Monday, January 25, 2010

Mr Joseph "Cow" và Loretta Sanchez đề nghị Quốc Hội Hoa Kỳ đưa Việt Nam trở lại danh sách "những quốc gia đáng quan tâm"



josephcowlorettasanchez
Dân biểu Joseph Cao và DB Loretta Sanchez








Phan Khắc Từ Tên Lính Xung Kích Vô Dụng Của Tập Đoàn Việt Gian Bán Nước Hà Nội - Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Sau khi VGCS đã thâu tóm được chính quyền về tay nhân dân (nói theo giọng điệu bịp của VGCS) thì trong giới linh mục công giáo người ta mới thấy rõ những ai là cộng sản chính chuyên, nhãn hiệu con nai vàng. Vương Đình Bích, một tên quốc doanh trong nhóm Lũ 4 Tên, vì một vụ đụng độ nhau, ngày 25-12-1997 đã viết thư gởi lãnh đạo Thành Hồ nói huỵch toẹt chẳng cần dấu giếm rằng: “Tôi đã thành khẩn nói với hai anh Từ và Cần là vấn đề thật của tổ chức chúng ta, không phải nhóm nghiên cứu mà là nhóm 4 anh em chúng tôi, Minh- Cần- Từ – Bích đã được lãnh đạo gầy dựng và giao nhiệm vụ điều động phong trào công giáo yêu nước tại thành phố này”. Bốn anh em chúng tôi đây là các tên Huỳnh Công Minh, Trương Bá Cần, Phan Khắc Từ, và Vương Đình Bích. Giáo dân quen gọi bọn này là Lũ 4 Tên, hay Tứ Nhân Bang. Kể cả những ông áo đen kỳ cựu như Hồ Thành Biên, Nguyễn Thành Trinh và những người khác, hết thẩy đều chỉ là thứ cỏ đuôi chó, chứ không phải CS có license. Sau ngày đổi đời, chúng ta thấy Phan Khắc Từ thế giá như thế đấy. Nhưng trước đó thì hắn được mọi người gọi bằng một cái tên đặc sệt mùi chợ búa là “ông Linh mục hốt rác”. Hắn là một linh mục công giáo thiệt, và làm nghề hốt rác thiệt.

Khoảng đầu thập niên 1970, dân Sàigòn lao xao đồn thổi về hiện tượng các linh mục dấn thân làm các nghề lao động chân tay để truyền giáo. Những vị khác như Đức TGM Nguyễn Kim Điền, lúc đó còn là linh mục, làm nghề đạp xích lô, thì rất ít người biết đến, bởi vì các ngài làm Tông Đồ cho Chúa thiệt, nên không muốn khoa trương. Trừ ra Phan Khắc Từ, sau một bài phóng sự có tiêu đề "Linh mục hốt rác" đăng trên báo Đại Dân Tộc (?) ở Saigon, đã trở thành một hiện tượng được rất nhiều người chú ý đến. Phóng sự kể về ông linh mục trẻ Phan Khắc Từ tự nguyện xin đi làm công nhân hốt rác để được sống như một anh công nhân hạng D. Việc phóng ra tên tuổi và tô vẽ cho Phan Khắc Từ, một tên CS còn trong bí mật lúc đó, nằm trong kế hoạch dân vận của VGCS.

Tuy Phan Khắc Từ đi hốt rác, nhưng hắn không phải đụng đến cái chổi, và luôn luôn phô trương cái mark linh mục của mình cho mục đích của hắn. Những người công nhân hốt rác khác thấy hắn là một ông cha nên kính nể, và chuyện gì cũng nghe theo hắn. Cái lợi trước mắt là hắn đi làm không phải mang cơm nước theo, mà được các công nhân cơm bưng nước rót tận miệng. Có lúc hắn uống rượu với công nhân say xỉn mất hết tư cách ngay bên cạnh đống rác hôi thối. Hắn đã giác ngộ “cách mạng” và thường thân thiết tâm sự vói các anh chị em công nhân: “Tôi được sống trong hoàn cảnh giáo hội toàn cầu đã thức tỉnh. Hiến chế mục vụ của cộng đồng Vatican 2 cứ vang vọng mãi trong tôi. Sao nhãng bổn phận trần thế, tức là sao nhãng bổn phận đối với tha nhân và hơn nữa đối với Thiên Chúa, khiến phần rỗi đời đời của mình bị đe dọa. Gần hơn, vừa lúc bắt đầu cuộc đời linh mục, tôi còn được nghe, được thao thức với những lời sám hối chân thành và những quyết định mạnh mẽ của một giáo hội Á châu nhỏ bé, vốn giàu có về văn hóa, tôn giáo, nhưng lại đau khổ, đói nghèo.”

