Thursday, March 25, 2010

Phỏng vấn Giáo Sư Carlyle Thayer


(Sau cuộc vận động ký tên yêu cầu Hội Địa Lý Quốc Gia Hoa Kỳ xóa bỏ tên China tại Hoàng Sa)

NTHF - 23.03.2010

Cũng trong ngày kết thúc chiến dịch ký Thư Yêu Cầu, Nhã Trân, trưởng ban báo chí của NTHF, phỏng vấn một chuyên gia về khu vực Đông Nam Á, Giáo sư Carlyle A. Thayer, Giám đốc Diễn đàn Nghiên cứu quốc phòng Đại học New South Wales – Australia, theo dõi và quan tâm đến các vấn đề liên quan đến Việt Nam.

Nhã Trân: Xin được nghe quan điểm của GS trước sự kiện Hội Địa lý Quốc gia Hoa Kỳ (NGS) ghi quần đảo Hoàng Sa thuộc Trung Hoa trong một bản đồ mới đây của họ?

GS Thayer: NGS năm nay đã sai phạm khi ghi là quần đảo Hoàng Sa thuộc lãnh thổ Trung Hoa. Ít ra NGS nên chú thích rằng chủ quyền khu vực này đang trong tình trạng tranh chấp giữa Việt Nam và Trung Hoa.

Nhã Trân: GS khẳng định việc ghi Hoàng Sa thuộc Trung Hoa là sai phạm. Có phải đó là vì quần đảo này thuộc chủ quyền của Việt Nam mãi cho đến khi bị Trung Hoa dành lấy sau lần xâm lược năm 1974?

GS Thayer: Đúng vậy. Quần đảo Hoàng Sa chia thành hai nhóm, nhóm đảo Amphrite ở phía bắc và nhóm đảo Crescent ở phía nam. Kể từ khi thời kỳ thuộc địa Pháp kết thúc ở Việt Nam, chính phủ miền Nam, sau này là chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, được chiếm lĩnh nhóm đảo Crescent. Tháng Giêng 1974, một năm sau khi Hiệp định Paris được ký kết, Hải quân Trung Hoa đã tấn công Hải quân VNCH và chiếm cứ phía nam Hoàng Sa.

Nhã Trân: Nói đến lịch sử của Hoàng Sa, theo chúng tôi được biết thì khi đó phía chính phủ miền Nam Việt Nam đã mạnh mẽ phản đối hành vi xâm lược của Trung Hoa ?

GS Thayer: Khi Trung Hoa cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa năm 1974 chính phủ Việt Nam Cộng Hòa đã phản đối, tuy nhiên không thay đổi được tình thế là mấy. Hoa Kỳ khi ấy đã rút quân khỏi Việt Nam, và không có ý định hỗ trợ một cuộc chiến chống lực lượng quân đội Trung Hoa. Ngược lại với miền Nam, miền Bắc cộng sản khi đó không phản đối hành động của Trung Hoa. Bộ Ngoại Giao miền Bắc sau này viện lẽ rằng kẻ thù chính của họ là chủ nghĩa đế quốc của Mỹ, và họ không muốn Hoa Kỳ thiết lập căn cứ trên Hoàng Sa. Nói một cách khác là chính quyền Hà Nội đã không hề phản đối.

Nhã Trân: Là một chuyên gia về Đông Nam Á và về quốc phòng, GS nhận định ra sao về cơ sở mà Trung Hoa thời gian sau này dựa vào để tuyên bố chủ quyền của họ ở Hoàng Sa?

GS Thayer: Căn bản là Trung Hoa tuyên bố chủ quyền trên toàn thể Biển Đông, trong đó bao gồm Hoàng Sa, viện lý do họ là người khám phá vùng biển này. Chiếu theo luật quốc tế, khi hai xứ sở tranh cãi chủ quyền về lãnh thổ, trong trường hợp này là chủ quyền đối với các quần đảo trong vùng Biển Đông, lợi thế nghiêng về quốc gia chứng minh được sự sở hữu và quản trị.

Nhã Trân: Như GS vừa nói thì Việt Nam có thể ở vào thế bất lợi vì Hoàng Sa đã bị Trung Hoa chiếm đóng từ năm 1974 và chính thức lập đơn vị hành chính thời gian gần đây ?

GS Thayer: Trường hợp Việt Nam có thể được biện luận là chủ quyền [đối với Hoàng Sa] được chính quyền Pháp chuyển giao cho chính quyền Việt Nam lúc chế độ thuộc địa cáo chung vào năm 1954, vùng phía nam của Hoàng Sa được sở hữu và cai quản bởi Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa trong suốt hai thập niên liên tục.

Nhã Trân: Tranh chấp về chủ quyền Biển Đông, trong đó bao gồm Hoàng Sa, ngày càng căng thẳng. Các nước liên quan, tất nhiên kể cả Việt Nam, đang nỗ lực quốc tế hóa vấn đề, nhưng Trung Hoa một mực phản kháng. Ý kiến GS ra sao về khả năng Trung Hoa không từ bỏ ý định làm bá chủ Biển Đông, và Hoàng Sa nói riêng?

