Thursday, March 25, 2010

Tâm Thư kêu gọi biểu tình và biểu dương Lá Cờ Vàng Chính nghĩa vào ngày 11-4-2010

Tâm Thư kêu gọi biểu tình và biểu dương Lá Cờ Vàng Chính nghĩa vào ngày 11-4-2010 khi Hồng y Phạm Minh Mẫn xuất hiện tại nhà hát Pyramid, trong khuôn viên Đại học Cal State Long Beach, Nam California
    Kính thưa quý đồng hương Người Việt quốc gia tỵ nạn csVN
Một lần nữa ngày 30 tháng tư lại sắp đến và mọi người dân Việt tỵ nạn khắp nơi trên thế giới đang chuẩn bị tưởng niệm ngày gục chết của tự do dân chủ tại Việt Nam. Đây là biến cố trọng đại khởi đầu cho một chuỗi trầm luân, tang thương uất nghẹn của dân tộc, của tổ quốc Việt Nam trải dài suốt 35 năm qua và tà quyền csVN đã và đang đàn áp tôn giáo vô cùng tàn bạo và khốc liệt.

Trong khi Hòa Thượng Thích Quảng Độ, xử lý Tăng Thống kiêm Viện Trưởng Viện Hóa Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Mục Sư Tin Lành Nguyễn Công Chính đã và đang bị csVN sách nhiễu, bắt bớ và đánh đập tàn nhẫn. Chúng ta đều biết rằng sự ra đi "chữa bệnh" của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt là một dấu hỏi lớn. Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt là hình ảnh của một vị chủ chăn khả ái, sáng suốt và khẳng khái bất khuất trước chủ trương đàn áp tôn giáo của csVN. Ngài là linh hồn của những đòi hỏi chính đáng và những buổi cầu nguyện cho tự do tôn giáo tại Toà Khâm Sứ, Thái Hà, Tam Tòa, Loan Lý và Đồng Chiêm. Sự tập trung cả chục ngàn người Kitô hữu trong các buổi cầu nguyện đã làm cho csVN run sợ và lo ngại, cho nên csVN đã và đang thẳng tay đàn áp thô bạo. Cộng đồng quốc tế và nhiều dân cử Hoa Kỳ đã phải lên tiếng phản đối đồng thời đang vận động để đưa CHXHCN Việt Nam trở lại danh sách(CPC) những quốc gia đáng quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo. Sự ra đi quá đột ngột của Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, khiến chúng ta liên tưởng đến Đức Cố Hồng y Nguyễn Văn Thuận khi ngài còn giữ chức Tổng Giám Mục cũng điều đi Rome và csVN đã cấm không cho Ngài trở lại Việt Nam, chỉ vì Ngài cũng có lập trường như Đức Tổng Giám Mục Kiệt hôm nay vậy. Thì nay được biết csVN để Hồng y Phạm Minh Mẫn xuất ngoại tới Nam California do lời mời của Linh mục Nguyễn Trường Luân, Dòng Chúa Cứu Thế Long Beach và sẽ đồng Chủ Tế trong Đại Lễ "Lòng Chúa Thương Xót"vào ngày 11-4-2010 sắp tới đây.

Kính thưa quý vị.

Như quý vị đã biết:

- Ngày 4-6-2008, Hồng Y Phạm Minh Mẫn đã phổ biến bức thư ngỏ để bày tỏ sự lo ngại về sự hiện diện của Lá Cờ Vàng trong ba kỳ Đại Hội Thế Giới Trẻ trước đây tại Pháp, Đức, Canada mà Hồng y gọi là “sự Cố” cờ vàng làm tắc nghẽn con đường hiệp thông của các bạn trẻ Việt Nam. Nhằm mục đích thuyết phục, Hồng y đã trình bày theo lối pha trò, giễu cợt rằng: “người mẹ Việt Nam lúc mặc áo vàng (cờ vàng), lúc mặc áo đỏ (cờ đỏ), lúc mặc áo lành, lúc mặc áo rách …” Hồng y còn sợ những giáo dân tầm thường không hiểu hết ý của ngài nên ngài đã tỏ ra rất minh bạch ở chỗ vừa giễu cợt, vừa giải thích với những từ ngữ đã được đóng trong ngoặc đơn rất cụ thể : áo vàng (cờ vàng), áo đỏ (cờ đỏ) nhằm cố ý nhắn với người Việt tỵ nạn tại hải ngoại rằng: đất nước Việt Nam lúc thì cờ vàng tức chế độ Việt Nam Cộng Hòa, lúc thì cờ đỏ tức nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam hiện nay, có sao đâu? Cờ vàng hay cờ đỏ, trước sau tôi vẫn sống thoải mái cả mà. Thời VNCH thì tôi đi tu, làm linh mục, xuất ngoại du học. Bây giờ, thời cộng sản thì tôi làm đến chức Hồng y, tôi thường xuất ngoại làm công tác “mục vụ di dân”, và tôi đã đi ra hải ngoại rất nhiều lần, Hồng y đã khẳng định mỉa mai, lăng nhục Lá cờ vàng có chi chỉ là biểu trưng một thói đời mang tính đối kháng.

- Tại Hoa Thịnh Đốn ngày 24-6-2008, khi đến tiếp xúc với Dịch Vụ Thông Tin Công Giáo (Catholic News Service) Hồng Y đã nói với ký giả Chaz Muth (CNS): “Tôi bảo họ, các bạn đang ở đây, các bạn không còn là người tỵ nạn nữa ...”

