Thursday, December 24, 2009

Woman knocks down Pope at Mass

A woman grabs hold of the Pope. (AAP)



The woman leaps at the Pope. (AAP)
A woman jumped the barriers in St Peter's Basilica and knocked down Pope Benedict XVI as he walked down the main aisle to begin Christmas Eve Mass on Thursday, a Vatican spokesman said.

The Reverend Ciro Benedettini said the 82-year-old Pope quickly got up and was unhurt.

As the Pope's procession was making its way toward the main altar gasps rang out through the public and a commotion could be seen among the clergymen surrounding Benedict. The procession came to a halt and bodyguards rushed to the trouble spot.

Benedettini said the woman who pushed the Pope appeared to be mentally unstable and had been arrested by Vatican police.

He said she also knocked down Cardinal Roger Etchegaray, who was taken to hospital for a check-up.

"During the procession an unstable person jumped a barrier and knocked down the Holy Father," Benedettini told The Associated Press by telephone. "(The Pope) quickly got up and continued the procession".

After the incident, Benedict calmly resumed his walk to the basilica's main altar to start the Mass.

Benedict made no reference to the incident as the service started. As a choir sang, he sprinkled incense on the main altar before opening the service with the traditional wish for peace in Latin: "Pax vobis" ("Peace be with you"). The faithful responded: "Et cum spiritu tuo" ("And also with you").

It was the second year in a row there was a security breach at the service. At the end of last year's Mass a woman who had jumped the barriers got close to the Pope but was quickly blocked on the ground by security.

Benedettini said it was not immediately known if the same woman was behind Thursday's incident.

Source: http://news.ninemsn.com.au/world/987741/woman-knocks-down-pope-at-mass

Phật Giáo Định Hướng XHCNVN - Thích Tánh Hải

    Phật Giáo Định Hướng XHCNVN,
    bài học tang thương máu-lệ suốt 70 năm mà nay vẫn chưa phai
Thích Tánh Hải

Không thể có ở bất cứ nơi nào trong tàng thư Phật giáo, trong Đại Tạng Kinh nhà Phật để tìm thấy dấu tích về một loại hình giáo lý quay lưng trước khổ đau của đồng loại; Cũng không thể tìm đâu ra loại hình văn học thánh giáo để suy nghĩ con đường đi đến giác ngộ bằng sự vô cảm trước sự thống khổ của chúng sinh.

Trái lại, con đường của Đạo Bồ tát để bước lên quả Phật là phải xả thân cứu đời, lấy cứu khổ, độ sinh trang nghiêm Thánh đạo. Ta hãy nghe lại một đoạn kinh Phật: "... Cây thọ vương Bồ Đề ở chốn sa mạc sanh tử rộng lớn cũng như vậy: Tất cả chúng sinh là gốc rễ, Bồ Tát là hoa, Phật là quả. Dùng nước Đại bi đượm nhuần gốc rễ chúng sinh thì có thể trổ bông Bồ tát Trí Tuệ và kết thành quả Phật toàn giác... Cho nên quả Bồ đề thuộc về chúng sanh” (kinh Hoa Nghiêm, Phẩm phổ Hiền Hạnh Nguyện).

Thế nhưng ngày nay có không ít kẻ hình tướng Tăng Bảo mà tâm phò Ác Quỷ, luôn miệng cổ võ loại hình học thuyết thuần tuý ... nọ kia theo kiểu "mũ ni che tai”, mặc cho hơn 80 triệu đồng bào đang bị đọa đày dưới ách bạo tàn XHCNVN.

Tôn Giáo Hoà Hợp XHCNVN, bài học lịch sử Tang Thương Máu-Lệ suốt hơn 70 năm qua (1930-2007) đến nay nó vẫn chưa phai trong tâm thức hằng trăm triệu con người trên thế giới. Thế nhưng, cầm cờ chạy hiệu, mở đường cho CS phá Phật, đánh Sư đó là Nhóm Tăng Ni VN hải ngoại do nhóm "tứ quái”: Minh - Ba - Siêu - Đạt (Thích Minh Tâm, Thích Quảng Ba, Thích Nguyên Siêu, Thích Bổn Đạt) cầm đầu, họ đã lừa dối Tăng Ni mà bán đứng cho CS qua chiêu bài Tôn Giáo Hoà Hợp XHCNVN với âm mưu xóa tên GHPGVNTN hòng nhuộm Đỏ toàn dân Việt nhằm kéo dài sự thống trị con người theo hướng phi nhân vô đạọ Bài học Tôn giáo Hoà hợp XHCN nói trên có thể hình dung qua 3 nét chính:

1. Con bài "Tu hành thuần tuý”, chiến lược tách quần chúng ra khỏi GHPGVNTN của CS

Sau vụ Nhất Hạnh, Âm mưu một cuộc "Đảo Chánh” GHPGVNTN không thành, XHCNVN chuyển sang chiêu thức mới: Con bài "tu hành thuần tuý”. Chiêu thức nổi bậc trong chiến lược nầy đó là mô hình: tín ngưỡng thuần tuý ... XHCN, theo đây, Hồ tặc ngồi chểm chệ dưới trướng Đại Nam Quốc Tự - là mô hình thí điểm của nhà nước. Theo mô hình nầy, HCM với Đức Phật chung bàn, tín ngưỡng thuần tuý XHCN là thế đó (xem thêm: Đại Nam Quốc Tự, mô hình vun thân của CS). Có điều nên biết là người sáng lập Đại Nam Quốc Tự Bình Dương, Bình Dương lại là một cán bộ cao cấp CS về hưu. Theo người biết chuyện thì ông Giám đốc Đại Nam Quốc Tự, Bình Dương là người được đảng chỉ định, (dĩ nhiên được đảng vung tiền ra đầu tư, số tiền xây dựng lên đến 3 ngàn tỷ đồng VN) trong vai kinh tài cho đảng.

