Monday, April 26, 2010

Đôi điều suy nghĩ về sự ra đi của đức TGM Ngô Quang Kiệt - Alf. Hoàng Gia Bảo




Alf. Hoàng Gia Bảo

Việc tòa thánh Vatican bất ngờ công bố quyết định bổ nhiệm Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn từ Đà Lạt ra Hà Nội để chuẩn bị thay Đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt đã làm nóng dư luận suốt tuần vừa qua, bởi trước đó chỉ vài ngày mọi người vẫn tin rằng đó chỉ là những lời ‘đồn thổi’ thiếu logic. Bởi việc này là do tòa thánh Vatican quyết định, nhưng trước nay chúng ta lại chưa hề biết đến trường hợp nào tòa thánh lại chịu ‘xuống nước’ trước những yêu sách ‘vô lối’ đòi thuyên chuyển một chức sắc cao cấp của giáo hội như Hà Nội muốn áp đặt lên Đ/c Kiệt. Chính vì thế rất nhiều người đã không khỏi ngỡ ngàng và thất vọng. Thậm chí đến cả Lm. Pascal Nguyễn Ngọc Tĩnh, một người rất am hiểu tình hình giáo hội cũng đã phải thốt lên, rằng đó là một “cảm giác thật khó tả”!

Sự thật phũ phàng!

Có thể nói suốt chiều dài lịch sử 350 năm tồn tại của giáo hội VN chưa bao giờ việc đi ở của một vị giám mục lại trở thành ‘nan đề’ và được dư luận quan tâm một cách đặc biệt như trường hợp của đức cha Kiệt. Không chỉ có các báo công giáo đưa tin - bình luận thôi, vụ việc cũng đã thu hút nhiều báo đài lớn như BBC, VOA, RFA, RFI v.v…

Trước một làn sóng quá nhiều người không đồng tình như vậy, cho dù ai có giải thích theo cách nào, kể cả việc nhân danh đức tin để giải thích rằng đây là do “thánh ý Chúa” đi chăng nữa, thì vẫn luôn còn đó một sự thật hết sức phũ phàng: đó là chức danh TGM Hà Nội của đ/c Kiệt đã bị ông Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo đòi lấy đi trước cả khi tòa thánh Vatican ra quyết định mang nội dung như ông Thảo yêu cầu.

Tưởng cũng cần nhắc lại vào ngày 15/10/2008 UBND Tp.Hà Nội từng đứng ra tổ chức một ‘cuộc họp báo’ nhưng khách mời chủ yếu là các đại sứ quán để nghe ông chủ tịch Nguyễn Thế Thảo tuyên bố rằng TP.Hà Nội “sẽ đề nghị thuyên chuyển Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt ra khỏi Giáo phận Hà Nội”. Và nay thì điều này đã thành sự thật.

Như vậy, dù muốn hay không chúng ta vẫn phải tin rằng nguyên nhân cốt lõi khiến đ/c Kiệt phải ra đi chính là để thỏa mãn đòi hỏi của chính quyền Hà Nội. “Sức khỏe” chỉ là lý do ‘vay mượn’.

Điều đáng buồn cho giáo hội là ở chỗ này. Trong khi giáo dân chúng ta vẫn thường được dạy “Chúa là Đường và là Sự Thậ t… chỉ có sự thật mới là vĩnh cửu, là cứu cánh và là ơn cứu rỗi… chọn đi theo Chúa là phải chọn sự thật làm bạn đồng hành v.v…” nhưng nay khi đụng đến sự thật về tuyên bố của ông Nguyễn Thế Thảo mới thật là … hỡi ôi! chẳng thấy vị giám mục nào trong HĐGMVN dám đả động đến nó!?

Chỉ bấy nhiêu thôi thiết tưởng cũng đã quá đủ để mọi người chẳng phải nhọc công đi tìm “một nửa sự thật” nào khác, như một bài viết trên trang HĐGMVN từng đặt vấn đề với nuvuongcongly. net

Đ/c Kiệt ‘mất ngủ’ hay giáo hội đang lâm trọng bệnh?

Bất cứ ai quan tâm lo lắng đến vận mệnh giáo hội cũng có lý do chính đáng để ‘bất bình’ với quyết định của tòa thánh: Vì sao giáo hội lại có thể để cho thế quyền can dự quá sâu vào việc thay đổi thuyên chuyển nhân sự cấp cao như vậy? Và nhất là khi việc làm này đại được viện dẫn bằng lý do hết sức dối trá “nhằm thể theo tâm nguyện chung của người dân, giáo dân thủ đô” như ông chủ tịch TP.Hà Nội Nguyễn Thế Thảo đưa ra?

Ai theo dõi vụ Tòa Khâm Sứ hẳn đều biết chắc chắn không hề có loại nguyện vọng ‘bất nhân thất đức’ như vậy trong dân chúng đối với Đ/c Kiệt? (ngoại trừ hạng ‘giáo gian’ thì xin miễn bàn).

- Giả dối trắng trợn như thế, vậy mà ông Thảo vẫn chiến thắng khi sắp sửa gạt được Đ/c Kiệt ra khỏi cương vị TGM thủ đô, một vị trí mà thời gian qua Ngài đã tỏ ra có thừa khả năng chu toàn nó hơn bất kỳ ai khác?

- Tại sao giáo hội lại để cho một sự dối trá lại lên ngôi một cách dễ như vậy? Vì lợi ích lâu dài của cả giáo hội VN ư? Dựa vào đâu để khẳng định và lấy gì đảm bảo?

- Sự lên tiếng không đồng tình của nhiều người trên các trang mạng về việc đ/c Kiệt bị bứng ra khỏi Hà Nội một cách vô lý như vậy há chẳng phải là điều chính đáng sao, khi mà chỉ mới cuối năm vừa qua, nhân dịp khai mạc Năm thánh tại Sở Kiện giáo hội đã nói nhiều về “niềm tự hào về đức tin trung kiên của các bậc cha ông”. Vậy mà nay có người sống tinh thần đức tin kiên trung ấy thì lập tức bị lên án là chia rẽ giáo hội? Nếu giáo hội thật sự có đoàn kết tại sao Đ/c Kiệt lại bị lẻ loi bấy lâu như vậy?

Ai trong HĐGMVN có thể giải tỏa cho dư luận những câu hỏi trên để đàn chiên hàng ngày khỏi mất công leo trèo tường lửa để đi tìm ‘nửa sự thật’ không đáng tìm kia?

‘Biến cố’ Ngô Quang Kiệt?

Quyết định của tòa thánh bổ nhiệm G/m Nhơn thay thế Đ/c Kiệt một ngày gần đây rõ ràng có điều gì đó rất thiếu thuyết phục đối với dư luận giáo hội.

Bởi khi nhìn lại những gì Đ/c Kiệt đã làm cho hai giáo phận Lạng Sơn và Hà Nội chục năm qua, có thể nói hiếm có vị giám mục nào có thể chu toàn cái mà nhà nước VN thường rêu rao là ‘tốt đời đẹp đạo’ theo đúng nghĩa của nó như Ngài, mà bằng chứng dễ thấy nhất là Đ/c Kiệt không chỉ được giáo dân khắp nơi mến mộ thôi, mà còn được rất nhiều người ngoài đạo cả trong lẫn ngoài nước kính trọng.

Một chủ chăn như thế vì sao lại phải từ bỏ cộng đoàn để ra đi?

Với tình thế giáo hội đang đầy rẫy những sự nghi kỵ, bị thù ghét bởi thế quyền như hiện nay, việc vùi dập một chủ chăn cương nghị, mẫu mực như Ngài có thể sẽ trở thành hiểm họa đối với giáo hội. Bởi không ai có thể đoán trước được tương lai giáo phận Hà Nội và cả giáo hội VN sẽ tốt hay sẽ xấu hơn hiện nay sau nước cờ ‘thí tốt’ này?

Tốt xấu ở đây tất nhiên không phải là chuyện đạo công giáo sẽ bị Csvn công khai đàn áp. Thời đại ngày nay không còn có chỗ cho những loại hành động ngu xuẩn ấy nữa, mà sẽ bằng những thủ đoạn tinh vi hơn nhiều núp sau hàng giáo phẩm.