GS Thayer: Lịch sử đã chứng minh rõ rằng Trung Hoa xưa nay vừa cương quyết vừa hung hăng trong việc khẳng định chủ quyền đối với Biển Đông. Trước tháng Giêng 1974 Trung Hoa chỉ kiểm soát được phía bắc quần đảo Hoàng Sa. Kể từ khi đó Trung Hoa đã sử dụng lực lượng quân đội trong hai trường hợp để chiếm hữu các đảo này. Trường hợp đầu xảy ra tháng Giêng 1974 ở phía nam Hoàng sa. Trường hợp thứ nhì vào tháng Ba 1988 khi các chiến hạm của Trung Hoa tấn công lực lượng Hải quân cộng sản Việt Nam gần khu vực đá ngầm Johnston trong quần đảo Trường Sa. Trung Hoa sau đó tiếp tục chiếm thêm nhiều nơi trong vùng. Năm 1992, Trung Hoa lại gia tăng sự chiếm đóng của họ tại Trường Sa bằng cách cưỡng chiếm thêm nhiều vùng hơn. Năm 1995, trong một bành trướng mới, Trung Hoa chiếm vùng đá ngầm Mischief tại biên giới phía đông quần đảo Trường Sa, vùng mà trước kia Phillipines tuyên bố chủ quyền. Kế đó Trung Hoa xây dựng căn cứ quân sự trên Mischief. Cả Việt Nam lẫn Trung Hoa đều quân sự hóa những quần đảo và khu vực mà họ chiếm giữ.

Việt Nam hiện đang ở vào vị trí không mấy lạc quan vì đòi chủ quyền mà không có phương cách để yểm trợ đòi hỏi này. Trung Hoa từ chối thảo luận về vấn đề Hoàng Sa, và điều đó làm hỏng mọi ý định đưa vấn đề này ra tòa án quốc tế. Cả hai chính quyền đang bất đồng về vấn đề chủ quyền phải cùng đồng ý để vấn đề được phân xử. Việt Nam hiện không có biện pháp ngoại giao hoặc quân đội để khẳng định, hỗ trợ cho việc đòi chủ quyền của mình. Lấy ví dụ, trong những năm cuối thập niên 1990 khi Khối Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đã cùng Trung Hoa đàm phán về luật lệ hành xử cho vùng Biển Đông, Việt Nam muốn hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa được bao gồm vào khu vực này thì Trung Hoa đã phản đối, và các nước láng giềng của VN đã nhượng bộ. Hoàng Sa [vì vậy] không được đề cập đến; luật hành xử trong khu vực Biển Đông sau đó phai nhạt, tan biến vào Bản Tuyên Ngôn năm 2002 về Luật của các chính quyền vùng Biển Đông.

Nhã Trân: Trở lại chuyện Hội Địa lý Quốc gia Hoa Kỳ sai phạm trong phán đoán của họ, GS có nghĩ sửa sai là điều cần thực hiện ?

GS Thayer: Hội Địa lý Quốc gia Hoa Kỳ lẽ ra có thể chính xác hơn nếu ghi rõ là các đảo thuộc phía nam của Hoàng Sa đang bị Trung Hoa chiếm đóng.

Nhã Trân: Phản ứng của người dân Việt trước sự kiện này có chính đáng, họ có quyền yêu cầu NGS đáp ứng yêu cầu đòi sửa lại chú thích về quần đảo Hoàng Sa để duy trì sự thật và công lý ?

GS Thayer: Có thể hiểu được sự phẫn nộ của những người Việt hải ngoại yêu nước trước sự sai lạc trong phán đoán của Hội Địa lý Quốc gia Hoa Kỳ. Sự sai sót, lầm lẫn này nếu được để yên có thể trở thành một thí dụ cho thấy sự đồng ý [của người Việt] đối với sự xâm lược của Trung Hoa. Người Việt hải ngoại phải tiếp tục áp lực, nêu quan điểm bằng cách không cho phép kỷ niệm cuộc xâm lăng của Trung Hoa hồi tháng Giêng 1974 trôi qua trong câm lặng. Họ cũng có thể nêu vấn đề này lên với các đại diện quốc hội, các định chế quốc tế thẩm quyền, và nhà cầm quyền Hà Nội.

Nhã Trân: Là một người nghiên cứu chính trị và quan tâm đến tình hình Việt Nam xưa nay, GS có điều gì muốn nhắn nhủ người dân và chính quyền Việt Nam ?

GS Thayer: Luật quốc tế đứng về phía những quốc gia có cơ sở trong việc tuyên bố chủ quyền. Sự yên lặng của Việt Nam có thể phương hại đến việc khẳng định chủ quyền của mình. Ngạn ngữ Anh có câu "sự sở hữu là chín phần mười của luật pháp." Để ngăn ngừa điều này, trong trường hợp của Hoàng Sa, Viêt Nam phải tiếp tục thúc đẩy việc khẳng định chủ quyền của mình, phải phản đối tất cả mọi hành động mà Bắc Kinh sử dụng để xác nhận, khẳng định chủ quyền của họ. Thất bại trong việc duy trì vấn đề này sẽ đưa đến kết quả là Việt Nam đã chối bỏ chủ quyền của đất nước mình.

Nhã Trân: Cám ơn GS đã dành cho Nguyễn Thái Học Foundation cuộc phỏng vấn đặc biệt này.

Source: http://www.lyhuong.net/viet/index.php?option=com_content&view=article&id=2303:2303&catid=39:sinhhoatcongdong&Itemid=58



Wednesday, March 24, 2010

Nhìn người mà NGHĨ đến TA !