Loại hình cán bộ cao cấp làm kinh tài cho đảng, điều nầy không còn xa lạ với nhiều người. Như chúng ta biết, sau chiến tranh Tây Nam Việt-Miên 1979, do áp lực quốc tế, CSVN đành phải rút quân chiến trường Campuchiạ Hà Nội đã có kế hoạch đường dài, cài cấm cán bộ lại trên đất Miên. Tất cả đều biết nói tiếng Miên, biết ăn mấm bồ-hóc (loại đặc sản của dân Miên, như mắm tôm ở Bắc hay mắm ruốc ở Nam vậy). Ngày nay hơn 2 phần 3 giám đốc công ty, xí nghiệp, khách sạn tại Nam Vang đều là Thủ trưởng, sĩ quan quân đội được biệt phái sang làm kinh tế, họ đều do Hà Nội điều khiển từ xa cả.

Pháp nạn diễn ra không ngừng nghỉ từ hơn 30 năm qua (1975-2007), ngày nay, cơn bão pháp nạn tuy đã lắng mà chưa dịu, giảm mà chưa dứt và hiện tượng bùn phát có thể bùn lên bất cứ lúc nào. Ấy vậy mà có không ít kẻ ngây ngô đến không tưởng khi họ tham gia, cổ vũ người khác tham gia vào chiến dịch tu hành thuần tuý theo hướng tôn giáo vận CS để phó mặc cho XHCN đánh phá Sư Tăng, chùa-Viện theo kiểu "mặc ai khốn khổ, miễn mình ấm yên”.

Kêu gọi Tu hành thuần tuý trong mùa pháp nạn, thật là lạ chưa ... Ai đời nhà cháy không lo chữa lại đi trang trí nội thất, thật là vớ vẫn đến hoang tưởng hết chỗ nói.

Chính vì thế, mọi hình thái kêu gọi Tu hành thuần tuý, làm văn hoá giáo dục thuần tuý, xa rời đấu tranh giải trừ pháp nạn với quốc nạn, đó chính là "cái loa” tôn giáo vận, cái kiểu tuyên truyền của đảng CS. Một mặt họ mở ra chiêu bài làm văn hoá giáo dục thuần tuý; mặt khác bằng nhiều loại hình họ răn đe quần chúng, tách tín đồ ra khỏi tôn giáo. Cho nên, phải nói rằng tu hành thuần tuý kiểu XHCNVN là góp phần biến thể tôn giáo mà từ biến thể đến huỷ thể cũng không bao xa. Bài học Sư Thầy được vinh danh lên hàng "kiện tướng làm phân” (... Ngày nay sự nghiệp phò cách mạng; Nhà Sư "kiện tướng đội làm phân”); hay hiện tượng Sư Bà nghiện rượu (... Tôm bay, rán mỡ "xơi” lưng chảo; Rượu đế ngâm trăn nín cả vò), hay "Sư cụ đảng viên” (... Ăn cơm của Phật, ông phản Phật; Làm việc nhà ma ông theo ma) được ghi lại qua tâp Thơ Trong Tù của Hoà thượng Thích Quảng Độ, qua đó cho thấy đôi điều Hội chứng tu hành thuần tuý XHCN đó mà.

2. Kêu gọi Hoà hợp XHCN, một loại hình Kẻ cướp kêu gọi từ bị Kêu gọi Hoà hợp XHCN, đó thực chất là một loại hình kẻ cướp kêu gọi từ bi. Có ai đời trông chờ đứa đốt nhà đến chữa cháy bao giờ? Nhìn lại, hoàn cảnh chính trị xã hội nào đã đẻ ra chiêu bài hoà hợp XHCN? Xin thưa đó là kể từ sau khi CS Liên Xô rồi Đông Âu sụp đổ, CS quốc tế không còn, nhất là những năm 1992 CS Việt Nam đang đứng bên bờ vực giải thể. Lúc bấy giờ CSVN kêu gào trong ngoài nước hoà hợp XHCN. Điều đó cho thấy, khi nào CSVN sắp giẫy chết thì họ kêu gào người dân, gõ cửa tôn giáo kêu gọi hoà hợp XHCN; Trái lại vào những năm 1975 khi CS cờ thắng trong tay thì cả nước phải chịu cảnh nhà tan cửa nát, biển Đông làm mồ chôn chung của hơn nửa triệu đồng bào, núi rừng Tây Nam VN là nơi vùi lấp những nấm mồ hoang vô chủ. Những năm 1975, khi CS cờ thắng trong tay là liền sau đó có đến những 85 vụ đàn áp, đánh phá giết hại thành viên Giáo hội được thống kê, kháng nghị lên nhà nước; kỷ niệm 30 năm pháp nạn GHPGVNTN tại Hoa Kỳ năm 2005 vừa qua đã cho danh sách bước đầu có 22 Thánh tử đạo, riêng vụ án 12 Tăng Ni Thiền viện Dược Sư tỉnh Cần Thơ tự thiêu cùng lúc là một điển hình rõ nét nhất. Khi mà XHCN đang thời cao ngạo, nó cuồng ngông theo kiểu: "Thằng trời đứng sang một bên; Để cho thuỷ lợi tiến lên thay trời” thì lúc đó họ có lắng nghe tiếng kêu bi thương trầm thống của con dân để nói chuyện Hoà hợp hay không?

Sau 1975 khi Hoà thượng Thích Đôn Hậu, Chánh thư ký, xử lý Viện Tăng thống GHPGVNTN cùng với Hoà thượng Thích Trí Thủ dẫn đoàn Viện Hoá Đạo xin tiếp kiến nhà nước để bàn việc Thống Nhất Phật giáo 2 miền Nam Bắc thì từ Nguyễn Văn Hiếu (bộ trưởng Bộ Văn hoá); Mai Chí Thọ (bộ trưởng bộ nội vụ) đến Ông Quang Minh (cán bộ chấp pháp bộ nội vụ) cho đến ông Huỳnh Châu Sổ (Phó thanh tra TW nhà nước), tất cả họ đều cùng một bài bản, một cung đàn, một giọng điệu mà qua lời Mai Chí Thọ, ta nghe lại ông Thọ nói: "các thầy chỉ có 2 con đường, một là theo hai là chống ... mà không có con đường thứ ba”. Mà chống nhà nước XHCN vào những năm 1975-80 thì số phận ra sao, ai cũng biết rồi. Ấy thế mà CS lại đẫy GHPGVNTN vào tận chân tường như thế. Lúc thời đang lên, thế đang thònh thì XHCNVN đối đải với GHPGVNTN là như thế đó.

