Wednesday, December 30, 2009

Điên Đảo - Thượng Tọa Thích Viên Định

Bài phân tích tuyệt vời của Thượng Tọa Thích Viên Định (GHPGVNTN)

Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Namthường gán tội "cấu kết với các thế lực thùđịch âmmưu lậtđổ chính quyền" lên các thành viên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, các Giáo Hội độc lập của các tôn giáo, các thân hào, nhân sĩ, các nhà trí thức, các văn nghệ sĩ, các sinh viên, học sinh biểu tình, vận động cho tự do, dân chủ, nhân quyền, toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải cho Tổ quốc Việt Nam.

Không một quốc gia văn minh, dân chủ nào trên thế giới có "các thế lực thùđịch âm mưu lật đổ chính quyền", không luật pháp nước nào có tội danh đó.

- Tại sao Nhà cầm quyềnđộc tài Cộng sản luôn có các "Thế lực thù địch"?

Năm 1975, Cộng sản Bắc Việt dùng vũ lực cuỡng chiếm miền Nam rồi duy trì sự cai trị độc tài, độc đảng suốt từ đó đến nay bằng súng đạn, quân đội, nhà tù, công an, khủng bố, bưng bít, lừa dối, tuyên truyền. Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam là một trong số rất ít những nhà cầm quyền còn sót lại trên thế giới đã cướp chính quyền bằng bạo lực. Trong khi đó, toàn dân lại luôn mong muốn có một chính quyền được bầu cử hợp pháp bằng lá phiếu của người dân một cách tự do, dân chủ, công bằng, một chính quyền thật sự của dân, do dân, và vì dân. Không do dân bầu, bất hợp pháp, nên Nhà cầm quyền độc tài cộng sản Việt Nam luôn ở trong tình trạng bất an, lúc nào cũng cảm thấy có "các thế lực thù địch âm mưu lật đổ chính quyền".

Trong một chế độ dân chủ, đa nguyên, đa đảng, các đảng phái, mặc dù đối lập nhau, nhưng không thù địch, trái lại, hỗ tương, bổ khuyết nhau, rất cần cho sự cạnh tranh để phát triển đất nước. Trái lại, dưới chế độ độc tài, độc đảng, thì bất cứ tổ chức, cá nhân nào vận động cho tự do, dân chủ, nhân quyền, đều bị xem là vi phạm luật pháp, là thù địch.

Mặc dù bị nhà cầm quyền độc tài bỏ tù, quản thúc, gán tội vi phạm luật này, luật nọ, những điều luật mơ hồ, phản tự do, phi dân chủ, chống nhân quyền, trái với Công ước quốc tế … những người bị hãm hại này lại chính là những người mà Đức Cố Tăng Thống, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Đại Lão Hoà thượng Thích Huyền Quang gọi là những người "tù không tội". Bởi vì vậnđộng cho tự do, dân chủ, nhân quyền, toàn vẹn lãnh thổ, góp công với đất nước, sao gọi là tội?

- Các "thế lực thùđịch" của Nhà cầm quyền cộng sản là ai?

"Thế lực thù địch" dễ biết nhất là cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản ở nước ngoài, tiếp đến là các đảng phái chính trị không cộng sản trong và ngoài nước, và cuối cùng là 85 triệu người dân Việt trong nước ngày đêm mong muốn được sống trong không khí Tự do, Dân chủ, Nhân quyền như các dân tộc văn minh khác trên thế giới. Ngoài ra, cũng phải kể đến một số tổ chức, hội đoàn và chính quyền các nước văn minh chống độc tài, độc đảng, yểm trợ các phong trào vận động cho tự do, dân chủ, nhân quyền, công bằng, phát triển tại Việt Nam.

- Có "âm mưu lậtđổ chính quyền" hay không?

Tất cả các đảng Cộng sản trên thế giới đều dùng bạo lực để cướp chính quyền. Trái lại, các đảng phái chính trị, không cộng sản, của người Việt trong và ngoài nước, các cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản, các nhà lãnh đạo tôn giáo, các bậc sĩ phu, trí thức, văn nghệ sĩ, sinh viên, học sinh và 85 triệu người dân trong nước, hiện nay, không có thành phần nào chủ trương dùng bạo lực để lật đổ chính quyền.

Theo trào lưu dân chủ trên thế giới, người dân Việt Nam, ai cũng mong muốn có một cuộc bầu cử trong tự do, dân chủ, công bằng để bầu ra một chính quyền đích thực "của dân, do dân, và vì dân". Đảng phái nào được dân ủng hộ, đắc cử, thì đứng ra lập chính quyền. Trong thế giới dân chủ, văn minh ngày nay không chấp nhận việc dùng bạo lựcđể cướp chính quyền. Cũng không chấp nhận việc dùng súng đạn, công an, nhà tù … để duy trì quyền lực.

Nhà cầm quyền độc tài Cộng sản Việt Nam, theo chủ thuyết Mác-Lê, vừa sai lầm, vừa lạc hậu đã cản trở bước tiến của dân tộc. Vì đặc quyền đặc lợi, muốn tiếp tục nắm giữ quyền hành, nhưng Nhà cầm quyền cộng sản lại không dám tranh cử công bằng với các đảng phái, cá nhân thuộc thành phần đối lập, nên cố tình gán cho các thành phần khác là "các thế lực thù địch" để dễ tuyên truyền, đàn áp, tiêu diệt. Việc ghép tội "âm mưu lật đổ chính quyền" lên các cá nhân, đảng phái đối lập là hoàn toàn vu cáo.

Tình trạng độc tài đảng trị lâu ngày sinh ra các tệ nạn tham nhũng, hối lộ, cắt xén, mua bằng, bán chức … làm băng hoại xã hội, cản trở bước tiến của dân tộc. Lo lắng trước hiểm hoạ độc tài này, trong Thư Chúc Xuân gửi các bậc sĩ phu, trí thức, văn nghệ sĩ năm Ất Dậu, 2005, Đại Lão Hoà thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hoá Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đã nói rằng: "Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và trong cương vị Tăng sĩ, chúng tôi không làm chính trị, không tham gia chính trị. Nhưng chúng tôi phải có thái độ chính trị". Hoà thượng đã đề nghị giải pháp đa nguyên đa đảng, bước đầu có thể là 3 đảng, "Chỉ cần mộtđảng tả khuynh, một đảng hữu khuynh, một đảng trung hòa đại diện cho các dòng suy nghĩ chính lưu". Nhưng Nhà cầm quyền cộng sản cứ khăng khăng cố giữ thể chế độc tài độc đảng, cho rằng "bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát". Điều 4 trong Hiến Pháp hiện nay, dành cho Đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo đất nước, giống như thời phong kiến, Thiên tử, con trời, được độc quyền cai trị đất nước, không ai được tranh giành.