Do đó, lập tức cộng đồng giáo dân cũng như Người Việt tỵ nạn khắp mọi nơi đã đáp trả và bày tỏ sự phẫn nộ, dù biết đó là sự đau lòng khi phải đụng chạm đến tước vị Hồng y của Giáo hội:

- Cộng Đồng người Việt ở Úc Châu trong những ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới năm 2008 cũng như ngày bế mạc 20-7-2008 là bằng chứng hùng hồn về lá cờ vàng chính nghĩa cùng sức mạnh của giới trẻ Công giáo và cộng đồng người Việt tỵ nạn tụ tập kéo về biểu dương, tôn vinh để nói lên cho thế giới biết rằng Lá cờ Vàng ba sọc đó chính là biểu tượng cho các giá trị nhân bản, tự do và dân chủ của người Việt Nam.

- Vào ngày 5-7-2008, khi nhận được tin Hồng Y Phạm Minh Mẫn sẽ đến dâng Thánh Lễ tại St Maria Goretti lúc 6:30 chiều, và tối Chủ Nhật 6-7-2008 lúc 8:30 giờ tại St Patrich thuộc thành phố San Jose thì giáo dân đã được kêu gọi tập trung tại hai nhà thờ để giương cao ngọn cờ vàng. Cuối cùng thì thông báo chính thức là Hồng Y Phạm Minh Mẫn sẽ không đến dâng Thánh Lễ tại các nhà thờ nêu trên.

- Vào ngày 8-7-2008, tại thành phố Seattle, Tiểu bang Washington, được tin Hồng Y Phạm Minh Mẫn sẽ đến đồng tế Thánh Lễ tại nhà thờ Chánh tòa nhân ngày Lễ Mừng 50 năm linh mục của Đức Tổng Giám Mục Alexander Brunett và sau đó ngày 9-7-2008 HY Phạm Minh Mẫn sẽ dâng Thánh lễ tại nhà thờ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam. Lập tức Cộng Đồng Người Việt Quốc gia Tiểu bang Washington đã chính thức ra Bản Tuyên Bố với nhận định: " Dù kính trọng vị trí lãnh đạo tôn giáo của Đức Hồng y Phạm Minh Mẫn, nhưng chúng tôi không đồng ý với quan điểm và nhận định của Đức Hồng y về lá cờ vốn đã và đang tôn kính .." và Bản Tuyên Cáo còn kêu gọi đồng hương tham dự cuộc biểu dương Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tại các địa điểm khi Hồng y có mặt tại Seattle. Trước tình trạng không mấy tốt đẹp trong ngày vui của Đức Tổng Giám Mục, Tòa Giám mục đã hủy bỏ sự hiện diện của Hồng Y Phạm Minh Mẫn đến trong ngày lễ mừng Kim Khánh Đức Tổng Giám Mục và ngày hôm đó chỉ còn lại 4 Đức Hồng Y khác mà thôi.

- Cũng thời gian này, cũng có tin Hồng y từ chối tham dự Đại hội Grotto, Portland vì chương trình được khai mạc bằng Lễ Truy Điệu các chiến sĩ Đồng Minh, các chiến sĩ VNCH và những người bỏ mình trên đường tìm tự do rất trang nghiêm và cảm động. Lễ Đài chính bao giờ cũng được cắm ngọn cờ vàng là biểu tượng của những người bỏ nước ra đi, đang tập trung nơi đây trong những ngày hành hương núi Mẹ Sầu Bi Grotto Porland, Tiểu bang Oregon mà hàng năm có trên chục ngàn tín hữu tham dự. Việc Hồng y Phạm Minh Mẫn từ chối vào những phút chót thì cũng đúng thôi, vì đến đây mà chứng kiến Lễ Truy Điệu và thấy ngọn cờ vàng thì HY sẽ phải nói năng làm sao với bọn chóp bu nhà nước CHXHCNVN đã cho phép ngài xuất ngoại làm "mục vụ xin tiền" khúc ruột nối dài ngàn dặm và tuyên truyền cho nhà nước xã nghĩa.

Chưa hết, tin ngày 11-7-2008, tại Dòng Đồng Công cũng đã ra thông báo hủy bỏ luôn sự hiện diện của Hồng y Phạm Minh Mẫn trong những ngày Đại Hội Thánh Mẫu Carthage, Missouri vào giữa tháng 8 năm 2008 mặc dù Hồng y đã được mời từ trước và có tên trên Thiệp mời cũng như trên Website của nhà Dòng và Đại hội sau đó đã diễn ra êm đẹp.

Năm nay 2010, không biết Linh Mục Nguyễn Trường Luân có thỉnh ý và đã được sự đồng thuận của các Cha Bề Trên để mời Hồng y Phạm Minh Mẫn, Tổng Giáo Phận Sàigòn đến cùng chủ tế Thánh Lễ Đại Trào tại nhà hát Pyramid, trong khuôn viên Đại học Cal State Long Beach, vào chiều ngày Chủ Nhật 11 tháng 4 năm 2010 trong Đại hội Lễ “Lòng Chúa Thương Xót” hay không? Đặc biệt, các cuộc đàn áp đẫm máu tại Thái Hà, Tam Tòa và mới nhất vụ Cánh Đồng Chiêm, Cồn Dầu khổ hạnh hiện nay đang làm cả thế giới phẫn nộ. Những biểu tượng thờ kính như Thánh Giá, Thánh Tượng, bàn thờ bị đập nát, bôi bẩn, tục hóa. Giáo dân và giáo sĩ bị đánh đập tàn nhẫn, máu loang, đầu vỡ ... diễn ra trước sự im lặng đến khó hiểu, nếu không nói là làm ngơ hay thậm chí đồng tình của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam cũng như của Hồng y Phạm Minh Mẫn mà người đời cho rằng để thể hiện chủ trương đổi chác, đền bù bằng một phúc lợi nào đó chăng?