Bấy giờ có thấy bộ mặt thằng đỏ, con đen nào kêu gọi Phật giáo, kêu gọi toàn dân hoà hợp XHCN đâu. Sự bố láo của CS cho thấy, khi đã qua rồi cái thời họ từng Ở hầm, Đi rừng, Ngủ võng, Ăn đêm, thì chả còn thấy đứa cán cưa, cán mác nào kêu gọi hoà hợp XHCN cả. Thế nhưng nay, XHCN Thời suy, Thế cùng, Lực kiệt thì họ kêu gào như bố mẹ mới chết chưa chôn mà xin hoà hợp với kiều bào nước ngoài để mong cứu vớt họ; rồi quay sang van xin GHPGVNTN từ bi với họ như lời nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải nói với Hoà Thượng Thích Huyền Quang vào năm 2005 tại Hà Nội vậy.

Cho nên Kêu gọi Hoà hợp XHCN, một loại hình kẻ cướp kêu gọi Từ bi, vậy thử hỏi có tin được không??

3. Tôn Giáo Hoà Hợp XHCNVN, Bài Học Tang Thương Máu-Lệ Suốt 70 Năm (1930-2007) Mà Nay Vẫn Chưa Phai Bài học lịch sử đau thương của Phật giáo Hoà hợp với CS cho thấy: Thượng toạ Thích Mật Thể (Huế), tham gia Đại biểu Quốc hội nước VN Dân Chủ Cộng Hoà năm 1946; là nhà tôn giáo-Phật giáo Nhất Hạnh lên TV VC ca ngợi tự do tôn giáo cận đại mở đường tiên phong theo ngọn cờ Hoà hợp CS. Thế nhưng Hoà hợp CS đã đưa đến hệ quả là Thượng toạ Thích Mật Thể đã chết một cách ám muội trong vòng kiểm soát của CS, tang thương ngày ấy đến nay vẫn còn là ẩn số chưa được giải mã.

Thậm chí một thiên tài như Tâm Minh-Lê Đình Thám mà khi sống dưới gầm trời XHCN, Bắc VN thì tài năng kia cũng đành chôn xuống mồ sâu.

Một Thích Trí Độ tự lừa dối mình rằng: "từ ngày được ánh sáng Mác Lê soi đường, tôi mới rõ con đường mình đi”, bưng bợ CS như thế để mong Hoà hợp với CS mà được cơm thừa, canh cặn gì đâu hay là một nhà lãnh đạo Phật giáo XHCN vào Nam thăm hữu nghị Phật giáo trong Nam mà cả đến chiếc áo Nâu Sòng cũng không có để phải bay ra trước cộng đồng Phật giáo trong Nam về một hình ảnh Sư Tăng XHCN thật thảm thương đến vô bến, vô bờ.

Rồi một Thích Trí Thủ, mở đường Thống Nhất Phật giáo theo định hướng XHCN; Là người năng nỗ trong Hoà hợp XHCNVN. Ngài đã bị BỨC TỬ, chết tức tưởi trong bệnh viện Vì Dân, Saigon bởi bàn tay sát nhân CS; 2005 rồi 2007, Gánh hát bội Làng Mai về VN trong vai "Lê Lai cứu chúa”. Ví như kế sách xoá tên GH{GVNTN thành công, thì tiếng là Nhất Hạnh xoá GHPGVNTN, ông nhà nước có can chi đâu nào? Bằng như việc không thành thì Hạnh-Phượng của Mai Thôn phải cháy tiêu sự nghiệp xế chiều còn lại trong niềm thương hại của nhiều người. Xét cho cùng, biến cố Mai Thôn Hạnh-Phượng chính do Hà Nội xuống tay. Hơn 40 năm lăn lộn chính trường thế giới thế mà sự hiểu biết kia không đủ để Nhất Hạnh lớn khôn hơn để đến nỗi Quách Thị Tam Thê đã phải trải lòng thương tiếc vô hạn qua bài: Nhất Hạnh, một dòng sông đã chết. Cũng do từ Hoà hợp XHCN mà hào quang Nhất Hạnh thời Phương Bối Am thưở nào, nay đã tắt lịm, sau chuyến về VN 2005, 2007 chỗ tôn vinh Nhất Hạnh trong lòng Tăng trẻ giờ đây phải đành tan loãng theo điệu:
    Hít vào: hận không nguôi;
    Thở ra: cháy hết rồi.
Nói cho cùng, Hoà hợp với CS là góp phần đưa Phật giáo đến diệt vong.

Hoà hợp XHCN là một loại hình lừa bịp, áp đặt mà kèm theo nó là những loại hình khủng bố-Gian manh-thâm độc; Mượn tay giáo gian Thân Hữu Già Lam, CS đánh lừa con người vào tròng Hoà hợp XHCN thiên đường hoang tưởng để đảng-Mác thống trị con người. Trong chúng ta, nếu chẳng may rơi vào bẫy rập Hoà hợp XHCN thì bài học kia phải trả bằng máu, đánh đổi bằng cả cuộc sống tan thương, cuộc đời máu lệ cho những ai nhẹ dạ, cả tin CS. Hội chứng dân oan cả nước ngày nay cũng thế. Dân oan là ai? Là những người đã từng đem thân làm lá chắn cho cộng đảng trước mưa bom của giặc ngoại xâm; là những người thoát ly gia đình, đem thân phục vụ Bác và Đảng với đầy cả huân chương, mề đay làm chứng tích cho sự hy hiến vô bờ. Thế mà nay những thứ đó đã trở nên vô nghĩa, chỉ còn cách vứt bỏ nó xuống cống rãnh, hầm phân mà thôi. Dân oan đi khiếu kiện là họ còn xót lại chút niềm tin vào đảng, nhà nước, thế mà thật bất hạnh cho họ vì đã gởi trọn niềm tin vào một đảng ... cướp, cướp đất, cướp nhà để họ phải lâm vào cảnh màn trời chiếu đất mà nhà nước chẳng có chút đoái hoài.