Nghị quyết 1481, ngày 25.1.2006, Quốc Hội Âu châuđã lên án các Đảng cộng sản trên thế giới là phi nhân tính, là thảm hoạ dân tộc, là tội ác chống nhân loại. Hoa kỳ đã lập Đài tuởng niệm trên 100 triệu nạn nhân đã bị các chế độ cộng sản sát hại trên thế giới. Vậy mà Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vẫn còn tiếp tục làm những việc trái luật pháp, phản dân chủ, bắt người, giam giữ mà không cho liên lạc với thế giới bên ngoài, không cho luật sư biện hộ, dùng những lời khai, đưa lên báo, đại để bôi nhọ, lăng nhục, trong khi Hiến Pháp,điều 72, xác nhận rằng: "Không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Toà án đã có hiệu lực pháp luật".

Không sao cả, có thể, nay một vài luật sư, mai vài ba bác sĩ, ngày mốt là các tu sĩ, bữa kia là công nhân, rồi tiếp đến là nông dân, thương gia, sinh viên, học sinh … các giới cùng bị đưa lên báo, đài, với cùng tội danh, "chống nhà cầm quyền độc tài, vận động cho tự do, dân chủ, nhân quyền và công lý". Càng có nhiều người chống độc tài, nền dân chủ sẽ đến với dân tộc ngày càng gần hơn.

Mỗi người, tùy sức khoẻ cá nhân, tuỳ hoàn cảnh gia đình, vợ dại, con thơ, cha già, mẹ yếu, có cách đối phó riêng trong cuộc chiến giành tự do rất gian khó này. Cần phải sốngđể giành cho đuợc Tự do, Độc lập cho dân tộc. Cái tội, "chốngđộc tài, yêu tự do", ai lại không muốn lãnh? Nếu những người vận động cho tự do, dân chủ, nhất thời có bị đàn áp, chỉ đưa tới sự thắng thế của bạo lực, không có gì phải tủi hỗ. Cuối cùng, Tự do, Dân chủ sẽ thắng!

Tuy chăm chú việc lên án các đảng phái chính trị và những người khác chính kiến là "thù địch", nhưng hiện nay Nhà cầm quyền cộng sản, luôn tránh né, không bao giờ đề cập, lên án tội "Cấu kết với thế lực thù địch âm mưu xâm chiếm lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam", cái tội liên quan trực tiếp đến sự tồn vong của tổ quốc và dân tộc mà các nhà lãnh đạo các tôn giáo, các đảng phái, các tổ chức, các sĩ phu, trí thức, sinh viên, học sinh và 85 triệu người dân đang rất quan tâm, hồi hộp, lo lắng từng ngày. Nếu gọi là thù địch thì giặc ngoại xâm mới thật sự là thù địch. Không nên điên đảo, nhìn kẻ cướp nước là bạn, xem đồng bào ruột thịt là thù.

Cái "Thế lực thù địch lâuđời" này mới đáng lo, nó không âm mưu lậtđổ chính quyền, mà nguy hại hơn, "âm mưu xâm chiếm Tổ quốc Việt Nam !" . Việc thay đổi chính quyền chỉ là chuyện nhỏ, chuyện nội bộ. Tổ quốc là của chung, không phải riêng ai. Các đảng phái thay nhau lập chính phủ chỉ là sự cạnh tranh, cần có, tránh sự trì trệ, để phát triển đất nước. Không thể một mình một chợ, một đội bóng một sân banh, mặc tình, tham nhũng, hối lộ, cắt xén, làm đất nước suy yếu, nghèo đói, tụt hậu. Nay,đảng này lên, mai, đảng kia xuống, chỉ là những chuyện thuờng ngày trong các bản tin thời sự quốc tế, không có gì là quan trọng, ầm ĩ hay thù địch. Tổ quốc bị xâm lăng mới là chuyện lớn, mới là chuyện thùđịch.

- "Thế lực thù địch" của Dân tộc đang "âm mưu xâm chiếm lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam" là ai?

Hỏi tức là trả lời. Toàn dân, già, trẻ, lớn, bé, ai cung biết, cái "thế lực thù địch" với Tổ quốc và dân tộc Việt Nam từ xưa đến nay chính là Bắc phương! Việt Namđang bị Hán hoá! Hoạ mất nước đã bắt đầu:

- Năm 1958, Nhà cầm quyền Trung cộng tuyên bố lãnh hải của Trung quốc bao gồm các hải đảo Hoàng sa, Trường sa của Việt Nam. Năm 1974, Trung cộng đánh chiếm quần đảo Hoàng sa. Năm 1979, Trung cộng đánh chiếm 6 tỉnh miền Bắc, khi rút về, dời cọc biên giới, lấy mất Ải Nam quan, Thác Bản Giốc. Năm 1988, Trung cộng đánh chiếm quần đảo Trường sa. Năm 2005, 2006, ngư dân Thanh Hóa ra đánh cá trong vùng lãnh hải Việt Nam quen thuộc, nhiều lần bị lính Trung cộng bắn chết, bắt người bị thương, cướp ghe thuyền kéo về giam cầm tại đảo Hải Nam Trung quốc. Năm 2007, Trung cộng tuyên bố thiết lập Huyện Tam Sa bao gồm các quần đảo Hoàng sa, Trường sa của Việt Nam. Năm 2008, Trung cộng và nhà cầm quyền Hà nội hoàn thành việc cắm mốc biên giới phía Bắc lùi sâu vào địa phận lãnh thổ Việt Nam. Năm 2009, Trung cộng được nhà cầm quyền Hà nội mời vào khai thác quặng Bô-xit ở Tây nguyên, gây nguy cơ an ninh quốc phòng nơi vùng chiến lược yết hầu của Việt nam và Đông dương do sự uy hiếp của hàng chục nghìn công nhân Trung quốc. Ngoài ra còn tàn phá môi trường, thải ra hàng núi Bùn đỏ độc hại làm ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, lâu dài trong lòng đất, sông ngòi và khí hậu cho cả khu vực Nam Trung bộ và Miền nam Việt Nam. Nguy hại nhất là vị trí chiến lược quốc phòng bị chiếm đóng. Năm 2009, Trung cộng cấm đánh cá 3 tháng trên BiểnĐông, bắt tàu thuyền, ngư dân Việt Nam,đòi tiền chuộc.

Suốt 4 ngàn năm lịch sử, ông cha ta không làm mất một tấc đất, ngày nay, mới vài chục năm, tổ quốc đã bị xâm lấn từ biên giới phía Bắc đến hải đảo phía Đông, cả Tây nguyên cũng sắp mất.

Đã xác định được "thế lực thù địch âm mưu xâm lăng Tổ quốc" là "Trung cộng" thì cũng xác định được:

- Ai là kẻ "cấu kết với thế lực thù địch âm mưu xâm lăng Tổ quốc"?

