt tối hôm qua.

    Khi được cho biết quyết định đó của chúng tôi, và trước khi ông Nguyễn đạc Thành tới Brisbane, anh Lê minh Tuấn - Trưởng Ban Tổ chức buổi BHTNMH ở Brisbane - có đề nghị để ông NĐ Thành tới tiếp xúc với anh em chúng tôi để có một buổi cùng nhau nói chuyện. Chúng tôi rất hoan nghênh và đồng ý sẽ gặp gỡ ông NĐ Thành vào 3 giờ chiều hôm nay, Chủ Nhựt 13/6.

    Dầu chỉ có hơn 24 tiếng đồng hồ để thu xếp, chúng tôi cũng đã kêu gọi được khoảng 40 anh em CQN đến tham dự buổi chiều hôm nay.

    Tuy nhiên, đến 10:45am sáng nay (Chủ nhựt 13/6), ông NĐ Thành đã điện thoại và cho biết sẽ không đến được nữa vì, theo ông Thành, "Có gặp cũng vậy thôi anh Phụng ơi, cũng có chừng bấy nhiêu câu hỏi mà hồi tối, tôi đã trả lời với bà con hết rồi !"

    Đây là một điều hoàn toàn trái ngược với câu mà ông NĐ Thành đã tuyên bố trong buổi sinh hoạt tối hôm qua tại Trung Tâm Sinh Hoạt Công Giáo Inala mà chúng tôi được nghe thuật lại là "Tôi sẵn sàng gặp bất cứ ai, bất cứ ở đâu để nói chuyện"

    Chúng tôi nghĩ đây là một điều đáng tiếc và sẽ phản ảnh không thuận lợi cho ông NĐ Thành vì những thắc mắc, những nghi vấn hay những tâm tư mà anh em CQN chúng tôi muốn chia sẻ cùng ông NĐ Thành cũng sẽ mãi mãi còn đó, nếu không muốn nói sẽ có phần gia tăng thêm.

    Nhân dịp này, tôi xin thông báo KHẨN đến các anh em hội viên CQN/QLVNCH/Qld là buổi sinh hoạt chiều hôm nay, lúc 3 giờ, như vậy đã được hủy bỏ. Thành thật xin lỗi các chiến hữu về sự việc ngoài ý muốn này.

    Trân trọng,
    Huỳnh bá Phụng
    Chủ Tịch
    Hội CQN/QLVNCH/Qld