Năm 1969, lần đầu tiên Phan Khắc Từ được đi dự đại hội Thanh Lao Công thế giới có xu hướng thân cộng tại Liban, được Mạc Tư Khoa đỡ đầu và tài trợ. Phan Khắc Từ nuôi ý tưởng phản bội Quốc Gia từ trước. Tại đại hội này, nhiều phái đoàn thanh niên công giáo lên tiếng đòi Mỹ rút quân, trả lại quyền tự quyết cho Việt Nam, và gọi chính quyền VNCH là bù nhìn, nên hắn càng thêm quyết tâm theo CS hơn. Sau Đại Hội Liban, Hắn ở lại Âu Châu. Hơn một năm tại Pháp, Phan Khắc Từ ngả hẳn theo khuynh hướng Thần Học Giải Phóng của nhiều giáo Sĩ Mỹ Châu Latinh, với phong trào Thanh Lao Công làm điểm tựa, cũng đồng thời là môi trường hoạt động cho hắn. Hắn rất ngường mộ vị Giám Mục đỏ Helder Pessoa Camara người Brazilian, và linh mục Camilo Torres Restrepo, người khởi xướng đội du kích chiến đấu tại Columbia, và phát động phong trào Thần Học Giải Phóng tại Mỹ Châu Latinh. Tại Paris, Phan Khắc Từ tham gia đình công, biểu tình đòi công bằng cho giới lao động, tham gia nhiều cuộc biểu tình của sinh viên và công nhân đòi hòa bình cho Việt Nam. Đánh dấu bước quay đầu phản bội quan trọng nhất của Phan Khắc Từ là trong thời gian ở Pháp, hắn đã đến gặp mụ Nguyễn Thị Bình, trưởng phái đoàn thương thuyết của cái gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam để xin được ra bưng theo CS. Thị Bình bảo hắn hãy trở về Saigon chế bom xăng đánh Mỹ trong thành phố. Và Từ đã làm theo đúng như vậy.

Cuối năm 1970, Phan Khắc Từ trở lại Sài Gòn và lập tức hăng hái nhập cuộc với các phong trào đấu tranh tại đây. Hắn bắt đầu bằng sự góp mặt trong Mặt trận nhân dân tranh thủ hòa bình, rồi phong trào học sinh, sinh viên đòi quyền sống, phong trào chống tăng học phí, chống độc diễn, đốt xe Mỹ trên đường phố v.v... Nhà thờ Vườn Xoài trở thành nơi chế tạo bom xăng cho phong trào đốt xe Mỹ. Sau vụ đình công năm 1971 của công nhân hãng pin Con Ó để làm trở ngại cuộc hành quân Hạ Lào của QLVNCH, Phan Khắc Từ bị cảnh sát Saigon bắt nhốt vào khám Chí Hòa cùng với các tên Trương Bá Cần, Trần Thế Luân và Nguyễn Ngọc Lan. Cả ba cũng là linh mục. Sau một tuần được thả ra, bọn này còn làm eo với cảnh sát: "Chúng tôi chỉ ra cùng với các anh em công nhân khác". Cảnh sát bèn đưa cả ba lên xe, chở ra Quốc Lộ 4, đường về Lục Tỉnh, đẩy xuống vệ đường giữa cánh đồng vắng trong đêm khuya.

Năm 1974, VGCS đựng lên cái gọi là ủy ban bảo vệ quyền lợi lao động miền Nam. Nhờ nổi tiếng là linh mục hốt rác, Phan Khắc Từ được bầu làm chủ tịch ủy ban này. Từ ký tên gửi thư cho đại sứ Hoa Kỳ tại VN, tố cáo người Mỹ khinh miệt giới công nhân Việt Nam và đe dọa phát động chiến dịch chống sa thải. Người Mỹ đã biết bọn này là ai rồi nên họ tỉnh queo. Bọn này cũng tổ chức nhiều cuộc biểu tình chống tham nhũng và tố cáo Mỹ và VNCH vi phạm Hiệp Định Paris.

Năm 1974, Phan Khắc Từ vào bưng một tuần lễ để thụ huấn nghiệp vụ khuấy đảo, và khóa học khủng bố trong thành phố. Cũng trong năm này, hắn bị sa thải khỏi sở rác. Từ bèn nhảy sang hoạt động từ thiện trong một tổ chức CS trá hình khác là Mặt trận nhân dân cứu đói do hòa thượng Thích Hiển Pháp làm chủ tịch, và Từ làm phó chủ tịch. Phan Khắc Từ tâm sự: “Từ đó, tôi rất thân thiết với nhà chùa, tôi di chuyển hết nhà chùa này sang nhà chùa khác để tập hợp quần chúng, tố cáo chính quyền Nguyễn Văn Thiệu và phát gạo cho dân nghèo tại nhiều tỉnh từ miền Nam ra miền Trung. Kể cũng thú vị, nhiều đêm tối, một linh mục công giáo nằm gác chân với vài vị sư trên tấm phản, thì thầm bàn chuyện quyên góp, làm từ thiện”.

Từ sau 30-4-75 cho đến nay, Phan Khắc Từ luôn luôn cố thủ trong cái gọi là Ủy Ban Đoàn Kết Công Giáo, mà người dân miền Nam thường gọi mỉa là “ủy ban đàn két” hoặc “ủy ban đàn két gươm giáo”. Về nhân sự, tính đến cuối năm 2008, người ta đã tổng kết cái ủy ban này như sau: Theo báo cáo của UBĐK, hiện nay tổ chức này đã phát triển ra 39 tỉnh thành (trong 65 tỉnh thành cả nước), với hơn 400 linh mục, tu sĩ tham gia ủy ban các cấp. Theo điều tra của chúng tôi, ở trung ương, khóa 4 có 104 vị ghi danh, trong đó có 62 linh mục, tu sĩ. Thế nhưng, nhiều người nói đấy là “Hội của những người siêu cao tuổi” vì có tới 94 vị từ 60 tuôỉ trở lên (chiếm 91,2%). Số dưới 50 tuổi chỉ có 10 người (8,8%). Có những linh mục điếc nặng, hơn 100 tuổi như linh mục Nguyễn Chu Trình (đã mất). Có những linh mục đi họp phải có người cõng. Có một số “lẩm cẩm” nặng, nói không ai hiểu gì. Ông Vũ Thái Hòa nguyên chuyên viên Ban Tôn giáo Chính phủ cũng là ủy viên UB phải đi họp trên lưng đứa cháu. Ông Vũ Văn Chuyên trên ngực phải có biển đề số nhà, điện thoại, sợ đi lạc đường, công an biết lối đưa về … Có nhiều linh mục chỉ ghi danh, đi họp là một lần ra Hà Nội miễn phí máy bay để thăm bạn bè, chữa bệnh. Có một số chỉ đi họp một lần rồi biến mất tăm, như linh mục Trần Đức Hạnh (Cao Bằng). Ở Hà Nam , người ta cũng ghi danh 5 linh mục nhưng không thấy có ai xuất hiện. Tại một số nơi như Hà Nội, Bắc Ninh, Hải Phòng, Ban tổ chức chỉ xin các linh mục ghi danh và đến chụp một tấm hình mà cũng không được …..