Thật lòng mà nói, bản thân tôi cũng như rất nhiều giáo dân quen biết khác đều rất không đồng tình với Đ/c Nhơn về sự xuất hiện của Ngài trên các phương tiện truyền thông nhà nước cùng ông thủ tướng ở những thời điểm khá nhạy cảm. Như Ngài cùng một số vị giám mục khác từ Long Khánh lặn lội ra tận Hà Nội để ‘chào’ ông thủ tướng Dũng hồi năm 2008. Nếu HĐGMVN họp ở Hà Nội thôi thì ‘nhân tiện’ đã đành, đằng này…!? Phải chăng các vị đứng đầu giáo hội chúng ta có nhiệm vụ phải báo cáo chính phủ kết quả cuộc họp có “thành công tốt đẹp” hay không cho chính phủ nắm?

Gần đây hơn, trong khi một trong số những cơ sở quan trọng của giáo hội là Giáo Hoàng Học Viện chưa đòi lại được, thì Đ/c Nhơn lại đi nhận hơn chục hécta đất do thành phố Đà lạt ‘hào phóng’ cấp để xây dựng Trung tâm Mục vụ với lễ khánh thành rất ‘hoành tráng’ được báo đài trong nước đưa tin ‘rầm rộ’. Làm thế để làm gì để rồi phải ‘há miệng mắc quai’ với họ khi thấy Giáo Hoàng Học Viện bị họ đào bới liền ngay sau đó?

Lịch sử một khi qua đi nó sẽ ‘đóng khung’ vĩnh viễn, không cho phép bất kỳ ai thay đổi sửa chữa được điều gì sau đó. Chẳng còn bao nhiêu ngày nữa, đ/c Kiệt sẽ phải rời khỏi Hà Nội. Liệu giờ ‘G’ của ngày ‘D’ bàn giao ấy sẽ đi vào lịch sử giáo hội như một sự kiện đáng xấu hổ?

Có những biến cố mới xảy ra vài thập niên trước nhưng nay đã được nhiều người nhắc lại với bao nuối tiếc! Như hai anh em ông Diệm Nhu giá như sáng 03/11/1963 đừng gọi điện cho ‘Big Minh’ (tức tướng chủ mưu đảo chính Dương Văn Minh) thông báo nơi họ đang ở để sau đó phải chui vào lòng chiếc thiết vận xa 113 tối om làm mồi ngon cho lũ hèn hạ, mà họ cứ ‘ở lì’ trong nhà thờ Cha Tam. Biết đâu số phận của vài chục triệu dân chúng miền Nam có thể đã rẽ theo hướng khác tốt hơn nhiều so với hiện nay?

Không ít kinh nghiệm ‘đớn đau’ từ lịch sử chắc hẳn đang khiến không ít người cũng như tôi đang băn khoăn tự hỏi, không biết liệu lần “tuân theo Thánh ý Chúa” này của Đ/c Nguyễn Văn Nhơn có thật sự sáng suốt hay không để sau này không ai phải nói câu “giá như ngày ấy… “

Dư luận ‘nóng’ do đâu?

Vụ đ/c Kiệt bị trục xuất khỏi Hà Nội bỗng khiến tôi nhớ lại chuyện Đ/c FX.Nguyễn Văn Thuận cũng từng bị trục xuất khỏi giáo phận Sàigòn đúng 35 năm trước…

Cũng như bao vụ ‘lùm xùm’ khác xảy ra trong thời đại ngày nay đều có ‘công trạng’ rất lớn của mạng internet và những gì đang xảy ra với Đ/c Kiệt hiện nay cũng không thoát khỏi quĩ đạo truyền thông này.

Nếu xét về mức độ hành xử vô lối của nhà cầm quyền Csvn đối với hai vị chủ chăn này, rõ ràng vụ Đức cha FX.Nguyễn Văn Thuận nghiêm trọng hơn nhiều nhưng lại có rất ít người biết. Vì như chúng ta đều đã biết, sau khi cưỡng chiếm miền Nam chính quyền cách mạng khi ấy chẳng những đã không công nhận quyết định bổ nhiệm của tòa thánh (23/4/1975) đưa Đ/c Thuận về làm Phó GM Sàigòn, nhưng thay vì buộc Ngài trở về Phan Thiết, thì vào ngày lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời (15/8/75) Ban Quân Quản Tp.Sàigòn đã bắt và giam Ngài luôn cho mãi đến ngày 23/11/1988, nghĩa là sau hơn 13 năm tù đày mới được trả tự do.

Nhưng giả dụ như thời Đ/c Thuận cũng có phương tiện internet đầy đủ như bây giờ, chắc chắn nó cũng không thu hút sự quan tâm của công luận như với trường hợp đ/c Kiệt khiến cả giáo hội phải nóng lên suốt tuần qua.

Nguyên nhân của sự khác biệt theo chúng tôi là ở chỗ, những gì xảy ra cho đ/c Thuận là do một mình Csvn ‘tự tung tự tác’ trong men say chiến thắng 30/4/1975, còn với Đ/c Kiệt chuyện đã khác hoàn toàn. Một mình Csvn không thể làm nổi nếu không được sự chấp thuận của tòa thánh Vatican cũng như sự ủng hộ của HĐGM-VN. Bởi nếu không, hẳn Đ/c Nhơn đã có thể từ chối.

Nhân đây người viết cũng xin nhắc lại một phát biểu có vẻ quá … vô tư thoải mái của Lm.Huỳnh Công Minh với đài BBC hôm 23/4 khi nói về việc G/m Nhơn không muốn nhận nhiệm sở mới, bởi vì "ngoài kia khó khăn lắm trong lúc đó trong này đã yên hàng"!!!

Chúng tôi không biết ý nguyện thật sự của G/m Nhơn ra sao nhưng những lời ‘tung hứng’ loại này trong cương vị một linh mục là rất đáng xấu hổ. Tuy nhiên nó cũng phản ánh tư duy… ‘tìm chỗ ẩn nấp’ hiện không phải là hiếm trong hàng giáo phẩm VN.

Trở lại với mục đích so sánh trên, là để chúng ta dễ nhận ra rằng, lý do quan tâm của mọi người về việc đ/c Kiệt “phải ra đi” (lời của BBC) chắc chắn không phải vì lời tuyên bố của ông Nguyễn Thế Thảo. Bởi xét cho cùng, sau vụ đòi lại Tòa Khâm Sứ của Đ/c Kiệt ‘bất thành’ và nhất là với lời tuyên bố “tự do tôn giáo không phải là ân huệ…” anh chống tôi không được thì anh ắt phải ra đi. Luật đời xưa nay nó vẫn luôn là vậy. Mà chính cách xử lý trường hợp Đ/c Kiệt của cả tòa thánh Vatican lẫn HĐGM-VN không được như nhiều người mong đợi, là thay vì giáo hội có cách nào đó bảo vệ Đ/c Kiệt khỏi sự đe dọa của cường quyền, thì đã nhanh chóng chấp nhận sự áp đặt của họ. Làm thế giáo dân không còn cách hiểu nào khác hơn là giáo hội đã bị lũng đoạn bởi cường quyền.

Chính cái nỗi lo này mới thật sự làm ‘náo loạn’ dư luận khiến giáo hội bị nóng lên suốt tuần qua chứ chẳng phải do ‘âm mưu’ nào hết.

“Mặc cả”

Trang nuvuongcongly. net khi nói về vụ thuyên chuyển Đ/c Kiệt đã dùng từ “mặc cả”, thoạt nghe có vẻ nặng nề. Tuy nhiên, chúng ta cần biết rằng trong khi Vatican đối với Kitô hữu chúng ta là ‘Tòa Thánh’ thì với các thế lực trần gian đó lại là một vương quốc có quyền lực trên trường quốc tế.

Do vậy, trong quan hệ với VN tòa thánh không bao giờ chỉ biết chăm chăm đếm tới lui con số 6-7 triệu linh hồn tín hữu thôi. Mà một khi Vatican đã không thể nhập vai ‘Tòa Thánh’ để rao giảng với ‘con chiên’ Csvn được nữa, thì mọi sự “mặc cả” qua lại giữa đôi bên nếu có cũng là chuyện bình thường tất yếu thôi.

Bức thư khẩn từ Hồng y Quốc vụ Khanh Bertone (tương đương chức thủ tướng) gởi Đ/c Kiệt khi vụ TKS lên đến đỉnh điểm để giải quyết vụ việc “sao cho êm đẹp” cho chúng ta thấy khả năng thi hành những nhiệm vụ trần thế của các đấng bậc ở Vatican chẳng thua gì các chính trị gia tên tuổi thế giới là bao.

Lý giải sự việc của tòa thánh như vậy nghe có vẻ hơi trần trụi, nhưng nếu không, chúng ta sẽ chẳng còn cách nào khác để hiểu vì sao Tòa thánh Vatican dễ dàng chấp thuận yêu cầu của nhà nước VN muốn ‘bứng’ Đ/c Kiệt ra khỏi Hà Nội?