Linh mục Nguyễn Trường Luân mời Hồng y Mẫn đến chủ tọa Đại Lễ "Lòng Chúa Thương Xót" có thích hợp không? Nói đến Lòng Thương Xót là nói đến những nạn nhân và tội nhân. Chúa thương xót những nạn nhân xấu số, đó chính là nạn nhân của thiên tai, của khủng bố, của chính sách buôn người và đặc biệt là dân Việt đã và đang bị csVN giết dã man, đầy đọa. Nạn nhân là những nông dân miền Bắc bị đấu tố, chôn sống dùng trâu bò cày đứt đầu thật man di mọi rợ, là hơn 5,000 người dân vô tội, lương thiện Huế bị chôn sống tập thể trong Tết Mậu Thân năm 1968 và khi khi Mẹ Việt Nam mặc áo đỏ năm 1975 toàn cõi Việt Nam hàng triệu người Việt bỏ xứ đi tìm tự do và có hàng trăm nghìn người chết trên biển Đông làm mồi cho cá mập và hàng vạn người đi tù bỏ thân xác nơi rừng sâu nước độc. Hàng nghìn phụ nữ, con gái Việt Nam bị hải tặc hãm hiếp ở vịnh Thái. Sự hiện diện của Hồng y Mẫn trong Đại Lễ "Lòng Chúa Thương Xót" có làm vơi đi nỗi tủi hờn, uất nghẹn cho những linh hồn nạn nhân đó không, hay còn làm mất đi ý nghĩa thiêng liêng Ngày Đại Lễ “Lòng Chúa Thương Xót”. Còn riêng đối với tội nhân, thì những tên khủng bố, những tên cướp đoạt tự do, bịt miệng dân chủ, chà đạp nhân quyền hẳn phải được Chúa thương xót cho thức tỉnh, cải hối, HY Phạm Minh Mẫn có cầu nguyện cho bọn người này cải hối không? hay Hồng y đến chỉ để làm cảnh, để che đậy và khuyến khích tội ác thêm nữa. Thiết nghĩ linh mục Nguyễn Trường Luân, một linh mục trẻ, học vị cao, nhìn xa, thấy rộng và kinh qua chính kinh nghiệm bản thân của Linh mục thì phải thấu hiểu hơn ai hết.
    "Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh"
Chúng ta biểu tình, biểu dương lá cờ vàng không phải vì danh, vì lợi mà thay cho hàng triệu linh hồn chết tức tưởi, uất nghẹn. Chúng ta cũng tha thiết mong mỏi các tín hữu, con chiên của Chúa tham dự buổi lễ bên trong nhà hát Pyramid hãy cùng bày tỏ và ứng xử một cách đích đáng khi thấy Hồng y xuất hiện để thể hiện khí thế trong ngoài hợp nhất cương quyết biểu dương lá cờ vàng chính nghĩa thì hay biết chừng nào, mong lắm thay ! Đồng bào, đồng hương tại Bắc California đến Seattle vòng qua Porland, thậm chí ngay cả trong Đại hội Thế Giới Trẻ tại Úc đã làm được và ngài Hồng y Mẫn đã phải tránh né thì không lẽ tại chính nơi được mệnh danh là thủ đô của người Việt tị nạn trên thế giới lại không thể làm được việc này sao?

Rất mong gặp mặt đông đủ quý vị vào lúc 9: 00 AM(sáng)ngày 11-4—2010 tại Đại học Cal State Long Beach.

Trân trọng,

Trần Thế Cung (Cựu tù nhân chính trị VN).
Giuse Phạm Rambo (Cựu thuyền nhân tỵ nạn mafia csVN, phóng viên tự do Nam Cali, Hoa Kỳ)





*** Hướng dẫn đến trường đại học Long Beach.

1. Nếu quý vị đi từ vùng Orange county-Little Sài Gòn:
Đi freeway 22 West >>> chuyển sang 405 North,giữ Lane phải để ra Exit đường số 7, đi khoảng 2 -- 3 miles quý vị sẽ gặp trường đại học Long Beach.Trường đại học Long Beach nằm trên đường số 7(7 street) giữa đường STUDEBAKER và đường BELLFLOWER.Nếu quý vị đi qua đường Bellflower tức là quý vị đã đi lố tìm ngã tư U-TURN trở lại.

2. Nếu quý vị đi từ hướng Bắc xuống (Los Angeles-Norwalk ...) có thể đi 405 south hoặc 605 south Exit đường STUDEBAKER quẹo mặt đi vài miles sẽ thấy trường đại học Long Beach nằm bên phải.

Kính chúc quý vị thượng lộ bình an (Good Luck)

Nếu quý vị lạc đường xin liên lạc Mr Trần Thế Cung: 714-442-9117 hoặc Mr Phạm Rambo 714-653-0349


Phỏng vấn Giáo Sư Carlyle Thayer


(Sau cuộc vận động ký tên yêu cầu Hội Địa Lý Quốc Gia Hoa Kỳ xóa bỏ tên China tại Hoàng Sa)

NTHF - 23.03.2010

Cũng trong ngày kết thúc chiến dịch ký Thư Yêu Cầu, Nhã Trân, trưởng ban báo chí của NTHF, phỏng vấn một chuyên gia về khu vực Đông Nam Á, Giáo sư Carlyle A. Thayer, Giám đốc Diễn đàn Nghiên cứu quốc phòng Đại học New South Wales – Australia, theo dõi và quan tâm đến các vấn đề liên quan đến Việt Nam.