Phan Khắc Từ nằm trong cái ủy ban đàn két gươm giáo với chức vụ tổng thư ký, kiêm phó chủ tịch ủy ban, nhưng thực chất là chỉ để cho có mặt, đồng thời để theo dõi và quản lý ủy ban về mặt tư tưởng. Những chỗ hắn cần có mặt, trước hết là tại quốc hội để kiếm tí danh hão với đời. Phan Khắc từ làm đại biểu quốc hội CS 3 khóa từ 1987 đến 2002. Sau đó, tuy còn thèm muốn lắm, nhưng hắn đã trở thành con chó già vô dụng trong đàn chó săn của tên thợ rừng rồi. Chỗ thứ hai hắn muốn có mặt là nơi cai quản của một ông cha xứ. Tên giết người khét tiếng Lê Đức Thọ đã xây cho hắn ngôi thánh đường nguy nga đồ sộ trên đường Trương Minh Giảng, Saigon , gọi là nhà thơ Vườn Xoài để trả công cho hắn đã đắc lực giúp VGCS đuổi Mỹ. Đây là cơ ngươi, đúng hơn là nhà tư của hắn chứ chẳng phải là nhà thờ. Cho dù Đức Giáo Hoàng chứ chưa nói đến giám mục, tổng giám mục, hay hồng y, có thể đẩy hắn ra khỏi cái giang sơn này của hắn được. Và nơi thứ ba hắn muốn có mặt là những chỗ nào kiếm ra tiền.

Phan Khắc Từ ham tiền không phải là chuyện lạ, vì hắn có vợ con. Không phải ai có vợ con cũng là người tham lam tiền bạc cả. Phan Khắc Từ thì khác, đó là bản tính của hắn nữa. Số vốn của tờ báo Công Giáo và Dân Tộc được tài trợ bởi Lm Nguyễn đình Thi ở Pháp tới gần 150.000 dollars. Tiền vay thêm để tự kinh doanh cho việc điều hành tờ báo, như xí nghiệp làm bút bi, làm quạt trần, lập công ty may mặc, đầu tư trồng cao su với Singapore, lập khách sạn, mở trường dậy ngoại ngữ, trường dạy nghề, và máy computer v.v... Tất cả những cơ sở làm ăn trên đều do Phan Khắc Từ quản lý. Từ tiền bạc, quyền hành, đến đàn bà, tất cả Phan Khắc Từ thâu tóm vào trong tay hắn. Đây chẳng phải là những lời đồn trong thiên hạ, mà là từ trong nội bộ ủy ban đàn két đấu đá nhau rồi khui ra. Vương Đình Bích vạch trần những chuyệm lem nhem của Phan Khắc Từ công khai trên giấy trắng mực đen. Bích viết: "... về những biểu hiện suy thoái đạo đức trong đời tư của người thường trực UB Đoàn Kết, liên quan đến kinh doanh, tiền bạc và tình dục, gây hệ qủa xã hội là hai đứa con. Xét theo giáo luật, đương sự không còn tiêu chuẩn khách quan của luật độc thân để tiếp tục hoạt đông mục vụ và đại diện cho phong trào đoàn kết công giáo với tư cách linh mục của giáo hội". Cái ủy ban đàn két chia rẽ như thế mà dám mạ vàng hai chữ đoàn kết trên cái bảng hiệu của mình thì đúng là cùi không sợ lở.

Phải nhìn nhận rằng, Phan Khắc Từ là một con người khéo xoay xở. Những chức vụ trong ủy ban không kiếm ra tiền, mà có kiếm ra cũng chẳng bao nhiêu. Vả lại đấy là tài sản chung của ủy ban. Sau khi thôi không còn làm đại biểu quốc hội nữa, Phan Khắc Từ xoay qua làm nghề từ thiện, nuôi đà điểu và gia súc. Hiện nay hắn làm chủ 3 cơ sở từ thiện mang tên là Thiên Phước. Cơ sở Thiên Phước của Từ thường được nói đến nhiều nhất là nhà nuôi dưỡng và bảo trợ 130 trẻ em khiếm thị (mù) mà Từ rêu rao là nạn nhân chất độc da cam, tọa lạc tại ấp 6, xã An Nhân Tây, huyện Củ Chi.