NHÌN NGƯỜI LẠI NGHĨ ĐẾN TA
    Nhìn người dân gốc Cu Ba
    Việt Nam ơi, ngó lại ta, nghĩ gì ???
(gởi ca sĩ, kịch sĩ, nhạc sĩ, thi sĩ, văn sĩ, bác sĩ, dược sĩ, tiến sĩ, tu sĩ v..v..những vị Sĩ đã về Việt Nam để khoe tài với CS. hoặc dùng danh nghĩa nhân đạo làm tay sai cho bọn chúng)

Cô, Gloria, dân Mỹ, gốc Cu Ba
Phục cô, người nữ danh ca kiên cường
Cô đã chọn quê hương Mỹ Quốc
Vì cô yêu ngọn đuốc tự do
Dù cô hạnh phúc ấm no
Tấm lòng vẫn nặn g mối lo nước nhà
Cô thương nhớ quê cha đất tổ
Như mọi người xa xứ thương quê
Và cô đã được mời về
Hát cho thánh lễ ở quê hương mình
Một buổi lễ linh đình trọng thể
Đức Giáo Hoàng chủ tế uy nghiêm
Được mời, vinh hạnh vô biên
Thế mà cô trả lời liền: “Thưa không
“Khi Cộng Sản còn hồng đất nước
“Chính vì yêu tổ quốc, không về
“Ngày nào cái chế độ kia
“Không còn, tôi mới trở về quê tôi
“Và sẽ hát vang trời ca khúc
“Mừng tự do hạnh phúc muôn nhà ...”

Tha Hương

(*) Nữ danh ca Gloria Estefan người Mỹ gốc Cu Ba đã từ chối lời mời của Giáo chức Thiên Chúa Giáo mời cô về Cu Ba hát cho Thánh Lễ cuả Đức Giáo Hoàng John Paul II tại chính quê hương cô cuối năm 1998. Emilio Estefan, chồng cô, cho tờ báo Miami Heralt biết rằng Giáo Chức Thiên Chúa Giáo La Mã Mexico đã nhiều lần yêu cầu Estefan về Cu Ba để hát trước Giáo Hoàng nhưng câu trả lời của cô dứt khoát là "không" Ông nói thêm: "Chúng tôi sẽ không bao giờ hát ở Cu Ba khi chế độ Fidel Castro còn đó. Ngày Gloria hát ở Cu Ba là ngày Cu Ba được Tự Do ..."

"Thương nữ bất tri vong quốc hận"

CA SĨ THANH TUYỀN VÀ LÒNG NHÂN ĐẠO

(theo tin báo Philadelphia Asian News thứ sáu ngày 28 tháng 1/2000, trang 11 và tuần báo địa phương Philadelphia, Thời Mới số 48 thì vào hồi 6:00 chiều thứ bảy ngày 22/1/2000, ông Phan Văn Đạo, chủ tịch Hội Thương Nghiệp Á Mỹ Philadelphia và Phụ Cận đã tổ chức một buổi nhạc hội mừng xuân Canh Thìn tại nhà hàng New Century, 600 đường Washington Avẹ Philadelphiạ Ban tổ chức có mời một số nam nữ nghệ sĩ giúp vui, trong đó có ca sĩ Thanh Tuyền. Sau một vài màn trình diễn, ca sĩ Thanh Tuyền đem CD và một số băng vidio ra bán. Cô kể một chuyện thương tâm ở một làng tại VN và kêu gọi lòng nhân đạo của thực khách có mặt mua CD và băng giúp cho Thanh Tuyền để cô có tiền gởi về giúp cho người già ở VN. "Đồng thời Thanh Tuyền đứng trên sân khấu kêu gọi gây quỹ giúp cho các thương binh bộ đội ..." (trích nguyên văn Asian News) cô cũng nói là vì lòng nhân đạo, cô đã không phân biệt chế độ cũ và mới.

Bài báo cũng ghi nhận là họ thấy có dựng hai lá cờ Mỹ Việt nhưng không có nghi thức chào cờ. Nên có thơ rằng:

XANH VỎ ĐỎ LÒNG

Đầu năm, ca sĩ Thanh Tuyền
Phila cô hát, tân niên tưng bừng
Phan Đạo tổ chức tiệc mừng
Thương Nghiệp Á Mỹ lẫy lừng, nở hoa
Thanh Tuyền xong một bài ca
Cô đem băng, đít (disk) cô ra kiếm tiền
Cô nàng ỏn en? cười dziên
Rằng em nhân đạo thu tiền giúp cho
Cán binh Cộng Sản bác Hồ
Cùng người già lão ốm o, nghèo nàn
Đau thương ở khắp Việt Nam
Phân chi chế độ mà làm tình phai!
Nghe lời cô nói lạ tai
Không phân cũ, mới, thế này, nghĩa chi ?
Cán binh Cộng Sản đói thì
Đảng lo cho họ, cần gì đến cô !?
Đảng viên, giàu triệu tiền đô
Tại sao cô phải bán đồ cô cho ?
Cớ gì cô lại đi lo
Giúp người phá nát cơ đồ, là chi ?
Ngày xưa, cô trốn Vi Xi
Bây giờ cô nói cái gì, lạ không !?
Giời ơi, cúi xuống mà trông
Thế nhân xanh vỏ đỏ lòng những ai !!!

