Wednesday, December 2, 2009

First Vietnamese American federal judge OK’d



Judge Jacqueline H Nguyen


December 1st, 2009, 9:43 am · 4 Comments · posted by Dena Bunis, Washington Bureau Chief

Jacqueline Nguyen was just confirmed unanimously by the U.S. Senate as the nation’s first Vietnamese American federal judge.

“Judge Nguyen is a tested judge with a track record of success as both a judge and a federal prosecutor,” Sen. Dianne Feinstein, D-Calif., said on the Senate floor.

Feinstein said the bipartisan committee that advises her on judicial nominations gave Nguyen its unanimous recommendation.

Nguyen, currently a state Superior Court Judge in Los Angeles, will become a member of the U.S. District Court in the Central District of California. She a former assistant U.S. Attorney specializing in corruption and fraud.

Here’s what Feinstein said on the Senate floor today about Nguyen’s background:

“Judge Nguyen was born in South Vietnam. She came to this country at the age of 10 during the final days of the Vietnam War. The Nguyens spent several months living at a refugee camp in Camp Pendleton, San Diego before moving to the La Crescenta neighborhood of Los Angeles.

“She was naturalized in 1984.

“Judge Nguyen’s parents worked two and three jobs at a time in Los Angeles, and Judge Nguyen and her siblings worked side-by-side with them — cleaning a dental office, peeling and cutting apples for a pie company, and finally managing the donut shop that their parents bought and owned. ”

Nguyen graduated from Occidental College in 1987 and UCLA Law School in 1991. Former Gov. Gray Davis appointed her to the Superior Court in 2002.

Sunday, November 29, 2009

Chuyện phải viết !!



Alexandre Solzenitsym

Nhà văn Alexandre Solzenitsym: "Khi thấy thằng cộng sản nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo. Nếu ta không có can đảm nói nó nói láo, ta phải đứng lên ra đi không ở lại nghe nó nói láo. Nếu ta không can đảm bỏ đi mà phải ngồi lại nghe, ta sẽ không nói lại những lời nó nói láo với người khác".

Thảm sát Mậu Thân, Huế 1968

Hôm qua đọc báo biết nhà văn Alexandre Solzenitsym qua đời, tôi buồn vì tiếc cho thế giới mất đi một nhà văn kiệt xuất. Ngoài ra, tôi bồi hồi thương cảm cho số phận của đất nước tôi vô cùng!!

Đất nước tôi còn bất hạnh, có lẻ bởi vì số đông những người Việt Nam lưu vong trên những xứ sở tự do, sống bằng cây bút, sống với văn học nghệ thuật còn thiếu một nhân cách can đảm như ông Alexandre Solzenitsym. Một nhân cách bất chấp mọi nguy hiểm để nói lên sự thật, nói lên cái sai trái, cái độc tài, cái giảo quyệt của chế độ Cộng sản. Một nhân cách bất chấp mọi quyền lực bè phái, dám bất bình vạch trần sự thật trước dư luận về một số người lưu vong hèn hạ vô ơn với ‘cái chính thể’ đã nuôi dưỡng họ được sống còn cho đến ngày hôm nay. Một nhân cách biết đau xót trước những khủng bố tù đày của những người đấu tranh không mệt mỏi cho một Việt Nam tự do dân chủ và nhân quyền.

Trước năm 1975, ông Mai thảo, một trong những nhà văn lớn trên đất nước tôi, một người suốt đời sống bằng chữ nghĩa. Chữ nghĩa của ông sặc mùi rượu mạnh đêm đêm phòng trà, chữ nghĩa của ông trau chuốt óng ả sống thời thượng nhảy đầm trên những xác chết của vô số người lính ngoài trận. Nửa đời còn lại, ông tiếp tục sống ngất ngưởng phong lưu tỵ nạn, chữ nghĩa của ông bây giờ nói lên khát vọng tự tôn: "Ta thấy hình ta những miếu đền ... Đời ta sử chép cả nghìn chương ...."

Đọc những lời thơ thần thánh hóa một cách bệnh hoạn của một nhà văn già một đời nát rượu này, tôi thấy thương cho ông. Tôi tôn trọng những gì gọi là văn học, nhưng ca tụng những dòng thơ huyễn tưởng của ông thì không. Thế mà một số người lưu vong sống bằng chữ nghĩa, họ lãng quên rồi những người Việt Nam Cộng Hòa anh hùng đã chết thật anh hùng cho đất nước. Họ dấy động chữ nghĩa tâng bốc thơ ông là những dòng trác tuyệt, ông là bậc vĩ nhân, ông là cây đại thụ, là Nguyễn Du thời đại. Tôi ngán ngẫm vô cùng, mường tượng thấy trước mắt mình đang diễn lại hoạt cảnh điếu đóm xưng tụng, tự chia nhau chiếu trên chiếu dưới, tự phong mỗi người thống lãnh mỗi cõi Thái Sơn Bắc Đẩu như ngày xưa ở văn đàn nước tôi.