Một khi đã gọi là ‘mặc cả’ rồi thì ‘bánh ít ném đi’ chắc chắn sẽ có ‘bánh qui quẳng lại’, vậy sau vụ thuyên chuyển này nhà nước VN sẽ ‘ném’ cái gì lại cho giáo hội?

Gần đây chúng ta nghe nói nhiều về khả năng sẽ có một chuyến tông du đến VN của ĐGH Benedictô XVI vào năm sau 2011 nhân kết thúc Năm Thánh của giáo hội VN. Chưa biết khả năng này sẽ hiện thực được bao nhiêu phần trăm, nhưng để điều này được xảy đến, thì một trong những điều kiện gần như mang tính nguyên tắc ngoại giao phải được khai thông, đó là bang giao giữa Vatican và VN dù có thể sẽ chỉ là ở cấp độ thấp nhất.

Trước đây chúng ta cũng nghe nói Hà Nội sẽ không bao giờ dám qua mặt ‘đàn anh’ TQ trong quan hệ với Vatican, nhưng nay tình thế đã thay đổi hoàn toàn khác. Hơn bao giờ hết Hà Nội ráo riết vận động có thêm càng nhiều đồng minh càng tốt trước khi ‘lỡ’ nổ ra tranh chấp súng đạn với TQ nay mai.

Như vậy, khả năng thiết lập bang giao ở cấp cao nhất là trao đổi đại sứ đang được Hà Nội nhắm đến. Điều này xảy ra sẽ tạo cơ hội ‘danh chính ngôn thuận’ nhất cho Hà Nội giúp họ giải tỏa vết nhơ về vụ Tòa Khâm Sứ lỡ gây ra hai năm trước. Vì thử hỏi còn nơi nào thích hợp cho vị đại sứ tòa thánh hơn cái ‘vườn hoang’ số 42 Nhà Chung vốn là nơi ở của vị khâm sứ cuối cùng hơn nửa thế kỷ trước? Và như đã có lần chúng tôi nêu ra, khi trưng dụng làm vườn hoa, Hà Nội đã ra lệnh đập phá tất các công trình trong khuôn viên này nhưng họ lại không đụng gì đến tòa nhà chính cũ kỹ được xem là di sản của giáo hội, hẳn họ cũng có ý toan tính điều gì nên mới chừa lối thoát ‘cửa hậu’ như vậy?

Giải quyết vụ Tòa Khâm Sứ theo cách này, còn là bức thông điệp mà Hà Nội muốn gởi cho những vị chủ chăn nào muốn giống như Đ/c Kiệt: “xin thì cho nhưng đòi thì dứt khoát không trả!”.

Phải chăng đây cũng vì tòa thánh muốn hướng đến cách giải quyết này đối với những tài sản của giáo hội đang bị chiếm dụng và được nhà nước VN xem là “đôi bên cùng có lợi”, vì thế mà Đ/c Kiệt đã “phải ra đi”!?

Sàigòn, 26/4/2010
Alf. Hoàng Gia Bảo
Source: http://www.vietcatholic.org/News/Clients/ReadArticle.aspx?ID=79571

Phản Công Của 3 Triệu Ngô Quang Kiệt - Nguyễn Phúc Liên

Nguyễn Phúc Liên

Khi chúng tôi nói 3’000’000 Ngô Quang Kiệt hay 500’000 Cao Đình Thuyên là chúng tôi muốn nói đến LỰC LƯỢNG ĐÒI CÔNG LÝ gồm Giáo dân, Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ sống liền với Giáo dân và đã cùng nhau đổ máu ra tại hiện trường từ Tòa Khâm sứ, Xứ Thái Hà, Tam Tòa và Đồng Chiêm.

CSVN xử dụng đám ngợm Giáo gian quốc doanh

Truyền thống của Cộng sản là phải phá vỡ các Lực lượng dân chúng đối kháng. Cộng sản đi đến đâu là họ giải tán các đòan thể dù là ái hữu, văn hóa, thể thao.

Ở Việt Nam, CSVN không thể nào giải tán một cách đơn thuần Tổ chức Giáo Hội Công Giáo. Họ đành dùng danh, lợi, thậm chí cả gái để chiêu dụ một số Linh mục, Tu sĩ, thậm chí cả Giám mục để làm tay sai len lỏi vào Tổ chức Giáo Hội để chia rẽ, làm tê liệt các Lãnh đạo tối cao của Giáo quyền.

Trong nhiều chục năm trường, Hàng Giám mục VN đã thực sự yên lặng đến nỗi hèn nhát không dám cất tiếng nói trước những bất công, những tha hóa của xã hội, mà chỉ làm việc theo quy chế XIN—CHO, nghĩa là tùy thuộc quyết định của Chính trị Nhà Nước.

Hình thành Lực Lượng Giáo dân lên tiếng

Từ khi Giáo dân tụ họp cầu nguyện tại Tòa Khâm sứ, rồi Xứ Thái Hà, rồi Tam Tòa và Đồng Chiêm, tôi nhìn thấy một sự đứng lên đòan kết và can đảm của GIÁO DÂN của CÁC LINH MỤC, NAM NỮ TU SĨ sống liền với Giáo dân, hiệp lại thành một LỰC LƯỢNG ĐÒI CÔNG LÝ. Tôi vô cùng phấn khởi và nhìn thấy LỰC LƯỢNG này là niềm hãnh diện cho Công Giáo VN và là HY VỌNG cho DÂN TỘC. Hy vọng cho Dân tộc bởi vì Lực Lượng Giáo dân Công giáo có tổ chức và hy vọng sẽ hòa chung hướng dẫn Lực Lượng DÂN OAN, Lực Lượng Công nhân, Lực Lương Nông dân. Đó là là những Lực Lượng Dân nghèo đang bị những BẤT CÔNG về Kinh tế, về chính quyền DẠ DẦY.

Như đã nói ở trên, đã từ lâu, nhiều chục năm, Hàng Giám mục lãnh đạo tối cao YÊN TIẾNG, mặc cho những bất công, những tha hóa xã hội, những kẻ bị đàn áp nằm bên lề đường. Ngày nay, từ vụ việc Tòa Khâm sứ, Giáo Hội Công Giáo VN có được một Giám mục dám can đảm đứng lên nói SỰ THẬT, đi sát với Giáo dân và Dân nghèo. Đó là TGM NGÔ QUANG KIỆT. Ngài chấp nhận đứng ở đầu sóng ngọn gió cho LỰC LƯỢNG GIÁO DÂN, LINH MỤC VÀ NAM NỮ TU SĨ của Tổng Giáo phận Hà Nội, một LỰC LƯỢNG đang là HÃNH DIỆN của người Công giáo VN và nguồn HY VỌNG cho Dân Tộc trên đường chống BẤT CÔNG, đòi CÔNG LÝ cho xã hội.

CSVN tái xử dụng đám tay sai Giáo gian

Nhưng trong mấy tuần nay, người ta thấy CSVN và một số Giám mục tay sai, tìm đủ mọi cách triệt hạ vị Giám mục can đảm NGÔ QUANG KIỆT, rồi tìm thay thế vào bằng một Giám mục quốc doanh NGUYỄN VĂN NHƠN, người mà cách đây 6 năm, tôi thấy đã hoàn toàn về phía Lm. Phan Khắc Từ, Lm.Nguyễn Tấn Khóa và một số Giám mục khác như Gm. NGUYỄN THANH HOAN để nhiệt liệt ủng hộ Pháp Lệnh Tín Ngưỡng, Tôn Giáo mà CSVN đặt ra để bắt các Tô Giáo theo quy chế XIN—CHO, nghĩa là phải lệ thuộc vào Chính trị Nhà Nước.

Việc triệt hạ TGM NGÔ QUANG KIỆT là một đau lòng. Nhưng đau lòng hơn nữa là CSVN nhằm triệt hạ LỰC LƯỢNG GIÁO DÂN CÔNG GIÁO đang đứng lên và cho Dân tộc nguồn HY VỌNG.

Trong hòan cảnh như vậy, mình phải nghĩ thế nào để đấu tranh, tối thiểu BẢO VỆ LỰC LƯỢNG GIÁO DÂN, LINH MỤC, NAM NỮ TU SĨ đã sống chết ở hiện trường với Giáo dân.