Chuyện lem nhem làm mất mặt Phan Khắc Từ nhất là vấn đề vợ con. Khi Từ còn là một phu hốt rác, VGCS đã bố trí bên cạnh hắn một ả nữ sinh tên là Tư Liễu, một cán bộ hoạt động nội thành. Sau ngày 30-4-75, điều nghi ngờ của đám phu hốt rác bên cạnh Phan Khắc Từ đã trở thành hiện thực. Từ và Tư Liễu sống chung với nhau thành vợ chồng, tuy vẫn còn e dè kín đáo. Hơn một năm sau họ có con. Đứa con đầu lòng được Tư Liễu tổ chức ăn thôi nôi rất linh đình. Liễu làm cửa hàng trưởng một cửa hàng lớn của quận Bình Thạnh nên y thị mời đông đủ bọn cán bộ từ cấp huyện trở xuống. Vì thế, chuyện “linh mục” Phan Khắc Từ có vợ con đổ bể tùm lum. Một anh bạn tù của kẻ hèn này là anh em tinh thần trong nhà tu với Phan Khắc Từ, trước kia là sĩ quan trưởng chi an ninh quận Cái Bè, sau khi được thả, đã tìm đến thăm Từ. Anh ta bắt gặp cả vợ con Từ. Hắn không còn đường chối cãi nên đành phải thú nhận: “đảng đã tác thành cho chúng tôi”. Phan Khắc Từ nói đúng. Đảng, chứ chẳng bao giờ Chúa tác thành cho hắn. Hắn vâng lời đảng hơn là vâng lời Chúa, dù hắn là linh mục.

Việc một ông linh mục công khai có vợ con vẫn được coi xứ, đêm ngủ ôm vợ mà vẫn sáng ngày ra nhà thờ dâng Thánh Lễ, lại vẫn còn được dơ tay tha tội cho bổn đạo, là một chuyện vô tiền khoáng hậu trong Giáo Hội Công Giáo. Có ông cha nào như thế nhưng lén lút chúng tôi không nói. Phan Khắc Từ hắn ngang nhiên và công khai. Sự việc này gây liên lụy đến vị giám mục bề trên của Từ, hiện nay là Hồng Y Phạm Minh Mẫn. Có rất nhiều giáo dân lên tiếng thống trách HY Mẫn là người để cho hiện tượng phản đạo này xẩy ra trong phạm vi trách nhiệm của ông. HY Mẫn không thể nói không biết, bởi vì dư luận đồn thổi tùm lum, Lm Vương Đình Bích trong giáo phận của ông đã lên tiếng công khai tố cáo, và nếu cần, HY Mẫn có thể cho người điều tra sẽ rõ trắng đen thôi. Kẻ phạm thánh vẫn hàng ngày thi hành chức vụ thánh, bề trên biết nhưng làm ngơ cho việc phạm thánh kéo dài. Như vậy thì đó là Phúc Âm hay là phản chứng của Phúc Âm? Chỉ tội nghiệp cho đám con chiên khù khờ, theo Chúa mà như người mù đi trong đêm tối, không biết đâu là chính lộ và đâu là vực thẳm.

Với một đời tư bê bối như thế, cho nên trong đạo ngoài đời chẳng còn ai tin tưởng Phan Khắc Từ. Đức cố HY Phạm Đinh Tụng trước đây đã có lần cấm Phan Khắc Từ không được làm lễ trong Tổng Giáo Phận Hànội của ngài. Trong khóa họp đầu năm 2010 của ủy ban đàn két, Phan Khắc Từ dẫn một phái đoàn đến viếng thăm tòa TGM Hànội nhưng không được tiếp đón. Cũng trong dịp này, Từ còn dẫn phái đoàn đến thăm tên tướng già Võ Nguyên Giáp, nhưng cũng bị Giáp từ chối luôn. Cái ủy ban đàn két của Phan Khắc Từ lúc này hơn kém chỉ là cái thây ma, Từ muốn vực dậy để gây thanh thế cho mình, nhưng hết cách. Nhà báo Nguyễn Kế Nghiệp thư ký tòa soạn báo Người Công Giáo VN, là một đảng viên CS không công giáo, có lần nói với một người bạn của ông: Ông có biết vì sao cái UBĐK vẫn còn tồn tại đến nay không? Nhà nước cũng muốn dẹp cái cây cảnh héo này lắm rồi, nhưng dẹp thì mấy chục cán bộ ở ủy ban và Báo làm gì mà sống? Tôi đố tay nào ở cơ quan này đi xin nổi việc ở nơi khác vì có biết làm gì đâu, tối ngày chỉ ngồi ăn sẵn, và dọa nhà nước về nguy cơ của Vatican để nhận lương mà thôi!