Tha Hương

AI ÁM SÁT AI
(Nhân chuyện ca sĩ Hương Lan trả lời cuộc phỏng vấn sau khi về hát tại VN đã làm nhiều người tỵ nạn CS bất bình, cho Hương Lan là kẻ vô liêm sỉ, phản bội đồng hương. Tuy nhiên, cũng có kẻ đã hô hoán cầu cứu là "xin đừng ám sát Hương Lan". Nên có thơ rằng:

Chẳng ai "ám sát Hương Lan "
Chính cô đưa "Ngụy" lên giàn hỏa thiêu!
Thương nữ nói những điều phản trắc
Đem thân về luồn giặc cầu vinh
Nên dân tỵ nạn bất bình
Dạy cho ca nữ sửa mình đấy thôi!
Kẻ sát hại loài người: Chính Cộng!
Rồi phủi tay: "Bác hổng có làm!"
(Bác và Đoàn, Đảng dã man
Lại còn ăn cướp la làng mới kinh!)
Việc ca nữ cúi mình, qùy gối
Trước cộng thù để đổi lấy đô
Trò này coi đã hổng dzô
Thêm màn to họng hàm hồ, đảo điên!
Thì tỵ nạn không phiền sao được
Phải dạy cho sau trước đôi lời
Rằng xưa, hỏi nữ, ai nuôi ?
Mà nay ca nữ chửi người Quốc Gia?
Đến loài chó giữ nhà, ăn .. .ấy
Cũng không hề cắn bậy người nuôi
Huống chi nữ lại giống người
Hỏi câu Liêm Sỉ nữ thời để mô ?
Nữ luồn cúi nhà Hồ qúa cỡ
Không nhục đời, không hổ nữ sao ?
Lời xưa, thương nữ .... thảo nào!
(Biết chi là nhục, biết sao là hờn!)
Hỡi đàn chị đàn em thương nữ
Còn nhân luân đạo nghiã, chớ về
Về mà lạy để Cộng thuê
Hát đôi ba bản , hỏi về, có nên ?
Chớ mà phản bội dân hiền
Người dân sẽ tẩy chay liền, biết không ?

Tha Hương
__________

(Cảm nghĩ khi nghe những câu trả lời của Khánh Ly trong cuộc phỏng vấn trên đài phát thanh về cái chết của họ Trịnh)
    TIẾNG HÁT QUẠ HỒNG

    Hỡi này ca nữ Khánh Ly
    Giọng ca cô có, hay thì cũng hay
    Nhưng cô dùng giọng ca này
    Tiếp tay với Trịnh hại ngay nước nhà
    Xâm lăng, cộng chiếm sơn hà
    Cộng gây xáo thịt nồi da đau buồn
    Cô huà theo Trịnh Công Sơn
    Dẫm lên tình cảm máu xương dân lành
    Bài ca phản chiến long lanh
    Trịnh không nhắm bọn lưu manh giặc hồ
    Quốc Gia, Trịnh nhắm thẳng vô
    Cô giúp Trịnh phá cơ đồ, biết không?
    Giọng cô thành tiếng quạ hồng
    Tháng Tư, mất nước, vui lòng cô chưa ?
    Diêm vương gọi, Trịnh đã thưa
    Cô chưa tỉnh, vẫn hàm hồ thế sao ?
    Tuyên con tuyên bố tào lao
    Với cô, Trịnh bự chứ nào với ai !
    Lời xưa quả thật không sai !
    Có đâu thương nữ ai hoài quốc vong!
    Thương cô, tiếng hát quạ hồng!

    Tha Hương


CHÚC "CỤ" KHÁNH LY
(nhân đọc tin ca sĩ Khánh Ly tự gọi mình là "Cụ" và ngỏ ý muốn được đi theo họ Trịnh nên Tha Hương tôi có mấy lời chúc Cụ trước khi cụ lên đường)

Muốn đi theo Trịnh, cứ đi
Có ai giữ cụ làm gì, cụ ơi !
Cụ có biết một thời, cụ được
Sống bình yên, sung sướng, nhờ ai ?
Phải người nếm mật, nằm gai
Giữ an đất nước, trấn ngoài biên khu ?
Để chặn bọn cộng thù phương Bắc
Vào xâm lăng, gieo rắc tang thương
Rứa mà cụ chẳng nhớ ơn
Lại cùng tên trịnh công sơn tưng bừng ...
Cầm dao nhọn đâm lưng chiến sĩ
Bằng lời ca mộng mị liêu trai
Nhạc kia, phản chiến, những bài
Nản lòng chiến sĩ miệt mài hy sinh
Thưa với cụ, hoà bình đất nước
Do hào hùng, đảm lược,đấu tranh
Không do lật lọng, xâm lăng
Hoặc Ba lê, đảng nhập nhằng, bất lương
Cụ cùng trịnh phù phường cờ đỏ
Nên Bảy Lăm, khốn khó Tháng Tư !
Chạy ra ngoại quốc, ngất ngư
Tưởng rằng cụ đã đứ đừ, tỉnh ra
Nào ngờ cụ mù loà lương trí
Vẫn mê tên nhạc sĩ phản thùng
Không nhìn ra tội bất trung
Với tổ quốc, với non sông, giống nòi!
Và bất nghĩa với người giữ nước
Để bao năm cụ được an lành
Oai hùng, sử Việt màu xanh
Cụ và họ trịnh tô thành đỏ tươi !
Nay trịnh đã về nơi Bắc Pó
Cụ từng ngày lệ đỏ nhớ thương!
Cụ mong sớm được lên đường
Đi theo anh trịnh công sơn dzô hòm
Cụ đã muốn, ai còn dám cãi
Muốn thì đi, đi đại xem nào !
Chần chờ ... cụ ... sợ hay sao ???
Cụ cần ai ... đẩy cụ vào giúp không ?
Hương tôi chúc cụ duyên nồng
"Anh sơn" và cụ chuyên hồng cùng nhau ...