Không thể làm tê liệt 3 triệu Ngô Quang Kiệt

Tôi muốn tách các Giám mục, Thần quyền cấp tối cao lúc này (không có TGM KIỆT) ra khỏi LỰC LƯỢNG GIÁO DÂN, LINH MỤC, NAM NỮ TU SĨ để BẢO TÒAN LỰC LƯỢNG đang lên này. Đó là LỰC LƯỢNG 3’000’000 Ngô Quang Kiệt.

Như vậy, hiện nay, một sự tranh đấu giữa hai phía rõ rệt:

  • Một đàng là nhóm thượng tần: Giáo quyền tối cao gồm Hàng Giám mục, thậm chí nội gián tới Vatican.


  • Thực vậy, CSVN xử dụng một số ngợm tay sai quốc doanh đã được lên tới Giám mục. Nhóm này đã tích cực làm tay sai cho CSVN nhằm thực hiện việc lọai TGM NGÔ QUANG KIỆT ra khỏi địa bàn Hà Nội, nhưng mục đích tối hậu là phá vỡ Lực Lượng Giáo Dân, Linh mục và Nam Nữ Tu si đi liền với Gíao dân. Để thực hiện mục đích tối hậu này, chúng xử dụng ngợm Giám mục Nguyễn Văn Nhơn thay thế TGM NGÔ QUANG KIỆT. Lệnh thay thế đã đến từ Vatican. Một số người thạo tin từ Vatican đã nghĩ rằng CSVN đã xử dụng thành phần nào đó ảnh hưởng tới quyết định của Vatican. Người ta đang bị nghi ngờ Đức Ông Francesco CAO MINH DUNG làm Cố vấn chính trong Bộ Ngọai Giáo Vatican. Chúng tôi được thông tin rằng trong dịp Lễ Khai mạc Năm Thánh vừa rồi tại Hà Nội, Đức Ông Cao Minh Dung sang Hà Nội tham dự và đã đuợc CSVN chiều chuộng một các đặc biệt. Tỷ dụ CSVN cho xe chở cả Gia đình, thân nhân của Đức Ông Cao Minh Dung từ Huế ra Hà Nội và CSVN chi phí tất cả những việc thuê và ăn ở tại Khách Sạn cho Gia đình và thân nhân. Một bạn học cũ với Đức Ông Cao Minh Dung tiết lộ rằng Đức Ông Cao Minh Dung có tham vọng lên tới chức Tổng Giám Mục.

  • Một đàng là Lực lượng hạ tầng: LỰC LƯỢNG GIÁO DÂN, LINH MỤC, NAM NỮ TU SĨ


  • Như ở trên đã nói, LỰC LƯỢNG này đứng lại với nhau từ ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của họ đã bị đè nén trong suốt những chục năm trường. Khi họ đã trở thành 3’000’000 Ngô Quang Kiệt, thì không thể một sớm một chiều mà Giáo quyền tối cao, Hàng Giám mục và ngay cả Vatican, có thể làm họ giải tán được, cho dù TGM NGÔ QUANG KIỆT có thể ra đi và ngợm Giáo gian quốc doanh Nguyễn Văn Nhơn về thay thế do dàn xếp của Giáo quyền tối cao. Họ có các Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ sống liền với họ và cùng họ tiếp tục đấu tranh.

    Nhật báo lớn quốc tế THE WALL STREET JOURNAL ngày 27.07.2009 đã nhận xét sự lớn mạnh của LỰC LƯỢNG này từ căn bản Giáo dân, Linh mục và Nam Nữ Tu sĩ cùng sống liền với Giáo dân, chứ không phải từ Giáo quyền tối cao sống trong lầu ngà: “Con số giáo dân tham gia biểu tình lên đến hàng trăm ngàn người dưới sự hướng dẫn của 170 linh mục và 420 nữ tu. Đụng độ giữa giáo dân và công an Việt Nam đã được ghi nhận trong đó có 2 linh mục bị thương nghiêm trọng.”

    LỰC LƯỢNG hạ tầng bắt đầu phản công

    Những dàn xếp từ nhóm thượng tầng trong mấy tuần qua làm cho một số Giáo dân đã từng đấu tranh lâu năm bảo vệ Giáo Hội VN cảm thấy đau lòng. Một số những bài viết như Giáo Hội Phá Sản, Xin Hàng Giám Mục đừng để CSVN xỏ mũi, Giáo Hội Đổi chác Thần quyền và Thế quyền. Chính bản thân tôi cũng than lên như thất vọng:

    “Khi Giám mục đâm sau lưng những bà già bị Công an CSVN đánh bể mặt vì bảo vệ Giáo Hội, thì Giáo dân thấy sự hy sinh của mình trở thành vô ích. Dại gì phải hy sinh trong khi Giám mục tòng phạm với Cộng sản. Nếu có Giám mục nào bị Cộng sản đánh què cẳng, thì Giáo dân cần gì phải nhào vô bênh đỡ. Cứ để Cộng sản đánh cho Giám mục ấy gẫy thêm tay và bể đâu thì Giám mục ấy mới thấy cái giá phản bội của mình đối với Giáo dân.”

    Sau tiếng than như thất vọng ấy, chúng tôi bình tĩ lại hơn và suy nghĩ tại sao chúng ta có một LỰC LƯỢNG GIÁO DÂN, LINH MỤC, NAM NỮ TU SĨ đặt căn bản trên ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM, mà chúng ta để cho nhóm thượng tầng làm tay sai cho CSVN khuynh đảo chúng ta và muốn dẫn chúng ta đi như đàn khỉ thuần thục. Chúng ta có LỰC và phải vùng dậy phản công lại theo đúng ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM trong chính con người chúng ta do chính Chúa Giêsu dậy qua Phúc Aâm. Chúng ta không thể để những bọn Chăn Chiên giả giao nộp chúng ta cho lang sói.

    Lá thư phản ứng của một Bà cụ 72 tuổi, Giáo dân Hà Nội, làm dấy động trong chúng ta sức phản công:
      “Kính thưa: HĐGMVN,

      Là Giáo dân Hà Nội, chúng con luôn theo sát mọi tin tức và diễn biến của Giáo phận Hà Nội. Gần đây, qua trang của Nữ Vương Công Lý, chúng con lại được tin Đức Cha Nguyễn Văn Nhơn sẽ ra Hà Nội nhận chức Phó TGMHN.

      Giáo dân chúng con thấy việc làm áp đặt này theo kiểu "quốc doanh" chứ không phài là của Giáo hội, nhất là Giáo hội Việt Nam từ trước tới nay. Do vậy, chúng con xin kính báo tới HĐGM VN như sau:

      1. Chúng con không thể chấp nhận cách "áp đặt" này khi mà ĐTGM Ngô Quang Kiệt hiện đang chức, Đức TGM Ngô Quang Kiệt hiện đã có Đức Cha Chu Văn Minh đang là Phó cho Ngài.

      2. Nếu chúng con không chấp nhận thì có lẽ chúng con phải nghĩ đến việc tập trung CẦU NGUYỆN tại Tòa Tổng Giám Mục 40 Nhà Chung Hà Nội, như đã cầu nguyện ở Tòa Khâm Sứ khi đòi Công Lý vậy.

      3. Xin các vị chủ chăn hãy nghĩ đến Giáo dân Hà Nội nói riêng, giáo dân miền Bắc nói chung đã chịu nhiều đau khổ trong nhiều năm chiến tranh và cũng đã chịu nhiều khổ đau và bất công dưới chế độ CSVN hơn 1/2 thế kỷ nay rồi.

      4. Kính mong HĐGMVN hãy biết lắng nghe ý kiến và nguyện vọng của Giáo dân, không nên áp đặt theo kiểu "ĐẢNG TRỊ".

      5. Không nên biến HĐGMVN thành Hội đồng Giám Mục kính Chúa yêu nước và dân tộc (theo kiểu CSVN !).

      Tóm lại, không thể vì yêu cầu của ma quỷ, của CSVN mà bứng ĐTGM Ngô Quang Kiệt ra khỏi trái tim của tất cả Giáo dân HN. Giáo dân Hà Nội mong muốn ĐTGM Ngô Quang Kiệt, người Cha kính yêu, vị chủ chăn can đảm và nhiệt thành vẫn tiếp tục chủ chăn của Giáo hội Việt Nam Hà Nội.

      Chúng con kính mong HĐGMVN hãy cùng toàn thể Giáo dân Việt Nam hiệp nhất nên một trong Chúa Kitô. Con xin nhắc lại một lần nữa: Giáo dân HN Nói riêng, Giáo dân miền Bắc nói chung đã chịu rất nhiều khổ đau qua hơn 50 năm dưới chế độ CSVN rồi. Xin hay để Giáo dân chúng con được yên. Không nên để "con giun xéo lắm cũng quằn" và nếu "tức nước sẽ vỡ bờ".