Vì thế mọi người mới chưng hửng, nhưng không lấy làm ngạc nhiên khi thấy Phan Khắc Từ chường mặt ra bênh vực cho bọn phá đạo trong vụ Đồng Chiêm. Từ tuyên bố chắc nịch, VN hoàn toàn có tự do tôn giáo. Hắn còn kêu gọi trừng trị những ai lợi dụng tự do tôn giáo để làm những việc sai trái. Việc bọn bán nước huy động cả đến một trung đoàn trừ gồm bộ đội, công an, và du đãng ban đêm lên Núi Thờ chỉ để phá bỏ cây Thánh Giá trên đó là một hành động triệt hạ tôn giáo chứ còn nghi ngờ gì nữa. Cả thế giới lên án bọn côn đồ Việt gian bán nước, chỉ trừ có “linh mục” Phan Khắc Từ cho rằng đó là một hành động chính đáng của nhà nước, và con kêu gọi phải trừng trị những nạn nhân của hành động triệt phá này. Người ta đặt câu hỏi tại sao Phan Khắc Từ lại giang thân ra làm công việc điên khùng như thế. Câu trả lời là hắn muốn tranh cái chức Tổng Biên Tập tờ báo Công Giáo Và Dân Tộc của cái ủy ban đàn két. Chức vụ này trước đây nằm trong tay Trương Bá Cần. Cần theo chân Hồ đi chầu Diêm Vương đã hơn nửa năm rồi, và chức vụ đó vẫn còn để trống. Người có khả năng điền khuyết là Thiện Cẩm, nhưng Thiện Cẩm không được VGCS tin cẩn bằng Phan Khắc Từ. Để cho chắc ăn, nhân vụ Đồng Chiêm, ông linh mục Phan Khắc Từ nhẩy ra giúp đảng đập con chiên của mình để lấy credit làm cái giá mua chức Tổng Biên Tập báo Công Giáo Và Dân Tộc. Hắn đã được toại nguyện, mặc dù Phan Khắc Từ chẳng biết báo chí là cái con mẹ gì.

Phan Khắc Từ tưởng rằng một ông linh mục tổng biên tập tờ báo công giáo độc chiếm trong nước đứng ra bảo đảm rằng VN có tự do tôn giáo là cả thế giới sẽ tin. Nhưng hắn đã lầm. Từ Hải Phòng hắn trốn chạy CS vào Nam lúc 15 tuổi. 15 năm sau, hắn trở thành linh mục, nhưng không phải là linh mục của Chúa, mà là của Satan. 72 tuổi đầu hắn còn tình nguyện làm một tên lính xung kích cho CS để kiếm một chút hư danh cỏn con. Hắn không biết hắn chỉ còn là một tên lính vô dụng, nói cho tượng hình hơn, là một con chó săn tồi cho bọn Việt gian bán nước tại Hànội, vì cuộc đời, lối sống, và tư cách của hắn chỉ là một chuỗi phản bội, bê tha tiền bạc và tình dục. Hắn đã trở thành con người hoàn toàn mù lòa. Hắn có tham vọng đem lại ánh sáng cho các em bé khiếm thị tại trung tâm ở Củ Chi của hắn. Thế nhưng rất tiếc, hắn không có ý hướng và khả năng làm cho đôi mắt của mình hết mù được.

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất



VỊT KIỀU

    "Việt Kiều" hay Việt Cộng !

Phạm văn Tiền

Lê Văn Ninh_Lê Trọng Văn
Lê Văn Ninh (bên trái) và Lê Trọng Văn bên Lăng Hồ Tặc
Thành phố Arlington nơi tôi đang ở, vừa có một tên Việt kiều yêu Việt cộng từ “Lăng Bác” trở về. Hắn tưởng rằng sự ra đi lén lút của hắn chẳng ai biết, nhưng sự thật thì đã có nhiều lời bàn tán trong cộng đồng. Một số đồng hương cùng đi chuyến bay với hắn cũng đã thừa biết việc hắn làm.

Một chiến hữu thuộc gia đình Nha Kỹ thuật đã báo cho tôi về chuyện nầy từ tháng trước, nếu muốn biết rõ hơn thì hãy vào Internet xem báo “Hà nội mới” của Việt cộng thì chắc chắn hơn. Cá nhân người viết bài nầy cùng nhiều tờ báo tại địa phương cũng đã từng bị hắn kiện thưa ra tòa, vì đã lên tiếng tố giác những hành vi “tuyên truyền cho chế độ bạo quyền CSVN”của hắn cách đây 10 năm về trước.

Chẳng ai còn xa lạ gì với hắn, một tên chuyên sống nhờ nghề bán bảo hiểm cho đồng hương, cũng một thời là chủ nhiệm của tờ “Thời báo Texas ” mà hắn sang nhượng từ một người khác, đã bị chết yểu khi chủ trương bắt tay với bạo quyền cộng sản để cùng nhau xây dựng đất nước. Hắn lại còn chơi bạo hơn, bằng cách đăng nguyên hình những tên Việt cộng đi xe đạp, đội nón cối, mang dép râu đang hướng về cái gọi là “Một chân trời mới” trên hình bìa bề thế trong một số báo của hắn. Bị cộng đồng hội đoàn phản đối, ra tuyên cáo tẩy chay. Hắn cũng không nản lòng. Sẵn tiền của trong tay, hắn kiện cáo lung tung, nhưng rốt cuộc tiền mất tật mang chẳng ra tích sự gì. Tưởng rằng hắn sẽ được sáng mắt ra, sau hơn chục năm ngẫm nghĩ sự đời, ai dè chứng nào tật nấy, càng ngày càng u mê lú lẫn.

Sự xuất hiện của hắn trong cái gọi là “Đại hội Việt Kiều” đã không làm ngạc nhiên nhiều người, nhưng những lời tuyên bố ngây ngô của hắn mới là điều đáng nói. Hắn nhắm mắt bưng bô một cách thật trắng trợn, trơ trẻn về một tên tội đồ dân tộc giết người không gớm tay, gieo rắc thảm họa cộng sản cho cả dân tộc tới ngày hôm nay.