Thôi! đã hết rồi cái thời tụi bây đã từng Ở hầm, Đi rừng, Ngủ võng, Ăn đêm, nay tiếng kêu dân oan khác nào như tiếng kêu của cánh nhạn lạc bầy và tiếng gọi đàn đã trở nên vô vọng rồi tuyệt vọng. Thì ra cái ngày gọi là giải phóng thì đó cũng chính là thời điểm bắt đầu của dân oan chúng tôị Cho nên, kể từ sau cái gọi là "Mùa Xuân Đại Thắng”, là dân oan, trong mắt chúng tôi, Bác Đảng đã chết tự lâu rồi. Bài học hoà hợp XHCNVN với dân oan là như thế đó. Rồi cũng có không ít những kẻ tự ví mình như "tể tướng áo nâu” nhà Tề, đi tiên phong hô hào, rao loa Phật giáo Hoà hợp XHCN. Thế nhưng thực tế họ chỉ là những "con cu mồi” rao hàng cho CS mà Thân Hữu Già Lam, một nữa thầy tu trong một nửa kẻ cướp là một điển hình.

Phật giáo Hoà hợp XHCN: Một nửa Thân Hữu Già Lam hội tụ trong một nửa Thân hữu Già Hồ, tất cả những loại hình bệnh hoạn XHCN ngày nay đang được nhóm giáo gian "tứ quái”: Tâm - Ba- Siêu - Đạt vun rải mầm độc thui chột niềm tin Phật; làm ung thối nầm non Phật giáo, như lời Thích Chính Hạnh, Từ Thân hữu Già Lam đến Thân hữu Già Hồ ... đã nói. Nay trong nước lại thành hình cũng nhóm "tứ quái” nữa, đó là Sỹ - Thát- Liên - Từ (Thích Tuệ Sỹ, Lê Mạnh Thát, Thích Quảng Liên, Thích Nhật Từ), đó là những tên tội đồ thiên cổ của đạo và đời.

Cho nên, thật bất hạnh thay khi lời nói của thánh nhân lại được phát ra từ miệng lưỡi của những kẻ hạ nhân hùng biện; Cũng không có tai hoạ nào hơn khi "kẻ cướp trong chiếc áo thầy tu” đi rao loa thiên đường XHCN thật hùng hồn trong khi đó chính bản thân họ lại chưa thật sự hiểu biết những điều mình rao loa. Thử hỏi, định hướng XHCN là gì mà cho đến nay, ngay cả nhóm chuyên gia, người nhào nặn ra nó cũng không thể giải thích trọn vẹn được định hướng XHCN là gì nữa. Do đó, kẻ nói chân lý là người khôn mà đứa NHẮM MẮT nghe theo chân lý là đứa dại. Thế cho nên với mọi cách hành xử do từ "đường truyền” Sư Thầy quốc doanh như về mô hình xây dựng Viện Đại học Khuông Việt tại VN; như loại hình Tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại VN cùng những màu sắc tương tợ thì mọi người hãy nên hiểu biết như thế mà lánh cho xa.

Tự do cao cả nhất là được tự do ra ngoài cái tự do do CS áp đặt lên dân tộc VN nầy và cũng không có tội đồ nào hơn là tự do áp đặt Hoà hợp dân tộc Việt vào con đường quốc tế XHCN cả.

Đưa đến xứ nầy học thuyết thiên đường Xã hội Chủ nghĩa (XHCN), nghe theo bài học Mác-Lê, tuổi trẻ VN chúng tôi gạt lệ thoát ly gia đình, dâng mình, hiến thân, bán tổ tiên, bán cả dân tộc cho đảng Mác ... Đến Khi mở mắt ra, chúng tôi được bằng khen Vô sản XHCN còn đảng Già Hồ thì có tất cả những nhà cửa, ruộng, vườn, đất đai gia sản của chúng tôi.
    Tôn giáo Hoà hợp XHCN, Bài Học Tang Thương Máu-Lệ suốt 70 năm
Thích Tánh Hải


34 năm nằm há miệng chờ sung - Nhữ Văn Úy

34 năm nằm há miệng chờ sung,
MỘT THẾ HỆ ĐÃ CHẾT,
TỰ SÁT ĐẾN BAO GIỜ?

Nhữ Văn Úy


- Sau 30 - 4 - 1975, "trò chơi tráo bài tây chính trị giữa chế độ Cộng sản và chế độ VNCH đã lật ngửa": Những nhân vật chế độ VNCH đã hoàn toàn không phải chỉ mất trắng tay mà còn nặng nề hơn thế nhiều:

- Thế hệ thời đó hoàn toàn bị tiêu diệt trong thực tế: lớp chết dưới nhiều hình thức, lớp may mắn hơn thoát chết ngay nhưng như những xác chết chưa chôn, chết lần mòn nơi viễn xứ. Nếu còn có một thiểu số nào đó vẫn còn liên tục cuộc chiến đấu dang dở thì chỉ thuộc thành phần quý hiếm, với tỷ số nhỏ nhoi không đủ để mệnh danh cho một thế hệ (1).

- Thế hệ trực tiếp thừa kế là một thế hệ "tẩu hoả nhập ma"; lớn lên như một nạn nhân sống giữa xã hội bị bệnh tâm thần, hoàn cảnh quá tang thương: gia đình bị xé nát, đất nước bị tang tóc; xã hội bị một nhà nước khủng bố tàn ác hơn lang sói thống trị. Thế hệ là nạn nhân 100% này như một cái cây con lớn lên trong giông bão dập vùi từ thể xác đên tinh thần, không cây lớn chở che, bảo vệ!

- Thế hệ thứ ba -thế hệ là cháu nội, cháu ngoại cuả thế hệ bị tiêu diệt- là một thế hệ què quặt: kẻ còn sống ở quê nhà thì trên phương diện khách quan mà nói, về chiều sâu của chính trị, vẫn bị liệt vào "thành phần tàng tích của Mỹ Ngụy" dĩ nhiên muôn thuở vẫn bị xếp vào thù địch của chế độ hoặc tàn tích chế độ NGA - HOA!. Người may mắn thoát được ra hải ngoại, những hạt giống này vẫn là những hạt giống nẩy mầm trong ngôi sao xấu vì là những giống cây ném vào vùng đất lạ, khác nhau cả về thời tiết lẫn thổ ngơi.