      Cuối cùng, chúng con kính mong HĐGMVN hãy lắng nghe ý kiến của Giáo dân khi chưa muộn.

      Trần Thị Hường 72 tuổi (Giáo dân Hà Nội)”
    Cái trường hợp “TỨC NƯỚC VỠ BỜ“ này, hay “Thượng bất chính, Hạ tác lọan“ đã đẩy LỰC LƯỢNG HẠ TẦNG có những chương trình phản công lại nhóm THƯỢNG TẦNG do CSVN sai khiến. Chúng tôi nhận thấy những phản công sau đây:

    1. Nhóm NỮ VƯƠNG CÔNG LÝ

    Mặc dù dấu tên, nhưng chúng tôi thấy Nhóm này thuộc thành phần những Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ, rất thạo những nguồn tin từ nội bộ Giáo Hội và tích cực họat động giữ vững Tinh thần của 3 triệu Ngô Quang Kiệt. Hiện nay nhóm đang vận động Thỉnh Nguyện Thư để giữ lại TGM NGÔ QUANG KIỆT.

    2. Giáo dân Tẩy Chay ngợm Giám mục Nguyễn Văn Nhơn

    Giáo dân đã trưởng thành, không phải là “Cha bảo sao, Con làm vậy“ nữa. Tỷ dụ cụ thể: Hội đồng một Giáo xứ ở Vinh đã không tiếp Linh mục Tổng Đại diện đến Giáo xứ và nói với Linh mục Tổng Đại diện rằng: “Cha đến bằng xe của Công an, chúng con không tiếp. Cha hãy về đi và đến bằng xe của Cha, thì chúng con tiếp.“

    Giáo dân và Linh mục đòan, Nam Nữ Tu sĩ thuộc Tổng Giáo phận Hà Nội sẽ đi đến trường hợp tẩy chay ngợm Gm Nguyễn Văn Nhơn: “Giám mục đến do CSVN đặt để, thì chúng con lánh xa Giám mục quốc doanh !“, nhất nữa Gíam mục Nhơn đến và muốn phá tan Lực Lượng đang là sự hãnh diện của Giáo Hội và nguồn Hy vọng cho Dân tộc.

    Sự lạnh lùng, tẩy chay ngợm GM Nhơn sẽ cho CSVN và Vatican một bài học.

    3. Họat động tẩy sạch ảnh hưởng của CSVN tại Vatican

    Nếu có nghi ngờ rằng Đức Oâng Francesco CAO MINH DUNG, Cố vấn chính tại Bộ Ngoại giao Vatican, phụ trách Việt Nam, bị CSVN khuynh đảo, “hối lộ“, thì số Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ VN chân chính tại Vatican cũng đông lắm và sẽ tìm cách lọai sự khuynh đảo của CSVN trên Đức Ông Cao Minh Dung. Những Linh mục, Nam Nữ Tu sĩ chân chính này sẽ đi thẳng với Đức Giáo Hoàng.

    Tin ở sức mạnh ĐỨC TIN và LƯƠNG TÂM của mình, tin vào SỰ THẬT sẽ thắng, LỰC LƯỢNG GIÁO DÂN, LINH MỤC, NAM NỮ TU SĨ không những không thể để mình bị dẫn đi như đàn khỉ thuần thục, mà phải phản công bảo vệ Giáo Hội mẹ Việt Nam khỏi bị khuynh đảo bởi một nhóm ngợm Giáo gian quốc doanh do CSVN sai khiến.

    Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên, Kinh tế
    Geneva, 27.04.2010

    Vietnam, in sadness but not in shame - Sol Sanders

    Sol Sanders

    ANALYSIS/OPINION:

    America's more than 1.5 million Vietnamese-Americans this week will mourn the 35th anniversary of the fall of Saigon and the Republic of [South] Vietnam.

    Defying conventional wisdom, many will remember and honor the bravery and sacrifice of the Army of the Republic of Vietnam. They want recognition for the heroic struggle that South Vietnamese troops put up against overwhelming odds after the withdrawal of American forces and the cutoff of U.S. military aid. Fortunately, a new group of revisionist scholars is setting the record straight, even in the face of the long history of American media and academic malfeasance on the Vietnam disaster.

    The mourners also will recall the enormous loss of life and suffering — "the bloodbath" which, again, conventional wisdom has tried to deny — that followed Saigon's fall. Thousands died in "the Vietnamese gulag," communist "re-education camps" where Prime Minister Pham Van Dong publicly admitted that more than 1 million people had been imprisoned. Few but the Vietnamese remember that in addition to the 255,000 boat people who reached the shelter of the miserable refugee camps, thousands drowned at sea, often refused entry by neighboring countries.

    That is not in any way to minimize the enormous loss of life and the sacrifice of Americans in what was a noble if tragic struggle. But it is an effort to retell the whole story of "Vietnam" for fellow Americans, particularly younger generations who have grown up amid a vast media and pseudo-scholarly distortion of facts. The remembrance also glories in the thousands of young Vietnamese now serving with distinction in the U.S. armed forces.

    Unfortunately, in Vietnam itself, the oppression continues unabated. The communist regime persecutes religious and ethnic minorities, and in its own ham-handed way, attempts to stamp out political dissent. An endlessly feuding politburo guides the one-party state — so enmeshed in petty personal rivalries and ideological confusion that it publicly arrested the Communist Party official newspaper editor after he wrote an anti-Chinese editorial. And, since 1995, when Sens. John McCain of Arizona and John Kerry of Massachusetts — both veterans of the war — pushed for U.S. diplomatic recognition without quid pro quos, official Washington has obfuscated the true nature of the regime. U.S. policy has naively and ignominiously sought favor with Hanoi through economic and trade concessions in a fruitless effort to promote political liberalization.

    Although Vietnam's economic team long ago adopted "the Chinese model," tattered Soviet-style central planning, incompetence and unbridled corruption have led to shortages, inflation and rising debt. Nevertheless, the indomitable Vietnamese entrepreneur, with his traditional thirst for education that finds an echo in the success of America's Vietnamese immigrant communities, has produced a growing gross national product for a youthful population nearing 90 million.

    Ironically, remittances from the American emigres to unfortunate relatives left behind has been the most powerful economic prop for the regime, totaling as much as $8 billion in 2008. That compares with $5 billion annually in aid from the multilateral agencies and bilateral aid programs. These remittances contribute 5 percent of the GDP, adding to the money sent home by a half-million workers abroad and spending by another 400,000 ethnic Vietnamese tourists annually. Capital from the American emigres, often arriving via the black market, funds small entrepreneurs who make Greater Ho Chi Minh City-Saigon the country's overwhelming economic hub, the cash cow for Hanoi's kleptocrats. The U.S. remains Vietnam's largest official investor as well, with some $1 billion in registered capital. More foreign investment would come were it not for the tangle of kickbacks and intrigues between the central Hanoi government and regional party bosses.

    Trying to counteract the effects of the worldwide credit crunch and recession, the communist planners in 2009 threw more than $1 billion — over 1 percent of GDP — at the currency. But while credit expanded by nearly 40 percent, the price of dollars soared despite two massive devaluations.

    Exporters, struggling with the high-priced dollar, have difficulty financing dollar imports of raw materials and components in the battle against their heavily subsidized Chinese competitors. And foreign exchange outflows are draining reserves. The business community is bracing for another round of inflation, probably even greater than the crisis year of 2008.

    The struggles of daily life, especially among the unemployed youths for whom both the French and American wars are a distant past, ignore the continued preoccupation with "Vietnam" in the United States. Hollywood's Vietnam War movies, for example, despite the widespread appeal of American popular culture, have elicited little interest.

    Much more important now, the Vietnamese look over their shoulder at their neighbor and traditional enemy, China. Despite border agreements following the short but bitter war in 1979 in which Hanoi bloodied Beijing's nose, disputes continue over islands in the South China Sea. And a flood of clandestine Chinese imports have wiped out many of Vietnam's cottage industries in the north.

    Bloggers on both sides keep up a steady chauvinist debate over old issues. And everyone waits for some new and spectacular development that will end the current malaise.

    • Sol Sanders, veteran foreign correspondent and analyst, writes weekly on the convergence of international politics, business and economics. He can be reached at solsanders@cox.net.