Giải khăn sô cho Huế

Có người cho ông Trịnh Công Sơn dùng chữ dễ dàng như lấy từ trong túi áo. Vâng đúng vậy, không ai phủ nhận điều này. Chữ nghĩa của ông đẹp lắm, vì những chữ nghĩa đó được cưu mang, được thấm đẫm bởi máu, nước mắt và mồ hôi của hàng triệu người đã cống hiến tuổi thanh xuân của mình cho đất nước để bảo vệ hai chữ Tự Do.

Sau năm 1975, ông sống hèn hơn tôi tưởng. Chữ nghĩa đẹp của ông sợ hãi ngó lơ trước hàng hàng lớp lớp xác người trôi dạt khắp biển Đông. Chữ nghĩa đẹp của ông sợ hãi ngó lơ trước hàng hàng lớp lớp những trại tập trung cải tạo. Chữ nghĩa đẹp của ông sợ hãi ngó lơ trước hàng hàng lớp lớp những thân phận tù đày khổ sai trên khắp cùng rừng núi. Mỗi ngày TCS nhâm nhi rượu Tây rượu Mỹ, TCS đem những chữ nghĩa đẹp của ông để ngất ngây say đắm ca ngợi cái xã hội ông đang sống mà mỗi ngày chung quanh TCS có hàng triệu người đói cơm thiếu mặc. TCS đem những chữ nghĩa đẹp của ông để thiết tha ca tụng cái xã hội ông đang sống mà mỗi ngày chung quanh TCS có hàng triệu người bị đòn thù bách hại.

Ông chết, bạn bè ông trong nước, người nặn tượng, kẻ vẽ tranh sùng bái ông (tôi cũng vẽ một bức, vẽ chính con người của ông: mặt mày lơ láo, tóc tay dựng đứng. Bức vẽ này tôi gởi về địa chỉ nhà ông).

Nực cười thay, tại hải ngoại có một số cây bút mà ngày trước họ đã sợ hãi trốn chạy chế độ phi nhân phi lý phi pháp qua đây sống kiếp lưu vong. Nghe TCS chết, họ vội vã vấy động chữ nghĩa khóc ông ...!? (tôi nghe ra những lời thống thiết trơ trẽn đó có khác gì với cái trơ trẽn của Tố Hữu khóc Stalin). Nước mắt tôi không đổ cho loại người như TCS, loại người có tấm lòng chỉ để ... gió thổi bay đi. Không bao giờ.

Tài hoa, họa sĩ bậc thầy mà sống vô hậu như các ông Đinh Cường và ông Trịnh Cung ... Ngày xưa, các ông ấy cùng với bọn Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Tường thâm giao vô cùng trên mấy ngàn xác chết của dân Huế bị bọn Việt Cộng sát hại. Ngày nay, các ông ấy tiếp tục thản nhiên đàn đúm, làm ngơ trước những dòng nước mắt và trên những giải khăn tang của vô số đồng bào. Các ông ấy tiếp tục làm ngơ trước những nỗi gieo neo tận cùng nghèo khổ của hàng triệu dân lành.

Họ nghèo khổ tới nỗi những thanh niên thiếu nữ phải chấp nhận bán đi nhân phẩm của mình cho bọn cầm quyền để được đem qua những xứ sở lân cận để làm những nghề thật tủi nhục. Các ông ấy lặng thinh trước một xã hội suy đồi đạo đức một cách ghê sợ mà lịch sử nước nhà trước đây chưa hề xảy ra. Các ông lặng thinh trước một xã hội đầy rẫy bất công trong một chế độ độc tài tham nhũng thối nát, giàu nghèo vô cùng chênh lệch và biết bao tội ác thì có khác gì với đồng lõa. Các ông ơi, chiêm ngưỡng những ngòi bút cây cọ thui chột của các ông? Không có tôi đâu.

Những kẻ vô lại như bọn Phạm Duy như bọn Nguyễn Cao Kỳ gần đây nữa là Bùi Duy Tâm …..