Nói tóm lại, bão tố chính trị ngày 30-4-1975 là một cơn bão tố truyền kiếp; trận bão chỉ có thể được coi như chấm dứt khi những con người Việt Nam - dù là gốc VGCS hay gốc VNCH - có một tinh thần yêu nước mãnh liệt, có một lòng nhân từ đáng kính và nhất là có một trình độ văn minh văn hoá (2) đủ để nhận thức về giá trị cuả độc lập, tự do và nhân quyền, hợp nhất lại trong tinh thần của các vị anh hùng cứu nước xưa, như ĐỨC THÁNH TRẦN, khi hữu sự cương quyết đặt thù nước trước hận nhà (3)

34 năm qua, cái tinh túy đó chưa thấy xuất hiện, chỉ mới thấy xuất hiện những thành phần cặn bã thuyết giảng lăng nhăng về đoàn kết, hoặc nhân danh đoàn kết để phá nát đoàn kết bởi đặt quyền lợi cá nhân hay khối nhóm, tôn giáo trên quyền lợi tối thượng; có những kẻ khốn nạn hơn là nhân danh đoàn kết để .... làm cò cho chế độ bán nước hiện tại; cần phải chỉ mặt điểm danh một kẻ dạ thú đó làm tài liệu minh chứng cụ thể để bịt miệng cào vạ của những cá nhân làm cò .... của cò ..... . Đó là mụ tự xưng "bác sĩ NGUYỄN THỊ THANH, tự THANH THỦM, kêu gọi người VN yêu nước về đầu phục NGUYỄN TIẾN DŨNG, tôn phò hắn lên ngôi Tổng thống ! Đê hèn còn hơn chó con liếm tay chủ, rao công khai trên mạng nguyên văn "dân tộc VN có phúc 10 đời mới được người tài đức vẹn toàn đó nhận ngôi Tổng thóng".

Dưới khía cạnh khác, cũng phải kể thêm một nhân chứng cụ thể khác nữa, tuy không thò mặt .... "chim cò" cũng trực t tiếp làm tay sai cho bọn VGBN dưới dạng thức "nằm vùng" mà sự tàn phá của chúng cũng mãnh liệt không thua bọn "chim cò" như vừa kể ở trên. Bọn này chuyên vẩy bẩn vào những cá nhân hoặc tập thể yêu nước, điển hình là Diễn Đàn NƯỚC VIỆT, với Điều hợp viên TÔN THẤT SƠN và những cây viết chính của chúng là VÕ VĂN SĨ, NGUYỄN PHƯỚC ĐÁNG, mà danh từ bình dân nôm na gọi là những tên thợ .... sơn cứt vào những nhân vật khả ái đối kháng với chế độ bán nước hại dân.

34 năm qua, nhân danh chống Cộng để chống nhau, để tàn sát lẫn nhau còn tích cực và tàn bạo hơn với kẻ thù, là một thế hệ điên khùng đang tự sát!

34 năm, nắm vững nguyên lý về chính trị là chính nghĩa của VNCH tất thắng, nhưng thờ ơ với sự xây dựng và phát huy, trông chờ vào ngoại bang .... giải quyết là một hành động nằm dưới gốc cây sung há miệng chờ sung rụng trúng miệng là một thế hệ xuẩn động đang tự sát!

34 năm mà chưa học được bài học đau thương MỸ đã bàn giao VNCH cho VGCS, lịch sử chiến tranh VN đã được giải mã nhiều tài liệu mật chứng minh điều đó mà vẫn nằm ngửa, bất động há mồm chờ sung rụng, là một thế hệ ngu xuẩn sống trong trạng thái "người thực vật", hoặc liệt não, hoặc chìm sâu trong giấc ngủ mộng du!

Hỡi những kẻ điên khùng, những kẻ xuẩn động, những kẻ liệt não hay mộng du, hãy bừng tỉnh giấc mơ. Cầm tất cả những gì có thể cầm được làm võ khí cùng nhau sát cánh tiến lên trực diện tấn công kẻ thù, giải phóng thực sự cho dân tộc!

Đã đành với một cuộc TỔNG NỔI DẬY BẰNG BẠO ĐỘNG sẽ có những tổn thất đau thương nhưng sớm mang lại được kết quả tươi đẹp cho giang sơn nòi giống hơn là .... ăn phải bã của bọn chuyên "hát ru" bài ca bất bạo động, nằm lim dim mơ màng mỉm cười chờ chết!

Với 34 năm qua qua, sự tổn hại của dân tộc nằm tự hát ru bài ca bất bạo động, được ví dụ thực tế như kẻ tự dẫn xác đến miệng cọp sẵn sàng nạp mạng, hy sinh cho chúng nó xơi, cầu xin sau này chúng tha mạng cho hậu duệ mình là một sự hy sinh vô ích không bao giờ giải quyết được vấn đề, là hy sinh phí phạm; còn tổn thất gấp bao lần hơn mở một trận thư hùng với cọp, ngay từ lúc này, khi chúng đang mang bạo bệnh khắp cả ngoài da cũng như trong lục phủ, ngũ tạng!
    .......... DẬY!
      ........ DẬY ĐI!
        ............ DẬY MAU !
          ...................... DẬY !!!
            ..................... DẬY! DẬY!!!
Nhữ Văn Úy

Chú Thích: (1) Thời VNCH, "nhân tài" và "thương dân yêu nước" đâu ra mà nhiều thế,bò ngổn ngang ngút ngàn như lũ cua phủ kín đảo; nhìn hiện tượng những vụ tranh cử vào các chức vụ dân cử từ hạ tầng cơ sởđến Trung ương thì đủ rõ. Lấy đơn vị tôi tranh cử làm thí dụ điển hình vì tôi là người trong cuộc, biết rất rõ:

Ngày tôi ra tranh cử Hội đồng xã (đơn vị là xã Trung MỸ Tây), chọn có 6 Hội viên mà có tới 21 người ứng cử!