Nhân dân Việt Nam, với truyền thống anh hùng, mấy nghìn năm chống "thế lực thù địch phương Bắc", tại sao ngày nay lại để quê hương tổ quốc, từng phần, rơi dần vào tay kẻ thù truyền kiếp một cách âm thầm như vậy?

Phải có sự cấu kết trong nước nên các cuộc biểu tình, lên tiếng chống Trung cộng của sinh viên, học sinh và đồng bào ta mới rụt rè, yếu ớt, mau tàn rụi vì bị hăm doạ, cản trở từ phía Nhà cầm quyền vào đến các trường đại học bởi lý do: "không được phép".

Phải có sự cấu kết trong nước, Trung cộng mới vừa là kẻ xâm lăng vừa lại được ưu tiên trong việc đấu thầu các công trình khai thác ở Việt Nam.

Phải có sự cấu kết trong nước, Trung cộng mới dễ dàng xâm chiếm các hải đảo, lãnh hải, biên giới, đưa dân tràn vào Việt nam một cách tự do, ào ạt, không cần chiếu khán.Đây là một cuộc xâm lăng kiểu mới, rất tinh vi, quân dân Trung cộng đang đổ bộ vào chiếm đóng nước ta một cách nhẹ nhàng, êm thắm, không tốn một viênđạn, không mất một giọt máu.

Quân đội và đồng bào ta đã anh dũng hy sinh để bảo vệ tổ quốc trong các trận chiến đảo Hoàng sa năm 1974, đảo Trường sa năm 1988, nhất là cuộc chiến rất ác liệt ở biên giới phái Bắc năm 1979, gần 40 nghìn quân dân Việt Nam đã bỏ mình vì tổ quốc, vậy mà hàng năm không thấy tổ chức kỷ niệm, nêu gương hy sinh bảo vệ tổ quốc cho con cháu noi theo. Trái lại, cứ mỗi lần Tết đến, Nhà cầm quyền lại tổ chức viếng lễ các nghĩa trang quân xâm lăng Trung cộng, đặt vòng hoa: "đời đời nhớ ơn các liệt sĩ Trung quốc".

Công Hàm ngày 14.9.1958, do Thủ tướng Bắc Việt, Phạm văn Đồng, ký công nhận tuyên bố của Trung cộng, lãnh hải Trung quốc bao gồm đảo Hoàng sa và Trường sa của Việt Nam, có phải là bằng chứng cấu kết với thế lực thù địch âm mưu xâm lăng tổ quốc?

Phương châm 16 chữ vàng: "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổnđịnh lâu dài, hướng tới tương lai" và 4 tốt: "láng giềng tốt, hợp tác tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt" có phải là bằng chứng của sự cấu kết?

Đảng cộng sản Việt Nam theo chủ thuyết Mác-Lê với lý tưởng: "vô gia đình, vô tổ quốc, vô tôn giáo". Nếu hai Đảng Cộng sản Việt Nam và Trung quốc đã: "hợp tác toàn diện" theo lý tưởng "vô tổ quốc" trong tinh thần: "đồng chí tốt" thì còn gì là Dân tộc!, còn gì là non sông!

Hoạ mất nước đã đến, tái hiện cảnh: Ngàn năm làm nô lệ Bắc phương!

Tổ quốc lâm nguy!!!

Thích Viên Định


Tuesday, December 29, 2009

Vụ án "Trò Hề Công Lý" xử các kháng chiến quân tại Saigon - Trần Phong



VINH DANH NHÂN DỊP KỶ NIỆM 25 NĂM NHỮNG ANH HÙNG MIỀN NAM
BỊ TẬP ĐOÀN VIỆT GIAN CỘNG SẢN VIỆT NAM XỬ

QUA ‘TRÒ HỀ CÔNG LÝ’ TẠI SÀIGÒN


Trần Phong

Cách đây 24 năm, vào tháng 01.1985 …. Chúng ta quên hết rồi sao ? Những người còn bị cầm tù sống chết thế nào ?

Cách đây 24 năm, vào ngày 2.01.1985, CSVN đã hành quyết dã man 19 liệt sĩ kháng chiến quốc gia sau một bản án trò hề công lý.

Danh sách 19 liệt sĩ kháng chiến Quốc Gia đền Nợ nước ngày 2.01.1985 :
    1. Nguyễn văn Thừa, 40 tuổi, Trung sĩ 1 địa phương quân tiểu khu Ba Xuyên, Hòa Hảo.
    2. Đào tấn Linh, 37 tuổi, Thiếu úy Thủy Quân Lục Chiến, Thiên chúa giáo (Tcg).
    3. Nguyễn quang Tường, 49 tuổi, sĩ quan Trung tâm Huấn luyện Quang Trung, Phật giáo.
    4. Lê long Hồ, 31 tuổi, sinh viên đại học Nha khoa Sàigòn, (Tcg)
    5. Lê chí Nghĩa, 52 tuổi, trung đội trưởng, trung đội biệt kích thám sát quận Trảng Bàng, Cao Đài
    6. Trần thế Hoài, 54 tuổi, sĩ quan hành chánh, tài chánh, Gò Vấp, Phật giáo.
    7. Nguyễn ngọc Tâm, 47 tuổi, Đốc sự hành chánh quốc gia, Hòa Hảo.
    8. Hồ thái Bạch, 58 tuổi, Cao Đài.
    9. Huỳnh vĩnh Sanh, 63 tuổi, Cao Đài.
    10. Lê quốc Quân, 43 tuổi.
    11. Lê quốc Tài, 40 tuổi,( hai chiến sĩ Tài và Quân đều là bào đệ của ông Lê quốc Túy ) hoạt động từ năm 1975.
    12. Hồ thái Khương, 55 tuổi, đại úy sư đoàn 25 BB.Tôn giáo : Cao Đài ( bào đệ chiến sĩ Hồ thái Bạch ).
    13. Võ văn Kỳ, 36 tuổi, hạ sĩ địa phương quân, tiểu khu Ba Xuyên, Hòa Hảo.
    14. Nguyễn thành Phước, 29 tuổi, sinh viên đại học Nha khoa Sàigòn, (Tcg )
    15. Huỳnh phát Trung, 37 tuổi, địa phương quân, tiểu khu Hậu Nghĩa. Cao Đài.
    16. Ngô duy Ân, 60 tuổi, chức sắc ban giáo lễ tòa thánh Tây Ninh. Cao Đài.
    17. Nguyễn tất Đắc, 40 tuổi, trung úy Biệt Động Quân. (Tcg)
    18. Nguyễn hoàng Long, 50 tuổi, đại úy Biệt Động Quân ( Tcg)
    19. Dương thế Cuộc, 42 tuổi, đại úy Pháo binh sư đoàn 25 BB. Cao Đài.
Đến ngày 08.01.1985, bạo quyền CSVN mới hành quyết liệt sĩ Trần văn Bá, bất chấp sự can thiệp của chánh phủ và chánh giới Pháp.