Nhã Trân: Xin được nghe quan điểm của GS trước sự kiện Hội Địa lý Quốc gia Hoa Kỳ (NGS) ghi quần đảo Hoàng Sa thuộc Trung Hoa trong một bản đồ mới đây của họ?

GS Thayer: NGS năm nay đã sai phạm khi ghi là quần đảo Hoàng Sa thuộc lãnh thổ Trung Hoa. Ít ra NGS nên chú thích rằng chủ quyền khu vực này đang trong tình trạng tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Hoa.

Nhã Trân: GS khẳng định việc ghi Hoàng Sa thuộc Trung Hoa là sai phạm. Có phải đó là vì quần đảo này thuộc chủ quyền của Việt Nam mãi cho đến khi bị Trung Hoa dành lấy sau lần xâm lược năm 1974?

GS Thayer: Đúng vậy. Quần đảo Hoàng Sa chia thành hai nhóm, nhóm đảo Amphrite ở phía bắc và nhóm đảo Crescent ở phía nam. Kể từ khi thời kỳ thuộc địa Pháp kết thúc ở Việt Nam, chính phủ miền Nam, sau này là chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, được chiếm lĩnh nhóm đảo Crescent. Tháng Giêng 1974, một năm sau khi Hiệp định Paris được ký kết, Hải quân Trung Hoa đã tấn công Hải quân VNCH và chiếm cứ phía nam Hoàng Sa.

Nhã Trân: Nói đến lịch sử của Hoàng Sa, theo chúng tôi được biết thì khi đó phía chính phủ miền Nam Việt Nam đã mạnh mẽ phản đối hành vi xâm lược của Trung Hoa ?

GS Thayer: Khi Trung Hoa cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa năm 1974 chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã phản đối, tuy nhiên không thay đổi được tình thế là mấy. Hoa Kỳ khi ấy đã rút quân khỏi Việt Nam, và không có ý định hỗ trợ một cuộc chiến chống lực lượng quân đội Trung Hoa. Ngược lại với miền Nam, miền Bắc cộng sản khi đó không phản đối hành động của Trung Hoa. Bộ Ngoại Giao miền Bắc sau này viện lẽ rằng kẻ thù chính của họ là chủ nghĩa đế quốc của Mỹ, và họ không muốn Hoa Kỳ thiết lập căn cứ trên Hoàng Sa. Nói một cách khác là chính quyền Hà Nội đã không hề phản đối.

Nhã Trân: Là một chuyên gia về Đông Nam Á và về quốc phòng, GS nhận định ra sao về cơ sở mà Trung Hoa thời gian sau này dựa vào để tuyên bố chủ quyền của họ ở Hoàng Sa?

GS Thayer: Căn bản là Trung Hoa tuyên bố chủ quyền trên toàn thể Biển Đông, trong đó bao gồm Hoàng Sa, viện lý do họ là người khám phá vùng biển này. Chiếu theo luật quốc tế, khi hai xứ sở tranh cãi chủ quyền về lãnh thổ, trong trường hợp này là chủ quyền đối với các quần đảo trong vùng Biển Đông, lợi thế nghiêng về quốc gia chứng minh được sự sở hữu và quản trị.

Nhã Trân: Như GS vừa nói thì Việt Nam có thể ở vào thế bất lợi vì Hoàng Sa đã bị Trung Hoa chiếm đóng từ năm 1974 và chính thức lập đơn vị hành chính thời gian gần đây ?

GS Thayer: Trường hợp Việt Nam có thể được biện luận là chủ quyền [đối với Hoàng Sa] được chính quyền Pháp chuyển giao cho chính quyền Việt Nam lúc chế độ thuộc địa cáo chung vào năm 1954, vùng phía nam của Hoàng Sa được sở hữu và cai quản bởi Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa trong suốt hai thập niên liên tục.

Nhã Trân: Tranh chấp về chủ quyền Biển Đông, trong đó bao gồm Hoàng Sa, ngày càng căng thẳng. Các nước liên quan, tất nhiên kể cả Việt Nam, đang nỗ lực quốc tế hóa vấn đề, nhưng Trung Hoa một mực phản kháng. Ý kiến GS ra sao về khả năng Trung Hoa không từ bỏ ý định làm bá chủ Biển Đông, và Hoàng Sa nói riêng?

GS Thayer: Lịch sử đã chứng minh rõ rằng Trung Hoa xưa nay vừa cương quyết vừa hung hăng trong việc khẳng định chủ quyền đối với Biển Đông. Trước tháng Giêng 1974 Trung Hoa chỉ kiểm soát được phía bắc quần đảo Hoàng Sa. Kể từ khi đó Trung Hoa đã sử dụng lực lượng quân đội trong hai trường hợp để chiếm hữu các đảo này. Trường hợp đầu xảy ra tháng Giêng 1974 ở phía nam Hoàng sa. Trường hợp thứ nhì vào tháng Ba 1988 khi các chiến hạm của Trung Hoa tấn công lực lượng Hải quân cộng sản Việt Nam gần khu vực đá ngầm Johnston trong quần đảo Trường Sa. Trung Hoa sau đó tiếp tục chiếm thêm nhiều nơi trong vùng. Năm 1992, Trung Hoa lại gia tăng sự chiếm đóng của họ tại Trường Sa bằng cách cưỡng chiếm thêm nhiều vùng hơn. Năm 1995, trong một bành trướng mới, Trung Hoa chiếm vùng đá ngầm Mischief tại biên giới phía đông quần đảo Trường Sa, vùng mà trước kia Phillipines tuyên bố chủ quyền. Kế đó Trung Hoa xây dựng căn cứ quân sự trên Mischief. Cả Việt Nam lẫn Trung Hoa đều quân sự hóa những quần đảo và khu vực mà họ chiếm giữ.