Xin quý vị hãy nghe những lời xu nịnh khả ố dơ dáy, phát xuất từ một bộ óc phản bội mất tư cách của một con người không được bình thường. Tạp chí Quê Hương của Việt Cộng vừa loan tải” Ông Lê văn Ninh (kiều bào Mỹ) bày tỏ: "Năm 1945, ông sống tại cửa Bắc Hà Nội, Khi ấy mới 7 tuổi và được bố đưa dến trường Bảo Hộ( Chu văn An ngày nay) để nghe cụ Hồ nói chuyện. Sau đó sơ tán về quê, qua bất cứ ngôi làng nào ông cũng bắt gặp hình ảnh thân thương của Bác Hồ qua những bức ảnh như đang mĩm cười và dõi theo dõi ông. Tháng 8/1954 ông rời Hà nội vào Sàigon và tháng 4/1975 ông sang Mỹ. Từ đó đến nay dịp về dự Hội nghị người Việt Nam ở nước ngoài toàn thế giới lần thứ nhất và cũng là lần đầu tiên ông về thăm lại đất nước, thăm lại Hà nội bao năm xa cách.Và niềm vinh dự và xúc động hơn nữa là được vào thăm Lăng Hồ chí Minh. Ông cho biết ở Mỹ ông được nhiều tư liệu về cụ Hồ, vị lãnh tụ mà ông luôn kính trọng … Ông cũng cho biết ông luôn khâm phục đời sống giản dị của cụ Hồ và sau 64 năm rồi nhưng tình cảm của ông với cụ Hồ không thay đổi …”

Chắc có lẽ hắn đã ăn phải bùa mê, thuốc lú của bọn tà quyền, nên cứ nhắm mắt nhắm mũi hoan hô vạn tuế mà không biết mình đã nói những gì. Nếu hắn thương bác Hồ theo kiểu “Thương cha thương một, thương ông thương mười”, và chế độ cộng sản là ưu việt thì tội gì gia đình hắn phải bỏ của chạy lấy thân trên những chiếc tàu “há mồm” vào Nam năm 1954. Hắn quên thân phận mình cũng như biết bao người Việt Quốc gia khác chỉ là thứ rác rưới mà bọn cộng sản cần phóng uế ra ngoài, hay cái bọn chó chết kia sao không chết phứt đi cho rồi (theo ngôn ngữ của tên đồ tể ngoại giao Kissinger).


Nhờ ai mà gia đình, dòng họ hắn có được cuộc sống hôm nay, nếu không có sự đóng góp máu xương của những chiến sĩ đã nằm xuống trong cuộc chiến bảo vệ Tự Do. Giống súc vật còn có nghĩa tình với chủ, huống chi là một con người, ai nở ăn rồi quẹt mỏ như gà. Không ai có thể chấp nhận cái kiểu “ăn cháo, đá bát” của hắn.

Hắn thừa biết chế độ cộng sản tàn bạo thối tha như thế nào, sau hơn 35 năm cầm quyền đày đoạ dân lành: bán đất dâng biển cho ngoại bang, xuất khẩu lao động và phụ nữ ra làm nô lệ nước ngoài; đánh phá chà đạp tôn giáo, bắt giam những ai bày tỏ lòng yêu nước. Sẵn súng đạn trong tay, khiếp nhược với kẻ thù, nhưng rất tàn nhẫn với nhân dân trong nước; bỏ tù, tra tấn những người dân vô tội. Thử hỏi trên thế giới có một chế độ nào tự xưng là chính quyền của nhân dân mà hành xử tàn ác với chính đồng bào ruột thịt của mình như vậy?

Bất cứ một dân tộc nào cũng đều có một tổ quốc để yêu và một quê hương để nhớ. Không ai có thể quên được mảnh đất thân yêu nơi đã cất tiếng khóc chào đời. Ngôi trường ta học, con phố ta đi, mái nhà ta ở, cụm tre đầu làng, con sông, dòng suối. Bài quốc ca ta hát, lá quốc kỳ phất phới tung bay, mãi mãi là những kỷ niệm quý báu nhất của một đời người. Quê hương nếu ai không nhớ thì không lớn nổi thành người.

Mỗi người một hoàn cảnh và sự trở về có nhiều cách khác nhau. Có những người trở về bình thường thầm lặng, nhưng sự trở về của hắn để có dịp sắp hàng viếng thăm“Lăng Bác” là một sự phản bội đáng nguyền rủa. Những giọt nước mắt cá sấu hắn khóc, khi xúc động đứng trước cái xác khô ấy chỉ là một màn kịch được diễn trên sân khấu, mà hắn vừa là đạo diễn vừa là diễn viên. Nhiều người đã bảo hắn là một thằng khùng để tự hắn xử, không nên nói làm gì. Nhưng những sự huyênh hoang tự đắc xuất hiện mới đây trong các buổi sinh hoạt cộng đồng, tôn giáo tại địa phương, để tiếp tục tuyên truyền cho một chế độ phi nhân mới là điều đáng nói!

Không chỉ một mình riêng hắn được giấy mời trong cái gọi là “Đại hội Việt kiều” vào tháng 11 vừa qua, mà còn hàng trăm người khác, trong đó có cả những tên trí thức, các nhà khoa bảng có học vị cao, kỹ sư, bác sĩ. Những hình ảnh chờ xếp hàng để được nhận bằng “Tưởng lục” từ một tên chủ tịch nước lớp ba trường làng đã làm nhiều người ngao ngán ê chề! Nhiều câu hỏi được đặt ra, đó có phải là do phát xuất từ lòng yêu nhà nước “Xã hội chủ nghĩa” thật sự hay chỉ vì háo danh hão huyền ở giai đoạn cuối đời!