Ngày tôi ra tranh cử nghị viên (đơn vị quận HỐC MÔN), chỉ chọn có 5 mà có tới 27 người tranh cử!

Ngày tôi ra tranh cử DÂN BIỂU (đơn vị nửa tỉnh Gia Định, gồm 3 quận Tân Bình, Hốc Môn và Bình Chánh), chỉ chọn có 6 mà có tới 86 người tự tranh cử!

Vậy thì cả nước có tổng số bao nhiêu những lẻ vỗ ngực xưng danh là "nhân tài, yêu nước, thương dân" ? Nay đất nước thực sự cần đến họ, họ đâu? tan biến như tan vào hư vô; còn loáng thoáng vài ba cánh bèo bồng bềnh trên đại dương. BUỒN!

(2) VĂN MINH VĂN HOÁ, không phải là văn minh khoa bảng, một thứ chỉ có giá trị là cần câu cơm, nếu rơi vào tay phường giá áo túi cơm!

(3) Trang sử vàng cuả VN còn ghi lời khảng khái cuả Đức THÁNH TRẦN khi được nhà vua vời hỏi ý kiến đầu hàng khi di tản. Hận nhà, Ngài đã xếp xuống dưới thù nước! Quyết liệt phá tan giặc xâm lăng!

(4)


Điên Đảo - HT Thích Viên Định

HT Thích Viên Định

Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam thuờng gán tội “cấu kết với các thế lực thù địch âm muu lật đổ chính quyền” lên các thành viên Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, các Giáo Hội độc lập của các tôn giáo, các thân hào, nhân sĩ, các nhà trí thức, các văn nghệ sĩ, các sinh viên, học sinh biểu tình, vận động cho tự do, dân chủ, nhân quyền, toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải cho Tổ quốc Việt Nam.

Hòa Thượng Thích Viên Định
Không một quốc gia văn minh, dân chủ nào trên thế giới có “các thế lực thù địch âm mưu lật đổ chính quyền”, không luật pháp nước nào có tội danh đó.

Tại sao Nhà cầm quyền độc tài Cộng sản luôn có các “Thế lực thù địch”?

Năm 1975, Cộng sản Bắc Việt dùng vũ lực cưỡng chiếm miền Nam rồi duy trì sự cai trị độc tài, độc đảng suốt từ đó đến nay bằng súng đạn, quân đội, nhà tù, công an, khủng bố, bưng bít, lừa dối, tuyên truyền. Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam là một trong số rất ít những nhà cầm quyền còn sót lại trên thế giới đã cướp chính quyền bằng bạo lực. Trong khi đó, toàn dân lại luôn mong muốn có một chính quyền được bầu cử hợp pháp bằng lá phiếu của người dân một cách tự do, dân chủ, công bằng, một chính quyền thật sự của dân, do dân, và vì dân. Không do dân bầu, bất hợp pháp, nên Nhà cầm quyền độc tài cộng sản Việt Nam luôn ở trong tình trạng bất an, lúc nào cũng cảm thấy có “các thế lực thù địch âm mưu lật đổ chính quyền”.

Trong một chế độ dân chủ, đa nguyên, đa đảng, các đảng phái, mặc dù đối lập nhau, nhung không thù địch, trái lại, hỗ tương, bổ khuyết nhau, rất cần cho sự cạnh tranh để phát triển đất nước. Trái lại, dưới chế độ độc tài, độc đảng, thì bất cứ tổ chức, cá nhân nào vận động cho tự do, dân chủ, nhân quyền, đều bị xem là vi phạm luật pháp, là thù địch.

Mặc dù bị nhà cầm quyền độc tài bỏ tù, quản thúc, gán tội vi phạm luật này, luật nọ, những điều luật mơ hồ, phản tự do, phi dân chủ, chống nhân quyền, trái với Công uớc quốc tế … những người bị hãm hại này lại chính là những nguời mà Đức Cố Tăng Thống, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, Đại Lão Hoà thuợng Thích Huyền Quang gọi là những người “tù không tội”. Bởi vì vận động cho tự do, dân chủ, nhân quyền, toàn vẹn lãnh thổ, góp công với đất nước, sao gọi là tội ?

Các “thế lực thù địch” của Nhà cầm quyền cộng sản là ai?

“Thế lực thù địch” dễ biết nhất là cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản ở nước ngoài, tiếp đến là các đảng phái chính trị không cộng sản trong và ngoài nước, và cuối cùng là 85 triệu người dân Việt trong nước ngày đêm mong muốn được sống trong không khí Tự do, Dân chủ, Nhân quyền như các dân tộc văn minh khác trên thế giới. Ngoài ra, cũng phải kể đến một số tổ chức, hội đoàn và chính quyền các nước văn minh chống độc tài, độc đảng, yểm trợ các phong trào vận động cho tự do, dân chủ, nhân quyền, công bằng, phát triển tại Việt Nam.

Có “âm muu lật đổ chính quyền” hay không?

Tất cả các đảng Cộng sản trên thế giới đều dùng bạo lực để cướp chính quyền. Trái lại, các đảng phái chính trị, không cộng sản, của người Việt trong và ngoài nước, các cộng đồng nguời Việt tỵ nạn cộng sản, các nhà lãnh đạo tôn giáo, các bậc sĩ phu, trí thức, văn nghệ sĩ, sinh viên, học sinh và 85 triệu nguời dân trong nước, hiện nay, không có thành phần nào chủ trương dùng bạo lực để lật đổ chính quyền.

Theo trào lưu dân chủ trên thế giới, người dân Việt Nam, ai cũng mong muốn có một cuộc bầu cử trong tự do, dân chủ, công bằng để bầu ra một chính quyền đích thực “của dân, do dân, và vì dân”. Đảng phái nào được dân ủng hộ, đắc cử, thì đứng ra lập chính quyền. Trong thế giới dân chủ, văn minh ngày nay không chấp nhận việc dùng bạo lực để cướp chính quyền. Cũng không chấp nhận việc dùng súng đạn, công an, nhà tù … để duy trì quyền lực.