Việt Nam hiện đang ở vào vị trí không mấy lạc quan vì đòi chủ quyền mà không có phương cách để yểm trợ đòi hỏi này. Trung Hoa từ chối thảo luận về vấn đề Hoàng Sa, và điều đó làm hỏng mọi ý định đưa vấn đề này ra tòa án quốc tế. Cả hai chính quyền đang bất đồng về vấn đề chủ quyền phải cùng đồng ý để vấn đề được phân xử. Việt Nam hiện không có biện pháp ngoại giao hoặc quân đội để khẳng định, hỗ trợ cho việc đòi chủ quyền của mình. Lấy ví dụ, trong những năm cuối thập niên 1990 khi Khối Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đã cùng Trung Hoa đàm phán về luật lệ hành xử cho vùng Biển Đông, Việt Nam muốn hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa được bao gồm vào khu vực này thì Trung Hoa đã phản đối, và các nước láng giềng của VN đã nhượng bộ. Hoàng Sa [vì vậy] không được đề cập đến; luật hành xử trong khu vực Biển Đông sau đó phai nhạt, tan biến vào Bản Tuyên Ngôn năm 2002 về Luật của các chính quyền vùng Biển Đông.

Nhã Trân: Trở lại chuyện Hội Địa lý Quốc gia Hoa Kỳ sai phạm trong phán đoán của họ, GS có nghĩ sửa sai là điều cần thực hiện ?

GS Thayer: Hội Địa lý Quốc gia Hoa Kỳ lẽ ra có thể chính xác hơn nếu ghi rõ là các đảo thuộc phía nam của Hoàng Sa đang bị Trung Hoa chiếm đóng.

Nhã Trân: Phản ứng của người dân Việt trước sự kiện này có chính đáng, họ có quyền yêu cầu NGS đáp ứng yêu cầu đòi sửa lại chú thích về quần đảo Hoàng Sa để duy trì sự thật và công lý ?

GS Thayer: Có thể hiểu được sự phẫn nộ của những người Việt hải ngoại yêu nước trước sự sai lạc trong phán đoán của Hội Địa lý Quốc gia Hoa Kỳ. Sự sai sót, lầm lẫn này nếu được để yên có thể trở thành một thí dụ cho thấy sự đồng ý [của người Việt] đối với sự xâm lược của Trung Hoa. Người Việt hải ngoại phải tiếp tục áp lực, nêu quan điểm bằng cách không cho phép kỷ niệm cuộc xâm lăng của Trung Hoa hồi tháng Giêng 1974 trôi qua trong câm lặng. Họ cũng có thể nêu vấn đề này lên với các đại diện quốc hội, các định chế quốc tế thẩm quyền, và nhà cầm quyền Hà Nội.

Nhã Trân: Là một người nghiên cứu chính trị và quan tâm đến tình hình Việt Nam xưa nay, GS có điều gì muốn nhắn nhủ người dân và chính quyền Việt Nam ?

GS Thayer: Luật quốc tế đứng về phía những quốc gia có cơ sở trong việc tuyên bố chủ quyền. Sự yên lặng của Việt Nam có thể phương hại đến việc khẳng định chủ quyền của mình. Ngạn ngữ Anh có câu "sự sở hữu là chín phần mười của luật pháp." Để ngăn ngừa điều này, trong trường hợp của Hoàng Sa, Viêt Nam phải tiếp tục thúc đẩy việc khẳng định chủ quyền của mình, phải phản đối tất cả mọi hành động mà Bắc Kinh sử dụng để xác nhận, khẳng định chủ quyền của họ. Thất bại trong việc duy trì vấn đề này sẽ đưa đến kết quả là Việt Nam đã chối bỏ chủ quyền của đất nước mình.

Nhã Trân: Cám ơn GS đã dành cho Nguyễn Thái Học Foundation cuộc phỏng vấn đặc biệt này.

Source: http://www.lyhuong.net/viet/index.php?option=com_content&view=article&id=2303:2303&catid=39:sinhhoatcongdong&Itemid=58



Wednesday, March 24, 2010

Nhìn người mà NGHĨ đến TA !

NHÌN NGƯỜI LẠI NGHĨ ĐẾN TA
    Nhìn người dân gốc Cu Ba
    Việt Nam ơi, ngó lại ta, nghĩ gì ???
(gởi ca sĩ, kịch sĩ, nhạc sĩ, thi sĩ, văn sĩ, bác sĩ, dược sĩ, tiến sĩ, tu sĩ v..v..những vị Sĩ đã về Việt Nam để khoe tài với CS. hoặc dùng danh nghĩa nhân đạo làm tay sai cho bọn chúng)

Cô, Gloria, dân Mỹ, gốc Cu Ba
Phục cô, người nữ danh ca kiên cường
Cô đã chọn quê hương Mỹ Quốc
Vì cô yêu ngọn đuốc tự do
Dù cô hạnh phúc ấm no
Tấm lòng vẫn nặn g mối lo nước nhà
Cô thương nhớ quê cha đất tổ
Như mọi người xa xứ thương quê
Và cô đã được mời về
Hát cho thánh lễ ở quê hương mình
Một buổi lễ linh đình trọng thể
Đức Giáo Hoàng chủ tế uy nghiêm
Được mời, vinh hạnh vô biên
Thế mà cô trả lời liền: “Thưa không
“Khi Cộng Sản còn hồng đất nước
“Chính vì yêu tổ quốc, không về
“Ngày nào cái chế độ kia
“Không còn, tôi mới trở về quê tôi
“Và sẽ hát vang trời ca khúc
“Mừng tự do hạnh phúc muôn nhà ...”