Tha Hương

LẮM KIỂU BƯNG BÔ !
(nhân tin chàng ca sĩ Tuấn Vũ bị bác và đảng nhà ta không cho phép hát tại thành hồ- nhờ các bác gởi đến chàng Tuấn giùm cho, nhà cháu xin cám ơn.)

Xin ca mà chẳng được ca
Đảng chơi chàng Tuấn thiệt là đắng cay !!!

Chơi chi đểu thế này hở đảng
Tui có là TỊ NẠN nữa đâu
Đồng hương nuôi thứ tôi giàu
VIỆT KIỀU, tui đổi MÁC lâu rồi mà ....
Sao đảng loại tui ra dzậy đảng
Không cho tui được hát là sao ?
Tui đâu có tội chi nào ?
TỘI CHĂNG, PHẢN BỘI ĐỒNG BÀO TÍ TI ...
Bọn "đĩ điếm" ngu gì, ngu lạ
Nó làm tui sáng giá một thời
Nó mê tiếng hát chơi vơi
Có mùi ma túy giúp tui làm giàu
Nhưng phản bội nằm sâu trong máu
Tui về đây làm cháu bác hồ
Sẵn sàng qùy gối, bưng bô
Miễn sao được hát nhi nhô vài bài
Ai ngờ đảng độc tài qúa sức
Để Ngụy cười, hỏi: nhục mi không?
Bưng bô, mi được mấy đồng
Mà đi phản bội tấm lòng đồng hương ?
Nó còn bảo: tui, phường tráo trở
Quên những ngày khốn khổ đau thương
Quên ngày trốn khỏi quê hương
Làm thân tị nạn tha phương xứ người
Và nó bảo rằng tui còn mãi
Thúi hay thơm để lại cho đời
Nhưng tui làm bẩn tui rồi
Thơm bay, còn lại chỉ mùi thúi tha ....
Cảm thương chàng Tuấn, a ha ...
Tấm gương cho kẻ cầm ca phản thùng
Bưng bô tưởng đảng thưởng công
Ai dè đảng đá vào mông lộn nhào!
Đau chưa, và tỉnh chưa nào ?
Hay còn thương cái đỉnh cao nhà hồ?

Sao mà lắm kiểu bưng bô !!!!!!

Tha Hương

ĐỪNG NHÂN ĐẠO HÃO
(Nhân tin cái chết của họ Trịnh)

Đành răng người chết là thôi
Bao nhiêu lầm lỗi cũng đời thứ tha
Nhưng những kẻ thờ ma cộng đỏ
Làm giống nòi thống khổ điêu linh
Tiếp tay giết hại dân mình
Phản nòi giống, tội tầy đình, không tha !
Làm điêu đứng sơn hà, tội ấy
Cáo hồ kia, chết đấy, ai tha ?
Những phường núp bóng Quốc Gia
Hưởng đầy ân huệ rồi ra phản thùng
Thì thử hỏi sao dung thứ được ?
Tiếc thương loài phản quốc là sao ?
Tình quê hương nghĩa đồng bào
Còn đi phản bội, lẽ nào tha ta ?
Đừng nhân đạo mù loà mà chết
Ta nhân từ, kẻ cướp có nhân ?
Đã lòng theo bọn vô thần
Hỏi rằng đạo nghĩa, nhân luân có còn ?
Mấy chục năm ngậm hờn mất nước
Mà mắt chưa mở được là sao ?
Bất kỳ ở chốn nơi nào
Những tên phản bội đồng bào, không tha!
Trâu kia chết để lại da
Lưu danh, lưu xú, người ta để đời
Xin đừng nhân đạo khơi khơi !

Tha Hương



Nguyễn Minh Tuấn dại diện CĐ NVTN tại Na Uy thông báo vụ Đại Nhạc Hội của csVN tại Nauy bị hủy bỏ

Det Vietnamesiske Flyktningeforbundet I Norg - AVD. Oslo
Pb.634 Sentrum, 0106 Oslo
epost: dvff-norge@viet.no
Org.nr. 992 662 697
Bankkonto: 6236 06 40111
Oslo, 24.03.2010

    Kính gửi chị Như Quỳnh và anh Quang Lê

    Đồng kính gửi quý tổ chức đòan thể của Cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn Hải Ngọai

    Và quý cơ quan báo chí truyền thông Việt Nam Hải Ngọai.

    Kính thưa quý vị,
Sau khi nghe lại phần phỏng vấn Quang Lê trên đài VietNamSydneyRadio do chị Bảo Khánh thực hiện, được biết ca sĩ Quang Lê và Như Quỳnh đã quyết định rút tên trong buổi tổ chức đại nhạc hội của Thanh Sơn vào ngày 01.04.2010.

Chúng tôi đón nhận tin vui này trong những giọt nước mắt vì xúc động và vì không có lời nào diễn nổi. Xúc động vì hai ca sĩ Như Quỳnh và Quang Lê mà chúng ta hằng thương mến đã quan tâm những sinh họat lợi ích cho tập thể người Việt Tỵ Nạn và dứt khóat không để cho âm mưu Nghị quyết 36 phân hóa và lũng đọan Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn.

Trong thời gian qua chúng tôi nhận được rất nhiều sự giúp đỡ, hỗ trợ tinh thần của hội đòan và cơ quan báo chí truyền thông hải ngọai hưởng ứng lời kêu gọi của chúng tôi. Những điện thư tới tấp để chia sẻ sự âu lo của chúng tôi mà chưa kịp trả lời từng lá thư và còn mắc lỗi với quý vị. Qua việc này chúng tôi thấy được sự đùm bọc thương yêu của CĐ mình vô biên và nói lên được sức mạnh của chính nghĩa.