Nhà cầm quyền độc tài Cộng sản Việt Nam, theo chủ thuyết Mác-Lê, vừa sai lầm, vừa lạc hậu đã cản trở buớc tiến của dân tộc. Vì đặc quyền đặc lợi, muốn tiếp tục nắm giữ quyền hành, nhưng Nhà cầm quyền cộng sản lại không dám tranh cử công bằng với các đảng phái, cá nhân thuộc thành phần đối lập, nên cố tình gán cho các thành phần khác là “các thế lực thù địch” để dễ tuyên truyền, đàn áp, tiêu diệt. Việc ghép tội “âm mưu lật đổ chính quyền” lên các cá nhân, đảng phái đối lập là hoàn toàn vu cáo.

Tình trạng độc tài đảng trị lâu ngày sinh ra các tệ nạn tham nhũng, hối lộ, cắt xén, mua bằng, bán chức … làm băng hoại xã hội, cản trở buớc tiến của dân tộc. Lo lắng trước hiểm hoạ độc tài này, trong Thư Chúc Xuân gửi các bậc sĩ phu, trí thức, văn nghệ sĩ năm Ất Dậu, 2005, Đại Lão Hoà thượng Thích Quảng Độ, Viện trưởng Viện Hoá Đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đã nói rằng, “Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất và trong cương vị Tăng sĩ, chúng tôi không làm chính trị, không tham gia chính trị. Nhưng chúng tôi phải có thái độ chính trị”. Hoà thượng đã đề nghị giải pháp đa nguyên đa đảng, bước đầu có thể là 3 đảng, “Chỉ cần một đảng tả khuynh, một đảng hữu khuynh, một đảng trung hòa đại diện cho các dòng suy nghĩ chính lưu”. Nhưng Nhà cầm quyền cộng sản cứ khăng khăng cố giữ thể chế độc tài độc đảng, cho rằng “bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát”. Điều 4 trong Hiến Pháp hiện nay, dành cho Đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo đất nước, giống như thời phong kiến, Thiên tử, con trời, được độc quyền cai trị đất nuớc, không ai được tranh giành.

Nghị quyết 1481, ngày 25.1.2006, Quốc Hội Âu châu đã lên án các Đảng cộng sản trên thế giới là phi nhân tính, là thảm hoạ dân tộc, là tội ác chống nhân loại. Hoa kỳ đã lập Đài tuởng niệm trên 100 triệu nạn nhân đã bị các chế độ cộng sản sát hại trên thế giới. Vậy mà Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vẫn còn tiếp tục làm những việc trái luật pháp, phản dân chủ, bắt người, giam giữ mà không cho liên lạc với thế giới bên ngoài, không cho luật sư biện hộ, dùng những lời khai, đưa lên báo, đài để bôi nhọ, lăng nhục, trong khi Hiến Pháp, điều 72, xác nhận rằng: “Không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Toà án đã có hiệu lực pháp luật”.

Không sao cả, có thể, nay một vài luật sư, mai vài ba bác sĩ, ngày mốt là các tu sĩ, bữa kia là công nhân, rồi tiếp đến là nông dân, thương gia, sinh viên, học sinh … các giới cùng bị đưa lên báo, đài, với cùng tội danh, “chống nhà cầm quyền độc tài, vận động cho tự do, dân chủ, nhân quyền và công lý”. Càng có nhiều người chống độc tài, nền dân chủ sẽ đến với dân tộc ngày càng gần hơn.

Mỗi người, tuỳ sức khoẻ cá nhân, tuỳ hoàn cảnh gia đình, vợ dại, con thơ, cha già, mẹ yếu, có cách đối phó riêng trong cuộc chiến giành tự do rất gian khó này. Cần phải sống để giành cho được Tự do, Độc lập cho dân tộc. Cái tội, “chống độc tài, yêu tự do”, ai lại không muốn lãnh? Nếu những người vận động cho tự do, dân chủ, nhất thời có bị đàn áp, chỉ đưa tới sự thắng thế của bạo lực, không có gì phải tủi hỗ. Cuối cùng, Tự do, Dân chủ sẽ thắng!

Tuy chăm chú việc lên án các đảng phái chính trị và những người khác chính kiến là “thù địch”, nhưng hiện nay Nhà cầm quyền cộng sản, luôn tránh né, không bao giờ đề cập, lên án tội “Cấu kết với thế lực thù địch âm mưu xâm chiếm lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam”, cái tội liên quan trực tiếp đến sự tồn vong của tổ quốc và dân tộc mà các nhà lãnh đạo các tôn giáo, các đảng phái, các tổ chức, các sĩ phu, trí thức, sinh viên, học sinh và 85 triệu người dân đang rất quan tâm, hồi hộp, lo lắng từng ngày. Nếu gọi là thù địch thì giặc ngoại xâm mới thật sự là thù địch. Không nên điên đảo, nhìn kẻ cướp nước là bạn, xem đồng bào ruột thịt là thù.

Cái “Thế lực thù địch lâu đời” này mới đáng lo, nó không âm mưu lật đổ chính quyền, mà nguy hại hơn, “âm mưu xâm chiếm Tổ quốc Việt Nam!”. Việc thay đổi chính quyền chỉ là chuyện nhỏ, chuyện nội bộ. Tổ quốc là của chung, không phải riêng ai. Các đảng phái thay nhau lập chính phủ chỉ là sự cạnh tranh, cần có, tránh sự trì trệ, để phát triển đất nuớc. Không thể một mình một chợ, một đội bóng một sân banh, mặc tình, tham nhũng, hối lộ, cắt xén, làm đất nuớc suy yếu, nghèo đói, tụt hậu. Nay, đảng này lên, mai, đảng kia xuống, chỉ là những chuyện thuờng ngày trong các bản tin thời sự quốc tế, không có gì là quan trọng, ầm ĩ hay thù địch. Tổ quốc bị xâm lăng mới là chuyện lớn, mới là chuyện thù địch.

“Thế lực thù địch” của Dân tộc đang “âm muu xâm chiếm lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam” là ai?