Tha Hương

(*) Nữ danh ca Gloria Estefan người Mỹ gốc Cu Ba đã từ chối lời mời của Giáo chức Thiên Chúa Giáo mời cô về Cu Ba hát cho Thánh Lễ cuả Đức Giáo Hoàng John Paul II tại chính quê hương cô cuối năm 1998. Emilio Estefan, chồng cô, cho tờ báo Miami Heralt biết rằng Giáo Chức Thiên Chúa Giáo La Mã Mexico đã nhiều lần yêu cầu Estefan về Cu Ba để hát trước Giáo Hoàng nhưng câu trả lời của cô dứt khoát là "không" Ông nói thêm: "Chúng tôi sẽ không bao giờ hát ở Cu Ba khi chế độ Fidel Castro còn đó. Ngày Gloria hát ở Cu Ba là ngày Cu Ba được Tự Do ..."

"Thương nữ bất tri vong quốc hận"

CA SĨ THANH TUYỀN VÀ LÒNG NHÂN ĐẠO

(theo tin báo Philadelphia Asian News thứ sáu ngày 28 tháng 1/2000, trang 11 và tuần báo địa phương Philadelphia, Thời Mới số 48 thì vào hồi 6:00 chiều thứ bảy ngày 22/1/2000, ông Phan Văn Đạo, chủ tịch Hội Thương Nghiệp Á Mỹ Philadelphia và Phụ Cận đã tổ chức một buổi nhạc hội mừng xuân Canh Thìn tại nhà hàng New Century, 600 đường Washington Avẹ Philadelphiạ Ban tổ chức có mời một số nam nữ nghệ sĩ giúp vui, trong đó có ca sĩ Thanh Tuyền. Sau một vài màn trình diễn, ca sĩ Thanh Tuyền đem CD và một số băng vidio ra bán. Cô kể một chuyện thương tâm ở một làng tại VN và kêu gọi lòng nhân đạo của thực khách có mặt mua CD và băng giúp cho Thanh Tuyền để cô có tiền gởi về giúp cho người già ở VN. "Đồng thời Thanh Tuyền đứng trên sân khấu kêu gọi gây quỹ giúp cho các thương binh bộ đội ..." (trích nguyên văn Asian News) cô cũng nói là vì lòng nhân đạo, cô đã không phân biệt chế độ cũ và mới.

Bài báo cũng ghi nhận là họ thấy có dựng hai lá cờ Mỹ Việt nhưng không có nghi thức chào cờ. Nên có thơ rằng:

XANH VỎ ĐỎ LÒNG

Đầu năm, ca sĩ Thanh Tuyền
Phila cô hát, tân niên tưng bừng
Phan Đạo tổ chức tiệc mừng
Thương Nghiệp Á Mỹ lẫy lừng, nở hoa
Thanh Tuyền xong một bài ca
Cô đem băng, đít (disk) cô ra kiếm tiền
Cô nàng ỏn en? cười dziên
Rằng em nhân đạo thu tiền giúp cho
Cán binh Cộng Sản bác Hồ
Cùng người già lão ốm o, nghèo nàn
Đau thương ở khắp Việt Nam
Phân chi chế độ mà làm tình phai!
Nghe lời cô nói lạ tai
Không phân cũ, mới, thế này, nghĩa chi ?
Cán binh Cộng Sản đói thì
Đảng lo cho họ, cần gì đến cô !?
Đảng viên, giàu triệu tiền đô
Tại sao cô phải bán đồ cô cho ?
Cớ gì cô lại đi lo
Giúp người phá nát cơ đồ, là chi ?
Ngày xưa, cô trốn Vi Xi
Bây giờ cô nói cái gì, lạ không !?
Giời ơi, cúi xuống mà trông
Thế nhân xanh vỏ đỏ lòng những ai !!!

Tha Hương

AI ÁM SÁT AI
(Nhân chuyện ca sĩ Hương Lan trả lời cuộc phỏng vấn sau khi về hát tại VN đã làm nhiều người tỵ nạn CS bất bình, cho Hương Lan là kẻ vô liêm sỉ, phản bội đồng hương. Tuy nhiên, cũng có kẻ đã hô hoán cầu cứu là "xin đừng ám sát Hương Lan". Nên có thơ rằng:

Chẳng ai "ám sát Hương Lan "
Chính cô đưa "Ngụy" lên giàn hỏa thiêu!
Thương nữ nói những điều phản trắc
Đem thân về luồn giặc cầu vinh
Nên dân tỵ nạn bất bình
Dạy cho ca nữ sửa mình đấy thôi!
Kẻ sát hại loài người: Chính Cộng!
Rồi phủi tay: "Bác hổng có làm!"
(Bác và Đoàn, Đảng dã man
Lại còn ăn cướp la làng mới kinh!)
Việc ca nữ cúi mình, qùy gối
Trước cộng thù để đổi lấy đô
Trò này coi đã hổng dzô
Thêm màn to họng hàm hồ, đảo điên!
Thì tỵ nạn không phiền sao được
Phải dạy cho sau trước đôi lời
Rằng xưa, hỏi nữ, ai nuôi ?
Mà nay ca nữ chửi người Quốc Gia?
Đến loài chó giữ nhà, ăn .. .ấy
Cũng không hề cắn bậy người nuôi
Huống chi nữ lại giống người
Hỏi câu Liêm Sỉ nữ thời để mô ?
Nữ luồn cúi nhà Hồ qúa cỡ
Không nhục đời, không hổ nữ sao ?
Lời xưa, thương nữ .... thảo nào!
(Biết chi là nhục, biết sao là hờn!)
Hỡi đàn chị đàn em thương nữ
Còn nhân luân đạo nghiã, chớ về
Về mà lạy để Cộng thuê
Hát đôi ba bản , hỏi về, có nên ?
Chớ mà phản bội dân hiền
Người dân sẽ tẩy chay liền, biết không ?