Tất cả các hãng Thông tấn Quốc tế đều loan tin từ ngày 12.12.84 về vụ xử án trò hề kiểu công lý của Staline, nhằm kết án tử hình những người cầm đầu kháng chiến thuộc mặt trận thống nhất các lực lượng yêu nước giải phóng Việt Nam.

Đặc biệt nhất trong số người bị kết án, có liệt sĩ Trần văn Bá, một trí thức trẻ từ Pháp trở về Việt Nam hoạt động.

Ngoài ra có ông Mai văn Hạnh, một phi công của hãng hàng không Maroc, cũng từ Pháp về. Riêng ông Hạnh từ án tử hình được giảm xuống án tù, và nay đã được tha về đoàn tụ gia đình tại Pháp.

Ngoài ra Tòa Án Trò Hề của CSVN ngày 18.12.84 cũng kêu án những kháng chiến quân sau đây:
Chung thân khổ sai (3 người ):
    1. Trần nguyên Hưng, 47 tuổi.
    2. Tô văn Huơn,33 tuổi.
    3. Hoàng đình Mỹ, 43 tuổi.
Từ 8 năm đến 20 năm tù ( 13 người):
    1. Nhan văn Lập
    2. Trần ngọc An
    3. Thạch Sanh
    4. Nguyễn Bình
    5. Nguyễn phi Long,
    6. Nguyễn văn Thạch
    7. Lý Vĩnh
    8. Cao văn Hùng.
    9. Trần văn Phương
    10. Thái văn Au,
    11. Đặng bá Lộc
    12. Nguyễn văn Hậu
    13. Nguyễn văn Cầm.
Người Việt ở Hải ngoại phản ứng rầm rộ trên thế giới: biểu tình, hội thảo, đêm không ngủ, vận động với các chánh giới và chánh phủ sở tại.

Riêng tại thủ đô Paris, Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam đã tổ chức xuống đường phản đối VC ngày 21.12.84, quy tụ hàng ngàn người. Chiều ngày 29.12.84 Ủy Ban Hạnh Bá và Các Chiến Sĩ cũng tổ chức một cuộc biểu tình và cầu an tại công trường Trocadéro.

Ngoài ra một Ủy Ban Yểm Trợ các bị can của các vụ án tại VN (comité de Soutien aux condamnés des procès au VN) quy tụ các nhân vật nổi tiếng Anh, Bỉ, Pháp, Mỹ, Thụy Sĩ V.V… đã đưa ra lời kêu gọi phải xét lại vụ án.

Chủ tịch Quốc Hội Pháp Louis Mermaz, Thủ tướng Laurent Fabius, Tổng thư ký Đảng Xã Hội Lionel Jospin đã chính thức gửi thư cho Trường Chinh, Chủ tịch nhà nước và Thủ tướng Phạm văn Đồng để can thiệp cho những người bị CSVN kết án tử hình.

Phe đối lập thì có cựu Tổng thống Giscard d Estaing, Jacques Chirac, Pierre Mesmer, Jean Jacques Beucler (người đã đưa Boudarel ra tòa vì theo CSVN mà bỏ đói tù binh Pháp) cũng phản ứng quyết liệt.

Báo chí Pháp như Le Monde, Libération, Le Figaro v.v… và các đài truyền hình không ngớt chỉ trích cái gọi là Tòa án trò hề của Hà Nội.

Nhưng lúc đó, vì sự sống còn của chế độ, nên CSVN bắt buộc phải xử tử dã man dù biết rằng sẽ bị các nước Tây Phương lên án, mặc kệ cho dân chúng VN lầm than đói khổ vì kinh tế không phát triển được.

Đến nay 10 năm đã qua đi, chế độ cộng sản trên thế giới đã sụp đổ, CSVN vẫn còn đó, và chúng sắp ăn mừng rầm rộ kỷ niệm 50 năm cướp được chánh quyền.

Trần Phong

Phụ Lục: Một Thông Điệp của Lịch Sử Việt Nam - T3 -

Sử học đem lại nhiều bài học của quá khứ nhằm chứng minh cho chúng ta thấy rằng khi có nắm giữ chính nghĩa về phần mình không có nghĩa là mình đã được thắng lợi.

Điều đó cũng minh chứng rằng chính nghĩa, chính nghĩa quốc gia, vẫn còn toàn vẹn giá trị và ý nghĩa của nó, trong mọi nghịch cảnh.

Lời nói phải dù không thắng được u minh vẫn giữ trọn vẹn lẽ phải.

Và sự thất bại, của người Việt quốc gia, không có nghĩa là chính nghĩa quốc gia đã thất thủ trước chủ nghĩa bá quyền cộng sản trong việc cưỡng chiếm Việt-Nam, 1945 rồi đến 1975.

Cuộc chiến tại Việt-Nam chưa chấm dứt, hình thái đấu tranh của người Việt vẫn nằm trong cùng một mô thức, vẫn còn nằm trong một sự diễn biến chưa hoàn tất, đó là loại bỏ sự thống trị của độc tài và cường quyền, mà hiện thân là tập đoàn cộng sản Việt Nam.

Nghĩ đến điều này, đó là nghĩ đến chính nghĩa quốc gia, đó là nghĩ đến việc tiếp nối công cuộc đấu tranh dựng nước, đó là đáp ứng thích nghi cũng như xứng đáng cho biết bao nhiêu sinh mạng đã tuẩn tiết cho khát vọng tự do, tay cầm súng như biết bao nhiêu chiến sĩ, hay là qua một lối khác như liều mạng tuôn ra biển cả, phần chết nhiều hơn phần sống, để nói lên Thông Điệp chứa đầy khát vọng tự do, công lý, bình đẳng, hạnh phúc, của một con người bình thường, để tiếng nói đó được lan tràn trên thế giới.

Thông điệp của Trần văn Bá là gì ? Nó không phải là những lời nói suông, nó là hành động, nó là Hy Sinh cuộc đời và tánh mạng. Nó là đáp ứng xứng đáng những điều nghĩ trên.

Như một nén hương lòng:

Xin mỗi độc giả một phút lắng lòng suy niệm và tưởng nhớ các kháng chiến quân đã vị quốc vong thân này!




Từ Việt Nam Tới Afghanistan - Sơn Tùng

    Từ Việt Nam Tới Afghanistan
    Cái Giống Và Cái Khác
Sơn Tùng

Chiến tranh tại Afghanistan kéo dài tới năm thứ tám và viễn ảnh của một cuộc “sa lầy” lại nhắc nước Mỹ tới cuộc chiến Việt Nam với những bài học của nó.