Chúng tôi xin gửi đến quý chị Như Quỳnh và anh Lê Quang bó hoa đầy cảm mến thương yêu của mọi người. Việc làm của quý anh chị thể hiện một gương sáng tuyệt vời. Điều này làm cho chúng tôi vững tâm là CĐNVTN chúng ta không dễ, không thể bị lũng đọan và nhuộm đỏ nhuộm xanh trá hình.

Chúng tôi xin thay mặt CĐNVTN tại Na Uy xin gửi đến tất cả quý vị lời tri ân chân thành đã hỗ trợ cho chúng tôi.

Thay mặt Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn tại Na Uy
Hội trưởng Nguyễn Minh Tuấn

- Hội Nguời Việt Tỵ Nạn Oslo & Vùng Đông
- Các Chi hội Người Việt Tỵ Nạn tại: Tønsberg, Trondheim, Stavanger, Kristiansand
- Hội Cao Niên Nguời Việt Tỵ Nạn tại Na Uy
- Hội Ái Hữu Cựu Quân Nhân QLVNCH
– Hội Phụ Nữ Việt Nam Tỵ Nạn tại Na Uy
- Cơ sở Việt Tân tại Na Uy
– Hội Bảo Tồn Truyền Thống Tại Moss và Rygge
– Trung Tâm Việt Na Uy
– Nhóm thân hữu Kristiansand
– Nhóm thân hữu tại Bergen.



NGÔ VŨ BÍCH DIỄM ĐÃ PHẢN BỘI CHÍNH THÂN PHỤ CỦA MÌNH - Trần Cao Lãnh

    DIỄM XƯA – NGÔ VŨ BÍCH DIỄM
    ĐÃ PHẢN BỘI CHÍNH THÂN PHỤ CỦA MÌNH, GS. NGÔ ĐỐC KHÁNH
Trần Cao Lãnh
QGHC


Kính thưa Bà Con Tỵ Nạn khắp nơi,
Thưa các Bạn QGHC;

Lý do chính thúc đẩy tôi viết bài nầy là vì Ngô Vũ Bích Diễm, nguyên là một công chức cao cấp của VNCH, phục vụ với chức vụ Giám Đốc tại Bộ Xã Hội. Chị Bích Diễm đã tốt nghiệp khóa 12 Ban Đốc Sự của Học Viện QGHC, nơi duy nhứt đào tạo công chức cao cấp cung ứng cho guồng máy hành chánh của VNCH từ địa phương, đến các Bộ Phủ Trung Ương.

Trên nguyên tắc và danh nghĩa những người tốt nghiệp Học Viện QGHC phải là những người tiêu biểu và đại diện cho chế độ VNCH về lãnh vực Hành Chánh. Cũng như Quân Lực VNCH là lực lượng chính yếu để bảo vệ chính thể Tự Do VNCH của Miền Nam Việt Nam.

Do đó, hơn ai hết, hơn mọi ngành nghề chuyên môn khác của VNCH; người công chức tốt nghiệp HV/QGHC phải có trách nhiệm về LẬP TRƯỜNG TỰ DO, chống lại chế độ độc tài Việt Cộng. Bởi vì chính lập trường tự do đó mà người công chức VNCH đã ưng thuận, để được tuyển dụng ăn lương hàng tháng và đương nhiên phải có bổn phận và trách nhiệm bảo vệ lập trường tự do đó !

Theo thiển nghĩ của tôi, tuy VNCH không còn tồn tại nữa ! Nhưng không phải vì thế mà người công chức cũ đã hết trách nhiệm và bổn phận đối với lập trường tự do. Tôi tin chắc rằng nếu người công chức VNCH luôn thức tỉnh và có ý thức thì vẫn nhận ra trách nhiệm của mình. Cụ thể dễ nhìn thấy nhứt là người công chức VNCH cũng bởi không từ bỏ lập trường gắn bó với VNCH nên mới được các nước đồng minh và tự do CHẤP NHẬN cho tái định cư ở những nước của họ với tư cách là người Tỵ Nạn Cộng Sản.

Cho nên những ai , đặc biệt là những công chức VNCH đang sống tỵ nạn ở các nước tự do đều phải có trách nhiệm giữ gìn tư cách tỵ nạn để tự mình trung thành với những lý do mà mình được chấp nhận cho sống bình thường với đầy đủ quyền lợi như bất cứ một công dân địa phương nào.

Hành động cố tình bỏ quên những điều kiện tỵ nạn, lúc nào, hoàn cảnh nào cũng là MỘT HÀNH VI PHẢN BỘI, không thể nào chấp nhận và tha thứ được về phương diên lương tâm và về ân nghĩa mà các nước tiếp cư đã ưu ái dành cho người tỵ nạn Việt Nam chúng ta.

Vì lý đo đó mà tôi xin đề cập đến trường hợp một chị Cựu công chức VNCH là chị Ngô Vũ Bích Diễm, sau nhiều năm sống tỵ nạn tại Hoa Kỳ, gần đây đã đột ngột trở lại Việt Nam theo phái đoàn gọi là từ thiện của Nhóm Phật Giáo Về Nguồn ở California tổ chức.