Tha Hương
__________

(Cảm nghĩ khi nghe những câu trả lời của Khánh Ly trong cuộc phỏng vấn trên đài phát thanh về cái chết của họ Trịnh)
    TIẾNG HÁT QUẠ HỒNG

    Hỡi này ca nữ Khánh Ly
    Giọng ca cô có, hay thì cũng hay
    Nhưng cô dùng giọng ca này
    Tiếp tay với Trịnh hại ngay nước nhà
    Xâm lăng, cộng chiếm sơn hà
    Cộng gây xáo thịt nồi da đau buồn
    Cô huà theo Trịnh Công Sơn
    Dẫm lên tình cảm máu xương dân lành
    Bài ca phản chiến long lanh
    Trịnh không nhắm bọn lưu manh giặc hồ
    Quốc Gia, Trịnh nhắm thẳng vô
    Cô giúp Trịnh phá cơ đồ, biết không?
    Giọng cô thành tiếng quạ hồng
    Tháng Tư, mất nước, vui lòng cô chưa ?
    Diêm vương gọi, Trịnh đã thưa
    Cô chưa tỉnh, vẫn hàm hồ thế sao ?
    Tuyên con tuyên bố tào lao
    Với cô, Trịnh bự chứ nào với ai !
    Lời xưa quả thật không sai !
    Có đâu thương nữ ai hoài quốc vong!
    Thương cô, tiếng hát quạ hồng!

    Tha Hương


CHÚC "CỤ" KHÁNH LY
(nhân đọc tin ca sĩ Khánh Ly tự gọi mình là "Cụ" và ngỏ ý muốn được đi theo họ Trịnh nên Tha Hương tôi có mấy lời chúc Cụ trước khi cụ lên đường)

Muốn đi theo Trịnh, cứ đi
Có ai giữ cụ làm gì, cụ ơi !
Cụ có biết một thời, cụ được
Sống bình yên, sung sướng, nhờ ai ?
Phải người nếm mật, nằm gai
Giữ an đất nước, trấn ngoài biên khu ?
Để chặn bọn cộng thù phương Bắc
Vào xâm lăng, gieo rắc tang thương
Rứa mà cụ chẳng nhớ ơn
Lại cùng tên trịnh công sơn tưng bừng ...
Cầm dao nhọn đâm lưng chiến sĩ
Bằng lời ca mộng mị liêu trai
Nhạc kia, phản chiến, những bài
Nản lòng chiến sĩ miệt mài hy sinh
Thưa với cụ, hoà bình đất nước
Do hào hùng, đảm lược,đấu tranh
Không do lật lọng, xâm lăng
Hoặc Ba lê, đảng nhập nhằng, bất lương
Cụ cùng trịnh phù phường cờ đỏ
Nên Bảy Lăm, khốn khó Tháng Tư !
Chạy ra ngoại quốc, ngất ngư
Tưởng rằng cụ đã đứ đừ, tỉnh ra
Nào ngờ cụ mù loà lương trí
Vẫn mê tên nhạc sĩ phản thùng
Không nhìn ra tội bất trung
Với tổ quốc, với non sông, giống nòi!
Và bất nghĩa với người giữ nước
Để bao năm cụ được an lành
Oai hùng, sử Việt màu xanh
Cụ và họ trịnh tô thành đỏ tươi !
Nay trịnh đã về nơi Bắc Pó
Cụ từng ngày lệ đỏ nhớ thương!
Cụ mong sớm được lên đường
Đi theo anh trịnh công sơn dzô hòm
Cụ đã muốn, ai còn dám cãi
Muốn thì đi, đi đại xem nào !
Chần chờ ... cụ ... sợ hay sao ???
Cụ cần ai ... đẩy cụ vào giúp không ?
Hương tôi chúc cụ duyên nồng
"Anh sơn" và cụ chuyên hồng cùng nhau ...

Tha Hương

LẮM KIỂU BƯNG BÔ !
(nhân tin chàng ca sĩ Tuấn Vũ bị bác và đảng nhà ta không cho phép hát tại thành hồ- nhờ các bác gởi đến chàng Tuấn giùm cho, nhà cháu xin cám ơn.)

Xin ca mà chẳng được ca
Đảng chơi chàng Tuấn thiệt là đắng cay !!!

Chơi chi đểu thế này hở đảng
Tui có là TỊ NẠN nữa đâu
Đồng hương nuôi thứ tôi giàu
VIỆT KIỀU, tui đổi MÁC lâu rồi mà ....
Sao đảng loại tui ra dzậy đảng
Không cho tui được hát là sao ?
Tui đâu có tội chi nào ?
TỘI CHĂNG, PHẢN BỘI ĐỒNG BÀO TÍ TI ...
Bọn "đĩ điếm" ngu gì, ngu lạ
Nó làm tui sáng giá một thời
Nó mê tiếng hát chơi vơi
Có mùi ma túy giúp tui làm giàu
Nhưng phản bội nằm sâu trong máu
Tui về đây làm cháu bác hồ
Sẵn sàng qùy gối, bưng bô
Miễn sao được hát nhi nhô vài bài
Ai ngờ đảng độc tài qúa sức
Để Ngụy cười, hỏi: nhục mi không?
Bưng bô, mi được mấy đồng
Mà đi phản bội tấm lòng đồng hương ?
Nó còn bảo: tui, phường tráo trở
Quên những ngày khốn khổ đau thương
Quên ngày trốn khỏi quê hương
Làm thân tị nạn tha phương xứ người
Và nó bảo rằng tui còn mãi
Thúi hay thơm để lại cho đời
Nhưng tui làm bẩn tui rồi
Thơm bay, còn lại chỉ mùi thúi tha ....
Cảm thương chàng Tuấn, a ha ...
Tấm gương cho kẻ cầm ca phản thùng
Bưng bô tưởng đảng thưởng công
Ai dè đảng đá vào mông lộn nhào!
Đau chưa, và tỉnh chưa nào ?
Hay còn thương cái đỉnh cao nhà hồ?