Hỏi tức là trả lời. Toàn dân, già, trẻ, lớn, bé, ai cũng biết, cái “thế lực thù địch” với Tổ quốc và dân tộc Việt Nam từ xưa đến nay chính là Bắc phương! Việt Nam đang bị Hán hoá! Hoạ mất nước đã bắt đầu:

- Năm 1958, Nhà cầm quyền Trung cộng tuyên bố lãnh hải của Trung quốc bao gồm các hải đảo Hoàng sa, Truờng sa của Việt Nam. Năm 1974, Trung cộng đánh chiếm quần đảo Hoàng sa. Năm 1979, Trung cộng đánh chiếm 6 tỉnh miền Bắc, khi rút về, dời cọc biên giới, lấy mất Ải Nam quan, Thác Bản Giốc. Năm 1988, Trung cộng đánh chiếm quần đảo Truờng sa. Năm 2005, 2006, ngư dân Thanh Hóa ra đánh cá trong vùng lãnh hải Việt Nam quen thuộc, nhiều lần bị lính Trung cộng bắn chết, bắt người bị thương, cướp ghe thuyền kéo về giam cầm tại đảo Hải Nam Trung quốc. Năm 2007, Trung cộng tuyên bố thiết lập Huyện Tam sa bao gồm các quần đảo Hoàng sa, Truờng sa của Việt Nam. Năm 2008, Trung cộng và nhà cầm quyền Hà nội hoàn thành việc cấm mốc biên giới phía Bắc lùi sâu vào địa phận lãnh thổ Việt Nam. Năm 2009, Trung cộng được nhà cầm quyền Hà nội mời vào khai thác quặng Bô-xit ở Tây nguyên, gây nguy cơ an ninh quốc phòng nơi vùng chiến lược yết hầu của Việt nam và Đông dương do sự uy hiếp của hàng chục nghìn công nhân Trung quốc. Ngoài ra còn tàn phá môi trường, thải ra hàng núi Bùn đỏ độc hại làm ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, lâu dài trong lòng đất, sông ngòi và khí hậu cho cả khu vực Nam Trung bộ và Miền nam Việt Nam. Nguy hại nhất là vị trí chiến lược quốc phòng bị chiếm đóng. Năm 2009, Trung cộng cấm đánh cá 3 tháng trên Biển Đông, bắt tàu thuyền, ngư dân Việt Nam, đòi tiền chuộc …

Suốt 4 ngàn năm lịch sử, ông cha ta không làm mất một tấc đất, ngày nay, mới vài chục năm, tổ quốc đã bị xâm lấn từ biên giới phía Bắc đến hải đảo phía Đông, cả Tây nguyên cũng sắp mất.

Đã xác định được “thế lực thù địch âm mưu xâm lăng Tổ quốc”“Trung cộng” thì cũng xác định được:

Ai là kẻ “cấu kết với thế lực thù địch âm mưu xâm lăng Tổ quốc”?

Nhân dân Việt Nam, với truyền thống anh hùng, mấy nghìn năm chống “thế lực thù địch phương Bắc”, tại sao ngày nay lại để quê hương tổ quốc, từng phần, rơi dần vào tay kẻ thù truyền kiếp một cách âm thầm như vậy?

Phải có sự cấu kết trong nước nên các cuộc biểu tình, lên tiếng chống Trung cộng của sinh viên, học sinh và đồng bào ta mới rụt rè, yếu ớt, mau tàn rụi vì bị hăm doạ, cản trở từ phía Nhà cầm quyền vào đến các trường đại học bởi lý do: “không đuợc phép”.

Phải có sự cấu kết trong nước, Trung cộng mới vừa là kẻ xâm lăng vừa lại được ưu tiên trong việc đấu thầu các công trình khai thác ở Việt Nam.

Phải có sự cấu kết trong nước, Trung cộng mới dễ dàng xâm chiếm các hải đảo, lãnh hải, biên giới, đưa dân tràn vào Việt nam một cách tự do, ào ạt, không cần chiếu khán. Đây là một cuộc xâm lăng kiểu mới, rất tinh vi, quân dân Trung cộng đang đổ bộ vào chiếm đóng nước ta một cách nhẹ nhàng, êm thắm, không tốn một viên đạn, không mất một giọt máu.

Quân đội và đồng bào ta đã anh dũng hy sinh để bảo vệ tổ quốc trong các trận chiến đảo Hoàng sa năm 1974, đảo Trường sa năm 1988, nhất là cuộc chiến rất ác liệt ở biên giới phía Bắc năm 1979, gần 40 nghìn quân đân Việt Nam đã bỏ mình vì tổ quốc, vậy mà hàng năm không thấy tổ chức kỷ niệm, nêu gương hy sinh bảo vệ tổ quốc cho con cháu noi theo. Trái lại, cứ mỗi lần Tết đến, Nhà cầm quyền lại tổ chức viếng lễ các nghiã trang quân xâm lăng Trung cộng, đặt vòng hoa: “đời đời nhớ ơn các liệt sĩ Trung quốc”.

Công Hàm ngày 14.9.1958, do Thủ tuớng Bắc Việt, Phạm văn Đồng, ký công nhận tuyên bố của Trung cộng, lãnh hải Trung quốc bao gồm đảo Hoàng sa và Truờng sa của Việt Nam, có phải là bằng chứng cấu kết với thế lực thù địch âm mưu xâm lăng tổ quốc?

Phương châm 16 chữ vàng: “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và 4 tốt : “láng giềng tốt, hợp tác tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt” có phải là bằng chứng của sự cấu kết?

Đảng cộng sản Việt Nam theo chủ thuyết Mác-Lê với lý tuởng: “vô gia đinh, vô tổ quốc, vô tôn giáo”. Nếu hai Đảng Cộng sản Việt Nam và Trung quốc đã: “hợp tác toàn diện” theo lý tuởng “vô tổ quốc” trong tinh thần: “đồng chí tốt” thì còn gì là Dân tộc!, còn gì là non sông!

Hoạ mất nước đã đến, tái hiện cảnh: Ngàn năm làm nô lệ Bắc phương!
    Tổ quốc lâm nguy!!!
Thích Viên Định