Tôi không dám đoán chắc là việc chị Bích Diễm đi theo nhóm Phật Giáo Về Nguồn, tức là Phật Giáo Quốc Doanh của Việt Cộng tổ chức trong nước và kéo dài thành tôn giáo vận ở Hải ngoại đã được nhiều đồng môn QGHC thuộc Hội QGHC ở Nam Cali biết rõ từ lâu ??? Tuy nhiên tôi tin chắc là đã có một số ít QGHC thân cận với chị Bích Diễm đã biết từ khuya, mà vì nể tình, vì sợ mích lòng nên đã nín thinh để cho chị Bích Diễm ngang nhiên tiến dần lên mức độ đã CÔNG KHAI VỀ VN “GIAO LƯU” VỚI VIỆT CỘNG vào chuyến đi hồi đầu tháng 3/2010 nầy! (*Chữ “giao lưu” là chữ mà báo chí VC đã dành cho chị Bích Diễm trong bài tường thuật tại Huế ngày 10-3-2010).

Hành động trở về VN theo phái đoàn PG Về Nguồn là một HÀNH ĐỘNG PHẢN BỘI cả Cộng Đồng Tỵ Nạn Hải Ngoại và phản bội cả với đồng bào yêu chuộng, tha thiết mong mỏi tự do ở quê nhà , mà chính những người như Lm. Nguyễn Văn Lý, Ls. Lê Thị Công Nhân, Ls. Trương Công Định … và rất nhiều người khác đang xả thân tranh đấu với bạo quyền Việt Cộng, một Đảng Cướp Chính Hiệu đã hiện nguyên hình.

Mọi việc làm VÔ Ý THỨC như chị Bích Diễm đang làm đều KHÔNG ÍT đã LÀM LỢI CHO VIỆT CỘNG, đều đi ngược lại với mọi tranh đấu cho tự do dân chủ của mọi cố gắng bằng xương máu và tù đày.

Tôi tin chắc rằng: Sẽ có rất nhiều người đã thức tỉnh và quyết chọn đường lối MỚI như Ls. LÊ DUY SAN đã thể hiện gần đây, đã mạnh dạn đứng lên TỐNG CỔ Nguyễn Hữu Liêm ra khỏi bữa tiệc của Hội Luật Gia Cali. Qua việc làm dứt khóat của Ls.San cho thấy đã đến lúc chúng ta phải hành động, nhứt định loại những tên nằm vùng, những tên thân cộng ra khỏi mọi sinh hoạt của Người Tỵ Nạn chúng ta. Thực tế đã chứng minh cho thấy một cách thức mới NHƯ THẾ rất hữu hiệu để cô lập những tên ăn cơm QG thờ ma Cộng Sản. Từ nay đừng hòng trà trộn để tiếp tục gây chia rẽ, gây xáo trộn trong hàng ngũ QG Tỵ nạn mà chúng đã thực hiện an toàn trong nhiều thập niên qua tại Hải Ngoại.

Trường hợp Ngô Vũ Bích Diễm, các anh trong Hội QGHC ở Nam Cali có dám can đảm đứng lên vạch mặt Bích Diễm như Ls. San đã dành cho tên NHLiêm không ???

Vì tôi tin rằng câu chuyện Diễm Xưa- Ngô Vũ Bích Diễm sẽ không dễ dàng chấm dứt ở đây, dù cho cả KHỐI QGHC hay nguyên cả Hội QGHC Nam Cali CỐ LỜ LUÔN thì những người có lương tâm khác sẽ không bỏ qua để làm sáng tỏ vấn đề, vạch mặt Bích Diễm, vạch mặt những đứa núp bóng tỵ nạn để thân cò béo nở , để mà về VN ĐÚ ĐỞN “GIAO LƯU” VỚI VIỆT CỘNG.

Cho nên, trong phạm vi cố thu ngắn bài viết hôm nay, tôi xin phép đi sâu một chi tiết mà đề tài đã ghi rõ bên trên:

NGÔ VŨ BÍCH DIỄM đã phản bội ngay chính thân phụ của mình là giáo sư khả kính NGÔ ĐỐC KHÁNH, một thời ở Huế đã được học sinh Huế rất nể trọng.

GIAI THOẠI.

Tôi xin thưa ngay đây là một GIAI THOẠI, là vì tôi chỉ nghe nói và đã đọc được ở một tài liệu, một bài viết nào đó mà tôi đã quên tên tác giả và cũng chỉ nghe một chiều. Nên cá nhân tôi không dám quả quyết câu chuyện nhỏ sau đây là thật 100% ! Vì thế nếu bất cứ ai hiểu rõ đâu là sự thật thì xin mạnh dạn lên tiếng giùm !!!

NHƯNG, nếu như GIAI THOẠI sau đây là THẬT , thì so với những gì mà chị Bích Diễm đang làm công khai ở VN thì quả là MỘT HÀNH VI PHẢN BỘI CHA MÌNH Gs. NGÔ ĐỐC KHÁNH trước tiên hơn ai hết.

“Từ trước đến nay, đã kéo dài chừng 50 năm qua, mà hầu hết những ai sống dưới thời VNCH đã ít nhiều nghe đến chuyện: Trịnh Công Sơn đã MÊ cô Ngô Vũ Bích Diễm một chiều, say đắm mà không được đáp ứng, vô vọng nên đã sáng tác bài nhạc DIỄM XƯA (Diễm Ngày Xưa) rất hay, nổi tiếng để đời và từ đó nhân vật là nguồn cảm hứng đã đi vào huyền thoại với cái tên Diễm Xưa.

Và trong suốt 50 năm qua, chưa ai từng chính thức được nghe đương sự Diễm Xưa - tức là Ngô Vũ Bích Diểm , một tên tuổi có thật bằng da, bằng thịt … đứng ra xác nhận một điều gì !!!