Sao mà lắm kiểu bưng bô !!!!!!

Tha Hương

ĐỪNG NHÂN ĐẠO HÃO
(Nhân tin cái chết của họ Trịnh)

Đành răng người chết là thôi
Bao nhiêu lầm lỗi cũng đời thứ tha
Nhưng những kẻ thờ ma cộng đỏ
Làm giống nòi thống khổ điêu linh
Tiếp tay giết hại dân mình
Phản nòi giống, tội tầy đình, không tha !
Làm điêu đứng sơn hà, tội ấy
Cáo hồ kia, chết đấy, ai tha ?
Những phường núp bóng Quốc Gia
Hưởng đầy ân huệ rồi ra phản thùng
Thì thử hỏi sao dung thứ được ?
Tiếc thương loài phản quốc là sao ?
Tình quê hương nghĩa đồng bào
Còn đi phản bội, lẽ nào tha ta ?
Đừng nhân đạo mù loà mà chết
Ta nhân từ, kẻ cướp có nhân ?
Đã lòng theo bọn vô thần
Hỏi rằng đạo nghĩa, nhân luân có còn ?
Mấy chục năm ngậm hờn mất nước
Mà mắt chưa mở được là sao ?
Bất kỳ ở chốn nơi nào
Những tên phản bội đồng bào, không tha!
Trâu kia chết để lại da
Lưu danh, lưu xú, người ta để đời
Xin đừng nhân đạo khơi khơi !

Tha Hương



Nguyễn Minh Tuấn dại diện CĐ NVTN tại Na Uy thông báo vụ Đại Nhạc Hội của csVN tại Nauy bị hủy bỏ

Det Vietnamesiske Flyktningeforbundet I Norg - AVD. Oslo
Pb.634 Sentrum, 0106 Oslo
epost: dvff-norge@viet.no
Org.nr. 992 662 697
Bankkonto: 6236 06 40111
Oslo, 24.03.2010

    Kính gửi chị Như Quỳnh và anh Quang Lê

    Đồng kính gửi quý tổ chức đòan thể của Cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn Hải Ngọai

    Và quý cơ quan báo chí truyền thông Việt Nam Hải Ngọai.

    Kính thưa quý vị,
Sau khi nghe lại phần phỏng vấn Quang Lê trên đài VietNamSydneyRadio do chị Bảo Khánh thực hiện, được biết ca sĩ Quang Lê và Như Quỳnh đã quyết định rút tên trong buổi tổ chức đại nhạc hội của Thanh Sơn vào ngày 01.04.2010.

Chúng tôi đón nhận tin vui này trong những giọt nước mắt vì xúc động và vì không có lời nào diễn nổi. Xúc động vì hai ca sĩ Như Quỳnh và Quang Lê mà chúng ta hằng thương mến đã quan tâm những sinh họat lợi ích cho tập thể người Việt Tỵ Nạn và dứt khóat không để cho âm mưu Nghị quyết 36 phân hóa và lũng đọan Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn.

Trong thời gian qua chúng tôi nhận được rất nhiều sự giúp đỡ, hỗ trợ tinh thần của hội đòan và cơ quan báo chí truyền thông hải ngọai hưởng ứng lời kêu gọi của chúng tôi. Những điện thư tới tấp để chia sẻ sự âu lo của chúng tôi mà chưa kịp trả lời từng lá thư và còn mắc lỗi với quý vị. Qua việc này chúng tôi thấy được sự đùm bọc thương yêu của CĐ mình vô biên và nói lên được sức mạnh của chính nghĩa.

Chúng tôi xin gửi đến quý chị Như Quỳnh và anh Lê Quang bó hoa đầy cảm mến thương yêu của mọi người. Việc làm của quý anh chị thể hiện một gương sáng tuyệt vời. Điều này làm cho chúng tôi vững tâm là CĐNVTN chúng ta không dễ, không thể bị lũng đọan và nhuộm đỏ nhuộm xanh trá hình.

Chúng tôi xin thay mặt CĐNVTN tại Na Uy xin gửi đến tất cả quý vị lời tri ân chân thành đã hỗ trợ cho chúng tôi.

Thay mặt Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn tại Na Uy
Hội trưởng Nguyễn Minh Tuấn

- Hội Nguời Việt Tỵ Nạn Oslo & Vùng Đông
- Các Chi hội Người Việt Tỵ Nạn tại: Tønsberg, Trondheim, Stavanger, Kristiansand
- Hội Cao Niên Nguời Việt Tỵ Nạn tại Na Uy
- Hội Ái Hữu Cựu Quân Nhân QLVNCH
– Hội Phụ Nữ Việt Nam Tỵ Nạn tại Na Uy
- Cơ sở Việt Tân tại Na Uy
– Hội Bảo Tồn Truyền Thống Tại Moss và Rygge
– Trung Tâm Việt Na Uy
– Nhóm thân hữu Kristiansand
– Nhóm thân hữu tại Bergen.