Ngoài hắn ra, còn có tin đồn về bác sĩ Nguyễn Ý Đức, cũng là cư dân Dallas, đã về tham dự “Đại hội Việt Kiều”. Nhưng theo lời minh xác mới đây trên các tờ báo địa phương, ông đã xác nhận ông không phải là thành phần về tham dự Đại hội Việt Kiều tại Việt Nam như trên các diễn đàn trên internet vừa qua. Ông chỉ làm theo lương tâm, bổn phận của một người thầy thuốc mà thôi.

Mặc dầu vậy, theo tin và hình ảnh được xác nhận từ trong nước, chuyện liên lạc chuẩn bị cho buổi ra mắt sách “Sức khỏe người già” mà ông là tác giả vào ngày 26-11-09 tại Hà nội, do Sở văn hóa Thể thao và Du lịch CSVN là một chuyện có thật hoàn toàn. Ông đã có những bài viết về Y khoa thật bổ ích trên hầu hết các diễn đàn, cùng những việc làm linh tinh khác. Ông cũng đã từng tham gia các công tác đấu tranh phục vụ cộng đồng, như nêu cao chính nghĩa quốc gia, xác nhận căn cước tỵ nạn cộng sản của chúng ta bằng cờ vàng ba sọc đỏ.

Nhưng cũng chính ông đã từng giao du với bạo quyền cộng sản, qua việc cùng giám đốc đài phát thanh Việt Nam hải ngoại Ngô ngọc Hùng sang tận Ba Lan để tiếp xúc mật với các cán bộ CSVN. Ông cũng đã từng bị chỉ trích về những nhận định quá đáng với bài nhận xét của mình rằng: “Người già Việt Nam ở Hoa Kỳ bị loạn cả tâm thần lẫn thể xác …”; qua việc cộng tác với trung tâm William Joiner thuê mướn 2 cán bộ VC Hoàng Ngọc Hiến, Nguyễn Huệ Chi viết lại căn cước của người Việt Quốc Gia tỵ nạn CS trên toàn thế giới.

Ông đã từng tuyên bố trong buổi tiệc gây quỹ yểm trợ cho luật sư Trần Thái Văn vào ngày 02-11-2004 tại thành phố Arlington, Texas: “Tôi tin rằng luật sư sẽ đắc cử một khi được Đảng Cộng Hòa đưa ra tranh cử. Năm 1954, chúng tôi được bố mẹ đưa vào Nam vì không thể sống chung với cộng sản. Năm 1975, chúng tôi lại đưa con cái một lần nữa lánh nạn cộng sản. Thế nhưng bây giờ tuổi đã già, chỉ mong ở thế hệ trẻ tiếp tục đấu tranh cho quê nhà có tự do dân chủ là điều tối cần …”. Lời tuyên bố nầy đã được mọi người tham dự nồng nhiệt hoan nghênh. Nhưng qua những việc ông đã làm trong quá khứ và hiện tại, ngoài ông ra chẳng ai hiểu được ông, cứ nghĩ rằng ông là người của cả 2 miền chiến tuyến.

Bài nầy được viết ra trong lúc bọn tà quyền cộng sản vừa đem ra xét xử các nhà đấu tranh yêu nuớc. Trong phiên xử hôm thứ Tư 20-1-2010 tại Sàigon, toà án CSVN đã kết án rất năng nề 4 nhà đấu tranh dân chủ. Luật sư Lê công Định, Thạc sĩ Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Huy Thức và Lê Thăng Long với tội danh lật đổ chính quyền. Cả thế giới đều lên án việc kết tội nầy, và đòi hỏi nhà cầm quyền CSVN phải thả ngay tức khắc những nhà đấu tranh Dân chủ.

Các nhà lập pháp Hoa Kỳ vừa mới chân ướt, chân ráo rời khỏi Việt Nam qua cuộc viếng thăm hữu nghị, trong đó có Dân biểu Cao Quang Ánh, niềm tin của tập thể Người Việt Quốc gia. Nhưng những gì ông đã phát biểu đều làm nản lòng chiến sĩ. Trong một bản tin được báo chí CS phổ biến khắp nơi, hình ảnh xấc xược của tên Thứ trường VC Nguyễn Thanh Sơn choàng vai ông như một người “đồng chí” thân thiết đã làm thất vọng nhiều người. Càng thất vọng hơn khi ông tuyên bố “Muốn đẩy mạnh Tự Do, Dân chủ tại Việt Nam, không gì bằng đẩy mạnh và phát triển nền giáo dục với sự trợ giúp của chính phủ Hoa Kỳ, và ông đang cố gắng làm việc đó ...” Nhưng vượt lên trên hết mọi sự tệ hại là lời bao che cho bọn cầm quyền CS trong vụ đập nát tượng Đức Mẹ tại giáo sứ Đồng Chiêm:

“Tôi nghĩ đây không phải là việc làm của chính quyền mà là của một trong những người cấp nhỏ!”

Để kết luận cho bài viết nầy, người viết xin lập lại câu nói bất hữu của tên trùm CS Boris Yelsin. “Chế độ Cộng Sản sẽ không bao giờ thay thế được, mà chỉ có thể hủy diệt mà thôi”.

Arlington, những ngày cuối tháng giêng 2010
Phạm văn Tiền




Trần Thái Văn và Katherine Smith

By Google translate

Nếu ai tin vào sự thổi phồng của báo chí truyền thông, thì năm 2010 sẽ là năm vất vả cho đảng Dân Chủ. Đối với Cộng Hòa tại quận Cam, họ sẽ nghĩ rằng 2010 là năm tuyệt vời.