Sau khi chiến tranh Việt Nam chấm dứt vào năm 1975, đã có nhiều sách viết về những sai lầm chiến lược cũng như chiến thuật của người Mỹ đã đưa đến sự tháo chạy khỏi Việt Nam . Ngày nay, 34 năm sau, đã có nhiều bài học được nói đến, với những cái nhìn khác nhau, từ cực tả tới cực hữu.

Tướng Stanley McChrystal, Tư lệnh Quân đội Mỹ và đồng minh tại Afghanistan , mới đây hỏi Stanley Karnow: “Có điều gì chúng ta đã học tại Việt Nam có thể áp dụng cho Afghanistan ?” Ông Karnow, một trong những người Mỹ được cho là rất am tường về cuộc chiến Việt Nam , trả lời gọn lỏn: “Điều chính yếu tôi đã học được là chúng ta chẳng bao giờ nên can dự vào nơi đó.”

Trước khi hỏi Karnow, Tướng McChrystal đã đọc cuốn “Vietnam: A History” của ông ta, và đọc cả cuốn “A Better War” của Lewis Sorley với bài học khác hẳn rằng Mỹ đã có thể thắng tại Việt Nam nếu Quốc Hội Hoa Kỳ đừng cắt viện trợ quân sự cho Nam Việt Nam vào năm 1974.

Tổng thống Obama, khi loan báo tăng viện 30,000 quân cho chiến trường Afghanistan sau mấy tháng do dự thì cam kết rằng Afghanistan khác với Việt Nam vì Mỹ cùng tham chiến với khối NATO và quân đội của 43 quốc gia có chính nghĩa rõ ràng, vì quân Mỹ và đồng minh không phải chống lại một cuộc nổi dậy được “đa số dân chúng ủng hộ” như ở Việt Nam, và vì nước Mỹ đã bị tấn công trước từ những kẻ cực đoan đặt căn cứ tại Afghanistan. Nhưng, có lẽ điều làm Afghanistan thật sự khác với Việt Nam qua cái nhìn của TT Obama là sách lược được ông ta công khai tuyên bố: Mỹ sẽ rút quân vào tháng 7 năm 2011 sau khi bàn giao trách nhiệm cho Afghanistan, tức là “A-phú-hãn hoá chiến tranh”.

Sách lược này đã bị nhiều người chỉ trích vì chẳng khác nào bảo kẻ thù hãy kiên nhẫn chờ cho đến sau tháng 7.2011, khi người Mỹ đã phủi tay ra đi … trong danh dự.

Nghe nói, cũng như Tướng McChrystal, các tướng Mỹ khác cũng đã đọc nhiều sách về Việt Nam để rút ra những bài học có thể áp dụng cho Afghanistan ngày nay.

Dưới đây là những bài học chính yếu mà người Mỹ đã học được ở Việt Nam .

Bài học đầu tiên liên quan đến quyết định của Tổng thống Kennedy và Tổng thống Johnson trực tiếp nhúng tay vào cuộc tranh chấp tại Việt Nam vì đã nghe theo sự cố vấn sai lầm của các phụ tá không thông hiểu về tình hình Việt Nam. Bài học này được dẫn chứng trong cuốn “Lessons in Disaster” của Gordon Goldstein đưa đến kết luận rằng Việt Nam đã là một cuộc chiến tranh vô vọng và không thể thắng đối với người Mỹ.

Trong lúc đó có những người cho rằng Mỹ đã có thể thắng tại Việt Nam nếu đừng phạm những sai lầm chiến thuật, như năm 1965 thay vì bít chặt đường mòn Hồ Chí Minh không để cho CS Bắc Việt đưa quân lính và tiếp liệu vào miền Nam, người Mỹ lại áp dụng chiến thuật “lùng và diệt” (search and destroy) dùng chiến tranh quy ước chống lại chiến tranh không quy ước và đặt trọng tâm vào việc đếm xác chết (body counts) trong lúc Cộng sản BV sẵn sàng chấp nhận bất cứ tổn thất nào về nhân mạng và không ngừng xua quân xâm nhập từ Bắc vào Nam (sinh Bắc tử Nam).

Cho đến năm 1968, khi Tướng Creighton Abrams thay thế Tướng William Westmoreland trong chức tư lệnh quân đội Mỹ tại Việt Nam, tình thế mới thay đổi với chiến thuật bình định nông thôn và bảo vệ dân chúng. Quân Mỹ không dành độc quyền chiến đấu nữa nhưng trao dần trách nhiệm cho Quân đội VNCH trong cái gọi là “Việt Nam hoá” chiến tranh và Quân đội VNCH, với sự yểm trợ trên không của Mỹ, đã tạo chiến tích lẫy lừng bằng cách đánh tan cuộc tấn công mùa hè năm 1972 của CSBV.

Lý do khiến Hà-nội mở cuộc trận đia chiến quy ước đầu tiên với xe tăng, đại pháo và quân số cấp sư đoàn vì tin rằng với việc quân Mỹ bắt đầu rút về nước và đứng ngoài chiến trường, CSBV sẽ đè bẹp “quân ngụy Sài-gòn”, phần khác vì lực lượng võ trang của Việt Cộng ở Miền Nam đã hoàn toàn bị tiêu diệt trong hai đợt “tổng công kích” Tết Mậu Thân 1968, không bao giờ phục hồi được. Hà-nội đã nhận lãnh bài học thất bại chua cay nữa với trận chiến quy ước đầu tiên năm 1972, vì, cũng như báo chí khuynh tả Mỹ, CSBV tin rằng binh lính VNCH thiếu tinh thần chiến đấu.

Tới đây thì “bài học Việt Nam ” có phần khác nhau giữa người Mỹ và người Việt. Phía người Mỹ, như lập luận của Sorley trong cuốn “A Better War”, khi ấy đã quá trễ để có thể thắng cuộc chiến tranh Việt Nam. Vào năm 1972, công luận Mỹ đã không còn ủng hộ việc can thiệp vào Việt Nam, “phong trào phản chiến” lên cao tạo áp lực mạnh vào chính giới Hoa Kỳ. Năm 1973, chính quyền Nixon ép chính quyền Nguyễn Văn Thiệu để cùng ký Hiệp định Paris trong đó cho phép 150,000 bộ đội CSBV ở lại Miền Nam trong cái gọi là “ngưng bắn tại chỗ” mà thực sự chỉ là để chờ lệnh tổng tấn công. Năm 1974, trái với lời cam kết của Tổng thống Nixon, Quốc hội Hoa Kỳ cắt viện trợ cho VNCH. Không có tiếp liệu quân trang, vũ khí, và thiếu sự yểm trợ của Không quân, Quân đội VNCH sụp đổ trong 55 ngày. Sorley trích thuật lời Tướng Bruce Palmer, một trong những người thân cận nhất với Tướng Abrams, nói rằng trước khi chết vì bệnh ung thư năm 1974, Ông Abrams đả cảm thấy Mỹ có thể thắng, nhưng rồi đã “bị lạc đường”. Cựu Đại sứ Ellsworth Bunker, người đã hợp tác cùng Tướng Abrams xoay ngược tình thế, thì chua chát kết luận: “Chúng ta đã tự đánh bại chúng ta.”