Đất nước Việt Nam của chúng ta. Một giải đất thật nhỏ bé thật thân thương mà các tiền nhân, những vị anh hùng của chúng ta suốt mấy ngàn năm nay đã đổ biết bao xương da máu thịt trong lửa đạn để bảo vệ giữ gìn. Giờ đây bọn CS Việt Nam cắt từng miếng đất, dâng từng hòn đảo cho ngoại bang. Sơn hà đang lâm nguy. Nước nhà đang nguy biến. Những người sống bằng chữ nghĩa lưu vong trên những mảnh đất tự do đâu hả? Họ sợ gì sao không dấy động chữ nghĩa lên chiến đấu bằng ngòi bút của mình? Dấy động chữ nghĩa lên kêu gọi lương tâm nhân loại. Dấy động chữ nghĩa lên đánh thức lòng yêu nước của người Việt Nam sống khắp nơi trên thế giới? Chữ nghĩa của họ đâu rồi? Có phải chữ nghĩa của họ bây giờ chỉ dùng để kêu gào cổ súy cõng rắn vô nhà? Có phải chữ nghĩa của họ bây giờ dùng để khích bác một cách ác độc ngu xuẩn làm thương tổn đến niềm tin về tôn giáo cao cả của mỗi người trong Cộng đồng? Có phải thái độ sống của họ là một thái độ không làm người tử tế? Có phải thái độ viết của họ là thái độ thiếu trung thực, gây rối, khiếp nhược, ích kỷ?

Tôi ước gì ở hải ngoại này có được thêm vài ông Nguyễn Hữu Nghĩa, Duyên Anh, Bùi Bảo Trúc, . v..v… Chắc chắn cộng đồng sẽ bớt những kẻ sống bằng chữ nghĩa, thiếu lòng tự trọng quên bước đi bằng hai chân để được sự ân sủng của bọn Cộng Sản Việt Nam cho phép rao bán thơ văn của mình. Bớt những loại sâu bọ lên làm người còn giấu mặt. Bớt những kẻ vô lại như bọn Phạm Duy như bọn Nguyễn Cao Kỳ ... Bùi duy Tâm.

Trong số các nhà văn nhà thơ, được mấy người có nhân cách đẹp không thèm tiếp Nguyễn Tuân như bà Nhã Ca? Nhưng có rất nhiều người như bà Mộng Tuyết.

Những người Việt Nam lưu vong sống bằng chữ nghĩa nhân cách lương tâm kiệt xuất? Có, nhưng hiếm. Những người lưu vong Việt Nam sống bằng chữ nghĩa lương tâm công chính? Có, ít lắm. Còn lại, một số họ sống cố tình lú lẩn quên rồi những oan nghiệt lầm than do hai chữ Cộng sản, hoặc không thể làm bộ si khờ, thì họ sống chúi đầu xuống đất. Có người, họ sống thật khéo, thật bảnh bao mũ ni che tai, sống cả nể, sống phất phơ như loài cỏ dại, tâm tư quan điểm của họ trôi nổi như lục bình. Có số, họ còn tự cho mình là cao cả, là phi chính trị, là đứng trên những thị phi, văn chương thơ phú của họ là châu là ngọc trau chuốt thật tròn trịa đổi màu lấp lánh vái lạy tôn tụng nhau, để tự choàng cho nhau những vòng nguyệt quế thối rữa.

Tôi mơ ước cái chết của nhà văn Nga vừa qua sẽ đánh động lương tri và sự chân thật của những người Việt Nam lưu vong sống bằng ngòi bút.



Theo voi ăn bã mía - Trương Vĩnh Khôi



Phó tưởng thú vật việt gian CSVN Trương Vĩnh Trọng cùng đoàn chuột nhắt cao cấp của Việt Cộng thăm bác sĩ Bùi Duy Tâm (nhân vật mặc khăn đóng áo dài, đang đứng chắp tay lạy các quan chuột CSVN

Trương Vĩnh Khôi


Người ta bảo có nhiều tên khoa bảng đã làm ô danh cho giới tri thức hải ngoại. Quả là không sai. Ông B/S Bùi Duy Tâm đã ăn biết bao cơm gạo miền Nam để lớn lên và thành đạt dưới chế độ VNCH. Ông đã từng giữ nhiều chức vụ cao cấp của VNCH như Khoa trưởng trường ĐH Minh Đức và Khoa Trưởng trường ĐH Huế. Như vậy kể ra ông đã được “ăn trên ngồi trốc”, đã hưởng “lương cao bổng hậu” của VNCH hơn nửa đời người. Và VNCH cũng không hề ngược đãi ông !