Katherine Smith
Katherine Smith
Họ nghĩ rằng họ sẽ có một cơ hội hoàn hảo để thay thế Dân Biểu Loretta Sanchez là người mà Cộng Hòa ghét cay ghét đắng. Họ chọn Dân Biểu Tiểu Bang Trần Thái Văn là đối thủ ra tranh cử và ngay từ đầu ông này đã làm Cộng Hòa bể mặt.

Bây giờ ngày tàn cuối cùng của Trần Thái Văn qua sự xuất hiện của Ủy Viên Giáo Dục Học Khu Anaheim Katherine Smith.

Hiện nay đã có nguồn tin chính thức Katherine Smith chuẩn bị tranh cử ở địa hạt liên bang 47, đây là ứng cử viên thứ ba của đảng Cộng Hòa nếu Phạm Xuân Quang vẫn tiếp tục tranh cử, bà ta có thể sẽ là người dẫn đầu trong kỳ sơ bộ của đảng Cộng Hòa.

Đây là một sự phân tích kết quả của cuộc chạy đua. Với một người Việt Nam ra tranh cử thuộc đảng Cộng Hòa, Trần Thái Văn sẽ khó mà thắng cử. Ngay cả nếu Phạm Xuân Quang bỏ cuộc, Văn sẽ đối phó với một cuộc tranh tài khó khăn với Smith.

Hãy nhìn vào các sự kiện. Katherine Smith là một Ủy Viên Giáo Dục lâu đời được sự ủng hộ của đảng Cộng Hòa bảo thủ tại Anaheim. Đây là nơi có một số phiếu lớn của Cộng Hòa.

Đối với cử tri Cộng Hòa trong địa hạt 47, Bà Smith có tên tuổi lớn, rất khó mà hạ được tên tuổi của bà này. Katherine Smith là ứng cử viên mà cử tri thuộc đảng Cộng Hòa trong địa hạt 47 sẽ bầu chỉ vì họ không muốn chọn một ứng cử viên gốc thiểu số, đó là một sự thật, cho dù có rất ít cử tri Cộng Hòa mang tính kỳ thị.

Do đó điều gì sẽ xảy ra? Thành thật mà nói, Katherine Smith dễ dàng trở thành ứng cử viên của đảng Cộng Hòa, nhưng lại là đối thủ dễ nhất cho Loretta Sanchez hạ đo ván.

Katherine Smith từng là đồng minh với nhóm kỳ thị thiểu số (Minuteman) Harald Martin và là lãnh tụ cho nỗ lực đòi Mễ Tây Cơ trả tiền học cho sinh viên gốc Mễ.

Điều này không được sự ủng hộ với khối cử tri gốc Mễ chiếm 37% trong địa hạt 47 trong những năm không có bầu cử. Đây là số lớn phiếu sẽ được vận động đi bầu trong kỳ này vì sự kỳ thị của bà ta.

Source: http://www.theliberaloc.com/2010/01/15/katherine-smith-for-congress-what-happens-now/
    Katherine Smith For Congress, What Happens Now
January 15, 2010
By Claudio Gallegos


If you believe the hype in the media, the word is that 2010 is going to be a harsh year for Democrats. For Republicans in Orange County, they believed it to be the perfect opportunity to take out the hated Loretta Sanchez. They recruited Assemblyman Van Tran to be the candidate and since that time, it has blown up in their faces. Now the final death knell to his campaign may have arrived in the form of AUHSD Boardmember Katherine Smith. It is now confirmed that Katherine Smith has taken the steps to run for Congress in the 47th District, which would make her the third Republican in the race, and as long as Quang Pham stays in, she likely becomes the front runner for the GOP nomination.

Here is the analysis of how this race breaks down. With another Vietnamese Republican in the race, it will be very difficult for Van Tran to win. Even if Quang Pham were to drop out, Van would face a tough fight against Smith. Lets look at the facts. Katherine Smith is a long time school board member who is beloved by conservative Republicans in Anaheim, which contains the largest single voting bloc of Republicans in the district. She has some big name I.D. that cannot be beat. Katherine Smith will also appeal to Republican voters throughout the 47th CD who are looking for any excuse in the world to not have to vote for a minority candidate, and lets face yet, yes there are a few Republican voters who think like that.

So now what happens? To be honest, Katherine Smith may easily jump to the front of the pack in the race for the GOP nomination, but is clearly the easiest candidate for Loretta Sanchez to beat. Katherine Smith has a history of being close allies with Minuteman Harald Martin and was a leader in the effort to bill Mexico for having students in the district of Mexican ancestry. This will not go over well considering Latinos are still 37% of the electorate in the 47th District in an off year election. That’s a large number of people to have alienated going into a general election.

Of course Van Tran and Quang Pham have done their part to damage themselves. Either way you look at it, the Republican effort to take out Loretta Sanchez is melting down faster than Andy Quach’s dashboard after the crash. I guess Van Tran was asleep at the wheel when it came time to clear the field for him. Once again, Loretta’s personal bruja is carrying her to victory. Imagine, the Republican dream candidate taken out in the primary, no wonder Matt Cunningham and co. at Red County haven’t talked about this latest development yet. I wouldn’t want to talk about it either if my party was facing a similar prospect. But we aren’t and Loretta will once again win with 60% of the vote no matter who the opponent is.