Còn về phía người (miền Nam ) Việt Nam thì “phong trào phản chiến” tại Mỹ chỉ là cái cớ để Hoa Kỳ tháo chạy khỏi Việt Nam. Nguyên do chính là Mỹ đã “bắt tay” được với Trung Cộng để được bảo đảm làn sóng đỏ sẽ không tràn xuống các nước Đông Nam Á theo học thuyết Domino mà Hoa Kỳ đã đưa ra để can thiệp vào Việt Nam trước đây. Vào năm 1973, chiến tranh Việt Nam không còn cần cho quyền lợi của Mỹ nữa, và Mỹ rút bỏ. Chỉ có vậy. Người (miền Nam) Việt Nam tin vào “tình đồng minh” của người Mỹ không phải chỉ là nhận lãnh một bài học chua cay mà còn làm dân tộc Việt Nam mất cơ hội được sống trong tự do, phú cường, và hậu quả thảm khốc còn kéo dài cho đến ngày nay. Người Việt Nam đã nhận lãnh bài học muộn màng rằng không hề có tình đồng minh thuần túy trên mặt đất này. Tình đồng minh chỉ gắn bó khi đôi bên có cùng quyền lợi. Khi quyền lợi khác nhau thì “tình đồng minh” cũng hết.

Đối với nước Mỹ, hậu quả trước mắt của việc rút chạy khỏi Việt Nam chỉ là vài triệu đô-la để định cư người Việt tỵ nạn, nhưng hành động phản bội ấy đã làm uy tín nước Mỹ bị sút giảm rất nhiều đối với bạn hữu trên thế giới và khuyến khích những kẻ thù của Mỹ vì tuy là một anh khổng lồ, nhưng anh khổng lồ Mỹ cũng có “sợi gân Achilles” mà nếu đánh đúng thì sẽ thắng. Đó là sự thiếu kiên nhẫn của người Mỹ.

Nhưng, phải chăng thiếu kiên nhẫn là nhược điểm duy nhất của người Mỹ? Bất cứ trên đấu trường nào, khi lâm chiến mà không có ý chí quyết thắng thì không thể thắng. Về phương diện quân sự, với thời gian, chiến lược chiến thuật có thể thay đổi, vũ khí có thể thay đổi, nhưng định đề trên đây không bao giờ thay đổi. Trở lại với cuộc chiến Việt Nam trước đây, giới lãnh đạo nước Mỹ chưa bao giờ có ý chí quyết thắng khi tham chiến, trong khi đối phương CS Bắc Việt thì không ngớt bày tỏ ý chí quyết thắng, đánh tới cùng. Mỹ thất bại là lẽ đương nhiên.

Việc rút chạy khỏi Việt Nam đã làm người Mỹ bị ám ảnh mỗi khi can dự vào một cuộc tranh chấp bên ngoài. Cho đến sau chiến thắng vang dội của Mỹ đánh bại quân Iraq và giải phóng Kuwait năm 1991, có người cho rằng nước Mỹ đã ra khỏi “Hội chứng Việt Nam” (Vietnam Syndromes), nhưng ngày nay “bóng ma Việt Nam” đang ám ảnh người Mỹ hơn bao giờ với “bãi lầy” Afghanistan.

Ngày nay, Tướng McChrystal có vẻ cũng đang áp dụng một chiến thuật gần giống những gì Tướng Abrams đã làm tại Việt Nam trước đây, với chương trình “bình định nông thôn”, giảm bớt việc sử dụng hoả lực bừa bãi gây thương vong cho thường dân và cung cấp thêm tình nguyện quân cho cuộc “thánh chiến” của Hồi giáo cực đoan. Đồng thời, Lực lượng Đặc biệt Mỹ lấy tin tình báo từ dân chúng để hạ sát những thủ lãnh Taliban, không khác gì “Chiến dịch Phượng Hoàng” tại Việt Nam. McChrystal cũng chú trọng đến việc tuyển mộ và huấn luyện quân lính A-phú-hãn để chuyển giao dần trách nhiệm chiến đấu cho các lực lượng địa phương trong chương trình “A-phú-hãn hoá” chiến tranh.

Nhưng, liệu có đã quá trễ, giống như Việt Nam trước đây?

Tuy Tổng thống Obama cam kết Afghanistan “khác” Việt Nam , nhưng tài “hùng biện” của ông ta không còn “linh” như trong khi tranh cử. Sau một năm vào toà Bạch Ốc dưới chiêu bài phản chiến và được đề cử Giải Nobel Hoà Bình 12 ngày sau khi tuyên thệ nhậm chức, Ông Obama đang say mê xã hội chủ nghĩa hoá nước Mỹ hơn là đối phó với kẻ thù Hồi Giáo cực đoan. Ông ta đã phải mất nhiều tháng suy nghĩ trước khi quyết định tăng quân theo đề nghị của Tướng McChrystal, viên tư lệnh chiến trường do chính ông ta bổ nhiệm.

Phe “phản chiến” Mỹ lại đang rục rịch chuẩn bị làm dữ để đòi rút khỏi Afghanistan. Báo chí tả phái Mỹ bắt đầu nói đến sự “thối nát” của chính quyền Karzai, và chê quân đội Afghanistan “không chịu chiến đấu”, trong khi Mỹ đổ vào đây hơn 40 tỷ Mỹ-kim mỗi năm và đem về hàng trăm, hay hàng ngàn xác chết của thanh niên Mỹ, vân vân. Những khúc đàn dạo giống như 40 năm trước khi Mỹ rút chạy khỏi Việt Nam.

Chuyện gì sẽ xảy ra sau tháng 7.2011, khi Mỹ rút quân khỏi Afghanistan ? Không mấy người tin rằng với 30,000 quân tăng viện, Tướng McChrystal có thể giải quyết được chiến tranh Afghanistan trong vòng một năm rưỡi, điều mà các người tiền nhiệm của ông ta đã không làm được trong 8 năm. Mà nếu một cuộc rút chạy của người Mỹ khỏi Afghanistan cũng diễn ra giống như cuộc rút chạy khỏi Việt Nam 34 năm trước thì hậu quả không phải chỉ là vài triệu đô-la để định cư người tỵ nạn A-phú-hãn. Sự sụp đổ của Afghanistan chẳng những sẽ đe dọa trực tiếp nền an ninh nước Mỹ mà sẽ ảnh hưởng dây chuyền đến nhiều nước Hồi Giáo trên thế giới với sự chế ngự của khuynh hướng cực đoan.