Nay VNCH đã sụp đổ thì ông “đón gió rở cờ”, quay sang cong lưng, uốn lưỡi nịnh nọt kẻ thù. Một người khoa bảng mà hành động như vậy thì bị mắng “danh xú vạn niên” cũng không phải là quá đáng. Người ta tự hỏi không biết ông muốn mưu cầu gì ở giai đoạn quá tuổi thất thập cổ lai hy này.?

Chuyện Phó Thủ Tướng Trương Vĩnh Trọng dắt một đám đàn em tới nhà thăm ông chỉ là một hành động có tính cách chính trị, tuyên truyền của bọn chúng cho chương trình “Gặp gỡ VN”. Chúng phải dùng ông, vì chúng không thể tìm ra một ai khác, mặc dầu ông không có gì là sáng gíá ở trong cộng đồng hải ngoại này. Chúng cần một bài phóng sự, một vài tấm hình để trương lên mặt báo, trên truyền thanh, truyền hình nhằm tạo ấn tượng lãnh đạo được đón tiếp trân trọng bởi trí thức hải ngoại, dù chúng từng coi trí thức là thành phần phải trấn áp kỹ luỡng

BDT đã quá u mê khi tự ý viết bài diễn tả cuộc viếng thăm và một tấm hình chụp để gửi ra ngoài với mở đầu: “gửi các bạn”. Mục đích để khoe niềm kiêu hãnh của ông. Ông đã uốn lưỡi nói những câu nhục nhã “Ngày nay, với phương châm “Đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết” của chủ tịch Hồ Chí Minh, thì dân tộc VN đã “thành công, thành công, đại thành công.” Và: “”tôi mong muốn PTT Trương Vĩnh Trọng và đoàn đại biểu VN đón nhận từ cá nhân tôi, cùng gia đình, và bạn hữu của tôi lòng trân trọng và khâm phục.”

Nghe thế thì nếu ai đã chót coi ông là bạn ắt phải hết muốn là bằng hữu của ông, và quả là như thế nếu xét theo phản ứng trong các thư điện tử trao đổi trong y giới. Người ta nhắc lại chuyện ông về VN trước đây và bị giữ lại, lúc thả ra nhờ con ông chạy vạy ngoài này, phải có xe lăn vào đón ông tận cửa phi cơ vì ông không đi nổi sau khi được nhà nước chiếu cố. Nhân chuyện này thì tự hỏi rằng phải chăng có người mắng ông là “chó “ trên internet là vì nghĩ đến hình ảnh con chó bị chủ đánh mà vẫn cụp đuôi ve vẩy lại gần phủ phục làm lành, nhẫn nhịn?

Cũng nhân chuyện này, có người nhắc lại rằng khi VC mới mở cửa, ông đã là một trong những người về VN du lịch đầu tiên. Lúc trở về Mỹ, ông huênh hoang kể lại cho báo chí nghe về chuyến hồi hương, và tệ hại nhất là chuyện đi thuyền tay đôi với nhà văn Dương Thu Hương vào một đêm trên sông Hương. Cứ ngỡ rằng xa xôi cách trở, ông diển tả nửa úp nửa mở, hư hư thực thực để người nghe có cảm tưởng rằng ông là một người hào hoa phong nhã, đã chinh phục được trái tim của “người đẹp”. Ai ngờ, “vách có tai”, không hiểu tại sao mà Dương Thu Hương ở xa nửa vòng trái đất lại nghe được những lời khoác lác của ông. Vì thế cái nhà văn gái vốn có tiếng là nói năng bạo tợn bất chấp trong hội nhà văn Hà nội nổi trận lôi đình, rống giọng chửi rủa, thóa mạ ông bằng những lời lẽ miệt thị nặng nề. Thế là ông câm miệng hến từ đó.

Ngày xưa ở thời VNCH, người ta nói ông không có tài cán hơn người là bao. Ông leo lên được những chức vụ cao nhờ miệng mềm, lưỡi dẻo , cong lưng, cúi đầu trước kẻ có quyền. Đã có người gọi ông là “con thò lò 6 mặt”, hay kẻ “hoạt đầu”. Ngày nay, ở lứa tuổi 80 rồi, ông nịnh nọt một cách vô liêm sỉ những hạng như Trương Vĩnh Trọng để làm gì nữa đây? Có người nói là ông tính đi theo voi ăn bã mía. Nhưng mà Trương Vĩnh Trọng nào phải là voi, khi chấp nhận lời ông mời tiếp tân tại nhà thay vì tại một khách sạn trung trung mà tốn phí thì cũng không là bao nả. Sức ông và các con cháu ông mà báo nhà nước ca tụng là thành đạt cao tại Mỹ, đem chập lại mà không làm được như thế thì ông Tâm ạ, khó mà gọi là có bã miá cho ông sơi sau khi TVT và mấy tùy tùng ra đi. Dùng chữ theo kiểu nhà nước ta là “đầu vào” không có bao nhiêu thì “đầu ra” sao mà có thể còn gì để mút mát chút đỉnh?