    Source: http://www.washingtontimes.com/news/2010/apr/26/sanders-vietnam-in-sadness-but-not-in-shame/
    __________________________

      Tưởng Niệm Ngày Mất Saigon 30/4/75:

      Việt Nam, Niềm Nhớ Đau Thương, Nhưng Không Tủi Nhục.
    Nguyễn Minh Tâm dịch

    • Nhân dịp tưởng niệm 35 năm ngày mất Saigon 30/4/75, ký giả Sol Sanders viết bài cảm nghĩ trên nhật báo Washington Times số ra ngày 26/4/2010. Sol Sanders là một cây bút chuyên viết bình luận về những vấn đề chính trị, kinh tế quốc tế. Chúng tôi xin lược dịch dưới đây để chia sẻ cùng quý độc giả nhân dịp tưởng niệm ngày 30 tháng Tư.


    TRONG TUẦN LỄ NÀY, hơn một triệu rưỡi người Mỹ gốc Việt sẽ ngậm ngùi khóc thương, tưởng niệm 35 năm ngày Saigon thất thủ, và mất nướcViệt Nam Cộng Hoà thân yêu của họ.

    Không chấp nhận những phán xét thường tình, nhiều người Việt Nam vẫn nhớ và vinh danh sự can trường, và những hy sinh cao cả của các chiến sĩ trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Họ muốn ghi nhận cuộc đấu tranh anh hùng của binh sĩ Miền Nam Việt Nam trước những nghịch cảnh hết sức oái ăm sau khi quân lực Mỹ rút lui, và Hoa Kỳ cắt đứt viện trợ quân sự cho họ. May thay, một nhóm học giả mới đây đã tìm cách duyệt xét lại những sai lầm cũ của lịch sử để sửa lại cho rõ, mặc dù họ phải đối đầu với quá trình lịch sử dài về thảm kịch ở Việt Nam bị giới truyền thông Mỹ và giới trí thức khoa bảng bóp méo sự thực.

    Những người Việt khóc thương cho quê hương bị mất cũng sẽ nhớ lại những thiệt mạng quá lớn, những đau khổ chập chùng họ từng phải gánh chịu. Chuyện “tắm máu” đã thực sự xảy ra sau ngày Saigon bị mất, nhưng những hiểu biết tầm thường vẫn tìm cách chối bỏ điều này. Hàng ngàn người đã bị chết trong các trại tù “gulag kiểu Việt Nam”, tức các “trại tù cải tạo” của cộng sản. Chính Thủ Tướng (CSVN) Phạm Văn Đồng đã công khai thú nhận có hơn một triệu người bị bắt đi tù. Ngoài ra, không ít người Việt vẫn còn nhớ có khoảng 255,000 thuyền nhân đến được nơi tạm dung trong các trại tỵ nạn kham khổ,và bị các nước láng giềng xô ra ngoài biển khơi, hàng ngàn người phải chết chìm trong biển cả.

    Nhân dịp này, người Việt tha hương cũng không dám coi nhẹ sự mất mát về nhân mạng, và sự hy sinh lớn lao của người Mỹ trong cuộc chiến đấu cao thượng, nhưng kết thúc trong bi thảm. Tưởng niệm ngày mất nước cũng là một cách để kể lại toàn bộ câu chuyện “Việt Nam” cho những người bạn Mỹ, đặc biệt là cho thế hệ trẻ, họ lớn lên bị nhồi sọ bằng những thông tin bóp méo sự thật của giới truyền thông cũng như của đám trí thức dởm. Nhớ ngày mất nước cũng là dịp để vinh danh hàng ngàn thanh niên Việt đang phục vụ oai hùng trong các đơn vị chiến đấu của quân lực Hoa Kỳ.

    Tiếc thay, ở Việt Nam hiện nay tình trạng đàn áp vẫn tiếp tục, không hề giảm bớt. Chế độ cộng sản ngược đãi tôn giáo và những sắc dân thiểu số, cũng như dùng biện pháp đàn áp cứng rắn để tận diệt những thành phần đối kháng chính trị. Bộ chính trị là cơ quan chỉ đạo cái quốc gia độc đảng này. Trong lúc đó ở bộ chính trị luôn luôn có tình trạng tranh dành, tị hiềm cá nhân, và khủng hoảng ý thức hệ. Tình trạng tồi tệ đến nỗi chúng công khai bắt giam một tổng biên tập tờ báo chính thức của Đảng Cộng Sản sau khi ông ta viết một bài ý kiến chống Trung Quốc. Và chưa hết, kể từ năm 1995, sau khi Thượng Nghị Sĩ John McCain ở Arizona, và John Kerry ở Massachussetts cố tìm cách đẩy mạnh việc Hoa Kỳ thừa nhận quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Hai ông này đều là cựu chiến binh ở Việt Nam đã cố gắng làm lợi cho Cộng Sản Việt Nam mà chẳng đòi hỏi được gì cho Hoa Kỳ cả. Các quan chức ở Hoa Thịnh Đốn mù tịt không hiểu gì về bản chất thực sự của chế độ. Chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ quá ngây thơ, và hạ mình nhượng bộ cho Hà Nội nhiều đặc lợi về mậu dịch và kinh tế với hy vọng sẽ phát huy được sự cởi mở về chính trị. Nhưng cố gắng này trở thành vô ích.

    Mặc dù nhóm phát triển kinh tế của Việt Nam đã chọn đường lối phát triển theo “mô hình Trung Quốc.” từ lâu. Họ vứt bỏ đường lối hoạch định từ trung ương kiểu Nga Xô, nhưng sự dốt nát bất lực, và tình trạng tham nhũng bất trị đưa đến sự thiếu thốn về mọi mặt, lạm phát tăng cao, và nợ nần chồng chất. Trong lúc đó, với đầu óc kinh doanh cứng cỏi của người Việt, và lòng hiếu học sẵn có trong truyền thống, khối dân số trẻ trung, gần 90 triệu người ở Việt Nam đã phát triển tổng sản lượng quốc gia tăng lên rất nhiều. Lòng hiếu học của người Việt được tìm thấy qua những tiếng vang về sự thành công của nhiều cộng đồng di dân gốcViệt rải rác trên khắp nước Mỹ.

    Điều trớ trêu ở chỗ là số tiền của người Việt di cư sang Mỹ gởi về giúp cho thân nhân kém may mắn ở trong nước đã trở thành nguồn yểm trợ kinh tế mạnh nhất cho chế độ bạo ngược này, chẳng hạn như năm 2008, người Việt di cư gởi về $8 tỷ đô la. Con số đó còn cao hơn cả con số $5 tỷ đô la tiền viện trợ hàng năm qua các tổ chức đa phương hay những chương trình viện trợ song phương cho Việt Nam. Tổng số tiền kiều hối đóng góp khoảng 5% cho Tổng Sản Lượng QuốcGia –GDP, cộng thêm với số tiền của nửa triệu công nhân đi làm lao động nước ngoài gởi về, và một khoản tiền khác do 400,000 du khách gốc Việt đem về hàng năm. Nguồn tư bản do người Việt sống tại Mỹ thường được gởi qua hệ thống chợ đen, giúp các tiểu thương biến thành phố Hồ Chí Minh -Saigon ngày trước- trở thành đầu tầu kéo vực dậy nền kinh tế, đó cũng là một con bò sữa vắt ra đô la cho bọn chính quyền tham nhũng ở Hà Nội bòn rút. Hoa Kỳ vẫn là quốc gia có vốn đầu tư lớn nhất ở Việt Nam, với nguồn tư bản đầu tư đăng nhập lên đến $1 tỷ đô la. Còn phải kể ra nhiều dự án đầu tư của nước ngoài vào Việt Nam, nếu họ không bị rơi vào mạng lưới tham nhũng, hối lộ của các tay đầu sỏ ở chính quyền trung ương tại Hà Nội, cũng như những tay tỉnh ủy ở điạ phương.

    Nỗ lực tìm cách giảm ảnh hưởng xấu của tình trạng khan hiếm tín dụng, và suy thoái kinh tế, các nhà làm kế hoạch cộng sản tung thêm vào thị trường tiền tệ hơn 1 tỉ đô la trong năm 2009 - khoảng hơn 1 % Tổng Sản Lượng Quốc Gia. Nhưng kết quả là tuy tình trạng cấp tín dụng có được mở rộng thêm khoảng 40%, nhưng giá đồng đô la lại tăng vọt, mặc dù chính phủ đã can thiệp bằng hai lần định giá lại tiền tệ.