Phải chăng đó sẽ là lúc mở màn Trận Đại Chiến của Thế kỷ 21?

Sơn Tùng

Sunday, December 27, 2009

Ca sĩ hải ngoại đổ xô về VN ca hát cuối năm - Thanh Tùng


"Thương nữ bất tri vong quốc hận"

Câu tuyên bố của Thanh Tuyền với báo chí trong nước: “Đất nước tôi, tại sao tôi không về”.

Trên diễn đàn của một trang mạng chuyên về văn nghệ tại hải ngoại, một người đã hỏi ngược lại:
    “Vậy xin hỏi bà, thời gian tháng 4/75, đất nước bà, sao bà bỏ chạy?”
------------------
    Ca sĩ hải ngoại đổ xô về VN ca hát cuối năm
Thanh Tùng

Cuối năm, ca sĩ và danh hài hải ngoại ào ạt đổ xô về Việt Nam làm show. Không chỉ những ca sĩ vang bóng một thời như: Bạch Yến, Phương Dung, Thanh Tuyền … mà cả những ca sĩ trẻ đang hot tại hải ngoại cũng đồng loạt chiếm lĩnh sân khấu trong nước như: Minh Tuyết, Lương Tùng Quang, Dương Triệu Vũ, Mạnh Quỳnh, Phi Nhung… Chưa kể, những tên tuổi đã thường xuyên đi về ca hát tại Việt Nam nhiều năm gần đây cũng không bỏ lỡ cơ hội chạy show mùa Giáng Sinh và Tết nguyên đán tại Sài Gòn và các tỉnh miền Tây như: Hương Lan, Ái Vân, Trúc Lam, Trúc Linh, Linda Trang Đài, Tommy Ngô, Trần Thu Hà, Elvis Phương, Duy Quang, Đức Huy …

Trong số đó, dù đã trở về nhiều lần nhưng lại là lần đầu tiên chính thức nhận lời hát trong nước lần này: ca sĩ Họa Mi, Thanh Tuyền, Minh Tuyết, Lương Tùng Quang và Dương Triệu Vũ.

Theo chân các ca sĩ, nhiều danh hài hải ngoại cũng kịp xuất hiện trên sân khấu Sài Gòn những ngày cuối năm dương lịch như: Hoài Linh, Chí Tài, Nguyễn Dương, Thu Tuyết, Hồng Đào, Quang Minh …

Thanh Tuyền:
    “Đất nước tôi, tại sao tôi không về.”
Sau hơn ba mươi năm bỏ nước ra đi, nữ ca sĩ nổi tiếng với “Chiều mưa biên giới” (Nguyễn Văn Đông) và “Nỗi buồn hoa phượng” (Thanh Sơn) đã tái ngộ khán giả quê nhà tại phòng trà Văn Nghệ vào đêm 11 tháng 12 vừa qua. Dù đã về Việt Nam nhiều lần làm từ thiện, nhưng phải đợi đến lần này, theo lời của bà Xuân Hòa, chủ nhân phòng trà Văn Nghệ mời gọi, Thanh Tuyền mới chính thức gật đầu.

Thật ra, đây không phải là lần đầu tiên, Thanh Tuyền hát tại Việt Nam sau nhiều năm xa xứ. Thanh Tuyền đã hát với những bệnh nhân nghèo ngay bên cạnh giường bệnh của họ trong những chuyến đi làm từ thiện, như lời kể của cô trong cuộc phỏng vấn với báo chí trong nước: “Thật ra thì tôi có biểu diễn ở Việt Nam nhưng mà không ai biết đó thôi. Trong những chuyến đi từ thiện, lần nào tôi cũng hát. Tôi hát cho những người nằm trên giường bệnh, tôi hát cho những người tàn tật … Sẽ không ai hiểu được cảm giác lúc đó của tôi, khi cầm tay những người yêu tiếng hát của mình, những người bất hạnh đến thế mà hát. Hát mà rơi nước mắt. Cuộc đời này còn nhiều điều đau lòng lắm, có khi ông Trời cho người này quá nhiều mà lại cho người kia quá ít. Những cái bỏ đi đối với người này thì lại có thể là nguồn sống của người kia.”

Không phải tất cả mọi người đều đồng ý câu tuyên bố của Thanh Tuyền với báo chí trong nước “Đất nước tôi, tại sao tôi không về.” Trên diễn đàn của một trang mạng chuyên về văn nghệ tại hải ngoại, một người đã hỏi ngược lại: “Vậy xin hỏi bà, thời gian tháng 4/75, đất nước bà, sao bà bỏ chạy?” kèm theo là hàng loạt lời lẽ hết sức gay gắt dành cho việc trở về ca hát tại Việt Nam của Thanh Tuyền.

Dường như đã đoán biết trước những phản ứng mạnh mẽ như vậy từ hải ngoại, ca sĩ thường xuyên phát tâm làm từ thiện này đã phân trần với báo chí: “Cuộc đời riêng của tôi cũng có quá nhiều đau khổ. Nhưng tôi vẫn sống vui vẻ bằng sự thứ tha. Chỉ khi thứ tha, tôi mới thấy mình không nhiều nỗi buồn, không nhiều trở trăn. Tâm trạng chi phối nhiều thứ trong cuộc sống lắm. Thứ tha để quên đi những nỗi buồn, để bỏ qua những vướng mắt. Đó cũng là một cách để cuộc sống của mình nhẹ nhàng và thoải mái hơn. Cuộc sống mà, chỉ là tương đối thôi, đừng đòi hỏi tuyệt đối.”

Việc trở về ca hát chính thức của Thanh Tuyền nối tiếp theo sau một loạt bài được đăng trên báo Công an Thành phố mắng mỏ cô ca sĩ của Sài Gòn cũ là kẻ mượn âm nhạc để chống Cộng tại hải ngoại. Sau đó, là một loạt bài báo khác lên án nghệ sĩ Ngọc Huyền, con dâu của Thanh Tuyền đã tiếp tay trung tâm Asia “thương vay khóc mướn” nhằm khích động lòng căm thù Cộng sản. Cho đến nay, Ngọc Huyền vẫn chưa trở về Việt Nam.