Chính thái độ im lặng đó đã mặc nhiên ÁM CHỈ, Ngô Vũ Bích Diễm không phải là người tình của Trịnh Công Sơn và sau năm 1975 khi mà Trịnh Công Sơn đã hiện nguyên hình là một tên VIỆT CỘNG VĂN CÔNG VẬN CHO VIỆT CỘNG, thì những người QG và nhứt là Tỵ Nạn Hải Ngoại đều không ưa, đều thù oán Trịnh Công Sơn và từ đó đa số mọi người hình như đều gia tăng sự kính nể Ngô Vũ Bích Diễm; là bởi vì người ta tin rằng: Ngô Vũ Bích Diễm ĐÃ KHÔNG THÈM NGÓ TỚI TRỊNH CÔNG SƠN !!!?

Bên cạnh đó, Giáo sư Ngô Đốc Khánh , một người Cha khá nghiêm khắc đã để lại một câu chuyện đồn đại về Trịnh Công Sơn và Bích Diễm như vầy đây:

Một hôm, Ngô Vũ Bích Diễm đã tiếp Trịnh Công Sơn ở nhà. Sau khi TCSơn ra về, giáo sư Khánh hỏi Bích Diễm: Con tiếp ai vậy ? Khi được biết người đó là Trịnh Công Sơn thì giáo sư Khánh đã ra lệnh cho Bích Diễm là từ nay phải chấm dứt, không được quen biết với Trịnh Công Sơn nữa.

Hình như vì sự ngăn cấm đó mà Bích Diễm không hề quen biết với Trịnh Công Sơn xa hơn ! Câu chuyện nầy được lưu truyền ra ngoài , khiến cho nhiều người rất có cảm tình với Bích Diễm và đa số đều ngầm thán phục tấm lòng nể cha, vì cha, biết ngoan ngoãn nghe lời cha của Bích Diễm.

NHƯNG MÀ mới đây tại Huế, Ngô Vũ Bích Diễm phát biểu , được báo chí VC ghi lại như sau:

"người xưa" tâm sự: "Trong bài này anh Trịnh Công Sơn viết về vẻ đẹp của Huế nhiều hơn là về ... tôi.

Tôi nghĩ vậy. Ðó là bóng dáng của Thành nội cổ kính, của dòng sông Hương xanh mát và huyền hoặc, là không khí lãng đãng của thơ, của nhạc". "Nhiều người tò mò vì sao Diễm im lặng trong suốt mấy mươi năm?". "Vì tính tôi như vậy, không muốn ra trước công chúng. Tôi cũng không biết nói gì và không biết có ai cần gì ở mình hay không. Và cũng bởi vì bóng dáng to lớn của anh Trịnh Công Sơn đã đủ rồi!", "Diễm xưa" nói.

Và điều chờ đợi của tất cả mọi người trong đêm, đó là câu chuyện của Diễm: “Tôi là gái Bắc, theo cha vào Huế năm 1952, bố tôi là giáo sư Ngô Đốc Khánh, dạy tiếng Pháp ở Trường Quốc học. Tôi theo học lần lượt ở Trường Đồng Khánh, Quốc học, đến năm 1963 tôi vào học đại học ở Sài Gòn, sau đó sang định cư ở Mỹ. Nhà tôi ở số 46 đường Phan Chu Trinh (cũ), gần cầu Phủ Cam, là nơi gần anh Sơn ở (khu cư xá trên đường Nguyễn Trường Tộ - TP Huế). Lần đầu tôi gặp anh Sơn ngay tại nhà tôi. Anh đi theo anh Đinh Cường đến thăm Nguyễn Việt Hằng, một người bạn thân của tôi lúc đó đang ở lại nhà tôi để học hè. Sau đó thấy anh Sơn một mình quay trở lại. Anh viết nhạc và có tặng tôi mấy bài. Hồi đó còn trẻ lắm nên cũng biết lơ mơ vậy thôi… Sau này tôi mới biết thông qua hai người em của anh Sơn về câu chuyện nhánh dạ lan hương mà tôi tặng anh đã gây một chấn động mạnh nơi anh. Đó là một kỷ niệm thật đẹp, thật liêu trai…!”.

Qua những lời phát biều nầy, NẾU ĐÚNG 100% NHƯ VẬY, thì chính Bích Diễm nay đã CỐ XÍCH GẦN LẠI TRỊNH CÔNG SƠN. Điều mà Giáo Sư NGÔ ĐỐC KHÁNH đã CẤM ĐOÁN những năm xưa.”

Do đó, theo tôi ngày nay Ngô Vũ Bích Diễm đã thay đổi, đã công khai PHẢN BỘI NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN và cụ thể nhứt, rõ ràng nhứt là NGÔ VŨ BÍCH DIỄM đã nhẫn tâm PHẢN BỘI người cha thân yêu, đáng kính của mình là Giáo Sư Ngô Đốc Khánh. Bằng cách sau 50 năm dài, tưởng rằng Bích Diễm đã nghe lời cha, tôn trọng cha … nào ngờ đó chỉ là một thái độ giả dối, được che giấu kỹ , để rồi vì hám danh mà trở thành một đứa vô liêm sỉ, sẵn sàng nói những lời bợ đỡ “GIAO LƯU” với kẻ thù.

Tôi xin mạn phép dừng lại ở đây và mong rằng quý bà con và quý đồng môn QGHC sẽ có nhiều nhận xét và phán đoán chính xác cần thiết hơn !.

Trần Cao Lãnh
QGHC/USA.
Tháng 3/2010