    Vì trị giá đồng đô la tăng, các nhà xuất cảng gặp khó khăn trong việc tìm đô la để tài trợ khoản nhập cảng nguyên vật liệu và yếu tố thành phẩm, trong lúc phải cạnh tranh gay gắt với hàng Trung Quốc, được chính phủ trợ cấp rất nhiều. Và cứ như thế, dự trữ bằng ngoại tệ vơi đi rất nhanh. Giới kinh doanh lo ngại sẽ phải đối đầu với tình trạng lạm phát khá nặng, nặng hơn cả kỳ lạm phát xảy ra vào năm 2008.

    Vất vả tranh đấu với cuộc sống hàng ngày, giới trẻ Việt Nam ngày nay, nhất là những thành phần không có việc làm, coi chuyện chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ là chuyện đã đi vào trong qúa khứ xa xưa, họ chẳng thèm bàn tới chuyện “Việt Nam”, như những câu chuyện vẫn còn ám ảnh ở Hoa Kỳ. Ví dụ ba cái phim về chiến tranh Việt Nam của điện ảnh Hollywood, tuy vẫn còn hấp dẫn trong văn hoá bình dân Mỹ, song không còn lôi cuốn người xem xi nê ở Việt Nam.

    Điều quan trọng hơn trong lúc này đối với người Việt là họ ngoảnh cổ nhìn sang nước láng giềng bên cạnh, Trung Quốc, kẻ thù truyền kiếp của người Việt. Mặc dù sau cuộc chiến tranh ngắn, nhưng cay đắng, xảy ra vào năm 1979, trong đó, Hà Nội đánh sặc máu mũi Bắc Kinh, hai nước đã đạt được những thoả uớc về biên giới, nhưng giờ đây mối tranh chấp vẫn còn tiếp diễn về chủ quyền trên các hòn đảo trong Biển Nam Hải. Và số lượng hàng nhập khẩu rất lớn của Trung quốc được bí mật đưa vào Việt Nam khiến cho các ngành công nghiệp thô sơ của Việt Nam bị xoá sạch ở miền Bắc.

    Các bài viết trên những Blog liên mạng ở hai bên liên tiếp đả kích nhau dựa trên tinh thần yêu nước xô vanh, xoay quanh những vấn đề cũ. Và hiện nay mọi người đang trông chờ sẽ có một biến cố mới, ngoạn mục để chấm dứt tình trạng khó chịu, làm buồn lòng cả đôi bên.

    Nguyễn Minh Tâm dịch ngày 28/4/10



    Thuốc Đắng Dã Tật - Đinh Lâm Thanh

    Đinh Lâm Thanh

    Cuộc chiến giữa hai ý thức hệ Tự Do với cộng sản của người Việt hải ngoại mỗi ngày càng đi vào thời kỳ quyết liệt sau khi Hà Nội gấp rút đưa thành phần nằm vùng ra mặt công khai để đối đầu với cộng đồng người Việt Quốc Gia. Những kẻ bị ‘dính chàm’ hay bọn cầu vinh phản bội nầy được cộng sản ‘cấy’ để trở thành kẻ phá hoại … thì không xa lạ với cộng đồng qua các hành động của chúng trong quá khứ. Họ nguyên là thành phần tỵ nạn hoặc đã một thời cầm súng chiến đấu dưới cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, hay đã trải qua nhiều năm trong các trại tù cải tạo, nhưng một khi đã ngửa tay nhận ân huệ vật chất hoặc chạy theo cái bánh vẽ danh vọng thì họ sẵn sàng quay lại phản bội cộng đồng.

    Chuyện đau lòng gần nhất xảy ra trong tháng ba vừa qua tại phía Đông nước Mỹ, nơi có đông người Việt tỵ nạn định cư. Trong chuyện nầy, một hai người gì đó có liên hệ với cộng sản, đã nằm sẵn trong ban tổ chức, nên họ có dịp mời một ảo thuật viên đến trình diễn màn nhục mạ lá cờ Quốc Gia. Điều đau lòng phải nói ra là hàng trăm vị thực khách đang có mặt trong nhà hàng hôm đó vẫn ‘án binh bất động’ (trừ một vị tướng hải quân … nhưng tiếp theo cũng im lặng) trước cái màn bôi bác nầy diễn ra từ đầu đế cuối. Đây là một điều thật lạ lùng, có thể gọi là kinh hoàng khi vừa nghe qua!. Nhưng chuyện trở thành lớn là do một vài người tố cáo trên các diễn đàn, ban tổ chức đã xác nhận là chuyện thật và ra thông báo ‘xin lỗi’. Xem như hết chuyện !.

    Đây là một nhục mạ lớn lá cờ Quốc Gia, đâu có thể xin lỗi một cách đơn giản và dễ dàng như vậy. Ví dụ hôm đó ảo thuật viên trình diễn xé cờ Mỹ trong buổi tiêc thì chắc giờ nầy tên ảo thuật ‘việt cộng cái’ đã bị cảnh sát giữ và chờ ra tòa lãnh vài cuốc lịch … Vậy đối với lá cờ Quốc Gia, một bảo vật linh thiêng, biểu tượng của nền Cộng Hòa ngày trước và linh hồn của Tổ Quốc, thì ảo thuật viên nầy lại được ra về an toàn sau khi thi hành xong nhiêm vụ do cộng sản ra lệnh. Lúc nhiều người đưa vấn đề nầy ra trước công luận thì có kẻ lên tiếng cho rằng, đừng khơi vấn đề ra vì sẽ gây thêm chia rẽ … Vậy, xin nói thẳng rằng, chúng ta phải đưa vấn đề nầy ra không ngoài mục đích nhắc nhở kiểm soát hành động vô ý thức của những một số người trong cộng đồng hầu tránh những trường hợp đáng tiếc sẽ tiếp tục xảy ra sau nầy. Đây không phải là hành động ‘phá hoại đoàn kết’ mà chính là một thái độ ‘kết chặt đoàn kết’ để những người Việt Quốc Gia siết chặt tay nhau trừ khử thành phần cộng sản nằm vùng. Chỉ có những ai thuộc thành phần cộng sản, hòa giải hòa hợp hoặc chạy theo chiêu bài cộng sản mới đưa ra ý kiến bênh vực cho hành động phá hoại nầy. Màn trình diễn ảo thuật bôi nhọ lá Quốc Kỳ không phải chuyện vô ý, thiếu kiểm soát mà là một cuộc dàn dựng có dự tính trước của một người nào đó đang nằm trong ban tổ chức. Vậy có thể nói vấn đề nầy, kẻ đứng ra mời ảo thuật viên đến trình diễn thì chúng ta đã biết thành tích hoạt động của họ từ lâu. Đây là bằng chứng cụ thể để đi đến một kết luận rằng, cộng đồng cần mạnh dạn loại hẳn các thành phần nầy ra khỏi các tổ chức tranh đấu của người Việt hải ngoại.

    Chúng ta không thể so với người Nhật, nhưng hãy nhìn tinh thần dân tộc cũng như tấm gương liêm sỉ của họ khi một cá nhân nào vấp phải lỗi lầm trong lúc thi hành nhiệm vụ, thì họ từ chức về vườn hay phải mổ bụng tự sát ! Vậy với người Việt chúng ta, dù không thể so với người Nhật thì ít ra, những ai có trách nhiệm trong vấn đề nầy, nếu còn lương tri thì ít ra, nên tỏ một thái độ thiện chí gì khác hơn là một lời xin lỗi đơn giản, đồng thời phải có biện pháp với những người lợi dụng cộng đồng để bôi nhọ lá cờ quốc gia. Riêng đối với cá nhân nào đang cộng tác với Hà Nội mà một khi lá bài đã bị lật ngửa thì nên về Việt Nam phục vụ chế độ cộng sản để được vinh thân phì gia còn hơn nán lại ‘cố đấm ăn xôi’ để bị cộng đồng buộc tội nằm vùng.

    Trở lại thời gian qua, từ một nhật báo ở Litlle Sàigòn đến cuộc triển lãm nghệ thuật tại Santa Anna (Cali) đã đăng hình cũng như viết bài nhục mạ Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, hậu quả đã gây một luồng phẫn nộ trong dư luận và các tổ chức đó đều phải trả một giá khá đắt về những việc làm của họ. Vậy tại sao cộng sản âm mưu dùng ngay người trong các cộng đồng người Việt Quốc Gia để tạo cơ hội nhục mạ Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ? Có thể xem đây là cuộc chiến giữa Quốc-cộng, hay nói trong một phạm vi nhỏ, giữa hai lá cờ mà Quốc Kỳ của Việt Nam Cộng Hòa đang tung bay trên khắp các vùng trời tự do thay cho lá cờ máu đỏ sao vàng của cộng sản đã mất hẳn chỗ đứng trên thế giới.