Phương Dung: “Đi hát để làm việc thiện”

Đã về nước hơn 20 lần để làm việc thiện, lần này, nữ ca sĩ được mệnh danh “Con nhạn trắng Gò Công” thực hiện đêm nhạc chủ đề “Ánh sáng tình thương” nhằm kỷ niệm 50 năm đi hát và cũng để trao tặng doanh thu cho đồng bào nghèo xây nhà tình thương và giúp trẻ em bị đục thủy tinh thể được mổ mắt. Cũng trong đêm 11 tháng 12, dù đụng show với Thanh Tuyền, nhưng nữ ca sĩ từng được yêu thích với ca khúc “Về đâu mái tóc người thương” đã cùng các nghệ sĩ: Lệ Thủy, Minh Vương, Vũ Linh, Thanh Thanh Tâm, Ngọc Giàu, Bảo Quốc, Thanh Ngân, Kim Tử Long, Trọng Phúc, Trinh Trinh, Anh Vũ … cùng Kim Anh “Mùa thu lá bay” và ca sĩ trẻ Quang Thành từ hải ngoại đã rầm rộ ra quân tại rạp hát Hưng Đạo.

“Ba năm qua, chúng tôi đã thực hiện hơn 3,000 ca mổ mắt nhân đạo, đem ánh sáng lại cho người nghèo. Tôi được nhiều nghệ sĩ giúp đỡ để thực hiện ước nguyện này. Đó là nghĩa cử của tôi nhằm tri ân tình thương mà công chúng đã trìu mến dành cho “Con nhạn trắng Gò Công” đã 50 năm bay hoài không mỏi”. Phương Dung tâm sự trong bài phỏng vấn trên báo Người Lao Động.

Những năm tháng gần đây, nữ ca sĩ sinh nhiều con nhất này đã dành trọn thời gian và tâm sức cho tiếng kệ lời kinh vì chị tâm niệm “là người của công chúng, được yêu mến nhiều tức là có duyên nghiệp với cửa Phật, càng tích đức thì duyên lành sẽ bền bỉ.”

Họa Mi: “Chuyến trở về của định mệnh”

Hai mươi mốt năm xa quê, từ Paris, Họa Mi kịp bay về Sài Gòn những ngày cuối năm hội ngộ bạn bè và khán giả. “Cảm giác bồi hồi, xúc động như ngày xưa khi mình còn trẻ, mới bước ra sân khấu lần đầu. Hơn 20 năm xa quê, xa sân khấu, lần trở về này quá nhiều ý nghĩa với tôi. Đó đúng là chuyến trở về của định mệnh”. Họa Mi trả lời phỏng vấn trên báo Thanh Niên.

Cũng trong cuộc phỏng vấn này, Họa Mi cho biết thêm về cuộc sống của chị tại Pháp: “Tôi cùng ông xã điều hành một xưởng bánh và bán kem. Ngoài ra, tôi còn có một cơ sở làm bánh mì, bán trong thị trường Pháp. Thỉnh thoảng, tôi bay sang Mỹ ghi âm DVD khi nhận được lời mời. Không giống như thế hệ đàn anh, thời ca sĩ của năm 60, 70 thế kỷ trước, phong cách làm việc, sáng tác, biểu diễn và kỹ năng hát của thế hệ sau này hoàn toàn khác. Xã hội càng văn minh thì âm nhạc cũng theo đó mà thay đổi.”

Giải thích lý do vì sao gọi đây là chuyến trở về định mệnh, Họa Mi tâm sự: “Lý do trước đây con cái còn nhỏ không thể vắng bóng bàn tay chăm sóc của mẹ. Bây giờ, con cái đã trưởng thành, bổn phận làm mẹ tạm yên, tôi mới bắt đầu nghĩ về bản thân, về nghề nghiệp. Tôi giật mình khi 20 năm vùn vụt trôi qua…Tôi quyết định thu xếp thời gian, công việc để được sống cho niềm đam mê của cả đời mình.”

Đây là lần trình diễn đầu tiên tại Việt Nam của Họa Mi sau chuyến lưu diễn rồi bất ngờ xin tị nạn chính trị tại Pháp năm 1988. Sau này, bạn bè mới biết Họa Mi muốn ở lại để tìm cách chữa bệnh mắt cho chồng là nghệ sĩ saxophone Lê Tấn Quốc. Hiện tại, cả hai đều đã có gia đình riêng và vẫn xem nhau như bạn bè thân thiết.

Minh Tuyết: Liveshow sau 12 năm tại Mỹ

Dù đụng show với danh hài Hoài Linh, nhưng trong cả hai đêm 18 và 19 tháng 12 vừa qua, Minh Tuyết vẫn tạo cơn sốt vé hiếm hoi trên thị trường ca nhạc Sài Gòn hiện nay. Cả hai đêm, sân vận động Lan Anh đều chật ních khán giả. Sức chứa trung bình 3,000 nhưng mỗi đêm, sân Lan Anh đã “nhét” khoảng trên 4,000 người hâm mộ.

Với số khách mời hùng hậu gồm: Lương Tùng Quang, Lam Trường, Đan Trường, Cẩm Ly, Hà Phương kèm theo 4 vũ công chuyên nghiệp từ trung tâm Thúy Nga Paris, liveshow Minh Tuyết được xếp vào hạng bom tấn trong làng showbiz Việt Nam cuối năm 2009.

Đang nổi tiếng với liên danh song ca “Minh Tuyết- Cẩm Ly” đầu thập niên 90 tại Sài Gòn, Minh Tuyết quyết định sang Mỹ du học về ngành thời trang. Thời gian đầu, đã có lúc Minh Tuyết được giới thiệu đi hát đám cưới. May mắn được trung tâm Tình lăng xê, Minh Tuyết thực hiện hàng loạt album dù cover (hát lại) những ca khúc top hits của nhiều ca sĩ khác đã hát trước đó, nhưng lại được khán giả trẻ hải ngoại đón nhận nồng nhiệt. Những album bán chạy như tôm tươi này mở rộng đường cho Minh Tuyết sãi đôi chân tự tin trên thảm đỏ đón chào của trung tâm Thúy Nga Paris và nghiễm nhiên trở thành nữ ca sĩ hot nhất hiện nay với cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nữ ca sĩ có phong cách ăn mặc rất mát mẻ này cũng đang kinh doanh địa ốc khá mát tay.

Lẽ ra, liveshow Minh Tuyết còn có Bằng Kiều, nhưng dường như có trục trặc giờ chót, nên nam ca sĩ ăn khách của Thúy Nga đã không thể có mặt.

Sau Minh Tuyết, có lẽ Dương Triệu Vũ, em trai danh hài Hoài Linh sẽ thực hiện liveshow cho riêng mình tại Sài Gòn trong một ngày không xa.

Giới showbiz đang tự hỏi sẽ còn những ca sĩ hải ngoại nào tiếp tục tìm đường về trình diễn trong nước dẫu cái mác hải ngoại đã không còn sức hút mãnh liệt như xưa.[THT]

Source: http://www.viettribune.com/vt/index.php?id=4076