Trương Vĩnh Khôi
----------------
Bài thơ ỡm ờ về Bùi Duy Tâm, Dương Thu Hương, Lê Huy Thiệp, Dương Thông
    CHUYỆN TÌNH TRÊN SÔNG ĐÀ

    Ai đâu vả miệng, tự dưng khui
    Ăn vụng mà sao chẳng chịu chùi
    HUY THIỆP dường ma cô dẫn mối
    THU HƯƠNG rõ gái gọi đi chui
    Sông Đà ân ái vừa khai vị
    Núi Tản du dương chửa nếm mùi
    Thằng điếm DƯƠNG THÔNG dòm lỗ khóa
    Quả tang tại trận bắt TÂM BÙI

    22.11.2009
    HỒ CÔNG TÂM
------------------------
    VỀ BÙI DUY TÂM
Trên Diễn Đàn Thảo Luận 9, vi hữu, VietDzung, ký tên RAU, có đưa một bài về Bác sĩ Bùi Duy Tâm ở Chicago, Hoa kỳ (message số 54377). Về nhân vật Bùi Duy Tâm này đã một thời làm trò hề cho cộng đồng người Việt tỵ nạn việt-gian-cộng-sản. Hắn đã về Việt Nam móc nối với tên Trung tướng an ninh việt-gian-cộng-sản là Dương Thông, để buôn bán kho vũ khí ở Long Bình. Qua tiết lộ của Dương Thu Hương ( tác-giả Thiên Ðường Mù ) thì Bùi Duy Tâm khoe với Hương rằng hắn là người của Mỹ về để Hòa-Giải với việt-gian-cộng-sản, và có thể trở thành nguyên thủ của Việt-Nam. Rối hắn lả lơi tán tỉnh DT Hương rằng DT Hương cặp với hắn thì sẽ thành đệ-nhất phu-nhân của VN.

Tất cả những điều nói dóc trên còn chưa khô nước miếng trên miệng Bùi Duy Tâm, thì Dương Thông ngã ngựa và phe Bùi thiện Ngộ (Bộ trưởng công an ngụy quyền Hà nội) đã cho BD Tâm vào tù. Ở trong tù hắn đã hèn hạ như thế nào, làm đơn xin khoan hồng. Hắn đã được thả, bởi lý do chỉ là một con buôn cả tiền, cả tình, cả chính trị; tất nhiên là cái thứ chính trị có lợi cho tập đoàn việt-gian-cộng-sản. Cho nên kể từ đó, gần như năm nào BD Tâm cũng cùng vợ về VN. Con người của hắn, là một kẻ "điếc không sợ súng", đã được DT Hương gửi thư chửi cho một trận về tội khoác lác rằng đã "làm tình" với DT Hương cả trên cạn lẫn dưới nước ... (chắc là giống loài lưỡng thê như cóc nhái vậy).

DT Hương đã kết luận hai câu thật chính xác về con người BD Tâm. Ðó là:

1. BD Tâm có bộ mặt, cách ăn nói giống như tên việt-gian Dương Thông và mặt của hai đứa bị DT Hương tả giống như "bộ phận sinh dục của con ngựa cái";

2. BD Tâm là một kẻ mà DT Hương nhận xét "yêu nước kiểu chủ nghĩa khăn đóng" (có nghĩa là chỉ cần đội khăn đóng, mặc áo dài như thế là yêu nước rồi!!!).

Nhân dịp "Meet VietNam" vừa xong tại Chicago, Hoa kỳ, bè lũ việt-gian do tên Thủ tướng viêt-gian Trương vĩnh Trọng và một vài Thứ, Bộ trưởng của chúng đã đến thăm BD Tâm. BD Tâm lại giở trò yêu nước theo kiểu khăn đóng khúm núm trước lũ việt-gian. BD Tâm đã nói gì, xin quý bạn đọc theo dõi bản tin bên dưới.

Bùi Duy Tâm đã từng là hiệu trưởng của trường Ðại Học tư thục Minh Ðức, chứ hắn chưa bao giờ là hiệu trưởng trường Ðại học Y-khoa Sài-gòn hay Ðại học Y-khoa Huế.