    Đứng đầu chống lại quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa là Hồng Y Phạm Minh Mẫm, bằng lời nói cũng như hành động, đối với những nơi nào có bóng dáng của ngài xuất hiện. Con ‘Tim’ đỏ (người gốc Thụy Sĩ) da trắng, tóc vàng thì từ chối vác bị gậy đứng dưới cờ mỗi khi ra nước ngoài ăn mày lòng nhân đạo của người Việt Quốc Gia. Chuyện vừa xảy ra mới nhất là linh mục Nguyễn Tường Luân, trong ban tổ chức Đại Hội Suy Tôn Lòng Thương Xót Chúa tại Cal. State Long Beach đã cấm giáo dân cầm cờ Mỹ và Vàng Ba Sọc Đỏ đến tham dự. Và hôm qua, linh mục Nguyễn Thuận tổ chức một nhóm ‘quần chúng tự phát’ (y như tổ chức của việt cộng) dàn chào và uy hiếp giáo dân mang theo cờ Mỹ- và Cờ Quốc Gia đến khánh thành nhà thờ họ đạo tại Arizona Trong lúc đó nhóm ‘quần chúng tự phát’ giật hình Đức Thánh Cha Benedic 16 quàng Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ trên vai xé thành những mảnh vụn, liệng xuống đất và đưa chân chà đạp lên !. Thời kỳ đen tối của người công giáo Việt Nam đã đến. Từ Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn, Tổng Giám Mục Sàigòn, ‘tổng tư lệnh tối cao’ Huỳnh Công Nghị, và ‘Hội Đồng Giám Mục Quốc Doanh’ đến các cha cộng sản tại hải ngoại đã không chống lại kẻ thù của tôn giáo mà còn hợp tác, thi hành lệnh của quỷ đỏ cộng sản để chống lại đạo Công Giáo và cộng đồng giáo dân tự do hải ngoại. Bây giờ mới thấy những lời báo trước của nhiều vị tiên tri về một sự sụp đổ của đạo công giáo trước nanh vuốt cộng sản và một vài tôn giáo thù nghịch mà vị giáo hoàng đương nhiệm sẽ là chủ chăn áp chót của tòa thánh Vatican, đồng thời cũng là vị Giáo Hoàng sẽ phải giải quyết những khó khăn nầy.

    Trở về vấn đề linh mục quốc doanh là một điều đau lòng của giáo dân đang xảy ra tại Mỹ. Những ông cố đạo đi vắt sữa cũng như mấy cha được Hà Nội gởi qua đây với hai mục đích xin tiền và tuyên truyền cho cộng sản. Mấy ông linh mục nầy quyên góp tiền bạc của giáo dân nguyên là những người tỵ nạn cộng sản để xây nhà thờ và vinh thân phì gia đồng thời gởi tiền xin được ở nước ngoài về Việt Nam dâng cho Mặt Trận Tổ Quốc (một tổ chức ngoại vi của đảng cộng sản). Nhưng khi khánh thành nhà thờ hoặc họ đạo thì các ông linh mục nầy lại tổ chức những nhóm gọi là ‘quần chúng tự phát’ rặc theo khuôn mẫu của cộng sản để dàn chào, hăm dọa và ngăn chận thành phần giáo dân đển dự lễ !!.

    Trong trận chiến giữa ta với kẻ thù, cộng sản Hà Nội không chỉ dừng lại ở trận tuyến cờ Vàng cờ ‘đỏ’ mà nghị quyết 36 còn nhắm vào các lãnh vực văn hoá, truyền thông, tôn giáo, giáo dục, thương mãi. Mấy lúc gần đây đã xảy ra nhiều vấn đề mà vai chính là người Việt tự do (hay người Việt tỵ nạn) trong các cộng đồng trở cờ một cách lộ liễu, như mấy tên ca sĩ bên Mỹ, chạy theo các buổi trình diễn do tên cộng sản chính cống Đàm Vĩnh Hưng tổ chức ăn mừng cách mạng thành cộng trong ‘tháng tư buồn’ của người Việt tự do hải ngoại. Mới đây xuất hiện thêm một ông thiếu tá gốc HO công khai đề nghị hủy bỏ tổ chức hai ngày kỷ niệm đau buồn mất nước 30.4 và Quân Lực 19.6 hằng năm, vì ông cho rằng tổ chức làm gì cho tốn kém. Như vậy Hà Nội cấy được thành phần tỵ nạn và ngay cả những người đã đi tù cải tạo hàng chục năm qua để ngày nay tung ra tin tức hoặc có những hành động nhằm đánh phá cộng đồng hay bôi nhọ Cờ Vàng Quốc Gia và tập thể QLVNCH. Hành động nầy không ngoài mục đích gây xáo trộn và chia rẽ cộng đồng. Trong lúc đang đánh máy, người viết nhận được một lá thư kêu gọi tổ chức tham dự 35 năm Quốc Hận (1975-2010) của đó 9 hội đoàn và một tờ báo ký tên vào ban tổ chức lại hoàn toàn không Cờ Vàng trên tờ truyền đơn kêu gọi. Đây là một việc làm ngoại lệ so với những truyền đơn kêu gọi cộng đồng người Việt Quốc Gia từ 34 năm qua !!!

    Vậy, kẻ thù nguy hiểm nhất không ở đâu xa mà đang ở ngay trước mặt cũng như ngay trong lòng cộng đồng chúng ta. Thành phần nầy thật nguy hiểm, không biết nằm trong tổ chức nào và chúng có thể bất thần xuất đầu lộ diện bất cứ lúc nào và ở đâu. Cộng đồng cần phải nghiên cứu tìm hiểu, nếu thấy một thành phần nào đang có hành động trở cờ thì phải có biện pháp giải quyết ngay. Không nên nuôi kẻ thù trong vòng tay thân ái, để khi xảy ra chuyện, lúc đó mới bật ngửa ra rồi, như một bệnh nhân bị bệnh truyền nhiễm lại đi kiếm băng keo và thuốc đỏ để đau đâu bôi đó. Chữa bệnh cách nầy chính là nuôi bệnh mà phải dùng liều thuốc cực mạnh để bứng tận gốc. Có thể nói rằng bệnh chạy theo cộng sản là bệnh xu thời của những người đã không có trái tim lại thiếu đầu óc, nhưng họ cần tiền để sống và cần danh bằng đường tắt. Nếu không chận đứng, bệnh sẽ lây lan dễ dàng và bộc phát theo lối dây chuyền do thành phần cò mồi cổ võ làm náo loạn trên các diễn đàn không ngoài mục đích của cộng sản nhằm gây hoang mang và chia rẽ cộng đồng người Việt Quốc Gia hải ngoại. Vậy một khi đã nắm được đích xác thành phần ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản nầy, các cộng đồng phải can đảm và dứt khoát dùng biện pháp mạnh đối phó là loại thành phần nầy ra khỏi cộng đồng tức khắc. Đúng vậy, có làm sạch cộng đồng thì chúng ta mới hy vọng bắt tay ngồi chung lại với nhau để tạo sức mạnh cho công cuộc tranh đấu hiện tại.

    Một điều rất buồn là cộng đồng người Việt hải ngoại đã và đang mắc phải những loại bệnh thời đại trầm trọng khác như bao che, cả nể hoặc sợ bị ‘chụp mũ ngược’ là cộng sản. Do đó hàng chục năm qua vẫn không dám dứt khoát chữa trị cho dứt những cái ung nhọt thối tha của cộng đồng. Mầm mống bệnh nầy càng ngày càng phát triển, ăn sâu vào gốc rễ và cho đến nay thì đồng loạt xì ra, không phải chỉ ngoài da mà ngay từ trong phèo phổi ruột gan, như chúng ta đã và đang thấy, đám nằm vùng lộng hành ngay giữa thủ đô tỵ nạn như chốn không người. Vậy, nếu một phần cơ thể bị ung thối đã đến thời kỳ vô phương cứu chữa thì phải can đảm chặt bỏ tức khắc, có như vậy mới hy vọng tránh được vết thương ăn lan khắp châu thân.

    Diệt trừ đám nằm vùng, thời cơ đón gió, hòa giải hòa hợp dân tộc không phải là vô phương và đành phải bó tay làm ngơ, nhưng muốn cứu chữa thì cần nhiều can đảm để dứt khoát một lần. Dù biết rằng cách giải quyết nầy thật khó khăn như phải ép con bệnh trước một chén thuốc khó nuốt ... nhưng có đắng thì mới dã tật.

    Đinh Lâm Thanh
    Tháng Tư Đen 2010